Ca sĩ Phi Nhung nhiễm COVID-19, phải thở oxy liều cao

Ca sĩ Phi Nhung nhiễm COVID-19, phải thở oxy liều cao

August 27, 2021

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Ca sĩ Phi Nhung nhiễm COVID-19, hiện cách ly điều trị ở bệnh viện Chợ Rẫy, quận 5, Sài Gòn, bà Diễm Phạm, quản lý của nữ ca sĩ, xác nhận tình trạng bệnh của Phi Nhung vào sáng 27 Tháng Tám.

“Hơn hai tuần trước, Phi Nhung đi từ thiện về và bị cảm. Cô ấy nghi ngờ bản thân nhiễm virus nên chủ động đi bệnh viện kiểm tra, sau đó xét nghiệm PCR cho kết quả dương tính với SARS-CoV-2. Mong mọi người cùng cầu nguyện cho Phi Nhung vượt qua thời gian khó khăn này,” bà Diễm Phạm được báo Thanh Niên trích lời nói.

Ca sĩ Phi Nhung. (Hình: Facebook Phi Nhung Pham)

Báo VietNamNet đưa tin: “Chia sẻ với báo VietNamNet, ca sĩ Nguyên Vũ cho biết anh được một người bạn làm việc ở bệnh viện Chợ Rẫy thông tin nữ ca sĩ đang thở oxy liều cao. Tình hình sức khỏe của nữ ca sĩ đã tiển triển hơn so với khi nhập viện vào tối 26 Tháng Tám.”

Theo báo Tuổi Trẻ, bà Khánh Vương, đại diện một trung tâm ca nhạc tại Việt Nam, cho biết bà vừa trao đổi với bác sĩ điều trị cho ca sĩ Phi Nhung. “Bác sĩ cho biết tình hình sức khỏe Phi Nhung đã được cải thiện hơn, đã ngưng được vận mạch, oxy cải thiện hơn và chưa cần dùng đến máy ECMO. Tình hình sức khỏe của ca sĩ Phi Nhung có nặng nhưng đến giờ này vẫn còn hy vọng,” bài báo viết.

Cũng theo báo Thanh Niên, bà Diễm Phạm cho biết có thể Phi Nhung bị nhiễm COVID-19 khi tiếp xúc với nhiều người tại bếp ăn từ thiện và khi đi phát lương thực cho người khó khăn.

Báo này cho hay, suốt hơn hai tháng qua, ca sĩ Phi Nhung đã trực tiếp đồng hành cùng một bếp ăn tại Sài Gòn để chuẩn bị phần ăn mỗi ngày cho những người gặp hoàn cảnh khó khăn đang bị ảnh hưởng của dịch ở các khu cách ly, phong tỏa. Phi Nhung cũng đi phát lương thực cho bà con nghèo, có tiếp xúc với F0. Sau đó, nữ ca sĩ được xét nghiệm nhanh tại chỗ, kết quả ghi nhận lúc đó là âm tính với virus SARS-CoV-2. Để bảo đảm sức khỏe cá nhân và cộng đồng, Phi Nhung đã tự cách ly tại nhà ngay khi trở về.

Tuy nhiên vào ngày 16 Tháng Tám, nhà riêng của Phi Nhung ở đường Chu Văn An (quận Bình Thạnh, Sài Gòn) đã được giăng dây kiểm dịch và treo biển đỏ thông báo có người nghi là F0. Trên biển đỏ treo trước nhà Phi Nhung có thông báo cả nhà phải cách ly từ ngày 10 đến 24 Tháng Tám.

Báo Thanh Niên cho biết: “Phi Nhung được điều trị COVID-19 ở bệnh viện Gia An 115 từ ngày 19 Tháng Tám. Nhưng do tình hình không cải thiện và trở nặng hơn, nên Phi Nhung đã được chuyển viện đến bệnh viện Chợ Rẫy vào giữa đêm 26 Tháng Tám. Trên trang web Hệ Thống Quản Lý Người Cách Ly và Người Bệnh COVID-19 tại Sài Gòn cũng cập nhật thông tin bệnh nhân Phạm Phi Nhung (tên đầy đủ của ca sĩ Phi Nhung), sinh năm 1970 và có địa chỉ nhà tại quận Bình Thạnh đã được điều trị tại hai bệnh viện.”

“Ca sĩ Phi Nhung chưa chích vaccine phòng ngừa COVID-19. Phi Nhung từng thông báo có một buổi biểu diễn ở Mỹ cùng ca sĩ Mạnh Quỳnh vào ngày 22 Tháng Tám, nhưng nữ ca sĩ sẽ sang Mỹ sớm hơn để tổ chức sinh nhật cho con gái ruột. Tuy nhiên, sau đó nữ ca sĩ đã xác nhận hủy show hát để ở lại Việt Nam tiếp tục hành trình từ thiện của mình ở các bếp ăn thiện nguyện trong dịch,” báo Thanh Niên đưa tin.

Hôm 27 Tháng Tám, trên trang cá nhân, ca sĩ Trizzie Phương Trinh viết: “Tình hình sức khỏe của Phi Nhung đang trong cơn nguy kịch. Cần lắm một phép màu, xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho em Phi Nhung. Nhung, em nói khi nào các con em lớn em sẽ về Mỹ để đền ơn cho chị. Em chưa có cơ hội làm điều đó thì em không được đi đâu hết nhe Nhung!”

Ca sĩ Phi Nhung chia sẻ trên Facebook đây là hình cô làm công quả tại chùa Vĩnh Nghiêm. (Hình: Facebook Phi Nhung Pham)

“Gia đình mình xem Phi Nhung như là một thành viên trong gia đình… Trước ba ngày Phi Nhung chuẩn bị bay về Mỹ thì thử COVID bị dương tính. Mới đầu chỉ cảm nhẹ xong dần dần trở nên nặng và không thở được và phải dùng đến máy trợ thở. Cách đây mấy tuần mình còn dặn Phi Nhung là hãy cẩn thận khi đi ra ngoài làm công việc cứu trợ. Phi Nhung còn nói, chị đừng lo, em cẩn thận lắm, $2,000 của chị em đi cứu trợ xong em sẽ không đi nữa vì em sắp về Mỹ rồi,” nữ ca sĩ viết trên trang Facebook Trizzie Nguyen.

“Hai chị em còn bàn chuyện khi Phi Nhung về lại Mỹ hai đứa sẽ làm show gây quỹ để lấy tiền mua máy thở ủng hộ cho bệnh viện Nhiệt Đới. Trong lúc Việt Nam vừa đổ bệnh nặng, mình đã kêu Phi Nhung bay về Mỹ nhưng em nói, Việt Nam đang gặp khó khăn, em không nỡ bỏ đi và em đã ở lại để giúp bà con. Cho dù rất lo cho sức khỏe của Phi Nhung nhưng khi nghe Phi Nhung nói vậy mình đã gửi tiền về cho Phi Nhung để giúp thêm cho các bà con đang gặp khó khăn bên đấy,” ca sĩ Trizzie Phương Trinh viết.

Theo báo Tuổi Trẻ, ca sĩ Phi Nhung sinh năm 1970, quê ở Gia Lai, bắt đầu nổi tiếng khi hoạt động ở thị trường hải ngoại. Năm 2002, Phi Nhung chính thức trở về biểu diễn tại Việt Nam và trở thành ca sĩ độc quyền của Trung Tâm Băng Nhạc Rạng Đông vào năm 2005.

“Nhiều năm trở lại đây, Phi Nhung nhận nuôi nhiều trẻ mồ côi, cơ nhỡ và tài trợ cho quán quân Vietnam Idol Kids 2016 Hồ Văn Cường ăn học đến năm 18 tuổi. Cô có một con gái ruột tên là Wendy Phạm, hiện làm y tá tại Mỹ. Sự nghiệp âm nhạc của Phi Nhung gắn liền với dòng nhạc trữ tình, dân ca. Phi Nhung song ca thành công và ăn ý nhất trên sân khấu với Mạnh Quỳnh,” báo Tuổi Trẻ viết. (Q.D.)

Niềm tin

Niềm tin

Một tối, mưa nho nhỏ, gió lạnh từng cơn. Những ngọn đèn đường vàng úa, hắt hiu….

Mình ngồi với hai anh bạn văn uống bia trong một quán vỉa hè. Câu chuyện đang hồi gây cấn hấp dẫn thì có một em bé tới mời vé số. Bé chừng 10 tuổi nhỏ người, đen , gầy choắt, quần áo xốc xếch nhưng lanh lợi. Cái vẻ lanh lợi kia là cái lanh của một trẻ đường phố, khôn ngoan trước tuổi: ” chú mua số cho cô này đi, cô đẹp mà, trúng số xây nhà lầu luôn…”

Anh bạn tên V mua 3 tấm nhưng cố tình đưa tờ tiền 200 ngàn. Em bé nói: ” Chú chờ chút, con đi đổi” và chạy biến thật nhanh.

Một chút nghi ngại – ba người nhìn nhau. Câu chuyện đang vui dừng lại ở đấy.

“Nó không trở lại đâu”- anh T nói.

Mình và anh bạn V im lặng. Trong lòng mình mong em bé trở lại để anh T đừng lên mặt dạy đời anh V rằng mày ngu lắm, tin sao được một đứa trẻ bụi đời….

Thời gian trôi qua thật chậm. Mưa dường như nặng hạt hơn. Và buồn….Không phải vì mất một tờ tiền, mà một mất mát nào lớn hơn, một sự hối tiếc….

Ba đứa không nói với nhau câu gì, lặng im thật lâu bên nhau. Cái im lặng của T dường như có chút đắc ý, cậu bé ấy không trở lại đâu.

Mình bảo: ” Về đi…”

anh T đứng dậy, móc bóp: ” Thanh toán đi bà chủ…”.

Bà chủ không thèm nghe, không trả lời. Ba đứa cũng không buồn mở miệng gọi cô ấy. Mưa vẫn rơi nhợt nhạt….

Không ngờ em bé bán vé số trở lại thật: ” Tiền thối của chú đây”.

Anh V nói với nụ cười thân ái nhất:” Chú cho con hết đấy”.

Em bé cương quyết trả tiền thối: ” Mẹ con dặn con bán chứ không có xin”.

“Mẹ con đâu?”- Anh T hỏi.

” Mẹ con chết rồi”….em bé bỏ đi như chạy.

Ba người mình ngồi như đông cứng lại, lòng rưng rưng muốn khóc quá.

Trời Sài gòn đêm nay thật đẹp, dù mưa vẫn lây rây….

Bảo Nhi Lê

p/s Ảnh st

May be an image of child, standing and outdoors

Từng bị đuổi học vì cầm dao, nhờ cha mẹ, cô gái gốc Việt trở thành nhà giáo

  Nếu bạn có một đứa con ngỗ ngáo hay làm một việc gì đó vi phạm pháp luật và bi cảnh sắt bắt hay bị đưa ra Tòa. Là cha mẹ bạn sẽ xử trí ra sao? Bạn cứ để pháp luật trừng trị, mà không thèm quan tâm? Hay bằng mọi giá phải cứu và đưa nó về với gia đình? Hãy đọc qua câu chuyện này để lấy kinh nghiệm hay góp ý nếu bạn có biện pháp nào hay hơn?…

***

Từng bị đuổi học vì cầm dao, nhờ cha mẹ, cô gái gốc Việt trở thành nhà giáo

Tâm An

GARDEN GROVE, California (NV) – Gặp Tiffany Nguyễn, cô gái gốc Việt 32 tuổi, hiện đã tốt nghiệp cao học ngành giáo dục và đang là giáo viên tại một trường Trung Học Đệ Nhất Cấp (Middle School) với mức lương khá cao, không ai có thể ngờ cô đã từng bị đuổi học vì cầm dao tới trường, khiến cha mẹ cô một phen điêu đứng.

“Bố tôi là người tuyệt vời. Ông là người luôn chủ động giải quyết sự việc, nhờ vậy mà tôi đã vượt qua lỗi lầm để có được ngày hôm nay,” Tiffany tâm sự như vậy, nhân lúc ghé thăm cha của cô, tại nơi ông làm việc miệt mài suốt mấy chục năm qua, để nuôi cô nên người.

“Mẹ cũng rất yêu thương và luôn đồng hành với tôi nhưng bà là người dễ xúc cảm. Bố đã giúp tôi trở nên mạnh mẽ tự tin hơn,” cô nói thêm.

Mang dao tới trường vì bị bắt nạt

Câu chuyện xảy ra vào khoảng 18 năm về trước, lúc Tiffany mới bước vào năm đầu tiên trung học.

“Năm đó tôi mới quen biết một anh chàng là họ hàng của bạn tôi. Anh ta đã có bạn gái nhưng lại thú nhận với cô này là anh ta thích tôi. Thế là ngay lập tức có một ‘đàn chị’ thuộc hàng ‘gangster’ học lớp 12, là bạn của cô bạn gái đó, đòi gặp tôi để hẹn một cuộc ‘đánh ghen.’ Mặc dù tôi đã giải thích với chị ta rằng tôi không hề có tình cảm gì với anh chàng đó hết, nhưng chị ta vẫn không chấp nhận làm hòa, vẫn muốn đánh nhau với tôi,” Tiffany kể lại câu chuyện.

“Tôi đã nói với giáo viên nhưng họ lại nói nếu tôi còn bị đe dọa nữa, hãy nói với giám thị của trường. Ngày hôm sau, chị ta lại hối thúc tôi để hẹn một cuộc đánh nhau. Tôi đành hẹn chị ta vào trưa ngày hôm sau,” Tiffany kể tiếp.

“Tôi không dám nói với cha mẹ mình vì sợ họ lo lắng. Tôi hỏi một người bạn trong trường hợp này nên làm gì để chống đỡ đây? Người bạn khuyên tôi nên cầm một con dao để phòng khi chị ta kéo nhiều người tới vây đánh tôi một lúc,” cô kể thêm.

Thế là cô bé 15 tuổi đã lặng lẽ lấy con dao từ bếp của nhà mình, loại dao dùng để cắt thịt bò bít tết, cho vào ba lô tới trường. Mặc dù cô biết rằng một học sinh có thể bị phạt rất nặng khi mang vũ khí tới trường, nhưng “lúc đó tôi không quan tâm tới điều gì khác ngoài tự vệ bản thân,” Tiffany kể lại.

“Sau giờ học, chúng tôi gặp nhau ở bãi đậu xe tại trường. Chị ta có xe hơi riêng còn tôi thì không. Mới chỉ bắt đầu đánh nhau, con dao vẫn nằm trong cặp, thì đã thấy giám thị đang từ xa đi tới. Chắc có ai đó gọi ông. Thấy thế, chị kia vội vàng nhảy lên xe hơi chạy vụt mất còn trơ lại mình tôi. Tội sợ quá lấy con dao vứt vào bụi rậm gần đó rồi chạy. Cuối cùng, tôi bị giám thị bắt lại, cùng với con dao họ tìm ra trong bụi,” cô kể.

Bài thơ ông viết cho con gái Tiffany. (Hình: Nhân vật cung cấp)

Khi ấy, nhà trường lập tức gọi cảnh sát tới, đồng thời họ cũng gọi điện thoại để báo tin cho cha mẹ cô.

“Các giáo viên không bao giờ hỏi lý do vì sao tôi phải cầm dao tới trường. Họ chỉ quan tâm tới việc có một học sinh dao (được coi là cầm vũ khí) tới trường, điều này vi phạm nghiêm trọng luật lệ của trường và cần phải trừng phạt,” Tiffany kể tiếp.

Phản ứng của cha mẹ

Khi nhận được cuộc gọi từ ban giám hiệu thông báo về việc con gái “cầm vũ khí tới trường đánh nhau,” ông Thi Nguyễn, cha của Tiffany, hết sức “bàng hoàng.”

“Lúc đó, tôi có cảm giác như chính tôi đang vướng vào rắc rối, chứ không phải con tôi. Tôi đi ngay tới trường muốn xem chuyện gì xảy ra. Tôi muốn biết lý do vì sao con tôi lại làm như vậy,” ông bồi hồi nhớ lại.

Trên đường tới trường, ông thầm nghĩ: “Sao tính con gái mình nó giống cái tính ‘không biết sợ ai’ của mình đến thế! Lỗi cũng tại mình một phần, mình đã mải làm việc quá, không có thì giờ theo sát con.”

“Có đôi lần nó nói với tôi là nó bị ăn hiếp ở trường, nhưng tôi lại chủ quan không cho đó là vấn đề nghiêm trọng. Tôi nói vui với nó: Ai ăn hiếp con, con ăn hiếp lại nó. Nếu nó đánh con, con đánh lại nó, nhưng đừng bao giờ đánh nó trước,” người cha tâm sự.

Lời nói đó của cha lại khiến cô bé 15 tuổi nhớ mãi tới bây giờ, bởi cô rất thần tượng cha và luôn xem lời cha như là một chân lý.

Tại buổi họp hội đồng kỷ luật, với hành động cầm dao tới trường, bất kể với lý do gì, Tiffany đã bị đuổi học một năm trên toàn học khu. Trong khi kẻ gây hấn là cô học sinh lớp 12 kia lại không hề bị trừng phạt, vẫn tiếp tục được học ở đó.

Khi nhà trường hỏi về suy nghĩ của mình tại hội đồng kỷ luật, trái với suy nghĩ của mọi người, Tiffany không hề tỏ ra hối hận, cô bé trả lời: “Tôi mang dao là để tự bảo vệ mình. Nếu như có gặp cảnh tương tự, tôi sẽ làm y chang như vậy nữa!”

Không ai quan tâm, cô bé vẫn bị trừng phạt.

Không một lời trách mắng con, ông Thi tỏ ra rất bình tĩnh và ấm áp. Ông đưa con gái về nhà, trong đầu ông chỉ nghĩ một điều duy nhất: “Làm sao để giúp con vượt qua rắc rối này, làm sao giải quyết?”

“Mẹ tôi khóc ngất, bà như điên lên. Bà hỏi tại sao tôi lại làm như vậy, bất kể là tôi có giải thích thế nào,” Tiffany nhớ lại.

Người cha tuyệt vời

Thông thường, những học sinh bị đuổi học, sẽ phải tới một trường học đặc biệt dành riêng cho họ, tương tự như trường Hare High School ở Garden Grove hay trường Harbor Learning Center ở Fountain Valley.

Ông Thi bàn với vợ: “Chúng ta bằng mọi giá, dù có phải tốn rất nhiều tiền bạc, cũng không thể để con mình vào môi trường như thế được.”

Hai cha con đã đi tới hàng chục trường học ở Orange County và khu lân cận để xin cho Tiffany tiếp tục học lớp 9. Nhưng tất cả các trường đều bị từ chối nhận con ông vào học, vì đó là lệnh trừng phạt trên phạm vi toàn học khu, không phải chỉ ở mỗi trường trung học hiện tại.

“Cuối cùng, có một trường tư ở bên Công Giáo đã chịu nhận con tôi vào học, với một điều kiện: Con tôi phải học Kinh Thánh,” ông Thi kể.

Tiffany tỏ ra rất chán nản khi học ở ngôi trường mới vì nhà cô không phải đạo Công Giáo. Trường cách nhà khá xa, nhưng cha cô luôn đưa đón con mỗi ngày. Ông đi mua những cuốn Kinh Thánh cho cô học. Mỗi khi nhìn thấy con buồn, người cha lại động viên: “Con ráng một năm thôi, chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác. Con thấy đấy!”

Đọng lại nhất trong câu chuyện này là hình ảnh người cha tuổi xế chiều, ngồi yên lặng nhìn ra mặt hồ xa xăm, cô con gái duy nhất đang tuổi trăng tròn, thấy thế, bèn lại gần hỏi cha: “Bố buồn à? Con hư nên bố không còn thương con nữa phải không bố?”

Người cha vẫn nhìn xa xăm, chậm rãi trả lời: “Con ngoan bố cũng thương. Con hư, bố cũng vẫn thương. Chỉ có điều… nếu con ngoan, thì bố vui, còn con hư, thì bố buồn! Vậy thôi.”

Câu nói đó đã khiến Tiffany yên tâm và có động lực để cố gắng không làm cha mẹ buồn lần nữa. Sau hai tháng học ở trường Công Giáo, cô đạt điểm cao nhất cả lớp bài kiểm tra về Kinh Thánh và các môn khác.

Sau khi một năm học tại trường Công Giáo, cô được trở lại trường trung học công lập để học lớp 10 như những bạn bè khác. Nhưng cha cô đã chọn trường khác, ông không muốn cô trở lại trường học cũ để bị ám ảnh những ký ức buồn.

Chia sẻ kinh nghiệm làm cha của mình, ông Thi cho biết: “Tôi luôn lắng nghe những điều con tôi chia sẻ và không đánh giá hay cấm cản. Tuổi trẻ cũng có lúc nó đòi đi chơi khuya, đi quán bar, đi tiệc, tôi vẫn cho con đi thoải mái, chỉ với một điều kiện là tôi sẽ chở nó đến nơi, rồi chừng nào về thì tôi sẽ ra đón về.”

“Tiffany có phòng riêng từ khi rất nhỏ. Tôi nói với nó rằng ‘ba mẹ sẽ yên tâm khi thấy con ở trong phòng luôn được bình an.’ Vì thế nó luôn mở cửa phòng, để chúng tôi yên lòng,” ông nói.

Học bổng $10,000 cho cô học trò từng bị đuổi học

Tiffany đã tốt nghiệp lớp 12 với học lực giỏi và nhận được học bổng trị giá $10,000 cho bốn năm học đại học. Tuy vậy, vì học lớp 9 tại trường Công Giáo không được chấp nhận, cô đã không đủ tiêu chuẩn để được tuyển thẳng vào đại học University of Irvine (UCI).

Cũng may vẫn còn một lựa chọn khác, đó là học hai năm tại trường Orange Coast College (OCC) sau đó mới chuyển tiếp lên đại học.

Cô cho biết: “Điều làm tôi thay đổi nhiều nhất là khi tôi được bố mẹ mua cho chiếc xe hơi để đi làm thêm. Tôi đi làm 40 giờ/tuần , người ta chỉ trả tôi có $6/giờ, trừ tiền đổ xăng đi cũng không còn bao nhiêu. Tôi nhận ra rằng kiếm đồng tiền nếu không có học hành, thì không hề dễ dàng.”

“Từ đó tôi thấm thía câu nói của bố tôi ‘con muốn thích làm cái gì cũng được, ngay cả việc bố không thích như xăm mình hay đi quán bar, mua sắm… nhưng trước hết con phải học, để có nghề nghiệp, có tiền lương cao, rồi thì con mới có được những thứ con thích,” cô nói thêm.

Với sự dìu dắt của người cha, sự dạy dỗ nghiêm khắc của người mẹ, Tiffany luôn cố gắng học để “không làm cha mẹ buồn” và để “có tiền làm những thứ mình thích.”

Cô đã tốt nghiệp OCC với kết quả học tập tuyệt đối 4.0, và tốt nghiệp UCI, đồng thời sau đó tốt nghiệp cao học ngành giáo dục tại đại học Chapman University.

Tiffany chia sẻ: “Nếu như không có được người cha tuyệt vời như vậy. Nếu như cha mẹ đều chỉ biết trách mắng tôi, không nghe tôi giải thích, không đồng hành cùng tôi, có lẽ tôi sẽ cảm thấy cả thế giới quay lưng lại với mình. Có thể một đứa trẻ như tôi sẽ bỏ nhà ra đi, gặp những người bạn xấu và không biết tương lai sẽ đi về đâu.”

Khi đã “đủ lông đủ cánh,” chính ông Thi đã đề nghị con gái phải dọn ra ngoài, mặc dù ông bà rất nhớ con vì Tiffany là đứa con duy nhất. “Tôi nghĩ mình không nên ích kỷ cho bản thân, phải để nó có cuộc sống riêng của nó. Mặc dù con tôi là đứa sống tự lập từ nhỏ,” ông nói.

“Hồi Tiffany 2-3 tuổi, bác sĩ khuyên chúng tôi nên có đứa con thứ hai, vì bé bị một căn bệnh chỉ có 10% khả năng sống sót,” ông Thi tâm sự.

“Tôi đã trả lời bác sĩ rằng: nếu có đứa con nữa, thì khác gì là chấp nhận từ bỏ đứa con này? Tôi sẽ không làm vậy. Hoặc là có nó hoặc là không,” người cha già ngoài 70 tuổi kể về lý do vì sao ông bà chỉ có một đứa con. Có lẽ vì sự quyết tâm của ông mà cô bé đã khỏi bệnh một cách kỳ diệu.

Giờ đây khi đã trở thành một cô giáo dạy các em học sinh đang tuổi mới lớn, giống mình 18 năm về trước, Tiffany bày tỏ: “Tôi nói với học sinh của mình, nếu mình muốn bạn khác đối xử tốt với mình ra sao, hãy làm tương tự như vậy với họ. Nếu gặp ai ăn hiếp mình thì phải nói ngay với thầy cô và giám thị cũng như cha mẹ mình.”

Cô cho biết: “Luật pháp hiện nay đã thay đổi rất nhiều, chẳng hạn như bắt buộc nhà trường và thầy cô phải có trách nhiệm trước pháp luật để các học sinh không bị ăn hiếp. Có nghĩa là cha mẹ có thể kiện nhà trường nếu như con họ rơi vào tình cảnh như tôi ngày xưa. Ngoài ra, một em học sinh bị ăn hiếp, nếu lỡ cầm dao tới trường tự vệ, thì có thể chỉ bị trường đó cho ngừng học một năm, chứ không phải bị ‘expel’ toàn học khu như vậy. Điều đó công bằng hơn, giúp ngăn chặn được vấn nạn bị ăn hiếp trong trường học hơn.”

Tiffany chia sẻ: “Tôi chọn nghề giáo viên vì tôi thích dạy học và muốn có một nghề thu nhập ổn định để sau này lo cho ba mẹ lúc tuổi già.”

Nghe được câu này từ đứa con trưởng thành, chắc hẳn cha mẹ cô rất hạnh phúc!

HÌNH:

– Bài thơ ông viết cho con gái Tiffany. (Hình: Nhân vật cung cấp)

– Lá thư của trường Orange Coast College cho thấy Tiffany là một trong 478 sinh viên đạt điểm tối đa 4.0 trong khi trường có 24,000 sinh viên. (Hình: Nhân vật cung cấp)

– – Tiffany cùng cha mẹ hạnh phúc trong lễ tốt nghiệp cao học ngành giáo dục tại đại học Chapman University. (Hình: Nhân vật cung cấp)

Mỹ phê duyệt hoàn toàn vaccine COVID-19 đầu tiên

Mỹ phê duyệt hoàn toàn vaccine COVID-19 đầu tiên

(Đến nay đây là vaccine ngừa cúm Tàu đầu tiên được FDA phê chuẩn hoàn toàn, các loại khác chỉ là phê duyệt (dùng khi) khẩn cấp)

Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) hôm 23/8 cấp phép hoàn toàn cho vaccine ngừa COVID-19 của Pfizer/BioNTech.

Như vậy, vaccine của hãng dược Pfizer trở thành vaccine ngừa COVID-19 đầu tiên được phê duyệt hoàn toàn tại Mỹ.

“Chúng tôi nhận thấy với một số người, việc FDA phê duyệt hoàn toàn sẽ giúp tăng thêm niềm tin vào vaccine”, Janet Woodcock – quyền ủy viên FDA cho hay.

Vaccine Pfizer được FDA cấp phép sử dụng đầy đủ cho người trên 16 tuổi. Mỹ hiện chưa phê duyệt hoàn toàn vaccine Pfizer cho trẻ từ 12 đến 15 tuổi.

Mỹ phê duyệt hoàn toàn vaccine COVID-19 của Pfizer. (Ảnh: Reuters)

Tuy nhiên một số trường hợp thuộc nhóm đối tượng này vẫn được tiêm chủng theo diện phê duyệt khẩn cấp.

Quyết định phê duyệt hoàn toàn vaccine Pfizer cũng được đánh giá là sẽ dẫn tới những thay đổi về yêu cầu tiêm chủng ở các bang. Theo đó, các tổ chức có thể đưa ra các yêu cầu mới về việc chích ngừa với các nhân viên – những người trước đây từ chối đi tiêm chủng vì lý do lý do lo ngại vaccine “chỉ được phê duyệt cho tình huống khẩn cấp”.

Quyết định của FDA được đưa ra trong bối cảnh số ca bệnh tại Mỹ đang tăng mạnh do sự lây lan của biến chủng Delta. Hôm 22/3, Mỹ ghi nhận thêm hơn 84.500 người nhiễm virus SARS-CoV-2.

Theo thống kê, 51,5% tương đương khoảng 170 triệu người Mỹ được tiêm chủng đầy đủ 2 liều vaccine, trong khi 60,7% tiêm ít nhất 1 liều.

25 bang tiêm đủ 2 liều cho nửa dân số. Nhưng một số bang, đặc biệt là các bang Cộng hòa vẫn duy trì tỷ lệ tiêm chủng thấp trong lúc các bệnh viện quá tải do phải đón nhận quá nhiều bệnh nhân.

Song song với mục tiêu đạt miễn dịch cộng đồng, Mỹ đang chuẩn bị triển khai chiến dịch tiêm các mũi vaccine bổ sung từ ngày 20/9.

Song Hy (Nguồn: Reuters)

Nguồn VTC

May be an image of 1 person and text that says 'VACCINE Pfizer BIONTECH Coronavirus COVID-19 Mỹ phê duyệt hoàn toàn vaccine COVID-19 của Pfizer. (Ảnh: Reuters)'

 Lời trăng trối quặn lòng của bà mẹ bài trừ vaccine Covid: “Làm ơn hãy đảm bảo con tôi được tiêm chủng”

 Lời trăng trối quặn lòng của bà mẹ bài trừ vaccine Covid: “Làm ơn hãy đảm bảo con tôi được tiêm chủng”

08:00 | 22/08/2021

Vợ chồng nhà Lydia và Lawrence Rodriguez đều là những người không tin vào vaccine. Họ nghĩ mình có thể làm được mọi thứ mà chẳng cần sự can thiệp của y học. Đến khi nhiễm bệnh họ mới cầu xin được tiêm chủng, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Cách đây vài tuần, bà mẹ 4 con Lydia Rodriguez (42 tuổi) tại Texas đã nghĩ bản thân mình đủ khỏe để chống chọi lại Covid-19 mà chẳng cần đến vaccine. Cô tự tin làm mọi thứ, kể cả tham gia vào một chuyến cắm trại của nhà thờ kéo dài 1 tuần.

Nhưng sau chuyến đi, Lydia nhiễm bệnh. Các thành viên trong gia đình cô cũng dương tính với virus. Đến lúc này cô mới vội vã cầu xin được tiêm chủng, nhưng mọi chuyện đã muộn. Thứ chờ đón cô sau đó chỉ là chiếc máy thở mà thôi, theo lời Dottie Jones, chị họ của cô.

Lydia và Lawrence Rodriguez

Mọi thứ biến chuyển thật tồi tệ, tình trạng của Lydia xấu dần đi. Trong cuộc gọi cuối cùng với Dottie, cô khẩn khoản: “Làm ơn hãy đảm bảo các con của em được tiêm.”

Ngày 16/8, Lydia ra đi mãi mãi.

Cái chết của Lydia đến chỉ 2 tuần sau khi chồng cô – Lawrence Rodriguez (49 tuổi) lìa đời vì biến chứng từ Covid-19. 2 vợ chồng được điều trị trong cùng khu chăm sóc tích cực của một bệnh viện tại Texas.

Gia đình viên mãn kết thúc trong ác mộng

Lydia và Lawrence đã kết hôn được 21 năm. Họ nằm trong số hàng chục triệu người Mỹ không tiêm chủng vaccine Covid-19 – những mũi tiêm hiện đã được áp dụng cho bất kỳ ai trên 12 tuổi, dù các chuyên gia y tế luôn nhấn mạnh rằng vaccine sẽ giúp làm giảm nguy cơ tử vong hoặc mắc triệu chứng nặng. Và giờ, những đứa trẻ nhà Rodriguez đã rơi vào thảm kịch như hàng triệu trẻ nhỏ khác – những đứa trẻ trở thành mồ côi vì virus cướp đi cha mẹ của chúng.

Câu chuyện của gia đình họ cũng chẳng phải hiếm gặp, khi đã có vô số bệnh nhân chưa tiêm vaccine đã phải cầu xin bác sĩ cho mình tiêm chủng trước khi phải vào máy thở, dù mọi thứ đã quá trễ.

“Lydia chưa từng tin vào vaccine,” – Jones, chị gái của Lydia cho biết. “Con bé tin rằng nó có thể làm được mọi thứ mà chẳng cần đến y học.”

Là một y tá cho trẻ sơ sinh, Jones đã quá quen với các ca nhiễm Covid thể nặng trên các bà mẹ và con của họ. Cô từng chia sẻ với Lydia về những cảnh tượng thương tâm, bệnh nhân nối nhau đưa vào máy thở suốt hàng tuần liền mà chẳng có gì tiến triển. Jones ra sức thuyết phục, nhưng em gái cô đáp lại bằng sự im lặng.

“Tôi biết con bé sẽ không bao giờ tiêm vaccine cả,” – Jones cho biết. “Tôi đã rất lo lắng.”

Chồng của Lydia cũng thuộc cộng đồng antivax, và hiển nhiên anh từ chối tiêm chủng. 3 trên 4 đứa trẻ nhà Rodriguez cũng đã đủ tuổi nhận vaccine, nhưng không ai tiêm chủng cả.

Đầu tháng 7, vài ngày sau khi nhà Rodriguez tham gia một chuyến cắm trại cùng nhà thờ, nỗi sợ của Jones đã thành sự thật. Từng thành viên một trong gia đình – bao gồm cả Lawrence dù anh không tham gia – đều dương tính với virus corona.

Gia đình họ chẳng nói với ai về chuyện này cho đến khi Lawrence chủ động đưa vợ vào viện hôm 12/7, vì cô bắt đầu khó thở. Lydia phải vào thẳng khoa chăm sóc tích cực, trong khi chồng cô được điều trị ở khu khác.

Lúc này, toàn bộ người thân phải vào cuộc trợ giúp nhà Rodriguez, từ việc mang nhu yếu phẩm cho đến thuốc men dành cho những đứa trẻ phải cách ly tại nhà. Bé nhỏ tuổi nhất có triệu chứng nhẹ, những đứa trẻ còn lại không có triệu chứng – theo lời Jones.

Đã có thời điểm, tình trạng của Lawrence chuyển biến tích cực hơn. Nhưng chỉ vài ngày sau khi nhập viện, anh được chuyển thẳng tới khu ICU – nơi vợ đang nằm điều trị. Ngay trước khi được đưa vào máy thở, anh cầu xin để được tiêm vaccine, nhưng thời điểm ấy đã quá muộn rồi. Lawrence qua đời vào ngày 2/8.

Lydia lúc này đã hoàn toàn phụ thuộc vào máy thở oxy – thứ khiến cô chẳng thể nói chuyện được nữa. Những đứa trẻ nhà cô ngày ngày gọi điện hỏi thăm động viên, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng trong bất lực.

“Gia đình sẽ cầu nguyện cho em và chăm sóc các con,” – Jones nhớ lại những gì mình đã nói vào ngày cuối cùng với em gái mình. Ngày 16/8, Lydia cũng qua đời.

Đáp ứng lời trăng trối của Lydia, các con cô – bao gồm 1 cặp sinh đôi 18 tuổi, 1 cô con gái 11 tuổi, và cậu con trai 16 tuổi – được sắp xếp tiêm chủng. Cặp sinh đôi đã được tiêm, cậu con trai đang lên lịch, và con gái út cũng sẽ được sắp xếp tiêm chủng ngay khi đủ tuổi.

Nguồn: Washington Post

Link nguồn: https://kenh14.vn/loi-trang-troi-quan-long-cua-ba-me-bai…

NGƯỜI VỢ CỦA BÙI GIÁNG 

NGƯỜI VỢ CỦA BÙI GIÁNG 

Vũ Đức Sao Biển

                                          Bùi Giáng và dê tím hoa cà

Tranh Dinh Cuong

Đọc thơ Bùi Giáng, người ta nghĩ ông chỉ có những tình yêu viễn mộng. Ít ai biết ông đã có  một người vợ đẹp và những bài thơ tình hay nhất của ông là dành cho vợ. Người phụ nữ ấy chỉ sống với ông trên đời có 3 năm.

Tháng 7.2012, tôi trở lại thăm quê nhà ông – làng Thanh Châu (xã Duy Châu, Duy Xuyên, Quảng Nam). Ghé thăm nhà thờ tộc Bùi, được người phụ nữ chăm lo hương khói nơi đây cho xem gia phả của tộc. Qua câu chuyện, tôi khẳng định một điều mới mẻ: Nhà thơ Bùi Giáng đã có vợ. Hình tượng của bà và tình thương yêu, tiếc nuối ông dành cho bà là nội dung chủ đạo trong 4 tập thơ của ông: Mưa nguồn, Lá hoa cồn, Ngàn thu rớt hột và Màu hoa trên ngàn (in tại Sài Gòn từ năm 1962 – 1964).

Bà nhớ lại Bùi Giáng được cha mẹ cưới vợ cho năm 1945, khi ông vừa 19 tuổi. Hôn nhân ngày trước thường do cha mẹ đôi bên sắp đặt. Có lẽ, cuộc hôn nhân của Bùi Giáng cũng không đi ra ngoài quy ước đó. Người phụ nữ giữ nhà thờ tộc Bùi xác nhận: “Chị Bùi Giáng về làm dâu nhà ông bà bác tôi (cụ Bùi Thuyên và bà Huỳnh Thị Kiền – cha mẹ ông Bùi Giáng) năm 18 tuổi. Chị là người Duy Xuyên, đẹp lắm, tóc dài da trắng cái chi c ũng đẹp. Tên thật của chị là Vạn Ninh”.

Tất cả thành viên trong gia đình đều quý yêu bà chị dâu trẻ. Ông Bùi Luân – em ruột Bùi Giáng – tỏ lòng quý mến của mình với người chị dâu trong tập thơ Chớp biển của Bùi Giáng in tại Canada năm 1996: “Phải nhận là chị xinh đẹp, cởi mở, vui tính, hồn nhiên… Gương mặt chị, hình ảnh chị đã nổi bật, sáng ngời mãi trong ký ức tôi. Duy có điều bất cứ ai, dù không biết gì nhiều về tướng số, gặp chị là cũng nhận ra ngay: Chị không thể ở lâu với chúng ta trên cõi đời này, dù cõi đời vốn đã ngắn ngủi. Lấy chồng được ba năm, chị đã đột ngột lìa đời lúc mới ngoài hai mươi tuổi… Chị trút hơi thở một cách bình thản”.

Vợ chồng Bùi Giáng được cha mẹ cho một khu vườn đẹp ở làng Trung Phước để lập nghiệp. Trung Phước là thung lũng trù phú ven sông Thu, kế cận mỏ than huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam ngày nay. Làng Trung Phước cách Thanh Châu trên dưới ba chục cây số. Có lẽ cuộc hôn nhân của lứa đôi trẻ trung này giữa miền đất Trung Phước không được êm ấm cho lắm. Ông Bùi Luân viết tiếp: “Chỉ một thời gian ngắn sau ngày cưới, người vợ trẻ đã phải lặn lội từ cái thung lũng ngoạn mục nhất đó, xuôi sông Thu Bồn êm đềm với ngàn dâu xanh ngát, về nhà bố mẹ chồng ở Thanh Châu cách hàng mấy chục cây số. Trên chiếc đò bé nhỏ, chàng trai nói với người vợ trẻ: Nếu em không đổi ý quay về, không bỏ qua chuyện cũ thì tôi sẽ nhảy ra khỏi đò!

Khách xuôi đò tưởng người con trai đùa dọa người vợ mảnh dẻ. Để nguyên quần áo, ngay lập tức anh mình gieo xuống giữa dòng sông Thu. Và bơi theo đò. Để rồi thả trôi theo dòng nước hết chỗ mấy chục cây số đó, tới tận bến nhà”.

“Bỏ qua chuyện cũ” là chuyện gì? Đó là một chuyện hết sức tức cười và trẻ con. Ông Bùi Luân tiết lộ: “Cô con dâu đứng bên bà mẹ chồng sụt sùi: Anh cho con ăn toàn khoai lang và rau luộc. Anh không cho con mua cá mua thịt…”. Thì ra, Bùi Giáng đã… đi trước thời đại chúng ta về chủ trương… ăn chay. Ông hiểu một cách tuyệt đối thế nào đó về ẩm thực dưỡng sinh, nên chỉ thuận cho cô vợ ăn rau cải, củ quả mà không cho phép bà ăn gà, bò – hai món thịt ngon nhất của vùng Trung Phước.

Người vợ qua đời năm 1948 khi Bùi Giáng vắng nhà. Ông Bùi Luân viết tiếp: “Phút lâm chung, chị không thấy mặt chồng… Tôi chỉ biết là anh có mặt vào phút chót của buổi tiễn đưa chị về nơi an nghỉ cuối cùng – anh đứng bên cạnh chiếc quan tài với vành khăn trắng trên đầu”.

Bùi Giáng yêu vợ nhưng vẫn muốn… bỏ nhà đi chơi. Cũng bình thường như bao nhiêu người đàn ông Quảng Nam lãng mạn khi xa vợ, Bùi Giáng có thể gặp gỡ, giao lưu với những người phụ nữ khác và nhận ra họ vượt trội vợ ông về một vài phương diện nào đó. Thế nhưng, tình yêu và nỗi xót xa dành cho người vợ ở quê nhà thì rất đỗi mặn mà, vô cùng tha thiết: “Mình ơi, tôi gọi bằng nhà/Nhà ơi, tôi gọi mình là nhà tôi”.

Hai năm sau cái chết của người vợ trẻ, ông dẫn một bầy dê lên Nông Sơn chăn thả, ngao du qua những đồi núi, suối khe mơ màng để nhớ thương vợ. Hai năm sau đó nữa, ông gửi bầy dê lại cho… chuồn chuồn và châu chấu, bỏ quê nhà đi chơi tiếp. Ở đâu, ông cũng phục hiện những hình ảnh yêu dấu xưa. Bài thơ nhớ vợ có một không khí rất đỗi bi ai, tràn đầy hoài cảm:

Em chết bên bờ lúa
Để lại trên lối mòn
Một dấu chân bước của
Một bàn chân bé con!

Anh qua trời cao nguyên
Nhìn mây buồn bữa nọ
Gió cuồng mưa khóc điên
Trăng cuồng khuya trốn gió.

Mười năm sau xuống ruộng
Đếm lại lúa bờ liền
Máu trong mình mòn ruỗng
Xương trong mình rả riêng.

Anh đi về đô hội
Ngắm phố thị mơ màng
Anh vùi thân trong tội lỗi
Chợt đêm nào, gió bờ nọ bay sang.

Bùi Giáng bỏ cố quận ra đi biền biệt. Ra đi nhưng ông vẫn nhớ, đến tha thiết não nùng. Nhớ nhưng ông không dám trở về bởi nơi nào ở cố quận cũng nhắc ông nghĩ đến tình yêu của người vợ khổ.

Ông gọi bà với nhiều tên gọi khác nhau. Đầu tiên, bà được gọi là “gái trần gian”. Ông có thể gặp gỡ, cười đùa, tán tỉnh cả trăm người phụ nữ khác nhưng lòng ông chỉ yêu và chỉ nhớ mỗi mình bà, đặc biệt những khi ông còn lại một mình, đối mặt với chính tâm thức cô đơn của mình: “Đùa với Tuyết, giỡn với Vân. Một mình nhớ mãi gái trần gian xa. Sương buổi sớm, nắng chiều tà. Trăm năm hồng lệ có là bao nhiêu?”.

Thứ hai, ông gọi bà là “con mọi nhỏ”. Người Duy Xuyên có lệ thương yêu ai thì gọi người ấy là “con mọi”, “thằng mọi”. Tôi lấy làm tiếc khi có vài người nghiên cứu văn học hiểu nhầm chữ “mọi” trong thơ Bùi Giáng: “Mọi em là mọi sương xuân. Ban sơ núi đỏ chào mừng non xanh”. Thơ ông viết cho “con mọi nhỏ” của mình tràn đầy nỗi thương xót và tình yêu dấu: “Giờ ly biệt, ta xin em đừng khóc. Nào phải không? Lệ chảy có vui gì? Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc. Nước xuôi dòng, ngàn thu hận ra đi”.

Ông phong tặng người vợ của mình – con mọi nhỏ, lên thành mẹ của giang san: “Em thành Mẹ của giang san. Em là thần nữ đoạn trường chở che”. Thơ ông viết cho vợ càng lúc càng trang trọng. Tất cả cái mẫu tính dịu dàng, hồn nhiên, tươi đẹp, đôn hậu toát lên từ con người của bà Bùi Giáng khiến ông cảm phục vợ. Từ một con người cụ thể, mảnh mai, bà vụt trở thành hình tượng cao quý nhất trong lòng ông, trong thơ ông: “Em thuyền quyên ban mưa móc xum xuê. Em rắc gieo khắp xứ sở bốn bề. Suốt địa hạt tình quê hương ba ngõ. Anh quỳ xuống gọi em: Em mọi nhỏ”.

Lắm khi ở phương xa, ông nhớ cố quận. Qua mấy mươi năm, hình ảnh người vợ trẻ, hiền ngoan ấy vẫn sống trong lòng ông. Ông uống trà giữa Sài Gòn mà hình ảnh của bà ngày xưa ở Quảng Nam như hiển hiện trước mắt: “Trung niên thi sĩ uống trà. Thưa em mọi nhỏ, em đà uống chưa?”. Một nửa cuộc đời ông, một nửa trái tim ông dành để nhớ bà.

Vũ Đức Sao Biển

From: Do Tan Hung & KimBằng Nguyễn

Các vị Thánh đời thường đã quay trở lại xã hội

Các vị Thánh đời thường đã quay trở lại xã hội

Phải gần nửa thế kỷ trôi qua, hình ảnh các vị Sơ, Sư cô mới có mặt đúng nghĩa trên bản tin hệ thống báo chí chế độ khi họ tình nguyện đi vào tâm bão đại dịch ở Sài Gòn và các tỉnh miền Nam.

Hình ảnh các vị Thánh đời thường ấy chỉ được báo chí nhà nước đưa tin thoáng qua, để rồi sau đó các phục trang tôn giáo vốn là biểu tượng đức tin mà họ phát nguyện suốt cõi trần ai này, trong phút chốc đã mất hút dưới những bộ đồ bảo hộ phòng chống dịch bệnh. Họ chọn nhập thế cùng sống, cùng chết với các nạn nhân đang suy kiệt và cô độc giữa ranh giới tử sinh.

Không ai còn lạ khi trong cơn khủng hoảng cực đỉnh, chế độ trong thế bí mới chấp nhận sự hiện hữu của các vị Thánh đời thường ấy – cũng như các đoàn thiện nguyện xã hội dân sự khác – vốn là ánh sáng của hiển nhiên của giá trị đức tin nhân văn cao cả của dân tộc, trong một xã hội bình thường vẫn phải có.

Những người có tuổi ở miền Nam Việt Nam hẳn không bao giờ quên hình cảnh các nữ tu, của các tôn giáo, bước vào vùng bom đạn chiến tranh để chăm sóc, điều trị binh sĩ, nạn nhân chiến tranh mà không hề có một chút phân biệt. Bởi hơn hết những nạn nhân trong cảnh hiểm nghèo cần họ đều là con người, và những người họ tìm đến đang cần ánh sáng tình nhân loại.

Có người kể rằng: Hầu hết các nhà thương Sài Gòn và miền Nam trước 1975 đều có các bà Sơ kề cận bên giường các bệnh nhân nặng. Bà N. kể, “năm 1965, mẹ tôi bị bịnh nặng. Mình là con nhưng có ngày không vô thăm mẹ được nhưng các Sơ thì luôn ở bên săn sóc cho mẹ. Lúc mẹ hấp hối, các Sơ đọc kinh, mình không hiểu trước khi lìa trần mẹ mình có tin vào nước Chúa hay không, nhưng mình tin chắc là vị Sơ mà mẹ nắm chặt tay, là niềm tin vĩnh hằng là người thật sự giúp mẹ mình được an tâm nương tựa.”

Sài Gòn vào những ngày phong thành ác hiểm này, cộng đồng mạng được đọc bài ghi chép của một vị Sơ tình nguyện vào tâm dịch, trong đó có đoạn Sơ viết:

“Đã quá nửa đêm, chị em chúng tôi đang lau dọn sàn nhà, một chị điều dưỡng chạy tới giọng hối hả: “Các Sơ ơi, có người mới qua đời. Các Sơ vào cầu nguyện cho ông đi!”“Hai chị em bỏ dở công việc, chạy vội vào góc phòng. Các điều dưỡng đang gỡ máy móc, dây ống ra khỏi cơ thể đã bất động. Tôi nhìn gương mặt ông tím tái rồi nhạt dần. Vị bác sĩ trẻ vẫn chưa rời khỏi, cô lộ rõ nét buồn vì không giữ được sự sống cho ông sau một hồi cấp cứu. Cô đưa tay vuốt mắt cho ông rồi lặng lẽ quay đi. Các điều dưỡng nhanh chóng bọc ông cụ vào bao đựng tử thi rồi điện thoại cho nhân viên nhà xác mang xác đi. Tất cả diễn ra trong tích tắc khi chị em chúng tôi còn chưa đọc xong những lời kinh phó linh hồn.”

Các vị Sơ “chưa đọc xong nhưng lời kinh phó linh hồn”. Ánh mắt cuối cùng của nạn nhân cũng không tìm thấy hình ảnh các vị Sơ trong phục trang đức tin tôn giáo, nhưng ắt hẳn nạn nhân đã nghe thấy được chút tình yêu thương nhân loại qua những lời kinh dẫu không trọn vẹn: Một điều mà suốt gần nửa thế kỷ hầu như bị cấm ở tất cả cách bệnh viện của chế độ. Sao lại cấm một điều chỉ để bừng thức sự hồi hướng niềm tin cuối cùng vào tình yêu giữa người và người trước lúc vĩnh biệt?

Đã gần nửa thế kỷ, người ta mới đọc được trên báo Tuổi Trẻ (21 Tháng Bảy 2021), rằng chính quyền thành phố đã chấp thuận cho các linh mục đến cử hành nghi thức cuối cùng cho bệnh nhân là tín hữu Công giáo qua đời do Covid-19 trước khi hỏa táng. Tòa Tổng Giám mục sẽ tổ chức một nhóm linh mục luân phiên nhau làm nhiệm vụ này.

Trong hàng chục trung tâm điều trị Covid-19 cho các bệnh nhân nặng ở Sài Gòn, trong hàng ngàn nạn nhân không may đang hấp hối hay vừa lìa trần những ngày qua, thì thật ân phúc thay cho những ai được sự kề cận bên tình yêu tận hiến của các vị ma-sơ, sư cô.

Tất nhiên sự tận tâm hết lòng của đội ngũ bác sĩ, y tá vẫn là điều kính phục hiển nhiên. Nhưng nếu thấu hiểu hơn thì chia sẻ: Các nạn nhân nhiễm Covid-19 biến thể Delta đang trở nặng, sự sống họ từ nỗi sợ virus lại bị xô đẩy vào nỗi sợ chết, trước và sau chỉ toàn nỗi sợ hãi kinh khiếp, nỗi sợ hãi mà chỉ mỗi mình họ cô độc cưu mang thì ánh sáng tình yêu con người mà các Ma Sơ, các Ni Cô mang đến là sự cứu rỗi duy nhất.

Rõ là chế độ vẫn không chấp nhận các tôn giáo, các đoàn thể xã hội dân sự khác chính kiến, vốn vẫn bị chế độ cho là “thù địch”.  Nhưng dẫu vậy, điều mặc nhiên là giá trị cao thượng, tình yêu chân thật dành cho con người, cho đồng bào luôn như một loại “thế lực thù địch ấy”, vẫn luôn hiện hữu, sâu sắc, và lớn rộng hơn mọi thể chế cầm quyền chuyên chế ấu trĩ.

Các bản tin hôm qua 12 Tháng Tám cho biết có đến 61 Sơ dòng Đa Minh, địa phận Phú Cường nhiễm coronavirus. Tu sĩ-bác sĩ Gioan Baotixita Nguyễn Trường Thế ở bệnh viện Thánh Tâm (Biên Hoà), đã chết vì Covid ở tuổi 39. Chương trình xét duyệt của Nhà nước, được biết cho phép phía Phật giáo, tổng cộng có gần 310 tăng ni tình nguyện, còn Công giáo có 430 dì phước và linh mục tham gia trong những ngày qua.

Giữa những ngày đỉnh điểm đầy chết chóc này, không ai có thể biết đầy đủ sự tận hiến sức khoẻ và sinh mệnh của những nhân cách cao cả ấy. Nhưng các dòng tin, con số lạnh lùng nói trên mà người ta biết đến, dù chỉ như lá rừng rơi trong im lắng nhưng luôn là tin lành, ân phúc từ chân lý bất biến: Họ đã chọn sống và chết với tình yêu nhân loại thuần khiết từ các nhân cách cao cả là ánh sáng phục sinh.

Từ tháng 9, Mỹ cho dân tiêm tăng cường liều vaccine thứ ba

VOA Tiếng Việt 

Chính phủ Mỹ ngày 18/8 loan báo kế hoạch tiêm rộng rãi liều vaccine tăng cường thứ ba bắt đầu từ ngày 20/9 tới đây trong lúc lây nhiễm tăng cao vì biến thể Delta, viện dẫn dữ liệu cho thấy sự bảo vệ của vaccine giảm bớt theo thời gian.

Các giới chức Mỹ đang chuẩn bị tiêm chủng liều vaccine thứ ba cho những ai đã tiêm hai liều vaccine của Moderna và Pfizer ít nhất cách đây 8 tháng, Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh thông báo.

Quan chức y tế Mỹ cho hay họ dự kiến những ai đã tiêm vaccine Johnson & Johnson duy nhất một liều cũng sẽ cần tiêm tăng cường thêm một liều nữa.

Thoạt đầu sẽ tiêm tăng cường cho các nhân viên y tế, những người trong viện dưỡng lão và người cao niên, trong số những nhóm đầu tiên được tiêm chủng vào cuối năm ngoái-đầu năm nay, các quan chức y tế hàng đầu của Mỹ cho biết trong một tuyên bố chung.

Ngày càng có bằng chứng cho thấy sự bảo vệ của vaccine phai dần sau nửa năm, đặc biệt nơi người lớn tuổi có bệnh nền. Các giới chức viện dẫn lý do này trong quyết định cho tiêm liều vaccine tăng cường, nhưng nhấn mạnh các liều vaccine được Mỹ chấp thuận cho sử dụng khẩn cấp chứng tỏ “hiệu nghiệm đáng kể” trong việc giảm nguy cơ bệnh nặng, nhập viện và tử vong vì COVID.

Từ tháng 9, Mỹ cho dân tiêm tăng cường liều vaccine thứ ba

VOATIENGVIET.COM

Từ tháng 9, Mỹ cho dân tiêm tăng cường liều vaccine thứ ba

Chính phủ Mỹ ngày 18/8 loan báo kế hoạch tiêm rộng rãi liều vaccine tăng cường thứ ba bắt đầu từ ngày 20/9 tới đây trong lúc lây nhiễm tăng cao vì biến thể Delta, viện dẫn dữ liệu cho thấy sự bảo vệ của vaccine giảm bớt theo thời g… 

Con của Bí thư Thành ủy lên đường du học trong đại dịch Covid-19

Con của Bí thư Thành ủy lên đường du học trong đại dịch Covid-19

Báo Tiếng Dân

Bởi  AdminTD

Mai Hoa Kiếm

13-8-2021

Nhà nước Cộng sản Việt Nam lúc nào cũng tuyên truyền, bài xích “tư bản giãy chết”. Hệ thống tuyên giáo khổng lồ của đảng ngày đêm định hướng kiểu, “nếu cột điện ở Mỹ biết đi thì sẽ về Việt Nam”. Thế nhưng quan chức cao cấp của Đảng nói một đường, làm một nẻo.

UBND tỉnh Quảng Nam đã ký công văn số 5164/UBND-KGVX ngày 10/8/2021 cho phép ông Trần Nam Hưng được sử dụng xe ô tô, đưa con gái ruột của mình tên là Trần Thục Uyên (sinh năm 2001), vượt tất cả các chốt chống dịch hết sức khắc khe ở tất cả tỉnh thành trên tuyến quốc lộ 1A xuyên quốc gia. Xe cha con ông Hưng sẽ di chuyển từ Quảng Nam, đến sân bay Quốc tế Nội Bài để bay sang New York (Mỹ) vào ngày 17/8/2021, để con gái ông kịp nhập học tại đây.

Công văn của UBND tỉnh Quảng Nam

Xe xuất phát tại TP Tam Kỳ vào ngày 15 hoặc 16/8/2021, đến ga quốc tế Nội Bài, sau đó quay về Quảng Nam. Dự kiến thời gian đi và về là ba ngày theo đề nghị của ông Trần Nam Hưng. Những người sẽ đi trên xe gồm ông Hưng, con ruột ông Hưng và hai lái xe có tên là Đặng Hồng Phong, sinh năm 1976 và Nguyễn Quang Mỹ, sinh năm 1999.

Để chuyến xe của cha con ông Trần Nam Hưng không gặp bất kỳ khó khăn gì trên lộ trình, văn bản của UBND tỉnh Quảng Nam ưu ái nêu chi tiết:

Kính đề nghị UBND các tỉnh, TP Đà Nẵng, Thừa Thiên – Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hoá, Ninh Bình, Hà Nam, Hà Nội quan tâm, chỉ đạo các đơn vị chức năng tạo điều kiện thuận lợi để ông/ bà có tên (theo danh sách) được qua lại các chốt kiểm soát phòng, chống dịch COVID-19 trên địa bàn”.

Điều kỳ lạ ở chỗ, chỉ một ngày sau khi UBND tỉnh Quảng Nam ra công văn “hỗ trợ” Trần Nam Hưng, thì Bộ Giao thông Vận tải cũng ký công văn số 8272/BGTVT-VT nội dung “Hỗ trợ người có vé máy bay đi nước ngoài đến cảng hàng không quốc tế để thực hiện chuyến bay”. Theo công văn này, các chốt kiểm soát chống Covid-19 phải “tạo điều kiện thuận lợi…”

Một ngày tiếp theo, ngày 12/8/2021, UBND TP Đà Nẵng “anh em” cũng ký ngay công văn 5210/UBND-KGVX đễ “hỗ trợ người có vé máy bay đi nước ngoài…”

Công văn của Bộ GTVTCông văn UBND TP “anh em” Đà Nẵng

Thật là nhịp nhàng, đồng bộ và “vạn sự bình an” đối với cha con nhà ông Trần Nam Hưng.

Chừng đó thôi, đủ để thấy thế lực phía sau Trần Nam Hưng “khủng” cỡ nào. Nếu là quan chức lẹt đẹt hay thường dân, còn lâu mới có cửa vượt hàng chục chốt kiểm soát chống dịch Covid-19 vô cùng khắt khe, lớp lớp trên quốc lộ 1A trong mùa đại dịch, khi mà số người nhiễm trong cả nước đang tăng lên kinh hoàng, số người chết phải xếp hàng để chờ được hoả thiêu.

Được biết ông Trần Nam Hưng sinh năm 1973, quê Điện Tiến, Điện Bàn, Quảng Nam. Ông Hưng là Ủy viên BTV Tỉnh ủy Quảng Nam, Đại biểu HĐND tỉnh, Bí thư thành ủy TP Tam Kỳ.

Con đường hoạn lộ của Trần Nam Hưng thật sự hanh thông. Năm 1996, khi mới xin vào cơ quan nhà nước, với chân sai vặt trà nước cho các sếp, chưa đầy chục năm sau, năm 2005, ông Hưng đã leo lên chức Phó Chủ tịch UBND TP Tam Kỳ.

Đến năm 2018, Trần Nam Hưng trở thành Chánh Văn phòng tỉnh ủy Quảng Nam. Và tháng 10/2020 tại Đại hội Đảng bộ tỉnh Quảng Nam lần thứ 22, nhiệm kỳ 2020-2025, Trần Nam Hưng vào Ủy viên Ban Thường vụ tỉnh ủy, nắm chức Bí thư thành ủy TP Tam Kỳ. Cứ đà này, nhiệm kỳ sau Trần Nam Hưng sẽ lọt vào BCH Trung ương Đảng, kể cũng không lạ.

Trần Nam Hưng (trái) nhận quyết định bổ nhiệm Bí thư thành ủy.

Từ lâu, việc cho con cái của các quan chức cấp cao của đảng CSVN đi du học nước ngoài, gây nhiều tranh cãi. Cái gọi là “Đề án đào tạo Tiến sĩ, Thạc sĩ” nọ kia bằng ngân sách nhà nước, là cách mà “lãnh chúa thành Hồ” và “lãnh chúa miền Trung” đã xài cách đây hai chục năm, để đưa con cái mình đi du học châu Âu và Bắc Mỹ bằng tiền thuế của dân. Ngón nghề đó, vẫn được đại quan các bộ, ban, ngành và các tỉnh thành cả nước “học tập” đến tận hôm nay.

Quan chức cho con em du học nước ngoài là cách nhanh nhất để bọn trẻ có quốc tịch thứ hai. Sau nữa, chúng sẽ được thụ hưởng nền giáo dục tốt, được sống ở các nước văn minh, không bị nạn hối lộ hành hạ. Cuối cùng, bố mẹ chúng có cơ hội tốt để rửa tiền, chuyển hàng triệu đô la trót lọt ra nước ngoài, tậu nhà cửa, bất động sản.

Ông Trần Nam Hưng, tài xế và vợ con tại biệt thự trước khi lên đường

Một ngày nào đó, các đại quan sẽ cùng vợ con, bồ nhí, gia đình hưởng thụ phú quý tại quốc gia có nền dân chủ, bỏ lại các thần dân, trăm họ ở lại quê nhà “mò mẫm” đi tìm… thiên đường XHCN!

CHO CON VỀ LÁNH NẠN MẸ ƠI

 

CHO CON VỀ LÁNH NẠN MẸ ƠI

Xin lỗi vì ngày trở về con vẫn trắng hai tay

Bao năm lang bạt xứ người chẳng có gì mang về làm quà cho mẹ

Chạy trốn khỏi thị thành phồn hoa với hai mắt đẫm lệ

Con khóc cho con và thương xót cho tất thảy mọi người

Ngày về của con không làm mẹ hãnh diện được trời ơi

Thằng bất hiếu chẳng có gì ngoài hành trang ngày đi mẹ xếp

Đừng đau lòng nếu thấy con gầy gò mỏi mệt

Nắng sạm da mưa nhếch nhác đường dài

Con về nhà lúc này là đúng hay sai

Phận người đớn đau phân bua sao trước miệng đời ác nghiệt

Kẻ ra đi nào mà chẳng mong ngày về vui cười như Tết

Làng xóm đợi trước sân như thể con cháu ruột rà

Kiếp làm thuê còng lưng nơi phương xa

Dành dụm từng đồng gửi về lo cho gia đình no ấm

Bát mì tôm sau giờ tăng ca chát mặn

Nuốt cho đỡ cơn thương nhớ quê nhà!

Giờ tới đường cùng khi dịch bệnh đi qua

Căn nhà trọ mấy mét vuông không đủ tiền trang trải

Quê mình mênh mông núi đồi xin cho con trú lại

Tạm lánh qua tai ương… sống sót làm người

Dắt díu nhau trở về trong lúc nước sôi lửa bỏng mẹ ơi

Đứt lòng tính suy mấy đêm mất ăn mất ngủ

Chỉ lo mở mắt ra gặp chuyện dữ

Hai tay trắng làm sao xoay xở trước đời

Cho chúng con về lánh nạn với mẹ ơi

PHẠM THIÊN Ý

Nữ ‘kình ngư’ gốc Việt, cụt 2 chân, đại diện Mỹ tham dự Thế Vận Hội

CÁC BẠN NGHĨ XEM, SỐ PHẬN CHÁU BÉ ĐỖ THỊ THÚY PHƯỢNG SẼ THẾ NÀO NẾU CÒN SỐNG TẠI VN?

CẦU CHÚC CÔ BÉ ĐẠT THÀNH CÔNG NHƯ MONG ƯỚC TẠI ĐẤU TRƯỜNG PARALYMPIC TOKYO MANG LẠI VẺ VANG CHO GIA ĐÌNH VÀ ĐẤT NƯỚC CƯU MANG…

***

Nữ ‘kình ngư’ gốc Việt, cụt 2 chân, đại diện Mỹ tham dự Thế Vận Hội

Đứa con gái không bao giờ nghĩ có thể sông sót & tồn tại (The girl who was never meant to survise). Xin xem hình ảnh và bài phóng sự đăng tiếp theo….

CARTHAGE, Missouri (NV) – Cô Haven Shepherd, 18 tuổi, sẽ đại diện đội tuyển bơi lội Hoa Kỳ tranh giải tại Paralympic (Thế Vận Hội Cho Người Khuyết Tật) 2020 ở Tokyo, Nhật, sắp diễn ra vào ngày 24 Tháng Tám, theo Team USA.

Nữ “kình ngư” có tên Việt Nam là Đỗ Thị Thúy Phượng, sinh ra trong một gia đình bất hạnh tại tỉnh Quảng Nam, Việt Nam, năm 2003, theo BBC.

Theo lời kể lại, cô bé là kết quả mối tình vụng trộm của cha mẹ. Do vấp phải phản đối từ gia đình hai bên, cha mẹ ruột của Haven tuyệt vọng và quyết định kết liễu cuộc đời cùng đứa con gái mới tròn 14 tháng tuổi.

Quấn chặt chất nổ TNT trên người, cha mẹ ôm cô bé nguyện chết cùng nhau để gia đình được hạnh phúc nơi chín suối. Thế nhưng, cô bé ấy không chết.

Khi tiếng nổ vang lên, cô bé bị văng xa 9 mét, sống sót, nhưng cô mồ côi cha mẹ và mất luôn đôi chân của mình, từ đầu gối trở xuống.

Ông bà của Haven, vì thương cháu, mang cô về nuôi, nhưng họ quá nghèo nên không có đủ khả năng chăm lo cho đứa cháu tật nguyền cùng với hàng đống chi phí chữa bệnh. Ông bà buộc phải rứt ruột đưa Haven vào trại trẻ mồ côi, nương nhờ vào sự hảo tâm của xã hội.

Thế nhưng, may mắn đã mỉm cười với cô bé bất hạnh.

Năm 2005, khi được 20 tháng tuổi, cô được vợ chồng ông Rob và bà Shelly Shepherd, ở Missouri, nhận làm con nuôi sau khi nghe câu chuyện của cô bé thông qua tổ chức Touch A Life.

Cô bé Haven trở thành một thành viên của gia đình Shepherd cùng với sáu anh chị em khác là con ruột của ông Rob và bà Shelly.

Với niềm đam mê thể thao bất tận và được sự khuyến khích chân thành của gia đình, cô bé Haven vượt lên mọi định kiến, trở thành một vận động viên chuyên nghiệp.

Từ thời trung học, cô Haven bắt đầu tham gia luyện tập rất nhiều môn thể thao khác nhau, từ chạy bộ, đá banh, lướt sóng, bơi lội… không có một giới hạn nào đối với cô bé đầy bản lĩnh với ý chí kiên cường này. Đối với Haven, môn bơi lội được xem là môn sở trường và yêu thích nhất: “Tháo đôi chân giả ra và nhảy xuống làn nước mát lạnh, cháu cảm thấy như mình được tự do vô cùng, và thoải mái trong thế giới riêng của mình.”

Từng rất hoang man khi biết sự thật về hoàn cảnh cuộc đời mình, nhưng cô bé chững chạc cho rằng mình “không thể lảng tránh quá khứ.”

“Vì thế bất cứ ai hỏi, cháu đều nói cho họ sự thật,” cô tâm sự.

Nói về đứa con gái bé nhỏ, bà Shelly cho biết: “Cũng như bao bậc cha mẹ khác khi có đứa con không lành lặn, họ chỉ mong con mình có được cuộc sống như người bình thường và yên ả. Tôi cũng mong vậy với Haven nhưng con bé đã chứng minh điều ngược lại bằng cách sống thật rực rỡ, hết mình, và sôi động hơn bao giờ hết.”

“Thỉnh thoảng, cháu ngủ dậy và nhận ra…ô thì ra mình không có chân,” Haven cười nói trong một video giới thiệu hành trình vượt lên nghịch cảnh của mình cho Truly channel.

Ngoài các hoạt động thể thao, Haven cũng mạnh dạn thử sức làm người mẫu sau khi nhận ra rằng có quá nhiều người cảm thấy không hạnh phúc về chính con người mình.

“Cháu muốn cho họ hiểu được rằng, khác biệt không hề đáng sợ nếu như chúng ta có thể thấy những điều độc đáo về bản thân một cách tích cực. Nếu cháu làm được, họ cũng sẽ làm được,” cô nói

Cô là người mẫu của Models of Diversity và là người diễn thuyết của Challenged Athletes Foundation.

Haven cũng thường xuyên đến thăm những người khuyết tật trong bệnh viện. Cô mong muốn câu chuyện về cuộc sống của mình sẽ truyền cảm hứng giúp họ chấp nhận khiếm khuyết của bản thân.

Bắt đầu từ năm 12 tuổi, tài năng vượt trội trong môn bơi lội của Haven giúp cô bé đoạt nhiều thành tích.

Năm 2017, tại giải Can-Am Open, cô xếp hạng nhất ở các nội dung 100m bơi bướm, 50m bơi sải, 100m bơi ếch, 200m cá nhân hỗn hợp, và 100m bơi sải.

Năm 2018, tại giải World Para Swimming World Series, cô thắng giải nhất cho nội dung 50m và 100m bơi sải.

Thêm vào đó, cô gái “phi thường” này cũng giành hai huy chương bạc và một huy chương đồng khi thi đấu cho tuyển Mỹ tại Parapan American Games ở Lima, Peru, vào Tháng Tám, 2019.

Cô Haven Shepherd cũng được tuyển vào tuyển quốc gia bơi lội Paralympics Emerging Swim. Và, sắp tới đây, nữ “kình ngư” gốc Việt được kỳ vọng sẽ mang vinh quang cho nền thể thao Hoa Kỳ tại Paralympic Games, được tổ chức ở Tokyo, Nhật, bắt đầu từ ngày 24 Tháng Tám đến ngày 5 Tháng Chín. (T.Nhiên)

HÌNH:

– Nữ “kình ngư” Haven Shepherd từng đại diện đội tuyển bơi lội quốc gia Hoa Kỳ đạt nhiều thành tích nổi bật. (Hình: Facebook Haven Shepherd)

– Một phần bản sao Giấy Khai Sinh của cô Haven Shepherd, có tên Việt Nam là Đỗ Thị Thúy Phượng. (Hình: BBC News Services)

– Cô Haven bên cha nuôi, ông Rob Shepherd, người luôn khích lệ đứa con gái út trên chặng đường theo đuổi đam mê. (Hình: Facebook Haven Shepherd)

– Cô Haven là niềm hy vọng của đội tuyển bơi lội Mỹ tại Paralympic Tokyo 2020. (Hình: Facebook Haven Shepherd)

– Không khuất phục trước nghịch cảnh, cô gái trẻ luôn trân quý cuộc đời vì đã cho cô “sống một lần nữa.” (Hình: Facebook Haven Shepherd)

https://www.bbc.co.uk/news/resources/idt-sh/haven_shepherd