Phúc họa

Van Pham

GÓC SUY GẪM…

Đời Người, Đơn Giản Chỉ Là Hiểu Được Những Điều Dưới Đây, Rồi Nhất Định Sẽ Thảnh Thơi

Đời người, vì có quan tâm, nên có thống khổ. Có hoài nghi, nên mới tổn thương. Có xem nhẹ, nên mới vui vẻ. Chúng ta đều là những vị khách qua đường, rất nhiều sự tình, chúng ta đều không thể làm chủ được, hết thảy đều nên để tùy duyên…

  1. Phúc họa

– Tích đức, làm việc tốt mặc dù không ai thấy, nhưng trời biết đất biết.

– Con người làm việc thiện, phúc dù chưa đến, họa đã rời xa;

– Con người làm việc ác, họa dù chưa đến, phúc đã rời xa;

– Người làm việc thiện, như cỏ mọc giữa vườn xuân, dù không ai trông thấy, vẫn ngày ngày tăng trưởng;

– Người làm ác, như hòn đá mài dao, không thấy tổn hại gì, nhưng ngày qua ngày sẽ thấy chỗ hao mòn.

– Là phúc hay họa đều tại tâm. Điều đáng sợ khi hành ác, không phải sợ người phát hiện, mà ở chỗ tự mình nhận biết;

– Làm điều tốt đẹp khi hành thiện, không phải là ở chỗ người khác tán dương, mà là ở chỗ chính mình thanh thản.

Tâm đơn giản, thế giới cũng trở nên đơn giản, hạnh phúc mới có thể sinh sôi.

Tâm tự do, cuộc sống sẽ tự do, đến nơi nào cũng là hạnh phúc.

May be an image of lake and tree

LĂNG MỘ NGÔ QUYỀN

May be an image of outdoors and tree

LĂNG MỘ NGÔ QUYỀN.

Cái lăng bé nhỏ này chính là Lăng Ngô Quyền, vị vua đầu tiên đã đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng vào năm 938, giúp dân tộc ta kết thúc hơn 1000 năm Bắc thuộc, giành nền độc lập.

Lăng của Ngài ở quê hương là làng Đường Lâm, Sơn Tây (Hà Nội), lăng có diện tích chỉ vài m2, có mái che chỉ cao 1,5 mét, bia đá được khắc thời Tự Đức, có ghi bốn chữ Hán “Tiền Ngô Vương lăng”. Ngài mất năm 944, hưởng dương 47 tuổi.

Hàng cây duối cổ thụ màu xanh biếc ở gần đó tương truyền là nơi xưa Ngài buộc ngựa chiến và voi chiến mỗi khi về làng. Những cọc gỗ mà Ngài cho quân lính đóng dưới lòng sông Bạch Đằng nay vẫn còn nguyên…

Một vị vua hào hùng như vậy, có tên tuổi ghi dấu đậm nét trong lịch sử Việt Nam mà chỉ an nghỉ trong một khoảnh đất nhỏ nơi làng quê. Nhưng uy danh của Ngài thì có ở khắp nơi trên đất Việt.

Đền thờ khiêm tốn của Ngô Quyền ở ngay trên đất Đường Lâm cũng đời đời được dân ta ngưỡng vọng và thờ phụng.

Tổ tiên ta thật khiêm cung, mà cũng đầy hiển hách. Không có lăng mộ, tượng đài nào là vĩnh cửu mà chỉ có lòng yêu mến, kính trọng của dân chúng là vĩnh cửu trường tồn…

Góc Nhìn An Nam.

Tôi đang thay đổi chủ yếu ở 12 điều dưới đây:

 Ha Nguyen  

Một bạn vừa tổ chức sinh nhật 70 tuổi, tôi hỏi người ấy có thay đổi không?

Người bạn trả lời: Tôi đang thay đổi chủ yếu ở 12 điều dưới đây:

  1. Trước đây tôi yêu bố mẹ, anh em, bà xã, con cái, bạn bè, giờ tôi bắt đầu yêu chính mình.
  2. Tôi đã hiểu ra mình không phải Thượng đế, mình không thể gánh nổi cả thế gian.
  3. Không mặc cả với những người bán rau bán cá nữa, trả thêm cho họ ít tiền không làm tôi nghèo túng, biết đâu số tiền đó lại góp phần nhỏ bé trong học phí của con cái của họ.
  4. Tôi không chờ lấy tiền thối lại khi đi taxi, tiền boa đó biết đâu đổi lại được một nụ cười, dù sao anh ta cũng sống vất vả hơn mình mà.
  5. Tôi không nói với các cụ rằng “câu chuyện này đã nghe nhiều lần rồi, biết rồi, nói mãi.” Hãy để các cụ thoải mái ôn lại kỷ niệm xưa và cảm thấy hạnh phúc.
  6. Tôi thôi không bắt lỗi khi người khác sai, bởi vì mình không có trách nhiệm làm cho họ trở nên hoàn hảo.
  7. Tôi luôn miệng khen tặng người khác, khiến người ta vui mình cũng được vui lây.
  8. Thôi không bận tâm những vết bẩn trên áo quần, dù sao nhân cách vẫn quan trọng hơn vẻ bên ngoài.
  9. Ngày càng xa lánh những kẻ xem thường mình, bởi có hay không có họ, giá trị thực của tôi cũng chẳng thay đổi.
  10. Không vì bảo vệ quan điểm của mình mà đánh mất tình bạn, hãy để mọi người cùng vui hơn là thoả mãn một mình.
  11. Tôi sẽ xem mỗi ngày là ngày cuối cùng của đời mình, trước sau gì ngày ấy cũng sẽ đến.
  12. Tôi luôn làm những gì mình yêu thích để tận hưởng cuộc sống, đó chính là trách nhiệm lớn nhất dành cho chính mình.

Lược dịch: Thomas Y

Một lính cứu hỏa 11/9 trở thành linh mục – Câu chuyện về Tom Colucci.

Make Christianity Great As Always

 Một lính cứu hỏa 11/9 trở thành linh mục – Câu chuyện về Tom Colucci.

Ngày 11-9-2001 đã làm thay đổi cuộc đời của Tom Colucci mãi mãi. Anh ấy từng là đội trưởng của Sở Cứu hỏa New York.

Ngày hôm đó, anh chứng kiến những ​​người của mình chết: hàng chục thi thể không còn sự sống là kết quả của cơn điên cuồng giết người, và cái chết của linh mục tuyên úy của họ, Cha Mychal Judge, người đã ban Bí tích Xức Dầu cho một lính cứu hỏa.
Chúa ở đâu vào ngày hôm đó?

“Tôi đã nhìn thấy điều tồi tệ nhất của nhân loại vào ngày ấy, nhưng tôi cũng nhìn thấy điều tốt nhất của nhân loại vào ngày này,” anh nói.

Tom nhớ đến hàng trăm người – đàn ông, đàn bà và thậm chí cả trẻ em – đã xuất hiện để nỗ lực giúp đỡ các nạn nhân: “Họ là thân thể của Chúa Kitô! Chúa chắc chắn đã ở bên chúng tôi vào ngày hôm ấy.”

Tom sau đó đã quyết định trở thành linh mục để tiếp tục phục vụ và cứu thoát con người, cả thể xác lẫn linh hồn.

(Nguồn: Tổng Giáo phận Sài Gòn

https://tgpsaigon.net/…/mot-linh-cuu-hoa-11-9-tro-thanh…)

Vi Hữu (TGPSG) chuyển ngữ từ Aleteia

May be an image of 1 person and standing
 

KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ MUỘN ĐỂ BẮT ĐẦU

Le Tu Ngoc

KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ MUỘN ĐỂ BẮT ĐẦU

Ở MỸ KHÔNG BỊ CƯỚP?

5 tuổi cha qua đời

16 tuổi bỏ học

17 tuổi bị đuổi việc 4 lần

18 tuổi lấy vợ

19 tuổi làm cha

20 tuổi bị vợ bỏ và đem theo cô con gái nhỏ.

20 – 22 tuổi, làm nhân viên đường sắt và bị buộc thôi việc. Sau đó làm lính dọn dẹp trong quân đội. Xin học trường luật và bị khước từ. Làm nhân viên bán bảo hiểm và rồi lại thất bại. Sau đó làm nấu ăn kiêm rửa chén cho một quán cafe nhỏ.

65 tuổi về hưu.

Ngày đầu tiên nghỉ hưu, được chính phủ bố thí cho 105 $ từ quỹ phụ cấp an sinh xã hội. Cầm 105$ an sinh xã hội, ông cảm thấy thông điệp rằng mình đã trở thành kẻ bất lực ăn bám nhà nước. Ông quyết định tự tử, cuộc đời không còn đáng sống nữa, ông đã có quá nhiều thất bại trong cuộc sống.

Ông ngồi dưới gốc cây sau vườn để viết di chúc, nhưng ông đã thay đổi. Ông viết ra xem mình còn có thể làm gì với cuộc đời còn lại của mình? Ông nhận ra mình vẫn còn nhiều việc chưa hoàn thành xong. Có một việc ông có thể làm tốt hơn những người ông biết. Ông nấu ăn ngon hơn họ.

Ông vay 87$ từ tấm séc trợ cấp xã hội của mình. Ông mua gà, chiên gà từ công thức của riêng mình. Ông đi gõ cửa từng nhà hàng xóm tại Kentucky để bán món thịt gà của mình.

Ông ấy đã thay đổi. Ở tuổi 65 ông có ý định tự tử vì những thất bại trong cuộc sống nhưng đến tuổi 88 ông đã thành công. Ông ấy chính là Colonel Sanders, người sáng lập chuỗi nhà hàng KFC (Kentucky Fried Chicken) một đế chế hàng tỷ đô la ở khắp nơi trên thế giới.

Không bao giờ là quá muộn để bắt đầu.

(#GOTA ST)

Phối Phối Nguyễn

May be an image of 1 person and indoor

Cộng đồng Việt và chính sách dân sinh Hoa Kỳ

KHÔNG CHỈ CỘNG ĐỒNG VIỆT TẠI MỸ MÀ GẦN NHƯ TRÊN TOÀN THẾ GIỚI, ĐẶC BIỆT TẠI ÚC. NƠI MÀ NHIỀU GIA ĐÌNH LÃNH ĐỦ MỌI LOẠI TIỀN TRỢ CẤP TỪ NGÀY ĐẶT CHÂN TỚI ÚC TỚI HÔM NAY… NHƯNG CÓ 2 HAY 3 CĂN NHÀ ĐỨNG TÊN MÌNH, TÊN CON, TÊN CHÁU…

***

Cộng đồng Việt và chính sách dân sinh Hoa Kỳ

Nhã Duy

Trên số báo Cal Matters vào ngày 19 tháng Tám 2019, dân biểu tiểu bang California Tyler Diệp thuộc đảng Cộng Hòa đã kể lại cùng ký giả Dan Morian rằng, “Tôi còn nhớ tấm chi phiếu trợ cấp cho chúng tôi là $800. $500 để trả tiền thuê nhà, $100 trả tiền vé máy bay và $200 tiền chợ. Tôi không nhớ có tem phiếu thực phẩm hay không nhưng có (nhận) trợ cấp xã hội và Medicare”.

Đến Mỹ năm 1991 lúc 8 tuổi, dân biểu Tyler Diệp trở thành Giám Đốc Sở Vệ Sinh thành phố Midway sau khi tốt nghiệp đại học, rồi nghị viên, Phó Thị Trưởng thành phố Westminster cho đến khi đắc cử vào Hạ Viện California vào năm 2018. Đó là một câu chuyện thăng tiến tiêu biểu khá phổ biến trong các gia đình tị nạn và di dân đến Mỹ trong vài thập niên qua, cách riêng là trong cộng đồng gốc Việt.

Nhắc đến câu chuyện của DB Tyler cùng vấn đề phúc lợi xã hội để thấy rằng, ông cùng gia đình cũng như phần lớn làn sóng người tị nạn gốc Việt cho đến các gia đình HO, ODP đến Mỹ, đã từng thụ hưởng những phúc lợi xã hội, y tế, giáo dục trong những năm đầu tiên đến Mỹ rồi từng bước tạo dựng, đi lên và đáp trả, đạt được thành công trong nhiều lãnh vực khác nhau ra sao.

Theo như bài báo có tựa “More Vietnamese Immigrants Reaching End of Benefits” trên tờ Los Angeles Times vào năm 2003 khi California thay đổi luật trợ cấp CalWORKs trước đó, thì có đến 80 % số người trưởng thành nhận trợ cấp đã liên tục trên năm năm là thuộc cộng đồng Việt Nam, cho dù người Việt chỉ chiếm khoảng 5 % tại Quận Cam lúc bấy giờ.

Các chương trình phúc lợi xã hội sau này có phần giới hạn với những ràng buộc khác nhau nhưng với riêng cộng đồng gốc Việt thì số gia đình vẫn còn đang nhận phúc lợi xã hội là khá cao so với tỉ lệ chung tại Mỹ.

Theo số liệu từ Cục Dân Số Hoa Kỳ thì có khoảng 16 % hay 60,949 gia đình gốc Việt (theo American Community Survey- ACS 2018) bị xem thuộc nhóm nghèo khó trên giấy tờ để có thể đủ tiêu chuẩn hưởng một phần hay toàn bộ các chương trình phúc lợi xã hội.

Bảo rằng trên giấy tờ vì bên cạnh nhóm người Việt cao niên đang được hưởng chương trình SSI cho người già hay tàn tật, thì trên thực tế cần ghi nhận rằng, một số gia đình có nghề nghiệp tự do hay cơ sở thương mại tư nhân không khai báo thu nhập đầy đủ và thật sự vẫn có thể được xem là “nghèo khó” để được nhận trợ cấp tiền mặt (TANF), thực phẩm (SNAP, WIC), chương trình gia cư (Section hay y tế (Medicaid, CHIP hay Obamacare), giáo dục (Financial Aid – FAFSA). Đó là tình trạng khá phổ biến, dễ bắt gặp trong cộng đồng.

Chẳng những không phải đóng thuế thu nhập, hàng năm các gia đình này còn được cho thêm một khoảng tiền mặt khá lớn qua chương trình tín thuế EITC cho các gia đình có thu nhập thấp. Dù rằng, cộng đồng gốc Việt lại là nhóm sở hữu nhà với tỉ lệ 68 %, cao nhất so với tỉ lệ chung và bất cứ sắc dân nào (theo ACS 2019)

Đến Mỹ khi các đạo luật về phúc lợi xã hội đã ra đời nên nhiều người từng hay đang thụ hưởng những phúc lợi nói trên có lẽ không chú ý chúng đã có ra sao, lúc nào và những ai đã tranh đấu để mình được thừa hưởng. Tìm hiểu về điều này không chỉ để nhìn lại hành trình của mình trên đất Mỹ mà còn hiểu hơn về các chính sách liên đới đến các tuyên truyền chính trị ra sao.

Luân phiên điều hành và bổ sung cho nhau trong các chính sách quốc gia, nhìn chung thì đường hướng của hai đảng phái chính trị chính tại Hoa Kỳ không giới hạn ở một vài điểm chính yếu có thể kể ra. Nếu đảng Cộng Hòa thường thiên về quốc phòng, đối ngoại và kinh tế thị trường thì đảng Dân Chủ chú tâm vào các vấn đề dân sinh, cải tổ y tế, giáo dục. Đó là lý do hầu hết các đạo luật về an sinh xã hội hay chương trình phúc lợi xã hội nói trên thường được các dân biểu cùng đảng Dân Chủ đề xướng.

Như việc trợ cấp thực phẩm qua chương trình tem phiếu thực phẩm là do dân biểu Leonor Sullivan thuộc đảng Dân Chủ trình dự luật (H.R. 10222) và được quốc hội thông qua, ký thành sắc lịnh năm 1964 (Food Stamp Act on 1964) mà hiện nay được gọi là SNAP.

Năm 1965, chương trình trợ cấp y tế quan trọng nhất cho đến nay là Medicare và Medicaid ra đời, do dân biểu Wilbur Mills của đảng Dân Chủ trình dự luật (H.R. 6675). Hiện có khoảng 31.8 % người gốc Việt đang có bảo hiểm y tế các loại từ các chương trình chính phủ (theo ACS 2019).

Chương trình trợ cấp tiền mặt và y tế SSI (Supplemental Security Income) cho người già trên 65 tuổi hay người tàn tật được Tổng Trưởng Sở An Sinh Xã Hội là Robert M. Ball thuộc đảng Dân Chủ soạn thảo và trình quốc hội thông qua và ký thành luật vào năm 1972 (Public Law 92-603). Không có phúc lợi SSI này thì chắc chắn giới cao niên gốc Việt sẽ rất khó khăn khi không có thu nhập lẫn bảo hiểm y tế miễn phí cho tuổi già nhiều bịnh tật.

Về trợ giúp giáo dục thì những người đã quay lại trường lớp khi đến Mỹ ắt không quên chương trình hỗ trợ tài chính Pell Grant, được đặt theo tên Thượng Nghị Sĩ Claiborne Pell của đảng Dân Chủ đưa ra năm 1975 (S.2657). Đây là một trong những trợ giúp quan trọng bậc nhất để giúp những người tị nạn gốc Việt cùng con em mình có được thành công hôm nay thông qua con đường học vấn. Hiện nay chương trình này vẫn đang giúp cho vô số gia đình gốc Việt tiếp tục xin tiền học cho con cái mình dựa theo tình trạng thu nhập gia đình.

Một số chương trình quen thuộc và có nhiều người Việt thụ hưởng như TANF tiền mặt (hay CalWORKs tại California), CHIP, WIC… cũng đã ra đời dưới thời tổng thống Bill Clinton hoặc do các dân biểu đảng Dân Chủ đệ trình.

Kể từ sau chương trình cải tổ y tế Obamacare ra đời 10 năm trước cùng các ý định về miễn phí giáo dục bậc đại học cộng đồng hai năm thì phía đảng Cộng Hòa bắt đầu chỉ trích và gán đặt đảng Dân Chủ là đang muốn đưa nước Mỹ vào con đường “xã hội chủ nghĩa”. Điều này ngày càng mạnh mẽ hơn trong bốn năm qua dưới thời tổng thống Donald Trump cùng chiến dịch tranh cử đang diễn ra.

Bởi đơn giản rằng, với đường hướng kinh tế thị trường và biện pháp cắt giảm ngân sách nhắm vào các chương trình dân sinh, việc miễn phí y tế, giáo dục, trợ cấp xã hội… bị xem là đi theo đường lối xã hội chủ nghĩa, một hệ thống dân sinh mà Canada, Úc… cùng một số nước Châu Âu giàu có khác đang thực hiện cho người dân mình.

Đây là vấn đề dân sinh, xã hội hơn là đường hướng chính trị như nhiều người được nghe hay hiểu lầm. Nhưng đáng tiếc là một số người gốc Việt dù đã từng hay vẫn còn đang nhận các phúc lợi xã hội này lại tin theo để tấn công ngược lại đảng Dân Chủ đã và đang bảo vệ quyền lợi cho chính họ.

Chính vì vậy, điểm lại một số chương trình dân sinh này là điều cần thiết và để thấy rằng hành trình phát triển của cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ đã có được, bên cạnh sự cố gắng thì một phần cũng nhờ vào các chính sách, sự trợ giúp bước đầu từ nhiều đời tổng thống tiền nhiệm khác nhau trong suốt 45 năm qua.

Hãy thực lòng trả lời rằng nếu cộng đồng gốc Việt đến Mỹ và khởi dựng lại từ đầu ngay vào thời điểm từ bốn năm qua với vô số những chính sách kỳ thị di dân và cắt giảm quyền lợi dân sinh thì liệu họ có tạo dựng được những gì như đang có hay không?

Những câu chuyện lịch sử cần được kể lại và lắng nghe để không biến chúng ta thành những kẻ vô ơn. Từ những trải nghiệm được đánh đổi bằng máu và nước mắt, từ những vòng tay đón chào và cưu mang đầy tình người trên xứ lạ cho đến sự thành công hôm nay, cộng đồng Việt đã có cơ hội để thể hiện sự công bằng và bác ái hơn so với dăm thái độ đang xảy ra trên đất Mỹ hiện nay.

09/17/2020

Nhã Duy

Ảnh: Camp Pendleton, California-1975

  May be an image of 7 people and people standing

Tôi cay đắng vì không thể tha thứ cho mình

Le Tu Ngoc

Dưới đây là tâm sự của 1 vị giáo sư già kể về mối tình ngoài luồng của mình lúc còn trẻ, đăng trên trang Chuyện Khó tin nhưng có thật

Tôi cay đắng vì không thể tha thứ cho mình

Phải giấu đi một sự thật điều đó đã là quá sức đối với con người. Mang mặc cảm tội lỗi mà mình dù đã tìm mọi cách để tha thứ cho mình rồi mà không thể được, điều đó còn kinh khủng hơn. Thực sự tôi vô cùng cay đắng vì tôi không thể tha thứ cho mình…

Điều cay đắng nhất của tôi là không thể tha thứ cho chính bản thân mình.

Mặc dù chuyện của tôi rất ít ai biết, nếu không nói rằng chỉ tôi mới biết tội lỗi của tôi. Nếu ai đó cho rằng, thời gian có thể tha thứ cho tất cả, sự sám hối bản thân có thể gột rửa đi tất cả, than ôi đó chỉ là sự ngụy biện, sự lừa dối chính mình thêm một lần nữa.

Tôi đã giấu mình trong bóng tối quá lâu, và tôi bất lực, tôi cay đắng nhận ra rằng không có cách gì cứu chữa lành được vết thương trong tâm hồn tôi.

Tôi năm nay đã ngoài 60, là một vị giáo sư khả kính, sống ở một thành phố lớn.

Cách đây vài chục năm, xảy ra một chuyện hết sức đau khổ.

Tôi công tác ở một viện nghiên cứu, tôi đã có vợ và con ở quê. Tôi phải lòng một nhân viên cấp dưới của tôi ở viện. Phải nói một cách trung thực là cô gái đó rất mê tôi, tôn thờ tôi như một thần tượng. Chính cô đã chủ động bày tỏ tình cảm với tôi và dâng hiến cuộc đời trong trắng của cô ấy cho tôi mà không một đòi hỏi.

Đó là một mối tình đau khổ và ngang trái, vì thật lòng trước tình yêu si mê và cuồng nhiệt của một thiếu nữ trong trắng và ngây thơ, tôi không thể không đắm mình ngây ngất, nhưng tôi luôn cảm thấy đau khổ vì tôi không còn cơ hội để tiến tới hôn nhân với cô ấy được.

Cô gái ấy là một người rất thông minh, lòng tự trọng cao. Biết tôi dằn vặt và đau khổ vì yêu, cô luôn an ủi động viên tôi rằng cô ấy chỉ yêu tôi chứ không có ý định cưới tôi, không có ý định lấy tôi làm chồng.

Tôi và cô gái yêu nhau lén lút được 5 tháng thì tôi có giấy mời đi học nghiên cứu sinh ở Liên Xô. Tôi thở phào vì có lẽ cuộc chia tay khá dài trong năm tới có thể sẽ giúp cả tôi và cô gái chấm dứt được mối tình tội lỗi không có đoạn kết.

Nhưng nghĩ đến chuyện phải xa người mình yêu, lòng tôi đứt đoạn.

Tôi đã đi âm thầm một mình trong đêm trên những con phố vắng, nước mắt chảy đầm đìa vì bất lực, vì tất cả dường như đắm chìm trong ngõ cụt. Đúng vào lúc tôi đang làm thủ tục để đi học thì cả cơ quan choáng váng vì phát hiện ra người yêu tôi đã lùm lùm một cái bụng chửa.

Không chồng mà chửa ở thời bao cấp năm xưa thì khủng khiếp đến chừng nào. Dư luận rủa nguyền, đồng nghiệp khinh bỉ, xóm giềng miệt thị.

Đau đớn cho tôi là lúc đấy tôi vừa được quy hoạch từ trưởng ban lên viện phó (mới quy hoạch chứ chưa bổ nhiệm) tương lai đang vô cùng sáng sủa, con đường thăng tiến đang rộng mở ở phía trước, lại là ủy viên ban chấp hành Đảng ủy cơ quan và vì vụ việc xảy ra trong ban của tôi nên tôi phải trực tiếp đứng ra xử lý kỷ luật cô gái nhân viên cấp dưới của tôi vì cô ta phạm tội sinh hoạt không lành mạnh, xấu xa dẫn đến chửa hoang.

Khốn thay, trong quá trình yêu đương, tôi không hề phát hiện ra cô ấy có thai. Cô ấy cũng không hề nói gì, không đả động tới việc có thai với tôi. Cô ấy không bao giờ biểu hiện sẽ làm một cái gì đó để bó buộc tôi với cô ấy.

Tóm lại là tôi hết sức bất ngờ, choáng váng và bản thân cũng không hiểu tại sao lại xảy ra như vậy. Việc có thai là do Hội Phụ nữ cơ quan phát hiện ra và làm đơn tố cáo gửi lên Đảng ủy cơ quan và Viện trưởng.

Chao ôi, khó có thể mô tả được tâm trạng của tôi lúc đó. Hoang mang cực độ, sợ hãi đến cực độ, lo lắng đến cực độ. Ngay sau khi cả cơ quan phát giác chuyện cô ấy có mang, tối hôm đó, một cuộc họp cơ quan bất thường xảy ra.

Tôi như người mất hồn với bản án tử hình lơ lửng trước mặt. Thú nhận hay không thú nhận, nếu thú nhận tôi có tình yêu nhưng mất hết tất cả, đạo đức, danh vọng và sự nghiệp. Không thú nhận, tôi thành kẻ đê hèn trong mắt người tôi yêu.

Thực ra mọi chuyện diễn biến quá nhanh, tôi không còn đủ thời gian, sức lực và sự tỉnh táo để mà suy nghĩ.

Cuộc họp hôm đó, dưới sự chủ trì của Viện trưởng, Hoa, cô gái tôi yêu sẽ phải khai nhận tác giả của cái bào thai trong bụng cô và chấp nhận án kỷ luật của cơ quan, bị khai trừ khỏi Đảng và nguy cơ bị đuổi việc là chắc chắn, ngoại trừ người yêu của cô đứng ra nhận và xin cưới cô.

Cuộc họp diễn ra trong căng thẳng tột cùng.

Hoa tuyệt đối tránh mặt tôi. Không nhìn tôi dù chỉ một ánh mắt. Tôi nhớ năm đó là mùa đông, giữa tiết đông hàn mà mồ hôi tôi vã ra như tắm. Mặc cho ông Viện trưởng và bà Hội trưởng Hội Phụ nữ cơ quan kiên quyết tra khảo, Hoa vẫn một mực cúi đầu im lặng.

Sau hơn một tiếng nghe lời thóa mạ và chỉ trích về mặt đạo đức của bà Hội trưởng Hội Phụ nữ cơ quan và của Viện trưởng, đến cuối cuộc họp, bất ngờ Hoàng, một nhân viên cấp dưới của tôi lúc này mới vụt đứng lên nói: “Tôi xin nhận hết mọi tội lỗi. Cái thai trong bụng cô ấy là của tôi. Tôi xin phép được cưới cô ấy làm vợ”.

Cả căn phòng lặng đi. Tất cả ai có mặt lúc đấy đều quay lại đổ dồn ánh mắt vào Hoàng. Hoàng đứng đầu hơi cúi, gương mặt tái đi vì căng thẳng.

Chuyện là thế. Sau cuộc họp khủng khiếp ấy, tôi khăn gói sang Liên Xô làm nghiên cứu sinh đúng như lịch trình. Thực lòng, tôi rất sợ hãi khi phải đối diện với Hoa, với Hoàng, đều là nhân viên cấp dưới của tôi.

Trước khi bay, tôi có tranh thủ gặp Hoa để xin lỗi cô ấy và mong cô ấy tha thứ.

Thật bất ngờ, Hoa đã bình thản thú nhận với tôi một tin sét đánh: “Anh hãy yên tâm đi học và phấn đấu cho sự nghiệp. Em không dám nói cho anh biết. Đứa con trong bụng chính là con của Hoàng. Em không thể làm gì được, em không biết nói với anh thế nào để anh hiểu, em không có lý do gì để cho anh biết sự thật này. Chính em mới là người có lỗi với anh. Chính em mới là người mong được anh tha thứ”.

Năm đó là một mùa đông buồn thê lương nhưng trong lòng tôi hết sức nhẹ nhõm. Tôi đau đớn và buồn đến tê người, nhưng đó là một nỗi buồn thanh khiết, nó làm cho tôi thanh thản hơn. Tôi đã bay sang Nga và bỏ lại phía sau những dông gió cuộc đời.

Thời gian tôi học tập ở Liên Xô tất cả tổng cộng gần chục năm. Tôi đón vợ và các con sang Liên Xô để gia đình được gần gũi bên nhau. Thú thực tôi đã hoàn toàn quên được Hoa và mối tình ngang trái ấy.

Thế nhưng, 10 năm sau, khi về nước, tôi đã xin chuyển công tác sang một viện khác để tránh những ký ức đau buồn. Tôi không hề biết rằng cả Hoa và Hoàng đều không công tác ở viện cũ nữa. Oái oăm thay, khi trở về nước, những ký ức về mối tình và cuộc họp kỷ luật người tôi yêu lại hiện lên rõ mồn một.

Trong thi thoảng những lần trở về của ký ức đau nhói, tôi đã thoáng nghĩ Hoa và Hoàng nói dối tôi. Tôi đã nghĩ cái thai trong bụng Hoa là của tôi chứ không thể là của ai khác. Và thế là tôi đã bí mật đi tìm kiếm Hoa.

Sau một thời gian kiếm tìm, cuối cùng tôi cũng gặp được Hoa. Gia đình Hoa bây giờ sinh sống ở Sài Gòn. Chồng của Hoa là Hoàng. Sau khi bỏ việc ở viện, Hoa và Hoàng dắt díu nhau vào Sài Gòn lập nghiệp và khá thành công trong kinh doanh.

Gặp lại Hoa sau 20 năm xa cách, Hoa không thay đổi là bao, vẫn đôi mắt ấy, nụ cười ấy, chỉ có điều là tất cả trở nên đằm thắm hơn xưa. Từ xa tôi đã nhận ra Hoa, còn cô ấy có vẻ như không nhận ra tôi là ai.

Sau khi tôi giới thiệu và khơi gợi lại những kỷ niệm, Hoa mới vỗ trán ồ lên ra chiều kinh ngạc vì nhớ ra chuyện cũ. Tối hôm đó, vợ chồng Hoa mời tôi đi ăn tối cùng với gia đình cô trên danh nghĩa tôi là sếp cũ của hai người.

Một bữa tối lòng tôi quặn thắt khi xuất hiện bên cạnh vợ chồng Hoa là hai cậu con trai và một cô con gái nhỏ. Cậu cả, đứa con mà tôi khắc khoải nhớ, khắc khoải nghi ngờ giờ đã tròn 20, đang là sinh viên năm thứ 3 của một trường đại học.

Cậu mang một vóc dáng khác, một gương mặt khác biệt hoàn toàn so với bố và hai em, nếu không nói rằng đó là nguyên bản thời trẻ của tôi. Suốt cả bữa cơm, tôi như người không hồn vía. Hoa lặng lẽ cười nói bên Hoàng, còn Hoàng thì tự hào kể cho tôi nghe về cậu con trai cả, về những thành tích học tập của con.

Hoàng còn vỗ vai con và nhắc lại chuyện cũ một cách âu yếm: “Con biết không, ngày trước bố mẹ yêu nhau, lỡ ăn cơm trước kẻng, mẹ con có con nhưng bố mẹ chưa kịp cưới nhau. Cả cơ quan bố và mẹ họp lại để kỷ luật mẹ. Có bác đây chứng kiến. Suýt nữa bố không nhanh mồm thú tội là cả hai bố mẹ đi đứt đấy”.

Hoa âu yếm ngả đầu lên vai chồng cười. Tôi nghe những lời Hoàng nói mà chết lặng, trong lòng tê tái.

Vợ chồng Hoàng và các con của họ tiễn tôi về Bắc trong quyến luyến. Đứng trên máy bay, đôi mắt tôi nhòa lệ. Còn Hoa, cô ấy mỉm cười rất tươi và thanh thản bên chồng.

Khó có thể nói hết tâm trạng của tôi ngày ấy. Tôi đã vô cùng xấu hổ với lương tâm, xấu hổ với Hoa, Hoàng và tất cả mọi người.

Có lẽ không một ai biết tôi và Hoa từng yêu nhau ngoài tôi và cô ấy. Không ai biết để mà phán xét tôi, mà khinh bỉ tôi. Thế nhưng kể từ ngày đó, tôi cảm thấy danh vị giáo sư mà tôi khoác lên mình đêm ngày trở thành một tấm áo giáp nặng trĩu.

Tất cả những sự tôn kính của đồng nghiệp, bạn bè, con cháu gia tộc đối với tôi trở thành một gánh nặng đáng sợ.

Phải giấu đi một sự thật điều đó đã là quá sức đối với con người. Mang mặc cảm tội lỗi mà mình dù đã tìm mọi cách để tha thứ cho mình rồi mà không thể được, điều đó còn kinh khủng hơn. Thực sự tôi vô cùng cay đắng vì tôi không thể tha thứ cho mình.

***

Ps: anh chị có điều gì u uất mà muốn giãi bày cho nhẹ lòng, gửi cho em, em đăng lên fb; em hứa giữ bí mật danh tính, sống để bụng chết mang đi …

Hiện tượng Jay Shetty

 

Kimtrong Lam   Lương Văn Can 75.

Hiện tượng Jay Shetty

Jay Shetty đang là một trong những người có sức ảnh hưởng toàn cầu, thậm chí hơn cả những ngôi sao điện ảnh. Chỉ riêng trang Facebook cá nhân của ông đã có khoảng 28 triệu người theo dõi…

Lê Tây Sơn

17 tháng 9, 2021

Jay Shetty – người có các video thu hút hơn tám tỷ lượt xem và được cả các ngôi sao như Arianna Huffington, Will Smith và Oprah hâm mộ – đang tìm cách mang sự thông thái (wisdom) đến với mọi người trên thế giới.

Làm thế nào để điều chỉnh cách sống

Cho đến nay, tác giả sinh tại Anh này có các thành công nối tiếp nhau: Xuất bản cuốn sách bán chạy Think Like A Monk: Train Your Mind for Peace and Purpose Every Day; tạo ra hơn 400 video với tổng cộng tám tỷ lượt xem; hướng dẫn về lối sống và mục đích sống với hơn 48 triệu người theo dõi trên mạng xã hội, là người dẫn chương trình podcast về sức khỏe và sống lành mạnh (health and wellness) nổi tiếng có tên On Purpose với Jay Shetty, trong đó có những podcast là nhân vật của công chúng, từ tay vợt Novak Djokovic đến “nữ hoàng” dẫn chương trình Oprah Winfrey…

Shetty, mới 34 tuổi, sống ở Beachwood Canyon, Los Angeles, nói: “Tôi lớn lên trong một gia đình nơi tôi có cảm giác tôi chỉ được ba lựa chọn: Trở thành bác sĩ, luật sư hoặc… thất bại!”. Ông nhớ mình từng bị quấy rối vì thừa cân và là một trong số ít học sinh gốc Ấn Độ trong trường. Nhưng đến năm 14 tuổi, mọi chuyện bắt đầu thay đổi. Shetty tìm cách giảm cân bằng chơi thể thao, chọc cho bạn bè cười trong lớp học và suy nghĩ về việc mình sẽ trở thành ai trong tương lai.

“Cha mẹ tôi bắt đầu nhận ra tôi đang tìm con đường của chính mình, họ không can thiệp mà còn thầm khuyến khích: Hãy để nó tự khám phá và trải nghiệm với những dự định xem nó có thể chọn con đường nào”.

Điều đáng ngạc nhiên nhất đối với những người hiểu Shetty là niềm đam mê tâm linh bất ngờ của chàng trai này. Shetty lớn lên trong một gia đình đạo Hindu nhưng không sùng đạo, sống tại phía Bắc London, Anh Quốc. Ở tuổi thiếu niên, anh mê đọc sách và thường tham gia các buổi trò chuyện của những người từng vượt qua nghịch cảnh theo kiểu “bạn giúp bạn”.

Rồi ngày kia, một tu sĩ tên Gauranga Das đến thuyết giảng tại trường đại học, nơi Shetty đang học ngành quản lý. “Tôi thực sự không quan tâm nghe một nhà sư nói chuyện, bởi vì tôi chỉ quan tâm đến những người đi từ con số không để trở thành cái gì đó, chứ không phải người đi từ số không đến… số không, và kết cục là… chẳng có gì cả! Tôi sẽ học được gì từ họ? Ông ấy định dạy tôi điều gì? – Shetty nhớ lại – Nhưng khi nhà sư bắt đầu nói trong chiếc áo choàng giọng Ấn Độ, trông ông không hề “khó ưa và dữ dằn” như tôi tưởng. Từng chút một, tôi bị thu hút và chăm chú lắng nghe buổi thuyết giáo càng lúc càng hấp dẫn. Nhà sư nói về những điều tôi chưa từng nghe trước đây, đặc biệt là cách sử dụng tài năng và thiên phú được ban cho để phục vụ người khác”.

Đi tu và trở lại đời thường

Sau đó, Shetty, 18 tuổi, tự giới thiệu mình với Gauranga Das. Nhà sư mời anh dự các buổi nói chuyện khác của ông ở London. Shetty trở thành “fan ruột” của nhà sư và được mời quay lại với đạo tràng (ashram) Hindu ở Ấn Độ. Shetty nhớ lại: “Tôi sử dụng kỳ nghỉ Giáng sinh và mùa Hè của sinh viên để về Ấn Độ tham gia với người thầy mà mình hâm mộ”. Sau khi tiếp cận với đạo tràng Hindu vài lần, Shetty thấy rằng đã đến lúc nên đi theo con đường tu hành toàn thời gian.

“Không phải ai cũng có được ơn kêu gọi đó. Vì vậy, năm cuối đại học, tôi nói với bạn bè rằng mình từ chối lời mời làm việc của một công ty để đi tu. Họ rất kinh ngạc, hỏi tôi: Bạn làm sao vậy? Và tại sao bạn lại từ bỏ tất cả những gì phải mất nhiều công sức mới đạt được. Tôi trả lời, tôi đã học được rất nhiều điều từ nhà sư. Cứ thử dành ít thời gian trò chuyện với ông ấy, tôi tin chắc các bạn sẽ nhận được những lời khuyên tuyệt vời!”. Nhưng cuộc sống tại một đạo tràng ở Ấn Độ không giống những gì Shetty mong đợi, từ chuyện nhỏ (như phòng riêng dành cho người ngủ ngáy và phòng dành cho người không ngủ ngáy) đến những gì sâu xa hơn. Anh thức dậy hàng ngày lúc 4 giờ sáng và phải tự chia thời gian giữa phát triển bản thân và giúp đỡ người khác.

“Ngày đầu tiên tham gia đạo tràng, chúng tôi đã được cảnh báo ‘đây không phải là thiên đường, thiên đường hoàn hảo lại càng không, mà đây là một… bệnh viện!’. Điều đó có nghĩa là mỗi người chúng ta đều bị bệnh, đều có tạp chất trong người – Shetty nhớ lại – Dù chúng tôi không mang căn bệnh đó, không phải là kẻ ô uế đó, nhưng bạn sẽ tìm thấy những giáo viên hành động như bệnh nhân và những bác sĩ gặp cùng thách thức giống bạn”.

Sau ba năm sống với đạo tràng, những người già nói với Shetty là đã đến lúc anh phải rời đi. Shetty nói: “Tôi nghĩ đó là cách nói khéo của họ thay vì nói thẳng “Chúng tôi không nghĩ bạn có thể trở thành một nhà sư”. Shetty tin họ nói đúng. Để vào đây, anh đã từ bỏ mọi thứ, từ chiếc áo bóng đá quí giá cho đến thói quen ăn chocolate. Shetty quyết định trở về nhà cha mẹ ở Anh như một chàng trai lạc hậu không biết ai là vô địch World Cup mới nhất hay ai đang là thủ tướng.

Anh hành động như một người vừa bị vất bỏ, nay được ăn lại chocolate Cadbury, lắng nghe lại nhạc Drake và say sưa xem bộ phim How I Met Your Mother. Sau một tháng, Shetty buộc mình phải kết hợp một số thói quen tâm linh cũ với cuộc sống thế tục: Thức dậy sớm để thiền, mặc quần áo đầy đủ để đến thư viện; rồi đọc và suy nghĩ về những gì anh muốn làm tiếp theo. Cuối cùng, anh ấy đã nhận được một chỗ làm trong trong công ty tư vấn toàn cầu Accenture.

Những người nổi tiếng được mời tham dự chương trình podcast của Jay Shetty (chụp màn hình từ trang jayshetty.me)

Rao giảng thuyết “Sống có mục đích”

Khi Shetty hướng dẫn buổi tập thiền trong một cuộc họp bên ngoài công ty, nhiều người bị ấn tượng và công ty nhờ anh dạy chánh niệm cho toàn thể nhân viên. Năm 2015, Ellyn Shook, phụ trách nguồn nhân lực thuộc ban lãnh đạo Accenture, giới thiệu Shetty với Arianna Huffington, người sáng lập kiêm giám đốc điều hành công ty Thrive Global.

“Nói thật là lúc đó chúng tôi chưa có mục tiêu rõ ràng nào cả. Khi gặp Jay, tôi biết mình đã tìm đúng người đồng hành và quyết định tham gia sứ mệnh của anh ấy: Lan truyền sự thông thái. Chúng tôi phấn chấn đến nỗi hợp tác sản xuất ba video để đánh giá sức thu hút của chúng trước khi có các bước đi tiếp theo – Huffington nhớ lại – Video đầu có hai triệu lượt xem, video thứ hai 10 triệu lượt xem. Và video thứ ba thêm năm triệu. Rõ ràng, đối với chúng tôi, với khán giả và thế giới, Jay Shetty có cái gì đó rất đặc biệt”.

Một người hâm mộ khác là rapper Big Sean, khách mời gần đây trên podcast của Shetty nói: “Tôi đã tham gia vào cộng đồng của nhiều nhà tâm linh nổi tiếng, từ Ram Dass đến Deepak Chopra, từ Abraham-Hicks đến Marianne Williamson… rồi bất ngờ phát hiện ra Jay Shetty trên tần số của mình! Tôi học được nhiều thứ từ Shetty”.

Shetty chuyển đến New York, Mỹ vào năm 2016, và năm 2018 đến Los Angeles. Ông nói: “Khát vọng trong công việc của tôi là muốn mọi người khám phá ra mục đích sống. Theo tôi, thiếu sót lớn nhất trên thế giới chúng ta là sống không mục đích. Chúng ta chỉ có thể trở thành người tốt hơn, đối tác làm ăn tốt hơn, chuyên gia tốt hơn, cha mẹ tốt hơn nếu biết mục đích của mình để sống có mục đích”. 

3 điều nên “Tránh” khi đau khổ

Giáo xứ Cần Giờ – DCCT

3 điều nên “Tránh” khi đau khổ

Đừng điều tra “tại ai”. Hãy cám ơn dụng cụ Chúa dùng thánh hóa con.

Đừng than thở với bất cứ ai. Chúa Thánh Thể, Đức Mẹ là nơi con tâm sự trước hết.

– Khi đã qua, đừng nhắc lại và trách móc, hận thù. Hãy quên đi, không nhắc lại bao giờ và nói “Alleluia!

Đau khổ không những giúp con can đảm, nhẫn nại, nhưng còn có giá trị cứu chuộc rất lớn lao, nếu con hiệp với sự thương khó Chúa Giêsu.

Trên Thiên Đàng, con sẽ tiếc: “Phải chi tôi đã có thêm nhiều dịp mến Chúa và chịu khổ vì Chúa hơn ! ”

Đức Hồng Y PX. Nguyễn Văn Thuận.

Thiên Đường Cũng Lầm Lỗi

Van Pham

NƠI NÀO CHÚNG TA CẢM THẤY YÊU THÍCH VÀ HẠNH PHÚC VỚI NÓ THÌ ĐÓ LÀ THIÊN ĐÀNG MÀ CHÚNG TA ĐANG TÌM KIẾM….

CHUYỆN PHIẾM ThaiNC…

***

Thiên Đường Cũng Lầm Lỗi

Josh Smith. là một sinh viên đẹp trai, cầu thủ chơi Baseball cho một trường đại học nổi tiếng tại California, tương lai sáng ngời, bỗng nhiên một hôm ra đường bị tai nạn xe hơi đụng chết…

Khi hồn Josh Smith lên tới thiên đường mới biết có sự lầm lẫn. Thiên đường làm lỗi lộn tên anh với một Josh Smith khác, nhưng đã trễ, không thể trở lại trần gian vì thân xác của Josh đã được hiến tặng mọi bộ phận cho y khoa Hoa Kỳ nên tất cả đã không còn gì.

Josh giận quá đòi kiện lên Thượng Đế. May sao Thánh Phê-Rô đã tìm được phương pháp đền bù cho anh.

Thánh Phê-Rô tìm ra một người Josh Smith khác 35 tuổi, thô lỗ, say sưa, đáng lẽ phải chết do say rượu đi bộ hôm nay sẽ bị đụng xe nên sắp đặt cho anh sống lại vói thể xác của Josh Smith này. Không còn đường nào khác hơn anh đồng ý chịu.

Khi Josh tỉnh lại và hỡi ơi với cái thân xác xấu xí, ù lì, và đặc biệt là một ngưòi Mỹ da mầu, hoàn toàn khác với anh. Thiên đường cho anh một đặc ân là vẫn còn nhớ một số quá khứ kiếp trước, để anh đủ nhận thức nàng Sue và thằng con Michael, là vợ và con của người tên Josh Smith kia đã chết. Anh chỉ mượn thân xác của ông ta để tạm thời sống lại mà thôi. Họ không phải là vợ và con của mình.

Nhưng dù anh nói cách nào đi nữa vẫn không ai tin. Mọi người cho rằng sau tai nạn đầu óc anh có vấn đê phải đưa đi bác sĩ tâm thần, và dĩ nhiên là không có kết quả gì.

Dù muốn hay không Josh Smith cũng phải ở lại đây với ngôi nhà của Josh Smith kia, với nàng Sue luôn luôn hiền dịu, chiều chuộng chồng, và với thằng con tên Michael 12 tuổi sợ bố nó như sợ cọp.

Thời gian mấy tháng nữa trôi qua, Josh Smith sống trong sự thưong yêu của Sue. Anh cảm động khám phá ra rằng người đàn ông trước mang hình hài của anh đang mang vốn là một thằng hay say sưa, vô tài, không nghề ngỗng gì chắc chắn, và chỉ sống chủ yếu vào đồng lương cần cù của vợ là nàng Sue. Nhưng nàng Sue thì vẫn luôn một mực thương yêu chồng và con vô cùng.

Một hôm anh ở nhà thấy thằng con Michael đang treo một cái bánh xe cũ ngoài sân và chăm chỉ đứng từ xa cố liệng trái banh vào lỗ hổng ở giữa cái bánh. Té ra thằng con Michael đang tập luyện để thành một pitcher cho đội Baseball của trường nó. Josh Smith bỗng thấy cánh tay mình rung động. Tâm thức của một Josh Smith của kiếp trước, tay ném pitcher số một của đội Baseball trường UCLA bỗng nhiên cuồn cuồn trở về trên cánh tay. Anh lấy trái banh từ thằng Michael, và chỉ một cái vung tay là trái banh đi vào tâm điểm cái bánh xe trước cặp mắt kinh ngạc của thằng bé.

Để chứng minh không phải là may mắn, Josh Smith lần lượt đứng thật xa, dưới bất kỳ góc độ nào trái banh cũng dễ dàng trúng tâm điểm …Lần lượt những đường banh nổi tiếng của Josh Smith ngày nào, nào là “fast ball” “curved ball” “Breakng ball”, “Change up”…tất cả những đường banh tuyệt kỷ đó lần lượt trở về thể hiện trong những cú ném thần sầu của anh trước cặp mắt tròn xoe không thể nào tin nỗi đây là sự thật của thằng bé Michael.

Josh Smith reo lên sung sướng. Thiên đường đã vô tình hay cố ý để lại một tài nghệ, khả năng chơi bóng tuyệt vời ngày trước của anh lại cho anh không suy suyển mảy may.

Một tháng sau, anh ra sức huấn luyện, truyền dạy cho thằng con Michael những đường ném bóng tuyệt vời của anh. Tài nghệ chơi baseball của thằng Michael tiến bộ cực kỳ đến nỗi nhà trường chú ý, dọ hỏi và biết bố nó là Josh Smith đã dạy nó làm cả trường ngạc nhiên.

Tuy vậy, sự thật vẫn là sự thật. Nhà trường của Michael mời Josh Smith về làm huấn luyện viên cho đội baseball của trường chuẩn bị tham dự giải vô địch hằng năm của các trường trung học.

Từ ngày tìm lại được khả năng chơi baseball của mình, Josh Smith đã có được niềm vui trở lại. Anh cảm thấy cuộc sống hiện tại của mình thật ra cũng…not bad. Một mặt anh mang hết tài nghệ ra sức truyền dạy cho thằng đệ tử ruột là Michael Smith trở thành một picher có triển vọng và tương lai, mặt kia ra sức huấn luyện cho đội baseball trường Michael chuẩn bị cho giải State Championship.

Sáu tháng trôi qua. Josh Smith ngoài những lúc chơi Baseball, anh dần dần sống hài hòa trong thân xác của Josh Smith kia. Anh là một người chồng, người cha gương mẫu, không hề say sưa thô lỗ đánh đập vợ con như Josh Smith kia đã từng làm, lại có công ăn việc làm vững vàng và được dân cư thành phố kính trọng.

Có hai người hạnh phúc sung sướng nhất trên đời là nàng Sue và thằng Michael. Họ hoàn toàn không biết gì về chuyện cải xác hoàn hồn của hai người đàn ông cùng mang tên Josh Smith này. Họ chỉ tin rằng Thượng Đế đã nghe thấy những lời cầu nguyện của họ và đã cho chồng và cha của hai người thay đổi hoàn toàn.

******

Đội bóng trường Michael Smith vào chung kết giải State Championship tiểu bang Alabama.

Michale Smith ném trái banh cuối cùng kết thúc trận đấu. Thắng hay thua quyết định ở đường banh này. Đường “Breaking Ball” tuyệt kỷ của Josh Smith truyền dạy cho Michael loại được đấu thủ bên kia mang về chiến thắng đầy vẻ vang cho Winslow Middle High School ngôi vị State Championship đầu tiên của trường.

Sau khi trọng tài vung tay ra hiệu là Michael Smith chiến thắng, khán giả ùa ra sân, và không ai nhanh bằng chính ông huấn luyện viên Josh Smith cùng bà vợ là nàng Sue. Hai người cùng ôm choàng lấy Michael mừng rỡ. Thằng Michael bật khóc. Sue bật khóc. Và lạ thay, Josh Smith cũng bật khóc.

Giữa lúc đó Thánh Phê-Rô từ Thiên Đường hiện ra. Thánh cho Josh hay đã đúng thời hạn một năm giao ước giữa hai người. Ông đã tìm ra một hình hài khác đúng y như Josh Smith ngày trước để anh có thể hoàn toàn phục sinh vĩnh viễn trong thể xác đó, không cần phải sống tạm bợ trong thân xác xấu xí hiện thời của anh. Anh cần phải …ra đi!

Nhưng Josh đã nói với thánh Phê Rô, anh đang thoả mãn với hoàn cảnh hiện tại, hạnh phúc với tình yêu chân thành của Sue cùng thằng bé Michael, và cảm thấy không cần phải thay đổi gì khác hơn. Anh không còn luyến tiếc kiếp sống trước nữa, đồng ý hủy bỏ lời giao ước với thánh Phê-Rô và tình nguyện ở lại trong thể xác này vĩnh viễn.

Thánh Phê Rô chấp thuận, chúc lành cho gia đình Smiths, và từ giã.

Josh và Sue hôn nhau thắm thiết như chưa bao giờ họ được hôn nhau đắm say như vậy.

May be an image of one or more people, people playing sports and text

Bình Dương: phát hiện “thư tuyệt mệnh” của Bí thư thị trấn Lai Uyên

Bình Dương: phát hiện “thư tuyệt mệnh” của Bí thư thị trấn Lai Uyên

RFA
2021-09-16

Ông LNV nạn nhân tử vong trong xe hơi cá nhân tại khu công nghiệp Mỹ Phước 2, Bình Dương.

RFA Edited

Công an tỉnh Bình Dương ngày 15/9 cho biết phát hiện một mẫu giấy nghi là “thư tuyệt mệnh” của nạn nhân tử vong trong xe hơi tại khu công nghiệp Mỹ Phước 2.

Truyền thông Nhà nước dẫn thông báo của Công an Bình Dương cho hay, nạn nhân tên là LNV (1976) – Bí thư kiêm Chủ tịch Hội đồng Nhân dân thị trấn Lai Uyên, huyện Bàu Bàng, tỉnh Bình Dương.

Cơ quan Điều tra thuộc Công an Bình Dương cho biết, mẫu giấy nghi là “thư tuyệt mệnh” chưa khẳng định được là do ông V viết hay do người khác viết nên cần giám định chữ viết rõ ràng mới kết luận.

Trước đó, vào ngày 14/9, ông V được phát hiện đã tử vong trong xe hơi cá nhân tại khu công nghiệp Mỹ Phước 2 thị xã Bến Cát, tỉnh Bình Dương, cơ quan chức năng xét nghiệm cho thấy ông V âm tính với COVID-19.

Theo thông tin điều tra, ông V rời khỏi nhà vào tối ngày 13/9 để đến nơi làm việc nhưng sáng hôm sau mọi người đợi ông V đến họp thì không thấy, cũng không thể liên lạc nên đã tổ chức tìm kiếm. Một người dân thấy xe của ông V đậu ở vị trí bất thường trong khu công nghiệp Mỹ Phước 2 nên đã báo với cơ quan chức năng.

Facebooker Nguyễn Duy Linh ở Bến Tre bị bắt với cáo buộc chống Nhà nước

Facebooker Nguyễn Duy Linh ở Bến Tre bị bắt với cáo buộc chống Nhà nước

RFA
2021-09-16

Facebooker Nguyễn Duy Linh nghe quyết định khởi tố và bắt tạm giam của Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Bến Tre hôm 14/9/2021

 Báo Đồng Khởi

Ông Nguyễn Duy Linh, chủ tài khoản Facebook cùng tên, vào ngày 14/9 bị Cơ quan An ninh Điều tra thuộc Công an Tỉnh Bến Tre khởi tố, khám xét nơi ở và bắt tạm giam với cáo buộc ‘làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam’, theo Điều 117 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Mạng báo Đồng Khởi của tỉnh Bến Tre và báo Bảo vệ Pháp luật của Viện Kiểm Sát Nhân dân Tối cao loan tin trên trong hai ngày 15 và 16/9.

Tin cho biết, ông Nguyễn Duy Linh sinh năm 1976, ngụ ấp Chánh, xã Tiên Thủy, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre.

Qua điều tra ban đầu, cơ quan chức năng cho rằng, từ năm 2017 đến nay, ông Nguyễn Duy Linh đã sử dụng tài khoản mạng xã hội Facebook cá nhân thường xuyên đăng tải, chia sẻ nhiều bài viết, video, hình ảnh có nội dung bị cho là xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân, bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân, xúc phạm các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước. Công an tỉnh đã nhiều lần mời ông Nguyễn Duy Linh làm việc, giáo dục, xử phạt vi phạm hành chính để răn đe.

Cơ quan An ninh Điều tra tiến hành khám xét nơi ở của ông Nguyễn Duy Linh và thu giữ những tài liệu mà họ cho là chứng cứ liên quan hành vi bị cho phạm tội của ông Nguyễn Duy Linh

Trên trang Facebook Nguyễn Duy Linh còn một số video clips mà chủ tài khoản chia xẻ về hành xử của các cán bộ thi hành công vụ; cũng như đưa ra bình luận phê phán biện pháp chống dịch COVID-19 lâu nay của cơ quan chức năng Việt Nam…