ĐẤT KẺ SỐNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Tôi vững vàng tin tưởng, sẽ được thấy ân lộc Chúa ban, trong cõi đất dành cho kẻ sống!”.

Cao bồi thị trấn Shiloh Ranch, Idaho, rất tự hào về những chú chó của họ. Họ nói với du khách, “Chúng ta có thể học gì từ một chú chó? Đừng bao giờ bỏ qua cơ hội để có được niềm vui; vâng lời là lợi ích tốt nhất; khi ai đó đang có một ngày tồi tệ, hãy im lặng, ngồi gần và nhẹ nhàng vỗ về họ. Và lập tức lên tiếng khi có ai đó xâm phạm đất của bạn!”

Kính thưa Anh Chị em,

Thật thú vị, Lời Chúa hôm nay cũng nói đến đất của bạn, ‘đất kẻ sống!’. Chủ đề này được tìm thấy từ thư Phaolô cho đến bài Tin Mừng và sâu sắc hơn cả, Thánh Vịnh đáp ca, “Tôi vững vàng tin tưởng, sẽ được thấy ân lộc Chúa ban, trong cõi đất dành cho kẻ sống!”.

Land of the living, Psalm 27 13, Bible passages

‘Đất kẻ sống’ thường được hiểu là thiên đàng! Đó là ‘đất’ chúng ta hưởng nhận “ơn cứu độ, nhờ Đức Giêsu Kitô” như Phaolô xác tín. Quyến rũ hơn, ‘đất’ ấy là cõi mơ ước được Thánh Vịnh đáp ca mô tả như một nơi lộng lẫy huy hoàng khiến linh hồn ngây ngất và mòn mỏi ngóng trông, “Một điều tôi kiếm tôi xin, là luôn được ở trong đền Chúa tôi!”.

Tin Mừng hôm qua và hôm nay nói đến hai ‘vùng đất’ vốn chỉ cách nhau chưa đầy 50km, Nazareth và Capharnaum. Cũng một Giêsu, một giáo huấn, một hành động và một sứ điệp; thế nhưng, Nazareth đối với Chúa Giêsu là một ‘vùng đất’ của định kiến, từ chối và giết chết. Đang khi Capharnaum, với Ngài, là ‘mảnh đất’ của hồn nhiên, đón nhận và cởi mở với ân sủng. Luca viết, “Họ sửng sốt về cách Ngài giảng dạy, vì lời Ngài có uy quyền!”. Ở đó, như hôm nay, ngay trong hội đường, chỉ một lời của Chúa Giêsu, quỷ xuất ra, “Mọi người rất đỗi kinh ngạc, nói với nhau, “Lời ấy là thế nào?””. Danh Ngài đồn ra khắp miền.

Capharnaum the Town of Jesus (Capernaum) - 2019 All You Need to Know ...

Capharnaum là ‘ngôi nhà mới’, nơi mà Chúa Giêsu đã thi hành phần lớn sứ vụ, hơn một phần ba các phép lạ; nơi Ngài tìm được các môn đệ đầu tiên: Phêrô, Anrê, Giacôbê, Gioan và Matthêu. Ở đó, Ngài còn tìm thấy một niềm tin ngời sáng giữa các lương dân, viên đại đội trưởng xin chữa cho đứa đầy tớ.

Cũng ở đó, Ngài mặc khải một trong những giáo huấn khó nhất, Bánh Hằng Sống. Tuy nhiên, ai được cho nhiều, cũng sẽ bị đòi nhiều! Và nếu không gìn giữ, ‘đất’ ấy vẫn là một cái gì hết sức bấp bênh, “Hỡi Capharnaum, ngươi tưởng sẽ được nâng lên tận trời ư? Ngươi sẽ phải nhào xuống tận âm phủ! Vì nếu các phép lạ nơi ngươi được làm tại Sôđôm, thì thành ấy đã tồn tại cho đến ngày nay!”.

Why did Jesus move to Capernaum? | Bible Reading Archeology

Anh Chị em,

“Tôi vững vàng tin tưởng, sẽ được thấy ân lộc Chúa ban, trong cõi đất dành cho kẻ sống!”. Ai sống cho Chúa, người ấy ở trong ‘đất kẻ sống’. Vậy linh hồn bạn đang thuộc phần đất nào, một Nazareth cứng cỏi hay một Capharnaum cởi mở? Hay phải chăng, nó từng là một Capharnaum, nơi ân sủng dẫy đầy, nhưng nay đã cằn cỗi hư hoại?

Cầu nguyện là ‘đi vào’ đất thánh lòng mình; là ‘cởi dép ra’ như Môsê xưa; là ‘khuỵu gối và trườn tới’ như lạc đà đi vào cửa thành… để xét xem tội lỗi nào, ngăn trở nào đang ở đó. Cầu nguyện là ‘trả lại đất’ linh hồn cho Giêsu, cho lửa Thánh Thần thiêu đốt và thanh tẩy!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, ‘đất kẻ sống’ của con. Giúp con vui vẻ bán hết những gì con có để tậu lấy nó. Nhờ đó, linh hồn con thuộc trọn về Chúa và có một tên mới, ‘Đất Giêsu!’”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen


 

BẼ BÀNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ngài băng qua giữa họ mà đi!”.

Thần học gia, triết gia Jan Hus tin rằng, Lời Chúa là quyền lực tối cao, không thể sai lầm. Ông đã chết vì niềm tin đó vào sinh nhật 40 của mình tại ở Constance, Đức. Trước khi tắt hơi, Jan Hus nói lớn, “Những gì tôi dạy bằng môi, tôi sẽ đóng dấu bằng máu!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không nói đến việc chối từ Lời Chúa, nhưng nói đến việc từ chối “Ngôi Lời Thiên Chúa” khi Ngài về lại cố hương. Tin Mừng tường thuật sự ‘bẽ bàng’ của Chúa Giêsu khi những người cùng quê không nhận biết Con Thiên Chúa và sứ điệp của Ngài.

Thật dễ hiểu, một anh hàng xóm mới ra khỏi làng một thời gian, nay trở về ‘lên lớp’ giảng dạy! Không lạ, họ tẩy chay; tệ hơn, muốn giết Ngài! Vậy mà việc Ngài trở lại quê nhà đích thực là một cuộc ‘hiển linh’, ‘epiphany’; đúng hơn, một cuộc viếng thăm uy nghi của Thiên Chúa đến với dân Ngài như Thánh Vịnh đáp ca diễn tả, “Chúa ngự tới cai quản địa cầu!”.

Sự thật ‘bẽ bàng’ này nhiều lúc cũng là trải nghiệm của bạn và tôi. Chúng ta cảm thấy việc nói về Chúa với một người lạ lại dễ dàng hơn khi nói về Ngài với một người thân. Ngược lại, sẽ khó hơn nhiều, khi bản thân chúng ta để cho ai đó truyền cảm hứng bởi niềm tin và lòng đạo đức của họ; đặc biệt, khi người ấy lại là một người thân quen! Thế nhưng, điều quan trọng ở đây chính là cách thức chúng ta đón nhận phản ứng từ những người khác. Họ có thể tẩy chay, dèm pha và những gì ‘bẽ bàng’ hơn thế. Đây là lúc mức độ khiêm tốn của chúng ta được tỏ hiện, nhất là khi phải “băng qua giữa họ mà đi”.

Về phía người nhận, phải chăng chúng ta đã không nhận ra sự hiện diện của Chúa trong những người gần gũi nhất. Sự thật là chúng ta dễ nhìn thấy những lỗi lầm của họ hơn là nhận ra những nhân đức và những gì tốt lành nơi họ. Vậy mà, việc của chúng ta không phải là tập trung vào những thiếu sót của họ nhưng là nhìn thấy Đấng Toàn Năng trong họ; và dẫu họ thế nào, họ vẫn là sứ giả Chúa gửi đến! Họ phản ánh sự hiện diện của Ngài nếu chúng ta sẵn lòng nhận biết; và như thế, mục tiêu của chúng ta, là không chỉ nhìn thấy Thiên Chúa trong họ mà còn phải tìm kiếm sự hiện diện của Ngài trong họ nữa.

Con Thiên Chúa làm người, đón nhận bao ‘bẽ bàng’ từ người thân. Thế nhưng, Ngài khiêm tốn “băng qua giữa họ mà đi”; mục đích của Ngài không phải để hơn thua, nhưng là để cứu độ. Thiên Chúa đã đến một cách quá đỗi bình thường, nếu không nói là tầm thường; nhưng chính trong sự tầm thường đó, Ngài đã làm những việc phi thường!

Anh Chị em,

“Ngài băng qua giữa họ mà đi!”. Chớ gì bạn và tôi không để Chúa Giêsu phải “băng qua mà đi” khi Ngài viếng thăm linh hồn chúng ta mỗi ngày! Ngài đang đến, đang ‘hiển linh’ và vào ngày sau hết, sẽ đón chúng ta để “được ở cùng Chúa mãi mãi” như thư Thessalônica hôm nay nhắc nhở. Không chỉ đến trong Thánh Thể, trong Lời, Ngài còn đến trong những ‘nhà tạm di động’ chung quanh chúng ta. Vấn đề là bạn và tôi có nhận ra Ngài không; có nghe được Ngài không; và nhất là có để Ngài biến đổi không? Đây là còn việc của tương tác, của cầu nguyện, khẩn xin với Chúa Thánh Thần, Đấng có thể biến đổi mọi sự, ngay cả những gì ‘bẽ bàng’ nhất, và có thể đến từ bất cứ phía nào!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con khiến Chúa phải ‘bẽ bàng’ băng qua lối khác mà đi mỗi lần Chúa viếng thăm con… qua từng Thánh Lễ, qua từng biến cố, từng con người!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: Kim Bang Nguyen

KHÔNG THỂ CHÙN BƯỚC! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ai muốn đi theo Tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo!”.

  1. Chambers nói, “Cả thiên đường đều quan tâm đến thập giá Chúa Kitô, cả địa ngục đều vô cùng sợ hãi nó; trong khi loài người là những sinh vật duy nhất ít nhiều phớt lờ ý nghĩa của nó!”. Bởi lẽ, Không người nào đội mão triều thiên trên trời mà không phải là người vác thập giá dưới đất!” Charles Haddon Spurgeon.

Kính thưa Anh Chị em,

Trong Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay, Phêrô “phớt lờ” thập giá, Chúa Giêsu nặng lời với ông. Và Ngài tuyên bố, “Ai muốn đi theo Tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo!”. Ý Ngài muốn nói, anh ‘Đừng cản Thầy!’, Thầy ‘Không thể chùn bước!’.

Sự việc xảy ra khi Chúa Giêsu tỏ cho các môn đệ biết Ngài phải đi Giêrusalem, chịu đau khổ… bị giết và ngày thứ ba sẽ sống lại. Sốc! Kịch bản về Đấng Messia không thể như thế. Họ rối loạn! Vì thế, Phêrô kéo Ngài ra riêng, “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!”. Quay lại, Ngài gọi ông, “Satan!”. Trớ trêu thay, ‘tảng đá’ vừa được Ngài gọi là nền móng ‘Giáo Hội’, nay bị coi là ‘vật cản’ công việc và sứ mạng của Ngài!

Phải, Chúa Giêsu là Messia, Đấng Kitô, sẽ là Vua, nhưng là Vua tình yêu, một Vua sẽ cai trị bằng yêu thương phục vụ và nếu cần, sẵn sàng chết cho thần dân. Các bài đọc hôm nay cho thấy điều tương tự. Giêrêmia dường như hối tiếc vì được gọi, “Lạy Chúa, Ngài đã quyến rũ con, và con đã để cho Ngài quyến rũ”. Kết quả là ông trở thành “trò cười”. Giêrêmia quyết định sẽ không nói về Chúa nữa, nhưng ông ‘không thể chùn bước’ vì, “Lời Ngài cứ như ngọn lửa bừng cháy trong tim!”. Phaolô, trong bài đọc thứ hai, cũng thế; lòng ngài bị thiêu đốt, “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động!”.

Với tuyên bố “Ai muốn đi theo Tôi, phải từ bỏ chính mình!”, Chúa Giêsu yêu cầu chúng ta cống hiến đời mình để hoàn toàn yêu thương và phục vụ, cả khi điều này dẫn đến hiểu lầm, chế giễu, đau đớn và thậm chí cả cái chết. Để theo Ngài cách trọn vẹn, bạn và tôi phải có “tâm trí của Chúa Kitô”, nghĩa là nhìn cuộc sống theo hướng yêu thương và phục vụ chứ không theo đuổi tham vọng thuần tuý lấy bản thân làm trung tâm. Khi có “tâm trí của Chúa Kitô”, toàn bộ hướng đi của cuộc đời chúng ta sẽ thay đổi; nhờ đó, bạn và tôi ‘không thể chùn bước!’. “Từ bỏ chính mình” không phải là kìm nén nhân cách; đúng hơn là buông bỏ chính mình để có thể thực sự tìm thấy chính mình, thành công và hạnh phúc và tự do! Đó không phải là điều bạn và tôi đều muốn trải nghiệm sao?

Anh Chị em,

“Từ bỏ chính mình”. Ngày nay, bạn và tôi luôn bị cám dỗ đi theo Chúa Kitô mà không “từ bỏ chính mình”. Nhưng Chúa Giêsu xác định, đường duy nhất là đường tình yêu, và không có tình yêu đích thực nếu không có hy sinh bản thân. Bạn được kêu gọi đừng để mình bị cuốn hút bởi tầm nhìn của thế giới này, nhưng hơn bao giờ hết, ý thức về sự cần thiết và nỗ lực để lội ngược dòng với những khó khăn, và dù bất cứ hoàn cảnh nào, bạn ‘không thể chùn bước’, vì chỉ có tình yêu mới mang lại ý nghĩa và hạnh phúc. Hãy sống cho Chúa, đặt đời sống mình trên tình yêu, chúng ta cũng sẽ nếm trải niềm vui đích thực, và cuộc sống của chúng ta sẽ không cằn cỗi; nhưng sinh hoa kết quả!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, lội ngược, bao giờ cũng nhọc nhằn! Đừng để con chùn bước trước bất cứ gian khó nào. Cho con không ngừng buông bỏ để thực sự tìm thấy chính mình!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

ĐỨC TIN ĐẾN RỒI ĐI – Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rev. Ron Rolheiser, OMI

Rumi, nhà thần nghiệm Sufi và thi sĩ người Ba Tư ở thế kỷ 13 từng nói đức tin chuyển động trong đời chúng ta: Chúng ta sống trong một bí mật thâm sâu mà đôi khi chúng ta biết, rồi không biết, rồi lại biết.

Nhà báo David Brooks cũng nói tương tự.  Trong quyển sách Ngọn núi thứ hai (The Second Mountain), ông chia sẻ về cách mình cố sống vừa đức tin Kitô giáo vừa đức tin Do Thái giáo.  Ông cho biết gần như lúc nào cũng hiệu quả.  Xét cho cùng, Chúa Giêsu đã thử chuyện này rồi.  Tuy nhiên có một câu hỏi khó mà thỉnh thoảng ông bị đặt ra là: Ông có tin vào sự phục sinh của Chúa Giêsu, tin rằng thân thể Chúa Giêsu ba ngày sau khi chịu đóng đinh đã ra khỏi mồ không?  Ông đã trả lời: “Niềm tin đó đến rồi đi.  Kẻ đi giữa lằn ranh như tôi vẫn còn mạnh lắm.”

Nếu hầu hết chúng ta, những người nhận mình là tín hữu Kitô chân thành, thì tôi nghĩ chúng ta cũng sẽ trả lời như vậy cho câu hỏi thực tế về việc Chúa Giêsu phục sinh.  Chúng ta có tin chuyện đó đã thực sự xảy ra không?  Niềm tin đó đến rồi đi.  Có lẽ không phải về mặt tri thức, nhưng về mặt hiện sinh.

Tuyên xưng đức tin về mặt tri thức là một chuyện, nhưng tuyên xưng chuyện đó trong đời sống của mình lại là một chuyện khác.  Chính Chúa Giêsu đã đưa ra sự phân biệt này trong dụ ngôn về người cha có hai con trai và ông bảo chúng ra đồng làm việc.  Người con cả thưa vâng, nhưng không đi.  Người con thứ bảo không, nhưng cuối cùng lại đi.  Vậy, chính Chúa Giêsu hỏi, trong hai người, ai là đứa con đích thực?

Câu trả lời của Brooks bao gồm cả hai, kiểu một người đi giữa hai lằn ranh.  Sự thật, chúng ta là cả hai người con đó, nói có rồi lại nói không, rồi lại nói có lại.  John Shea, khi bình luận về sự thăng trầm của các môn đệ đầu tiên của Chúa và sự dao động của họ giữa nhiệt tâm theo Chúa và từ bỏ giấc mơ đức tin của mình, ông gọi đây là cuộc đấu tranh (đối với họ và với chúng ta) giữa lời mời gọi thần thánh và phản ứng của con người, giữa một quả quyết vô cùng và một dao động lớn lao.

Và không đâu cho chúng ta thấy rõ ràng hơn là cách chúng ta dao động giữa liệu mình có thật sự tin vào lời mời gọi trọng tâm của Kitô giáo dành cho tất cả mọi người, cụ thể là chúng ta có xem trọng sự phục sinh của Chúa Giêsu đủ để thật sự tái định hình bản thân, tái định hình ý nghĩa cuộc đời, và biến đó thành một lăng kính để định hình cách chúng ta sống hay không?  Liệu chúng ta có tin đủ mạnh vào sự phục sinh của Chúa Giêsu để đưa ra những quyết định liều lĩnh triệt để và bất chấp thường thức trong đời mình không?  Nếu chúng ta thật sự tin Chúa Giêsu đã phục sinh, thì nó phải tái định hình đời sống chúng ta.

Tôi chắc chắn rằng, hầu hết chúng ta đều quen thuộc với câu nói trứ danh của thánh Julian thành Norwich.  Khi suy ngẫm về ý nghĩa của sự phục sinh của Chúa Giêsu, ngài nói, nếu đúng là thế, nếu Chúa Giêsu thật sự sống lại từ cõi chết, nếu Thiên Chúa thật sự cho một người chết từ mồ trỗi dậy, vậy thì chúng ta có sự bảo đảm tuyệt đối (và đi kèm là sự tự tin) để tin rằng “Cuối cùng, tất cả sẽ tốt đẹp, và tất cả sẽ tốt đẹp, mọi sinh linh sẽ tốt đẹp.”

Phương trình của ngài đúng, nếu sự phục sinh thật sự đã xảy ra, thì những chuyện tiếp theo, cái kết cho câu chuyện đời chúng ta và thế giới đã được viết sẵn rồi, và chúng ta được bảo đảm tuyệt đối rằng đó là một cái kết có hậu.

Nhưng chúng ta có tin như vậy không?  Với đa số chúng ta, nếu thành thật như David Brooks, thì câu trả lời hiện sinh của chúng ta cũng sẽ như ông: niềm tin đó đến rồi đi.  Cứ cho là thừa nhận như vậy là khiêm nhượng, nhưng sự thừa nhận đó có thể giải thoát chúng ta khỏi sự trốn tránh, giúp chúng ta hiểu hơn về động lực của đức tin, và hướng chúng ta đến nơi chúng ta cần đến trong hành trình hoán cải tiếp diễn.

Có lần ở một hội nghị tôn giáo nọ, tôi nghe câu này từ một diễn giả chính, một phụ nữ như Dorothy Day, đã làm việc với người nghèo trên đường phố nhiều năm.  Cụ thể bà nói: “Tôi là tín hữu Kitô và tôi làm việc trên đường phố với người nghèo.  Xét cho cùng, Chúa Giêsu là lý do để tôi làm việc này.  Nhưng tôi có thể làm việc trên đường phố nhiều năm mà không nhắc đến danh Chúa Kitô vì tôi tin rằng Thiên Chúa đủ trưởng thành để không đòi hỏi phải luôn mãi là trọng tâm sự chú tâm có ý thức của chúng ta.”  Bạn có thể hình dung nhận định này gặp phải nhiều phản ứng trái chiều.

Nhưng xét cho cùng, bà nói đúng, và điều mà bà chia sẻ không phải là kiểu hàng hai không lành mạnh, cũng không phải kiểu trải nghiệm của Brooks và Rumi về cách đức tin chuyển động trong đời sống hiện sinh.  Niềm tin đó đến rồi đi.  Điều mà bà chia sẻ có thể giúp chúng ta giải thoát khỏi mặc cảm tội lỗi sai lầm mà chúng ta cảm nhận khi đức tin dường như phải ra đi, và chúng ta cảm thấy hiện thực trần gian của đời mình quá hữu hình và hiện sinh đến nỗi trong khoảnh khắc đó dường như chúng ta không biết bí mật của đức tin, và có vẻ dao động trước một bảo đảm vô cùng.  Niềm tin đó đến rồi đi.  Quả vậy.  Chúng ta sống trong một bí mật thâm sâu mà đôi khi chúng ta biết, rồi không biết, rồi lại biết.

Rev. Ron Rolheiser, OMI

From: Langthangchieutim

“Các thánh thông công” nghĩa là gì?

Chúc bạn và gia khuyến cuối tuần dài mừng lễ Labor Day (Lễ Lao Động của nước Mỹ) thật vui vẻ, bình an, và hạnh phúc trong Chúa nhé.

Cha Vương

Thứ 7: 02/9/2023

GIÁO LÝ: Khi nói “Các thánh thông công” nghĩa là gì? Tất cả mọi người, dù nam hay nữ, đặt trọn vẹn niềm hy vọng vào Chúa Kitô, và thuộc về Người qua bí tích Rửa Tội, dù họ còn sống hay đã qua đời, đều được tham dự vào “các thánh thông công”. Bởi vì, chúng ta chỉ là một thân thể trong Chúa Kitô, chúng ta sống trong sự hiệp thông bao trùm cả trời và đất. (YouCat, số 146)

SUY NIỆM: Các thánh thông công nghĩa là mọi thành phần trong Hội thánh đều được cùng chia sẻ những thực tại thánh như đức tin, các bí tích, các đặc sủng và ơn thiêng, kể cả những của cải vật chất (Cv 4, 32). Một ý nghĩa nữa đó là sự hiệp thông giữa các người thánh: một số đang lữ hành trên trần gian; một số khác đã từ giã cõi đời này nhưng còn đang được thanh luyện và hưởng sự trợ giúp của những người khác; ý nghĩa sau cùng là một số đang hưởng vinh quang trên trời và đang chuyển cầu cho tất cả. Hội thánh còn lớn hơn và sống động hơn ta nghĩ tưởng. Thuộc về Hội thánh có những người đang sống hoặc đã chết—những người này hoặc đang chịu thanh luyện hoặc đã hưởng vinh quang với Chúa—những người mà ta biết hoặc ta không biết, những thánh lớn và những người bình thường. Vượt qua sự chết ta vẫn có thể giúp ích cho nhau. Ta có thể kêu cầu vị thánh mà ta mang tên ngài, hoặc vị thánh nào ta yêu thích hơn, nhưng cũng có thể người thân cận nào đã qua đời mà ta tin rằng các ngài đã được về với Chúa. Và ngược lại, ta có thể cứu giúp những người đã qua đời còn đang phải chịu thanh luyện bằng cách cầu nguyện cho họ. Như vậy những gì chúng ta làm hoặc phải chịu đựng vì và trong Chúa Kitô đều đem lại lợi ích cho tất cả. Nhưng thông công còn có nghĩa khác là mỗi tội lỗi đều gây tổn thương cho tất cả cộng đồng, tiếc thay. (YouCat, số 146 t.t.)

❦  Đừng khóc, tôi sẽ giúp ích cho anh em hơn sau khi tôi chết, tôi sẽ giúp đỡ anh em hiệu quả hơn là khi tôi còn sống. (Thánh Đaminh)

LẮNG NGHE: Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cũng vui chung. (1 Cr 12:26)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, qua Bí tích Thánh tẩy con được trở nên con cái Chúa, xin giúp con sống trong sự hiệp thông với các tín hữu khác nơi trần gian để được lớn lên mỗi ngày trong tình bác ái.

THỰC HÀNH: Mời bạn đọc 10 Kinh Kính Mừng cầu nguyện cho các linh hồn mới qua đời.

From: Đỗ Dzũng

Chúa Hiểu Lòng Con – Hiệp Lễ  

NHÂN ĐÔI ÂN SỦNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành!”.

H. Taylor nói, “Chúa đặt tôi ở đâu hay như thế nào, không quan trọng! Ngài cân nhắc điều đó hơn tôi. Với vị trí khó khăn, Ngài sẽ dẫn dắt tôi nhiều hơn. Công việc của tôi chưa bao giờ khó khăn đến thế; nhưng sức nặng và căng thẳng đều biến mất. Vì nguồn lực của Ngài là của tôi, Ngài là của tôi. Càng khó khăn, ân sủng càng gấp bội!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Dụ ngôn ‘Các yến bạc’ hôm nay cho thấy, “Càng khó khăn, ân sủng càng gấp bội!”, và không ai có thể đứng lâu trong đời sống thiêng liêng. Hoặc bạn nhận được nhiều hơn hoặc bạn mất đi những gì đã có. Hoặc bạn tiến về phía Chúa hoặc bạn thụt lùi. Và quan trọng hơn! Bất cứ ai cũng có thể, ít nữa, ‘nhân đôi ân sủng’ Ngài ban!

Dụ ngôn cho thấy cả hai tôi tớ đầu tiên đã làm lợi gấp đôi số vốn. Ngay cả từ quan điểm thế tục, điều đó vẫn rất ấn tượng; tỷ suất lợi nhuận như vậy là rất hiếm. Nguyên nhân không phải do tài năng của họ; đúng hơn, nhờ ơn Chúa! Về bản chất, tất cả quà tặng Chúa ban là nhằm tăng trưởng. Ân sủng Chúa luôn tuôn chảy dồi dào; ai cộng tác với ân sủng, ân sủng không chỉ nhân đôi nhưng còn phát triển theo cấp số nhân.

Vậy Chúa đã ban cho bạn những món quà nào vì vinh hiển Ngài và các linh hồn? Có quà tặng nào đã bị chôn vùi, ứ đọng hay tệ hơn, được sử dụng vào những mục đích trái nghịch với kế hoạch thiêng liêng Chúa dành cho bạn? Một số món quà rõ ràng nhất là trí tuệ và ý chí; đây là những món quà được ban ở mức độ tự nhiên. Ngoài ra, bạn có thể có những tài năng vượt trội khác. Với những điều đó, Chúa thường ban dồi dào những ân tứ siêu nhiên khác khi bạn bắt đầu sử dụng những tài năng này.

Ví dụ, nếu bạn nỗ lực chia sẻ Lời Chúa cho người khác, Chúa sẽ cho bạn ơn yêu mến Lời, yêu mến việc cầu nguyện và yêu mến đào sâu những ân tứ siêu nhiên từ Thánh Kinh, từ kho tàng kiến thức và sự hiểu biết của các thánh, của các bậc tiền bối lỗi lạc. Từ đó, bạn sống Lời, trải nghiệm Lời; và chia sẻ Lời cũng như nói về Chúa và ý muốn của Ngài cho người khác trên cùng thế giới. Và càng chia sẻ, bạn càng mê say! Bấy giờ, ân sủng ở bạn không chỉ nhân đôi, nhân ba… nhưng nhân theo cấp luỹ thừa!

Trong thư gửi giáo đoàn Thessalônica hôm nay, Phaolô nói, “Anh em hãy tiến tới nhiều hơn nữa… Ai lo việc nấy và lao động bằng chính bàn tay của mình!”. Đừng sống ‘văn hoá nhàn rỗi’, bạn hãy lao động, không chỉ bằng đôi tay, nhưng còn bằng khối óc, và cả trái tim! Bởi lẽ, ngày kia, bạn phải trả lẽ trước Chúa như các tôi tớ trả lẽ khi Chủ về. Thánh Vịnh đáp ca thật sâu sắc, “Chúa ngự đến xét xử muôn dân theo lẽ công bình!”.

Anh Chị em,

“Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành!”. Bạn có hy vọng sẽ nghe được như thế? Nếu e rằng không, những món quà Chúa ban sẽ giảm dần. Nhưng nếu bạn tự tin sẽ nhận được lời ấy, bạn sẽ thấy những món quà của Chúa phát triển theo nhiều cách khác nhau. Hãy cố gắng hiểu những hồng ân bạn đã nhận lãnh và quyết tâm sử dụng chúng triệt để cho vinh quang Chúa và các linh hồn. Được như vậy, ngày kia, bạn sẽ không mấy ngạc nhiên khi nghe Chúa nói, “Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con trở nên một ‘cán bộ dân sự!’. Cho con luôn là một thợ giỏi trong vườn nho yêu thương gieo trồng Lời Chúa mà đến ma quỷ cũng phải sợ!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

Tại sao Chúa Giêsu muốn có những Kitô hữu cam kết sống trọn đời trong bậc tu trì

Bước sang Tháng 9 rồi bạn ơi! Xin Chúa an ủi và nâng đỡ bạn hôm nay. Hãy trân quý những giây phút mà bạn đang có nhé.

Cha Vương

Thứ 6: 01/9/2022

GIÁO LÝ: Tại sao Chúa Giêsu muốn có những Kitô hữu cam kết sống trọn đời trong bậc tu trì qua các lời khấn độc thân, nghèo khó, vâng phục? Thiên Chúa là Tình yêu. Người cũng muốn chúng ta yêu Người, bằng cách dâng hiến trọn vẹn đời sống và tình yêu cho Thiên Chúa như Chúa Giêsu, nghĩa là sống: độc thân, nghèo khó, vâng phục. Những ai chọn lối sống này phải có trí óc, trái tim và đôi tay tự do để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân. (YouCat, số 145)

SUY NIỆM: Có những bạn nam và nữ đã để Chúa Kitô hoàn toàn chinh phục mình, đến nỗi họ bỏ mọi sự vì Chúa, và Nước Trời (Mt 19,12) – bỏ cả những quà tặng rất tốt đẹp như tài sản, như quyền tự chủ, và tình yêu hôn nhân. Cuộc sống theo các Lời khuyên Phúc Âm trong khó nghèo, trinh khiết và vâng phục chứng tỏ cho mọi Kitô hữu rằng thế giới không phải là tất cả. Chỉ có sự “mặt đối mặt” với Chúa là hôn phu mới làm con người hạnh phúc thật sự.

Chúa Giêsu đưa mắt nhìn người thanh niên và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta, “Anh chỉ thiếu có một điều, hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” Mc 10, 21 Lời khuyên Phúc Âm: Sống khó nghèo, khiết tịnh, vâng phục là những lời khuyên mà Tin Mừng nêu lên để theo Chúa Kitô. (YouCat, số 145 t.t.)

❦ Theo Chúa Kitô luôn đòi hỏi phải can đảm lội ngược dòng. (ĐGH Bênêđictô)

LẮNG NGHE: Những ai thuộc về Đức Ki-tô Giê-su thì đã đóng đinh tính xác thịt vào thập giá cùng với các dục vọng và đam mê. (Gl 5:24)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, quyết định theo Chúa là phải từ bỏ những gì thuộc về thế tục để dấn thân cho một lý tưởng cao đẹp hơn, xin Chúa gìn giữ và bảo vệ các linh mục, các nam nữ tu sĩ của Chúa để họ tự do làm chứng cho niềm tin và những giá trị cao quý của Kitô giáo.

THỰC HÀNH: Mời bạn đọc 10 Kinh Kính Mừng cầu nguyện cho các linh mục và các nam nữ tu sĩ trong Giáo Hội.

From: Đỗ Dzũng

Trọn Đời Hiến Dâng 

ĐÈN TINH TUYỀN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Dụ ngôn “Chàng rể giữa đêm khuya” của Tin Mừng hôm nay được thêu dệt chung quanh hình ảnh “mười trinh nữ” một cách cố ý! Phải chăng Lời Chúa muốn nhắc nhở bạn và tôi về ‘đèn tinh tuyền’ hay sự thanh khiết của thân xác vốn là một khía cạnh tối quan trọng của việc nên thánh và sống trọn lành nơi người môn đệ của Chúa Kitô?

‘Đèn tinh tuyền’ cháy sáng miêu tả ‘tình trạng ân sủng’, nơi mà ánh sáng Chúa Kitô luôn ngời sáng trong đời sống một Kitô hữu qua ngọn lửa của sự trong sạch và tự chủ. Bởi lẽ, một hành động vô đạo đức sẽ dập tắt toàn bộ ánh sáng! Thân xác bạn là đền thờ của Chúa Thánh Thần. Không có Thánh Thần, bạn không thể xứng đáng vào dự tiệc cưới Chiên Con. Vậy liệu bạn và tôi đang sống theo xác thịt hay sống theo Thánh Thần. Sống theo xác thịt, theo Tin Mừng hôm nay, khác nào mang một cây đèn không dầu; đang khi sống theo Thánh Thần, bạn là ‘đèn tinh tuyền’ mà dầu luôn đầy bình.

Một sự trùng hợp như xếp đặt khi qua thư Thessalônica hôm nay, Phaolô khuyến khích chúng ta tránh xa sự vô luân, “Ý muốn của Thiên Chúa là anh em nên thánh, tức là xa lánh gian dâm… chứ không buông theo đam mê dục vọng”. Mỗi người phải biết làm chủ cơ thể mình, “Thiên Chúa đã không kêu gọi chúng ta sống ô uế, nhưng sống thánh thiện”. Không có một công thức chung nào cho mọi tính khí. Một số người cần phải tránh hoàn toàn những mối quan hệ quyến rũ; số khác chỉ cần kiểm soát suy nghĩ của mình, tránh xem phim ảnh khiêu dâm; trong khi một số khác cần thận trọng với lời mình nói. Động lực làm chủ ham muốn tình dục có thể khác nhau một chút tuỳ theo từng người và từng gia đình, nhưng yêu cầu chung vẫn là phải tránh mọi hành vi ô uế, đặc biệt là làm tổn thương người lân cận do việc ngoại tình.

Sau một đêm giông bão, người ta tìm thấy một cây lớn gãy đổ, qua nhiều năm đã trở thành một người khổng lồ trang nghiêm, sừng sững trong một công viên. Chẳng còn lại gì ngoài một gốc vỡ vụn. Kiểm tra kỹ hơn cho thấy lõi của nó đã bị thối rữa vì hàng vạn con mối đã ăn mòn nó. Nó đã thối tận lõi! Sự yếu đuối của cái cây không do cơn bão bất ngờ gây ra; nó bắt đầu ngay khi con mối đầu tiên làm tổ trong vỏ của nó. Với Chúa Thánh Thần, bạn “hãy hết sức cẩn thận để bảo vệ sự trong sạch của mình!”.

Anh Chị em,

“Các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn!”, “Hãy hết sức cẩn thận để bảo vệ sự trong sạch của mình!”. “Bảo vệ sự trong sạch của mình” là dầu luôn đầy bình! Đó là cầu nguyện đủ; đủ thời gian yên tĩnh, học hỏi đầy đủ Lời Chúa, sùng kính các Bí tích, đặc biệt là Thánh Lễ, ít nhất 3 lần một tuần nếu có thể, và đi xưng tội ngay khi chúng ta mất ân sủng. Đây là thói quen đức hạnh của các “trinh nữ khôn ngoan” và đó là ý nghĩa của việc ‘tháo vát’ thiêng liêng. Đời sống đức tin đòi buộc chúng ta luôn ở trong ‘trạng thái ân sủng’ vì chúng ta không biết giờ chết của mình. Sự sẵn sàng thường xuyên của chúng ta đối với tiệc Thánh Thể ở đây, trên trái đất, là bảo đảm chắc chắn cho sự sẵn sàng đối với tiệc cưới Nước Thiên Chúa. Thomas Jefferson nói, “Cảnh giác vĩnh viễn là cái giá của tự do, là lời kêu gọi tối cao của trí tuệ!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để ‘đèn con’ mãi tinh tuyền, ‘cây đời con’ mãi sừng sững, đừng để con vui mừng chào đón ‘con mối’ đầu tiên, dù nó dễ thương và xinh đẹp đến mấy!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

DUN DỦI NHẸ NHÀNG CỦA ÂN SỦNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Hãy tỉnh thức!”.

“Cách tốt nhất để biến những giấc mơ của bạn thành hiện thực là thức dậy!” – JM Power.

Kính thưa Anh Chị em,

Và xem ra trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói, ‘Cách tốt nhất để biến những giấc mơ nên thánh của con thành hiện thực là tỉnh thức!’. Vì Ngài biết, chúng ta rất dễ buồn ngủ, xét về mặt thiêng liêng! Ý Chúa Giêsu là làm sao chúng ta luôn ý thức sự hiện diện của Ngài; nói khác đi, ý thức sự ‘dun dủi nhẹ nhàng của ân sủng’ Ngài!

Trước hết, lời khuyên này phải được hiểu như một ám chỉ đến việc một ngày nào đó bạn và tôi sẽ từ giã cuộc đời. Điều này sẽ xảy ra với bất kỳ ai, bất cứ lúc nào, bất ngờ và không báo trước. Vậy, hãy coi lời khuyên đầy nhiệt huyết của Chúa Giêsu là một cảnh báo yêu thương để luôn sẵn sàng gặp Ngài, hôm nay và ngày ra trước toà Chúa!

Dụ ngôn ‘Đầy tớ đợi chủ’ là lời mời gọi chúng ta ngày càng nhận thức vô số cách Chúa nói với bạn và tôi mỗi ngày. Mục tiêu của đời sống Kitô hữu là liên lỉ sống với Chúa. Điều này không có nghĩa là chúng ta phải “cầu nguyện” suốt ngày. Đúng hơn, là hình thành một thói quen thiêng liêng là liên tục chú ý đến những ‘dun dủi nhẹ nhàng của ân sủng’ Chúa được ban cho chúng ta mỗi ngày và suốt cả cuộc đời.

Chúng ta có thể rơi vào bẫy khi nghĩ rằng, Chúa chỉ quan tâm đến những gì lớn lao. Nhưng sự thật là Ngài hiện diện rõ ràng nhất trong những chi tiết rất nhỏ của cuộc sống: một lời trao đổi ngắn ngủi với một thành viên trong gia đình, một nụ cười với đồng nghiệp, một cử chỉ ân cần với một người lạ, một lời cầu nguyện ngẫu hứng dành cho một người vô danh đang rất cần đến nó. Và điều này chỉ có thể xảy ra nếu chúng ta liên tục tỉnh thức và chú ý đến những ‘dun dủi nhẹ nhàng của ân sủng’.

Trong thư Thessalônica hôm nay, Phaolô hẳn đã ý thức hoạt động của ân sủng này. Ngài tạ ơn Thiên Chúa vì niềm vui trong đức tin mà giáo đoàn non trẻ này mang lại cho ngài. Thánh Vịnh đáp ca thật ý nghĩa, “Xin cho đoàn con được no say tình Chúa, để ngày ngày được hớn hở vui ca!”.

Anh Chị em,

“Hãy tỉnh thức!”. Làm thế nào điều này được thực hiện? Nó được thực hiện bằng việc hình thành một thói quen thiêng liêng: ‘Đi cầu nguyện!’. Hãy bắt đầu bằng việc dành thời gian để ngày. Tất cả những gì chúng ta làm trong thời gian đó chỉ là cầu nguyện! Gạt bỏ mọi phiền nhiễu và bắt đầu cầu nguyện, suy niệm Thánh Kinh, tham dự Thánh Lễ, nói từ trái tim mình… Để từ đó, thời gian cầu nguyện này phải bắt đầu có ảnh hưởng trên chúng ta suốt ngày. Khi bị phân tâm, cứ dừng lại, tập trung hoàn toàn vào Chúa một lần nữa. Việc này được lặp đi lặp lại. Cầu nguyện phải trở thành một lối sống để Chúa hiện diện trong mọi việc. Khi điều này xảy ra, chúng ta hẳn đã “tỉnh thức” về mặt thiêng liêng và giấc mơ nên thánh sắp thành hiện thực vậy!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, cho con biết thức dậy để thực hiện những giấc mơ; tỉnh thức để hiện thực giấc mơ nên thánh! Cứ dun dủi con bằng bàn tay ân sủng dịu dàng của Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

THẬP GIÁ VÀ NGƯỜI MÔN ĐỆ – TGM Giuse Vũ Văn Thiên

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

Thập giá là một dụng cụ hành hình dành cho những người bị lên án tử trong xã hội thời cổ xưa.  Trong sách Đệ nhị luật, ông Môisen đã nói rằng những ai bị lên án tử và bị treo trên cây gỗ là đồ bị chúc dữ (x. Dnl 21,22-23).  Các tác giả Tin Mừng kể với chúng ta về án tử của Chúa Giêsu và cái chết của Người trên thập giá.  Khi Chúa bị đóng đinh trên cây gỗ, một số kỳ mục Do Thái và dân thành Giêrusalem không ngớt lời nhục mạ và thách thức Người.  Chúa hiền lành và im lặng như con chiên bị đem đi giết.  Kể từ cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, cây thập giá đã mang một ý nghĩa mới.  Từ một dụng cụ hành hình, nó đã trở thành biểu tượng của tình yêu và hy vọng.  Từ một hình ảnh gợi lên sự chết chóc ghê rợn, nó đã trở thành một hình ảnh mang lại nghị lực và niềm tin.

Trong ngôn ngữ đời thường, mỗi khi gặp gian nan đau khổ, chúng ta thường nói: “Chúa gửi thập giá đến cho tôi.”  Quan niệm này xem ra không phù hợp, vì bản tính của Chúa là Đấng tốt lành và là Cha giàu lòng thương xót.  Bởi lẽ chẳng có người cha nào lại tạo ra đau khổ để bắt con cái mình phải chịu.  Hơn nữa, trong Phúc Âm, các tác giả nói với chúng ta, chính con người đóng cây thập giá bằng gỗ rồi đặt trên vai Chúa và bắt Chúa vác đi.  Cây thập giá gỗ ấy quá nặng, nên Chúa Giêsu bị ngã ba lần.  Người cũng không thể vác cây gỗ này tới nơi chịu khổ hình, và quân lính đã bắt ông Simon người thành Cyrênê vác đỡ Chúa.  Như vậy, hình khổ thập giá là do con người gây nên cho Chúa, và Chúa Giêsu sẵn lòng chấp nhận vì yêu mến con người.  Và thế là, trong suốt cuộc sống con người, ở đâu cũng vậy, người ta đang tiếp tục tạo ra những cây thập giá đủ loại và bắt người khác phải vác đi.  Cũng có những trường hợp người ta tự tạo thánh giá cho mình, rồi lại hằn học kêu trách Chúa, lại “đổ thừa” cho Chúa và trút hết trách nhiệm cho Ngài.  Một người đi xe ngoài đường thiếu cẩn trọng hoặc uống bia rượu rồi gây tai nạn làm chết người, không thể đổ cho Chúa định hoặc bảo rằng đó là Chúa “gửi thập giá;” một người cha suốt ngày cờ bạc rượu chè không quan tâm đến gia đình, làm cho vợ con lâm cảnh đói khổ, không thể chép miệng nói rằng “do Chúa định.”

Chúa Giêsu đã vác thập giá lên đồi Canvê và chịu đóng đinh trên cây thập giá đó.  Con đường thập giá Chúa đã đi qua là con đường của sự nhẫn nhục, hy sinh vì tình yêu nhân loại.  Con Thiên Chúa không dùng một phương tiện khác nhẹ nhàng hơn để cứu độ con người, mà lại dùng thập giá với những nhục hình đau khổ, và như thế, những ai muốn đi theo và làm môn đệ của Chúa Giêsu cũng phải đi trên con đường ấy, nhờ đó mà bản thân họ được tinh luyện, đồng thời họ góp phần nâng đỡ anh chị em.  Chúa có thập giá của Chúa và mỗi người chúng ta có thập giá của mình.  Con người không chào đời bằng nụ cười, nhưng bằng tiếng khóc, và rồi suốt cuộc đời họ là những trăn trở triền miên, những lo toan cuộc sống.  Họ luôn phải đối diện với bao khó khăn trong đời.  Hành trình của người môn đệ là hành trình thập giá: “Ai muốn theo Thày, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”  Chúa nhấn mạnh đến “thập giá mình,” có nghĩa là gánh nặng và trách nhiệm cá nhân của mỗi chúng ta, là điều không ai tránh khỏi trong kiếp người.

Thập giá là “định mệnh” chung cho những ai muốn dấn thân phục vụ cho vinh quang của Chúa và hạnh phúc của tha nhân.  Ngôn sứ Giêrêmia vì trung thành truyền đạt giáo huấn của Chúa mà bị những người đương thời ghen ghét và hành hạ vu khống.  Ông đã trở nên trò cười cho thiên hạ.  Có những lúc ông chán nản định bỏ công việc Chúa trao, nhưng mỗi khi ông định từ bỏ sứ vụ, thì ông lại thấy đau khổ vô cùng.  Nhiệm vụ ngôn sứ như một duyên nợ với ông, rất khó khăn nhưng không dễ chối từ.  Gặp nhiều đau khổ và chống đối, ông vẫn say mê Chúa.  Dầu có những lúc chán nản, ông vẫn trung thành với Ngài.  Ngôn sứ Giêrêmia là hình ảnh Đức Giêsu chịu đau khổ (Bài đọc I).

Tuy nhiên, trong quan niệm chung của con người, thật không dễ dàng chấp nhận thập giá.  Thánh Phêrô không thể hiểu và chấp nhận thập giá.  Ông đã phản ứng trước lời tiên báo của Chúa về cuộc khổ nạn Người sắp phải chịu.  Trước đó, ông vừa tuyên xưng Đức tin vào sứ mạng thiên sai của Chúa và lời tuyên xưng này được Chúa khen ngợi.  Ấy vậy mà khi nghe Chúa nói về khổ hình, ông vội can: “Xin Thiên Chúa đừng để Thầy gặp chuyện ấy!”  Suy nghĩ của thánh Phêrô cũng là lối suy nghĩ của khá nhiều người tín hữu chúng ta.  Họ chỉ thích tin và theo Chúa để được những điều may mắn.  Họ chọn lựa những điều luật mà họ cho là phù hợp và không liên lụy đến quyền lợi cá nhân mình.  Khi gặp phải những gian nan, họ “rửa tay” để không dính dáng đến mình.  Thánh Phaolô khuyên chúng ta: “Anh em hãy hiến dâng thân mình làm của lễ sống động, thánh thiện và đẹp lòng Thiên Chúa.  Đó là cách thức xứng hợp để anh em thờ phượng Người” (Bài đọc II).  Quả vậy, không có sự thờ phượng nào tốt đẹp cho bằng một cuộc sống thánh thiện, thể hiện qua đức mến Chúa yêu người.

Có nhiều người thời nay đề nghị không trưng bày Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên thập giá trong gia đình cũng như trong nhà thờ.  Họ cho rằng hình ảnh này gợi lại sự hận thù và bạo lực.  Tuy vậy, Giáo Hội trưng bày hình ảnh Đức Giêsu chịu khổ hình để giúp các tín hữu hiểu về tình thương bao la của Thiên Chúa thể hiện qua cái chết của Đức Giêsu.  Qua thập giá, chúng ta học được bài học của lịch sử.  Hơn nữa, hình ảnh Đức Giêsu trên thập giá là lời mời gọi hãy loại trừ bạo lực và hãy tôn trọng phẩm giá của con người.  Bởi lẽ thập giá và Chúa Giêsu đau khổ vẫn đang hiện diện nơi những người nghèo đói, nơi những trẻ em bất hạnh, những nạn nhân của kỳ thị và áp bức chiến tranh.  Cùng chung tay xóa bớt sự nghèo đói, thất học, cùng bênh đỡ những người bị xúc phạm nhân phẩm, là vác thập giá cuộc đời để đi theo Đức Giêsu.  Khi nhìn lên thập giá, mỗi chúng ta được mời gọi hãy cố gắng để đừng tạo ra thập giá cho những người đang sống xung quanh mình.  Ý thức và thực hiện được những điều này, cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao!

Sau cùng, đừng quên rằng thập giá chỉ mang tính nhất thời, vì sau thập giá là sự phục sinh.  Chúa Giêsu đã chịu chết trên thập giá, nhưng Người đã sống lại vinh quang.  Thập giá không tồn tại mãi mãi.  Nếu biết đón nhận thập giá với tâm tình yêu mến và hy sinh của Chúa Giêsu, thì chắc chắn chúng ta sẽ được tôi luyện và nên thánh.

TGM Giuse Vũ Văn Thiên

From: Langthangchieutim

Trước khi vào toà xưng tội, tôi phải làm gì?

Một ngày tràn đầy yêu thương và hạnh phúc trong Chúa và Mẹ yêu nhé.

Cha Vương

Thứ 4: 30/08/2023

GIÁO LÝ: Trước khi vào toà xưng tội, tôi phải làm gì? Những điều căn bản cho mọi lần xưng tội là: xét mình, ăn năn dốc lòng chừa có ý sửa đổi, xưng tội, đền tội. (YouCat, số 232)

SUY NIỆM: Xét mình phải làm theo chiều sâu, dù biết không bao giờ là hoàn toàn. Không ăn năn hối hận thành thật, chỉ nói ở đầu lưỡi thì không được khỏi tội. Việc dốc lòng chừa không tái phạm cũng cần thiết. Tội nhân phải tuyệt đối tự mình xưng tội ra với cha giải tội. Sau cùng xưng tội cũng bao gồm việc đền bù hay là đền tội mà cha giải tội chỉ định để tội nhân sửa lại sai lầm đã gây ra. (YouCat, số 232 t.t.)

❦ Nhà thi sĩ, văn sĩ người Anh, Gilbert Keith Chesterton (1874 -1936), nổi tiếng trong nhiều lãnh vực văn học Anh đã viết những lời trần tình của ông về việc trở lại công giáo. Chesterton đưa ra 3 lý do, giải thích việc trở lại Giáo hội công giáo:

(1)vì Hội Thánh công giáo đã đi sâu vảo mầu nhiệm con tim loài người hơn hết mọi Giáo hội;

(2) có các nghi thức thanh tẩy và canh tân tâm hồn (bí tích thống hối-hòa giải);

(3) có giáo huấn về đức ái. “Điều dẫn tôi đến Giáo hội và làm tôi quyết định gia nhập Hội thánh công giáo là tôi có thể xưng thú tội lỗi và được giải thoát khỏi điều đè nặng lương tâm tôi”. Lời chia sẻ quá tuyệt vời đến từ một người tân tòng (bổn đạo mới), còn bạn thì sao? Là người Công Giáo “nòi” (Cradle Catholic) – Công Giáo từ mới sinh hay gọi là “đạo gốc”, thái độ của bạn thế nào về bí tích này hả?

LẮNG NGHE: Tội các ngươi, dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thẫm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông. (Is 1:18)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, lòng Thương Xót Chúa phát xuất từ Trái tim yêu thương của Chúa bị lưỡi đòng đâm thâu, xin giúp con có được lòng tín thác vô hạn vào lòng thương xót của Chúa trong bí tính hoà giải để đi xưng tội sốt sắng và thường xuyên hơn.

THỰC HÀNH: Thiên Chúa đang yêu thương chờ đợi bạn. Hãy tìm đủ mọi cách quay về với Chúa đi nhé và đừng phạm tội nữa.

From: Đỗ Dzũng

Xin Lỗi Chúa – Hiền Thục