CHUYỆN CẢM ĐỘNG VÀ ĐÁNG SUY NGẪM

 CHUYỆN CẢM ĐỘNG VÀ ĐÁNG SUY NGẪM

Một vụ nổ xảy ra tại Donetsk, Ukraine, ngày 20/10/2014

Căn nhà bốc cháy, người chủ trước lúc chạy thoát thân đã nhớ và tháo bỏ dây xích của chú chó trong nhà, hy vọng nó cũng mau theo chủ bỏ chạy ra ngoài. Nhưng không …. con chó này đã không làm như thế mà quay đầu xông vào căn nhà đang cháy.

Đây là điều người chủ không ngờ tới, nhưng lửa mỗi lúc một lớn, họ không tài nào quay trở lại để cứu con chó của mình. Khi người chủ còn đang lo âu nôn nóng, thì con chó từ trong biển lửa xông ra, miệng đang ngậm một chú mèo con.

Con mèo này cũng là thú nuôi của gia đình, cả hai vẫn đùa giỡn với nhau, vậy nên khi ngọn lửa bùng cháy, phản ứng đầu tiên của chú chó chính là đi cứu bạn.

Hành động dũng cảm của chú chó này đã khiến người chung quanh cảm động. Con mèo con thân thể gầy yếu, bị mắc kẹt trong biển lửa, không biết lối nao mà chạy; nếu chú chó không quay lại cứu, mèo con chắc hẳn sẽ chết trong biển lửa.

Trong lúc nguy cấp đó, chú chó không một chút do dự, lao vào biển lửa để cứu người bạn thân. Tình bạn có hậu của nó rất đáng cho chúng ta thán phục.

Chính chúng ta đây, ngay tại thời khắc giữa sự sống và sự chết, sẽ có người chỉ lo cho mạng sống của riêng mình, nhưng chú chó này hoàn toàn ngược lại. Chú không ngại tình huống sống hay chết.

Câu chuyện cho chúng ta thấy rằng hãy trân quý cuộc sống, ngay cả của những con vật, và tất cả mọi thứ xung quanh bạn, bởi chúng đều có linh tính và tình cảm.

Xin chuyển cho mọi người để càng nhiều người hơn nữa biết được câu chuyện cảm động này.

St.

Image may contain: outdoor

Ðầu Ðường Xó Chợ – 1934 – Nhất Linh

Ðầu Ðường Xó Chợ – 1934

Nhất Linh

Từ năm thầy tôi mất, anh chị tôi rời bỏ chốn quê nhà đi tha phương cầu thực, đến ở một túp nhà tranh ở ngay đầu chợ C… Bắt đầu từ đó, tôi bỏ cái đời cũ là cái đời một cậu con quan ăn sung mặc sướng, bước chân vào một cuộc đời riêng mới cho tôi: tôi gọi là cái đời đầu đường xó chợ.

Năm ấy tôi mới mười ba tuổi.

Cái xã hội xó chợ ấy khác hẳn với cái xã hội quí phái của tôi ngày trước: này gia đình bác Tèo bán bánh đúc, vợ chồng bác xã Tắc kéo xe, mẹ con nhà hai Lộc bán nồi đất.

Từng gia đình nho nhỏ lúc nhúc trong những gian nhà xiêu vẹo, tối tăm, bẩn thỉu. Trước nhà một cái rãnh nước dài, đầy những vỏ dưa, lá chuối, giẻ rách.

Thật là một xã hội xấu xa, mà xấu xa vì nghèo khổ quá. Tự nhiên tôi đem lòng mến những đứa trẻ cùng trạc tuổi tôi của những gia đình hèn hạ ấy: cái Nhớn, thằng Cu, con Tẹo là bạn tôi cả. Tôi đã trông thấy chúng ăn cả bữa cơm có dúm muối, vài quả cà thâm hay đĩa rau sam luộc, tôi đã thấy chúng nhặt những gốc mía người ta vứt đi mà chia nhau hít cho đỡ thèm, nên tôi thương; chiều mát tôi đi với chúng ra đồng, xem chúng đặt những cái lờ vào các lạch con để bắt tôm cá. Chúng được nhiều tôm cá, tôi cũng mừng hộ và tôi đợi đến bữa cơm của chúng để xem trong mâm có được thêm đĩa cá rô kho hay mấy con tôm đỏ nào không.

Người mà tôi quí nhất hồi đó là chị Hiên, vợ một người phu xe ở xế cửa nhà tôi.

Nguyên anh chị tôi được lĩnh một cái ty bán thuốc phiện, nên chị Hiên thường lui tới mua thuốc cho chồng. Lần đầu tôi trông thấy chị ta, tôi đem lòng thương hại ngay. Bây giờ tôi mới rõ rằng tôi có cái cảm tình đó vì chị Hiên còn trẻ, xinh và có duyên, lại lấy phải chồng nghiện ngập, xấu xí. Nhưng chị Hiên thì không nghĩ như tôi. Cả ngày chị cặm cụi ngồi đan lờ trong khi chồng đi kéo xe vắng. Hôm nào chị bán lờ được một hào, chị mua cho chồng một hào thuốc thì chị lấy làm vui vẻ, sung sướng lắm.

Chị không nghĩ gì đến thân chị, có cái áo nâu đã bạc, đã vá tay, vá vai, vá lưng mà chị không chịu để dành tiền may cái áo mới.

Trí non nớt của tôi không sao hiểu được cách hành động của chị đối với một người chồng nghiện ngập, hèn hạ như thế.

Một hôm, tôi sang bên nhà chị, thấy chị ngồi gục đầu vào cánh tay, bên cạnh mấy chiếc lờ đan dở. Tôi vào, chị ngẩng lên nhìn, hai con mắt như có ngấn lệ. Tôi vừa định quay ra thì chị ta vẫy tôi lại gần hỏi khẽ:

– Này cậu, cậu có một hào, cậu cho tôi vay, vài hôm tôi giả.

– Tôi làm gì có tiền cho bác vay! Bác vay làm gì?

Chị Hiên lẳng lặng chỉ vào trong buồng. Tôi hỏi:

– Bác giai đau phải không? ốm hay sao mà rên dữ thế?

– Cậu ạ, hai ngày hôm nay, nó lên hai cơn sốt rét, không đi kéo xe được. Nhà không có tiền, tôi phải nhịn cơm từ hôm qua, nhưng nguy nhất là hết tiền mua thuốc. Đã ốm mà cơn nghiện lên thì chết mất. Hay cậu về ăn cắp ở nhà một hào chỉ cho tôi vay.

Tôi mỉm cười, lắc đầu:

– Chiều tối, bác mang tiền lại mua thuốc, tôi thêm cho ít nhiều thì họa may… còn tiền thì tôi không thể nào có được.

Vừa lúc ấy con gà trống to của anh chị tôi nuôi lởn vởn đến bên cạnh mẹt vừng của chị Hiên phơi trước cửa. Chị Hiên tay xua con gà, miệng nói đùa:

– Giá được con gà này mà bán thì chồng tôi tha hồ hút.

Đã khuya, nhà tôi đóng cửa đi ngủ, bỗng có người gọi mua thuốc.

Tôi nhanh nhẹn cầm cây đèn hoa kỳ ra vì tôi biết chắc đấy là chị Hiên mua thuốc cho chồng. Qua khung cửa bán thuốc, một cái bàn tay thò vào cầm một cái vỏ hến trong có một hào chỉ đã nhẵn mặt. Chị tôi cầm lấy đồng hào, nhìn đi nhìn lại rồi nói:

– Đưa hào khác thì bán, hào này nhẵn mặt lắm không tiêu được.

Tôi lo lắm, và tôi chắc chị Hiên đứng ngoài cửa còn lo gấp mấy. Tôi vội bảo chị tôi:

– Thôi, chị cứ nhận cho người ta, mai giả nhà đoan cũng được.

Tôi không dám nói rõ vì tôi biết chị tôi ghét vợ chồng nhà này lắm.

Khi chị tôi cân thuốc xong, quay lưng đi, tôi vội cầm cái que thuốc rỏ thêm vào trong hến một giọt. Lúc đưa cho chị Hiên, tôi bảo khẽ:

– Thêm cho rồi đấy nhé.

Tôi vừa đóng xong cái cửa bán thuốc thì ở ngoài bỗng có tiếng kêu:

– Chết tôi rồi, cậu cho tôi mượn cái đèn, đổ cả rồi!

Tôi đưa đèn ra xong rồi nhìn qua khe cửa, thấy một cảnh tượng không bao giờ tôi quên được; hến thuốc đổ sấp xuống đất, thuốc bắn tung ra thành từng chấm đen nhánh. Chị Hiên cúi xuống lật cái hến lên, cái hến chỉ còn rây một ít thuốc; trong lúc hấp tấp chị lấy ngón tay quệt thuốc dưới đất cho vào hến, nhưng thuốc lẫn cả với đất còn hút gì!

Không làm sao được, chị nhặt cả những hòn đất có dây thuốc để vào bàn tay – Rồi chị cứ ngồi đấy khóc thút thít. Sau thấy chị tôi giục đem đèn vào, tôi phải để mặc chị Hiên ngồi khóc trong bóng tối. Tôi vừa đặt mình xuống giường nằm thì vẳng có tiếng người cãi nhau, tôi chắc là ở nhà chị Hiên, chồng chị đương đánh mắng chị ta.

Sáng hôm sau, tôi sang nhà chị Hiên sớm, thấy chị ta ngồi dựa vào góc, đầu tóc bù xù, vẻ người mệt mỏi, trên trán có một chỗ sưng tím lên. Tôi không thấy mấy cái lờ nan đan dở để đấy, liền hỏi:

– Bác bán lờ đi rồi phải không?

– Không, tôi cất ở dưới bếp.

– Thế hào chỉ hôm qua?

Chị ta thấy tôi hỏi đường đột, nhìn tôi có vẻ sợ hãi, nói một cách hoảng hốt:

– Tôi vay của…. Không! Người ta trả nợ tôi.

– Bác mà có người nợ tiền.

– ấy nợ cũ… đã lâu.

Vừa nói đến đấy thì nghe bên nhà tôi có tiếng người nói to, con đỏ nhà tôi chạy ra ngơ ngác như tìm một vật gì. Tôi hỏi thì nó trả lời:

– Nhà mất con gà, con gà sống thiến to nhất…

Chị Hiên hỏi tôi:

– Con gà nào thế cậu nhỉ!

– Ấy con gà hôm qua nó sang đây mổ vừng của bác ấy.

Chị Hiên thốt nhiên nói:

– Chết tôi rồi! Gà nhà cậu!

Tôi hỏi:

– Làm sao mà chết?

Chị Hiên luống cuống như định nói lại thôi, nhưng cái trí non nớt của tôi đã hiểu rõ, đã đoán ra hết. Tôi ngắm lại chị ta thấy vẻ mặt tái mét, nửa vì đói, nửa vì lo mà tôi đem lòng thương hại vô cùng. Vì hết lòng với chồng phải đi ăn trộm gà lại bị chồng mắng. Tự nhiên tôi muốn tìm cách chống chế cho người đã ăn cắp gà nhà tôi.

Tôi ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo chị ta:

– Được! Bác đừng lo, bác để mặc tôi!

Rồi tôi về nhà chạy thẳng ra cổng sau nhìn xuống sông, bảo chị tôi rằng:

– Nhà mất gà phải không, thôi đừng tìm nữa vô ích, hôm qua tôi thấy con gà giống con gà nhà ta đậu ở dưới thuyền buôn nồi đất. Bây giờ họ đi họ cuỗm đi rồi. Còn biết thuyền ai mà hỏi.

Tôi lấy làm tự đắc rằng đã tìm được một kế hay và rất mừng rằng cái kế đó hiệu nghiệm, vì chị tôi coi như mất hẳn con gà rồi, không cho người đi tìm nữa.

Tôi còn bé không hiểu rằng giúp đỡ một người ăn cắp thế là tốt hay xấu, tôi chỉ biết rằng trong lòng tôi lúc bấy giờ vui vẻ lắm, vui vẻ vì cứu thoát được một người khổ sở, đáng thương.

Về sau, tôi càng ngày càng cách biệt với cái xã hội đầu đường xó chợ ấy. Đến nay đã gần hai mươi năm, cái cảnh đời cũ đã lờ mờ trong trí nhớ, nhưng câu chuyện của chị Hiên thì không bao giờ tôi quên được.

Cái đời đầu đường xó chợ ấy ngay từ thủa còn nhỏ đã dạy cho tôi hiểu rằng: muốn cho người ta dễ có lòng thiện thì phải làm thế nào cho người ta khỏi nghèo khổ, mà một xã hội nghèo khổ thì bao giờ cũng dễ thành một xã hội xấu xa.

Nhất Linh – 1934

Image may contain: one or more people and outdoor

Vụ án mẹ già tạt xăng đốt nhà con gái ruột: Bản án nào cho con?

Câu chuyện buồn

Vụ án mẹ già tạt xăng đốt nhà con gái ruột: Bản án nào cho con?

02/11/20

Người mẹ già cô độc, ngồi trong phiên tòa. (Ảnh qua BaoPhapLuat)

Bà Võ Thị Ánh Nga (SN 1940) có tổng cộng 5 người con và nhiều cháu, nhưng bà chỉ sống một mình trong căn nhà tại đường liên khu 1/6 (phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân, TP.HCM).

Nuôi lớn cả thảy 5 con cho đến khi dựng vợ gả chồng, nhưng bà vẫn không nhờ được vào đứa nào chăm sóc cho mình. Phần lớn ngôi nhà đang ở, bà cho người ta thuê để lấy tiền sinh sống, đồng thời cũng có người qua lại, trò chuyện cùng bà, khiến căn nhà đỡ trống vắng hơn.

Một ngày nọ, đứa con gái lớn của bà là Võ Thị Ánh Hà (SN 1959) dắt theo cả đại gia đình, gồm chồng và 10 con về tá túc nhờ nhà mẹ. Bà Nga vui vẻ đồng ý, nhưng trong thời gian sống chung, hai mẹ con liên tục cãi vã nhiều lần. 

Lừa đảo mẹ ruột để chiếm đoạt tài sản

Có lẽ từ lâu, người con gái đã có ý định muốn chiếm đoạt căn nhà của mẹ ruột. Do đó, trong một lần, chị Hà thủ thỉ với mẹ rằng, muốn vay vốn ngân hàng 50 triệu để kinh doanh, mong bà Nga đi cùng mình đến văn phòng công chứng làm thủ tục.

Lợi dụng bà Nga không biết chữ, phòng công chứng cũng không đọc nội dung văn bản đã ký cho bà Nguyệt nghe. Thân làm mẹ, mà con cái nhờ vả, bà thương con nên tin tưởng không chút nghi ngờ. Nào đâu, cái chữ ký hôm đó, bà đã chính thức giao toàn bộ tài sản của mình cho người con.

Kể từ đó, chị Hà cũng không còn nhân nhượng với mẹ nữa, mỗi lần có gì không như ý, là chị Hà mắng chửi, ngược đãi mẹ thậm tệ, hai mẹ con cứ liên tục khắc khẩu nhau như thế trong thời gian dài. Bà Nga cảm thấy khó mà sống hòa hợp nên yêu cầu gia đình con gái hãy rời khỏi nhà bà.

Lúc này, người con cũng lật bài ngửa với mẹ, chị Hà gằn giọng:  “Ngôi nhà bây giờ là tôi đứng tên, nếu phải ra khỏi đây, thì người đó chính là bà”.

Bà Nga bị sốc trước lời con gái nói, càng không tin sự thật, rõ ràng bà chưa từng đồng ý sang tên nhà cho con, nên đã lên UBND quận Bình Tân để tìm hiểu.

Lúc này thì bà mới ngã ngửa, hóa ra cái hôm ký giấy thế chấp cho vay mà con gái nói, chính là giấy sang tên chuyển nhượng nhà. 

Hồ sơ lưu ở phòng công chứng Gia Định có ghi rõ ràng rằng, ngày 26/4/2010, bà Nga đến làm hợp đồng nhượng quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất cho con gái là Võ Thị Ánh Hà. Từ hợp đồng này, chị Hà đã làm thủ tục sang tên chị. Ngày 4/6/2010, UBND quận đã cấp sổ đỏ cho “chủ mới”.

Bà Nga đau đớn quyết liệt phản đối, cho rằng mình đã bị lừa, vì lúc ký kết bà không hề hay biết gì cả. Tuy nhiên, giấy trắng mực đen đã rõ ràng, bà Nga chỉ biết nuốt đắng vào lòng.

Có một lần trong lúc tranh cãi với con, bà Nga bị con gái tiếp tục đuổi ra khỏi nhà, bà giận bỏ nhà đi bụi 2 – 3 ngày mới về. Khi về đến nhà, do mệt quá, bà nằm xuống chiếc ghế bố để chợp mắt một chút. 

Nào ngờ đứa con gái thấy mẹ về không những không vui mừng, còn cầm chân mẹ lôi dậy, mắng chửi té tát: “Bà về đây làm gì, biến đi!”.

Âm thầm đốt nhà rồi bỏ đi bụi

Đau đớn trước câu nói của con, bà Nga tức giận không kìm được, canh lúc cả nhà đang nằm ngủ trưa, bà âm thầm đi ra cây xăng, mua 50 ngàn xăng về đổ lên yên 2 xe máy dựng trong nhà. Tiếp đến bà ngắt cầu dao điện, lấy một tờ báo châm lửa ném vào 2 chiếc xe máy. 

Ngửi thấy có mùi khét, cả nhà chị Hà tỉnh giấc, hô hoán nhau chạy thoát ra khỏi nhà an toàn. Vụ cháy đã thiêu hủy 2 chiếc xe máy và nhiều tài sản trong nhà, tổng thiệt hại khoảng 200 triệu đồng. Đứa con bé nhất của chị Hà cũng bị bỏng nặng sau đám cháy.

Bà Nga sau đó cũng bỏ nhà đi mất tích, không ai tìm thấy bà đâu nữa.

Không biết mình bị truy nã, vui vẻ theo công an đi về đồn

Sau vụ án đốt nhà, lệnh truy nã bà Nga được chuyển về phòng Cảnh sát truy nã tội phạm (PC52) Công an TP.HCM, và giao cho trinh sát Nguyễn Thành Công thực thi. 

Trong quá trình tìm bà Nga, tổ trinh sát có đi qua các nhà con cái của bà, nhưng bà không ở với ai cả. Do hành tung bà bất định, nên công an phải mất nhiều ngày mới tìm kiếm ra được nơi trú của bà.

Hóa ra, bà đi bán vé số dạo để kiếm tiền, ăn bờ ngủ bụi ở khắp nơi, trên các con phố, vỉa hè, gầm cầu,… có những đêm mưa to, bà không có nơi trú thân nên người ướt nhẹp, đứng núp ở vỉa hè cả đêm không chợp mắt. Gầm cầu thì trú được mưa, nhưng nơi đó không an toàn, vì là nơi nhiều tay nghiện ngập, giang hồ lui tới, do đó bà không dám ngủ ở đó nữa. 

Bà đi bán vé số dạo để kiếm tiền, ăn bờ ngủ bụi ở khắp nơi, trên các con phố, vỉa hè, gầm cầu,… (Ảnh minh họa)

Nhiều người tội bà nên mách, buổi tối xin vào chùa ngủ nhờ, nhưng bà không chịu được sự cô quạnh nên lại tìm đến vỉa hè để ngủ, chẳng nơi đâu là nơi ở cố định của bà. 

Sau một thời gian lang thang, bà may mắn gặp được một gia đình tốt bụng ở phường Bình Trị Đông A, họ cho bà căng tấm bạt trước vỉa hè nhà để trú tạm, còn cho bà sử dụng chung nguồn nước. Trong nơi ở của bà, chỉ có một túi nilon treo vài bộ quần áo, một túi khác treo một chiếc xoong, vài cái chén…

Người trinh sát khi tìm thấy bà, từ xa xa anh bỗng khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình. Kẻ tội phạm mà anh sắp bắt về đồn, chính là một bà lão mái tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, nhỏ thó, gương mặt bà khắc khổ, bi thương, khiến người khác phải chạnh lòng.

Có lẽ hôm nay bà đã thấm mệt sau những ngày dài vất vả ngoài đường, nên bà đã ngủ thiếp đi trên chiếc võng đang treo vắt vẻo. Dáng vẻ co ro, mệt mỏi ấy, khiến người trinh sát cũng không dám đến làm phiền.

“Có lúc tôi nghĩ, hay quay về, không bắt nữa. Nhưng một phần đó là nhiệm vụ, phần nữa đã có lệnh truy nã, tôi không bắt thì người khác cũng bắt. Tôi cố gắng làm cách nào để bà lão cảm thấy nhẹ nhàng nhất”, Trinh sát Công kể lại.

Đồng thời, sau một hồi suy nghĩ, anh cũng chia sẻ thêm rằng: “Và cuối cùng tôi lại nghĩ đến việc đưa bà lão về quy án, để kết cho ‘xong tội’, phần vì ở trại giam còn không khổ sở như lang thang vỉa hè kiếm miếng ăn; cuối cùng tôi quyết định bắt”. 

Mãi đến 16h chiều, trời lúc này đổ mưa to, hai người trinh sát, kiếm cơ hội chạy đến xin trú mưa dưới tấm bạt của bà. Bà lúc này chẳng hề hay biết họ đến để mang bà đi, nên vẫn niềm nở chia sẻ nơi ở của mình cho những người khách lạ.

Phân vân một lúc, người trinh sát bèn mở lại hỏi chuyện bà: “Cô có phải cô Ánh Nga không? Con nghe nói cô mâu thuẫn với con gái, con là công an, mời cô về phường nói chuyện được không?”. 

Nghe thấy có người hỏi thăm mình, bà tủi thân trút hết nỗi lòng tâm sự, vui vẻ theo những người trinh sát lên xe đi về đồn. Nhưng khi đến nơi, bà mới biết mình là tội phạm bị truy nã, vốn dĩ bà tức con nên chỉ định đốt nhà cho hả giận, chẳng biết như thế là phạm pháp.

Lúc này, bà oán trách, gào khóc, bằng sức lực yếu ớt, bà lao vào đánh người trinh sát như để tuôn cho hết những uất ức trong lòng mình. “Con tôi nó cướp nhà tôi, mấy chú không bắt nó, sao lại đi bắt tôi”. 

Tiếng khóc bà như xé lòng, người trinh sát thì cười buồn: “Những lần khác tìm được đối tượng trốn nã, bắt họ về quy án là tôi thấy nhẹ cả người, sao lần này lại thấy lòng nặng trĩu. Bà có sai cái lý thì bị pháp luật trừng trị, nhưng đúng là vụ án này thấy ẩn khuất cái tình. Con cái đối xử bất hiếu với người có công sinh thành nuôi dưỡng mình như vậy, pháp luật nào xử họ, cảnh sát nào có quyền ‘truy nã’ họ đây?”.

Tại phiên tòa TP.HCM, nơi bà Nga bị kết tội, hết thảy 5 người con, không một người có mặt, chỉ mình bà ngồi bơ vơ, tội nghiệp, lắng nghe những lời phán quyết dành cho mình.

HĐXX nhận định, bị cáo đã già yếu, hành vi cũng xuất phát một phần từ lỗi của bị hại, và bị hại cũng đã bãi nại; nên sẽ giảm nhẹ một phần hình phạt. Tòa tuyên xử bà Nga hai năm tù, cho hưởng án treo, với tội danh Huỷ hoại tài sản.

Nghe toàn tuyên án, bà Nga rơi nước mắt, vì bà không còn nơi nào để đi nữa. Con gái thì ngược đãi mẹ, các con trai đã có gia đình riêng, nên bà không thể ở cùng được.

“Bây giờ được thả, tôi không biết phải ở nhờ nhà ai đây”, bà nói trong nước mắt.

Chẳng ai biết rồi cuối cùng bà sẽ ở đâu, chỉ biết hơn 2 năm sau khi vụ án xảy ra, ngôi nhà cũ của bà, đã được người con gái xây lên 2 lầu khang trang, còn người mẹ già yếu gần đất xa trời, vẫn phải bán vé số lang thang khắp nơi. /-

Chúc Di (t/h)

From: Cam Tuyet & KimBang Nguyen

Sau vụ tai nạn giao thông ấy…

Nguyen Thi Kim Hong

 Image may contain: 1 person, sitting

Cảm động quá

Sau vụ tai nạn giao thông ấy, người ta đưa chị vào viện, chị đã đấu tranh giành giật sự sống trong hai ngày. Anh muốn đưa con gái vào thăm nhưng chị cố cản lại, giọng yếu ớt: “Đừng, đừng. Anh đừng làm con bé sợ”. Nói rồi nước mắt chị ứa ra chảy tràn hai bên khóe mắt. Sinh mạng của chị chỉ còn mong manh như sợi chỉ.

Trước khi ra đi chị luôn miệng gọi tên con gái. Tiếng chị nhỏ dần nhỏ dần dường như không phát ra tiếng được nữa, chỉ thấy môi mấp máy nói gì đó. Anh phủ phục bên cạnh chị, nhắc đi nhắc lại một câu: “Anh biết rồi. Anh biết rồi”. Anh nắm chặt tay chị, áp mặt vào bàn tay lạnh cóng của chị, mặc cho bàn tay ấy cứ lạnh dần, lạnh dần…

Đứa bé vừa tròn một tuổi đang sống với bà nội ở quê. Nó đang lắp bắp học nói, hàm răng cũng mới nhú lên được mấy chiếc nhỏ xíu. Hàng ngày nó vẫn chơi, vẫn cười, vẫn khóc. Nhưng bất luận là cười hay khóc, nó cũng đều rất vui. Một đứa trẻ mới tròn một tuổi đã hiểu gì về cái chết, làm sao hiểu nổi chiếc ô tô màu xanh giống chiếc ô tô trong bức tranh lại có thể cướp đi sự sống của mẹ nó, khiến nó vĩnh viễn mất mẹ.

Anh về quê đón con. Trên ô tô, anh phải hết sức kìm nén mới không để bật ra tiếng khóc. Phải nói với con gái thế nào đây? Nếu được lựa chọn, anh thà để chiếc xe đó đâm vào mình. Nếu không có con gái anh đã muốn chết cùng với chị. Nếu con gái có thể lượng thứ, anh muốn xin lỗi con một nghìn lần…

Nhưng phải nói với con thế nào đây? Anh nói: “Mẹ đi làm kiếm tiền, còn lâu mới về”. Con gái chớp mắt bập bẹ: “Mẹ! Mẹ!”. Nhưng mẹ đã đi kiếm tiền ở một nơi rất xa, rất xa, xa đến nỗi trên bản đồ cũng không tìm thấy, còn rất lâu, rất lâu mới có thể về.

Con gái lại chớp chớp đôi mắt đen tròn bập bẹ: “Mẹ! Mẹ!”.

Anh quay mặt đi nhìn ra ngoài cửa sổ, nuốt những giọt nước mắt vào trong. Những cánh đồng hoa cải trải vàng trước mắt làm anh như nhìn thấy chị chạy trên cánh đồng ấy ngày nào. Hình ảnh chị những giây phút cuối cùng với giọng nói yếu ớt: “Em nhớ con lắm, nhưng anh đừng đưa con đến, nó nhìn thấy em sẽ sợ…”.

Thời gian qua đi, hàng ngày anh thay chị kể chuyện, giặt quần áo, nấu cơm, mua đồ chơi cho con gái. Anh đến nhà trẻ đón con, không quên cắm trên đầu một chiếc ăng ten, đóng giả thành người ngoài hành tinh cho con thích thú. Anh đưa con đến công viên để nó được chạy tung tăng trên bãi cỏ như ngày xưa ấy. Anh cố gắng để con quên đi người mẹ, cố gắng làm cho tuổi thơ của con tràn đầy ánh nắng. Nhưng mọi cố gắng đều vô ích, thỉnh thoảng vào đêm khuya nó lại nhắc: “Bố, mẹ đâu bố? Khi nào mẹ về?”.

Anh quay đi tránh không nhìn vào mắt con gái – đôi mắt trong veo đầy mong ngóng. Nó mới bốn tuổi đầu, nhưng sao trong mắt nó lại chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm đến thế?

Cảm thông cảnh ngộ của anh, nhiều người đã giới thiệu vợ mới cho anh. Nể họ anh cũng đi gặp mặt đôi ba lần nhưng rồi lại bỏ đó không liên hệ tiếp. Gần đây, tối tối anh thường nhớ đến chị, nhớ sự dịu dàng lương thiện của chị, nhớ hình dạng chị chạy trên cánh đồng ngan ngát hương thơm. Anh biết rõ chị đã đi rất xa không bao giờ trở về, nhưng anh vẫn nhớ chị đến bạc cả tóc.

Một buổi sáng soi vào gương, lúc dùng tay vuốt ngược tóc lên, anh bỗng phát hiện thấy những sợi tóc bạc trắng lẫn trong tóc đen. Anh giật mình, anh chỉ mới 29 tuổi…

Anh biết con gái nhớ mẹ, anh cũng biết kí ức về mẹ trong nó rất mờ nhạt. Một tuổi thì con có thể lưu giữ lại được bao nhiêu hình ảnh hoàn chỉnh về mẹ? Con nhớ mẹ chẳng qua vì con cũng muốn được có mẹ như những đứa trẻ khác mà thôi. Vì con biết rằng đáng lẽ con cũng phải có một người mẹ chứ.

Anh vẫn thường nói với con: “Mẹ đã đi đến một nơi rất xa. Trên bản đồ cũng không tìm thấy… Có lẽ cũng sắp về rồi!”. Bà nội nó cũng nói thế, hàng xóm nhà nó cũng nói thế, ngay cả cô giáo ở vườn trẻ cũng nói thế… Mọi người đều nói với nó như thế, nhưng khi nói trong lòng đều cảm thấy xót xa. Thực ra phải che giấu sự thật phũ phàng đó với một đứa trẻ chưa hiểu sự đời, ai cũng cảm thấy khổ tâm.

Một lần, người chị gái của vợ đến thăm hai bố con. Chị ái ngại nói với anh:

– Em lấy vợ đi, em và con gái không thể sống mãi thế này được.

Anh gạt đi:

– Em chưa quên được cô ấy.

– Chị biết em vẫn còn yêu nó, chị cũng thương nó… Nó là vợ em, cũng là em gái chị. Nhưng em cứ sống thế này thì không phải là cuộc sống. Hãy tìm một người phụ nữ tốt, cô ấy sẽ cùng em chăm sóc con bé. Vợ em trước lúc mất cũng muốn như vậy.

Anh không nói gì, cúi đầu, mắt nhòe đi. Đúng vậy, phải chăm sóc con bé cho thật tốt. Đó cũng là chính nguyện vọng của vợ. Hơn nữa, anh cũng không có quyền giấu con bé mãi như vậy. Con bé đáng thương cũng sắp 6 tuổi rồi.

Và rồi anh cũng gặp được một người phụ nữ tử tế. Cô ấy ít nói, thật thà, lương thiện, cùng anh đi dạo, cùng anh nói chuyện, giặt quần áo cho anh, cũng đến cổng nhà trẻ kín đáo quan sát con bé. Anh vẫn chưa muốn để cô tiếp xúc với con bé quá sớm. Anh sợ một khi lời nói dối bao năm nay của anh bị phát hiện, thì trái tim nhỏ bé yếu ớt của con bé sẽ bị tổn thương như thế nào. Vậy hãy chờ thêm 2 năm nữa vậy, chờ con bé lớn thêm một chút, hiểu biết thêm một chút anh sẽ nói thật hết với con bé.

Hôm đó khi anh dẫn cô vợ mới về, tươi cười nói với con gái: “Mẹ con đã về đây này”. Con bé ngớ ra, dường như không dám tin lời bố. Bố nó lại nói tiếp: “Nhưng mẹ gầy hơn trước… Con không nhận ra mẹ sao?”. Con bé nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ bé, suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

Anh khẽ cười, thấy có cái gì đó nhói lên trong tim, cũng thấy hơi hơi vui, dẫu sao nó vẫn là một đứa trẻ.

Cô vợ mới của anh kéo va li hành lí vào trong nhà, dang rộng hai cánh tay muốn ôm con bé đang chơi dưới sàn nhà. Con bé vẫn ngớ ra và đứng nguyên tại chỗ, tỏ ra chút lúng túng. Bố nó vội nói: “Kìa, con gái, con không nhận ra mẹ à?”. Con bé vẫn đứng yên, không chịu sà vào lòng mẹ nó. Bố nó giục: “Mau chào mẹ đi con”. Con bé bước lên mấy bước gọi khẽ: “Mẹ”, rồi sà vào lòng cô vợ mới của bố. Lúc này, anh nhìn thấy những giọt nước mắt to nặng của cô ấy lăn dài trên má.

Ăn cơm trưa xong, vợ mới của anh theo con bé đi vào phòng. Cô nói với nó: “Mẹ đọc truyện cho con nghe nhé!”. Con bé nói: “Cháu biết cô không phải là mẹ, cô chỉ là bạn của mẹ cháu thôi phải không ạ?”.

Vợ mới của anh sững người. Con bé nghiêm túc thì thầm: “Cháu nói với cô một bí mật! Mẹ cháu đã chết rồi. Cháu nghe bà nội nói như vậy. Ông bà nội nói chuyện với nhau và cháu đã nghe được. Chỉ có ông, bà và cháu biết là mẹ cháu đã chết thôi, bây giờ cả cô cũng biết nữa. Mẹ cháu chết lúc cháu 1 tuổi, mẹ không bao giờ về nữa, nhưng bố cháu thì vẫn cứ tưởng mẹ cháu đang đi công tác ở nơi xa…”.

Vợ mới của anh vẫn không thốt ra được lời nào, con bé nói tiếp: “Nếu cô tốt với cháu, tốt với bố cháu, cháu đồng ý cô làm mẹ của cháu”. Con bé kéo tay cô, ngoắc ngón tay bé xíu, nói tiếp: “Đây là bí mật của cô cháu mình nhé, không bao giờ được để lộ cho bố biết. Nếu bố biết thì bố sẽ rất buồn…”.

Anh đứng ở cửa phòng, cắn chặt môi, lặng yên nghe con bé nói, bất giác hai giọt nước mắt to nặng ứa ra!

S.T.

MỘT ÔNG BỐN BÀ

MỘT ÔNG BỐN BÀ

Một ông nhà giàu kia … có 4 bà vợ.

– Ông yêu người vợ thứ tư nhất, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền. Ông nâng niu chiều chuộng, “Coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý …”.

– Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ôngác.

– Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.

– Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà…

Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ : “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao !”.

– Ông ta hỏi bà vợ thứ tư : “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không ?”.

“Không đâu” – Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.

Câu trả lời như một nhát dao cứa vào.

– Ông hỏi người vợ thứ ba : “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không ?”.

“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.

– Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai : “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không ?”.

Bà vợ thứ hai trả lời : “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”.

Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông.

– Bỗng có một giọng nói cất lên : “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.

Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói : “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”.

Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ :

Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.

Còn bà vợ thứ ba ? Đó chính là của cải, địa vị… Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.

Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi…

Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời. Tốt hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên nó…!

PHÚC BÁO

Image may contain: plant, tree, flower, grass, sky, outdoor and nature

 PHÚC BÁO

Vào một sáng Chúa nhật, một phụ nữ trông rất quý phái đi bộ xuống phố, cô phát hiện một người ăn xin. Người đàn ông không cạo râu và quần áo mặc ngược. Mọi người qua đường nhìn anh với sự khinh miệt.

Nhưng khi người phụ nữ này nhìn thấy anh ăn xin, cô lấp đầy lòng từ bi.

Người ăn xin không có được quần bộ áo thích hợp với thời tiết rất lạnh.

Cô cúi xuống hỏi người ăn xin:

– “Thưa anh? Anh không có chỗ trú chân trong thời tiết giá lạnh sao? “

Người ăn xin nhìn nghĩ rằng cô , giống như mọi người khác, chỉ để chế giễu anh ta. Anh tự ái, gầm gừ lên tiếng:

– “Hãy, Để tôi yên!”

Người phụ nữ mỉm cười với anh và nhẹ nhàng hỏi anh có đói không?

Người ăn xin trả lời với một vẻ mỉa mai :

– “Không, tôi ăn uống với tổng thống!”

Sau một hồi tranh luận với sự trợ giúp của cảnh sát khu vực, người phụ nữ cũng đưa được anh chàng ăn xin vào quán ăn. Họ vừa ngồi vào bàn nhân viên quán đã đuổi khéo vì có sự xuất hiện một gã ăn xin bẩn thỉu. Nhân viên quán ăn cho rằng người ăn xin không xứng đáng được họ phục vụ.

Người phụ nữ lấy chiếc ví ra và rút một danh thiếp đưa cho nhân viên quán trong đó có tên: “Sara, Giám đốc nhân sự Ngân hành Thành phố”. Nhân viên quán ngạc nhiên và chấp nhận phục vụ.

Người phụ nữ hỏi anh ăn xin:

– “Bạn có nhớ một cô gái rét và đói, người thường xuyên đến viếng nơi này khi bạn làm việc ở đây?

Anh chàng ăn xin nhìn cô một hồi và nhớ khung cảnh quá khứ hiện về…..

Người phụ nữ kể:

– “Lúc đó, tôi vừa tốt nghiệp và đến thành phố tìm việc làm. Không tìm thấy một công việc nào trong một thời gian rất dài. Tôi hết tiền mặt và bị yêu cầu dọn ra khỏi căn hộ cho thuê. Và tôi sống trên các đường phố. Đây là tháng lạnh của tháng hai, tôi vẫn còn nhớ…”

Khuôn mặt của anh ăn xin đột nhiên sáng lên:

– “Ah,… tôi nhớ cô rồi. Tôi bán bánh tại quầy. Cô đến và hỏi tôi cho một cái gì đó để ăn. Tôi nói rằng nếu làm như vậy là chống lại chính sách của công ty “.

“Tôi biết”, người phụ nữ nói. “Sau đó bạn vẫn mạnh dạn cho tôi chiếc bánh sandwich lớn nhất kẹp thịt bò nướng, một tách cà phê, rồi cho tôi ngồi và thưởng thức bữa ăn”.

Người phụ nữ nói tiếp:

– “Nhớ lại thời khốn khổ, sáng nay tôi ghé qua phố này, không ngờ lại nhìn thấy anh…Anh đừng tự ái… tôi có thể kiếm việc làm và chỗ ở cho anh. Anh đừng lo, tôi có thể sắp xếp được vì tôi hiện nay là giám đốc nhân sự của một ngân hàng lớn trong thành phố”.

Những giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt của anh ăn xin:

– “Biết bao giờ tôi có thể trả ơn để đáp đền lòng tốt của cô.”

Người phụ nữ đỡ lời:

– “Anh đừng nghĩ thế! Hãy cám ơn Chúa GiêSu, Ngài dẫn tôi đến với anh.”

Khi hai người rời quán, người phụ nữ nói với nhân viên: Cảm ơn vì tất cả sự phục vụ của các bạn!

Nhân viên quán ăn:

– “Oh không, thưa quý bà! Ngược lại, cảm ơn quý bà. Hôm nay tôi được nhìn thấy một phép lạ!”

Theo Internet

 TÌNH YÊU VÀ NGOẠI HÌNH

  

 TÌNH YÊU VÀ NGOẠI HÌNH

Chàng trai của Thiên Chúa đã đính hôn với người phụ nữ mắc về bệnh da không thể chữa được lay động hàng triệu người.

Cặp đôi này cho chúng ta thấy ý nghĩa thực sự của tình yêu đích thực và vẻ đẹp!

Ngày nay, chúng ta phải thừa nhận rằng , ngoại hình là một vấn đề lớn đối với mọi người. Có lẽ đó là bản năng của con người để đánh giá giá trị của một người bằng những gì họ nhìn thấy bằng mắt thường. Ngay cả trong Cựu Ước, Vua David không được cha của Ngài coi là vua vì vóc dáng nhỏ bé của Ngài .

“Nhưng Đức Chúa phán với Sa-mu-en,“ Đừng xét theo hình dáng và vóc người cao lớn của nó ,vì Ta đã gạt bỏ nó .Thiên Chúa không nhìn theo kiểu người phàm : người phàm chỉ thấy điều mắt thấy ,còn Đức Chúa thì thấy tận đáy lòng .” (1 Sm 16, 7).

Lời của Thiên Chúa dẫn chúng ta đến sự thật rằng mặc dù thế giới nhìn vào ngoại hình của một người, chúng ta nên học cách nhìn thấy giá trị của một người bằng cách nhìn sâu vào trái tim họ. Và chắc chắn, chàng trai của Thiên Chúa, Edmilson Alcântara, đến từ Ceará ở Brazil đã hiểu được Lời của Thiên Chúa là rất tốt.

Gần đây, Edmilson 23 tuổi , đã đính hôn với bạn gái Karine de Souza 28 tuổi . Điều đáng ngạc nhiên hơn dù đã biết rõ bệnh tình Karine, nhưng anh đã không do dự khi được hứa hôn với cô.

Karine có một căn bệnh ngoài da hiếm gặp gọi là “Xeroderma Pigmentosum”. Do cực kỳ nhạy cảm với tia cực tím (UV), ánh sáng mặt trời khi chiếu vào da của cô, nó gây ra sự tổn thương cho da. Theo nghiên cứu, bệnh này không có cách chữa trị. Vì bệnh tình của Karine, nó đã gây ra các vết thương khắp cơ thể của cô , điều đó làm cho cô tự ti và tránh tiếp xúc với người khác.

Tuy nhiên, điều đó đã không ngăn cô ấy sống một cuộc đời bình thường như bao người khác bởi vì niềm tin của cô vào Thiên Chúa. Cô nhận thức rõ rằng sự ái ngại của mọi người dành cho bằng ngoại hình của cô ấy, nhưng cô luôn đặt niềm tin vào Thiên Chúa của mình. Đây là điều đã khiến Edmilson yêu cô, vượt ra ngoài những gì mắt người đời có thể nhìn thấy.

Nhận xét của Linh mục nhà văn Daniel Panisson Fotografias trên trang cá nhân của ông : “Bạn đã bao giờ cảm thấy yêu chưa? Bạn đã bao giờ nghĩ đến việc từ bỏ một tình yêu tuyệt vời? Bạn đã bao giờ quan tâm đến ngoại hình và quên lo lắng về cảm giác của bạn ? Sau đây, tôi mời bạn cảm nhận và sống câu chuyện của Karine và Edmilson. Một câu chuyện rất đẹp và đầy cảm hứng sẽ đánh thức trong cảm giác cuộc sống đẹp nhất trong bạn.

Trong một thế giới mà sự bề ngoài quan trọng hơn tâm hồn, họ gặp được tình yêu không phải do ngẫu nhiên, mà đó là một cuộc gặp gỡ của linh hồn, một cuộc gặp gỡ đã giúp cho tình yêu phát sinh khi linh hồn họ gặp nhau và hôm nay họ là nguồn cảm hứng cho rất nhiều người không tự tin vào bản thân mình , không tự tin trong cuộc sống của mình và đặc biệt là trong tình yêu.

Cô Karine De Souza, 28 tuổi, đến từ Fortaleza, được chẩn đoán là mắc bệnh ‘xeroderma pigmentosum’, một căn bệnh hiếm gặp, di truyền, không lây nhiễm và không có phương pháp chữa trị. Bệnh này gây ra vết thương trên da tích khi tiếp xúc với ánh sáng mặt trời . Nhưng đối với Edmilson, 23 tuổi, đến từ Ceará căn bệnh này không ngăn được tình yêu của anh dành cho cô .

Và tôi có thể nói tình yêu của cặp đôi này đã mang lại cho tôi sự bình an và rất nhiều cảm hứng cho tâm hồn. Sự chấp nhận, sự bảo vệ và tất cả tình cảm giữa hai người họ, đã khiến tôi thấy rằng tình yêu vẫn tồn tại .

Sự chấp nhận của căn bệnh Karine khiến tôi thấy chúng ta đã vô dụng khi cứ phàn nàn về cuộc sống của mình . Tôi chỉ muốn nói một điều , hãy Tạ ơn Chúa mỗi ngày vì bạn còn tồn tại . Đừng phàn nàn vì những yếu điểm của bạn vì bạn là bạn . Hãy yêu quý cuộc sống, và chấp nhận nó . Tôi cảm ơn vì bạn đã dạy tôi rất nhiều. Các bạn thật tuyệt vời. Bạn là hy vọng đang bị thiếu đi trong rất nhiều người. Cảm ơn bạn vì cái ôm mạnh mẽ các bạn dành cho nhau , và cho một ngày tuyệt vời hai bạn sống cùng nhau. Tôi sẽ nhớ mãi nụ cười của anh. ”

Nguồn : https://godtv.com

Dịch Nguồn : Anna Trang

TÔI XIN ĐƯA EM, ĐẾN HẾT CUỘC ĐỜI

 TÔI XIN ĐƯA EM, ĐẾN HẾT CUỘC ĐỜI

“1 câu chuyện nghẹn lòng”

Khi gả về nhà anh, chị mười sáu, anh lên năm tuổi. Anh là con độc đinh, cha mẹ quý hơn vàng, chỉ tiếc anh quá nhiều bệnh tật.

  1. Cảnh nghèo

Ông nội ở ngoài buôn bán nhỏ, gom được tí tiền. Bà nội tin Phật, một lòng thành kính, một lần bà nội xin được một quẻ xăm giữa miếu ngụt khói hương, nói phải cưới một cô vợ hơn tuổi cho thằng cháu đích tôn thì nó mới qua được vận hạn.

Bà nội đương nhiên tin vào lời Phật dạy chúng sinh nơi khói hương vòng quanh chuông chùa ngân nga, bởi thế ông bà nội bàn tính, đưa lễ hậu, kháo tin quanh vùng tìm mối nhân duyên cho anh.

Nhà chị năm miệng ăn, trông vào mấy sào ruộng bạc màu, chỉ đủ miếng cháo, mùa đông, cha chị vì muốn kiếm thêm ít đồng ra đồng vào, theo người ta lên núi đập đá, tiền chưa kiếm được, nhưng bị đá vỡ dập lưng, tiêu hết cả gia sản, bán sạch cả lương thực, bệnh không khỏi.

Hằng ngày cha chị chỉ có thể nằm trên giường, muốn chết mà chẳng chết cho. Hai đứa em trai còn chưa đủ tuổi lớn. Nỗi khổ sở của gia đình, nỗi ai oán của mẹ, làm những năm thời con gái của chị mang một gánh nặng tâm tư.

Vì thế bà mối đến, réo rắt: “Gả cô nhà đi, tiền thì để dưỡng bệnh cho cha, còn đỡ đần được tiền tiêu trong nhà”.

Mẹ chị lắc đầu, nào có ai muốn đẩy đứa con gái thơ dại của mình vào lò lửa? Nhưng chị xin: “Mẹ, cho con đi nhé, chỗ tiền ấy có lẽ chữa khỏi cho cha!”.

Tiếng kèn đón dâu thổi váng đầu ngõ trước ngôi nhà nhỏ của chị. Bố chị nằm trên giường tự đấm ngực mình; Con gái phải đem đổi tuổi thanh xuân, chấp nhận lấy một người chả xứng với mình chỉ vì cứu tôi và cứu gia đình này thôi ư!

Mẹ chị chảy nước mắt, tự tay mình cài lên tóc con gái cây trâm gài. Chị mặc áo đỏ đi giày thêu cúi lạy cha mình , tự buông tấm khăn đỏ che đầu mình, nước mắt lúc đó mới chảy ra, trộn phấn má hồng.

Từ đó, số phận cuộc đời chị và hôn nhân giao cả về tay một đứa con nít vô tri.

………………………………..

  1. Cười xót xa

Bà mẹ chồng trẻ tuổi không phải là người khắt khe khó tính, bố chồng ở xa cũng chẳng cần chị tam khấu cửu bái, lạy chào dạ vâng. Anh vâng lời mẹ gọi chị là chị gái.

Hằng ngày, chị ngoài việc giúp mẹ chồng chăm ruộng rau và làm xong việc nhà, thì cắt thuốc cho chồng, sắc thuốc, may áo cho chồng, giặt giũ, cho chồng chơi, cho chồng ngủ, có lúc, anh ho suốt đêm, sốt cao, chị thức cả đêm chườm khăn hạ sốt, cho anh uống nước, uống thuốc.

Trong tim chị, chị coi anh như một đứa em trai.

Hàng xóm láng giềng gặp chị, chị thường cúi đầu lặng lẽ, không nói, vội vã đi qua. Không biết là ứng với quẻ xăm của Phật, hay nhờ chính sức mình mà anh vượt qua được bệnh tật, dưới sự chăm chút của chị, anh lần lượt chiến thắng mọi cơn bệnh tật lớn nhỏ: Ho gà, viêm màng não, lở loét v.v…

Dần dà, những tình cảm anh dành cho chị vượt quá tình cảm dành cho mẹ mình. Giữa những kẽ hở lúc bận rộn, hoặc khi anh đã ngủ say, chị thường khóc nước mắt nóng rồi thờ thẫn tự hỏi mình: “Đây là hôn nhân của mình ư, đây là chồng của mình ư?”.

Đến tuổi đi học, chị may cho anh một chiếc túi xách, dắt tay anh đến lớp. Những đứa trẻ trong và ngoài thôn thường vây lấy chị hát to: “Cô con dâu, cô con dâu, làm cái gì? Tắt đèn, thổi nến, lên giường…”

Chị không biết trong lòng mình là nỗi đau hay nỗi buồn, cúi gằm xuống, mặt đỏ lên rồi trắng bệch, trắng rồi đỏ. Một buổi tối, anh nằm trong chăn nói:

“Chị ơi, em yêu chị!”.

Chị lại là vợ. Vợ lại là chị. Chị nhìn gương mặt ngây thơ non nớt của anh, im lặng. Lần đầu tiên chị cười đau khổ.

………………………………….

  1. An ủi nhỏ nhoi

Cha anh ở ngoài buôn bán nhiễm phải thói cờ bạc, chỉ vài ngày mà thua sạch bách bao gia sản tích cóp khổ sở lâu nay.

Sau khi bố mẹ chồng chửi bới cãi vã ầm trời, bố chồng chị dứt áo bỏ nhà ra đi, từ đó không ai gặp lại ông nữa, nghe người ta nói khi đó ông bị lính bắt đi làm phu. Lúc đó trên người mẹ chồng chị còn vài thứ trang sức, cầm đi đổi lấy vài đồng tiền.

Mẹ chồng và chị bàn nhau mua lấy ba mẫu đất. Không thể mượn người làm nữa rồi, mẹ chồng con dâu xoay ra xắn ống quần lên lội ruộng, ngày còn ở nhà chị từ nhỏ đã giúp cha mẹ làm ruộng, khổ sở gì chị cũng đã nếm trải qua. Chỉ khổ cho bà mẹ chồng chị xưa nay chưa từng phải trồng lúa bao giờ.

Một nhà vốn giàu có bỗng chốc hóa bần cùng, đàn ông bỏ đi không tăm tích, bà mẹ chồng vừa đau vừa hận, lại thêm việc làm ruộng nặng nhọc, làm bà kiệt quệ, ốm rồi không dậy nổi. Trước lúc lâm chung, bà kéo tay chị, gần như van vỉ nói:

“Nó hãy còn nhỏ dại, xin cô chăm sóc nó, nếu cô muốn ra đi, xin hãy đợi lúc nó trưởng thành”.

Chị nắm chặt tay anh. Từ đó, số mệnh của anh lại bị chị dắt đi.

Chị là người phụ nữ trọng tình nghĩa, chưa từng hứa gì, nhưng chị vẫn cùng anh như cũ. Từ đó về sau, ngay cả chính chị cũng không nhận ra mình rốt cuộc là vợ, là chị hay là mẹ của anh?

Chị quần quật không ngày không đêm, làm việc để anh tiếp tục đi học. Cuộc sống của họ trôi qua khổ nhọc nhưng bình lặng giữa tình chị em sâu nặng, tình yêu bao la như tình mẫu tử bền chặt.

Khi anh tốt nghiệp trung học thi đỗ vào một trường Đại học Sư phạm, chị thay anh thu xếp hành lý, lại một lần nữa đưa anh tới trường.

Chị nhìn cậu con trai trẻ măng vừa qua tuổi dậy thì, do chính tay mình nuôi lớn từ nhỏ đến giờ, chị chỉ dặn anh hãy cố mà học hành, ngoài ra chị không nói thêm điều gì nữa.

Nhưng anh vẫn nói: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”.

Tim chị đập nhẹ một nhịp, nhưng mặt vẫn bình thường, có điều khóe miệng ẩn một nụ cười hân hoan rất nhẹ mà người khác khó nhìn thấy. Khóe cười ấy không phải vì câu nói của anh, mà vì những gì chị bỏ ra, đã được đáp đền lần đầu.

……………………………………..

  1. Kiếp này

Chị vẫn làm ruộng như trước, nhịn ăn nhịn mặc dành tiền gửi đi.

Hai năm đầu, nghỉ hè và nghỉ Tết anh đều về quê giúp chị làm việc. Nhưng năm thứ ba đại học, anh viết thư về nói: Chị đừng gửi tiền nữa. Và kỳ nghỉ tôi cũng không về nữa đâu. Tôi muốn ra ngoài kiếm việc làm thêm, đỡ gánh nặng cho chị.

Lúc đó chị đã 29 tuổi.

Ở quê, người như chị đã là mẹ của mấy đứa con. Người trong làng đều bảo, chị nuôi anh lớn khôn, lại còn cho anh thoát li đi học, thế coi như là đã quá tốt với anh rồi, chị già hơn anh mười một tuổi, thôi đừng chờ chồng nữa.

Bây giờ anh đã đi xa, ở ngoài thế giới bao nhiêu xanh đỏ tím vàng, biết chồng mình có về nữa hay là không về nữa!

Chị cũng không biết trong lòng mình là đang thủ tiết, giữ đạo phu thê: Dù sao thì mười mấy năm trước chị cũng là một cô dâu gả cưới đàng hoàng về nhà anh; hay là mình đang vì câu nói trước ngày anh lên đường đi xa: “Chị, chờ tôi quay về nhé!”; hay là chị đang lo âu như người mẹ không yên tâm về đứa con nhỏ của mình đang ở xa; chị cứ chờ.

Chị cứ giữ sự yên tĩnh và ít lời như mấy chục năm nay đã từng.

Cuối cùng cũng đã đến lúc anh tốt nghiệp. Anh quay về. Anh đã là một người đàn ông trưởng thành có phong cách và khí chất, dáng dấp một người đàn ông nho nhã hiểu biết.

Còn chị, dãi nắng dầm sương, gương mặt nhọc nhằn lao khổ đã sớm bay hết những nét đẹp thời trẻ, là một người đàn bà nhà quê đích thực.

Trong lòng chị chỉ còn coi anh là một đứa em trai thân yêu. Chị không dám ngờ anh đã nói với chị: “Chị, tôi đã trưởng thành, giờ chúng ta có thể thành thân!”.

Chị nhìn anh, như đang nằm mơ, chị sợ mình đang nghe nhầm. Anh cũng là một người đàn ông trọng tình trọng nghĩa như chị?

Chị cười, tự đáy lòng dâng lên miệng cười rạng rỡ, cũng để rơi xuống những giọt nước mắt đẹp đẽ nhất đời người.

…………………………………….

  1. Xin lỗi

Anh ở lại thị trấn dạy học, chị ở nhà làm ruộng. Họ có với nhau một con trai một con gái.

Sau này, anh đến khu mỏ dầu dạy học, lên chức hiệu trưởng một trường Trung học nhờ vào bằng cấp và kinh nghiệm dạy học của mình. Vì hộ khẩu, con cái vẫn để ở nhà cho chị nuôi nấng. Sau khi nhập được hộ khẩu, anh về quê đưa vợ con lên trường.

Các giáo viên trong trường đến giúp hiệu trưởng dọn nhà. Có một giáo viên bộc tuệch chạy ra nói:

“Hiệu trưởng, sao anh đón mẹ và em trai lên ở mà không đón cả chị nhà và các cháu luôn?”.

Một sự im lặng bao trùm, mọi người đều ngoái đầu nhìn chị. Lúc ấy, mặt chị sượng trân trân, không biết nên nói gì, chị cười méo mó, nhìn anh biết lỗi. Anh ngoái đầu nhìn chị, nói với tất cả mọi người với giọng chắc nịch:

“Chị các chú đây. Có cô ấy mới có tôi ngày hôm nay, thậm chí cả tính mạng tôi”.

Chị nghe anh nói, mắt chị dâng lên toàn là nước mắt.

…………………………………..

  1. Năm tháng như bài ca, tình yêu như ngọn lửa

Bây giờ chị đã bảy mươi hai, vì làm việc nặng nhọc quá nhiều, sức khoẻ kém, bệnh phong thấp làm chị đi tập tễnh. Anh sáu mươi mốt, đã về hưu từ lâu.

Hai năm nay họ dọn về khu nhà này ở, nếu hôm nào trời không mưa gió, hoặc ngày quá lạnh, đều có thể gặp bóng dáng họ ở khu sân chơi, bồn hoa; chị nắm gậy chống, anh đỡ một bên, đi chậm chạp từng bước một về phía trước, như đang dìu một đứa trẻ tập đi, chăm sóc như thế, ân cần như thế.

Những người biết chuyện của họ đều nhìn theo, cảm động bởi mối tình sâu nặng và bền chặt của anh và chị, mang nghĩa đủ tình đầy đi dọc một kiếp người. Anh nói:

“Cô ấy mang cho tôi sinh mệnh, cho mẹ tôi sự ấm áp, cho tôi một mái nhà, bây giờ, tôi dành nửa cuối đời tôi chăm sóc cô ấy”.

Anh dắt tay chị, như ngày đó chị dắt tay đứa bé năm tuổi, họ cùng mỉm cười, đẹp như nét mây chiều êm ái nơi chân trời mùa hạ

Bài sưu tầm

Theo cha hay theo mẹ?

Image may contain: 1 person, sleeping and closeup

Theo cha hay theo mẹ?.

Người chồng sau khi kiếm được tiền trở về nhà lại muốn ly hôn với vợ, cho rằng cậu con trai sẽ chọn sống cùng mẹ, thật không ngờ điều xảy ra khiến người mẹ vô cùng bất ngờ.

Người chồng lên thành phố lớn kiếm tiền với lý do để vợ và con có được cuộc sống sung sướng hơn. Người vợ đã bằng lòng, cô cùng cậu con trai của mình tiếp tục sinh sống ở quê.

Sau thời gian dài người chồng đi làm xa, người vợ ở nhà nhớ nhung và luôn ngóng trông ngày chồng mình sớm trở về.

Thời gian đầu, người chồng thường gửi một chút tiền cho gia đình và cũng hay gọi điện về thăm hỏi. Về sau, người chồng không những không gọi điện mà đến tiền cũng không gửi nữa, dường như anh đã quên mất vợ và con trai ở nhà.

Người vợ ngày càng sốt ruột và lo lắng, hàng ngày nghe ngóng hỏi han tin tức của chồng khắp nơi, nhưng vẫn biệt vô âm tín. Không có cách nào khác, cô đành mở một sạp bán trái cây, hàng ngày đều đi sớm về muộn nhưng tiền kiếm được cũng không nhiều.

Ba năm trôi qua, thật không ngờ, người chồng đột nhiên trở về nhà… Người vợ không thể ngờ rằng, người chồng trở về để… Ly hôn! Anh chồng lái một chiếc ô tô con trở về, tất cả mọi người đều cho rằng nỗi vất vả của người vợ từ đây sẽ kết thúc và những tháng ngày chờ mong thật không uổng phí.

Thế nhưng, đêm hôm đó, người chồng nói với vợ là anh trở về để ly hôn, vì anh đã có người con gái khác.

Anh chồng thừa nhận thẳng với vợ, hai người họ đã sống chung với nhau trong nhiều năm, và bây giờ anh không còn tình cảm với cô nữa. Những lời nói ấy như sét đánh ngang tai, cô hỏi chồng:

– “Anh thực sự không còn tình cảm với em sao? Anh có biết rằng, bao năm qua ngày nào em cũng mong chờ anh trở về không?”

Người chồng nói với vợ, anh không muốn cô ấy phải chờ đợi. Anh còn nói, ngay bây giờ hai vợ chồng sẽ ký đơn ly hôn. Anh còn nói mình đã kiếm được một chút tiền nên sẽ đưa cho vợ, xem như để đền bù tổn thất mà cô ấy phải chịu. Người chồng xem ra kiên quyết đòi ly hôn và người vợ cũng hiểu ra chồng mình đã thay lòng đổi dạ, sau khi suy ngẫm và đồng ý, cô nói: –

– “Vậy con của chúng ta phải làm sao đây? Em không muốn làm tổn thương con”.

Người chồng nói:

– “Cứ thuận theo ý nó, nó muốn ở cùng với ai thì ở”.

Cô nghĩ, con trai nhất định sẽ chọn ở cùng cô, bởi cô và con trai đã luôn ở bên nhau từ trước tới giờ. Hơn nữa, người chồng đã đi xa nhiều năm như vậy, con không gần gũi bố, nên không thể có khả năng con sẽ chọn ở cùng bố. Người vợ tin chắc con trai sẽ chọn ở cùng mình, nhưng không ngờ…

Ngày ly hôn, quan tòa hỏi cậu bé muốn ở cùng với mẹ hay ở cùng với bố? Không ngờ, cậu bé trả lời:

– ‘Con muốn ở cùng với bố!”.

Câu trả lời của cậu bé, khiến mọi người đều chấn động, quan tòa hỏi cậu:

– “Vì sao cháu muốn ở cùng với bố?”

Cậu bé cười và nói:

– “Vì bố cháu có nhiều tiền!”

Lời nói của cậu bé rất thật, đúng là bố cậu có tiền, vì thế nên anh sẽ có thể mua được cho con trai rất nhiều đồ ăn nó thích, và còn có thể mua cho con trai nhiều đồ chơi nữa.

Ngược lại, khi ở với mẹ, nó đã trải qua một cuộc sống nghèo khổ, mẹ không bao giờ cho nó tiền tiêu vặt, cũng không được mua đồ ăn mà nó muốn, càng không bao giờ được mua một món đồ chơi yêu thích. Thậm chí khi nó muốn ăn một loại quả nào đó, thì mẹ cũng không tùy tiện cho nó ăn. Đôi lúc vì sự nghịch ngợm của nó, người mẹ lại mắng và đánh nó, chắc chắn trong lòng, mẹ rất là đáng ghét, cho nên nó chọn ở cùng bố là điều đương nhiên.

Thế nhưng mà, người mẹ lại không chấp nhận được điều này, cô hỏi con trai:

-“Con trai, tại sao con lại không lựa chọn sống cùng với mẹ chứ? Ở cùng với mẹ, từ nay về sau, mẹ có thể mua cho con đồ ăn vặt, cũng có thể mua cho con đồ chơi nữa..

Nhưng đứa bé lắc đầu nói:

– “Con không sống cùng mẹ”.

Người chồng nghe xong, cười đắc ý, xem ra, hai ngày trước anh ta mua cho nó đồ chơi, đồ ăn, là việc làm thật đúng đắn! Hai ngày trước, anh ta đã cố gắng thiết lập mối quan hệ với cậu con trai, là vì anh ta nghĩ đến con trai, người vợ hiện tại của anh ta không muốn sinh con, mà anh ta thì lại mong muốn có một đứa con.

Hôm đó, người vợ ở ngay trước mặt mọi người mà nước mắt lưng tròng, ruột gan cô như đứt ra từng khúc, vì cô không thể ngờ, người con mà cô luôn quan tâm và chăm sóc lại có thể nói rằng

– “Con không thích mẹ”.

Vào lúc quan trọng nhất, đứa con thân yêu lại có thể từ bỏ cô, giờ khắc đó, cô vô cùng tuyệt vọng và chỉ nghĩ đến cái chết.

Thế nhưng, khi ngẫm nghĩ lại, mình phải sống tốt, không chừng một ngày nào đó con trai cô sẽ không thể chịu được sự ngược đãi của mẹ kế mà quay trở về bên cô.

Lúc cậu con trai đi, cô đã mua đồ ăn vặt và đồ chơi cho con, nhưng người mẹ lại một lần nữa không thể ngờ được, cậu con trai lại có thể đem tất cả những món đồ đó ném xuống dưới xe. Thậm chí, cậu còn nói với bố mau chóng lái xe đi vì không muốn nhìn thấy mẹ nữa. _Người vợ nhìn theo chiếc xe rời xa mà khóc nức nở.

Kể từ đó, cô phải sống lẻ loi một mình. Hàng ngày, cô vẫn đi sớm về muộn và bày bán sạp hoa quả, có điều việc làm ăn buôn bán của cô kém đi so với trước đây rất nhiều, bởi vì cô luôn luôn không yên lòng, trong lòng cô lúc nào cũng nhớ đến con trai mình, cô không biết nó sống có tốt hay không ?

Rất nhiều lần, người vợ đột nhiên đẩy sạp trái cây quay về nhà, chuẩn bị đi lên tỉnh tìm con trai, thế nhưng khi đi đến nhà ga, cô lại tự đắn đo, bởi vì cái tỉnh thành này to như vậy, cô lại không biết phải đi đâu mới có thể tìm được con trai. Có thể con trai cô khả năng không còn ở trong tỉnh này nữa, cho dù cô có đi tìm thì cũng chỉ phí công vô ích

Một hôm, cô nhận được tờ biên lai chuyển 15 triệu, nó được gửi đến từ tỉnh thành, người gửi tiền chỉ ghi: “I Love You”khiến cô không sao hiểu nổi. Cô không biết được ai là người đã gửi tiền cho mình nên không dám đi rút tiền. Không ngờ, một tháng sau, người vợ lại được nhận thêm tờ biên lai gửi tiền như lần trước.

Điều này giống như có người đang viện trợ cho cô, nên cô đã đi rút tiền. Trong lòng thầm nghĩ, đợi đến sau này khi đã biết ai là người gửi tiền cho mình thì sẽ đem tiền này trả lại cho người đó.

Từ đó về sau, cứ cách một tháng, cô lại nhận được một tờ biên lai gửi tiền 15 triệu, hơn nữa người gửi tiền mỗi lần đều ghi: “I Love You”.

Cô rất muốn biết người gửi tiền cho mình là ai, nhưng địa chỉ của người gửi chỉ có tên đường phố mà không có số nhà, khiến cho cô đành bó tay.

Đến Tết cổ truyền, cô lại nhận được một lá thư với nội dung :

– “Mẹ kính yêu! Mẹ có khỏe không? Con biết rõ mẹ rất yêu rất yêu con, con đã rời xa khỏi mẹ, khiến mẹ không quen và rất nhớ rất nhớ con.

Mẹ của con! Thực ra, con cũng rất yêu, rất yêu mẹ, rời xa mẹ, con cũng rất không quen, cũng nhớ mẹ rất nhiều! Mẹ ơi! Con cũng biết rõ trong lòng mẹ rất khó chịu vì lúc trước con đã chọn sống cùng với bố.

Mẹ có biết không? Lúc đầu, sở dĩ con lựa chọn sống cùng với bố là vì muốn được giảm bớt gánh nặng cho mẹ, đồng thời, con ở bên cạnh bố thì sẽ có thể xin tiền của bố, sau đó gửi tất cả cho mẹ, như vậy, mẹ sẽ không cần phải đi sớm về muộn mà bán hoa quả nữa!

Mẹ ơi! Mẹ hãy sống tốt nhé, đừng lo lắng cho con, sau này con sẽ trở về với mẹ. Mẹ vĩnh viễn là người mẹ tốt nhất của con, con vĩnh viễn cũng sẽ không rời xa mẹ, mẹ hãy đợi con lớn lên, con sẽ đón mẹ đến ở cùng với con, chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau mẹ nhé!”.

Cầm lá thư trong tay, người mẹ nước mắt giàn giụa, hóa ra con trai cô chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ rời bỏ cô, hóa ra, trên đời này có một kiểu rời bỏ, mà lại không phải thật sự là rời bỏ, mà là để được gần nhau hơn, cho ta nhiều yêu thương hơn…

Sưu tầm.

LÁ THƯ CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI LÁI XE TẢI

LÁ THƯ CUỐI CÙNG CỦA NGƯỜI LÁI XE TẢI

Một lần trên xa lộ, tôi thấy một nhóm cảnh sát hoàng gia Canada và vài người công nhân đang tháo gỡ phần còn lại của một chiếc xe tải bị mắc kẹt bên vách đá.  Tôi đậu xe lại, nhập vào nhóm tài xế xe tải đang lặng lẽ quan sát đội công nhân.

Một cảnh sát bước lại chỗ chúng tôi chậm rãi nói: “Rất tiếc, người tài xế đã chết khi chúng tôi phát hiện ra anh ta.  Có lẽ anh ấy bị lạc tay lái trong lúc trời có bão tuyết hai ngày trước đây.  Thật khó để nhận ra người bị nạn nếu chúng tôi không may mắn thấy ánh nắng phản chiếu từ kính chiếu hậu”.  Viên cảnh sát lắc đầu buồn bã, rút trong túi áo khoác một lá thư: “Đây này, các anh nên đọc cái này. Tôi đoán anh ấy đã sống được khoảng hai giờ trước khi chết vì lạnh”.

Tôi chưa bao giờ thấy cảnh sát khóc.  Tôi nghĩ họ đã thấy quá nhiều cái chết và chứng kiến nhiều cảnh tượng hãi hùng nên họ không còn cảm giác gì trước những việc tương tự.  Nhưng viên cảnh sát ấy đã lau nước mắt và đưa tôi lá thư.  Đọc thư, tôi cũng như những người tài xế khác, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ giấu những giọt nước mắt, trở về xe của mình.

Những từ ngữ trong thư như nung cháy tôi.  Và sau nhiều năm, nó vẫn còn khắc sâu trong trí nhớ, như thể tôi đang cầm nó trước mặt.  Tôi muốn chia sẻ lá thư đó với bạn, bạn bè của bạn và gia đình của họ.

Thư của Bill, tháng 12 năm 2000

“Vợ yêu quý của anh,Đây là lá thư mà không người đàn ông nào muốn viết.  Nhưng anh cũng đủ may mắn khi có một ít thời gian nói lên những gì anh đã quên nói nhiều lần trước đây.

Anh yêu em, em yêu ạ.  Em đã từng nói đùa rằng anh yêu chiếc xe tải còn hơn cả yêu em bởi vì anh dành nhiều thời gian cho nó quá!  Anh yêu cái khối sắt này vì nó cần cho chúng ta.  Nó chứng kiến anh vượt qua những nơi khó khăn, những giờ khó nhọc.  Anh đã có thể luôn kỳ vọng vào nó trên những chuyến hàng xa và nó luôn mau chóng giúp anh hoàn thành công việc.  Nó không bao giờ làm anh thất vọng.  Nhưng em có biết rằng anh yêu em cũng bởi những lý do đó.  Em cũng đã chứng kiến anh vượt qua những thời khắc khó khăn.

Anh nhớ anh đã than phiền về chiếc xe cũ kỹ vậy mà anh không nhớ em cũng từng than thở khi mệt mỏi trở về nhà.  Anh quá lo nghĩ đến những rắc rối của mình đến nỗi không nghĩ gì đến em.  Anh nghĩ về những thứ em đã phải từ bỏ vì anh: quần áo, du lịch, tiệc tùng, bạn bè…  Em đã không bao giờ trách móc và vì lý do nào đó anh đã không bao giờ nhớ cám ơn em.  Khi anh ngồi uống cà phê với bạn bè, anh luôn nói về chiếc xe và những khoảng tiền sửa chữa nó.  Anh nghĩ anh đã quên mất em là người bạn đời của anh.

Sự hy sinh và phấn đấu của em cũng nhiều như việc anh cố gắng để có được một chiếc xe mới.  Anh rất hãnh diện về chiếc xe này và anh cũng rất hãnh diện về em.  Nhưng anh chưa bao giờ nói với em điều đó.  Anh cho đó là điều dĩ nhiên em đã biết.  Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian với em thay vì để chùi rửa, lau bóng chiếc xe thì anh đã có thể nói những lời thật lòng mình với em.

Nhiều năm tháng qua, trong những lần rong ruổi trên đường, anh biết những lời cầu nguyện của em luôn theo anh.  Nhưng lần này những lời đó không đủ.  Anh đang đau quá.  Anh đang trên chặng đường cuối cùng.  Và anh muốn nói lên những điều mà lẽ ra anh phải nói nhiều lần trước đây.  Những điều bị lãng quên vì anh quá quan tâm đến chiếc xe và công việc.

Anh đang nghĩ đến những ngày kỷ niệm của hai đứa hay ngày sinh nhật đã bỏ lỡ, cả những vở kịch, những trận đấu hockey của các con mà em phải tham dự một mình vì anh đang đâu đó trên đường.  Anh đang nghĩ về những đêm em cô đơn và nghĩ đến anh đang ở đâu, công việc như thế nào.  Anh đang nghĩ về những lúc anh muốn gọi cho em chỉ để nói lời chúc ngủ ngon nhưng vì lý do gì đó lại tiếp tục chạy xe.  Anh nghĩ về những giây phút thanh thản, yên lành khi nghĩ đến em cùng các con.  Những bữa cơm gia đình em dành nhiều thời gian để chuẩn bị và tìm nhiều lý do để giải thích với các con vì sao anh không ăn cùng. (Vì anh đang bận thay dầu cho xe, anh đang bận sửa xe, anh đang ngủ vì buổi sáng anh phải đi sớm,…).  Luôn luôn có một lý do nào đó!  Khi chúng ta lấy nhau, em không biết thay bóng đèn, nhưng chỉ hai năm sau em đã có thể sửa lò sưởi những khi trời bão trong khi anh đang chờ dỡ hàng ở Florida.

Anh đã phạm nhiều sai lầm trong đời nhưng nếu nói anh chỉ có một lần quyết định đúng, anh nghĩ đó là khi anh hỏi cưới em.

Cơ thể anh đang đau.  Nhưng tim anh thì đau hơn nhiều.  Em không có mặt lúc anh ra đi, lần đầu tiên từ khi chúng ta có nhau.  Anh thật sự thấy cô đơn và sợ hãi.  Anh cần em nhiều lắm và anh biết đã quá trễ rồi.  Anh nghĩ thật là tức cười, bây giờ tình yêu của anh thì đang ở xa anh ngàn dặm còn khối sắt vô tri đã sai khiến cuộc sống của anh nhiều năm nay thì đang ở đây.  Nhưng anh cảm thấy em đang ở cạnh.  Anh có thể cảm nhận tình yêu của em, trông thấy khuôn mặt em.  Em đẹp lắm, có biết không? Anh nghĩ gần đây anh không nói với em điều đó dù em vẫn rất xinh đẹp.

Hãy nói với các con rằng anh yêu chúng rất nhiều . Anh sợ phải ra đi quá nhưng giờ phút đó đã đến rồi em yêu ạ. Anh yêu em rất nhiều.  Hãy nhớ chăm sóc bản thân và luôn nhớ rằng anh đã yêu em nhiều hơn bất cứ cái gì trên đời.  Anh chỉ quên không nói với em điều đó mà thôi.

Anh yêu em!

Bill.”

“…Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay?  Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm…

…Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào…”

Thụy Khanh dịch
(Theo Chicken Soup Daily).

From: Ngọc Nga & Kim Bang Nguyen

Bữa ăn cảm động của 2 bố con nhà nghèo tại cửa hàng McDonald

Bữa ăn cảm động của 2 bố con nhà nghèo tại cửa hàng McDonald

  • Gần nhà tôi mới mở một cửa hàng McDonald. Bảng hiệu chữ M sáng chói lập tức trở nên rất bắt mắt, dù là tài xế trong xe hay người đi ngoài đường nhìn vào thì đều bị thu hút, dạ dày nhiều người kêu óc ách khi đi ngang qua.

Còn tôi, vì luôn đi học xa nên chưa có cơ hội vào cửa hàng ăn vặt cấp quốc tế McDonald chỉ cách nhà 100 mét này.

Bữa ăn cảm động của 2 bố con nhà nghèo tại cửa hàng McDonald - Trí Thức VN
M.TRITHUCVN.ORG

(Ảnh: Solomon203, Wikicommons)

Cho đến ngày hôm đó, cái ngày mà tôi về nhà, đúng lúc mẹ đi về Bành Hồ (Đài Loan) rồi, chị thì đi dự tiệc cưới của bạn ở Đài Nam, nhà bếp luôn thơm phức khi đó trống trơn. Cả một căn nhà lớn chỉ còn lại một mình tôi. Thế là tôi quyết định vào cửa hàng McDonald gần nhà.

Đẩy cửa vào, bên trong gọn gàng ngăn nắp khiến người ta cảm thấy thoải mái, nhân viên McDonald chào đón tôi bằng nụ cười thân thiện. Và tôi đã gọi một phần ăn, rất vui vẻ tìm một chỗ ngồi bên cạnh cửa sổ, ăn cái hamburger ngon lành và suy ngẫm vì sao McDonald lại nổi tiếng khắp Đài Loan.

Có lẽ bởi vì chiến lược kinh doanh của McDonald là nhắm vào “trẻ em”, cho nên không có mong muốn nào vĩ đại hơn là nụ cười mãn nguyện của trẻ nhỏ.

Đột nhiên tôi nhìn thấy 2 người bước vào, trong nháy mắt họ đã thu hút sự chú ý của tôi, bởi vì nhìn họ chẳng hợp chút nào với nơi gọn gàng sạch sẽ này cả. Một ông bố và một đứa trẻ.

Người bố mặc chiếc áo sơ mi ố vàng rách chỗ này chỗ kia, thấm đầy thứ dầu mà không biết là xăng hay dầu hắc. Khuôn mặt người này khá gầy, đặc biệt là làn da rám nắng càng cho thấy rõ sự dãi dầu sương gió của anh. Nếu tôi không lầm, hẳn anh là một công nhân. Còn đứa trẻ thì không tính là quá gầy nếu so với bố mình, nhưng nếu ở trong không gian của cửa hàng McDonald này, so với một đứa trẻ cầm máy bay trong tay chạy tới chạy lui thì cậu bé này thật sự là quá bé, quá đen đúa.

Hai người từ từ đi vào cửa hàng, từ bước đi thận trọng và thái độ nhìn ngó xung quanh của họ, tôi có thể đoán được hẳn đây là lần đầu tiên họ vào cửa hàng ăn nhanh kiểu này.

(Ảnh: Borbomeyla,wikicommons)

Người bố lắp bắp nói: “Chúng tôi muốn một phần khoai tây chiên, một ly Coca và hai cái hamburger thịt heo…”

Nhân viên cửa hàng vẫn giữ nụ cười thương hiệu của McDonald trên môi và nói: “Tổng cộng 150 đồng ạ.”

“150 đồng à? Được…. Được….”. Người bố cúi đầu, không ngừng lục lọi trong túi áo bằng bàn tay vừa đen vừa bẩn. Leng keng, cả một túi tiền xu đổ đầy trên quầy gọi món.

Người bố từ từ đếm số tiền xu. “10 đồng, 20 đồng, 30 đồng, 40 đồng, 50 đồng, 55 đồng, 56 đồng….”. Người nhân viên còn kiềm chế được tốt, vẫn mỉm cười đợi khách đếm xong số tiền lẻ trên tay, nhưng tôi thì thấy một vài thanh viên xếp hàng phía sau họ đã bắt đầu tỏ ra mất kiên nhẫn.

Đột nhiên cậu bé vốn đang im lặng kéo chiếc áo vừa bẩn vừa rách của bố mình, nói “Bố ơi, con muốn cái xe kia, muốn cái xe kia….”. “Xe đồ chơi à?”. Người bố nheo mắt nhìn món đồ chơi đó, rồi quay lại hỏi nhân viên: “Cho tôi hỏi, món đồ chơi đó phải thêm bao nhiêu tiền?” – “Thêm 50 đồng ạ”. Người nhân viên hơi cao giọng như nhắc nhở anh này rằng số tiền lẻ trên tay anh có thể không đủ trả.

Người bố không nói gì, chỉ tỏ ra khá khó xử. Cái trán rám nắng của anh nhăn lại, miệng thì cười gượng. Biểu cảm như thế này rất rõ ràng khiến tôi không chịu được muốn buông cái hamburger của mình xuống, lấy 50 đồng trong túi ra. Nhưng cuối cùng tôi lại không làm gì cả, bởi vì tôi muốn biết sự lựa chọn của người bố.

“Cái đó… cô ơi, xin lỗi, tôi không lấy cái hamburger đó nữa, một cái là đủ rồi”. Người nhân viên hơi ngập ngừng, rồi nhanh chóng ấn nút sửa, một cái hamburger có thể là lần đầu tiên người bố này được ăn trong đời đổi thành một chiếc xe hơi đồ chơi nhỏ.

Cũng vào lúc này, người bố đã đếm xong số tiền, anh gom lại hai ba đồng tiền lẻ còn trên bàn, một tay khiêng cái khay gỗ, một tay dắt cậu nhóc, từ từ đi về chỗ ngồi của họ. Giây phút đó, tôi đã nhìn thấy sự tự hào của một người bố. Dáng người vốn xiêu vẹo của anh bỗng trở nên thẳng tắp. Cậu con trai anh thì rất thích thú, không ngừng vừa nhảy vừa cười, miệng giả tiếng của xe hơi, vui vẻ chơi món đồ chơi mới.

Tôi mở to mắt lén nhìn họ. Người bố không ăn gì cả, chỉ mỉm cười vô cùng mãn nguyện nhìn cậu bé đang hết sức thích thú, vừa chơi đồ chơi, vừa ăn khoai tây chiên, thưởng thức món ăn ngon khó mà có được này.

(Ảnh: BrokenSphere, Wikicommons)

Tôi lặng lẽ nhìn, đột nhiên tôi nhớ ra là mình phải tìm một chỗ, một cây bút hoặc lên mạng để ghi lại biểu cảm lúc đó của người bố kia. Anh ấy nheo mắt nhìn con trai một cách vô cùng yêu chiều, nếp nhăn lại hiện rõ trên trán của anh, chỉ là lần này, anh ấy thật sự đang cười chứ không còn là cười khổ nữa, mà là một nụ cười cực kỳ mãn nguyện.

Tôi như cảm nhận được sự mạn nguyện đó của anh ấy, tôi cúi đầu vui vẻ ăn hết cái bánh hamburger của mình.

Ăn xong, cuối cùng tôi lấy 50 đồng trong túi của mình rồi bước đến quầy. “Cho tôi một cái hamburger nữa…”. Tôi chỉ mới nói được nửa câu thì nhận ra cô nhân viên trẻ đã lấy cái hamburger nóng hổi từ trong lò ra, mỉm cười với tôi rồi rời khỏi quầy, đi về bàn của hai bố con.

Khi đi ngang qua tôi, cô ấy còn không quên nháy mắt nói: “Cái hamburger này đã có người đặt rồi ạ.”

Ngọc Trúc (sưu tầm và biên dịch)

Cuối cùng thì Linda Birtish đã hiến tặng toàn bộ cơ thể mình

Cuối cùng thì Linda Birtish đã hiến tặng toàn bộ cơ thể mình. Linda là một giáo viên rất nổi bật, cô nghĩ nếu có thời gian rảnh rỗi, cô sẽ năng vẽ những bức tranh tuyệt đẹp và sáng tác những bài thơ thật hay. Nhưng đến năm 28 tuổi, cô bắt đầu bị hành hạ bởi những cơn đau đầu dữ dội. Rồi một ngày nọ, bác sĩ phát hiện một khối u rất to ở trong não của cô. Họ bảo rằng cơ hội sống sót sau khi phẫu thuật chỉ khoảng hai phần trăm. Vì vậy, thay vì phải tiến hành phẫu thuật ngay, các bác sĩ quyết định trì hoãn thêm sáu tháng nữa.

Hơn ai hết, cô biết rõ mình có năng khiếu thiên bẩm về hội họa. Vì thế, trong thời gian sáu tháng chờ đợi cơ hội chiến thắng tử thần, cô lao vào làm thơ và vẽ tranh không mệt mỏi. Tất cả những bài thơ của cô, trừ duy nhất một bài, đều được đăng trên các tạp chí nổi tiếng. Tất cả các bức tranh của cô, trừ duy nhất một bức, đều được đem triển lãm và bán cho rất nhiều người tại một số phòng tranh danh tiếng. Cô gửi gắm vào những bức tranh gam màu tươi sáng của mình một khát vọng sống mãnh liệt, và gieo vào những vần thơ một cách nhìn lạc quan, cho dù số phận có quay lưng lại với cô.

Sau sáu tháng dài chờ đợi, Linda cuối cùng cũng được phẫu thuật. Đêm trước ngày định mệnh ấy, cô quyết định sẽ cho đi tất cả những gì thuộc về mình. Cô viết một bản “di chúc” rằng nếu chết đi, cô xin được hiến tặng toàn bộ các bộ phận trên cơ thể mình cho bất kỳ ai đang cần chúng hơn cô.

Rủi thay, cuộc phẫu thuật thất bại. Thế là đôi mắt của cô được chuyển đến một ngân hàng mắt ở Bethesda, Maryland, và từ đó chuyển đến cấy ghép cho một bệnh nhân sống ở tận vùng phía Nam Carolina. Và một chàng thanh niên hai mươi tám tuổi mù lòa đã có thể nhìn thấy được. Người thanh niên và cả gia đình anh ấy đều rất đỗi vui mừng, anh gởi đến ngân hàng mắt một lá thư cảm ơn vì đã giúp anh được sáng mắt trở lại. Đó chỉ là lá thư cảm ơn thứ hai mà ngân hàng mắt nhận được sau khi đã cho đi hơn 30.000 đôi mắt!

Hơn thế nữa, chàng thanh niên nọ cũng muốn gửi lời cảm ơn đến gia đình của người đã hiến tặng anh đôi mắt. Anh nghĩ rằng họ phải là những người vĩ đại lắm mới có được người con sẵn sàng cho đi đôi mắt của mình. Các bác sĩ cho anh địa chỉ của gia đình Linda và anh quyết định bay ngay sang Stalen Island để gặp mặt bằng được những người đã ban ơn cho mình. Không hề báo trước cho gia đình Linda, anh dò tìm được địa chỉ của ngôi nhà, đến trước cửa và bấm chuông. Sau khi nghe anh thanh niên giới thiệu về mình và mục đích của anh trong chuyến đi này, bà Birtish xúc động dang đôi tay ôm chầm lấy anh thanh niên nọ và nói:

“Này chàng trai trẻ, nếu con chưa tìm thấy chỗ nào để nghỉ, vợ chồng ta rất vui mời con ở lại chơi cùng chúng ta vào dịp cuối tuần này, con nhé?”

Anh thanh niên rất vui được ở lại cùng gia đình họ. Khi bà Birtish dẫn anh tham quan căn phòng của Linda ngày trước, anh thấy một cuốn sách của triết gia Plato trên kệ sách của Linda. Anh cũng đọc Plato bằng chữ Braille (chữ nổi dành cho người khiếm thị). Rồi anh nhận ra cô gái ấy rất thích đọc Hegel và một lần nữa, anh cũng từng đọc Hegel bằng chữ Braille.

Buổi sáng hôm sau, bà Birtish nhìn anh thanh niên với vẻ dịu dàng và nói:

“Con trai ạ, ta chắc chắn là đã gặp con ở đâu đó trước đây rồi, nhưng ta lại không tài nào nhớ được.”

Rồi bà chợt nhớ ra điều gì đó. Bà chạy vội lên lầu và lấy ra bức tranh cuối cùng cũng là bức duy nhất mà Linda không bao giờ chịu bán đi khi cô ấy còn sống. Đấy chính là bức chân dung người đàn ông lý tưởng mà cô đã gặp trong những giấc mơ của mình.

Thật ngạc nhiên, khuôn mặt trong bức họa kia giống hệt với khuôn mặt người thanh niên đã nhận đôi mắt của Linda.

Sau đó, người mẹ của Linda đọc cho anh nghe một đoạn trong bài thơ cuối cùng mà cô đã viết trên giường bệnh:

trong giấc mơ, có hai trái tim vô tình gặp gỡ

họ yêu nhau…

nhưng mãi mãi trong cõi thực, họ sẽ không gặp nhau bao giờ…

Cống hiến cuối cùng – Jack Canfield và Mark Victor Hansen

(st)

Từ fb Le Van Quy

Image may contain: 1 person, sitting, hat and indoor