KÍNH TRỌNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Chúa Giêsu ở trên núi xuống, đám đông lũ lượt theo Ngài. Một người cùi đến bái lạy Ngài!”.

Only Disciples Are Converts | JGLM

Winston Churchill, người được tiếng là chính trực và tôn trọng những người đối lập. Năm cuối cùng tại vị, ông dự một buổi lễ. Sau ông vài hàng ghế, có hai người đang thì thầm, “Đó là Churchill!”. Họ nói, “Ông ấy đang già đi”; “Ông ấy nên từ chức”. Buổi lễ kết thúc, Churchill quay về phía hai người; đầy trân trọng, ông nói, “Thưa quý ông, họ cũng nói, ông ấy bị điếc!”.

‘The Last Lion: Winston Spencer Churchill’ by William Manchester and ...

Kính thưa Anh Chị em,

Hơn cả sự trân trọng thủ tướng Anh dành cho những người đối lập, Lời Chúa hôm nay tiết lộ một sự trân trọng thú vị tương tự, “Một người cùi đến bái lạy Chúa Giêsu”. Thật bất ngờ, chi tiết này giúp chúng ta khám phá sự ‘tôn kính’ của con người đối với Thiên Chúa; và bất ngờ hơn, sự ‘kính trọng’ của Thiên Chúa đối với con người!

Điều đầu tiên chúng ta lưu ý là Chúa Giêsu “chạm vào” người cùi. Đây là điều cấm kỵ, vì như vậy, Ngài bị coi là nhiễm uế. Nhưng Chúa Giêsu đã phá vỡ chuẩn mực đó để bày tỏ công khai sự ‘kính trọng’ hầu nói cho anh cùi và mọi người ‘phẩm giá bẩm sinh’ của anh. Thật thâm thuý khi chúng ta tự hỏi, “Vậy thì hành động nào được coi là ‘kính trọng’ hơn?”; “Việc anh ‘bái lạy’ Chúa Giêsu hay việc Ngài ‘chạm vào’ anh?”. Và dẫu không cần so sánh hai hành vi này, nhưng sẽ rất hữu ích khi bạn và tôi suy gẫm về một sự thật sâu sắc rằng, Chúa Giêsu, Thiên Chúa Nhập Thể, đã bày tỏ sự ‘kính trọng’ đối với con người; ở đây, một người ô uế bị cộng đồng loại trừ. Không nghi ngờ gì nữa, Ngài không chỉ ‘kính trọng’ khi chạm vào anh, nhưng còn công khai bày tỏ lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho anh.

Jesus touches the leper before healing him (With images) | Spiritual ...

Thật trùng hợp! Sự ‘kính trọng’ này còn được bộc lộ ở bài đọc thứ nhất. Thiên Chúa đã giữ lời hứa với Abraham, “Sara, vợ ngươi sẽ sinh cho ngươi một con trai”. Nhưng “Abraham cúi mặt cười, và nghĩ trong lòng rằng: ‘Già đã trăm tuổi mà còn có con được sao? Sara đã chín mươi tuổi sẽ sinh con ư?’”. Ôi, trước một Đấng “Không ai nhìn thấy mà không chết”; vậy mà Abraham dám cười! Phải chăng, vì Thiên Chúa đó quá yêu thương, quá ‘kính trọng’ vị tổ phụ? Và Ngài đã giữ lời với miêu duệ của kẻ kính tôn Ngài cho đến muôn đời như xác tín của Thánh Vịnh đáp ca, “Đó chính là phúc lộc Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài!”.

Anh Chị em,

“Một người cùi đến bái lạy Ngài”. Mỗi ngày, chúng ta bái lạy Chúa, bái lạy Thánh Thể; tất nhiên, sự tôn kính chúng ta dành cho Thiên Chúa là phải lẽ. Tuy nhiên, còn phải nhận ra rằng, Thiên Chúa luôn ‘kính trọng’ mỗi người chúng ta, dẫu bạn và tôi bất xứng hơn cả anh cùi! Mỗi ngày, Ngài đang chạm đến chúng ta qua các Bí Tích; đặc biệt, Bí Tích Thánh Thể. Vậy mà, không chỉ cúi mặt cười như Abraham, chúng ta còn ‘bôi mặt’ Ngài khi chúng ta phạm tội; khi chúng ta miệt thị, nhục mạ Ngài trong anh chị em mình. Chúng ta quên rằng, tha nhân là chính Ngài. Người cùi hôm nay chỉ là ‘biểu tượng’ của nhiều loại người mà thế giới coi là ô uế và bị loại trừ, Chúa Giêsu muốn bạn và tôi ‘kính trọng’ họ đúng mức và triệt để. Khi làm vậy, chúng ta không biện minh cho khiếm khuyết hoặc tội lỗi của họ; nhưng vượt qua vẻ bên ngoài, chúng ta chân nhận ‘phẩm giá bẩm sinh’ của họ, vì họ cũng là con cái Chúa.

"Touch" — Heartlight®

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết ‘kính trọng’ Chúa trong anh chị em con, dù họ thế nào, chỉ vì một lý do duy nhất, Chúa quá trân trọng và yêu thương con!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

CHO ĐI, TỨC LÀ LÃNH NHẬN – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Một số độc giả, nhất là những độc giả ngoài Kitô giáo, có thể cảm thấy “sốc” khi đọc Bài Tin Mừng hôm nay: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thày, thì không xứng đáng với Thày….”  Có lẽ nào Đức Giêsu lại dạy những điều ngược đời, trái với luân thường đạo lý.  Để hiểu nội dung và sứ điệp của Lời Chúa, chúng ta phải xác định vị trí của đoạn Tin Mừng này trong ngữ cảnh những bài giảng của Đức Giêsu về truyền giáo.  Người đưa ra những điều kiện, những yêu sách mà những ai muốn làm môn đệ của Người phải chấp thuận.  Đối với những ai muốn đi theo Đức Giêsu, họ phải vượt qua mọi thứ rào cản.  Những rào cản này có thể là quan niệm về một cuộc sống an phận, có thể đó là của cải tiền bạc, nhưng cũng có thể đó là những mối liên hệ rất thân thiết.  Đức Giêsu đã dùng những hình ảnh cụ thể để diễn tả sự hy sinh đối với những ai muốn làm môn đệ của Người.  Trong bài Tin Mừng hôm nay, chúng ta có thể khám phá ra quy luật “Cho đi, tức là lãnh nhận” được thể hiện qua những cặp từ mang ý nghĩa rất sâu sắc như sau:

– Ai tìm thì sẽ mất; ai chịu mất thì sẽ tìm lại được: ngược hẳn với quan niệm thông thường.  Ở đây Đức Giêsu muốn nói đến sự dấn thân của người môn đệ.  Khi sẵn sàng cho đi thì sẽ tìm được chính bản thân mình.  Sự ích kỷ (tức là chỉ tìm chính bản thân mình, đặt mình làm chuẩn mực cho người khác) thì sẽ làm cho con người lâm vào tình trạng vong thân, đánh mất chính mình.

– Ai đón tiếp thì chính mình sẽ được đón tiếp: khái niệm “đón tiếp” ở đây được hiểu rộng hơn quan niệm thông thường.  Đón tiếp là cộng tác, là sẻ chia, là thông cảm, là đón nhận.  Đón tiếp một người nào còn là sự quảng đại đối với người đó.  Đức Giêsu đã đồng hóa với những người bé mọn đến nỗi ai đón tiếp họ là đón tiếp chính Người.  Người còn hiện diện nơi những môn đệ, nơi những người được sai đi, để rồi mỗi khi chúng ta đón tiếp người môn đệ là đón tiếp Chúa.  Hơn thế nữa, họ được vinh hạnh đón tiếp chính Thiên Chúa Cha, Đấng đã sai Con mình đến trần gian.

– Ai giúp người khác thì bản thân mình sẽ được giúp đỡ: sự giúp đỡ được nêu trong Tin Mừng chỉ đơn giản là một bát nước lã, là điều ai cũng có thể làm được.  Ấy vậy mà món quà tưởng chừng như vô giá trị ấy lại có ý nghĩa trước mặt Chúa và xứng đáng nhận phần thưởng.  “Của cho không quan trọng bằng cách cho,” một bát nước lã đã trở thành quà tặng có giá trị, vì nó được trao tặng với cả tâm hồn, với tình mến yêu và lòng chân thành.  Người đàn bà tại thành Sunam đã quảng đại đón tiếp Ngôn sứ Êlisê (Bài đọc I).  Chính nhờ sự đón tiếp đó mà Bà và gia đình đã được thưởng công.  Bà đã sinh con vào lúc tuổi già xế bóng.  Việc sinh con đã đem lại cho bà niềm vui, vì đó là điều bà mong ước.  Bà đã đón tiếp Ngôn sứ với cả tấm lòng và sự quảng đại.

Khi cho đi, mình được nhận lãnh, khi tha thứ, mình được thứ tha, khi mến yêu, mình được yêu mến.  Đó là triết lý sống của Thánh Phanxicô Khó Khăn đã được thể hiện qua Kinh Hòa Bình quen thuộc.  Triết lý ấy, rất đơn sơ mà sâu sắc, rất dễ dàng thực hiện mà đem lại hiệu quả thiết thực.  Triết lý sống này đã thấm đượm tinh thần của Tin Mừng.  Chính Đức Giêsu đã làm gương cho chúng ta điều đó: Người đã cho đi, đã yêu mến, đã thứ tha để làm gương cho chúng ta.

Chúng ta được mời gọi để sống như Đức Giêsu đã sống, yêu như Đức Giêsu đã yêu.  Chân lý này được gói gọn trong lời Chúa đã nói: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. “Vác thập giá”, đó chính là con đường chúng ta đang đi.  Đó chính là những biến cố đang xảy đến trong cuộc sống hằng ngày.  Đó cũng là niềm vui nỗi buồn hòa quyện trong cuộc sống để làm nên những lời tôn vinh Thiên Chúa, khi chúng ta đón nhận những biến cố ấy với tâm tình của Đức Giêsu, cũng như Đức Giêsu đã cùng thập giá để tôn vinh Chúa Cha.  Thánh Phaolô đã gọi những hy sinh của người tín hữu là “chết đi cùng với Đức Kitô” (Bài đọc II).  Đây là cốt lõi Đức tin của người công giáo: những ai cùng chết với Chúa Kitô sẽ được sống lại với Người.  Mỗi ngày, chúng ta được mời gọi sống ơn gọi của Bí tích Thanh Tẩy, tức là chấp nhận để cho những nết xấu chết dần trong ta và để ơn sủng của Chúa lớn mãi trong tâm hồn.

Chúng ta đang tôn kính Thánh Tâm Chúa Giêsu trong tháng Sáu này.  Thánh Tâm Chúa đã mở ra để trở nên nguồn ân sủng cho nhân loại, cách riêng cho các tín hữu.  Xin Thánh Tâm Chúa trở nên trường học về lòng hy sinh và tình yêu mến cho mỗi chúng ta.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

Thánh Cyril ở Alexandria (376?-444)

Tràn đầy bình an và yêu thương trong Chúa hôm nay nhé. Hôm nay Giáo Hội mừng kính Thánh Cyril ở Alexandria (376?-444), Giám Mục tiến sĩ Hội Thánh. Mừng bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy nhé.

Cha Vương

Thứ 3: 27/6/2023

St Cyril of AlexandriaThánh Cyril sinh năm 376 tại Alexandria, xứ Ai cập. Ngài là cháu của Ðức Theophilus, thượng phụ của Alexandria. Sau khi học xong kinh điển và thần học, ngài được chính bác của mình tấn phong linh mục và tháp tùng Ðức Theophilus đến Constantinople để tham dự Thượng Hội Ðồng Oak nhằm truất phế Ðức Gioan Chrysostom (sau này mới biết là bị kết tội oan).

Khi Ðức Theophilus từ trần vào năm 412, ngài lên kế vị bác của mình sau cuộc tranh đấu với phe ủng hộ người đối thủ là Timotheus. Ngay sau khi lên ngôi, Ðức Cyril bắt đầu tấn công lạc thuyết Novatianô với việc đóng cửa các nhà thờ; đuổi những người Do Thái ra khỏi thành phố; và phản bác một số hành động của quan đầu tỉnh Orestes là người theo phe Novatianô.

Vào năm 430, Ðức Cyril lại xung đột với Nestorius, thượng phụ của Constantinople, là người cho rằng Ðức Maria không phải là Mẹ Thiên Chúa vì Ðức Kitô là Thiên Chúa chứ không phải con người, hậu quả là không thể dùng chữ theotokos (người-mang-Thiên-Chúa) áp dụng cho Ðức Maria. Ðức Cyril thuyết phục được Ðức Giáo Hoàng Celestine I triệu tập một công đồng ở Rôma nhằm lên án Nestorius, và chính ngài cũng hành động tương tự trong công đồng Alexandria.

Vào năm 431, Ðức Giáo Hoàng Celestine ra lệnh cho Ðức Cyril truất phế Nestorius. Trong Ðại Công Ðồng Ephêsô lần thứ ba, với sự tham dự của hai trăm giám mục và dưới sự chủ tọa của Ðức Cyril, công đồng đã lên án mọi giáo thuyết của Nestorius là sai lầm trước khi Ðức TGM Gioan ở Antiôkia và bốn mươi hai môn đệ ủng hộ giáo thuyết của Nestorius kịp đến tham dự. Khi thấy mọi sự đã lỡ, họ tổ chức một công đồng riêng để truất phế Ðức Cyril. Hoàng Ðế Theodosius II bắt giữ cả hai người, Ðức Cyril và Nestorius nhưng sau đó đã trả tự do cho Ðức Cyril khi các đại diện của đức giáo hoàng xác nhận các quyết định của công đồng.

Hai năm sau, Ðức TGM Gioan, đại diện cho các giám mục ôn hòa ở Antiôkia, đã ký kết một thỏa ước với Ðức Cyril và cùng lên án Nestorius. Trong quãng đời còn lại, Ðức Cyril đã viết nhiều luận án làm sáng tỏ học thuyết về Thiên Chúa Ba Ngôi và mầu nhiệm Nhập Thể nhằm ngăn chặn lạc thuyết Nestorius và Pelagian khỏi ăn sâu vào cộng đồng Kitô Hữu.

Ngài là thần học gia sáng chói nhất của truyền thống Alexandria. Văn bút của ngài có đặc tính chính xác về tư tưởng, lập trường rõ ràng, và lý luận sắc bén. Các văn bản của ngài gồm các nhận định về Thánh Gioan, Thánh Luca, và ngày lễ Ngũ Tuần, các luận thuyết về thần học tín lý, cũng như các thư từ và bài giảng. Ngài mất năm 444 tại Alexandria, Ai Cập; thánh tích hiện còn tại Alexandria. Thánh Cyril ở Alexandria được Đức Giáo Hoàng Leo XIII tuyên xưng là Tiến sĩ của Hội Thánh vào năm 1882 và lễ kính vào ngày 27 tháng 6.

(Nguồn: Người Tín Hữu online)

From: Đỗ Dzũng

GIÊSU, CHÚA BÊN CON – Lumen Choir 

Bí tích Thánh Thể là gì?

Xin Chúa chúc lành cho bạn và gia quyến hôm nay nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 26/06/2023

GIÁO LÝ: Bí tích Thánh Thể là gì? Là bí tích Chúa Giêsu hiến ban Mình và Máu Người cho chúng ta, để chúng ta cũng hiến mình ta cho Người trong tình yêu và kết hợp với Người khi rước lễ. Nhờ rước lễ, chúng ta được liên kết với một Thân mình Chúa Kitô là Hội thánh Công giáo. (YouCat, số 208)

SUY NIỆM: Sau khi lãnh bí tích Rửa tội và Thêm sức, bí tích Thánh Thể là bí tích thứ ba giúp khai tâm vào Kitô giáo. Bí tích Thánh Thể là trung tâm mầu nhiệm của toàn bộ các bí tích, vì hiến tế trong lịch sử của Chúa Giêsu trên thập giá được thể hiện một cách ẩn giấu và không đổ máu trong lúc truyền phép. Vì thế bí tích Thánh Thể là “nguồn suối và đỉnh cao của tất cả đời sống Kitô hữu” (Hiến chế về Hội Thánh 11). Tất cả đều quy hướng về Thánh Thể: không có gì tốt lành hơn mà ta có thể có được. Khi ta ăn bánh được bẻ ra, ta được hiệp nhất với Đấng đã trao hiến thân mình cho ta trên thập giá. Khi ta uống chén, ta được hiệp nhất với Đấng đã đổ máu mình ra vì ta, trong hiến tế của Người. Chúng ta không sáng kiến ra nghi lễ này. Chính Chúa Kitô cử hành bữa tiệc ly sau cùng với các môn đệ, trước khi người chịu chết. Người tự hiến cho các môn đệ dưới hình bánh rượu và khuyên họ cử hành bí Tích Thánh Thể từ giờ phút đó và sau này khi Người đã chết. Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy! (1 Cr. 11, 24)

❦  Eucharistia tiếng Hy Lạp là tạ ơn, tiếng dùng để chỉ kinh nguyện tạ ơn trong phụng vụ thời Hội Thánh sơ khởi, kinh này đọc trước khi biến đổi bánh và rượu trở thành Mình và Máu Chúa Kitô. Về sau được dùng để chỉ việc cử hành thánh lễ.

❦  Thiên Chúa chắc sẽ ban cho ta một điều tốt lành lớn hơn, nếu có điều nào tốt lành hơn là hiến tặng chính mình Người. (Thánh Gioan Maria Vianney, 1786 – 1859, cha sở xứ Ars)

❦  Hiệu quả đích thực của bí tích Thánh Thể là chuyển đổi con người thành Thiên Chúa.—Thánh Tôma Aquinô (YouCat, số 208 t.t.)

LẮNG NGHE: Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy. (Ga 6:54-56)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, mỗi khi rước Chúa là con bước vào sự hoà hợp với con tim của Chúa, xin tác động và biến đổi tim con để con năng động yêu thương và trở thành con người hòa bình, con người tha thứ, hòa giải, chia sẻ và liên đới.

THỰC HÀNH: Bạn phải bày tỏ thái độ như thế nào sau khi rước Mình Thánh Chúa? Làm một thay đổi để kết hợp mật thiết với Chúa hơn nhé.

From: Đỗ Dzũng

Thánh Thể Cao Siêu – Nguyễn Hồng Ân / ST: Phạm Đức Huyến 

Anh em đừng sợ!”-Cha Vương

“Anh em đừng sợ!”

Ngày Chúa Nhật thật hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của Chúa nhé.

Cha Vương

TIN MỪNG: Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục. (Mt 10:28)

CN: 25/06/2023

SUY NIỆM: “Anh em đừng sợ!” Đây là câu phương châm của Thánh giáo hoàng Phaolô Gioan 2 và cũng là lời mà Chúa muốn nói với bạn hôm nay. Cả một đời người của một vị thánh được gói gọn trong một câu chỉ có 4 chữ: Anh em đừng sợ! Sợ hãi là một cảm xúc bình thường của con người, hơn 50% người Mỹ sợ con vật như rắn, nhện, sâu bọ! Trong cuộc sống hằng ngày bạn dành quá nhiều thời gian và công sức cho những nỗi sợ, từ những chuyện đã xảy ra trong quá khứ mà bạn không thể thay đổi cho đến những chuyện tương lai mà bạn không thể đoán trước được. Còn có những người ngụp lặn trong nỗi sợ vì những gì mọi người đang nghĩ hoặc nói về họ. Thảm nào họ bị tê liệt vì sợ! Sợ là cảm xúc tự nhiên của con người nhưng bạn phải phân biệt được giữa sợ hãi hợp lý và sợ hãi phi lý. Nỗi sợ hợp lý Chúa muốn nói với bạn hôm nay là hãy sợ “Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục.” Bạn hãy nhìn lại chiếc thang của đời mình đi. Chúa đang ở bậc nào? Bậc cao nhất hay là thấp nhất? Thật là một điều sai lầm trong cuộc sống khi bạn cứ lao vào để đối đầu với những nỗi sợ thuộc về thân xác vật chất, nay còn mai mất, mà quên đi Thiên Chúa là Đấng cầm quyền sinh tử.

Bạn hãy quay về với Chúa đi như Vua Đavit nói: Hãy cậy trông vào CHÚA, mạnh bạo lên, can đảm lên nào! Hãy cậy trông vào CHÚA. (Tv 27:10). Mời bạn chọn một nơi yên tĩnh, dễ chịu, hãy thả lỏng vào bàn tay quan phòng âu yếm của Chúa và hít thở sâu. Với hết lòng tin tưởng bạn hãy thốt lên: Lạy Chúa con khao khát và tin tưởng nơi Chúa!

LẮNG NGHE: CHÚA là sức mạnh của dân CHÚA, / là thành trì cứu độ cho Đấng Người đã xức dầu tấn phong. / Lạy CHÚA, xin cứu độ dân Ngài, trên gia nghiệp này, giáng muôn phúc cả dẫn dắt, nâng niu đến muôn đời. (Tv 28:8-9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin thương xót và ấp ủ con vì con cần đến Chúa hơn bao giờ hết.

THỰC HÀNH: Nỗi sợ lớn nhất của bạn trong giây phút này là gì? Đọc chậm và suy niệm Kinh Tin-Cậy-Mến.

From: Đỗ Dzũng

Chúng Con Cần Đến Chúa – Nguyễn Hồng Ân 

RỒI SẼ NÊN THẾ NÀO? – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

“Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào? Vì quả thực, bàn tay Chúa đã ở với nó!”.

Suy niệm “Năm chiếc bánh và hai con cá”, Philip Clarke Brewer viết, “Chúa sử dụng những gì bạn có, để lấp đầy một nhu cầu bạn không bao giờ có thể lấp đầy; sử dụng nơi bạn ở, để đưa bạn đến một nơi bạn
không bao giờ có thể đến; sử dụng những gì bạn làm, để hoàn tất những gì bạn không bao giờ có thể làm; và Ngài sử dụng bạn, dù bạn là ai, để trở thành một ai đó mà bạn không bao giờ có thể trở thành, và không biết ‘rồi sẽ nên thế nào!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Không biết ‘rồi sẽ nên thế nào!’”; đó cũng là những gì họ hàng của Zacharia – Êlisabeth tự hỏi về Gioan! Tin Mừng ngày lễ sinh nhật Vị Tiền Hô của Chúa tường thuật cảnh nhộn nhịp dưới mái nhà của ông bà khi xóm diềng đến chúc mừng họ.

Một em bé chào đời là cách Thiên Chúa nói với thế giới rằng, “Nó sẽ tiếp tục!”; ngày sinh của một thơ nhi phản ánh vẻ đẹp và sự huyền nhiệm vô hạn của Thiên Chúa, Đấng nói rằng, ‘Đã có những phóng chiếu của Ta trên hình nó!’. Cha mẹ của em bé có thể coi đó như một nhầm lẫn, sai sót; nhưng Thiên Chúa thì không! Một đôi vợ chồng hiếm muộn mong mỏi nó; Thiên Chúa khát khao nó! Với bất cứ một sinh linh nào, chúng ta đều tin như thế, phương chi với Vị Tiền Hô của Đấng Cứu Chuộc. Thánh Tôma Aquinô viết, “Gioan đã được thánh hoá từ trong dạ mẹ”; còn Luca, “Em đã đầy Thánh Thần ngay trong lòng mẹ!”.

Với bài đọc thứ nhất, Isaia chia sẻ một trải nghiệm tương tự, “Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ”. Được tạo thành cách lạ lùng; Isaia được sai đi còn lạ lùng hơn, “Này, Ta làm cho con nên ánh sáng các dân!”. Kỳ diệu thay, những lời này ứng nghiệm trên Chúa Giêsu Kitô, Ánh Sáng Muôn Dân. Phaolô cũng xác nhận điều này qua bài đọc hai, “Thiên Chúa ban cho Israel Đức Giêsu làm Đấng Cứu Độ, Đấng Gioan tiên báo”. Trước huyền nhiệm của việc tạo thành và sai đi này, dẫu không biết ‘rồi sẽ nên thế nào’, Thánh Vịnh đáp ca cũng trào tràn tâm tình tạ ơn, “Con ca ngợi Chúa, vì con được tạo thành cách lạ lùng!”.

Anh Chị em,

“Con trẻ này rồi sẽ nên thế nào?”. Bàn tay Chúa ở với Gioan, Ngài can thiệp để Gioan sinh ra trong một hoàn cảnh đặc biệt cho một sứ mệnh đặc biệt. Nhờ ơn Chúa, Gioan chu toàn sứ mệnh cách nghiêm túc và hoàn tất sứ vụ cách vẻ vang! Cũng thế, sự xuất hiện của bạn và tôi , ‘lúc này và ở đây’ không phải là ngẫu nhiên, nhưng phát xuất từ ý định ngàn đời của Thiên Chúa! Ân sủng và tình thương Ngài ‘không rời chúng ta nửa bước’. Ngài kỳ vọng mỗi người sẽ trở thành ‘một ai đó’ mà ngay chúng ta cũng ‘không biết rồi sẽ nên thế nào!’. Thú vị thay, ‘một ai đó’, chúng ta không biết, nhưng Thiên Chúa biết! Vậy, hãy cộng tác với ơn Chúa, chu toàn bổn phận theo đấng bậc mình cách nghiêm túc và hoàn tất nó cách vẻ vang. Và như vậy, chúng ta làm vui lòng Đấng đã kêu gọi mình từ lòng mẹ như Ngài đã gọi Gioan!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con kinh ngạc trước những việc Chúa làm trên con, trên anh chị em con. Cho con vững tin, dẫu không biết ‘rồi sẽ nên thế nào’ trong kế hoạch ngàn đời của Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế 

From: KimBang Nguyen

THÁNH GIOAN TẨY GIẢ – Lm Nguyễn Hồng Giáo

Lm Nguyễn Hồng Giáo

Trong Giáo hội, ngày lễ kính một vị thánh là ngày từ trần của vị ấy, quen gọi là “ngày sinh nhật trên trời” của người, ngày người sinh ra trên trời.  Duy chỉ có thánh Gioan Tẩy Giả là được kính mừng cả trong ngày Người sinh ra lẫn trong ngày Người tạ thế.  Tưởng không có gì lạ.  Tất cả cuộc đời của thánh nhân từ lúc sinh ra, và ngay cả trước lúc sinh ra, chỉ là một lời chứng duy nhất cho Chúa Giêsu.

 

Con người của một sứ mạng

Có những người cho rằng người ta sinh ra ở đời là “bị vất vào đó,” một cách tình cờ, vu vơ, vô nghĩa.  Thông thường hơn, người ta nói mỗi người có một định mệnh.  Trước định mệnh ấy con người đành bó tay chịu đựng, không cách nào thoát ra được.  Người Công giáo thì tin rằng mỗi người sinh ra là do ý muốn đầy yêu thương của Thiên Chúa, rằng không phải một sức mạnh mù quáng hay khắc nghiệt nào đó đã ném họ vào đời, nhưng chính Tình Yêu của Chúa “gọi” họ vào cuộc sống, và khi cho một con người sinh ra, Thiên Chúa có một ý định, một dự tính về người ấy, không phải như một kế hoạch áp đặt nhưng như một sứ mạng để hoàn thành trong tự do và trách nhiệm, hầu cho con người được hạnh phúc và cuộc đời họ được thành tựu đích thực.  Ta gọi sứ mạng đó là một “ơn gọi.”  Về mặt này, trường hợp của ông Gioan Tẩy Giả là tiêu biểu và rõ ràng.

Qua tường thuật của Kinh Thánh, chúng ta thấy ý định của Thiên Chúa về Gioan đã được biểu lộ hiển nhiên ngay từ giây phút ông được thụ thai, rồi trong việc ông sinh ra, việc đặt tên cho ông, việc mẹ ông và mẹ Chúa Cứu Thế gặp nhau v.v…  Trong các biến cố đó, ta thấy có sự can thiệp lạ lùng của Chúa vào trong cuộc đời của Gioan để định hướng cho nó.  Điều đáng nói hơn là về phần ông, một khi đã khôn lớn và nhận ra sứ mạng mà Thiên Chúa giao phó, Gioan Tẩy Giả không còn biết gì khác hơn là sống trọn vẹn cho sứ mạng đó một cách lô-gic, kiên quyết, trọn vẹn, cho tới cùng.  Ông rút lui sớm vào hoang địa, sống khắc khổ xa lánh mọi mời mọc, níu kéo của trần gian là để được sống trọn vẹn hướng về Đấng Cứu thế mà ông phải làm kẻ “dọn đường.”  Ông rao giảng bằng những lời lẽ thật nghiêm khắc, mạnh mẽ để lôi kéo người ta sám hối đổi đời vì thời gian không còn nhiều, Nước Thiên Chúa sắp tới.  Sau khi thiên hạ đã rời ông để quay sang Đức Giêsu, Đấng Cứu Thế, ông âm thầm rút lui vào bóng tối vì đã hoàn thành nhiệm vụ “Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi,” ông tuyên bố như thế (Ga 3,30).  Rồi cả cái chết của ông cũng là một phần không thể tách lìa sứ mạng của một kẻ “dọn đường” và “làm chứng cho ánh sáng và sự thật.”

Gioan và Hêrôdê

Tôi thấy thánh Gioan Tẩy Giả Và vua Hêrôđê, kẻ đã ra lệnh chém đầu Người, là hai khuôn mặt hoàn toàn tương phản.  Gioan là người mạnh mẽ, chí khí, còn Hêrôđê là người yếu đuối, do dự.  Một đàng thì sống khắc khổ, giản dị, còn đàng kia lại thích xa hoa, hưởng thụ.  Hêrôđê đã bắt giam ông Gioan vì ông mạnh mẽ tố cáo nhà vua đã lấy vợ của anh mình.  Thật ra vua cũng tỏ ra kính phục nhà tiên tri, biết ông là người công chính và thánh thiện, nhiều khi ông đã bênh vực Gioan.  Nhưng ông là người thiếu ý chí, bị bao vây bởi đam mê, dục vọng.  Và tuy là người cai trị khôn khéo nhưng ông lại bị các khuynh hướng xấu xa làm chủ mình.  Thế nên ông đã bắt Gioan tống ngục, chắc hẳn là dưới sức ép của bà Hêrôđiađê, người chị dâu mà ông ta đoạt làm vợ.  Rồi trong một bữa tiệc, ông đã hài lòng về điệu múa của cô con gái của bà đến độ đã hứa ban cho cô ta bất cứ điều gì cô xin.  Một lời hứa bốc đồng.  Đó không phải là tiếng nói của lý trí, của lương tâm mà là của cảm tính, của bản năng.  Và thế là ông đã mắc mưu bà Hêrôđiađê rồi.  Bà bảo con gái hãy xin cái đầu của Gioan.  Đã lỡ hứa trước mặt các thực khách, nhà vua đành phải giữ lời, mặc dù trong thâm tâm ông không muốn giết con người công chính này.

Vua Hêrôđê tiêu biểu cho những con người để cho phần thú tính nơi mình lấn lướt; mặc dù đôi khi lý trí và lương tâm vẫn còn lóe lên nơi họ, kêu gọi họ hãy vươn cao lên, nhưng không đủ sức kéo họ ra khỏi vũng bùn lầy bởi họ đã quen sống trong những sự thấp hèn.  Đối diện với Hêrôđê, ông Gioan Tẩy Giả xuất hiện như một con người có lý tưởng, sống nhất quán vì lý tưởng đời mình; một con người của bổn phận; con người biết chiến đấu cương quyết chống lại những lôi cuốn của bản năng thấp hèn; con người của những đỉnh cao.

Thánh Gioan Tẩy Giả và chúng ta

Như Gioan, mỗi người chúng ta cũng có một sứ mạng, một ý định của Thiên Chúa về chúng ta.  Nhưng làm sao biết được?  Kinh Thánh và giáo lý của Hội Thánh cho ta biết rằng con người được dựng nên “theo hình ảnh của Thiên Chúa,” “có khả năng hiểu biết là yêu mến Tạo Hóa” và “chỉ con người, nhờ sự hiểu biết và tình thương, được mời gọi chia sẻ sự sống của Thiên Chúa.”  Đó chính là mục đích của việc tạo dựng con người.  Con người phát xuất từ Thiên Chúa, sẽ được trở về với Thiên Chúa.  Sách Giáo lý Hội Thánh Công giáo (năm 1992) trích dẫn lời thánh nữ Catarina thành Sienna như sau: “Vì sao Ngài đã dựng nên con người với phẩm giá cao trọng như vậy?  Với tình thương vô biên, Ngài đã nhìn ngắm thụ tạo nơi chính mình và say mê nó.  Vì thương yêu, Ngài đã tạo ra nó; vì yêu thương, Ngài cho nó khả năng hưởng phúc vĩnh cữu, (sđd, số 6).

Đó là ý định chung của Thiên Chúa là ơn gọi chung của chúng ta.  Mỗi người sẽ phải thể hiện ơn gọi đó cho nên mình tùy theo diễn tiến cụ thể đời mình, theo những điều kiện và hoàn cảnh sống thực tế, khi ra sức tìm kiếm và thi hành thánh ý Chúa trong lề luật của Người và lời dạy của Giáo hội, trong việc bổn phận của bậc sống mình, trong lương tâm ngay thẳng, trong luật lệ chính đáng của xã hội, trong các biến cố…

Không phải tự nhiên và dễ dàng mà chúng ta có thể thực hiện ý định của Chúa đối với chúng ta.  Trong mỗi người đều có hai khuynh hướng: một nâng ta lên cao, một kéo ta đi xuống.  Chúng ta thường xuyên kinh nghiệm rằng hai khuynh hướng thiện ác đó đấu tranh kịch liệt với nhau ngay trong ta.  Muốn chiến thắng, phải tỉnh thức và cầu nguyện, phải tập nghe theo tiếng nói của lý trí, của lẽ phải và lương tâm, trong việc lớn cũng như việc nhỏ; đồng thời cũng phải tập sống khổ chế, nghĩa là sống có kỷ luật, biết hy sinh và từ bỏ.  Làm sao có thể có một đời sống tinh thần phong phú nếu lúc nào cũng tìm kiếm và chiều theo những sự dễ dãi, thoái mái, nếu lúc nào cũng chạy theo vui thú vật chất và xác thịt?

Ít năm sau chiến tranh, tôi có dịp đi thăm một anh em tu sĩ chúng tôi ở Xuyên Mộc.  Ngài phụ trách một giáo xứ khoảng 4.000 giáo dân và ba địa điểm cách giáo xứ từ 7 đến 20 cây số với số giáo dân khoảng 6.000 người nữa.  Tôi đã đi thăm hai địa điểm lớn ở xa.  Đó là hai làng kinh tế mới.  Tôi thấy giáo dân thật sốt sắng, đầy can đảm trong công việc làm ăn cũng như trong việc đạo.  Đặc biệt tôi gặp một gia đình Dòng Ba Phanxicô gốc ở Phú Nhuận.  Khi tôi đến, ông đang dạy giáo lý hôn nhân cho một chị độ 25 tuổi.  Ông bà cho biết: họ có mấy người con trai, trong đó có đứa nghiện xì ke đã làm cho họ rất khổ tâm.  Để tránh cho mấy đứa khác khỏi bị lôi kéo vào con đường hư hỏng đó, hai ông bà đã quyết định đưa cả gia đình tới đây sinh sống từ 1980.  Bây giờ họ sống nghèo nhưng vui và bình an.  Tinh thần đơn sơ, nghèo khó, vui tươi và phó thác của Dòng Ba đã giúp họ can đảm sống cuộc đời thiếu thốn vì lợi ích của con cái.  Họ nói tuy họ không giàu có nhưng con cái họ không hư hỏng.

Theo “ơn gọi” và hoàn cảnh riêng của mình, hai người công giáo này đáng cho ta khâm phục không kém Gioan Tẩy Giả, và chắc chắn là gần gũi và dễ noi gương hơn noi gương vị Tiền Hô.

Lm Nguyễn Hồng Giáo

From: Langthangchieutim

Ai được lãnh bí tích Thêm sức?-Cha Vương

Ước mong bạn cảm nhận được Chúa là nguồn nước mát lòng giữa trời nắng nóng. Đừng quên cầu nguyện cho nhau nhé.

Cha Vương

Thứ 5: 22/6/2023

GIÁO LÝ: Ai được lãnh bí tích Thêm sức? Họ phải chuẩn bị thế nào? Những ai là Kitô hữu (đã lãnh bí tích Rửa tội), có ơn nghĩa Chúa, đều được nhận lãnh bí tích Thêm sức. (YouCat, số 206)

SUY NIỆM: “Có ơn nghĩa Chúa” là không phạm tội nặng. Phạm tội nặng là rời khỏi Chúa, và chỉ có thể làm hòa với Chúa nhờ bí tích Giao hòa. Một bạn trẻ Kitô hữu sửa soạn lãnh bí tích Thêm sức là bước vào một giai đoạn trong những giai đoạn quan trọng nhất của cuộc đời mình. Bạn sẽ phải làm mọi sự để hiểu đức tin bằng cả tâm hồn và trí lực mình, bạn phải cầu nguyện Chúa Thánh thần, một mình và với người khác, phải làm hòa với bản thân, với người thân cận, và với Chúa, nhờ việc xưng tội cũng giúp bạn gần gũi với Chúa khi bạn không phạm tội nặng. (YouCat, số 206 t.t.)

❦ Điều quan trọng đó là bắt đầu một cách quyết tâm.—Thánh Têrêsa Avila

LẮNG NGHE: Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được. (Mt 6:24)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Thánh Thần, mỗi ngày trôi qua sẽ mãi mãi không quay trở lại, vì vậy ngay từ bây giờ, xin giúp con làm hòa với bản thân, với người thân cận, và với Chúa để sống vui vẻ trong ơn nghĩa Chúa mỗi ngày.

THỰC HÀNH: Ngày hôm nay tôi sẽ quyết tâm sống bác ái yêu thương hơn.

From: Đỗ Dzũng

HỒNG ÂN CHÚA NHƯ MƯA 

ĐỪNG SỢ-TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Cuộc sống xung quanh chúng ta có biết bao nỗi sợ.  Từ trong nhà ra ngoài phố, chúng ta có thể gặp nguy hiểm bất kỳ lúc nào.  Nguy hiểm do thiên tai, do bạo lực, do tai nạn giao thông.  Ngoài những nỗi lo cơm áo gạo tiền, con người còn phải lo sợ trước sự bon chen, mưu mô, thủ đoạn của người đời.  Trước những lo sợ bủa vây tứ phía, người ta đối phó bằng nhiều cách khác nhau: có những người buông xuôi phó mặc cho dòng đời trôi dạt, hoặc thỏa hiệp với sự dữ, làm điều bất chính.  Có những người can đảm vững tâm, vượt thắng mọi sợ hãi, thanh thoát giữa đời.  Giữa bối cảnh đầy lo âu này, người tín hữu được Chúa Giêsu trấn an khích lệ: “Đừng sợ!”

Ông Bà ta thường nói: “Cây ngay không sợ chết đứng.”  Điều này có nghĩa là chúng ta cứ sống theo sự thật, vì sự thật sẽ giải thoát và minh oan cho chúng ta.  Một cuộc sống gian dối, bao che sẽ đến lúc phơi bày ra ánh sáng.  Ngôn sứ Giêrêmia là một người công chính, nhưng ông bị bách hại, đe dọa và vu khống đủ điều.  Những kẻ thù ghét ông đã gọi ông là “Lão tứ phía kinh hoàng.”  Tuy vậy, ông vẫn một lòng cậy trông vào Chúa.  Ông tin rằng, Chúa sẽ phù trợ ông.  Ngài cũng sẽ minh oan cho ông, vì ông sống ngay thẳng.  Bài đọc I là lời cầu nguyện của ngôn sứ Giêrêmia trong cơn bách hại.  Đó cũng là lời khuyên những ai sống công chính mà bị ghen ghét, hãy cậy trông vào Chúa và hãy sống ngay lành trong bất kỳ hoàn cảnh nào.  “Đức Chúa hằng ở bên con, như một trang chiến sĩ oai hùng…”  Thiên Chúa là Đấng phán xét công minh.  Ngài thấu hiểu lòng dạ con người.  Ngài thương xót và cứu vớt những ai sống ngay lành thánh thiện.  Những ai cậy trông Chúa, Ngài chẳng bỏ rơi bao giờ.

Chúa Giêsu tiếp nối giáo huấn của Cựu ước.  Người khuyên chúng ta đừng sợ những người chỉ giết được thân xác mà không giết được tâm hồn.  Chúa nhắc chúng ta, “hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục.”  Đấng ấy chính là Thiên Chúa.  Tuy vậy, sự “sợ hãi” này không giống như sợ hãi trước sự đe dọa khủng bố hoặc bách hại.  Sự sợ hãi mà chúng ta dành cho Chúa đi kèm với sự “kính mến,” nên chúng ta còn gọi đó là sự “kính sợ.”  Sự kính sợ này không làm cho chúng ta xa cách Chúa, trái lại, giúp chúng ta vững chí cậy tin.  Vì vậy, liền sau đó, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta hãy nhận ra sự quan phòng yêu thương của Thiên Chúa, đồng thời phó thác trọn vẹn cuộc sống của chúng ta nơi Ngài, để Ngài dẫn dắt và che chở chúng ta trên mọi nẻo đường của cuộc sống.  Hai hình ảnh được Chúa Giêsu nêu để chứng minh sự quan phòng yêu thương của Thiên Chúa, đó là con chim sẻ và sợi tóc trên đầu.  Những vật xem ra là tầm thường và vô giá trị, mà cũng được Chúa quan tâm.  Con người chúng ta đáng giá bội phần, vì mang trong mình hình ảnh của Thiên Chúa, có ý chí, tự do và trách nhiệm về những hành vi cử chỉ của mình.

Sự kính sợ Chúa còn dẫn chúng ta đến việc mạnh dạn tuyên xưng đức tin nơi Ngài.  Người tín hữu là người tuyên xưng đức tin trong mọi lãnh vực, mọi hoàn cảnh của cuộc sống.  Việc mạnh mẽ can đảm tuyên xưng đức tin như một điều kiện cần thiết cho hạnh phúc đời sau.  Bởi lẽ, nếu chúng ta tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu, thì chính Người sẽ “bảo lãnh” cho chúng ta trước tòa Chúa Cha.  Thánh Phaolô quảng diễn điều này khi so sánh Đức Giêsu với ông Ađam.  Do ông Ađam mà sự chết thống trị.  Nhờ Đức Kitô mà thế gian được sống.  Đức Kitô là nguồn ân sủng dồi dào của Thiên Chúa.  Những ai đón nhận Người, thì được ngụp lặn trong nguồn ân sủng phong phú đó.  Nhờ đó, họ không còn sợ hãi, nhưng vững lòng cậy tin (Bài đọc II).

Một vấn nạn thường được đặt ra: tại sao có nhiều người làm điều ác mà vẫn phát đạt và vẫn cứ nhởn nhơ?  Người Á đông chúng ta tin vào thuyết nhân quả, “gieo gió gặt bão”; Giáo huấn của Cựu ước khẳng định “Sống làm sao, Chúa sẽ trả cho như vậy;” Chúa Giêsu dạy “đong đấu nào sẽ nhận đấu ấy.”  Đây là điểm gặp gỡ chung giữa các tôn giáo và một số nền văn hóa.  Mỗi chúng ta, thay vì bức xúc trước những vấn nạn trên, thì hãy chuyên tâm làm việc lành.  Bởi lẽ, người làm việc lành chắc chắn được Thiên Chúa ghi nhận và ban ơn.  Thực tế đã chứng minh điều ấy.  Hơn nữa, người tín hữu vững tin nơi Đức Giêsu là Đấng Cứu độ trần gian.  Qua Đức Giêsu, Thiên Chúa ban ân sủng dồi dào cho những ai tin tưởng và cậy trông nơi Người.

Giữa bao nỗi sợ của cuộc sống hằng ngày, người tín hữu sẽ tìm được nơi ẩn náu nhờ sự phó thác cậy trông vào Chúa.  Nhờ ơn nâng đỡ của Ngài, chúng ta không còn sợ hãi.  Nhờ phúc lành của Chúa, những lo lắng ưu sầu của cuộc sống sẽ biến thành niềm vui và hy vọng.  Thực tế đã chứng minh cho chúng ta, người tin tưởng vào Chúa luôn lạc quan, vì họ xác tín rằng Chúa luôn đồng hành với họ trên mọi nẻo đường.  Khi khích lệ chúng ta: Đừng sợ!  Chúa cũng sai chúng ta lên đường để kể lại những điều lạ lùng Chúa đã và đang làm cho mỗi chúng ta.  Như thế, chúng ta sẽ góp phần giảm thiểu những nỗi sợ hãi đang ám ảnh nhiều người trong cuộc đời.

“Như trẻ thơ nép mình lòng mẹ

trong con, hồn lặng lẽ an vui.

Cậy vào Chúa, Israel ơi!

Từ nay đến mãi muôn đời muôn năm” (Tv 130,2-3).

Sống ngay lành và thánh thiện; vững vàng phó thác và cậy trông nơi Chúa quan phòng, đó chính là thông điệp mà Lời Chúa hôm nay muốn gửi đến chúng ta.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

HƠN CẢ MỘT CHỌN LỰA – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy yêu thương thù địch!”.

“Hãy quên mọi việc tử tế ngay khi bạn vừa làm xong. Quên những lời khen ngợi ngay khi bạn vừa giành được. Quên những lời phỉ báng trước khi bạn có thể lặp lại nó! Hãy nhớ mọi lời hứa và giữ đúng lời. Nhớ đến những ai đã giúp đỡ bạn và hãy trở thành một con nợ biết ơn! Quên từng ưu phiền; để hy vọng và tha thứ. Và hãy nhớ, thiên đường ở trên
bạn!”.

Holy Spirit Catholic Church Fountain Valley

Kính thưa Anh Chị em,

Hơn cả những lời khuyên để biết “Thiên đường ở trên bạn!”, lời khuyên của Chúa Giêsu cho biết, “Thiên đường ở trong bạn!”. Cả hai bài đọc hôm nay nói đến “Agapê”, tình yêu; và hơn nữa, “Hãy yêu thương thù địch!”. Đây là một mệnh lệnh, còn ‘hơn cả một chọn lựa!’.

Thư Côrintô nói đến ‘Agapê’ theo khía cạnh quảng đại. Đó là lòng bác ái, Phaolô gọi đây là ‘công việc của lòng thương xót’. Để thúc đẩy lòng quảng đại của các tín hữu, Phaolô nhắc đến sự rộng rãi của giáo đoàn Macêđônia; bên cạnh đó, Phaolô nhắc đến sự quảng đại vô song của Thiên Chúa trong Chúa Giêsu, Đấng ‘giàu có’ đã ‘nên nghèo khó’, “Để nhờ việc nghèo khó của Ngài, anh em nên giàu có”. Nêu gương Ngài, Phaolô kêu gọi tín hữu hãy cho đi như Thiên Chúa đã cho, trao tặng ‘Agapê’ như Thiên Chúa đã trao tặng.

 

Trong cuốn “Tình Yêu và Trách Nhiệm”, Karol Wojtyla nhận xét, “Yêu một người bằng tình nhân ái thực sự, là ‘ước ao Thiên Chúa’ cho người đó, vì Thiên Chúa là điều tốt lành tối cao của con người”. Chính vì tình yêu tốt lành này mà Chúa Kitô yêu cầu những ai theo Ngài đi một bước xa hơn, bằng cách đem những thù địch của mình về cho Thiên Chúa; hoặc nói như thánh Giáo Hoàng, “ước ao Thiên Chúa” cho chính họ. Lời kêu gọi này là một mệnh lệnh, ‘hơn cả một chọn lựa!’. Vì thế, cầu nguyện cho kẻ thù là phương thế giúp đạt tới chiều sâu của tình yêu;

Dominusvobiscuit: THE PRESIDENT, THE POPE AND THE UNCONSCIOUS WIFE

Chúa Giêsu không chỉ dạy “đừng chống lại với kẻ hung ác” nhưng còn phải cầu nguyện cho họ. Việc cầu nguyện này sẽ biến đổi tận bên trong linh hồn mỗi người để chúng ta có thể hân hoan ca tụng Chúa; Thánh Vịnh đáp ca biểu lộ, “Linh hồn tôi ơi, hãy ngợi khen Chúa!”. Và như thế, chúng ta nên “hoàn hảo như Cha trên trời, Đấng hoàn hảo!”.

Anh Chị em,

“Hãy yêu thương thù địch!”. Yêu thương thù địch, cầu nguyện cho những kẻ bắt bớ, vu khống, hãm hại chúng ta… quả là một điều vượt sức người. Tự sức, chúng ta không thể làm được! Chỉ trong cầu nguyện chân thành, với sự trợ giúp của Chúa; kín múc sức mạnh từ Thánh Lễ, trong Lời Chúa, chúng ta mới có thể chiến thắng chính mình để yêu thương như Ngài, Đấng đã sống trọn vẹn ‘Agapê’, đến nỗi chết cho người mình yêu. Vì thế, “Yêu thương thù địch” phải là một ‘bầu khí’, một ‘tính cách’, ‘hơn cả một chọn lựa’ nếu chúng ta muốn dõi bước theo Ngài. Và đừng quên, việc cầu nguyện cho những ai bắt bớ và làm khổ chúng ta sẽ là phương tiện đưa chúng ta đến gần Chúa hơn, giống Chúa hơn; và đó cũng là con đường ngắn nhất để bạn và tôi nên thánh.

Suy niệm Tin Mừng – Thứ Bảy Tuần I Mùa Chay (24.02.2018): Yêu thương kẻ ...

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy cho con yêu mến những ai đang ‘bắt bớ con’ cách này cách khác; và như thế, con đang ở trong thiên đàng!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Kim Bang Nguyen


 

CHỌN CON ĐƯỜNG CỦA CHÚA-Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Hành trình theo đuổi sự thánh thiện dũng cảm của Thánh Luy Gônzaga.

Người thanh niên trẻ đứng sang một bên trong khi những người xung quanh nhảy múa.  Âm nhạc rất to và những lời bài hát thì khiếm nhã.  Việc khiêu vũ đã đi quá đà đến độ bất lịch sự.  Khi họ quay vòng, các người bạn đã chế nhạo Luigi: “Luigi, tại sao anh không tham gia cùng chúng tôi?  Tại sao anh quá nhút nhát, hay anh là một thiên thần?”  Hãy hạnh phúc khi được cho là ngại ngùng, Luigi gật đầu và bước ra khỏi phòng.

Điều này nghe có vẻ giống như một câu chuyện hiện đại, nhưng trên thực tế, đó là một cái nhìn thoáng qua trong cung của Đại Công tước Francesco de Medici ở Florence vào năm 1570.  Đó là nơi mà chàng trai trẻ Luy Gônzaga (Aloysius Gonzaga), còn được gọi là Luigi, được cha mình gửi đến để học cách cư xử lịch sự theo yêu cầu của chức vụ trong cuộc sống.  Mặc dù cách nhau hàng thế kỷ, nhưng nền văn hóa cuồng nhiệt với dục vọng và quyền lực không còn xa vời gì với chúng ta.  Ở giữa môi trường đó, Luy Gônzaga nổi bật như một thí dụ phản văn hóa.  Luy Gônzaga cho tất cả chúng ta, đặc biệt là những người trẻ mà ngài là vị thánh bảo trợ thấy rằng có thể chống lại thế giới trần tục bằng cách để Chúa Kitô hướng dẫn cuộc sống của chúng ta.

Một Người Con của Thiên Chúa tại Cung Điện.  Luy Gônzaga là một con người hơi đặc biệt.  Thông thường ngài được miêu tả trong kính màu mặc trang phục đen và trắng của một tu sĩ Dòng Tên.  Ngài cầm một cây huệ và cây thánh giá, với đôi mắt khiêm tốn nhìn xuống.  Luy Gônzaga có vẻ là mẫu gương tiêu biểu của sự hiền lành.  Chưa hết, chính chàng trai trẻ này đã được sinh ra nơi một trong những gia đình có ảnh hưởng chính trị nhất ở nước Ý.  Ngài đã được tiếp xúc với sức mạnh cùng với sự tàn bạo và ngài có tài sản kếch xù tùy ý sử dụng.

Chìa khóa cho sự phản ứng bất thường của Luy Gônzaga đối với hoàn cảnh của ngài cốt ở cam kết dâng hiến chính mình cho Chúa giữa những ảnh hưởng xấu của xã hội.  Đó không phải là một quá trình dễ dàng để từ chối tất cả những gì thế giới đang cung ứng cho ngài, nhưng tính cách cương quyết của Luy Gônzaga đã giúp ngài thực hiện những lựa chọn khó khăn và đứng vững khi ngài gặp phải sự phản đối.  Luy Gônzaga thường nói: “Làm một người con của Chúa thì tốt hơn là làm vua của cả thế giới!”  Như thế, Luigi đã đi từ hoàng tử nước Ý đến vị thánh dòng Tên như thế nào?

Một Mảng Ảnh Hưởng.  Luy Gônzaga sinh năm 1568, là con cả trong bảy người con của Don Ferrante Gonzaga, Hầu tước của Castiglione, Ý và Martha Tana Santena.  Luy Gônzaga là người thừa kế không chỉ đối với các chức danh và tài sản của cha mình mà còn của hai người chú họ không có con trai.  Luy Gônzaga chuyển đến trong lãnh địa hoàng gia: mẹ ngài từng là bạn tri kỷ của nữ hoàng Tây Ban Nha, và một trong những người bạn chơi thời thơ ấu của ngài là nữ hoàng tương lai của nước Pháp.

Gia đình Gônzaga là một gia đình Kitô giáo; những lời cầu nguyện và việc đọc những lá thư được viết bởi các nhà truyền giáo Dòng Tên là một phần của nhịp sống của chàng trai trẻ Luy Gônzaga.  Nhưng cuộc sống tại cung điện của Castiglione cũng chìm trong những ảnh hưởng của thế giới trần tục, sự ham khoái cảm dục vọng và tham vọng chung của thời đại.  Về phần mình, Luy Gônzaga xử lý bằng xu hướng nóng tính và bằng ý chí mạnh mẽ.

Don Ferrante muốn người con trai lớn đi theo bước chân của mình như một nhà lãnh đạo quân sự và ông cho làm một bộ áo giáp nhỏ cho con trai mình.  Luy Gônzaga yêu thích vũ khí và rất thích đi cùng cha mình đến các cuộc tập trận quân sự, điều này mang lại một chút kích động cho chàng trai trẻ.  Một lần, trong khi những người lính đang ngủ trưa, Luy Gônzaga, bốn tuổi, lấy một ít thuốc súng và tìm cách bắn một vũ khí, cậu đã khiến mọi người phát hoảng!  Sau đó, khi Luy Gônzaga trở về nhà, cậu bé đã làm mẹ ngạc nhiên với vốn từ vựng chua chát mà cậu đã học được từ những người lính.

Những Giải Pháp Thực Tế.  Vào năm bảy tuổi, Luy Gônzaga đã trải nghiệm điều gì đó về sự thức tỉnh tôn giáo.  Cậu giúp lễ trong thánh lễ mỗi ngày và bắt đầu có thói quen cầu nguyện hàng ngày.  Nhờ sự suy gẫm và sự trưởng thành đang phát triển này, Don Ferrante quyết định đào tạo Luy Gônzaga thành một chính khách (nhà chính trị sắc sảo và thiết thực).  Ông đã gửi Luy Gônzaga và em trai của mình đến cung điện hoàng gia nổi tiếng ở Florence.

Tại cung điện ở đó, các trò chơi khiêu vũ và phòng khách thường mang tính khiêu gợi.  Những cậu con trai mười bốn tuổi và những cô con gái mười hai tuổi được coi là có thể kết hôn, và những quý tộc trẻ tuổi được sử dụng tình dục bởi phụ nữ và đàn ông quý tộc lớn tuổi.  Trong khi có sự bảo trợ tuyệt vời của nghệ thuật và sự thịnh vượng, cũng có mưu đồ và bạo lực của cung điện.

Trong một môi trường như vậy, Luy Gônzaga chắc chắn không biết gì về những gì đang diễn ra, mặc dù cậu chỉ mới chín tuổi.  Trung thành với lời cầu nguyện hàng ngày và việc xưng tội thường xuyên, Luy Gônzaga đã quyết tâm cố gắng hết sức mình để dâng cuộc đời cho Thiên Chúa.  Nhưng làm thế nào cậu có thể bảo vệ sự trong trắng của mình?  Cậu bắt đầu bằng cách từ chối tham gia vào các điệu nhảy và trò chơi của cung điện.  Cậu tránh ở một mình với bất kỳ người phụ nữ nào tại cung điện.  Không muốn một danh tiếng thánh thiện, Luy Gônzaga để mọi người nghĩ rằng cậu là người nhút nhát.  Cuối cùng, Luy Gônzaga đã thực hiện lời khấn tư về sự khiết tịnh và dành thời gian với những người có thể trả lời những câu hỏi của cậu về những vấn đề tâm linh.

Những lựa chọn thực tế này đã giúp kiềm chế các ham muốn trong Luy Gônzaga đang được khuyến khích bởi môi trường xung quanh.  Không chỉ đơn giản là cố gắng tránh tội lỗi, Luy Gônzaga nói rằng cậu đang làm những gì cần thiết để nên thánh bằng cách xác định những gì sẽ kết hợp cậu với Thiên Chúa cách mật thiết hơn.

Kiên Trì Cầu Nguyện.  Khi Luy Gônzaga trở về nhà từ Florence, cậu đã xây dựng trên nền tảng đã được đặt ở đó.  Cậu đọc về cuộc sống của các vị thánh và viếng thăm các tu viện nơi cậu biết rằng mình có thể nói chuyện trực tiếp với Thiên Chúa khi cầu nguyện.  Lặng lẽ suy gẫm về cuộc đời của Chúa Giêsu đã giúp Luy Gônzaga hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của việc đi theo Chúa Giêsu.  Ở nhà và bất cứ nơi nào Luy Gônzaga đi, cậu bắt đầu đối xử với những người giúp việc gia đình bằng sự tôn trọng chu đáo.  Khi họ gọi Luy Gônzaga là “thưa ngài (ông chủ của tôi)”, cậu đã nhanh chóng nói rằng: “Phụng sự Thiên Chúa thì tốt hơn tất cả mọi vinh quang của thế gian.”

Khi Luy Gônzaga đào sâu sự dâng hiến của mình đối với Thiên Chúa, cậu bắt đầu tự hỏi liệu mình có thể được gọi vào công việc truyền giáo hay không.  Như một cách để thử điều đó, Luy Gônzaga thực hiện các chuyến đi vào thành phố để dạy giáo lý cho trẻ em nghèo.

Khi gia đình Luy Gônzaga chuyển đến Tây Ban Nha để phục vụ Vua Philip, các cận thần đã suy đoán rằng Luy Gônzaga sẽ trở thành một chính khách xuất sắc.  Don Ferrante, người dựa vào sự quyết định của con trai mình trong việc đàm phán các vấn đề kinh doanh, đã đồng ý với điều đó.  Nhưng Luy Gônzaga trở nên xác tín hơn rằng cậu đã được kêu gọi vào đời sống tu trì.  Năm mười sáu tuổi, Luy Gônzaga nói với cha mình rằng cậu muốn tham gia Dòng Tên, một dòng trong đó cậu có thể tránh được việc thăng chức trong nhà thờ và cậu có thể làm công việc truyền giáo.  Don Ferrante bừng bừng nổi giận và một trận chiến ý chí bắt đầu giữa người hầu tước bướng bỉnh và đứa con trai không kém phần kiên quyết của ông.  Ferrante đã gửi Luy Gônzaga trong chuyến đi kéo dài mười tám tháng ở Ý nhằm cố gắng thay đổi suy nghĩ của cậu con trai.  Nhưng Luy Gônzaga càng thấy điều đó, cậu càng không muốn lối sống vương giả của giới quý tộc.  Luy Gônzaga đã nếm trải những niềm vui của việc chiêm niệm và truyền giáo, và mọi thứ khác đều mờ nhạt khi so sánh.

Luy Gônzaga nhận thấy mình trong một tình huống khó khăn.  Cậu xác tín rằng Thiên Chúa đang kêu gọi mình vào Dòng Tên, nhưng cậu đã vâng lời cha mình một cách chân thành và sẽ không bước vào Dòng mà không có sự chấp thuận của cha.  Trải qua gần hai năm đấu tranh, Luy Gônzaga vẫn kiên trì.  Cuối cùng, nhận ra nỗi đau khổ của con trai mình, Ferrante đã mủi lòng.  Năm 1585, Luy Gônzaga từ bỏ quyền thừa kế của mình và được phép vào Dòng Tên.

Thành Công trong Mắt Thiên Chúa.  Cuối cùng được nhận vào đời sống tu trì, Luy Gônzaga thực sự đã có thể dễ chịu một chút.  Quy tắc Dòng Tên hài hòa hơn so với việc tự đền tội của mình.  Và thậm chí tốt hơn, sự căng thẳng giữa Luy Gônzaga và cha anh đã được giải quyết.  Thật không may, Luy Gônzaga đã chết vì bệnh dịch hạch năm 1591 ở tuổi hai mươi ba, trước khi trở thành linh mục.  Trong 450 năm kể từ khi sinh ra, Luy Gônzaga đã được coi là tấm gương cho giới trẻ, với hàng trăm trường học và xã hội mang tên thánh nhân.

Luy Gônzaga đã thực hiện những lựa chọn thực tế không để môi trường hay chức quý tộc quyết định căn tính của mình.  Lời kêu gọi trở thành con của Chúa luôn đến trước.  Mặc dù một số người có thể nhận thấy sự khiêm tốn của Luy Gônzaga vừa là sự thận trọng hoặc sự hiền lành vừa là một sự lãng phí tài năng, những lựa chọn của Luigi trẻ trung đòi hỏi sự can đảm, quyết tâm và khiêm tốn thực sự.  Giữ gìn sự tinh khiết, tôn kính cha mẹ và chống lại thế tục là điều có thể bởi vì Luy Gônzaga đã rút được sức mạnh và tiêu chuẩn của mình từ Thiên Chúa.  Luy Gônzaga cho chúng ta thấy rằng chúng ta có thể sống theo con đường (cách) của Thiên Chúa, ngay cả khi nền văn hóa xung quanh chúng ta không tôn vinh Thiên Chúa.  Đó là một bài học không chỉ cho những người trẻ tuổi mà còn cho mỗi người chúng ta.

Hallie Riedel – Theo The Word Among Us [wau.org]

Chuyển ngữ: Sr. Maria Trần Thị Ngọc Hương

Kinh Thánh nói gì về bí tích Thêm sức?-Cha Vương

Chúc bạn một ngày tràn đầy sức mạnh của Chúa Thánh Thần sau những yến tiệc mừng ngày Father’s Day nhé.

Cha Vương

Thứ 2: 9/06/2023

GIÁO LÝ: Kinh Thánh nói gì về bí tích Thêm sức? Trong Cựu ước người ta chờ mong Thánh Thần xuống trên Đấng Messia. Chúa Giêsu đã sống cuộc đời trong Thánh Thần với tình yêu và hiệp thông hoàn hảo với Cha trên trời. Thánh Thần Chúa Giêsu là Thánh Thần người dân Israel mong đợi, cũng chính là Thánh Thần Chúa Giêsu đã hứa cho các môn đệ của Người, là Thánh Thần đã xuống trên các môn đệ vào ngày lễ Ngũ tuần (50) sau lễ Phục sinh. Và cũng là Thánh Thần của Chúa Giêsu xuống trên những người lãnh bí tích Thêm sức. (YouCat, số 204)

SUY NIỆM: Trong sách Công vụ tông đồ, viết khoảng vài thập niên sau Chúa Giêsu chết, ta thấy ông Phêrô và Gioan “đi kinh lý để ban phép Thêm sức”; cả hai đặt tay trên các tân tòng “mới chỉ được rửa tội nhân danh Chúa Giêsu” để lòng họ được tràn đầy Chúa Thánh Thần.

❦ Các Tông Đồ ở Giêrusalem nghe biết dân miền Samari đã đón nhận lời Thiên Chúa, thì cử ông Phêrô và ông Gioan đến với họ. Khi đến nơi, hai ông cầu nguyện cho họ, để họ nhận được Thánh Thần. Vì Thánh Thần chưa ngự xuống một ai trong nhóm họ, họ mới chỉ chịu phép rửa nhân danh Chúa Giêsu.—Cv 8,14-16. (YouCat, số 204 t.t.)

LẮNG NGHE: Thánh Thần Chúa ngự trên tôi vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin mừng cho kẻ nghèo hèn, băng bó những tâm hồn tổn thương, báo cho kẻ bị cầm tù họ được tha, và cho các tù nhân được giải thoát. (Is 61,1)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa Thánh Thần, xin gìn giữ đời sống con, để con luôn đứng vững trước những thăng trầm của cuộc sống hôm nay.

THỰC HÀNH: Khi chịu phép Thêm Sức, bạn lãnh nhận 7 ơn Chúa Thánh Thần. Mời bạn hãy cố gắng sống trong ơn Chúa Thánh Thần nhé:

  1. Ơn Khôn Ngoan—Giúp ta phân biệt điều phải, điều trái.
  2. Ơn Hiểu Biết—Giúp ta hiểu biết sâu xa hơn những điều Chúa và Giáo Hội dạy.
  3. Ơn Biết Lo Liệu—Giúp ta giải quyết mọi khó khăn trong đời sống.
  4. Ơn Sức Mạnh—Giúp ta chu toàn việc bổn phận và vượt qua mọi khó khăn.
  5. Ơn Thông Minh—Giúp ta nhận ra thánh ý Chúa.
  6. Ơn Ðạo Ðức—Giúp ta tin yêu Chúa và giúp đỡ anh em.
  7. Ơn Kính Sợ Thiên Chúa    —Giúp ta tôn kính sự công bằng và quyền phép Chúa và sợ làm phiền lòng Ngài.

From: Đỗ Dzũng

Cầu nguyện cùng Đức Giáo Hoàng ngày 19.6.2023 – Tông đồ cầu nguyện