Vì Sao Người Mỹ Thường Không Thể Hiện Sự Giàu Có?

GÓC SUY GẪM…

“Dù bạn có cố gắng khoác bộ lông sặc sỡ lên con chim Trĩ thì nó cũng không thể biến thành con Công”.

***

Vì Sao Người Mỹ Thường Không Thể Hiện Sự Giàu Có?

Đa số người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có, họ dùng tiền để trang trải cuộc sống của bản thân, chăm sóc người thân và gia đình.

Gia đình Cameron sống ở căn nhà đối diện nhà tôi là một gia đình trung lưu điển hình ở Mỹ. Người chồng Antony là quản lý cấp trung của một công ty tài chính, vợ anh Meryl là giáo viên tiểu học, thu nhập thuộc giai cấp trung lưu. Nhưng mỗi lần nhìn thấy đôi vợ chồng này, tôi luôn nhận thấy cách ăn mặc của họ đều không khác gì người bình thường cả.

Cuối năm 2008, những người ở khu tôi sống muốn tổ chức tiệc mừng năm mới, đây cũng là lần đầu tiên tôi tham gia các hoạt động xã giao, vì thế tôi đặc biệt bỏ 300 USD thuê một bộ lễ phục thương hiệu Prada (một thương hiệu trời trang cao cấp và xa xỉ bậc nhất nước Ý), hy vọng cách này có thể giúp tôi hòa nhập.

Tôi nghĩ hẳn Meryl cũng sẽ thể hiện “thực lực” ẩn giấu của cô ấy ở nơi như vậy. Nhưng tối hôm đó, cô ấy chỉ mặc một bộ lễ phục thương hiệu CK màu xanh nhạt khiến tôi rất bất ngờ. Và Meryl giải thích việc cô ấy chọn hiệu CK là vì nó phù hợp với tầng lớp trung lưu như cô ấy.

Meryl đã dùng một phép ẩn dụ như sau: dù chim trĩ có khoác lên mình một bộ lông sặc sỡ thì nó cũng sẽ không trở thành chim công được.

Thật ra, người Mỹ cũng không phải là không thích các nhãn hiệu đắt tiền, nhưng người tiêu dùng đa số chỉ hạn chế trong một nhóm người nhất định mà thôi, ví dụ như giám đốc công ty, những quý bà trong giới thời trang, minh tinh điện ảnh, vận động viên chuyên nghiệp v.v…

Người Mỹ không có cách nói “sĩ diện”, người ta sẽ không vì lòng hư vinh mà tốn nhiều tiền lương mua một đôi giày hiệu LV. Không chỉ người trưởng thành như vậy mà giới trẻ cũng hoàn toàn không quá xem trọng hình thức.

Có một lần tôi gặp con trai Mike của Meryl ở siêu thị, thấy cậu bé đang chăm chú chọn những quần jean giảm giá. Tôi hỏi cậu vì sao không đến cửa hàng chuyên bán để mua những kiểu mới ra, câu trả lời của Mike khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc:

“Mẹ cháu không phải là người giàu có gì, dù cho cháu có mặc quần Levis kiểu mới nhất thì cũng sẽ không trở thành “cậu ấm”. Hơn nữa sau 18 tuổi cháu còn phải kiếm tiền tự nuôi bản thân mình nữa, khi đó sẽ càng không có tiền mua đồ hiệu nữa đâu, cho nên như bây giờ rất tốt rồi ạ”.

Thấy Mike thản nhiên và thỏa mãn như vậy, tôi cũng bắt đầu tiếc số tiền 300 đô mà tôi đã dùng để thuê bộ đồ hiệu Prada kia, thích thể diện quả thật là lãng phí.

Dần dần tôi nhận ra sở dĩ người Mỹ không quá ham mê hàng hiệu còn có một nguyên nhân khác, đó chính là ở Mỹ thật sự mua hàng hiệu quá dễ dàng, người ta có rất nhiều sự lựa chọn. Có một năm trước Giáng sinh, tôi đi mua sắm ở trung tâm thương mại Macy cùng cô đồng nghiệp Jenny. Bởi vì từ lâu đã nghe nói Jenny thừa hưởng tài sản lớn từ gia đình, bình thường cách tiêu tiền của cô ấy cũng không giống người bình thường, vì thế tôi rất tò mò cô ấy sẽ mua quà đắt tiền gì cho chồng và con trai. Cô ấy nhanh chóng chọn được hai cái khăn quàng cổ cho nam.

Tôi cầm mác giá xem thử, quả thật là không hề rẻ, không hề thua kém nhãn hiệu Burberry nổi tiếng gần đó. Tôi hỏi Jenny: “Giá đã tương đương nhau, sao cô không mua khăn hiệu Burberry cho chồng?”. Jenny nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, cô ấy lấy chiếc khăn ra, nói một hồi về màu sắc, hoa văn, kiểu dáng cho đến chất liệu.

Cuối cùng, cô ấy hỏi tôi: “Giá thì tương đương nhau, nhưng giá trị thì không hề giống, nếu là cô thì cô sẽ chọn cái nào? Đương nhiên là cái có chất lượng tốt rồi. Tại sao tôi lại phải bỏ tiền ra mua những món hàng có giá nhãn hiệu đắt tận trời như thế làm gì?”. Cô ấy nói khiến tôi không biết nói gì hơn, người Mỹ chú trọng hiện thực, không quan tâm đến hư vinh, điều này thật sự tôi phải học hỏi.

Thật ra, người Mỹ không muốn dùng hàng hiệu để phủ lên người còn do một nguyên nhân sâu xa nữa, đó là từ khi sinh ra, họ đã đặt cái tôi cá nhân cao hơn mọi thứ, họ thích thể hiện cá tính, nổi trội, thích làm cho mình càng không giống với người khác càng tốt. Nếu chọn những món hàng hiệu đó thì hiển nhiên sẽ không thể giúp họ thể hiện được mục đích này.

Tháng 6/2012, công ty của chồng tôi tổ chức một buổi tiệc từ thiện, tôi cũng được mời.

Vì nghe nói 2 nhân vật nổi tiếng lừng lẫy Warren Buffetts và Bill Gates đều có tên trong danh sách khách quý, nên tối hôm đó tôi đã nhân cơ hội hai lần đứng gần để quan sát cẩn thận cách ăn mặc của hai “nhân vật chính” này, tôi nhận ra dù là Buffets hay Bill Gates thì đều chọn những bộ vest đứng đắn, phù hợp.

Tôi kéo tay Sophie là vợ của đồng nghiệp chồng tôi, hỏi cô ấy thương hiệu đồ vest của Buffetts và Bill Gates là gì, kết quả là biên tập thâm niên của tạp chí thời trang này cũng không biết, không tìm được xuất xứ của chúng. Nhưng mà Sophie cũng đã phân tích và giải thích một cách rất có lý: những nhân vật như Buffetts và Bill Gates, hoàn toàn không cần mặc những bộ quần áo thương hiệu nổi tiếng để khẳng định danh tính, họ đều là những người trầm tính trong giới từ thiện, nếu mặc quần áo của thương hiệu Zegna thì lại quá tầm thường rồi.

Cá nhân và gia đình

Càng tìm hiểu về cuộc sống của người Mỹ, tôi càng cảm thấy giá trị quan về tiền bạc của họ không giống người khác. So với những người Trung Quốc thích dùng những thứ xa xỉ thì người Mỹ lại thích dùng tiền để “đầu tư” vào việc thắt chặt tình cảm gia đình và xây dựng nền tảng gia đình.

Tiffany là huấn luyện viên ở phòng tập mà tôi hay tới, trong cuộc sống hằng ngày, cô ấy luôn mặc quần áo rất giản dị, rẻ tiền, vì thế tôi đã tròn mắt há miệng khi cô ấy nói với tôi rằng đã mua cho mỗi người trong nhà một bộ đồ bóng bầu dục có giá 400 đôla để đi xem trận đấu của đội Denver Broncos.

Tôi hỏi: “Tiffany, chẳng lẽ cô không muốn dùng số tiền đó để mua cho mình bộ quần áo và giày mới hay sao?”

Cô ấy chớp chớp đôi mắt xanh cười nói: “So với việc tự làm đẹp cho mình, tôi sẵn sàng dùng tiền để làm điều gì đó cho người thân hơn”. Có rất nhiều người cho rằng quan niệm tình thân của người Mỹ rất mờ nhạt, khái niệm về gia đình cũng không mạnh mẽ. Tuy nhiên, trên thực tế, người Mỹ là những người vô cùng xem trọng tình cảm gia đình.

Sau này, tôi nhận ra rằng dù cho thu nhập có hạn, những người Mỹ trung lưu sống tiết kiệm cũng sẽ không tích góp tiền dùng để mua hàng hiệu cho mình mà sẽ mua mới, thay thế đồ dùng trong gia đình.

Có một lần, cô Lucy giúp việc cho gia đình tôi xin nghỉ, nói là cô ấy đi mua cho gia đình một cái tủ lạnh, tôi hỏi tủ lạnh hiệu gì, Lucy tự hào nói: “Kenmore”. Thương hiệu tủ lạnh này không hề rẻ.

“Đối với tôi, để chồng được sảng khoái uống bia ướp lạnh sau giờ làm, để các con được ăn kem ngon sau giờ tan học là những việc hạnh phúc nhất trên thế gian”. Nhìn nụ cười thật thà chất phác của Lucy, tôi đã quyết định: vài ngày nữa tôi cũng sẽ đổi tủ lạnh tốt cho gia đình mình.

Thế nào mới là hạnh phúc thật sự? Có những người tiêu rất nhiều tiền để mua hàng hiệu mặc lên người, còn người Mỹ lại dùng tiền để trang trải cuộc sống, đầu tư cho người thân và gia đình. Cái nào có giá trị hơn? Câu trả lời của bạn là gì?

Cùng Suy Gẫm

Cùng Suy Gẫm

Hoa trái của thinh lặng là cầu nguyện

Hoa trái của cầu nguyện là đức tin

Hoa trái của đức tin là tình yêu

Hoa trái của tình yêu là phục vụ

Hoa trái của phục vụ là bình an.

Mẹ Têrêsa Calcutta

Thưa Thầy, Thầy đi đâu

Giáo xứ Cần Giờ – DCCT

Thưa Thầy, Thầy đi đâu

Cách đây chừng 20 năm, người ta đã dựa vào cốt truyện trong tác phẩm “Quo vadis?” (Thầy đi đâu?) của văn hào Công giáo Ba Lan Sienkiewez (1846-1916), giải Nobel 1905 để đóng một cuốn phim nổi tiếng khắp thế giới cũng mang tựa đề ấy.

Từ đâu có cốt truyện ấy ? Ai đã nói tiếng Thầy đi đâu ?

Theo truyền khẩu giáo dân thời Hội Thánh sơ khai người ta biết được rằng, vào các thế kỷ I-IV, các hoàng đế Roma đã ra công bách hại đạo Chúa hết sức hung hãn: nào là đâm chém, nào là đóng đinh thập tự, nào là cho thú dữ ăn thịt ở nơi hí trường Colisê để nhân dân thỏa thích thưởng ngoạn, nào là buộc vào cột trụ, tẩm dầu rồi đến đêm châm lửa đốt cháy vùn vụt như bó đuốc. Thật muôn phần khủng khiếp !

Phêrô, thủ lãnh của Hội Thánh, lúc ấy cũng bị truy nã gắt gao theo lệnh của hoàng đế Nêron. Vì thế người có ý định tạm lẩn trốn ra khỏi thành Roma một thời gian, cho qua cơn sóng dữ. Một đêm nọ, người ta trông thấy một bóng dáng đàn ông đang hồi hộp lần bước trên con đường Appia. Lúc gần đến cửa Capena, bỗng nhiên ông ta đứng khựng lại ! Từ xa một người đang tiến thẳng về phía ông. Ông dụi mắt rồi quá đỗi vui mừng, Phêrô ôm chầm lấy người ấy và hỏi:

– “Thưa Thầy, Thầy đi đâu ?

Thì ra người ấy là Chúa Giêsu, tội nhân bị xử mấy mươi năm về trước. Đáp lại câu hỏi của Phêrô, Người ôn tồn nói:

– Phêrô vì con sợ gian khổ, con định đào tẩu, nên Thầy phải vào thành Roma để chết thay cho con”.

Nói xong Chúa Giêsu biến mất… Phêrô hiểu ý Thầy bèn quay gót trở lại thành Roma, chấp nhận mọi gian khổ, củng cố đức tin của anh em giáo hữu, xông pha giữa muôn nghìn nguy hiểm cho đến năm 67 thì bị bắt và bị tống giam ở nhà ngục Tullianum. Theo lưu truyền, Phêrô đã cảm hoá được hai người lính canh ngục tên là Processô và Martinian, cả hai đều được rửa tội và được tử vì đạo. Rồi sau đó, thánh nhân cũng được diễm phúc đi lại con đường thập giá của Thầy, không phải đường lên Núi Sọ ở Giêrusalem mà là đường đến hí trường Caligula, trên đồi Vatican. Nhưng khi đến nơi, vì cảm thấy mình không xứng đáng được chết như Thầy, nên ngài xin phép cho được đóng đinh ngược, đầu chúi xuống đất.

Để kỷ niệm nơi Chúa hiện ra cho Phêrô, giáo hữu đã xây cất ngay tại chỗ đó một nhà thờ mang tên: “Quo vadis, Domine?”

May be a meme of 2 people and text that says 'Thưa thầy, Thầy đi đâu? ałamy zlamy alamy'

Ông gốc Việt ở Washington bắn vợ và 2 người bạn, 1 chết, lãnh 45 năm tù

May be an image of tree and road

Van Pham

THẢM CẢNH GIA ĐÌNH CÓ PHẢI XUẤT PHÁT TỪ TÌNH TRẠNG “ĐỒNG SÀNG NHƯNG DỊ MỘNG” KHI KẾT HÔN TỪ VIỆT NAM? MỘT SINH MẠNG RA NGHĨA TRANG – 2 CON NGƯỜI MANG THƯƠNG TẬT & MỘT KẺ TÀN MỘT CUỘC ĐỜI SAU SONG SẮT…

***

Ông gốc Việt ở Washington bắn vợ và 2 người bạn, 1 chết, lãnh 45 năm tù

EVERETT, Washington (NV) – Ông Nguyễn Phương Duy, 28 tuổi, bị kết án 45 năm tù vì bắn vợ và hai người bạn của bà, khiến một người bạn của bà vợ thiệt mạng bên ngoài chợ Boo Han, thành phố Everett, Washington, vào Tháng Chín, 2020, theo đài truyền hình địa phương King 5.

Tòa án còn ra lệnh cho bị cáo suốt đời không được tiếp xúc với những người sống sót sau vụ nổ súng.

Bị cáo Phương Duy thừa nhận một tội danh giết người cấp độ một, một tội danh bạo lực gia đình cấp độ một và một tội danh tấn công cấp độ một vào Tháng Mười.

Bị cáo dọn đến Everett sau khi kết hôn với vợ cách đây bốn năm tại Việt Nam.

Vợ của bị cáo đến Mỹ vào Tháng Bảy, 2020, cùng với cha mẹ.

Bị cáo bắt đầu hành hung vợ ngay sau khi bà vừa dọn đến ở cùng, vào giữa Tháng Tám.

Bị cáo Duy đuổi vợ ra khỏi nhà khiến bà phải dọn đến ở chung với một người bạn, tên Lý Thanh Vy.

Bị cáo theo dõi vợ, đe dọa nạn nhân trước khi nổ súng và nhắn tin hăm dọa rằng: “Ngày mai mọi chuyện sẽ kết thúc.”

Bị cáo đến chợ Boo Han khi biết vợ đi cùng cô Vy, lúc đó cô Vy đang đi cùng bạn trai.

Khi người bạn trai cô Vy quyết định gọi 911 trước cảnh bị cáo Duy tỏ ra hung hãn, lúc đó bị cáo rút súng nổ nhiều phát vào nhóm ba người.

Cô Vy bị chết với hai phát súng vào bụng và tay, người bạn trai bị trúng năm viên đạn ở chân và bụng dưới bên phải.

Người vợ của bị cáo trúng đạn ở chân và má.

Cảnh sát gọi sự việc này là một ví dụ bi thảm của bạo lực gia đình và kêu gọi các nạn nhân nên nhờ sự giúp đỡ từ pháp luật nếu họ cảm thấy đang gặp nguy hiểm.

– Chợ Boo Han, thành phố Edmond, Washington, nơi từng xảy ra vụ bắn. (Hình minh họa: Google Map)

Bình Thản Trước Thị Phi Cuộc Sống

Lương Văn Can 75. – Kimtrong Lam 

Bình Thản Trước Thị Phi Cuộc Sống

Có thể bạn làm vừa lòng người này, nhưng lại làm mất lòng người kia. Có thể người này quý bạn, người kia ghen ghét ganh tị… Vậy cứ hãy là bạn, là chính mình.

Sống tốt, sống chân thành sẽ mang lại cho mình cảm giác thanh thản… Và hãy bình thản trước thị phi, thì cuộc sống của bạn sẽ bình yên và không gì có thể lay chuyển được bạn. Tôi thấy câu chuyện sau rất hay và nó là bài học để tôi suy ngẫm…

Vị giám đốc gọi hắn lên và hỏi chuyện:

– Tôi thấy cậu cũng đứng đắn, chững chạc và rạch ròi. Vậy sao trong công ty vẫn có lời ra tiếng vào, dị nghị đàm tếu?

Hắn trả lời:

– Thưa ngài, trời nắng hạn cả tuần na, đang trưa nắng gắt bỗng đổ trận mưa rào, nġười nông dân thì mừng rỡ ra mặt vì ruộng đất thoát khỏi hạn hán, kẻ làm nghề rửa xe hớn hở cười nói vì khách rửa xe đông, nhưnġ những nġười đang trên đường thì lại ghét ca ghét đắng vì đường bẩn và bị mưa ướt nġười.

Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưnġ bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư khôпg thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương. Còn bản thân eṁ cũng đâu phải một nġười vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.

Cho nên eṁ nghĩ rằng: Đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Cấp trên nghe lời thị phi thì nhân viên bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì co̴n cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán…Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, ɡɪếт nġười khôпg rướm máu. Cho nên cứ an nhiên mà sống thôi và nhìn nhận vấn đề thật đúng trên nhiều khía cạnh!

Có thể bạn làm vừa lòng người này, nhưng lại làm mất lòng người kia. Có thể người này quý bạn, người kia ghen ghét ganh tị… Vậy cứ hãy là bạn, là chính mình.

Sưu tầm

No photo description available.

Biden ký luật xây dựng hạ tầng cơ sở lịch sử, $1.2 ngàn tỷ

Biden ký luật xây dựng hạ tầng cơ sở lịch sử, $1.2 ngàn tỷ

November 15, 2021

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Joe Biden hôm Thứ Hai, 15 Tháng Mười Một, ký thành luật xây dựng hạ tầng cơ sở trị giá $1.2 ngàn tỷ bị đình trệ từ lâu, đây một phần không thể thiếu trong chương trình nghị sự kinh tế của ông và là khoản đầu tư lớn nhất vào các các công trình giao thông bị hư hỏng trong nhiều thập niên, theo Reuters.

Dự luật còn bao gồm khoảng $555 tỷ chi tiêu vào các dự án cơ sở hạ tầng “cốt lõi” như đường xá, Internet Broadband và các trạm sạc xe điện trong vòng 8 năm tới. 

Các giới chức hành pháp và dân cử Quốc Hội Dân Chủ chứng kiến Tổng Thống Joe Biden ký luật xây dựng hạ tầng cơ sở lịch sử trị giá $1.2 ngàn tỷ. (Hình: Alex Wong/Getty Images)

Toà Bạch Ốc xem biện pháp này là “khoản đầu tư một lần trong một thế hệ” và dự kiến sẽ tạo ra hai triệu việc làm mới.

Hạ viện đã thông qua dự luật vào ngày 5 Tháng Mười Một trong một cuộc bỏ phiếu tỷ lệ 228-206, với 13 đảng viên Cộng Hòa đồng ý với phía Dân Chủ. 

Kết quả bỏ phiếu kết thúc nhiều tuần đàm phán qua lại giữa các nhà lập pháp ôn hòa và cấp tiến, những người muốn kết hợp dự luật cơ sở hạ tầng nhỏ hơn với một kế hoạch thuế và chi tiêu lớn hơn nhằm bảo đảm việc thành phần Dân Chủ trung dung ủng hộ cả hai dự luật. Riêng Thượng Viện đã thông qua luật trong cuộc bỏ phiếu 69-30 vào Tháng Tám.

“Đây là một kết quả thật khó khăn, nhưng chúng ta vẫn có thể hợp tác để hoàn thành một điều gì đó to lớn cho người dân Mỹ,” Tổng Thống Biden lên tiếng trong buổi lễ ký thông qua. 

“Luật xây dựng lại hạ tầng cơ sở này sẽ tạo ra hàng triệu việc làm mới, cũng như phát triển nền kinh tế. Nước Mỹ sẽ chiến thắng trong cuộc cạnh tranh kinh tế thế giới mà chúng ta đang tham gia với Trung Quốc và nhiều quốc gia khác trên thế giới trong thế kỷ 21,” tổng thống nhấn mạnh.

Kế hoạch xây dựng hạ tầng cơ sở là trọng điểm chính sách của Tổng Thống Joe Biden. (Hình: Alex Wong/Getty Images)

Dưới đây là các chương trình tài trợ chính trong luật hạ tầng cơ sở.

Ngân khoản hạ tầng cơ sở giao thông vận chuyển: $312 tỷ

– Cầu đường, dự án xây dựng lớn: $109 tỷ 

– An toàn: $11 tỷ 

– Phương tiện công cộng: $49 tỷ 

– Đường sắt chở khách và hàng hóa: $66 tỷ 

– Xe điện: $7.5 tỷ 

– Xe buýt điện/trạm xe: $7.5 tỷ 

– Kết nối lại cộng đồng: $1 tỷ 

– Phi trường: $25 tỷ 

Tổng Thống Joe Biden và Phó Tổng Thống Kamala Harris bày tỏ vui mừng về luật xây dựng hạ tầng cơ sở trị giá $1.2 ngàn tỷ. (Hình: Alex Wong/Getty Images)

– Cảng và bảo quản đường thủy: $16 tỷ 

– Tài trợ cơ sở hạ tầng: $20 tỷ

Ngân sách hạ tầng cơ sở lãnh vực đa dạng khác: $266 tỷ

– Hệ thống cấp nước: $55 tỷ 

– Internet Broadband: $65 tỷ 

– Xử lý môi trường: $21 tỷ

– Điện, bao gồm cơ quan quản lý lưới điện: $73 tỷ 

– Dự trữ lượng nước miền Tây: $5 tỷ 

– Phục hồi cộng đồng trước thiên tai: $47 tỷ (MPL) [kn]

CHÚA LÀM GÌ Ở HỎA NGỤC

CHÚA LÀM GÌ Ở HỎA NGỤC

            “Đức Giêsu đáp: ‘Ai yêu mến Thầy thì sẽ giữ lời Thầy.  Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy.  Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy.  Ai không yêu mến Thầy thì không giữ lời Thầy.  Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy.

Các điều đó, Thầy đã nói với anh em, đang khi còn ở với anh em.  Nhưng Đấng bảo trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy.  Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em.  

            Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy.  Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian.  Anh em đừng xao xuyến cũng đừng sợ hãi.  Anh em đã nghe Thầy bảo: Thầy ra đi và đến cùng anh em.  Nếu anh em yêu mến Thầy thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy.  Bây giờ, Thầy nói với anh em trước khi sự việc xảy ra, để khi xảy ra, anh em tin.’” (Ga 14, 23-29)

*****

            Đoạn Tin Mừng của Thánh Gioan trên đây rất sâu sắc và phong phú.  Để hiểu rõ đoạn Phúc Âm đó, thiết tưởng nên nhờ vào nguồn mạch minh triết của Thánh Tôma Aquinô

            Thiên Chúa ở trong hỏa ngục? 

            Thánh Tôma Aquinô trong sách “Summa Contra Gentiles” (“Tổng Luận Về Việc Đối Phó Với Dân Ngoại”) đã đặt câu hỏi: “Thiên Chúa ở khắp nơi không?”  Rồi tiếp theo đường lối luận lý khúc chiết như thường lệ, ngài đã hỏi thêm: “Thiên Chúa có ở trong hỏa ngục không?”  Và thánh nhân hỏi tiếp: “Thiên Chúa làm gì ở trong hỏa ngục?”  Sau cùng ngài tự trả lời: “Thiên Chúa ở trong hỏa ngục để yêu thương những kẻ bị đọa đày.” 

            Những người bị đọa đày ở trong hỏa ngục có thể từ chối việc yêu mến Thiên Chúa nhưng họ không thể làm gì để ngăn chặn Thiên Chúa yêu thương họ, bởi vì Thiên Chúa là Thiên Chúa và “Thiên Chúa là tình yêu.”  Giờ đây, nếu chúng ta ngạc nhiên và tự hỏi tiến trình suy luận đó có liên hệ gì đến đoạn Phúc Âm của Thánh Gioan trên đây không?  Câu trả lời là có.

            Thánh Tôma chỉ làm chứng về sự kiện Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta và yêu thương mãi mãi, bất kể chúng ta là ai hay chúng ta làm gì, và cho dù chúng ta sống trên đời nầy, lên thiên đàng hay xuống hỏa ngục. 

            Thánh Grêgôriô Nyssa sống vào cuối thế kỷ thứ tư ở miền Trung nước Thổ-Nhĩ-Kỳ, đã đặt câu hỏi như sau: “Các bạn có muốn biết sự khác biệt giữa sự cứu rỗi và kiếp đọa đày, giữa thiên đàng và hỏa ngục không?

            Và đây là thí dụ mà Thánh Grêgôriô đã trưng dẫn: Bạn hãy nghĩ tới một ngày đẹp trời nào đó, với ánh nắng rực rỡ.  Khi bạn đi ra ngoài đường, dưới ánh nắng chói lọi, bạn sẽ có kinh nghiệm về ánh nắng mặt trời như là cái gì dễ chịu, thích thú, kỳ diệu, hứng khởi.  

            Rồi ngài nói tiếp: Giờ đây bạn thử tưởng tượng một người nào đó bị đau mắt nặng và cũng đi ra ngoài nắng như vậy.  Vì con mắt bị bệnh, người đó lại có kinh nghiệm về ánh nắng mặt trời một cách khác hẳn: ánh nắng mặt trời như là cái gì khó chịu, nhức nhối, tai hại, làm cho lòa mắt… và họ không thể chịu đựng được, chỉ muốn đi xa hẳn ánh nắng mặt trời.

           Và Thánh Grêgôriô kết luận: Đó, thiên đàng và hỏa ngục cũng hoàn toàn giống như thế đó.  Thiên đàng và hỏa ngục cũng là một.  Cả hai hoàn toàn giống nhau.  Sự khác biệt giữa hai thực thể đó là có người muốn thiên đàng và có người không muốn.

            Nếu bạn muốn thiên đàng, bạn sẽ run lên vì cảm động.  Nếu bạn không muốn thiên đàng – và điều đó thật tai hại – bạn vẫn sẽ được Thiên Chúa âu yếm nhưng trái với ý muốn của bạn, bởi vì bạn không thể ngăn cản Thiên Chúa yêu thương bạn được.  Thiên Chúa là tình yêu.  Bạn không thể ngăn cản Thiên Chúa là Thiên Chúa của tình yêu.  Hỏa ngục chỉ có đối với Satan vì Satan được Thiên Chúa âu yếm trái với ý muốn của nó.” 

            Ân sủng 

             Chúng ta có một cụm từ đặc biệt để diễn tả tình yêu Thiên Chúa.  Đó là cụm từ “ân sủng” (“grace”).  Cụm từ đó xuất phát bởi tiếng La-tinh ‘gratis‘ có nghĩa là “cho không” (free).  Ân sủng là một tặng phẩm “nhưng không” của Thiên Chúa.  Chúng ta không thể làm gì để được hưởng hay đáng được ân sủng.  Người ta bảo mọi sự là ân sủng của Thiên Chúa.  Người ta nói ân sủng của Thiên Chúa ở khắp nơi.  Chúng ta không thể xa rời ân sủng được.  

            Và người ta cũng thường nói là mọi sự hiện hữu được bởi vì Thiên Chúa yêu thương.  Tình yêu Thiên Chúa là lý do mà chúng ta tồn tại.  Cái ghế mà chúng ta đang ngồi trên đó cũng là ân sủng của Thiên Chúa.  Nếu Thiên Chúa không còn yêu thương cái ghế đó nữa tức thì sự hiện hữu của nó bị chấm dứt ngay.  

            Thực phẩm chúng ta ăn vào, những người chúng ta yêu thương… là những ân sủng của Thiên Chúa.   Mỗi một sinh vật hay sự vật đều được Thiên Chúa sáng tạo và Ngài yêu thương hết mọi tạo vật của Ngài, bởi vì Thiên Chúa đã cấu trúc toàn bộ hệ thống đó!

            Khi đề cập như trên, một vấn nạn được đặt ra, có tính cách siêu hình.  Chúng ta là chúa tể về việc lãng quên những thực tại kỳ diệu ở chung quanh chúng ta.  Chúng ta thật đáng trách vì thường xuyên quên bẵng những hồng ân Thiên Chúa ở trong đời sống chúng ta. 

            Cái nháy mắt và nhịp tim đập

             Khi chúng ta khởi đầu đọc bài suy niệm nầy, mắt chúng ta đã chớp liên hồi.  Và cho đến giây phút nầy đây, chúng ta đã không đếm số lần mắt mình đập là bao nhiêu, trừ khi chúng ta cảm thấy bài viết nầy vô vị, nhàm chán.  Nhưng biết đâu có người sẽ nói: “Tôi đã đếm được con số 5,666 cái chớp mắt!!!”  Đúng hay sai, chúng ta không rõ.  

            Vấn đề là khi chúng ta chớp mắt – cho dẫu chúng ta đã làm việc đó thường xuyên – chúng ta đã không nhận ra điều đó.  Chúng ta đã chớp mắt một cách tự động.  Chúng ta không nhận thấy mắt chớp, cho tới khi chúng ta không thể chớp mắt được nữa.  Chính khi chúng ta không thể chớp mắt được thì sự chớp mắt trở nên quan trọng.  Nếu chúng ta bị bệnh tê liệt Bell thì chúng ta không thể chớp mắt được.

            Cũng thế, con tim chúng ta đập không ngừng.  Nhưng chúng ta không bao giờ nhận ra nhịp đập của con tim cho tới khi tim đập nhanh lên, hay chậm lại, hoặc ngừng đập.  Nếu tim ngưng hẳn, chúng ta cũng không nhận ra nhịp tim đập nữa.  Đã quá trễ rồi!  Nhưng người khác sẽ nhận ra điều đó khi chúng ta ngã quỵ trên sàn nhà.  

           Đối với dưỡng khí cũng thế.  Không ai để ý cho tới khi dưỡng khí đã cạn kiệt và không còn khí thở nữa.  Chúng ta không để ý tới những gì luôn luôn có mặt ở đó, nơi bản thân chúng ta hay bên cạnh chúng ta.

            Thời gian linh thánh

             Có những thời gian được chúng ta gọi là “thời gian linh thánh.”  Dĩ nhiên, mọi thời gian là linh thánh hết.  Và nếu thế, tại sao có một số thời gian được chúng ta gọi là “thánh.”  Chúng ta gọi Chúa nhật là thánh.  Chúng ta có những ngày nghỉ lễ (“holidays = “ngày thánh”) bắt buộc.  Chúng ta có Thứ Năm tuần Thánh, Thứ Sáu tuần Thánh và Thứ Bảy tuần Thánh.  Chúng ta có mùa Chay Thánh.  Ý nghĩa như thế nào khi chúng ta nói Bốn Mươi Ngày Chay Thánh là mùa thánh?

            Chắc chắn điều đó không có nghĩa là Thiên Chúa hiện diện trong bốn mươi ngày mùa Chay nhiều hơn trong ba trăm hai mươi lăm ngày kia còn lại trong năm.  Tuy nhiên, chúng ta vẫn gọi Chúa nhật là ngày thánh.  Chúng ta gọi ngày đó là “ngày của Chúa.  Nhưng chúng ta không nói thứ năm là ngày của Chúa.  Chúng ta không nói Chúa tới văn phòng Chúa nhật mà không tới ngày thứ năm.  Nhiều người tưởng Chúa vắng mặt ở văn phòng từ thứ hai đến thứ bảy và Chúa chỉ xuất hiện vào Chúa nhật.  Thiên Chúa ở trong văn phòng chúng ta mỗi ngày bởi vì mỗi ngày là ngày của Chúa, và mỗi mùa là mùa thánh. 

            Nhưng chúng ta không thấy sự thật như vậy.  Đó là vấn đề của chúng ta và chúng ta phải chấp nhận điều đó.  Chúng ta không chú ý đến điều đang xảy ra với chúng ta và điều đó vẫn luôn luôn là vậy.  Vì lý do đó, chúng ta đã để Chúa nhật riêng ra ngõ hầu chúng ta là những thành phần của cộng đồng dân Chúa có thể quan tâm đến sự kiện kỳ diệu là mỗi ngày và mỗi mùa là những hồng ân của Thiên Chúa.

            Đó cũng là lý do tại sao chúng ta tề tựu ở trong nhà thờ để tạ ơn Chúa và gọi thánh đường là một nơi thánh.  Nhưng đó không có nghĩa là Thiên Chúa hiện diện ở trong nhà thờ nhiều hơn và Ngài hiện diện ít hơn ở bãi đậu xe, trên xa lộ, trong siêu thị, nơi quán rượu, ở phòng khách và tất cả những chỗ khác mà chúng ta thường lui tới?  Không, điều đó không hợp với sự hiểu biết về linh đạo Kitô giáo.

            Không gian thánh 

             Những địa điểm nói trên cũng là những nơi thánh, bởi vì hồng ân của Chúa ban phát khắp nơi.  Dĩ nhiên, chúng ta cần thánh hiến một nơi chốn riêng biệt, không phải vì Chúa ở nơi đó mà thôi, nhưng đúng hơn và kỳ diệu thay, Thiên Chúa ở khắp nơi trên quả địa cầu, trên thiên đàng hay dưới hỏa ngục.  Đó là điểm tuyệt hảo đối với lối suy tư và linh đạo Kitô giáo.  Đó là tư duy và linh đạo nhằm nhào nắn chúng ta trở thành cộng đồng dân Chúa mà chúng ta được mời gọi.

            Elizabeth Barrett Browning đã đặt câu hỏi: “Nếu trái đất bừng cháy bởi ngọn lửa của Thiên Chúa, tại sao chúng ta ngồi đó đây để nhặt những quả dâu chín?”  Nữ sĩ muốn hỏi tại sao chúng ta đã mất ý niệm về ân sủng, ý niệm về thế giới là thánh, về mọi sự là thánh và mọi sự là một bí nhiệm?  Đó là những vấn nạn lớn lao.  

            Chúng ta rất cần một nhãn quan và một linh đạo gây cảm hứng cho chúng ta để sống một cuộc sống cao quí hơn.  Chúng ta cần tề tựu ở một nơi riêng biệt được gọi là thánh đường hay nhà thờ, từ Chúa nhật nầy sang Chúa nhật khác, để chúng ta có thể tán tụng hết mọi hồng ân Thiên Chúa và đặc biệt thay, chỗ độc nhất của Ngài là ở trong đời sống chúng ta và trong tạo vật của Ngài là chính chúng ta.

LM Vincent Travers, OP,

Nguyên Tác IN STEP WITH GOD

Hương Vĩnh chuyển ngữ

From: Lanthangchieutim

Bần cùng sinh đạo tặc

 “ Bần cùng sinh đạo tặc”

 Thuận lý và nghịch lý.

A-Thuận lý:

Tên thượng úy công an chính trị viên,tốt nghiệp viện triết học Marx, phó trưởng phân trại C Hà nam Ninh.Trong đối thoại về chủ nghĩa Marx,hắn hỏi tôi rằng:”chân lý có thay đổi không..?”.Tôi trả lời:”đã là chân lý thì không thay đổi..”.Hắn cười..

Ngày hôm nay hắn đúng..

Những đệ tử Cộng Sản chân chính của Marx, đã chia tay ý thức hệ với Marx.Tất cả vội vã bỏ thầy..Mau chóng biến chất, lột xác cướp bóc tàn bạo để trở thành người “tư sản chân chính..!!”.TrungCộng,Việt Cộng, Nga Cộng và Cu-Ba Cộng.v.v..

Điển hình,ở Việt-Nam,những người“vô sản chuyên chính” của Marx ở miền Bắc,sau 30/4/1975 đi “giải phóng”của cải vật chất,nhà cửa của những người tư bản ở miền Nam thì rõ ràng là “bần cùng sinh đạo tặc”.Như vậy là thuận lý..

Thằng bé tù hình sự,qua hàng rào kẽm gai của giữa hai phân trại hình sự phạm pháp miền Bắc và sĩ quan tù cải tạo miền Nam.Sau một trận đòn thừa sống chí chết của đám cư dân sống gần trại,chỉ vì nhổ trộm một gốc khoai mì..Khi tôi hỏi hắn sao làm càn như vậy, thì được nó trả lời rất tự nhiên:”đói ăn vụng,túng làm liều”..ngoài này người ta như vậy đó..”

Ngục sĩ Nguyễn chí Thiện,khi còn tại thế,ông nói:”Miền Bắc thắng miền Nam,phần chính là do chế độ tem phiếu..”(hộ khẩu)

Xâm lăng miền Nam,giặc đói miền Bắc đã có nhiều tên chết vì bội thực..Giặc nghèo miền Bắc đã cướp sạch của cải,vật chất ,nhà cửa của dân miền Nam..

Những từ ngữ tự nhiên trong sinh hoạt dân gian hằng ngày của người  miền Bắc như :”giầu nhà kho,no nhà bếp”,”đói ăn vụng,túng làm liều”,rất tự nhiên phổ biến.

Đặc biệt, ông Hồ chí Minh thì luôn miệng là cướp:”cướp chính quyền về tay nhân dân”(19/8/1945).Tết Mậu Thân thì Là:”tổng công kích,tổng khởi nghĩa..Cướp chính quyền..”.

Bà nguyễn thị Năm, người đàn bà đứng đầu danh sách những người cống hiến tài sản cho tập đoàn Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng, Trường Chinh v.v…trong những năm đầu của cuộc cách mạng 1945.Đã bị chính những kẻ thọ ơn kể trên,đưa bà ra tố khổ và giết chết..(cải cách ruộng đất 1953)

Thọ ơn người mà lại chính tay mình giết người mình thọ ơn thì rõ ràng là mình muốn xóa ơn hay là cướp ơn của ân nhân.Bên cạnh đó lại còn vì một áp lực nào đó,thì có khác gì:”bần cùng sinh đạo tặc”.?..

Ở Việt Nam ngày nay, nạn ăn cắp chó hoành hành khắp mọi nơi !!. “bần cùng sinh cẩu tặc”…và, chỉ đặc biệt ở miền Bắc, vùng đất trước vĩ tuyến 17,bên kia cầu Hiền-Lương của con song Bến-Hải. Cẩu tặc bị người dân đánh chết.!!… Mạng người không bằng con chó.!!..

Như vậy thì những sự kiện kể trên đã xác định:”bần cùng sinh đạo tặc” là thuận lý..

B-Nghịch lý:

 Không nghèo,không đói..Nhà cao,cửa rộng,tiền bạc,của cải vật chất dư thừa mà đi ăn cắp, ăn trộm, ăn bẩn, ăn cướp thì là:” không bần cùng mà sinh đạo tặc”, như vậy là nghịch lý.

Phi công Đặng xuân Hợp, (cháu của Đặng xuân Khu tức Tổng Bí Thư Trường-Chinh), bị cảnh sát Nhật áp giải ra tòa và tuyên án 30 tháng tù với 500.000 yen,tiền phạt về tội vận chuyển hàng ăn cắp từ Nhật về Việt Nam…

Một giám đốc công ty lớn có tên tuổi ở thành phố Hồ- chí- Minh ăn cắp hàng trong siêu thị ở nước Nhật,bị bắt,nộp phạt và bị tống cổ về nước…

Sinh viên Việt Nam,con cái những ông bà tai to,mặt lớn,giầu có nhất,nhì trong nước,sang du học bên Nhật ăn cắp loạn..Khiến tại trên tường của trường,hiệu trưởng phải cho viết những lời đe dọa trừng phạt kẻ ăn cắp chỉ độc nhất một ngoại ngữ,đó là chữ Việt Nam,phiên dịch ra chữ Nhật

Mới đây,hai anh,em có tên Nhâm tiến Dũng và Nhâm thị Hồng Phượng, con nhà đại giầu ở Hà Nội,đi du lịch thế giới.Khi đến Thụy Sĩ đã ăn cắp 3 cặp kính loại Gucci,Lv..,đắt tiền,trị giá 300 Euro/1cặp.Cuối cùng phải nộp phạt 2000 Franc Thụy Sĩ mới được thả về.!!..

Tại nước Nhật,một cô gái Việt-Nam lấy chồng Nhật,đến đại sứ quán Viêt-Nam xin gia hạn nhập cảnh, nhân viên sứ quán làm tiền đòi 60.000yen(tương đương 600USD).Cô gái Việt không chịu,vì giá không phải như vậy.Cô chỉ trả đúng giá và quay đi thì bị nhân viên xứ quán nhẩy qua bàn giựt ví sách tay của cô,xô cô ngã đập đầu vào bàn và buông lời lỗ mãng : “Đồ con đĩ lấy Nhật!!”.Cô gái Việt ôm đầu máu chạy ra ngoài gặp chồng.Người chồng Nhật nổi nóng phóng vào tòa đại xứ hét lớn.Nhân viên Việt bỏ trốn hết..

Thường tình thì là: “mất cơm nghi người đói,mất gói nghi người nghèo” mới là thuận lý của : “bần cùng sinh đạo tặc”..

Vậy thì những tệ trạng giầu có,dư thừa của cải vật chất mà đi ăn cắp,ăn cướp,ăn bẩn như kể ở trên thì rõ ràng là nghịch lý..

Cách nào để lý giải sự nghịch lý kỳ quái này?.

Ivan Povlov (1849-1936).Nhà sinh lý học nổi tiếng của nước Nga đã khám phá ra:”định luật phản xạ có điều kiện”,qua  thử nghiệm một con chó bằng cách mỗi lần cho con chó ăn,ông đánh một tiếng chuông.Nhiều lần..Sau cùng,mỗi khi nghe tiếng chuông,con chó đói tiết ra dịch vị,mặc dù không nhìn thấy đồ ăn..Từ kết quả đó,ông kết luận : “Hệ thống thần kinh góp phần quá trình điều khiển tiêu hóa”.Ngược lại,nói một cách đơn giản,bình dân là:”dạdầy khích động não bộ..”.

Từ kết quả đó,sau này người ta bỏ đói, tạo thói quen cho động vật,khuất phục chúng,bắt chúng phải phục tùng ý muốn của con người..

Đảng Cộng Sản Việt-Nam đã triệt để vận dụng kết quả đó để thống trị người dân miền Bắc

Cuộc cải cách ruộng đất năm 1953-1956 mà ông Hồ-chí-Minh và tập đoàn lãnh đạo phát động trên toàn miền Bắc với mục đích chính là xiết chặt lương thực từng nhà,từng người,bao gồm cả gia xúc..

 .Một cuộc cách mạng long trời,lở đất.Giết oan hơn 100.000 người trong số 586.000 nạn nhân!!..Thâu tóm toàn bộ ruộng đất đưa vào hợp tác xã do nhà nước quản lý.Từ đó đảng nắm tất cả lương thực của đất nước qua hình thức hộ khẩu tem phiếu v.v..Người dân chỉ sở hữu 01 con bò,01 con lợn,và một đàn gà đã là địa chủ,là có tội.

Giết,giết nữa,bàn tay không phút nghỉ.

Cho ruộng đồng lúa tốt,thuế mong xong..

Cho đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng.

Thờ Mao chủ tịch,thờ Sit-ta- Lin bất diệt..”(Tố-Hữu CCRĐ)

Chết chóc và đói ăn hành hạ người dân miền Bắc kéo dài suốt từ 1954-1975.Cụ thể 3 tên tù binh bị bắt trong trận đánh cuối cùng ở Long-Khánh,khi tôi ngỏ ý muốn phỏng vấn trên đài phát thanh,họ đã lo sợ xin được từ chối như sau:” chúng em mà lên đài,thì ở ngoài kia họ cắt hộkhẩu.Cha,mẹ,vợ,con chúng em sẽ chết đói !.!..”.

Chủ trương:”Bần cùng hóa nhân dân,lạc hậu hóa dân tộc và bần tiện hóa con người” của ông Hồ-chí Minh và đảng của ông quả đã cực kỳ thành công.

Sau 30/4/1975, nửa ký đường,một ký muối,vài ký gạo ,một thước vải của người miền Bắc ôm theo ngàn dậm,hí hửng  vào làm quà cho họ hàng ,ruột thịt ở miền Nam sau bao năm xa cách.

Một năm hai thước vải thô.

Lấy đem may áo,cụ Hồ ló ra

May áo thì hở lá đa

Chị em thiếu vải,hoá ra lõa lồ !!..”

Mới đây,trong ngày:”Diễu binh 2-9 kỉ niệm 70 năm khánh nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt-Nam”. Khi toán hậu cần đến gần lễ đài,xướng ngôn viên đã to tiếng giới thiệu như sau:”Hậu cần quân đội đã vượt qua nhiều khó khăn,gian khổ,luôn bảo đảm cho đoàn quân ăn no đánh thắngthực hiện hết lời bác Hồ dậy..”.

Bẩy chục năm sau,cái dạ dầy của thí nghiệm Povlov vẫn còn được nhắc tới!!..

Khủng bố,giết chóc,đói ăn,thiếu mặc hành hạ triền miên khiến con người,vì sinh tồn mà thành ra:”đói ăn vụng,túng làm liều”.Như lời thằng bé phạm nhân hình sự nói ở trên..

“Phản xạ có điều kiện”.Con người thông minh hơn con vật,không ngồi yên chờ chết,nên phải tìm cách để tồn tại bằng cách ăn trộm,ăn cắp,ăn cướp v.v..Lâu ngày trở thành thói quen,không từ bỏ được,mặc dầu,kể cả lúc dư thừa của cải,vật chất..Từ ngữ vật lý gọi là “quán tính”..

Đã là quán tính thì khó từ bỏ.Do đó,những hiện tượng kỳ quái của sự nghịch lý “không bần cùng mà sinh đạo tặc”  kể ở trên coi như được giải mã bởi: “quán tính tâm lý”.

Lỗ Trí Thâm (HNPD)

From: TU-PHUNG

AI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ NẠN BUÔN BÁN PHỤ NỮ?

Mạc Van Trang 

AI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ NẠN BUÔN BÁN PHỤ NỮ?

Mạc Văn Trang

Tôi chờ đợi, nhưng không thấy ĐBQH nào chất vấn về vấn đề này, nên nêu ra đây để Quốc hội lưu tâm, xem trách nhiệm thuộc về những ai. Vụ 39 người Việt chết ngạt trong container khi trốn vào nước Anh tháng 10/2019 đã gây chấn động lương tri nhân loại. Nay tình trạng tương tự vẫn không ngừng xảy ra, nhất là nạn buôn bán phụ nữ dưới nhiều hình thức.

Liên Hiệp Quốc ngày 03/11/2021 báo động về “nạn phụ nữ và trẻ em gái Việt Nam nghèo đói trở thành nạn nhân của những kẻ buôn người sang Ả Rập Xê Út thông qua hình thức xuất khẩu lao động”.

Tuyên bố của nhóm chuyên gia đăng trên website của Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc ngày 04/11/2021 báo động: “Chúng tôi đang chứng kiến ​​những kẻ buôn người nhắm vào phụ nữ và trẻ em gái Việt Nam sống trong cảnh nghèo đói, nhiều người trong số họ đã lâm cảnh dễ bị tổn thương và bị gạt ra bên lề xã hội. Những kẻ buôn người hoạt động mà không bị trừng phạt”.

Theo các chuyên gia Liên Hiệp Quốc, sau khi ký hợp đồng với các công ty tuyển dụng lao động tại Việt Nam, một số thiếu nữ và phụ nữ bị chủ lao động lạm dụng tình dục, đánh đập, tra tấn và đối xử tàn nhẫn khi đến Ả Rập Xê Út. Thường thì họ không được cung cấp thực phẩm, không được điều trị y tế, không được trả lương, hoặc chỉ được hưởng lương thấp hơn mức lương ghi trong hợp đồng.

Liên Hiệp Quốc báo động có một số công ty khai khống tuổi của trẻ em gái để đưa các em sang Ả Rập Xê Út làm giúp việc gia đình, che giấu sự thật là các em vẫn còn nhỏ tuổi. Các chuyên gia nêu trường hợp một thiếu nữ Việt Nam 15 tuổi bị ốm vì bị chủ đánh đập, không cho ăn uống và chữa bệnh. Nạn nhân được cho về nước, nhưng chưa kịp lên máy bay thì đã qua đời. Do giấy tờ của cô bị làm giả nên gia đình hiện vẫn chưa nhận được thi thể nạn nhân. (Đó là em H Xuân Siu, xem hình).

Liên Hiệp Quốc thúc giục chính quyền Việt Nam và Ả Rập Xê Út có thêm nhiều hành động để chống nạn buôn người và bảo vệ những người lao động Việt Nam, trên cơ sở các nguyên tắc về nhân quyền và bảo đảm thực thi trách nhiệm. Liên Hiệp Quốc khuyến nghị Ả Rập Xê Út có luật lao động bảo vệ người nước ngoài nhập cư làm lao động giúp việc gia đình, mở rộng cải cách luật lao động cho nhóm đối tượng này. Các chuyên gia của Liên Hiệp Quốc cũng thúc giục chính phủ hai nước tiến hành một cuộc điều tra công bằng và độc lập, thậm chí cả về những cáo buộc liên quan đến sự tiếp tay của các cơ quan công quyền.

Liên Hiệp Quốc cho biết thêm trong vòng chưa đầy 2 tháng, từ ngày 03/09 đến 28/10/2021, có khoảng 205 phụ nữ Việt Nam, trong đó có nhiều người là nạn nhân của nạn buôn người, đã được hồi hương. Các chuyên gia kêu gọi Việt Nam tăng cường hỗ trợ những người phụ nữ này, kể cả về pháp lý, chăm sóc y tế và tâm lý xã hội.

Liên Hiệp Quốc nhắc nhở Việt Nam và Ả Rập Xê Út về “các nghĩa vụ pháp lý quốc tế trong việc hợp tác chống nạn buôn người”, bao gồm cả trong điều tra tư pháp hình sự, có các biện pháp khắc phục hiệu quả tệ nạn này và hỗ trợ nạn nhân”.

(https://docs.google.com/…/1gyVRde23VPGklInxqdwLsgP…/edit)

Một tin khác cho biết: “Trên 3.000 người Việt là nạn nhân của buôn người, chủ yếu bị bán sang Trung Quốc”

Có trên 3.000 người Việt Nam hầu hết là phụ nữ và trẻ em đã trở thành món hàng của bọn buôn người từ năm 2012 đến 2017, chủ yếu bị bán sang Trung Quốc. Hãng tin Reuters dẫn nguồn tin từ bộ Công An Việt Nam hôm nay 24/08/2018 cho biết như trên.

https://docs.google.com/document/d/1gyVRde23V PGklInxqdwLsgPbWl6u9HFDElhzoKOOnlo/edit

AI PHẢI CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ TÌNH TRẠNG TRÊN?

– BỘ LĐTBXH quản lý việc xuất khẩu lao động phải chịu trách nhiệm ra sao?

– Chính quyền các địa phương quản lý công dân của mình để xảy ra chuyện như vậy, chịu trách nhiệm gì?

– Ngành an ninh chịu trách nhiệm đến đâu?

– Hội Phụ nữ Việt Nam đã làm gì giúp phụ nữ và trẻ em có nhận thức, hành vi ứng phó với những cạm bẫy và đấu tranh cho những chị em bị ngược đãi?

– Và những cơ quan nào, những ai nữa?

Những thảm cảnh nêu trên (và biết bao vụ khuất lấp) không chỉ là nỗi đau của những người trong cuộc và người thân của họ mà còn là nỗi nhục của quốc gia, dân tộc..

Ngày 11/11/ 2021

Tòa án của tỉnh Khánh Hòa hôm 15/11 tuyên án 7 năm tù giam đối với ông Nguyễn Trí Gioãn

VOA Tiếng Việt posted a video to playlist Thời sự Việt Nam 2021.

Tòa án của tỉnh Khánh Hòa hôm 15/11 tuyên án 7 năm tù giam đối với ông Nguyễn Trí Gioãn, 42 tuổi, sau khi tòa đi đến kết luận rằng ông phạm tội “làm, tàng trữ, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”, báo chí trong nước loan tin. Xem thêm: https://bit.ly/3wN7Cem

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link https://bit.ly/VOATiengViet1 hoặc https://bit.ly/VOATiengViet2 để vượt tường lửa)