Một vài kỷ niệm về phu nhân Tổng Thống Thiệu

Một vài kỷ niệm về phu nhân Tổng Thống Thiệu (Báo Người Việt)

October 22, 2021

Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng

Mùa Đông năm 1976, chúng tôi bay sang London, Anh, để thăm ông bà cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Trước khi đi, chúng tôi viết thư cho ông biết ngày giờ tới phi trường Heathrow và số chuyến bay. Ông trả lời là sẽ có người ra đón. Tới nơi thì vừa ra cửa đã thấy ông đứng ngay ở đó vẫy tay chào. Thật là cảm động gặp lại ông sau hơn một năm trời và sau bao nhiêu biến cố.

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và phu nhân tại phi trường Heathrow, London, Anh, ngày 11 Tháng Tư, 1973. (Hình minh họa: Evening Standard/Hulton Archive/Getty Images)

Sau khi bắt tay nhau thật chặt và trao đổi mấy lời thăm hỏi, ông tự lái xe đưa chúng tôi về nhà. Đây là một căn nhà nho nhỏ, xinh xinh nằm ở vùng Surrey, ngoại ô London. Một cái bảng treo trên cửa với mấy chữ khá lớn “The White House.” Chúng tôi hỏi ông là bảng này vẫn có từ trước hay ông treo vào? Ông nói villa bên này hay mang tên cho dễ nhận, và cái bảng này là của chủ cũ để lại. Ông tự tay xách giúp cái valise và đưa chúng tôi lên một phòng trên lầu hai, vặn hộp sưởi điện cho ấm, rồi dặn là nếu thấy vẫn còn lạnh thì cứ vặn thêm cái hộp sưởi thứ hai.

Buổi chiều hôm ấy ông nói nên đi ngủ sớm cho đỡ mệt sau chuyến bay dài từ Washington, DC và nói là sáng hôm sau thì cứ thủng thẳng lúc nào dậy cũng được.

Sáng hôm sau, từ trên tầng thứ hai xuống nhà, chúng tôi thấy ông đang đọc báo. Còn bà thì loay hoay trong bếp. Chỉ mấy phút sau đã thấy hai tô hủ tiếu đúng hương vị miền Nam và cà phê thơm phức bày trên bàn. Bà Thiệu là người Mỹ Tho mà hủ tiếu Mỹ Tho thì ngon có tiếng.

Bà mời chúng tôi tới ăn cho nóng. Khi hỏi sao bà không cùng ăn thì bà nói: “Tôi ăn rồi, để cho hai ông dễ nói chuyện.” Câu nói giản dị nhưng phản ảnh thật rõ cái lối sống của bà trong suốt thời gian 10 năm ông là người lãnh đạo của VNCH. Chúng tôi không biết nhiều nhưng có cảm tưởng là bà luôn luôn xa cách, không xen vào chính trị, vào những công việc của ông, chỉ đứng sau để lo cho gia đình và tham gia vào công việc xã hội. Trong thời gian chúng tôi làm việc ở Dinh Độc Lập thì ít khi thấy bà xuất hiện, kể cả khi Tổng Thống Thiệu tiếp khách xã giao ngoại quốc.

Ngồi xuống bàn ăn buổi sáng hôm ấy, thấy ông hết còn căng thẳng như những buổi ăn sáng hồi Tháng Ba, Tháng Tư năm trước. Chỉ hơn một năm không gặp mà thấy ông cũng có phần già đi, tuy phong độ vẫn còn chững chạc như ngày còn tại chức. Còn bà thì hầu như không thay đổi. Vẫn trẻ trung, vẫn dịu dàng, nồng ấm.

Lưu lại nhà ông bà cả tuần lễ, chúng tôi bắt đầu bằng những câu chuyện vui vui về các món ăn bên Anh, bên Mỹ, nhiều khi không hợp khẩu vị. “Tổng thống còn nhớ cái món ‘pín voi hầm thuốc bắc’ không,” tôi hỏi. Ông hỏi lại là tôi ăn món ấy bao giờ? Khi tôi nhắc là ăn trong bữa tiệc mừng sinh nhật của ông cuối năm 1974 gần ven sông Sài Gòn, ông nhớ ngay và phá ra cười: “Ừ thì họ nói là pín voi chứ tôi cũng chẳng biết là pín gì.”

Trong bữa cơm chiều, bà Thiệu cho ăn canh chua, cá kho tộ. Năm 1976 thì ở London cũng chưa có chợ búa Việt Nam nên bà phải cố gắng thì mới có được gia vị để nấu ăn. Hình như là phải nhờ người từ bên Pháp gửi sang. Bà nói ông thích ăn canh chua nấu với lá me non như mẹ ông thường nấu ở Phan Rang, nhưng “làm sao tôi tìm được lá me non ở bên Anh.” Để làm cho ông vui, tôi gợi ý nói đến một đề tài mà ông rất ưa thích: hải sản, làng chài và ngư nghiệp ở Việt Nam. Ông kể lại những kỷ niệm đi câu cá ở sông Sài Gòn và đôi khi câu được cả cá thu ở ngoài Côn Sơn. 

Bệnh viện Vì Dân

Còn bà thì hay nói đến bệnh viện Vì Dân. Đối với bà thì đây là một niềm vui lớn và nó còn ghi dấu ấn trong tâm trí. Đây cũng là một di sản quý hóa mà bà để lại cho người dân, nhất là những người nghèo. Chúng tôi đã có dịp tới thăm nhà thương này và thấy nó được xây cất theo tiêu chuẩn quốc tế, được trang bị rất hiện đại, với 400 giường bệnh. Người khám bệnh và chữa bệnh luôn được miễn phí. Các bác sĩ, y sĩ, y tá được chọn lọc cẩn thận. Ngoài ra, lại còn những sinh viên y, dược, xung phong làm việc từ thiện.

Bà kể là sở dĩ nảy ra ý muốn xây một bệnh viện là vì bà hay vào nhà thương Chợ Rẫy thăm bệnh nhân. Nhiều khi thấy hai người phải chen chúc nhau nằm trên một cái giường nhỏ, làm bà hết sức mủi lòng. Vì vậy, ba bỏ ra nhiều công sức đi vận động để xây nhà thương như là một bước đầu để cải thiện nền y tế Việt Nam.

Tài trợ cho bệnh viện này hoàn toàn không dính dáng gì đến ngân sách quốc gia mà do sự đóng góp của những cơ quan từ thiện, những người có lòng hảo tâm trong nước cũng như ngoại giao đoàn. Bà nói tới sự đóng góp đặc biệt của bốn tòa tòa đại sứ Đài Loan, Nam Hàn, Nhật, và Hòa Lan. Bà đi vận động xây nhà thương là do sự đam mê công tác xã hội, hoàn toàn không có mục đích chính trị như một số người đồn thổi. 

Ném bom Dinh Độc Lập

Nói tới chính trị, có một biến cố làm bà rúng động và còn nhớ mãi. Đó là vụ ném bom Dinh Độc Lập ngày 8 Tháng Tư, 1975 do một phi công VNCH nổi loạn thực hiện. Một trong hai quả bom thật to chọc thủng bãi trực thăng trên nóc dinh, lọt xuống rồi nổ tung. Ông Thiệu vừa ngồi xuống ăn sáng ở một bàn nhỏ ở ngoài hành lang, lấy đôi đũa gắp sợi bánh đầu tiên trong bát phở nóng thì cận vệ vội tới đưa ông vào ngay thang máy để xuống lầu hầm. Bà Thiệu kể lại là ngay chỗ gần thang máy, một quả bom “dài thòng” rơi sát bên nhưng không nổ. Đầu Tháng Tư là thời gian có nhiều chống đối từ mọi phía đòi ông Thiệu phải từ chức. Ông vẫn bình tĩnh, chỉ hơi cáu kỉnh khi nghe báo cáo về một số quý vị thuộc đảng Dân Chủ “thân chính” tại Quốc Hội quay lại chống ông.

Về biến cố ngày hôm ấy, bà kể là trái bom rơi trúng ngay chỗ mỏng nhất của bãi trực thăng. Mùi khét tỏa ra khắp nơi khi những tấm thảm dầy bốc cháy dữ dội. Lúc ấy bà bị kẹt cứng trong cái phòng của gia đình “vì cháu bé người làm đang lo sắp xếp quần áo đã sợ quýnh lên, tay run lẩy bẩy, không tìm và mở được cái khóa vào cầu thang.” Một lúc sau mới có sĩ quan đến giúp bà xuống hầm trú ẩn. Khói bay lên nghi ngút làm bà như ngạt thở. 

“Ông già định ở lại”

Chưa tới hai tuần sau vụ ném bom, ngày 20 Tháng Tư, 1975, Đại Sứ Graham Martin của Mỹ, theo chỉ thị của Ngoại Trưởng Henry Kissinger, tới Dinh Độc Lập thuyết phục ông Thiệu từ chức (với kế hoạch là để Đại Tướng Dương Văn Minh lên thay) và nói: “Nếu ông không chịu từ chức thì các tướng lãnh dưới quyền ông sẽ bắt buộc ông làm điều này.”

Ông Thiệu hỏi ông Martin: “Nếu tôi từ chức thì liệu viện trợ có đến hay không?”

Ông Martin trả lời: “Tôi không dám hứa nhưng cũng có thể.”

Ông Thiệu kể lại rằng ngày hôm sau, ông mời các tướng lãnh đến Dinh Độc Lập. Trong buổi họp, ông cho họ biết về những chuyện Đại Sứ Martin đề cập tới. Ông Thiệu nói nếu các tướng lãnh coi ông như một chướng ngại vật cho hoà bình của đất nước thì ông sẽ từ chức. Không ai phát biểu gì hết. “Thế là đã rõ họ không muốn tôi ngồi lại ghế tổng thống nữa, cho nên tôi tuyên bố từ chức để Phó Tổng Thống Trần Văn Hương lên thay, theo đúng Hiến Pháp.”

Chiều ngày 22 Tháng Tư, 1975, ôngThiệu lên TV tuyên bố từ chức. Với tâm tư thật cay đắng, ông tố cáo Hoa Kỳ đã thất ước, đã phản bội VNCH, và nói các ông đã cắt hết quân viện, “để chiến sĩ của chúng tôi chết đuối dưới làn mưa đạn của địch. Đó là một hành động vô nhân đạo.”

Trong bài diễn văn từ chức, ông nói sẽ cùng với nhân dân và quân đội chiến đấu, và “tôi từ chức nhưng tôi không đào ngũ.” Vậy tại sao ông lại ra đi?

Nhiều anh em chiến sĩ và đồng hương vẫn còn đặt vấn đề “ông Thiệu đào ngũ” cho nên  chúng tôi đã viết chi tiết về bối cảnh lịch sử của việc Tổng Thống Thiệu ra đi (sách Tâm Tư Tổng Thống Thiệu, Chương 18). Ông ra đi ngày 25 Tháng Tư là vì chính tân Tổng Thống Trần Văn Hương đã làm áp lực, yêu cầu ông phải ra đi. Ông Thomas Polgar (giám đốc CIA ở Sài Gòn) cũng thuật lại là Tổng Thống Hương gọi cho ông Thiệu khuyên ông sớm rời khỏi Việt Nam, vì “nếu không, Cộng Sản sẽ nói tôi đang điều khiển một chính phủ Thiệu không Thiệu.” Về phía Đại Tướng Dương Văn Minh thì lúc ấy chưa lên tổng thống, cũng muốn ông Thiệu phải ra đi. Trong cuốn “Decent Interval,” tác giả Frank Snepp (nhân viên cao cấp của CIA ở Sài Gòn) viết lại (trang 435): “Ông Minh yêu cầu tướng Charles Timmes là người của CIA phải làm cách nào để ông Thiệu đi lưu đầy (He asked the CIA’s Timmes to see to it that Thiêu was sent into exile).”

Nhân tiện có một cơ hội: Tổng thống Đài Loan là ông Tưởng Giới Thạch vừa qua đời. Tổng Thống Hương liền viết sắc lệnh: “Nay đề cử cựu Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và cựu Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm đại diện tổng thống VNCH đến Đài Bắc để phân ưu cùng chánh phủ và nhân dân Trung Hoa Dân Quốc nhân dịp Tổng Thống Tưởng Giới Thạch tạ thế…” Bản văn do Đại Tá Cầm viết tay. May mắn là Thiếu Tá Nguyễn Tấn Phận (một người trong đoàn tùy tùng đi theo cựu Tổng Thống Thiệu) còn giữ được một bản sao của sắc lệnh này.

***

Chỉ ba tuần trước đây, ngày 26 Tháng Chín, khi viết một đôi lời về cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, nhân dịp lễ giỗ lần thứ 20 của ông, chúng tôi có nói: “Rất tiếc rằng vì lý do sức khỏe, ngày hôm nay phu nhân Tổng Thống Thiệu không thể tới đây để dự buổi lễ tưởng niệm này. Trong cảnh về hưu cô đơn ở gần San Clemente, California, thỉnh thoảng chúng tôi có tới thăm bà.

Bà sống rất thanh đạm và một mình với một con chó, trong căn nhà nhỏ bé. Trong bếp chúng tôi thấy mì ăn liền Mama chất đầy từng đống. Bà nói cũng không buồn vì quen rồi. Quen từ lúc “ông già’ còn làm tổng thống.

Bà hay dùng hai chữ “ông già” để nói về người chồng. Có lần chúng tôi hỏi bà về ngày bà ra đi khỏi Sài Gòn, bà kể: “Ông già định ở lại.” Hỏi thêm thì bà nói: “Sau khi từ chức, ông già mặc cái quần xà lỏn và nói: ‘Mẹ con mày đi đi, tôi ở lại.’”

Chúng tôi chưa hề biết chuyên này nên hỏi thêm thì bà mới kể: “Ông già ngậm một cái cục gì ở trong hàm răng.” Chúng tôi giật mình, vì ý bà muốn nói là ông ngậm một loại thuốc độc mà điệp viên thường dùng để phòng hờ trường hợp phải đối đầu với tình huống bi cực nhất.

Dọn sang Mỹ sau khi ông Ronald Reagan lên ngôi

Ông bà Thiệu chọn nước Anh để lưu vong trong giai đoạn đầu. Chính phủ Anh cũng rất kính trọng đời sống riêng tư của ông và gia đình. Bà Thiệu kể lại là ngay từ khi tới London, chính phủ đối xử với gia đình ông bà rất chu đáo, lại còn cử một đại úy coi về an ninh để tiếp cận và yểm trợ, hướng dẫn ông cùng gia đình về đời sống xã hội trong thời gian tới trên một năm.

Gia đình chỉ dọn sang Mỹ dưới thời Tổng Thống Ronald Reagan. Bối cảnh là như thế này: Sau Hiệp Định Paris, Tổng Thống Richard Nixon mời ông Thiệu sang thăm Hoa Kỳ. Nhưng ông Nixon lại mời ông về tư dinh là Casa Pacifica ở San Clemente chứ không đón tiếp ông với tư cách là một vị quốc trưởng ở Washington, DC. Tiệc khoản đãi ông Thiệu ở Casa Pacifica chỉ vỏn vẹn có 12 người, kể cả chủ lẫn khách. Lý do đưa ra là “không đủ chỗ ngồi.” Điều yên ủi đối với ông Thiệu là thái độ và tình cảm của Thống Đốc Ronald Reagan lúc đó. Trước đó, ông Thiệu đã đón tiếp ông Reagan nồng hậu khi ông thăm viếng Sài Gòn. Nhân dịp này, ông có tặng ông Reagan một cặp ngà voi và nói đùa với ông: “Một ngày nào đó, ngài sẽ lên voi.”

Năm 1976, ông Reagan ra vận động làm ứng cử viên của đảng Cộng Hòa để tranh chức tổng thống, nhưng ông không được đảng chọn, và thua ông Gerald Ford dù rất ít phiếu. Vì uy tín của đảng Cộng Hòa xuống quá thấp trong thời Nixon và thời Ford, cho nên ông Jimmy Carter trúng cử. Dưới triều đại Carter, uy tín của Hoa Kỳ lại tiếp tục suy giảm hơn nữa, phần lớn vì thù địch đã coi thường nước Mỹ sau khi tháo chạy khỏi Việt Nam.

Sau cùng thì ông Reagan thắng trong cuộc bầu cử Tháng Mười Một, 1980. Ngày 20 Tháng Giêng, 1981, ông Reagan lên ngồi chắc trên lưng voi và lời tiên đoán của ông Thiệu đã đúng.

Ra đi sau biến cố 9/11

Ở Boston khi chớm Thu thì cũng đã bắt đầu lạnh. Nhân dịp kỷ niệm 50 năm ông bà Thiệu thành hôn, cháu Nguyễn Quang Lộc mời bố mẹ sang du lịch bên Hawaii. Vừa tới nơi vài hôm là biến cố 9/11 xảy ra. Bà Thiệu kể lại là ông rất “lo ra” khi thấy chiếc máy bay cất cánh ngay từ phi trường ở Boston (là nơi ông đang cư ngụ) rồi đâm vào Trung Tâm Thương Mại Quốc tế tại New York và một chiếc khác lại nhào vào Ngũ Giác Đài. Xúc động này ảnh hưởng nhiều tới sức khỏe của ông.

Trong mấy năm ông bị bệnh tim, bà Thiệu phải lái xe chở ông vào nhà thương. “Tiếc rằng không còn bệnh viện Vì Dân để chị săn sóc cho ông già,” bà tâm sự. Bây giờ tuổi đã cao, bà phải lái xe ban đêm một mình trên xứ người, đi vòng vèo khá lâu mới tới bệnh viện. Bà kể có hôm mãi tới 1 giờ sáng mới về tới nhà. Lúc về lại phải đi tìm xe ở dưới cái hầm nhà thương tối lù mù nên bà còn sợ ma, có lúc phải đi giật lùi. “Thôi thì cũng còn tôi để lái xe cho ông tổng thống,” bà nói cho ông vui hôm sau trở lại nhà thương thăm ông. “Cám ơn bà,” ông Thiệu nhoẻn nụ cười đáp lại.

Sau vụ 9/11, ông rất muốn rời Hawaii để trở về Boston ngay, nhưng tất cả các máy bay đều án binh bất động, cả tuần sau mới về được. Về tới nhà thì bệnh ông thêm nặng. Thứ Năm, ngày 27 Tháng Chín, 2001, ông bị té xỉu, rồi hôn mê. Tại Trung Tâm Y Tế Beth Israel Deaconess, ông đi vào giấc ngủ ngàn thu chiều Thứ Bảy, 29 Tháng Chín, 2001.

Tổng Thống Thiệu ra đi chưa tới ba tuần sau biến cố 9/11. Trong một bài bình luận thật dài đăng trên mạng với tựa đề “Nguyễn Văn Thiệu và Cuộc Khủng Bố 11 Tháng Chín,” tác giả David Bennett bình luận: “Cái chết của ông Thiệu trong Tháng Chín vừa qua nêu lên một câu hỏi: Liệu Hoa Kỳ có quyết tâm để chiến thắng cuộc chiến chống khủng bố này (tại Afghanistan) hay không…và liệu Hoa Kỳ có nhất định giúp xây dựng lâu dài một quốc gia Afghanistan hay không?” Lúc ấy thì ở thế giới bên kia, ông Martinô Nguyễn Văn Thiệu đã có câu trả lời.

Sau khi ông mất, trong cảnh cô đơn giá lạnh ở Boston vào mùa Đông, chúng tôi cùng người bạn là Tiến Sĩ Tạ Văn Tài ở đại học Harvard University đến thăm bà. Bà sống đạm bạc, vẫn giữ nguyên bộ xa lông cũ kỹ nay đã sờn. Trên một cái bục cao bà để hình ông và một chai rượu xâm banh. Hỏi về chai rượu thì bà kể là cứ mỗi năm khi đến ngày kỷ niệm thành hôn của hai vợ chồng, ông mua một chai sâm banh, tự tay mở ra và mời bà uống với ông một ly, dù bà không biết uống rượu. Như vậy là bà muốn cùng ông giữ lại suốt đời cái kỷ niệm không bao giờ nhạt nhòa. Bà nói là người ta dèm pha là ông già với bà này cô kia, nhưng bà cũng chẳng để ý vì “tía đi rồi tía lại về.” Nghe vậy, anh bạn Tài phá ra cười, còn tôi thì lúc ấy cũng không hiểu tía là gì nên không cười. Thì ra con người bình dị, hiền hậu vùng đồng bằng Cửu Long còn khoan dung cả với người chồng.

***

Có lần ông Thiệu hỏi người Mỹ nghĩ thế nào về ông, chúng tôi nói về một hai khía cạnh: Khen có, chê có, rồi thêm: “Tôi nghe một tướng Mỹ nói là tổng thống nhu nhược.” Ông Thiệu hỏi tại sao? Tôi trả lời là ông ấy nói “Tổng thống không cương quyết đủ để ra lệnh tử hình khi cần thiết để làm gương.” Ông nhìn tôi giây lát rồi chậm rãi nói: “Suốt đời, tôi đã tránh không có cái nợ máu.”

Xét ra thì trong suốt thời gian 10 năm ông lãnh đạo, thực sự đã không có tội nhân nào phải ra pháp trường. Trên bàn thờ nhà bà Thiệu ở Newton, Massachusetts, vẫn còn treo một cái bảng với phương châm do chính ông viết rồi cho người thêu chữ thật to “Đức Lưu Quang” (Ánh sáng của đạo đức tồn tại mãi). Bà luôn chỉ vào đó mà dạy con cái phải ăn ở cho có đức.

Nếu chúng ta tin rằng mọi việc trên cõi đời này đều do Trời an bài xếp đặt, thì Trời cũng phù hộ ông Thiệu trải qua nhiều nguy hiểm trong gần 10 chèo lái con thuyền miền Nam Việt Nam qua bao nhiêu sóng gió. Theo như những chuyện ông kể lại thì đếm ra cũng có tới sáu lần ông bị đe dọa làm ông cảnh giác về đảo chính. Như vậy thì Trời cũng đã giúp cho bà Thiệu không phải trở thành quả phụ của một tổng thống khi còn đương nhiệm.

Ngày 15 Tháng Mười, 2021, bà đã theo ông về thế giới bên kia. Ở đó thì “Cô Bảy Mỹ Tho” Nguyễn Thị Mai Anh sẽ mãi mãi được gần “Cậu Tám Phan Rang” Nguyễn Văn Thiệu. [đ.d.]

Ai cho quan làm người lương thiện?

Ai cho quan làm người lương thiện?

Bởi  AdminTD

Dương Quốc Chính

21-10-2021

Trường hợp anh Nguyễn Quang Tuấn giám đốc BV Bạch Mai bị bắt khá giống trường hợp anh Đinh La Thăng. Tức là có sai phạm nhưng vẫn được lên chức to hơn rồi bị bắt ở vị trí to hơn đó. Ở vị trí đương nhiệm thậm chí các anh còn muốn lập công chuộc tội.

Anh Thăng không có tì vết khi làm Bí thư HCM, thậm chí còn có nhiều động thái dân tuý, khiến cho nhiều người dân xúc động, tưởng chừng đã có một quan phụ mẫu vì dân. Như việc đập hè phố bởi anh Hải “cẩu” hay việc yêu cầu Vinamilk mua sữa của nông dân…

Anh Tuấn thì cải tổ BV Bạch Mai theo hướng giảm chi phí cho người bệnh, vừa rồi đích thân vào HCM chống dịch nhiệt tình. Anh còn nằm trong danh sách được thủ tướng khen thưởng (số 44 trong danh sách!) nhưng chưa kịp nhận thì đã bị bắt. Chắc bằng khen sẽ được trao trong trại? Hay bị tước bỏ?

Cả hai đều dùng SG làm nơi lập công chuộc tội nhưng đều không thoát, đều bị bắt vì những lỗi trong quá khứ chứ không phải ở vị trí đương nhiệm.

Trường hợp anh Tuấn kể ra cũng đau đớn khi người ta chờ cho lãnh đạo chống dịch xong rồi bắt, ngay trước khi kịp nhận bằng khen. Chuyện này làm mình liên tưởng đến trường hợp ông Vũ Ngọc Hải, nguyên Bộ trưởng Bộ Năng lượng, bị bắt vì để thất thoát trong dự án đường dây 500KV, rồi nhận kỷ niệm chương của Thủ tướng trong trại giam.

Anh Chung “con” cũng vào lò sau khi chống dịch ở HN. Nhiều người vẫn nhớ tới phong cách chống dịch với những phát ngôn kiểu không còn gì để mất của anh. Đến mức thủ tướng phải lên tiếng cảnh cáo.

Vừa rồi có doanh nghiệp lập công tặng rất nhiều vaccine cho HCM. Nhưng liệu có thoát tội do liên quan đến một số quan chức thành củi?

Mình dự đoán là thời gian tới người ta sẽ thanh tra, kiểm toán ngân sách chống dịch và chắc chắn sẽ có một mớ quan lại vào lò. Vì dịch bệnh là cơ hội để anh em đốt tiền ngân sách, chỉ định thầu bừa bãi, ăn uống mạnh bạo hơn qua sân sau. Như việc test nhanh vô tội vạ chẳng hạn.

Thời gian qua đã có anh Nguyễn Nhật Cảm giám đốc CDC Hà Nội vào lò, đã để lại bao nuối tiếc với giới Y tế, vì liên quan đến việc thất thoát trong việc mua sắm thiết bị y tế. Không hiểu vụ đó có làm anh em chùn tay?

Ai cho quan làm người lương thiện?

RFA: Nhà báo độc lập/nhà hoạt động Phạm Đoan Trang sẽ bị đưa ra xét xử vào ngày 4/11 tới đây

Trần Bang

#PhamDoanTrangvotoi

#FreePhamDoanTrang

—-

RFA: Nhà báo độc lập/nhà hoạt động Phạm Đoan Trang sẽ bị đưa ra xét xử vào ngày 4/11 tới đây tại Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội.

Đài Phát thanh Tiếng nói Việt Nam (VoV) loan tin ngày 18/10, dẫn quyết định của Tòa án Hà Nội như vừa nêu và cho biết thẩm phán chủ tọa phiên xử là bà Chử Phương Ngọc và hai Hội Thẩm Nhân dân Trương Việt Toàn và Nguyễn Thị Thúy.

Cô Phạm Đoan Trang sinh năm 1978, hộ khẩu thường trú tại Quận Cầu Giấy, Thành phố Hà Nội bị bắt vào khuy ngày 6/10 năm ngoái khi đang cư ngụ tại Thành phố Hồ Chí Minh. Sau đó cô bị di lý ra Hà Nội.

Cáo buộc mà cơ quan chức năng đưa ra đối với cô Phạm Đoan Trang là ‘tuyên truyền chống Nhàn nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam’ và ‘làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam’.

VoV cho rằng Cô Phạm Đoan Trang được nhiều người biết đến như một blogger và sở hữu trang Facebook có gần 70 ngàn lượt theo dõi.

Cô Phạm Đoan Trang viết nhiều cuốn sách về nhân quyền, chính trị được xuất bản ở trong nước và nước ngoài. Cô nhận được nhiều giải thưởng về nhân quyền trong những năm qua như giải Tự do Báo chí 2019 của tổ chức Phóng viên Không Biên Giới, giải Homo Homini 2017 từ tổ chức People In Need.

Nhân ngày nhà hoạt động Phạm Đoan Trang bị bắt giam một năm, các tổ chức nhân quyền và phi chính phủ lên tiếng kêu gọi trả tự do cho bà.

Hôm 6 tháng 10, tổ chức Sáng kiến Pháp lý Việt Nam (LIV), nơi cô Phạm Đoan Trang là người đồng sáng lập, ra tuyên bố lên án việc chính quyền Việt Nam giam giữ cô Phạm Đoan Trang và yêu cầu việc trả tự do cho cô.

Tuyên bố trên có đoạn: “Chúng tôi lên án hành vi của chính quyền Việt Nam trong việc liên tiếp sách nhiễu nhà đồng sáng lập của chúng tôi là bà Phạm Đoan Trang.

Việc bắt và giam giữ bà Trang là hành vi vi phạm quyền tự do ngôn luận một cách trắng trợn. Nói rộng hơn, hành động này còn tấn công vào nền tự do báo chí và hoạt động báo chí độc lập.”

Vào ngày 5/ 10, tổ chức Dự án 88 cũng cho đăng tải một bài quan điểm trên báo Asia Times, nói về nhà hoạt động Phạm Đoan Trang nhân dịp một năm ngày cô bị bắt.

Nguồn https://www.rfa.org/…/independent-journalist-activist…

Lời cám ơn đọc trong buổi lễ phát tang

Lời cám ơn đọc trong buổi lễ phát tang

6 giờ tối ngày 13-10-2021

Kính thưa Cha Phó Xứ, quý Thầy Phó Tế, quý vị trong Hội Đồng Mục Vụ và Tài Chánh, các ban ngành của Giáo Xứ Đức Ki Tô Ngôi Lời Nhập Thể cùng cộng đồng dân Chúa.

Kính thưa quí vị,

Con xin đại diện nhà hiếu, trước hết xin cám ơn quí Cha, quí Thầy Phó Tế cùng Ông Bà cô bác và quí anh chị em tham dự lễ phát tang tối hôm nay.

Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Thiên Chúa đã soi sáng để con tôi là Quốc gia nhập hội Thánh Chúa, đã được rửa tội trong dịp lễ Vọng Phục sinh vừa qua, vào ngày 03 tháng 04, cách nay 6 tháng, để được làm con cái Chúa.

 Nhờ vậy, trong niềm tin vào Chúa Kitô phục sinh và niềm tín thác vào Thiên Chúa toàn năng, chúng con rất đau buồn phải xa cách người thân yêu. Nhưng hy vọng vào lời hứa của Chúa:

“Lòng các con đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở, nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi. Thầy đi là để dọn chỗ cho anh em, và khi Thầy đã ra đi và dọn chỗ cho anh em rồi, Thầy sẽ trở lại đem anh em đi với Thầy, để Thầy ở đâu thì anh em cũng ở đó.” (Ga 14, 1-3)

Phaolô Phùng Ái Quốc chẳng có công nghiệp gì đáng kể trong đời thường, nhưng cũng nhờ vào lòng thương xót vô bờ của Thiên Chúa toàn năng, xin Cha trên trời mở lượng hải hà đem linh hồn Phaolô Phùng Ái Quốc vào nước hằng sống của Cha trên trời.

Chắc chắn trong đời sống thường nhật của Phaolô Phùng Ái Quốc đã làm nhiều tội lỗi với Thiên Chúa và phiền lòng các ông bà anh chị em. Chúng con xin cầu cùng Thiên Chúa toàn năng, qua lời chuyển cầu của Đức Mẹ Maria tha mọi tội lỗi cho linh hồn Phaolô. Chúng con cũng xin ông bà và anh chị em tha thứ những lỗi lầm của Phaolô Phùng Ái Quốc đã xúc phạm đến ông bà và anh chị em trong thời gian qua.

Chúng con kính xin ông bà và anh chị em tiếp tục cầu nguyện thêm cho linh hồn Phaolô Phùng Ái Quốc để linh hồn Phaolô sớm được hưởng vinh quang của nước Chúa trên quê Trời thật, hưởng vĩnh phúc đời đời, trong tình yêu thương vô biên của Thiên Chúa toàn năng.

Con xin đại diện toàn thể gia đình kính xin cám ơn Cha Phó xứ, quí Thầy Phó Tế, quí ông bà, cô bác cùng anh chị em đã bỏ thì giờ đến tham dự lễ phát tang tối hôm nay.

Chắc chắn chúng con có nhiều điều sơ sót. Vì lòng thương yêu gia đình chúng con, xin quí vị niềm tình tha thứ.

Một lần nữa chúng con vô cùng cảm tạ và tri ân.

Phùng Văn Phụng

13 tháng 10 năm 2021

Đọc trong buổi lễ phát tang cho Phùng Ái Quốc

Mời xem vài kỷ niệm hình ảnh của Phaolô Phùng Ái Quốc

https://www.dignitymemorial.com/obituaries/houston-tx/phaolo-phung-ai-quoc-10393661

Bài viết phân ưu rất cảm động và có nhiều ý nghĩa sâu xa…

Đây là bài viết phân ưu rất cảm động và có nhiều ý nghĩa sâu xa, rất an ủi cho gia đình tang quyến của anh chị Rung-Nga – (Cựu Chủ Nguyền Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia Đình Houston và Vùng Phụ Cận)- xin gởi đến bà con, anh chị em đọc và xin tiếp tục cầu nguyện cho linh hồn Phaolô.

Phân Ưu

Kính thưa ÔB Phùng Văn Phụng và tang quyến.

Được tin Chúa đã gọi thứ nam của ÔB là Anh:

PHAOLÔ PHÙNG ÁI QUỐC

về với Chúa ngày 02-10-2021

Hưởng dương 48 tuổi

Chúng tôi những người đã cùng phục vụ với ÔB trong công tác tông đồ, rất xúc động gởi lời chân thành phân ưu đến ÔB Phùng Văn Phụng và tang quyến.

Khi gia đình có người thân yêu ra đi gây ra cảnh chia ly tang tóc, tâm tư bồi hồi thương tiếc kẻ ra đi, cũng như nỗi buồn của người ở lại, chúng tôi rất cảm thông và xin chia sẻ nỗi buồn đó với ÔB Phùng Văn Phụng và tang quyến.

Sách Khôn ngoan dạy rằng: “Người công chính dù có chết sớm cũng được yên vui, kẻ lành chết sớm bởi họ đẹp lòng Chúa nên Chúa cất sớm họ khỏi sự gian ác!”

Linh hồn người công chính ở trong tay Chúa, đau khổ sự chết không làm gì được họ, đối với con mắt người đời việc từ biệt chúng ta như đi vào cõi tiêu diệt, nhưng thật ra họ đang vui sống bình an trong nước Chúa.

Cho nên cuộc sống dài hay ngắn không thành vấn đề, không quan trọng bằng sống có ơn nghĩa với Chúa và đem lại những điều hữu ích cho gia đình và tha nhân.

Khi con mắt trần thế khép lại thì LINH HỒN vẫn sống không bị tiêu diệt, vì linh hồn thiêng liêng chẳng hề chết được và sẽ không bị phân hủy, đây là lúc linh hồn PHAOLÔ được mời gọi đến hiệp thông trong tình yêu muôn đời với Thiên Chúa.

Anh PHAOLÔ đã bước vào ngưỡng cửa của sự sống vĩnh cửu, mà rồi đây mỗi người chúng ta đều phải bước qua. Chúng tôi xin chia sẻ sự mất mát lớn lao này với ÔB Phùng Văn Phụng, xin hãy BÌNH TÂM PHÓ DÂNG mọi sự cho sự quan phòng của Thiên Chúa. Chúng tôi hiệp thông

cùng Tang Quyến cầu nguyện cho anh PHAOLÔ sớm về hưởng Nhan Thánh Chúa.

Xin anh nhớ cầu bầu cùng Chúa cho gia đình và chúng tôi là những người đang trên đường lữ thứ trần gian, được trung thành với Chúa đến những phút cuối của cuộc đời, đặc biệt là cầu nguyện cho tang quyến được sẵn sàng tuân hành thánh ý Chúa.

Xin Chúa quan phòng an bài mọi sự cho đẹp ý Ngài và nhờ sự cầu bầu của Thánh Mẫu Maria dẫn đưa Linh Hồn PHAOLÔ vào chốn nghỉ yên muôn đời.

Tạm biệt anh PHAOLÔ, cầu chúc anh được vui mừng diện kiến Tôn Nhan Chúa. Hẹn ngày tái ngộ trong cõi yêu thương đời đời.

Đại diện Rung Nga Nguyễn

THÀNH KÍNH PHÂN ƯU

Thư Cảm Tạ

Thư Cảm Tạ

Gia đình chúng con xin chân thành tri ân và cảm tạ:

Linh mục Gioan Vianney Nguyễn Ngọc Thụ

Chánh Xứ Giáo Xứ Đức Kitô Ngôi Lời Nhập Thể

Linh Mục Giuse Bùi Phương Tiến

Phó Xứ Giáo Xứ Ngôi Lời

Thầy Phó Tế Nguyễn Sỹ Bạch và Chị Nguyễn Phương

Thầy Phó Tế Đoàn Hồng Phúc và Hạnh

Thầy Phó Tế Nguyễn Cường và Hằng

Thầy Phó Tế Hoàng Dũng và Tâm

Thầy Phó Tế Phạm Hưng và Lan.

Hội đồng Mục Vụ và Hội Đồng Tài Chánh Giáo Xứ Ngôi Lời

Anh Bùi Minh, Nguyễn Đình Khuyến và anh em Đoàn Liên Minh Thánh Tâm

Anh Vũ Duy Chinh và Ban Xã Hội

Chị Nguyễn Thi Anna và Hội Các Bà Mẹ Công Giáo, Hội Legio Marie, Anh chị Hưng Đại và Đoàn Tông Đồ Fatima, Chị Nguyễn Thị Thê và Dòng Ba Đa Minh. Anh Nguyễn Mỹ và Huynh Đoàn Đa Minh

Ban Điều Hợp Giáo Lý Tân Tòng

Lớp Học Hỏi Thánh Kinh- Con Hẹn Gặp Chúa

Nhóm Cầu Nguyện Kính Lòng Thương Xót Chúa

 Anh Nguyễn Duy Khang và Quý Anh chị em Ca đoàn. Anh Đinh Tấn Nhà quàn Vĩnh Cửu. Anh chị Rung Nga Nguyễn, Cựu Chủ Nguyền Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân Gia đình

Dòng Chúa Cứu Thế Hải Ngoại, Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc, Dòng Truyền Giáo Ngôi Lời, Dòng Nữ Đa Minh Houston. Dòng Sứ Giả Fatima

Anh Cao Minh Kim và Hội Ái Hữu Cựu Học sinh trường Châu Văn Tiếp

Lê Hồng Kỉnh và Nhóm Đồng Hương Cần Giuộc và Cần Đước

Thầy Uông Đại Bằng và Cựu Học sinh trường Lương Văn Can

Bố Mẹ đỡ đầu anh chị Phạm Tác và Lưu Thị Sâm

Gia đình Chú Thím Tư, Gia đình chú Thím ba, Chú thím năm, Chú thím sáu, gia đình cô Hà và Diệp Dallas, Gia đình chú thím Phùng Văn Thành ở Việt Nam. Gia đình Anh chị Bày Tri-Kỷ và các con, cháu

Gia đình Thông Gia Bà Quả Phụ Đinh Vương Thân và các con cháu

Gia đình Thông Gia Bà Quả Phụ Ngô Văn Ruy- Chính Taylor và các con cháu

Gia đình Thông Gia Trương Văn Thành và các con cháu

Gia đình Anh Chị Nguyễn Văn Ri và các con gồm Thuyên, Uyên Thy và Bé My.

Anh chị Lê Phát Minh, Nguyễn Tấn Trí và các anh chị em Liên Minh Dân Chủ Việt Nam

Anh chị Nhà Văn Nguyễn Thế Giác

Anh chị em Đoàn Financial Group, Đoàn Hữu Đức, Bảo Hân, Bảo Thy

Anh chị em Bưu Điện

Nhân viên của Hillcroft Medical Clinic

Quý Thân nhân và bạn hữu xa gần ở các tiểu bang khác trong nước Mỹ, ở Úc, Canada, Pháp.

Đã điện thư, điện thoại, an ủi, thăm viếng, cầu nguyện, hiệp thông trong nghi thức phát tang, Thánh Lễ an táng để tiễn đưa người thân của chúng con là:

Phaolô Phùng Ái Quốc

Đến nơi an nghỉ cuối cùng

Nguyện xin Thiên Chúa và Mẹ Maria, Thánh cả Giuse ban muôn ơn lành cho quý Cha, quý Thầy cùng toàn thể quý vị.

Trong lúc tang gia bối rối, có điều chi thiếu sót, kính xin quý Cha, quý Thầy cùng toàn thể quý vị niệm tình tha thứ.

Tang Gia Đồng Bái Tạ

Cha Mẹ: Ông Bà Phùng Văn Phụng

Vợ: Trương Kim Tâm

Tìm Kẻ Trừ Tà

Tìm Kẻ Trừ Tà

Trích từ “Những Trang Nhật Ký của Một Linh Mục” (trang 222 – 244) – Lm Nguyễn Tầm Thường, S.J.

Giã từ xứ đất thần linh và quê hương của những Thầy Bà La Môn, tôi dừng lại Việt Nam trước khi về Mỹ. Bốn rưỡi sáng từ Sài Gòn tôi lấy taxi đi Bến Tre. Nơi tôi sắp đến là họ đạo Cái Bông, thị xã Ba Tri. Nơi đây, hơn hai mươi năm về trước đã xôn xao một thời. Nơi xảy ra câu chuyện quỷ nhập vào một thiếu nữ. Hơn hai mươi năm sau, tôi đến đây phỏng vấn, tìm hiểu và ghi lại chứng tích của những người còn sống về câu chuyện mà tôi tin có thật.

Hiện Tượng Quỷ Nhập

Trong nhà thờ, trưa thứ Bảy ngày 14, tháng 7, tôi ngồi hỏi chuyện cha quản nhiệm về những hiện tượng quỷ dữ phá phách trong nhà thờ này. Đặt máy video thu hình xong, câu chuyện bắt đầu, tôi bấm máy, băng video bắt đầu chuyển. Sau mấy phút, kiểm soát lại xem hình đã thu, tất cả trắng xóa! Hình không thu được vào máy. Tôi kiểm soát lại pin, đường giây, băng video, tất cả không có gì trục trặc. Xin lỗi cha quản nhiệm để bắt đầu lại cuộc phỏng vấn. Quay xong một đoạn, tôi soát lại xem đoạn vừa quay, tất cả vẫn là trắng xóa trên màn hình. Tôi soát lại lần nữa, không có gì trục trặc. Trên khung hình máy video, phần đèn ghi record cháy sáng, báo hiệu máy đang thu hình, không có gì trục trặc. Nhưng khi chiếu lại, màn ảnh cứ trắng xóa, hình không thu vào máy được.

Đây là sự kiện xảy ra lần đầu kể từ khi tôi mua và xử dụng chiếc máy này đã hai năm rồi. Sau gần một tiếng không làm sao thâu hình được, tôi bắt đầu lo. Tôi muốn ghi lại bằng hình ảnh các chứng nhân còn sống. Một khi họ qua đời rồi, câu chuyện sẽ trở nên mất ý nghĩa vì bấy giờ chỉ còn chuyện kể truyền miệng, không còn nhân chứng nữa. Nếu máy không làm việc, chuyến đi của tôi sẽ vô ích. Cha quản nhiệm kiên nhẫn ngồi đợi gần một tiếng đồng hồ. Tôi ái ngại quá.

Bắt đầu lo. Tôi nghĩ bụng: “Này Satan, hay là mày muốn phá cuộc phỏng vấn này? Nhất định, cách này hay cách khác, ta phải thực hiện cuộc phỏng vấn này .” Nếu máy không làm việc thì sao? Cả chuyến đi của tôi vô ích. Và rồi ngày trở về Mỹ của tôi sắp đến. Bao giờ tôi mới có cơ hội như hôm nay. Biết đâu có ngày trở lại thì những nhân chứng quan trọng này đã chết mất rồi. Trong tôi hỗn mang nhiều tâm tư khó tả. Tôi bắt đầu nghĩ xin cha quản nhiệm cầu nguyện với Đức Mẹ cho công việc trôi chảy, vì sự kiện hơi lạ, tôi chưa bao giờ gặp máy không thâu được hình như thế này.

Trong ý nghĩ cầu nguyện ấy tôi thu lại hình thử xem thế nào. Lạ lùng thay, màn ảnh có hình ! Máy làm việc như thường lệ. Tôi cầu xin cho máy đừng trục trặc. Hồi hộp, tôi bắt đầu cuộc phỏng vấn :

– Thưa cha, tại sao cha tin rằng đây là trường hợp mà quỷ nhập thật, chứ không phải cô ta bị bệnh tâm thần?

Khi phỏng vấn, tôi thường đứng về phía chống lại câu chuyện quỷ nhập, tôi viện lẽ này, lẽ kia để bào chữa cho hiện tượng kỳ lạ ấy chỉ là hậu quả của tâm trí rối loạn mà thôi. Cha quản nhiệm trả lời :

– Tôi xin hỏi cha nhé, cha nhìn những chiếc ghế quỳ trong nhà thờ này xem. Nó thấp như thế kia, cô ta nằm ngửa, bất động, tay dang ra mà nó cứ trôi từ từ qua dưới các ghế quỳ này như có kẻ đẩy đi. Người nó to, ghế quỳ thấp thế kia, làm sao người qua lọt, thế mà nó cứ trôi từ từ qua mười mấy, hai mươi dẫy ghế.

Tôi nhìn, rồi lấy tay xem lại khoảng cách các ghế quỳ. Quả thật, từ mặt nền nhà thờ đến chiếc ghế quá thấp. Không tài nào có thể đút đầu qua được. Nghe cha quản nhiệm kể, thật khủng khiếp. Ngài tiếp tục:

– Nó cứ trôi như thế giống như có người đẩy. Thật ghê quá. Nó trôi gần đến cuối, ra phía giữa nhà thờ thì tôi đến trước, chặn đầu nó, tôi hô lớn: “Nhân danh Chúa ta truyền cho mày ra khỏi người này .” Nói thế xong, nó bỏ mà ra khỏi. Cô ta trở lại bình thường. Đấy, như thế mà cha bảo là bệnh tâm thần à? Tâm thần làm sao chui qua lọt dưới hàng ghế quỳ này?

Trong nhà thờ vắng, nghe cha kể chuyện, ngài chỉ cho tôi chỗ cô ta trôi trên mặt sàn nhà thờ. Tôi thấy rợn người. Tiếng sửa nhà, đập tường ầm ầm ngoài cuối, phía bên nhà xứ vọng vào. Trời tháng bảy đang mùa hè, nhà thờ rộng mênh mông, mang chút gió miệt vườn buông qua cửa sổ nên không nóng lắm. Tôi đứng nhìn lòng nhà thờ sâu thẳm lên gian cung thánh. Nhờ chiếc bóng đèn cực mạnh trên trần chiếu xuống, tượng Chúa chịu nạn trên thánh giá sáng rõ. Ròng rã mấy tháng trời linh mục 74 tuổi đang ngồi trước mặt tôi kia đã vất vả thách thức với Satan trong ngôi nhà thờ này. Bất chợt tôi nhớ đến một truyện ngắn đã viết gần chục năm về trước, in trong tập truyện ngắn Đường Về Thượng Trí, câu chuyện mang tựa đề “Đêm Satan, Đêm Đức Tin .”

Ngày đó tôi viết truyện ngắn này xảy ra như một thách thức giữa quyền phép Satan và đức tin của linh mục. Hai bên chiến đấu với nhau trong một ngôi nhà thờ. Truyện chỉ là tiểu thuyết giả tưởng. Không ngờ hôm nay tôi đang đứng trước một cha già 74 tuổi, người đã thực sự đương đầu với Satan. Chuyện đã thật sự xảy ra trong ngôi thánh đường này. Và cha đã cho tôi biết ngài toát mồ hôi trong cuộc đương đầu với Quỷ, sau cùng cha đã chiến thắng bằng đức tin mà thôi.

Nhớ lại câu chuyện ngắn mình đã sáng tác, tôi càng thú vị khi quay phim và phỏng vấn cha già về chuyện thật đã xảy ra nơi tôi đang đứng đây. Trong truyện ngắn, tôi mô tả Satan có một quyền năng không nhỏ. Trong chuyện thật xảy ra ở đây, cha già kể tôi nghe, quỷ nhập nơi người con gái này cũng thế. Cha nói:

– Mới đầu tôi rẩy nước phép, nó sợ. Tôi dí thánh giá vào nó, nó thụt lùi. Tôi lấy giây Stola, giây các phép truyền nó phải ra, nó hốt hoảng. Nhưng mà cha biết không? Sau một thời gian nó không sợ nữa. Có đời nào tôi đưa giây các phép, nó lấy đặt xuống đầu làm gối ngủ. Tôi kinh hoàng, không biết làm cách nào trừ nó. Mấy tháng trời ròng rã, trừ được nó ra rồi nó lại nhập vào cô ta, cứ như thế không chịu đi. Tôi lo quá không biết làm thế nào. Nhà nước, công an, dân chúng cứ xô tới theo dõi câu chuyện. Tôi bảo với Chúa, chết con mất, người ta đang chờ đợi nơi con trong cuộc trừ quỷ này. Tôi toát mồ hôi. Cũng sợ chứ. Tôi không biết làm sao.

Trong truyện ngắn tôi viết, tôi kết một cách bỏ ngỏ, tôi không để cho Satan thắng, vì nếu thắng thì còn đâu niềm tin nơi linh mục và ơn Chúa. Nhưng tôi cũng không kết là linh mục thắng một cách trọn vẹn vinh quang. Tôi muốn kết là Satan chưa bỏ cuộc, nó sẽ trở lại. Và cuộc chiến còn dài, nghĩa là linh mục trong truyện ngắn đó, nếu muốn thắng quỷ, đời ngài phải là một cuộc chiến không ngừng và phải bám vào Chúa liên lỉ. Điều ấy cũng đơn giản mà đúng thôi. Vì đức tin dạy tôi rằng có khi nào ma quỷ buông tay đâu, có khi nào tôi không bám vào Chúa đâu.

Câu chuyện quỷ nhập xảy ra ở nhà thờ Cái Bông, thị xã Ba Tri này cũng thế, Quỷ không muốn ra. Không phải cứ linh mục nhân danh Chúa mà truyền lệnh được đâu. Tôi thay một cuốn video mới, sáu mươi phút nữa vào máy để tiếp tục phỏng vấn. Tôi xin cha già cho tôi hỏi chi tiết kỹ lưỡng vì tôi muốn có tài liệu thật. Tôi nghĩ những tài liệu này có ích cho tôi. Nhìn tuổi già của cha, năm nay ngài đã 74 rồi. Tôi lại ở xa, đâu có nhiều cơ hội gặp gỡ. Nếu Chúa gọi ngài ra đi, tất cả bí mật sẽ mang theo xuống lòng đất.

Sau này, tôi được một người giáo dân ở đấy cho biết, cha già chịu khó cho tôi quay phim như thế là chuyện lạ lùng đấy. Ngài không muốn ai chụp hình như thế bao giờ. Trong truyện ngắn “Đêm Satan, Đêm Đức Tin” tôi viết chục năm về trước, tôi tả chân dung vị linh mục vất vả với Satan trong nhà thờ. Không ngờ chuyện thật xảy ra ở đây cha quản nhiệm cũng gian nan trong nhà thờ với nó. Trong truyện, sau cùng cũng chỉ dựa vào đức tin mà vị linh mục chống trả lại được Satan. Chuyện thật ở đây, cha quản nhiệm đã nhiều lần trừ quỷ, nó ra rồi lại nhập trở lại. Nếu rửa tội nó không hết thì sao? Đó thật là thách đố lớn. Sau này cha quản nhiệm bảo ngài lo sợ toát mồ hôi trong nghi thức Rửa Tội. Ngài bảo đã trừ nhiều lần là không hết. Nếu bây giờ Rửa Tội mà cũng không hết thì ăn nói làm sao với những người đang nhìn thách đố đố vào đạo, biết trả lẽ thế nào về niềm tin nơi giáo dân.

Cuộc phỏng vấn này với tôi mang thú vị rất riêng tư, vì chính chuyện mình giả tưởng ngày xưa hôm nay tìm được những nét đồng chung. Tôi đã tìm được kẻ trừ tà trong chuyện thực của đời sống.

Lm. Nguyễn Tầm Thường S.J.

From: Le Ngoc Bich & KimBang Nguyen

   CÁO PHÓ

                                                CÁO PHÓ

Trong niềm tin tưởng sâu xa vào mầu nhiệm phục sinh, trong niềm cậy trông vào lòng nhân từ của Chúa:

Gia đình chúng con kính xin thông báo cùng quý linh mục, quý phó tế, các hội đoàn công giáo tiến hành, cộng đồng dân Chúa, thân bằng quyến thuộc, bạn hữu xa gần, quý sui gia và các anh chị em; Chồng, Anh, Cha, con trai của chúng con là:

                              Ông PhaoLô Phùng Ái Quốc

Sinh ngày 18 tháng 01 năm 1973 tại Sài Gòn

Đã rời bỏ thế gian, đi về nhà Cha trên Trời

Vào ngày 02 tháng 10 năm 2021 tại Gaveston, Texas

Hưởng dương 48 tuổi

Linh cữu hiện quàn tại nhà quàn Vĩnh Cửu- Chapel of Eternal Peace

2454 South Dairy Asford Houston, TX  77077

Điện thoại: 281-531-8180

Ngày giờ thăm viếng như sau:

Thứ tư, ngày 13 tháng 10 năm 2021

3 giờ đến 6 giờ chiều: thăm viếng, 6 giờ: nghi thức phát tang

Thứ năm ngày 14-10-2021: 10 giờ sáng đến 8 giờ tối: thăm viếng và cầu nguyện  

Thứ sáu: 15-10-2021: 9 giờ sáng: Thánh lễ an táng

tại Thánh Đường Giáo Xứ Đức Kitô Ngôi Lời Nhập Thể

8503 S. Kirkwood, Houston TX  77099, Điện thoại: 281-495-8133

Sau thánh lễ, linh cữu sẽ được di chuyển về an nghỉ tại nghĩa trang

FOREST PARK WESTHEIMER

12800 Westheimer Road Houston, TX 77077.

Kính xin quí vị thêm lời cầu nguyện cho linh hồn Phaolô Phùng Ái Quốc sớm được về quê Trời, hưởng Nhan Thánh Chúa trên Thiên quốc.

Cha mẹ: Ông Bà Phùng Văn Phụng

Vợ: Trương Kim Tâm

Các con: Trưởng nữ: Eileen Phùng

Thứ nam:  Jayden Phùng

Anh trai: Phùng Võ Đông Phương và vợ

Chị gái: Phùng Võ Nguyên Phương, chồng và con.

Em gái: Phùng Hoàng Yến, chồng và các con.

Cáo phó này thay thế thiệp tang.

Xin miễn phúng điếu và miễn nhận vòng hoa.

TÌNH NGƯỜI CÓ GIÁ BAO NHIÊU…?

Đinh Trực 

TÌNH NGƯỜI CÓ GIÁ BAO NHIÊU…?

Chiếc xe này chở cả gia đình người công nhân từ Bình Dương về đến đỉnh đèo Hải Vân.

Do hỏng không thể khắc phục được để đi tiếp lộ trình về quê. Gia đình người công nhân đó đã được các nhà thiện nguyện Đà Nẵng mua lại chiếc xe với giá 0 đồng và họ đã bán lại cho gia đình anh chiếc xe mới keng chưa có biển số, cũng với giá 0 đồng…!

Với chiếc xe mới ấy tiếp lên niềm hi vọng vô biên trên đoạn đường thiên lí để hồi hương… Gia đình anh được an ủi bằng nụ cười khi nghĩ về tấm lòng người Đà Nẵng…!

Biết đâu hình ảnh chiếc xe này sẽ truyền cảm hứng cho các nhà điêu khắc trong tương lai khi họ muốn dựng tượng đài trên đỉnh đèo Hải Vân để ghi nhận hành trình đầy gian khổ này…!

“Bầu ơi, thương lấy Bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn…!”

Vậy… Tình người có thể tính giá bao nhiêu…? Hay là Vô Giá…!

Đinh Trực

Tù nhân Lương tâm – Đinh Thị Thu Thủy

Tù nhân Lương tâm – Đinh Thị Thu Thủy

Tù nhân Lương tâm, 4 chữ này nghe ra rất gần gũi với chúng ta trong mấy mươi năm nay, từ khi Cộng Sản bắt đầu biết sợ những người dám đứng lên chống đối, dám lên tiếng để mong xây dựng xã hội – và họ ra sức bắt bớ, trù dập. Danh sách các X thì nhiều lắm, chưa kể những người bị trù dập, bắt bớ trong âm thầm. Nổi bật là Phạm Đoan Trang, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Năng Tĩnh…. nhiều lắm, thương lắm.

 Gần đây, tôi được biết thêm về một người nữ kiên cường khác. Cô tên là Đinh Thị Thu Thủy – nhà hoạt động môi trường, có bằng cao học chuyên về các loại bệnh trong ngành chăn nuôi thủy sản, đã bị bắt vào ngày 18/4/2020  tại nhà riêng với cáo buộc: “Lưu trữ, lan truyền thông tin tài liệu, vật phẩm nhằm mục đích, chống đối nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam  theo điều 117 của bộ luật hình sự của đất nước“.

Thu Thủy sinh năm 1982 tại Sóc Trăng, nay gần 39 tuổi. Cô từng được cộng tác với tổ chức phi chính phủ NGO hỗ trợ bà con nông dân nuôi trồng tôm cá sạch. Thủy đã tham gia các nhóm facebook Cửu Long Xanh và Sức Sống Xanh, hoạt động thiện nguyện nhằm bảo vệ môi trường. Bên cạnh đó cô lên tiếng phản đối về vấn đề y tế tại địa phương, khi hàng trăm học sinh tiểu học tại thị xã Ngã Bảy ngộ độc sữa MILO năm 2017. Khi dịch Covid-19 bắt đầu năm 2019, Thu Thủy cũng dám lên tiếng khi nhà trường cho học sinh tiểu học đến trường mà không có biện pháp an toàn cụ thể. Cô cũng tham gia buổi biểu tình ôn hòa tại Saigon vào tháng 6 năm 2018 phản đối dự luật về đặc khu kinh tế – cho Tàu Cộng mướn đất và phản đối hành động đàn áp, đối xử tàn nhẫn với các tù nhân. Tại công viên Tao Đàn cô bị giam giữ đánh đập, thẩm vấn và bị phạt hành chính bởi Công an phường Bến Nghé, quận 1 trước khi được thả về.

Theo cáo trạng của công an Hậu Giang, Thu Thủy đã có nhiều bài viết được nhiều bình luận và lượt chia sẻ, mang nội dung “chế nhạo, châm biếm, xúc phạm lãnh đạo đảng, nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, xuyên tạc ý nghĩa lịch sử, phỉ báng đất nước…” Vào chiều ngày 18/4/2020, Thủy bị hơn 50 công an tỉnh Hậu Giang vây quanh, bắt giữ tại nhà riêng, ngay trước sự khủng hoảng của đứa con trai chưa đầy 10 tuổi và cả gia đình.

Sau 9 tháng bị giam giữ, trong phiên tòa ngày 20  tháng 1, 2021, cô bị lãnh án 7 năm tù giam, mặc dù cô Thủy và 2 luật sư khẳng định hoạt động của Thủy chỉ mình nhằm mục đích chia sẻ để mọi người cùng nhận thức về các vấn đề môi trường, xã hội. Cô Thu Thủy khẳng định trước tòa là hành vi của mình không có ý định chống chính quyền, mà chỉ lên tiếng đóng góp về tình trạng ô nhiễm môi trường, sai trái về giáo dục và về những hiện tượng xấu xảy ra bên ngoài xã hội. Nhưng luật rừng là luật rừng, cộng sản rất sợ những người có tài, có tâm nên cần phải bịt miệng bằng mọi cách.

Trong tù, Thủy không nhận được thông tin từ gia đình, bạn bè, xã hội, cộng thêm sự khắc nghiệt của điều kiện sống nơi trại giam, chiều ngày 3/2/2021 gia đình nhận được tin cô Thủy ngất xỉu, sau đó phải đem đi cấp cứu và điều trị tại bệnh viện tỉnh Hậu Giang, rồi bị bỏ tù trở lại. Mới đây Thủy mới được gọi điện thoại về thăm nhà trong vài phút. Tôi có duyên may được nghe lại cuộc nói chuyện này, lòng xúc động bồi hồi thêm, thương cho một người con gái tài giỏi, trí thức phải chịu nhiều đau đớn về thể xác và đặc biệt là tinh thần. Thủy ở miền Nam, nên nói giọng Nam thật dễ thương, chân thành. Cô cho gia đình biết mình bị mất ngủ kinh niên, từ đó gây ra nhiều chứng bệnh khác. Điều kiện trong tù thì khổ khỏi nói. Cô xin gia đình gởi vào áo ấm, vì phòng nhốt tù vào đêm rất lạnh. Thủy cần thêm thuốc, nhưng thật ra trong mấy phút được nói chuyện, cô dành giờ để hỏi thăm con trai, hỏi thăm gia đình nhiều hơn. Đặc biệt vì luôn muốn học hỏi, Thủy cũng nhờ gia đình đem vào những cuốn sách tiếng Anh mà con trai đã học xong. Sách mắc tiền nên không dám nói người nhà mua cuốn mới. Cô cũng yêu thơ mến nhạc, nên dặn người nhà đem vào “thăm nuôi” bằng cuốn sách nhạc Phạm Duy. Nhạc phải được bán ở nhà sách “Nhân Dân”, đã được kiểm duyệt cẩn thận trước khi cho phép in, không phải muốn bài nào cũng được.

Trong điều kiện tù đày đầy khó khăn, thêm nỗi lòng người mẹ đơn thân nhớ thương, lo lắng cho đứa con trai còn nhỏ, nhưng Thủy luôn chia sẻ, giúp đỡ các bạn tù. Cô thật là tấm gương bất khuất, là một người trí thức, có tấm lòng quan tâm đến vận mệnh đất nước, muốn nâng cao trình độ dân trí, một bông hoa hiếm có trong đất nước ngày hôm nay. Cô thật xứng đáng là thế hệ trẻ nối tiếp tinh thần con cháu Hai Bà Trưng, góp phần làm đẹp đất nước. Bản thân chúng tôi rất trân trọng và muốn vinh danh người phụ nữ nhỏ bé nhưng tài giỏi và kiên cường này. Mong đất nước được mau thoát ách Cộng sản, để các nhân tài, các đóng góp được thực hiện cách hữu hiệu cho quê hương.

 Nguyễn Ngọc Duy Hân