PHÂN ĐỊNH TRONG ĐỜI THƯỜNG – PHẦN 2 – Nguyễn Cao Siêu, S.J.

 Nguyễn Cao Siêu, S.J.

TẠI SAO PHẢI PHÂN ĐỊNH ĐỂ TÌM Ý CHÚA?

Làm sao để tìm được chọn lựa tốt nhất là ước mong của mọi người.  Để làm điều đó cần biết phân định (discern, discernment).  Đức Thánh Cha Phanxicô đã muốn đưa thái độ phân định vào lối hành xử của mọi Kitô hữu.  Người trẻ cũng cần tập phân định.  Không phải chỉ phân định trước những chọn lựa lớn như chọn bậc sống (đi tu hay lập gia đình) hay chọn người bạn trăm năm, mà còn phải phân định trước những chọn lựa nho nhỏ hàng ngày.  Phân định trở thành một thói quen tự nhiên làm cho cả cuộc sống được thống nhất theo một hướng.

Thiên Chúa không giấu ý muốn của Ngài đối với ta, nhưng Ngài vẫn muốn chúng ta phân định để tìm ý Ngài như một cử chỉ khiêm tốn của lòng kính trọng và yêu mến.  Hơn nữa, tìm ý Chúa cũng là hành vi mà chỉ con người có lý trí, ý chí và tự do mới làm được.  Đó là một hành vi nhân linh.  Mỗi người phải tìm ý Chúa cho cuộc đời mình.  Chẳng ai làm thay cho mình được, vì trong từng hoàn cảnh, mỗi người có những câu hỏi rất riêng tư.  Hùng tự hỏi có nên vào chủng viện khi ở nhà chỉ có người mẹ già sống một mình không?  Hương sẽ chọn ai làm chồng, anh Thắng giàu có, đạo đức, nhưng không cùng tôn giáo, còn anh Phúc thì nghèo hơn, ít đạo đức hơn, nhưng cùng tôn giáo và được lòng mẹ của Hương?  Phát được làm trong Ban giám hiệu của một trường quốc tế.  Anh suy nghĩ có nên tiếp tục làm việc ở trường này nữa không vì thấy nó quá chú tâm vào lợi nhuận?  Phát có nên ở lại trường với hy vọng từ từ mình có thể đổi được hướng đi của trường?  Duyên phải giúp cha mẹ nuôi các em.  Cô tìm được một chỗ làm lương cao để nuôi các em, nhưng cô lại không được nghỉ ngày Chúa nhật, ít có giờ đi lễ hay tham gia một nhóm sống đạo.  Duyên có nên tìm một việc khác ít lương hơn nhưng có sự thảnh thơi hơn không?

Tìm ý Chúa không phải là chọn giữa một điều tốt và một điều là tội.  Thánh Inhaxiô Loyola nhắc chúng ta không được phép chọn một điều xấu hay ngược với giáo lý của Hội Thánh (Linh Thao số 170).  Thí dụ không được lấy một người đã lập gia đình và vẫn đang sống với người phối ngẫu; không được ly dị người bạn đời của mình để lấy người khác; không được phá thai…  Tìm ý Chúa là tìm xem Chúa muốn tôi làm điều nào giữa hai (hay nhiều điều) được phép làm.  Giữa hai điều tốt, tôi chọn điều tốt hơn mà tôi biết mình có thể làm được nhờ ơn Chúa.

Ngay cả khi đã biết ý Chúa, chúng ta cũng sẽ phải trả lời nhiều câu hỏi cụ thể hơn.  Thí dụ, bác sĩ Phong mới ra trường, phải suy nghĩ xem Chúa muốn mình phục vụ ở vùng quê hay ở thành phố.  Nếu về vùng quê thì có nhiều cơ hội giúp người nghèo, nhưng đời sống vật chất của mình và sự thăng tiến trong nghề sẽ ra sao?

Một bạn trẻ quyết định đi Mùa Hè Xanh cũng phải phân định để tìm ý Chúa.  Nên đi khi nào?  Địa điểm nào cần sự hiện diện của tôi hơn?  Tôi sẽ làm gì khi đến đó?  Tôi sẽ ở đó bao lâu?  Có câu trả lời chỉ tìm ra được khi đến nơi mình phục vụ.  Ánh sáng của Chúa đến với tôi qua thực tế tôi đang trải nghiệm.  Nếu tôi còn nhiều môn phải thi lại hay tôi còn phải hoàn tất bài luận văn ra trường, thì năm nay tôi có nên đi Mùa Hè Xanh, hay chỉ đi một tuần thôi?

Nói chung, hàng ngày ai cũng phải đối diện với những chọn lựa.  Trước đây, trên đường lên Đà Lạt, có ngôi nhà thờ căng một tấm bảng lớn có ghi câu: Sống là Chọn.  Mà chọn thì phải bỏ.  Bỏ nhiều khi làm tôi thấy mình bị giằng co, xâu xé, tiếc nuối, đau đớn.  Tôi không thể nào chọn mọi sự, vì tôi không thể nào làm hết mọi sự, dù lòng tôi có tốt đến đâu.  Tôi không thể vừa muốn đi tu, vừa muốn tiếp tục nuôi dưỡng mối tình với người ấy.  Tôi không thể lập gia đình với hai người, dù tôi đã có nhiều kỷ niệm với cả hai, dù mỗi người đều có những nét riêng làm tôi ngưỡng mộ.  Chấp nhận chọn là chấp nhận có thể bị tổn thương, ít là lúc đầu.  Không muốn chịu tổn thương thì cũng không chạm đến chọn lựa một cách triệt để.

Thường thường người ta chọn lựa dựa theo cái tôi của mình.  Cái tôi của tôi là trung tâm.  Tôi chọn điều tôi thích.  Tôi chọn điều đem lại cái lợi cho tôi: tiếng tăm, tiền bạc, khoái lạc, quyền lực…  Tôi chọn điều đem lại cái lợi cho đất nước tôi, cho gia đình tôi, cho những người thân của tôi, cho tổ chức hay nhóm của tôi, dù cái lợi ấy gây hại cho nước khác hay người khác.  Khi đọc báo hàng ngày, chúng ta thấy nhiều người đã chọn theo kiểu ấy, vì thế biết bao thảm kịch đã xảy ra khắp nơi trên toàn cầu: chiến tranh, xung đột, giết chóc, bất công, tham nhũng, dối trá, bóc lột, áp bức, kỳ thị, hố sâu giữa người giàu người nghèo…  Mọi nỗi khổ đau của nhân loại đến từ những chọn lựa quy về cái tôi và những gì là của tôi.  Khi cái tôi trở thành tiêu chuẩn để chọn lựa, thì tôi không thể nghĩ đến người khác, không thể tôn trọng quyền lợi của họ.

Như thế để làm một lựa chọn đúng đắn, tôi phải được giải phóng khỏi cái tôi ích kỷ.  Tôi không bị nô lệ cho cái tôi đầy thèm muốn chiếm đoạt của mình.  Dĩ nhiên là tôi phải yêu tôi, nhưng tôi lại không phải là trung tâm để mọi sự, mọi người phải quy hướng vào đó.  Trung tâm của tôi phải ở ngoài tôi, phải ở trên tôi.  Đối với một Kitô hữu, trung tâm của tôi là Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa, nhờ Đấng ấy mà tôi hiện hữu trên đời này.  Mọi chọn lựa của tôi phải quy về Đấng ấy.

Các nhà luân lý nói đến việc mỗi người cần xác định đâu là lựa chọn căn bản của đời mình (fundamental option).  Tôi chọn tôi hay chọn Thiên Chúa?  Tôi chọn tôi hay chọn tha nhân?  Lựa chọn căn bản này sẽ chi phối mọi lựa chọn nhỏ khác của đời tôi.

(Còn tiếp)

Nguyễn Cao Siêu, S.J.

Nguồn: https://dongten.net

From: Langthangchieutim


 

CUỐN THEO THẦN KHÍ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

KÍNH THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ TRỞ LẠI, 

“Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng!”.

“Thập giá – cột thu lôi của ân sủng – làm tắt cơn thịnh nộ của Thiên Chúa, để chỉ còn lại ánh sáng của tình yêu Ngài! Trên đường Đamas, một Saun hung hãn đã bị cột thu lôi của ân sủng quật ngã, và con người này đã cuốn theo Thần Khí của Đấng Phục Sinh!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Hôm nay, Giáo Hội kính nhớ một con người đã bị “cột thu lôi của ân sủng quật ngã”; đúng hơn, một vị thánh mà sự cải đạo của ngài – có thể nói – là một trong những sự kiện quan trọng nhất sau biến cố tử nạn và phục sinh của Chúa Kitô vào những năm đầu Kitô giáo. Bởi lẽ, ân sủng của Ngài đã biến đổi Phaolô, một người đã để mình ‘cuốn theo Thần Khí’.

Trước khi được Chúa tỏ mình, Phaolô “đã nhiệt thành phục vụ Thiên Chúa”; tuy nhiên, theo cách rất phá hoại! Ông đàn áp những người tin “Đạo mới”; để rồi, cuộc hiện ra của Chúa Phục Sinh trên đường Đamas đã khiến Phaolô dừng bước – bài đọc một. Từ đó, Ngài đã biến “Saun” – có nghĩa là ‘tìm kiếm, đòi hỏi và khát vọng’ thành một “Phaolô” – có nghĩa là ‘hèn mọn, nhỏ bé và khiêm nhường’. Phaolô đã chỗi dậy, tiến về phía trước, ‘cuốn theo Thần Khí’, phục vụ Chúa theo một cách rất khác – loan báo tình yêu Ngài như lệnh đã truyền, “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng!” – Thánh Vịnh đáp ca.

“Tôi ngã xuống đất”; “Ánh sáng chói loà kia làm cho tôi không còn trông thấy”. Một nghịch lý mang nhiều ý nghĩa! Không chỉ trong bóng tối, con người mới không nhìn thấy; nhưng ngay cả trong ánh sáng, nó cũng mù loà! Lúc tưởng mình sáng, đó là lúc tăm tối nhất đời ông. Phaolô buộc phải nhắm mắt để thấy rằng, sự bốc đồng theo kế hoạch của riêng mình là mù tối và chỉ tình yêu trong trái tim Đấng Phục Sinh mới thật là ngời sáng. Ngài quật Phaolô xuống tận đất; để sau đó, nâng lên đến mức “Tông Đồ Dân Ngoại”. Thế nhưng, hình ảnh đẹp nhất vẫn là thước phim người ta cầm tay dắt Phaolô vào thành, một ‘Phaolô chập chững’ trong hành trình ‘một con người mới’ ‘cuốn theo Thần Khí’ trong Chúa Kitô!

“Chính cuộc gặp gỡ với Chúa Phục Sinh đã biến đổi toàn bộ con người Phaolô. Nhân tính và niềm đam mê của ông đối với Thiên Chúa và vinh quang của ông không bị huỷ diệt, nhưng được biến đổi bởi Thánh Thần. Người duy nhất có thể thay đổi trái tim chúng ta là Chúa Thánh Thần, và điều đó đã xảy ra trong mọi khía cạnh cuộc sống Phaolô. Bất kỳ ai ở trong Chúa Kitô, người đó là một tạo vật mới được biến đổi từ bên trong!” – Phanxicô.

Anh Chị em,

“Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, mà loan báo Tin Mừng!”. Mệnh lệnh của Chúa Kitô “Là một mệnh lệnh mang chiều kích truyền giáo của đức tin! Hoặc đức tin có chiều kích truyền giáo, hoặc không phải là đức tin. Đức tin không phải là điều gì đó chỉ dành cho riêng tôi để tôi có thể lớn lên với nó: đây là một tà giáo ngộ đạo! Đức tin luôn dẫn bạn thoát khỏi chính mình, đi ra ngoài và truyền tải nó! “Hãy đi, để mọi người thấy anh sống thế nào!”. Trong việc truyền bá đức tin, hành động vì đức tin, có Chúa luôn đồng hành với tôi. Tôi không bao giờ đơn độc. Chính Chúa, Đấng truyền đạt đức tin ở cùng tôi; miễn sao tôi để mình được tự do ‘cuốn theo Thần Khí’ của Ngài!” – Phanxicô.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, chớ gì cột thu lôi ân sủng Chúa quật ngã con mỗi khi con mải mê chạy theo những phù phiếm thế gian. Cho con mềm mại ‘cuốn theo Thần Khí’ mỗi ngày!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: Kim Bang Nguyen

*****************************************

Thứ Bảy Tuần II Thường Niên, Năm Lẻ

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

15 Khi ấy, Đức Giê-su hiện ra với Nhóm Mười Một và nói với các ông rằng: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. 16 Ai tin và chịu phép rửa, sẽ được cứu độ ; còn ai không tin, thì sẽ bị kết án. 17 Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. 18 Họ sẽ cầm được rắn, và dù có uống nhằm thuốc độc, thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh, thì những người này sẽ được mạnh khoẻ.”


 

CHUYỂN ĐỘNG KÉP  –  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi”.

“Chứng nhân phải có kinh nghiệm trực tiếp về Chúa Kitô. Những gì ‘bạn nghe, bạn thấy’ không được chấp nhận trước toà cũng như trước công luận thế giới. Mọi người sẽ chỉ lắng nghe những gì cá nhân bạn đã thấy, đã nghe, đã sống vì đã chứng kiến!” – David Watson.

Kính thưa Anh Chị em,

Ý tưởng “Đã thấy, đã nghe, đã sống vì đã chứng kiến” của Watson được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu chọn Nhóm Mười Hai “để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi”. Ở đây, Marcô tinh tế ghi nhận một ‘chuyển động kép’ – ở lại và sai đi – vốn không thể tách rời nhau, không thể có cái này mà không có cái kia.

Chuyển động đầu tiên – lý do – các môn đệ được Chúa Giêsu mời gọi là “để các ông ở với Người”. Họ phải “ở lại” với Ngài trong tình bạn và tình bạn này ngày càng sâu sắc, thắm thiết. Trong thời gian này, họ học cách lắng nghe Chúa Giêsu, cách Ngài cầu nguyện, cách Ngài cư xử. Trường dạy những điều này là cầu nguyện! Trong cầu nguyện, chúng ta hướng về Chúa; khi cầu nguyện, chúng ta quan sát cuộc đời Ngài. Từ đó mỗi người lớn lên trong tương quan với Chúa, trong sự hiện diện của Ngài. Và quan trọng hơn, chúng ta học biết chính mình, vì “Chỉ bằng cách khám phá ra ơn gọi Chúa ban cho bạn – lý do thực sự cho cuộc sống bạn – và bằng cách hoàn thành nó theo các điều kiện của Ngài – hoán cải và biến đổi – bạn mới có thể biết chính mình như Thiên Chúa biết bạn” – Jordi Pou.

Chuyển động thứ hai bắt nguồn từ chuyển động thứ nhất. Sau khi “ở lại” với Chúa Giêsu, các môn đệ sẵn sàng để được sai đi với tư cách tông đồ. Cùng với Ngài và nhân danh Ngài, họ sẽ nói, sẽ làm những việc tốt lành. “Lòng tốt luôn có xu hướng toả lan. Khi lòng tốt toả lan, nó sẽ bén rễ và phát triển. Về vấn đề này, một số câu nói của Phaolô sẽ không làm chúng ta ngạc nhiên: ‘Tình yêu Chúa Kitô thúc bách tôi!’, “Khốn cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!’” – Phanxicô. Như vậy, ‘chuyển động kép’ – ở lại và sai đi – cũng là một mô tả tuyệt vời về ơn gọi Bí tích Rửa Tội của mỗi người dẫu bạn và tôi ở trong đấng bậc nào. Chúng ta trở thành bạn tâm giao của Ngài và sau đó, ra đi.

Anh Chị em,

“Để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi”. “Ở lại” với Chúa và “được sai đi” là định nghĩa chân thực nhất về một tông đồ! Mặc lấy Chúa Kitô, chúng ta mang theo sự hiện diện của Ngài, trở nên chứng nhân yêu thương của Ngài. ‘Chứng nhân’ không phải là làm chứng về những gì chúng ta “chỉ nghe, chỉ thấy”; vì lẽ, chúng “không được chấp nhận trước toà cũng như trước công luận thế giới”. Nhưng đó là những gì chúng ta đã trải nghiệm, đã sống và đã làm với tư cách ‘một Giêsu khác’ – yêu như Chúa yêu, dâng hiến chính mình như Ngài đã dâng hiến. Và như thế, bạn và tôi cũng trở nên một ‘con người của sự cứu độ’ như Ngài – bắt đầu với những người gần gũi nhất trong gia đình, trong lối xóm, cộng đoàn đến cả thế giới và xã hội.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con ý thức rằng, người ta chỉ tin con, một khi họ biết ‘một Ai đó’ đang ở trong con, ‘một Ai đó’ con đã có kinh nghiệm trực tiếp ‘sống cùng, sống với!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

**************************************

Thứ Sáu Tuần II Thường Niên, Năm Lẻ

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

13 Khi ấy, Đức Giê-su lên núi và gọi những kẻ Người muốn. Các ông đến với Người. 14 Người lập Nhóm Mười Hai, để các ông ở với Người, và để Người sai các ông đi rao giảng, 15 với quyền trừ quỷ. 16 Người lập Nhóm Mười Hai gồm có: ông Si-môn -Người đặt tên là Phê-rô-, 17 ông Gia-cô-bê con ông Dê-bê-đê, và ông Gio-an em ông Gia-cô-bê -Người đặt tên cho hai ông là Bô-a-nê-ghê, nghĩa là con của thiên lôi-, 18 rồi đến các ông An-rê, Phi-líp-phê, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Tô-ma, Gia-cô-bê con ông An-phê, Ta-đê-ô, Si-môn thuộc nhóm Nhiệt Thành, 19 và Giu-đa Ít-ca-ri-ốt là chính kẻ nộp Người.


 

SỨ MẠNG LỚN LAO CỦA NGƯỜI KI -TÔ HỮU – Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

(Suy niệm Tin mừng Luca (Lc 4, 14-21) Chúa nhật thứ 3 thường niên) 

Sứ điệp: Sứ mạng Chúa Cha đã trao cho Chúa Giê-su cũng được trao lại cho các ki-tô hữu hôm nay.

***

Hôm ấy, Chúa Giê-su trở về quê nhà sau bao ngày bôn ba rao giảng ở nhiều nơi. Vào ngày nghỉ lễ, Ngài đến hội đường Na-da-rét với bao người đồng hương. Ngài được mời lên đọc sách và khi vừa mở sách ra, gặp ngay đoạn sách ngôn sứ I-sai-a viết rằng :

“Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu cho tôi, sai tôi đi rao giảng Tin mừng cho người nghèo khó, thuyên chữa những tâm hồn sám hối, loan truyền sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, cho người mù được trông thấy, trả tự do cho những kẻ bị áp bức, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng.”

Rồi gấp sách lại, Chúa Giê-su đưa mắt nhìn mọi người trong hội đường và long trọng công bố: “Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe.”

Qua những lời vừa đọc, Chúa Giê-su xác nhận lời tiên báo từ ngàn xưa của ngôn sứ Isaia đã ứng nghiệm nơi chính bản thân Ngài. Và xuyên qua những lời Ngài nói, những việc Ngài làm, Chúa Giê-su chứng tỏ Ngài đã hoàn thành xuất sắc sứ mạng Chúa Cha trao cho Ngài như lời ngôn sứ Isaia đã viết.

Sứ mạng của chúng ta hôm nay

Thật là điều bất ngờ hết sức thú vị và đầy vinh dự là mỗi ki-tô hữu chúng ta cũng được Thiên Chúa trao cho sứ mạng y như sứ mạng của Chúa Giê-su.

– “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu cho tôi…”

Chúa Thánh Thần hằng ngự trong Chúa Giê-su thì Chúa Thánh Thần cũng ngự trong mỗi chúng ta. Vào ngày lãnh nhận Bí tích Thêm sức, chúng ta cũng được xức dầu và được lãnh nhận dồi dào Chúa Thánh Thần. Giáo lý Hội thánh dạy rằng: Khi lãnh nhận bí tích Thêm sức, chúng ta được lãnh nhận dồi dào Chúa Thánh Thần. Và thế là, chúng ta trở nên đền thờ Chúa Thánh Thần như lời thánh Phao-lô dạy: “Anh em không biết rằng thân xác anh em là Đền Thờ Chúa Thánh Thần sao?” (1 Cor 6,19)

– “Sai tôi đi loan báo Tin mừng cho người nghèo khó…

Chúa Giê-su được sai đi loan báo Tin mừng thì chúng ta cũng được sai đi loan báo Tin mừng. Hãy nhớ lại lời Chúa Giê-su truyền dạy chúng ta: “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”… “Các con hãy đi dạy dỗ muôn dân…”

Thế là sứ mệnh nầy của Chúa Giê-su cũng là sứ mệnh của chúng ta.

– “Người sai tôi đi loan báo cho kẻ bị giam cầm biết họ được giải thoát, cho người mù biết họ được sáng mắt…”

Chúng ta cũng được mời gọi loan báo cho những ai bị giam cầm trong tội lỗi biết họ được giải thoát khỏi xích xiềng tội lỗi, cho những người mù tối tâm linh được mở mắt tâm hồn để nhận biết Chúa…

Thế là chúng ta được nối tiếp Chúa Giê-su để thi hành sứ mạng Chúa Cha trao cho Ngài.

Đây là vinh dự vô cùng lớn lao cao quý Chúa dành cho chúng ta.

Tuy nhiên, điều quan trọng mà mỗi người chúng ta hãy tự hỏi mình: Tôi được Thiên Chúa trao phó sứ mạng y như sứ mạng của Chúa Giê-su, nhưng có sẵn sàng thực thi sứ mạng cao cả Chúa trao cho mình chưa?

 Lạy Chúa Giê-su,

Lời tiên báo của ngôn sứ Isaia đã ứng nghiệm hoàn toàn nơi Chúa. Chúa đã hoàn thành xuất sắc sứ mạng Chúa Cha đã ủy thác cho.

Xin giúp chúng con quyết tâm noi gương Chúa, bước đi theo Chúa để chu toàn cho trọn vẹn sứ vụ Chúa trao cho mình. Amen.

 Linh mục Inha-xi-ô Trần Ngà

From: NguyenNThu


 

Ơn thánh là gì?- Cha Vương

Dự báo thời tiết hôm nay ông mặt trời sẽ lộ ra sưởi ấm vùng Houston, tạ ơn Chúa! Bảo trọng kẻo đá trên mái nhà rơi xuống đầu đó. 🙂

Cha Vương

Thứ 5: 23/1/2025

GIÁO LÝ: Ơn thánh là gì? Ơn thánh là sự ân cần tự ý và đầy yêu thương của Chúa, là sự giúp đỡ tốt lành của Người, là sức sống từ Người mà đến. Qua thập giá và sự sống lại, Chúa tận tình hiến trọn cho ta, và thông truyền cho ta. Ơn thánh là tất cả những gì Chúa ban cho ta, không do chút công lao nào của ta cả. (YouCat, số 338)

SUY NIỆM: Đức Bênêđictô XVI nói rằng ân sủng là được Thiên Chúa nhìn đến, là được tình Chúa yêu ta chạm đến. Ân sủng không phải là một sự vật, mà là chính Thiên Chúa tự thông ban cho con người. Cái Chúa ban không phải là kém hơn chính mình Người. Trong ân sủng ta được ở trong Thiên Chúa. (YouCat, số 338 t.t.)

❦  Chúa không bao giờ ban ít hơn chính Người. (Thánh Augustinô)

LẮNG NGHE: Quả vậy, chính do ân sủng và nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ: đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa; (Ep 2:8)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, “xin ban cho con lòng mến Chúa và ân sủng. Được như thế, con hoàn toàn mãn nguyện”.

THỰC HÀNH: Dành ít thời gian để tạ ơn Chúa về những món quà mà bạn đã đón nhận từ Thiên Chúa.

From: Do Dzung

************************

ĐỊA CẦU ĐẦY ÂN SỦNG – ST : PM CAO HUY HOÀNG, TB : THANH MINH  

CẦN XÓT THƯƠNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ngày Sabbat được tạo ra cho loài người!”.

Một bà mẹ đến gặp Napoléon, xin ông tha cho con mình. Hoàng đế trả lời, “Con bà phạm tội hai lần và công lý đòi nó phải chết!”. “Tôi không cầu xin công lý; tôi cầu xin lòng thương xót”. “Nó không đáng được thương xót!”. “Thưa ngài, sẽ không có cái được gọi là ‘lòng thương xót’ nếu con tôi xứng với cái đó! Thương xót là tất cả những gì tôi xin!”. “Vậy thì tôi sẽ thương xót!”. Ông tha cho con bà, vì con người cần xót thương hơn cần công lý!

Kính thưa Anh Chị em,

Lý luận tuyệt vời của bà mẹ kia được gặp lại trong Tin Mừng hôm nay. Các biệt phái bắt bẻ các môn đệ Chúa Giêsu bứt lúa để ăn trong ngày Sabbat; Ngài phản đối, “Ngày Sabbat được tạo ra cho loài người!”; Ngài muốn nói, con người ‘cần xót thương’ hơn công lý!

Nhân loại cần một Đấng Cứu Rỗi xót thương! Dân Chúa cần những nhà lãnh đạo xót thương! Vậy mà các biệt phái đã chôn sâu luật Chúa bên dưới lớp ‘luật nhân tạo’ đến nỗi người đói không được phép bứt một gié lúa để dạ khỏi giày vò trong ngày Sabbat. Ngớ ngẩn! Liệu Thiên Chúa có thực sự bị xúc phạm vì ai đó đưa tay bứt lúa khi họ đang đói? Không đâu! Với các biệt phái, lề luật – đã trở thành mục đích – ưu tiên hơn con người; ở đây, những người nghèo! Và như thế, làm sao dân Chúa có thể được dẫn dắt một cách an toàn trên con đường cứu rỗi mà không vướng phải gai góc từ những luật lệ tuỳ tiện của con người? Giới lãnh đạo quên rằng, con người ‘cần xót thương’ hơn công lý!

Tại sao họ lại cư xử như vậy? Câu trả lời thật rõ ràng, họ đã tách rời ‘tình yêu và công lý’ vốn là hai chị em sinh đôi! Công lý không có tình yêu, sẽ chỉ giết chết; tình yêu không có công lý, sẽ chỉ mị dân! Các biệt phái chú tâm vào luật và coi thường nhân ái; họ chi tiết hoá lề luật, bất chấp tình yêu. Điều này dẫn đến khép kín, ích kỷ và vong thân; chủ nghĩa vị kỷ, thành kiến và kiêu ngạo; coi sự thánh thiện là một cái gì hoàn toàn bên ngoài. Trái với họ, Chúa Giêsu dạy một đường lối hoàn toàn khác; con người ‘cần xót thương’ hơn công lý! Công lý của Ngài là xót thương – con đường tình yêu – dẫn đến công lý và tất nhiên, dẫn đến Thiên Chúa, dẫn đến sự hiểu biết, nhân ái và biết phân định; dẫn đến sự viên mãn, thánh thiện và cứu rỗi; dẫn đến Thiên Chúa Tình Yêu cứu độ và xót thương!

Anh Chị em,

“Ngày Sabbat được tạo ra cho loài người!”. Không chỉ vậy, Con Thiên Chúa còn xuống thế cho loài người! Ngài đã chết vì luật của con người, để con người khỏi bị ràng buộc bởi luật mà sống trong luật tự do của con cái Chúa. “Thiên Chúa không bất công đến nỗi quên việc anh em đã làm và lòng yêu mến anh em đã tỏ ra”- bài đọc một. Là con cái Thiên Chúa, chúng ta sống luật tình yêu, luật của Nước Trời. Napoléon – dù chỉ là một ông vua trần thế – đã không nỡ xét xử với luật của loài người nhưng xét xử với lòng thương xót; ông ý thức con người ‘cần xót thương’ hơn công lý, phương chi Thiên Chúa, Đấng “luôn nhớ mãi giao ước đã lập ra” – Thánh Vịnh đáp ca – Ngài sẽ xét xử con người theo lòng thương xót; và như vậy, nhân ái hơn nhường nào!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con đáng chết bội phần, con không xứng đáng với lòng thương xót Chúa; cho con đừng quá khắt khe với anh chị em con!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***********************************************

Thứ Ba Tuần II Thường Niên, Năm Lẻ

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

23 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua cánh đồng lúa. Dọc đường, các môn đệ bắt đầu bứt lúa. 24 Người Pha-ri-sêu liền nói với Đức Giê-su: “Ông coi, ngày sa-bát mà họ làm gì kia? Điều ấy đâu được phép!” 25 Người đáp: “Các ông chưa bao giờ đọc trong Sách sao? Ông Đa-vít đã làm gì, khi ông và thuộc hạ bị thiếu thốn và đói bụng? 26 Dưới thời thượng tế A-bi-a-tha, ông vào nhà Thiên Chúa, ăn bánh tiến, rồi còn cho cả thuộc hạ ăn nữa. Thứ bánh này không ai được phép ăn ngoại trừ tư tế.”

27 Người nói tiếp: “Ngày sa-bát được tạo ra cho loài người, chứ không phải loài người cho ngày sa-bát. 28 Bởi đó, Con Người làm chủ luôn cả ngày sa-bát.”


 

Chúa Giêsu coi Luật Cựu Ước có giá trị thế nào? Cha Vương

Houston lạnh quá bà con ơi! Ngoài lạnh nhưng rán giữ lòng cho ấm nhé. Chúc một ngày bình yên tràn đầy hy vọng vào Chúa.

Cha Vương

Thứ 2: 20/1/2025

GIÁO LÝ: Chúa Giêsu coi Luật Cựu Ước có giá trị thế nào? Chúa nói trong bài giảng trên núi: “Ta không đến hủy bỏ Luật, và các tiên tri, nhưng để làm hoàn tất.”—Mt 5,7, (YouCat, số 336)

SUY NIỆM: Chúa Giêusu đã sống như một người Do Thái có lòng tin hoàn toàn theo quan niệm và các quy định của thời Người. Nhưng qua một chuỗi suy nghĩ, Người rời xa lối giải thích Luật theo nghĩa đen và chỉ vụ hình thức. (YouCat, số 336 t.t.)

Chúa Giê-su kiện toàn luật Mô-sê bằng chính sự hiến dâng thân xác của mình, để đưa con người vào sống trong sự hiệp thông với Thiên Chúa, phá bỏ mọi gánh nặng của lề luật trói buộc con người. Ngài kiện toàn đến độ mặc cho lề luật một tinh thần mới đó là tình yêu thương.

Làm một người Kitô hữu, bạn phải sống trọn vẹn tinh thần của luật Tin Mừng, để làm chứng cho nước Thiên Chúa mọi nơi, mọi lúc và mọi hoàn cảnh. Bạn giữ luật không chỉ với mục đích thánh hóa bản thân, mà còn tham dự vào sứ mệnh tư tế, vương giả và ngôn sứ của Chúa Kitô qua việc nêu gương và dạy cho người khác bằng chính đời sống của mình.

LẮNG NGHE: Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau.” (Ga 13:34-35)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin giúp con biết mặc lấy tâm tình của Chúa và sống như Lời Chúa dạy để trở thành hiện thân của Chúa trong môi trường sống hàng ngày.

THỰC HÀNH: Tập sống giới luật yêu thương và tha thứ.

From: Do Dzung

********************

HƠI ẤM BÌNH AN || Lm. Xuân Đường

 

Khi thấy thiếu rượu, thân mẫu Đức Giê-su nói với Người: “Họ hết rượu rồi.” (Ga 2:3)

Chúc bình an! Bạn biết không, mỗi ngày ai cũng có những “phép lạ” diễn ra xung quanh, nhưng đến 99% là chúng ta không nhận ra. Mời bạn hãy tạ ơn Chúa vì Ngài mới cho bạn một “phép lạ” đó là một ngày mới. Vui lên nhé!

CN: 19/1/2025

TIN MỪNG: Khi thấy thiếu rượu, thân mẫu Đức Giê-su nói với Người: “Họ hết rượu rồi.” (Ga 2:3)

SUY NIỆM: Dường như con người ngày nay gặp quá nhiều sóng gió, khó khăn, bệnh tật, lo lắng làm cho tinh thần họ bất ổn, sợ hãi đến mức phải cậy dựa, phải tìm đến những điều được cho là “phép lạ” để tự an ủi và tìm lấy một tia hy vọng cho chính mình. Vậy phép lạ là gì trong đạo Công Giáo? Dựa trên căn bản thì “phép lạ” được hiểu là:

+ Những hiện tượng siêu nhiên, chẳng hạn như việc ông Mô-sê giơ tay trên biển khiến nước biển rẽ làm hai (Xh 14,21-22), hoặc việc ông Giô-suê khiến mặt trời dừng lại (Gs 10,12-13).

+ Những hiện tượng xảy ra trái với quy luật tự nhiên, chẳng hạn như việc Đức Giê-su đi trên mặt biển (Mt 14,25), kẻ chết sống lại (2 V 4,32-35; Ga 11,1-44; Cv 9,39-40).

+ Những hiện tượng xảy ra không theo tiến trình của tự nhiên, ví dụ như hoá bánh ra nhiều (2 V 4,42-44; Mc 6,41-43), chữa lành người bại liệt (Mt 9,2-7; Cv 3,1-8 ; 9,34; 14,8-10), nước hoá thành rượu. (Ga 2:1-11)

Theo thiển ý của mình thì các phép lạ đã xảy gồm có bốn bước sau đây:

Xác định nhu cầu riêng hoặc chung—họ đang cần rượu

Cộng tác của bạn vào công trình của Chúa—Tục ngữ Pháp có câu: “Aide-toi, le Ciel t’aidera”: Hãy tự giúp mình, rồi Trời sẽ giúp bạn.

Tin vào sức mạnh của Chúa và để thánh ý Chúa được thể hiện.

Công bố việc làm của Chúa

❦  Không nơi nào trên trần gian đã có một phép lạ lớn như trong chuồng bò nhỏ ở Betlem: ở đây Thiên Chúa và con người trở thành một. (Thomas a Kempis-1380-1471, nhà thần bí Đức, tác giả sách Gương Chúa Giêsu).

LẮNG NGHE: Chúng ta đã nhận biết và tin vào tình yêu của THIÊN CHÚA đối với chúng ta. (1 Ga 4:16)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, vì những đam mê hào nhoáng bên ngoài nên con đã quên đi những “phép lạ” nho nhỏ mà Chúa đã và đang thể hiện trong con. Xin giúp con biết hoán cải và cộng tác với Chúa trong mọi lãnh vực của cuộc sống.

THỰC HÀNH: Đối với những người đang nằm trong phòng cấp cứu, hơi thở cũng là một phép lạ mang lại nhiều hy vọng. Còn bạn thì sao? Tập đếm phép lạ trong đời mình mà tạ ơn Chúa nhé.

From: Do Dzung

Nước hóa rượu nồng

MÙA THƯỜNG NIÊN= Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Lịch Giáo hội có những mùa đặc biệt để kỷ niệm: Mùa Vọng và lễ Giáng Sinh, Mùa Chay và lễ Phục Sinh, nhưng ngoài những mùa đặc biệt này, Giáo hội mời chúng ta sống và cử hành mùa Thường niên.

Mùa Thường niên.  Với hầu hết chúng ta, tôi nghĩ mùa này không nói lên một cái gì đặc biệt – nó nhạt nhẽo, tẻ nhạt, thường ngày, nhàm chán.  Trong lòng, chúng ta có cảm giác đó là những gì đè nặng lên chúng ta, nhận chìm chúng ta, đẩy chúng ta ra khỏi môi trường hữu ích của đam mê, lãng mạn, sáng tạo và ăn mừng.

Chúng ta dễ dàng chê bai chuyện bình thường.  Tôi nhớ một cô sinh viên trẻ chia sẻ trong lớp nỗi sợ lớn nhất đời cô là không thể chống chọi với những điều tầm thường, “là người nội trợ bình thường, người hài lòng làm quảng cáo thuốc giặt!”

Nếu bạn là nghệ sĩ hoặc có khiếu nghệ thuật, bạn dễ là đề tài của chê bai kiểu này vì các nghệ sĩ có xu hướng sáng tạo ngược với những gì bình thường.  Chẳng hạn, văn sĩ Doris Lessing đã từng nhận xét lẽ ra George Eliot (1819-1880) có thể là nhà văn giỏi hơn “nếu bà không quá đạo đức.”  Điều mà Lessing muốn nói là Eliot đã quá bám vào những điều bình thường, quá an toàn, quá chắc chắn, quá xa khỏi các bờ vực.  Trong tác phẩm tiểu sử Cô gái đồng trinh của Bennington (The Virgin of Bennington), bà Kathleen Norris chia sẻ khi còn là nhà văn trẻ, bà là nạn nhân của hệ tư tưởng này như thế nào: “Tôi nghĩ các nghệ sĩ quá nghiêm túc để sống một cuộc sống lành mạnh và bình thường.  Bị thúc đẩy bởi những thế lực không thể lay chuyển trong một thế giới lạnh lùng, họ đã phải đương đầu với cuộc đấu tranh không thể tránh khỏi, đôi khi chết người, nhưng luôn cao cả để chống buồn bã và bất hạnh.”

Cuộc vật lộn cao quý với buồn bã và bất hạnh.  Nghe có vẻ quyến rũ, đặc biệt với những người trong chúng ta tự cho mình là nghệ sĩ, trí tuệ hoặc tâm linh.  Đó là lý do vì sao một ngày nào đó, bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể cảm thấy thương hại cho những người có hạnh phúc đơn giản.  Chúng ta nghĩ quá dễ với họ, nhưng họ phải đấu tranh để có.  Đó là người nghệ sĩ bên trong chúng ta đang lên tiếng.  Chúng ta chưa bao giờ thấy một nghệ sĩ bằng lòng làm quảng cáo thuốc giặt!

Xin quý vị đừng hiểu lầm tôi.  Có một số xứng đáng cho việc này.  Chính Chúa Giêsu đã nói, chúng ta không chỉ sống bằng cơm bánh.  Không nghệ sĩ nào cần giải thích ý nghĩa của câu này.  Trong số những điều khác, họ biết điều Chúa Giêsu muốn nói, đó là thói quen đơn giản, không nhất thiết đó là thiên đàng.  Chúng ta cần cơm bánh, nhưng chúng ta cũng cần vẻ đẹp và màu sắc.  Doris Lessing là nghệ sĩ vĩ đại, bà vào đảng cộng sản khi còn trẻ nhưng khi trưởng thành bà bỏ đảng.  Vì sao?  Một câu nói lên tất cả.  Bà nói, bà bỏ đảng cộng sản, “vì họ không tin vào sắc màu!”  Chúa Giêsu bảo đảm với chúng ta, cuộc sống không có nghĩa là sống đơn giản như một chu kỳ bất tận: thức dậy, đi làm, làm việc có trách nhiệm, về nhà, ăn tối, chuẩn bị mọi thứ cho ngày hôm sau và sau đó đi ngủ.

Tuy nhiên, vẫn còn nhiều điều để nói về một thói quen có vẻ kịch tính của sự bình thường.  Cuối cùng, nhịp điệu của sự bình thường là nguồn gốc sâu sắc nhất để rút ra niềm vui và ý nghĩa.  Tác giả Kathleen Norris sau khi kể cho chúng ta nghe cám dỗ thời trẻ của bà, bà đã vượt lên những điều bình thường để dự vào cuộc chiến cao quý chống buồn bã và bất hạnh, bà chia sẻ cách mà người cố vấn tuyệt vời Betty Kray đã giúp bà thoát khỏi cạm bẫy này như thế nào.  Kray khuyên bà viết ra niềm vui cũng như nỗi buồn của mình.  Bà Norris nói: “Betty cố hết sức thuyết phục tôi về điều mà những người bạn của bà, những người từng bị điên biết rất rõ: sự trân trọng đơn giản và trong sáng với những gì bình thường trong cuộc sống hàng ngày là kho báu không có gì so sánh trên trái đất này.”

Đôi khi phải có một căn bệnh mới dạy chúng ta điều này.  Khi chúng ta lấy lại sức khỏe và năng lượng sau khi bị bệnh, sau khi bị nghỉ việc, sau khi bị ra khỏi nhịp sống và thói quen bình thường, không có gì ngọt ngào cho bằng trở lại với đời sống bình thường – với thói quen của công việc, với những điều bình thường của cuộc sống hàng ngày.  Chỉ sau khi bị lấy đi và sau khi được trả lại, chúng ta mới quý sự đơn giản và trong sáng của những việc bình thường hàng ngày, một kho báu tối thượng.

Tuy nhiên, các nghệ sĩ vẫn đúng một phần.  Những điều bình thường có thể đè nặng chúng ta, loại chúng ta khỏi môi trường sáng tạo, khỏi môi trường lãng mạn, khỏi môi trường hoang dã, những môi trường làm chúng ta vui vẻ.  Nhưng phải công nhận, sự bình thường chính là điều giúp chúng ta không bị cuốn trôi.  Nhịp điệu của những điều bình thường giữ vững chúng ta, làm chúng ta tỉnh táo.

Nghệ sĩ Paul Simon trong một bài hát của thập niên 1970 có tựa đề An American Tune, hát về việc đương đầu với những bối rối, sai lầm, phản bội và những sự kiện khác làm khuấy động bình an của chúng ta.  Ông kết thúc bài hát khá buồn với những lời: “Ngày mai lại một ngày làm việc và tôi cố gắng nghỉ ngơi một chút.  Nghỉ ngơi một chút, đó là tất cả những gì tôi đang cố gắng.”

Đôi khi việc giữ mệnh lệnh này lại giúp chúng ta tỉnh táo hơn.  Có rất nhiều điều để nói về việc trở thành một người nhỏ bé, hài lòng, gắn bó với nhịp sống bình thường và thậm chí có thể làm quảng cáo cho thuốc giặt.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim


 

SỐNG ĐỘNG, VUI TƯƠI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Trong tiệc cưới có thân mẫu Đức Giêsu. Ngài và các môn đệ cũng được mời tham dự!”.

“Một nhóm kỹ sư điện ảnh phân loại mười âm thanh ấn tượng nhất: tiếng khóc chào đời, còi hụ, sấm phá đá, cháy rừng, còi tàu trong sương, nước rầm rì, vó ngựa, còi tàu rời bến, chó tru và tiếng ồn tiệc cưới. Nhưng âm thanh giàu cảm xúc nhất – sâu sắc hơn bất cứ loại nào – có sức mạnh thể hiện ‘mọi cảm xúc’ vẫn là âm thanh tiệc cưới!” – James Flora.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cho biết, ngay nơi phát ra loại “âm thanh giàu cảm xúc nhất” đó, Chúa Giêsu, các môn đệ và mẹ Ngài được mời tham dự! Thông điệp của các bài đọc thật rõ, Kitô giáo là một tôn giáo ‘sống động, vui tươi!’.

Là người Công giáo, “Có bao giờ bạn ‘cảm thấy tồi tệ’ khi sống đời sống Kitô hữu?”. Vì với một số người, để trở thành một người Công giáo ‘tốt lành’, họ phải luôn từ bỏ chính mình; nghĩa là phải luôn ‘hy sinh’ điều này, điều kia. Nếu được dịp nghỉ ngơi – dừng hết mọi công việc – thì khi quay về, họ cảm thấy tội lỗi. Hoặc nếu họ nghĩ, họ đang ‘tận hưởng’ cuộc sống, thì có điều gì đó không ổn; vì họ đã quá ‘mê say thế gian!’.

Nếu quả như thế thì Tin Mừng hôm nay thật khó chấp nhận! Kìa, Chúa Giêsu, Mẹ Ngài và các môn đệ dự tiệc cưới. Lẽ ra, Ngài chỉ nên dự ‘phần nghi lễ’ và tránh xa tiệc tùng; hoặc không nên chút nào khi họ thưởng thức một hai ly rượu vang? Không phải thế! Ngược lại là khác, bằng chứng là khi hết rượu, Ngài là người tiếp rượu, tiếp đến mức thừa thãi. Với Ngài, Thiên Chúa mở cho nhân loại một xa lộ thênh thang, bất tận trong Vương Quốc. Nước biến thành rượu cho thấy Thiên Chúa lập hôn ước vĩnh viễn với nhân loại; để từ nay, con người không chỉ ‘sống động, vui tươi’ trong sự sung mãn của con cái Thiên Chúa mà còn là niềm vui cho chính Ngài!

Để con cái Chúa có thể luôn ‘sống động, vui tươi’, chính Thánh Thần luôn ban cho Hội Thánh các đặc sủng, ‘Người thì làm thầy dạy, kẻ làm tiên tri, kẻ khác được ơn chữa bệnh, làm phép lạ…’ – bài đọc hai, để qua con cái Hội Thánh, tất cả người tin hay không tin được hưởng nhờ; “Hãy tường thuật phép lạ Chúa giữa muôn dân!” – Thánh Vịnh đáp ca. Những quà tặng này chỉ nhằm xây dựng Hội Thánh ngày càng viên mãn hơn. Vì thế, Kitô hữu là người hạnh phúc, ‘giàu có’ nhất, dẫu không miễn cho họ một thử thách nào. Hội Thánh đó là Hiền Thê của Chúa Kitô. Thật tuyệt vời, Isaia đã tiên báo, “Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ!” – bài đọc một.

Anh Chị em,

“Mọi sự một khi được Đức Kitô chạm tới đều trở nên trẻ trung, mới mẻ và tràn đầy sức sống” – Phanxicô. Sáu chum nước dùng để tẩy uế được Chúa Giêsu chạm tới đã trở nên của uống làm vui say lòng người; cũng thế, cho dù cuộc đời bạn và tôi có nhạt nhẽo, vô vị đến đâu, nhưng được Chúa Giêsu chạm đến, chúng ta vẫn có khả năng sống trong hy vọng, trải nghiệm một cuộc sống mới, hạnh phúc mới, bình an mới, một mối tương quan mới ‘sống động, vui tươi’ với Chúa, với người. Ước gì bạn và tôi có thể tận hưởng niềm vui con cái Chúa; đồng thời, đem chia sẻ niềm vui ấy cho những người có ít niềm vui!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con ủ dột u sầu vì bất cứ lý do gì; xin Chúa chạm đến con mỗi ngày để cuộc sống con không nhạt nhẽo, vô vị, nhưng luôn ‘sống động, vui tươi!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

*************************************************

CHÚA NHẬT TUẦN II THƯỜNG NIÊN, NĂM C

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

1 Khi ấy, có tiệc cưới tại Ca-na miền Ga-li-lê. Trong tiệc cưới có thân mẫu Đức Giê-su. 2 Đức Giê-su và các môn đệ cũng được mời tham dự. 3 Khi thấy thiếu rượu, thân mẫu Đức Giê-su nói với Người : “Họ hết rượu rồi.” 4 Đức Giê-su đáp: “Thưa bà, chuyện đó can gì đến bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến.” 5 Thân mẫu Người nói với gia nhân: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.”

6 Ở đó có đặt sáu chum đá dùng vào việc thanh tẩy theo thói tục người Do-thái, mỗi chum chứa được khoảng tám mươi hoặc một trăm hai mươi lít nước. 7 Đức Giê-su bảo họ: “Các anh đổ đầy nước vào chum đi!” Và họ đổ đầy tới miệng. 8 Rồi Người nói với họ: “Bây giờ các anh múc và đem cho ông quản tiệc.” Họ liền đem cho ông. 9 Khi người quản tiệc nếm thử nước đã hoá thành rượu (mà không biết rượu từ đâu ra, còn gia nhân đã múc nước thì biết), ông mới gọi tân lang lại 10 và nói: “Ai cũng thết rượu ngon trước, và khi khách đã ngà ngà mới đãi rượu xoàng hơn. Còn anh, anh lại giữ rượu ngon mãi cho đến bây giờ.” 11 Đức Giê-su đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Ca-na miền Ga-li-lê và bày tỏ vinh quang của Người. Các môn đệ đã tin vào Người.


 

KINH CẦU CHO TUỔI GIÀ

Nguồn: Dòng Ba Carmelo

Lạy Chúa, xin ban cho con một tuổi già an bình và thanh thản.

Xin gìn giữ con khỏi một tuổi già tự khép mình trên con và trên những nuối tiếc vô ích.

Và nếu sự ngờ vực tấn công con, xin Chúa hãy soi sáng con.

Nếu sự cô đơn làm tâm hồn con sầu buồn, xin Chúa viếng thăm con.

Nếu bệnh tật hành hạ thân xác con, xin Chúa ban sức mạnh cho con.

Nếu giờ chết tới gần làm con kinh hoàng, xin Chúa hãy làm lắng dịu sự kinh hãi cho con.

Dù sự chết chộp con cách bất ngờ hay tiến tới từ từ, xin Chúa đừng bỏ rơi con.

Nếu một mai bệnh tình xâm phạm tới trí óc con, khiến con mất sự minh mẫn, thì ngay từ bây giờ, trước mặt Chúa đây, con xin hứa trước sẽ vâng chịu, và vâng chịu trong thái độ yên lặng kính thờ.

Nếu mai này con bị chìm đắm trong tình trạng hôn mê kéo dài, thì con mong rằng mỗi giờ phút còn lại của cuộc đời con sẽ đều là những thời gian liên tục chúc tụng tri ân Chúa, và chớ gì hơi thở sau hết của con cũng sẽ là một hơi thở của lòng mến yêu.

Con ước ao cậy trông rằng, vào giờ đó, con sẽ được Đức Mẹ nắm tay dẫn dắt đến trình diện trước Thiên Nhan để ca tụng ngợi khen Chúa đến muôn đời. Amen.