httpv://www.youtube.com/watch?v=m-kc8BhLNGo
Thánh Lễ Chúa Nhật Thứ Tư Mùa Chay 22 Tháng Ba 2020 dành cho những người không thể đến nhà thờ

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Về Công Giáo và Phật Giáo cùng các tôn giáo khác
httpv://www.youtube.com/watch?v=m-kc8BhLNGo
Thánh Lễ Chúa Nhật Thứ Tư Mùa Chay 22 Tháng Ba 2020 dành cho những người không thể đến nhà thờ
Nợ tiền… nợ tội… nợ tình…!
Mt 18,21-35; Dn 3,25.34-43
Ông Phêrô này, căn cứ theo Tin Mừng thì ông là người nóng nảy, bộc trực, vội nói… vì thế chắc là nhiều người (xúc phạm) hay làm ông bực mình khó chịu tức tối nên ông mới đến gần Thầy Giêsu để hỏi cho ra nhẽ. Số lần trong ngày làm ông bực mình khó chịu chắc là nhiều hơn bảy lần nên ông hỏi là có phải bảy lần không ? Và nếu đúng vậy thì từ lần thứ tám là ông có quyền “phang” lại người ta (đứt tai) nhưng câu trả lời của Thầy Giêsu đã làm ông chưng hửng nhỉ !
– Nợ tiền.
Câu chuyện Nước Trời cũng “ngộ” thật. Đầy tớ nợ tiền và được chủ nợ tha cho số tiền quá lớn. Tưởng thế là xong, không ngờ ra về gặp bạn, y lại bóp cổ tên bạn bắt trả nợ tiền cho y có tí xíu… Khi tôn chủ của y biết được chuyện đã xảy ra như thế, tôn chủ đã kêu y lại mà xiết nợ : “tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ”. “Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông”.
Đọc đến câu này mới buồn đây : “Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế”. Buồn, bởi vì sao mà tha được, nó nợ con nhà cửa, đất đai, ruộng vườn, xe cộ, vợ con và cả tỉ tỉ tiền mặt nữa, chứ đâu chỉ có vài trăm quan tiền… Thế là biết chắc Chúa cũng không tha cho con rồi ! Tiêu đời rồi con !
– Nợ tội.
Nó xúc phạm đến con, làm mất mặt con, nguyền rủa chửi bới con, vùi dập con xuống tận đất đen… Nói chung lại nó đã nợ tội con, làm sao mà dễ dàng tha thứ hay quên cho nó được ?
Gồng mình lên mà có tha thứ được một tí thì thiên hạ sẽ chửi thốc vào mặt con, bảo con là đồ điên dại, khù khờ, ngu như bò….
Nó đạp vào mặt cho mà không biết đạp lại ! Không tha thì sao Chúa tha cho con được đây ? Tiêu đời rồi con !
– Nợ tình người.
Ở đây không muốn bàn đến chuyện tình trai gái, chuyện tình lứa đôi. Nhưng là chuyện tình con người với nhau và ai cũng mắc nợ nhau nên thánh Phaolô viết cho tín hữu Rôma “Anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái ; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật” (Rm 13,8).
Mắc nợ nhau vì chưa yêu thương đủ mà có ai tự hào là mình đã yêu thương đủ hay hết mức rồi. Chúa đã chết vì yêu thương chúng tôi cho dù chúng tôi còn là tội nhân, đó mới là yêu thương thật.
Với người Kitô giáo không thể sống nếp sống cô lập, chủ trương sống khép kín, không đụng chạm đến ai để khỏi ai đụng chạm đến mình, không nói xấu ai để ai cũng đừng nói xấu mình, mình không mắc nợ ai để ai khỏi mắc nợ mình…. Chúng tôi sống lơ là, lấp lửng, thờ ơ, lạnh lùng với người chung quanh là chúng tôi đang mắc nợ tình yêu họ rồi còn gì.
Tôi có mắc nợ Chúa không ?
Trời ạ ! Nợ ngập đầu ngập cổ mà có trả nợ suốt đời cũng không xong.
Chúa có nợ tôi không ?
Có đấy, mỗi lần đến nhà thờ là tôi đòi Chúa đủ thứ. Chúa cứ im lặng không trả cho tôi những thứ tôi đòi, tôi muốn nhưng đòi riết rồi cũng chán, thất vọng chẳng thèm đòi nữa !!! lơ luôn.
Còn có người “xiết nợ” Chúa là bắt tưởng ảnh quay mặt vào tường hoặc đập tan nát hay quẳng xuống giếng… cho khuất mắt !
Trong tình yêu thì luôn đi kèm theo với lòng tha thứ bao dung. Trong tình yêu thì luôn có việc dâng hiến trao tặng… Câu chuyện nợ tiền để áp dụng cho nợ tình nhất là khi bị xúc phạm.
“Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình”.
Chúa có “đối xử với anh em như thế” không ?
Chúa có đòi buộc khắt khe như thế không ?
Hay chỉ là kiểu nói, nói thế mà không phải thế.
Chúa đã tha thứ sạch bách rồi và lại còn trao ban chính bản thân để nói lên tình yêu đến cùng…
Con người không thích, không thèm, không đón nhận thì Chúa cũng bó tay. Tha thứ mà không nhận ra thì cũng như không tha thôi.
Nhận ra lòng yêu thương tha thứ của Chúa để hiểu, để cảm thông thân phận làm người có giới hạn ; đã làm người thì vẫn còn những sai trái ngay trong bản thân mình, chẳng tránh hết được, chẳng làm chủ được, chẳng đề phòng canh chừng mãi được. Mức độ sống kết hợp mật thiết với Chúa trong lòng bao nhiêu để tình yêu của Chúa bộc lộ qua con người của mình bấy nhiêu, để mau chóng bình tĩnh lại, hối hận lại, sửa lỗi lại…. ngã rồi lại đứng lên đi tiếp, không thất vọng hay tuyệt vọng.
Gớm ! Nợ tình thương con người với nhau cũng lắm chuyện nhỉ ?
“Và giờ đây, chúng con hết lòng đi theo Chúa, kính sợ Ngài và tìm kiếm Thánh Nhan”.
OTC
From: Le Ngoc Bich & KimBang Nguyen
ĐÔI MẮT MỚI
Lm. Nguyễn Hữu An
Trong bài viết “Đôi mắt”, linh mục Nguyễn Tầm Thường đã suy niệm về đôi mắt mù loà của Nguyên Tổ đã đưa tội lỗi vào trần thế. Chúa Kitô đã chữa lành và trao ban cho nhân loại đôi mắt mới: Mắt Đức tin. Xin được mượn tư tưởng của Ngài để suy niệm Tin Mừng Chúa Nhật IV Mùa Chay: Chúa Giêsu chữa người mù từ thuở mới sinh.
“Mắt em là một dòng sông, Thuyền ta bơi lặng trong dòng mắt em…” (Lưu Trọng Lư)
Mắt là cảm hứng cho thi sĩ, nhạc sĩ. Mắt là hồn cho thơ, là sóng cho nhạc. Có người nhìn đôi mắt như mùa thu. Có người nhìn đôi mắt như dòng sông. Trong văn chương, nghệ thuật, cảm hứng về mắt bao giờ cũng là đôi mắt đẹp. Trái lại, khi Thánh Kinh nói về mắt lại nói về đôi mắt mù. Từ những trang đầu của sách Sách Sáng thế đã nói về mắt: “Rắn đã nói với người đàn bà: chẳng chết chóc gì đâu! Quả nhiên Thiên Chúa biết, ngày nào các ngươi ăn nó mắt các ngươi sẽ mở ra và các ngươi sẽ nên như Thiên Chúa, biết cả tốt xấu. Và người đàn bà đã nhìn; quả là cây ăn phải ngon… mà nhìn thì đã sướng mắt. Nó đáng quý thực, cái cây ấy để được tinh khôn. Và bà đã ăn… Và mắt cả hai người đã mở ra. Và chúng biết là chúng trần truồng” (St 3, 4 – 7). (Trích Nước mắt và hạnh phúc tr. 69 – 71).
Đoạn Thánh Kinh nói về lịch sử sa ngã của loài người đã đề cập đến đôi mắt qua 3 tiến trình:
– Rắn hứa là mắt hai ông bà sẽ mở ra
– E-và nhìn trái táo và thấy sướng mắt
– Mắt hai người mở ra và thấy mình trần truồng.
Rắn hứa là mắt hai người sẽ mở ra để nhìn thấy mọi sự như Thiên Chúa, nhưng mắt đức tin đã nhắm lại nên không nhìn thấy điều mình muốn thấy. Họ không thấy mùa hoa nở rộ, những đồi cỏ bình yên, những dãi nắng hiền, những dòng suối êm ả. (sđd. tr 72). “Mà nhìn thì đã sướng mắt”, cái nhìn ấy phải là đắm đuối, bằng cái nhìn đam mê đó, tội lỗi, khổ đau và sự chết đã vào trần thế.
Lời hứa của con rắn đã hiệu nghiệm: mắt cả hai người đã mở ra. Nhưng không phải mở ra để nhìn thấy vẻ đẹp mà nhìn thấy mình trần truồng. Mắt hai người đã mở ra. Câu Thánh kinh thật ngắn ngủi diễn tả cách tinh tế sự đau thương: mở ra cũng là lúc đóng lại. A-đam và E-và đã mở mắt, nhưng họ lẩn trốn không dám nhìn Thiên Chúa. Cả hai đã mở mắt nhưng để tìm lá che thân, không dám nhìn nhau. Khởi đầu lịch sử nhân loại là đôi mắt mù và sự mù loà chảy dọc theo thời gian mang tối tăm vào trong trần thế.
Chúa Kitô đã đến chữa lành sự mù loà ấy, hàn gắn lại vết thương thưở sa ngã của Nguyên Tổ.
Khi liên kết phép lạ Chúa Giêsu chữa người mù từ thưở mới sinh với sự mù loà của Nguyên tổ ta mới thấy ý nghĩa sâu xa của mầu nhiệm Con Thiên Chúa đến trong thế gian. “Mù từ thưở mới sinh” là mù từ xa xưa, thưở địa đàng. Chúa Kitô đã mang ánh sáng cho thế gian, Ngài ban cho nhân loại đôi mắt mới: Mắt Đức Tin. Từ tiến trình đến ánh sáng tự nhiên, người mù có một hành trình tiếp cận ánh sáng đức tin.
Chúa Giêsu chữa lành đôi mắt thể lý và mắt tâm hồn của người mù. Chúa đã mở mắt đức tin để anh ta tin vào Chúa. Anh ta tin vào lời Chúa là đi rửa mắt ở hồ Si-lô-ác và đã công khai nói lên sự thật ca ngợi Chúa trước mặt những người Pharisêu đang tra vấn, khủng bố anh: Chính tôi đây đã được người mà thiên hạ gọi là Giêsu lấy bùn xức mắt tôi và bảo tôi hãy đi rửa ở hồ Si-lô-ác. Tôi đã đi, đã rửa và đã trông thấy. Lòng bắt đầu rộng mở nên anh ta nhận ra: Nếu người đó không phải bởi Thiên Chúa thì đã không làm được gì.
Bởi đó, khi gặp lại Chúa Giêsu và được hỏi: “Anh có tin Con Người không?” thì anh đáp lại ngay: “Thưa Ngài, Đấng ấy là ai để tôi tin?” Chúa Giêsu tỏ mình ra cho anh: “Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây.” Anh liền đáp: “Lạy Thầy, tôi tin.” Bước nhảy của niềm tin được kết tinh nơi thái độ quỳ xuống bái lạy.
Qua việc chữa lành đôi mắt thể lý, Chúa Giêsu trao ban ánh sáng đức tin cho đôi mắt tâm hồn. Thoát khỏi bóng tối triền miên của cuộc đời, bát ngát một bầu trời mới khi anh được sáng đôi mắt. Lớn lao hơn nữa là tâm hồn anh thênh thang chứa chan lòng mến, anh đã quỳ bái lạy với tất cả lòng tin. Phép lạ chữa người mù thưở mới sinh là một dấu chỉ minh chứng: Đức Giêsu là sự sáng thế gian, đã chữa lành sự mù loà của nhân loại với điều kiện: Tin vào Ngài.
Chúa Giêsu cũng chữa nhiều người mù loà tâm hồn. Người mở mắt cho Da-kêu thấy được sự nguy hiểm của tiền tài đối với phần rỗi (Lc 9, 1 – 10). Người mở mắt cho người đàn bà ngoại tình, giúp chị từ bỏ quá khứ lỗi lầm (Lc 7, 36 – 50). Người mở mắt cho người trộm lành giúp nhận ra lòng Chúa xót thương (Lc 23, 32-43).
Mỗi người chúng ta có lẽ không hoàn toàn mù tối tâm hồn, nhưng có những điểm tối mà ta thấy được. Chẳng hạn như những đam mê, tham vọng, hận thù, ghen ghét, kiêu căng, có thể làm ta mù tối không nhìn thấy sự tốt lành nơi tha nhân. Có một số người chỉ nhìn thấy điểm tối của người khác, chỉ nhìn thấy những lỗi lầm, những khuyết điểm mà không nhận ra những gì là xinh đẹp, những gì là cao quý, thánh thiện nơi họ. Cứ tiếp tục xét mình, ta sẽ thấy có nhiều điểm tối, sự mù tối của tâm hồn rất nguy hại. Chỉ có ánh sáng của Đức Kitô soi chiếu, chỉ có cái nhìn của Đấng tình yêu, mỗi người mới xoá tan những điểm tối đó. Chỉ có sự cầu nguyện và tin tưởng vào Đấng là ánh sáng thế gian, chúng ta mới có thể xua đuổi bóng tối ra khỏi tâm hồn và nhìn mọi sự trong ánh sáng Tin Mừng Đức Kitô.
Lm. Nguyễn Hữu An
From: Langthangchieutim
Đức Thánh Cha mời gọi sống 24 giờ với Chúa

Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi mọi người Công Giáo trên khắp thế giới hãy tham gia vào chiến dịch sống 24 giờ với Chúa và liên đới với nhau, đặc biệt với các quốc gia nơi mà dịch cúm coronavirus đang lây lan mà không thể tổ chức các giờ chầu này.
(Tin Vatican)
Chiến dịch sống 24 giờ với Chúa là một sáng kiến được Đức Thánh Cha Phanxicô khởi xướng và Thánh bộ Truyền giảng Tin mừng tổ chức hàng năm vào các ngày Thứ Sáu và Thứ Bảy trước Chúa Nhật thứ tư Mùa Chay.
Các nhà thờ trong các giáo phận trên khắp thế giới được mời gọi mở cửa và đặt Mình thánh chầu 24 giờ liên tục. Các tín hữu được khuyến khích lãnh nhận Bí tích Hòa giải và cầu nguyện trong sự kết hiệp thiêng liêng với Đức Thánh Cha.
Những tình huống không bình thường
Qua cuộc phát hình buổi triều yết vào thứ Tư vừa qua, Đức Thánh Cha Phanxicô cho đây là một thời cơ tốt đẹp trong Mùa Chay để cầu nguyện và hòa giải với Chúa.
Năm nay, trước đại dịch Covid-19, nhiều quốc gia đã cấm các cuộc tụ họp công cộng và hạn chế tự do di chuyển để ngăn ngừa sự lây lan của virus, các nhà thờ bị đóng cửa, nên chiến dịch này không thể được tổ chức theo hình thức truyền thống…
Tham gia cầu nguyện
Đức Thánh Cha Phanxicô khuyến khích các tín hữu hãy chạy đến với lòng thương xót của Chúa qua việc xưng tội và cầu nguyện đặc biệt cho các nạn nhân của cơn đại dịch.
Đối với những người không thể tham gia trực tiếp vào sáng kiến 24 giờ cho Chúa cách bình thường, Đức Thánh Cha mời gọi họ hãy tự xám hối và cầu nguyện riêng tư với Chúa.
httpv://www.youtube.com/watch?v=ZMoDMrbrCu4
Nếu Không Có Phút Lặng Thinh, Làm Sao Định Được Trong Mình SẠCH DƠ?-Cha Micae Phạm Quang Hồng
LỢI ÍCH LỚN LAO CỦA RƯỚC LỄ THIÊNG LIÊNG
Rước Lễ thiêng liêng là bảo tồn đời sống Thánh Thể và tình yêu liên tục cho người mến yêu Chúa Giêsu Thánh Thể. Nhờ việc Rước Lễ thiêng liêng, các ước muốn yêu đương kết hợp với Chúa của linh hồn được thỏa mãn. Ngài là Đức Lang Quân của linh hồn.
Rước Lễ thiêng liêng là hợp nhất thiêng liêng giữa linh hồn với Chúa Giêsu trong Bánh Thánh. Sự hợp nhất này tuy thiêng liêng nhưng cũng thực sự, còn thực sự hơn sự hợp nhất của hồn và xác, vì như lời thánh Gioan Thánh giá nói: “Linh hồn sống nhiều nơi nó yêu hơn là nơi nó sống.”
Tin, Yêu Và Ước Ao
Điều hiển nhiên là, Rước Lễ thiêng liêng đòi phải có đức tin vào sự hiện diện thực tại Chúa Giêsu trong Nhà Tạm, việc này ngụ ý rằng ta yêu thích Hiệp Lễ cách Bí tích, và đòi biết ơn về những ơn Chúa ban trong Bí tích này. Những điều vừa kể được tóm tắt trong lời sau đây của thánh Anphongsô:
“Lạy Chúa Giêsu, con tin thật Chúa đang hiện diện trong Bí Tích Thánh Thể.
Con yêu mến Chúa trên hết mọi sự, và con luôn khao khát được rước Chúa ngự vào lòng con.
Song bây giờ con chẳng thể rước Mình Thánh Chúa,
thì ít nữa xin Chúa hãy ngự vào lòng con cách thiêng liêng.
Ngay khi Chúa đến,
Con giữ chặt Chúa và toàn thể con người con kết hiệp với Chúa,
xin đừng bao giờ để con phải xa lìa Chúa. Amen”
Thánh Thoma Aquinô và Anphongsô đều dạy, Rước Lễ thiêng liêng sinh hiệu quả như Rước Lễ thật, nhưng còn tùy ta dọn mình kỹ hay không, và ao ước nồng nhiệt ơn Chúa ban hay không, yêu mến Chúa nhiều hay không khi đón rước Chúa.
Một lợi ích đặc biệt về việc Rước Lễ thiêng liêng là ta có thể rước mỗi ngày bao nhiêu lần tùy ý, có thể hàng trăm lần, rước khi nào ta muốn, bất kể đêm ngày, rước nơi nào ta muốn, bất kể nơi đồng ruộng, trên máy bay hay trên mặt đất.
Điều thích hợp hơn là khi ta dự lễ mà không thể Rước Lễ cách thật được, khi chủ tế đang rước Mình Thánh Chúa, ta mời Chúa vào lòng ta. Bằng lối này, lễ nào ta dự cũng nên trọn với của lễ dâng, với Hy tế Thánh và việc Hiệp Lễ.
Hai Chén Thánh
Trong một cuộc thị kiến, chính Chúa Giêsu đã giải nghĩa cho thánh nữ Catarina Siena việc Rước Lễ Thiêng liêng quí trọng làm sao, thánh nữ sợ rằng Rước Lễ Thiêng liêng không sánh được với Rước Lễ thật. Chúa cầm đến hai bình đựng Mình Thánh và phán: “Trong bình vàng này Cha đựng các lần con Rước Lễ thật, còn trong bình bạc Cha đựng các lần con Rước Lễ thiêng liêng, cả hai bình đều rất đẹp lòng Cha.”
Lần khác, Chúa nói với thánh nữ Magarita Maria Alacoc, khi bà nóng nảy ước ao rước Chúa trong Nhà Tạm: “Cha yêu đương linh hồn khát khao đón rước Cha lắm, đến nỗi Cha vội đến với nó mỗi khi nó nóng lòng đến với Cha.”
Thật không khó gì để tìm hiểu các thánh quí mến Rước Lễ thiêng liêng chừng nào. Ít ra Rước Lễ thiêng liêng cũng thỏa phần nào lòng mong ước được kết hợp với Đấng Mến yêu. Chính Chúa đã phán: “Hãy ở trong Ta, Ta sẽ ở trong con.” (Jn 15,4).
Rước Lễ Thiêng liêng làm ta được kết hợp với Chúa ngay khi ta ở xa nhà thờ. Chẳng còn cách nào khác để thoa dịu nguồn khao khát đốt cháy tâm hồn các thánh. “Lạy Chúa, như nai rừng khát nước, hồn con khát mong Chúa.” (Tv 41,2).
Đây là những thở than của các thánh, thánh Catarina Genoa kêu lên: “Ôi Bạn Tình Chí Thánh của hồn con, con hết lòng ao ước được ở cùng Chúa đến nỗi con hầu chết, nhưng con gắng sống để được Rước Chúa”.
Á thánh Agatha thánh giá cảm nghiệm sâu xa Chúa trong Thánh Thể, đến nỗi bà nói: “Nếu cha linh hồn không dậy tôi cách Rước Lễ thiêng liêng thì tôi không sống được.”
Thánh nữ Maria Phanxicô Năm dấu lấy việc Rước Lễ thiêng liêng là cách thoa dịu các vết thương của người khi phải ở nhà, xa Đấng người yêu mến, nhất là khi người không được Rước Lễ. Những lúc như vậy, người quì gối trên nền nhà, hướng về nhà thờ, nước mắt lăn trên gò má than thở: “Lạy Chúa Giêsu, phúc cho những ai hôm nay được rước Chúa, phúc cho tường nhà thờ canh giữ Chúa tôi, phúc cho các linh mục luôn ở gần Giêsu rất đáng kính mến.” Chỉ có Rước Lễ thiêng liêng mới làm người nguây ngoai đôi chút.
Trong Ngày Sống
Đây là lời khuyên của cha Piô gửi cho con thiêng liêng người: “Trong ngày, khi con không được phép làm cách khác, hãy gọi Chúa Giêsu, ngay cả khi con đang bận rộn nhất, với niềm ước vọng không ngơi của linh hồn, Chúa sẽ đến ở lại với hồn con bằng ơn thánh và tình yêu thánh của Chúa.
Hãy bay cách thiêng liêng tới Nhà Tạm, khi xác con không ở đấy được, nơi đó, con hãy bộc lộ những ao ước nồng nhiệt của thần trí con, hãy ôm ẵm lấy Đấng hồn con yêu mến, tốt hơn nữa là khi con được phép rước Chúa cách thật sự.”
Chúng ta cũng hãy lợi dụng ơn cao trọng này. Chẳng hạn khi ta bị thử thách đau thương hay cảm thấy bị bỏ rơi, nào còn có gì giá trị cho ta bằng làm bạn với Chúa Thánh Thể qua việc Rước Lễ thiêng liêng?
Có thể thực hành việc thánh thiện này cách dễ dàng để lấp đầy cả ngày sống của ta với những tác động và những cảm tình mến yêu, và cũng có thể làm ta sống với tâm hồn ấp ủ tình mến được đổi mới luôn, hầu như không bị gián đoạn.
Thánh Angela Merici thích Rước Lễ Thiêng liêng lắm. Không phải người chỉ năng Rước Lễ Thiêng liêng và khuyến khích người ta như vậy, mà người còn lưu lại cho con cái trong Dòng để chị em sau này hằng thực hiện điều đó.
Ta phải nói về thánh Phanxicô Salesiô thế nào? Đời người chẳng khác gì như một chuỗi lần Rước Lễ thiêng liêng sao? Người quyết tâm Rước Lễ thiêng liêng ít nhất mỗi mười lăm phút.
Thánh Maximiliên Kolbe cũng quyết tâm tương tự ngay từ thời còn trẻ.
Anrê Baltrami, Tôi tớ Chúa để lại cho đời một trang nhật ký vắn tắt làm như chương trình sống với Chúa Giêsu qua việc Rước Lễ thiêng liêng không ngừng. Người viết: “Bất cứ ở nơi nào tôi cũng nghĩ tới Chúa Thánh Thể, tôi để tâm trí tôi ở Nhà Tạm, ngay cả ban đêm khi tôi thức giấc, ở nơi nào tôi cũng thờ lạy Chúa, kêu tới Chúa, dâng lên Chúa các việc tôi làm.
Tôi lập một đường điện tín từ phòng học tới nhà thờ, đường khác từ phòng ngủ, đường khác nữa từ phòng ăn, và thường mỗi khi có thể, tôi gửi tới Chúa Giêsu Thánh Thể những lời nhắn nhủ mến yêu.” Ta có thể hiểu dòng tình yêu thần thánh đã chuyển qua những đường điện tín quí báu này là thế nào.
Ngay Cả Ban Đêm
Các thánh nôn nóng dùng những phương thế này hoặc những phương thế thánh thiện tương tự để tìm lối thoát cho lòng tràn ngập kính mến của các ngài. Các ngài chẳng bao giờ thấy cố gắng yêu mến đủ. Thánh nữ Phanxica Cabrini phát biểu: “Càng mến Chúa, con càng thấy mến Chúa ít. Con muốn mến Chúa hơn nhưng con không có sức, xin Chúa mở rộng lòng con.”
Thánh Roch bị tù 5 năm với án lệnh nghiêm khắc. Trong tù người luôn chăm chú nhìn lên phía cửa sổ và cầu nguyện. Lính gác hỏi người:
– Ông làm gì thế?
Người trả lời:
– Tôi nhìn về phía tháp chuông nhà thờ, tháp chuông nhắc tôi nhớ đến nhà thờ, Nhà Tạm và Chúa trong Thánh Thể, đã nối kết không thể cách biệt với lòng tôi.
ha Sở thánh xứ Ars nói với giáo dân:
– Nhìn cây tháp nhà thờ các con có thể nói: “Chúa Giêsu ở đó, vì ở đó có linh mục dâng lễ.”
Á thánh Lui Guanella, khi đi du lịch bằng xe lửa với khách hành hương qua nhiều đền thờ khác nhau, người thường nhắc nhớ hành khách hướng lòng trí về Chúa Giêsu mỗi khi người trông thấy cây tháp thánh đường, người nói: “Cây tháp chỉ nơi có nhà thờ, nơi có Nhà Tạm, có thánh lễ, và có Chúa Giêsu ngự ở đó.”
Ta hãy noi gương các thánh, các ngài chỉ cần một chút khơi động là có thể bùng lên ngọn lửa trong trái tim mình. Ta hãy dốc quyết Rước Lễ Thiêng liêng nhiều lần trong ngày, cả những khi bận rộn. Chẳng mấy chốc lửa tình yêu sẽ thấm nhập vào ta.
Thánh Leonard Maurice nói những điều rất an ủi này: “Nếu bạn tập Rước Lễ thiêng liêng nhiều lần mỗi ngày, thì chỉ trong một tháng, bạn sẽ thấy mình đổi mới hoàn toàn.” Một tháng thôi mà, có khó chi mô!
Sưu tầm
From: Langthangchieutim
httpv://www.youtube.com/watch?v=OgzhP05IbpM
httpv://www.youtube.com/watch?v=8tfo1P2juQY
Dù trong hoàn cảnh thuận lợi hoặc khó khăn, khỏe mạnh hay dịch bệnh, Giáo Hội, Thiên Chúa vẫn luôn mời gọi mỗi người nhạy bén nhận ra dấu chỉ thời đại. Nó đang diễn ra trước mắt chúng ta. Ước gì mỗi người lắng nghe được tiếng nói của Chúa Thánh Thần đang lớn tiếng trong cơn dịch này.
TÌNH YÊU, LÒNG THƯƠNG XÓT VÀ ÂN SỦNG
Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương
Chúng ta mong đợi điều gì khi chúng ta quay trở về với Chúa trong Mùa Chay này?
Hãy nghĩ xem thiên đàng khác với trái đất (trần gian) như thế nào. Trên trần gian, tội lỗi tiếp tục làm tổn thương con người mỗi ngày. Trên thiên đàng, không chỉ không có tội lỗi, mà còn không có cám dỗ. Trên trái đất, các gia đình, các khu phố và thậm chí toàn bộ các quốc gia chia rẽ nhau, thường là vì những vấn đề rất nhỏ.
Trên thiên đàng, có sự hài hòa và nền hòa bình hoàn hảo. Trên trái đất, có bệnh tật và đau khổ. Trên thiên đàng, mọi giọt nước mắt đã được lau khô và tất cả các rối loạn về thể chất và tinh thần đều được chữa lành. Trên trần gian, hàng triệu người phải chịu đựng những hậu quả của nghèo đói. Trên thiên đàng, mọi người đều được chăm sóc như nhau và rất tế nhị, ân cần.
Thiên đàng nghe quá hấp dẫn, phải không? Không có gì lạ khi Kinh Thánh kết thúc với lời cầu xin: “Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến!” (Kh 22,20)! Không có gì ngạc nhiên khi tất cả chúng ta khao khát một ngày khi tội lỗi không còn nữa, và khi chúng ta được đưa vào trong sự hoàn hảo của vương quốc thiên đàng của Chúa Giêsu! Chúng ta biết ngày đó đang đến, nhưng cho đến khi nó xảy ra, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta đặt hy vọng vào Người. Chúa không muốn chúng ta nản lòng trước tình trạng của thế giới hay tình trạng của chính cuộc sống của chúng ta. Người muốn giúp chúng ta, chữa lành chúng ta và cứu chuộc chúng ta để chúng ta có thể đến gần hơn với sự hài hòa hoàn hảo của thiên đàng ở đây trên trần gian. Và vì thế Chúa mời gọi mỗi chúng ta: “Các ngươi hãy hết lòng trở về với Ta” (Ge 2,12). Lời kêu gọi trở về với Chúa này nghe có vẻ đáng sợ, đặc biệt là trong một mùa như Mùa Chay, với sự nhấn mạnh vào sự ăn năn và sự từ bỏ mình (sự hy sinh). Do vậy, chúng ta hãy nhìn vào ba sự thật trung tâm về đức tin của chúng ta sẽ giúp chúng ta dễ dàng đến gần với Chúa hơn trong Mùa Chay này.
Hãy Hướng Về Thiên Chúa Đấng Là Tình Yêu. Thiên Chúa đã từng nói với dân của Người rằng: “Có phụ nữ nào quên được đứa con thơ của mình, hay chẳng thương đứa con mình đã mang nặng đẻ đau? Cho dù nó có quên đi nữa, thì Ta, Ta cũng chẳng quên ngươi bao giờ” (Is 49,15). Chúa đã từng nói với ông Giôsua: “Ta sẽ không bỏ rơi ngươi, Ta sẽ không ruồng bỏ ngươi” (Gs 1,5). Và Chúa Giêsu tiếp tục nói với chúng ta: “Thầy ở cùng anh em cho đến ngày tận thế” (Mt 28,20).
Đời này đến đời kia, Thiên Chúa bảo đảm với dân của Người rằng Chúa sẽ không bao giờ bỏ rơi họ. Và Chúa làm điều này không chỉ bằng lời nói. Tất cả mọi hành động của Chúa đều cho chúng ta thấy một chiều kích khác về việc Chúa yêu chúng ta sâu sắc như thế nào. Chúa đã cho thấy điều đó khi giải cứu dân Israel khỏi cảnh nô lệ ở Ai Cập. Chúa đã cho thấy điều đó khi Chúa gọi Đavít để lôi kéo dân Chúa vào một vương quốc. Chúa đã cho thấy điều đó khi Chúa hứa sẽ đưa dân Israel trở về sau thời lưu đày ở Babylon. Và hơn bất cứ nơi nào khác, Thiên Chúa đã cho thấy điều đó khi sai Con Một của mình đến để mặc lấy thân phận người phàm và hiến mạng sống mình trên thập giá vì chúng ta.
Chúng ta có thể kiểm tra những lời nói và hành động của Thiên Chúa để thấy tình yêu của Người, nhưng trong phân tích cuối cùng, cho thấy rằng chỉ bằng niềm tin chúng ta có thể bắt đầu trải nghiệm tình yêu đó. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng: “Đức tin là bảo đảm cho những điều ta hy vọng, là bằng chứng cho những điều ta không thấy” (Dt 11,1). Khi chúng ta thực hành đức tin của mình, tất cả những gì chúng ta hy vọng vào Chúa Kitô có thể trở thành hiện thực đối với chúng ta, mặc dù chúng ta không thể thực sự nhìn thấy nó. Mỗi khi chúng ta cầu nguyện, mỗi khi chúng ta cử hành (lãnh) các bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể, chúng ta có thể nói: “Lạy Chúa Giêsu, con biết Chúa đang ở cùng con. Con tin vào Chúa; xin hãy cho con thấy tình yêu của Chúa.” Đây là một lời cầu nguyện mà Chúa thích trả lời và đôi khi theo những cách đáng ngạc nhiên!
Hãy Hướng về Thiên Chúa Đấng Thương Xót. Sau khi Chúa Giêsu chịu phép rửa, Gioan Tẩy Giả nói rằng: “Đây là Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xóa bỏ tội trần gian” (Ga 1,29). Chúng ta biết rằng Chúa Giêsu đã chết vì tội lỗi của chúng ta. Chúng ta công bố sự thật này vào mỗi Chúa nhật qua Kinh Tin Kính trong Thánh lễ. Nhưng đâu là trải nghiệm sự tự do đến từ hành động của lòng thương xót của Chúa Giêsu?
Một ngày nọ, một giáo viên môn tôn giáo đã yêu cầu một trong những sinh viên của mình lên bảng và bắt đầu viết ra những tội lỗi phổ biến nhất. Học sinh bắt đầu viết những từ như nói dối, giận dữ, ăn cắp, ghen tuông và ham muốn. Khi anh ta viết từng tội lỗi, giáo viên ở ngay sau anh ta với một khăn lau bảng, xóa sạch các từ. Thầy giáo nói với các sinh viên rằng: “Đây là cách Thiên Chúa nhanh chóng tha thứ cho chúng ta khi chúng ta cầu xin. Khi Thiên Chúa tha thứ cho bạn, tội lỗi của bạn sẽ biến mất, được xóa sạch. Tất cả những gì còn lại là tình yêu của Chúa dành cho bạn.”
Khi chúng ta đi xưng tội, chúng ta có thể trải nghiệm điều gì đó giống như sinh viên đó đã trải nghiệm trong lớp học môn tôn giáo của mình. Không phải lúc nào cũng dễ dàng thú nhận tội lỗi của chúng ta, đặc biệt là vì nó có nghĩa là công khai thú nhận những thất bại của chúng ta với một linh mục. Nhưng khi chúng ta lên tiếng xưng thú tội lỗi của mình và sau đó nghe những lời tha tội, Chúa Thánh Thần đến và trút bỏ gánh nặng tội lỗi khỏi chúng ta, ngay khi giáo viên đó xóa bỏ những từ trên bảng. Những tội lỗi đã biến mất và thay vào vị trí của chúng là sự thương xót của Đấng đã nói: “Ta cũng không lên án con đâu” (Ga 8,11).
Hãy quay về với Thiên Chúa Đấng Chan Chứa Ân Sủng. Con người chúng ta đầy những mâu thuẫn. Chúng ta muốn trở nên tốt, tử tế và yêu thương, nhưng tất cả rất thường xuyên cuối cùng chúng ta đưa ra những lựa chọn làm tổn thương mọi người, đặc biệt là những người gần gũi nhất với chúng ta. Chúng ta muốn ở gần với Thiên Chúa, nhưng nó có thể rất dễ rơi vào sự bất tuân. Chúng ta không muốn phạm phải bất kỳ tội lỗi nào, nhưng chúng ta thường thấy mình làm điều mà chúng ta không muốn làm.
Thánh Phaolô đã nhìn thấy trận chiến này trong tâm trí của chính mình. Thánh nhân thực sự yêu mến Chúa Giêsu và chân thành muốn phục vụ Giáo Hội bằng cả cuộc đời. Nhưng đối với tất cả những lời rao giảng về tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa, Thánh Phaolô đôi khi có thể là một lực lượng của sự chia rẽ và thù địch. Phaolô đã tranh luận với tông đồ của mình là Banaba về một quyết định truyền giáo, tranh luận rất nhiều đến nỗi hai người chia tay nhau trong giận dữ (x. Cv 15,36-40). Phaolô đã chọn cách nói chuyện với Thánh Phêrô trước mặt các tín hữu ở Antiôkia, thay vì kéo Phêrô sang một bên và nói chuyện riêng với ngài (x. Gl 2,11-14). Phaolô thậm chí còn đi xa đến mức mong muốn một hình thức báo thù đặc biệt về kẻ thù của mình (x. Gl 5,11-12).
Nhưng Phaolô đã nhận thức đầy đủ về những điểm yếu và những thất bại của mình. Phaolô đã từng kêu lên rằng: “Tôi thật là một người khốn nạn! Ai sẽ giải thoát tôi khỏi thân xác phải chết này?” (Rm 7,24). Và ngay lập tức, ngài vui mừng trong câu trả lời: “Tạ ơn Chúa, nhờ Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta” (Rm 7,25).
Bí mật của Phaolô là gì? Thông qua kinh nghiệm của chính mình về lòng thương xót của Thiên Chúa, ngài đã học được rằng: “Ở đâu tội lỗi đã lan tràn, ở đó ân sủng càng chứa chan gấp bội” (Rm 5,20). Thánh nhân biết rằng cho dù ngài có phạm bao nhiêu tội lỗi, thì ân sủng dồi dào của Thiên Chúa sẽ luôn vượt trội hơn những tội lỗi ấy. Ngài biết rằng ân sủng chan chứa của Thiên Chúa đủ sức mạnh để biến đổi cả tâm hồn ương bướng của mình, vì vậy ngài luôn có niềm hy vọng. Phaolô tiếp tục xác tín lời hứa: “Nếu ta kiên tâm chịu đựng, ta sẽ cùng hiển trị với Người (Chúa Kitô)” (2 Tm 2,12). Ân sủng của Chúa Giêsu sẽ không bao giờ làm ngài thất vọng.
Hãy tin rằng sức mạnh cứu độ của Chúa Giêsu lớn hơn sức mạnh của những thói quen tội lỗi của bạn. Hãy tin rằng ân sủng của Thiên Chúa luôn sẵn sàng giúp bạn thay đổi. Hãy nhớ rằng, bạn có thể thấy mình là một tội nhân khủng khiếp. Nhưng đó không phải là cách mà Chúa nhìn thấy bạn. Chúa xem bạn như đứa con yêu dấu của Chúa và Chúa muốn giúp bạn trở nên giống Chúa hơn mỗi ngày.
Một Lời Mời Độ Lượng. Tình Yêu. Lòng Thương Xót. Ân Sủng. Thiên Chúa đang mời gọi chúng ta quay về với Chúa trong bốn mươi ngày tới để Chúa có thể ban những món quà này cho chúng ta. Chúa hứa rằng nếu chúng ta nhận lấy lời mời của Chúa mỗi ngày khi cầu nguyện, đức tin của chúng ta sẽ lớn lên và cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi. Chúng ta sẽ tìm thấy một sức mạnh nội tâm từ Chúa Thánh Thần để giúp chúng ta vượt qua cám dỗ và tội lỗi.
Lời mời này có hai mặt. Về phần Thiên Chúa, Chúa sẽ làm sâu sắc kinh nghiệm và niềm tin của chúng ta vào tình yêu, lòng thương xót và ân sủng của Chúa. Bởi vì Chúa quan tâm đến chúng ta, Chúa sẽ đánh động lương tâm của chúng ta khi chúng ta đối diện với cám dỗ. Và Chúa sẽ giúp chúng ta trở nên tử tế, kiên nhẫn và yêu thương hơn. Do đó, chúng ta hãy cố gắng sẵn sàng với Thánh Thần của Chúa trong ngày sống. Hãy tìm những cách mà Thánh Thần đang thúc đẩy bạn và thúc giục bạn ở gần Chúa.
Về phần mình, chúng ta cần dành thời gian cho việc cầu nguyện, sao cho nó thành chương trình trong giờ cầu nguyện hàng ngày, ngay cả khi đó chỉ là mười hoặc mười lăm phút mỗi ngày – nhờ đó chúng ta có thể chạm vào ân sủng của Chúa. Sau đó, trong suốt ngày sống, chúng ta cần cố gắng hết sức để nói không với cám dỗ và thưa vâng với các mệnh lệnh của Thiên Chúa và lời hứa của Chúa để trợ giúp chúng ta. Như thánh Phaolô đã viết, chúng ta phải cố gắng “cởi bỏ con người cũ” với lối sống xưa kia của chúng ta và “mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện” (Ep 4,22.24).
Có thể khó thay đổi cuộc sống của chúng ta. Nhưng chúng ta không đơn độc. Với sự trợ giúp đỡ tràn đầy ân sủng của Thiên Chúa, chúng ta có thể tiến bộ trong Mùa Chay.
Điều đó có thể mất thời gian. Bạn có thể không luôn luôn thành công. Nhưng khi thời điểm Phục Sinh đến, bạn có thể chắc chắn bạn sẽ thấy một số thay đổi tích cực, đáng khích lệ trong cuộc sống của bạn. Có lẽ bạn sẽ có nhiều khát vọng cầu nguyện hoặc đi Lễ. Bạn có thể tiếp cận một tình huống căng thẳng hoặc khó khăn với sự bình an hơn. Hoặc có thể Chúa sẽ làm mềm lòng bạn để bạn sẵn sàng và có thể tha thứ.
Vì thế, chúng ta hãy quyết định phải hết lòng trở về với Chúa trong Mùa Chay này. Chúng ta hãy cầu xin Chúa đến và lấp đầy chúng ta bằng tình yêu, lòng thương xót và ân sủng của Chúa. Chúng ta hãy làm những gì chúng ta có thể để mở cánh cửa trái tim của chúng ta và thưa lên rằng: “Lạy Chúa Giêsu, con sẽ tiếp đón Chúa”.
Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương
Theo The Word Among Us, Lent 2019 Issue
From: Langthangchieutim
TRĂM LỐI ĐI CHỈ MONG MỘT ĐƯỜNG VỀ!
Anthony Vũ Ga, fmsr
Đời là một cuộc ra đi không ngừng. Sinh ra là giã từ cái ấm êm của lòng mẹ để đi vào thế giới xa lạ. Lớn lên là từ bỏ tuổi thơ đầy mơ mộng để đi vào cuộc đời với biết bao bấp bênh và thử thách. Cuộc đời có bao giờ là một dòng sông êm ả, vì không ngừng phải trải qua biết bao đổi thay.
Ra đi bước vào cuộc đời với trăm ngàn lối đi mới, những lối đi mời mọc con người không ngừng vươn xa, đi mãi tới chân trời mới, để rồi lúc nào đó làm cho chính con người không biết mình đi đâu về đâu. Bởi trên muôn vàn lối đi ấy có biết bao thử thách mời gọi: danh, lợi, thú, ba ham muốn chi phối toàn bộ đời sống con người. Đó cũng chính là ba nguyên nhân gây nên biết bao khổ đau cho nhân thế. Kẻ được người thua cũng đều có thể phải đau khổ vì nó, đều cảm nghiệm rằng những bất hạnh mà mình đang phải gánh chịu đều vì tiền, lạc thú, và quyền lực. Ở nơi này nơi kia trong xã hội đang xảy ra những bất hoà, tranh chấp, có khi giết hại lẫn nhau và làm khổ cuộc đời nhau cũng chỉ vì tiền, vì tình và vì quyền. Ngay trong gia đình, con cái bỏ cha mẹ, cha mẹ từ chối con cái, vợ chồng ruồng bỏ kết án nhau, anh em bạn hữu bất hoà với nhau cũng không thoát khỏi cái nghiệp chướng này. Vì nó mà người ta chà đạp lên nhau, người ta làm khổ và làm hại lẫn nhau.
Trước muôn vàn lối đi mà con người đang lựa chọn cho chính mình, trong một khía cạnh nào đó cần có một cái mốc, cần có một sự hướng dẫn: một lối về cho những ai lầm đường lạc bước mất định hướng để nhận ra đường về. Thiết lập Mùa Chay, Giáo Hội muốn chỉ cho nhân loại một lối về, một bảng chỉ đường chính xác nhất là kinh nghiệm sa mạc của Chúa Giêsu. Giáo Hội mời gọi ta vượt qua sa mạc của những thử thách ấy một cách can đảm và dứt khoát. Dứt khoát với nếp sống cũ khiến ta lê lết trong ích kỷ nhỏ nhoi. Cùng với Chúa Giêsu, Giáo Hội mời gọi chúng ta phó thác tin tưởng hoàn toàn nơi Thiên Chúa. Hãy trở về như người con Thứ trong dụ ngôn người con hoang đàng (Lc15). Nó đã dùng tự do để quyết định ra đi, và người cha tôn trọng quyết định đó. Tuy nhiên, ông vẫn ngóng chờ con. Tình thương trào dâng khiến bước chân cha vội vã. Vòng tay cha lớn quá, nụ hôn cha nồng nàn. Sám hối là trở về với tình cha, trở lại với tình yêu, sự sống. Nhưng trở về chẳng phải là chuyện dễ dàng. Chẳng ai muốn nhận là mình đã đi lầm đường. Trở về với Chúa! Đôi khi qùy trước mặt Chúa, ta chẳng biết nói gì, thưa gì với Chúa. Cầu nguyện không phải là mình nói thật nhiều với Chúa, hay là tìm những lời thật hay để nói với Chúa, nhưng điều quan yếu là biết dành một thời gian cho Chúa. Điều quan trọng không phải là cầu nguyện như thế nào, hay bao nhiêu lần mà là tấm lòng chúng ta dành cho Chúa như thế nào? Cầu nguyện vì lòng yêu mến Chúa hay chỉ là thói quen, qua lần chiếu lượt cho xong.
Có trăm ngàn lối đi xin kéo con một lối về là trở về với Cha mỗi ngày, và giúp con điều chỉnh những đam mê lệch lạc. Xin nâng con đứng lên trong niềm vui vì tin rằng tình Cha lớn hơn tội con gấp bội. Ước gì những vấp ngã sẽ khiến con lớn lên, thấy mình mong manh, thấy Cha rộng lượng. Ước gì ta sống Mùa Chay với tấm lòng chân thành ước muốn sửa đổi bản thân. Từ bỏ thì đớn đau nhưng hạnh phúc thật tuyệt vời. Hạnh phúc lớn nhất không phải là tài sản vật chất, mà là khám phá ra mình có chỗ trong trái tim Cha nhân lành. Hãy hi vọng đi, chỉ cần biết trên đoạn đường dương thế vẫn còn có Cha bên cạnh nhất định ta sẽ vượt qua.
M.Anthony Vũ Ga, fmsr