“Bệnh tật” được hiểu như thế nào trong Cựu ước?- Cha Vương 

Ước mong bạn cảm nhận được sự hiện diện của Thiên Chúa trong mọi biến cố trong ngày hôm nay nhé!

Cha Vương 

Thứ 6: 03/10/2025.  t3-23

GIÁO LÝ: “Bệnh tật” được hiểu như thế nào trong Cựu ước?Trong Cựu ước, bệnh tật thường được coi như thử thách lớn lao khiến người ta phải nổi loạn, nhưng trong bệnh tật người ta có thể nhận ra bàn tay của Chúa. Các ngôn sứ cũng coi bệnh tật không nhất thiết là lời nguyền rủa, cũng không luôn là kết quả do tội cá nhân. Tuy nhiên người chịu đau khổ của mình cách kiên nhẫn cũng có thể giúp người khác kiên nhẫn như vậy. (YouCat, số 240)

SUY NIỆM: Với những thành tựu của khoa học hiện đại, bệnh tật vẫn chưa và sẽ không bao giờ được giải quyết hay khuất phục một cách hoàn toàn. Nó là một phần của thân phận con người. Sinh bệnh lão tử vẫn là quy luật tất yếu của con người. Khoa học dù có phát triển đến mức nào đi chăng nữa, cũng không thể xóa bỏ được quy luật này.

   Trước khi Đức Kitô đến, bệnh tật được coi là sự liên hệ chặt chẽ với tội lỗi. Nói cách khác, con người đã tin chắc rằng bệnh tật là hậu quả của một số tội riêng mà một người đã phạm nên nó phải bị Thiên Chúa phạt bằng chính hậu quả bệnh tật.

   Nhưng khi Chúa Giêsu đến và dựa vào những phép lạ của Người làm, ý nghĩa đau khổ đã thay đổi rất nhiều: “Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta” (Mt 8:17). Trên thập giá, Người đã mang lại ý nghĩa cho đau khổ của con người, bao gồm cả bệnh tật: Bệnh tật không còn là một hình phạt nữa, nhưng là sự cứu chuộc. Bệnh tật liên kết bạn nên một với Người; bệnh tật thánh hóa, thanh luyện tâm hồn, chuẩn bị cho bạn đón nhận một ngày mà Thiên Chúa sẽ lau khô mọi nước mắt và lúc đó sẽ không còn bệnh tật, khóc than và đau khổ nữa. Trong cặp mắt của Thiên Chúa, một giờ chịu đau khổ, được đón nhận và chịu đựng với sự kiên nhẫn và lòng yêu mến Chúa, có thể xứng đáng hơn nhiều những hoạt động khác. Vậy bạn hãy đón nhận những đau khổ do bệnh tật gây ra như là một cơ hội để yêu mến Chúa và hy sinh cầu nguyện cho các linh hồn. “Tất cả vì tình yêu Chúa!”—Tôi tớ Chúa Bertilla Antoniazzi 

Mẹ Teresa nói: “Nỗi đau đớn và đau khổ đã đến với cuộc đời bạn, nhưng hãy nhớ rằng nỗi đau, nỗi buồn, sự đau khổ chỉ là nụ hôn của Chúa Giêsu – một dấu hiệu cho thấy bạn đã đến gần Ngài đến nỗi Ngài có thể hôn bạn”.

LẮNG NGHE: Cần phải được ứng nghiệm lời tiên tri Isaia: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta. (Mt 8:17)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, đau khổ về tinh thần và thể xác đang dằn vặt tâm hồn con, xin Chúa khơi dậy trong con niềm khao khát Chúa để con có đủ sức mạnh làm chứng cho Tình Yêu Thiên Chúa được thể hiện trong đau khổ.

THỰC HÀNH: Hãy nhìn lên Thập Tự Giá coi Chúa đang muốn nói với bạn điều gì trong giây phút này nhé.

From: Do Dzung

***************************

KHỔ ĐAU PHẬN NGƯỜI (#KDPN) | Angelo Band | sáng tác : Sr Hiền Hòa

Kinh Mân Côi là vũ khí cho thời đại này (Thánh Padre Pio).

Duthapsang Tran

Day 3, October 3, 2025

Kinh Mân Côi là vũ khí cho thời đại này (Thánh Padre Pio). Dành thời gian làm theo những lời khuyên này trong việc lần chuỗi kinh Mân Côi.

  1. Dành thời gian

Hãy đặt ra một khoảng thời gian để cầu nguyện Kinh Mân Côi mỗi ngày. Nói cách khác, hãy cố gắng hình thành một thói quen cho việc đọc Kinh Mân Côi. Những thói quen được hình thành thông qua hành động được lặp đi lặp lại mỗi ngày. Một thói quen xấu là một thói hư; một thói quen tốt là một nhân đức. Tất cả mọi người nên hình thành nhân đức, thói quen tốt là cầu nguyện Kinh Mân Côi mỗi ngày.

KHƯỚC TỪ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy!”.

“Điều quan trọng nhất mà cha mẹ có thể giúp trẻ sáng tạo là dạy chúng không sợ thất bại. Ngoài ra, cần học cách chịu đựng khi bị cười nhạo, sẵn sàng chấp nhận chỉ trích và không ngại khác biệt! Đó là một trải nghiệm cần thiết – trải nghiệm bị khước từ!” – Anon.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay cho thấy thời Cựu Ước cũng như Tân Ước, không phải lúc nào những ai được Chúa sai đi cũng dễ dàng thành công! Họ phải “học cách chịu đựng khi bị cười nhạo, chấp nhận chỉ trích và không ngại khác biệt” – nghĩa là phải học biết thế nào là ‘khước từ!’.

Dân Chúa đã từng “phạm tội trước nhan Đức Chúa, đã bất tuân, không nghe tiếng Người” – bài đọc một; họ nhìn nhận đã từng chạy theo các thần. Thánh Vịnh đáp ca cũng là một lời xưng thú của một dân đã từng ‘khước từ’ Thiên Chúa, “Lạy Chúa, để danh Ngài rạng rỡ, xin giải thoát chúng con!”.

Trong bối cảnh sai các môn đệ đi, Chúa Giêsu đề cập sự đối kháng này, Ngài chuẩn bị cho họ điều chắc chắn sẽ xảy đến với bất cứ ai trong tư cách sứ giả của ‘một Thiên Chúa bị khước từ!’. “Đừng sợ thất bại, nhưng hãy sợ không dám bắt đầu – vì bị khước từ đôi khi chỉ là dấu chỉ bạn đã dám thử!” – Roy T. Bennett. Chúa Giêsu không ngần ngại nói thật, “Ai nghe các con là nghe Thầy; và ai khước từ các con là khước từ Thầy; mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy!”.

Là những người được sai đi, không ít lần, chúng ta trải nghiệm sự ê chề này. Đức tin của bạn, việc làm của bạn, Phúc Âm mà bạn cố sức rao giảng bằng cả cuộc sống không phải lúc nào cũng được đón nhận. Chống lại bạn không chỉ là những người không biết Chúa, nhưng còn là những anh chị em trong gia đình, trong cộng đoàn; hoặc thậm chí, những người có trách nhiệm nhất trong công cuộc rao giảng – cho dù những gì bạn cống hiến là tốt đẹp nhất, thiết yếu nhất, những công việc mà không phải ai cũng muốn làm, dám làm và có khả năng làm! “Đừng lãng phí chính mình trong sự khước từ; đừng chỉ gầm gừ chống lại cái xấu, nhưng hãy hát lên vẻ đẹp của điều thiện hảo!” – Ralph Emerson.

Anh Chị em,

“Ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy!”. Nhân loại đã khước từ Con Thiên Chúa, “Người đã đến nhà của Người, và người nhà của Người đã không tiếp nhận Người”; sự ‘khước từ’ thê thảm nhất là cái chết thập giá. Vậy mà, sự từ chối Đức Kitô và Tin Mừng của Ngài không là tiếng nói cuối cùng; tình yêu cứu độ của Thiên Chúa mới là tiếng nói sau chót! Ngài có thể tác động mạnh mẽ để thực hiện kế hoạch cứu độ thông qua những trải nghiệm thất bại mà con người không bao giờ hiểu. Hãy nhìn vào hoa trái cứu độ của thập giá! Vì thế, những gì bạn và tôi cần là cứ trung thành với lời chứng của mình, bất kể nó được đón nhận thế nào. “Mỗi lần tôi nghĩ mình bị từ chối điều gì đó tốt, thì thật ra tôi đang được dẫn hướng đến một điều tốt hơn!” – Steve Maraboli.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con học chịu đựng khi bị cười nhạo, chấp nhận chỉ trích và không ngại khác biệt, miễn sao con mải làm vui lòng Chúa và những gì Chúa muốn!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

*********************************************

Lời Chúa Thứ Sáu Tuần XXVI Thường Niên

Ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.    Lc 10,13-16        

13 Khi ấy, Đức Giê-su nói : “Khốn cho ngươi, hỡi Kho-ra-din ! Khốn cho ngươi, hỡi Bết-xai-đa ! Vì nếu các phép lạ đã làm nơi các ngươi mà được làm tại Tia và Xi-đôn, thì từ lâu họ đã mặc áo vải thô, ngồi trên tro tỏ lòng sám hối rồi. 14 Vì thế, trong cuộc Phán Xét, Tia và Xi-đôn sẽ được xử khoan hồng hơn các ngươi. 15 Còn ngươi nữa, hỡi Ca-phác-na-um, ngươi tưởng sẽ được nâng lên đến tận trời ư ? Không, ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ !

16 “Ai nghe anh em là nghe Thầy ; và ai khước từ anh em là khước từ Thầy ; mà ai khước từ Thầy là khước từ Đấng đã sai Thầy.”


 

Lễ Thiên Thần Bản Mệnh – Cha Vương

Chúc bình an! Mừng Lễ Thiên Thần Bản Mệnh nhé. 

Cha Vương

Thứ 5: 02/10/2025.  t4-24

Này Ta sai thiên sứ đi trước ngươi, để giữ gìn ngươi khi đi đường, và đưa ngươi vào nơi Ta đã dọn sẵn. (Xuất Hành 23:20)

          Giáo Hội Công Giáo dành ngày 02/10 hằng năm để mừng kính các Thiên thần Bản mệnh. Vào năm 1670, Đức Giáo Hoàng Clêmentê X đã thiết lập lễ này cho toàn thể Giáo Hội để tôn kính các đấng vô hình luôn ngày ngày bảo vệ chúng ta. Trong khi đa số chúng ta chỉ chú ý đến các Thiên thần Bản mệnh cá nhân, truyền thống Giáo Hội (được các nhà thần học như Thánh Tôma Aquinô giảng dạy) cho biết rằng các quốc gia, các thành phố, các giáo phận, các giáo xứ đều có Thiên thần Bản mệnh riêng, có những người, những nơi còn có nhiều vị Bản mệnh. Các ngài là những thụ tạo đẹp đẽ của Thiên Chúa, được ẩn giấu trong một mầu nhiệm kỳ vĩ. Báo chí nhiều khi tường thuật chuyện có một người huyền bí xuất hiện để giúp đỡ trong các vụ tai nạn rồi sau đó không bao giờ xuất hiện lại nữa. Chúng ta mắc nợ Thiên thần Bản mệnh của chúng ta rất nhiều, người hằng bảo vệ, chỉ dẫn chúng ta mà chúng ta không biết. Các ngài can thiệp vào đời sống chúng ta cách âm thầm, hoàn thành tác vụ của mình cách khiêm tốn nhất có thể. [Sau đây là] 5 sự thật về Thiên thần Bản mệnh:

  1. Mỗi một người trên thế giới đều có một Thiên thần Bản mệnh (dù là Kitô hữu hay không)
  2. Thiên thần Bản mệnh được ban ngay từ đầu đời
  3. Thiên thần Bản mệnh có tên, và chỉ mình Thiên Chúa biết tên của các vị
  4. Chúng ta sẽ không trở thành Thiên thần sau khi chết
  5. Thiên thần Bản mệnh luôn ở đây để giúp đỡ chúng ta

         Mike Aquilina, một nhà giáo sử nổi tiếng, viết về những kinh nghiệm của bạn ông liên quan đến thiên thần giúp đỡ như sau: “Một người bạn của tôi, một nhà triết học nổi tiếng từng học ở Harvard, là người vô thần từ trẻ. Một hôm, khi anh ta đang bơi ngoài biển thì bị sóng cuốn ra khơi. Anh ta biết mình đang chìm xuống, không hy vọng được ai cứu nữa. Đột nhiên, một cánh tay mạnh mẽ nắm lấy anh và kéo vào bờ. Người nắm lấy anh là một chàng trai vạm vỡ. Anh bạn vừa chết hụt định cám ơn người thanh niên kia thì anh thanh niên cười và biến mất. Từ lúc đó, anh bạn của tôi bắt đầu con đường quay trở về đức tin.” 

       Giáo lý gọi các Thiên thần Hộ thủ là các mục tử luôn muốn bảo vệ và dẫn dắt con người vào sự sống đời đời. Công tác duy nhất của các vị là giúp chúng ta vào Thiên đàng, nên chúng ta hãy cầu nguyện cùng các vị mỗi ngày, xin các vị giúp đỡ chúng ta trong mọi vấn đề của cuộc sống.

 (Nguồn: Công Giáo Infor-Gioakim Nguyễn dịch)

        Mời Bạn đọc Kinh Thiên thần Bản Mệnh mỗi ngày với hết lòng tin tưởng để xin Thiên thần Bản Mệnh luôn luôn gìn giữ Bạn: “Lạy Thiên thần Chúa là Thiên thần Bản mệnh yêu dấu của con. Nơi ngài Chúa ban tình yêu của Người cho con. Mỗi ngày, xin Ngài hãy ở cạnh bên con để soi sáng và canh giữ, để điều khiển và hướng dẫn con. Amen.”

Dành thời gian để trò chuyện với Thiên Thần Bản Mệnh của bạn hôm nay nhé. 

From: Do Dzung

******************************

Thiên Thần Bản Mệnh

ĐỨC TIN CHÂN THẬT – TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

 Bài Tin Mừng của Phụng vụ hôm nay có thể làm chúng ta hoang mang: trong thực tế, chúng ta không có khả năng để lệnh cho cây dâu bật rễ để đến mọc dưới biển.  Vậy phải chăng chúng ta chưa có đức tin?  Cả ba tác giả Tin Mừng Nhất lãm đều ghi lại giáo huấn này của Chúa, và đều nằm trong ngữ cảnh khuyên bảo các môn đệ hãy kiên trung và cầu nguyện (x. Mt 17,20 và Mc 11,22).

 Vì nhiều nguyên nhân khác nhau, một số Ki-tô hữu chưa có một khái niệm chính xác về đức tin Ki-tô giáo.  Có hình thức đức tin vụ lợi, tức là theo Đạo để được may mắn, để khỏi ốm đau bệnh tật và khỏi gặp khó khăn thất bại trong cuộc sống.  Có hình thức đức tin giống như một nếp sống văn hóa truyền thống, tức là cha ông tôi có Đạo thì tôi cũng là người có Đạo, và tôi tuân giữ những gì cha ông truyền lại cho tôi, vậy là đủ rồi.  Lại có hình thức đức tin hời hợt hình thức, tức là tôi vẫn tham dự thánh lễ, nhưng những gì tôi nghe và đọc trong nhà thờ chẳng tác động gì đến cuộc sống của tôi.  Những hình thức đức tin kể trên, rất dễ bị mai một khi gặp khó khăn thử thách.  Chúa mời gọi chúng ta hãy thanh lọc để có một đức tinh tinh tuyền và chân thật.

 Đức tin không dừng lại ở những cảm xúc bề ngoài hay ở những hình thức phô trương bóng bẩy.  Đức tin cũng không phải sự trấn an tâm lý, để làm dịu đi cảm thức tội lỗi mình đã phạm.  Đức tin cũng không phải là sự ủy mị tình cảm lãng mạn, như thi thoảng chúng ta nghe những bài hát được gọi là “thánh ca” mang nội dung thuần túy tình cảm ướt át.

 Đức tin trước hết là quà tặng của Thiên Chúa ban cho chúng ta khi chúng ta lĩnh nhận bí tích Thanh tẩy.  Đức tin phải được ăn rễ sâu và xây dựng vững chắc nơi tâm hồn và cuộc đời mỗi cá nhân chúng ta.  Đức tin ấy lớn lên mỗi ngày, nhờ cố gắng kiên trì của bản thân, với thiện chí và lương tâm ngay thẳng, nhằm mục đích rập khuôn đời mình theo gương Chúa Giê-su.

 Khi so sánh đức tin với hạt cải, là thứ hạt rất nhỏ bé so với các loại hạt khác, Đức Giê-su muốn dạy chúng ta: đức tin vào Chúa không được đo bằng dung lượng to nhỏ hay trọng lượng nặng nhẹ, nhưng ở sự gặp gỡ Chúa trong tâm hồn mình.  Theo thánh nữ Tê-rê-xa A-vi-la, mỗi chúng ta, dù tin vào Ngài hay không, đều có Chúa hiện diện.  Nên thánh là hành trình khám phá sự hiện diện của Chúa mỗi ngày một rõ hơn trong cuộc đời mình, để rồi được gặp gỡ Chúa và kết hợp thâm sâu với Người.  Những tâm hồn đạo đức càng ngày càng tiến sâu vào lâu đài nội tâm là tâm hồn mình, để gặp gỡ Chúa và cảm nhận được sự ngọt ngào Chúa ban.

 Nếu Chúa Giê-su đã dùng hình ảnh hạt cải để nói về đức tin, thì thực ra đức tin của chúng ta là vô hình, không thể đong đếm và đo lường.  Tin là thái độ, là sự tín thác trao gửi cuộc đời và tương lai mình nơi sự dẫn dắt quan phòng yêu thương của Chúa.  Dầu là vô hình, đức tin lại có sức mạnh phi thường đến nỗi cảm hóa bản thân và môi trường xung quanh, nếu chúng ta có đức tin chân thật.

 Khi có đức tin trưởng thành, tín hữu ý thức mình chỉ là đầy tớ có Chúa là Ông Chủ.  Bổn phận người đầy tớ là đoán trước Chủ muốn gì để làm theo ý của Chủ mình.  Khi tự nhủ: “Tôi chỉ là đầy tớ vô dụng” là thể hiện sự tín thác và phụ thuộc hoàn toàn vào Chúa.  Tất cả những gì mình làm được là do Chúa và nhằm để tôn vinh Người.  Người tín hữu đạt tới mức hoàn thiện sẽ có thể nói như thánh Phao-lô: “Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi” (Gl 2,20).

 Tin là gặp gỡ, nhưng là gặp gỡ Đấng Vô Hình.  Vì thế, người tín hữu thường bị thử thách về đức tin, nhất là trong lúc bệnh tật hoặc khó khăn thất bại.  Tác giả sách ngôn sứ Kha-ba-cúc đã nhập vai một người đau khổ cùng cực, và ông kêu lên cùng Chúa.  Lời kêu van kèm theo ý trách móc của ông phản ánh tâm trạng của chính chúng ta, khi cầu nguyện mà không thấy Chúa nhận lời.  Trong trường hợp của Kha-ba-cúc, Chúa đã đáp lời ông.  Ngài hứa sẽ ra tay cứu chữa những người công chính, tức là người trung thành với Chúa và sống hài hòa với anh chị em mình.  Hôm nay Chúa cũng đang nói với chúng ta như thế.

 Được đón nhận hồng ân đức tin, sứ mạng của tín hữu là góp phần mình để xây dựng Giáo Hội của Chúa Ki-tô giữa trần gian.  Thánh Phao-lô đã khuyên người môn sinh của mình là ông Ti-mô-thê: “Anh đừng hổ thẹn vì phải làm chứng cho Chúa chúng ta, cũng đừng hổ thẹn vì tôi, người tù của Chúa; nhưng dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa, anh hãy đồng lao cộng khổ với tôi để loan báo Tin Mừng” (Bài đọc II).   Nếu chúng ta chưa có thể khiến cây dâu bứng rễ để trồng dưới biển, thì chúng ta lại có thể gieo mầm những đóa hoa của lòng nhân ái yêu thương xung quanh chúng ta.  Khi nhiệt thành sống đức tin, chúng ta sẽ làm cho cuộc đời bóng đêm bao phủ này được ngập tràn ánh sáng và bình an của Chúa.

 TGM Giu-se Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

Chứng nhân Đường Hy Vọng : Nguyễn Văn Thuận – Ngọn đuốc không bao giờ tắt – Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

Lm. JB Nguyễn Minh Hùng

NGỌN ĐUỐC CỦA SỰ ĐƯỢC THÚC BÁCH

(Tưởng nhớ Đấng Đầy Tớ Chúa – Đức Hồng Y Phanxicô S. Nguyễn Văn Thuận nhân giỗ lần thứ 23)

Trong lịch sử Hội Thánh, có những con người được Thiên Chúa thắp lên như một ngọn đuốc để soi sáng cho cả một thế hệ và truyền lửa cho những thế hệ mai sau. Với chúng ta, người Công Giáo Việt Nam, Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận chính là một ngọn đuốc như thế.

Ngày 16 tháng 9 hằng năm, Hội Thánh và quê hương Việt Nam bồi hồi tưởng nhớ Đức Hồng Y, người đã trải qua biết bao thử thách cam go, trong đó có chín năm vô cùng khắc nghiệt. Nhưng từ chính nơi tối tăm của thế gian, ngài đã không ngừng tỏa sáng, nâng đỡ đức tin, khơi dậy hy vọng, và lan tỏa tình yêu. Tất cả bởi vì: “Tình yêu Chúa Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5, 14).

  1. NGỌN ĐUỐC GIỮA ĐÊM TỐI.

Thế giới từng chứng kiến Đức Hồng Y đi qua những thử thách không ai có thể tưởng tượng nổi. Con người ấy tưởng chừng đã tắt lịm trong tuyệt vọng? Không! Từ trong tối tăm, một ngọn lửa đã bừng cháy. Đó là ngọn lửa của tình yêu Chúa Kitô thúc bách, ngọn lửa của niềm tin không lay chuyển.

Thay vì để khổ đau nghiền nát, ngài đã để tình yêu thôi thúc mình viết nên Đường Hy Vọng: “Đừng chờ đợi hoàn cảnh thuận lợi, chính trong nghịch cảnh, con hãy chọn hy vọng”. Nhờ ơn Chúa, chốn thử thách không làm ngài gục ngã, nhưng trở thành lò luyện để ngài trở nên chứng nhân rực rỡ của Tin Mừng.

  1. NGỌN ĐUỐC CỦA TÌNH YÊU VÀ THA THỨ.

Trong những tháng năm ngập đầy thử thách, ngài gặp nhiều người xa lạ, có lúc nghi ngại và dò xét. Nhưng rồi, nhờ nụ cười hiền hòa, ánh mắt chan chứa yêu thương, và những lời cầu nguyện thầm lặng của ngài, họ dần biến thành bạn hữu. Tình yêu Chúa Kitô đã thúc bách ngài không loại trừ ai, nhưng mở rộng trái tim cho tất cả.

Chính từ đó, có người tìm lại niềm tin, có người không thể quên chứng tá yêu thương nơi ngài. Ngọn đuốc Phanxicô Thuận không chỉ bừng sáng cho riêng ngài, nhưng còn mồi lửa vào trái tim của bất cứ ai, dù xa cách hay lạnh lùng. Đó chính là sức mạnh Tin Mừng: “Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5, 14).

  1. NGỌN ĐUỐC CHO HỘI THÁNH VÀ QUÊ HƯƠNG.

Đức Hồng Y yêu Hội Thánh bằng một tình yêu nồng nàn. Dù bị cách biệt, ngài vẫn nhớ đến đoàn chiên tại giáo phận Nha Trang, nơi ngài từng là mục tử. Ngài yêu quê hương, không bằng lời to tát, nhưng bằng những hy sinh lặng lẽ, bằng những lời cầu nguyện tha thiết cho dân tộc được an bình, cho mọi người Việt Nam, và cho toàn thể nhân loại, biết sống trong yêu thương và tha thứ.

Ngài từng viết trong Đường Hy Vọng: “Con không thể trung thành với di chúc của Chúa Giêsu nếu con không thi hành sứ mạng của mình trong lòng Hội Thánh và cho Hội Thánh: Hãy yêu mến Hội Thánh. Vâng phục Hội Thánh. Trung thành với Hội Thánh. Cầu nguyện cho Hội Thánh”. Chính tình yêu Chúa Kitô thúc bách ngài hiến dâng toàn thân cho Hội Thánh và quê hương.

  1. NGỌN ĐUỐC CỦA NỤ CƯỜI.

Điều không thể quên nơi Đức Hồng Y là nụ cười. Dù trong khổ đau, ngài vẫn mỉm cười. Nụ cười ấy không đến từ lạc quan tự nhiên, nhưng từ tình yêu Chúa Kitô thúc bách.

Trong Đường Hy Vọng, ngài viết: “Tha thứ là niềm vui của con. Tha thứ là sức mạnh của con. Tha thứ là chiến thắng của con. Khi tha thứ, con giải thoát chính mình trước tiên… Con hãy tập mỉm cười với những ai làm con đau khổ. Nụ cười ấy có sức mạnh hơn mọi lời trách móc” (số 479-480, 488).

Đúng vậy, chỉ khi tình yêu Chúa Kitô thúc bách, con người mới có thể tha thứ và mỉm cười thật sự, một nụ cười có sức chữa lành và sưởi ấm bao tâm hồn lạnh giá.

  1. TRUYỀN LỬA HÔM NAY.

Ngọn đuốc Nguyễn Văn Thuận không bao giờ tắt, bởi vì ngọn đuốc ấy đã được trao lại cho chúng ta. Mỗi Kitô hữu đều được mời gọi trở thành một ngọn đuốc nhỏ, nối tiếp ánh sáng của ngài.

Trong một thế giới nhiều bạo lực, chúng ta được mời gọi thắp lên ngọn lửa yêu thương. Trong một xã hội còn nhiều thiếu sót và bất toàn, chúng ta được mời gọi thắp lên ngọn lửa sự thật và công lý. Trong một đời sống đầy nước mắt, chúng ta được mời gọi thắp lên ngọn lửa hy vọng. Và chính tình yêu Chúa Kitô sẽ thúc bách chúng ta can đảm bước đi trên con đường ấy.

Thánh Gioan Phaolô II đã dạy: “Nền tảng của hòa bình đích thực là công lý, và hình thức của tình yêu chính là sự tha thứ” (Sứ điệp Ngày Thế giới Hòa Bình 2002). Ngọn đuốc của Đức Hồng Y Thuận chính là hiện thân của điều ấy: công lý – hòa bình – yêu thương – tha thứ.

  1. LỜI MỜI GỌI THA THIẾT.

Hỡi bạn trẻ đang chán nản, hãy để ngọn đuốc hy vọng sưởi ấm lòng bạn.

Hỡi người đang đau khổ, hãy để ngọn đuốc sự thật soi sáng bước bạn.

Hỡi ai còn ôm hận thù, hãy để ngọn đuốc tình yêu đốt cháy mọi oán ghét.

Hỡi cộng đoàn Hội Thánh Việt Nam, hãy để ngọn đuốc Nguyễn Văn Thuận tiếp tục rực sáng trong từng gia đình, từng giáo xứ, từng trái tim.

Ngọn đuốc ấy không bao giờ tắt, nếu chúng ta không để nó tắt trong chính lòng mình.

Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đã đi trọn con đường tình yêu Chúa Kitô thúc bách: đã sống, đã tha thứ, đã hy vọng, đã hiến dâng, và đã trở thành chứng nhân của Tin Mừng.

Xin cho chúng ta, qua lời cầu bầu của ngài, biết để tình yêu Chúa Kitô thúc bách mình, mà sống yêu thương, tha thứ và hy vọng. Như thế, thế giới hôm nay sẽ bớt bóng tối, bớt hận thù, và thêm ánh sáng của Chúa Kitô.

“Đừng bao giờ tuyệt vọng. Với Chúa Kitô, mọi sự đều có thể bắt đầu lại” (Đường Hy Vọng).

Ngọn đuốc Nguyễn Văn Thuận – ngọn lửa không bao giờ tắt, bởi tình yêu Chúa Kitô thúc bách.


 

THIÊN THẦN BẢN MỆNH

Trong ngày mừng lễ các Thiên Thần Bản Mệnh, xin chia sẻ với các bạn một câu chuyện: 

Có một Linh Mục ở miền quê nước Pháp được mời đi xức dầu ban đêm cho một bệnh nhân nguy tử. Chợt nghĩ đến đoạn đường xa xôi heo hút, Ngài đã định bỏ quay về vì sợ cướp bóc trấn lột. Nhưng rồi ý thức bổn phận và trách nhiệm của một Linh Mục, Ngài lấy hết can đảm, vừa chuẩn bị túi hành trang, vừa cầu xin với Thiên Thần Bản Mệnh, rồi lên đường. Bệnh nhân là một cụ già đã được ban Bí Tích Xức Dầu, sáng hôm sau thì qua đời. Vị Linh Mục cũng trở về nhà bình an vô sự.

20 năm sau, vị Linh Mục đã già yếu, Ngài xin về hưu nhưng vẫn phụ trách tuyên úy cho một trại tù tại thành phố. Một lần nọ, Ngài được mời đến giải tội cho một tên tử tù. Thoạt tiên, khi biết có một Linh Mục vừa tới, anh ta quay lưng vào vách nhà giam, chửi rủa xua đuổi một cách hung hăng và hằn học, nhưng rồi khi chợt quay lại, anh ta liền thay đổi hẳn thái độ vì nhận ra khuôn mặt quen quen của vị Linh Mục già.

Anh ta rụt rè hỏi thăm về quá khứ 20 năm trước, nhưng vị Linh Mục già đã cố nhớ mà vẫn không nhận ra đã gặp anh tử tù này ở đâu. Đến lúc này thì anh ta cúi gục đầu và thuật lại đầu đuôi câu chuyện: Hóa ra dạo ấy, anh đang bị cảnh sát truy lùng về tội sát nhân, chạy giạt vào nấp trong khu vườn nhỏ gần nhà xứ. Anh đã nảy ra ý định sẽ rình giết vị Linh Mục để cướp chiếc áo chùng thâm giả trang trốn đi nơi khác. Thế nhưng, đúng lúc đêm hôm khuya khoắt ấy, anh ta ngỡ ngàng trông thấy vị Linh Mục đã rời nhà xứ cùng đi với một thanh niên lực lưỡng theo sau..

Nghe đến đây, vị Linh Mục già hiểu ra mọi sự. Ngài quỳ xuống tạ ơn Chúa rồi kể tất cả cho người tử tù nghe. Anh cũng quỳ vội xuống, ăn năn sám hối và lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải trong nước mắt mừng vui…

Câu chuyện trên giúp tôi hiểu một điều: Nhiều khi vì không thấy Chúa, tôi cứ nghĩ là Chúa không ở bên tôi, nhưng thật ra Chúa luôn gởi Thiên Thần Bản Mệnh đến để bảo vệ tôi. Nhưng Chúa chỉ bảo người nào sống với Chúa như đứa con thơ. Ai càng tỏ ra yếu đuối, bé bỏng, tin tưởng Chúa càng nâng đỡ nhiều, như bài Phúc Âm của Thánh Mátthêu đã nói (18:10). Tôi lại nhớ đến một đoạn trong bài hát “Khúc hát một loài hoa” của nhạc sĩ Ân Đức: “Một niềm tin vô biên, một niềm tin phó thác triền miên, Ai mong muốn lên Nước Trời phải trở nên thơ bé mà thôi.”

Ai càng trở nên như trẻ nhỏ, thì Chúa càng yêu thương đỡ nâng dìu dắt. Ước gì lúc nào tôi cũng biết sống nhỏ bé trước mặt Chúa, và luôn phó thác mọi sự trong tay Chúa, để Chúa tiếp tục gởi Thiên Thần Bản Mệnh đến nâng đỡ và che chở tôi mỗi ngày. Và giờ đây xin mời bạn cùng tôi dâng một lời kinh lên Thiên Thần Bản Mệnh của chúng ta:

Lạy Thiên Thần Chúa Trời là đấng đã nên quan thầy gìn giữ con,

Vì ơn lòng lành Đức Chúa Trời,

Xin người soi sáng con, phù hộ con ngày/đêm hôm nay.

Têrêsa Ngọc Nga

From: ngocnga_12 & NguyenNThu

BẠN ĐƯỜNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Này Ta sai thiên sứ đi trước ngươi, để giữ gìn ngươi khi đi đường và đưa ngươi vào nơi Ta đã dọn sẵn!”.

“Nếu Chúa sai chúng ta đi trên những con đường đầy đá, Ngài sẽ cung cấp những đôi giày bền bỉ! Sai chúng ta đến một nơi xa lạ, Ngài sẽ chuẩn bị một người bạn đường! Và nếu muốn cứu độ chúng ta đời đời, Ngài ban Con Một!” – A. Maclaren.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ Thiên Thần Bản Mệnh cho thấy tình yêu bao la của Thiên Chúa dành cho mỗi người. Để canh giữ hồn xác chúng ta từ khi chào đời cho đến ngày tắt hơi, Chúa ban cho mỗi người một ‘bạn đường’, yêu quý chúng ta như một vệ sĩ vô hình.

“Này Ta sai thiên sứ đi trước ngươi!” – bài đọc một; “Chúa truyền cho thiên sứ giữ gìn bạn trên khắp nẻo đường!” – Thánh Vịnh đáp ca; đặt một em bé giữa các môn đệ, Chúa Giêsu cũng nói đến sự hiện diện của những người ‘bạn đường’ này, “Các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy!” – Tin Mừng. “Các Thiên Thần Hộ Thủ là những người bạn trung tín nhất, vì họ ở với chúng ta ngày đêm, luôn luôn và ở mọi nơi. Chúng ta nên thường xuyên kêu cầu các ngài!” – Gioan Vianney.

Hãy tưởng tượng, mỗi người có một vệ sĩ đồng hành chăm sóc suốt đời! Gặp nguy khốn, chúng ta không đơn độc; gặp khó khăn, các ngài gỡ rối; khi bất an, các ngài thêm can đảm. Tuy nhiên, sự có mặt thường xuyên của ‘ai đó’ cũng có thể bất tiện, vì một ‘ai đó’ luôn nhìn thấy mọi hành vi, kể cả tội lỗi chúng ta phạm. Vậy mà, người bạn đó luôn tôn trọng; không phán xét, nhưng chỉ ra sức cản ngăn khi chúng ta làm điều trái. Vì tôn trọng tự do, không ít lần, các ngài bất lực! “Chỉ ở trên thiên đàng, chúng ta mới hiểu được bao nhiêu hiểm nguy đã được thiên thần gìn giữ, và bao nhiêu tình yêu các ngài đã tuôn đổ mà không ai nhìn thấy!” – Henry Newman.

Như vậy, nếu Thiên Chúa để chúng ta bước vào thung lũng bóng tối, Ngài thắp lên một ngọn đèn soi bước chân; nếu Ngài cho chúng ta vác thập giá nặng nề, chính Chúa Kitô cũng đặt vai mình kề sát vai mỗi người! Và nếu Ngài đòi hỏi chúng ta hiến dâng tất cả, chính Ngài cũng trao ban chính mình để bù đắp gấp trăm lần.

Anh Chị em,

“Này Ta sai thiên sứ đi trước con!”. Có thể nói, người ‘bạn đường’ trung tín nhất đời của chúng ta không chỉ là thiên thần bản mệnh, mà chính là Chúa Giêsu. Ngài không chỉ ‘đi trước’ để mở đường, mà còn ‘đi cùng’ để chia sẻ mọi gian truân. Nếu thiên thần hộ thủ là người bạn vô hình giữ gìn, thì Chúa Giêsu lại là Đấng hữu hình đồng hành, mang lấy cả sự chết để đưa chúng ta vào cõi sống. Vì thế, chiêm ngắm thiên thần bản mệnh, chúng ta càng xác tín hơn: tình yêu Chúa không bao giờ bỏ rơi chúng ta, luôn gởi đến một sự hiện diện dịu dàng và bền bỉ. “Thiên thần hộ thủ giữ gìn chúng ta, nhưng chính Đức Kitô đồng hành với chúng ta – Ngài đã mang lấy thập giá để không con đường nào còn quá cô đơn!” – A.W. Tozer.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, thiên thần bản mệnh canh giữ con trong thầm lặng, nhưng chính Chúa đi trước và bên con. Xin nâng đỡ khi con yếu lòng, hầu con can đảm bước tiếp!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

***************************************

Lời Chúa Lễ THIÊN THẦN BẢN MỆNH, Thứ Năm Tuần XXVI Thường Niên

Các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.    Mt 18,1-5.10    

1 Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và nói : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.

5 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.

10 “Anh em hãy coi chừng, chớ khinh một ai trong những kẻ bé mọn này ; quả thật, Thầy nói cho anh em biết : các thiên thần của họ ở trên trời không ngừng chiêm ngưỡng nhan Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”


 

VƯỜN HẠT MẦM – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời!”.

Sau khi hoàn tất vai diễn “Tiểu Sử Têrêxa”, Lindsay Younce trở lại đạo. Cô nói, “Điều đánh động tôi nhất nơi Têrêxa là niềm vui phát sinh từ những đau khổ chị dâng lên Chúa. Những cử chỉ nhịn nhục, ân cần, yêu thương của chị như những hạt mầm nhỏ – với nữ tu Augustine khó thương – đã hợp thành cả một vườn hạt mầm thánh thiện!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa lễ thánh Têrêxa Lisieux nói đến những em bé. Và một em bé – như Têrêxa – là một mảnh đất bí ẩn, mảnh đất của một ‘vườn hạt mầm’ nhân đức lẫn những ước mơ.

Thiên Chúa chúc lành cho bà mẹ Giêrusalem – bài đọc một. 4 tuổi, Têrêxa mất mẹ; 9 tuổi, mất luôn ‘người mẹ thứ hai’ – chị Pauline vào dòng. Èo uột “như một cọng hành”, may thay, Têrêxa cảm nhận tình yêu của Thiên Chúa khi “được bú sữa, được bồng ẵm, được nâng niu trên đầu gối”. 15 tuổi, vào nhà Chúa; và dẫu kết thúc chỉ sau 9 năm, Têrêxa đã nên mảnh đất của một ‘vườn hạt mầm’ trổ sinh hoa trái tốt lành cho Giáo Hội.

Nếu Têrêxa không vâng lời mẹ Bề trên – chị ruột Agnes – để viết “Một Tâm Hồn”, không ai biết Têrêxa. “Bông Hoa Nhỏ” không chỉ toả hương đơn sơ, phó thác, nhưng còn man mát cả những tham vọng, tự tôn, can đảm, lãng mạn và bướng bỉnh. Têrêxa ước bay lên mặt trời chói lọi Ba Ngôi, “Em muốn như các thánh, làm những chuyện ngông cuồng cho Ngài!”; “Cho con được tử đạo trong lòng hay nơi thân xác; tốt hơn, cả hai!”. Như một người tình, Têrêxa rong ruổi thả hồn, “Khi tâm hồn bị cuốn hút bởi làn hương say đắm của Ngài, nó không chạy một mình; tất cả người nó yêu đều được cuốn theo!”. Như chú bọ ngựa vênh váo, Têrêxa sánh mình với cây cọ ba xu, “Cây cọ đâu tự hào về một kiệt tác là do nó; nhưng nó biết, ‘Người Nghệ Sĩ’ không bối rối mà còn bỡn cợt với những khó khăn; và đôi khi, cần một dụng cụ yếu đuối bất toàn như nó!”.

Têrêxa thông minh, hài hước, lắm tưởng tượng, “Archimède cần một điểm tựa bên ngoài để bẩy trái đất lên, ông không tìm ra! Các thánh thì khác, Chúa cho họ một điểm tựa, chính Ngài. Đòn bẩy là kinh nguyện bốc cháy yêu thương, cầu nguyện là cách thức các thánh nâng vũ trụ lên, nâng cho tới tận thế, ‘Các thánh tương lai’ cũng sẽ nâng!”; “Con không nản chí vì những lỗi lầm. Trẻ con thường ngã luôn, nhưng vì chúng bé quá, nên không thấy đau mấy!”.

Anh Chị em,

“Trẻ con thường ngã luôn!”. Biết rằng, mình bé nhỏ, nhiều khuyết điểm, ít tài năng; nhiều tội lỗi, ít thánh thiện; lắm thất bại, ít thành công… là những đòn bẩy nâng chúng ta lên. Chớ gì biết mình là ai, chúng ta khiêm tốn đặt trọn tin yêu nơi Chúa; trở nên mảnh đất cho những việc nhỏ bé thánh thiện như những hạt mầm, vốn hợp lại thành một khu vườn rực rỡ cho Thiên Chúa. Như Têrêxa, chúng ta tham vọng bẩy lên thế giới bi luỵ bằng cầu nguyện, chống lại tội lỗi và sự dữ. Được vậy, chúng ta rồi sẽ reo lên: “Hồn con xin Chúa giữ gìn, nép mình bên Chúa an bình thảnh thơi!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin biến những hy sinh nhỏ bé của con thành những hạt mầm yêu thương, trổ sinh hoa thơm ngát lừng trong vườn thánh thiện của Ngài!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

***************************************************

Lời Chúa Kính Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu, Trinh Nữ, Tiến Sĩ Hội Thánh, Thứ Tư Tuần XXVI Thường Niên

Nếu anh em không trở nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.     Mt 18,1-5

1 Khi ấy, các môn đệ lại gần hỏi Đức Giê-su rằng : “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời ?” 2 Đức Giê-su liền gọi một em nhỏ đến, đặt vào giữa các ông 3 và nói : “Thầy bảo thật anh em : nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

4 “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời.

5 “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.”


 

CHIẾN LƯỢC NHU MÌ – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Người nhất quyết đi lên Giêrusalem!”.

Sau nội chiến Hoa Kỳ, miền Nam rơi vào thế “bên thua cuộc”; giữa khung cảnh ấy, Lincoln bất ngờ đề nghị đàm phán. Một vị tướng phẫn nộ đập bàn, “Kẻ thù nhất định phải bị tiêu diệt!”. Tổng thống điềm tĩnh đáp, “Kẻ thù bị tiêu diệt khi họ trở thành bạn của chúng ta!”. Và ông khép lại cuộc chiến bằng câu nói bất hủ, “Trong nội chiến, không có người thắng!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Hơn cả sự nhân từ nơi Lincoln, Tin Mừng hôm nay mở ra một chiều sâu thần học nơi Đức Kitô, Đấng “nhất quyết đi lên Giêrusalem” – “trận chiến” cuối cùng – không bằng gươm giáo, nhưng bằng thập giá. Ở đó, cuộc đối đầu giữa Tình Yêu Thiên Chúa và quyền lực tội lỗi đạt đỉnh điểm, và chiến lược để chiến thắng là con đường khiêm hạ – ‘chiến lược nhu mì!’.

Chúa Giêsu tiến về Giêrusalem như “Con Chiên bị dẫn đi làm thịt”; vũ khí của Ngài là khiêm tốn, mã giáp của Ngài là hiền lành. Ngài gieo vào thành thánh “quả bom Khiêm Tốn” để triệt hạ kiêu căng của Satan, “Mang thân phận phàm nhân, Người đã tự hạ mình, vâng lời cho đến chết, và chết trên thập giá” – Phaolô. Chính sự “tự hủy” này đã bẻ gãy sức mạnh của tội, mở đường cho Phục Sinh – chiến thắng tối hậu. “Chiên Con chiến thắng khi chịu thua, chinh phục bằng đầu hàng, và khải hoàn qua thất bại bề ngoài!” – G.K. Chesterton.

Trên con đường ấy, Giacôbê và Gioan nóng nảy muốn gọi lửa từ trời xuống trên người Samaria cứng lòng. Nhưng Chúa Giêsu khiển trách họ; lửa của Tin Mừng không phải là hận thù, mà là lửa Thánh Thần, lửa tình yêu. Ngài mặc khải một nguyên tắc thần học quan trọng: quyền năng Thiên Chúa không tỏ ra trong bạo lực, nhưng trong lòng thương xót. Ngài “đi sang làng khác”, một cử chỉ tưởng như lùi bước, nhưng thật ra là bước đi của Đấng toàn thắng. “Khi tình yêu dường như lùi bước, thật ra nó đang tiến lên bằng một con đường khác!” – Fulton Sheen.

Chiến thắng này đã được Zacharia báo trước, “Các nước hùng cường sẽ đến tìm kiếm Chúa các đạo binh ở Giêrusalem”; và còn hơn thế, “Chúng tôi muốn đi với anh em, vì chúng tôi đã nghe biết rằng, Thiên Chúa ở với anh em” – bài đọc một. Đúng thế, rõ nét nhất, chính nơi thập giá – ‘chiến lược nhu mì’ – Thiên Chúa tỏ mình là Emmanuel, Đấng kéo muôn dân về với Ngài, “Thiên Chúa ở cùng chúng ta!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Người nhất quyết đi lên Giêrusalem!”. Là môn đệ Chúa Giêsu, chúng ta cũng được mời bước theo con đường ấy: chiến đấu không bằng bạo lực của thế gian, của xác thịt, nhưng bằng sức mạnh nhu mì của Thánh Thần; không nhằm tiêu diệt, nhưng để biến đổi. “Sức mạnh của Thiên Chúa không ở chỗ nghiền nát, nhưng ở chỗ biến đổi!” – Henri Nouwen. Vì thế, mỗi lần từ bỏ ý riêng, dẹp bỏ nóng giận, tha thứ cho kẻ làm khổ mình… chúng ta đang cùng Chúa Giêsu tiến vào Giêrusalem nội tâm, nơi thánh thiện và sự sống mới nảy mầm. “Sức mạnh của Thánh Thần thật dịu dàng, nhưng lại tái tạo tận cõi lòng con người!” – Yves Congar.

Chúng ta có thể cầu nguyện:

“Lạy Chúa, như Giacôbê và Gioan, con thường thích dùng ‘lửa’ để giải quyết các vấn đề, dạy con chiến đấu bằng vũ khí của Ngài: sự từ bỏ, lòng thương xót và thập giá!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

*********************************************

Lời Chúa Thứ Ba Tuần XXVI Thường Niên, Năm Lẻ

Đức Giê-su nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca. Lc 9,51-56

51 Khi đã tới ngày Đức Giê-su được rước lên trời, Người nhất quyết đi lên Giê-ru-sa-lem. 52 Người sai mấy sứ giả đi trước. Họ lên đường và vào một làng người Sa-ma-ri để chuẩn bị cho Người đến. 53 Nhưng dân làng không đón tiếp Người, vì Người đang đi về hướng Giê-ru-sa-lem. 54 Thấy thế, hai môn đệ Người là ông Gia-cô-bê và ông Gio-an nói rằng : “Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu huỷ chúng nó không ?” 55 Nhưng Đức Giê-su quay lại quở mắng các ông. 56 Rồi Thầy trò đi sang làng khác.


 

Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước THIÊN CHÚA… – Cha Vương

Ngày Chúa Nhật tràn đầy sức mạnh và yêu thương của Chúa nhé.

Cha Vương

CN: 28/9/2025.  29-24

TIN MỪNG: Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước THIÊN CHÚA còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt. (Mc 9:47-48)

SUY NIỆM: Lời Chúa hôm nay lên án thẳng thắn đến người gây gương mù gương xấu cho người chung quanh. Việc làm cớ cho người khác vấp ngã là điều rất dễ xảy ra mà đôi khi chính đương sự lại không hề nhận biết. Vì có những việc làm sai trái mà đôi khi họ không biết, thế nhưng họ cứ nghĩ điều đó là bình thường, nhưng thật sự lại gây ảnh hưởng không tốt đến người khác. Cụ thể, có nhiều bậc cha mẹ vô tình làm cớ cho con cái mình vấp ngã mà không hề hay biết. Chẳng hạn như việc thờ ơ đọc kinh cầu nguyện, thờ ơ tham dự Thánh Lễ, ham mê ăn uống… Nên thiết nghĩ, ngày hôm nay, con cháu của mình không muốn đến nhà thờ, đức tin yếu kém và dần lạc xa đời sống đạo, đời sống xã hội thì hư hỏng… thì trách nhiệm đầu tiên phải là ông bà, cha mẹ trong gia đình. Ngoài vấn đề này ra còn nhiều các vấn đề khác nữa thí dụ như: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, gian lận, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng… Vậy hôm nay mời bạn hãy xin Chúa soi sáng cho mình biết nhận ra những gương mù gương xấu để đối phó với nó. Và nhờ ơn Chúa giúp bạn hãy tập sống tốt lành hơn nhé.

LẮNG NGHE: Những gì anh em đã học hỏi, đã lãnh nhận, đã nghe, đã thấy ở nơi tôi, thì hãy đem ra thực hành, và Thiên Chúa là nguồn bình an sẽ ở với anh em. (Pl 4:9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, hôm nay Chúa nhắc nhở con hãy nhìn lại chính mình. Vì thân phận yếu hèn có thể có những lần lời nói và hành động của con đã làm cớ cho người khác vấp ngã. Xin Chúa giúp con luôn biết sửa mình để sống tốt hơn và trở nên gương sáng cho những người đang sống xung quanh con. 

THỰC HÀNH: Cố gắng luyện tập một nhân đức để có lương tâm và lòng trí tốt.

From: Do Dzung

*************************

Sống Trong Niềm Vui | Hà Thanh Xuân

KHÔNG GIAN DỐI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Đây đích thật là một người Israel, lòng dạ không có gì gian dối”.

Một em bé 5 tuổi có người bạn mới qua đời; suốt mấy ngày, em qua nhà bạn. Mẹ em bảo, “Họ đang buồn, con giúp được gì?”. Em đáp, “Đúng thế, con chỉ ngồi vào lòng mẹ bạn con”. Ôi, câu nói thánh thiện và trong sáng của một trái tim thiên thần!

Kính thưa Anh Chị em,

“Ngồi vào lòng mẹ bạn!”. Đó là lời của một trái tim ‘không gian dối’ biết nói. Lời Chúa kính các Tổng Lãnh Thiên Thần cho chúng ta mục kích một trái tim khác – trái tim Nathanael – người mà vừa thấy, Chúa Giêsu nhận ra một “lòng dạ không có gì gian dối”.

Phúc Âm cho biết, Chúa Giêsu đã thức suốt đêm để cầu nguyện trước khi chọn các tông đồ; Ngài tìm kiếm những con người trung thực, chân thành. Vừa thấy Nathanael, Ngài phát hiện ngay các phẩm chất đó. Và sau lời tuyên xưng lạ lùng của ông, Ngài tiết lộ, “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người!”.

Chính từ Nathanael, Chúa Giêsu cho chúng ta thấy tấm lòng của các Tổng Lãnh Thiên Thần: trung thực, chân thành, ‘không gian dối’. Thừa lệnh Chúa, Gabriel chuyển những thông điệp quan trọng nhất của lịch sử cho Zacharia và Maria; Michael đã vật lộn với Lucifer để bảo vệ thiên đàng và thế giới; và Raphael trợ giúp gia đình Tôbia trong mọi gian nan. “Các thiên thần là những sứ giả của Thiên Chúa, mang sự thật và tình yêu của Ngài đến thế giới!” – Gioan Damascene. Không vị nào trong các ngài có bất kỳ sự lừa dối nào. Thật tuyệt vời khi các ngài dùng tài năng và quà tặng Thiên Chúa trao để chu toàn thánh ý Ngài, trở nên công cụ trung thực của tình yêu vô hạn! Các ngài có mặt thường xuyên bên ngai toà Chúa – bài đọc một.

Chúa Giêsu nhìn chúng ta như đã nhìn Nathanael, Ngài biết rõ động cơ trái tim dù nó giấu kín với người khác. Nếu trung thành và chân thực với lương tâm dưới sự dẫn dắt của Thánh Thần – nơi riêng tư hay công cộng – chúng ta không cần che giấu, không cần sợ hãi. “Sự minh bạch trong lòng là bước đầu để đạt tự do tâm linh!” – Richard Rohr. Vì thế, mỗi khi mỏi mệt hay nhàm chán, chúng ta hãy cầu xin ơn đổi mới, để lòng cũng trở nên ‘không gian dối’ như Nathanael, như các thiên thần. “Can đảm sẽ đến khi bạn hành động với trái tim hoàn toàn trong sáng trước Chúa, như Nathanael!” – Henri Nouwen.

Anh Chị em,

Trước khi là sứ giả, các thiên thần tán tụng Thiên Chúa, dâng lên Ngài lời cầu và khổ đau nhân thế. Từ ngai toà, các ngài đang dẫn dắt, bảo vệ và ‘ngồi’ vào lòng chúng ta để xoa dịu từng nỗi đau. Thế nhưng, Chúa Giêsu mới là “Thiên Thần của các thiên thần”, Ngài vừa ủi an, vừa cứu độ. Chiêm ngắm Chúa Giêsu là chiêm ngắm Thiên Chúa, chiêm ngắm thiên đàng. Từ Ngài, chúng ta được mời gọi hãy có một trái tim ‘không gian dối’ để yêu thương như Gabriel, chữa lành như Raphael, bảo vệ như Michael và ngày kia, có thể hát mừng, “Lạy Chúa, giữa chư vị thiên thần, này con xin đàn ca kính Chúa!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy các thiên thần, mỗi khi con mệt mỏi và lạc lỏng, xin ngồi vào lòng con; dạy con yêu thương, chữa lành và bảo vệ anh chị em con với một lương tâm ‘không gian dối!’”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

*************************************************

Lời Chúa Kính Các Tổng Lãnh Thiên Thần MICAE, GABRIEL & RAPHAEL, Thứ Hai Tuần XXVI Thường Niên

Các anh sẽ thấy các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.  Ga 1,47-51

47 Khi ấy, Đức Giê-su thấy ông Na-tha-na-en tiến về phía mình, liền nói về ông rằng : “Đây đích thật là một người Ít-ra-en, lòng dạ không có gì gian dối.” 48 Ông Na-tha-na-en hỏi Người : “Làm sao Ngài lại biết tôi ?” Đức Giê-su trả lời : “Trước khi Phi-líp-phê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi.” 49 Ông Na-tha-na-en nói : “Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ít-ra-en !” 50 Đức Giê-su đáp : “Vì tôi nói với anh là tôi đã thấy anh ở dưới cây vả, nên anh tin ! Anh sẽ còn được thấy những điều lớn lao hơn thế nữa.” 51 Người lại nói : “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người.”