Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế. (Mt 28:19-20)- Cha Vương

Tạ ơn Chúa đã ban cho con người Mẹ. Mẹ là tất cả những gì con có, mẹ là tất cả cuộc cuộc đời con. Happy Mother’s Day đến các người Mẹ. Xin một lời cầu nguyện cho những người Mẹ đã qua đời nhé.

Cha Vương

CN: 12/05/2024

TIN MỪNG: Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.” (Mt 28:19-20)

SUY NIỆM: Việc Chúa Giêsu lên trời dạy cho các môn đệ một bài học mới: bây giờ họ sẽ không tìm thấy Chúa Giêsu trên “trời” nữa. Chúa Giêsu mà họ biết trước khi đóng đinh đã rời bỏ họ. Các môn đệ phải quay trở lại Jerusalem. Ở đó, qua Thần khí của Chúa Cha và Chúa Con tuônđổ trên họ, họ bắt đầu hiểu và lớn lên trong sự hiểu biết. Nếu họ muốn tìm Chúa Giêsu, họ sẽ tìm thấy Người trong cộng đồng Kitô giáo, trong những người họ giao thiệp mỗi ngày trong cuộc sống của họ. Mỗi khi họ đón nhận tình yêu từ một người anh em, đó là sự hiện diện của Chúa Giêsu. Mỗi khi họ chia sẻ tình yêu của họ với một người nào đó, họ đang biểu lộ sự hiện diện của Chúa Giêsu trong chính họ. Họ- và chúng ta – sẽ trở thành Chúa Giêsu trong thế giới này. Hay nói đơn giản là Chúa đang ở trong chúng ta và là Đấng Emmanuel—Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Thánh nữ Têrêsa Avila nói: “Chúa Kitô hiện nay chẳng còn thân xác nào trên trần gian này ngoài thân xác của bạn, không có bàn tay nào ngoài bàn tay của bạn, không có bàn chân nào ngoài bàn chân của bạn; đôi mắt của bạn là đôi mắt Chúa Kitô cảm thương đoái nhìn thế giới, đôi chân của bạn là đôi chân Chúa Kitô rảo bước khắp nơi để thi ân giáng phúc, và đôi tay của bạn là đôi tay Chúa Kitô giờ đây chúc lành cho chúng tôi.” (Thánh Teresa Avila) Điều này thực sự là một thách thức lớn và là một trách nhiệm khá nặng nề phải không bạn? Khi mọi người gặp bạn, họ có thấy Chúa Giêsu không? Khi mọi người gặp thấy bạn, họ có ao ước muốn biết Chúa Giêsu không? Khi mọi người gặp bạn, họ có muốn gia nhập vào đạo của bạn không, thông phần vào cuộc sống đức tin của bạn và lấy Tin Mừng làm nền tảng cho cuộc sống của họ không? Đó là ý nghĩa của mầu nhiệm Thăng Thiên. Hôm nay bạn được mời gọi không chỉ để nhớ một điều gì đó đã xảy ra từ lâu; nhưng bạn được nhắc nhở rằng khi Chúa Giêsu về trời, Ngài đã trao cho bạn một sứ vụ cực kỳ quan trọng. Sứ vụ đó là hãy tiếp tục biểu lộ tình yêu và ơn cứu chuộc của Ngài trong chính đời sống của bạn và trong thế giới hôm nay. Bạn hãy xin ơn Chúa trợ giúp để cùng với Ngài thi hành sứ vụ cao cả này cho xứng đáng nhé.

LẮNG NGHE: Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin, anh em sẽ được như ý. (Ga 15:7)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, Chúa đã lên trời vinh hiển để mở đường dẫn lối cho con. Khi Xin cho con biết tật dụng những khả  năng con có để biểu lộ sự hiện diện của Chúa đang ở trong con.

THỰC HÀNH: Hãy làm một việc bác ái vì lòng mến Chúa và tha nhân hôm nay.

From: Do Dzung

Mẹ Đẹp Tươi 

MỘT KHỞI ĐẦU MỚI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Các tông đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông!”.

Không ai trong chúng ta muốn nói với người thân yêu của mình hai tiếng “Tạm biệt!”; càng không ai muốn nói với họ hai tiếng “Vĩnh biệt!”. Chúng ta luôn ao ước nói với họ một lời tin yêu hy vọng, “Hẹn gặp lại!”. “Hẹn gặp lại!”, đó cũng là những gì Chúa Giêsu muốn nói với mỗi người chúng ta trong Chúa Nhật mừng Chúa Lên Trời.

Kính thưa Anh Chị em,

Giữa lễ Phục Sinh và lễ Hiện Xuống, lễ Thăng Thiên – phần nào – khá bị lãng quên. Một điều đáng tiếc! Thăng Thiên không phải là một hành động biến mất ma thuật của Chúa Giêsu như của David Copperfield, ảo thuật gia người Mỹ; đúng hơn, cuộc Thăng Thiên của Ngài, theo một nghĩa nào đó, là ‘một khởi đầu mới’ cho ‘một sự hiện diện mới’, ‘một hoạt động mới’, cũng là khởi đầu ‘một thiên đàng mới’ mà chúng ta đang hướng về.

Khi các môn đệ đang đăm đăm nhìn trời vào lúc Chúa Giêsu được cất lên, sứ thần Chúa hỏi họ, “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn trời?” – bài đọc một. Nghĩa là, việc đứng nhìn trời như vậy, giờ đây, không thích hợp! Vì dẫu trở về với Chúa Cha, Thầy của họ không thực sự rời bỏ, nhưng hiện diện với họ theo một cách thức mới mẻ. Vì thế, ngày mừng Chúa Lên Trời là ngày kỷ niệm ‘một khởi đầu mới’ của một sự hiện diện hoàn toàn mới của Con Thiên Chúa. Đây không phải là một sự kiện đánh dấu hoặc tưởng nhớ cho việc ‘ra đi’ hay cho một sự ‘vắng mặt’ nào đó; đúng hơn, đây là khoảnh khắc bắt đầu cho một sự ‘ở lại’ hoàn toàn mới mẻ của Chúa Cứu Thế.

Từ đó, “Emmanuel” có một ý nghĩa tròn đầy hơn bao giờ hết. Sau khi Chúa Giêsu được cất lên, thánh sử Marcô đã rất ý tứ, “Các tông đồ ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông!”. Đây là ý nghĩa cốt lõi của ngày lễ! Chúa Phục Sinh đang ở với các môn đệ, với Hội Thánh, với chúng ta, đang cùng hoạt động trong Thánh Thần của Ngài ngay hôm nay, như Ngài đã ở, đang ở và hoạt động trong hơn 2.000 năm qua. Vì thế, biến cố Thăng Thiên là ‘một khởi đầu mới’ của một nhân loại được cứu, được chữa lành trong Chúa Kitô qua Giáo Hội của Ngài.

Cuối cùng, lễ Thăng Thiên gợi lên ‘một khởi đầu mới’ về ‘một thiên đàng mới’. Trạng thái mà chúng ta gọi là thiên đàng là trạng thái hiệp thông hoàn hảo với Ba Ngôi Thiên Chúa. Chúa Kitô mở ra cho chúng ta cửa ‘thiên đàng’ mà nguyên tổ đã bị đuổi khỏi thuở xưa. Nhờ Ngài, chúng ta tìm thấy ‘la bàn’ cuộc đời; biết nơi mình sẽ đến; ở đó, Mẹ Maria, các thánh, cả triều thần và những người thân yêu đang chờ đợi chúng ta.

Anh Chị em,

“Các tông đồ ra đi rao giảng khắp nơi”. Đức Phanxicô nói, “Lễ Thăng Thiên mời gọi chúng ta ngước mắt lên trời, để ‘ngay lập tức’ quay lại trái đất, thực hiện những gì Chúa Phục Sinh giao phó! Hãy trở thành những ‘người con’ của Lễ Thăng Thiên, những người tìm kiếm Chúa Kitô dọc theo các nẻo đường của thời đại, mang lời cứu độ của Ngài đến mút cùng trái đất. Trên hành trình này, chúng ta gặp gỡ chính Chúa Kitô nơi anh chị em mình, đặc biệt nơi những người đang phải chịu đựng trong thân xác và linh hồn những kinh nghiệm khắc nghiệt, nhục nhã của những hình thức nghèo đói cũ và mới!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, Chúa về trời, con vào đời. Đừng để con mất phương hướng vì đã đánh mất ‘la bàn Giêsu!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen 

 ***************

CHÚA NHẬT VII PHỤC SINH, CHÚA THĂNG THIÊN, NĂM B

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Ê-phê-xô.

17 Thưa anh em, tôi cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta, ban cho anh em thần khí khôn ngoan để mặc khải cho anh em nhận biết Người. 18 Xin Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh, 19 đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu. Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực, 20 mà Người đã biểu dương nơi Đức Ki-tô, khi làm cho Đức Ki-tô trỗi dậy từ cõi chết, và đặt ngự bên hữu Người trên trời. 21 Như vậy, Người đã tôn Đức Ki-tô lên trên mọi quyền lực thần thiêng, trên mọi tước vị có thể có được, không những trong thế giới hiện tại, mà cả trong thế giới tương lai. 22 Thiên Chúa đã đặt tất cả dưới chân Đức Ki-tô và đặt Người làm đầu toàn thể Hội Thánh ; 23 mà Hội Thánh là thân thể Đức Ki-tô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn.

Kết thúc Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

15 Khi ấy, Đức Giê-su hiện ra với Nhóm Mười Một và nói với các ông rằng : “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thụ tạo. 16 Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. 17 Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin : nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. 18 Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.”

19 Nói xong, Chúa Giê-su được đưa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. 20 Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.


 

NGÀY CHÚA THĂNG THIÊN, CHÚA VỀ TRỜI CÙNG CHA – Tuyết Mai

Tuyết Mai

Lạy Chúa Giêsu,  Chúa của muôn dân nước, Chúa của tình yêu hải hà và độ lượng. Chúa đã ra đời và sống trong một thân xác của người phàm, trừ tội lỗi. Chúa đã bỏ bao thời giờ, công sức và yêu thương con cái Chúa để giảng về Nước Trời cho chúng con nghe để chúng con biết hướng về Trời Cao và biết hướng lên Thiên Chúa, suốt 33 năm dài. Chúa đã chịu khổ hình và chết treo trên thập giá. Tới ngày thứ ba Chúa sống lại và ngày hôm nay Chúa về trời để hội ngộ cùng Cha Ngài.

Ước gì tất cả chúng con sau này đúng thời điểm thì chúng con cũng được Chúa đem chúng con Về Trời cùng Chúa. Đó là niềm khát khao bao nhiêu năm dài và càng già thì chúng con càng khát. Cố gắng sống sao cho đẹp lòng Chúa. Trước kính mến một Đức Chúa Trời trên hết mọi sự, sau lại yêu người như mình ta vậy … Thật là khó thưa Chúa chứ chẳng đơn giản như lời nói thốt ra để gió bay đâu. Vì trước tiên là phải có trái tim biết rung động trước tình người. Sau là phải thực hành để lập công với Chúa. Chứ tay làm mà còn đi khoe khoang lung tung thì như Chúa nói là “các con đã được người đời thưởng rồi” là lời khen, là hình ảnh, là số like và thời nay càng nhiều like thì càng có tiền vào nữa.

Nhưng trên hết xin Chúa thương ban cho tất cả mọi gia đình được yêu thương nhau, trên nhịn dưới nhường, không chê bai, không trách móc, không đả kích nhau như câu “Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Phận làm con thì phải trọng chữ hiếu thảo và thực thi trong sự hiếu đễ và trả hiếu. Không được ăn nói lớn tiếng và hỗn hào với cha mẹ vì công lao của cha mẹ thật là to lớn, làm sao các con có thể hiểu được khi các ngài chỉ làm mà không bao giờ than thở. Cha mẹ đã luôn bỏ bao công sức cả một cuộc đời, cố gắng lắm trong khả năng. Không một ngày nghỉ ngơi nếu được thì luôn cố gắng làm thêm. Không nề hà sự vất vả, chỉ mong cho con cái có được cái ăn, cái mặc và học hành. Sự hy sinh ấy và tình thương ấy nó luôn là củi lửa trong bếp không bao giờ thiếu hơi ấm của một mái gia đình có đủ cha đủ mẹ, dù nghèo mà vui.

Nhưng khi chúng lớn khôn đủ lông đủ cánh, vắng bóng một thời gian thì khi chúng trở về chốn cũ, thì lạ thay chúng cảm thấy xấu hổ với cái mái nhà xưa mà chúng được sinh ra và lớn lên, vì sao? Thưa là vì bây giờ chúng đã là ông này, bà kia. Thành công, thành danh và có địa vị cao trong xã hội. Có vẻ như khinh dể cha mẹ nghèo của mình, có vẻ như coi mình học cao biết rộng nên còn muốn dạy đời cho cha mẹ mình nữa đó. Mà chúng không còn nhớ bao công lao dưỡng dục, khổ sở của cha mẹ đã nuôi chúng. Chúng đổ thừa đủ thứ trên đầu của cha mẹ là không đủ thời giờ dành cho chúng trong khi cha mẹ người ta thì sinh hoạt của con cái họ đều có mặt, v.v…

Lạy Chúa về già thì tất cả bậc cha mẹ chỉ muốn con cái chúng để cho sống yên lành. Để cha mẹ tự lo cho nhau để có sức khỏe chớ ai dè chúng lại mang những phiền phức đến cho cha mẹ. Có phải cha mẹ đã xong bổn phận và trách nhiệm trên chúng đã xong và lâu lắm rồi không?. Bình thường thì chúng đi chơi những chỗ xa hoa, ăn uống sang trọng thì chúng chẳng nhớ gì đến cha mẹ chúng. Nhưng khi chúng có vấn đề, cần người than thở thì chúng chọn than thở ỉ ôi với cha mẹ của chúng, là sao?. Phải mạnh mẽ lên đi chứ …

Lạy Chúa Giêsu, hôm nay là ngày Chúa Thăng Thiên, Chúa về Trời … Xin Chúa đem theo tất cả những muộn phiền và bệnh tật của con theo Chúa lên Trời để lòng con cảm thấy nhẹ nhõm. Xin Chúa ban bình an cho chúng con là món quà quý giá nhất trên trần đời mà Chúa ban tặng nhưng có nhiều người họ chê và tìm những thứ rất phức tạp (chóng qua, chóng tàn) có thể mang lại cho họ nhiều cạm bẫy, vướng mắc mà không thể tự thoát ra được. Nhẹ thì vào tù, còn nặng thì mất cả xác lẫn hồn. Amen.

Y tá con Chúa,

Tuyết Mai

11 tháng 5, 2024


 

 DÂNG LÊN MẸ MARIA HOA LÒNG Ủ RŨ CỦA CHÚNG CON – Tuyết Mai

 Tuyết Mai

Lạy Mẹ Maria, Mẹ nhân ái, Mẹ hiển vinh! Đầu thư chúng con xin chúc Mẹ ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day) được nhận vạn vạn hoa lòng do con cái trần gian của Mẹ dâng tiến lên ngai tòa Mẹ. Kế đến chúng con xin cảm tạ Mẹ tận đáy lòng sâu thẳm vì nhờ Mẹ cầu bầu lên Thiên Chúa ban cho con gái cả (tên thánh Maria) được sanh mổ bình thường, mẹ tròn con vuông và xin được trợ cấp của người mẹ đơn thân lo cho cả ba con nhỏ.


Cả gia đình chúng con thật là mừng vui khấp khởi vì điều chúng con xin mà cảm nhận như được trúng số độc đắc vậy thưa Mẹ. Nhưng ngoài chuyện sanh nở của con gái cả thì chúng con lại gặp sự cố trong gia đình giữa cha mẹ và con cái có dấu hiệu rạn nứt mà lại xẩy ra ngay thời điểm, cận ngày lễ Mother’s Day. Thật là buồn tê tái Mẹ ơi! Nhưng con hiểu bậc làm cha mẹ thì thương con cái thật nhiều. Hy sinh tất cả – Dốc hết tuổi thanh xuân, dốc hết sức lực (bào mòn thân xác) và hy sinh cả một đời nhưng rồi ở tuổi già thì nhận lại nỗi đau khó tả, khốn cùng.


Nhưng cảm tạ Chúa và Mẹ Maria vợ chồng chúng con cũng còn có nhau, lo lắng và chăm sóc cho nhau tuy cũng có những khó khăn ở cái tuổi già, như bệnh tật làm cho sức khỏe ngày càng suy yếu không cưỡng được. Nhanh hay chậm thì thời gian sẽ trả lời. Chúng con cố gắng giúp nhau cố gắng để có cuộc sống an yên, như tâm an thì mọi thứ sẽ được bình an với điều kiện là sóng gió từ ngoài đừng ảnh hưởng đến. Còn tất cả những gì ngoài khả năng thì chúng con dâng lên tất cả vào bàn tay quan phòng của Mẹ Maria và ba ngôi Thiên Chúa.


Lạy Mẹ Maria, Mẹ kính yêu! Bậc làm cha mẹ ai được Chúa ban cho sự khôn ngoan là luôn biết kính sợ Thiên Chúa thì còn hơn là được tìm thấy kho tàng. Nhưng còn thiếu chút xíu vụng về trong lời ăn tiếng nói, cách đối xử không mấy nhẹ nhàng và không mấy kiên nhẫn đối với con cái từ khi chúng còn nhỏ. Nhất là khi giận dữ làm chúng bị tổn thương. Nên để chúng con cái ghim mãi trong lòng và tới lúc chúng trưởng thành, (sẽ không biết là lúc nào) thì chúng sẽ bộc lộ ra thì thật là đau lòng lắm thưa Mẹ. Nhẹ thì đau lòng, còn nặng hơn thì chúng sẽ làm tổn thương cha mẹ cách có thể nhập viện.

**
Xin Mẹ Maria ban cho chúng con học được từ Mẹ tánh nhẫn nại, hiền hòa và độ lượng và luôn tha thứ cho chúng. Học được từ Mẹ sự mạnh mẽ và can đảm để đối mặt với hậu quả thật phũ phàng, có thể dẫn đến sự cắt đứt tình mẫu tử vì chúng con đã được thấy từ những người đi trước và rồi lần lượt đến chúng con đây.


Mấy hôm nay chúng con đau đớn lắm, cảm thấy như mình đã thất bại trong việc dạy dỗ con cái. Chúng nó có cố gắng học hành để được thành công (thành danh) trong đời là điều mà cha mẹ nào cũng hằng cầu nguyện cho chúng và cũng có rất nhiều con cái chúng hiện đang sống rất xa Thiên Chúa và rồi thì đến lúc chúng cũng dần chọn sống xa lánh cha mẹ của chúng luôn!?.


Lạy Mẹ Maria yêu dấu, hoa lòng của chúng con như đang bị tổn thương, ủ rũ và rơi rụng nhưng thân cây vẫn chưa chết. Xin Mẹ thương ban thêm can đảm để chúng con có thể sống một mình trong dòng đời mà rất có thể chúng con sẽ lội ngược dòng. Amen.

**

Y tá con Chúa,
Tuyết Mai
10 tháng 5, 2024

https://www.youtube.com/watch?v=AXSZ1iIZpt8    

GIA ĐÌNH THIÊN LINH – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chúa Cha yêu mến các con, vì các con yêu mến và tin Thầy từ Thiên Chúa mà đến!”.

W. Davis nói, “Danh tiếng là những gì người ta nói về bạn trước bia mộ bạn; tính cách là những gì thiên thần nói về bạn trước ngai Thiên Chúa. Danh tiếng là những gì bạn có khi đến một cộng đồng; tính cách là những gì bạn có khi rời cộng đồng đó. Nhưng từ nơi ấy, người ta biết một điều, bạn là con cái Thiên Chúa, bạn thuộc về một ‘Gia Đình Thiên Linh!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

Sẽ khá bất ngờ khi Lời Chúa hôm nay tiết lộ bạn và tôi là những con trai con gái yêu quý của Thiên Chúa, bạn và tôi thuộc về một ‘Gia Đình Thiên Linh!’: Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần!

Bài đọc Công Vụ Tông Đồ cho thấy cách thức các tín hữu sơ khai nâng đỡ lẫn nhau! Apollô, một nhân vật ‘rất ấn tượng’ với kiến thức Thánh Kinh vững chắc; vậy mà anh cần vợ chồng Priscilla – Aquila dẫn dắt. Apollô có những quà tặng mà đôi bạn này không có; đôi bạn này sở hữu những điều mà Apollô không có. Để có thể lớn lên trong đức tin, mỗi người ‘cho đi’ và ‘nhận lại’. Là thành viên của gia đình Hội Thánh, chúng ta có bổn phận ‘bổ trợ’ cho nhau đang khi cùng nhau chia sẻ một sứ vụ là mở rộng Vương Quốc. Nhờ đó, dân các nước có thể ca khen, “Thiên Chúa là vua toàn cõi địa cầu!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Với bài Tin Mừng, Chúa Giêsu mở rộng cộng đồng đức tin đó lên một cấp độ cao hơn, với một trương độ có chiều kích phổ quát hơn. Đó là Gia Đình Thiên Chúa Ba Ngôi, nền tảng của mọi gia đình, mọi cộng đồng! Ngài nói đến Chúa Cha bằng những ngôn từ đẹp đẽ nhất, “Chúa Cha yêu mến các con, bởi các con yêu mến và tin Thầy!”. Trong Chúa Giêsu, bạn và tôi được kết hiệp với Chúa Cha nhờ tình yêu của Chúa Thánh Thần; để từ đó, cung lòng mỗi người là thánh thất của Chúa Ba Ngôi và là thánh điện của Thánh Thần Ngài!

“Toàn bộ cuộc sống Kitô hữu xoay quanh mầu nhiệm Ba Ngôi! Vì vậy, hãy giữ cho cuộc sống mình ở một ‘cung bậc’ và một ‘cung điệu tầm cao!’. Hãy nhớ, vì vinh quang Thiên Chúa mà chúng ta tồn tại, làm việc, chiến đấu và chịu đựng. Như thế, bạn ‘được gọi để tham dự vào sự sống và tình yêu của gia đình Thiên Chúa’ rạng ngời vinh quang!” – Đức Phanxicô.

Anh Chị em,

“Được gọi để tham dự vào sự sống và tình yêu của gia đình Thiên Chúa” là ơn gọi của bạn và tôi! Nói đến “gia đình” là nói đến thông truyền sự sống; nói đến Thiên Chúa là nói đến một Đấng trên cao! Được làm con cái Chúa, chúng ta được nâng từ đất thấp lên trời cao; từ tội lỗi đến thánh thiện; từ tầm thường đến phi thường! Từ đó, mọi hành vi cử chỉ của chúng ta không chỉ là một ‘hành vi nhân linh’; nhưng còn là một ‘hành vi thiên linh’; không chỉ thông truyền sự sống tự nhiên, chúng ta thông chuyển sự sống siêu nhiên. Trong Chúa Kitô, chúng ta là con trai con gái của Thiên Chúa, chúng ta thuộc về trời cao, không phải thuộc về đất thấp. Vì thế, từ đây, bạn đừng chỉ tìm “danh tiếng người ta nói về bạn”, nhưng hãy sống “tính cách mà các thiên thần sẽ nói về bạn trước ngai Thiên Chúa!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết, con thuộc về ai và mục đích đời con là gì! Đừng để con sống một cuộc sống không xứng tầm ‘cung bậc’ và ‘cung điệu tầm cao’ của một người con Chúa!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

****************

Thứ Bảy Tuần VI – Mùa Phục Sinh

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

23b Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thật, Thầy bảo thật anh em : anh em mà xin Chúa Cha điều gì, thì Người sẽ ban cho anh em nhân danh Thầy. 24 Cho đến nay, anh em đã chẳng xin gì nhân danh Thầy. Cứ xin đi, anh em sẽ được, để niềm vui của anh em nên trọn vẹn.

25 “Thầy đã dùng dụ ngôn mà nói những điều ấy với anh em. Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở. 26 Ngày ấy, anh em sẽ nhân danh Thầy mà xin, và Thầy không nói với anh em là Thầy sẽ cầu xin Chúa Cha cho anh em. 27 Thật vậy, chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến. 28 Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Nay Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha.”


 

Tự do là gì và tại sao ta có tự do?- Cha Vương

Chúc một ngày an lành, hãy chọn Chúa để được bình an và hạnh phúc nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 09/05/2024

GIÁO LÝ: Tự do là gì và tại sao ta có tự do? Tự do là sức mạnh Chúa ban để người ta có thể tự quyết định về điều mình muốn làm. Tự do trái ngược với định mệnh. (YouCat, số 286)

SUY NIỆM: Thiên Chúa đã dựng nên ta là những người tự do và Người muốn ta tự do đem tất cả tấm lòng để chọn sự tốt, chọn sự “tốt tối cao”, đó là chọn Chúa. Ta càng làm điều tốt, ta càng là người tự do.

❦  Người nào phó mình hoàn toàn trong tay Chúa, họ không trở nên con búp bê của Chúa, không trở nên người khắc khổ hay chỉ theo thời, họ cũng không mất tự do. Chỉ có người phó thác mình trọn vẹn cho Thiên Chúa mới có tự do đích thực, tự do sáng tạo vô hạn để làm điều thiện. Người hướng về Thiên Chúa không ra nhỏ bé hơn, nhưng cao cả hơn, vì nhờ Chúa và với Chúa mà họ nên cao cả, nên linh thiêng, nên thực sự là chính mình. (Đức Bênêđictô XVI, 2005)

❦  Tự do là làm chủ được chính mình. (Henri-Dominique Lacordaire, 1802-1861)

❦   Các vị tử đạo thời Hội Thánh sơ khởi đã chết vì tin vào Thiên Chúa được tỏ mình ra trong Chúa Giêsu Kitô, và thực ra các ngài cũng chết vì sự tự do lương tâm và vì sự tự do tuyên xưng đức tin riêng của họ – một sự tự do được tuyên xưng đức tin mà không Nhà Nước nào có thể cướp lấy. Vị tử đạo cũng chỉ có thể tuyên xưng đức tin nhờ ơn Chúa soi sáng cho tự do của lương tâm mình. Một Hội thánh truyền giáo ý thức rằng mình được trao cho bổn phận rao giảng Tin Mừng cho mọi dân tộc, phải tuyệt đối dấn thân để bảo vệ quyền tự do tôn giáo. (Đức Bênêđictô XVI, 22-12-2005), (YouCat, số  286 t.t.)

LẮNG NGHE: Chính để chúng ta được tự do mà Đức Ki-tô đã giải thoát chúng ta. Vậy, anh em hãy đứng vững, đừng mang lấy ách nô lệ một lần nữa. (Gl 5:1)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Kitô Phục Sinh, con tạ ơn Chúa vì món quà tự do mà Chúa đã ban cho con, nhờ đó con có thể suy nghĩ, lựa chọn, quyết định cách sống, làm chủ cuộc đời và biết sống yêu thương, xin giúp con biết sử dụng tự do Chúa ban có trách nhiệm để luôn luôn chọn Chúa từng giây từng phút.

THỰC HÀNH: Hôm qua mình quên không ra bài tập, vậy mời bạn thực hành cách sống tự do lựa chọn hôm nay. Mình tin chắc rằng hôm nay bạn sẽ gặp những chọn lựa trong tư tưởng lời nói và việc làm. Vậy đứng giữa cái xấu, cái tốt, tốt hơn, và tốt tối cao bạn chọn cái nào?

From; Do Dzung

Chúa chiên lành-tinmung.net 

ÁI MỘ NHỮNG SỰ TRÊN TRỜI – Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Thủ lãnh của một bộ tộc nằm hấp hối trên giường.  Ông cho gọi ba người thân cận đến và nói:  Ta phải chọn một người kế tục.  Các ngươi hãy leo lên đỉnh núi thiêng liêng của chúng ta và mang về đây cho bộ tộc một món quà quý giá nhất.

Người thứ nhất mang về một thỏi vàng lớn.  Người thứ hai mang về một viên ngọc quý.  Người thứ ba trở về tay không.

Ngạc nhiên, vị tù trưởng hỏi: món quà quý giá của ngươi đâu?

Anh điềm tĩnh trả lời: khi tôi lên tới đỉnh núi, tôi thấy ở phía bên kia một vùng đất phì nhiêu màu mỡ, tại đó dân chúng có thể có một cuộc sống sung túc tốt đẹp.

Thủ lãnh nói: Ngươi sẽ nối nghiệp ta vì ngươi đã mang về món quà quý giá nhất là một viễn tượng tương lai tốt đẹp.

Chúa Giêsu về trời mở ra một viễn tượng tương lai tốt đẹp là hạnh phúc thiên đàng.  Người đi trước mở đường và dẫn chúng ta lên theo Người.

Tin Mừng thuật lại hai sự kiện song hành: Chúa Giêsu lên trời và lệnh truyền rao giảng Tin Mừng.  Sự kiện Chúa Giêsu lên trời, Tin Mừng thánh Marcô ghi lại rất vắn tắt: Chúa lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa.  Tin mừng Matthêu nói đến lệnh truyền: Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha Chúa Con và Chúa Thánh Thần.  Còn theo sách Công vụ Tông đồ, Chúa Giêsu lên trời sau khi sống lại được 40 ngày, và nơi lên trời là núi Cây Dầu.  Thực ra sau khi Chúa Giêsu sống lại, Người đã lên trời rồi theo kiểu nói của Kinh Thánh, nghĩa là Người bước vào cõi vinh quang của Chúa Cha, Người ngự bên hữu Chúa Cha, mặc lấy vinh quang và quyền năng của Chúa Cha.  Trong 40 ngày sau sống lại, Chúa Giêsu hiện ra nhiều lần để dạy dỗ và củng cố đức tin của các Tông Đồ.  Giáo hội đã được thiết lập nay được củng cố để được sai đi.  Như vậy sự kiện lên trời mà phụng vụ Giáo Hội kính nhớ hôm nay có ý nghĩa sâu xa.  Nó chấm dứt thời gian Chúa hiện diện giữa nhân loại bằng thân xác, chấm dứt thời gian huấn luyện các Tông Đồ.  Một thời điểm có tính cách quyết định của lịch sử cứu độ là Chúa Giêsu ban những giáo huấn cuối cùng, trao những chức vụ phải thi hành trong Giáo hội, chuẩn bị cho các Tông đồ thi hành sứ mạng chứng nhân của Đấng phục sinh trong thế giới.

Chúa Giêsu lên trời. Những chữ lên trời bị chi phối bơi cách suy nghĩ có giới hạn của chúng ta. Theo cách suy nghĩ đó,các biến cố xảy ra luôn luôn được gắn liền với các vị trí trong không gian. Thực ra trời đây không phải là một nơi và lên không có nghĩa là nơi đó ở trên cao. Lên trời ở đây không hiểu theo nghĩa địa lý vì trời hay thiên đàng là một trạng thái hơn là một nơi chốn. Chúng ta đang sống trong không gian và thời gian nên định vị trí mọi sự theo hai trục đó. Điều cốt yếu mà Thánh kinh muốn dạy về mầu nhiệm Thăng Thiên là Đức Kitô đã ra khỏi thế giới trần thế bị tội lỗi làm nhiễm độc và một ngày kia sẽ tiêu tan để tiến vào một thế giới mới,trong đó Thiên Chúa ngự trị tuyệt đối và vật chất đã biến đổi,đã thấm nhuần tinh thần.

Từ nay trở đi, Người sẽ hiện diện với chúng ta một cách vô hình.  Với quyền năng của Chúa Thánh Thần, thân xác Chúa Giêsu đã được thần khí hóa và đi vào cõi vĩnh hằng của Chúa Cha.  Sự hiện diện này thâm sâu hơn và hiệu năng hơn.  Khi còn ở trong thân xác, Chúa Giêsu chỉ ở bên cạnh một số người thôi.  Từ nay, với quyền năng Thánh Thần, Người sẽ hiện diện trong lòng con người, trong tâm hồn tất cả những ai tin vào Người.  Chúa Giêsu lên trời.  Điều đó dạy ta biết ngoài cõi đời này còn có một nơi chốn khác.  Ngoài cuộc sống này còn có một cuộc sống khác.  Ngoài những giá trị đời này còn có những giá trị khác.  Trời là nơi hạnh phúc không còn khổ đau.  Trời là nơi cuộc sống vĩnh viễn không bị tiêu diệt.  Trời là nơi tất cả mọi giá trị đạt đến mức tuyệt đối.  Trời là nơi con người trở thành thần thánh, sống chung với thần thánh.  Như thế trời là niềm hy vọng của con người.  Con người không còn bị trói chặt vào trần gian.  Định mệnh của con người không phải chỉ là đớn đau sầu khổ.  Số phận con người không phải sinh ra để rồi tàn lụi.  Trời cho con người một lối thoát.  Trời mở ra cho con người một chân trời hạnh phúc.  Trời cho con người cơ hội triển nở đến vô biên.  Trời nâng cao địa vị con người.  Có trời, con người không còn bị xếp ngang hàng với loài vật.  Loài vật sinh ra để tàn lụi.  Con người sinh ra để triển nở, để vượt qua số phận, để đạt tới địa vị con Thiên Chúa.  Có trời, con người sẽ được nâng lên ngang hàng thần thánh.

Tuy nhiên, trời không phải xây dựng trong mây trong gió, nhưng được xây dựng trong cuộc sống trần gian.  Trời không phải là cõi mơ mộng viễn vông, nhưng đã bắt đầu ngay trong thực tế cuộc đời hiện tại.  Chính vì thế mà hai thiên thần áo trắng đã bảo các môn đệ đừng đứng nhìn trời mãi làm chi, nhưng phải trở về mà lo chu toàn nhiệm vụ.  Chính vì thế mà trước khi lên trời, Chúa căn dặn các môn đệ hãy đi làm việc cho Nước Chúa.  Sống và làm việc ở trần gian, đó là một nhiệm vụ phải chu toàn.  Hoàn thành nhiệm vụ ở trần gian, đó là điều kiện để đạt tới hạnh phúc nước trời.  Chính Chúa Giêsu cũng đã chu toàn nhiệm vụ ở trần gian rồi mới lên trời.  Nhiệm vụ đó là đi gieo Tin Mừng khắp nơi.  Đi đến đâu là thi ân giáng phúc đến đó.  Đi đến đâu là làm cho hạt yêu thương nảy mầm lên màu xanh sự sống đến đó.

Người môn đệ của Chúa sống giữa trần gian, yêu mến trần gian, xây dựng trần gian.  Vì trần gian là nơi Chúa sai ta đến làm việc.  Tuy nhiên ta làm việc ở trần gian mà lòng vẫn hướng lên quê trời.  Yêu mến trần gian vì nước trời.  Yêu mến trần gian để biến trần gian thành nước trời.  Sống giữa thế gian, chúng ta “ái mộ những sự trên trời” như lời kinh hạt: “Thứ năm thì ngắm, Ðức Chúa Giêsu lên trời.  Ta hãy xin cho được ái mộ những sự trên trời.”  Nhưng vẻ đẹp trên trời là vẻ đẹp của tâm hồn, tình yêu Thiên Chúa và tha nhân, vẻ đẹp nghèo khó Phúc Âm, khiêm nhường, đơn sơ, thanh tịnh.  Đây là vẻ đẹp và sự quyến rũ của nhân đức, một vẻ đẹp hoàn toàn khác với những vẻ đẹp và sự quyến rũ thuộc trái đất.  Nhiều người đã bỏ ra hằng trăm, hàng ngàn, hàng vạn Mỹ kim để làm đẹp, để khoa trương sự giàu có và để được người khác ca tụng.  Nhiều người không sợ trải qua những cuộc giải phẫu nguy hiểm, đau đớn cốt sao để thấy mình đẹp hơn, để thấy mình hơn người khác.  Nhiều người đã sẵn sàng chấp nhận những thách đố lớn lao để chạy đua vào những chiếc ghế quyền lực.  Nhưng ít ai bỏ ra một giờ, một ngày, một tuần, một tháng, hoặc một năm để lo tu sửa và chỉnh trang lại vẻ đẹp của tâm hồn.

Trên thực tế, tình yêu Thiên Chúa, tình yêu tha nhân, đức nghèo khó, đức đơn sơ, và đức trong sạch là những đòi hỏi rất cần thiết để đem lại hạnh phúc cho mỗi người, mỗi cộng đoàn, mỗi dân nước.  Ðó là những gì cụ thể có thể giúp con người chiếm hữu được vĩnh hằng.  Rất tiếc, đó cũng là những gì mà nhiều người từ khước, bởi vì chúng không phù hợp với nhãn quan và suy tư của con người.

Giáo Hội đã thôi thúc và khuyến khích mỗi Kitô hữu hãy tìm kiếm và yêu mến những sự trên trời.  Cầu xin cho được ơn ái mộ là cầu xin Thánh Linh khai mở tâm hồn và trí tuệ để chúng ta có thể nhìn, và có thể hiểu được vẻ cao quí của những giá trị tinh thần ấy.  Nhận thức về thế giới tâm linh là một nhận thức ngoài tầm hiểu biết của trí tuệ tự nhiên con người.  Những gì thuộc về thần linh là thần linh.  Con người cần được soi dọi và khai mở bởi sức mạnh huyền nhiệm của Thánh Thần.  Chỉ khi nào trí óc ta, trái tim ta được Ngài khai mở, lúc ấy ta mới nhận ra, mới hiểu thấu thế nào là sự cao xa, dài rộng của vẻ đẹp tinh thần, của những giá trị đạo đức.

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa về trời, không chỉ để dọn chỗ mà còn là mở ra một viễn tượng hạnh phúc của trời cao.

“Xin cho chúng con ái mộ những sự trên trời,” để chúng con không bị chôn bám vào thế gian chóng qua và phù du này.  Và để chúng con biết tìm kiếm những giá trị cao quí của tinh thần, và để chúng con yêu mến và sống với cuộc sống ấy.  Vì đó là những gì mà chúng con có thể tìm kiếm, mua sắm và đem vào được nơi vĩnh hằng.  Nơi mà chúng con sẽ gặp được Chúa là nguồn mạch sự sống, hoan lạc, và hạnh phúc viên mãn của chúng con.  Amen.

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

From: Langthangchieutim


 

NGUỒN VUI LUÔN CHIẾM ƯU THẾ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ít lâu nữa, các con sẽ lại thấy Thầy!”.

Trong cuốn “Niềm Vui Của Các Thánh”, cha Jean Pierre de Caussade chỉ cho chúng ta bí quyết để xua tan u buồn và lo lắng. Ngài viết, “Mỗi ngày, bạn hãy ‘phó thác’ quá khứ cho lòng thương xót của Thiên Chúa; ‘phó mặc’ tương lai cho sự quan phòng tốt lành của Ngài; và ‘phó dâng’ toàn thể hiện tại cho tình yêu Ba Ngôi. Được như thế, nhất định, bạn sẽ nghiệm ra rằng, ‘nguồn vui luôn chiếm ưu thế’ như các thánh đã trải nghiệm!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến nỗi buồn và niềm vui nơi các môn đệ của Chúa Giêsu; nhưng ‘nguồn vui luôn chiếm ưu thế’ một cách tất yếu. Vì “Ít lâu nữa, các con sẽ lại thấy Thầy!”.

Chúa Giêsu nói đến nỗi buồn của các môn đệ vì sự ra đi của Ngài; nhưng ngay sau đó, Ngài nói đến niềm vui “sẽ lại thấy Thầy” của họ. Câu chuyện Công Vụ Tông Đồ hôm nay là một bằng chứng. Lần đầu tiên đến Côrintô, Phaolô được đôi vợ chồng Aquila và Priscilla tiếp đón. Họ dành cho ngài một chỗ ở, một việc làm. Nhưng còn nhiều hơn thế! Về sau, qua các thư, Phaolô tiết lộ – không chỉ ở Côrintô – họ còn có những ‘căn phòng’ tương tự ở Êphêsô, ở Rôma, nơi các tín hữu học và dạy giáo lý, chia sẻ Lời Chúa và cử hành Thánh Thể. Bạn sẽ ngạc nhiên khi nhớ rằng, lễ “Hai thánh dệt lều Aquilla và Priscilla” được mừng vào ngày 8/7 hàng năm! Đức Bênêđictô XVI gọi họ là “Các giáo dân đã hiến tặng “đất tốt” cho việc phát triển đức tin”. Nhờ họ, “Chúa đã mặc khải ơn Người cứu độ trước mặt chư dân” – Thánh Vịnh đáp ca. Phaolô hẳn đã trải nghiệm sự hiện diện của Chúa Phục Sinh qua họ. Rõ ràng, ‘nguồn vui luôn chiếm ưu thế!’.

Ở đây, chúng ta có một hình ảnh tuyệt vời về những gì mà Giáo Hội được kêu gọi để trở thành. Đó là một ‘cộng đồng các kẻ tin’ vốn sẵn sàng nâng đỡ nhau, đặc biệt những lúc khó khăn; một sứ vụ mà tất cả chúng ta, trong mọi đấng bậc cùng chia sẻ, dù là nam hay nữ, trẻ hay già, độc thân hay đã lập gia đình. Đó là một sứ vụ mà Chúa Thánh Thần sẽ luôn thúc đẩy, truyền cảm hứng, để mỗi người trở nên ‘sự hiện diện đầy ủi an’ của Chúa Phục Sinh. Nhờ đó, ai ai cũng có thể trải nghiệm ‘Chúa là nguồn vui’ qua các thành viên trong cộng đồng đức tin của mình.

Anh Chị em,

“Các con sẽ lại thấy Thầy!”. “Giêsu Nguồn Vui” luôn nhịp bước bên chúng ta, Ngài không cất đi những khốn khổ chúng ta gặp trên đường, nhưng luôn hiện diện để bạn và tôi đi trọn con đường Ngài đã đi. Vấn đề là, chúng ta có “biết ‘phó thác’ quá khứ cho lòng thương xót của Thiên Chúa; ‘phó mặc’ tương lai cho sự quan phòng tốt lành của Ngài; và ‘phó dâng’ toàn thể hiện tại cho tình yêu Ba Ngôi?”. Tắt một lời, nếu Chúa Phục Sinh luôn ‘chiếm chỗ’ ưu tiên ở trung tâm ngày sống của chúng ta, chúng ta sẽ ‘lại thấy Ngài’. Thấy Ngài trong kinh nguyện; thấy Ngài trong Thánh Thể; thấy Ngài trong Lời, nhất là thấy Ngài trong những con người mà chúng ta phục vụ. Đó là những thành viên của Hội Thánh hay chưa gia nhập Hội Thánh. Ngài là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để có thể chia sẻ ‘Giêsu Nguồn Vui’ cho những ai vui ít, buồn nhiều, cho con nhận ra sự ‘hiện diện đầy ủi an’ của Chúa trong từng phút giây ngày sống của con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***********

Thứ Năm Tuần VI – Mùa Phục Sinh

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

16 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Ít lâu nữa, anh em sẽ không còn trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy.”

17 Bấy giờ vài người trong nhóm môn đệ của Đức Giê-su hỏi nhau : “Người muốn nói gì khi bảo chúng ta : ‘Ít lâu nữa, anh em sẽ không trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy’ và ‘Thầy đến cùng Chúa Cha’ ?” 18 Vậy các ông nói : “’Ít lâu nữa’ nghĩa là gì ? Chúng ta không hiểu Người nói gì !” 19 Đức Giê-su biết là các ông muốn hỏi mình, nên bảo các ông : “Anh em bàn luận với nhau về lời Thầy nói : ‘Ít lâu nữa, anh em sẽ không trông thấy Thầy, rồi ít lâu nữa, anh em sẽ lại thấy Thầy’. 20 Thật, Thầy bảo thật anh em : anh em sẽ khóc lóc và than van, còn thế gian sẽ vui mừng. Anh em sẽ lo buồn, nhưng nỗi buồn của anh em sẽ trở thành niềm vui.”


 

Hạnh phúc đời đời là gì?- Cha Vương

Hạnh phúc đời đời là gì?

Chúc 1 ngày thật mạnh mẽ trong đức Tin, bền vững trong đức Cậy, tràn đầy trong đức Mến nhé.

Cha Vương 

Thứ 4: 8/5/2024

GIÁO LÝ:  Hạnh phúc đời đời là gì? Hạnh phúc đời đời là được thấy Chúa và được tham dự hạnh phúc với Chúa. (YouCat, số 285)

 SUY NIỆM: Nơi Thiên Chúa, Cha, Con, Thánh Thần là sự sống, niềm vui và hiệp thông vĩnh cửu. Ta được tham dự sự sống đó, đối với ta là con người thì thật là hạnh phúc không thể tưởng tượng được và có tính vĩnh hằng. Hạnh phúc ấy là quà tặng thuần túy do ân sủng Chúa ban, bởi vì ta không thể nào tự mình kiếm cho mình được, cũng không thể nào nắm bắt được sự bao la của nó. Thiên Chúa muốn rằng, ngay trong đời sống ta ở trần gian, ta chọn theo hạnh phúc. Thiên Chúa cho ta tự do chọn, và yêu thích nó hơn hết mọi sự, chọn làm lành và tránh làm dữ với hết sức ta.  (YouCat, số 285 t.t.)

❦ Con người cao cả đến nỗi trên trái đất không gì thỏa mãn nó được. Con người chỉ thỏa mãn nếu quay về với Chúa. Bắt cá ra khỏi nước, nó không sống được. Con người không có Chúa cũng vậy. (Thánh Gioan Vianney)

❦  Chỉ có Đấng dựng nên con người mới làm con người được hạnh phúc. (Thánh Augustinô)

 LẮNG NGHE: Chúng ta sẽ thấy Người như Người hiện hữu. (1 Ga 3:2)

 CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Ki-tô Phục Sinh, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, xin tăng thêm niềm tin cậy mến trong con để con tìm được hạnh phúc đích thực chỉ có thấy ở nơi Thiên Chúa tình yêu mà thôi.

From: Do Dzung

Hạnh Phúc Bên Chúa – Thanh Hoài | St: Sơn Túi Đỏ | Minh họa: Vũ Đoàn Đại Dương 

MÙ MỜ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đấng quý vị không biết mà vẫn tôn thờ, thì tôi xin rao giảng cho quý vị!”.

Socrates, ông tổ triết Tây, không viết ra bất cứ điều gì; triết học của ông được lưu truyền qua đồ đệ Platô. Ông không nhận mình là thầy, chỉ nhận là bà đỡ “giúp đứa trẻ tự chào đời”; “Không dạy ai điều gì; tôi chỉ khiến họ suy nghĩ!”; “Mẹ tôi đỡ đẻ cho các bà, tôi đỡ đẻ cho các bộ óc!”. Cuối đời, Socrates bị cáo buộc đã làm hư hỏng giới trẻ, bất kính Athêna. Ông bị bức tử, buộc phải uống thuốc độc. Socrates để lại một câu nói bất hủ, “Tôi chỉ biết một điều, tôi không biết gì cả, tôi mù mờ về mọi sự!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay nói đến sự ‘mù mờ!’. Một trùng hợp thú vị, là chính dân thành Athêna thời Phaolô, nơi 400 năm trước đã bức tử Socrates – biết có thần minh – nhưng họ ‘mù mờ’ khi không biết vị thần đó là ai. Cũng thế, bạn và tôi biết Thiên Chúa, biết Chúa Giêsu, nhưng vẫn ‘mù mờ’ về Ngài; chúng ta không bao giờ biết Ngài trọn vẹn cho tới khi lên thiên đàng.

Bài đọc Công Vụ Tông Đồ tường thuật chuyến dừng chân của Phaolô ở Athêna, nơi ông thấy một bàn thờ “Kính Thần Vô Danh”. Phaolô lên tiếng, “Đấng quý vị không biết mà vẫn tôn thờ, thì tôi xin rao giảng cho quý vị!”. Ngài là Thiên Chúa, Đấng tự mặc khải trong cuộc đời, cái chết và sự sống lại của Chúa Giêsu; Ngài là “Đấng tạo thành vũ trụ và muôn loài trong đó, Đấng làm Chúa Tể trời đất”. Thánh Vịnh đáp ca gợi lên ‘sự hiểu biết’ này, “Trời đất rạng ngời vinh quang Chúa!”.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói với các môn đệ về những điều họ đang ‘mù mờ’, “Thầy còn nhiều điều phải nói với các con, nhưng bây giờ, các con không có sức chịu nổi”. Là Kitô hữu, chúng ta biết Thiên Chúa, biết Chúa Giêsu; tuy  nhiên, chúng ta vẫn ‘mù mờ’ về Ngài và sẽ không bao giờ biết Ngài hoàn toàn. Bao lâu còn trên dương thế, chúng ta chỉ đang dò dẫm trên hành trình hướng tới sự hiểu biết Ngài mà thôi! Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu nói về Đấng Chúa Cha sẽ sai đến, “Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn các con tới sự thật toàn vẹn”. Nói cách khác, cần có sự dẫn dắt của Chúa Thánh Thần. Chính Thánh Thần là Đấng làm cho tình yêu Thiên Chúa trở nên hữu hình đối với chúng ta, và chính Thánh Thần hướng chúng ta đến sự hiểu biết Chúa Giêsu một cách trọn vẹn.

Anh Chị em,

“Tôi chỉ biết một điều, tôi không biết gì cả!”. Chúa Giêsu là Đấng mà chúng ta vừa ‘biết và không biết’, vì nếu biết Ngài, bạn và tôi đã nên thánh từ lâu. Biết Chúa Giêsu, nhưng không biết Ngài yêu chúng ta đến mức nào, đến mức chết trên thập giá! Biết Chúa Giêsu, nhưng không biết Ngài khao khát chúng ta đến mức nào, đến mức ẩn mình trong Thánh Thể, chờ đợi chúng ta mỗi ngày! Biết Chúa Giêsu, nhưng chúng ta không nhận biết Ngài trong anh chị em mình, nhất là nơi những người nghèo khổ. Như thế, sự hiểu biết

Thiên Chúa, hiểu biết Chúa Giêsu nơi chúng ta vẫn rất ‘mù mờ’; và sự hiểu biết này sẽ chỉ tiến triển nếu mỗi người biết ngoan nguỳ dưới sự dìu dắt của Thánh Thần. Chính sự hiểu biết được soi sáng bởi Thánh Thần này mới có thể biến đổi bạn, biến đổi tôi tự bên trong!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con ‘mù mờ’ về Chúa, càng ‘mù mờ’ về con. Xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con! May ra nhờ đó, con sẽ sớm nên thánh!”, Amen.

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

***********

Thứ Tư Tuần VI – Mùa Phục Sinh

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

12 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng : “Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em. Nhưng bây giờ, anh em không có sức chịu nổi. 13 Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn. Người sẽ không tự mình nói điều gì, nhưng tất cả những gì Người nghe, Người sẽ nói lại, và loan báo cho anh em biết những điều sẽ xảy đến. 14 Người sẽ tôn vinh Thầy, vì Người sẽ lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em. 15 Mọi sự Chúa Cha có đều là của Thầy. Vì thế, Thầy đã nói : Người lấy những gì là của Thầy mà loan báo cho anh em.”


 

Hãy đến với các con chiên lạc nhà ít-ra-en. (Mt 10:6)- Cha Vương 

 Trong ánh mắt tràn đầy yêu thương, Chúa hằng thao thức mọi người trở về với Chúa, có bao giờ bạn thao thức muốn gặp Chúa chưa? Chúa đang chờ bạn trong nhà tạm đó.

 Cha Vương 

Thứ 3: 07/05/2024

TIN MỪNG: Hãy đến với các con chiên lạc nhà ít-ra-en. (Mt 10:6)

SUY NIỆM: Chúa Giêsu khi sai các tông đồ đi rao giảng đã căn dặn các ông đừng đến với “dân ngoại” mà chỉ đến với “các con chiên lạc nhà Ít-ra-en.” Chỉ thị đó không khỏi làm chúng ta thắc mắc: Chúa được sai đến là để cứu chuộc mọi người, và trước khi lên trời, Ngài còn sai các môn đệ đến với mọi dân tộc cơ mà? Vậy tại sao Chúa lại có thái độ phân biệt đối xử, kỳ thị chủng tộc như thế? Các ngôn sứ vẫn ví Ít-ra-en như cây nho được Thiên Chúa yêu quí chăm sóc đặc biệt; vì thế khi Ít-ra-en sống chung với các dân ngoại, bị sa lầy trong việc thờ ngẫu tượng, lạc xa đường lối huấn lệnh của giao ước Thiên Chúa đã ký kết với họ, Ngài đã không đành lòng để họ mãi mãi là những chiên lạc, mà mong muốn qui tụ họ lại thành một đàn chiên. Đó chính là việc ưu tiên hàng đầu trong sứ vụ của Đức Kitô. Vì thế, vừa mới chọn gọi mười tông đồ, Chúa đã sai họ đi ngay đến với các chiên lạc, sứ vụ đầu tiên và cấp bách nhất, trước khi mở rộng ra đến với mọi dân tộc. Nhìn một cách gần gũi hơn, trong giáo xứ, trong cộng đồng, nơi bạn sinh sống và làm việc có ai vốn đã là kitô hữu mà nay vì hoàn cảnh nào đó đã không sống đạo không? Bạn có thao thức về điều đó không? Bằng lời cầu nguyện và những hy sinh cũng như bằng cuộc sống bác ái, bạn hãy nói lên rằng đàn chiên Hội Thánh chính là mái ấm gia đình mời gọi họ trở về sum họp.

LẮNG NGHE: Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất. (Lc 19:10)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin cho con tấm lòng biết chạnh thương như Chúa, và xin sai chúng con đi để loan báo Tin Mừng tình thương của Chúa cho muôn dân.

THỰC HÀNH: Sống bác ái mỗi ngày với ý thức đây chính là cung cách thiết yếu để sống và loan báo Tin Mừng.

From: Do Dzung

Gặp Chúa Trên Quê Hương || Sáng tác: Lm.Trọng Khẩn || Tb: Trần Ngọc Lan

 GIÀ ĐI NHƯ MỘT TU VIỆN TỰ NHIÊN – Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Tu viện là gì?  Tu viện hoạt động như thế nào?  Thánh Biển Đức (480-547 TCN) được xem là nhà sáng lập đời sống tu viện Tây phương, ngài có lời khuyên như luật căn bản cho các tu sĩ của ngài: Hãy ở trong phòng của mình, nó sẽ dạy anh em mọi điều anh em cần biết.  Hiểu cho đúng, đây là một ẩn dụ phong phú, chứ không phải lời khuyên theo nghĩa đen.  Khi nói đến một tu sĩ ở trong phòng và để việc đó dạy mình những gì mình cần biết, ngài không nói đến căn phòng tu sĩ trong tu viện.  Ngài đang nói đến tình trạng sống hiện tại của một tu sĩ hay của bất kỳ ai.

Đôi khi, điều này được linh đạo Kitô giáo gọi là trung thành với bổn phận hiện tại.  Ý nghĩa là nếu chúng ta trung thành với tình yêu và có thiện tâm với tình trạng cuộc sống hiện tại của mình, thì cuộc sống tự nó sẽ làm cho chúng ta trưởng thành và nhân đức.  Ví dụ, một người mẹ hy sinh, tận tụy hết lòng nuôi con, bà sẽ trưởng thành và vị tha qua quá trình bà.  Nhà của bà sẽ là căn phòng tu sĩ của bà và nói theo ẩn dụ, bà sẽ là tu viện trưởng của tu viện mình (cùng vài tu sĩ rất nhỏ tuổi) và việc ở trong tu viện này, là mái nhà của bà, nó sẽ dạy cho bà mọi điều bà cần biết.  Bà sẽ nuôi dạy con cái, nhưng con cái cũng sẽ nuôi dạy bà.  Tình mẫu tử sẽ dạy bà những gì bà cần biết và sẽ làm cho bà thành một vị trưởng bối khôn ngoan, một Khôn ngoan kinh điển và gương mẫu.

Quá trình già đi chính là một tu viện tự nhiên.  Nếu sống đủ lâu, cuối cùng quá trình già đi sẽ biến tất cả mọi người thành tu sĩ.  Các tu sĩ có bốn lời khấn: khó nghèo, khiết tịnh, vâng phục và kiên vững.  Quá trình già đi (dường như tàn nhẫn) đưa chúng ta đến với việc bị loại ra rìa, phải phụ thuộc vào người khác, mất đi đời sống tình dục năng nổ, và đi vào tình trạng sống không lối thoát, có thể nói là áp đặt bốn lời khấn đó lên chúng ta.  Nhưng như lời khuyên của Thánh Biển Đức, điều này có thể dạy cho chúng ta mọi điều chúng ta cần biết, và nó có sức mạnh độc nhất vô nhị làm chúng ta trưởng thành một cách rất sâu sắc.  Các tu sĩ có những bí quyết đáng để chúng ta học hỏi.  Quá trình già đi cũng vậy.

Đây có thể đem lại hiểu biết đặc biệt về cách chúng ta có thể biến những ngày tháng cuối đời và cái chết của chúng ta thành một món quà tận căn cho người khác.  Trong những thế kỷ đầu của Kitô giáo, tử đạo là cách lý tưởng để một tín hữu kết thúc hành trình dương thế.  Nó được xem là cách triệt để để noi gương Chúa Kitô và biến cái chết của mình thành một ơn.  Dĩ nhiên, sau khi Kitô giáo thành quốc giáo và các đại đế không còn giết hại Kitô hữu nữa, thì chuyện này cần được suy nghĩ lại.  Từ đó đã có nhiều nỗ lực để tử đạo có thể hiểu theo nghĩa bóng.  Có một cách phổ biến là sau khi nuôi dạy con cái trưởng thành và đến tuổi về hưu, hai vợ chồng sẽ rời nhau và mỗi người đến một tu viện để sống phần đời còn lại như tu sĩ.

Các nhà thần nghiệm Kitô giáo kinh điển nói, trong giai đoạn cuối đời, chúng ta nên đi vào điều mà họ gọi là đêm tối tâm hồn, cụ thể là chúng ta chủ động đưa ra quyết định triệt để dựa trên đức tin, bước vào một tình trạng sống mà chúng ta không còn chăm sóc cho bản thân mình, mà phải tin tưởng, với một đức tin thuần túy nhất, rằng Thiên Chúa sẽ chu cấp cho chúng ta.  Điều này cũng tương tự với linh đạo của Ấn giáo, cho rằng trong giai đoạn cuối cùng, trưởng thành trọn vẹn của cuộc đời, chúng ta nên trở thành môn đệ sannyasin, hành khất già thánh thiện.

Tôi nghĩ rằng, hầu hết chúng ta sẽ không bao giờ chủ động cắt đứt mọi an toàn cũ của mình để đặt mình vào tình trạng mà chúng ta bất lực trong việc chu toàn và chăm sóc bản thân.  Nhưng đây là lúc thể hiện vị trí của mình một cách tự nhiên.  Quá trình già đi sẽ làm điều đó cho chúng ta.  Nó sẽ biến chúng ta thành môn đệ sannyasin và đưa chúng ta vào đêm tối tâm hồn.

Như thế nào?  Khi già đi, sức khỏe suy yếu và thấy bị đẩy ra rìa hơn, không còn một vị trí quan trọng trong xã hội, chúng ta sẽ dần mất đi năng lực tự chăm sóc cho bản thân.  Cuối cùng, nếu sống đủ lâu, hầu hết chúng ta sẽ chuyển sang sống trong cơ sở hỗ trợ sinh hoạt, và nó là một tu viện tự nhiên.

Đúng là một ẩn dụ quá thích hợp!  Cơ sở hỗ trợ sinh hoạt như một tu viện tự nhiên.  Ẩn dụ này cũng thích hợp cho ý nghĩa của việc (bị cưỡng bách) bước vào đêm tối tâm hồn và việc làm môn đệ sannyasin, hành khất già thánh thiện.  Thực chất nó mang ý nghĩa: khi ai đó sống trong cơ sở hỗ trợ sinh hoạt, thì dù người đó là triệu phú hay người bần cùng, thì luật cũng như nhau.  Vì chúng ta không thể chăm sóc cho bản thân (và thật sự là không cần phải làm thế), thì chúng ta sống một cuộc sống tu viện vâng phục và phụ thuộc.

Khi cần hỗ trợ sinh hoạt, là chúng ta sống theo tiếng chuông tu viện và chết như một hành khất già thánh thiện.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim