Thánh Bonaventura (1221-1274), Giám mục, Tiến sĩ Hội Thánh-Cha Vương 

Mến chào bình an đến Bạn và gia đình nhé. Hôm nay 15/7, Giáo hội mừng kính Thánh Bonaventura (1221-1274), Giám mục, Tiến sĩ Hội Thánh. Mừng Bổn mạng đến những ai chọn ngài làm quan thầy.

Cha Vương 

Thứ 2: 15/7/2024

Thánh Bonaventura sinh tại Bagnorea miền Toscane năm 1221. Ngài trải qua thời niên thiếu tại dòng thánh Phanxicô Khó Khăn thành Assise (1243). Dưới sự hướng dẫn của Alexandre de Hales, ngài theo học văn chương và cũng thâu lượm nhiều kiến thức khoa học. Bảy năm sau, ngài cho xuất bản cuốn sách nổi tiếng “Commentaire sur les 4 livres des sentences” và nhiều sách có giá trị khác.

Ngài có lòng dịu hiền tột bậc, lòng khiêm nhường sâu xa và lòng mộ mến cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Năm 35 tuổi, ngài được bầu làm Bề Trên của dòng Phanxicô (1257). Với trọng trách nặng nề này, ngài được mọi người biết đến, không những vì học thuyết và sự thánh thiện nhưng còn vì sự thông minh và khôn khéo của ngài nữa. Chính vì vậy, năm 1273, Ðức Giáo Hoàng Grêgoriô X đặt ngài làm Hồng Y coi địa phận Albanô. Ngài đã viết nhiều tác phẩm thần học rất có giá trị và sau cùng ngài chết tại Lyon (1274), hưởng thọ 53 tuổi.

Ðức Giáo Hoàng Sixtô IV nâng ngài lên bậc Hiển Thánh năm 1482 và Ðức Giáo Hoàng Sixtô V đặt ngài làm Tiến Sĩ Hội Thánh năm 1588, vì ngài là cột trụ chống đỡ Giáo Hội, lưu tâm đến vấn đề hiệp nhất Hy Lạp và La Mã, đồng thời duy trì và củng cố dòng Phanxicô được lớn mạnh, vững vàng. (Nguồn: Nhóm Châu Kiên Long, Ðà Lạt, Vietnamese Missionaries in Asia)

Sau đây là những câu nói của Thánh Bonaventura:

(1) Vinh quang và danh dự chỉ dâng lên Thiên Chúa.

(2) Tất cả của Mẹ là của con và tất cả của con là của Mẹ.

(3) Hỡi linh hồn các tính hữu, anh chị em muốn chứng tỏ tình yêu thật đối với người đã qua đời không? Anh chị em muốn gửi cho họ món quà trợ giúp quý nhất và chìa khoá mở cửa Thiên đàng không? Hãy năng rước lễ cho các linh hồn được an nghỉ.

(4) Nếu ta kính chào Mẹ bằng kinh Kính Mừng thì Mẹ sẽ đáp lại ta bằng muôn ơn phúc.

(5) Thiên Chúa có thể tạo dựng một thế giới khác tốt đẹp hơn, nhưng không thể tạo dựng một người mẹ khác hoàn hảo hơn Mẹ Thiên Chúa được.

(6) Hạnh phúc cho những ai hiến dâng tâm hồn mình cho Mẹ! Hạnh phúc cho những ai thiết tình phụng sự Mẹ!

(7) Ôi tình thương lạ lùng của Chúa! Muốn một ngày kia khỏi phải tuyên án tống giam chúng con vào ngục tuyệt vọng đời đời, Chúa đã ban Mẹ là Mẹ Chúa, là Chủ tối cao kho tàng ân sủng, làm Trạng sư bầu chữa chúng con.

Câu nào đánh động Bạn nhất? Đối với mình thì câu số 3 và 4.

From: Do Dzung

***************

Chúa Yêu Con Nhiều

Sáng tác: Tiến Nguyễn

Hòa âm & phối khí: Lê Tú

Ca sĩ: Tina Ngọc Nữ

Anh chị em hãy lần hạt Mân Côi hằng ngày-Cha Vương

Chúc bình an!  “Tôi khuyến khích anh chị em hãy lần hạt Mân Côi hằng ngày, anh chị em hãy ký thác với lòng tin tưởng vào bàn tay của Mẹ Maria,” Giáo hoàng Benedicto XVI nói. Vậy mỗi ngày thứ Bẩy trong tuần mời Bạn dành thời gian để suy niệm những mầu nhiệm tiềm ẩn trong Kinh Mân Côi để noi gương Mẹ Ma-ri-a đặt hết niềm tin tưởng và Chúa. Hãy cầu nguyện cho nhau, nhất là cho những người tội lỗi được ăn năn trở lại nhé.

Cha Vương

 NĂM SỰ SÁNG: Thứ năm thì ngắm: Đức Chúa Giê-su lập Bí Tích Thánh Thể. “Bí tích Thánh Thể biểu hiện một sáng kiến vĩ đại của tình yêu Thiên Chúa đối với con người. Đó là tặng phẩm siêu phàm đã được chuẩn bị lâu dài và chu đáo từ Cựu Ước: qua bánh và rượu của Thượng tế Menkisêđê mang tế trời (St 14,18), bánh lễ đầu mùa (Lv 23,17), bánh nuôi sống Elia đủ sức đi 40 ngày về núi Horeb (3V 19,5-8), nói chung là từ Hy tế Cựu Ước và Manna dùng để nuôi dân trong sa mạc. Đến Tân Ước: qua phép lạ hóa bánh ra nhiều, rồi lời tuyên bố của Chúa Giêsu: Ngài là Bánh bởi trời đích thực mà Chúa Cha ban cho thế gian được sống. Tiếp theo là việc chọn lựa, huấn luyện và thánh hóa các môn đệ. Cuối cùng Chúa Giêsu thiết lập Bí tích Thánh Thể và chức linh mục trong bữa Tiệc Ly, trước khi hoàn tất chương trình Khổ nạn và Phục sinh để cứu độ nhân loại.” (Nguồn: simonhoadalat, Bí Tích) Hôm nay qua việc suy niệm 10 Kinh Kính Mừng này Bạn hãy xin cho được sốt sắng tham dự Thánh lễ và được xứng đáng rước Mình và Máu Thánh Người. (Nêu ra ý chỉ cầu xin…)

+ Kinh Lạy Cha: Lạy Cha chúng con ở trên trời…

1.Khi giờ đã đến, Đức Giê-su vào bàn, và các Tông Đồ cùng vào với Người… Rồi Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các ông và nói: “Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy.”

(Luca 22:14,19)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói: “Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội.

(Mátthêu 26:27-28)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống.

(Gioan 6:54-55)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết.

(Gioan 6:49-50)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy.

(Gioan 6:56)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết.

(1 Côrintô 11:26)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Vì thế, bất cứ ai ăn Bánh hay uống Chén của Chúa cách bất xứng, thì cũng phạm đến Mình và Máu Chúa.

(1 Côrintô 11:27)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này. Thật vậy, ai ăn và uống mà không phân biệt được Thân Thể Chúa, là ăn và uống án phạt mình.

(1 Côrintô 11:28,29)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể.

(1 Côrintô 10:17)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

  1. Các tín hữu chuyên cần nghe các Tông Đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng. Mọi người đều kinh sợ, vì các Tông Đồ làm nhiều điềm thiêng dấu lạ.

(Tông Đồ Công Vụ 2:42-43)

Kính mừng Maria đầy ơn phúc…

+ Kinh Sáng Danh: Sáng danh Đức Chúa Cha…

+ Câu Than Fatima: Lạy Chúa Giêsu, xin tha tội cho chúng con…

+ Kinh Lạy Nữ Vương: Lạy Nữ Vương, Mẹ nhân lành…

+ Kinh Hãy Nhớ: Lạy Thánh Nữ Đồng Trinh Maria, là Mẹ rất nhân từ, xin hãy nhớ xưa nay…

From: Do Dzung

***********

Tấm Bánh Đời Con – Diệu Hiền 

CON GHÉT CHÚA

  Gieo Mầm Ơn Gọi

Chúa có biết con “ghét” Chúa lắm không?

– Con “ghét” Chúa khi con bị người đời xúc phạm, con định quay sang chửi vào mặt nó, thì Chúa nói nhỏ với con rằng: “Tha thứ cho nó đi con”, thế là con thinh lặng tha thứ. Lát sau, cơn buồn giận của con tan biến đâu mất.

– Con “ghét” Chúa khi con muốn kiếm những đồng tiền bất chính, Chúa nhìn con và nói rằng: “Con đừng làm thế ! Chớ gian tham của người”. Thế là con nghe Chúa con chấp nhận thà sống nghèo, chứ không sống gian tham.

– Con “ghét” Chúa khi con bị cám dỗ phản bội người bạn đời, Chúa nhắc con: “Con chớ có ngoại tình đó !”. Con vâng nghe Chúa nên trở về để giữ hạnh phúc gia đình.

– Con “ghét” Chúa khi con bị cám dỗ sống buông thả, hưởng lạc, Chúa lại đến bên con thỏ thẻ: “Phúc cho ai có lòng trong sạch vì họ sẽ được nhìn ngắm Thiên Chúa”. Con vâng nghe Chúa và con được bình an.

– Con “ghét” Chúa khi con muốn tích trữ của cải để thỏa mãn thói đam mê của cải vật chất, Chúa lại đến bên nhắc nhở: “Nếu đêm nay Ta gọi con về thì của cải con để lại cho ai?” Con vâng lời Chúa, con đã chia sẻ và con cảm thấy thật hạnh phúc.

– Con “ghét” Chúa khi mà đã bao nhiêu lần rồi, con nói với Chúa là con không cần Chúa nữa đâu, đã bao nhiêu lần rồi, con nói với Chúa là con “ghét” Chúa, vậy mà tại sao Chúa không chịu bỏ con? Tại sao Chúa không bao giờ làm theo ý con? Con “ghét” Chúa, con “ghét” Chúa mà Chúa có biết không?

– Con “ghét” Chúa bởi vì dù cho con có nói con “ghét” Chúa bao nhiêu thì chẳng bao giờ con nghe được Chúa nói với con là Chúa cũng ghét con, mà con chỉ nghe được rằng Chúa rất yêu con.

Con liền hỏi Chúa: “Chúa yêu con bằng nào?”

Ngước nhìn lên thánh giá, con thấy Chúa đang giang rộng đôi tay và nói với con rằng: “Bằng này được không con?”

Tại sao Chúa lại yêu con nhiều đến thế? Chúa có biết nếu Chúa cứ yêu con như vậy thì làm sao mà con không theo Chúa cho được?

Chúa có biết là con “ghét” Chúa nhiều lắm không?

St

MỘT TRUNG TÂM, MỘT KHUÔN MẶT – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

“Chúa Giêsu gọi nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi”.

Một nhóm du khách Công Giáo thăm Trung Đông, họ tìm thăm một nhà ẩn tu đạo hạnh nổi tiếng. Đến nơi, họ phát hiện ông sống trong một túp lều đơn sơ. Tất cả những gì bên trong là một chiếc giường thô sơ, một chiếc ghế, một cái bàn và một chiếc lò cũ kỹ. Họ đã sốc khi thấy vị ẩn tu có ít tài sản đến mức nào. Một số buột miệng hỏi, “Ồ, đồ đạc của ngài đâu?”. Vị ẩn sĩ hỏi lại họ, “Đồ đạc của các bạn đâu?”. Họ lắp bắp, “Tất nhiên là ở nhà. Chúng tôi đang đi du lịch!”; “Tôi cũng vậy!”.

Kính thưa Anh Chị em,

“Tôi cũng vậy!”. Vị ẩn sĩ đang sống nguyên tắc căn bản của Tin Mừng: Kitô hữu phải tập trung tình cảm của mình vào Chúa Kitô, chứ không vào những điều tạm bợ trên trần gian này. Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay chỉ ra phong cách của người truyền giáo vốn có thể tóm tắt ở hai điểm: sứ mệnh truyền giáo ‘có một trung tâm’, có ‘một khuôn mặt’.

Trước hết, người môn đệ có một trung tâm để quy chiếu là Chúa Giêsu. Trình thuật chỉ ra điều này bằng cách sử dụng một loạt các động từ mà “Chúa Giêsu” làm chủ ngữ: “Ngài gọi nhóm Mười Hai, sai đi”; “Ngài ban quyền” và “Ngài chỉ thị”. Ngài chủ động tất cả để việc ra đi của nhóm Mười Hai hầu như phải toả ra từ ‘một trung tâm’. Điều này chứng tỏ rằng, các tông đồ ‘không có gì’ để công bố, cũng ‘không có khả năng’ để công bố; đúng hơn, họ nói và hành động như những “sứ giả” của chính Ngài.

‘Trung tâm’ này áp dụng không chỉ cho các Linh mục mà còn cho tất cả những ai đã được rửa tội để làm chứng cho Tin Mừng trong nhiều lĩnh vực. Thật vậy, sứ mệnh này chỉ đích thực khi có ‘một trung tâm’ không thay đổi của nó là Chúa Giêsu; vì lẽ, đó không phải là sáng kiến của các cá nhân hay cộng đoàn và thậm chí, của các sự kiện tụ họp lớn. Đó là sứ mệnh của Giáo Hội vốn không thể tách rời khỏi Chúa của mình. Vì thế, không Kitô hữu nào “tự rao giảng”, mà chỉ được sai đi bởi Giáo Hội trong Chúa Kitô.

“Đồ đạc của các bạn đâu?”. Thứ đến, phong cách của người truyền giáo còn có ‘một khuôn mặt’: nghèo khó! Trang bị của Chúa Giêsu chỉ đáp ứng tối thiểu những gì họ cần, “Chỉ trừ cây gậy!”; “Được đi dép, nhưng không được mặc hai áo!”. Ngài không muốn chúng ta dựa vào những nỗ lực cá nhân, những công nghệ tiên tiến hay yếu tố nào khác để bảo đảm an toàn hoặc thành công. Ngài là ‘nguồn mọi thành công’ và chỉ có Ngài mới mang lại sự an toàn thực sự trong cuộc đời mỗi người. Ngài bảo các tông đồ đừng mang theo gì trong hành trình rao giảng của mình, ‘ngoại trừ Ngài!’.

Anh Chị em,

“Đồ đạc của các bạn đâu?”. Chúa Giêsu muốn các môn đệ của Ngài tự do và không bị cản trở, cũng không vướng bận với bất cứ thứ gì, với bất cứ ai; một chỉ quy về trung tâm – chính Ngài – và tín thác vào tình yêu quan phòng của Đấng sai họ đi, cũng là Đấng củng cố họ bởi Lời của Ngài mà họ loan báo. Trong cuộc sống, chúng ta không thường gặp những đám đông dễ tiếp thu, cởi mở và háo hức muốn nghe về Chúa Kitô. Thành công hay thất bại, chúng ta hãy tin tưởng vào Ngài và nhớ rằng, bạn và tôi được kêu gọi trung thành, không nhất thiết phải thành công theo quan điểm con người.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con lệch tâm khi không còn lấy Chúa làm trung tâm; đừng để con mang theo gì trong hành trình rao giảng, ngoại trừ một mình Ngài!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

*************

Chúa Nhật Tuần XV – Mùa Thường Niên

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

7 Khi ấy, Đức Giê-su gọi Nhóm Mười Hai lại và bắt đầu sai đi từng hai người một. Người ban cho các ông quyền trên các thần ô uế. 8 Người chỉ thị cho các ông không được mang gì đi đường, chỉ trừ cây gậy ; không được mang lương thực, bao bị, tiền giắt lưng ; 9 được đi dép, nhưng không được mặc hai áo. 10 Người bảo các ông : “Bất cứ ở đâu, khi anh em đã vào nhà nào, thì hãy ở lại đó cho đến lúc ra đi. 11 Còn nơi nào người ta không đón tiếp và không nghe anh em, thì khi ra khỏi đó, hãy giũ bụi đất dưới chân để tỏ ý cảnh cáo họ.” 12 Các ông đi rao giảng, kêu gọi người ta ăn năn sám hối. 13 Các ông trừ được nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người đau ốm và chữa họ khỏi bệnh.

From: KimBang Nguyen


 

ĐỪNG ĐỂ MẤT MỘT LINH HỒN

 Gieo Mầm Ơn Gọi

Những ngày vừa qua trên mạng truyền thông lan tràn những clip về chị Nguyễn Thị Hồng Bích dùng chất xyanua đầu độc những người thân trong gia đình chị. Những lời phê bình chỉ trích khi thấy vẻ mặt vô cảm cộng với sự bình tĩnh khi kể lại hành động bỏ thuốc cho người thân mình uống.

Tại sao một người con, người vợ, người mẹ, người cô, người dì lại có thể ra tay tàn ác khiến người khác phải ớn lạnh như vậy?

Để dẫn tới tình trạng này chắc chắn sự nhận thức về tội nơi chị không còn, chị đã xa lìa Chúa quá lâu (dù chị có đến nhà thờ nhưng tâm hồn chị vẫn không đến với Chúa). Chúa không còn hiện diện trong cuộc đời chị để đến hôm nay sự vô cảm ngự trị nơi chị, lương tâm chị không còn nghe được tiếng Chúa nữa.

Khi được nghe tâm sự từ người thân của chị, hiểu được nỗi đau gia đình chị, tôi chỉ muốn nói với mọi người: hãy cầu nguyện cho Bích và gia đình chị.

Ngày xưa thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu cũng tha thiết cầu nguyện cho anh Pranzini (bị kết án tử hình) được ơn hối cải và Chúa đã nhận lời thánh nữ. Chúng ta cũng vậy, là những người Kitô hữu, chúng ta cũng hãy cầu nguyện cho nhau.

Thay vì chúng ta dùng thời gian để bình phẩm thì hãy dùng thời gian này cầu nguyện xin Chúa rủ lòng xót thương ban cho chị ấy được ơn sám hối vì những gì mình đã gây ra, ban cho cho chị được ơn hoà giải, cho gia đình được ơn bình an giữa biến cố quá đau thương này.

Chúa ghét tội chứ không ghét người có tội, chúng ta tin vào tình yêu của Thiên Chúa dành cho con người chúng ta, tin rằng Chúa sẽ nhận lời chúng ta cầu xin mà cứu lấy linh hồn chị ấy. Chúng ta không thể lên thiên đàng một mình mà lên đó với tất cả mọi người.

Đây là biến cố đau buồn của đại gia đình chị Bích nhưng lại là bài học cho chúng ta:

– Việc loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi đời sống của mình sẽ khiến cho con người đánh mất chính mình và trở nên “mất ân nghĩa với Thiên Chúa và với chính anh chị em”

– Các giá trị luân lý, đạo đức bị xem nhẹ và tình thân bị đổ vỡ

– Chúng ta đều phải trả lẽ trước Chúa về những chọn lựa và hành động của mình

Việc thiết thực nhất lúc này là cầu nguyện cho chị Bích và đại gia đình chị ấy. Xin Chúa xót thương người khác cũng là xin Chúa xót thương chính mình vì không ai là không có tội. Hãy cứu lấy linh hồn chị ấy trước khi còn kịp, đừng để mất một linh hồn cho ma quỷ.

Xin chân thành cảm ơn những ai đáp lại lời mời gọi này, nếu được hãy lan toả cho mọi người cùng cầu nguyện để tạo nên một mạng lưới cầu nguyện cứu lấy linh hồn chị Bích và gia đình chị ấy được BÌNH AN

Nguyện xin Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót ban ơn Ân Sủng và Bình An cho tất cả chúng ta. Amen


DẠ, CON ĐÂY! – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Ta sẽ sai ai đây? Ai sẽ đi cho chúng ta?”; “Dạ, con đây, xin sai con đi!”.

Thế kỷ 19, một tờ báo Paris đăng quảng cáo tuyển người đi truyền giáo hải ngoại thế này: “Chúng tôi sẽ cống hiến cho các bạn không lương bổng, không bảo hiểm, không người chỉ dẫn, không chế độ hưu trí; nhưng phải làm rất nhiều công việc nặng nhọc, chỗ ở tồi tàn, rất ít ủi an, nhiều thất vọng, đau ốm thường xuyên, một cái chết đớn đau trong cô đơn và một nấm mồ vô danh!”. Vậy mà đã có rất nhiều người “điên” đã ghi danh xuống tàu đi truyền giáo. Các thừa sai Việt Nam đầu tiên vào những thời kỳ đầu thuộc số điên này.

Kính thưa Anh Chị em,

Ngày nay, dẫu không đến nỗi phải cảnh “một nấm mồ vô danh”, nhưng có lẽ Thiên Chúa cũng đang thực sự lúng túng khi Ngài không biết phải “sai ai đây”. Vì thế, Lời Chúa nói với Isaia – bài đọc một – nói với các nhà thừa sai ngày nào vẫn đang ngỏ với chúng ta, “Ta sẽ sai ai đây?”.

Trình thuật về ơn gọi của Isaia truyền tải một cảm giác về sự khác biệt và uy nghi của Thiên Chúa. Isaia nhìn thấy Chúa “ngự trên ngai rất cao; tà áo của Người bao phủ Đền Thờ” lấp đầy nơi thánh. Nhà tiên tri có một ý thức sâu sắc về sự bất xứng của mình khi đứng trước sự hiện diện của Đấng Thánh Khiết.

Ngược lại, trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói về một Thiên Chúa liên quan mật thiết đến các chi tiết trong công trình sáng tạo của Ngài. Không con chim sẻ nào rơi xuống đất mà Cha trên trời không biết; Ngài là Đấng đếm từng sợi tóc trên đầu mỗi con cái. Nếu con chim sẻ nhỏ bé – hai con có thể mua được một hào ở chợ – là quý trước mặt Chúa Cha thì bạn và tôi quý trọng hơn biết bao, “Các con còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ”.

Không có sự xung đột giữa Thiên Chúa của Isaia và Thiên Chúa của Chúa Giêsu. Ngài là một Thiên Chúa vừa ở bên ngoài chúng ta một cách vô cùng, vừa can thiệp sâu sắc vô hạn các chi tiết bên trong cuộc sống mỗi người. Chính vì Ngài là Cha của chúng ta, nên chúng ta không sợ hãi khi làm chứng cho Chúa Giêsu, tuyên xưng Ngài trước mặt người khác. Hãy nói với Ngài, “Dạ, con đây!” và ‘xuống tàu!’.

Anh Chị em,

“Dạ, con đây!”. Với Isaia, bạn và tôi có thể thưa lên như thế khi biết Đấng sai chúng ta đang đồng hành với chúng ta trên mọi bước đường. Hãy nhớ, “Đấng kêu gọi anh em là Đấng trung tín, và Ngài sẽ trung tín đến cùng!” – Phaolô. Như Isaia, chúng ta có thể cự nự với lý do này lý do khác, “Khốn thân tôi! Vì tôi là một người môi miệng ô uế”. Và còn hơn thế, “Tay con ô uế, trí con ô uế… Con đang sống giữa một xã hội ô uế”. Nhưng Chúa nói, “Hãy nhìn xem, than hồng đã chạm đến lưỡi ngươi, lỗi ngươi được xoá, tội ngươi được tha!”; “Mỗi ngày các Bí tích chạm đến con, Bí tích Hoà Giải tẩy sạch con, chữa lành con; Bí tích Thánh Thể bổ sức con, nuôi dưỡng con!”. Và khi Thiên Chúa nói xong, Isaia không tài nào cưỡng lại, để rồi ậm ự như bạn và tôi cũng sẽ ậm ự, “Dạ, con đây, xin sai con đi!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạ, con đây! Chỉ xin cho con hiểu rằng, mức độ con nhận ra sự quan phòng của Chúa ‘tuỳ thuộc’ mức độ con ném mọi âu lo vào lòng thương xót của Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

***************

Thứ Bảy Tuần XIV Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

24 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ. 25 Trò được như thầy, tớ được như chủ, đã là đủ rồi. Chủ nhà mà người ta còn gọi là Bê-en-dê-bun, huống chi là người nhà.

26 “Vậy anh em đừng sợ người ta. Thật ra, không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết. 27 Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày ; và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng.

28 “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn. Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hoả ngục. 29 Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không ? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. 30 Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. 31 Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ.

32 “Phàm ai tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ tuyên bố nhận người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời. 33 Còn ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì Thầy cũng sẽ chối người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.”


 

Người làm điều xấu nhưng theo lương tâm ngay thẳng thì có tội trước mặt Chúa không?-Cha Vương

Ngày Thứ 6 tốt lành cả trong lẫn ngoài nhé. Xin bạn hãy tiếp tục cầu nguyện cho nạn nhân của chiến tranh và bão táp.

Cha Vương

Thứ 6: 12/7/2024

GIÁO LÝ:  Người làm điều xấu nhưng theo lương tâm ngay thẳng thì có tội trước mặt Chúa không? Không. Nếu ai đã xét mình và phán đoán đúng, họ phải theo tiếng lương tâm mình, dù không may họ làm sai. (YouCat, số 298)

 SUY NIỆM: Thiên Chúa không thể quy các hậu quả xấu cho ta vì một sai lầm vô tình do lương tâm phán đoán. Dù thực sự là phải luôn theo lương tâm, ta không nên quên rằng ta thường hay bóp méo các sự việc, giết chết, xuyên tạc, lừa gạt bằng cách viện dẫn các quyền của lương tâm để lạm dụng. (YouCat, số 298 t.t.)

❦ “Lương tâm phải được rèn luyện và phán đoán luân lý phải được soi sáng. Một lương tâm được rèn luyện tốt sẽ phán đoán ngay thẳng và chân thật. Lương tâm này sẽ đưa ra những phán quyết theo lý trí, phù hợp với điều kiện đích thực như Đáng Sáng Tạo đầy khôn ngoan muốn. Việc giáo dục luơng tâm rất cần thiết cho những người chịu các ảnh hưởng tiêu cực và bị tội lỗi cám dỗ làm theo ý riêng và bỏ những giáo huấn chân thực.”(Sách Giáo Lý Công Giáo, số 1783)

LẮNG NGHE: Lạy Chúa, Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi. (Tv 119:105)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, có những lần con giả điếc làm ngơ trước tiếng gào thét của lương tâm. Xin cho con luôn biết lắng nghe và quay về với Chúa để được sống đời đời.

THỰC HÀNH: Có bao giờ bạn viện lý do này lý do khác để làm điều sai chưa? Nhìn lại sự lựa chọn của bạn trong ngày hôm nay.

From: Do Dzung

XIN VÂNG | TÂM ĐOAN  

LUÔN LÀ CHIÊN – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

  Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

“Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói”.

Từ thế kỷ 17, Lancelot Andrewes đã dâng một lời cầu nguyện lạ lùng, “Lạy Chúa, hãy ở trong con, để bổ sức con; ở ngoài con, để canh chừng con; ở trên con, để bảo vệ con; ở dưới con, để nâng đỡ con; ở trước con, để dẫn dắt con; ở sau con, để con khỏi lạc; ở quanh con, để bao bọc con… Nhờ đó, con luôn là chiên, trung kiên đến cùng!”.

Kính thưa Anh Chị em,

Mở đầu Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nhắc đến bốn loài vật: chiên, sói, rắn và bồ câu! Qua đó, Ngài muốn nói với nhóm Mười Hai rằng, Ngài đang sai họ đến những nơi mà nền ‘văn hoá thù địch Thiên Chúa’ rất lớn! Vì thế, họ phải ‘luôn là chiên!’.

Chúa Giêsu không yêu cầu chúng ta có khả năng đối mặt với bầy sói, nghĩa là có thể tranh luận, phản biện, đưa ra những lý lẽ để tự bảo vệ mình. Không, không! Chúng ta có thể nghĩ, “Hãy để chúng tôi trở nên thích nghi, đông đảo, có uy tín và thế giới sẽ lắng nghe, tôn trọng và chúng tôi sẽ đánh bại bầy sói!”. Không, không phải thế! “Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói”, như những con chiên non. Điều này thật quan trọng! Nếu bạn không muốn trở thành chiên, Chúa sẽ không bảo vệ bạn khỏi bầy sói. Hãy giải quyết ‘căn tính’ này tốt nhất có thể! Nhưng nếu bạn là chiên, hãy yên tâm, Chúa sẽ bảo vệ bạn khỏi bầy sói! Khiêm tốn. Đúng, Ngài chỉ yêu cầu chúng ta khiêm tốn, hiền lành, có ý chí sống vô tội và sẵn sàng hy sinh.

Và Chúa Giêsu, Người Chăn Chiên, sẽ nhận ra chiên mình và sẽ bảo vệ chúng đến cùng. Mặt khác, những con chiên ‘cải trang’ thành sói sẽ bị vạch mặt và bị xé xác từng mảnh. “Chừng nào chúng ta còn là chiên con, chúng ta sẽ chiến thắng. Ngay cả khi có nhiều sói vây quanh, chúng ta vẫn sẽ chiến thắng. Nhưng nếu trở thành sói – ‘À, thật thông minh, nhìn này, tôi cảm thấy hài lòng về bản thân mình!’ – chúng ta sẽ bị đánh bại, bởi lẽ bạn sẽ mất đi sự giúp đỡ của Người Chăn Chiên. Mục Tử Giêsu không chăn sói, Ngài chăn chiên!” – Gioan Kim Khẩu. Nếu tôi muốn thuộc về Chúa Giêsu, tôi phải để Ngài chăn dắt tôi, những con chiên hiền, khiêm tốn, nhân hậu như Mục Tử của mình.

Các môn đệ sẽ dễ bị tổn thương như chiên trước sói. Tuy nhiên, Chúa Giêsu còn nói, “Anh em phải khôn như rắn, đơn sơ như bồ câu!”. Để đối phó với sói, chiên phải thông minh như rắn, luôn “bảo vệ cái đầu”, tức bảo vệ đức tin chân chính của mình; đơn sơ như bồ câu, nhẹ nhàng bay đi để “bảo vệ bản thân” khỏi sự thù địch không cần thiết.

Anh Chị em,

“Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói”. Văn hoá thù địch Thiên Chúa thời Chúa Giêsu vẫn kéo dài cho tới ngày nay. Ở nhiều nơi trên thế giới, hoàn cảnh các Kitô hữu bị bách hại, có thể nói, trở nên khắc nghiệt hơn, ngay cả ở những quốc gia trước đây đã từng ủng hộ Kitô giáo. Nhiều Kitô hữu ngày càng cảm thấy mình như chiên giữa sói và ý thức hơn tính cần thiết phải khôn như rắn, trong khi vẫn phải hiền lành như chim bồ câu. Vì thế, trước hết và trên hết, bạn và tôi phải luôn ghi nhớ một điều, tôi pr ‘luôn là chiên’, tín thác tuyệt đối vào Chủ Chiên Nhân Lành của mình.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, để có thể chiến thắng sói dữ, cho con biết ‘luẩn quẩn’ bên Chúa, Đấng ở trên con, trong con, ngoài con, trước con, sau con và cả ‘dưới’ con!”, Amen.

 Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

From: KimBang Nguyen

*************

Thứ Sáu Tuần XIV – Mùa Thường Niên, Năm Chẵn

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

16 Khi ấy, Đức Giê-su nói với các Tông Đồ rằng : “Này, Thầy sai anh em đi như chiên đi vào giữa bầy sói. Vậy anh em phải khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu.

17 “Hãy coi chừng người đời. Họ sẽ nộp anh em cho các hội đồng, và sẽ đánh đập anh em trong các hội đường của họ. 18 Và anh em sẽ bị điệu ra trước mặt vua chúa quan quyền vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho các dân ngoại. 19 Khi người ta nộp anh em, thì anh em đừng lo phải nói làm sao hay phải nói gì, vì trong giờ đó, Thiên Chúa sẽ cho anh em biết phải nói gì : 20 thật vậy, không phải chính anh em nói, mà là Thần Khí của Cha anh em nói trong anh em.

21 “Anh sẽ nộp em, em sẽ nộp anh cho người ta giết, cha sẽ nộp con, con cái sẽ đứng lên chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. 22 Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát.

23 “Khi người ta bắt bớ anh em trong thành này, thì hãy trốn sang thành khác. Thầy bảo thật anh em : anh em chưa đi hết các thành của Ít-ra-en, thì Con Người đã đến.”


 

VÔ GIÁ MÀ CHO KHÔNG – Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế) 

“Các con đã được cho không, thì cũng phải cho không như vậy!”.

“Chúng ta không trả gì cho tình yêu của Chúa Cha, không trả gì cho sự cứu chuộc của Chúa Con, không trả gì cho bảy nguồn ân huệ của Chúa Thánh Thần; và cũng không trả gì cho sự yên nghỉ hạnh phúc đời đời của mình! Thật đáng kinh ngạc khi nghĩ đến những gì chúng ta hưởng và những gì chúng ta đáng chịu. Hãy gắn trên cửa địa ngục tấm bảng “Đáng Chịu”, trên cửa thiên đàng tấm bảng “Cho Không!”. Những gì Thiên Chúa dành cho chúng ta là vô giá mà cho không!” – Richard Baxter.

Kính thưa Anh Chị em,

“Những gì Thiên Chúa dành cho chúng ta là vô giá mà cho không!”. Lời Chúa hôm nay đặt ra câu hỏi, chỉ riêng Tin Mừng, giá phải trả của nó là bao nhiêu? Thật thú vị, không chỉ một mà là hai: giá ‘mua’, giá ‘bán!’. Phải ‘tốn’ bao nhiêu để ‘mua hay nhận’ Tin Mừng? Và phải ‘tính’ bao nhiêu để ‘bán hay trao tặng’ nó? Kết quả là một câu trả lời kép, nó ‘vô giá mà cho không’ nên liệu đó mà ‘mua’, liệu đó mà ‘bán!’.

Tin Mừng – Lời Thiên Chúa – không bao giờ được thanh toán bằng tiền hoặc hiện vật. Nó vô giá! Chúa Giêsu nói, “Các con đã được cho không”, nghĩa là để có nó, bạn không phải trả bất cứ một thứ gì. Lời vô giá đó xem ra cũng đã từng được tặng không cho Israel. Qua Hôsê, Thiên Chúa nói với họ những lời không thể ngọt ngào hơn, “Khi Israel còn non trẻ, Ta đã yêu nó; từ Ai Cập, Ta đã gọi con Ta về”; “Ta đã tập đi cho Épraim, đã đỡ cánh tay nó”; “Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi” – bài đọc một. Israel không trả gì cả, tuyệt đối không, khi được chọn làm dân riêng của Ngài!

“Thì cũng phải cho không như vậy!”. Chúng ta không có quyền tính phí hoặc mong đợi bất cứ điều gì để cho đi một cái gì đó mà chúng ta không sở hữu. Sứ điệp cứu rỗi của Phúc Âm thuộc về Chúa Kitô; Ngài đến thế gian, tự do trao tặng nó miễn phí cho mọi người! Chúng ta cũng phải tặng miễn phí Tin Mừng cho người khác; hành động tặng trao này hàm chứa một đòi hỏi âm thầm, thúc giục hiến dâng chính mình. Vậy đâu là lời biện minh cho việc tự do ‘tặng trao’ này? Lý do chỉ vì chúng ta hưởng nhận từ Thiên Chúa tình yêu đời đời của Ngài, một tình yêu ‘vô giá mà cho không!’.

Anh Chị em,

“Phải cho không như vậy!”. Tại sao? Bởi lẽ, Tin Mừng không là gì khác ngoài một Con Người, Đức Giêsu Kitô! Ngài đến giữa chúng ta, trong chúng ta, cách nhưng không; thì đến lượt, chúng ta cũng phải trở thành món quà ‘cho không’ đối với người khác! Mọi sự bạn và tôi có, ơn tự nhiên, ơn siêu nhiên; từ đôi môi biết nói, đôi tai biết nghe; từ hơi thở tự nhiên, siêu nhiên; từ sự sống thể xác, tinh thần; từ những gì thấy được đến những gì vô hình; thời gian, không gian… mọi sự đều được ‘cho không’. Đó là “tình yêu vĩnh cửu của Chúa Cha, sự cứu chuộc của Chúa Con, bảy nguồn ân huệ của Chúa Thánh Thần”. Nếu cảm nhận sâu sắc ân huệ của Thiên Chúa, chúng ta hẳn đã thay đổi cách sống! Hôm nay, hãy bắt đầu lại với những gì nhỏ nhất, một nụ cười, một sự hiện diện cảm thông, một ánh mắt nhân từ, một lời nói yêu thương… và nhất định thế giới sẽ đổi thay!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, những gì con hưởng, Chúa ‘cho không’; những gì con đáng chịu, Chúa ‘rước lấy’. Xin dạy con luôn sống trong tâm tình sám hối và tạ ơn!”, Amen.

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)  


 

Các vị tử đạo Trung Hoa-Cha Vương

Xin Chúa là sức mạnh và là nguồn an ủi đồng hành với bạn trong cơn bão táp của cuộc sống nhé. Mình sẽ cầu nguyện cho bạn và tất cả những nạn nhân của cơn bão Beryl hôm nay.

Cha Vương

Ngày hôm nay 9/7, Giáo hội cử hành thánh lễ tôn kính các vị tử đạo Trung Hoa. Các ngài là những người đã nêu gương anh dũng trong đời sống đức tin Kitô giáo dọc theo lịch sử của đất nước này. Thánh Augustinô Zhao Rong, đã anh dũng tử đạo để minh chứng đức tin, là một trong số 122 tín hữu Công giáo đã hy sinh suốt từ năm 1648 đến năm 1930.

Vào năm 1815, một giám mục tên Gioan Gabriel Đufresse bị bắt. Lúc ấy, việc thực hành đạo Kitô bị coi là một hành vi chống lại luật lệ của đất nước Trung Hoa. Một anh lính Trung Hoa canh giữ đức giám mục rất đỗi khâm phục ngài bởi sự bình thản và lòng kiên nhẫn đối với cuộc bách hại. Sau khi giám mục Đufresse bị giết, người lính này đã xin gia nhập Giáo hội. Anh được chịu phép Thanh tẩy và nhận tên là Augustinô. Sau này, Augustinô gia nhập chủng viện và học làm linh mục.

Thụ phong linh mục chẳng bao lâu, Augustinô cũng bị bắt vì là Kitô hữu. Người ta đã tra tấn Augustinô dữ dội hầu làm cho ngài chối bỏ niềm tin vào Đức Kitô. Thế nhưng, những đau khổ ấy lại chỉ giúp cho Augustinô Zhao Rong thêm can đảm và làm xác tín hơn niềm tin của ngài. Augustinô Zhao Rong bị lên án tử và tên ngài được ghi vào danh sách các tín hữu Trung Hoa anh dũng đã hy sinh mạng sống để làm chứng cho niềm tin của mình.

Danh sách các vị anh hùng này bao gồm 76 giáo dân, một số em thiếu nhi thậm chí mới bảy tuổi, 8 chủng sinh, 24 linh mục và 6 giám mục. Trong số này, có 88 vị là người gốc Trung Hoa và 34 vị là các nhà truyền giáo đến từ nhiều quốc gia khác nhau, nhưng các vị đã nhận Trung Hoa là quê hương của mình.

Chúng ta hãy noi gương thánh Augustinô Zhao Rong và các bạn tử đạo Trung Hoa. Như các ngài, chúng ta hãy sống niềm tin của mình cách vui tươi. Chúng ta hãy can đảm sống cho sự thật dù đôi lúc đó không phải là điều dễ thực hiện.

(Dịch giả: Đa Minh M Nguyễn Xuân Lộc, CMC)

HIỆP LỄ: BIỂN ĐỜI GIÔNG TỐ – HIỆP LỄ CHÚA NHẬT 12 TN B. Lm Thái Nguyên 

Người lấy làm lạ vì họ không tin. (Mc 5:5-6)-Cha Vương

Người lấy làm lạ vì họ không tin. (Mc 5:5-6)

Chúc một ngày Chúa Nhật thật hạnh phúc được cả Thiên Chúa lẫn mọi người yêu thương và quý chuộng. Zui zẻ hồn nhiên nhé.

Cha Vương

CN: 07/7/2024

TIN MỪNG: Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. Người lấy làm lạ vì họ không tin. (Mc 5:5-6)

SUY NIỆM: Một trong những vấn đề gai góc của thời đại ngày nay là liệu trong tương lai giới trẻ có còn tin vào Chúa nữa không? Vấn đề ở đây không phải là Giáo Hội đang  bị lung lay nhưng mà là đức tin của người tín hữu, đặc biệt là giới trẻ hôm nay đang gặp quá nhiều chướng ngại, nào là văn minh vật chất, nào là óc thực nghiệm, trí tuệ nhân tạo và duy khoa học, sợ dấn thân và thích yên ổn. Trong khi đức tin đòi hỏi phải dấn thân, phải phó thác, phải hy sinh. Đức tin thì lại đồng nghĩa với bị quên lãng, bị bách hại và phải chấp nhận hy sinh. Thảm nào khi nói đến Chúa thì họ cảm thấy ngán ngẩm vì phải hy sinh trong một xã hội đẩy mạnh lối sống hưởng thụ. Trong bài viết “Tại sao phải bận tâm với đức tin?”, tác giả diễn tả thật chính xác về nhu cầu của đức tin như sau: “Đức tin Kitô giáo là chiếc cầu cho phép chúng ta qua bờ bên kia. Đối với những ai nhắm đến cuộc sống vĩnh cửu, thì đức tin Kitô giáo giống như một bàn tay vươn ra nắm lấy người đó và giúp vượt qua một vách núi cheo leo. Đức tin tựa như bờ vai mà trên đó con người có thể dựa vào khi hành trình trở nên quá khó khăn. Đức tin tựa như ánh sáng xuất hiện trong đêm tối và chiếu sáng con đường, như cơn gió nổi lên và đẩy những cánh buồm trôi. Đức tin biến đổi cuộc sống thường ngày của chúng ta. Thậm chí đức tin còn làm sáng tỏ nỗi u ám nhất trong chúng ta. Bạn tự hỏi mục đích của đức tin là gì…. Đó là hãy sống một cuộc sống cách đơn sơ và sống vĩnh cửu! “

LẮNG NGHE: Hãy nghiệm xem CHÚA tốt lành biết mấy: hạnh phúc thay kẻ ẩn náu bên Người! (Tv 34:9)

CẦU NGUYỆN: Lạy Chúa, xin tăng thêm niềm đức tin cho con!

THỰC HÀNH: Đọc chậm và suy niệm Kinh Tin Kính: Tôi tin kính Đức Chúa Trời là Cha phép tắc vô cùng dựng nên trời đất.Tôi tin kính Đức Chúa Giêsu Kitô là Con Một Đức Chúa Cha cùng là Chúa chúng tôi; bởi phép Đức Chúa Thánh Thần…

From: Do Dzung

Cho Con Vững Tin – Gia Ân (St: Lm. Nguyễn Duy) 

ĐIỀU PHI THƯỜNG – (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

“Bởi đâu ông ta được như vậy?”.

Trong “Les Misérables”, “Những Người Khốn Khổ”, J. Valjean ở tù 19 năm vì ăn cắp một ổ bánh mì. Được tự do, anh đến nhà một Giám mục, được ăn ngon và ngủ qua đêm. Tối đó, J. Valjean lấy cắp bộ đồ ăn bằng bạc và bị bắt. Cảnh sát giao anh cho vị Giám mục; nhưng, chỉ để nghe, “Tôi đã tặng chúng cho anh ta. Và Jean, bạn quên cái chân đèn!”. J. Valjean đã sốc; sau đó, anh thực sự ăn năn vì lòng tốt phi thường của vị Giám mục.

Kính thưa Anh Chị em,

“Hãy nhận ra ‘điều phi thường’ giữa những gì bình thường!”. Điều phi thường vĩ đại nhất của lịch sử nhân loại vẫn là Giêsu, Ngôi Lời làm người. Vậy mà, Tin Mừng Chúa Nhật   hôm nay cho biết, Ngài về thăm quê, vào hội đường, đồng hương của Ngài không đón nhận Ngài; còn hơn thế, họ xúc phạm Ngài. Họ tự hỏi, “Bởi đâu ông ta được như vậy?”.

Qua miệng Êzêkiel, Thiên Chúa phán, “Chúng phải biết rằng có một ngôn sứ đang ở giữa chúng!” – bài đọc một. Ngạc nhiên thay, vị ngôn sứ Êzêkiel tiên báo chính là Chúa Giêsu. Buồn thay, cuộc gặp gỡ của Ngài với người cùng quê thật đáng thất vọng! Thoạt tiên, họ ngạc nhiên về sự khôn ngoan và những việc Ngài làm; nhưng sau đó, họ “vấp phạm”; đúng hơn, ‘xúc phạm’ Ngài. Họ không hiểu làm thế nào, một người họ biết rạch ròi đến thế lại có thể phi thường đến vậy! Họ để cho sự gần gũi và thân quen che phủ khả năng của một niềm tin lẽ ra phải có đối với Ngài, cùng với sự vui mừng trước Con Thiên Chúa.

“Ngôi Lời đãlàm người và ở giữa chúng ta”; “Ngài đã đến, nhưng người nhà của Ngài không tiếp nhận Ngài”. Nhà thơ Gerard M. Hopkins diễn tả chân lý này một cách tuyệt vời, “Thế giới bị buộc tội bởi sự vĩ đại của Thiên Chúa!”; “Trên một thế giới bị bẻ cong, Đức Thánh Linh vẫn ấp ủ nó với bầu ngực ấm áp và ôi, với đôi cánh rạng ngời!”. Đó là một thế giới không nhận ra ‘điều phi thường’ giữa những gì bình thường!

Tin Mừng muốn nói, Thiên Chúa có thể đến với chúng ta qua bất cứ ai – thân quen hay xa lạ – bất cứ biến cố nào. Vì thường khi, chúng ta coi những gì quen thuộc là hiển nhiên; vậy mà chúng vẫn tiết lộ những bí ẩn về sự vĩ đại và hoạt động của Thiên Chúa trong thế giới. Ngài vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu cả trong những gì chúng ta ước nó đừng bao giờ xảy ra. Như vậy, cả nơi những con người vốn có thể gây đau đớn cho chúng ta, những người ‘không mong chờ’ nhất, thì ‘điều phi thường’ của Thiên Chúa vẫn xảy ra!

Đó là những gì Phaolô gọi là “cái dằm đâm vào thân xác”. Nhưng nhờ cầu nguyện, Phaolô nghe được, “Ơn của Thầy đã đủ cho an, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối!”. Lời Chúa dạy chúng ta, hãy cậhy trông vào Chúa, “Mắt chúng ta hướng nhìn lên Chúa, tới khi Ngài xót thương chút phận!” – Thánh Vịnh đáp ca.

Anh Chị em,

“Bởi đâu ôn ta được như thế?”. Đừng đặt câu hỏi như vậy, nhưng ngược lại! Bởi đâu tôi được Chúa thương nhiều như vậy? Rất dễ dàng, chúng ta vẫn có thể rơi vào cạm bẫy khiến Chúa Giêsu quay đi. Đã bao lần chúng ta đánh mất cơ hội không gặp được Ngài qua các biến cố, qua những con người. Và chúng ta mất ơn Chúa. Chúng ta quên rằng, chính những con người, những biến cố đó là những hồng ân chính Ngài gửi tặng.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, qua những sự việc ‘tầm thường’, những con người ‘bình thường’ và cả người ‘bất thường’, cho con nhận ra ‘điều phi thường’ Chúa thương gửi trao!”, Amen.

 (Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

From: KimBang Nguyen

***********************

CHÚA NHẬT XIV THƯỜNG NIÊN NĂM B

Bài trích thư thứ hai của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Cô-rin-tô.

7 Thưa anh em, để tôi khỏi tự cao tự đại vì những mặc khải phi thường tôi đã nhận được, thân xác tôi như đã bị một cái dằm đâm vào, một thủ hạ của Xa-tan được sai đến vả mặt tôi, để tôi khỏi tự cao tự đại. 8 Đã ba lần tôi xin Chúa cho thoát khỏi nỗi khổ này. 9 Nhưng Người quả quyết với tôi : “Ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối.” Thế nên tôi rất vui mừng và tự hào vì những yếu đuối của tôi, để sức mạnh của Đức Ki-tô ở mãi trong tôi. 10 Vì vậy, tôi cảm thấy vui sướng khi mình yếu đuối, khi bị sỉ nhục, hoạn nạn, bắt bớ, ngặt nghèo vì Đức Ki-tô. Vì khi tôi yếu, chính là lúc tôi mạnh.

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.

1 Khi ấy, Đức Giê-su trở về quê quán của Người, có các môn đệ đi theo. 2 Đến ngày sa-bát, Người bắt đầu giảng dạy trong hội đường. Nhiều người nghe rất đỗi ngạc nhiên. Họ nói : “Bởi đâu ông ta được như thế ? Ông ta được khôn ngoan như vậy, nghĩa là làm sao ? Ông ta làm được những phép lạ như thế, nghĩa là gì ? 3 Ông ta không phải là bác thợ, con bà Ma-ri-a và là anh em của các ông Gia-cô-bê, Giô-xết, Giu-đa và Si-môn sao ? Chị em của ông không phải là bà con lối xóm với chúng ta sao ?” Và họ vấp ngã vì Người. 4 Đức Giê-su bảo họ : “Ngôn sứ có bị rẻ rúng, thì cũng chỉ là ở chính quê hương mình, hay giữa đám bà con thân thuộc, và trong gia đình mình mà thôi.” 5 Người đã không thể làm được phép lạ nào tại đó ; Người chỉ đặt tay trên một vài bệnh nhân và chữa lành họ. 6 Người lấy làm lạ vì họ không tin. Rồi Người đi các làng chung quanh mà giảng dạy.