Lao động Việt mắc kẹt tại Algeria: “Kêu cứu trong vô vọng”!

Đài Á Châu Tự Do 

Nhiều lao động Việt tại Algeria mới đây liên lạc với RFA cho hay họ đang trong tình cảnh ‘tiến thoái lưỡng nan’ khi chủ sử dụng lao động không trả lương và cất giữ hộ chiếu, nên họ không làm gì được. Chưa kể, nếu muốn về nước họ phải tự bỏ tiền túi, mà điều này trái hoàn toàn với quy định đã được ký kết trước đây với phía công ty hỗ trợ.

Nước Mắt Biển Đông  

Nước Mắt Biển Đông  

* Miếu Thờ 11 Thiếu Nữ Việt Nam Bị Hải Tặc Thái Lan Hãm Hại & Vứt Xác Xuống Biển Tha Sala – Đêm chôn vùi tội ác

Ngày hai mươi mốt tháng Chạp năm Kỷ Tỵ, xác mười một cô gái Việt Nam tuổi từ mười chín đến hai mươi ba, trôi dạt vào bờ biển Tha Sala, Thái Lan, trên người không một mảnh vải che thân.

Những người con gái Việt Nam, cổ bị trói chùm vào nhau, sau khi bị bọn hải tặc Thái Lan mất nhân tính hãm hiếp, bị đẩy xuống biển, và sau khi hơi thở còn thoi thóp sự sống, sau tột cùng của đau thương ô nhục, các cô đã bị kéo theo tàu hải tặc, thân thể chập chùng theo sóng nước từ đuôi tàu, cho đến một lúc, linh hồn buốt lạnh rời khỏi thân xác đau thương, bọn hải tặc man rợ chặt dây, để xác người nhận chìm trong đại dương loang màu máu.

Những ngày chuẩn bị vào Xuân Canh Ngọ (1990), một mẩu tin rất ngắn trên báo Úc loan tin người ta tìm thấy xác mười một cô gái Việt Nam chết trần truồng trên bờ biển Tha Sala. Người ta đoán tuổi các cô gái từ mười chín đến hai mươi ba, cổ bị dây thừng trói chùm vào nhau..

Tôi đã viết một bài tưởng niệm để người bạn thân Trung Chính đọc trên đài phát thanh SBS với lời mở đầu như trên. Giọng đọc dù rất lão luyện, nhưng chợt nghẹn ngào của Chính, đã gửi đi toàn nước Úc một thông điệp buồn, đúng chương trình phát thanh đặc biệt vào giờ khắc giao thừa.

Hôm nay tôi đang ngồi trên bờ biển Tha Sala để viết những dòng này. Bao nhiêu năm dài đã trôi qua..

Trên bờ biển, dưới một tán cây dương liễu lớn, có dáng một chiếc thuyền dài gần mười thước đã rã mục, chỉ còn trơ ba lớp ván đáy thuyền. Người ta kê miếng ván thuyền này trên các cột thấp, phía trên lợp mái tranh, hai đầu mũi thuyền có hai cái am nhỏ, một cái hướng vào bờ, một cái hướng ra biển.

Lúc tôi đến thì đúng lúc một bà lão người Thái đang cùng hai cậu nhỏ bưng đồ cúng gồm trái cây và xôi trắng phía trong bờ đi ra. Bà cụ sắp đồ cúng lên hai cái am, kê một cái bàn vuông nhỏ ngay phía mũi thuyền hướng biển, đặt mâm ngũ quả lên, thắp hương vái rồi đi vào.

Tôi không biết bà cúng ai vì bà không nói được, có lẽ miếng ván thuyền để trong chòi tranh là di tích một thuyền cá nào đó trôi vào bờ. Có lẽ có người chết trên thuyền nên người địa phương mới chưng thờ miếng ván một cách trang trọng dù mái che và cột chống tơi tả nhuộm một màu buồn bã và nghèo nàn.

Đột nhiên, tôi thấy rùng mình.

Bờ Tha Sala không phải là chốn nghỉ dưỡng. Người Thái chê bờ biển này vì có nhiều thuyền đánh cá, bờ cát sạch nhưng đáy biển là lớp bùn dày. Người nước ngoài qua đảo Ko Samui không xa lắm. Hai chục cái nhà sàn không một người khách nào khác đến thuê ở qua đêm. Con đường từ đường quốc lộ vào đây phải đi bộ trên hai cây số. Có lẽ những căn nhà sàn gỗ đỏ mái tôn dành cho người địa phương gần đâu đấy vì bên trong không có gì, ngoài một cái giường có treo mùng trắng và cái quạt bàn.

Một bờ biển rất buồn. Một làng chài lạc lõng trên bản đồ vùng duyên hải phía nam của Thái Lan, thuộc tỉnh Nakhon Si Thammarat.

Tôi ra dấu xin bà cụ một ít nhang. Cụ sai một đứa nhỏ chạy vào trong cầm ra ba nén nhang.

Nếu như có một ai đó đang đốt nén hương dâng lên bàn thờ Tổ, xin thắp thêm nén hương lòng, cắm vào hư không cho thơm linh hồn của những người nằm xuống trên cuộc hải trình tuyệt vọng. Có ai đó đang đi lễ chùa đêm nay, hãy dừng lại, thả vào không gian tiếng thở dài, để sưởi ấm những hương hồn cô đơn lạnh lẽo. Có ai đó đang ngập ngừng trước cổng thánh đường, hãy xin Chúa ban phát tình yêu cũng như niềm đau khổ đồng đều cho hết thảy nhân loại..

Chính đã đọc những lời trên ở đất Úc yên bình hai mươi hai năm trước, hướng về những linh hồn thảm tử Việt Nam trôi vào bờ Tha Sala.

Hôm nay tôi đưa giọng trầm buồn của Chính vang trên bờ Tha Sala vắng lặng. Hôm nay tôi cắm một nén hương trên bờ biển Tha Sala vắng lạnh giữa trời mai nắng cháy.

Chợt nghẹn ngào. Mặt biển xa phẳng như mặt nước hồ. Sóng nhẹ không thành tiếng.

Một vị sư ở Việt Nam khi biết ý định, đã chỉ cho tôi cách tịnh thủy và cầu nguyện.

Tôi ngồi sau nén hương, hướng ra biển. Những tàng dừa biển mọc sát đất xào xạc trong gió. Lá bàng vàng võ rơi rụng trên những vỏ sò đá cuội trắng..

Tôi cám ơn bà cụ đã cho tôi nén hương làm từ vùng đất của những tên cướp biển. Nhưng những người Thái mà tôi gặp hết sức hiền lành và tốt bụng. Mấy ngày qua tôi ở nhờ gia đình một bà bác sĩ trong khu vực dành cho bác sĩ và sinh viên y khoa bên trong khuôn viên nhà thương Maharat ở trung tâm tỉnh Nakhon Si Thammarat. Bà chỉ cho tôi đến bờ Tha Sala, chỉ cách trung tâm thành phố vài chục cây số. Nhưng khi tôi hỏi cách qua đảo Koh Kra thì bà chịu. Bà cũng không biết có một hòn đảo có tên như thế nằm trong ranh giới tỉnh nhà.

Koh Kra, người Thái đọc là Cỏ Cả (Koh là đảo). Năm 1981, các nhà văn Nhật Tiến, Dương Phục, và Vũ Thanh Thủy đã viết một bản tường trình từ trại tị nạn Songkhla miền cực nam nước Thái về thảm trạng kinh hoàng của thuyền nhân trên đảo này. Bản tường trình hải tặc trong Vịnh Thái Lan của họ đã dóng lên tiếng kêu đau đớn, tiếng chuông hy vọng và tuyệt vọng nhất của thời đại chúng tôi.

Mười một cô gái chết thảm nơi đây thuộc thế hệ chúng tôi.

Họ sinh ra trong thời chiến, chết trong thời hậu chiến trên biển người và đất lạ.

Buổi trưa, mắt nửa nhắm nửa mở, tôi ngồi trên ghế dựa nhìn ra biển vắng. Căn nhà sàn tôi ở nằm sát mép nước, tận trong cùng của khuôn viên, chỉ cách cái chòi thờ miếng ván thuyền độ 20 thước.

Chợt thấy hai cô gái phục sức theo kiểu Hồi Giáo, khăn trùm kín đầu, đi dạo trên bờ biển. Một cô trùm khăn trắng, một cô khăn đỏ rực. Họ nắm tay nhau đứng nói chuyện trước chòi thờ ván thuyền.

Những người con gái Việt Nam đã chết trần truồng trên bờ biển này. Những người con gái đạo Hồi kín đáo từ đầu đến chân đứng nhởn nhơ trên bờ biển này.

Chờ gần chiều khi biển chỉ còn một màu vàng đỏ, tôi đi lần xuống nước, tính lấy toàn cảnh từ biển trông vào bờ. Nhưng khi ngẩng đầu lên thì giật nảy mình. Ngay nóc chòi thờ chiếc ván thuyền, có di ảnh mờ mờ của một cô gái. Có lẽ do nắng gió từ biển khơi lâu ngày nên hình hài trên ảnh đã mờ, nhưng trông kỹ vẫn thấy đúng là ảnh một cô gái. Cả thân hình cô được bao phủ bởi một thân cây già, các tán cây mọc sau cô xòe những lá cây như hoa trắng trùm lên mái tóc dài thả xuống hai vai, cô quỳ hai gối trên một chiếc thuyền buồm đang vượt đại dương, miệng mỉm cười, đôi mắt đen to nhìn thẳng ra biển.

Tôi rùng mình trong thoáng giây. Tôi đã quan sát hai cái am nhỏ hồi sáng. Không có tượng Phật. Thì ra họ thờ cô gái này.

Tôi chụp nhanh một tấm thì đúng lúc, trời đổ mưa lắc rắc, mây từ đâu kéo đến đen cả bầu trời. Rồi những hạt mưa to trút xuống cả biển khơi, rơi đồm độp trên mái lá mái tôn và bãi cát. Một tia chớp sáng lóe bầu trời. Gió nổi mạnh trong khi ngoài biển xa bầu trời vẫn vàng ươm ánh chiều tím mịn.

Tôi chạy vội vào căn nhà bán thức ăn. Lúc này không có gì hơn là một lon bia Thái. Một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi mang bia ra, tiện thể ngồi xuống bên cạnh để hỏi chuyện.

Tôi hỏi tại sao có cái chòi thờ chiếc chuyền đã rã mục, lại có hai cái am. Có phải thờ cô gái có di ảnh hướng ra biển không.

Ông ta là con trai độc nhất của bà cụ hồi sáng. Ông trầm ngâm, nói tới đâu tôi lạnh mình tới đấy.

Ông kể rằng cách đây mười bảy năm, gia đình từ đảo Samui qua đây lập nghiệp. Khi đào cát để lập chòi thì thấy xác một chiếc thuyền vùi sâu trong cát. Ông nói trước đây có một số thuyền Việt Nam qua đây, nhưng không chắc có phải là thuyền của người Việt hay không.

Cả nhà khi đào thấy chiếc thuyền cũng không chú ý, chỉ để trơ ra đấy. Thế rồi một hôm, có một vị sư kêu mẹ ông đến, bảo rằng hãy thờ chiếc thuyền ấy.

Vị sư nói ông nằm mộng thấy một cô gái hình vóc như thế này thế kia, đến nhờ ông nói lại với gia đình là những người đi trên thuyền, trong đó có cô, đã chết thảm, nên xin được thờ phụng. Vị sư kêu người vẽ lại chân dung cô gái như ông thấy, rồi bảo bà cụ hãy thờ cô gái này nơi chỗ xác thuyền tìm thấy.

Bà cụ là người mộ đạo nên làm theo. Cả mười bảy năm nay, mỗi ngày bà cụ đều cúng hai mâm như thế cả.

Tôi xúc động nói với người đàn ông, dù gia đình ông không chắc người chết trên thuyền kia là ai, nhưng tôi chắc là những thuyền nhân Việt Nam, vì mười bảy năm trước thuyền đã mục, nghĩa là chiếc thuyền đã vùi trong cát lâu lắm, có lẽ từ khoảng thời kỳ mà thuyền nhân Việt ồ ạt ra đi.

Người đàn ông lặng thinh, ngẫm nghĩ. Rồi ông vào trong nhà mời bà cụ ra. Bà bảo khi bà lập chỗ thờ thuyền cùng di ảnh cô gái, người trong làng cá này đều bảo bà điên. Nhưng bà không màng, bà bảo bà tin có Phật, nhất là vị sư không bao giờ đặt chuyện như thế.

Trời đã sụp tối, tiếng sóng biển rì rào. Tôi về lại căn nhà sàn của mình, phải đi ngang lại chiếc chòi thờ thuyền. Bất chợt, dù cả đời không sợ ma vì biết ma chê mình, người tôi lạnh xương sống.

Nhìn quanh không một bóng người. Tiếng song vỗ rì rào, tiếng chó tru trong đêm rờn rợn.

Nhưng rồi tôi cũng đứng lại hồi lâu trước di ảnh cô gái trong bóng tối nhá nhem. Có lẽ từ một tiếng gọi nào đấy đã đưa chân tôi lưu lạc chốn này để thấy lại một thảm cảnh hiển bày.

Tha Sala, em ơi, đêm nay sóng cuồng điên ngoài biển, miếng ván thuyền rã mục trên bờ vắng.

Mưa đã ngưng nhưng cát vẫn ướt.

Tôi vào nhà lấy cái máy đem ra để cạnh cái chòi thờ, mở lại giọng đọc của Chính. Trong đêm vắng, giọng của người bạn tôi như tiếng kinh cầu chiêu niệm những oan hồn lẩn khuất đâu đây. Tiếng của anh chậm buồn như sóng biển ngoài kia đang thổn thức.

Đêm nay, đêm oai linh, đêm hồn thiêng sông núi, đêm của tổ tiên nghìn năm sống lại, đêm của những bước chân phiêu lãng trở về bên đốm lửa quê nhà..

Đêm đào huyệt chôn vùi tội ác và ích kỷ. Đêm của những tấm lòng nở hoa nhân ái.

Xin hãy bàn giao hiện tại tối tăm và phù phiếm, cho ngày mai rạng rỡ bài đồng ca thơm ngát tình người. Để mùa xuân được trải đều khắp chốn.

Để thiện tâm nở đầy trên lòng bàn tay, thúc giục những bước chân trần tiến về những cuộc hải trình tuyệt vọng, cho mùa xuân chia đều trên mỗi một sinh mệnh của đồng bào.

Tha Sala, tôi thắp nén hương này, nói vào hư không bài văn tế không thành tiếng.

(Saigon trong tôi/ Lê Đại Lãng – Tha Sala)

Đại học Fulbright huỷ sự kiện giới thiệu sách của cựu đại sứ Mỹ tại Việt Nam

VOA Tiếng Việt 

Đại học Fulbright Việt Nam lặng lẽ huỷ bỏ sự kiện bàn luận với cựu Đại sứ Mỹ Ted Osius về cuốn hồi ký mới ra mắt của ông trong lúc báo chí trong nước không được phép viết về cuốn sách được cho là có thể “gây rắc rối” cho một số quan chức chính phủ.

Sự kiện trực tuyến được Đại học Fulbright Việt Nam (FUV) dự kiến tổ chức vào ngày 4/11 nhưng trường đã huỷ bỏ buổi bàn luận được lên kế hoạch là mở đầu cho một chuỗi các buổi trò chuyện với nhiều diễn giả được mời.

Chia sẻ thông tin về sự kiện này hôm 30/10 trên trang Facebook cá nhân, Tiến sỹ Vũ Minh Hoàng, hiện đang giảng dạy tại FUV, viết rằng “rất hân hạnh được cùng Đại sứ Ted Osius bàn luận về cuốn sách mới của ông!” nhưng phần thông tin về buổi trò chuyện này đã không còn truy cập được nữa.

Trả lời yêu cầu bình luận của VOA qua email, FUV cho biết lý do huỷ buổi nói chuyện với cựu ĐS Osius, người từng là phó chủ tịch của đại học này sau khi từ chức đại sứ vào cuối năm 2017, là “vì một số lí do kĩ thuật không lường trước.” Trường cho biết họ đã thông báo gửi diễn giả và những người đăng ký tham dự sự kiện cũng như “cân nhắc thời điểm phù hợp trong tương lai.”

Tuy nhiên không có bất cứ một thông báo công khai nào của FUV trên trang web cũng như trang Facebook chính thức của trường về việc huỷ bỏ này. Thông báo trên trang web của trường mặc dù vẫn hiện ra khi tìm kiếm trên Google nhưng đường link sẽ dẫn tới trang chủ của FUV.

TS Hoàng nói với VOA rằng ông lấy làm “tiếc” vì buổi trò chuyện với ĐS Osius bị huỷ bỏ nhưng cho biết FUV “có rất nhiều sự kiện và vì nhiều lý do không phải sự kiện nào cũng chạy được.” Trong khi đó, nói với BBC, ĐS Osius cho biết ông “thất vọng về sự việc” và cho rằng “có vẻ như ai đó không thích nội dung cuốn sách.”

Cuốn sách bằng tiếng Anh mới ra mắt của ĐS Osius, “Nothing is Impossible: America’s Reconciliation with Vietnam” (Không gì là không thể: Quá trình hoà giải của Mỹ với Việt Nam) là những câu chuyện hậu trường về các nỗ lực xây dựng lòng tin và hoà giải giữa hai cựu thù Mỹ và Việt Nam.

Tuy nhiên, theo một phóng viên trong nước, các báo ở Việt Nam “bị cấm” đưa tin về cuốn sách này. Phóng viên muốn ẩn danh này cho biết rằng chỉ đạo được đưa ra từ ban tuyên giáo Trung ương, nơi đưa ra quan điểm và đường lối tuyên truyền của Đảng cho báo chí.

Tương tự, một tổng biên tập ở Việt Nam nói với Nhật báo Người Việt rằng các báo trong nước được lệnh “không khai thác sách của cựu ĐS Osius” vì dù có “nhiều điểm tích cực như hoà giải Việt-Mỹ” nhưng còn có “một số điểm chưa phù hợp.”

Một trong những câu chuyện được kể trong cuốn sách mới của ĐS Osius, người có nhiệm kỳ đại sứ ở Hà Nội từ 2014-2017, là những gì xảy ra sau cánh gà của cuộc gặp tại Nhà Trắng hồi tháng 5/2017 giữa Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc. Trước khi diễn ra cuộc gặp có sự tham dự của phóng viên và nhà báo, ông Trump đã không biết mình sẽ gặp ai và trêu đùa về tên của ông Phúc với một từ có nghĩa thô tục trong tiếng Anh.

Trả lời phỏng vấn VOA ngay khi cuốn sách có mặt trên các kệ sách ở Mỹ hôm 15/10, ĐS Osius, người có gần 30 làm ngoại giao ở Việt Nam, nói rằng “có thể có một số phần trong cuốn sách gây rắc rối cho một số người nào đó trong chính phủ.” Tuy nhiên ông cho rằng “các quan chức chính phủ, những người có thể không thích một số phần trong cuốn sách,” sẽ hiểu được rằng ông viết nó “từ tình yêu của mình với đất nước.” Ông cho biết ông đã “nói ra sự thật một cách đầy đủ nhất có thể” với khả năng và kiến thức tốt nhất của ông.

Ngoài ông Phúc, các lãnh đạo Đảng Cộng sản như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh và nhiều quan chức cấp cao khác trong chính phủ Việt Nam được nhắc đến trong cuốn hồi ký này. Tuy nhiên, ĐS Osius cho rằng ông “không thấy sự nhạy cảm lớn nào từ phía chính phủ Việt Nam” đối với việc ông nói ra sự thật, và rằng ông “không giương cú đấm nhắm vào ai” và “không nhắm vào nhân quyền.”

Cựu ĐS Osius từng có buổi thuyết giảng với các sinh viên cao học tại FUV vào cuối tháng 9 vừa qua, trong đó ông kể lại một nội dung của cuốn sách mới và trả lời các câu hỏi từ sinh viên về “phong cách lãnh đạo thích ứng, chấp nhận rủi ro, vấn đề Trung Quốc và thương mại.”

FUV, thành lập năm 2016 với phần lớn vốn nước ngoài, được xây dựng theo mô hình dựa trên nền tảng truyền thống giáo dục đại học của Mỹ về tranh luận cởi mở, nghiên cứu về phân tích phản biện, nhưng đồng thời vẫn dựa trên những di sản và truyền thống văn hoá phong phú của Việt Nam.

Một trong những mục tiêu của FUV là “minh bạch và công bằng”, theo Cơ quan phát triển Quốc tế Hoa Kỳ USAID nơi tài trợ cho trường gần 12 triệu USD từ năm 2017. Theo Bộ Ngoại giao Mỹ, FUV được kỳ vọng như là một nền tảng tuyệt hảo cho việc phát triển vốn nhân lực mạnh mẽ trong khu vực.

ĐS Osius, người được trao huân chương hữu nghị của Chủ tịch nước Việt Nam vào năm 2018, cho biết rằng ông sẽ ra mắt cuốn sách bằng tiếng Việt vào năm tới và hy vọng không có sự kiểm duyệt nào từ chính quyền đối với phiên bản này.

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link bit.ly/VOATiengViet1 hoặc bit.ly/VOATiengViet2 để vượt tường lửa)

Đại học Fulbright huỷ sự kiện giới thiệu sách của cựu đại sứ Mỹ tại Việt Nam

Thị trưởng gốc Việt 22 tuổi trẻ nhất trong lịch sử TP Maribyrnong và nước Úc

Van Pham is with Đinh Thị Ánh and  

HÃNH DIỆN CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI ÚC & HẢI NGOẠI. CHÚC MỪNG TÂN THỊ TRƯỞNG THÀNH PHỐ MARIBYRNONG – TRONG ĐÓ CÓ KHU VỰC FOOTSCRAY, NƠI ĐÔNG NGƯỜI VIỆT NHẤT TẠI MELBOURNE….

***

Thị trưởng gốc Việt 22 tuổi trẻ nhất trong lịch sử TP Maribyrnong và nước Úc

Anthony Tran, một gương mặt trẻ của cộng đồng người Việt Tự do, vừa tròn 22 tuổi, trưởng thành từ khóa lãnh đạo hai nguồn gốc đã trở thành thị trưởng trẻ nhất trong lịch sử của hội đồng thành phố Maribyrnong, tiểu bang Victoria.

Tự hào đại diện cho người Việt

Thị trưởng Anthony Trần sinh ra và lớn lên tại Maribyrnong trong một gia đình có nguồn gốc tị nạn. Anh tốt nghiệp ngành luật và thương mại tại đại học Latrobe.

Là một hạt giống của khóa lãnh đạo hai nguồn gốc DILP, một sáng kiến do VCA khởi xướng, Anthony từng bước dấn thân vào con đường chính trị.

“Tôi cảm thấy vô cùng hân hạnh khi được trao trọng trách đại diện cho hội đồng thành phố, nơi mà tôi đã sinh trưởng. Tôi mãi biết ơn sự giúp đỡ và hỗ trợ của những người bạn, cộng đồng người Việt, VCA đã tận tình hướng dẫn cho tôi trong suốt chiến dịch tranh cử.

Tôi hạnh phúc được đại diện cho cộng đồng người Việt nói riêng và cộng đồng đa văn hóa khác ở Maribyrnong”.

Là thị trưởng trẻ nhất trong lịch sử Maribyrnong, bên cạnh những nghị viên gạo cội và dày dạn kinh nghiệm, Anthony Tran chia sẻ với SBS đó là một cơ hội chứ không phải áp lực.

“Tôi không hề cảm thấy áp lực vì mình còn rất trẻ. Lý do là vì không chỉ tôi mà có rất nhiều nghị viên khác là những người lần đầu tiên giữ chức vụ nghị viên.

Tất cả nhân viên, thành viên của hội đồng thành phố Maribyrnong đã giúp cho tôi và những nghị viên mới cảm thấy rất dễ dàng trong quá trình chuyển tiếp vào làm việc tại hội đồng thành phố. Không có bất kỳ trở ngại nào ngoài việc tôi rất hào hứng về những điều mới mẻ sắp tới”, Anthony Tran nói với SBS.

Việc giữ vị trí là một nghị viên độc lập ở cấp độ lãnh đạo địa phương giúp tôi có thể phản ánh một cách chính xác những gì mà cộng đồng kỳ vọng, mà không có bất kỳ ảnh hưởng từ quan điểm chính trị hay các vấn đề nghị sự của đảng phái nào.

Trao đổi với SBS về những nỗ lực mà thị trưởng 22 tuổi sẽ bắt tay ngay sau khi nhận vị trí lãnh đạo, anh cho SBS biết:

“Với cộng đồng gốc Việt, tôi sẽ ra sức hỗ trợ dự án Viện bảo tàng Người Việt. Tôi đã có nhiều thảo luận với ban dự án Vietnamese Museum Australia (VMA), để giải quyết một số vấn đề khó khăn. Không có dự án nào là hoàn hảo cả. Những người dân sống xung quanh khu vực xung quanh đất để xây dựng bảo tàng có những quan điểm khác nhau.

Do đó, tôi sẽ làm việc chặt chẽ với VMA và cộng đồng người Việt Tự do VCA để khi có bất cứ điều gì xảy ra, nó đều được giải quyết để mang lại lợi ích cho cộng đồng người Việt và cư dân ở trong vùng.

Với các cộng đồng đa sắc tộc khác, hội đồng thành phố chuẩn bị ra mắt dự án với tên gọi Next project, một tòa nhà phức hợp Footscray Library, Cultural and Community Hub để tổ chức các hoạt động văn hóa, sự kiện. Đây là một dự án lâu dài. Không chỉ tôi mà tất cả hội đồng thành phố khác cũng rất ủng hộ dự án này.”

Mang lại sinh khí, hơi thở và bản sắc cho Maribyrnong

Thị trưởng Anthony mong muốn mang lại lễ hội Tết nguyên đán cho người Việt vào năm 2022.

“Hội đồng thành phố Maribyrnong trước giờ được biết đến với tên gọi Festival City. Chúng tôi mong muốn mang lại bản sắc này và nhiều lễ hội, sự kiện trong thời gian tới, hỗ trợ cho doanh nghiệp và các con phố sầm uất buôn bán trở lại, việc ăn uống ngoài trời.

Maribyrnong sẽ chấp thuận các kế hoạch xây dựng khuôn viên ăn uống ngoài trời cho thực khách, do hội đồng thành phố hỗ trợ hoặc các doanh nghiệp tự bỏ tiền, hay hình thức chung sức của hai bên.

Chúng tôi sẽ nỗ lực bằng mọi giá để giúp các tiểu thương và doanh nghiệp địa phương hồi phục, làm việc và liên hệ với các Hội thương gia Á Châu Footscray và Footscray Traders Association.

Vào thời điểm này tôi chưa thể trả lời có lễ hội Tết hay không. Điều này còn phụ thuộc vào tình hình COVID và các hướng dẫn an toàn cũng như giới hạn của chính phủ. Nhưng chúng tôi trông đợi sẽ tổ chức lễ hội Tết nguyên đán. Tôi rất muốn nói có vì tôi mong chờ được cùng gia đình mình tham dự lễ hội tết này, hy vọng như vậy”.

Thị trưởng Anthony Trần nhấn mạnh việc là ứng viên độc lập giúp anh tận tâm với cộng đồng.

“Vào thời điểm này tôi muốn giữ vị trí là một ứng viên độc lập hơn. Lý do cho việc giữ vị trí là một nghị viên độc lập ở cấp độ lãnh đạo địa phương là tôi có thể phản ánh một cách chính xác những gì mà cộng đồng kỳ vọng, mong muốn, mà không có bất kỳ ảnh hưởng từ quan điểm chính trị hay các vấn đề nghị sự của đảng phái nào cả”.

Được biết Thị trưởng trẻ nhất nước Úc trước đây là một Sinh viên ĐH La Trobe, cô Emilia Lisa Sterjova. Cô đắc cử Nghị viên HĐTP City of Whittlesea tháng 11 năm 2016. Phó Thị trưởng năm 2017-2018 và Thị trưởng tháng 9-2019 măm cô 23 tuổi.

https://www.latrobe.edu.au/…/la-trobe-student…

Như vậy, Tân Thị trưởng Anthony Tran đã phá kỷ lục không chỉ tại TP Maribyrnong mà còn phá kỷ lục của nước Úc.

HOAN HÔ CHÁU ANTHONY TRAN…. THẬT TUYỆT VỜI.

– Mayor Cr Anthony Tran Source: Maribyrnong Council

– Thị trưởng trẻ nhất nước Úc trước đây là một Sinh viên ĐH La Trobe, cô Emilia Lisa Sterjova lúc đó 23 tuổi.

https://twitter.com/maribyrnongcc?lang=ar

Phân Ưu Bác Sĩ Phùng Văn Hạnh

Được tin Bác sĩ Phero PHÙNG VĂN HẠNH

được Chúa gọi về hôm nay 07-11-2021 tại Montreal, Canada

Hưởng thọ 90 tuổi

CHÚNG CON CẬY VÌ DANH CHÚA NHÂN TỪ, XIN CHO LINH HỒN PHERO ĐƯỢC LÊN CHỐN NGHỈ NGƠI – ĐƯỢC XEM THẤY MẶT ĐỨC CHÚA TRỜI SÁNG LÁNG VÔ CÙNG. AMEN

Ban Biên Tập Kẻ Đi Tìm

Thành Kính Phân Ưu cùng tang quyến

và nguyện xin linh hồn PHERÔ sớm hưởng Hạnh

Phúc Thiên Đàng Vĩnh Cửu

Cái kết thương tâm của cô bé nạn nhân tệ nạn buôn người VN .


Lmdc Viet Nam

 *** Cái kết thương tâm của cô bé nạn nhân tệ nạn buôn người VN .

– Vụ H Xuân Siu: Thi hài đã được chôn ở Ả-rập Xê-út, gia đình thất vọng và tức giận.

H Xuân Siu, thiếu nữ người Việt chết ở Ả-rập Xê-út sau hai năm đi xuất khẩu lao động, đã được chôn cất tại nước này, Đại sứ quán Việt Nam ở Riyadh cho biết, thay vì được đưa về nước theo nguyện vọng thiết tha của gia đình.

Tin tức này càng làm tăng thêm nỗi đau của gia đình cô bé 17 tuổi dân tộc Gia Rai, người mà trước khi qua đời đã liên tục kêu cứu để hoát khỏi điều mà em nói là sự bạo hành thể xác từ chủ nhà nơi em làm người giúp việc.

Vụ việc thu hút sự chú ý sau khi VOA tường trình về câu chuyện của em và cách thức mà một công ty tuyển dụng lao động ở Việt Nam đã sử dụng nhằm chiêu dụ các thiếu nữ thuộc sắc dân thiểu số từ những vùng quê nghèo hẻo lánh tham gia lực lượng lao động xuất khẩu ngày càng đông, dù một số em chưa đủ tuổi theo quy định của luật pháp Việt Nam.

VOA có được một công điện của Đại sứ quán Việt Nam ở Ả-rập Xê-út gửi cho các cơ quan hữu trách trong nước ngày 4 tháng 11 nói rằng thi hài của H Xuân Siu “đã được chôn cất cẩn thận theo quy định của nước sở tại” vào ngày 10 tháng 10, dẫn ra thông tin từ công hàm của Tổng Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao Ả-rập Xê-út gửi cho đại sứ quán vào ngày 1 tháng 11.

Vị trí mộ được nói là nằm bên cạnh nghĩa trang Handesi ở thành phố Arar thuộc khu vực biên giới phía bắc của Ả-rập Xê-út.

H Xuân qua đời vào ngày 18 tháng 7 vì do “tim ngừng đập, thiếu oxy trong phổi, và thuyên tắc phổi,” theo báo cáo của Bệnh viện Burj Al Shimal ở Arar.

Công điện của đại sứ quán dường như gợi ý rằng các thủ tục đã diễn ra chậm trễ từ phía Việt Nam khiến cho thi hài người lao động không thể được hồi hương theo nguyện vọng của gia đình.

Đại sứ quán nói đã đề nghị phía Việt Nam, bao gồm công ty tuyển dụng H Xuân và gia đình của em, hoàn tất ủy quyền và đưa ra quyết định cuối cùng liên quan đến việc hồi hương thi thể từ ngày 13 tháng 9, nhưng đến ngày 11 tháng 10 đại sứ quán mới nhận được giấy ủy quyền đã dịch công chứng tiếng Ả-rập.

Đại sứ quán cho biết là đã hoàn tất thêm các thủ tục cần thiết với nước sở tại ngay trong ngày 11 tháng 10, nhưng mọi việc đã quá muộn.

“Trên cơ sở đó, [đại sứ quán] xin thông tin và đề nghị Cục Quản lý lao động ngoài nước giúp chỉ đạo Công ty Vinaco thông tin cho gia đình người lao động,” công điện của đại sứ quán nói thêm. “Tiếp tục phối hợp với chủ sử dụng và các cơ quan chức năng sở tại để hoàn tất các thủ tục cuối cùng, đồng thời hoàn trả đầy đủ tiền lương còn thiếu, tư trang/vật dụng cá nhân của lao động cho gia đình.”

H Soan Siu, chị gái của H Xuân ở Đắk Lắk, nói chị cảm thấy thất vọng và tức giận khi hay tin em gái đã được chôn cất ở Ả-rập Xê-út vào ngày thứ Sáu.

Cái chết của em đã khiến mẹ chị suy sụp tinh thần trầm trọng, chị cho biết. Khi cô bé còn nằm trong bệnh viện ở Ả-rập Xê-út, những yêu cầu của gia đình được nhìn thấy mặt em đã bị khước từ.

“Từ khi biết tin em Xuân mất mẹ chẳng ăn uống gì hết, ngày nào cũng khóc. Bây giờ mẹ đang ốm nên em không dám nói chuyện này với mẹ, tại vì hôm bữa họ đã gửi văn bản là sẽ đưa xác em Xuân về nên mẹ chỉ biết là họ đưa xác em Xuân về,” chị nói.

Giờ chị H Soan không biết khi nào chị mới có thể báo tin cho mẹ, nhưng chị biết chị sẽ không từ bỏ nỗ lực đưa em gái về nước.

“Chôn cũng phải đào mộ mà đem về,” chị quả quyết. “Bởi vì mẹ ngày nào cũng đợi em Xuân về, dù sống hay chết cũng phải về.”

TL – VOA

https://www.voatiengviet.com/…/thieu-nu…/6254569.html

Tận cùng bất lương, tận cùng giả dối

 Tận cùng bất lương, tận cùng giả dối

Bởi  AdminTD

Phạm Đình Trọng

5-11-2021

Năm 2016, người đứng đầu nước Mỹ giầu nhất thế giới, tổng thống Barack Obama thăm chính thức Việt Nam. Sau những lễ nghi và thăm viếng ngoại giao ở Hà Nội, đến bữa, Tổng thống Mỹ ra quán bún chả bình dân phố Huế ăn trưa cùng dân thường Hà Nội. Một bát nước chấm, chả nướng. Một đĩa bún. Một đĩa rau sống. Một chai bia Hà Nội. Bữa ăn của Tổng thống Mỹ khi công cán ở Hà Nội chỉ vài chục ngàn đồng tiền Việt, chỉ hai, ba đô la Mỹ.

Tổng thống Mỹ ăn bữa trưa bình dị cùng người dân thường Việt Nam không những là hình ảnh đẹp của con người Barack Obama mà còn là hình ảnh đẹp của nước Mỹ, hình ảnh lung linh của một chính quyền dân chủ, chính quyền từ dân mà ra, gần dân, chan hoà với dân, không có gì cách biệt với dân.

Đoàn Chính phủ nhà nước cộng sản Việt Nam thăm vương quốc Anh với những thành viên như Bộ trưởng bộ Công an Tô Lâm đầy tai tiếng. Tai tiếng ở trong nước đàn áp, bắn giết dân. Đàn áp quyền biểu tình, đàn áp quyền tự do ngôn luận của dân. Xông vào tận giường ngủ bắn giết dân ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội. Tai tiếng cả trên thế giới đến mức trở thành tội phạm quốc tế khi đưa cả thê đội mật vụ với hai tướng chỉ huy đột nhập phi pháp vào nước Đức, đạp lên luật pháp nước Đức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đưa về Việt Nam.

Đoàn Chính phủ của đất nước tận cùng nghèo mạt. Người dân phải lang bạt, vật vờ khắp thế giới kiếm sống. Đàn ông bán sức lao động làm thuê. Không có việc làm thuê thì làm tội phạm. Buôn ma tuý. Buôn người. Làm băng đảng cướp của giết người. Làm kẻ cắp vặt ở siêu thị. Đàn bà bán thân làm nô lệ tình dục.

Đầy tai tiếng cả về nhân cách con người và tai tiếng cả về danh dự, thể diện quốc gia, trong đoàn Chính phủ nhà nước cộng sản Việt Nam thăm nước Anh, Bộ trưởng Tô Lâm lại một lần nữa lộ ra nhân cách thấp hèn, chỉ biết có miếng ăn, không biết đến nhân dân khốn khó, không biết đến thể diện quốc gia.

Tổng thống Mỹ đến Việt Nam đi ăn bữa trưa bún chả, chỉ, hai, ba đô la. Bộ trưởng Tô Lâm đi ăn bữa tối thịt bò dát vàng. Giá miếng thịt bò dát vàng trong miệng Bộ trưởng Tô Lâm cả ngàn đô la. Tổng thống Mỹ tự cầm chai bia, ngửa cổ lên tu như mọi người dân lao động bình thường. Bộ trưởng Tô Lâm không cần động tay, chỉ việc há miệng. Hai vành môi banh ra như mỏ con chim non chờ chim mẹ mớm mồi. Tô Lâm há mồm chờ người hầu đút miếng thịt bò dát vàng vào miệng. Một hình ảnh rất kệch cỡm, chướng mắt, thiếu thẩm mĩ và vô chính trị.

Nơi Uỷ viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng bộ Công an Tô Lâm cong môi chờ người hầu đút miếng thịt bò dát vàng triệu đô la vào miệng chính là nơi mới năm trước ba mươi chín người Việt Nam nghèo đói, trên đường trốn chui trốn lủi phi pháp vào nước Anh kiếm miếng ăn đã chết ngạt, chết lạnh cứng trong thùng xe đông lạnh.

Uỷ viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng bộ Công an Tô Lâm nuốt miếng thịt bò dát vàng triệu đô vào cái dạ dày tham lam ở ngay chính nơi ba mươi chín người Việt Nam nghèo đói chết thê thảm trên đường trốn chui trốn lủi vào nước Anh kiếm miếng ăn. Càng thấy sự tận cùng bất lương, tận cùng mất tính người ở ông Uỷ viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng bộ Công an.

Vì có những người Việt Nam sung sướng giơ ngón tay cái lên tỏ ra hãnh diện khi nuốt miếng thịt bò dát vàng triệu đô mới có ba mươi chín người Việt Nam nghèo đói đi kiếm miếng ăn phải chết cóng trong thùng xe đông lạnh.

Ở ngay nơi ba mươi chín người Việt Nam nghèo đói đi kiếm miếng ăn chết thảm, Ông Uỷ viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng bộ Công an nuốt miếng thịt bò dát vàng triệu đô rồi mau mắn, hăm hở đến thành kính dâng hoa tri ân ông thuỷ tổ cộng sản thế giới Karl Marx và ông thuỷ tổ cộng sản Việt Nam Hồ Chính Minh, bày tỏ tấm lòng trung thành với lí tưởng đấu tranh chống bất công, nghèo đói, mang lại ấm no hạnh phúc cho giai cấp vô sản. Không phải chỉ tận cùng bất lương, ông Uỷ viên Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam, Bộ trưởng bộ Công an còn tận cùng giả dối.

Có phải người cộng sản là như vậy: Tận cùng bất lương. Tận cùng giả dối?

Tuyên bố gây sốc của ngôi sao quần vợt Trung quốc về việc một cựu phó thủ tướng Trung cộng tấn công tình dục cô

 

Tuyên bố gây sốc của ngôi sao quần vợt Trung quốc về việc một cựu phó thủ tướng Trung cộng tấn công tình dục cô

Sam Goodwin

Ngôi sao quần vợt Trung Quốc Peng Shuai đã bị xóa sổ hoàn toàn trên mạng xã hội sau khi cô công khai cáo buộc một cựu phó thủ tướng đã ép cô quan hệ tình dục vài năm trước.

Theo một ảnh chụp màn hình từ tài khoản Weibo đã được xác minh của cô ấy xuất hiện vào cuối ngày thứ Ba, Peng cho biết Zhang Gaoli đã ép buộc cô ấy quan hệ tình dục và sau đó họ đã có một mối quan hệ đồng thuận.

Peng cho biết cô đã đến tư gia của vợ chồng Zhang để chơi tennis và sau đó anh ta đòi quan hệ tình dục.

“Ông ta đã tán tỉnh và hứa hẹn sẽ hậu đãi cô trong tương lai”, cựu tay vợt đánh đôi số 1 thế giới viết.

“Với sự lo lắng và hoảng sợ trước uy quyền của ông ta, tôi đã im lặng không dám chống cự để ông ta hãm hiếp”. Tôi nhớ lại

******

Zhang trở thành thành viên của Ủy ban Thường vụ Bộ Chính trị – cơ quan ra quyết định hàng đầu của Trung Quốc.

Bài đăng của Peng đã bị xóa khoảng nửa giờ sau khi nó được xuất bản, nhưng ảnh chụp màn hình đã được chia sẻ giữa các nhóm WeChat riêng tư và qua iMessage.

Các tìm kiếm về tên của Peng trên mạng internet được kiểm soát chặt chẽ của Trung Quốc đã tăng vọt sau khi bài đăng.

Một chức năng theo lịch thời gian của Weibo cho thấy rằng một thẻ bắt đầu bằng # tên của Peng Shuai, vốn ít được nhắc đến trước hôm thứ Ba, đã thu về hơn 20 triệu lượt xem kể từ bài đăng của cô ấy.

Các cuộc thảo luận về thẻ bắt đầu bằng # đã tăng lên vào khoảng thời gian Peng đăng bài, nhưng sau đó đã giảm mạnh khi các bài đăng về chủ đề này bị xóa.

Đến đầu ngày thứ Tư, các tìm kiếm về tên của Peng trên Weibo không mang lại kết quả nào và các cuộc thảo luận về chủ đề này đã bị chặn.

– Peng Shuai đã cáo buộc Zhang Gaoli ép cô quan hệ tình dục. Hình ảnh: Getty”

https://au.yahoo.com/…/tennis-2021-peng-shuai-sex…

https://www.theguardian.com/…/tennis-star-peng-shuai…

Na Uy đạt kỷ lục, 9 trong 10 xe hơi mới là điện hoặc hybrid

Na Uy đạt kỷ lục, 9 trong 10 xe hơi mới là điện hoặc hybrid

OSLO, Na Uy (NV) – Quốc gia Bắc Âu Na Uy vừa đạt kỷ lục trong việc loại bỏ dần những chiếc xe hơi dựa vào nhiên liệu hóa thạch.

Ủy Ban Thông Tin Giao Thông Đường Bộ Na Uy cho biết hơn 9 trong số 10 xe hơi mới được bán tại đây vào Tháng Chín là dùng động cơ hybrid hoặc điện, theo NPR.

Các cây sạc điện trên đường phố Oslo, thủ đô Na Uy. (Hình: JONATHAN NACKSTRAND/AFP via Getty Images)

Trong số tất cả các xe du lịch mới được bán trong năm 2021 cho đến nay, chưa đến 5% là xe chạy bằng xăng, còn xe dùng động cơ diesel thấp hơn thêm một chút.

Uỷ Ban này cho biết, khoảng 8/10 xe hơi nhà mới đều chạy bằng điện, dẫn đầu là chiếc Tesla Model Y. Doanh số bán xe dùng hoàn toàn bằng điện tăng khoảng 46% so với Tháng Chín trước đó.

Hai mẫu xe bán chạy nhất đều do Tesla sản xuất, Model Y và Model 3. Ở vị trí thứ ba là Skoda Enyaq, tiếp theo là Toyota RAV 4, mẫu xe hybrid duy nhất trong top 10.

Doanh số bán xe hơi năng lượng sạch đẩy Na Uy tiến gần hơn đến việc đạt được mục tiêu quốc gia là chuyển đổi sang sử dụng xe mới hoàn toàn không phát khí thải vào năm 2025, một sáng kiến mà chính phủ ủng hộ với các ưu đãi thuế hấp dẫn.

Trên thực tế, Liên Đoàn Xe Hơi Na Uy gần đây cho rằng nếu các xu hướng trong quá khứ tiếp tục với tốc độ tương tự, Na Uy có thể thấy chiếc xe chạy xăng cuối cùng được bán vào Tháng Tư năm sau. 

Nhưng liên đoàn cũng lưu ý rằng vẫn còn khan hiếm các loại xe pickup truck và xe dẫn động bốn bánh chạy bằng điện.

Na Uy từ lâu đã khuyến khích dân chúng sử dụng xe điện và đưa chính sách thưởng cho người dùng năng lượng sạch và phạt người dùng năng lượng hoá thạch rất rõ ràng.

Ví dụ, người mua xe hơi điện được miễn thuế giá trị gia tăng 25% và cũng được miễn thuế ô nhiễm môi trường mà người mua xe chạy bằng xăng và diesel phải trả. (MPL) [kn]

Facebooker gây nhiều tranh cãi Nguyễn Phương Hằng bị nhà báo kiện

Facebooker gây nhiều tranh cãi Nguyễn Phương Hằng bị nhà báo kiện

27/10/2021

Bà Nguyễn Phương Hằng trong một buổi livestream. Các chương trình livestream của bà đã thu hút đông đảo khán giả ở Việt Nam

Bà Nguyễn Phương Hằng, một trong những người tường trình trực tiếp qua mạng (livestreamer) được theo dõi nhiều nhất ở Việt Nam hiện nay vốn đã lên tiếng tố cáo nhiều nghệ sỹ trong nước ‘ăn chặn tiền từ thiện’, giờ đây bị kiện về tội ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích hợp pháp của cá nhân’ theo điều 258 Bộ Luật Hình sự của Việt Nam.

Người đứng đơn kiện là ông Nguyễn Đức Hiển, phó Tổng biên tập báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh. Ông Hiển gửi đơn tố cáo bà Hằng đến Công an tỉnh Bình Dương hôm 26/10, tờ Tuổi Trẻ đưa tin.

Theo nội dung đơn kiện được Tuổi Trẻ dẫn lại, ông Hiển cáo buộc bà Hằng ‘hoàn toàn bịa đặt, vu khống’ những nội dung nói về ông trong những buổi livestream của bà, và điều này ‘đã xâm hại nghiêm trọng những giá trị mà ông nỗ lực xây dựng’.

Nguyên đơn cho rằng bà Hằng ‘đã có hành vi lợi dụng quyền tự do ngôn luận để vu khống, làm nhục ông’ cũng như tờ báo nơi ông đang làm việc.

“Việc bà Hằng xúc phạm, vu khống cá nhân tôi và các hoạt động nghề nghiệp của tôi đã trực tiếp gây ảnh hưởng tới hoạt động bình thường và uy tín của các tổ chức mà tôi là thành viên”, đơn kiện của ông Hiển viết. “Nhiều tin nhắn, bình luận của người đọc, người xem dưới các bài viết và đoạn phim của bà Hằng đã thể hiện sự công kích, tiêu cực sỉ vả tôi… trong thời gian dài”.

Hiện tại bà Hằng, vốn là doanh nhân nổi tiếng có chồng là ông Huỳnh Uy Dũng, tức Dũng Lò vôi, chủ Khu du lịch Đại Nam ở tỉnh Bình Dương, và đội ngũ luật sư của bà chưa có phản hồi chính thức về đơn kiện này. Bản thân bà Hằng là giám đốc điều hành (CEO) của Đại Nam.

Trước đó, ông Hiển đã công khai lên án bà Hằng ‘là phát ngôn thiếu chuẩn mực trên các nền tảng mạng xã hội’ và nói rằng bà Hằng ‘không thể cho mình quyền xúc phạm bất kỳ ai trên mạng’.

Đơn kiện của ông Hiển cho rằng bà Hằng ‘đã nhắm vào tính tò mò, sự bất bình về lòng tin của dư luận để tạo ra chấn động tiêu cực trong cộng đồng, khai thác các giá trị mạng xã hội để phục vụ cho lợi ích của cá nhân mà cố ý bỏ mặc các tác động tiêu cực của nó mang lại, như các lời lẽ thô tục, thiếu đạo đức, đi ngược với giá trị xã hội, gây hoang mang dư luận, gây chiến tranh tâm lý, chia rẽ giữa các tầng lớp nhân dân, kích động người khác’.

Ngoài đơn kiện của ông Hiển, bà Hằng cũng đang bị kiện trong một vụ kiện khác với nguyên đơn là bà Lê Thị Giàu, Chủ tịch Công ty Thực phẩm Bình Tây với yêu cầu bồi thường lên đến 1.000 tỉ đồng. Bà Giàu tố cáo bà Hằng đã ‘vu khống, bịa đặt’ về bà khi nói bà là ‘doanh nhân lừa đảo’.

Bà Hằng đã làm dậy sóng mạng xã hội Việt Nam trong thời gian qua với những buổi livestream thu hút rất đông đảo người dân trong nước mà trong đó bà cáo buộc giới nghệ sỹ có nhiều điều xấu xa, trong đó có hành vi ăn chặn tiền từ thiện. Theo quan sát của VOA, không ít nghệ sĩ đã phản bác, phủ nhận.

Bà được biết đến với việc dùng lời lẽ mạnh bạo, có người cho là ‘có phần thô tục’, để tấn công các nghệ sỹ. Nhiều nghệ sỹ nổi tiếng cả trong nước và hải ngoại đã bị bà đem ra ‘mổ xẻ’. Tuy nhiên, nhiều cáo buộc của bà Hằng bị một phần dư luận cho là lời nói không có bằng chứng.

Những cáo buộc của bà Hằng đã gây ra nhiều tranh cãi. Mặc dù bà có lượng ủng hộ viên đông đảo hoan nghênh và ca ngợi hành động của bà, nhưng bà cũng đối mặt với rất nhiều lên án, chỉ trích.

Cựu Đại Sứ VNCH Bùi Diễm qua đời, thọ 98 tuổi

Cựu Đại Sứ VNCH Bùi Diễm qua đời, thọ 98 tuổi (Báo Nguoi-Viet)

October 24, 2021

ROCKVILLE, Maryland (NV) – Ông Bùi Diễm, cựu đại sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Hoa Kỳ, giai đoạn 1967-1972, vừa qua đời vào 8 giờ sáng Chủ Nhật, 24 Tháng Mười, tại nhà riêng ở Rockville, tiểu bang Maryland, thọ 98 tuổi.

Ông Boone La Qui Dung, con rể của ông Bùi Diễm, xác nhận tin này với nhật báo Người Việt, và cho hay: “Cha vợ tôi qua đời an lành trong lúc ngủ.”

Cựu Đại Sứ Bùi Diễm, hình chụp Tháng Tư, 2021. (Hình: The Jimmy TV)

Theo gia đình, ông Bùi Diễm qua đời, để lại người vợ 73 tuổi cùng hai con gái và một con trai, và hiện chưa có chương trình tang lễ.

Theo trang Wikipedia, ông Bùi Diễm sinh năm 1923, quê ở Hà Nam, miền Bắc Việt Nam.

Thân phụ ông là nhà nho Ưu Thiên Bùi Kỷ, dòng dõi phó bảng Bùi Văn Quế và Bùi Ân Niên. Ông có người cô ruột là Bùi Thị Tuất, phu nhân của học giả, thủ tướng Trần Trọng Kim (1945).

Ông từng học trường Bưởi – Chu Văn An, tham gia Trường Lục Quân tại Yên Bái.

“Ông từng làm chủ nhiệm báo Saigon Post xuất bản ở Sài Gòn bằng Anh ngữ (1954-1963). Đây là tờ báo tiếng Anh đầu tiên ở Việt Nam. Ông cũng thành lập hãng phim Tân Việt, sản xuất cuốn phim Chúng Tôi Muốn Sống.”

Về chính trị, ông giữ chức tổng trưởng Phủ Thủ Tướng (1965) trong nội các Thủ Tướng Phan Huy Quát. Còn trong nội các của Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương, ông là ủy viên ngoại giao (1965-1967). Ông cũng là đảng viên Đảng Đại Việt.

Thời Đệ Nhị Cộng Hòa, ông được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bổ nhiệm làm đại sứ Việt Nam Cộng Hòa ở Washington, D.C., thay thế đại sứ Vũ Văn Thái. Chức vụ này ông đảm nhiệm từ năm 1967 đến năm 1972 thì chuyển làm đại sứ lưu động cho đến năm 1975.

Sau khi Sài Gòn thất thủ năm 1975, ông định cư tại Hoa Kỳ, sống tại Rockville, Maryland.

Tại Hoa Kỳ, ông là học giả tại Trung Tâm Học Giả Quốc Tế Woodrow Wilson và tại Viện Doanh Nghiệp Hoa Kỳ, đồng thời là giảng viên tại Đại Học George Mason.

Ông xuất bản cuốn hồi ký chính trị “The Jaws of History,” sau đó được dịch ra tiếng Việt tựa đề “Gọng Kìm Lịch Sử”. Cuốn sách thứ hai là “Vietnamese Economy and Its Transformation to an Open Market System” xuất bản năm 2004.

Ông từng trả lời phỏng vấn Stanley Karnow, tác giả “Vietnam: A Television History” và từng được phỏng vấn trong loạt phim “The Vietnam War” (Chiến Tranh Việt Nam) của nhà làm phim Ken Burns năm 2017.

Ông cũng tham gia nhiều hoạt động, là một thành viên trong Ban Cố Vấn của National Congress of Vietnamese Americans (NCVA, Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ). Ông tiếp tục hoạt động trong Đảng Đại Việt và từng giữ chức chủ tịch Ban Chấp Hành Trung Ương của Ðại Việt Cách Mạng Ðảng. (TL) [kn]

Lê Văn, biên tập viên kỳ cựu của VOA, qua đời ở tuổi 84

VOA Tiếng Việt 

Lê Văn, biên tập viên kỳ cựu của ban Việt ngữ Đài Tiếng nói Hoa Kỳ với giọng nói thân thuộc với hàng triệu thính giả Việt Nam suốt nhiều thập niên, qua đời ngày thứ Bảy, 23 tháng 10, thọ 84 tuổi.

Ông ra đi thanh thản trong giấc ngủ và sau hai năm mắc bệnh ung thư, vợ của ông cho biết. Bà không cho biết thêm chi tiết về bệnh tình của chồng.

Làm việc cho VOA từ năm 1964 đến khi về hưu vào năm 2002, ông được các đồng nghiệp thuộc mọi thế hệ kính trọng về tác phong chuyên nghiệp và vốn hiểu biết sâu rộng, và được thính giả gần xa tin tưởng và quý mến về những thông tin mà ông đem tới cho họ.

Ông được xem là một trong những tượng đài trong lĩnh vực phát thanh tin tức tiếng Việt ở Mỹ. Với kinh nghiệm gần 40 năm trước micro, ông là một trong những tiếng nói tiêu biểu nhất của ban Việt ngữ, mang đến cho thính giả những tin tức mới nhất và đáng tin cậy nhất từ những thời khắc nóng bỏng của Chiến tranh Việt Nam cũng như khơi lên hy vọng cho những người dưới đáy vực tuyệt vọng trong những năm hậu chiến.

Trong những phát biểu cuối cùng của ông trước khi qua đời, ông trò chuyện với VOA về những kỷ niệm đáng nhớ của ông trong lúc tác nghiệp, nêu bật sức lan tỏa và tác động to lớn từ những chương trình phát thanh của ông.

“Sau năm 1975, mỗi một lần tôi có dịp lên sân khấu phát biểu về một điều gì đó thì đến khi tôi đi xuống rất nhiều người tới nói với tôi rằng là ông Lê Văn, tôi xin phép cho tôi ôm ông một cái,” ông nói trong một cuộc phỏng vấn vào tháng 9.

“Tôi mới bảo ủa tại sao có người muốn tới đây ôm mình một cái, thì họ mới nói là bởi vì hồi xưa tôi ở Việt Nam tôi nghe ông nói về những chương trình ở bên Mỹ này giúp cho người Việt có cơ hội thoát khỏi chế độ cộng sản và đi ra nước ngoài, thì cái điều đó khiến chúng tôi nức lòng phấn khởi bởi vì đã có lúc nhiều người trong bọn chúng tôi, những người đi tù cải tạo thất vọng muốn tự tử.

“Nhưng mà đến khi tôi nghe ông loan tin về những chương trình của chính phủ Mỹ thương thuyết với Việt Nam để đưa những người trước kia từng cộng tác với Mỹ, từng làm việc cho các cơ quan của Mỹ hay là những người muốn được sang thế giới tự do thì có thể ra đi theo những chương trình mới đó, lúc đó chúng tôi nhớ có những tin tức như vậy mà chúng tôi sống sót, chúng tôi bỏ ý định tự tử đi.

“Đấy là cái tác động tâm lý lớn nhất và nó cũng là một niềm an ủi đối với tôi bởi mình đã đem đến cho đồng bào những tin tức mà họ rất mong muốn, họ rất cần được biết.”

‘Tiếng nói’ của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ

Những người từng làm việc với Lê Văn nói họ mãi biết ơn ông về sự giúp đỡ mà họ từng nhận được từ ông. Ông được mô tả là một ký giả tài năng luôn hết lòng với công việc và tận tâm hướng dẫn những đồng nghiệp ít kinh nghiệm hơn.

Cựu phát thanh viên Lan Phương, nhân viên của VOA Tiếng Việt từ năm 1986 đến năm 2012, nói đến giờ này bà vẫn xem Lê Văn như một người anh cả trong gia đình. Bà nói những chỉ dẫn của ông trong tư cách chủ biên là những bài học quý giá đầu tiên khi bà bắt đầu sự nghiệp của mình.

“Trong vấn đề dịch thuật, khi mình dịch tin bác ấy chỉ dẫn cho mình sửa đổi làm sao cho thoát ý. Trong những bài phóng sự mình viết, bởi vì mình không có thì giờ nhiều cho bài viết để phát thanh, bác ấy luôn luôn hướng dẫn viết làm sao cho nó cô đọng, súc tích, đầy đủ và phải trong một thời lượng cho phép. Bác ấy chỉ dẫn từng chút từng chút một,” bà chia sẻ.

Đó cũng là những nhận xét của nhà báo Nguyễn Văn Khanh, cựu giám đốc ban Việt ngữ Đài Á Châu Tự do. Ông từng được Lê Văn tuyển mộ và làm việc tại ban Việt ngữ của VOA trong những năm 1990. Đến giờ ông vẫn nhận mình là học trò của ông.

“Anh ấy bắt tôi phải ngồi xuống, đưa cái bài tôi biết và bảo rằng cái chỗ này thêm một dấu phẩy, chỗ kia phải thêm một dấu chấm. Những điều nhỏ nhoi như thế đã khiến tôi học hỏi được rất nhiều từ anh,” nhà báo kỳ cựu này chia sẻ.

“Ông ấy rất bình tĩnh khi ông ấy ngồi trước micro. Điểm đó tôi tập mãi mà không được. Điểm thứ nhì là giọng nói của ông ấy rất đặc biệt, một giọng nói rất là dịu dàng. Kể cả những lúc ông phải đưa ra những lời lẽ đầy cương quyết thì ông cũng vẫn rất là dịu dàng, không chỉ với anh em chúng tôi mà với cả khán giả của đài VOA trong suốt bao nhiêu năm trời.”

“Có thể nói ông thầy tôi là ‘tiếng nói’ của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ.”

Lê Văn tên thật là Lê Lai. Ông sinh ngày 28 tháng 4 năm 1937 ở Nam Định. Ông lấy bằng cử nhân luật và văn chương sau khi di cư vào miền Nam năm 1954. Năm 1961, ông sang Mỹ học cao học lấy bằng thạc sĩ về Khoa học Chính trị tại Đại học Georgetown ở thủ đô Washington. Sau khi về hưu, ông dọn về sinh sống ở thành phố Houston bang Texas cho đến khi qua đời.

Người thân và bạn bè cho biết ông là người có tính tình nồng hậu, ấm áp, biết tận hưởng cuộc sống. Ông đặc biệt am hiểu về rượu vang và đã viết một cuốn sách về nó.

Gia đình dự định tổ chức tang lễ cho ông vào ngày 12 tháng 11 ở Houston và sau đó sẽ hỏa thiêu. Tro cốt của ông sẽ được an táng tại bang Virginia, nơi ông từng sống phần lớn cuộc đời khi ông làm việc tại VOA.

“Chồng tôi có nhắn nói lại với VOA rằng ông ấy rất cảm ơn ân tình của tất cả thính giả mọi nơi,” bà Lê Văn nói trong niềm xúc động nghẹn ngào.

Lê Văn, biên tập viên kỳ cựu của VOA, qua đời ở tuổi 84
VOATIENGVIET.COM

Lê Văn, biên tập viên kỳ cựu của VOA, qua đời ở tuổi 84

Lê Văn, biên tập viên kỳ cựu của ban Việt ngữ Đài Tiếng nói Hoa Kỳ v