Biện Lý Cuộc New York ra hạn chót cho luật sư của Trump 

Biện Lý Cuộc New York ra hạn chót cho luật sư của Trump 

June 27, 2021

MANHATTAN, New York (NV) – Biện Lý Cuộc New York thuộc địa hạt Manhattan District ra hạn chót vào Thứ Hai, 28 Tháng Sáu, cho các luật sư của cựu Tổng thống Donald Trump phải trả lời lý do tại sao không nên khởi tố doanh nghiệp gia đình ông, theo tờ Washington Post Chủ Nhật, 27 Tháng Sáu.

Tờ Post, trích dẫn thông tin từ hai người quen thuộc với vấn đề này, cho biết thời hạn trên là một tín hiệu mạnh mẽ khác cho thấy Chánh Biện Lý Cyrus Vance, địa hạt Manhattan District và Bộ Trưởng Tư Pháp Letitia James, tiểu bang New York, đang xem xét truy tố hình sự công ty của gia đình cựu tổng thống.

Bà Letitia James, bộ trưởng Bộ Tư Pháp New York, trong một cuộc họp báo năm 2019. (Hình minh hoạ: Spencer Platt/Getty Images)

Vào Thứ Sáu vừa qua, tờ New York Times cho biết Biện Lý Cuộc Tiểu Bang New York, địa hạt Manhattan, cảnh báo các luật sư đại diện cho cựu Tổng Thống Donald Trump có thể sớm nhất vào tuần tới công ty thương mại Trump Organization và Giám Đốc Tài Chánh Allen Weisselberg sẽ bị truy tố hình sự.

Ông Cyrus Vance Jr., chánh biện lý Manhattan District, đang cân nhắc truy tố Trump Organization và ông Allen Weisselberg, 73 tuổi, dính líu đến những lợi nhuận bên lề mà vị giám đốc tài chánh này nhận được từ công ty.

Sớm nhất vào tuần tới, Chánh Biện Lý Vance có thể tuyên bố cáo trạng nếu ông quyết định truy tố, theo những người am hiểu nói với các cơ quan truyền thông như New York Times và NBC News.

Ông Ronald Fischetti, luật sư đại diện cho ông Trump, người xác nhận tin về vụ truy tố hình sự kể trên sau khi tờ Times loan báo. (MPL) 

Thanh niên ở Oklahoma đi bộ 17 dặm đến sở làm, được giúp hơn $50,000

Thanh niên ở Oklahoma đi bộ 17 dặm đến sở làm, được giúp hơn $50,000

June 26, 2021

MOORE, Oklahoma (NV) – Một chuyến cho đi nhờ xe của người hảo tâm đã dẫn đến việc kêu gọi trợ giúp hơn $50,000 cho một thanh niên 20 tuổi ở Oklahoma, người từng phải đi bộ 17 dặm (khoảng 27 km) mỗi ngày để đến nơi làm việc và trở về nhà.

Bản tin của đài truyền hình KOKH (FOX 25) ở Oklahoma hôm Thứ Hai, 21 Tháng Sáu, cho hay anh Donte Franklin thường phải đi bộ hơn hai tiếng rưỡi từ nhà đến nơi làm việc là tiệm Buffalo Wild Wings, rồi sau đó đi bộ về nhà vào cuối ca làm. Nhưng anh Franklin cho đài này hay rằng chưa bao giờ bị trễ giờ làm việc hoặc phải nghỉ ngày nào.

Ông Michael Lynn (phải) và anh Donte Franklin. (Hình: GoFundMe)

Anh Franklin nói: “Tôi thật sự không nghĩ đến mệt mỏi. Tôi cứ cố gắng mà đi tới.” Anh cho đài KOKH biết thêm rằng mẹ của anh, người qua đời vì bệnh viêm gan C khi anh chỉ mới 16 tuổi, đã là tấm gương cố gắng để anh noi theo.

“Tôi nhất định đi làm việc đúng giờ để cho gia đình tôi, cho mẹ của tôi, được hãnh diện,” theo lời anh Franklin.

Hồi đầu tháng này, anh Franklin đang đi bộ dưới trời nắng nóng gay gắt, thì ông Michael Lynn, một người hoàn toàn xa lạ, tình cờ trông thấy và đề nghị cho đi nhờ xe.

Ông Lynn kể rằng ông lái xe đi công việc ở trong khu vực quanh đó và nhìn thấy anh Franklin đi bộ. Sau công việc, ông lái xe về và thấy anh này vẫn lầm lũi đi trên đường.

Sau khi ngừng lại và đề nghị cho anh Franklin đi nhờ, ông Lynn kể lại câu chuyện gặp gỡ người thanh niên trì chí này trên trang Facebook của mình.

Bản post được nhiều người chú ý và đến tai một hội gồm những người đi xe đạp, và họ quyết định tặng cho anh Franklin một chiếc xe đạp mới để làm phương tiện di chuyển.

Bà Keri Collins thuộc hội My Riding Buddies Oklahoma and Bikers for Elves nói: “Tôi thật cảm động vì anh này chỉ mới 20 tuổi và đi bộ đến hai sở làm khác nhau trong thời tiết nóng gay gắt. Người trẻ bằng tuổi anh ta ít có ai được như vậy.”

Ông Lynn sau đó qua trang GoFundMe đã kêu gọi mọi người giúp tiền cho anh Franklin mua xe để đi làm. Và đến ngày 26 Tháng Sáu, số tiền đóng góp đã lên tới hơn $50,000, vượt quá con số đặt ra lúc đầu rất nhiều.

Anh Franklin nói: “Tôi rất biết ơn mọi người, và số tiền này không chỉ giúp cá nhân mà còn cả gia đình chúng tôi.” (V.Giang) [qd]

Thảm Kịch Súng Đạn Trong Xã Hội Hoa Kỳ 

Thảm Kịch Súng Đạn Trong Xã Hội Hoa Kỳ 

Đào Văn Bình

Trong khi chúng ta ngồi trong yên lành, gia đình êm ấm thì biết bao thảm kịch đã xảy ra cho xã hội mà chúng ta không hề hay biết. Vì đất nước Hoa Kỳ quá to lớn và quá đông dân cho nên dù thảm kịch có xảy ra thì cũng chẳng ăn thua gì. Chẳng hạn tính đến ngày 2/6/2021, Hoa Kỳ đã có 610,912 người chết vì dịch cúm Corona. Thế nhưng nó chỉ như một cánh sao băng lóe lên rồi vụt tắt, có người quan tâm, có người chẳng cần quan tâm. Rồi mọi chuyện chìm vào quên lãng. Rồi chỉ là những con số nằm trong sách vở, văn khố hay cuốn Biên Niên Sử để đời sau đọc chơi cho biết. Nhiều khi thế hệ sau lại bùi ngùi thương cảm, động tâm hơn thế hệ hiện tại.

Trong hai tháng qua, những vụ dùng súng giết người ở trong gia đình, kể cả ở trường học đã liên tiếp xảy ra. Người ta sau đó cầu nguyện rồi lại cầu nguyện và không có một biện pháp nào để cứu chữa. Những thảm họa về súng đạn, dù kinh hoàng cách mấy rồi cũng chìm đắm vào dòng thác lũ của những biến cố về chính trị, về kinh tế và những vật lộn của cuộc sống và hoan ca của nhạc Pop, nhạc Rap, Football, đại hội điện ảnh cùng những buổi trình diễn thời trang của những cô gái ăn mặc gần như lõa thể.

Tuy nhiên đối với những người có đầu óc suy nghĩ thì lại lo lắng. Phải chăng trẻ vị thành niên phạm pháp, dùng súng đạn để đi ăn cướp, bắn giết bạn bè ở trong trường học và người thân trong gia đình có phải là một dấu hiệu báo động không? Trách nhiệm về ai? Đâu là biện pháp chữa trị? Người “có lòng” chỉ biết ngậm ngùi. Theo tôi, trách nhiệm thuộc về tổng thống, quốc hội liên bang lẫn tiểu bang, các tổ chức tôn giáo, trường học, phụ huynh và truyền thông. Khi mà mọi người được quyền tự do mua và mang súng thì ngăn ngừa bạo lực súng đạn chỉ là ảo vọng. Con quái vật giết chết những đạo luật hay biện pháp hạn chế quyền sử dụng vũ khí ở đây là Hội Súng Đạn Hoa Kỳ (National Rifle Association). Không một đảng nào, dân biểu, thượng nghị sĩ nào dám đụng tới sợi lông chân của hội này. Sức mạnh của NRA không phải súng đạn mà là tiền! Họ dùng tiền để bịt miệng tất cả các vị đại diện cho dân mà chúng ta tin tưởng, bầu họ lên để bảo vệ quyền lợi của chúng ta. Dân biểu, thượng nghị sĩ và tổng thống, chủ tịch quốc hội còn bó tay thì “phó thường dân” (thiểu số, da màu) như chúng ta biết làm sao đây?

Dưới đây là một số thảm kịch đã xảy ra cho xã hội Hoa Kỳ trong vòng hai tháng qua mà tôi chỉ ghi nhận được một số ít chứ không ghi nhận được tất cả.

Theo Huffington Post ngày 28/3/2021: Hai cô gái vị thành niên 13 và 15 tuổi đã giết chết một tài xế Uber giao đồ ăn để cướp chiếc xe này ở Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn. Thật kinh hoàng, con gái còn ở lứa tuổi “ô mai” đầy mộng mơ mà đã trở thành sát nhân! Hành động khủng khiếp này khiến chúng ta sẽ phải nghi ngại khi các cô gái trẻ đến gần chúng ta. Thật là thảm họa của thời đại văn minh điện tử! Dường như xã hội càng văn minh càng có nhiều thú giải trí và nhiều tội ác.

Rồi vào ngày 13/5/2021 theo ABC News: Hai cậu bé 11 tuổi và 17 tuổi đã bị bắt vì hành hung một bà già người Á Châu 89 tuổi ở San Leandro, California. Cậu bé 11 này tuổi đã có một hồ sơ hình sự dài lê thê như hai lần ăn cướp và một lần cướp xe. Cậu bé đã được giao cho bà mẹ canh giữ vì tuổi còn quá nhỏ. Thật kinh hoàng! Mới 11 tuổi đã tham gia băng đảng ăn cướp! Không biết lớn lên sẽ thành cái gì?

Trong khi đó tại Texas, một ông chồng 40 tuổi- phó hiệu trưởng một trường tiểu học đã dùng súng bắn chết bà vợ 35 tuổi- hiệu trưởng một trường tiểu học trước mặt hai con 2 tuổi và 7 tuổi rồi quay súng tự sát. Người vợ trước đó đã nạp đơn xin ly dị và bán căn nhà. Có lẽ do uất hận, người chồng đã có hành động điên cuồng. Tội nghiệp hai đứa trẻ ngây thơ vô tội. Thảm kịch này sẽ đeo đuổi chúng nó suốt đời.

Rồi một thanh niên ở Oregon tên Shane Finnell 25 tuổi đã rút súng bắn chết chị dâu/em dâu (sister-in-law) chỉ vì cãi cọ nhau về giặt quần áo.

Rồi theo Insider ngày 23/5/2021, một em bé ba tuổi tìm thấy khẩu súng dấu dưới chiếc ghế dài và bắn vào ngực em gái 2 tuổi của mình trong lúc người lớn mải mê tụ tập coi trận đấu bóng rổ trận chung kết. Ôi đời là bể khổ bến mê! Tu Chính Án Số II cho phép người dân được tự do mang súng đạn để tự vệ nay biến thành thảm họa!

Rồi vào ngày 26/5/2021, báo chí loan tin một cô gái 15 tuổi tên Kaleigh ở Oklahoma hư hỏng, uống rượu, thường xuyên rước trai về nhà ngủ bị bố la rầy đã căm hận và xúi giục và bày mưu cho người tình 21 tuổi tên Chiles đâm chết bố mình.

Rồi theo Insider ngày 27/5/2021, một cô gái 13 tuổi bị ông nội hãm hiếp đã đi khắp Tiểu Bang Texas tìm chỗ phá thai vì luật Texas cấm phá thai nếu bào thai quá sáu tuần dù loạn luân hay bị hãm hiếp. Texas là tiểu bang Cộng Hòa bảo thủ cho nên có luật khắt khe về phá thai. Ôi, đời là bể khổ bến mê! Đứa con sinh ra nó sẽ là anh em, chị em với bố mẹ của cô gái. Chúng ta biết làm sao đây? Nếu ở các quốc gia Hồi Giáo, người ta dễ dàng giải quyết bằng cách treo cổ ông già và cả cô gái này. Còn ở đây là xứ tự do và dân chủ cho nên phải tuân thủ pháp luật. Mà tuân thủ pháp luật là chấp nhận loạn luân! Trong trường hợp này, độc tài và dân chủ, cái nào đúng? Có lẽ Ông Trời xuống đây cũng không giải đáp được.

Rồi theo Miami Herald ngày 2/6/2021, một cô gái 14 tuổi và một cậu trai 12 tuổi, bỏ trốn khỏi cô nhi viện Enterprise’s Florida United Methodist Children’s Home rồi lén vào một nhà khác ăn trộm một khẩu Shotgun và AK-47. Khi cảnh sát tới, cô gái và cậu bé nổ súng vào cảnh sát và bị cảnh sát bắn trọng thương.

Theo Wikipedia, tại Hoa Kỳ, riêng năm 2019 đã có tất cả 434 vụ nổ súng khiến 517 người chết, 1643 người bị thương với nạn nhân là 2160 người. (There were 434 mass shootings in 2019 that fit the inclusion criteria of this article, resulting in 517 deaths and 1,643 injuries, for a total of 2,160 victims.)

Thế mới hay trên cõi đời này, bể khổ không do thần linh tạo ra mà do chính con người tạo ra. Xây dựng những công trình vĩ đại trên trái đất này là do con người và kiến tạo Địa Ngục cho chính mình cũng do con người. Do đó, ngay trong thế giới Ta Bà này đã có sẵn Địa Ngục và Thiên Đình, chẳng cần tìm kiếm Địa Ngục và Thiên Đình ở đâu xa. Có thể các giáo sĩ và thầy tu của một Cung Trời nào đó, khi nhìn xuống Trái Đất với đầy chiến tranh, hận thù, kỳ thị, ghét bỏ, chửi rủa, lên án, vu cáo nhau nhau từng giờ từng phút… sẽ nói với các tín đồ rằng “Ở đây có một địa ngục thật kinh khiếp. Những ai làm ác sẽ bị đày xuống Địa Ngục này!”

Đào Văn Bình

(California ngày 3/6/2021)

Thực khách ở New Hampshire trả tiền nhà hàng $37.93 nhưng ‘tip’ tới $16,000!

Thực khách ở New Hampshire trả tiền nhà hàng $37.93 nhưng ‘tip’ tới $16,000!

June 24, 2021 

LONDONDERRY, New Hampshire (NV) – Một vị khách, không muốn nêu tên, đã ghi vào hóa đơn trả tiền thức ăn trị giá $37.93 của mình số tiền “tip” là $16,000.

Câu chuyện khó tin nhưng có thật xảy ra tại nhà hàng Stumble Inn Bar and Grill ở thành phố Londonderry, New Hampshire.

Số tiền “tip” $16,000 ghi trong hóa đơn trả tiền thức ăn trị giá $37.93. (Hình: Mike Zarelle cung cấp)

Theo lời ông Mike Zarelle, chủ nhân nhà hàng, nói với phóng viên Người Việt hôm trưa Thứ Năm, 24 Tháng Sáu: “Sự việc diễn ra vào ngày 12 Tháng Sáu, nhưng cho đến 22 Tháng Sáu, tức 14 ngày sau, chúng tôi mới quyết định chia sẻ câu chuyện trên trang Facebook của nhà hàng.”

“Người khách tốt bụng đó chỉ nói đơn giản là ông ấy muốn bày tỏ tri ân với tất cả nhân viên ở đây và công việc mà họ đang làm,” ông Zarelle nói qua điện thoại.

Vị khách giấu tên tốt bụng ấy đã gọi hai phần bánh mì xúc xích (chilli dogs), khoai tây chiên và vài ly cocktail.

Cô Lindsay Chowns, nhân viên nhà hàng, nói với Người Việt rằng cô “rất bất ngờ và không bao giờ nghĩ rằng chuyện này có thể xảy ra.”

Tất cả nhân viên đi làm ngày hôm đó đều như vừa “trải qua một giấc mơ tuyệt vời,” theo lời của Chowns nói.

Theo lời ông Zarelle, khi ông nhìn thấy số tiền “tip” ghi trong hóa đơn tính tiền, ông nghĩ người khách bị nhầm lẫn hoặc “có vấn đề về tâm thần.”

“Tôi nói với vị khách là hình như ông ấy nhầm lẫn vài con số không. Nhưng ông ấy trả lời ‘Không, đó là $16,000.’ Lúc đó tôi và người nhân viên thu ngân mới tin đó là sự thật, không phải chuyện đùa,” ông Zarelle kể lại.

Đặc biệt, vị khách tốt bụng ấy nhấn mạnh đến ba lần, rằng “đừng sử dụng số tiền này vào một chỗ duy nhất. Hãy chia nó ra.” Do đó, cũng theo ông Zarelle, số tiền “tip” $16,000 được chia ra cho tám nhân viên làm việc ngày hôm đó. Sau đó, những người này chia đều món quà của người khách lạ cho bốn nhân viên làm việc trong bếp.

“Đây là thật sự là một sự phi thường. Ông ấy là một người tử tế. Chúng tôi rất cảm kích việc ông ấy làm, đặc biệt sau một năm vô cùng khó khăn cho tất cả mọi người,” ông Zarelle nói trước khi kết thúc cuộc nói chuyện.

Như tất cả những nhà hàng khác ở Mỹ, Stumble Inn Bar and Grill của ông Zarelle phải đóng cửa vài tháng trong năm vừa qua. Sau đó chỉ bán “take-out” và ăn uống bên ngoài. Hiện nay, nhà hàng trở lại hoạt động bình thường, phục vụ khách hàng cả bên ngoài lẫn bên trong.

Số tiền “tip” này là con số cao nhất mà báo chí có cơ hội biết đến kể từ khi xảy ra đại dịch COVID-19.

Hóa đơn trả tiền thức ăn trị giá $37.93 với số tiền “tip” $16,000. (Hình: Mike Zarelle cung cấp)

Theo Washington Post, vào một ngày cuối Tháng Mười Một, 2020, trong lúc một nhà hàng nhỏ ở Cleveland, Ohio, chuẩn bị đóng cửa theo lệnh tiểu bang, một vị khách (cũng giấu tên) bước đến trả tiền phần ăn của ông và nói: “Chúc các bạn may mắn và hẹn gặp lại khi nhà hàng mở cửa trở lại.”

Ông khách này để lại hóa đơn thanh toán phần ăn trị giá $7 và số tiền “tip”… $3,000.

Ngày 29 Tháng Năm, 2020, là ngày đầu tiên nhà hàng Founding Farmers ở Reston, Virginia, mở cửa trở lại. Hôm đó cũng là ngày mà ông Dan Simons, chủ nhà hàng, bật khóc khi ông nhận một món quà có ý nghĩa rất lớn với ông cũng như những nhân viên khác.

Ông Simons đưa lên Twitter một hóa đơn mà trong đó một vị khách hàng gửi tặng $1,000 “tip” cho những phần ăn trị giá $213.59 cùng với dòng chữ: “Chúc mừng nhà hàng mở cửa lại. Chúng tôi rất nhớ các bạn. Hãy chia số tiền này với các đồng nghiệp trong ngày hôm nay.” (K.L.) [đ.d.]

Vợ chồng trẻ ở Chicago bị đánh, bắn đến chết dù chỉ đụng xe nhẹ

Vợ chồng trẻ ở Chicago bị đánh, bắn đến chết dù chỉ đụng xe nhẹ

June 23, 2021

CHICAGO, Illinois (NV) – Một đôi vợ chồng trẻ thiệt mạng do bị đánh đập và bị bắn sau vụ đụng xe nhẹ ở Chicago, Illinois, cuối tuần qua, theo đài FOX 32 hôm Thứ Ba, 22 Tháng Sáu.

Tối Thứ Bảy tuần trước, cô Yasmin Perez, 23 tuổi, cùng chồng là anh Gyovanny Arzuaga, 24 tuổi, đang lái xe sau khi dự diễn hành Puerto Rican Day trong công viên Humboldt thì xảy ra tông xe.

Đồ vật tưởng niệm anh Gyovanny Arzuaga và cô Yasmin Perez được đặt trong công viên Humboldt ở Chicago, Illinois, hôm 22 Tháng Sáu. (Hình: Brian Cassella/Chicago Tribune via AP)

Video đăng lan tràn trên mạng xã hội cho thấy một nhóm đàn ông vây quanh xe hai vợ chồng cô Perez, rồi lôi cô ra ngoài đánh đập. Anh Arzuaga bị bắn “kiểu xử tử,” chết trong đêm đó.

Còn cô Perez bị bắn ngay cổ, sống sót được vài ngày nhưng qua đời hôm Thứ Ba.

Đôi vợ chồng trẻ để lại hai đứa con. Trang web GoFundMe được lập để giúp đỡ gia đình.

Vụ tấn công dã man làm rúng đụng cả nước Mỹ và nêu bật nạn bạo lực ở Chicago, đặc biệt trong năm nay.

Hôm Thứ Hai, Thị Trưởng Lori Lightfoot hứa sẽ tìm ra hung thủ.

Tính đến chiều Thứ Ba, cảnh sát loan báo chưa bắt giữ người nào. (Th.Long) [qd]

Người vợ Ukraine 20 năm ở Việt Nam chăm chồng đột quỵ

Cô gái Việt Nam ơi!

Nếu chữ hi sinh có ở đời

Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực

Cho lòng cô gái Việt Nam tươi…

Thơ Hồ Dzếnh

Ai nói chỉ có con gái Việt Nam thôi?

***

Người vợ Ukraine 20 năm ở Việt Nam chăm chồng đột quỵ

Chồng về nước được một năm thì bị đột quỵ, liệt toàn thân, Svetlana bán hết nhà cửa bay sang Việt Nam, một mình xoay xở đủ cách chăm chồng, nuôi con.

Giữa trưa tháng 6, trời Hà Nội như đổ lửa. Trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện, Svetlana Nguyen rướn mình, dùng hết sức xốc người chồng liệt toàn thân lên vai, di chuyển từng đoạn nhỏ ra xe đẩy.

“Mình chuyển viện Papa nhé”, vuốt vội mồ hôi trên trán, người phụ nữ Ukraine với mái tóc vàng thủ thỉ và xoa nhẹ tay người đàn ông ngồi trước mặt. Ông Thắng – chồng bà – dù không nói được cũng cố đánh ánh mắt sang nhìn vợ, miệng ú ớ. Khoảnh khắc đó khiến Svetlana mừng rỡ bởi bà hiểu chồng mình đang dần bình phục. Đã gần 20 năm, kể từ ngày ông Thắng lâm bệnh, không thể tự chăm sóc bản thân, Svetlana dường đã quen với cảnh hai vợ chồng “ở viện nhiều hơn ở nhà”.

“Có những lúc cuộc sống bế tắc tưởng không thể tiếp tục, nhưng rồi nhìn chồng và các con, tôi lại có thêm động lực để cố gắng”, Svetlana Nguyen nói.

Bà Svetlana Nguyen và chồng, ông Nguyễn Văn Thắng khi đang điều trị đột quỵ tại bệnh viện. Hai mươi năm qua, người đàn ông Hà Nội đã đột quỵ 4 lần, nhiều lần thập tử nhất sinh. Ảnh: Suzana Nguyễn.

Tình yêu của họ bắt đầu từ năm 1988 khi hai người lần đầu gặp nhau tại căng-tin Cục hải quan thành phố Kiev trong một lần anh Thắng đến gửi hàng. Hai năm sau, họ kết hôn. Chàng trai Việt Nam quyết định ở lại Ukraine, thay vì về nước như kế hoạch trước đó. Năm 2000, anh bàn với vợ, mình và con gái 9 tuổi về Việt Nam tìm cơ hội làm ăn, hứa công việc ổn định sẽ đón cả chị và hai con trai sang đoàn tụ.

Chồng về nước được một năm thì Svetlana nghe tin anh đột quỵ, giữ được tính mạng nhưng liệt toàn thân. “Tôi khóc như chưa bao giờ được khóc, thấy bế tắc cùng cực. Nhưng rồi lại tự dặn lòng phải cố gắng, biết đâu có phép màu xảy ra”, người phụ nữ 55 tuổi hồi tưởng cú sốc 20 năm trước. “Dù khó khăn thế nào cũng phải cố gắng. Chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu khi khỏe mạnh thì cũng đối xử với nhau bằng tình yêu khi ốm đau”, chị khẳng định rồi mua vé bay sang quê chồng.

Có lẽ 30 năm trước, khi lần đầu tiên nắm tay người đàn ông Việt, Svetlana không ngờ chặng sau của cuộc đời mình lại nhiều chông gai đến vậy.

Sang Việt Nam chăm chồng, hàng ngày Svetlana dậy rất sớm nấu ăn cho cả nhà rồi ngồi xoa bóp chân tay để chồng đỡ đau nhức. Anh Thắng bị liệt, nằm lâu nên các cơ xương co cứng. Để đưa chồng xuống ghế ngồi, người vợ phải dùng hết sức xốc lên vai rồi di chuyển từng bước nhỏ. Mỗi lần như thế chị phải xoay xở hàng chục phút, người đẫm mồ hôi. Svetlana nói, nếu không làm vậy, chồng nằm lâu trên giường lưng hông dễ lở loét.

Ngày khỏe mạnh không sao, có lúc chồng con cùng lúc ốm, bản thân mệt mỏi không dậy nổi, nằm trên giường mà nước mắt chị chảy ướt gối. Thế nhưng, khóc xong chị lại ngồi dậy làm việc vì cả gia đình chỉ dựa vào mỗi mình. Hai mươi năm ở Hà Nội, người phụ nữ Ukraine chỉ về nước một lần để bán hết nhà cửa, đồ đạc, xe cộ và cả nhẫn đính hôn… mang tiền sang chữa bệnh cho chồng.

Đám cưới của hai vợ chồng được tổ chức năm 1990 tại thành phố Kiev, khi đó vẫn thuộc Liên Xô cũ. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Đám cưới của hai vợ chồng được tổ chức năm 1990 tại thành phố Kiev. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

Không biết tiếng Việt, vừa chăm chồng lại nuôi 3 con nhỏ, Svetlana nhiều lúc thấy ông trời quá bất công với mình. Thấy chị vất vả, bạn bè có người khuyên nên về nước tự giải thoát cho bản thân, nhưng Svetlana chỉ im lặng quay đi. Chị bảo: “Vợ chồng sống với nhau còn vì tình nghĩa. Nếu tôi bỏ đi, ai là người chăm lo cho anh mỗi ngày”. Nhờ sự chăm sóc của vợ, sức khỏe của anh Thắng dần được cải thiện, sau hai năm có thể đi lại và tự chủ được một số việc.

Hơn hai năm chồng ốm, tiền tiết kiệm cũng cạn kiệt. Svetlana quyết định kiếm việc làm. Nhà chồng cho một căn hộ tập thể ở phố Ngọc Khánh, họ chia đôi một nửa để ở, một nửa mở quán bán cà phê. Cả nhà gom góp được vài trăm nghìn mua chiếc tủ lạnh cũ, đường và cà phê cũng được bạn bè giúp đỡ. Không có tiền thuê nhân viên, hai con lớn đang học cấp hai phải dành nửa buổi phụ giúp mẹ bán hàng.

Quán cà phê nhỏ của bà chủ người Ukraine mở năm 2004 thỉnh thoảng đón tiếp đồng hương và những người học tập tại Liên Xô cũ ghé qua. Vài lần Svetlana mời họ những món ăn tự tay nấu, được khen ngon, họ gợi ý nên bán thêm những món ăn của quê hương. Thực đơn của quán dần được hình thành và thêm thắt theo nhu cầu của khách.

Từ khi quán ăn được mở rộng, cuộc sống gia đình 5 người cũng bớt khó khăn. Ba người con không còn phải mặc lại quần áo cũ người khác cho, tiền viện phí của anh Thắng không phải vay ngoài nữa. Thu nhập từ quán cũng giúp Svetlana nuôi ba con trưởng thành, đều học đại học. Hai con lớn hiện mở quán ăn Nga tại Sài Gòn, còn cậu út theo học tại Canada.

Natalia, một người bạn của hai vợ chồng nói, cô phục Svetlana ở tinh thần lạc quan, chưa bao giờ nản chí. “Để có tiền đóng viện phí cho chồng, chị ấy làm việc không ngừng. Lễ Phục sinh vừa rồi, có những ngày Svetlana làm việc đến 2h sáng để hoàn thành đơn hàng cho khách, sáng lại vào viện mà chẳng tỏ ra mệt mỏi bao giờ”, cô gái Nga nói về người bạn của mình.

Bà Svetlana Nguyen bên lò bánh mì đen truyền thống của Nga. Những ngày Hà Nội tạm dừng hoạt động quán ăn phục vụ tại chỗ do dịch Covid-19, đây là món chủ chốt duy trì hoạt động của quán. Ảnh: Hải Hiền.

Bà Svetlana Nguyen bên lò bánh mì đen truyền thống của Nga. Những ngày Hà Nội tạm dừng hoạt động quán ăn phục vụ tại chỗ do dịch Covid-19, đây là món chủ chốt duy trì hoạt động của quán những ngày dịch. Ảnh: Hải Hiền.

Cuộc sống được cải thiện nhưng thử thách cuộc đời lại không chịu buông tha người phụ nữ Ukraine. Hai mươi năm qua, ông Thắng đã có hàng chục lần nhập viện, vài lần thập tử nhất sinh và 4 lần bị đột quỵ, hai lần liệt toàn thân nhưng sau tập luyện lại đi đứng được. Lần gần nhất vào tháng 2/2021, ông bị suy tim, tụ máu não, chuẩn bị phẫu thuật lại bị tai biến ngay tại viện. Dịch Covid-19 bùng phát tại Hà Nội cuối tháng 4, người nhà không được vào phòng bệnh chăm sóc. Nằm liệt nhiều ngày, ông bị viêm loét lưng, tiếp tục phải chuyển viện để chữa vết thương trước khi ca mổ chính diễn ra (nằm liệt tại viện nhiều ngày, thế thì y tá, điều dưỡng và nhân viên tạp vụ của bệnh viện không chăm sóc cho ông ta được? Đây là 1 điều thậm vô lý và tàn nhẫn của BV tại VN bỏ mặc bệnh nhân…..)

Ở lần đột quỵ này, có thời điểm ông hôn mê nhiều ngày, bác sĩ thông báo trả về lo hậu sự. Nghe tin, Svetlana suy sụp, mọi cố gắng và hy vọng của cô dần như tan biến. Người vợ vào phòng bệnh, ngày ngày nắm tay chồng, nói về tình yêu ngày xưa của họ, về những đứa con đã trưởng thành, mong ngóng bố ra viện. Một lần, ông có phản ứng, nắm tay vợ rất chặt, Svetlana quyết xin cho chồng ở lại điều trị tiếp. “Tôi luôn tin sẽ có ngày anh ấy sẽ khỏe lại”, cô thuyết phục bác sĩ.

Con cái đều đang ở xa, những ngày chồng nằm viện, Svetlana phải cáng đáng mọi việc. Mỗi ngày cô dậy từ 5h sáng, sang thăm chồng rồi về quán chuẩn bị đồ ăn phục vụ khách. Khi rảnh lại qua viện, rồi lại trở về quán làm việc, tất bật cho đến 12h đêm. Hơn một tháng Hà Nội tạm dừng hoạt động quán ăn phục vụ tại chỗ do Covid-19, doanh thu của quán gần như không có. Để lo tiền viện phí cho chồng, Svetlana nhờ con cái giúp đỡ và vay mượn thêm mới đủ. Tuy vậy, cô chưa bao giờ nghĩ đến hai từ “bỏ cuộc”.

Hai mươi năm đủ để thay đổi diện mạo của một thành phố, cũng có thể thay đổi số phận một con người, nhưng với người phụ nữ này, điều không thay đổi là tình yêu dành cho người chồng Việt. “Tôi chỉ muốn cùng anh ấy già đi và trải qua quãng đời còn lại cùng nhau”, Svetlana nói.

Người phụ nữ Ukraine luôn hy vọng sẽ có ngày chồng khỏe lại, hai người cùng quay lại thăm thành phố Kiev – nơi nhiều năm trước họ đã gặp và yêu nhau.

__________

– Bà Svetlana Nguyen và chồng, ông Nguyễn Văn Thắng khi đang điều trị đột quỵ tại bệnh viện. Hai mươi năm qua, người đàn ông Hà Nội đã đột quỵ 4 lần, nhiều lần thập tử nhất sinh. Ảnh: Suzana Nguyễn.

– Đám cưới của hai vợ chồng được tổ chức năm 1990 tại thành phố Kiev. Ảnh: Nhân vật cung cấp.

– Bà Svetlana Nguyen bên lò bánh mì đen truyền thống của Nga. Những ngày Hà Nội tạm dừng hoạt động quán ăn phục vụ tại chỗ do dịch Covid-19, đây là món chủ chốt duy trì hoạt động của quán những ngày dịch. Ảnh: Hải Hiền.

THẢM HỌA TẠI FLORIDA, HOA KỲ

Van Pham

THẢM HỌA TẠI FLORIDA, HOA KỲ

Sập tòa nhà 12 tầng gồm 136 căn hộ ven biển ở Mỹ, 3 chết – 99 người mất tích…

Cảnh sát thành phố Miami, bang Florida của Mỹ, cho biết 99 người mất tích sau vụ sập một tòa nhà ven biển, nơi có nhiều gia đình sinh sống và du khách. Đến nay chỉ mới 3 người được xác nhận tử vong nhưng con số thực tế có thể cao hơn.

Theo Hãng tin AFP, tòa nhà 12 tầng gồm 136 căn hộ ở thị trấn Surfside thuộc thành phố Miami bất ngờ đổ sập sáng 24-6, giờ địa phương, khi nhiều người còn đang ngủ.

“Lực lượng cứu hộ và cứu hỏa đang tìm kiếm cùng với chó nghiệp vụ. Hiện trường rất nguy hiểm, rất mất ổn định. Họ đang trong chế độ tìm kiếm và cứu nạn, họ sẽ không ngừng lại” – ông Freddy Ramire, lãnh đạo cảnh sát hạt Miami-Dade, thông báo.

Nói về những người mất tích, ông Ramire nói rằng con số thương vong và mất tích có thể dao động.

Hiện cảnh sát chỉ mới xác định được 1 người thiệt mạng và 99 người mất tích. Số người mất tích được đưa ra dựa trên danh sách đăng ký cư trú trong tòa nhà và không thể liên lạc được với họ kể từ khi sự cố xảy ra và họ không có trong bệnh viện. Ngoài các hộ dân, có thể có nhiều du khách đang ở trong tòa nhà.

“Tôi không muốn làm mọi người kỳ vọng. Đây là một tình huống rất bi kịch cho các gia đình và cộng đồng” – ông nói.

Hiện chưa rõ nguyên nhân khiến tòa nhà xây từ năm 1981 này bị sập. Một nhân viên cứu hỏa cho biết họ đã giải cứu được 35 người. Nhiều người vẫn còn mắc kẹt trên bancông căn hộ của mình khi tòa nhà bị sập.

“Một bên của tòa nhà hoàn toàn sụp đổ” – anh Nicolas Fernandez, một người dân địa phương, nói. Anh vẫn chưa liên lạc được với một số người bạn đang sống trong căn hộ của mình.

“Đây là một tình huống bi kịch, chúng ta hy vọng vào điều tốt nhất là có thêm người sống sót, nhưng chúng ta cũng chuẩn bị cho tin xấu từ những gì chúng ta nhìn thấy sau vụ sập” – thống đốc Rob DeSantis của bang Florida nói.

– Một phần lớn của tòa nhà 12 tầng ở Miami, Florida (Mỹ) bị sập đổ hoàn toàn – Ảnh: REUTERS

– Nhiều người dân vẫn còn bàng hoàng sau khi thoát nạn – Ảnh: REUTERS

– Hình chung cư trước và sau khi bị đổ sập…

https://abc11.com/miami-building-collapse…/10826422/ 

Vì nói láo Trump thắng cử, Giuliani bị New York treo bằng hành nghề luật sự

Vì nói láo Trump thắng cử, Giuliani bị New York treo bằng hành nghề luật sự

June 24, 2021

NV Breaking News 24/06/2021

 Vì nói láo Trump thắng cử, Giuliani bị New York treo bằng hành nghề luật sự

 Một tòa án ở New York vừa ra phán quyết treo giấy phép hành nghề luật sư tại tiểu bang này của ông Rudy Giuliani, vì có “các phát biểu không đúng sự thật và sai lạc” rằng cựu Tổng Thống Donald Trump thắng cử.

Bài học yêu thương của thầy B…

Mình đi giao dầu bồ kết cho người quen thì bất ngờ gặp lại thầy B. Thầy B là giảng viên dạy tại ĐHCT.

Mười lăm năm trước, khi vợ thầy B phát hiện mình bị ung thư, thầy B quyết định bán căn nhà nhỏ tại Cần Thơ để đưa vợ lên sài Gòn chữa trị. Hai đứa con gái sinh đôi của thầy cô khi ấy mới 3 tuổi. Thầy tìm thuê căn nhà nhỏ gần bệnh viện cho cả gia đình tá túc. Thầy vừa chạy đi chạy về lo cho hai con, vừa lo cho cô trong bệnh viện.

Và trong 10 năm trời thầy đã giúp vợ chiến đấu chống lại bệnh tật. Khi tiền bán căn nhà đã teo dần theo những toa hóa trị đắt tiền, thầy chọn nghề đấm bóp dạo để có vừa chút ít trang trải cuộc sống đắc đỏ nơi Sài Gòn, vừa có thời gian chăm sóc cho vợ khi vợ nằm liệt giường.

Trong bệnh viện ung bướu, một giường có khi phải chứa đến hai bệnh nhân. Ban ngày người nhà bệnh nhân đứng ngồi la liệt, ban đêm mọi người trải chiếu ra sân bệnh viện nằm ngủ. Trong gần mười năm, thầy B đã phải ngủ vật vờ như thế, nơi hành lang người ta đi qua đi lại, nơi mấy con chuột cống chạy ngời ngời, nơi gần toilet hay thùng rác bốc mùi hôi thối….Khi khối u đã di căn khắp cơ thể, thuốc giảm đau không mấy tác dụng, vợ thầy đau quá, cô thường níu tay thầy mà thì thào, hát một bài cho em nghe đi anh. Thầy B hát hay lắm. Thầy vừa bóp vai cho cô vừa hát khe khẻ, những tình khúc của Trịnh Công Sơn, Phạm Duy…. Những người cùng phòng bệnh cũng im lặng lắng nghe, nghe mê mải và cảm thấy như vơi bớt nỗi đau. Cô vừa nghe vừa khóc, vì ngày xưa cô cũng mê giọng hát thầy mà về làm vợ thầy. Cô lặng nghe mà thấy bớt đau đớn hẳn bởi cô biết những bài hát ngọt ngào ấm áp chính là lời yêu thương thầy dành cho riêng cô trong cuộc đời này, giữa tử biệt sinh ly….

Mình từng rất thán phục thầy B bởi tình yêu và lòng tận tụy mà thầy dành cho vợ. Mình từng vài lần đi lấy tin viết bài nơi bệnh viên Ung bướu thành phố. Mình cảm giác nơi đó là nơi cô đặc nhất của nỗi đau và lòng yêu thương. Bệnh viện này dơ bẩn một cách kinh khủng. Rác khắp nơi, chuột cống thì to như những con mèo, chạy loạn xạ ngang nhiên cả ban ngày, toilet thì nhiều khi sâm sấp nước. Thật khó tưởng tượng… Trong những phòng bệnh nặng, lúc nào cũng có những tiếng rên la đau đớn của người bệnh, những người rụng hết tóc do hóa trị, xơ xác, lở loét, tiều tụy. Có cả những tiếng van xin được chết vang lên vào ban đêm rất rùng rợn… Thầy B có thể chăm lo cho vợ trong gần mười năm trong môi trường đầy thử thách như vậy. Chắc tình yêu mà thầy dành cho cô lớn lắm, sâu thẩm lắm.

Và rồi cô cũng ra đi mãi mãi, để thầy ở lại nuôi hai đứa con đang tuổi ăn tuổi lớn.

Sau màn chào hỏi, thầy cho biết thầy đã kinh doanh không còn đi dạy nữa.

Trong cuộc đời có không ít những người đàn ông, những người chồng như thầy B. Mình dành câu chuyện này cho những ai đang gặp thử thách, chông gai, cho những ai đang cảm thấy chao đảo, chênh vênh khi mất niềm tin vào con người…. Đây là bài học yêu thương mà thầy đã “kể” bằng chính cách sống của thầy, một cách “kể” thật nhân ái và sâu lắng vô cùng.

May be an image of animal

Bi kịch của các gia đình ở Mỹ do không tiêm vắc xin COVID-19

Bi kịch của các gia đình ở Mỹ do không tiêm vắc xin COVID-19

Có những quyết định tưởng đơn giản nhưng lại quyết định sự sống và cái chết, nhất là giữa đại dịch COVID-19. Đài CNN của Mỹ kể lại câu chuyện có thật của những người đã trải qua đau thương, mất mát lớn.

Tháng trước, anh Mike Lewis Jr. đang nói chuyện qua điện thoại với bác sĩ thì bỗng thình lình nghe tiếng máy móc kêu “bíp bíp” liên hồi ở đầu dây bên kia.

Cha anh Lewis – tên ông cũng là Mike Lewis – đang điều trị COVID-19 trong một bệnh viện ở thành phố St. Petersburg, bang Florida. Hôm đó, bác sĩ gọi thông báo rằng cha anh vừa bị ngừng tim nhưng được cứu kịp thời và đặt máy thở.

Cuộc gọi còn chưa xong, trái tim ông cụ lại ngừng đập. Anh Lewis kể nghe thấy âm thanh của sự hỗn loạn trước khi bác sĩ vội vã cúp máy. “Cơn hoảng loạn ập đến, lúc đó nước mắt chỉ chực tuôn trào” – anh nhớ lại khoảnh khắc hãi hùng.

Nửa tiếng sau, bác sĩ gọi lại thông báo tin sét đánh: Ông Mike Lewis đã qua đời ở tuổi 58, chỉ 4 ngày sau khi xét nghiệm dương tính COVID-19. Điều đáng nói, lúc sinh thời ông Lewis có lối sống khá lành mạnh, tập thể hình và uống sinh tố protein mỗi ngày trước khi đến chỗ làm.

Anh Lewis, 37 tuổi, giờ nằm trong số hàng ngàn người Mỹ ôm nỗi đau mất người thân chỉ vì quyết định không tiêm ngừa, giữa lúc vắc xin chất đầy kho và miễn phí cho tất cả.

Gia đình Lewis vốn lo ngại vắc xin nhưng cái chết của người cha khiến họ bừng tỉnh. “Chúng tôi phải làm điều cần làm để vượt qua giai đoạn này, bởi vì cha tôi đã không còn nữa” – anh Lewis nói về quyết định đưa cả gia đình đi tiêm ngừa ngay lập tức.

Bi kịch của các gia đình ở Mỹ do không tiêm vắc xin COVID-19 – Ảnh 2.

Anh Mike Lewis nói cái chết của cha đã thay đổi quan điểm của anh về vắc xin – Ảnh: CNN

Hối tiếc vì đã chần chừ

Ở thị trấn Pasadena, bang Maryland, chồng của bà Michele Preissler – ông Darryl, 63 tuổi – dự tính đi tiêm ngừa COVID-19 nhưng còn lo ngại về phản ứng phụ của vắc xin do ông đang dùng thuốc ức chế miễn dịch trị viêm khớp.

Tháng 4 vừa qua, ông Darryl đi dự một đám cưới rồi ngã bệnh một tuần sau đó. Chỉ trong vài ngày ông phải nhập viện, bắt đầu cuộc chiến giành giật sự sống trong gần một tháng trước khi nhắm mắt xuôi tay vào ngày 22-5.

Bà Michele Preissler mô tả khoảng thời gian đó giống như “chơi trò tàu lượn dưới địa ngục”, có những lúc tưởng ông Darryl đã khá hơn, nhưng rồi lại xấu đi tiếp. Lần cuối cùng ông bị đột quỵ không còn cứu vãn, bác sĩ đành phải tháo máy trợ sinh.

Họ chỉ không ngờ rằng lẽ ra ông chỉ sống thêm được 3-5 phút sau khi tháo máy, nhưng ông vẫn thoi thóp suốt gần 24 giờ trong trạng thái bất tỉnh. Trái tim ông cứ lặng lẽ đập.

“Tôi không bao giờ muốn sống lại khoảnh khắc đó. Và tôi không mong ai trải qua điều đó” – bà Michele nói về cuộc chiến với COVID-19 của chồng.

Bà Michele làm việc trong ngành y tế nên đã tiêm ngừa hồi tháng 3, bà hối tiếc vì đã không đặt lịch hẹn cho chồng khi ông quá bận rộn. “Tôi tức điên với bản thân vì đã không làm, nhưng tôi không thay đổi được gì” – bà đau khổ.

Cặp vợ chồng già chuẩn bị kỷ niệm 30 năm ngày cưới cuối năm nay với kế hoạch sẽ đi đây đó trên chiếc xe của gia đình sau khi nghỉ hưu.

“Bình thường của tôi đã mất rồi. Tôi không còn (cuộc sống) bình thường nữa” – bà Michele vừa lật cuốn sổ tang vừa nói trong nước mắt.

Bi kịch của các gia đình ở Mỹ do không tiêm vắc xin COVID-19 – Ảnh 3.

Bà Michele Preissler và người chồng Darryl lúc còn sống – Ảnh: CNN

Lời cảnh báo của một người sống sót

***

Anh Josh Garza, 43 tuổi, lẽ ra nằm số những người Mỹ đầu tiên được tiêm vắc xin COVID-19. Anh bị tiểu đường và cao huyết áp – những bệnh nền thuộc diện ưu tiên tiêm chủng.

Nhưng anh Garza tin rằng cứ tuân theo các biện pháp phòng ngừa là đủ. Anh gạt qua ý tưởng đi tiêm ngừa ngay lập tức: “Tôi không muốn làm chuột bạch. Tôi phản đối”.

Đầu năm nay Garza mắc COVID-19, con virus nhanh chóng tàn phá cơ thể anh. Anh giành giật sự sống suốt 4 tháng trong Bệnh viện Houston Methodist, bang Texas.

Bác sĩ chẩn đoán Garza bị viêm phổi do COVID-19, virus corona gây ra tình trạng viêm nặng khiến tế bào phổi bị tổn thương vĩnh viễn, không có máy thở hay máy oxy cao áp nào giúp được anh.

Trên phim chụp X-quang, phổi của Garza gần như biến mất. Anh chỉ còn cách cái chết vài ngày khi được các bác sĩ ghép hai lá phổi hồi tháng 4 vừa qua.

May mắn vượt qua tử thần, Garza nói giờ đây anh vật lộn với cảm giác tức giận bản thân vì đã không chịu tiêm vắc xin. Ký ức về những tử thi chết do COVID-19 di chuyển ngang qua căn phòng anh nằm cứ không thôi ám ảnh.

“Nếu có thể làm lại từ đầu, tôi sẽ tiêm ngừa. Những gì tôi trải qua là điều hãi hùng nhất trong suốt cuộc đời.

Hãy nghĩ về gia đình bạn. Những gì tôi trải qua cũng là những gì gia đình tôi trải qua. Tôi mong mọi người ít nhất hãy cân nhắc, hãy lắng nghe những gì chúng tôi (bệnh nhân COVID-19) phải trải qua, và hy vọng rằng các bạn không phải trải qua nó” – anh Garza chia sẻ với những ai còn lo ngại vắc xin.

Bi kịch của các gia đình ở Mỹ do không tiêm vắc xin COVID-19 – Ảnh 4.

Anh Garza nói vắc xin có thể đã cứu anh khỏi sự chịu đựng cận kề cái chết – Ảnh: CNN

Làm mọi cách để người dân tiêm ngừa

Bất cứ quốc gia nào cũng có một tỉ lệ dân số nhất định không muốn tiêm ngừa. Mỹ hiện có nguồn cung vắc xin dồi dào đủ cho tất cả người lớn và trẻ vị thành niên, nhưng nhu cầu đã giảm mạnh từ giữa tháng 4-2021.

Từng có lúc nước này tiêm 3,4 triệu liều vắc xin COVID-19/ngày, nhưng nay chỉ còn gần 600.000 liều/ngày, theo số liệu của CDC Mỹ.

Chính quyền các tiểu bang đang dùng mọi biện pháp khuyến khích người dân tiêm chủng, từ xổ số, treo thưởng cho đến nhờ các mục sư, thủ lĩnh cộng đồng tuyên truyền, vận động ở từng địa phương.

Ở bang Florida, mục sư R.B. Holmes Jr. kể nhà thờ của ông đầu tư hẳn một trạm y tế lưu động để mang vắc xin đến từng ngõ ngách. Trong lúc các cha đang giảng đạo, y tá luôn đứng chờ sẵn bên dưới để tiêm cho giáo dân.

“Chúng tôi nói cho giáo dân sự thật, rằng các con chỉ có 2 lựa chọn: tiêm ngừa hoặc chịu rủi ro với COVID-19. Đây không phải là căn bệnh Dân chủ hay Cộng hòa, đây là con virus” – mục sư Holmes kể lại bài giảng của ông.

“Chỉ cần 5 hay 10 người chịu tiêm sau mỗi buổi lễ đã là thành công lớn. Khi đó chúng tôi có thể nói chúng tôi đã cứu được những sinh mạng. Họ giờ đây có thể thăm viếng ông bà, đi xem đá bóng, xem bóng rổ và trở lại nhà thờ” – ông Holmes nói thêm.

HÌNH:

– Anh Josh Garza, 43 tuổi, phải thay cả hai lá phổi mới sống sót qua COVID-19. Anh đã không tiêm vắc xin khi có thể – Ảnh: CNN

– Anh Mike Lewis nói cái chết của cha đã thay đổi quan điểm của anh về vắc xin – Ảnh: CNN

– Bà Michele Preissler và người chồng Darryl lúc còn sống – Ảnh: CNN

– Anh Garza nói vắc xin có thể đã cứu anh khỏi sự chịu đựng cận kề cái chết – Ảnh: CNN

https://edition.cnn.com/…/unvaccinated-covid…/index.html

Người Việt “Cao Quý “- Chu Tất Tiến

Lũ ngợm này chắc chắn xuất xứ từ “con người mới XHCNVN”!

***

Người Việt “Cao Quý ”

Chu Tất Tiến

Khi đặt bút viết những dòng chữ này, Sáu tui không dám để tựa là “Người Việt Xấu Xí,” như nhà văn Bá Dương của Trung Hoa dám viết, vì sợ bị phe ta “đục” tơi tả, như đã từng bị “đục” nhiều lần trước đây, vài kẻ còn dọa giết Sáu tui nữa! Mới đây, một người ghét tui kinh hồn đã xin lễ cầu hồn cho tui “đột ngột qua đời,” rồi người khác phóng lên Facebook, rồi Email, khiến bà con gọi gia đình tui, chia buồn tới tấp.

Thiệt tình, Sáu tui vốn thần tượng hóa Nhà Văn, Nhà Thơ Phùng Quán từ khuya, nhất là những câu thơ để đời của ông: “Yêu ai cứ bảo là yêu. Ghét ai cứ bảo là ghét. Dù ai ngon ngọt nuông chiều. Cũng không nói Yêu thành Ghét. Dù ai cầm dao dọa giết. Cũng không nói Ghét thành Yêu…

Tôi muốn làm nhà văn. Đi trọn đời trên con đường chân thật. Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi. Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã. Bút giấy tôi, ai cướp giật đi. Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá.”

Vì thế, mà tôi vẫn viết, nhưng thú thật, tôi thua ông họ Phùng nhiều lắm, vì lâu lâu, tôi cũng “né đạn,” tuy khi “viết” không “lách” nhiều, nhưng mà cũng chẳng dám viết huỵch toẹt ra những điều cấm kỵ.

Chẳng hạn như bài này, tôi để tựa đề là “Người Việt Cao Quý,” chứ không dám viết theo kiểu Bá Dương, cũng như không mạnh bạo như một Blogger nữ còn ở Việt Nam, dám chơi trên FaceBook môt bài độc đáo: “Người Việt hèn hạ.” Thiệt đáng phục!

Bà con nghĩ coi, người Việt mình đi đâu cũng tự hào là mình là giống Rồng Tiên, có hơn 4000 năm văn hiến, rồi qua Mỹ, thành công thiệt lẹ, mới chỉ có hơn 40 năm mà danh tiếng lẫy lừng, từ chính trị, đến kinh tế, tài chánh, văn chương, khoa học và cả quân đội nữa.

Có giống dân di cư nào mà mới đến Mỹ chưa được nửa thế kỷ mà quân đội có mấy ông Tướng giữ địa vị rất cao như Việt Nam ta không?

Có mấy dân tộc mới qua Mỹ đã thành Dân Biểu Liên Bang, Tiểu Bang, Nghị Sĩ như chúng ta không? Rồi phi hành gia, khoa học gia, toán học, Tiến Sĩ, Kỹ Sư, Bác Sĩ, Nha Sĩ, Dược Sĩ nhiều như lá mùa Xuân… Những cơ sở thương mại do người Việt làm chủ nhiều như rừng…Nhà hàng Việt bây giờ được Mỹ ưa chuộng hơn món Thái, Trung Hoa… nhiều.

Đặc biệt là có nhạc sĩ thần đồng Evan Lê, mới 4 tuổi đã lừng danh là nhạc sĩ dương cầm cỡ quốc tế. Vậy, nếu có Nổ chút chút là “Người Việt Cao Quý” cũng đáng lắm chứ.

Tuy nhiên, có điều Sáu tui không dám nổ mạnh là mấy năm sau này, tội phạm do người Việt gây nên cũng không ít. Nhà tù bây giờ nghe thấy tiếng Việt ì xèo. Có lẽ đồng hương chúng ta, sau một thời gian định cư tại xứ người, tiến lên quá lẹ, nên trong sinh hoạt mới đẻ ra nhiều cái kỳ cục, nhịn nói không nổi.

Số là, hôm sau Trung Thu, Sáu tui đến Costco để “renew” lại cái thẻ, đang đứng chờ đến lượt mình thì thấy có một cặp vợ chồng Việt lủ khủ khiêng chừng vài chục hộp bánh Trung Thu đến trả! Có lẽ gia đình này mua cả mấy tá bánh về để bán mà bán không hết, nên sau Tết, đem hoàn lại Costco! Trời không phụ kẻ gian, nên người nhân viên lắc đầu, không nhận lại bánh đã quá hạn! Hai vợ chồng tẽn tò đi ra!

Một lần khác, sau Tết ta cả gần tháng, Sáu tui cũng đến đổi đồ (đổi chứ không trả) cái máy nấu ăn, vì quá nhỏ, thì thấy hai ông mang trả các chậu hoa Tết đã héo queo, lá vừa vàng khè, vừa đen thui, cánh hoa thì lắc léo! Có nghĩa là các ông mua hoa về trưng Tết xong thì đem trả, lấy tiền lại, vì chắc chắn khi mua, các ông không thấy lá héo, hoa tàn, mà chỉ thấy nụ hoa tươi nở như thiếu nữ 18!

Chưa thấy ai ngu đến nỗi mà vác hoa tàn về nhà? Thiệt là mắc cở! Lợi dụng sự dễ dãi của Costco mà mua hoa về làm bảnh với bà con rồi xài cho đã, đem trả! Chơi vậy thì chơi với ai?

Điều đáng xấu hổ là thấy tui dòm dòm có vẻ khó chịu với hai nhân vật cao quý kia, bà nhân viên người Mỹ quay qua nói với tui: “Coi vậy, chứ còn đỡ lắm! Có bà mua quần lót (underwear) về xài hai ngày rồi cũng đem trả!” Tui nghe nói vậy, thì rùng mình, chới với, đỏ mặt, cứng họng luôn, không biết chống đỡ sao cho dân mình khi có người mang họ “Keo, Bần” sang nước người Bảo Trợ để trả ơn!

Ở Home Depot cũng vậy, có người mua búa, kìm, mỏ lết về sửa nhà, sửa cống, rồi cũng đem trả, mặc dù xài mấy món đó đến sứt sẹo! Sáu tui từng thấy có ông thợ đem trả gần như mọi món đồ cần thiết cho một vụ sửa nhà, kẽo kẹt trên mấy cái xe “cart”! Mua cho đã rồi đem trả, trong đó, nhất định đã có vài món xài rồi! Sáu tui nghĩ bụng, “Kỳ thiệt ta! Nếu chưa sẵn sàng để sửa nhà, thì đừng mua vội. Nếu mua rồi, mà chưa muốn thực hiện, thì đừng xài dụng cụ của người ta! Nếu lỡ xài rồi thì phải mua, cho dù đó là không cần thiết.

Kinh hãi nhất là việc mua đồ lót, mặc rồi trả lại. Nghĩ tới mà ghê tay! Việc cho trả đồ là một phương pháp quảng cáo của nhà chế tạo cũng như cho cửa hàng, nhưng không vì thế mà lợi dụng để làm lợi cho mình, mà quên cái hại của người ta.

Thiệt ra, những chuyện nhỏ nhặt này cũng chưa làm mất đi tính “Cao quý” của người mình nhiều, mà thời gian gần đây, nhiều y sĩ bị treo bằng vì lạm dụng Medical, có ông bị tù về tội sờ mó bậy bạ, có ông cho thuốc nghiện để lấy tiền “ngoài lề.” Lại có ông nhà giáo bị tù vì tội quay phim lén con trai tại “Rét-Rum.” Mập béo gì mà coi! Kỳ cục thiệt ta!

Chủ tiệm Neo bị tù vì tấn công tình dục khách hàng. Người bán nhà lừa gạt khách hàng, chế thêm tiền “cost” không có xuất xứ, chuyên gia tài chánh bị tù vì biến nhà của người thành nhà của mình. Mới tuần qua, một ông tính đốt nhà hàng xóm bị phú lít bắt bỏ bót! Chưa kể ở trên mạng i-meo, các ông đối lập ở hai đảng Dân Chủ hay Công Hòa, chửi nhau tưng bừng, chửi tục, chửi xéo, chửi oang oang, chửi tàn canh gió lạnh luôn!

(Nói thiệt nhe, các vị cứ tha hồ “chửi-bênh” nhau, nhưng các vụ “chửi – bênh” này sẽ chẳng làm rụng một sợi.., chân lông của Mỹ, hoặc làm cho một ông Mỹ nào khoái chí mà thay đổi chính sách với Việt Nam. Người Mỹ có chính sách của họ: “American First!” “Nothing else!”)

Ôi chao! Người mình nhiều “nhân tài” mà cũng có nhiều “nhân tai.” Chớ chi những “lời hay, ý đẹp” mà người mình đã từng nghe nhiều thập niên qua được áp dụng, sao cho toàn thể cộng đồng mình mỗi ngày mỗi vững mạnh.

Chớ chi cuốn truyện “Tâm hồn Cao Thượng” đã được Hà Mai Anh dịch ra tiếng Việt thấm nhuần vào mọi tâm hồn Việt Nam hải ngoại, để chúng ta lúc nào cũng hãnh diện là “con Rồng, cháu Tiên” thiệt chứ không phải “con Rùa, cháu Ếch,” cứ nổ oang oang, rỗng tuyếch làm mất mặt những “nhân tài” Việt thứ thiệt trên toàn thế giới.

– Bên ngoài một tiệm Costco ở Alhambra, Nam California. (Getty Images)

May be an image of standing