‘NGẬM NGÀI LẠI!’ – Lm. Minh Anh, Tgp Huế

Lm. Minh Anh, Tgp Huế

“Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền!”.

“Một tâm trí cởi mở không là gì cả! Chỉ cần có một tâm trí cởi mở thì không là gì cả! Mục đích của việc mở rộng tâm trí – cũng giống như việc mở miệng – là để ngậm nó lại trước một thứ gì đó rắn chắc!” – G.K. Chesterton.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay cho thấy dường như Chúa Giêsu đã chiếm được trái tim dân thành Capharnaum; xem ra họ đã ‘ngậm Ngài lại’ – theo Chesterton – “một thứ gì đó rắn chắc!”. Họ đã cởi mở với quà tặng của Ngài khi “Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy!”.

Vậy điều gì đã gây ấn tượng với những người Capharnaum? Một phần là “uy quyền và thế lực” Chúa Giêsu đã dùng để nói và hành động. Nhưng không chỉ có vậy, vì Ngài cũng đã làm vậy ở Nazareth, nơi mọi người không tin vào Ngài. Ở Capharnaum, không phải Chúa Giêsu khác biệt, mà có vẻ như mọi người ở đây khác biệt! Trên thực tế, khi Ngài chuẩn bị rời đó, họ đã cầu xin Ngài ở lại – dù cuối cùng Ngài cũng gặp sự phản kháng từ họ – nhưng phản ứng ban đầu của họ là ‘thán phục và tin’.

Là những người muốn Chúa Giêsu hành động mạnh mẽ trong cuộc sống mình, bạn và tôi cũng hãy xin Ngài hành động bằng “uy quyền và thế lực” trên linh hồn mình! Nhiều người, thỉnh thoảng, cảm thấy cuộc sống của họ có phần mất kiểm soát; họ trải nghiệm yếu đuối, bối rối, thiếu định hướng… Vì lý do đó, “uy quyền và thế lực” tâm linh thực sự rất được chào đón. Bạn cần Chúa Giêsu áp dụng “uy quyền và thế lực” nào cho mình?

Hãy nghĩ đến một đứa trẻ đang sợ hãi. Khi điều này xảy ra, nó sẽ tìm đến cha mẹ để được bảo vệ. Cái ôm của cha mẹ ngay lập tức giúp xua tan nỗi sợ và lo lắng của nó. Với chúng ta cũng vậy. Hãy coi Chúa Giêsu là nguồn bình an trong cuộc sống mình! Ngài là Đấng duy nhất có khả năng sắp xếp cuộc sống, giải thoát chúng ta khỏi sự tấn công của kẻ ác, mang lại bình an và tĩnh lặng cho những cảm xúc hỗn loạn; đồng thời, làm sáng tỏ những câu hỏi đầy nghi ngờ của mỗi người. Nhưng điều này chỉ có thể xảy ra nếu chúng ta cởi mở với ân sủng Ngài ban. Quyền năng của Ngài không bao giờ thay đổi, nhưng nó chỉ có thể đi vào cuộc sống khi chúng ta biết ‘ngậm Ngài lại’ để thay đổi, và khi chúng ta nhận ra sự yếu đuối của mình và nhu cầu cần được Ngài kiểm soát.

Anh Chị em,

“Lời của Người có uy quyền!”. Hãy suy gẫm về “uy quyền và thế lực” tâm linh vô hạn nơi Chúa Giêsu! Đó là một uy quyền vượt xa bất kỳ điều gì khác mà chúng ta có thể tưởng tượng. Ngài muốn thực hiện uy quyền này trong cuộc sống bạn vì tình yêu. Vậy điều gì đang cản trở việc Ngài kiểm soát cuộc sống bạn nhiều hơn? Ngài muốn khiển trách ‘tội lỗi’ hoặc ‘cám dỗ’ nào trong cuộc sống bạn? Ngài muốn giải thoát bạn khỏi sự áp bức nào? Hãy là một thành viên của thị trấn Capharnaum – hoàn toàn chào đón Chúa Giêsu – kinh ngạc về Ngài và níu Ngài ở lại. Công việc của Chúa Giêsu trong cuộc sống bạn phụ thuộc vào sự đáp trả của bạn. Hãy để Ngài đi vào và ‘ngậm Ngài lại!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để trái tim con, tâm trí con ‘ngậm một thứ gì khác’ ngoài Chúa! Xin xoá bỏ mọi nghi ngờ và bướng bỉnh khỏi trái tim con, tâm trí con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp Huế)

From: Kim Bang Nguyen

***********************************

Thứ Ba Tuần XXII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

31 Khi ấy, Đức Giê-su xuống Ca-phác-na-um, một thành miền Ga-li-lê, và ngày sa-bát, Người giảng dạy dân chúng. 32 Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền.

33 Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng: 34 “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa!” 35 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó: “Câm đi, hãy xuất khỏi người này!” Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh. 36 Mọi người rất đỗi kinh ngạc và nói với nhau: “Lời ấy là thế nào? Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất!” 37 Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng. 


 

Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người- Cha Vương 

Chúc Bạn và gia đình ngày nghỉ Labor Day, thư giãn và an lành. Thành thật xin lỗi vì cái điện thoại của mình nó bị “hack” bạn hãy cẩn thận sử dụng các thiết bị không được an toàn mấy như—Zalo, messenger…

Cha Vương 

Thứ 2: 02/09/2024

TIN MỪNG: Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho. Vậy, anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai, cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy. (Mátthêu 6:33-34)

SUY NIỆM: Đã sinh ra trên đời làm người thì Bạn phải lao động, người lao động bằng chân tay, kẻ lao động bằng trí óc. Theo tinh thần của Giáo Hội Công giáo, lao động không phải là một công việc hèn hạ mà là vinh dự, là niềm tự hào. Nó phải được nhìn dưới ánh sáng của Chúa Giê-su Kitô, Con Thiên Chúa đã nhập thể làm người, Ngài mặc lấy thân xác loài người.  Ngài mang lấy bản thể con người nhưng không mất đi Thiên Tính của Ngài.  (GLCG 479) Ngài là “hình ảnh của Thiên Chúa vô hình”(Colôsê 1:15a) và đã kết hợp với tất cả mọi người. Người đã làm việc với bàn tay con người, đã suy nghĩ bằng trí óc con người, đã hành động với ý chí con người, đã yêu mến bằng quả tim con người. Sinh bởi trinh nữ Maria, Người đã thực sự trở nên một người giữa chúng ta, giống chúng ta mọi sự, ngoại trừ tội lỗi. (CV II, Gaudium Et Spes), #22) Người là con người hoàn hảo đã trả lại cho con cháu của Adam hình ảnh Thiên Chúa đã bị tội nguyên tổ làm sai lệch. Để tránh những sự sai lệch về lao động, mọi việc—lời nói cũng như việc làm, đều phải quy về Chúa Kitô. Bạn hãy noi gương Thánh Vinh Sơn Phaolô trước khi làm bất cứ việc gì, Ngài đều tự hỏi: “Nếu Chúa Giêsu trong trường hợp tôi, Ngài sẽ làm gì ?” Và rồi, Thánh nhân “làm” hay “không làm” theo ý  hướng đó. Làm được như thế, tất cả mọi công việc Bạn làm sẽ bớt nặng nhọc hơn và đem lại lợi ích cho hồn xác Bạn và những người chung quanh.

CẦU NGUYỆN: Xin cho chúng con được vui hưởng lòng nhân hậu của Chúa là Thiên Chúa chúng con. Việc tay chúng con làm, xin Ngài củng cố, xin củng cố việc tay chúng con làm. (Thánh Vịnh 90:17)

LẮNG NGHE: Anh em có làm gì, nói gì, thì hãy làm hãy nói nhân danh Chúa Giê-su và nhờ Người mà cảm tạ Thiên Chúa Cha. (Côlôxê 3:17)

THỰC HÀNH: Bạn hãy làm việc với bàn tay của Chúa Kitô, suy nghĩ bằng trí óc của Chúa Kitô, hành động với ý chí của Chúa Kitô, và yêu mến bằng quả tim của Chúa Kitô.

From: Do Dzung

******************************

Hạt Giống Tình Yêu – Nhạc Thánh Ca Công Giáo Hay Nhất – Nghe Để Thêm Yêu Mến, Nương Tựa Vào Chúa 

LUÔN LÀ “HÔM NAY” – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe!”.

“Lời tiên tri của Isaia có từ nhiều thế kỷ trước, nhưng Chúa Giêsu – “trong quyền năng của Thánh Thần” – làm cho nó ‘liên quan’ và trên hết, đưa nó đến sự ‘ứng nghiệm’; đồng thời, chỉ ra ‘cách thức’ chúng ta đón nhận Lời Chúa. Lời Chúa luôn là “hôm nay!”. Lời tiên tri này nói với trái tim bạn hôm nay!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu lấy lại lời Isaia, những lời vượt ra ngoài thời điểm lịch sử cụ thể khi chúng được nói ra. Chúa Thánh Thần chiếm ngự trọn vẹn trong Ngài; Chúa Thánh Thần sai Ngài đến với những kẻ tin. Và “Lời tiên tri này nói với trái tim bạn hôm nay”; bởi lẽ, Lời Chúa luôn là “hôm nay!”.

Người đồng hương của Chúa Giêsu ấn tượng bởi lời Ngài. Và mặc dù bị che khuất bởi những định kiến, họ không tin, nhưng họ vẫn nhận ra lời Ngài dạy khác với những vị thầy khác. Họ cảm thấy Ngài còn nhiều điều hơn thế. Điều gì ở đây? Đó là sự xức dầu của Thánh Thần! Đôi khi, bài giảng và lời dạy của chúng ta vẫn chung chung, trừu tượng; chúng không chạm đến tâm hồn và cuộc sống của ai. Tại sao? Vì chúng thiếu sức mạnh của điều này: “hôm nay”. Những gì Chúa Giêsu “công bố” trong quyền năng của Thánh Thần, chính là ngày hôm nay. Ngài đang nói với chúng ta “hôm nay”. Phaolô đã xác tín, “Tôi nói, tôi giảng, mà chẳng dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn, nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và quyền năng Thiên Chúa!” – bài đọc một.

Ngoài ra, những lời trong Phúc Âm là những lời ban sự sống ‘vĩnh cửu và hiện tại’. Chúng là ‘vĩnh cửu’ vì Đấng Hằng Hữu đã phán, là ‘hiện tại’ vì Chúa Giêsu làm cho chúng được ứng nghiệm vĩnh viễn. Lắng nghe Lời, bạn tiếp nhận “không phải như lời người phàm, nhưng như lời của Thiên Chúa, và đích thực là thế, lời đó có sức biến đổi linh hồn”. Chúa không nói ‘với tai’ mà ‘với tim!’. Bất cứ điều gì Ngài nói đều sâu sắc, đầy ý nghĩa và tình yêu. Lời Chúa là nguồn sống vô tận, “Ai có thể thấu hiểu dù chỉ một lời Chúa phán? Như người khát uống từ một nguồn nước, bạn để lại nhiều hơn những gì có thể nắm bắt” – thánh Ephraem. Lời Chúa xuất phát từ trái tim Thiên Chúa; và, từ trái tim này, từ lòng Ba Ngôi, Con Thiên Chúa – Ngôi Lời của Cha – đã đến với nhân loại.

Anh Chị em,

Đó là lý do tại sao mỗi ngày, lắng nghe Lời Chúa, chúng ta phải có thể thưa lên cùng Đức Trinh Nữ Maria: “Xin hãy thực hiện nơi tôi theo lời Người!” và Chúa sẽ trả lời: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai con vừa nghe!”. Tuy nhiên, để Lời Chúa có hiệu quả, bạn và tôi phải loại bỏ mọi định kiến. Người đương thời với Chúa Giêsu không hiểu điều đó, họ chỉ nhìn Ngài bằng con mắt phàm tục, “Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?”. Họ có thể thấy nhân tính của Chúa Giêsu, nhưng không thể đánh giá được thần tính của Ngài. Bất cứ khi nào chúng ta lắng nghe Lời Chúa, ngoài phong cách văn chương, vẻ đẹp của cách diễn đạt hay tính đặc thù của hoàn cảnh, chúng ta hãy nhớ rằng, chính ‘Chúa đang nói với tôi!’. Vì Lời Chúa luôn là “hôm nay!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cám ơn Chúa chỉ cho con một sự thật. Sở dĩ, cuộc sống con cứ ‘ì à ì ạch’, vì lẽ Lời Chúa chưa ‘đọng mấy hột’ trên con. Con quên mất, Lời Chúa luôn là “hôm nay!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

************************************

Thứ Hai Tuần XXII, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.

16 Khi ấy, Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : 18 Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 19 công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.

20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. 21 Người bắt đầu nói với họ : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” 22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.

Họ bảo nhau: “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao ?” 23 Người nói với họ: “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ : Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào !” 24 Người nói tiếp: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi-. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.


 

TÔN GIÁO ĐÍCH THỰC – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì xa Ta!”.

“Ở Nga, các Kitô hữu ‘chịu’ thử thách bằng ‘gian khổ’; ở Mỹ, bạn ‘được’ thử thách bằng ‘tự do’. Thử thách bằng tự do khó hơn nhiều! Không ai gây áp lực cho bạn về tôn giáo; bạn thoải mái và không quá tập trung vào Chúa Kitô, vào lời dạy của Ngài và cách sống Ngài muốn bạn sống. Dần dần, tôn giáo đích thực của bạn biến chất!” – Pavel Poloz.

Kính thưa Anh Chị em,

Không chỉ tự do có thể khiến ‘tôn giáo đích thực’ biến chất nhưng sự giả hình, sự cứng nhắc, cũng có thể làm tôn giáo biến chất. Trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, với những người đạo đức giả, Chúa Giêsu cho biết, Isaia rất chí lý khi nói, “Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì xa Ta!”.

Sống theo lề luật, Israel được kỳ vọng sẽ sống tốt hơn những hàng xóm ‘ngoại đạo’ – bài đọc một. Đến thời Chúa Giêsu, lề luật trở nên cứng nhắc, không còn là kim chỉ nam giúp mọi người yêu thương và phục vụ Chúa. Giữ luật trở thành mục đích cho chính nó. Trọng tâm luật không còn là xây dựng mối tương quan với Chúa và đồng loại, mà là kiểm tra hành vi bên ngoài của mình. Lời thú tội của chúng ta đôi khi cũng vậy. Nhiều “tội” chúng ta xưng được diễn đạt như là những ‘thất bại cá nhân’ đang khi chúng ta rất ít đề cập đến cách ‘tôi đối xử’ với người khác hoặc ‘tôi gây thương tổn’ cho người khác.

Trong thời đại hôm nay, chúng ta có thể nói, “Ông ấy là người Công Giáo tốt; không bỏ lễ Chúa Nhật”. Không cần biết ông ấy làm gì, nghĩ gì, cảm thấy gì trong nhà thờ; hay ông ấy liên hệ với những người chung quanh thế nào trong Thánh Lễ và đặc biệt, sau Thánh Lễ. Điều quan trọng, cách nào đó – duy nhất quan trọng – là ông ấy có mặt ngày Chúa Nhật. Và quan niệm ‘tôn giáo đích thực’ của chúng ta chỉ ‘cao ngang tầm’ ấy!

Chúa Giêsu còn nói đến sự giả hình khi tiết lộ nguồn gốc của sự ô uế đích thực. Nó không phải là thức ăn đồ uống nào từ bên ngoài; ô uế thực sự nằm ở trong tim. Một người không trở nên ‘ô uế’ khi ăn thịt heo hay tiếp xúc với máu, càng không phải vì không rửa tay trước khi ăn. Nhưng tất cả xung đột này liên quan trực tiếp đến mối quan hệ yêu thương của chúng ta với Chúa, với tha nhân. Theo thánh Giacôbê, ‘tôn giáo đích thực’ thật cụ thể, đó là “Lòng đạo đức tinh tuyền và không tỳ ố trước mặt Chúa, là thăm viếng cô nhi lâm cảnh gian truân, và giữ mình khỏi mọi vết nhơ thế gian” – bài đọc hai.

Anh Chị em,

“Lòng chúng thì xa Ta!”. Theo Đức Phanxicô, “Không phải những thứ bên ngoài làm chúng ta nên thánh hoặc không thánh, mà là trái tim vốn thể hiện ý định, sự lựa chọn và ý chí làm mọi sự vì tình yêu Chúa. Hành vi là kết quả của những gì chúng ta quyết định trong tim, chứ không ngược lại. Thay đổi hành vi, nhưng không thay đổi trái tim, chúng ta không phải là Kitô hữu đích thực. Ranh giới giữa thiện và ác không nằm ngoài, nó nằm trong chúng ta!”. Tôn giáo không liên quan nhiều đến việc giữ luật. Nó liên quan nhiều đến việc được giải thoát khỏi những ảnh hưởng làm hư hỏng môi trường và nhạy cảm với nhu cầu của những kẻ yếu và thiệt thòi nhất. Đó mới là ‘tôn giáo đích thực!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để tôn giáo của con ‘biến chất’ khi con không tập trung vào Chúa, lời dạy của Ngài; và nhất là ‘cách sống’ Chúa muốn con sống!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

******************************

CHÚA NHẬT XXII THƯỜNG NIÊN, NĂM B

Bài trích thư của thánh Gia-cô-bê tông đồ.

17 Anh em thân mến, mọi ơn lành và mọi phúc lộc hoàn hảo đều do từ trên, đều tuôn xuống từ Cha là Đấng dựng nên muôn tinh tú ; nơi Người không hề có sự thay đổi, cũng không hề có sự chuyển vần khi tối khi sáng. 18 Người đã tự ý dùng Lời chân lý mà sinh ra chúng ta, để chúng ta nên như của đầu mùa trong các thọ tạo của Người.

21b Anh em hãy khiêm tốn đón nhận lời đã được gieo vào lòng anh em ; lời ấy có sức cứu độ linh hồn anh em.

22 Anh em hãy đem Lời ấy ra thực hành, chứ đừng nghe suông mà lừa dối chính mình.

27 Lòng đạo đức tinh tuyền và không tỳ ố trước mặt Thiên Chúa Cha, là thăm viếng cô nhi quả phụ lâm cảnh gian truân, và giữ mình cho khỏi mọi vết nhơ của thế gian.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

1 Khi ấy, có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến. 2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. 3 Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân : họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận ; 4 thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn ; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. 5 Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa?” 6 Người trả lời họ : “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng : Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta.

7Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.

8a Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.”

14 Sau đó, Đức Giê-su lại gọi đám đông tới mà bảo : “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ : 15 Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được ; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.

21 “Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu : tà dâm, trộm cắp, giết người, 22 ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. 23 Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”


 

SỰ KINH NGẠC ĐÃ KHÔNG CÒN – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Trong bài thơ với tiêu đề Is/Not, văn hào Canada Margaret Atwood gợi ý khi tình yêu trở nên tê dại, thì chúng ta sẽ thấy mình như thế này:

Chúng ta kẹt nơi đây
Ở bên này biên giới
trong đất nước của những con đường mòn nát, những tòa nhà nhạt nhẽo
chẳng có gì ngoạn mục để ngắm nhìn
thời tiết thì bình thường
và tình yêu thuần túy
chỉ có trên những thứ đồ lưu niệm rẻ tiền nhất.

Tình yêu có thể trở nên tê dại giữa hai con người, cũng như ở cả trong văn hóa.  Và chuyện đó đã xảy ra trong văn hóa chúng ta, ít ra là ở phần lớn văn hóa. Sự háo hức từng một thời hướng dẫn đôi mắt chúng ta đã nhường chỗ cho một tê dại và thoái lui nào đó.  Chúng ta không còn tươi mới và sảng khoái trước cuộc đời.  Chúng ta đã thấy nó mang lại gì và đã cam chịu chấp nhận một mức độ nào đó.  Ở đó chỉ có thế thôi, nó đâu có tuyệt vời đến thế!  Tất cả những gì chúng ta có thể nỗ lực bây giờ là có thêm những thứ như cũ, với một hy vọng sai lầm, nếu chúng ta cứ tăng thêm liều thì hiệu quả sẽ tốt hơn.

Họ nói về những người già, nhưng người già thật ra lại trẻ trung trong trái tim.  Chúng ta ở mặt chống đối, người trẻ mà không còn trẻ trung trong lòng.  Sự kinh ngạc đã không còn.

Căn nguyên của chuyện này là gì?  Điều gì tước đi sự kinh ngạc khỏi chúng ta?  Sự quen thuộc và hậu duệ của chúng: cầu kỳ, kiêu hãnh về tri thức, thất vọng, buồn chán và khinh dễ.  Sự quen thuộc sản sinh ra khinh dễ và khinh dễ là phản đề của hai điều cần có để kinh ngạc trước thế giới: tôn kính và tôn trọng.

Tác giả G.K. Chesterton từng nói, quen thuộc là thứ ảo tưởng lớn nhất.  Thi sĩ Elizabeth Barrett Browning cho chúng ta một diễn đạt thi ca về điều này: Địa cầu đầy dẫy thiên đàng.  Bụi cây nào cũng có lửa của Thiên Chúa.  Nhưng chỉ có người nào nhìn thấy, họ cởi giây.  Số còn lại ngồi quanh nhặt trái và vô thức bôi bẩn mặt mình.  Đoạn thơ này mô tả rất đúng ảo tưởng của sự quen thuộc, nhặt trái mâm xôi trong khi bất cẩn bôi bẩn mặt mình, không biết mình đang ở trước sự hiện diện của đấng thánh.  Sự quen thuộc biến mọi thứ thành bình thường.

Vậy bài học là gì?  Làm sao để chúng ta phục hồi ý thức kinh ngạc?  Làm sao để chúng ta lại một lần nữa nhìn thấy ngọn lửa thần thiêng trong đời thường?  Chesterton gợi ý, bí quyết để phục hồi sự kinh ngạc và thấy được ngọn lửa thần thiêng trong đời thường chính là nhìn vào những thứ quen mắt cho đến khi chúng lại trở nên không quen mắt.  Theo Kinh Thánh, đây là điều mà Thiên Chúa yêu cầu ông Môsê khi ông nhìn thấy một bụi cây bốc cháy giữa hoang mạc và tò mò tiến lại gần ngọn lửa đó.  Thiên Chúa phán với ông: “Hãy cởi giày ra, nơi ngươi đang đứng là đất thánh.”

Câu này, lời mời độc nhất này, chính là bí quyết để phục hồi ý thức kinh ngạc của chúng ta mỗi khi chúng ta thấy mình kẹt ở bên này biên giới, trong đất nước của những con đường mòn nát, những tòa nhà nhạt nhẽo, chẳng có gì ngoạn mục để ngắm nhìn, thời tiết thì bình thường và tình yêu thuần túy dường như chỉ có trên những thứ đồ lưu niệm rẻ tiền nhất.

Một trong những giáo sư cao học của tôi thỉnh thoảng khuyên chúng tôi thế này: Nếu hỏi một đứa bé ngây thơ có tin có Ông già Noel không, nó sẽ trả lời có.  Nếu hỏi một đứa bé sáng suốt thì nó sẽ trả lời không.  Nhưng nếu hỏi một đứa trẻ sáng suốt hơn, nó sẽ mỉm cười và bảo là có.

Ý thức kinh ngạc của chúng ta ban đầu dựa vào sự ngây thơ khi là đứa trẻ, khi chưa quen thuộc một cách không lành mạnh với thế giới này.  Đôi mắt chúng ta vẫn mở to để ngạc nhiên trước sự mới mẻ của vạn vật.  Dĩ nhiên, điều đó thay đổi khi chúng ta lớn lên, trải nghiệm và học hỏi.  Chẳng mấy chốc, chúng ta biết sự thật về Ông già Noel và như thế, rất dễ dàng kèm theo cái chết của sự kinh ngạc, đồng thời sự quen thuộc khai sinh sự khinh dễ.  Đây là sự vỡ mộng, một giai đoạn chuyển tiếp bình thường trong đời, chứ không phải là đích đến cuối cùng trong đời.  Nhiệm vụ của tuổi trưởng thành là phục hồi lại ý thức kinh ngạc và một lần nữa, vì những lý do rất khác biệt, mà tin vào chuyện Ông già Noel.  Chúng ta cần đem sự kinh ngạc này trở lại.

Tôi từng nghe một người khôn ngoan chia sẻ câu chuyện này: Cứ hình dung một đứa bé hai tuổi hỏi bạn, “buổi tối, mặt trời đi đâu ạ?”  Với một đứa trẻ ở tuổi đó, đừng lấy quả địa cầu hay quyển sách ra để cố giải thích cách mặt trời điều hành.  Cứ trả lời với đứa bé, mặt trời mệt rồi và đang ngủ sau kho thóc.  Tuy nhiên, khi đứa bé đã sáu hay bảy tuổi, đừng cố giải thích như thế nữa.  Giờ đã đến lúc lấy sách ra và giải thích về hệ mặt trời.  Sau đó, khi đứa bé lên cấp ba hay đại học, thì lấy sách của Steve Hawking, Brian Swimme và các nhà vật lý thiên văn để nói về nguồn gốc và sự tạo thành vũ trụ.  Cuối cùng, khi người đó 80 tuổi, đủ hợp lý để chúng ta lại nói “mặt trời mệt rồi và đang ngủ sau kho thóc.”

Chúng ta đã quá quen thuộc với buổi hoàng hôn!  Nhưng sự kinh ngạc có thể biến cái quen thuộc thành không quen thuộc một lần nữa.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

 From: Langthangchieutim


 

ĐỪNG ĐỂ NGÀI THẤT VỌNG! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ”.

Trong “Sống Theo Đúng Mục Đích”, “The Purpose Driven Life” – người viết dịch – Rick Warren giải thích, “Không sứ vụ nào không có ý nghĩa trong Hội Thánh. Có sứ vụ hiển nhiên, có sứ vụ âm thầm, tất cả đều có giá trị! Sứ vụ nhỏ thường tạo nên những khác biệt lớn. Ở nhà tôi, ngọn đèn quan trọng nhất không phải là chùm đèn trong phòng ăn nhưng là ngọn đèn ngủ giúp tôi khỏi trượt chân mỗi khi thức dậy về đêm!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Với dụ ngôn Những Yến Bạc hôm nay, Đức Phanxicô nói, “Chúa không ban cho mọi người những gì giống nhau theo một phương thức. Ngài biết chúng ta cách cá vị và giao cho mỗi người những gì phù hợp nhất. Nhưng điểm chung là, Ngài đặt cùng một niềm tin to lớn vào tất cả chúng ta. Bạn và tôi đừng để Ngài thất vọng!”.

Một ông chủ giàu có đi xa, giao phó tài sản mình cho các đầy tớ. Ông không chia đều, nhưng trao cho mỗi người tuỳ theo khả năng của họ – năm, hai và một. Hai người đầu đã đầu tư tốt số vốn của mình, nhưng người thứ ba – vì sợ hãi hoặc lười biếng – cất giấu nó. Anh an phận chọn sự thoải mái trong cảnh nghèo khó của chính mình! Chủ trở về, yêu cầu tính sổ và tưởng thưởng cho lòng dũng cảm và quảng đại của hai người đã sinh lợi; nhưng cách ông đối xử với người ‘thận trọng’ thì rất khác.

Hai ngàn năm sau, thông điệp của dụ ngôn này vẫn rất đúng. Các nền dân chủ hiện đại đang hướng tới sự tách biệt dần giữa Giáo Hội và Nhà Nước, điều này không tệ; mà ngược lại. Tuy nhiên, tâm lý ‘tiến bộ toàn cầu’ này ẩn tàng một tác động thứ hai có thể gây nguy hiểm cho các Kitô hữu. Chúng ta có thể trở thành hình ảnh tiêu cực của người thứ ba mà Ông Chủ – với Thánh Kinh là Chúa Cha – đã mắng mỏ rất nghiêm khắc.

Không hề ác ý, chỉ vì muốn nhàn rỗi hay sợ hãi, bạn và tôi có nguy cơ ẩn náu và thu hẹp đức tin của mình vào môi trường riêng tư của cộng đoàn, gia đình, bạn bè. Đang khi Phúc Âm không chỉ giới hạn ở việc đọc và chiêm niệm một cách không hiệu quả, nó còn phải sống và cho đi. Với lòng dũng cảm và sự mạo hiểm, chúng ta phải sống ơn gọi Kitô trong môi trường xã hội và nghề nghiệp của mình; đồng thời trở nên ‘những bản sao’ hình ảnh sống động của Chúa Kitô – Đấng rất kỳ vọng – bằng lời nói và ‘những khác biệt’ tốt lành cho thế giới. ‘Đừng để Ngài thất vọng!’.

Anh Chị em,

“Người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ”. Số bạc Chúa trao là gì? Lời Chúa, Thánh Thể, niềm tin, sự tha thứ của Ngài. Đây là một gia tài không chỉ để bảo vệ, mà còn để sinh lợi! Cái lỗ “đầy tớ xấu xa và biếng nhác” đào dưới đất tố cáo nỗi sợ rủi ro vốn ngăn cản sự sáng tạo và trổ sinh hoa trái tình yêu, ‘nỗi sợ rủi ro của tình yêu’ ngăn cản anh ta. Chúa Giêsu không yêu cầu chúng ta cất giữ ân sủng của Ngài trong két sắt! Mọi điều tốt lành đã nhận là để trao tặng người khác, chúng ta ‘đừng để Ngài thất vọng!”. Hãy nhận lấy và sử dụng lòng thương xót, sự dịu dàng và sự tha thứ của Chúa một cách rộng rãi!

Chúng ta có thể cầu nguyện

“Lạy Chúa, cho con hiểu, ‘một chút ít ỏi’ phát xuất từ một tình yêu thuần khiết sẽ quý giá với Chúa, các linh hồn và Giáo Hội, hơn tất cả những công việc khác cộng lại!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*****************************

Thứ Bảy Tuần XXI, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

14 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “Người kia sắp đi xa, gọi đầy tớ đến mà giao phó của cải mình cho họ. 15 Ông đưa cho người này năm yến, người kia hai yến, người khác nữa một yến, tuỳ khả năng riêng mỗi người. Rồi ông ra đi. Lập tức, 16 người đã lãnh năm yến lấy số tiền ấy đi làm ăn, và gây lời được năm yến khác. 17 Cũng vậy, người đã lãnh hai yến gây lời được hai yến khác. 18 Còn người đã lãnh một yến thì đi đào lỗ chôn giấu số bạc của chủ. 19 Sau một thời gian lâu dài, ông chủ các đầy tớ ấy đến và yêu cầu họ thanh toán sổ sách. 20 Người đã lãnh năm yến tiến lại gần, đưa năm yến khác, và nói: ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi năm yến, tôi đã gây lời được năm yến khác đây.’ 21 Ông chủ nói với người ấy: ‘Khá lắm ! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành ! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!’ 22 Người đã lãnh hai yến cũng tiến lại gần và nói: ‘Thưa ông chủ, ông đã giao cho tôi hai yến, tôi đã gây lời được hai yến khác đây.’ 23 Ông chủ nói với người ấy: ‘Khá lắm! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!’ 24 Rồi người đã lãnh một yến cũng tiến lại gần và nói: ‘Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi. 25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu yến bạc của ông dưới đất. Của ông vẫn còn nguyên đây này !’ 26 Ông chủ đáp: ‘Anh thật là tôi tớ xấu xa và biếng nhác ! Anh đã biết tôi gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi, 27 thì đáng lý anh phải gửi số bạc của tôi vào ngân hàng, để khi tôi đến, tôi thu được cả vốn lẫn lời chứ! 28 Vậy các ngươi hãy lấy yến bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười yến. 29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa ; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi. 30 Còn tên đầy tớ vô dụng kia, hãy quăng nó ra chỗ tối tăm bên ngoài: ở đó, người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng’.” 


 

MỘT PHẦN TRONG CUỘC SỐNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Tôi bảo thật các người, tôi không biết các người là ai!”.

Một kẻ keo kiệt nổi tiếng được tổ chức từ thiện mời đến. “Thưa ông, hồ sơ cho thấy dù giàu có, nhưng ông chưa bao giờ đóng góp cho chiến dịch!”. “Hồ sơ của ngài có cho thấy tôi có một mẹ già không một xu dính túi khi cha tôi mất? Hồ sơ của ngài có cho thấy tôi có một anh trai tàn tật? Hồ sơ của ngài có cho thấy chị gái tôi goá chồng có mấy con nhỏ?”. “Không, thưa ông!”. “Vâng, tôi chưa giúp gì cho bất kỳ ai trong họ – một phần trong cuộc sống của tôi – vậy tại sao tôi phải quyên góp cho ngài?” – Landon Parvin.

Kính thưa Anh Chị em,

Dụ ngôn mười cô trinh nữ cảnh báo chúng ta phải tỉnh thức khi Chúa đến. Dầu cho đèn không chỉ là lòng bác ái nhưng còn là chính Chúa Kitô – Chàng Rể. Dầu đầy bình có nghĩa là ‘đầy Chúa Kitô’. Ngài là ‘một phần trong cuộc sống’ hằng ngày của chúng ta!

Tỉnh thức không chỉ là không ngủ mà còn là sẵn sàng. “Đèn” là biểu tượng của đức tin soi dẫn cuộc sống; “dầu” là biểu tượng của lòng bác ái nuôi dưỡng ánh sáng đức tin đó, làm cho nó sinh hoa trái và đáng tin cậy. Điều kiện để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ với Chúa Kitô – Chàng Rể – không chỉ là đức tin, mà là đời sống tràn đầy tình yêu và lòng bác ái đối với tha nhân. Nếu để mình bị điều hướng bởi những gì có vẻ dễ chịu, thoải mái, bằng cách tìm kiếm lợi ích riêng, thì cuộc sống của chúng ta trở nên vô sinh, cằn cỗi, không có khả năng mang lại sự sống cho người khác. Và như thế, chúng ta không tích lũy được dầu dự trữ cho ngọn đèn đức tin của mình; và điều này – đức tin – sẽ bị dập tắt vào thời điểm Chúa đến, hoặc thậm chí trước đó.

Ngược lại, nếu tỉnh thức và tìm cách làm điều thiện bằng những hành động yêu thương, chúng ta có thể bình an trong khi chờ đợi Chàng Rể đến. Chúa có thể đến bất cứ lúc nào, và ngay cả cái chết cũng không làm sợ hãi, vì chúng ta đã có một nguồn dầu tích lũy qua những việc lành hằng ngày. Nói cách khác, tình yêu, lòng bác ái hay chính Chúa Kitô đã là ‘một phần trong cuộc sống’ của chúng ta.

Việc chuẩn bị và đáp trả này chỉ có thể thực hiện bởi mỗi người. Không ai khác có thể làm thay. Đây chính là ý nghĩa của việc những trinh nữ khôn ngoan từ chối chia sẻ dầu của họ cho ‘những ngọn đèn’ sắp tắt, “Các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn”. Do đó, trách nhiệm của chúng ta trước Chúa là ‘cá nhân và không thể chuyển giao!’.

Anh Chị em,

“Tôi không biết các người là ai!”. Đừng để phải nghe những lời này sau một đời theo Chúa! Đừng đợi đến “ngày mai” – vì ngày mai có thể sẽ không bao giờ đến – để chăm chút ngọn đèn tình yêu dành cho Chàng Rể! Hãy sống từng giây phút đời mình với tất cả niềm đam mê. “Hãy sống mỗi ngày trong cuộc đời bạn như thể đó là ngày đầu tiên của việc bạn tồn tại, như thể đó là ngày duy nhất bạn có, như thể đó là ngày cuối cùng đời bạn!”. Đó là một câu nói nổi tiếng nhưng bạn và tôi có thể làm mới lại cho mình như một lời kêu gọi thức tỉnh phải thực hiện để có một sự hoán cải ‘cần thiết và hợp lý!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin cho ‘đèn con’ luôn ‘đầy dầu’, ‘lòng con’ luôn ‘đầy Chúa!’. Chúa không chỉ là ‘một phần trong cuộc sống’ của con, Chúa còn là ‘toàn bộ cuộc sống’ con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************

Thứ Sáu Tuần XXI, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này : “Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn ra đón chú rể. 2 Trong mười cô đó, có năm cô dại và năm cô khôn. 3 Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. 4 Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo. 5 Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả. 6 Nửa đêm, có tiếng la lên: ‘Chú rể kia rồi, ra đón đi !’ 7 Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn. 8 Các cô dại nói với các cô khôn rằng: ‘Xin các chị cho chúng em chút dầu, vì đèn của chúng em sắp tắt rồi !’ 9 Các cô khôn đáp : ‘Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn.’ 10 Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại. 11 Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: ‘Thưa Ngài, thưa Ngài ! mở cửa cho chúng tôi với !’ 12 Nhưng Người đáp: ‘Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô là ai cả !’ 13 Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.” 


 

CHỨNG TỪ HÙNG HỒN VỀ SỰ KHỔ ĐAU – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!”.

“Một số người đáng thương nhất trên thế giới là những người – giữa nghịch cảnh – buông thả bản thân, đắm mình trong cay đắng và tủi thân; đồng thời, vui vẻ đổ lỗi cho Chúa những vấn đề của họ!” – Billy Graham.

Kính thưa Anh Chị em,

Gioan Tẩy Giả không ‘vui vẻ’ đổ lỗi cho Chúa về cái chết của mình! Cuộc trảm quyết Gioan được kính nhớ hôm nay là một ‘chứng từ hùng hồn về sự khổ đau’, tiết lộ mầu nhiệm sự ác trong thế giới và ý muốn của Thiên Chúa khi Ngài, một đôi khi, cho nó xảy ra.

Tại sao Thiên Chúa lại cho phép người ta chặt đầu một con người vĩ đại? Chúa Giêsu từng nói về sự vĩ đại của con người này, “Trong tất cả con cái người nữ sinh ra, không ai cao trọng hơn Gioan!”. Vậy mà Ngài vẫn để Gioan chịu một bất công lớn lao đến thế? Đúng vậy, rõ ràng, theo dòng lịch sử, Thiên Chúa đã cho phép những kẻ Ngài yêu thương chịu khổ đau suốt mọi thời. Điều này cho biết điều gì?

Trước hết, sự thật hiển nhiên là Chúa Cha đã để Chúa Con chịu khổ đau, bị sát hại một cách thảm khốc. Phải chăng điều này có nghĩa là Cha không yêu Con? Không! Thực tế, đau khổ không phải là dấu hiệu của sự ghét bỏ nơi Thiên Chúa. Nếu bạn đau khổ và xem ra không được đỡ nâng thì đó không phải là vì Chúa bỏ rơi bạn, không yêu bạn; ngược lại có lẽ đúng hơn. Ngài muốn bạn dùng sự đau khổ của mình để miệng bạn có thể “tường thuật ơn cứu độ Ngài ban”. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc!

Trên thực tế, đau khổ của Gioan là bài giảng vĩ đại nhất mà Gioan có thể truyền đạt. Đó là chứng từ của một tình yêu bền vững đối với Thiên Chúa và sự cam kết hết lòng của một sứ giả đối với Đấng sai đi. Chứng từ hùng hồn của Gioan thật mạnh mẽ vì Gioan đã trung thành, bất chấp sự bách hại. Và theo quan điểm của Thiên Chúa, lòng trung thành đó có giá trị hơn nhiều so với cuộc sống thể xác mà Gioan có thể ‘tiếp tục’ kéo dài để chu toàn sứ vụ dọn đường cho Đấng Cứu Thế. Ngần ấy đã là quá đủ!

Sai Giêrêmia đến với dân, Thiên Chúa cũng quyết đoán một cách tương tự, “Hãy thắt lưng. Hãy trỗi dậy! Hãy nói với chúng tất cả những gì Ta sẽ truyền cho ngươi!” – bài đọc một. Giêrêmia bị dân chống đối, thậm chí có lần, người ta định chôn sống ông. Nhưng có Chúa ở cùng, Giêrêmia đã đi đến cùng, chu toàn sứ vụ một cách hùng hồn.

Anh Chị em,

“Miệng con sẽ tường thuật ơn cứu độ Ngài ban!”. Trong cuộc sống, trước những khổ đau, bạn có tường thuật ơn cứu độ của Chúa? Hay thay vào đó, gặp một thánh giá – không ít lần – bạn cầu xin Chúa cất nó đi? Dẫu hoàn cảnh nào, Chúa cũng sẽ nói với chúng ta, “Ơn Thầy đủ cho con!” và Ngài muốn chúng ta dùng sự khổ đau của mình để chứng tỏ lòng trung thành; đồng thời, tường thuật ơn cứu độ của Ngài. Vì thế, câu trả lời của Chúa Cha dành cho Chúa Con, dành cho Giêrêmia, cho Gioan và cho cả bạn và tôi là một lời mời gọi mỗi người bước vào mầu nhiệm thập giá của chính mình trong đức tin, niềm hy vọng và lòng trung thành.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con sẽ không vui vẻ đổ lỗi cho Chúa về thập giá của con. Với ơn Chúa, con sẽ ôm lấy nó, biến nó thành Bí tích cứu độ; cứu độ con, cứu độ anh em con!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************

Ngày 29, Tháng  8

Lễ Thánh Gioan Tẩy Giả Bị Trảm Quyết, 

Thứ Năm Tuần XXI, Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

17 Khi ấy, vua Hê-rô-đê đã sai người đi bắt ông Gio-an và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hê-rô-đi-a, vợ của người anh là Phi-líp-phê, 18 mà ông Gio-an lại bảo : “Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài !” 19 Bà Hê-rô-đi-a căm thù ông Gio-an và muốn giết ông, nhưng không được. 20 Thật vậy, vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21 Một ngày thuận lợi đến : nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hê-rô-đê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Ga-li-lê. 22 Con gái bà Hê-rô-đi-a vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái : “Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con. 23 Vua lại còn thề : “Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được.” 24 Cô gái đi ra hỏi mẹ: “Con nên xin gì đây ?” Mẹ cô nói: “Đầu Gio-an Tẩy Giả.” 25 Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng : “Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gio-an Tẩy Giả, đặt trên mâm.” 26 Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27 Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gio-an tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28 bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29 Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.


 

SẼ TOẢ SÁNG – (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Hãy rửa bên trong trước đã, để bên ngoài cũng được sạch!”.

“Lề luật không phải là cây chổi quét sạch nhưng là ánh sáng tiết lộ căn phòng bẩn đến mức nào! Quét dọn là việc của Thánh Thần và của mỗi linh hồn. Được thế, từ bên trong, linh hồn nên thanh sạch và nó nhất định sẽ toả sáng ra bên ngoài!” – Dr. Phil Williams.

Kính thưa Anh Chị em,

Tác nhân của việc thanh tẩy bên trong là Chúa Thánh Thần và linh hồn mỗi người! Thông điệp của Williams được gặp lại qua Lời Chúa hôm nay. Với lòng xót thương, Chúa Giêsu chỉ cho các biệt phái bí quyết “để bên ngoài cũng được sạch”, đó là phải thanh tẩy tâm hồn từ bên trong. Từ đó, sự thánh thiện của nó ‘sẽ toả sáng’.

Điều Chúa Giêsu tiết lộ là nội tâm mỗi người vốn có thể đang “đầy những chuyện cướp bóc và ăn chơi vô độ” khi bên ngoài vẫn có vẻ thánh thiện, ưa nhìn. Bộ lông con công thật sặc sỡ nhưng chỉ để trang sức, khoe mẽ, hơn là để giữ ấm. Đây là vấn đề của các biệt phái! Họ quá chú tâm vẻ bên ngoài mà lơ là cái bên trong. Chúa Giêsu cho biết, lý tưởng là hãy bắt đầu bằng việc thanh tẩy nội tâm. Khi điều đó xảy ra, chúng ta sẽ có một trái tim ngăn nắp, đầy cảm hứng và tâm hồn trở nên xinh đẹp. Vẻ đẹp này không thể bị kìm hãm nhưng ‘sẽ toả sáng’ và sớm muộn, những người khác cũng sẽ nhận ra.

Ai chỉ lo dáng vẻ bên ngoài – theo Đức Phanxicô – là “Những người theo tôn giáo trang điểm”. Ngài nói, “Phần chúng ta, chúng ta không bao giờ mệt mỏi để chống lại tôn giáo trang điểm; không bao giờ mệt mỏi khi từ chối tôn giáo của vẻ bề ngoài, tôn giáo của sự giả vờ. Thay vào đó, chúng ta cam kết làm điều thiện một cách lặng lẽ và như vậy có được sự tự do nội tâm. Hãy cẩn thận với chính mình, cám dỗ này buộc chúng ta xem lại cuộc sống. Tôi không mở lòng để tự do cầu nguyện, tự do bố thí và tự do làm những công việc của lòng thương xót thì làm sao tôi ‘sẽ toả sáng?’”.

Vậy những người khác có thấy trái tim bạn toả sáng không? Bạn có rạng rỡ không? Nếu không, hãy nghe lại lời Chúa Giêsu, “Khốn cho các người!”. Vì tình yêu và lòng thương xót của Ngài, có thể bạn cần được quở trách. Phaolô hôm nay cũng thao thức, “Xin cho tâm hồn anh em được vững mạnh, để làm và nói tất cả những gì tốt lành!” – bài đọc một. Hãy để Lời Chúa thanh luyện. Điều đó có thể gây đau đớn, nhưng cần thiết. Vì lẽ, nhờ sự thanh luyện này, bạn mới có thể toả sáng.

Anh Chị em,

“Hãy rửa bên trong trước đã, để bên ngoài cũng được sạch!”. Như “Ánh sáng tiết lộ căn phòng bẩn đến mức nào”, Lời Chúa tiết lộ lòng dạ mỗi người chúng ta. Việc còn lại là “việc của Thánh Thần và của mỗi linh hồn”. Vì thế, hãy để Thánh Thần quét tước và linh hồn cộng tác với Ngài hết sức có thể. Hãy bảo đảm với linh hồn rằng, động lực thúc đẩy mỗi lời nói, mỗi việc làm của tôi là một ‘động lực thánh thiện’; vì thế, cần kiểm tra trái tim thường xuyên hầu có thể làm tất cả với ý định thuần khiết. Bấy giờ linh hồn là cung điện của Thánh Thần, bạn và tôi có thể toả sáng và nhất định ‘sẽ toả sáng!’.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con chạy theo ‘tôn giáo trang điểm’, nó chỉ gây mệt mỏi, vô hồn và giả hình. Giúp con chuyên chăm quét dọn linh hồn, cụ thể với Bí tích Hoà Giải!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 


 

TỘI NHÂN THÌ CÓ, HƯ HỎNG THÌ KHÔNG – (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pharisêu đạo đức giả!”.

“Giả hình, một sự thối rữa được đánh vecni. Đây là cuộc sống của một người hư hỏng. Chúng ta hãy cầu xin Chúa ban ơn để thoát khỏi mọi hình thức dối trá và nhìn nhận mình là tội nhân. Tội nhân thì có, hư hỏng thì không!” – Phanxicô.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay mời gọi bạn và tôi khiêm tốn nhận ra mình – tội nhân – trước Thiên Chúa và tha nhân bằng một đời sống chân thành, trung thực. Và như thế, cách sống của chúng ta sẽ khác với cách sống của các biệt phái vốn bị Chúa Giêsu lên án. Nhờ đó, may ra rất đúng với chúng ta, “Tội nhân thì có, hư hỏng thì không!”.

Chúa Giêsu cho thấy sự ‘công chính phù phiếm’ của giới biệt phái chẳng qua chỉ là sự nuông chiều bản thân vốn đã đè nặng lên dân Chúa đến mức tuyệt vọng. Thay vì giúp dân từ bỏ tội lỗi để trung thành với Chúa, họ lại lợi dụng sự nhạy cảm tâm linh của dân để trục lợi cho bản thân. Họ bị Chúa Giêsu lên án là mồ mả tô vôi, những người chỉ biết tìm kiếm sự tôn trọng và khen lao của người đời để tỏ ra rằng, họ công chính.

Vậy mà sự tôn trọng và khen lao của thế gian là “cỗ máy chém của các thánh!”. Nó có tác dụng tự sát và công năng giết người để cắt ngắn hành động của một trái tim nhiệt thành. Điều đó khiến tình yêu dành cho Thiên Chúa và các linh hồn trở nên vô ích vì nó chẳng là gì ngoài lòng kiêu hãnh được ngụy trang thành nỗi sợ hãi, ngờ vực hoặc sự ngụy biện không muốn làm tổn thương cảm xúc của người khác. Ngược lại, bác ái chân chính làm chứng cho sự thật, bất kể hậu quả mà điều này có thể mang lại – thậm chí là sự ngược đãi, lên án. Việc xa lánh sự tôn trọng của con người có thể dẫn chúng ta đến “máy chém” của sự chế giễu hoặc công kích, nhưng sau đó, chúng ta vững tiến trên con đường trở thành thánh nhân.

Vì vậy, để tránh hoá nên giả hình, tôi phải rất chân thành. Trước tiên, với Chúa; Ngài muốn tôi trong sạch và xa lánh mọi gian dối. Thứ hai, với chính mình, để tôi – tội nhân thì có – không phải là người đầu tiên bị lừa dối vì không thừa nhận tội lỗi mình. Thứ ba, với tha nhân, dối trá sẽ đẩy chúng ta vào tường, mệt mỏi, chán nản. Vì thế – ‘hư hỏng thì không’ – nếu tôi cậy trông vào Chúa hầu can đảm đứng lên và đi tới mỗi ngày.

Anh Chị em,

“Khốn cho các người!”. Một cám dỗ ‘khá tinh vi khác’ khiến chúng ta có thể bị Chúa Giêsu chúc dữ. Tự coi là ‘công chính’, chúng ta cam kết với đức tin Kitô giáo của mình, thì nguy cơ bạn và tôi cũng có thể rơi vào cùng một cái bẫy khi ‘thấy mình ở một cấp độ cao hơn’ những người khác mà chúng ta lên án và thậm chí tấn công họ. Những nhóm người như vậy đã xuất hiện trong những năm gần đây, họ tự nhận hiểu biết về Giáo Hội hơn cả Giáo Hoàng, những người vẫn lên án những ‘tà thuyết’ của Vaticanô II, những người khép mình vào các ‘nhóm tinh hoa’ sợ bị ô nhiễm không chỉ bởi ‘thế gian’ mà còn bởi những người Công Giáo khác! Quên mình là ‘tội nhân’, họ đang trên đà ‘hư hỏng’ một cách không thể cứu vãn!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con đánh vecni, ăn mày sự tôn trọng và khen lao thế gian. Giúp con hoán cải mỗi ngày hầu con, một ‘tội nhân thì có, hư hỏng thì không!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**********************

28 Tháng 8, 2024,

Thứ Tư Tuần XXI, Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

27 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các kinh sư và những người Pha-ri-sêu rằng : “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu đạo đức giả ! Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế. 28 Các người cũng vậy, bên ngoài thì có vẻ công chính trước mặt thiên hạ, nhưng bên trong toàn là đạo đức giả và gian ác !

29 “Khốn cho các người, hỡi các kinh sư và người Pha-ri-sêu đạo đức giả ! Các người xây mồ cho các ngôn sứ và tô mả cho những người công chính. 30 Các người nói : “Nếu như chúng ta sống vào thời của tổ tiên, hẳn chúng ta đã không thông đồng với các ngài mà đổ máu các ngôn sứ.” 31 Như vậy, các người tự làm chứng rằng các người đúng là con cháu của những kẻ đã giết các ngôn sứ. 32 Thì các người đổ thêm cho đầy đấu tội của tổ tiên các người đi !”

bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai?” (Ga 6:67-68)- Cha Vương

Ngày Chúa Nhật đầy xác tín và sự hiện diện của Chúa Giê-su trong Bí tích Thánh Thể nhé. Xin một lời cầu nguyện cho các Linh mục của Chúa.

Cha Vương

CN: 8/25/2024

TIN MỪNG: Vậy Đức Giê-su hỏi Nhóm Mười Hai: “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?” Ông Si-môn Phê-rô liền đáp: “Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai?” (Ga 6:67-68)

SUY NIỆM: Trong chương 6 của Phúc Âm Thánh Gioan, diễn từ bánh trường sinh. Chúa Giê-su lập đi lập lại những lời tuyên bố sau đây: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!” (Ga 6:35), “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.” (Ga 6:51), “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. (Ga 6:53-56). Lời tuyên bố này làm cho nhiều môn đệ của người chướng tai quá: “Lời này chướng tai quá! Ai mà nghe nổi? (Ga 6:60) Thực ra lời tuyên bố trên vẫn gây sốc cho con người thời đại hôm nay. Tại sao các tín hữu nói: khi rước lễ là tôi ăn thịt và uống máu Chúa Giêsu? Bằng cách nào? Sao lại ăn thịt và uống máu con người. Nhìn từ bên ngoài, người Công Giáo lên rước lễ là đón nhận một tấm bánh trắng, họ cũng được nhận chút rượu từ chén lễ của linh mục (tuỳ theo tập tục địa phương). Bánh rượu ấy làm thế nào biến nên thịt và máu của Chúa Giêsu được? Với lý luận như thế, chắc nhiều người vẫn khó tin vào những gì Giáo Lý dạy về Bí Tích Thánh Thể. Thảm nào dựa theo cuộc thăm dò của Trung tâm Nghiên cứu Pew 2019 (Pew Research) chỉ có 1/3 tín hữu Công Giáo tin vào việc bánh rượu hóa nên Mình Máu Chúa. Để trả lời cho những người kém lòng tin, cách lý giải của Đức Bênêđictô XVI xem ra hợp lý: “Làm thế nào Chúa Giêsu có thể ban Mình và Máu Người? Bằng cách biến đổi bánh thành Thân xác Người và rượu thành Máu Người, và Người ban Mình Máu Người trước khi chịu chết, Người đón nhận cái chết tự nội tâm Người và biến nó thành một cử chỉ yêu thương. Xem bề ngoài đó là chuyện tàn bạo dữ dội – việc đóng đinh vào thập giá – nhưng bên trong là hành vi yêu thương tận hiến toàn vẹn.” (bài giảng 21–8–2005). Nhìn vào một khía cạnh khác, bạn hãy quan sát  cái vỏ của quả trứng gà. Chỉ vỏn vẹn trong vòng 20-21 ngày ấp, chuyện gì xảy ra bên trong của vỏ trứng? Rất nhiều biến đổi mà mắt thường bạn không thấy được, phải không bạn? Sau khi chú gà con ra đời vỏ trứng vẫn còn nguyên là vỏ trứng. Đưa thí dụ này vào bí tích Thánh Thể, sau phần truyền phép, xem vẻ bề ngoài  tấm bánh vẫn mang hình dạng của tấm nhưng bên trong đã trở nên của ăn thần linh nuôi sống con người. Ước mong mẩu suy niệm này giúp bạn biết trân quý món quà này của Đức Giêsu. Đây là điều sống còn dành cho các tín hữu, bởi trên đường dương thế, bạn sẽ chẳng đủ sức nếu không đón nhận của ăn thần linh này. Lời Đức Giêsu hằng đảm bảo cho mỗi người: “Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết.” (Ga 6,54) là sự thật chứ không phả là lời nói ám chỉ hoặc phóng đại. Đó là lý do tại sao Phê-rô nói với một tấm lòng tin tưởng đầy xác tín: “bỏ Thầy thì chúng con biết đến với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời.” Thánh Gioan Vianney nhắn nhủ rằng: “Không rước lễ thì giống như chết khát bên dòng suối.” Hình ảnh thật đẹp biết bao khi dòng người lên đón nhận Mình Máu Thánh Chúa Kitô trong mỗi thánh lễ.

LẮNG NGHE: Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết. Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa. (1 Cr 11:26-27)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, lời tuyên xưng “AMEN” khi rước Mình và Máu Thánh Chúa là một lời tuyên bố xác nhận “đúng như thế, thật vậy”, xin thánh hóa cuộc đời con nên giống Chúa mỗi ngày. Amen.

THỰC HÀNH: Hãy nhìn lại lời đáp AMEN của bạn sau khi rước Mình và Máu Thánh Chúa nhé.

From: Do Dzung

****************

Bỏ Ngài Con Theo Ai

CUỘC CHIẾN ĐẤU NỘI TÂM CỦA CHÚNG TA – Rev. Ron Rolheiser, OMI

 Rev. Ron Rolheiser, OMI

Hai điều trái ngược không thể cùng tồn tại trong cùng một chủ thể.  Triết gia A-rix-tốt đã viết như vậy và nghe chừng điều đó quá rõ ràng; không thể có cái gì vừa là ánh sáng vừa là bóng tối cùng một lúc.

Tuy nhiên, xét về những gì đang xảy ra bên trong tâm hồn chúng ta thì dường như những điều trái ngược thật sự có thể cùng tồn tại trong cùng một chủ thể.  Bất cứ thời điểm nào, trong lòng mình, chúng ta là sự trộn lẫn giữa ánh sáng và bóng tối, chân thành và giả trá, vô ngã và ái ngã, đức hạnh và suy đồi, ân sủng và tội lỗi, thánh thần và tội phạm.  Như cha Henri Nouwen thường nói: Chúng ta muốn là những bậc thánh vĩ đại, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ tất cả các cảm giác mà những người tội lỗi trải qua.  Và thế là cuộc sống chúng ta không hề đơn giản.

Chúng ta sống trong ánh sáng lẫn bóng tối trong lòng mình và dường như, trong một thời gian dài, những điều trái ngược thật sự cùng tồn tại trong lòng chúng ta.  Tâm chúng ta như một bãi chiến trường, nơi vô ngã và ái ngã, đức hạnh và tội lỗi, cái gì cũng tranh nhau làm chủ.  Nhưng cuối cùng, chỉ một cái này hoặc cái kia sẽ bắt đầu làm chủ và tìm cách đánh bật cái kia ra.  Đó là lý do tại sao Thánh Gio-an Thánh giá đã chọn câu dụ ngôn triết học này và dùng nó để dạy một bài học cốt lõi về việc đi đến chỗ khiết tịnh của con tim và khiết tịnh của ý định trong đời sống chúng ta.  Bởi vì những điều trái ngược không thể nào cùng tồn tại trong lòng chúng ta, nên có điều cần yếu mà chúng ta cần làm.  Đó là điều gì?

Chúng ta cần chuyên cần cầu nguyện.  Những điều trái ngược không thể nào cùng tồn tại trong chúng ta như vậy, nếu chúng ta duy trì lòng cầu nguyện chân thành trong đời sống mình để cuối cùng sự thành tâm sẽ đánh bật đi giảo trá, vô ngã sẽ đánh bật ái ngã, và ân sủng sẽ đánh bật tội lỗi.  Nếu chúng ta giữ lòng cầu nguyện chân thành, thì về lâu dài, chúng ta sẽ không bao giờ rơi vào lý luận biện hộ cho tội lỗi.  Nếu chúng ta duy trì cầu nguyện chân thành trong đời sống thì chúng ta sẽ không bao giờ nhắm mắt làm ngơ trước tội lỗi của mình, và cứ như vậy tới mức chúng ta bắt đầu có những vùng miễn nhiễm về đạo đức trong đời sống của mình.  Trung thành với cầu nguyện sẽ bảo đảm chúng ta không bao giờ, về lâu dài, sống đời hai mặt bởi vì những gì lời cầu nguyện đưa vào đời sống chúng ta, một sự có mặt chân chính của Chúa, sẽ không sống chung hòa hợp với ái ngã, tội lỗi, lý luận biện hộ cho tội lỗi, tự huyễn, và giảo trá.  Nói nôm na, đến một lúc nào đó trong đời, chúng ta hoặc sẽ thôi cầu nguyện hoặc thôi hành xử tệ hại.  Chúng ta sẽ không thể nào sống cả hai thứ trái ngược.  Như vậy mối nguy hiểm lớn nhất của chúng ta là ngừng cầu nguyện.

Và đây là lời khuyên vô cùng hữu dụng: Chúng ta không thể lúc nào cũng kiểm soát được việc mình cảm thấy như thế nào về mọi chuyện.  Chúng ta không thể lúc nào cũng kiểm soát được chuyện mình bị quyến dụ ra sao.  Và không ai trong chúng ta có sức mạnh để không bao giờ rơi vào tội lỗi.  Chuyện chúng ta không có khả năng thực hiện đạo đức mong muốn cho bản thân khiến chúng ta luôn luôn không thể thánh thiện đầy đủ.  Có những điều vượt ngoài khả năng của chúng ta.

Nhưng có đôi điều chúng ta có thể kiểm soát, những điều vượt quá con ngựa cảm xúc và cám dỗ bất kham.  Chúng ta bị nhiều thứ vây bủa, nhưng chúng ta có thể chuyên cần có mặt để cầu nguyện, theo ý chí của mình, có chủ tâm, với kỷ luật và quyết tâm.  Chúng ta có thể cầu nguyện riêng theo kỷ luật chuyên cần trong cuộc sống của mình.  Chúng ta có thể hứa với chính mình phải có thói quen cầu nguyện riêng.  Và, nếu làm như vậy, thì bất luận sự thực chúng ta sẽ phải chịu một thời gian dài khô khan và chán nản, cuối cùng những gì lời cầu nguyện đưa vào đời sống chúng ta sẽ đánh bật ra các thói quen xấu, những lý luận biện hộ cho tội lỗi, và tội lỗi của chúng ta.  Hai điều trái ngược nhau không thể cùng tồn tại trong cùng một chủ thể.  Cuối cùng chúng ta hoặc sẽ phải thôi cầu nguyện hoặc sẽ từ bỏ tội lỗi và lý luận biện hộ cho tội lỗi.  Không ai có thể vừa cầu nguyện chân thành một cách đều đặn lại vừa nhắm mắt làm ngơ trước tình trạng tội lỗi của mình.

Vậy thì, nhiệm vụ của chúng ta là duy trì việc cầu nguyện riêng như một thói quen trong cuộc sống, kể cả khi chúng ta không có cái nhìn sâu sắc lẫn không có lòng can đảm để nhìn nhận và giải quyết tất cả các kiểu tiêu chuẩn kép và những điểm mù-đạo-đức trong đời sống của mình.  Những gì đi vào đời sống chúng ta qua lời cầu nguyện, mà thường thì khó cảm nhận hơn là dễ thấy, cuối cùng sẽ đánh bật ra (“hóa cứng,” nói theo lời thánh Gio-an Thánh giá) tội lỗi của chúng ta lẫn những lý luận chúng ta biện hộ cho nó.

Điều này gần với lời Ronald Knox từng dạy về phép Thánh thể.  Đối với ông, phép Thánh thể là nghi thức có tính cách nâng đỡ, cốt yếu, duy nhất trong đời sống Ki-tô hữu.  Tại sao?  Bởi vì Knox tin rằng, là Ki-tô hữu, chúng ta chưa bao giờ thật sự sống theo những gì Chúa Kitô yêu cầu.  Chúng ta chưa bao giờ thật sự yêu thương kẻ thù mình, chìa má kia ra, chúc phúc cho những ai nguyền rủa chúng ta, sống đời quang minh chính đại trọn vẹn, hay tha thứ cho những ai đã làm chúng ta tổn thương.  Nhưng, ông nói, chúng ta đã trung thành với Chúa chủ yếu theo cách: Chúng ta đã trung thành với phép Thánh thể, trung thành với mệnh lệnh duy nhất đó.

Ngay trước khi từ giã chúng ta, Chúa Giêsu đã ban phép Thánh Thể và yêu cầu chúng ta tiếp tục dâng phép Thánh Thể cho tới khi Người quay trở lại.  Hai ngàn năm nay, trong khi chờ đợi sự quay trở lại đó, chúng ta đã trung thành với phép Thánh Thể, dù chúng ta đã trở nên bất trung xét theo các khía cạnh khác.  Chúng ta đã tiếp tục dâng phép Thánh Thể, và cuối cùng, hơn bất cứ điều gì khác, đó là điều duy nhất gọi chúng ta, liên tục liên hồi, trở lại với lòng trung tín.

Thói quen cầu nguyện riêng cũng sẽ làm được điều đó cho chúng ta.  Bởi vì hai điều trái ngược không thể nào cùng tồn tại trong một chủ thể, cuối cùng chúng ta hoặc sẽ thôi cầu nguyện hoặc chúng ta sẽ không phạm lỗi và lý luận biện hộ cho tội lỗi nữa.  Mối nguy hiểm đạo đức lớn nhất trong đời sống là chúng ta ngừng cầu nguyện!

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim