Thượng Viện Mỹ tha bổng cựu Tổng Thống Trump

Thượng Viện Mỹ tha bổng cựu Tổng Thống Trump

Feb 13, 2021 

WASHINGTON, DC (NV) – Thượng Viện Mỹ hôm Thứ Bảy, 13 Tháng Hai, bỏ phiếu tha bổng cựu Tổng Thống Donald Trump trong phiên họp xét xử thứ nhì nhắm vào ông. Kết quả bỏ phiếu là 57 xác nhận ông Trump có tội, 43 nói ông vô tội, do vậy không đủ số phiếu cần thiết là 67 phiếu để kết tội.

Có bảy thượng nghị sĩ phía Cộng Hòa bỏ phiếu cùng với các đồng viện Dân Chủ để kết tội ông Trump là: Richard Burr (North Carolina), Bill Cassidy (Louisiana), Susan Collins (Maine), Lisa Murkowski (Alaska), Mitt Romney (Utah), Ben Sasse (Nebraska), và Pat Toomey (Pennsylvania).

Thượng Viện Mỹ bỏ phiếu 57-43, không đủ túc số kết tội cựu Tổng Thống Donald Trump. (Hình: congress.gov via Getty Images)

Các công tố viên của Hạ Viện trước đó trong ngày Thứ Bảy đã hoàn tất việc trình bày các lý lẽ để buộc tội cựu Tổng Thống Donald Trump trước Thượng Viện, trong một buổi sáng với các biến chuyển bất ngờ, chấm dứt ý định gọi nhân chứng ra trước Thượng Viện vào phút cuối, một điều có thể kéo dài phiên xử.

Thượng Viện Mỹ vào sáng Thứ Bảy thông qua việc cho phép các công tố viên ở Hạ Viện gọi nhân chứng, dù có phản đối từ phía Cộng Hòa cũng như các luật sư bào chữa cho ông Trump.

Tuy nhiên, hai bên sau cùng đạt thỏa thuận là chỉ đưa các lời khai của một nữ dân biểu thuộc đảng Cộng Hòa vào hồ sơ chính thức, theo đó nói rằng có cuộc điện đàm giữa cựu Tổng Thống Donald Trump và Dân Biểu Kevin McCarthy (Cộng Hòa-California), trưởng Khối Thiểu Số Hạ Viện, cho thấy ông Trump chẳng tỏ thái độ gì để ngăn cản bạo động.

 Nữ dân biểu này, bà Jaime Herrera Beutler (Washington) là một trong 10 dân biểu Cộng Hòa bỏ phiếu đồng ý luận tội ông Trump hôm 13 Tháng Giêng.

Vào tối Thứ Sáu, bà nói rằng ông Trump không chịu có hành động gì khi ông McCarthy gọi điện thoại cho ông vào lúc đang xảy ra cuộc tấn công, để yêu cầu vị cựu tổng thống lên tiếng đòi người ủng hộ ông ngưng hành vi bạo động.

Trưởng Khối Thiểu Số Thượng Viện Mitch McConnell trong lời phát biểu sau cuộc bỏ phiếu đã nói rằng ông Donald Trump “có trách nhiệm đạo đức” về cuộc tấn công hôm 6 Tháng Giêng, nhưng ông bỏ phiếu miễn tội vì tin rằng Thượng Viện không có quyền xét xử một cựu tổng thống.

Ông McConnell nói rằng hành động của ông Trump quanh cuộc tấn công vào Quốc Hội là “điều đáng xấu hổ và sự lơ là bổn phận đáng xấu hổ.”

Trưởng Khối Thiểu Số Thượng Viện Mitch McConnell phát biểu sau cuộc bỏ phiếu. (Hình: Senate Television via AP)

Thượng Nghị Sĩ McConnell còn nhận xét rằng tuy Tổng Thống Trump nay đã mãn nhiệm, ông vẫn còn có thể bị các tội hình sự và dân sự.

“Ông ta chưa thoát khỏi việc gì hết,” theo lời ông McConnell. (V.Giang) [qd]

 Đừng chết ở Á Rập Xê Út

 Đừng chết ở Á Rập Xê Út

Sách có đoạn: “Tôi chống trả điên cuồng nhưng mặc kệ tiếng chửi rủa của tôi, tay ông ta lật tung váy tôi lên. Mọi âm thanh đáp trả lại tôi lúc đó chỉ là tiếng thở và đôi mắt vằn lên của một con thú đã lên cơn. Tôi co người lại, ông ta quá khỏe, còn tôi chỉ có những lớp áo len dày để chống cự. Vật lộn một hồi mà không thể lột được váy áo của tôi, ông ta bỏ cái áo khoác bằng lông cừu nặng trịch ra khỏi người rồi trần như nhộng… Tôi nước mắt lưng tròng thở hổn hển, tay bịt mũi vì hơi thở thối khẳn của ông ta, tay giữ khóa quần. Rốt cuộc sau khi bóp chỗ kín của tôi đau điếng và không thể thọc được tay vào trong, ông ta bỏ cuộc, đứng lên cười nham nhở: “Chúc ngủ ngon. Huôn! (Hương)”.

Phóng viên: Năm 2014, tại sao chị lại quyết định bỏ lại tất cả “cơ đồ” ở TP HCM để đi làm “giúp việc” tại xứ sở mà ai cũng biết là bão táp theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng đó?

– Tác giả Nghiêm Hương: Lúc đó có nhiều thứ đẩy tôi đi. Và tôi đã quyết định khá vội vã. Tài chính cũng một trong số đó. Nhiều người nói tôi đi vì đam mê, tôi đi vì sở thích là… nói láo. Tôi đi là vì tiền. Lúc ấy kinh tế của tôi rất khó khăn.

Buổi sáng đang ngồi đọc báo, thấy cái tin cần đầu bếp (tôi lại từng học nấu ăn và rất thích nấu ăn), đi lao động ở nước ngoài mà không cần phải đóng cọc tiền. Thông tin đi xuất khẩu lao động (XKLĐ), đặc biệt đi Ả Rập thời gian đó (2014) vô cùng ít ỏi, không thể tìm hiểu ở đâu được. Cũng có vài thông tin nào đó đã cảnh báo, nhưng lại không phải là nguồn chính thống, nên tôi không tin. Khi tôi đến văn phòng tư vấn xuất khẩu lao động ngay ở Quận 2 (TP.HCM), họ tư vấn cũng khá… mượt mà.

PV: Có phải người ta đã giấu nhẹm nhiều thông tin bất lợi cho người lao động khi sang đó làm thuê?

– Nếu phương pháp của mình không sai thì rõ ràng đơn vị dẫn người đi lao động nước ngoài kia đã… sai.

Tôi sẽ không nói cụ thể thêm, dù tôi đã làm việc với những người đứng đầu cơ quan đó. Hôm ấy, bên lề hội thảo, ông ấy cũng thừa nhận cái sai đó. Đơn vị đưa tôi đi XKLĐ là đơn vị chính thống tại Hà Nội. Ngày ấy họ tư vấn dưới danh nghĩa của Hội Liên hiệp Phụ nữ… Thế nên tôi không thể không tin.

Khi tôi chịu mọi khổ đau, chết đi sống lại ở Ả Rập, “bò” về được Việt Nam, thì đại lý đó giải tán rồi. Tôi tìm được cô tư vấn cho tôi trước kia, thì cô ta nói: Giờ chỉ có ra tận văn phòng ngoài Hà Nội để hỏi thôi… Tôi chẳng có xu nào dính túi, nên đành chịu.

PV: Sau hành trình “dấn thân bất đắc dĩ” đầy ám ảnh như vậy, đến giờ, theo suy nghĩ “người trong cuộc” của chị, thì những người đi XKLĐ kiểu đó, họ là ai và họ nghĩ gì, vì sao họ cam chịu như vậy?

– Nói do thân phận thì hơi quá, thật ra là họ đi tự nguyện đấy chứ. Sang đến nơi, biết được công việc và cuộc sống quá khổ sở thì họ chịu đựng. Họ làm theo suy nghĩ đâm lao nên phải theo lao.

Ví dụ cô bé mà tôi có viết trong cuốn sách. Cô bị bà chủ đánh rồi lấy dao băm vào tay, đến lúc về nước, cô ấy đi bán quần áo ở chợ trên quận Tân Bình; tôi nói tôi sẽ giúp cô ấy một công việc tốt hơn. Cô ấy nói, nếu làm việc ở đây thì chỉ được 6-7 triệu đồng một tháng, em không thể trả nợ cho chồng cũ và mẹ em được. 4 tháng sau cô đã quay lại với Ả Rập Xê Út để làm người hầu rồi.

Có lần tôi nói chuyện với một cán bộ hữu trách ở bên đó, ông cho biết đã tuyên truyền, đào tạo rất bài bản cho các đại lý. Thế nhưng khi tập huấn xong thì ai sẽ kiểm soát thực tế khi họ tuyển dụng, tư vấn? Người lao động như tôi, khi đi, họ ” chăm sóc kĩ càng” tới mức đưa ra tận máy bay, đợi đến khi tôi lên máy bay thì họ mới về. Họ sợ người lao động bỏ trốn (?). Họ giữ lại sổ hộ khẩu, khi tôi sang Ả Rập rồi thì bên này họ mới tìm người nhà của tôi và trả lại sổ hộ khẩu.

Họ hứa “xuất khẩu lao động” chỉ là làm 8 tiếng/ ngày. 

Nhưng ở Ả Rập, tôi thường phải làm 18-20 tiếng, có khi là 22 tiếng đồng hồ mỗi ngày.

Bi kịch của chúng tôi có thể ra đời từ sự gian dối nào đó, khi mà các chủ nhà phải bỏ một số tiền lớn ra để “mua” các lao công như chúng tôi. Nhưng thực tế người lao động được nhận số tiền lương quá ít ỏi. Như tôi, tính ra tiền Việt là 9 triệu đồng/tháng.

Bi kịch đau lòng thế, vậy tại sao lao động phổ thông vẫn bị hút sang đó nhiều thế?

– Thứ nhất, chính sách của Ả Rập Xê Út là mỗi đứa trẻ sinh ra đều được bao cấp từ A đến Z nên phụ nữ bên đó thường có từ… 5 đến 10 con. Họ không thể quản xuể được việc nhà, kinh tế của họ lại giàu có nữa, nên cần rất nhiều giúp việc. Có gia đình ngót chục ô-sin.

Thứ 2 là đi XKLĐ ở Ả Rập Xê Út không cần đặt cọc, cũng không cần phải học hành hay thực hiện các thủ tục khắt khe như nhiều quốc gia có nhu cầu sử dụng lao động ngoài nước khác.

Trong cuốn sách, chị Nghiêm Hương kể, mình và các giúp việc khác phải làm việc thậm chí 22 giờ một ngày dưới giá rét kinh hoàng dưới O độ C của mùa đông Ả Rập Xê Út. “Họ biết tôi bệnh. Nhưng không có sự khoan nhượng”, vẫn bắt làm như một nô lệ thời Trung cổ. Trải qua 3 nhà chủ, thân phận ô-sin của Nghiêm Hương đều bị đối xử dưới mức cần phải có của một con người. “Ông ta không để tôi kịp đề phòng, từ phía sau ông ta ôm chặt ngang người tôi, tay còn lại thọc thẳng vào ngực tôi từ phía trên cổ áo rồi cứ vậy ông ta ép “của quý” của mình vào mông tôi và dồn tôi vào sát tường” (trích cuốn sách). Đến “hầu” ở nhà tiếp theo, tác giả lại đối mặt với nạn dữ đòn. “Bà ta táng mạnh vào đầu tôi làm tôi loạng choạng ngã vào bồn rửa. Mắt tôi hoa lên”. “Tôi chưa từng thấy gia đình nào mà người giúp việc đông tới mức như vậy (…), họ không phải nô lệ mà chỉ là những con vật câm lặng làm theo tiếng huýt gió của mama (bà chủ)”, tác giả chua xót viết.

– Tác giả Nghiêm Hương: Sang đến đó, biết được bản chất rồi nhưng không còn cách nào khác được. Visa bị người ta giữ, cũng không hề có được chỉ dẫn nào từ đại lý bên này nữa, gọi về nhà lại càng không Tôi chỉ còn biết cam chịu.

Thực ra tôi đã định đầu hàng rồi, cứ tự nhủ: thôi, cố chịu đựng rồi sẽ có ngày về được. Lúc ức quá, tôi đã nhiều lần tỏ thái độ, đã đánh nhau với bà chủ mà tình hình vẫn không được cải thiện. Họ áp chế rất giỏi.

Suốt thời gian ở bên đó, đỉnh điểm của nỗi đau và sự bất bình, sợ hãi trong chị là khi nào?

– Tác giả Nghiêm Hương: Nếu nói đỉnh điểm nỗi đau thì có đến mấy đỉnh cùng lúc, nỗi đau thể xác, tinh thần song hành. Tôi bị dội cả nồi nước luộc cừu vào người, bị hắt luôn cả bát hạt tiêu vào mặt, phải đứng giữa bãi nước đầy phân gà nhìn chuột bám vào ống quần mình mà leo lên.

Phụ nữ sang đó bị hãm hiếp như thế nào thì tôi không biết nhưng bị gạ gẫm tình dục tất cả đều gặp. Già, trẻ, lớn, bé, xấu, đẹp đều bị hết.

Việc gạ gẫm tình dục, họ hỏi thẳng chứ không ý tứ. Ngày đó điện thoại iPhone 6S mới ra, như với tôi, họ dụ “nếu mày “đồng ý” thì mày có iPhone 6S luôn”, “lương gấp đôi, tao sẽ chuyển vào tài khoản của mày ngần này tiền mỗi tháng”. Nếu đồng ý thì một tuần mày gặp tao bao nhiêu lần, tại đâu, không được để vợ tao biết.

PV: Các gia đình thuê chị làm giúp việc, gia cảnh của họ thế nào, công việc hàng ngày của các chị ra sao?

– Tác giả Nghiêm Hương: Nhà cuối cùng mà tôi làm, họ có rất nhiều giúp việc, riêng ở bếp đã 5 người, nhà rất rộng. Gia đình đó là “hoàng thân quốc thích”. Ông chồng là vị tướng khá nổi tiếng. Họ có 10 người con. Ông chồng ở riêng một khu, bà vợ ở riêng một khu. Từ khu này qua khu kia phải đi bằng ô tô.

Những ngày lễ, làm chung với giúp việc nam, chúng tôi không được nói chuyện, không được bỏ khăn ra. Chúng tôi làm cái vườn đằng sau, khu bể bơi có sàn nhảy với bàn tiệc. Chúng tôi đi quấn vải vào những cây xung quanh vườn, đi trang trại thu hoạch thực phẩm để lo cho cái lễ đó. Giống như Tết của Việt Nam mình ấy, nhưng Tết của họ kéo dài cả tháng trời, và chúng tôi làm việc quần quật suốt những ngày ấy và khoảng 15 ngày “hành xác” trước đó nữa.

PV: Cơ duyên thế nào mà chị viết những câu chuyện đó thành sách?

– Tác giả Nghiêm Hương: Đến cuối 2016, đầu 2017 dì tôi mới hỏi chuyện tôi đi XKLĐ. Thì tôi kể vài câu chuyện lặt vặt. Lúc ấy tôi bận nên ghi âm rồi gửi cho dì nghe. Nghe xong, bà bảo: Cứ để thế này thì phí quá. Viết thành sách đi, sẽ có ích cho cả cộng đồng nữa.

PV: Sách của chị in ra được sự hưởng ứng mạnh mẽ từ độc giả và nhiều giới nhiều ngành, chị có kỳ vọng nhiều vào việc nó giúp cảnh tỉnh ai đó, giúp nhà quản lý nào đó xem lại các bất cập của người ta không?

– Tác giả Nghiêm Hương: Đến khi thấy báo chí, truyền hình gọi hỏi, phỏng vấn nhiều quá thì tôi cũng nghĩ: nếu để cảnh tỉnh được một ai đó hoặc làm gì đó vì cộng đồng, thì còn gì bằng.

Tôi có được mời tham gia tọa đàm với anh Phó Cục trưởng ngành xuất khẩu lao động và chị lãnh đạoViện trưởng một Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội, các vị cũng nói là triển khai rất nhiều Nghị định để chấn chỉnh tình hình. Chiều nay chị Tiến sỹ, lãnh đạo Viện Nghiên cứu trên có nói với tôi là: dự kiến, sách của tôi sẽ phát thanh trên loa phát thanh xã, mỗi tuần 3 buổi, mỗi buổi 10 phút để chị em người ta nghe. Xã đó ở tỉnh Hà Tĩnh.

Tóm lại là vì sao ông chủ người Ả Rập lại mua vé máy bay và kẹp 1.000 đô la giúp chị “trốn” về Việt Nam nhỉ?

– Tác giả Nghiêm Hương: Ở nhà ông chủ thứ hai của tôi, có một lần ông mua cho tôi túi gạo của Việt Nam mà bà chủ tức tối hành hạ tôi lên bờ xuống ruộng. Bà ấy nhốt tôi trong nhà đến nỗi đái cả ra khăn khố. Vì không có chỗ nào mà đi tiểu. Mấy ngày trời không được ăn uống, chìm trong bóng tối có hò hét cũng không ai nghe. Ông bác sỹ chủ nhà là người rất trí thức và đối xử tử tế với tất cả mọi người. Có lúc tôi đã nghĩ đến cái chết. Sau khi tôi trốn về nước rồi, năm 2018 chị Perla (cùng là người giúp việc) mới nhắn tin là có con bé từng giúp tôi trốn thoát đã bị bà chủ tra tấn bằng cách nhụt vào thùng nước lạnh. Mà nó chết ngất, phải đưa đi bệnh viện.

Họ bóc lột chúng tôi đến mức, tôi có nói chuyện với những người giúp việc ở gần mình, rằng: nếu bà chủ cho lựa chọn giữa 200 đô la hoặc cho ngủ 1 ngày thẳng cẳng thì chúng ta chọn cái gì? Tất cả đều chọn là được ngủ.

Nhưng, trong những điều tệ hại nhất đó, vẫn le lói không ít sự ấm. Ông chủ nhà thấy tôi có phong cách gì đó… không giống như người giúp việc thông thường, nên ông đối xử rất nhân ái. Ông ấy kẹp cái vé máy bay vào trong hộ chiếu và đưa cho tôi. Ông ấy còn để vào đó thêm một phong bì chứa 1.000 đô la, ông ấy còn ghi lại cho tôi dòng chữ tiếng Ả Rập: chúc may mắn.

Không gian sống, rồi công tác quản lý kẻ hầu người hạ ở bên đó, chị mô tả trong cuốn “Đừng chết ở Ả Rập Xê Út”, đọc mà thương xót cho những phụ nữ tha hương mưu sinh quá!

– Tác giả Nghiêm Hương: Nhà họ nhiều giúp việc lắm, riêng ở dưới bếp đã 5 người rồi, nhà mà tôi ở cực kỳ rộng, thuộc vào hệ hoàng thân quốc thích, ông chồng là vị tướng khá nổi tiếng. Họ có 10 người con. Ông ấy ở riêng 1 khu, bà ấy ở riêng 1 khu. Các quy định của họ với kẻ hầu người hạ là cực kì hà khắc. Bây giờ nghĩ lại thì mình thấy đó là trải nghiệm khá là đắt giá. Nhưng thời gian sống ở đó thì đúng như là cực hình khủng khiếp.

Chị có sợ cuốn sách của mình viết ra rất thật nhưng lại dễ đụng chạm không?

– Tác giả Nghiêm Hương: Cái này tôi đã lường trước rồi. Mẹ tôi sợ, dì tôi sợ. Chính vì thế mà bên xuất bản đổi hết tên nhân vật. Mình sử dụng tên thật và nói không việc gì phải sợ cả. Nhưng họ vẫn sợ và họ đổi. Và, nhiều cái tôi đã nói giảm nói tránh rồi. Cô bé Jabil người của quốc gia rất gần chúng ta kia, nó bị lạm dụng tình dục, thậm chí là người đồng hương họ lạm dụng nhau. Bản thân cô ấy phục vụ trong nhà có ông già hơn 70 tuổi, có “làm được gì” nữa đâu. Ông ấy nằm bệnh, nhưng quái đản lắm, cô bưng cơm lên là ông sờ soạng đủ kiểu…

Điều gì chị lưu ý nhất khi viết cuốn sách vừa rồi?

– Tác giả Nghiêm Hương: Tôi nghĩ, để cảnh tỉnh chị em đang xuất khẩu lao động đi làm giúp việc, thì cuốn sách này không phải là công cụ hữu hiệu nhất. Muốn cảnh tỉnh họ, phải nói bằng cái giọng của họ, trình độ thật sự gần gũi hoặc của chính họ, với cách nói của họ. Ví dụ như mình nói là: “Mày mà còn đi giống như tao là mày sẽ chết hoặc mày sẽ bị hiếp”. Tức là, mình phải nói một cách bình dân nhất.

Lúc thừa sống thiếu chết ở xứ Ả Rập như vậy, chị có gọi điện cho ai để cầu cứu hay kêu than không? Có gọi bố mẹ mình không?

– Lúc đau khổ nhất, tôi chẳng gọi cho bố mẹ, chẳng gọi cho ai. Vì cũng kiệt sức rồi. Tôi đánh bà chủ nhà ấy cũng là phản ứng tự vệ thôi, chứ lúc đó thì chả nghĩ được gì nữa. Lúc đó đầu chỉ buồn ngủ thôi. Vừa đứng vừa nấu vừa ngủ gà ngủ gật. Lúc nào cũng trong tình trạng buồn ngủ. Nổi điên lên vì buồn ngủ.

Tôi nghĩ, những người làm giúp việc rất “địa ngục” kia, họ tự nguyện đến với một sự lựa chọn thì đúng hơn.

– Tác giả Nghiêm Hương: Có lẽ thế. Chị Perla mà tôi đã nhắc, là người giúp việc thôi nhưng chị ấy nói cực kỳ hay, chị ấy nói tôi là đá, tôi là nước và tôi là thép, tôi có sức mạnh đó. Chị ấy có thể sống được ở đó 7-8 năm ròng. Chấp nhận để có đồng tiền.

Cảm ơn chị với cuộc trò chuyện nhiều cảm xúc!

https://danviet.vn/chi-nghiem-huong-tac-gia-cuon-dung-chet-o-a-rap-xe-ut-gia-tre-lon-be-xau-dep-deu-bi-ga-tinh-het-20210202011405189.htm?fbclid=IwAR1SrGDxdZgcyhITkHWrwrOre4VAihLjEvKsTs1CA69Ot6jL8RZgj-2_dLc

Dân biểu Castro: Kẻ thù của Mỹ sử dụng bạo loạn ở Quốc hội Mỹ để phá hoại nền dân chủ ở nước ngoài

Dân biểu Castro: Kẻ thù của Mỹ sử dụng bạo loạn ở Quốc hội Mỹ để phá hoại nền dân chủ ở nước ngoài

Bởi  AdminTD

 The Hill

Tác giả: Jonathan Easley

Dương Lệ Chi, chuyển ngữ

11-2-2021

httpv://www.youtube.com/watch?v=v-cyxpCJWW8&feature=youtu.be

Dân biểu Joaquin Castro (đảng Dân chủ từ bang Texas) đã lập luận hôm thứ Năm [ngày 11/2/2021] trong phiên tòa luận tội cựu Tổng thống Trump rằng, các vụ bạo động ở Điện Capitol đã làm suy yếu nghiêm trọng uy tín của Hoa Kỳ ở nước ngoài và rằng các quốc gia thù địch đang sử dụng tình hình bất ổn này để tuyên truyền chống Dân chủ.

Ông Castro, một người trong nhóm luận tội, nói trong bài phát biểu trước các thượng nghị sĩ ở phòng họp Thượng viện: “Thế giới đã xem Tổng thống Trump nói lời nói dối rất lớn của mình. Thế giới đã theo dõi những người ủng hộ ông ta đến Washington theo lời mời của ông ta và thế giới theo dõi khi ông ta bảo những người ủng hộ ông ta đến đây, đến Điện Capitol”.

Ông Castro nói: “Tổng thống Trump, tổng tư lệnh của chúng ta vào thời điểm đó, đã không thực hiện bất kỳ hành động nào để bảo vệ chúng ta, vì ông ta hoàn toàn thất bại trong nhiệm vụ của ông ta trong việc gìn giữ, bảo vệ và phòng thủ, và bây giờ thế giới đang theo dõi chúng ta, tự hỏi liệu nước cộng hòa lập hiến của chúng ta có phản ứng theo cách mà nó nên phản ứng… liệu pháp quyền sẽ thắng đám đông bầy đàn hay không. Câu trả lời cho câu hỏi này có những hậu quả vượt khỏi biên giới của chúng ta”.

Trong bài phát biểu của mình, Castro cũng đọc các nhận xét từ các quan chức Trung Quốc, chỉ ra cuộc bao vây [điện Capitol] là một bằng chứng mà Hoa Kỳ không có quyền chỉ trích cuộc đàn áp của họ đối với những người biểu tình ủng hộ Dân chủ ở Hồng Kông.

Dân biểu Castro nói: “Trump đã cho chính phủ Trung Quốc cơ hôi để tạo ra sự tương tự giả tạo, giữa những người biểu tình [ở Hồng Kông] tìm kiếm dân chủ, với những người biểu tình bạo lực, cố gắng lật đổ nền dân chủ”.

Ông Castro kêu gọi các thượng nghị sĩ kết tội [ông Trump], nói rằng điều này sẽ khôi phục uy tín cho các quan chức Mỹ khi họ tìm cách đàm phán các thỏa thuận ngoại thương, kinh tế và nhân quyền ở nước ngoài.

Ông Castro nói: “[Tha bổng Trump] sẽ từ bỏ quyền lực của chúng ta với tư cách là một ngôi sao Bắc Đẩu về tự do, dân chủ và nhân quyền và trên hết là về pháp quyền. Kết tội Donald Trump, có nghĩa là nước Mỹ đại diện cho pháp quyền, bất kể ai vi phạm điều đó. Hãy để chúng ta … nhắc nhở thế giới rằng, chúng ta thật sự là ngôi sao Bắc Đẩu”.

Trung Quốc cấm BBC World News sau tin bài về Covid và Tân Cương

Trung Quốc cấm BBC World News sau tin bài về Covid và Tân Cương - BBC News Tiếng Việt
BBC.COM
 

Trung Quốc cấm BBC World News sau tin bài về Covid và Tân Cương

7 giờ trước

BBC World News TV là kênh truyền hình quốc tế bằng tiếng Anh hàng đầu trên toàn thế giới

Chính quyền Trung Quốc chính thức cấm đài truyền hình BBC của Anh Quốc phát hình trên nước họ sau quyết định của Ofcom ở Anh rút giấy phép của CGTN.

Trong quyết định công bố hôm 11/02/2021, Cục Phát thành, Truyền hình và Điện ảnh Trung Quốc (SARFT) nói tin bài của BBC World News “vi phạm nghiêm trọng quy định về phát thanh truyền hình”.

Trung Quốc cho rằng các phóng sự về dịch virus corona của BBC và bài về tình trạng của dân tộc Uighur ở Tân Cương “không đúng sự thật, không công bằng”, và “có hại cho quyền lợi Trung Quốc”.

Đài BBC đã bày tỏ sự thất vọng trước quyết định của chính quyền Trung Quốc.

Bộ trưởng Ngoại giao Anh, Dominic Raab nhắn trên Twitter rằng hành động của Trung Quốc cấm BBC News “là hành vi không thể chấp nhận được nhằm ngăn chặn tự do truyền thông”.

CGTN bị cho là vi phạm quy tắc phát hình ở Anh sau vụ chiếu phỏng vấn có vẻ như được thực hiện bằng biện pháp cưỡng ép với công dân Anh Peter Humphrey

Sự việc xảy ra sau khi Cơ quan Giám sát Truyền thông Anh (Ofcom) thu giấy phép của Mạng lưới Truyền hình Toàn cầu Trung Quốc (China Global Television Network – CGTN) ở Anh.

Hôm đầu tháng Hai, Ofcom nói công ty chủ quản của CGTN là Star China Media Limited “không có kiểm soát biên tập” hàng ngày với kênh truyền hình này và hoạt động của CGTN “trái với nguyên tắc quản trị truyền thông” theo luật ở Anh Quốc.

CGTN, hậu thân của CCTV, đã bành trướng ra các thị trường quốc tế và lấy trụ sở xây dựng hoành tráng tại khu Chiswick, London làm đại bản doanh cho hoạt động của họ ở châu Âu.

Năm ngoái, CGTN bị cho là vi phạm quy tắc phát hình ở Anh sau vụ chiếu phỏng vấn có vẻ như được thực hiện bằng biện pháp cưỡng ép với công dân Anh Peter Humphrey.

Năm 2013, doanh nhân Humphrey và vợ người Trung Quốc bị bắt ở Trung Quốc vì các cáo buộc liên quan đến quản lý số liệu khách hàng.

Hành vi cấm BBC News bởi Trung Quốc là không thể chấp nhận được do ‘nhằm ngăn chặn tự do truyền thông’, theo Ngoại trưởng Anh Dominic Raab

Trong phiên tòa, đài báo Trung Quốc đăng cảnh ông “thú tội trên truyền hình” (forced confession), một hình thức các chế độ phi dân chủ thường áp dụng để “chứng minh bị cáo đã nhận tội”, nhưng là điều phi pháp theo luật tố tụng hình sự ở Phương Tây.Sau khi bị xử hai năm rưỡi tù (2014) và được thả sau một năm vì lý do sức khoẻ, ông Humphrey tố cáo công an Trung Quốc cưỡng bức ông thú tội trên video, điều vi phạm nhân phẩm của ông.

BBC World News TV là kênh truyền hình quốc tế bằng tiếng Anh, và có mặt trong các khách sạn cao cấp và cơ sở, tư gia cho người nước ngoài.

Đa số người Trung Quốc không tiếp cận được kênh này.

Quận lớn nhất Georgia điều tra việc ông Trump gây ảnh hưởng bầu cử

Quận lớn nhất Georgia điều tra việc ông Trump gây ảnh hưởng bầu cử
VOATIENGVIET.COM

Quận lớn nhất Georgia điều tra việc ông Trump gây ảnh hưởng bầu cử

Quận lớn nhất Georgia điều tra việc ông Trump gây ảnh hưởng bầu cử

11/02/2021

Công tố viên Fani Willis ở Fulton, quận hạt lớn nhất bang Georgia, ngày 10/2 gửi thư yêu cầu các quan chức chính quyền tiểu bang bảo quản tài liệu, bao gồm tài liệu liên quan đến cuộc gọi hồi tháng Giêng của cựu Tổng thống Donald Trump với Tổng thư ký Georgia, Brad Raffensperger, mà qua đó áp lực đảo ngược kết quả bầu cử dựa trên những tuyên bố gian lận phiếu bầu vô căn cứ.

Cuộc điều tra của ông Willis thuộc đảng Dân chủ là cuộc điều tra nghiêm trọng nhất ông Trump đang đối mặt tại Georgia sau khi ông bị thu băng cuộc điện đàm hôm 2/1 với ông Raffensperger.

Dù bức thư không nêu đích danh ông Trump, nhưng một phát ngôn viên của ông Willis nói cuộc điều tra sẽ bao gồm cuộc điện đàm của cựu Tổng thống Cộng hòa yêu cầu ông Raffensperger “tìm” đủ phiếu để đảo ngược thất bại của ông Trump tại Georgia.

Văn bản ghi lại nội dung cuộc gọi dẫn lời ông Trump nói với ông Raffensperger: “Tôi chỉ muốn tìm 11.780 phiếu,” là con số ông Trump cần để thắng.

Ông Jason Miller, cố vấn cao cấp của ông Trump, cáo buộc Đảng Dân chủ nỗ lực ghi điểm bằng cách tiếp tục cuộc truy bức chính trị chống lại cựu Tổng thống Trump.

CHIA SẺ LÚC GIAO THỪA

CHIA SẺ LÚC GIAO THỪA

Roma vừa bước qua năm Tân Sửu. Một mình suy gẫm và cầu nguyện trong đêm thâu vắng lặng, lòng tôi dâng lên bao nhiêu cảm xúc.

TÔI CÓ MỘT NỖI NHỚ

Nhớ quê hương đất nước. Nhớ người thân và bạn bè. Nhớ bố tôi và những người thân đã qua đời. Nhớ những dân oan đang vất vưởng đầu đường xó chợ để mưu tìm công lý trong vô vọng.

Nhớ những con người thực sự vì dân, vì nước như các anh Trần Huỳnh Duy Thức, Dũng Phi Hổ, Phan Kim Khánh, và các tù nhân lương tâm khác. Nếu chỉ nghĩ cho quyền lợi cá nhân của mình, thì những con người này đâu thua kém ai, nhưng chỉ vì tương lai cho dân tộc mà giờ này họ phải lâm cảnh tù tội…Họ thực sự là những bậc thánh nhân. Chiêm ngưỡng gương hy sinh của họ tôi thấy mình chỉ là thằng hèn!

TÔI CÓ MỘT TÂM TÌNH

Đó là tâm tình tạ ơn. Tôi cám ơn Chúa đã cứu sống tôi thoát họa cúm Tầu. Tôi cám ơn bao nhiêu anh em bạn bè đã bày tỏ tình thương yêu tôi, đã chia sẻ với tôi và cầu nguyện cho tôi, đặc biệt khi bố tôi qua đời và khi tôi nằm trong bệnh viện. Tôi cám ơn bao nhiêu người đã cổ vũ tôi hay chống đối tôi cách này cách khác. Tất cả các bạn đang góp phần giúp tôi tu trì và phục vụ tốt hơn…

TÔI CÓ MỘT XÁC TÍN

Càng ngày tôi càng thấy rõ tình yêu là quan trọng nhất và cần thiết nhất ở đời này và đời sau. Có tình yêu thì có tất cả. Không có tình yêu thì không có gì. Giả như có gì đi nữa thì người ta cũng tìm cách phủ nhận nó hoặc biến nó thành không có gì! Có tình yêu thì khổ mấy cũng thành sướng. Không có tình yêu thì sướng mấy cũng là khổ. Để sống được và sống hạnh phúc, tôi cần phải phải đón nhận và chia sẻ tình yêu nhiều hơn. Đó là tình yêu của Chúa Trời và tình yêu của con người…

TÔI CÓ MỘT MONG MUỐN

Đó là muốn cho Nước Đức Chúa Trời thể hiện giữa thế gian này. Vì chỉ khi ấy xã hội mới ổn định, con người mới được bình an và hạnh phúc thực sự. Nói vậy có nghĩa là tôi muốn thế giới này biết nhận ra và thi hành ý định của Đức Chúa Trời, vì thuận Thiên giả tồn nghịch Thiên giả vong, theo ý Chúa thì sống, nghịch ý Chúa thì chết.

Ở bình diện cá nhân, tôi mong muốn mỗi người biết dùng lý trí của mình mà khám phá chân thiện mỹ và nỗ lực đón nhận ơn sủng của Chúa để có thể hành động theo chân thiện mỹ.

Trên bình diện quốc gia và quốc tế, tôi muốn các chế độ độc tài cộng sản sớm chấm dứt và các chế độ dân chủ sớm xuất hiện để mỗi người dân có cơ may được sống bình đẳng, tự do và hạnh phúc, mỗi dân tộc và đất nước có cơ may tồn tại và phát triển và cả thế giới có cơ may được chung sống trong hòa bình và thịnh vượng.

TÔI CÓ MỘT QUYẾT TÂM

Điều quan trọng nhất là quyết tâm hành động để có thể thay đổi bản thân và góp phần thay đổi thế giới. Trong tư cách là thừa sai Dòng Chúa Cứu Thế, tôi quyết tâm sống hữu ích hơn cho mọi người, cho Giáo Hội, cho đất nước và cho thế giới.

Bằng lời cầu nguyện, bằng việc giảng đạo, bằng việc thi hành bổn phận hằng ngày của một tu sĩ, bằng tất cả cuộc sống của tôi, tôi muốn trở nên giống Chúa Giêsu, nghĩa là trở nên tấm bánh bẻ ra cho mọi người. Tôi tin rằng khi tôi góp phần giúp người khác được hạnh phúc, thì tôi cũng được hạnh phúc; khi tôi góp phần thoa dịu đau khổ của người khác thì tôi cũng bớt khổ đau.

TÔI PHÓ THÁC tất cả những điều trên đây cho Chúa trong lời cầu nguyện, vì tôi biết nếu không có Chúa tôi không thể làm gì được! Tôi đã thấy có những sự thật rất đơn giản, có những sự thiện rất hiển nhiên, có những cái đẹp rạng ngời, nhưng nhiều người vẫn không nhận ra và không làm theo được. Đấy là dấu cho tôi thấy con người rất yếu đuối và giới hạn, thậm chí đang bị dữ thao túng và vì thế tự mình con người không thể làm được điều gì tốt đẹp.

TÔI CHÚC MỪNG NĂM MỚI TẤT CẢ CÁC BẠN. XIN CHÚA Ở CÙNG CÁC BẠN VÀ CHÚC LÀNH CHO NHỮNG DỰ ĐỊNH TỐT LÀNH CỦA CÁC BẠN. XIN CÁC BẠN CŨNG CẦU NGUYỆN CHO TÔI CÓ SỨC MẠNH ĐỂ YÊU THƯƠNG VÀ PHỤC VỤ.

In J.M.J.A

Roma, Giao thừa Tết Tân Sửu

Lm. Phêrô Nguyễn Văn Khải DCCT

Nhà là gì?

May be an image of outdoors, tree and text that says 'nhà Có một nơi để về đó Có những noười để yêu thương đó là pia đnh Có được cả hai đó là hạnh phúc'
 GÓC SUY GẪM…

Nhà…

Nhà là gì?

Nhà là nơi trở về của tâm hồn, là khu vui chơi của giấc mơ, là bến đỗ của đời người. Là một đoạn văn chương cảm động mà chúng ta dùng cả đời cũng không viết hết được…

Khi tâm hồn mong manh của bạn bị tổn thương, nhà chính là liều thuốc tốt để chữa lành vết thương;

Khi bạn đang nằm ở dưới đáy của cuộc đời, nhà chính là cội nguồn để bạn lấy lại sức mạnh;

Khi bạn cô đơn trải qua phong ba bão táp, nhà chính là bến đỗ ấm áp.

Nhà, là nơi vừa nhắc đến sẽ cảm thấy ấm áp, là từ ngữ mà nghĩ đến nó cũng khiến người khác say mê. Là nơi thân thuộc nhất với chúng ta, nơi đó có những người thân mà chúng ta yêu nhất, những hồi ức đẹp nhất.

Nhà, là xã hội mà mỗi con người đều tiếp xúc sớm nhất, là nơi có hỉ nộ ái ố của chúng ta, cũng có cả cay đắng ngọt bùi.

Những ai không có nhà, có thể sẽ thiếu đi một cảm giác thuộc về, giống như một đám mây trôi nổi bất định trên bầu trời. Nhà, không chỉ là một gian phòng với bốn góc tường, mà còn là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, chứa đựng những tình cảm.

Cuộc đời, là một quá trình chứa đầy sự hoang vu mang theo những đồng cỏ dại. Mà trong quá trình này, thứ chúng ta không thể bỏ qua, chính là nhà.

Nhà có thể là một loại kỳ vọng, là nơi mỗi lần chúng ta tan làm đều buông xuôi tất cả vội vã chạy về, bất luận bạn có đi được bao xa, và sống thoải mái bên ngoài đến nhường nào, bạn sẽ luôn bận lòng về nó, kể cả bạn có ở nơi xa cũng sẽ muốn lập tức chạy về.

Vì có nhà, là có một sự quan tâm sâu sắc, cuộc sống cũng sẽ không vì mất gốc rễ mà khô héo đi; cũng có lẽ vì có nhà, mới có sự quan tâm sâu sắc đến thế, mới trở nên tỏa sáng như thế.

Nhà, yên bình như thế, nhìn thấy nụ cười của người thân yêu, chính là một hạnh phúc.

Khi còn là đứa trẻ, nhà chính là tiếng gọi của mẹ. Tuổi thơ đã từng vui vẻ, ồn ào náo nhiệt, vô tư vô lo.

Sau giờ học, sẽ cùng với những đứa trong làng xóm tụ tập với nhau, nô đùa bay nhảy, chơi đến hoàng hôn buông xuống, cho đến khi khói bếp bốc lên, nghe thấy tiếng gọi gấp gáp từ bốn phía của mẹ: “Về nhà thôi, ăn cơm nào!”

Trong ký ức, tiếng gọi của mẹ chính là sự ấm áp, là sự chăm sóc của ngôi nhà. Nó đã cùng trưởng thành với những đứa trẻ thời niên thiếu, và vẫn vang vọng bên tai cho đến hiện tại.

Khi đến tuổi trung niên, nhà lại là một trạm nhiên liệu. Mỗi khi màn đêm buông xuống, bạn bôn ba cả một ngày bên ngoài, trên vai gánh vác áp lực của sự nghiệp, kéo lê cơ thể đã mệt mỏi về nhà, nhìn thấy ánh đèn thắp sáng trong nhà, mong chờ được thấy nụ cười vui vẻ của gia đình, ngửi được mùi thơm của thức ăn, ngay lúc đó sẽ cảm thấy tràn đầy năng lượng.

Nhà không chỉ có thể khiến bạn tận hưởng hạnh phúc của cuộc sống mà còn có thể cho bạn sự can đảm và sức mạnh để tiến về phía trước. Khi ánh mặt trời chiếu sáng, bạn vẫn có thể không ngại ngần mà đi Nam rẽ Bắc, vì sự nghiệp mà bôn ba khắp nơi.

Và khi về già, nhà lại là một viện bảo tàng.

Rượu là hương thơm của trần thế, tình là sự nồng đậm của bạn đời, người càng lớn tuổi, thì sẽ càng hoài niệm sâu sắc hơn với nhà.

Một chiếc ghế, một ấm trà, một chiếc mũ trong nhà đều khắc lên một dấu vết, một ký ức thật dài; một cuốn sách, một lá thư và một bức ảnh cũng đều gợi lên từng chút từng chút của quá khứ, bất chợt nước mắt rơi như mưa.

Nhà văn nổi tiếng người Pháp Moroa cho biết: “Không có gia đình, thì ở trong thế giới rộng lớn bao la này, con người sẽ trở nên lạnh lẽo cô đơn”.

Trong thế giới của chúng ta, có rất nhiều người cho rằng, nhà chính là một căn phòng, là một cái sân. Tuy nhiên, một căn phòng trống vắng không người, mất đi tình cảm và sự ấm áp, thì không thể nào trở thành một căn nhà đúng nghĩa.

Nhà là một nơi đong đầy tình yêu thương, nó có lúc sẽ ở trong một túp lều tranh, có lúc sẽ ở trong nhà cao cửa rộng, và cũng có lúc sẽ ở trong dòng người vô gia cư.

Đối với đàn ông, nhà chính là nơi khi gặp phải trắc trở cảm thấy nó ấm áp nhất, là nơi để lánh nạn; đối với phụ nữ, nhà lại là một nơi mà cả đời này dùng để bảo vệ yêu thương.

Nhà, không phải chỉ là một căn phòng hình vuông, cũng không phải bố trí sang trọng đẹp đẽ. Yếu tố quan trọng để tạo thành một ngôi nhà chính là tình yêu, chúng ta phải dùng tâm hồn để vun đắp, chính vì tình yêu thương này mà cảm thấy ấm áp, khiến chúng ta thoải mái. Vì tình yêu này mà ta lo lắng, vì tình yêu này mà ta nhớ nhung.

Nhà, là cội nguồn của chúng ta, dù có đi bao xa, kể cả chân trời góc biển, cũng không thể đi khỏi trái tim của nó, mối quan tâm của nó; Nhà, là giấc mơ là câu chuyện cổ tích đẹp nhất của chúng ta, bất kể bên ngoài có bao nhiêu phức tạp, chỉ cần nghĩ đến nó, chúng ta sẽ không còn sợ hãi!

(phỏng theo SOH)

Ngày luận tội thứ hai cựu tổng thống Trump và tòa án công luận

Ngày luận tội thứ hai cựu tổng thống Trump và tòa án công luận

Bởi  AdminTD

Joaquin Nguyễn Hòa

11-2-2021

Thứ Tư ngày 10/2/2021, phiên tòa Thượng viện Hoa Kỳ bước sang ngày thứ hai trong vụ luận tội cựu tổng thống Donald Trump với tội trạng kích động bạo loạn, dẫn đến cuộc tấn công vào điện Capitol, quốc hội Hoa Kỳ ngày 6/1/2021.

Vụ tấn công này đã làm 5 người thiệt mạng và hai viên cảnh sát tự tử sau đó. Có khoảng 140 cảnh sát Capitol bị thương, trong đó có 15 người nhập viện. Ngoài ra còn có 56 cảnh sát DC bị thương.

Có chín dân biểu của đảng Dân chủ đóng vai trò công tố viên, buộc tội ông Trump, gồm: Dân biểu Jamie Raskin (bang Maryland), Diana DeGette (Colorado), David Cicilline (Rhode Island), Joaquin Castro (Texas), Eric Swalwell (California), Ted Lieu (California), Stacey Plaskett (Virgin Islands), Joe Neguse (Colorado), Madeleine Dean (Pennsylvania).

Chín dân biểu đảng Dân chủ giữ vai trò công tố, buộc tội ông Trump. Nguồn: VOA

Ngày 9/2/2021 là ngày đầu của phiên tòa Thượng viện, có 100 Thượng nghị sĩ đã bỏ phiếu về việc mở phiên tòa Thượng viện để xử một cựu tổng thống có hợp hiến hay không, trong đó có 56/100 Thượng nghị sĩ bỏ phiếu thuận.

Ngày thứ hai của phiên tòa, các công tố viên đã đưa ra những lý lẽ buộc tội của mình, kèm theo nhiều video, bài viết, trích dẫn để minh họa. Nhiều video và bài viết lấy từ báo chí, cũng như từ những kẻ bạo loạn đăng tải trên mạng xã hội trước đây, về cảnh hỗn loạn bên trong và bên ngoài điện Capitol, nhưng cũng có những video chưa từng công bố, được lấy ra từ các camera an ninh của điện Capitol.

Trong các video bằng chứng này, người ta thấy cảnh Thượng nghị sĩ Mitt Romney (Cộng hòa, Utah) vô tình đi về phía những kẻ bạo loạn, đã được một viên cảnh sát kéo tay ông đi về hướng ngược lại để đi trốn, chỉ tích tắc trước khi nhóm bạo loạn tràn vào. Một cảnh khác là cảnh Phó Tổng thống Pence cùng gia đình được nhân viên an ninh dẫn đường tẩu thoát.

Các công tố viên đặc biệt nhấn mạnh vai trò kích động bạo lực của ông Trump, với câu nói nổi tiếng của ông trước đám đông, trước khi xúi giục họ tấn công Capitol: “Nếu các bạn không chiến đấu hết mình, thì các bạn sẽ không bao giờ lấy lại được đất nước. Các bạn hãy đến điện Capitol”.

Buổi luận tội trong ngày thứ hai với những lời buộc tội của các công tố viên đảng Dân chủ được xem là rất ấn tượng, gây ảnh hưởng lên các thượng nghị sĩ Cộng hòa. Ngoài 6 người cho rằng, phiên tòa này là hợp hiến hôm trước, ông John Thune (bang South Dakota) nói rằng, những bằng chứng luận tội của phía Dân chủ rất “rất hấp dẫn” và rằng ông không loại trừ việc bỏ phiếu để kết tội cựu ông Trump.

Một trong sáu Thượng nghị sĩ Cộng hòa đồng ý về tính hợp hiến của phiên tòa là bà Lisa Murkowski (bang Alaska) nói rằng: “Không thể tưởng tượng rằng Trump có thể tái đắc cử”.

Tuy nhiên việc thuyết phục các Thượng nghị sĩ Cộng hòa đồng ý với bản luận tội vẫn không có gì chắc chắn, vì cần tới 17 vị Cộng hòa ngã theo 50 vị Dân chủ để đạt được túc số 2/3 đồng ý rằng Trump có tội. Thượng nghị sĩ Lindsey Graham còn quả quyết rằng, sau ngày thứ hai của phiên tòa này, các vị thượng nghị sĩ Cộng hòa dự định tuyên bố trắng án cho ông Trump sẽ tăng lên.

Sau khi cuộc bạo động nổ ra, trong nội bộ phe Dân chủ đã có tranh luận rằng, nên hay không nên mở phiên tòa, vì với tỷ lệ 50/50 trong Thượng viện, rất khó thuyết phục các Thượng nghị sĩ Cộng hòa vượt làn ranh đảng phái để buộc tội ông Trump.

Tuy nhiên Hạ viện do đảng Dân chủ nắm đa số đã quyết định luận tội, với sự ủng hộ của 10 dân biểu Cộng hòa vượt làn ranh đảng phái. Một lý do họ đưa ra là, nếu không luận tội ông Trump, sẽ tạo thành một tiền lệ, gọi là tiền lệ tháng Giêng, khi một tổng thống sắp mãn nhiệm sẽ tha hồ quậy phá mà không bị trừng trị.

Về mặt chính trị, người ta nói rằng có khá đông các Dân biểu và Thượng nghị sĩ Cộng hòa biết rằng ông Trump làm bậy, nhưng họ sợ rằng, nếu họ ra mặt ủng hộ việc buộc tội ông Trump sẽ làm mất lòng những cử tri cuồng nhiệt của ông Trump trong địa phương của họ.

Nhưng điều này lại là một canh bạc không chắc chắn, vì số người bỏ đảng Cộng hòa sau cuộc bạo loạn đã tăng lên nhanh chóng. Theo số liệu của báo The Hill vừa công bố, chỉ trong tháng Giêng, tức trong ba tuần sau bạo loạn, có khoảng 140.000 người bỏ đảng Cộng hòa. Con số này dựa trên số liệu công bố của 25 tiểu bang.

Số người bỏ đảng Cộng hòa sau phiên tòa luận tội này sẽ còn tăng nhiều hơn nữa. Trong suốt tuần lễ luận tội này, hàng chục triệu người Mỹ sẽ có dịp xem lại, nghe lại những lời kích động bạo loạn của ông Trump, những cáo buộc vu vơ chuyện gian lận bầu cử, dù không có bằng chứng gì cả, đồng thời họ cũng xem lại cảnh đám đông hung hãn tấn công vào tượng đài của nền dân chủ Mỹ xây dựng hơn 200 năm nay. Họ sẽ suy nghĩ về chuyện liệu có nên bỏ phiếu cho đảng Cộng hòa nữa hay không, dù Trump có trắng án hay được tha bổng.

Hàng chục người bị bắt được cho là có quan hệ hoặc là thân hữu với các nhóm cực hữu hoặc dân quân.

Hình ảnh lượm được trên Internet có tính chất minh họa cho “lòng yêu nước” của một số người Việt đang sống tại Mỹ.

Dominic Pezzola, hay được gọi là “Spaz”, một trong 6 thành viên của Proud Boys không được tại ngoại trong khi chờ xét xử.

Pezzola và William Pepe, một thành viên của Proud Boys khác đã bị truy tố sau khi các công tố viên cho biết họ có bằng chứng cho thấy cặp đôi này có âm mưu cản trở cảnh sát bảo vệ Điện Capitol.

Các công tố viên cho biết FBI đã phát hiện ra một ổ cứng của Pezzola chứa hướng dẫn cách chế tạo bom. Anh ta bị buộc tội trước tòa vì đã tước khiên chống bạo động từ một sĩ quan cảnh sát và hướng dẫn đám đông vượt qua hàng rào rồi xông vào tòa nhà Quốc hội.

Trước đó, thẩm phán Meriweatherđã cho Nicholas DeCarlo – một thành viên Proud Boy khác bị cáo buộc phải đối mặt với tội hình sự được tại ngoại trong khi chờ xét xử. Tuy nhiên anh này không được phép đăng bài trên mạng xã hội.

Hàng chục người bị bắt được cho là có quan hệ hoặc là thân hữu với các nhóm cực hữu hoặc dân quân.

Ngoài việc tập trung điều tra Proud Boys, các cơ quan chức năng của chính phủ đã buộc tội một số thành viên của nhóm Oath Keepers (Những người giữ lời thề), một lực lượng dân quân chống chính phủ có âm mưu xông vào Điện Capitol.

Luật sư Jonathan Zucker, người bào chữa cho Pezzola đã nói với thẩm phán thân chủ của ông đã bị lừa dối bởi Trump rằng cuộc bầu cử đã bị đánh cắp và có hành động vì “niềm tin ảo tưởng.”. Theo luật sư, Pezzola “là một trong hàng triệu người Mỹ đã bị lừa dối bởi sự bip bợm của Tổng thống,” vì “không có cơ sở hợp lý nào cho tuyên bố (gian lận bầu cử) như vậy”.

“Nhiều người trong số những người lắng nghe lời kêu gọi của ông ấy sẽ phải dành những ngày tháng tới nếu không muốn nói là phần đời còn lại họ trong tù. Trong khi đó Donald Trump tiếp tục cuộc sống xa hoa và đặc quyền của mình, ” – trích phần chú thích của luật sư.

P/s: Tin có liên quan, CDC Hoa Kỳ tiếp tục ra khuyến cáo đeo khẩu trang là phương thức hiệu quả chống lại COVID-19. Vì vậy mọi người hãy chú ý đeo khẩu trang đúng cách, đừng nghe lời những người bịp bợm mà tháo khẩu trang ra vì bạn chỉ có thể cảm nhận tự do khi bạn còn đang sống mạnh khỏe.