Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn?

Kimtrong Lam

Tiền và gia đình, điều gì quan trọng hơn?

Đây là câu trả lời của người Mỹ, châu Âu và Trung Quốc

Ngày nọ, một nhóm bạn thân người Úc đã trò chuyện cùng một anh bạn người Trung Quốc. Chủ đề mà họ nói đến là mức coi trọng gia đình của người Trung Quốc và người Úc khác nhau như thế nào.

Thật bất ngờ, mấy anh bạn người Úc này đã thẳng thắn nói: “Cậu đừng giận, thật ra, chúng tớ cảm thấy người Trung Quốc các cậu vốn không yêu thương gia đình, vốn không xem trọng gia đình giống như các cậu đã nói. Nói thẳng là các cậu yêu tiền nhiều hơn!”.

Những người bạn thân người Úc này lại chân thành nói tiếp:

“Không kể là ở Úc hay ở Trung Quốc, người Trung Quốc các cậu xác thực là rất chăm chỉ, các cậu ở nước ngoài cũng đều tiết kiệm được nhiều tiền hơn so với người bản địa. Nhưng tớ không cho rằng người Trung Quốc các cậu có tố chất làm ăn hơn, mà là các cậu tiết kiệm hơn chúng tớ.

Người bạn Úc cho rằng người Trung Quốc không phải có tố chất làm ăn hơn, mà là tiết kiệm hơn người nước ngoài. Ảnh dẫn theo nghiencuuquocte.org

Có thể tiết kiệm là nhờ hạ thấp tiêu chuẩn cuộc sống đi. Các cậu bình thường rất ít khi đi quán bar, thậm chí cuối tuần hoặc ngày nghỉ cũng đều không dám nghỉ ngơi. Quần áo đều là mua từ bên Trung Quốc đem sang đây, bởi vì mua ở bên đó rẻ hơn, tớ thậm chí còn nhìn thấy có du học sinh Trung Quốc còn mang theo rất nhiều chén đĩa sang đây”.

“Các cậu sẽ làm việc không quản ngày đêm, phó mặc con cái cho ông bà chăm sóc. Ngoài việc quan tâm thành tích học tập của con cái ra, thì bận rộn đến nỗi rất ít khi chơi cùng chúng. Ngày lễ Giáng Sinh, thậm chí còn không nghỉ ngơi. Vậy nên, những đứa trẻ người Hoa các cậu mặc dù thành tích học tập rất ưu tú, nhưng chúng luôn cảm thấy lạc lõng. Chúng cảm thấy so với các bạn, điều mà bố mẹ quan tâm hơn là khoản tiền thu nhập của gia đình, là điểm số học tập của chúng, chứ không phải là bản thân chúng có vui vẻ hạnh phúc hay không”.

“Đúng là tôi biết cậu muốn nói gì. Người Trung Quốc các cậu nói như vầy, là vì con cái nên ráng kiếm thêm chút tiền cho chúng sau này. Nhưng mỗi một đời đều nói bản thân kiếm tiền là vì đời sau, thế thì rốt cuộc đời nào sẽ thật sự dùng khoản tiền này đây?”.

“Cuộc đời là ngắn ngủi như thế, các cậu mượn cớ là vì tương lai của gia đình, mà đã hy sinh gia đình của hiện tại. Tôi thật không hiểu tổn thất này nên phải bù đắp như thế nào nữa! Sao các cậu còn có thể dùng quan niệm này mà lấy làm tự hào đây?”.

“Các cậu vì công việc, có thể chấp nhận vợ chồng phải sống ly thân trong khoảng thời gian rất dài. Nhưng trong con mắt chúng tớ, vợ chồng không ở bên nhau từ 3 tháng trở lên, trên cơ bản thì đã nên cân nhắc đến chuyện ly hôn rồi.

Vậy nên chúng tớ nếu được cử sang nước ngoài làm việc, thì nhất định phải là cả gia đình cùng đi, vợ của tôi, con cái của tôi đều phải cùng chuyển sang đây. Nếu như họ không đồng ý sang, tớ sẽ không thể tiếp nhận công việc này, bởi so với công việc thì dĩ nhiên gia đình quan trọng hơn rồi.

Tớ thậm chí còn nghe nói ở Trung Quốc có vợ chồng mấy chục năm đều chia nhau sống ở hai nơi, đến lúc nghỉ hưu mới có thể sống chung với nhau. Đây là sự thật quá đau lòng. Lẽ nào các cậu không thể vì gia đình mà từ bỏ công việc sao? Có thể tìm một công việc khác cũng được mà!”.

“Trong công ty Trung Quốc của tôi có một nhân viên rất xuất sắc, nhưng vợ con lại sống ở thành phố khác, mỗi một tháng thậm chí hai tháng mới có thể gặp nhau một lần. Tại sao một trong hai người lại không thể từ bỏ công việc chứ? Tôi biết có rất nhiều người làm việc ở thành phố, họ thậm chí chỉ một năm mới về thăm nhà một lần, đều nói là kiếm tiền vì gia đình, nhưng tiền như vậy, có nhiều hơn nữa, lại có ý nghĩa gì đâu?”.

Biết bao nhiêu phụ huynh, từ sớm đã hy sinh tuổi thơ của con cái, cuối tuần bôn ba trên đường đến các lớp phụ đạo, học thêm các loại. Đợi đến khi hết tiểu học, thì bản thân xem như đã được giải thoát rồi! Nhưng tiểu học xong rồi, phát hiện trung học cũng có lớp học thêm, hơn nữa còn nhiều hơn, tụi trẻ con chính là không có thời gian để vui chơi nữa!

Đợi khi con cái lên đại học thì coi như đã xong nhiệm vụ rồi … Nhưng con cái học xong đại học rồi, đến lúc tìm kiếm công việc vẫn phải bận tâm như vậy!

Đợi đến khi con cái có công việc ổn định rồi, thì tưởng như không còn gánh nặng gì nữa … Tuy nhiên, công việc tìm được rồi, lại bắt đầu bận tâm chuyện hôn sự, nhà cửa cho con cái! Sau khi con cái kết hôn rồi, thì tôi không cần phải bận tâm gì nữa! Nhưng kết hôn, có nhà có cửa rồi, thì chúng lại sinh cháu để bế rồi!

Bao nhiêu nỗi lo toan, dù có muốn quản cũng không quản được hết, cứ lặp đi lặp lại như vậy không dứt. Tầm mắt của chúng ta vẫn luôn nhìn về phía trước; vì tương lai, hôm nay tích lũy sức khỏe, tích lũy văn bằng, tích lũy tiền bạc. Kết quả bản thân lại than trời trách đất, tầm mắt của chúng ta không có lúc nào sống ở hiện tại. Nhiều người đến cuối đời đã nhận ra rằng, cả một đời không có lấy một ngày sống vì bản thân mình.

Kỳ thực, rất nhiều người chính là đang sống như vậy!

Vậy nên, có nhận xét rằng: Người biết hưởng thụ nhất là người Mỹ; người có tín ngưỡng nhất là người châu Âu; từ khi sinh ra cho đến lúc chết đi, đều chứa đầy cạnh tranh và áp lực là người Trung Quốc.

Một đời của đại đa số người Mỹ

0 – 10 tuổi: Tham gia các loại hoạt động tập thể như khảo sát, khám phá các vùng đất;

10 – 20 tuổi: Theo đuổi ước mơ;

20 – 30 tuổi: Tìm kiếm cho mình một công việc ổn định;

30 – 40 tuổi: Cuối cùng tìm ra được mục tiêu theo đuổi của đời mình, hưởng thụ cuộc sống, có nhà cửa, có xe hơi, có con cái;

40 – 50 tuổi: Thỉnh thoảng trải qua kỳ nghỉ dài sau áp lực công việc;

50 – 60 tuổi: Tận hưởng cuộc sống, du lịch;

60 – 70 tuổi: Bắt dầu viết hồi ký, du lịch;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già;

Sau khi mất: Thông thường được đưa vào nghĩa trang công cộng.

Một đời của đại đa số người châu Âu

0 – 10 tuổi: Tham gia đội nhạc trong trường, học tập âm nhạc cổ điển;

10 – 20 tuổi: Tổ chức nhóm nhạc của mình, tiến hành thưởng thức các loại âm nhạc;

20 – 30 tuổi: Chịu nhận ảnh hưởng của văn hóa nghệ thuật Gothic;

(Nghệ thuật Gothic là một phong trào nghệ thuật phát triển theo nghệ thuật Rôman ở Pháp vào thế kỷ 12, sau đó đã nhanh chóng lan rộng ra khắp Tây Âu, gần như toàn bộ phía bắc dãy núi Anpơ)

30 – 40 tuổi: Đội nhạc bắt đầu chính thức đi vào tuyến đường “màu kim loại đen”;

40 – 50 tuổi: Nhớ lại sự hồn nhiên của tuổi thơ, bắt đầu trở về cuộc sống “tràn đầy màu sắc”;

50 – 60 tuổi: An định lại, tìm kiếm tình cảm ấm áp, sống cuộc sống bình yên;

60 – 70 tuổi: Đến giáo đường tổng kết một đời của mình;

70 – 80 tuổi: An hưởng tuổi già cùng con cái;

Sau khi chết: Yên tâm nằm ở trên một miếng đất thuộc về mình.

Một đời của đại đa số người Trung Quốc

0 – 10 tuổi: Bị ép phải học tập các loại kỹ năng, không ngừng kiểm tra cấp bậc, đa số đều là bởi sĩ diện và mong đợi của bố mẹ;

10 – 20 tuổi: Gặm nhấm cả một núi sách, ứng phó các loại kỳ thi dồn dập kéo đến như sóng biển.

20 – 30 tuổi: Nộp sơ yếu lý lịch khắp nơi, lo lắng bản thân không tìm được công việc;

30 – 40 tuổi: Trở thành nô lệ của nhà cửa, xe cộ;

40 – 50 tuổi: Bận tâm lo lắng cho tương lai của con cái, nhịn ăn nhịn mặc, cố gắng dự trữ tiền bạc;

50 – 60 tuổi: Cuối cùng đã có được cuộc sống của mình, lại phát hiện đã sắp phải nghỉ hưu, lại bắt đầu lo lắng sau khi nghỉ hưu phải làm gì;

60 – 70 tuổi: Bỏ ra phần lớn sức lực để dưỡng sinh, lại phát hiện còn phải trông nom cháu;

70 – 80 tuổi: Cuối cùng an định lại để hưởng ngày tháng cuối đời;

Trước lúc chết: Phát hiện thì ra một một miếng đất ở khu nghĩa trang lại có giá ‘cắt cổ’

Người ta vẫn thường nói rằng, đời người trôi qua nhanh như bóng câu qua cửa sổ. Vậy trong những năm tháng của đời mình, bạn đã có lúc nào để tâm mình lắng lại và cảm thấy bình yên hạnh phúc bên gia đình mình; hay phải luôn bôn ba bận rộn chấp nhận làm nô lệ cho vô vàn những thứ khác!

Giữa tiền và gia đình, điều gì thực sự quan trọng hơn, trên những ngã rẽ ấy bạn đã chọn lựa đúng đắn chưa?

Cuối cùng, hành trình của một đời người là trôi qua như vậy, bạn muốn sống như một người Mỹ, Âu châu, hay là một người Trung Quốc như đã kể ở trên? Đều là do bạn quyết định vậy!

Bức thư của một cụ già viết cho các con của mình

Có một cụ già viết thư cho các con của mình. Bức thư chỉ vỏn vẹn 10 câu nhưng đáng để tất cả chúng ta cùng đọc và ngẫm.

Nội dung bức thư:

  1. Các con, trách nhiệm của bố mẹ là nuôi các con thành người, cho con tất cả sự quan tâm mà chúng ta có thể làm được theo khả năng của mình. Trên con đường trưởng thành, quyết định quan trọng nhất, thực ra luôn yêu cầu con phải tự lựa chọn.
  2. Các con, đi thật vững trên đường đời là việc thực sự không dễ dàng. Nhưng đừng tạo quá nhiều áp lực cho bản thân.

Phấn đấu mưu sinh quả thực rất vất vả, các con phải biết động viên bản thân và cân nhắc cho thấu đáo, các con nên để mình ở vào tình thế chủ động chịu khổ, chịu khó khăn chứ không được để mình chịu đựng nó một cách bị động.

  1. Các con, bố mẹ đã cho các con sinh mệnh, hy vọng các con trân trọng giữ gìn. Một đời người rất ngắn, đời người không thể tái hiện lần hai, phải trân trọng hết sức. Nhà mãi mãi là bến đỗ yên bình của các con, chúng ta mãi mãi chờ các con trở về.
  2. Các con, năng lực của một người có cao có thấp, đừng quá nặng nề về việc so sánh mình với người này, người khác.

Hãy cứ lập mục tiêu và lý tưởng lớn, nỗ lực hết mình hướng về phía trước, làm những việc mà mình hỏi lòng không thẹn, như vậy là con đã có thành công mà con mong muốn trong đời.

  1. Các con, thất bại không đáng sợ, đáng sợ chính là con không có niềm tin và dũng khí để đối mặt. Đừng nhụt chí nản lòng, các con nhất định phải bước tiếp về phía trước, chuẩn bị tốt mọi thứ, ba tin các con sẽ chinh phục được mục tiêu của mình.
  2. Các con, đừng sợ hãi khi gặp phải khó khăn hay rào cản trong cuộc sống. Đời người, mười việc thì có đến tám, chín việc không được như ý, chẳng có ai sống mà mọi sự lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió.

Chủ động đối mặt với khó khăn chồng khó khăn, các con mới càng trưởng thành, mới thành người.

  1. Các con, trong bất cứ tình huống nào, bất cứ thời điểm nào cũng không được từ bỏ mục tiêu của đời người. Hãy luôn giữ một trái tim bình thường, làm tốt việc của nhân sinh, nỗ lực hết mình, không bỏ cuộc, nhất định các con sẽ chạm được tới hành trình tươi đẹp ở phía trước.
  2. Các con, đạo lý về lẽ sống, lối sống của con người trên đời, các con phải nỗ lực học cho bằng được. Tuyệt đối không được nhu nhược và yếu đuối. Ngựa tốt bị người cưỡi, người lương thiện dễ bị người bắt nạt, chỉ khi con lớn mạnh về mọi mặt, người khác mới xem trọng con.
  3. Các con, nhà nào cũng có việc khó nói, người nào cũng có điều khổ tâm. Nhưng các con chỉ cần nhớ, với gia đình, điều quan trọng nhất là mọi người sống với nhau hòa thuận và coi đó làm nguyên tắc cao nhất là được.
  4. Các con, oán trách, giận dữ, trốn tránh đều không phải là cách để giải quyết vấn đề. Chỉ khi các con sẵn sàng ngẩng đầu, xốc lại tình thần, tìm đúng phương hướng, các con mới có thể “đánh đông dẹp tây”, loại bỏ mọi khó khăn.

Chỉ cần các con dũng cảm dốc sức phấn đấu, đường đời chắc chắc sẽ càng đi càng rộng, càng thoáng!

Lời kết

Nhiều khả năng, đây chỉ là một bức thư giả định dưới cái danh thư cha mẹ viết cho con nhưng quả thực, từng câu từng chữ trong đó đều không hề thừa, cũng chẳng hề sai.

Đó không phải là tâm tư nguyện vọng của riêng một người cha, người mẹ nào trên đời mà là tâm tư của mọi bậc phụ huynh đã có con.

Làm cha mẹ, có ai không muốn truyền lửa cho con, có ai không muốn con trưởng thành, mạnh mẽ, không gục ngã trước cuộc đời?

Con cái dù có lớn thế nào thì trong mắt cha mẹ vẫn là những đứa trẻ. Và những triết lý dạy con, động viên con sâu sắc như bức thư đề cập là điều mà bất cứ bậc cha mẹ nào cũng muốn gửi đi để động viên những đứa trẻ của mình.

Vậy nên, đây là một bức thư không chỉ người làm con cần lắng nghe mà những người làm cha mẹ cũng nên tham khảo để khuyến khích con cái.

ST

“CẦM QUYỀN ĐỘC TÀI SỢ LƯƠNG TÂM”

 

“CẦM QUYỀN ĐỘC TÀI SỢ LƯƠNG TÂM”

RFA: Quỹ Lương Tâm – quỹ giúp đỡ các gia đình có người đi tù vì các hoạt động chính trị xã hội, vào ngày 17/7/2021 đã loan báo trên trang Facebook của mình về việc đóng tài khoản cá nhân của ông Nguyễn Quang A, vốn được dùng cho việc nhận các khoản đóng góp từ công chúng cho quỹ vì mục đích nhân đạo.

Mới đây, trên trang Facebook cá nhân của mình, Tiến sĩ Nguyễn Quang A – Nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển IDS ở Hà Nội (đã tự giải thể)… cũng có viết: “Ngày 1 tháng sáu, 2017, tôi thấy Quỹ Lương Tâm là một dự án nhân đạo rất có ý nghĩa cho nên tôi đã mở tài khoản cá nhân tại ngân hàng Vietcombank để giúp Quỹ Lương Tâm. Sau hơn bốn năm, nhiều cá nhân đã gửi tiền giúp quỹ. Tôi rất cảm ơn quý vị. Để tránh khả năng có kẻ xấu gửi tiền rồi làm hại tôi cho nên tôi đã đóng tài khoản đó lại.”

Tài khoản Facebook Hoang Dung cũng thông báo việc đóng tài khoản nhận hỗ trợ của Quỹ Lương Tâm, và cho biết ‘tất cả các khoản giúp đỡ cho gia đình tù nhân lương tâm, xin hãy gửi trực tiếp tới số tài khoản của họ’.

Nếu Nhà nước Việt Nam khôn ngoan thì những ý kiến dân tỏ ý bất bình, các trí thức phản biện… là điều rất tốt cho Nhà nước Việt Nam. Thông qua đó, Nhà nước Việt Nam có thể thấy được những cái chưa hoàn hảo của mình, khuyết tật của mình… để mà sửa sai, rút kinh nghiệm để mỗi ngày một tốt hơn trong việc làm đúng chức năng là phục vụ nhân dân.

-Nhà báo Võ Văn Tạo

Nhà báo Võ Văn Tạo, khi trả lời RFA từ Nha Trang hôm 19/7, nhận định:

“Cách đây mấy hôm tôi có tình cờ đọc bài viết trên trang FB của Anh Nguyễn Quang A, anh đóng tài khoản của một cái quỹ mà lâu nay anh huy động công khai. Quỹ này huy động để giúp cho những người có hoàn cảnh khó khăn, đặc biệt những người cất lên tiếng nói vì tự do dân chủ, tiến bộ xã hội, bênh vực những người yếu thế ở Việt Nam… Anh Quang A giải thích lý do đóng tài khoản vì đề phóng kẻ xấu gởi tiền vào rồi vu khống một chuyện gì đó. Khi đó tôi cũng hơi ngờ vực, không biết thực chất là như thế nào? Tôi cũng hơi nghi ngờ giống như việc công an Việt Nam làm với quỹ 50K của cô Nguyễn Thúy Hạnh. Theo tôi biết, anh Quang A là người kiên cường, cứng rắn, nên việc phải đóng tài khoản là có thể thông cảm.”

Nhưng qua việc Tiến sĩ Nguyễn Quang A phải đóng tài khoản như thế, cũng như tài khoản để giúp cho gia đình cụ Kình bị đóng băng đến nay với lý do tài trợ khủng bố, trong khi tòa không kết án vụ Đồng Tâm là khủng bố… thì nhà báo Võ Văn Tạo cho rằng đó là việc bất hợp lý, không hay.

Theo nhà báo Võ Văn Tạo, nếu Nhà nước Việt Nam khôn ngoan thì những ý kiến dân tỏ ý bất bình, các trí thức phản biện… là điều rất tốt cho Nhà nước Việt Nam. Thông qua đó, Nhà nước Việt Nam có thể thấy được những cái chưa hoàn hảo của mình, khuyết tật của mình… để mà sửa sai, rút kinh nghiệm để mỗi ngày một tốt hơn trong việc làm đúng chức năng là phục vụ nhân dân.

Trả lời RFA từ Sài Gòn hôm 19/7, ông Trần Bang – một người bất đồng chính kiến, nói:

“Quỹ lương tâm của bác Quang A còn có trước quỹ 50K, mục tiêu nhằm hỗ trợ những người phản biện, hoạt động dân chủ nhân quyền… mà bị khó khăn tù tội. Theo sau quỹ 50K của chị Nguyễn Thúy Hạnh bị yêu cầu đóng và chị Hạnh bị bắt, đến bây giờ đến Quỹ Lương tâm bị đóng tiếp thì phải nói tôi rất buồn, vì đó là chỗ dựa cho những gia đình khó khăn, những gia đình tù nhân là lao động chính bị đi tù, họ cần tiền để sống và thăm nuôi. Tôi rất buồn vì đó là những việc làm bác ái cho những người công chính mà bị cầm quyền độc tài bắt đóng, bỏ tù… làm cho mọi người thêm khó khăn.”

b22d8c88-a6d5-40e8-8769-2a40dec11b9a.jpeg

Bà Nguyễn Thúy Hạnh và logo Quỹ 50K. Photo: facebook Nguyễn Thúy Hạnh.

Trước đó, vào ngày 7/4/2021, bà Nguyễn Thúy Hạnh bị chính quyền Việt Nam bắt giam, với lý do được đưa ra là vi phạm Điều 117 Bộ Luật Hình sự 2015. Bà là người sáng lập quỹ 50K nhằm kêu gọi sự giúp đỡ cho gia đình các tù nhân lương tâm ở Việt Nam.

Quỹ 50K được thành lập vào ngày 30 tháng 4 năm 2018 để giúp đỡ các tù nhân lương tâm với việc kêu gọi mỗi người trong cộng đồng đóng góp một số tiền nhỏ, chỉ 50 nghìn đồng cho quỹ này để trả tiền luật sư cho ba nhà hoạt động là thầy giáo Vũ Hùng, Mục sư Nguyễn Trung Tôn và ông Phạm Văn Trội. Cho đến nay quỹ đã tiếp tục giúp đỡ được khoảng 200 tù nhân lương tâm, cựu tù nhân lương tâm và gia đình họ tại Việt Nam.

Do bị sức ép từ chính quyền, bà Hạnh đã phải tuyên bố đóng tài khoản của Quỹ 50 K vào cuối năm 2020.

Luật sư Nhân quyền Nguyễn Văn Đài, khi trả lời RFA từ Đức Quốc hôm 19/7, nhận định:

“Để bảo vệ cho một chế độ độc tài thì nhà cầm quyền cộng sản họ dùng rất nhiều biện pháp khác nhau nhằm làm cho những người đấu tranh không có khả năng trụ vững để tiếp tục đấu tranh. Quỹ 50K và quỹ lương tâm của Tiến sĩ Nguyễn Quang A đều nhằm giúp đỡ cho các gia đình tù nhân lương tâm, vì nếu không có sự giúp đỡ thì bản thân họ cũng không thể nào trụ vững và nuôi con cái ăn học. Cho nên tất cả những sự giúp đỡ đó đều mang tính nhân đạo thôi, nhưng nhà cầm quyền không chỉ muốn tước đoạt tự do của những người đối lập bất đồng chính kiến khi giam họ trong tù, mà họ còn muốn gây khó khăn cho gia đình, con cái, bố mẹ của những tù nhân lương tâm nữa.”

Luật sư Nhân quyền Nguyễn Văn Đài cho rằng, đó là bản chất hết sức độc ác và tàn bạo của thể chế cũng như chế độ độc tài cộng sản tại Việt Nam.

Khi họ bắt Thúy Hạnh hay đóng các quỹ là do họ muốn dập tắt mọi mầm móng của tổ chức, mầm móng của sự phản kháng trong nhân dân.

-Một người bất đồng chính kiến

Một người bất đồng chính kiến không muốn nêu tên vì lý do an ninh, khi trả lời RFA hôm 19/7 từ Sài Gòn, nói:

“Thật ra bản chất của chế độ này là họ sợ người dân thành một tổ chức. Quỹ 50K, Quỹ Lương tâm nếu xét về việc giúp tù nhân lương tâm thì không nặng, dù nó cũng là hình thức phản kháng chính quyền. Nhưng nó sẽ nặng nếu các quỹ này phát triển đến một mức nào đó. Mà mình biết rằng, khi người dân đóng 50 ngàn đồng là họ vượt qua một cái sợ hãi, họ thể hiện không sợ, họ không đồng tình và ủng hộ người tù nhân lương tâm. Chiều sâu của nó là vấn đề đó, cho nên nếu để các quỹ này phát triển, thì dần dần nó sẽ thành một tổ chức. Cho nên Nhà nước phải dập, chứ không phải là nó có bao nhiêu tiền, số tiền không phải là chuyện lớn. Bản chất sự việc là như thế, cho nên khi họ bắt Thúy Hạnh hay đóng các quỹ là do họ muốn dập tắt mọi mầm móng của tổ chức, mầm móng của sự phản kháng trong nhân dân.”

Một ngày sau khi bà Nguyễn Thuý Hạnh, người sáng lập quỹ 50K chuyên giúp các tù nhân lương tâm bị bắt, vào ngày 8/4/2021 Tổ chức Ân xá Quốc tế đã ra thông cáo kêu gọi VN trả tự do ngay lập tức cho bà Hạnh.

Hôm 11/4/2021, Bộ Ngoại giao Cộng hoà Séc đã lên tiếng kêu gọi trả tự do cho bà Nguyễn Thuý Hạnh.

Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (FIDH) hôm 14/4/2021 cũng đã lên tiếng về vụ bắt giam bà Nguyễn Thuý Hạnh và cho đó là sự bắt bớ tuỳ tiện và sách nhiễu tư pháp. Đài quan sát Bảo vệ Nhân quyền (Đài Quan Sát), một đối tác của FIDH và Tổ chức Thế giới chống Tra tấn cũng lên tiếng kêu gọi cơ quan chức năng Việt Nam huỷ bỏ ngay lập tức và vô điều kiện các cáo buộc đối với bà Nguyễn Thuý Hạnh.

Nguồn https://www.rfa.org/…/vn-gov-continues-to-remove-funds…

ĐIỀU CUỐI CÙNG BẠN CÓ ĐƯỢC ĐÓ LÀ GÌ?

ĐIỀU CUỐI CÙNG BẠN CÓ ĐƯỢC ĐÓ LÀ GÌ?

“Nằm viện 72 ngày, bán cả 2 căn biệt thự ở trung tâm thành phố. Tôi mới nhận ra nếu tôi còn khỏe mạnh, dù chỉ với hai bàn tay trắng, bản thân tôi đã là triệu phú với số tiền 43 triệu USD.”

Thực vậy, đây là lời cuối cùng mà người bạn đó đã tâm sự với tôi. Anh ta vì sự nghiệp đã tiêu hao rất nhiều sức khỏe của mình. Tuy có thể sắm nhà, sắm cửa, thay đổi cuộc sống, nhưng những thứ đó anh ta chưa kịp hưởng đã phải ra đi rồi.

Tôi đã xem một video, theo giá của một chợ đen chuyên buôn bán nội tạng cơ thể người ở Hoa Kỳ cách đây mười năm: Tim người có giá 997.700 đô la Mỹ, gan có giá 557.100 đô la Mỹ, một cặp thận có giá 262.900 đô la Mỹ. Một giác mạc có giá 24.400 đô la Mỹ. Mỗi gram tủy xương có thể bán với giá cao nhất là 23.000 đô la Mỹ. Nếu bạn tính toán ở mức giá cao nhất, tổng số tiền tất cả nội tạng trong cơ thể chúng ta có giá khoảng 43 triệu đô la.

Như vậy, nếu bạn không bị bệnh, không đau không ốm, bản thân bạn đã là một triệu phú rồi!

Nhưng bây giờ những người trẻ lại không hề quan tâm sức khỏe của họ đáng giá bao nhiêu.

Để tiện cho công việc, họ có thể ăn thức ăn nhanh mua ngoài đường, để có thể ngủ thêm một chút, họ có thể nướng trên giường hàng giờ và bỏ buổi tập thể dục…

Cách đây một thời gian, một nhân viên 25 tuổi ở một công ty công nghệ nổi tiếng đã chết, và nguyên nhân cái chết đột ngột của anh ta là do làm việc quá sức.

Người bạn của anh ta nói, chàng trai trẻ tuổi này là người rất xuất sắc, bạn càng tạo áp lực cho anh ta, anh ta lại càng trở nên lợi hại hơn.

Sau khi tốt nghiệp, anh ta xin vào làm ở một công ty nổi tiếng với mức lương trên 50 triệu một tháng. Mỗi ngày, anh ta đều làm việc rất chăm chỉ, tăng ca và có khi làm từ tối đến sáng.

25 tuổi, với mức lương mới ra trường trên 50 triệu và hiện tại đã hơn 100 triệu, thậm chí còn tiến xa hơn nữa, đáng lẽ anh chàng thanh niên trẻ tuổi này phải có tương lai rất tươi sáng, nhưng hoàn toàn ngược lại.

Khi bạn còn trẻ, bạn có thể làm gì cho cả đời?

Đó là phát triển một thói quen tốt,

bỏ chế độ ăn kiêng và tập thể dục đều đặn mỗi tuần.

Nó không chỉ cho phép bạn tiếp tục nắm giữ hàng triệu tài sản khác mà còn giúp bạn giảm các chi tiêu không cần thiết.

Khi bạn thoát khỏi ham muốn, bạn có thể nhận ra, để xem điện thoại di động trong một thời gian dài, để tận hưởng niềm vui, ăn thức ăn nhanh đầy dầu mỡ, vì để đổi lấy thú vui nhất thời này mà đổi lấy những mất mát to lớn về sau, quả thật rất không đáng.

Cuối cùng Điều quan trọng nhất đó chính là SỨC KHOẺ.

Nguồn: Yeah1 TV

Thông minh là một loại tài năng thiên phú, còn lương thiện lại là một sự lựa chọn

May be an image of text that says 'Có MỘT NGÀY BẠN SẼ HIỂU, LƯƠNG THIỆN KHÓ HƠN THÔNG MINH NHIỀU. THÔNG MINH LÀ MỘT LOẠI TÀI NĂNG THIÊN PHÚ, CÒN LƯƠNG THIỆN LẠI LA MỘT SỰ LỰA CHỌN. -KHUYẾT DANH-'

Năm 1965, khi quân đội Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Miền Nam Việt Nam cùng với lối sống Mỹ, Vũ Hạnh viết “Người Việt Cao Quý” nhằm để người Việt khỏi tự ti trước sức mạnh của một cường quốc.

Nhưng rõ ràng, Việt Nam là một nhược quốc, nên tâm lý tự ti của người Việt là khó tránh khỏi. Trước cường quốc, người Việt thường muốn tỏ rõ tinh thần “tự tôn dân tộc”, nhưng cái hành vi “tự tôn” ở cái vẻ bề ngoài ấy đa phần chỉ phản ánh cái mặc cảm “tự ti” sâu thẳm bên trong, rất ít tinh thần “tự tin”, “tự tại”.

Một trong những nguyên nhân khiến Việt Nam nhược tiểu, khiến người Việt tự ti, chính là thói Dối Trá thâm căn mà người Việt tưởng là “khôn khéo”, tự cho là “khôn ngoan”, thực ra chỉ là “khôn lỏi”, “khôn vặt” …

Người Tàu ngày xưa từng nhận xét : “Dân Giao Chỉ thích dối và ưa nổi loạn”.

Người Pháp đã gọi triều đình Huế là “Cái ổ dối trá”, do sự bất nhất trong lập trường hòa – chiến.

Người Mỹ cũng nhận xét người Việt “thường không thẳng thắn vì những lý do lặt vặt, vì thế hy sinh những mục tiêu quan trọng vì lợi ích của những mục tiêu nhỏ”.

Đành rằng, đó là những nhận xét của đối phương, hay thậm chí, kẻ thù, kẻ thù truyền kiếp, nhưng cũng không thể không xét đến.

Còn người Việt, có tự nhận thấy mình Dối Trá không?

Cải cách ruộng đất thì đấu tố Dối Trá gây oan sai tang tóc cho hàng vạn người …

Chiến tranh thì dùng “chiến tranh nhân dân” Dối Trá, dùng thường dân, thậm chí trẻ em, làm binh lính, dùng binh lính giả làm thường dân, đến khi bị giết thì la ầm lên là “thảm sát thường dân vô tội” …

Bao nhiêu năm nay, có phải ai cũng biết bầu cử là Dối Trá, nhưng ai cũng thờ ơ, cam chịu, thỏa hiệp, thậm chí đồng lõa với Dối Trá. Vậy người Việt có Dối Trá không !?!

Ngay cả những người, bằng nhiều cách như vượt biên, HO, ODP, bảo lãnh, đoàn tụ …, đã từ bỏ xã hội Dối Trá để đi đến được các xứ sở văn minh Trung Thực, nhưng cũng không bỏ được căn tính Dối Trá.

Ở các xứ sở văn minh, con người đối đãi với nhau dựa trên niềm tin vào đức tính Trung Thực, nhưng người Việt đã lợi dụng để Dối Trá như thế nào ?

– Siêu thị không có bảo vệ, người Việt đã … ăn cắp.

– Hàng hóa cho đổi trả nếu mua về sử dụng mà không vừa ý, người Việt đã mua váy áo, comple về để đi dự tiệc, sau đó mang ra … trả lại.

– Chính sách trợ cấp tốt, người Việt khai thất nghiệp, đi làm chui lấy tiền mặt, khỏi phải đóng thuế mà vẫn được hưởng trợ cấp … thất nghiệp.

– Chính sách bảo trợ tốt, người Việt muốn được hưởng nhiều hơn bèn làm … li dị giả.

– Chính sách nhập cư tốt, người Việt muốn kiếm tiền bất chính bèn làm … kết hôn giả.

… vv … Muôn hình vạn trạng …

Công chức ở các xứ sở văn minh, nhìn vào hồ sơ đâu phải không biết năm sinh của người được bảo lãnh hay xin nhập cư, nhiều người qua định cư xong thì đã hết tuổi lao động, chưa đóng một đồng tiền thuế nào thì đã được hưởng tiền già, vậy mà họ vẫn xét duyệt. Rất nhân đạo !

Những chính sách tốt ở các xứ sở văn minh không phải tự nhiên mà có, mà phải từ mồ hôi, nước mắt, máu xương đổ ra gian khổ tranh đấu mới có được, người Việt khi qua đó được mặc nhiên thừa hưởng, “tọa hưởng kỳ thành”, đã không giúp gìn giữ, vun bồi mà còn … phá.

Cũng may, người Việt chỉ là thiểu số nên căn tính Dối Trá đó không gây ảnh hưởng nhiều đến xã hội, chứ nếu người Việt chiếm đa số thì chắc chắn sẽ biến các xã hội văn minh Trung Thực ấy thành xã hội man rợ Dối Trá, và sẽ dựng lên chính quyền độc tài Dối Trá.

“Dân chúng nào thì chính quyền đó”!

Đừng hỏi tại sao chính quyền độc tài Dối Trá tồn tại lâu dài ở Việt Nam, mà hãy nghiêm khắc tự xét xem người Việt có độc đoán và Dối Trá không. Câu trả lời nằm ở đó !

Đã có những cá nhân ở các xứ sở văn minh kỳ thị người châu Á, trong đó có Việt Nam, nhưng may mắn nhờ tinh thần nhân đạo và chính sách tốt nên không bùng phát mạnh. Người Việt nên coi đó là “hồi chuông cảnh tỉnh” !

Một dân tộc Dối Trá thì sẽ phải chịu sự khinh bỉ, dù của đồng minh hay kẻ thù !

Một dân tộc Trung Thực thì sẽ nhận được sự tôn trọng, dù của đồng minh hay kẻ thù !

– fb Canh Le

Thân phận cóc nhái chẫu chuộc của cái giống dân khốn khổ này.

Xem đi xem lại đoạn video “bánh mỳ”, nó hiện ra hình ảnh một con chó ốm, ú ớ van nài xin xỏ giữa một đám to cao béo mập lời lẽ như sấm, uy hiếp, xô đẩy, hăm dọa, sỉ nhục… Thấy thân phận cóc nhái chẫu chuộc của cái giống dân khốn khổ này.

” Làm ở đâu, nhà thầu nào? Ecopa (?) đúng không? Mai tao cho mày nghỉ việc luôn”. Ô hô, một ông phó phường lại có thể cho một công nhân đang lao động trong một công ti thầu xây dựng nghỉ việc. Nó là cái quái quỷ gì vậy? Thế hóa ra ông nhà nước chỉ cần gọi điện là ông tư nhân sẽ phải đuổi việc bất cứ thằng lao động nào. Luật pháp của xứ này đúng là trong miệng nhà quan, chỉ trong miệng nhà quan. Sống chết nhục vinh của mỗi thằng dân nằm trong cái alo của quan. Chưa bao giờ nỗi nhục nhã ê hề lại đầy ứ đến muốn nôn mửa như thế này khi phải làm súc vật ở xứ thiên đường.

Tài tình! Ngay sau đó thì cái thằng dân đen nhẻm, nhỏ thó, gầy trơ xương, nói năng lắp bắp kia đã vinh dự được công ty cho nghỉ việc không lý do.

Một cảm giác kinh tởm và buồn nôn cứ cuộn lên trong cổ họng.

Xưa cụ Phan Bội Châu từng thốt lên: “Non sông đã chết sống thêm nhục”.

FB Thái Hạo

Mày ở trên núi xuống hả?!

 May be a cartoon

Khai Dinh

Mày ở trên núi xuống hả?!

Đường Tăng nổi điên mắng Ngộ Không :”Mày ở trên núi xuống hả?!”

Lúc bây giờ thầy trò Đường Tăng đi sang Tây Thiên thỉnh kinh, thấy Tây ba lô quá trời, thì mới biết mình đã tới Tây Ninh. Trong lúc bụng đói cồn cào, Đường Tăng nói:

– Ngộ Không hãy đi tìm thực phẩm cho thầy ăn đỡ đói nghen con!

Tôn Ngộ Không sau khi vẽ cái vòng cách ly hai mét phòng dịch Covid-19 cho Đường Tăng, Bát Giới, Sa Tăng và Bạch Long Mã mới an tâm đi xin lương thực. Dịch bệnh tràn lan, con khỉ đi mỏi cả đuôi mà không sao tìm được ai để xin thực phẩm.

May sao, Võ Đại Lang chuyên gia làm bánh bao nghỉ dịch ở nhà chuyển qua làm bánh mì. Thấy Ngộ Không đi xin ăn thì Võ Đại Lang bèn phát cho Tôn Ngộ Không năm ổ bánh mì. Ngộ Không mừng rỡ cám ơn Đại Lang rồi đằng vân bay về.

Bát Giới thấy sư huynh đem bánh mì về thì mắt sáng rực:

– Ôi mẹ ơi! Bánh mì Sài Gòn đặc ruột thơm bơ đây mà!

Nói xong Bát Giới nhai bánh mì ngấu nghiến. Sa Tăng cũng từ từ thưởng thức bánh mì mà đại sư huynh đem về. Duy chỉ có Đường Tăng hậm hực không thèm ăn bánh mì. Thấy lạ, Ngộ Không mới hỏi:

– Bánh mì Sài Gòn 3000/ổ, một ổ 3.000, sao sư phụ không ăn?

Đường Tăng bực bội đáp trả:

-Ta kêu ngươi đi xin lương thực, sao lại đi xin bánh mì?

Ngộ Không cười khà khà:

– Bánh mì cũng là lương thực mà sư phụ?

Đường Tăng nổi nóng:

– Ngươi điên à? Thịt cá, rau củ…mới được xem là lương thực nhé!

Ngộ Không lắc đầu ngao ngán:

-Từ bao nay, dân châu Á, châu Phi, châu Mỹ đều coi bánh mì là lương thực, thực phẩm…

Đường Tăng còn nóng hơn, không còn giữ thể diện làm sư phụ nữa:

– Mày ở trên núi xuống hả?! Bánh mì không phải là thực phẩm nhé! Ta bảo bánh mì không phải là thực phẩm thì không phải là thực phẩm. Đừng già mồm cãi cọ!

Ngộ Không quê độ, nhưng cũng tìm cách cà khịa lại sư phụ của mình:

– Sư phụ nói đúng! Con từ núi Hoa Quả Sơn xuống mà! Trên núi con còn biết bánh mì là thực phẩm.

Nghe tới đây, Đường Tăng không còn kiềm chế được nữa, bèn đọc kinh khiến Tôn Ngộ Không ôm đầu mà khóc:

– Khổ quá mà, bánh mì không phải là thực phẩm mấy huynh ơi!

TUI NÓI XẤU CHẾ ĐỘ HAY NÓI SỰ THẬT? TRẢ LỜI TUI NHÉ BÁC TRỌNG…

May be an image of 1 person and text that says 'GS Trần Phương, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ, cựu Bộ trưởng Bộ Nôi Thương: "CNXH ĐƯA RA CHỈ ĐỀ BỊP THIÊN HẠ!!!".'


Van Pham

TUI NÓI XẤU CHẾ ĐỘ HAY NÓI SỰ THẬT? TRẢ LỜI TUI NHÉ BÁC TRỌNG…

Hỏi ông Nguyễn Phú Trọng, Bộ CT và ông bộ trưởng bộ 4T: – Trên Facebook – nói thế này là nói xấu hay nói thật?

1- Tôi nói: Đảng cộng sản Việt Nam độc tài vì trong hơn 70 năm qua đảng giành quyền độc tôn cai trị Việt Nam và không chấp nhận đa nguyên, đa đảng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

2- Tôi nói: Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không có chính danh để lãnh đạo nhân dân Việt Nam vì nó không phải do dân bầu mà do đảng chỉ định.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

3- Tôi nói: Với chế độ “đảng cử dân bắt buộc phải bầu”, Quốc Hội nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà trước năm 1975 và nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam sau năm 1975 chỉ là một cơ quan bù nhìn của đảng cộng sản Việt Nam. Nó được đảng dựng ra để che mắt thế giới và lừa gạt nhân dân, ngoài ra không có thực quyền như điều 69 Hiến Pháp quy định.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

4- Tôi nói: Chế độ cộng sản hiện nay tại Việt Nam là không dân chủ bởi vì người dân không có quyền lựa chọn chế độ, nhà nước để thay mặt cho mình lãnh đạo và quản lý xã hội. Tất cả đều do đảng cộng sản tự biên tự diễn.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

5- Tôi nói: Xã Hội Chủ Nghĩa là hoang tưởng, không ai biết nó như thế nào, xây dựng bao giờ mới xong! Đảng cộng sản dùng nó như một cái cớ để duy trì vĩnh viễn sự cai trị của mình, bởi vì chỉ có đảng mới biết xây dựng nó như thế nào còn nhân loại trên thế giới thì “bó tay chấm com”.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

6- Tôi nói: Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản VIệt Nam không có tự do tư tưởng. Mọi tư tưởng khác với học thuyết Karl Max, Lenin đều bị quy chụp vào tội phản cách mạng, chống đảng, chống nhà nước.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

7- Tôi nói: Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản Việt Nam không có tự do ngôn luận. Mọi phát biểu không đúng theo đường lối chính sách của đảng cộng sản đều bị quy vào tội phản động.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

8- Tôi nói: Dưới nhiều hình thức mật đàm, mật nghị, hội nghị, mật ước, hiệp định, thỏa thuận cấp cao… trong 70 năm qua đảng cộng sản Việt Nam đã giao các phần lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam sau đây cho Trung cộng: trên 10.000 cây số vuông biển trên vịnh Bắc Bộ, Biển Đông, Hoàng Sa, một phần Trường sa và trên 1000 cây số vuông đất đai, rừng núi dọc theo biên giới Việt-Tàu trong đó có ải Nam Quan, đồi Lão Sơn, 1/2 thác Bản Giốc…

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

9- Tôi nói: Đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước của nó đàn áp, bỏ tù người dân yêu nước biểu tình phản đối Trung cộng xâm lăng Biển Đông của Việt Nam là hèn với giặc ác với dân.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

10- Tôi nói: Quốc nạn tham nhũng ở nước ta chính là đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước của nó bởi vì chỉ những kẻ có chức có quyền mới có cơ hội để tham nhũng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

11- Tôi nói: Năm 1958 Phạm Văn Đồng theo lệnh của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam, thay mặt nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ký công hàm công nhận Biển Đông Việt Nam thuộc quyền quản lý của Trung cộng là hành động bán nước.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

12- Tôi nói: Hồ Chí Minh và đảng cộng sản xua quân vào đánh miền Nam Việt Nam là đánh cho Trung Quốc và Liên Xô.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

13- Tôi nói: Chính sách Cải Cách Ruộng Đất của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam tại miền Bắc Việt Nam trong các năm 1953-1956 đã giết oan trên 72.000 người Việt Nam vô tội.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

14- Tôi nói: Vào Tết Mậu Thân năm 1968, trên đường thua chạy Quân Đội Nhân Dân của đảng cộng sản Việt Nam đã thủ tiêu trên 6.000 người dân vô tội ở Thừa Thiên và thành phố Huế.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

15- Tôi nói: Nguyên nhân 64 chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân bị hải quân Trung cộng thảm sát ở đảo Gạc Ma năm 1988 là do lịnh “không được chống trả” của bộ trưởng bộ Quốc Phòng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam lúc bấy giờ là Đại tướng Lê Đức Anh.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

16- Tôi nói: Thân thế của Hồ Chí Minh người sáng lập ra đảng cộng sản Việt Nam, Chủ Tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là bất minh, người Việt hay người Tàu chưa rỏ bởi vì có tài liệu tại đảo quốc Đài Loan nói ông ta là người Hẹ tên là Hồ Tập Chương, trong lúc đó tài liệu của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa thì nói ông ta là người Hán tên là Hồ Quang.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

17- Tôi nói: Hồ Chí Minh là con người vô lương tâm và tàn nhẫn khi ra lệnh cho đàn em là Trần Quốc Hoàng giết đi người đầu ấp tay gối là bà Nông Thị Xuân để bảo vệ sự nghiệp chính trị của mình.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

18- Tôi nói: Lê Duẫn nhắm mắt hy sinh cả chục triệu đồng bào của mình trên hai miền Nam Bắc Việt Nam để làm vừa lòng hai nước Liên xô và Trung cộng là độc ác và ngu xuẩn.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

19- Tôi nói: Phạm Văn Đồng phản quốc khi cầm bút ký vào công hàm 1958 giao Biển Đông của Việt Nam cho Trung cộng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

20- Tôi nói: Lê Đức Anh là thủ phạm gây ra cái chết của 64 chiến sĩ QĐNDVN tại đảo Gạc Ma.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

21- Tôi nói: Đỗ Mười tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam không đủ khả năng và trình độ để lãnh đạo nhân dân Việt Nam bởi vì nghề nghiệp chính của ông ta là hoạn heo và thiến chó.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

22- Tôi nói: Trường Chinh Đặng Xuân Khu đem cha mẹ mình ra đấu tố để lập công với đảng là nghịch tử, tội này trời không dung đất không tha.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

23- Tôi nói: Võ Nguyên Giáp cúi đầu chấp nhận sĩ nhục để bảo vệ hư danh và mạng sống của mình là hèn tướng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

24- Tôi nói: Nguyễn Văn Linh qua Thành Đô/Trung Quốc để rước giặc vào nhà, rước voi về dày mả tổ.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

25- Tôi nói: Với kết quả của hiệp ước biên giới trên đất liền Việt Nam – Trung Quốc được ký kết năm 1999 và hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ Việt Nam – Trung Quốc được ký năm 2000 thì Lê Khả Phiêu chính là kẻ mãi quốc cầu vinh, phản bội Tổ Quốc và Nhân Dân Việt Nam.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

26- Tôi nói: Với phương châm ” 4 tốt 16 chữ vàng ” đảng cộng sản Việt Nam dưới thời Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng chỉ là một chi bộ của đảng cộng sản Tàu và nước Việt Nam không khác gì một khu tự trị của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật???!!!!!!!!!

XIN MẸ ĐỪNG BỎ CON

XIN MẸ ĐỪNG BỎ CON

Tháng 2/1994, ở phía Bắc nước Đức tuyết trắng phủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ Terri, 50 tuổi ra ngoài làm việc. Lúc vừa ra đến cổng, bà nghe thấy có tiếng trẻ con khóc. Bà liền tìm theo tiếng khóc thì phát hiện một bé trai tóc vàng được đặt trong một bụi cây ở cạnh cổng trại. Nữ tu sĩ này đã đưa cậu bé về trại trẻ nuôi dưỡng và đặt tên cho cậu là Derby.

Bảy năm ở cô nhi viện, cậu bé Derby lớn lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhưng tính cách lại có chút u buồn. Một ngày thời tiết nắng ráo, các nữ tu sĩ đã dẫn bọn trẻ đi qua một rừng cây để đến một đồng cỏ xanh ở ven bờ sông dạo chơi. Những người ở trong thị trấn gần rừng cây đều chỉ vào những đứa trẻ này và nói: “Những đứa trẻ này đều là bị cha mẹ bỏ rơi, nếu con mà không nghe lời, mẹ cũng sẽ đem bỏ con vào cô nhi viện đấy!”

Nghe thấy những lời nói này, Derby cảm thấy vô cùng đau lòng. Cậu bé không nhịn được liền hỏi nữ tu sĩ:“Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ con lại không cần con? Có phải là họ ghét con không?” Giọng nói của cậu bé tràn đầy bi thương không hề giống với lời nói của những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.

Nữ tu sĩ nghe xong giật mình hỏi Derby: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”

Derby trả lời: “Tại vì con nghe thấy mọi người đều nói như vậy, chúng con đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi!”

Nữ tu sĩ an ủi cậu bé: “Mặc dù mẹ chưa từng gặp mặt mẹ của con, nhưng mẹ tin rằng nhất định mẹ của con rất yêu thương con. Trên đời này không có người mẹ nào là không yêu thương con của mình cả. Năm đó mẹ của con để con lại, chắc chắn là vì một lý do bất đắc dĩ nào đó thôi”.

Derby nghe xong lặng im không nói lời nào, nhưng từ đó trở đi cậu bé thay đổi rất nhiều. Cậu thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Cậu hy vọng những dòng nước đang chảy trên sông Rhine có thể đem tình cảm của cậu đến với mẹ.

Vào “ngày của mẹ” năm 2003, không khí ấm áp của ngày lễ lại một lần nữa dấy lên khát vọng mãnh liệt được gặp mẹ của Derby. Ngày hôm đó, các kênh truyền hình đều đưa tin về các hoạt động ăn mừng, đăng tải những hình ảnh về tình mẹ con. Có một cậu bé 6 tuổi, mồ hôi chảy đầm đìa trên người đang giúp mẹ cắt cỏ. Mẹ của cậu bé nhìn cậu bé mà cảm động rơi nước mắt. Derby khi xem tới hình ảnh này đã nói với nữ tu sĩ: “Con cũng muốn được làm việc giúp mẹ! Mẹ ơi! Mẹ có biết cha mẹ của con đang ở đâu không ạ?”

Nữ tu sĩ trầm tư, không nói được lời nào, bởi vì suốt mấy năm qua bà không hề nhận được tin tức gì của cha mẹ cậu bé cả. Đột nhiên, Derby chạy ra ngoài đường, cậu cứ chạy, trên đường có rất nhiều người mẹ nhưng lại không có ai là mẹ của cậu bé cả. Derby đau khổ và gào khóc.

Mấy tháng sau, khi Derby được 9 tuổi, cậu bé rời khỏi cô nhi viện để đến học tập ở một ngôi trường gần đó. Một lần lên lớp, thầy giáo kể cho học sinh nghe một câu chuyện: “Thời xưa, có một vị hoàng đế rất yêu thích chơi cờ vây, vì vậy ông liền quyết định ban thưởng cho người phát minh ra trò chơi này. Kết quả, người phát minh này lại mong muốn ban thưởng cho anh ta mấy hạt gạo. Tại ô thứ nhất trên bàn cờ đặt một hạt gạo, ô thứ hai đặt hai hạt gạo, tại ô thứ 3 số hạt gạo gấp lên 4 lần…Theo đó suy ra, đến khi bỏ đầy bàn cờ thì số hạt gạo đã là 18 triệu tỷ hạt”.

Cậu chuyện này làm cho hai con mắt của Derby lập tức sáng lên. Cậu nghĩ nếu như cậu giúp một người, sau đó yêu cầu người đó giúp 10 người khác…Với cách này, Derby hy vọng một ngày nào đó biết đâu người được yêu cầu trợ giúp lại là mẹ cậu. Ý nghĩ này đã khiến Derby vui mừng khôn tả. Từ đó về sau, mỗi lần cậu làm một việc tốt giúp một người nào đó, lúc người đó cảm ơn cậu, cậu đều nói: “Xin cô (chú…) hãy giúp đỡ 10 người khác ạ! Đó là cách cảm ơn lớn nhất đối với cháu!”. Những người này sau khi nghe xong, đều vô cùng cảm kích trước tấm lòng lương thiện của cậu bé. Tất cả họ đều thực hiện lời hứa của mình, mỗi khi họ giúp ai đó họ lại đề nghị người kia giúp đỡ 10 người khác. Cứ như vậy, toàn bộ người dân ở thành phố đó đều âm thầm thực hiện lời hứa của mình.

Sức mạnh của “10 việc tốt”

Derby không thể ngờ mình lại có thể giúp đỡ ông Rick, một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức.

Rick là một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức. Mặc dù ông đã 50 tuổi nhưng với ngôn ngữ hài hước hóm hỉnh của mình, ông vẫn thu hút sự yêu mến của khán giả. Các chương trình của ông gần như đều vạch trần hết những bí mật của những người nổi tiếng. Tuy nhiên, có lẽ là do áp lực từ hãng truyền hình và sự cạnh tranh trong công việc, hơn nữa phải chứng kiến quá nhiều mảng tối của xã hội nên vào năm 2003, ông mắc bệnh trầm cảm và không thể tiếp tục được công việc.

Tháng 10/2003, ông đã xin đài truyền hình cho ông được nghỉ dưỡng một năm. Ông hy vọng trong thời gian nghỉ ngơi, ông có thể thả lỏng để sức khỏe được tốt hơn lên. Một thời gian ngắn sau, ông Rick đã tới thành phố mà Derby đang sinh sống để tham quan. Ông đã bị vẻ đẹp của dòng sông Rhine thu hút. Một lần khi trời chạng vạng tối, đang đi trên bờ sông dạo chơi thì bệnh tim của ông đột nhiên tái phát. Ông chưa kịp lấy thuốc từ trong túi ra uống thì đã ngã ngất xỉu trên mặt đất. Cậu bé Derby lúc ấy đang câu cá trên bờ sông phát hiện ra ông bị ngất xỉu nên đã gọi điện cho xe bệnh viện đến đưa ông đi cấp cứu.

Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông Rick đã qua khỏi, ông nắm lấy đôi tay của Derby và nói: “Cháu bé, ông phải làm sao để cảm ơn cháu đây? Nếu như cháu cần tiền, ông có thể cho cháu rất nhiều tiền!”.

Derby nghe xong liền lắc đầu nói: “Nếu như ông có thể giúp đỡ 10 người khác khi họ cần sự giúp đỡ, như vậy chính là ông đã cảm ơn cháu rồi ạ!”.

Ông Rick cảm thấy khó hiểu liền hỏi cậu bé: “Cháu cái gì cũng đều không cần sao?”. Derby cười và lắc đầu.

Ông Rick liền bị cậu bé kỳ lạ này thu hút. Ông đã để lại cách liên lạc cho Derby và đưa cậu bé trở về trường. Trước khi ông Rick rời đi, Derby lại dặn dò ông một lần nữa: “Cháu xin ông nhất định hãy làm đủ “10 việc tốt” ạ!” Ông Rick nhìn qua đôi mắt đang rực sáng của cậu bé, trong lòng ông cảm thấy ấm áp thế là ông nghiêm túc gật đầu.

Từ đó về sau, ông Rick cảm thấy sống vui vẻ hơn và chăm chú giúp đỡ 10 người khác. Mỗi lần giúp đỡ được một người, trong lòng ông lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhất là những lúc họ nói lời “cảm ơn” với ông, ông cảm thấy bản thân mình có giá trị hơn rất nhiều.

Chưa đến nửa kỳ nghỉ phép, ông Rick đã trở lại đài truyền hình làm việc. Khi ông quay lại làm việc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng mặt của ông. Ông trở nên vui tươi, lạc quan và hòa đồng với mọi người hơn.

Ngày 01/12/2003, ông Rick lần đầu tiên lên sóng truyền hình sau kỳ nghỉ dài. Tại đây ông đã nói với khán giả: “Trước đây, tôi đã nói rất nhiều những câu chuyện của người khác, hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của chính mình”. Ông xúc động kể về sức mạnh của “10 việc tốt” trong vòng một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, ông nói: “Có lẽ, không ai tin đây là chuyện thật, nhưng chuyện này đã tiếp thêm rất nhiều động lực sống cho tôi. Xin các bạn cũng hãy giúp đỡ 10 người khác khi họ cần giúp, tôi tin rằng bạn cũng sẽ cảm nhận được loại cảm giác kỳ diệu này!”

Thông qua truyền hình, chương trình của ông Rick được phát sóng trên khắp nước Đức. Mọi người đều rất xúc động về câu chuyện này. Đã có rất nhiều người gọi điện cho ông Rick nói rằng họ sẵn lòng làm “10 việc tốt” này. Thậm chí còn rất nhiều khán giả yêu cầu được nghe Derby nói chuyện trên truyền hình bởi vì họ muốn gặp cậu bé lương thiện này.

Tháng 1/2004, Derby đã đến đài truyền hình chia sẻ về câu chuyện của mình. Tại hiện trường, có người đã hỏi cậu: “Tại sao cậu lại có suy nghĩ như vậy?”. Derby cảm thấy do dự, cậu cắn môi đứng lặng một lúc, rồi mới cất tiếng kể rõ chuyện đời mình. Rất nhiều người đã vô cùng xúc động và bật khóc trước tình yêu vô bờ bến của cậu bé dành cho mẹ mình.

Ông Rick đã ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của Derby và nói: “Mẹ của cháu nhất định yêu cháu vô cùng, cháu nhất định sẽ tìm được mẹ!”

Tình yêu của hàng ngàn người mẹ

Sau lần phỏng vấn ấy, toàn bộ người dân biết chuyện này đã đề ra chiến dịch “10 việc tốt”. Trước đây, mọi người đều lạnh lùng thì giờ đây lại đối xử với nhau rất có tình. Mọi người đều mong rằng người mà mình đang giúp chính là mẹ của cậu bé Derby kia.

Derby đã trở nên rất nổi tiếng và đài truyền hình cũng giúp cậu tìm mẹ, nhưng mẹ của Derby mãi vẫn không thấy xuất hiện…

Tháng 2/2004, một sự việc bất hạnh và đau lòng đã xảy ra với Derby. Nơi Derby sinh sống là một khu phố nghèo. Sau khi Derby nổi tiếng, các tay xã hội đen nghĩ rằng cậu bé có nhiều tiền. Đêm ngày 16/02/2004, trên đường trở về trường học, Derby đã bị một nhóm lưu manh vây quanh, nhưng bọn họ không tìm thấy tiền trên người cậu bé, nên đã đâm trọng thương cậu bé.

Cậu bé Derby bị đâm thủng bụng và gan, cậu nằm trên vũng máu mãi đến hai tiếng đồng hồ sau mới được cảnh sát tuần tra phát hiện. Họ đưa cậu bé vào bệnh viện cấp cứu. Tại bệnh viện, trong lúc hôn mê, Derby một mực gọi “Mẹ! Mẹ! Mẹ!…” mãi không thôi.

Đài truyền hình tiếp sóng trực tiếp tình trạng của Derby. Tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cậu. Mấy chục sinh viên đến quảng trường Alexanderplatz, nắm tay nhau thành một vòng tròn và kêu gọi: “Mẹ! Mẹ!…” Những tiếng gọi này làm cảm động những người qua đường, họ liền gia nhập vào nhóm đứng xếp thành hình trái tim. Số người tham gia càng lúc càng đông lên, trái tim cũng càng lúc càng lớn hơn.

Điều cảm động hơn nữa là có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến đài truyền hình xin được giả làm mẹ của Derby. Cô Rita, một giáo sư tại trường đại học Munich đã khóc nức nở và nói: “Derby là một đứa trẻ tốt như vậy, được giả làm mẹ của cậu bé, tôi cảm thấy vô cùng tự hào”. Một phụ nữ khác 35 tuổi gọi điện đến nói: “Tôi từ nhỏ đã không có mẹ. Tôi cũng vô cùng khát khao được gặp mẹ. Tôi có thể hiểu được tâm tình của Derby”.

Có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến để xin được làm mẹ của Derby, nhưng mẹ của Derby thì chỉ có một. Cho nên, đài truyền hình đã thảo luận và chọn cô Judy làm mẹ của Derby. Bởi vì cô ấy sống cùng thành phố với cậu bé, hơn nữa giọng nói của cô ấy cũng giống với giọng của cậu bé, như vậy sẽ càng có cảm giác thân thiết hơn.

Sáng sớm ngày 17/02/2004, sau một thời gian dài bị hôn mê, cậu bé Derby đã mở mắt. Cô Judy đã ôm một bó hoa loa kèn đẹp xuất hiện ở đầu giường của Derby. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Derby và nói: “Con trai Derby yêu quý! Mẹ chính là mẹ của con đây!”. Derby dường như nhìn thấy ánh mặt trời, đôi mắt cậu đột nhiên sáng rực lên, cậu đã rất ngạc nhiên và hỏi:“Mẹ thực sự là mẹ của con sao?”. Cô Judy dùng hết sức ngậm lấy nước mắt và gật gật đầu. Tất cả mọi người có mặt ở đây cũng mỉm cười nhìn Derby và gật đầu. Hai dòng nước mắt nóng chảy ra từ đôi mắt của Derby: “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”

Cô Judy gật đầu và nghẹn ngào nói: “Con trai yêu quý của mẹ, con hãy yên tâm đi, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa…!”. Trên khuôn mặt tái nhợt của Derby nở một nụ cười. Cậu còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng đã không còn sức lực nữa rồi…

Đây là ngày cuối cùng của Derby ở trên cõi đời này, cậu bé luôn nắm thật chặt bàn tay của mẹ mà không buông ra, cậu cũng không muốn nhắm mắt lại vì muốn được nhìn thấy mẹ nhiều hơn… Tất cả mọi người đều òa khóc, cảm thấy như trái tim mình đang vỡ tan ra.

Hai giờ sáng ngày 18/02/2004, Derby đã nhắm mắt lại, vĩnh viên rời xa thế gian nhưng đôi bàn tay của cậu bé vẫn còn nắm chặt bàn tay của mẹ.

Nguồn : Sưu Tầm

Toàn bộ các cầu thủ Thiên thanh đã cùng quyết định chuyển số tiền thưởng cho các tổ chức từ thiện

Lm Trần Chính Trực

Sau khi đoạt chức vô địch EURO 2020, mỗi cầu thủ Italia đều được thưởng 250 nghìn euro cho chiến thắng. Tuy nhiên, toàn bộ các cầu thủ Thiên thanh đã cùng quyết định chuyển số tiền trên cho các tổ chức từ thiện.

Đội trưởng Giorgio Chiellini đã yêu cầu LĐBĐ Italia không chuyển số tiền thưởng đó vào tài khoản của các cầu thủ mà chuyển thẳng cho các quỹ từ thiện mà các cầu thủ có quan hệ để các quỹ này hỗ trợ cho những người đang cần sự giúp đỡ…

BLV Anh Ngọc.

May be an image of 1 person, standing and crowd

ĐẠO ĐỨC RẤT KHÓ ĐỂ ĐÁNH GIÁ BẤT CỨ AI…

Minh Hoàng  

Một bác sĩ vào bệnh viện vội vàng sau khi nhận được gọi cho một cuộc phẫu thuật khẩn cấp. Ông nhanh chóng thay trang phục và đi thẳng vào phòng phẫu thuật. Ông đã gặp cha của cậu bé sẽ được phẫu thuật đang đứng đợi. Khi nhìn thấy ông, cha cậu bé hét lên:

“Tại sao ông lại đi lâu vậy? Ông có biết rằng cuộc sống của con trai tôi đang gặp nguy hiểm không? Ông không có bất kỳ ý thức trách nhiệm nào à?”

Bác sĩ mỉm cười và nói:

-“Tôi xin lỗi, tôi không ở trong bệnh viện và tôi đã đi nhanh nhất có thể sau khi nhận được cuộc gọi. Và bây giờ, tôi muốn anh bình tĩnh lại để tôi có thể làm công việc của tôi …”

-“Bình tĩnh thế nào được nếu là con trai của ông đang nằm trong căn phòng này, ông sẽ bình tĩnh được không? Nếu con trai của ông sắp chết ông có bình tĩnh nổi không?” – Cha cậu bé nói một cách giận dữ.

Bác sĩ mỉm cười một lần nữa và trả lời:

– “Tôi sẽ nói lại những gì trong Sách Thánh viết “Chúng ta đến từ cát bụi và sẽ trở về cát bụi, may mắn là tên của Thiên Chúa” Các bác sĩ không thể kéo dài cuộc sống. Hãy đi và cầu nguyện cho con trai của anh, chúng tôi sẽ làm những gì tốt nhất nhờ ân điển của Đức Chúa Trời “

– “Đưa ra lời khuyên khi ông không quan tâm luôn dễ dàng như vậy” – Cha cậu bé nghĩ thầm .

Ca phẫu thuật mất khoảng vài tiếng đồng hồ, sau đó các bác sĩ bước ra khỏi phòng phẫu thuật với những nụ cười rạng rỡ.

“Cám ơn Chúa, con trai của anh đã được cứu!”

Không chờ đợi câu trả lời của người cha, vị bác sĩ đã chạy như bay ra thang máy và không quên nói vọng lại: “Nếu anh có bất kỳ câu hỏi nào, hãy hỏi các y tá!”

“Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?” – Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại.

Y tá trả lời, nước mắt rớt xuống khuôn mặt của cô:

– “Con trai ông ấy qua đời hôm qua trong một tai nạn giao thông, ông ấy đang bận mai táng cho con trai khi chúng tôi gọi ông tới bệnh viện phẫu thuật cho con trai anh. Ông ấy đã cứu được cuộc sống của con trai anh và bây giờ ông ấy lại chạy đi để hoàn thành nốt việc chôn cất con trai mình.”

Cha cậu bé : Trời ơi…!

ĐẠO ĐỨC RẤT KHÓ ĐỂ ĐÁNH GIÁ BẤT CỨ AI … bởi vì bạn không bao giờ biết cuộc sống của họ như thế nào và những gì họ đang trải qua.

(Sưu tầm)

May be an image of standing and indoor

Dịch COVID-19 ngoài tầm kiểm soát, 19 tỉnh miền Nam đồng loạt bị phong tỏa

Dịch COVID-19 ngoài tầm kiểm soát, 19 tỉnh miền Nam đồng loạt bị phong tỏa

July 17, 2021

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 17 Tháng Bảy, tin cho hay ông Phạm Minh Chính, thủ tướng CSVN, đồng ý cho áp dụng “giãn cách xã hội” theo “Chỉ Thị 16” (phong tỏa) ở 19 tỉnh thành miền Nam, để phòng chống biến chủng Delta của dịch bệnh COVID-19.

Cụ thể ngoài Sài Gòn, Bình Dương và Đồng Nai hiện đang thực thi lệnh này, các nơi khác sắp phải chấp hành là thành phố Cần Thơ và các tỉnh Bình Phước, Tây Ninh, Bà Rịa-Vũng Tàu, Tiền Giang, Long An, Vĩnh Long, Đồng Tháp, Bến Tre, Hậu Giang, An Giang, Bạc Liêu, Sóc Trăng, Trà Vinh, Cà Mau và Kiên Giang.

Ông Phạm Minh Chính (trái), thủ tướng CSVN, vừa có chuyến kiểm tra công tác chống dịch COVID-19 tại các tỉnh phía Nam. (Hình: Zing)

Thời gian áp đặt lệnh phong tỏa là 14 ngày, bắt đầu từ 0 giờ ngày 19 Tháng Bảy.

Theo báo Tuổi Trẻ, mệnh lệnh của Thủ Tướng Chính bao gồm việc “bảo đảm an ninh, an toàn, an sinh xã hội, chăm lo đời sống vật chất, tinh thần cho người dân, không để bất cứ người dân nào thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu nhu yếu phẩm thiết yếu, đặc biệt chú ý nâng cao hiệu quả điều trị, ưu tiên tối đa nguồn lực cho các ca bệnh nặng.”

Tuy vậy trên thực tế, đa phần người dân ở các thành phố bị phong tỏa phải tự xoay sở để cầm cự trong lúc giá thực phẩm, rau củ tăng cao do các chuỗi cung ứng hàng hóa bị đứt gãy nghiêm trọng vì lệnh “ngăn sông, cấm chợ.”

Theo ghi nhận của báo Zing, các chuyến hàng chở hải sản, thịt heo, trái cây, rau củ… của nhiều tỉnh thành về Sài Gòn đang gặp khó khăn do ba chợ đầu mối bị đóng cửa, tài xế phải có giấy “xét nghiệm âm tính” còn hiệu lực trong 72 giờ.

Báo này cho biết Sài Gòn vốn là thị trường tiêu thụ chính thịt heo của tỉnh Đồng Nai. Do đó, khi Sài Gòn bị phong tỏa, ba chợ đầu mối bị đóng cửa, hoạt động thu mua heo tại Đồng Nai cũng bị đình trệ theo.

Trong thời gian phong tỏa, công an các tỉnh thành được toàn quyền phạt vạ các tài xế, người dân ra đường “không có lý do chính đáng.” (Hình: Zing)

Báo Zing dẫn lời một phụ nữ ở quận Bình Thạnh, Sài Gòn: “Vào siêu thị xếp hàng chờ hơn 1 giờ chưa được vào, nhiều người nói hết rau, trứng nên tôi cũng đi về. Ở ngoài rau, trứng bị nâng giá cũng phải nhắm mắt chịu mua hớ.”

Còn theo báo Tuổi Trẻ, Sở Công Thương Sài Gòn “đang rà soát các nơi cung ứng, chủ động liên hệ với các doanh nghiệp cung ứng ở những tỉnh phía Đông, Tây Nguyên, phía Bắc để chủ động nguồn hàng khi các tỉnh miền Tây đóng cửa.” (N.H.K)