Nhà văn Huy Phương, tác giả ‘Ga Cuối Đường Tàu,’ đã ra đi

Nhà văn Huy Phương, tác giả ‘Ga Cuối Đường Tàu,’ đã ra đi

February 25, 2022

Đằng-Giao/Người Việt

ANAHEIM, California (NV) – Nhà văn Huy Phương, tên thật là Lê Nghiêm Kính, sinh năm 1937, tại Huế, vừa qua đời lúc 4 giờ chiều Thứ Sáu, 25 Tháng Hai, tại nhà riêng ở thành phố Anaheim. Bà Phan Thị Điệp, hiền thê của nhà văn Huy Phương, xác nhận với nhật báo Người Việt.

Nhà văn Huy Phương trong ngày ra mắt hai tạp ghi mới năm 2017. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Nhà văn Huy Phương, pháp danh Thiện Bảo, hưởng thọ 86 tuổi.

Trong những ngày cuối đời, phóng viên nhật báo Người Việt đã có cuộc trò chuyện với nhà văn Huy Phương. Ông vói tay lấy tập thơ “Chúc Thư Của Một Người Lính Chết Già” của chính mình, lật ra bài “Chúc Thư,” chỉ vào đoạn: “Khi tôi chết ván hòm xin đậy nắp/ Có vui chi nhìn người lính chết già/ Hổ thẹn đã không tròn ơn nước/ Tiễn tôi chi, thêm phí một vòng hoa/ Hãy quên tôi, người lính già lưu lạc…”

Chỉ thẳng vào câu “Đừng phủ lá cờ tổ quốc cho tôi…” ông nói bằng giọng cứng cỏi: “Tôi kịch liệt đả phá chuyện phủ quốc kỳ vì tôi không chết ở sa trường mà chết trong vòng tay thương yêu của vợ con. Chỉ những người hy sinh trên chiến trận mới xứng đáng được phủ cờ mà thôi.”

“Tôi đã căn dặn gia đình rất rõ ràng là tôi chỉ là người lính chết già, tôi không muốn được phủ cờ,” ông dứt khoát. “Bao nhiêu người lính xứng đáng hơn tôi mà một đám tang, thậm chí một nén nhang còn không có thì tại sao tôi lại được phủ cờ?”

Vẫn với mái tóc rậm rì rì, bạc phau phau, nhà văn Huy Phương lộ nét mệt mỏi sau gần hai năm ròng rã chống chọi căn bệnh ung thư thực quản quái ác. Mệt mỏi, nhưng ở ông vẫn toát ra một thái độ an nhiên tự tại, sẵn sàng đón nhận tất cả.

Nói về chuyến đi đến “ga cuối đường tàu” của đời mình, ông rất bình thản: “Hồi Tháng Tám, 2020, một hôm đang ăn, tôi bị nghẹn cổ và khó chịu trong người rồi bỗng dưng ói mửa thốc tháo. Đi soi bao tử, không thấy gì. Sau đó thì người ta phát giác là tôi bị ung thư thực quản thời kỳ cuối.”

Nhà văn Huy Phương bên tác phẩm của chính mình. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Từ cuối Tháng Ba, 2021, ông được chuyển sang quy chế “hospice tại gia” và được rời bệnh viện để về tĩnh dưỡng cuối đời tại nhà người con gái út ở Anaheim.

Ông thở nhẹ: “Chừ tôi chỉ uống sữa bằng đường bao tử, mỗi ngày ba, bốn lần thôi.”
Nhìn mông lung vào khoảng không tĩnh lặng vài giây, ông tiếp: “Có muốn ăn miếng bún bò cũng không được nữa rồi.”

Ông nói về thời gian cuối mình bằng giọng ôn tồn và điềm tĩnh, như đang nói về người xa lạ nào đó. Đôi mắt ông có mệt mỏi nhưng vẫn lấp lánh nét tinh anh của một người quen làm việc đầu óc.

Với một nụ cười không tròn trịa, ông nói: “Tôi không có bất cứ điều gì để hối tiếc cả. Những gì làm được, tôi đã làm. Và làm nhiều lần rồi.”

“Tôi sang Mỹ với hai niềm hãnh diện, một là cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, và hai là cựu tù nhân chính trị,” ông nói. “Niềm vui của tôi ở Mỹ là được viết báo và làm chương trình truyền hình để kết nối cộng đồng lại với nhau.”

Ông nhấn mạnh: “Tôi xin cám ơn nhật báo Người Việt và đài truyền hình SBTN là hai cơ quan truyền thông có chính nghĩa nhất và giữ lập trường chống Cộng ở đây. Hai cơ quan này đã đăng tải bài tôi viết từ năm 1990, và phát hình chương trình ‘Huynh Đệ Chi Binh’ của tôi trong hơn 10 năm qua.”

Ngoài ra, ông còn làm việc với những cơ sở khác. Ông nói: “Tôi cũng từng cộng tác với báo Saigon Nhỏ, báo Trẻ, Thời Báo (Canada) và đài phát thanh Việt Nam (Oklahoma).”
“Về đóng góp xã hội, tôi cũng rất vui đã có thời gian dài được làm việc với chị Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, sáng lập viên Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ Việt Nam Cộng Hòa,” ông thêm.

Hai cuốn sách nhà văn Huy Phương để bên giường bệnh. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Ôn lại những nỗi vui lớn trong đời, ông nói: “Trong lúc làm chương trình ‘Huynh Đệ Chi Binh,’ tình cờ tôi liên lạc được những người có thông tin về hai ngôi mộ tập thể có nhiều cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tại Việt Nam; một ở Bình Dương, một ở Sài Gòn và một ở Thuận An, Huế. Nhờ đó, tôi giúp được nhiều gia đình, để vợ tìm được chồng, để mẹ tìm được con. Đó là một hạnh phúc đối với tôi.”

Ông lưu vong tại Mỹ từ năm 1990.

Ông cũng vẫn có những trăn trở cho thế hệ tương lai.

Điều ông muốn dặn dò là thế hệ trẻ gốc Việt là phải cố giữ gìn ngôn ngữ Việt. “Phải bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt. Đây là nhiệm vụ của chúng ta, những người Việt hải ngoại, vì tiếng Việt trong nước đã trở thành một ‘cái gì’ rất dị hợm rồi,” ông nói. “Mất tiếng Việt là mất văn hóa Việt.”

Cuốn sách mới nhất của ông tựa đề “Tuyển Tập Huy Phương,” xuất bản năm 2020 là một bộ tổng hợp gồm 12 tuyển tập tạp ghi của ông, viết từ ngày ông sang Mỹ năm 1990 đến năm 2020.

Sau cuốn tạp ghi đầu tay “Nước Mỹ Lạnh Lùng” (1991-2003), ông viết không mệt mỏi với “Đi Lấy Chồng Xa,” “Ấm Lạnh Quê Người,” “Hạnh Phúc Xót Xa,” “Quê Nhà-Quê Người,” “Những Người Thua Trận,” “Nhìn Xuống Cuộc Đời,” “Ngậm Ngùi Tháng Tư,” “Quê Hương Khuất Bóng,” “Nước Non Ngàn Dặm,” “Ga Cuối Đường Tàu” và “Sóng Vỗ Bèo Trôi.”

Nhà văn Huy Phương nguyên là giáo sư trung học Nguyễn Hoàng, Quảng Trị.

Tốt nghiệp Khóa 16 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức và Khóa Sĩ Quan Thông Tin Báo Chí tại Hoa Kỳ.
Biên tập viên báo chí đài Phát Thanh Quân Đội.

Trưởng Phòng Tâm Lý Chiến và Chỉnh Huấn, Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung.

Định cư tại Mỹ sau bảy năm tù “cải tạo” dưới chế độ Cộng Sản.

Từng cộng tác với đài truyền hình SBTN và Việt Nam Radio.

Bài “Chúc Thư” của Huy Phương: “… Hãy quên tôi người lính già lưu lạc/ Đừng phủ lá cờ tổ quốc cho tôi…” (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Ông viết thường trực cho nhật báo Người Việt ở Nam California và Thời Báo ở Canada.
Ông cũng là biên tập blog cho đài phát thanh VOA.

Ông ra đi, để lại hiền thê là Phan Thị Điệp cùng ba con, Lê Nguyên Phương, trưởng nam; Lê Quý Phương, thứ nữ; và Lê Đông Phương, thứ nữ. Ông cũng để lại ba cháu ngoại. [qd]

—–
Liên lạc tác giả: ngo.giao@nguoi-viet.com

SỰ KỲ DIỆU CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG…

SỰ KỲ DIỆU CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG…

Giống như bất kỳ người mẹ nào, khi Karen biết mình mang thai, cô làm tất cả những gì có thể để giúp đứa con trai 3 tuổi, Michael, chuẩn bị tâm lý chào đón một thành viên mới trong gia đình.

Thành viên mới này là một bé gái. Ngày ngày, Michael hát cho đứa em gái còn trong bụng mẹ nghe. Cậu bé đã xây dựng tình yêu thương đối với em gái mình ngay cả trước khi cô bé ra đời.

Thai kì tiến triển bình thường. Theo thời gian, những cơn đau chuyển dạ đến. Mỗi năm phút, ba phút rồi một phút một lần. Tuy nhiên, biến chứng nghiêm trọng phát sinh, Karen chuyển dạ hàng giờ. Cuối cùng, em gái của Michael chào đời. Nhưng cô bé lại trong tình trạng rất nguy kịch. Tiếng còi hú trong đêm, xe cứu thương vội vàng chở đứa trẻ sơ sinh đến khu chăm sóc trẻ sơ sinh tại bệnh viện St. Mary, Knoxville.

Thời gian trôi dần… Tình trạng của bé trở nên tồi tệ hơn. Các bác sĩ nhi khoa nói với cha mẹ Michael rằng có rất ít hy vọng, hãy chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất…!

Karen và chồng liên lạc với một nghĩa trang địa phương để chuẩn bị cho việc chôn cất. Họ đã chuẩn bị một căn phòng đặc biệt trong nhà cho em bé mới, nhưng giờ phải lên kế hoạch cho một đám tang…!

Tuy nhiên, Michael đã van nài cha mẹ cho cậu vào gặp em gái mình. Cậu bé nói: “Con muốn hát cho em ấy nghe…!”.

Tuần thứ hai trong phòng chăm sóc đặc biệt. Michael tiếp tục nài nỉ để được hát cho em gái mình, nhưng trẻ con không được phép vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Karen quyết định đưa Michael vào thăm em mình cho dù bệnh viện có đồng ý hay không. Nếu giờ cậu bé không được nhìn thấy em gái mình, thì có thể sẽ không bao giờ còn cơ hội nữa. Michael mặc bộ quần áo quá khổ và được dẫn đến phòng chăm sóc đặc biệt. Trông cậu bé giống như một giỏ đựng quần áo di động.

Người y tá trưởng nhận ra cậu bé và hét lên: “Đưa nó ra khỏi đây ngay. Trẻ con không được phép vào!”

Bản năng làm mẹ trong Karen trổi dậy và người phụ nữ bình thường hòa nhã nhìn trừng trừng vào mắt người y tá trưởng, với một giọng đanh thép, cô nói: “Cậu bé sẽ không rời khỏi cho đến khi nó hát cho em gái mình nghe…!”

Sau đó, Karen kéo Michael đến bên giường cô bé. Cậu bé nhìn chằm chằm vào đứa em đang yếu dần trong cuộc chiến giành lấy sự sống…! Sau một lúc, cậu bắt đầu cất giọng. Bằng giọng trong veo của một đứa trẻ 3 tuổi, Michael hát:

“You are my sunshine, my only sunshine, you make me happy when skies are gray.” (Bé là ánh nắng, ánh nắng mặt trời duy nhất của anh, bé làm anh hạnh phúc dẫu bầu trời xám xịt.)

Ngay lập tức, cô bé dường như có phản ứng. Mạch bắt đầu trở nên ổn định.

“Tiếp tục đi Michael”, Karen động viên, mắt ngấn lệ.

“You never know, dear, how much I love you, please don’t take my sunshine away.” (Bé con à, em không biết anh thương em thế nào đâu, xin đừng lấy đi ánh nắng mặt trời đi.)

Khi Michael hát, hơi thở rời rạc, yếu ớt của em bé trở nên nhịp nhàng. “Tiếp tục đi, con yêu…!”

“The other night, dear, as I lay sleeping, I dreamed I held you in my arms”. (Bé con ơi, một đêm nọ, khi anh nằm ngủ, anh mơ được ôm em trong vòng tay.)

Em gái của Michael bắt đầu thư giãn như đang ngủ. “Tiếp tục đi, Michael.” Lúc này, nước mắt đầm đìa trên gương mặt của người y tá trưởng hống hách. Karen thì cảm thấy ấm lòng.

“You are my sunshine, my only sunshine. Please don’t take my sunshine away…” (Bé là ánh nắng, ánh nắng mặt trời duy nhất của anh. Xin đừng lấy ánh nắng ấy đi …)

Ngày hôm sau, ngay ngày hôm sau…, một thời gian ngắn tiếp theo…, cô bé đã đủ khỏe để trở về nhà…!

*Thế mới hiểu: “Nơi nào có tình yêu thương chân thành thì nơi đó, luôn có điều kỳ diệu đáp đền…!”*

Trần Hồng Điệp

*Dịch từ truyện ngắn The miracle of love, true story.

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

SỰ TRẢ THÙ NGỌT NGÀO

SỰ TRẢ THÙ NGỌT NGÀO

Cách đây đúng 64 năm, năm 1957, một vị Bác sĩ đã quyết định không cần cấp bằng sáng chế cho vắc-xin của mình, để tất cả các công ty dược phẩm được quyền sản xuất và cung cấp nó cho trẻ em toàn thế giới.

Đó là vị Bác sĩ Mỹ gốc Do Thái/Ba Lan, sinh ra ở Bialystok – ông Albert Bruce Sabin (1906 – 1993); nhà vi-rút học nổi tiếng với phát minh vắc-xin bại liệt (Polio Vaccine). Ông không cần tiền thưởng cho bằng sáng chế, để vắc-xin được tiếp cận tất cả mọi người bất kể giàu nghèo.

Từ năm 1959-1961, hàng triệu trẻ em khắp thế giới đã được chủng ngừa vắc-xin bại liệt của Sabin, dập tắt dịch bệnh này. Trong khi trước đó, gần như cả 1 thế hệ bị xóa sổ vì bệnh bại liệt.

Ông Sabin nói: “Nhiều người khuyên tôi nhất định phải lấy bằng sáng chế cho vắc-xin nhưng tôi không muốn. Đây là món quà tôi dành cho tất cả trẻ em trên thế giới”.

Được biết vì là người Do Thái, 2 cháu gái của ông đã bị phát-xít Đức giết hại. Được hỏi liệu ông có muốn trả thù, ông đáp: “Họ đã giết 2 đứa cháu gái tuyệt vời của tôi, nhưng tôi đã cứu hàng triệu đứa trẻ khắp thế giới. Bạn không nghĩ đây là một sự ‘trả thù’ lớn hơn sao?”

Trong thời Chiến tranh lạnh, Sabin đã tặng miễn phí các chủng vi-rút của mình cho nhà khoa học Liên Xô Mikhail Chumakov, cho phép phát triển vắc-xin của ông ở đất nước này.

Ông Sabin tiếp tục sống với mức lương bình thường, nhưng trái tim ông tràn ngập niềm vui vì đã làm được điều tốt đẹp nhất cho nhân loại.

SƯU TẦM

From: Do Tan Hung & Kim Bang Nguyen

‘Se Sẻ Nguyễn,’ cô sinh viên gốc Việt được học bổng tiến sĩ khi mới 18 tuổi

‘Se Sẻ Nguyễn,’ cô sinh viên gốc Việt được học bổng tiến sĩ khi mới 18 tuổi

February 13, 2022

Trà Nhiên/Người Việt

AVON, Connecticut (NV) – Học nhảy lớp năm bậc tiểu học, học trung học năm 12 tuổi, học đại học lúc vừa tròn 16, và mới nhận học bổng chương trình tiến sĩ khi mới 18 tuổi…đó là câu chuyện của “Se Sẻ Nguyễn,” cô sinh viên gốc Việt đam mê toán số.

Do học “nhảy” lớp nên “Se Sẻ Nguyễn” luôn là học sinh nhỏ tuổi nhất ở các trường em học. (Hình: Se Sẻ Nguyễn cung cấp)

“Se Sẻ Nguyễn” tên thật là Nguyễn Nam Huyên, sinh ra ở Việt Nam, theo cha mẹ qua Nhật năm 2 tuổi khi hai người hoàn thành chương trình cao học.

Sau đó, cô bé nhỏ, lúc đó 4 tuổi, theo cha mình qua Mỹ khi ông nhận được học bổng tiến sĩ tài chánh.

Em kể rằng từng sống ở tiểu bang Rhode Island và New Jersey, trước khi chuyển về Connecticut, nơi em tốt nghiệp thủ khoa trường trung học Avon High School, và được học bổng toàn phần bốn năm tại đại học University of Connecticut.

“Se Sẻ Nguyễn” đang chuẩn bị hoàn tất chương trình đại học chỉ trong ba năm với hai ngành chính là Kinh Tế và Xác Suất Thống Kê, với ngành phụ là Toán. Em cũng giữ điểm học GPA xuất sắc 4.0.

Khi hỏi về cái tên vừa độc, vừa lạ của mình, cô gái trẻ nhanh nhảu: “Em nghe kể rằng ông ngoại chơi với em lúc còn nhỏ và ông chỉ em con chim se sẻ, lúc nghe tên là em cứ cười suốt thôi.”

Và từ đó, “Se Sẻ Nguyễn” chính thức là tên tiếng Anh của cô bé đa tài này.

Cô nữ sinh 18 tuổi vừa được thông báo nhận học bổng toàn phần chương trình Tiến Sĩ Tài Chánh của đại học Rochester University. (Hình: Se Sẻ Nguyễn cung cấp)

“Luôn cố gắng hết mình”

Mới đây, cô nữ sinh cũng vừa nhận được thư mời nhập học chương trình Tiến Sĩ Tài Chánh của đại học Rochester University, New York, ngôi trường nổi tiếng về nghiên cứu, đứng hạng 34 trong danh mục trường đại học tốt nhất toàn quốc.

“Em rất vui khi nhận được thư mời của Rochester University. Đây như một món quà cho kỳ sinh nhật sắp tới,” Se Sẻ hào hứng cho hay.

“Sau cuộc phỏng vấn với trường, em có nói chuyện với giáo sư tài chính của chương trình tiến sĩ và rất thích cách giảng dạy và môi trường học ở Rochester University. Em chắc 99% là sẽ học ở đây nhưng em cũng còn phải hoàn thành vài cuộc phỏng vấn của các trường khác nữa,” Se Sẻ cho biết.

Được biết, em cũng hoàn tất phỏng vấn của các đại học danh giá khác như Massachusetts Institute of Technology (MIT), đại học Boston College, và đang trong danh sách chờ của đại học UC Berkeley.

Thêm vào đó, em cũng tham gia nghiên cứu ở Cơ Quan Bảo Hiểm Giao Dịch Ngân Hàng (FDIC), và cũng giành được học bổng tham dự khóa học của Hiệp Hội Kinh Tế Mỹ (AEA) cho khoá học sau đại học chuẩn bị cho chương trình tiến sĩ sau này.

Không chỉ chăm chỉ việc học ở trường, cô sinh viên còn làm gia sư để kiếm thêm thu nhập. Theo chia sẻ của gia đình, cô con gái kiếm được $20,000 qua công việc giảng dạy và các chương trình học bổng trong hai năm qua.

Se Sẻ chia sẻ là cũng từng chịu áp lực khi luôn là người nhỏ nhất ở trường.

“Có lúc em hơi tự ti, không biết là mình có đủ giỏi để học chung với mấy anh chị hay không,” Se Sẻ nhớ lại.

Nở một nụ cười tươi, Se Sẻ tiếp: “Đúng là thời gian đó có những lúc khó khăn và nhiều thử thách, nhưng em luôn quan niệm chỉ cần ‘cố gắng hết mình’ thì mọi chuyện sẽ tốt hơn.”

Tuy tất bật với chuyện học nhưng Se Sẻ vẫn luôn dành thời gian cho niềm đam mê trượt tuyết. (Hình: Se Sẻ Nguyễn cung cấp)

Chỉ cần có đam mê thì mọi chuyện đều có thể

Tất bật với việc học và làm thêm là thế, nhưng Se Sẻ cũng tích cực tham gia các hoạt động ngoại khoá như thổi kèn oboe và chơi quần vợt.

“Lúc ở  trung học thì em là đội trưởng đội tuyển quần vợt của trường và hay đi thi đấu. Từ khi học đại học, em tham gia câu lạc bộ quần vợt và thi với các trường đại học khác,” nữ sinh viên nói.

Se Sẻ cho hay có nhiều lúc cảm thấy rất “stress,” nhưng em luôn tập trung làm xong việc quan trọng trước, từng bước từng bước một.

Se Sẻ tiếp: “Điều quan trọng là sắp xếp thời gian một cách hợp lý và cân bằng mọi thứ để tránh bị quá sức.”

Là sinh viên nhỏ tuổi nhất ở trường đại học, và còn bận rộn dạy thêm, nhưng không có nghĩa cuộc sống học đường của cô bé này kém thú vị.

Những lúc rảnh rỗi, Se Sẻ sẽ vui thú với đam mê trượt tuyết.

“Em thích trượt tuyết lắm, và hầu như là trượt mỗi tuần những tháng mùa Đông,” Se Sẻ phấn khởi kể.

Ngoài ra, Se Sẻ cũng xem nhiều chương trình thể thao, và còn thích đan và móc áo.

Cô gái trẻ cũng chia sẻ chính gia đình là niềm khích lệ to lớn trong việc học và đam mê của mình.

“Em thường nói chuyện và đi chơi với gia đình. Họ luôn ở bên em và hỗ trợ em rất nhiều. Đặc biệt em trai là người bạn thân nhất của em,” Se Sẻ vui vẻ nói.

Cha em hiện là giáo sư Tài Chính, trưởng khoa Tài Chính Kế Toán của đại học Westfield University, Massachusetts. Còn mẹ là giáo viên trung học Avon High School.

Nối tiếp truyền thống gia đình, tương lai Se Sẻ cũng muốn trở thành giáo sư đại học để hỗ trợ các sinh viên trong lĩnh vực tài chính và để nghiên cứu những câu hỏi chưa được giải đáp.

Em cũng khuyên các bạn học sinh, sinh viên đang hoang mang với nghành học rằng điều quan trọng là học và làm việc mình đam mê.

“Chúng ta phải biết điều mình muốn là gì, khi đó chúng ta mới không mông lung mà tự tin theo đuổi nó,” em bộc bạch.

“Se Sẻ Nguyễn” (thứ ba từ trái) cùng những người bạn cùng đi chơi và trượt tuyệt để giải tỏa căng thẳng. (Hình: Se Sẻ Nguyễn cung cấp)

Em cũng cho biết thêm rằng mới đầu muốn trở thành bác sĩ nên học Y Khoa năm đầu đại học. Dần dần nhận thấy mình có đam mê và thích hợp với tài chính hơn nên em mạnh dạn thay đổi.

Theo Se Sẻ, nếu muốn hạnh phúc thì nên theo đuổi đam mê, làm điều mà mình thích và thoải mái chứ đừng nghe theo sự áp đặt của người khác vì hạnh phúc bản thân là trên hết.

“Nếu chúng ta có ý chí và đam mê thì chuyện gì cũng có thể làm được,” Se Sẻ Nguyễn chia sẻ. [đ.d.]

Liên lạc tác giả: nguyen.nhien@nguoi-viet.com

Phát giác thi thể 1 phụ nữ Ý ngồi chết trên ghế từ hơn 2 năm

Phát giác thi thể 1 phụ nữ Ý ngồi chết trên ghế từ hơn 2 năm

February 10, 2022

COMO, Ý (NV) – Nhà chức trách xác nhận đội cứu hỏa thành phố Como, Ý, tuần qua tìm thấy thi thể một người phụ nữ 70 tuổi, trong tư thế đang ngồi trên ghế tại nhà riêng gần Lake Como, phía Bắc nước Ý.

Theo bản tin của đài truyền hình SkyTg24, trong hệ thống CNN, hôm Thứ Hai, 7 Tháng Hai, thì kết quả giảo nghiệm cho thấy bà có thể đã chết vào năm 2019. Người phụ nữ này tên Marinella Beretta, bà sống một mình trong nhà.

Nhà dọc theo bờ hồ Lake Como, Ý. (Hình minh họa: Brigitte Hagemann/AFP via Getty Images)

Đội cứu hỏa phát hiện thi thể của bà sau khi nhiều người phàn nàn rằng một cái cây trong vườn nhà bà Beretta bị đổ và cây cối mọc um tùm.

Sau khi thông báo cho gia đình, vẫn chưa có người thân nào đến nhận thi thể. Cảnh sát đang tìm kiếm xem bà Beretta còn bất kỳ người thân nào hay không.

Hiện tại thi thể của bà vẫn giữ tại nhà xác và chưa công bố ngày tổ chức đám tang.

Ông Mario Landriscina, thị trưởng Como, thông báo chính quyền địa phương sẽ lo liệu đám tang bà Beretta và mời dân cư trong khu vực đến tham dự. Ông cho biết bà Beretta không nằm trong danh sách nhận hỗ trợ từ các dịch vụ xã hội ở địa phương.

Trên Facebook, bà Elena Bonetti, bộ trưởng Gia Đình Và Bình Đẳng của Ý, bày tỏ sự tiếc thương về cái chết cô đơn của bà Beretta.

“Tưởng nhớ cuộc đời bà Beretta là trách nhiệm của cộng đồng với mong muốn duy trì sự đoàn kết. Chăm sóc lẫn nhau là việc làm của gia đình, của các tổ chức và của mỗi công dân. Để không một ai phải chịu cảnh cô đơn,” bà chia sẻ. (V.Giang)

Cộng đồng gốc Việt tại Mỹ: Tổn thương và sa sút trí nhớ sau chiến tranh VN (BBC)

Cộng đồng gốc Việt tại Mỹ: Tổn thương và sa sút trí nhớ sau chiến tranh VN

  • Huyền Trân
  • BBC News Tiếng Việt

8 tháng 2 2022

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Thuyền nhân Việt Nam chờ được giải cứu vào năm 1978

Lần đầu tiên có một nghiên cứu về mối liên hệ giữa chấn thương từ chiến tranh Việt Nam với sa sút trí tuệ (dementia) trong cộng đồng người Việt đến Mỹ sau 1975. Đây là cộng đồng gốc Á đông thứ 4 tại Mỹ hiện nay với hơn 2 triệu người.

Phó Giáo sư Oanh Meyer, chuyên ngành Thần kinh học từ Đại học California-Davis, chủ nhiệm đề tài nghiên cứu, từng trực tiếp chứng kiến căn bệnh sa sút trí tuệ (dementia) và triệu chứng bị ảo tưởng (paranoia) này xảy ra với mẹ – bà Anh Lê, hơn 70 tuổi – một người tới Mỹ vào năm 1975.

“Mẹ tôi nói rằng bà rất lo lắng khi thấy những người lính Việt Cộng đứng bên ngoài cửa sổ, luôn cảm thấy sợ hãi khi cho rằng những người lính này đang muốn làm hại gia đình mình.” Phó Giáo sư Oanh Meyer nói với BBC.

Đôi khi bà Anh Lê nói con phải nghỉ học vì trường học bị ném bom và mọi người phải trốn dưới gầm bàn.

NGUỒN HÌNH ẢNH,OANH MEYER

Chụp lại hình ảnh,

Phó Giáo sư Oanh Meyer (trái) và mẹ mình, bà Anh Lê

Từ trải nghiệm của bản thân và được biết đến nhiều trường hợp khác cũng mắc chứng bệnh giống bà Anh Lê, từ năm 2013, Phó Giáo sư Oanh Meyer bắt đầu phỏng vấn những người chăm sóc các bệnh nhân người Mỹ gốc Việt bị sa sút trí tuệ để có chương trình giúp họ hồi phục.

Cô đã luôn nghe được những câu chuyện về tổn thương sau chiến tranh Việt Nam trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt.

‘Quá khứ ám ảnh’

Một trong những người mà Phó Giáo sư Oanh Meyer phỏng vấn là bà Quyên Vương, 57 tuổi, Giám đốc Điều hành International Children Assistance Network (ICAN) hiện đang sinh sống tại San Jose, Mỹ.

Bà Quyên Vương rời Việt Nam đến Mỹ vào năm 1981 bằng con đường vượt biên. Khi đó, bà chỉ mới 16 tuổi, ra đi cùng em nhỏ mới 11 tuổi.

Cho đến tận hôm nay, bà Quyên cho biết khoảng thời gian sống 4 tháng ở một trại tị nạn trên đảo Pulau Bidong (Malaysia) vẫn in sâu trong tâm trí.

“Dù ở trong trại tị nạn có 4 tháng nhưng tôi thật sự hiểu cảm giác của một đứa trẻ mồ côi. Mỗi ngày Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc phát một bịch thực phẩm có chút gạo, khô, muối đủ ăn. Ở trại tị nạn, ai có tiền thì mua cá hay rau cải của người dân địa phương trên đảo. Đói thì không đói nhưng buồn thì rất buồn”, bà Quyên nói với BBC News Tiếng Việt.

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Trẻ em tị nạn Việt Nam trên đảo Pulau Bidong (Malaysia)

Bà Quyên cho biết khi mới qua Mỹ, bà từng có ý định nghỉ học để đi làm giúp gia đình có tiền trả tiền nhà.

“Sau khi qua Mỹ thì gia đình tôi rất nghèo, bị thiếu tiền trả tiền nhà, cả một sự khủng hoảng, khác với trước năm 1975 khi gia đình cũng đủ ăn.”

Bà cho biết stress, nặng nề, căng thẳng vào thời điểm mới đến Mỹ “đến từ mọi hướng” và “vô cùng mệt mỏi” như đi làm 30 giờ một tuần lúc học trung học.

“Cũng may lúc đó mình còn trẻ, sức chịu đựng còn dai thì mình dễ quên. Như mỗi tuần đến nhà bạn ăn phở, bún bò rồi mình cũng quên. Thế nhưng trong độ tuổi ngũ tuần, tôi thấy bắt đầu thấm mệt và có dấu hiệu quên.”

“Khi qua Mỹ thì nhu cầu phải sống còn quá mạnh cho nên mình gạt qua mọi sự bầm dập. Cho đến bây giờ khi mình lớn tuổi rồi thì mới thấm mệt và những stress, mental health [sức khỏe tâm thần] mới xuất hiện”, bà Quyên nói.

‘Tổn thương phổ biến’

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Những người tị nạn Việt Nam ra đi vào cuối những năm 1970 trên các con tàu gỗ

Theo Phó Giáo sư Oanh Meyer, nhiều người, giống như bà Quyên Vương, đã kể lại việc các thành viên trong gia đình mình bị những tổn thương tâm lý nặng nề từ chiến tranh Việt Nam do chứng kiến người thân hay bạn bè bị mất tích, tàu chở người tị nạn bị hải tặc tấn công hay hãm hiếp.

“Một người đang chăm sóc vợ ở tuổi 80 tại Mỹ kể lại với tôi rằng ông đã bị đi học tập cải tạo và khi đó vợ ông phải ở nhà một mình chăm sóc gia đình. Ông cho rằng vợ mình đã bị sa sút trí tuệ từ những tổn thương khi đó”, Phó Giáo sư Oanh Meyer nói với BBC News Tiếng Việt.

“Qua việc nói chuyện với gia đình những người Việt Nam và cả câu chuyện của gia đình mình, thì tôi thấy có sự liên quan giữa rối loạn stress sau sang chấn (PTSD) và tổn thương (trauma) và bệnh sa sút trí tuệ (dementia). Và cho đến nay không có nghiên cứu nào được thực hiện đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt”, Phó Giáo sư Oanh Meyer nói với BBC

“Cụ thể là chưa có nghiên cứu nào chỉ ra mối liên hệ những áp lực (stress), những tổn thương tâm lý thời trẻ có liên quan đến bệnh sa sút trí tuệ (dementia) ở tuổi già hay không? Cách căn bệnh này xuất hiện ở cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Tôi muốn nghiên cứu về mức độ ảnh hưởng đó.”

NGUỒN HÌNH ẢNH,OANH MEYER

Chụp lại hình ảnh,

Nghiên cứu của Phó Giáo sư Oanh Meyer được thực hiện trên những người Mỹ gốc Việt từ 65 tuổi trở lên

Bắt đầu từ năm 2021, nghiên cứu của Phó Giáo sư Oanh Meyer đã nhận được khoản tiền tài trợ trị giá 7,2 triệu đôla Mỹ cho thời hạn 5 năm từ Viện Quốc gia về Lão hóa Hoa Kỳ (National Institute on Aging) để nghiên cứu nhóm người lớn tuổi ở San Jose, Sacramento và Santa Clara, thông qua phỏng vấn.

Đối tượng nghiên cứu là những người từ 65 tuổi trở lên là người Việt hoặc người Mỹ gốc Việt, sống tại Bắc California, nói tiếng Việt hoặc tiếng Anh, nhập cư từ Việt Nam.

“Hy vọng trong tương lai chúng ta có thể nhìn vào những thay đổi và dịch chuyển trong mô hình dân cư và thấy bệnh sa sút trí tuệ cũng thay đổi theo thời gian”, theo Phó Giáo sư Oanh Meyer.

Một số yếu tố khiến người Mỹ gốc Việt có nguy cơ mắc suy giảm nhận thức (cognitive impairment) cao được cho bao gồm chiến tranh và di cư, khủng hoảng tâm lý, khó khăn thời niên thiếu, trầm cảm, huyết áp cao, và bệnh tiểu đường.

NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES

Chụp lại hình ảnh,

Người tị nạn Việt Nam trên đường từ Nhật Bản sang Mỹ vào năm 1975

“Cộng đồng người Mỹ gốc Việt có những điểm khác biệt so với các cộng đồng người tị nạn khác tại Mỹ. Nếu chúng ta hiểu được các nhân tố ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần thì sẽ có những chương trình can thiệp sớm giúp giảm nguy cơ bệnh sa sút trí tuệ (dementia) hay mất trí nhớ (memory loss) đặc biệt đối với cộng đồng người tị nạn hay nhập cư” Phó Giáo sư Oanh Meyer cho biết.

Hiện nay nhóm nghiên cứu vẫn đang trong quá trình thu thập dữ liệu và số người cần được phỏng vấn là hơn 500 người Mỹ gốc Việt trong vòng 2 năm tới.

Phó Giáo sư Oanh Meyer cho biết vào năm 2018 đã có một nghiên cứu về mối liên hệ giữa rối loạn stress sau sang chấn (PTSD) và bệnh sa sút trí tuệ của Giáo sư Rachel Whitmer từ Đại học California-Davis thực hiện đối với các thành viên hệ thống chăm sóc y tế. Và một kết quả quan trọng thu được đó là người lớn tuổi bị PTSD có nguy cơ bị sa sút trí tuệ cao hơn 70% với người không bị PTSD.

Nhiều người Việt Nam cho rằng sa sút trí tuệ (dementia) là một phần bình thường của quá trình lão hóa, nhưng đây là suy nghĩ sai.

“Sa sút trí tuệ (dementia) không phải là một phần bình thường của quá trình lão hóa (ageing). Ví dụ bạn có thể quên để quên chìa khóa nhưng nếu không biết chìa khóa dùng để làm gì là dấu hiệu bất thường”, Phó Giáo sư Oanh Meyer nói thêm.

Sau khi chính phủ Việt Nam Cộng hòa sụp đổ vào năm 1975, khoảng 800.000 người Việt Nam vượt biên bằng đường biển trên những con tàu đủ mọi kích cỡ, trong đó thậm chí có tàu gỗ thô sơ, và sống hàng tháng hay hàng năm tại những trại tị nạn ở Philippines, Malaysia…trước khi sang Mỹ hay nước khác. Họ được gọi là ‘thuyền nhân Việt Nam’.

Trong một bài viết của BBC News năm 2019, Hanh Trần, một thuyền nhân kể lại đã chen chúc cùng 86 người khác trên một con tàu dài 11 mét vào năm 1979 và gặp những tên hải tặc Thái Lan, bị tàu quân sự của Malaysia bắn và hải quân Singapore xua đuổi, gặp bão trước khi may mắn đến được một hòn đảo trên một con tàu rách nát.

“Chúng tôi rất sợ Cộng sản. Nếu nói gì sai thì sẽ bị mời lên đồn công an và không bao giờ trở về”, Hanh Trần hiện đang sống tại Anh nói với BBC năm 2019.

Không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng… rất nhiều tiền

Không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng… rất nhiều tiền

Bởi  AdminTD

Phạm Quang Tuấn

10-2-2022

Những gì không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng… rất nhiều tiền.Đây là phương châm của Trung Cộng, và họ áp dụng thành công rực rỡ.

Ở VN, họ mua được quan chức. Ở Úc, họ mua được dân biểu. Khắp thế giới, họ mua được đại học (bằng viện Khổng Tử). Và ở Mỹ, họ mua được cái quý giá nhất: thần tượng (idol).

Thật vậy, khó chối cãi rằng Eileen Gu – Cốc Ái Lăng – là thần tượng, siêu thần tượng, không những của Tàu mà của cả thế giới. Xinh đẹp như thiên thần, làm người mẫu cho những công ty sang trọng nhất, học giỏi, đàn giỏi, vô địch thể thao thế giới. Cô em là tiêu biểu “All American Girl” nhưng, dù sinh ở Mỹ, lớn lên ở Mỹ, học ở Mỹ, huấn luyện thể thao ở Mỹ, ở tuổi 15 cô em đã quyết định từ nay tranh giải cho Trung Cộng.

Eileen Gu tại Olympic Bắc Kinh 2022. Gu sinh ra và lớn lên ở Mỹ, mang quốc tịch Trung Quốc, thi đấu cho đội TQ. Nguồn ảnh: Newsweek

Có nghĩa là ở thế vận mùa đông kỳ này, có thể Mỹ sẽ mất ba huy chương vàng và Tàu sẽ được 3 huy chương đó. Có nghĩa là cô em sẽ giúp Tàu vượt Mỹ SÁU huy chương.

Thi đấu xong, cô em sẽ về Mỹ học ĐH Stanford. Ở Mỹ.

Dĩ nhiên cô em được phỏng vấn rất nhiều. Một điều kiện cô em đưa ra cho mọi phóng viên là: ĐỪNG HỎI GÌ VỀ CHÍNH TRỊ. Nên nhớ, đây là thốt ra từ một thiếu nữ Mỹ!

Tôi không kết tội em. Vì tất cả các chuyện đã xảy ra không phải là lỗi của em, mà là của bà mẹ. Một người Trung Quốc qua Mỹ du học, đẻ con, vì lý do gì đó con mang họ mẹ và sống với mẹ. Người cha không bao giờ được nói tới. Đương nhiên người mẹ này phải có một ảnh hưởng rất lớn.

Vì những người mẹ như thế này, người Mỹ gốc Tàu – và người Mỹ gốc Á nói chung – sẽ phải chịu thêm sự kỳ thị, dè bỉu của những người Mỹ khác. Họ sẽ coi là dân Tàu là những kẻ vô ơn bạc nghĩa. Nuôi ong tay áo.

Chắc là nghe lời mẹ, Eileen nói rằng cô đã chọn lựa như vậy để khuyến khích thể thao mùa đông ở Tàu. Nhưng đâu cần phải làm vậy? Đấu thủ tennis Emma Raducanu (Anh), cũng mang dòng máu Tàu, được ái mộ và rất có ảnh hưởng ở TQ mà đâu cần phải lấy quốc tịch và thi đấu cho Tàu?

Phạm Đoan Trang được Anh, Canada trao giải thưởng dù đang bị cầm tù

Phạm Đoan Trang được Anh, Canada trao giải thưởng dù đang bị cầm tù

February 11, 2022 

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chính phủ Anh và Canada trao giải thưởng “Tự Do Truyền Thông 2022” (Media Freedom 2022) cho blogger, nhà báo tự do Phạm Đoan Trang – người đang bị chính quyền Cộng Sản Việt Nam giam cầm.

Trang web của Bộ Ngoại Giao Anh hôm 10 Tháng Hai cho biết, tại Hội Nghị Tự Do Báo Chí ở Tallinn, Estonia, trong cùng ngày, Quốc Vụ Khanh Anh Lord Ahmad – người cũng là đại diện thủ tướng Anh – và Ngoại Trưởng Canada Melanie Joly, thông báo việc trao giải thưởng này.

Chân dung bà Phạm Đoan Trang trên trang Twitter Bộ Ngoại Giao Anh. (Hình: Twitter Foreign, Commonwealth & Development Office)

Bà Trang, tác giả cuốn “Chính Trị Bình Dân,” bị một tòa án ở Hà Nội tuyên phạt chín năm tù với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” sau một phiên xử chóng vánh diễn ra hồi Tháng Mười Hai, 2021.

Hôm 11 Tháng Hai, thông cáo báo chí do Đại Sứ Quán Anh tại Việt Nam phát đi cho hay: “Bà Trang được biết đến là tác giả những cuốn sách về dân chủ và các bài báo về xã hội dân sự và giới bất đồng chính kiến ở Việt Nam. Là một người ủng hộ nhân quyền và pháp quyền, bà Trang còn được biết đến là người viết về các vấn đề môi trường quan trọng. Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới đã trao Giải Tự do Báo chí cho bà Trang năm 2019 để ghi nhận sự đóng góp này.”

Bà Melanie Joly, ngoại trưởng Canada, được dẫn lời: “Các nhà báo đóng vai trò thiết yếu trong bất kỳ nền dân chủ nào bằng cách đề cập các vấn đề quan trọng của thời đại chúng ta. Thay mặt cho tất cả người dân Canada, tôi xin trân trọng cảm ơn sự can đảm và quyết tâm của bà Trang trong việc thể hiện quyền của nhà báo. Canada sẽ tiếp tục đấu tranh cho tự do báo chí rên toàn thế giới.”

Thông cáo của Sứ Quán Anh cũng đưa nhận định: “Nền dân chủ đang bị tấn công trên khắp thế giới, và những nhà báo rọi đèn vào những góc tối đó đang phải trả một giá đắt.”

Trước giải thưởng nêu trên, hồi trung tuần Tháng Giêng, bà Trang được một tổ chức ở Geneva, Thụy Sĩ, trao giải thưởng nhân quyền Martin Ennals 2022.

Blogger, nhà báo tự do Phạm Đoan Trang tại phiên tòa hôm 14 Tháng Mười Hai, 2021. (Hình: Phạm Kiên/Thông Tấn Xã Việt Nam)

Ban tổ chức giải thưởng này đặc biệt nhắc đến những sáng kiến truyền thông độc lập của bà Trang, bao gồm Luật Khoa tạp chí và nhà xuất bản Tự Do. Theo họ, trong một quốc gia độc đảng như Việt Nam, những tổ chức độc lập này đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người khác cùng lên tiếng vì nhân quyền, và đó cũng là lý do khiến bà Đoan Trang trở thành mục tiêu trấn áp của chính quyền.

Ông Trịnh Hữu Long, người đồng sáng lập Luật Khoa tạp chí, viết trên trang này: “Giải thưởng Martin Ennals gửi đi thông điệp mạnh mẽ và rõ ràng đến chính quyền chuyên chế của Việt Nam, và quan trọng hơn là đến người dân Việt Nam, rằng những gì Trang đã làm là đúng đắn, và cộng đồng quốc tế đứng về phía bà ấy.”

Trang Luật Khoa cũng cho biết thêm, bà Trang vẫn đang bị giam tại Hà Nội, không được phép gặp gia đình và không được điều trị y tế trong khi sức khỏe ngày càng giảm sút. (N.H.K) 

VỢ MỘT TỬ TÙ…

 

Lê Vi

VỢ MỘT TỬ TÙ…

Đây là bà Mai Thị Khuyên, vợ của tử tù Đặng Văn Hiến vụ nổ súng Đak Nông. Người phụ nữ này từ rừng sâu ra Gia Nghĩa (Đak Nông) lên xe đò tìm tới thủ đô tìm một tia hy vọng sống cho chồng. Chủ tịch nước đã chỉ đạo Bộ Công an, Viện kiểm sát ND Tối cao, Tòa án ND tối cao điều tra lại vụ việc.

Tôi nghe về bà ấy, gặp bà ấy và cảm nhận được những khốn cùng trong thân xác gầy gò, khổ sở ấy.

Chỉ là tôi thực sự ngưỡng mộ cách bà ấy đi tìm những hy vọng le lói để cứu mạng người đầu ấp tay gối của mình. Bà Nguyễn Thị Tồn năm xưa ra Huế gõ trống kêu oan cho chồng chắc cũng khốn khổ như bà Khuyên. Họ, đều có một tình yêu mãnh liệt với chồng, để vượt qua những sợ hãi cường quyền.

Một người bạn đời như vậy dễ có mấy ai?

Đạo nghĩa vợ chồng hay đạo nghĩa làm người đôi khi phải trải qua những đớn đau, khuất nhục, nhọc nhằn hay sự kém may mắn để kiểm chứng. Nói thêm một chút về Đặng Văn Hiến- chồng bà Khuyên- đó là một người cần cù, làm việc quần quật ngày đêm để nuôi vợ, nuôi con. Dân tiểu khu 1535 rất thương Hiến. Ngày Hiến đầu thú, dân mạn Bình Phước cũng tiễn đưa. Ngày xử Hiến ở sơ thẩm, phúc thẩm có nhiều người ở Tây Nguyên nhưng không phải chỉ Đak Nông tìm đến.

Hiến là hung thủ giết người, tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng Hiến không vì cướp của mà giết người, không ai có thể phủ nhận điều đó!

Bà Khuyên – vợ một tử tù – vợ của một kẻ giết người để bảo vệ những gốc điều vợ chồng họ trồng trước khi có công ty Long Sơn. Thậm chí, những gốc điều ấy, ngôi nhà tồi tàn ấy của họ còn có trước khi thành lập tỉnh Đak Nông (1/2004). Trước khi chồng của người đàn bà này nổ súng, suốt 8 năm trời gia đình họ nói riêng và những hộ dân ở tiểu khu 1535 nói chung bị đánh đập bởi những giang hồ đội lốt bảo vệ công ty, tài sản của họ bị cướp phá bao nhiêu lần chính họ cũng không còn nhớ rõ.

Bà Khuyên – vợ một tử tù – vợ của một kẻ giết người nhưng chính họ và rất nhiều hộ dân khác đã làm đơn khiếu nại, tố cáo suốt 8 năm những xã, huyện, tỉnh đều im lặng… Sự im lặng ấy đáng sợ và đáng kinh tởm quá! Nó khiến những phận người xuống tận cùng đáy xã hội.

Nghĩ về người đàn bà khốn cùng này mà cay đắng cho cái nghề cầm bút. Lần nào viết cũng thấy nỗi buồn…

MAI QUỐC ẤN

Khoa Học và Đời Sống: THỜI ĐẠI CỦA THIẾT BỊ Y KHOA TÂN KỲ

Khoa Học và Đời Sống: THỜI ĐẠI CỦA THIẾT BỊ Y KHOA TÂN KỲ

Tin vui 

Hôm thứ Ba vừa qua một bản tin ngắn được đăng trên trang web của Nasdaq cho hay hãng Neuralink, một hãng chuyên chế tạo các tế bào điện tử, hay còn gọi là các con “chip” điện tử, vừa tuyên bố họ đã thành công trong việc chế tạo một con “chip” điện tử có thể gài vào trong thân thể con người.

Loại “chip” này là loại “chip” theo kỹ thuật mới gọi là Artificial Intelligence, mà nói theo tiếng Việt là “bộ não nhân tạo”.

Nghe tên hãng Neuralink chắc ít ai biết tới. Ông chủ của hãng chính là Elon Musk, cũng là chủ nhân ông của hãng xe Tesla, và cũng là chủ hãng SpaceX. Anh chàng này coi vậy mà quá giỏi. Làm đủ thứ chuyện. Năm nay anh chàng 50 tuổi. Không chỉ thò tay vô kỹ nghệ xe hơi, anh chàng còn xía vô kỹ thuật không gian, và giờ đây là cả thiết bị y khoa, tiếng Mỹ gọi là Medical Device, mà thiết bị y khoa này không phải là những loại bình thường lâu nay, mà là thiết bị y khoa … tân kỳ.

Tại sao lại gọi là tân kỳ?

Lâu nay ngành Medical Device của Mỹ đã sáng chế, phát minh ra rất nhiều thứ để giúp chữa bịnh cho các bịnh nhân. Medical Device cũng nằm dưới sự quản lý của FDA, nhưng ít ai biết đến. Thường thì chúng ta chỉ biết các hãng dược phẩm bào chế ra thuốc men để trị bịnh này, bịnh kia, và chịu sự quản lý của FDA. Medical Device không bào chế thuốc, nhưng tìm tòi và sản xuất ra các thiết bị chữa bịnh, hay chẩn đoán bịnh.

Những năm gần đây, chúng ta thường nghe nói về chuyện bác sĩ “thông tim”, chữa trị các bịnh về tim, v..v… rất hay. Nhưng ít ai biết là nhờ các hãng Medical Device sáng chế ra các ống nhỏ còn hơn sợi dây, cỡ như mạch máu để bác sĩ đưa vào trong người bịnh nhân, nối các mạch máu, hay thông các mạch máu, v..v… Nhờ vậy mà cứu nhiều bịnh nhân bị nghẽn mạch máu, hay bị các động mạch vành tim chai cứng.

Những thứ này đã hay rồi, giờ lại có thứ tân kỳ hơn. Medical Device kết hợp với … kỹ nghệ tân tiến, của các con “chip” điện tử, hay các vi mạch điện tử trong các máy điện toán. Không những thế, các con “chip” điện tử đời nay đã tiến đến bậc được xem là “bộ não nhân tạo” (artificial intelligence) khi có thể nhận biết vạn vật xung quanh.

Và đó là chuyện mà Elon Musk đã làm. Trả lời phỏng vấn với báo Journal, Elon Musk cho biết Neuralink đang chờ sự chấp thuận của FDA cho thiết bị mới này. Theo Elon Musk, anh chàng mong rằng Neuralink sẽ là công ty đầu tiên có thiết bị đưa vào con người có thể giúp những người đã bị liệt, tủy sống đã bị hư, hồi phục trở lại hoạt động như người bình thường. Elon Musk cho biết thêm kết quả thử lâm sàng rất thành công. Neuralink đã thử trên những chú khỉ và thấy các chú khỉ này thậm chí còn có thể chơi … trò chơi điện tử (video games).

Chưa biết FDA sẽ chấp thuận hay không. Nhưng rõ ràng một thời đại tân kỳ mới đang đến trong lịch sử loài người. Từ những thiết bị như một cái ống nhỏ xíu được đưa vào trong mạch máu, đến những tế bào điện tử nhỏ tí xíu đưa vào trong lỗ tai thay cho màn nhĩ, rồi những giọt tinh thể nhỏ vào mắt thay cho những cặp kính lão, thì bây giờ sắp sửa đến những tế bào điện tử thay cho tế bào thần kinh của loài người.

Ảnh: quảng cáo của Neuralink cho thấy một computer nhỏ xíu để liên kết với bộ não con người được gắn ngay sau vành tai.

Ảnh lấy từ trang web The New York Times.

 Nguồn: Fb Quang An

 From: Do Tan Hung & KimBang Nguyen

https://www.businessinsider.com/neuralink-elon-musk-microchips-brains-ai-2021-2

Neuralink: Story of Elon Musk’s Brain Microchip Company

https://www.businessinsider.com › News

Dec 7, 2021 — Neuralink developing neural interface technology — a.k.a. putting microchips into people’s brains. The technology could help study and treat …

Người Việt hải ngoại vận động đề cử Phạm Đoan Trang cho giải Nobel Hòa bình

Người Việt hải ngoại vận động đề cử Phạm Đoan Trang cho giải Nobel Hòa bình

31/01/2022

Nhà báo Phạm Đoan Trang. Photo thevietnamese.org

Cộng đồng người Việt ở nhiều nơi đang vận động đề cử nhà báo – nhà hoạt động Phạm Đoan Trang cho giải Nobel Hoà bình vì những đóng góp nổi bật của cô trong việc đấu tranh giành quyền tự do, dân chủ cho người dân Việt Nam.

Dẫn chứng thông cáo báo chí của Uỷ ban Giải Nobel khi trao giải Nobel Hoà bình 2021 cho Maria Ressa và Dmitry Muratov về những đóng góp của họ để bảo vệ quyền tự do ngôn luận, Tuyên cáo chung của chiến dịch vận động đề cử cho nhà báo Phạm Đoan Trang nói cô xứng đáng là một ứng cử viên cho giải thưởng danh giá.

“Hy sinh cả tuổi thanh xuân để tranh đấu cho lý tưởng tự do, cô Phạm Đoan Trang xứng đáng được đề cử Giải Nobel Hoà Bình để đại diện cho tất cả những nạn nhân đã bị chế độ Cộng sản Việt Nam bức hại trong suốt 70 năm qua vì đã tranh đấu cho các quyền căn bản của con người”, tuyên cáo nói, sau khi tóm lược những thành quả nổi bật và các giải thưởng quốc tế về nhân quyền mà Phạm Đoan Trang đã nhận được trong suốt hơn 10 năm hoạt động, trước khi bị bắt giam vào ngày 6/10/2020.

Xứng đáng

Nhà văn Cung Thị Lan, Chủ tịch Văn bút Việt Nam Hải ngoại, nói với VOA rằng bà “ngưỡng mộ” nữ tác giả trẻ không chỉ vì sự can đảm và tài năng của cô.

“Phạm Đoan Trang đòi hỏi nhiều hơn, đó là tự do dân chủ cho toàn Việt Nam, chứ không phải tự do cho chỉ riêng Phạm Đoan Trang. Điều này rất khó. Đó là mục tiêu rất lớn, lòng khao khát cho cả dân tộc chứ không phải chỉ ích kỷ cho bản thân mình”, nữ nhà văn đang sống tại Mỹ nói về một trong những lý do khiến bà ủng hộ việc vận động đề cử cho Phạm Đoan Trang.

Bà Cung Thị Lan và tổ chức Văn bút Việt Nam Hải ngoại, chi nhánh của Văn bút Quốc tế, đã tổ chức rất nhiều hoạt động ủng hộ cho nhân quyền Việt Nam trong những năm qua. Bà cũng là người đã viết thư yêu cầu Phó tổng thống Kamala Harris trong chuyến thăm Việt Nam năm ngoái hãy đề cập đến vấn đề nhân quyền và đòi Hà Nội trả tự do cho Phạm Đoan Trang và các tác giả đang bị giam cầm khác.

Nói về gương mặt đại diện cho thế hệ cầm bút trẻ, nhà văn Cung Thị Lan cho biết: “Khi tôi theo dõi và đọc tiểu sử và những tác phẩm của từng cá nhân đấu tranh cho Việt Nam, tôi thấy mỗi người đều có những điểm tích cực mà mình thích. Nhưng với Phạm Đoan Trang, bản thân tôi thấy Phạm Đoan Trang xứng đáng được giải Nobel Hoà Bình. Thứ nhất, Phạm Đoan Trang là nữ. Ở tù đối với phụ nữ không phải là dễ, và những tác phẩm của Phạm Đoan Trang có tính chất thu phục lòng người. Đối với giải Nobel, không phải chỉ là cá nhân đó có tính can đảm mà ngòi bút của họ thu phục được người đọc. Tôi nghĩ điều đó đã đưa đến việc tất cả mọi người không phải chỉ cộng đồng người Việt, mà nếu theo dõi sẽ thấy trên thế giới, như vào trang Văn bút Quốc tế, Văn bút Anh, Văn bút Đức… thì sẽ thấy nhiều người trên thế giới ủng hộ tác giả Phạm Đoan Trang”.

Cùng chung nhận định với nhà văn Cung Thị Lan, bác sĩ Đỗ Văn Hội, đồng Chủ tịch Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại Việt Nam,nói với VOA rằng nữ nhà báo Phạm Đoan Trang khiến cho ông nể phục về sự can đảm và cả cách đấu tranh rất ôn hoà của cô.

Ông nói: “Những người tranh đấu là rất đáng nể phục rồi, dưới một chế độ lúc nào cũng bị đe doạ. Thứ hai, cô ấy tranh đấu rất ôn hoà. Và thứ ba, cô nói lên được tất cả những gì tranh đấu cho Việt Nam, vốn hiện không có tự do dân chủ, tự do ngôn luận. Mà cô ấy dám là những điều đó là tranh đấu cho tự do ngôn luận, xuất bản sách trong nước. Những cuốn sách rất ích lợi cho người dân tất cả mọi thời đại và bất cứ ở đâu”.

Mang lại hy vọng

Sinh ra sau năm 1975, Phạm Đoan Trang thuộc thế hệ được gọi là “lớn lên dưới mái trường xã hội chủ nghĩa”. Nhưng cô cùng với nhiều nhà hoạt động trẻ khác đã mang đến “niềm hy vọng” về một tương lai Việt Nam tốt đẹp hơn cho những người thuộc thế hệ trước, nhất là những người đã từng được sống và được thở bầu khí “tự do, dân chủ” ở miền Nam trước năm 1975, theo nhận định của BS. Đỗ Văn Hội.

“Trong môi trường XHCN thì đương nhiên ai theo chính quyền sẽ được hưởng lợi, còn ai đi ngược lại sẽ bị trù dập ghê lắm. Vậy mà cô Phạm Đoan Trang đã nói lên được theo lương tâm của nhân loại, chứ không phải chống đối gì cả, đó là tự do, dân chủ, nhân quyền. Nếu thế hệ trẻ tiếp nối được điều đó thì sẽ rất ích lợi cho đất nước của chúng ta”, BS. Hội bày tỏ với VOA.

Nhà văn Cung Thị Lan thì cho rằng có hai yếu tố đã làm nên một thế hệ trẻ “sáng suốt”, không rơi vào quỹ đạo “bị nhồi sọ” của hệ thống giáo dục XHCN. Đó là đặc tính “thông minh” của người Việt và sự phát triển của công nghệ, đặc biệt là sự xuất hiện của internet và mạng xã hội.

“Nhờ Internet và rất nhiều thông tin trên mạng, các em học hỏi, tìm hiểu và thấy rằng những điều học ở nhà trường hay những điều được tuyên truyền trong xã hội là hoàn toàn khác với những kiến thức mà các em tiếp thu được từ internet”.

Ngoài việc đồng thành lập Tạp Chí Luật Khoa chuyên phổ biến những kiến thức và thông tin về luật pháp, chính trị và nhân quyền, những tác phẩm gây tiếng vang của Phạm Đoan Trang như Chính trị bình dân, Phản kháng phi bạo lực, Cẩm nang nuôi tù… là những tác phẩm đã được Trang viết theo cách “bình dân” nhất, nhưng lại có khả năng “khai phóng” nhiều người, và trở thành những tác phẩm khiến cho nhà cầm quyền hoảng sợ, theo nhận định của Tuyên cáo chung.

Trong bức thư viết vào ngày 27/5/2019, hơn một năm trước khi bị bắt, Phạm Đoan Trang nói bà có ba tâm nguyện mong muốn cộng đồng thực hiện. Đó là vận động thông qua luật bầu cử mới, luật tổ chức Quốc hội mới; quảng bá các sách bà viết và biến việc bà đi tù trở thành cơ hội để giới dân chủ đàm phán với nhà nước; đòi thông qua luật bầu cử mới và luật tổ chức quốc hội mới.

Những đóng góp của Phạm Đoan Trang cho dân chủ – nhân quyền đã được nhiều tổ chức quốc tế ghi nhận qua các giải thưởng như giải Homo Homini của tổ chức nhân quyền People in Need ở Tiệp Khắc (2017), giải Nhân Quyền Việt Nam của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (2018), giải thưởng về Tự do báo chí của Tổ chức Ký giả Không Biên giới (2019) và gần đây nhất là giải thưởng Martin Ennals của tổ chức nhân quyền tại Geneve, Thuỵ Sĩ, đã được trao cho cô vào ngày 19/1/2022, sau khi Phạm Đoan Trang bị kết án tù 9 năm về tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Theo nhà văn Cung Thị Lan, một trong những tiêu chí quan trọng đối với các ứng cử viên của giải Nobel hoà bình là họ phải vượt ra khỏi nỗi sợ hãi, không bị ràng buộc hay ảnh hưởng bởi bất kỳ sự kiểm duyệt hay kiểm soát nào.

“Khi một nhà văn viết mà không sợ, nghĩa là viết đúng lương tâm, mục đích hướng thiện thì mới (xứng đáng) được giải Nobel. Tôi thấy có những nhà văn sợ rằng viết ra thì sẽ bị cái này cái kia. Mà sống trong xã hội ở Việt Nam thì làm sao mà không sợ được. Sẽ bị trực tiếp hoặc gián tiếp có những công kích. Nhưng đối với Phạm Đoan Trang, tôi thấy tôi phải ngưỡng mộ tác giả Phạm Đoan Trang, vì (trong hoàn cảnh) như vậy mà Phạm Đoan Trang dám nói và dám viết rằng chỉ muốn tự do, dân chủ cho toàn dân tộc chứ không phải tôi ra khỏi tù cho tôi. Điều đó rất thu phục tôi”.

Giữa bối cảnh các thế hệ cha anh, những người đã đổ xương máu cho lý tưởng tự do, dân chủ trong thời chiến đang dần qua đi, BS. Đỗ Văn Hội nói những tấm gương tranh đấu ôn hoà, can đảm và hiệu quả như Phạm Đoan Trang, chính là một tín hiệu “rất đáng mừng” cho tương lai của đất nước.

Chiến dịch vận động đề cử hiện đã nhận được rất nhiều ủng hộ từ các tổ chức và cộng đồng người Việt Nam ở nhiều nơi, bao gồm các tổ chức như Thanh Niên Canada Tranh đấu cho Nhân quyền tại Việt Nam, VietnAMPLIFY, Cộng đồng Người Việt Tự do Ottawa, Tổ chức Văn hoá Việt Ottawa, Canadian Vietnamese Network, Hội người Việt Nova Scotia, Voice Canada, Hội Người Việt Tư do Manitoba, Hội Cựu Quân nhân Quân lực VNCH – Ontario, Swiss Vietnam Committee COSUNAM, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam và hơn 30 tổ chức khác.

Tận cùng của nỗi đau

Tận cùng của nỗi đau

https://youtu.be/K0oyw2ZyjKM

Năm hết Tết đến, mọi người như hối hả để chia tay năm cũ với biết bao nhiêu nhọc nhằn cũng như chờ mong một mùa Xuân mới sáng sủa hơn !

Chợ về, tin chẳng vui hiện ra trước mắt !

Nhắn tin hỏi người anh em thì được biết sự ra đi của Cha Giuse quá đau đớn và cay đắng.

Cha ra đi để lại trong lòng những người ở lại nỗi thương tiếc vô vàn. Giáo Phận, Nhà Dòng, Giáo Xứ, Gia đình và những người thân quen đang nghẹn nghèo trước sự ra đi của Cha.

Đúng là ngày nào cũng có cái khổ của ngày đó ! Chả có ngày nào được an yên trước những sóng xô của cuộc đời.

Chả hiểu nỗi sao ngày nay sự dữ và sự ác nó lại lên ngôi đến như vậy.Chả hiểu người ta sẵn sàng sát hại người khác một cách dễ dàng đến như vậy.

Cha ra đi thật nhanh và thật vội. Cầu mong Cha được hưởng mùa Xuân vĩnh cửu trên quê Trời. Hẹn gặp nhau trong nước Trời để được hưởng mùa Xuân không bao giờ tàn úa.

Lm. Anmai, CSsR

…………………………………….

Xin cầu nguyện cho Cha Giuse, linh mục trẻ tài năng, hiền lành, thánh thiện thuộc dòng Đaminh… Với biết bao hoài bão, ước mơ phục vụ bà con nghèo tại nhà thờ Đak Mốt, Kontum. Cha bị tấn công khi đang ngồi tòa giải tội và đã ra đi đêm qua.

Linh mục GIUSE TRẦN NGỌC THANH, OP.

Sinh ngày 10 tháng 8 năm 1981.

Nơi sinh: Sài Gòn

Thụ phong linh mục: 04.8.2018

ĐANG PHỤC VỤ TẠI: Nhà thờ Đăk Mốt, Thị trấn Plei Kần, Ngọc Hồi, Kon Tum.