MONG GẶP – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
BÍ ẨN ĐẠI VĂN HÀO VOLTAIRE NHÌN THẤY QUỶ DỮ PHÚT HẤP HỐI
Bức phù điêu bằng sáp này được trưng bày tại bảo tàng Victoria & Albert ở Luân Đôn mô tả những giờ phút cuối cùng trước khi lâm chung của đại văn hào nước Pháp Voltaire với gương mặt hoảng loạn, đau đớn, vật vã.
Tài liệu ghi lại các nhân chứng chứng kiến lại trong giây phút hấp hối, Voltaire đã hoảng loạn và gào thét những điều khó hiểu, như thể ông trông thấy quỷ.
François-Marie Arouet hay Voltaire (1694 – 1778) là một nhà văn, nhà triết học người Pháp nổi tiếng trong phong trào” triết học ánh sáng” và những quan điểm ngụy biện về quyền “tự do” của con người. Ông là nhà văn chống Chúa và đánh phá Kitô giáo, đấu tranh cho những mục tiêu chính trị núp bóng danh nghĩa là quyền bình đẳng của xã hội…
Nhắc đến nước Pháp thế kỷ 18 và nhắc đến cuộc Cách mạng Pháp đẫm máu bạo lực, độc tài đã đưa mấy ngàn người vô tội lên máy chém, bỏ tù hàng vạn người Công giáo gồm nhiều giám mục, linh mục, tu sĩ không thể không nhắc tới Voltaire có đóng góp rất lớn cho cuộc cách mạng này.
Sinh thời, Voltaire được biết đến là người bài xích Kitô giáo một cách ngông cuồng. Mặc dù sinh ra trong gia đình quý tộc, cha là một quan chức thuế và mẹ thuộc dòng dõi cao quý nhưng ông lại chống Chúa và đánh phá Công giáo.
Tư tưởng bài xích Kitô giáo bằng ngôn từ sắc sảo khiến Voltaire trở thành biểu tượng cho phong trào chống Chúa lúc bấy giờ.
Ngày 30/5/1778, Voltaire qua đời ở tuổi 84. Có nhiều tài liệu nghiên cứu về cái chết của một nhà văn, triết gia lỗi lạc này; đặc biệt là khoảnh khắc hấp hối khó hiểu của ông.

Một số tài liệu ghi lại Voltaire qua đời do đột quỵ. Nhưng trong giây phút đau đớn, ông đã phát ra những tiếng hét đáng sợ mà không ai hiểu được.
Theo lời kể lại của bà giúp việc trong nhà ông thì Voltaire đã nhìn thấy những hình ảnh ghê rợn, rồi ông tru tréo: “Một bàn tay đang kéo tôi xa rời Chúa Trời…quỷ bắt lấy tôi rồi…,tôi trông thấy hỏa ngục… Hãy cút đi, chính mày đã đưa ta đến tình trạng này, hãy buông tha cho ta”.
Có lúc, ông lại van xin trong ai oán: “Xin Chúa Trời hãy thương xót”, rồi quay ra than vãn với người trong nhà rằng “Ta phải ra đi trong sự bỏ rơi của Chúa”.
Theo một tài liệu khác, nhân chứng tận mắt thấy những giờ phút cuối đời của Voltaire tả rằng: “Nếu quỷ có thể chết được, cũng không chết dữ dội như Voltaire”.

Wikipedia không ghi rõ chi tiết về cái chết của Voltaire nhưng có đề cập tới một số giả thiết khó hiểu về giây phút lâm chung đau đớn của đại văn hào. Wiki cũng đề cập thêm rằng sau khi qua đời, Voltaire bị các thánh đường tại Paris từ chối chôn cất bởi ông đã không ít lần báng bổ Chúa bằng giọng văn châm biếm, miệt thị.
Bạn bè thân và gia đình đã phải mang thi thể ông tới Scellières, thuộc thành phố Champagne, cách Paris khoảng một trăm dặm. Tại đây, một linh mục bằng lòng cho chôn cất Voltaire với đầy đủ nghi lễ Công giáo.

Đó chỉ là trường hợp đặc biệt và còn nhiều nhân vật khác chống lại Thiên Chúa. Một cá nhân dù là người nổi tiếng hay là không nổi tiếng, nếu báng bổ Thiên Chúa, chính là không biết tôn trọng lương tri, đạo đức con người, người đó sẽ phải chịu nhận hậu quả đáng tiếc, sau này dẫu có hối hận cũng muộn màng. Từ cổ chí kim tới nay những kẻ chống lại Thiên Chúa chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp cả, cho nên đừng có dại mà chống lại Ngài.
From: Do Tan Hung& KimBang Nguyen
VẪN CHÁY SÁNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng!”.
Trong “Fan the Flame”, tạm dịch “Thổi Cho Nó Bùng Lên!”, Joseph Stowell nhận xét, “Trong thế vận hội Olympic, người Hy Lạp có một cuộc đua có thể nói là duy nhất. Kẻ chiến thắng không phải là người về đích đầu tiên, nhưng là tất cả những ai về đích với ngọn đuốc trên tay ‘vẫn cháy sáng’. Như vậy, bất cứ ai cũng có thể là người chiến thắng!”.
Kính thưa Anh Chị em,
Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi bạn và tôi ‘thổi cho nó bùng lên’ ngọn lửa đức tin của mình trong thế giới, một thế giới xem ra ‘rất tối’. Là Kitô hữu, chúng ta khác nào vận động viên chạy cho hết đường đua của mình mà đuốc trên tay ‘vẫn cháy sáng!’.
Thật là lợi thế khi trong bóng tối, mỗi người có một đuốc sáng. Ai vây quanh đuốc sáng sẽ không lãng phí thời gian để dò dẫm hay tần ngần; thay vào đó, tất cả có thể nhanh chóng đến nơi họ cần. Có đuốc sáng, mọi người cảm thấy nhẹ nhõm, kể cả bản thân người cầm đuốc. Đây là giá trị đức tin của mỗi Kitô hữu trong thế giới ngày nay. Qua bài đọc Esdra, vua Kyrô xứ Ba Tư khác nào người cầm đuốc; nhờ ông, dân Chúa đã đồng tâm, đồng lực, xây một đền thờ Chúa ở Giêrusalem hầu danh Ngài rạng sáng.
Chúa Giêsu còn khẳng định, “Vì chẳng có gì bí ẩn mà lại không trở nên hiển hiện, chẳng có gì che giấu mà người ta lại không biết”. Thật hấp dẫn! Khi không được người khác khen ngợi, chúng ta có thể buồn hoặc cảm thấy như bị lãng quên; vậy mà đây là lúc chúng ta cần giữ cho lửa bùng lên trong ‘thế giới rất đen’ đó. Vì lẽ, mọi bí ẩn sẽ được hiển hiện vào ‘Ngày của Chúa’. Nhiệm vụ của chúng ta giờ đây không phải là hô hoán, mà là giấu chúng đi; đợi ngày đến đích, nơi có phần thưởng vĩnh cửu. Đó là sự khôn ngoan của người cầm đuốc! Miễn sao, kết thúc hành trình, đuốc ‘vẫn cháy sáng’.
Chúa Giêsu còn nói, “Ai đã có, thì được cho thêm; còn ai không có, thì ngay cái họ tưởng là có, cũng sẽ bị lấy mất!”. Khi nói “Ai đã có”, Ngài ám chỉ những ai cầm đuốc đã dẫn dắt thành công nhóm đồng hành; người ấy sẽ được giao phó nhiều hơn. “Ai không có”, ám chỉ người không giữ được lửa; người ấy sẽ bị loại, đuốc trên tay cũng bị tước đi. Giữ cho đức tin ‘vẫn cháy sáng’, hay để cho đuốc tắt là trách nhiệm của mỗi người!
Anh Chị em,
“Để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng!”. Chúa Giêsu muốn chúng ta ‘thổi cho nó bùng lên’ ánh lửa đức tin; nó phải rực sáng, luôn hiện hữu và tồn tại. Hơn bao giờ hết, thế giới đang cần ánh đuốc đức tin của bạn và tôi một cách cấp thiết. Chúng ta đang ở trong một sân vận động bão táp, chiến tranh và nghèo đói. Hãy cầu xin Chúa Thánh Thần thổi bùng ngọn lửa đức tin trong trong linh hồn mình, giữ cho nó khỏi tắt, hầu có thể chiếu sáng và tiếp lửa cho những ánh đuốc đang lụi tàn vì gió bão của anh chị em mình. Nhờ đó, mọi người có thể về đích với đuốc ‘vẫn cháy sáng’. Để rồi, cùng họ, chúng ta có thể reo lên “Việc Chúa làm cho ta ôi vĩ đại!” như tâm tình của Thánh Vịnh đáp ca.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, đừng để con thoả mãn với những ‘đích ngắn’ thế gian; sợ rằng, con không về ‘đích đời đời’ là chính Ngài khi đuốc trên tay rơi mất hồi nào mà không hay!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen
Linh mục, sau khi giải tội có được nói ra điều mình biết trong tòa Giải tội không?
LIÊN HỆ VỚI CẢ CHÚA GIÊSU VÀ CHÚA KITÔ- Rev. Ron Rolheiser, OMI
Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta – sấm ngôn của ĐỨC CHÚA. (Is 55:8)
VẪN LUÔN TUYỆT VỜI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Có nhóm Mười Hai cùng đi với Ngài, có cả mấy phụ nữ”.
Một trong những ca khúc được yêu nhất của Irving Berlin là “I’m Dreaming of a White Christmas”, “Mơ Về Một Giáng Sinh Tuyết Trắng”. Trong một cuộc phỏng vấn, Berlin được hỏi, “Có câu hỏi nào mà ông chưa từng được hỏi, nhưng lại muốn ai đó đặt ra?”. Berlin trả lời, “Có chứ!”; đó là, “Bạn nghĩ sao về nhiều ca khúc mà chúng không là những ‘điểm nhấn’ nổi tiếng?”. “Tôi sẽ trả lời rằng, tôi chỉ nghĩ, chúng ‘vẫn luôn tuyệt vời!’”.
Kính thưa Anh Chị em,
Trong nhãn quan của thiên đàng, của đời đời, bất cứ ai theo Chúa Giêsu, dẫu không là những ‘điểm nhấn’ nổi bật, họ ‘vẫn luôn tuyệt vời!’. Tin Mừng hôm nay tiết lộ, trên bước đường rao giảng của Con Thiên Chúa, “Có nhóm Mười Hai” và “Có cả mấy phụ nữ!”.
Đó là những cộng tác viên tuy khác biệt, nhưng có Chúa Giêsu, với Chúa Giêsu, họ trở nên đặc biệt! Bởi lẽ, khác biệt của từng người lại trở thành điểm mạnh. Việc chọn các môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu cho thấy Ngài là một con người đầy tư chất và bản lãnh của một lãnh đạo bậc thầy. Ngài chọn họ từ nhiều hoàn cảnh khác nhau. Họ sẽ không là bạn của nhau, càng không là những người làm việc với nhau nếu không vì Ngài. Kết quả là họ hợp tác, trân trọng và đánh giá cao khả năng của nhau. Có Ngài, khác biệt không còn là dị biệt cản trở, nhưng là những ưu thế để họ ‘vẫn luôn tuyệt vời’.
Không chỉ các ông đi theo Chúa Giêsu; bên cạnh đó, còn có các phụ nữ. Ngài giao cho họ những vai trò khác nhau, dẫu việc Ngài cứu chữa và biến đổi cuộc đời họ xem ra giống nhau. Cũng thế, những phụ nữ này dẫu không như nhau nhưng một khi chọn theo Ngài, họ trở thành những điểm mạnh; ít nữa, đã hy sinh của cải và thời giờ cho công cuộc loan báo Tin Mừng.
Chúa Giêsu có khả năng truyền cảm hứng cho bất cứ ai. Bạn và tôi được mời gọi xây dựng Vương Quốc ở mọi cấp độ, đấng bậc, trong vị trí của mình. Vấn đề là Ngài có trở nên trung tâm cuộc đời chúng ta không? Bạn và tôi có thuộc về Ngài không? Hay đi theo Ngài, chúng ta lại cứ tính toán theo thói đời, rán thành những ‘điểm nhấn’, để rồi không biết mình thuộc về ai, làm gì! Trong thư Timôthê hôm nay, Phaolô lưu ý, “Bởi chưng gốc rễ mọi sự dữ là lòng tham tiền bạc”; Giuđa Iscariôt là một ví dụ. Lời Đáp Ca cũng thật thâm trầm, “Phúc cho ai có tinh thần nghèo khó, vì Nước Trời là của họ!”. Nước Trời ở đây chính là Chúa Giêsu, trái tim mọi ơn gọi, để mỗi người quy về và ‘vẫn luôn tuyệt vời!’.
Anh Chị em,
“Có nhóm Mười Hai cùng đi với Ngài”. Là những môn đệ Giêsu, Thánh Kinh không gọi chúng ta là ‘con ngươi mắt Chúa’ đó sao! Cũng thế, bạn và tôi đừng bao giờ coi thường một ai, dù người ấy không là ‘điểm nhấn’. Lấy Chúa Giêsu làm điểm quy chiếu, chúng ta trở nên những cộng sự viên của Ngài dù khác biệt nhau; và bằng một đời sống yêu thương, chúng ta đón nhận nhau. Với ơn Chúa, không ai không trở thành môn đệ và trở nên anh chị em của nhau. Và như thế, khác biệt không làm chúng ta phân hoá, nhưng có Giêsu, chúng ta gắn bó, trở nên những ‘điểm nhấn’ cho nhau và cho thế giới.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, chẳng cần là ‘điểm nhấn’ nổi bật trước mắt người đời, cũng không mơ trở nên tuyệt vời; chỉ cần con luôn ‘dễ thương’ như một em bé trước mặt Chúa!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen
CÔNG CỤ CỦA LỜI – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
“Ông đứng dậy đi theo Người”.
Một thương gia rất hài lòng với chiếc phong vũ biểu tốt nhất vừa sưu tầm; nhưng về đến nhà, ông vô cùng thất vọng khi thấy chiếc kim của nó có vẻ bị kẹt; nó chỉ vào ‘khoản bão’. Lắc nó vài lần, chiếc kim vẫn kẹt! Ông bực bội ngồi xuống, viết một thư phàn nàn gửi cho cửa tiệm. Tối hôm sau, từ văn phòng trở về, ông không tìm thấy chiếc phong vũ biểu; ngôi nhà cũng không! Thì ra, chiếc kim của nó chỉ đúng; rằng, đã có một trận cuồng phong!
Kính thưa Anh Chị em,
Tin Mừng lễ thánh Matthêu không nói đến một ‘phong vũ biểu’; nhưng cách nào đó, nói đến một ‘la bàn!’. Người tậu nó, không là một thương gia hoài nghi, nhưng là một quan thuế cả tin! Matthêu luôn tin vào la bàn vốn luôn chỉ về Giêsu, người gọi ông, để ông trở nên một công cụ của ân sủng, ‘công cụ của Lời!’.
Với ơn gọi của Matthêu, rõ ràng, sự thánh thiện của một người không đơn thuần là rời bỏ một quá khứ xấu, nhưng còn là tham phần vào tình yêu và sự thánh thiện của Thiên Chúa; cũng không chỉ là dứt mình ra khỏi một cái gì đó, nhưng được biến đổi để trở nên một ‘ai đó’, một công cụ mà Thiên Chúa nhắm đến khi tạo dựng mỗi người để họ trở thành.
Cũng thế, khi gọi bạn và tôi, Thiên Chúa không bao giờ đưa ra một tấm bản đồ; thay vào đó, một la bàn. Bạn không nhìn thấy toàn bộ đường đi; đơn giản, chỉ biết phương hướng, và nó luôn chỉ về Giêsu. Mỗi ngày, Giêsu mời gọi chúng ta để mắt vào Ngài; từ đó, đi theo, chìm sâu hơn và tham phần vào tình yêu Ngài. Matthêu quả không biết đời mình thực sự sẽ ra sao, nhưng biết chắc nó phải bắt đầu từ đâu, và nó phải thay đổi! Matthêu tin rằng, Giêsu là người đáng để tin; tin đến nỗi, ông sẽ phó mình cho Ngài, mặc cho tương lai đùn đẩy. Matthêu đâu biết, rồi đây, ông sẽ là một công cụ sắc bén của Ngài, ‘công cụ của Lời!’.
Niềm vui của Matthêu phớn phỡ qua bữa tiệc mừng ‘vĩnh khấn’. Ở đây, lời Khải Huyền thật thâm trầm, “Này đây Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe Ta và mở cửa, Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với nó”. Matthêu có thể nói ‘không’, ‘chưa’, hoặc ‘không phải bây giờ’; và nếu đã có một sự từ chối, hẳn đã không có tiệc tối nào và do đó, bạn bè ông đã bỏ lỡ cuộc gặp thân mật với Chúa Giêsu, một lần gặp biết đâu đã thay đổi vĩnh viễn một số cuộc đời trong họ. Bằng việc thưa “vâng” của Matthêu, Giêsu đã có thể chạm vào cuộc sống của ông và của những người khác mà ông đã là ‘công cụ của Lời’ ngay từ phút đầu.
Anh Chị em,
“Ông đứng dậy đi theo Người”. Lời gọi đi theo Chúa Giêsu, trước hết, là một lời mời hoán cải; tiếp đến, tham phần vào tình yêu và sự thánh thiện của Đấng mời gọi. Matthêu đã trải nghiệm tiến trình đó suốt cả đời mình; đã trở nên một phong vũ biểu, một la bàn chính xác cho hậu thế với chiếc kim luôn ‘kẹt’ ở ‘khoản Giêsu’. Không chỉ báo cho người khác có một trận cuồng phong, nhưng với Phúc Âm do tay mình viết ra, Matthêu còn chỉ ra Đấng có uy quyền trên cả cuồng phong, cuồng phong thiên nhiên, cuồng phong tâm hồn. Như Matthêu, bạn và tôi được gọi để trở nên một phong vũ biểu, một la bàn, một ‘công cụ của Lời’ cho tha nhân, cho thế giới, với một điều kiện duy nhất, luôn chỉ đúng hướng!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, trong mọi đấng bậc, Chúa gọi con để trở nên một công cụ yêu thương của Lời. Đừng để con trở nên một công cụ tồi, rẻ tiền; và tệ hơn, chỉ bậy!”, Amen.
Lm. Minh Anh, Tgp. Huế
From: KimBang Nguyen










