Ý hướng Xây Đời Mới

Ý  hướng  Xây  Đời  Mới

Trong Chương Trình Phát Triển Quận 6, 7, 8 Saigon (1965 – 1971)

Hồi tưởng của Đoàn Thanh Liêm

*     *     *

Vào khỏang tháng 6 năm 1965, một số thanh niên chúng tôi đang ở lứa tuổi 25 – 30 cùng hội họp bàn thảo với nhau liên tục trong nhiều ngày và cuối cùng chúng tôi đã đúc kết cuộc thảo luận thành một tài liệu lấy tên là Dự Án về một chương trình họat động xã hội, tài liệu này dài chừng 30 trang có nhan đề là :

“Phong Trào Xây Đời Mới

Chương Trình Phát triển Quận 8 Saigon”

Bản Dự Án này liền được đệ trình lên văn phòng của vị Chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung ương (tức là Thủ tướng Chính phủ) lúc đó do Tướng Nguyễn Cao Kỳ đảm trách.

Sau khi xem xét ít lâu, Tướng Kỳ đồng ý chấp thuận trên nguyên tắc mấy đề nghị của chúng tôi và chỉ thị cho Bô Thanh niên và Tòa Đô chính Saigon cùng đứng ra bảo trợ cho công việc thực hiện Chương Trình Phát Triển này.

Thế là vào khỏang trung tuần tháng 8 năm 1965 đó, anh em thiện nguyện chúng tôi bắt đầu cùng “xuất quân” xuống quận 8 là một địa phương tương đối nghèo túng và kém mở mang nhất tại Saigon thời ấy.

Sau một năm họat động, chương trình này đã mở rộng phạm vị họat động sang hai quận lân cận là quận 6 và quận 7. Và trong suốt 6 năm hăng say họat động (1965 – 1971), chương trình đã thực hiện được một số công trình xây dựng cụ thể đem lại sự thay đổi cải tiến rõ rệt trong nếp sống vật chất và tinh thần của người dân trong cả ba quận ở về phía Tây Nam thành phố Saigon.

Trong mấy năm gần đây, tôi đã có dịp tường thuật chi tiết về chương trình xây dựng này trong nhiều bài viết, nên trong bài này tôi khỏi cần nhắc lại những điều đã ghi ra trước đây nữa. Mà tôi chỉ xin nhắc lại cho rõ hơn về cái ý hướng tích cực góp phần vào công cuộc xây dựng Đời Sống Mới của lớp thanh niên thiện nguyện chúng tôi vào cái thời kỳ đất nước mình còn đang sôi động với cuộc chiến tranh tàn khốc cách nay đã gần 50 năm. Xin thật ngắn gọn trong vài mục như sau :

I – Không phải “Phong trào Xây Đời Mới” – mà là “Kế Hoạch Xây Đời Mới”

Mặc dầu như đã ghi ở trên, bản Dự Án đệ trình lên văn phòng Thủ tướng có viết rõ là “Phong trào Xây Đời Mới” như là một tổ chức thực hiện “Chương trình Phát triển Quận 8” – thì đến khi tra tay vào giai đọan hành động cụ thể tại địa phương, anh em chúng tôi lại không bao giờ nhắc đến danh xưng “Phong trào Xây Đời Mới” nữa.

Lý do là vì các anh em trong ban điều hành cho rằng danh xưng “Phong trào Xây Đời Mới” này dễ gây hiểu lầm nơi nhiều người coi như đây là một thứ tổ chức chính trị – chứ không phải là một chương trình thuần túy họat động xã hội nữa. Vì thế mà mọi họat động của nhóm anh em thiện nguyện chúng tôi – ngay kể từ lúc khởi đầu vào tháng 8 năm 1965 – thì đều được đặt trong khuôn khổ của một chương trình phát triển cộng đồng tại địa phương quận 8 mà thôi. Và chỉ sau một thời gian ngắn, qua những việc làm cụ thể có ích lợi rõ rệt cho đồng bào địa phương, thì chương trình đã bắt đầu tạo ra được sự tin tưởng của số đông người dân – để rồi từ đó mà tiến lên thêm bước nữa với những công tác có quy mô lớn lao rộng rãi hơn mãi.

Vì thế mà qua năm 1966, khi được phép mở rộng phạm vi họat động sang các quận 6 và 7, thì cơ cấu tổ chức cũng phải được nới rộng ra. Cụ thể là, ngòai Chương trình Phát triển Quận 8 rồi, thì lại có thêm hai đơn vị nữa, đó là : Chương trình Phát triển Quận 6 và Chương trình Phát triển Quận 7. Và ở trên cả ba Chương trình này là một cơ quan để phối hợp điều khiển – được anh em cho khai sinh dưới cái tên chính thức là: “Kế Hoạch Xây Đời Mới”.

Qua danh hiệu Kế hoạch Xây Đời Mới này, ta có thể thấy ngay được cái ý hướng Xây Đời Mới vẫn được duy trì như từ lúc ban đầu. Tức là mọi họat động nhằm cải thiện về gia cư, chỉnh trang các ngõ hẻm, đặt hệ thống thóat nước cho đến việc mở mang thêm trường học, tổ chức các lớp dậy nghề, chăm sóc về y tế vệ sinh công cộng v.v…- thì tất cả những công tác đó đều nhằm mục tiêu duy nhất là : Góp phần xây dựng cuộc sống mới tại địa phương sao cho mỗi ngày một thêm tốt đẹp, thoải mái tươi vui hơn mà thôi.

II – Vai trò làm “chất men, chất xúc tác” nhằm khơi động quần chúng tham gia vào công cuộc xây dựng ở địa phương.

Vì chủ trương theo đuổi công cuộc phát triển lâu bền tại hạ tầng cơ sở ở địa phương (at the grassroots), nên anh em chúng tôi phải kiên trì bám sát địa bàn họat động qua những cuộc tiếp súc tham khảo thường ngày với các vị thân hào nhân sĩ là những nhân vật có uy tín đối với đồng bào trong khu vực. Các vị này thường là giới giáo chức, giới tu sĩ của các tôn giáo, giới công tư chức đã về hưu và cả giới tiểu thương tiểu chủ của các cơ sở kinh doanh nhỏ v.v… Qua những cuộc tham khảo bàn luận với quý vị tôn trưởng như vậy, chúng tôi lần hồi mới đề ra được những công tác có ích lợi cụ thể thiết thực  để mời gọi bà con trong cộng đồng cùng ra tay chung sức với nhau – người góp công, kẻ góp của – mà thực hiện cho có kết quả tốt đẹp, đem lại sự cải tiến cho môi trường sinh họat của địa phương sở tại.

Làm việc sát cánh với bà con trong các xóm hẻm trong thời gian lâu dài, chúng tôi nhận ra được là nơi đâu, lúc nào thì cũng đều có những người có tấm lòng tốt luôn quan tâm đến việc giúp đỡ những người kém may mắn hơn mình – cũng như lưu tâm đến sự an vui của tập thể dân chúng ở địa phương nơi gia đình mình cùng sinh sống. Những người có thiện chí như thế chính là những nhân tố thiết yếu cho sự thay đổi của xã hội (essential agent for social change). Họ khôn ngoan tìm cách khuyến dụ lôi kéo thêm những bà con khác cùng tham gia vào công việc đem lại ích lợi chung cho cả tập thể cộng đồng. Và chỉ khi nào mà số đông bà con ở địa phương cảm nhận được cái nhu cầu cần phải cải thiện xã hội như thế nào đó (felt need), thì chính khối quần chúng nhân dân đông đảo đó họ mới hăng hái đem hết công sức ra mà thực hiện những công việc có ích lợi chung cho tòan thể cộng đồng.

Như vậy, vai trò chính yếu của mỗi thanh niên thiện nguyện chúng tôi là làm chất men, chất xúc tác (catalyst) được vùi trong môi trường quần chúng nhân dân – nhằm khơi động mọi người ý thức được cái nhu cầu cải tiến xã hội – và rồi tiếp theo là họ sẽ nhập cuộc tham gia vào công việc xây dựng cộng đồng cho thêm phần tốt đẹp hơn. Một anh bạn khi đến thăm và thấy công chuyện chúng tôi làm ở quận 8, thì anh đã phát biểu như thế này: “Các bạn đích thực là những người đang khơi động công trình phát triển cộng đồng ở địa phương này đấy” (nguyên văn tiếng Pháp :  Animateurs de développement communautaire).

Nói khác đi, điều chúng tôi thực hiện lúc đó, thì chính là khai mở ra cái quá trình gây lên men, gây ý thức và vận động quần chúng dấn thân tham gia vào công cuộc phát triển tòan diện ngay tại địa phương sở tại (mass fermentation, mass conscientisation, mass mobilization).

Linh mục Bernard Pineau có lần nói với tôi như sau : “ Luật sư Trần Văn Tuyên trong dịp gặp gỡ gần đây, có trao đổi với tôi về chuyện công tác xã hội các em đang làm ở Quận 8 – thì cả hai chúng tôi đều coi đó là một việc làm thật sự có ích. Rõ ràng đây là một thứ “micro-réalisation” (nguyên văn) rất thích hợp trong hòan cảnh chiến tranh hiện nay…”

III – Một số công trình xây dựng điển hình với giá trị lâu bền.

Trong những năm tháng họat động hăng say nhiệt thành sát cánh với bà con tại địa phương các quận 6,7 và 8 Saigon thời ấy, chương trình đã thực hiện được hàng mấy trăm những công trình xây dựng lớn nhỏ trong các lãnh vực chỉnh trang tái thiết gia cư, cải thiện hạ tầng cơ sở nơi các khu ổ chuột (slum areas), mở mang thêm trường học, tổ chức các lớp dậy nghề v.v… Anh chị em thiện nguyện viên phải chia nhau đến tham dự các phiên họp của ủy ban công tác nơi các xóm hẻm – hầu hết là hội họp vào ban đêm hay các ngày nghỉ thứ bảy, chủ nhật – vì chỉ lúc đó bà con mới có thời gian rảnh rỗi để tham gia sinh họat cộng đồng, sau khi đã làm xong công việc buôn bán hay ở sở làm.

Xin đơn cử một số công trình xây dựng điển hình mà hiện vẫn còn có giá trị thiết thực ở địa phương như sau.

1 – Trường Trung học Lương Văn Can khởi sự từ năm 1966 tại Quận 8.

Trường này được thành lập do sự vận động của số đông thân hào nhân sĩ trong quận 8 và được Bộ Giáo dục chấp thuận cho họat động với điều kiện địa phương phải lo xây dựng sao cho đày đủ cơ sở vật chất và trang bị bàn ghế cho các lớp học – trong khi Bộ cử giáo sư về lo việc giảng dậy. Như thế, đây là một thứ trường công lập để học sinh khỏi phải đóng học phí – nhờ vậy mà con em các gia đình nghèo túng ở địa phương mới có cơ hội học tiếp lên bậc trung học.

Vì thế mà ban đầu, trường có tên là “Trung học Cộng đồng Quận 8” – đây là lọai trường trung học đầu tiên ở miền Nam mà do người dân địa phương đứng ra xây dựng và thành lập, rồi được Bộ Giáo dục chấp thuận và cử thày giáo đến chăm lo phụ trách việc dậy dỗ. Sau này, trường đổi tên là “Trung học Lương Văn Can” và hiện vẫn còn họat động cho đến ngày nay. Và sau 47 năm họat động, thì tính ra đã có đến hàng vạn học sinh đã hòan tất chương trình học tập tại cơ sở này, và nhiều cựu học sinh Lương Văn Can nay đã trở thành ông nội, bà ngọai với tuổi đời trên dưới 60 nữa rồi.

2 – Cây cầu “Phát Triển” ngang qua rạch Ụ Cây, sau chợ Xóm Củi.

Rạch Ụ Cây là một con rạch nhỏ bề ngang chừng 40 mét, ngăn cách khu vực Xóm Đầm thuộc phường Hưng Phú với phường Xóm Củi là nơi thị tứ sầm uất nhất ở quận 8. Hằng ngày, có đến hàng ngàn người dân ở Xóm Đầm phải băng qua con rạch này để đến mua bán ở chợ Xóm Củi và học sinh thì qua học tại trường Tiểu học Xóm Củi. Mà họ phải trả tiền cho người chủ con đò nổi trên con rạch – chủ đò mỗi năm phải đấu thầu nơi Sở Tài chính của đô thành Saigon để được độc quyền khai thác dịch vụ chuyên chở ngang qua con rạch. Có gia đình vì nhu cầu mua bán ở chợ và con cái đi học, thì phải trả rất nhiều tiền cho việc đi qua con đò nổi này. Vì thế mà bà con bày tỏ sự mong ước có được một cây cầu bác ngang qua con rạch để vừa đi lại cho an tòan, thuận tiện, mà cũng vừa đỡ tốn tiền nữa.

Về phương diện kỹ thuật, việc xây cất một cây cầu nho nhỏ với bề rộng cỡ 2 mét và chiều dài chừng 50 – 60 mét, thì tương đối không phải là chuyện quá khó khăn. Nhưng cái khó là làm sao vận động để chánh quyền tại Tòa Đô chánh chấp thuận cho xây dựng cây cầu đó – và như vậy thì phải bãi bỏ chuyện đấu thầu – khiến cho ngân sách hàng năm của nhà nước mất đi một khỏan thu nhập đáng kể. Đó là chưa kể sự chống đối rất mạnh mẽ quyết liệt của người chủ con đò – vì họ không muốn mất đi một số lợi khá lớn cho cả gia đình, nói gì đến quyền lợi của giới có chức có quyền mà vẫn được người chủ con đò mua chuộc lấy lòng bằng đủ thứ lọai quà cáp này nọ.

Nhưng vì cần phải bảo vệ quyền lợi chính đáng của số đông bà con lao động như vậy, nên chương trình chúng tôi đã phát động một chiến dịch vận động rất mạnh mẽ rộng lớn để giới chức chính quyền thể theo nguyện vọng của đồng bào mà chấp thuận việc xây dựng cây cầu này. Và kết cục chính quyền đã đồng ý và dự án xây dựng cây cầu được thực hiện trong một thời gian thật ngắn. Và đó là căn nguyên của công trình được mang tên là Cầu Phát Triển như nhiều bà con tại khu Xóm Đầm ngày nay vẫn còn nhớ đến vậy.

3 – Khu tái thiết 1,200 căn nhà tại phường Cầu Tre Bình Thới, quận 6.

Trong vụ tấn công xâm nhập vào thành phố của quân đội cộng sản hồi Tết Mậu Thân năm 1968, thì có đến mấy chục ngàn căn nhà tại 3 quận 6,7, 8 bị phá hủy. Vì thế mà chương trình phát triển chúng tôi phải ưu tiên dồn mọi cố gắng vào công cuộc tái thiết thật quy mô mà được dàn trải ra đến trên 20 khu chỉnh trang tái thiết – do các gia đình nạn nhân cùng hợp nhau thành lập thành các Ban Tái thiết cho từng khu vực để điều hành công việc xây dựng thật khó khăn mệt nhọc này.

Khu tái thiết lớn nhất nằm trong địa hạt phường Cầu Tre thuộc quận 6, giáp ranh với quận Tân Bình Gia Định, phía sau ngôi chùa cổ Giác Viên, thì có đến trên 1,200 đơn vị gia cư. Cái khó trong việc này là khu vực đó không bị tàn phá bình địa, mà vẫn còn lại nhiều căn nhà còn nguyên vẹn hay chị bị hư hại nhẹ – thế nhưng vì cần phải mở rộng đường xá cho ngay ngắn tại khu tái thiết rộng lớn này, thì cần phải hy sinh đập bỏ hết số căn nhà đó đi, để mà xây dựng lại thành những lô nhà theo họa đồ chỉnh trang hòan tòan mới. Việc này, nếu chính các chủ nhân không tự nguyện cho đập bỏ, thì chương trình chúng tôi cũng không có phương cách nào mà bó buộc cưỡng ép họ được. Do đó mà chúng tôi chỉ có thể gợi ý cho Ban Tái thiết trong khu ráng tìm cách thuyết phục các vị chủ nhân đó thỏa thuận cho phá bỏ căn nhà của mình đi – với điều kiện họ được quyền ưu tiên chọn căn nhà ở lô mặt tiền hay căn bìa.

Và kết cục, sau chừng vài năm khu tái thiết Cầu Tre Bình Thới này đã được hòan tất tốt đẹp như ta còn có thể thấy ngày nay vậy.

*     *     *

Bài viết đã dài rồi, tôi chỉ xin ghi tóm tắt thêm một vài chi tiết thật ngắn gọn như sau :

*  Trong lòng khối quần chúng nhân dân, thì bất kỳ ở đâu, lúc nào cũng đều có sẵn một tiềm năng thật quý báu dồi dào phong phú – để có thể sử dụng vào công cuộc xây dựng và cải tiến xã hội về mọi mặt tại mỗi địa phương. Như vậy, vấn đề là người cán bộ xây dựng xã hội phải tìm ra đúng cái phương pháp để khơi động khai thác được cái kho tàng năng lựợng vô biên đó. Có làm được như vậy, thì mới mong phát huy được cái sức mạnh tổng hợp của quần chúng hầu thực hiện được những công trình có quy mô rộng lớn.

*  Chương trình phát triển ở các quận 6,7,8 Saigon mới chỉ là một thí điểm trong thời gian ngắn ngủi có 6 năm đó (1965 – 1971) – mà lại giữa cái thời chiến tranh ác liệt – thì cũng chỉ mới gặt hái được một số thành quả tương đối còn khiêm tốn hạn chế mà thôi.

* Tuy nhiên, chương trình này cũng đã có thể coi như là một chứng minh cho cái phương thức vận động quần chúng phấn khởi hăng hái tham gia nhập cuộc vào những dự án phát triển cụ thể thiết thực ở mỗi địa phương. Điểm đáng ghi nhớ tại đây là ở chỗ chương trình đã tìm cách đáp ứng đúng với nguyện vọng sâu xa cuả quần chúng là được sống an vui trong một xã hội trong đó phẩm giá của mỗi con người đều được tôn trọng đúng mức.

*  Cụ thể là cái ý hướng “Xây dựng Đời Sống Mới” đã được thể hiện thông qua nhiều công trình xây dựng cải tiến thiết thực – ngay tại nơi những xóm hẻm khuất nẻo nghèo túng, trong các khu nhà ổ chuột của tầng lớp người dân lao động cần cù lương hảo.

Và đây cũng là một minh họa cho vai trò của các đơn vị thuộc khu vực Xã hội Dân sự trong công cuộc xây dựng một cuộc sống tươi vui tốt đẹp cho chính khối quần chúng nơi những khu vực kém may mắn trong xã hội chúng ta vậy (the most underpriviledged areas)./

Costa Mesa California, trung tuần tháng Bảy năm 2013

Đoàn Thanh Liêm

Phụ   Lục

Vào giữa năm 1990, lúc tôi bị giam giữ tại trại B34 trong khu Tổng Nha Cảnh Sát cũ ở Saigon, thì nhân kỷ niệm năm thứ 25 ngày khởi sự của Chương trình Phát triển Quận 8 (1965 – 1990), tôi có làm mấy câu thơ để tặng các bạn cùng làm việc chung với nhau tại Chương trình này trong khuôn khổ của Kế Hoạch Xây Đời Mới (1965 – 1971).

Bài thơ gồm có 4 câu như sau đây. Xin được ghi lại để đính kèm bài viết có nhan đề “Ý hướng Xây Đời Mới trong Chương trình Phát triển Quận 6,7,8 Saigon (1965 – 1971)

Tặng các bạn Xây Đời Mới

Quận Tám năm xưa cùng Phát Triển

Ngày đêm lặn lội – vai sánh vai

Đời Mới ước mơ thời trai trẻ

Vẫn còn tươi nét – chẳng phôi phai.

Trại B34 Saigon

Tháng 8 năm 1990

Đoàn Thanh liêm

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM NHẬN ĐỊNH VÀ GÓP Ý DỰ THẢO 4 LUẬT TÍN NGƯỠNG, TÔN GIÁO

HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM
NHẬN ĐỊNH VÀ GÓP Ý DỰ THẢO 4 LUẬT TÍN NGƯỠNG, TÔN GIÁO

Kính gửi: – Ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội Nước CHXHCN Việt Nam,
– Ông Phạm Dũng, Trưởng ban Ban Tôn giáo Chính phủ,

Đáp lại yêu cầu xin góp ý cho bản Dự thảo Luật tín ngưỡng, tôn giáo (sau đây gọi tắt là Dự thảo 4), chúng tôi, Ban Thường vụ, nhân danh Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, xin có một số nhận định và đề nghị sau:

I. NHẬN ĐỊNH CHUNG

Bản Dự thảo 4 chưa làm rõ mục đích của luật, vì luật được tạo ra nhằm đảm bảo quyền con người, tạo sự bình đẳng cho các tổ chức, cá nhân có cơ hội đóng góp vào sự phát triển chung của đất nước, đem lại bình an cho xã hội cùng cộng đồng dân tộc.

Điều kiện tiên quyết đem lại bình an cho cộng đồng dân tộc là việc người dân chu toàn bổn phận làm người, – tu thân, tề gia, trị quốc, – phải mang tính thiên thời, địa lợi, nhân hoà. Thiên thời là thuận ý trời. Địa lợi là lợi cho truyền thống văn hoá đạo đức dân tộc. Nhân hòa là hoà với lòng nhân, lòng đạo của người dân.

Trong bản Dự thảo 4 có những điều luật chỉ nhằm mang lại quyền lợi cho nhà cầm quyền (như Điều 9, cùng những Điều nói về việc đăng ký…), mà quên đi quyền lợi của người dân, chưa làm rõ tư cách pháp nhân của các tổ chức tôn giáo.

Điều thiếu sót quan trọng nhất của Dự thảo 4 là không công nhận sự “tồn tại” hợp pháp của một tổ chức tôn giáo trước pháp luật Việt Nam, qua việc không công nhận tổ chức tôn giáo là một “pháp nhân” chiếu theo Điều 84-85 của Bộ Luật Dân sự 2005.

Nhìn chung, bản Dự thảo 4 đi ngược lại với quyền tự do về tín ngưỡng và tôn giáo, gây lo ngại nhiều hơn là đem lại sự bình an cho mọi người.

II. MỘT SỐ CHI TIẾT

Dự thảo 4 có rất nhiều Điều, khoản và những chi tiết bất cập, không nói lên được thiện chí của Nhà nước trong việc tôn trọng sự tự do tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. Ở đây chúng tôi chỉ nêu ra một số Điều, khoản và chi tiết đáng quan tâm nhất:

1. Điều 2 khoản 4 chưa giải thích rõ cụm từ “quy định của pháp luật” là như thế nào.

2. Điều 6 khoản 5b quy định quá chung chung và mơ hồ, vì có thể có những mâu thuẫn về đạo đức, luân lý giữa quan điểm của tôn giáo và chính sách của Nhà nước, như vấn đề phá thai, ly dị, hôn nhân đồng tính… Vì thế, không thể chấp nhận một sự cấm đoán ở điểm này.

3. Điều 15 của Dự thảo 4 liệt kê các hoạt động của tổ chức tôn giáo sau khi được cấp đăng ký hợp pháp. Trong các hoạt động này, thiếu hẳn những quyền để duy trì sự “tồn tại” của tổ chức tôn giáo. Trong khoản 1 chỉ công nhận việc “sửa chữa, cải tạo, nâng cấp công trình thuộc cơ sở tôn giáo”, nhưng lại không nói đến quyền sở hữu và sử dụng cơ sở.

4. Điều 18 Hiến chương Liên Hiệp Quốc và Điều 24 Hiến pháp Nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam (sửa đổi năm 2013) đều quy định: “Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo”. Vì vậy những người đang bị giam, giữ được đáp ứng nhu cầu tôn giáo theo quy định của Hiến chương Liên Hiệp Quốc và Hiến pháp.

5. Điều 9 và Điều 44 Dự thảo 4 là không khả thi, đòi hỏi này vô lý vì mâu thuẫn với Điều 2 khoản 2.

6. Điều 32: Hội nghị và đại hội của các tôn giáo không cần sự chấp thuận của cơ quan nhà nước có thẩm quyền, vì đây là việc nội bộ của các tổ chức tôn giáo.

7. Điều 38: Điều này là một bước thụt lùi so với Điều 23 của “Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo”, Điều 19 của Nghị định 22 và Điều 23 của Nghị định 92.

8. Điều 49: Đòi hỏi quá nặng nề và phiền toái. Chức sắc, chức việc, nhà tu hành, tín đồ tham gia hoạt động tôn giáo, khóa đào tạo tôn giáo ở nước ngoài là vấn đề thuần túy tôn giáo, không cần phải được sự chấp thuận của cơ quan quản lý nhà nước. Nhà nước không nên xen quá sâu vào công việc nội bộ các tôn giáo.

9. Điều 50 qui định khá mơ hồ: “tổ chức tôn giáo quốc tế” là gì? Thế nào là “tham gia tổ chức tôn giáo quốc tế”? Qui định mơ hồ sẽ gây khó khăn cho các hoạt động tôn giáo.

10. Điều 51 khoản 1: “…tổ chức tôn giáo… được tổ chức quyên góp, nhận tài sản hiến tặng, cho trên cơ sở tự nguyện…”. Điều này vẫn không nói đến hay hạn chế các hoạt động của tổ chức tôn giáo như: quản lý và sử dụng tài sản hay tài khoản ngân hàng, mua bán hay chuyển nhượng cơ sở tôn giáo theo nhu cầu thực tế…

11. Điều 52: Các tổ chức tôn giáo phải được tự do hoạt động trong các lãnh vực từ thiện, nhân đạo và không có hạn chế nào.

12. Điều 54: Phải hiểu như thế nào là “tài sản hợp pháp” khi các tổ chức tôn giáo chưa được công nhận tư cách pháp nhân?

13. Điều 66: Quy định về việc giải quyết khiếu nại, khiếu kiện, nhưng chỉ nói đến việc khiếu nại, khởi kiện quyết định hành chính, hành vi hành chính theo luật tố tụng hành chính. Việc tổ chức tôn giáo có quyền khiếu kiện tại toà án các cấp để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình không được đề cập: chẳng hạn khi bị lấn chiếm đất đai, cơ sở tôn giáo.

14. Chương X và chương XI không tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; hoàn toàn mang tính chất áp đặt quyền lực của Nhà nước lên các tổ chức tôn giáo, tạo kẽ hở cho cơ quan hành pháp lạm dụng quyền lực. Vì vậy, hai chương này tự mâu thuẫn với Điều 2 trong Dự thảo 4 cũng như với Hiến pháp năm 1992 và sửa đổi năm 2013.

III. KIẾN NGHỊ

Bản Dự thảo 4 đi ngược lại với Tuyên Ngôn Nhân Quyền Quốc Tế (Điều 18) và Hiến pháp Nước CHXHCN Việt Nam sửa đổi năm 2013 (Điều 24). Chúng tôi nhận thấy Dự thảo 4 này là một bước thụt lùi so với Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo năm 2004. Bản Dự thảo này tạo ra quá nhiều thủ tục rườm rà, nhiều cơ chế khắt khe, ràng buộc, khiến các sinh hoạt tôn giáo bị cản trở.

Vì vậy, chúng tôi đề nghị:
– Không đồng ý Dự thảo 4 Luật tín ngưỡng, tôn giáo.
– Soạn lại một bản Dự thảo khác phù hợp với xu thế tự do, dân chủ và mang tầm vóc của xã hội tiến bộ.
– Bản Dự thảo mới phải được tham khảo ý kiến từ các tổ chức tôn giáo. Đặc biệt, các tổ chức tôn giáo phải được công nhận tư cách pháp nhân và được pháp luật bảo vệ.

Tp. Hồ Chí Minh, ngày 04 tháng 05 năm 2015
TM. Ban Thường vụ Hội Đồng Giám Mục Việt Nam
Tổng thư ký
(đã ký)
+ Cosma Hoàng Văn Đạt SJ

ĐẾN NGUỒN TÌNH YÊU VÀ RA ĐI VỚI TÌNH YÊU

ĐẾN NGUỒN TÌNH YÊU VÀ RA ĐI VỚI TÌNH YÊU

Tác giả: Lm. Vinh Sơn, scj

Cv 10,2-26.34-35.44-48; 1Ga 4,7-10; Ga 15,9-17

Sau thế chiến lần thứ II, Nước Pháp có nhiều người vô gia cư, ăn xin các nơi… Cha Pierre (Abbé Pierre) giúp họ có công ăn việc làm, tìm chỗ ở…

Mùa thu 1949, cha Pierre đã cứu thoát Georges, một người đang cô đơn và thất vọng sau 20 năm tù khỏi ý định tự tử. Cha đề nghị anh về ở với mình để, cùng nhau, xây dựng nơi tạm trú cho những người bất hạnh khác. Từ đó, Cộng đoàn Emmaus ra đời và căn nhà nơi Cha trú ngụ biến thành trung tâm Emmaus đầu tiên.

Mùa đông buốt giá 1954 tại Pháp, lạnh đến 20 độ âm, Cha Pierre đã lên tiếng trên Radio Luxembourg báo động : ‘xin mọi người hay giúp đở vì một người đàn bà vừa chết cóng lúc 3 giờ sáng nay trên vỉa hè đại lộ Sépastopol, tay còn cầm án lệnh tòa cho phép trục xuất khỏi nhà… Để thảm trạng không tái diễn, từ đêm nay, những nhà có treo bảng ‘Trung tâm huynh đệ khẩn cấp’, các bạn đau khổ hãy vào đó ăn uống và ngủ nghỉ, tìm lại niềm hy vọng…

Trong 20 phút sau, người ta lần lượt kéo đến khách sạn Rochester, kệ nệ áo quần, chăn mền, trao các chi phiếu lẫn nữ trang… để cứu trợ.

Chiều đó, Cha lại lên tiếng kêu gọi các tình nguyện viên để chở những người bất hạnh đến nơi mà các lều vừa dựng lên hầu không một người lớn lẫn trẻ em phải ngủ trên vỉa hè qua đêm giá lạnh. Đúng 21 giờ như đã định, khoảng 500 xe cộ mới củ, tốt xấu đã có mặt để chở người vô gia cư, dưới sự điều khiển của Abbé Pierre. Từ đó, Cha đã là hình ảnh một ‘Linh mục bác ái chăm lo cho người vô gia cư’ trong lòng dân Pháp…

Đầu mùa đông bất thường đó, dựa vào các dự đoán khí tượng, Cha Pierre đã đề nghị Quốc hội biểu quyết một ngân khoản một tỉ francs để lo xây nhà cho người vô gia cư nhưng các dân biểu đã bác bỏ. Thế nhưng chỉ ba tuần sau, chính họ đã phải thông qua ngân khoản 10 tỉ để xây cất ngay 12.000 căn nhà cho người bất hạnh…

Và cứ thế, cha giúp đỡ anh chị em bất hạnh đầu đường xó chợ có công ăn việc làm để mưu sinh. Giúp các thanh niên lầm lỡ hội nhập… Các cuộc thăm dò dư luận quần chúng của Viện thăm dò dư luận quần chúng Pháp (Institut francais d’opinion publique) cho thấy Cha Pierre là người được dân chúng Pháp yêu thích nhất liên tục trong 17 năm liền, từ năm 1989 tới 2003, đến nỗi tới năm 2004 Cha phải xin rút lui, để nhường cho những người khác.

Khi người ta hỏi Cha Pierre : nếu mai đây ngài mất đi, người ta nên ghi lại điều gì về cuộc đời ngài. Cha trả lời liền không ngần ngại: “Xin đề trên mộ tôi câu nầy: nơi đây yên nghỉ của một người đã cố gắng yêu thương”. Sống tình yêu, trao ban tình yêu cho những người bất hạnh nhất như lệnh truyền của Chúa Giêsu : Yêu thương anh chị em chung quanh như Ngài đã yêu thương chúng ta.

Cha Pierre, đã sống yêu thương, được nuôi dưỡng bởi tình yêu như lời mời gọi của Chúa Kitô dành cho những ai bước đi theo Ngài: “Hãy ở lại trong Tình thương của Thầy” (Ga 15,9c). Dịch sát theo nguyên tự Hy lạp là: “hãy ở trong tình yêu vốn thuộc về Thầy” (xe lu Abel, Gl:ammaire du treo biblique 33r Rem.I), nghĩa là “trong tình yêu Thầy dành cho anh em”. Yêu Chúa Kitô, gắn bó với Ngài thúc đẩy theo mệnh lệnh của Ngài thực thi điều răn quan trọng nhất: “Ðây là điều răn của Thầy: anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12).

Tình yêu xuất phát từ nguồn – Thiên Chúa Cha như Thánh Gioan sau này đã định nghĩa: “Thiên Chúa là tình yêu” (1 Ga 4,16a), một tình yêu vô tận và không ngừng trao ban:

– Từ Chúa Cha qua Chúa Con như Chúa Giêsu đã nhấn mạnh: như “Chúa Cha đã yêu mến Thầy thế nào” (Ga 15,9a). Đức Giêsu nhiều lần nói về tình yêu của Chúa Cha dành cho Người (x. Ga 3,35; 5,20; 17,24). Chúa Cha cũng nhiều lần xác nhận điều này (x. Mt 3,17; 17,5)

– Rồi từ Chúa Con – Đức Giêsu đến môn đệ, như Ngài khẳng định: “Thầy cũng yêu mến anh em như vậy” (Ga 15,9b). Người môn sinh khám phá  và chiêm nghiệm: “Hãy ở lại trong Tình thương của Thầy” (Ga 15,9c).

–  Chính vì xuất phát nguồn từ nơi Thiên Chúa đến với nhau rồi lan ra giữa các môn đệ với nhau theo tiêu chuẩn mô phạm tình yêu của Thầy: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 15,12). Ở lại trong tình yêu và trung tín với lệnh truyền yêu thương của Người, môn sinh sẽ được “tràn đầy niềm vui” vì “ai ở trong tình yêu thì ở trong Chúa, và Chúa ở trong người ấy” (1 Ga 4,16b).

Từ ngữ trung tâm của lời Chúa truyền là “tình yêu” (tiếng Hy lạp: agape), và tình yêu cũng là từ chìa khoá của chuyển động tuần hoàn vòng tròn, A.Marchadour đưa ra một nhận xét: “Trong trường hợp này, hoàn trả và tặng đáp lễ, luật của tình yêu, luôn hướng về một đối tượng khác với người đã trao tặng. Sự đáp trả của Đức Giêsu đối với tình yêu của Chúa Cha lại hướng về các môn đệ. Cũng thế sự đáp trả của các môn đệ đối với tình yêu của Đức Giêsu dành cho mình lại hướng về anh em” (Tin Mừng theo thánh Gioan Centurion, trang 202).

Tình yêu trao ban cho anh em mà Đức Giêsu muốn người môn đệ thực hành luôn mang những đặc tính tiệm tiến:

– Yêu như Chúa yêu: “Thiên Chúa đã sai Con Một đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống… và sai Con Một Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1Ga 4,8.11). Tình yêu chia sẻ ấy đã được thánh Gioan tông đồ mô tả: “Căn cứ vào điều này chúng ta biết tình yêu là gì, đó là Đức Kitô đã phó mạng vì chúng ta” (1Ga 3,16), hãy yêu thương nhau như yêu như thầy chúng ta (x.Ga 15,12). Yêu tận cùng bằng hy sinh bản thân và cho đến chết.

– Yêu đến tận cùng như Chúa Giêsu dạy: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người thí mạng vì bạn hữu mình” (Ga 15,13). Ngài đã thực hiện chính sự hy sinh cao độ như các tông đồ xác tín: “Đức Kitô đã chết vì chúng ta” (Rm 5,6.8; x. Ep 5,2; 1Ga 3,16). Thánh Gioan diễn giải “Đức Kitô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em” (1Ga 3,16). Bằng việc làm cụ thể, đòi phải hy sinh, mà hy sinh càng lớn thì tình yêu càng sâu đậm, càng tha thiết.

– Tình yêu phải được thể hiện trong việc làm như Chúa Giêsu truyền là: “… các con giữ điều răn của Thầy” như Thánh Gioan sau này diễn giải: “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu nhau nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm” (1Ga 3,16-17).

Theo lời Chúa Giêsu đã mời gọi: “Hãy ở lại trong Tình thương của Thầy” (Ga 15,9), đó là cội nguồn của  tình yêu phát xuất từ Chúa Cha qua Chúa Giêsu tuôn chảy đến nhân loại và nhân loại trao cho nhau như Chúa Giêsu truyền, cho nên R.Tagore nói :

“Vạn sự đã do Tình yêu sáng tạo, vạn sự được Tình yêu nâng đỡ, vạn sự đi về tình yêu và đi vào trong tình yêu”

Vâng, tôi và bạn cùng tiến bước vào thế giới mang tâm tình:

“Chúng ta được đặt để vào trong trái đất này một không gian nhỏ bé, để chúng ta có thể học hỏi được việc mang lại những tia sáng của tình yêu” (William Blake).

Lm. Vinh Sơn scj, Sài Gòn

Từ nhà giam tới hành hung trên đường phố

Từ nhà giam tới hành hung trên đường phố

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2015-05-12

Ông Felix Schwarz, tham tán Chính trị và Nhân quyền đại sứ quán Đức đang thăm hỏi anh Nguyễn Chí Tuyến tại nhà riêng - hồi 10:45 ngày 12/05/2015.

Ông Felix Schwarz, tham tán Chính trị và Nhân quyền đại sứ quán Đức đang thăm hỏi anh Nguyễn Chí Tuyến tại nhà riêng – hồi 10:45 ngày 12/05/2015.

Ảnh: Lã Việt Dũng

Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến tại Hà Nội vào ngày 11 tháng 5 bị một nhóm người không quen biết bất ngờ tấn công hành hung trên đường vừa đưa con đi học về. Gần đây những người công khai lên tiếng vì quyền con người cũng như tham gia vào các hoạt động xã hội dân sự như anh Nguyễn Chí Tuyến bị tấn công đến thương tích do những thành phần côn đồ mà xuất xứ của họ có nhiều nghi vấn. Tình trạng này khiến dư luận công phẫn đặt câu hỏi ai là người chịu trách nhiệm trước hành vi xem thường luật pháp này?

Côn đồ lộng hành an ninh không có?

Một lần nữa dư luận bất mãn khi nhìn thấy bức ảnh chụp khuôn mặt đầy máu của anh Nguyễn Chí Tuyến. Những giòng máu chảy xuống trán xuống cằm cho thấy anh bị đánh bằng hung khí và những vết thương này trực tiếp gây cho người nhìn cảm giác mất tin tưởng vào hệ thống bảo vệ pháp luật của nhà nước khi bất lực trước các hành vi chà đạp luật pháp của chính những nhân viên của mình.

Tất cả các nạn nhân của côn đồ đều sẵn sàng tố cáo kẻ thủ ác nhưng do chính quyền khước từ vai trò điều tra nên mọi chuyện cứ lập đi lập lại một cách bình thường làm cho người bị hại không biết phải làm gì trước những kẻ được lệnh tấn công với tâm lý an toàn tuyệt đối.

Một người bạn của anh Tuyến tới nhà thăm anh sau khi anh ra viện cho biết:

-Sáng nay vào lúc 7 giờ rưỡi thì anh Tuyến có đưa con đi học khi quay trở về nhà để chuẩn bị đi làm thì có 5 người thanh niên đi trên hai xe máy, một xe chở ba còn xe kia chở hai người. Xe chở ba người họ chặn xe của anh Tuyến lại, họ nhảy xuống và lao vào họ đánh anh Tuyến.

Lúc đó anh Tuyến bất ngờ và không có cách nào phản kháng hay có một hành động nào chống trả. Ba người nhảy xuống đánh trước và hai người đi xe máy đàng sau dùng tuýp sắt vụt vào tay anh ấy và vết thương thâm tím ở tay bây giờ vẫn còn.

“ Sáng nay vào lúc 7 giờ rưỡi thì anh Tuyến có đưa con đi học khi quay trở về nhà để chuẩn bị đi làm thì có 5 người thanh niên đi trên hai xe máy, một xe chở ba còn xe kia chở hai người. Xe chở ba người họ chặn xe của anh Tuyến lại, họ nhảy xuống và lao vào họ đáng anh Tuyến

bạn anh Tuyến”

Khi chúng nhảy vào chúng đánh hội đồng anh Tuyến thì anh bị thương trên đầu dài 6 cm còn mũi khâu thì trong khi trong phòng tiểu phẩu thì mình và ngay cả người thân của anh Tuyến cũng không được vào nên không biết được bao nhiêu mũi khâu, mình hỏi họ họ cũng không nói. Còn chân tay mặt mũi thì bị đánh sưng tím, máu tụ lại trên mắt còn phía sau gáy sau tai phải thì bị thương nặng, thâm tím bây giờ động vào thì rất đau.

Anh Nguyễn Chí Tuyến được biết là một người hoạt động xã hội tích cực tham gia vào các cuộc diễu hành phản đối dự án chặt cây xanh của chính quyền Hà Nội. Tấn công anh Tuyến là thông điệp của côn đồ nhắn tới những người khác và người dân rất ngạc nhiên trước động thái im lặng bỏ qua kẻ phạm pháp của UBND thành phố Hà Nội.

Anh Nguyễn Chí Tuyến (tức Facebooker Anh Chí) đã bị 5 tên côn đồ dùng tuýp sắt vây đánh dã man, gây thương tích nặng nề, trên đường Ngọc Thụy (quận Long Biên, Hà Nội)

Anh Nguyễn Chí Tuyến (tức Facebooker Anh Chí) đã bị 5 tên côn đồ dùng tuýp sắt vây đánh dã man, gây thương tích nặng nề, trên đường Ngọc Thụy (quận Long Biên, Hà Nội)

Anh Tuyến chỉ là nạn nhân thứ ba, hai người trước là anh Sơn Tiến và blogger  Gió lang thang đã từng bị hành hung thô bạo. Gió lang thang tức Trịnh Anh Tuấn kể lại việc mình bị công an giả danh côn đồ tấn công như sau:

-Hôm đó sáng ngày 22 tháng 4 thì em trên đường đi mua một số đồ đạc cho con bé của em. Vừa ra khỏi nhà thì em phát hiên có 3 đối tượng theo dõi nhưng em không quan tâm vì không muốn gây kinh động cho họ. Tuy nhiên khi đến một đoạn cách nhà khoảng gần 1 cây số tới đường Cổ Lý thuộc địa hạt Long Biên thì em bị ba đối tượng này đạp xe ngã và lao vào đánh, đạp xe té xuống và lao vào đánh hội đồng rồi họ dùng gạch đập vào đầu em bị thương tích ở đầu và tay và các vết xướt trên cơ thể.

“ Đến một đoạn cách nhà khoảng gần 1 cây số tới đường Cổ Lý thuộc địa hạt Long Biên thì em bị ba đối tượng này đạp xe ngã và lao vào đánh, đạp xe té xuống và lao vào đánh hội đồng rồi họ dùng gạch đập vào đầu em bị thương tích ở đầu và tay và các vết xướt trên cơ thể

anh Trịnh Anh Tuấn”

Anh Sơn Tiến, từng bị tấn công với thương tật nặng nề cho biết việc anh và các bạn có ý định khởi kiện bọn côn đồ nhưng sự thật về cách làm việc của tòa án đã làm cho các anh do dự, anh nói:

-Chế độ này nó không bắt mình ra tòa nhưng mà nó dùng bạo lực dùng cách đàn áp những người đấu tranh dân chủ. Anh em chúng tôi sẽ họp bàn nhau làm đơn khởi kiện công an ra tòa án. Cái khởi kiện ấy thì tòa án nó cầm đơn của mình. Anh em đang muốn làm việc ấy nhưng mà đang bàn với nhau thôi chứ chưa bàn được.

Một trong các người bạn của phong trào bảo vệ cây xanh Hà Nội chia sẻ:

-Trước đây có Gió lang thang, tức là Trịnh Anh Tuấn bị đánh và tiếp theo là anh Nguyễn Chí Tuyến thì chắc chắn là bên phía anh em sẽ có một động thái nào đó phản ứng việc này. Nếu mà mình không có động thái phản ứng gì thì chắc chắn thời gian tới thì người tiếp theo trong việc Hà Nội chặt hạ cây xanh này sẽ bị bên phía thành ủy Hà Nội, nói thằng luôn là bên phía thành ủy Hà Nội, họ sẽ có các động thái đàn áp tiếp những người nhiệt tình có thể thu hút một số bạn trẻ thời gian vừa qua đang làm.

Ai trách nhiệm bảo vệ an toàn cho người dân ?

Trong một thể chế pháp trị, người dân được bảo vệ sự toàn vẹn thân thể và không một ai được quyền xâm phạm. Côn đồ tấn công anh Tuyến như muốn tận diệt kẻ thù cho thấy sự lộng hành trong hệ thống an ninh không còn giới hạn và người dân chính là nạn nhân trực tiếp bất kể họ là ai, nếu có ý định phản đối những sai trái của bộ máy.

Về trường hợp bị tấn công của Gió lang thang anh khẳng định vì mình đã tham gia phong trào Vì Một Hà Nội Xanh nên mới bị trả thù, anh cho biết:

“ Chế độ này nó không bắt mình ra tòa nhưng mà nó dùng bạo lực dùng cách đàn áp những người đấu tranh dân chủ

Anh Sơn Tiến”

-Từ khi đi bảo vệ cây xanh mà UBND Hà Nội thực hiện đề án chặt hạ 6.700 cây xanh trong nội đô Hà Nội thì có một phong trào phản đối đề án này để bảo vệ cây xanh. Một tháng trước khi bị đánh thì ngày nào cũng có đối tượng lạ mặt như an ninh theo dõi và rình rập quanh nhà cho đến ngày hôm đó thì họ hành hung em. Em nhận ra các đối tượng này là các đối tượng thường xuyên theo dõi rình rập trước cửa nhà em.

Anh Nguyễn Chí Tuyến cũng nằm trong danh sách côn đồ nhắm vào vì anh là người thường dẫn đầu các cuộc diễu hành và có những hành động được người dân chú ý khích lệ. Sau khi bị đánh anh chủ động tố cáo trước cơ quan chính quyền và nói rõ lý do bọn côn đồ tấn công mình:

-Khoảng 4 giờ chiều tôi chủ động đi ra phường Ngọc Thụy trình báo. Tôi tường trình sơ tình trạng xảy ra như chi tiết nào mà tôi quan sát được. Họ hỏi tôi có mâu thuẩn gay cấn gì với ai không thì tôi nói là tôi sống tại đây hơn 10 năm nay thì tôi không gây với bất cứ ai hay có hận thù gì với những người chung quanh cả.

Gần đây tôi có tham gia tuần hành phản đối việc chặt hạ cây xanh trong thành phố, tôi dẫn đầu người dân. Cứ mỗi Chúa Nhật thì có nhiều người người ta vây quanh nhà tôi trong đó tôi nhận ra có một số là công an quận Long Biên. Thế thì việc sáng nay người ta dùng hung khí người ta tấn công gây thương tích cho tôi như thế thì tôi thấy là có sự liên hệ với nhau tôi đề nghị họ phải tìm ra những kẻ đánh tôi cũng như những kẻ bao vây nhà tôi vào Chúa Nhật hàng tuần.

Một ngày sau khi bị tấn công tàn bạo, sáng 12 tháng 5 anh Nguyễn Chí Tuyến được một nhà ngoại giao Đức đến tận nhà để thăm hỏi và ghi nhận mọi việc vừa xảy ra. Anh Tuyến kể:

-Ông Felix Schwarz, tham tán Chính trị và Nhân quyền đại sứ quán Đức sáng nay ông ấy đến nhà tôi khoảng 10 hay 10 giờ rưỡi sáng gì đấy, lái xe của ông ấy đưa ông tới nhà thăm tôi. Ông có hỏi diễn biến vụ việc thì tôi cũng có nói chuyện cho ông ấy biết. Ông ấy nói là nắm vụ việc của tôi rồi ông ấy sẽ báo cáo cho Đại sứ quán Đức về việc nó như thế.

Những vụ tấn công người khác lập trường với chính phủ đang làm cho sự lên án nhân quyền ngày một nặng nề hơn. Báo chí thế giới đã bắt đầu râm ran về vai trò của côn đồ trong nỗ lực bịt miệng người dân không phải bằng nhà giam mà bằng bạo lực đường phố.

Tổng giám đốc RFA phát biểu tại Ngày Nhân Quyền Việt Nam 2015

Tổng giám đốc RFA phát biểu tại Ngày Nhân Quyền Việt Nam 2015

RFA

Untitled-1.jpg

Tổng giám đốc RFA Libby Liu phát biểu tại Ngày Nhân Quyền Cho Việt Nam tổ chức tại trụ sở Quốc hội Hoa Kỳ hôm 11/5/25015

RFA photo

Xin cảm ơn người bạn thân thiết của tôi, bác sĩ Nguyễn Quân và dân biểu Byrne cho những hoạt động không ngừng nghỉ của họ trong công cuộc kêu gọi sự quan tâm đến tình trạng nhân quyền ở Việt Nam.

Tôi rất vinh dự tham gia sự kiện này, cũng như tôi đã vẫn làm trong suốt 10 năm qua.

Tôi rất  vinh dự đại diện cho đài Á Châu Tự Do, một cơ quan truyền thông mà mặc dù gặp phải rất nhiều sự ngăn chặn, cản trở từ chính phủ Việt Nam, vẫn luôn tiếp tục chuyển tải những thông tin không bị kiểm duyệt cho người dân Việt Nam.

Và, trên tất cả, ngày hôm nay, tôi rất vinh dự tham gia sự kiện này với những người bạn trong cộng đồng người Việt hải ngoại của chúng tôi và những thành viên của quốc hội.

Những đóng góp to lớn của các bạn dành cho Đài Á Châu Tự Do cũng như cho sứ mệnh của chúng tôi trong những năm qua đã làm cho bước tiến đó trở thành hiện thực ở Việt nam.

Năm nay, chúng ta đánh dấu 40 năm ngày Sài Gòn thất thủ; 20 năm Hoa Kỳ và Việt Nam bình thường hoá quan hệ. Và cũng tròn 18 năm Đài Á Châu Tự Do thực hiện sứ mệnh truyền đạt tự do báo chí đến cho người dân Việt Nam.

Hiện nay, vấn đề nhân quyền ở Việt Nam trở nên tồi tệ hơn dưới rất nhiều hình thức. Rất nhiều những thách thức cho một tổ chức báo chí ở Việt Nam. Họ rất khó khăn.

Chính phủ Việt Nam kiểm soát chặt chẽ tất cả các kênh truyền thông trong nước. Các nhà chức trách đã thể hiện sự hạn chế đó bằng cách bắt giam những nhà hoạt động và bloggers, những người bày tỏ sự bất đồng chính kiến của mình.

Họ liên tục có hành động sách nhiễu, quấy rối và đe doạ những nguồn lực hoặc cá nhân ở Việt Nam, những người gửi đến cho chúng tôi hình ảnh, băng hình và những tin tức. Và một điều hiển nhiên rằng, không có một phóng viên của RFA nào được phép vào đất nước Việt Nam để tác nghiệp.

Nhưng, chúng ta vẫn ở đây – và – chúng ta vẫn tranh đấu.

Chúng tôi xin phép được chia sẻ vài điểm nổi bật và những dấu hiệu đáng khích lệ mà chúng tôi đã có ở RFA.

Vào cuối tháng Tư năm 2015, chúng tôi cử một phóng viên về Việt Nam để thực hiện dự án “Việt Nam Through the lens”, nhìn lại Việt Nam sau 40 năm từ ngày kết thúc chiến tranh.

Dự án này bao gồm cả bài phóng sự Viếng nghĩa trang quân đội Biên Hoà ở ngoại ô Sài Gòn, nơi yên nghỉ của những người lính VNCH. Và đặc biệt, phóng sự về cuộc thảo luận với những nhà hoạt động và các bloggers ở Hà Nội.

Nội dung cuộc trao đổi là những vấn đề đang được quan tâm như: tự do báo chí, tự do ngôn luận và tự do truyền thông mạng.

Cũng cần phải nói thêm rằng, đây là hình thức phóng sự đầu tiên được thực hiện bởi RFA, một cơ quan truyền thông bị cấm mở văn phòng ở Việt Nam.

Có lẽ, dấu hiệu đáng khích lệ nhất là hiện nay có rất nhiều các cá nhân ở Việt Nam là cộng tác viên với chúng tôi.

Chúng tôi hiện nay có một nhóm 10 blogger trong nước gửi bài cho chúng tôi (điều này được so sánh với các hãng tin nước ngoài đang hoạt động tại Việt Nam)

Và cũng là lần đầu tiên, chúng tôi có những người thực hiện các video ở Việt Nam. Họ thực hiện 4 phóng sự phim mỗi tuần, và một nhóm phóng viên thực hiện 3 bài phát thanh một tuần.

Trong tháng vừa qua, blogger Mẹ Nấm đã được tổ chức Civil Rights Defender, một tổ chức bất lợi nhuận quốc tế đặt tại Thuỵ Điển trao giải thưởng Người Bảo Vệ Quyền Dân Sự năm 2015.

Chúng tôi biết tin tức báo chí của chúng tôi đang được đón nhận bởi một lượng lớn khán thính giả ở Việt Nam, bất chấp những cản trở từ chính phủ.

Mỗi tháng, khoảng 1 triệu người truy cập vào các video của chúng tôi qua kênh Youtube, trong đó khoảng 70% là khán thính giả trong nước.  Bên cạnh đó, trang mạng Facebook của chúng tôi có hàng trăm ngàn người hưởng ứng. Con số này luôn được giữ ở mức cao hơn so với của chính phủ.

Tôi xin kết thúc bằng một chia sẻ với các bạn về điều gì làm cho tôi tin chắc rằng Đài Á Châu Tự Do đang có một bước tiến thật sự ở Việt Nam.

Những nhà hoạt động Việt Nam nói với chúng tôi rằng họ không lo sợ bày tỏ chính kiến của họ, bởi vì: Họ có Đài Á Châu Tự Do luôn đứng về phía bên họ.

Những sự khác biệt mà chúng tôi làm, với sự hỗ trợ của các bạn, thật sự cho chúng tôi rất nhiều động lực.

Hãy cùng nhau thực hiện bước tiến đó.

– Vì lợi ích của các nhà hoạt động.

– Vì lợi ích của việc phát triển nhân quyền ở Việt Nam.

– Và vì lợi ích của chính người dân Việt Nam.

httpv://www.youtube.com/watch?v=xKM6mIdSn5Q

Thân chủ thâm niên tặng hai nữ tiếp viên nhà hàng $100,000

Thân chủ thâm niên tặng hai nữ tiếp viên nhà hàng $100,000

Nguoi-viet.com

NEW YORK, New York (NV) Một ông nhà giàu, người “không bao giờ nhìn vào hóa đơn và luôn cho tiền tip 20%” khi ăn ở nhà hàng Donahue’s Steak House, vừa cho một số tiền tip cao hơn bình thường rất nhiều, khi ông để lại di chúc tặng $100,000 cho hai nữ tiếp viên, theo Business Insider.


Bên trong nhà hàng Donahue’s Steak House. (Hình: blog.preservationnation.org)

Ông Robert Ellsworth, một nhà sưu tập nghệ thuật giá trị bạc triệu, sống tại một chung cư 20 phòng ở 960 Fifth Avenue, trong tòa nhà được tạp chí New York Magazine mệnh danh là “The Impenetrable Co-Op.”

Một căn trong cùng tòa nhà bán được hồi năm ngoái với giá kỷ lục $70 triệu.

Ông Elllsworth đi tản bộ 15 khu phố để đến ăn tối tại Donohue’s trong 50 năm vừa qua, thậm chí có khi ông đến ăn hai bữa trong một ngày.

Nhà hàng gần như trở thành căn nhà thứ hai của ông trước khi ông qua đời vào hồi Tháng Tám, 2014, ở tuổi 85.

Cô Maureen Donohue-Peters là con gái của người sáng lập nhà hàng, và từng làm việc trong nhà hàng của gia đình trong suốt cuộc đời.

Cô kinh ngạc lẫn biết ơn khi được biết tên mình được ghi thêm trong di chúc của ông Ellsworth, chung với cháu gái cô là Maureen Barrie.

Trong di chúc, cả hai chỉ được đề cập đến như là “Maureen-at-Donohue’s” và “Maureen-at-Donohue’s Niece Maureen.”

Mặc dù ông Ellsworth đến nhà hàng rất thường xuyên, ông chưa bao giờ biết đến họ của hai phụ nữ, tiếp viên ưa chuộng nhất của ông.

Ðây không phải là lần đầu tiên mà các tiếp viên nhà hàng được những món tiền tip hậu hĩ đến như vậy, nhưng đây là sự biểu lộ lòng biết ơn việc phục vụ trong suốt một đời người, chứ không phải là một nghĩa cử có tính cách may rủi.

Ngoài hai cô, ông Ellsworth còn để lại $100,000 tặng người làm việc trong nhà ông cùng các bạn bè khác của ông. (TP)

Chuyện một thuyền nhân Việt mất con

Chuyện một thuyền nhân Việt mất con

Trần Nhật Phong Gửi tới BBC từ Quận Cam, California

Ông Tăng Bảo Can nói ông vẫn hy vọng sẽ tìm được lại con gái mình

Vượt biên và tới được Hoa Kỳ vào năm 1985, suốt hàng chục năm nay ông Tăng Bảo Can, hiện đang sống ở nam California, vẫn đi tìm đứa con gái bị hải tặc Thái Lan bắt đi trong hành trình lênh đênh trên biển khơi.

Cô con gái 14 tuổi của ông bị đem đi mất ngày 26/10/1984, khi con tàu chở gia đình ông cùng nhiều người khác đã tới được hải phận quốc tế.

“Đó là chuyến đi rất đau thương. Nó khiến cho tôi khóc bao phen, mà đến giờ mỗi khi có ai hỏi tới là nó vô tình gợi lại vết thương như dao khứa mỗi ngày, mỗi đêm.”

“Tôi là đàn ông, phải cố chịu đựng nỗi ám ảnh [mất con] để tranh đấu mà sống, nhưng vợ tôi bị trầm cảm cho tới tận ngày hôm nay,” ông Can nói.

Trong hành trình kéo dài năm ngày, tàu của ông đã bị cướp ba lần, và tai họa mất con xảy ra khi hải tặc nhảy lên tàu vào lần thứ tư.

“Trên chuyến tàu có bốn cô gái, hai cô 17 tuổi, hai cô 14 tuổi, trong đó có con gái tôi.”

“Khi lên tàu, chúng xô hết thanh niên ra, trong đó có con gái tôi. Tôi cố gắng ôm giữ cháu, và những lời cuối cùng cháu nói với tôi là ‘Ba đừng bỏ con, ba ơi cứu con’, vợ tôi khi còn nằm trong khoang thuyền, không biết chuyện gì đang xảy ra ở ngoài.”

“Hải tặc bắt con gái tôi cởi bỏ quần áo, mà tôi nghĩ là để chúng tìm vàng, nhẫn giấu trong người. Con gái tôi đã chống cự lại.”

Cách đây khoảng ba năm, hội thiện nguyện East Asia Missing Children Foundation được thành lập nhằm tìm kiếm những đứa trẻ bị thất lạc trong hành trình vượt biên

“Có lẽ bởi vậy nên chúng đẩy con gái tôi sang chiếc tàu của chúng. Đó là những giây phút quá hãi hùng, khi mà tôi phải chứng kiến cảnh đứa con gái yêu thương bị cướp khỏi vòng tay và ngoái lại cầu cứu.”

“Không có một chút khí giới trong tay, nhưng sự sống hay chết đối với tôi khi đó không còn quan trọng. Tôi bất chấp nỗi sợ, cố giành con gái lại từ tay một tên cướp biển có lẽ khoảng 20 tuổi, rồi bị một tên cầm giáo đâm sau lưng khiến tôi bất tỉnh.”

“Con gái tôi rất can đảm, cháu không khóc mà ngoái nhìn tôi. Tôi nhớ giọt lệ lăn tròn trên mặt cháu. Hình ảnh đó ám ảnh tôi suốt ba chục năm nay.”

Ông Can cho biết ông cùng một số người khác từng qua Thái Lan để tìm kiếm, và đã có hai gia đình may mắn tìm được con cũng bị cướp biển Thái Lan bắt đi từ khi mới được vài tháng tuổi.

Cách đây ba năm, ông Can thành lập hội South East Asia Missing Children Foundation – Hội những đứa trẻ Đông Nam Á bị mất tích, với hy vọng chưa bao giờ nguôi ngoai là mình và những người cùng cảnh ngộ sẽ tìm thấy được những đứa con đã bị thất lạc.

“Phép lạ cũng sẽ đến cho con gái tôi, đến cho gần 100 gia đình có con thất lạc [tham gia Hội]. Tôi không được hỗ trợ nhiều, nhưng tôi sẽ cố gắng đi làm thật nhiều để có tiền cho hội từ thiện này của chúng tôi,” ông Can nói.

Giới thiệu sách ‘Chân Dung H.O.’ trở thành một buổi hội ngộ H.O.

Giới thiệu sách ‘Chân Dung H.O.’ trở thành một buổi hội ngộ H.O.

Nguoi-viet.com

Nguyên Huy/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV)Cả phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt đầy kín, không còn một chỗ trống, cựu tù nhân cải tạo mang danh H.O. tấp nập đến tham dự buổi giới thiệu cuốn sách mới xuất bản của hai nhà văn Huy Phương và Võ Hương An, “Chân Dung H.O. và Những Cuộc Đổi Đời” vào chiều Chủ Nhật, 10 Tháng Năm.

Tác giả Võ Hương An (trái) giới thiệu một cựu tù Cộng Sản còn giữ được một
tấm bảng đeo ngực có chữ H.O. của cơ quan IOM khi ra phi trường
xuất cảnh đi Hoa Kỳ. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Số anh em H.O. đến tấp nập ngay trước giờ khai mạc khiến không khí buổi giới thiệu sách như một buổi hội ngộ của các cựu tù nhân “cải tạo.”

Có lẽ trong số khách tham dự có rất ít người không là H.O. nên buổi giới thiệu sách không chỉ là những mục thường có như giới thiệu tác giả, giới thiệu nội dung tác phẩm, nhận xét về tác phẩm của bạn bè thân hữu.

Buổi giới thiệu sách này lại rơi vào một buổi hội ngộ H.O. khi các diễn giả như Giáo Sư Phạm Cao Dương và ký mục gia Bùi Bảo Trúc đề cập đến vấn đề H.O. như một sự kiện lịch sử, khi tác giả Huy Phương giới thiệu đến một số H.O. tham dự, vừa từng là thân hữu của tác giả, vừa là những H.O. có những hoàn cảnh rất đặc thù trong cuộc đổi đời khốc liệt trong lịch sử dân tộc Việt Nam.

Giáo Sư Phạm Cao Dương đã nhận định sâu sắc rằng, cuốn sách là một tác phẩm của lịch sử. Nó động đến rất nhiều khía cạnh của một giai đoạn lịch sử trong đó lớp người từng là những anh hùng an dân cứu nước, “được cải tạo” thành những tên “ngụy quân” có tội “trời không dung đất không tha” phải bị giam giữ trong các “hỏa ngục đỏ.”

Sau đó, họ lại “được cải tạo” trở thành những công dân của một nước “hùng mạnh, văn minh nhất thế giới.” Sau hai lần “cải tạo,” những H.O. này đã được đi từ nơi “hỏa ngục” đến chốn “thiên đàng.” Cuộc đổi đời của họ ảnh hưởng sâu rộng đến thế hệ sau là lớp con cháu của họ. Lần “cải tạo” đổi đời thứ nhất cho con cháu họ hiểu thế nào là tự do, thế nào là Cộng Sản, thế nào là hạnh phúc, thế nào là đói khổ, thế nào là quyền sống, quyền được giáo dục, quyền được làm việc, nghĩa là quyền được làm người. Đến lần “cải tạo” thứ hai thì lớp con em đã được huấn luyện trong những lò luyện bằng đau khổ, áp bức, bất công, phi nhân trước đó, nay được bà “tiên tự do” hóa phép cho được hưởng cuộc đời mới mà tương lai nằm trong tầm tay của mình.

Đại diện cho lớp trẻ này là cô Jocelyn Nguyễn, ái nữ của ông Nguyễn Văn Đán, một cựu tù H.O. Cô phát biểu rất rành rọt và lưu loát bằng tiếng Việt dù cô đến Mỹ mới có 6 tuổi.

Cô Jocelyn Nguyễn phát biểu. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)

Khi được mời lên phát biểu, cô đã “Thưa các bác, các chú” rồi kể rằng khi cô cùng gia đình được ra phi trường đi Mỹ thì cả nhà đều khóc. Trong con mắt của đứa trẻ mới 6 tuổi cô đã hiểu rằng đó là những giọt nước mắt hòa trộn nhiều tâm trạng, tâm trạng lo âu có thể bị ngưng chuyến đi, bị bắt lại, có thể là tâm trạng của cha mẹ khi phải rời bỏ quê hương mà không biết có ngày trở lại hay không, tâm trạng lo âu về một tương lai chưa biết thế nào… Nay thì mọi sự đã qua, cô đã hiểu nguyên do vì đâu cô được có mặt trên phần đất thiên đàng này và cô đã không ngớt nói điều này với những bạn bè cùng thế hệ với cô.

Trước những phát biểu của thế hệ con em H.O., ký mục gia Bùi Bảo Trúc nhận định “đây là những chứng nhân của một giai đoạn lịch sử dân tộc.”

Phần văn nghệ phụ diễn không có những ca nhạc sĩ mà bằng những trình bày một vài ca khúc của các H.O. làm ở trong tù bầy tỏ tâm trạng của mình đã được thu vào các CD.

Bài “Anh Ở Đây” của nhà thơ Thục Vũ được phổ nhạc, được ban tổ chức cho phát lên. Cả hội trường hàng trăm người đã yên lặng lắng nghe để hồi tưởng lại những ngày ở trong ngục tù Cộng Sản.

Cũng thế, bài thứ hai là “Hai Hàng Cây So Đũa,” thơ Nguyên Huy, nhạc Trọng Minh, diễn tả tâm trạng của người tù được vợ con thăm lần cuối trước khi lên đường vào Biển Đông đem con đi tìm tự do.

Trở lại với tác phẩm “Chân Dung H.O. và Những Cuộc Đổi Đời” của Huy Phương và Võ Hương An, đó là một tập tài liệu khá phong phú về chương trình H.O. kể cả về tài liệu, tiến trình hình thành chương trình này và những cuộc đổi đời từ trên những đau thương đổ nát để xây dựng nên những cơ ngơi dù chưa huy hoàng nhưng cũng đã là những bệ phóng cho tuổi trẻ Việt Nam vươn cao ở xứ người.

Các diễn giả đều đưa ra nhận xét rằng tác phẩm được trình bày khúc chiết rõ rệt qua lời văn súc tích của các tác giả. Đó là một tác phẩm không chỉ để đọc mà thôi mà còn là một tài liệu, một chứng tích lịch sử cho các thế hệ sau.

Quý độc giả muốn có sách có thể liên lạc (949) 241-0488, hoặc email: xbnamviet@gmail.com.

Công ty Google mở trường đại học đầu tiên ở châu Á

Công ty Google mở trường đại học đầu tiên ở châu Á

Google quyết định chọn Seoul bởi vì ở đó tốc độ Internet nằm trong số nhanh nhất.

Google quyết định chọn Seoul bởi vì ở đó tốc độ Internet nằm trong số nhanh nhất.

Briden Padden

Hôm nay tại Seoul, công ty Google khai trương đại học đầu tiên ở châu Á nhằm hỗ trợ cho các doanh nhân khởi nghiệp.

Google hy vọng dự án mới sẽ giúp các chương trình và ứng dụng kỹ thuật cao của Triều Tiên tiếp cận được thị trường thế giới, và giúp Google tiếp cận thêm với thị trường Triều Tiên.

So với khu cao ốc trải rộng và những khoảng trống xanh cấu thành khuôn viên chính và trụ sở tổng công ty Google tại thung lũng Silicon ở tiểu bang California, thì “Đại học Seoul, một Không gian Google” chỉ là một dự án nhỏ.

Tọa lạc trong một cao ốc văn phòng ở khu Gangnam sang trọng, trường gồm 2 ngàn mét vuông không gian dành cho văn phòng để các nhà kinh doanh Internet Triều Tiên làm việc.

Nhưng hy vọng Google đặt vào cơ sở này lớn hơn nhiều so với kích thước của nó. Công ty muốn biến nó thành nơi hun đúc sáng kiến ở châu Á.

Bà Mary Grove, giám đốc Google dành cho các nhà Kinh doanh, nói tại Đại học Seoul, các mầm non phát triển chương trình Internet  sẽ được khuyến khích, hướng dẫn và dành cho các cơ hội để lập mạng lưới, và giúp tìm các nhà đầu tư. Bầu không khí hỗ trợ mà Google cung cấp miễn phí này, theo bà, còn giúp công ty xâm nhập thị trường Triều Tiên.

Bà nói: “Google cũng có lợi khi những công ty mới ra lò thành công. Chúng tôi hiểu càng lập được nhiều công ty mới, các công ty lên mạng, sử dụng Internet, sử dụng Google, sử dụng các sản phẩm của Google. Điều đó cũng có lợi cho chúng tôi.”

Nam Triều Tiên là một trong số ít các nước trên thế giới nơi Google không phải là công cụ tìm kiếm Internet hàng đầu. Công ty Naver của Hàn quốc chiếm lĩnh thị trường đó.

Google có các cơ sở tương tự ở London và Tel Aviv, nhưng đây là dự án đầu tiên thuộc loại này ở châu Á.

Trong 3 năm hoạt động ở London, trường đại học Google đã giúp các công ty vừa khởi nghiệp thu hút trên 110 triệu đôla vốn đầu tư và tạo dựng 18 ngàn công ăn việc làm mới.

Một trong các thành viên của Trường Đại học Google ở Seoul là April Kim, người mở một công ty dịch thuật dựa vào Internet có tên là Chatting Cat.  Cô nói cô thích không gian làm việc và những khu hội nghị.

Cô nói điều hay hơn nữa là họ có thể chia sẻ thông tin và những mối quan tâm với những người vừa khởi sự kinh doanh trong khuôn viên đại học, và đây là một động cơ tích cực cho mọi người.

Google quyết định chọn Seoul bởi vì ở đó tốc độ Internet nằm trong số nhanh nhất, và một tập thể kỹ sư có trình độ học thức cao và nhiều tài năng, và ở trong số có tỷ lệ người sử dụng điện thoại thông minh cao nhất thế giới.

Ông Jung-min Lim, giám đốc Đại học Seoul nói chính phủ Nam Triều Tiên cũng tạo điều kiện dễ dàng để khởi sự các dự án kinh doanh mới.

Ông nói cách đây vài năm chính phủ Nam Triều Tiên đã dẹp bỏ nhiều luật lệ cho các cơ sở kinh doanh mới và cung cấp các chính sách ủng hộ các công ty mới.

Tổng thống Park Geun-hye có mặt tại lễ khai trương Đại học Seoul. Năm 2013, chính quyền của bà đã chuẩn chi 3 tỷ đôla để hỗ trợ cho các công ty kỹ thuật cao mới tăng trưởng và cạnh tranh trên thị trường toàn cầu.

Những bà mẹ già không cô đơn

Những bà mẹ già không cô đơn

Hòa Ái, phóng viên RFA
2015-05-09

IMG_1308-622.jpgNhà dưỡng lão Woodland Hill Senior Housing ở thành phố Arlington, bang Virginia, ảnh chụp hôm 8/5/2015.

RFA PHOTO/Hòa Ái

Your browser does not support the audio element.

Ngày “Mother Day”, Lễ Mẹ ở Hoa Kỳ là dịp những người con tri ân và cảm tạ tình mẫu mẫu tử thiêng liêng. Nhân ngày Lễ Mẹ năm nay, mời quý vị cùng Hòa Ái đến thăm các bà mẹ ở tuổi gần đất xa trời trong viện dưỡng lão cũng như tìm hiểu về cuộc sống buồn vui của họ qua những tháng ngày không ở cạnh người thân.

Có bạn bè, cảm thấy vui hơn

Đặt chân đến tòa nhà dưỡng lão Woodland Hill Senior Housing ở thành phố Arlington, bang Virginia vào một buổi chiều xuân trước ngày lễ dành cho các bà mẹ trong tâm trạng ngỡ ngàng. Nhà dưỡng lão nơi đây là một tòa nhà bê tông kiên cố với hàng trăm căn hộ được bao bọc xung quanh bởi nhiều cây xanh rợp bóng mát, tiếng chim thánh thót quyện trong ánh nắng vàng ngọt của buổi chiều tà ánh trên những bông hoa nhiều màu đang khoe sắc. Tiếng cười nói rộn ràng của những cụ bà người Việt trong sảnh tiếp tân vẳng ra đến tận sân đậu xe của nhà dưỡng lão.

Nhà dưỡng lão mà người Việt ở Mỹ quen gọi là “nhà già” thường gợi lên cảm tưởng đó là một nơi rất cô đơn. Tuy nhiên, ngôi nhà già của gần một trăm cụ bà mà Hòa Ái đến thăm hoàn toàn khác biệt.

” Có gì đâu trở ngại, ở một mình thì chịu thôi. Ở đây cũng vui vì có bạn bè nhiều. Ở nhà con cháu đi làm nên có một mình thôi. Còn ở đây có bạn bè, cảm thấy vui hơn. Nói chuyện vui, có khi nói chuyện nấu ăn, đi chợ này kia nọ…
-Bà Hoa Lưu”

Những bà cụ này đến từ mọi miền trên lãnh thổ rộng lớn Hòa Kỳ. Họ khác nhau về tuổi tác, hoàn cảnh cũng như tình trạng sức khỏe nhưng họ đều có một điểm tương đồng là tận hưởng từng giây phút vui vẻ cùng nhau.

Hòa Ái may mắn tiếp xúc được với nhiều cụ bà đang ngồi hàn huyên trong sảnh tiếp tân. Nhiều cụ đang chờ con cháu ghé qua thăm, chia sẻ rằng mỗi chiều đều có người nhà đến vì con cháu đông đúc quá. Có những cụ không có người thân ở gần nhưng không thấy buồn tủi hay chạnh lòng chi cả vì các cụ rôm rả nói cười, bàn luận nhiều đề tài thật đơn giản nhưng vô cùng quan trọng đối với họ như phải uống nhiều nước, ăn nhiều trái cây, bớt ăn cơm lại, giảm đường, giảm mặn và nhớ tập thể dục đều đặn…Bà cụ Hoa Lưu, 92 tuổi, ở trong nhà già được 6 tháng, cho biết cuộc sống mới của bà ra sao:

“Có gì đâu trở ngại, ở một mình thì chịu thôi. Ở đây cũng vui vì có bạn bè nhiều. Ở nhà con cháu đi làm nên có một mình thôi. Còn ở đây có bạn bè, cảm thấy vui hơn. Nói chuyện vui, có khi nói chuyện nấu ăn, đi chợ này kia nọ…”

IMG_1311-400.jpg

Nhà dưỡng lão Woodland Hill Senior Housing ở thành phố Arlington, bang Virginia, ảnh chụp hôm 8/5/2015. RFA PHOTO/Hòa Ái.

Câu nói “ở một mình thì chịu thôi” trong âm hưởng của tiếng cười giòn tan không nói lên sự than thân trách phận. Dù 92 tuổi bà cụ Hoa Lưu vẫn có thể chăm sóc bản thân. Bà kể lại chi tiết hằng ngày tự nấu ăn. Một tuần có xe buýt chở đi khắp các chợ. Và nhà già cho thức ăn miễn phí một lần/tuần nên các cụ thường nấu và mang xuống nhà ăn tập thể để ăn chung. Cuối tuần còn được chở đi chơi đây đó, tham quan các viện bảo tàng, thăm những thắng cảnh thiên nhiên cũng như đi đến các công viên quốc gia trong thời tiết ấm áp.

Trả lời câu hỏi của Hòa Ái những chuyến đi cùng các hoạt động ngoài trời có nhiều cụ bà tham gia hay không, cụ Đính Nguyễn, 94 tuổi, cho biết rất thích tham gia nhưng bây giờ lớn tuổi nên muốn dành nhiều thời gian cho con cháu vào cuối tuần. Bà cụ Đính Nguyễn còn chia sẻ là rất vui vì mỗi ngày sáng tối đều có người chăm sóc nói tiếng Việt ở bên cạnh mình, giúp nấu ăn, giặt giũ, lau chùi và trò chuyện. Bà nói:

“Tôi giờ già rồi, chín mươi mấy tuổi, sắp trăm tuổi rồi, không còn nhớ lắm đâu. Các cô tốt với tôi lắm, nhắc nhớ ăn uống suốt. Ở đây trò chuyện, hội đàm vui lắm. Cảm ơn chính phủ Mỹ có lòng tốt với những người già.”

Đề cập đến vấn đề sức khỏe, các cụ cho biết không có gì lo lắng. Khi cần đi khám bệnh thì có nhân viên xã hội người Việt đến đưa đón và thông dịch. Dược sĩ người Việt giao thuốc đến tận nơi ở. Còn trường hợp khẩn cấp thì chỉ cần thực hành một bước đơn giản. Cụ bà Cẩm Vân, 80 tuổi, ở nhà già 20 năm, giải thích:

“Ở đây đầy đủ phương tiện. Ở trong nhà này cho mình đeo cái thẻ ‘emergency’ (thẻ cấp cứu), bất cứ lúc nào có xỉu, có gì thì mình bấm vào cái thẻ thì nhà thương chạy tới. Khỏi cần kêu ai hết, bấm cái thẻ đó thôi.”

Mong ước khi chết được bình thản

” Ở tuổi này không còn ước ao gì. Chỉ muốn khi chết không có lẫn lộn, không bị bệnh hoạn thôi.
-Bà Nguyễn Thị Vân”

Hòa Ái được các cụ nhiệt tình dắt tham quan từng căn hộ, nơi các cụ an dưỡng tuổi già. Tòa nhà được thiết kế một cách có hệ thống và tiện lợi với phòng tập thể dục, phòng giải trí đánh bóng bàn, bi-da… phòng họp mặt và còn có phòng vi tính để các cụ kết nối với xã hội bên ngoài. Mỗi căn hộ của các cụ được bày trí đơn sơ, ngăn nắp. Và những căn hộ yên ắng này luôn nhộn nhịp mỗi dịp lễ lạc như Noel hay Tết cổ truyền. Nhiều hội đoàn đến thăm hỏi với nhiều lời chúc tụng cùng những bữa ăn đầm ấm sum vầy.

Vì thuộc trong nhóm sắc dân đông nhất ở ngôi nhà già Woodland Hill Senior Housing, các cụ còn được ban quản lý ưu ái cho phép sử dụng khoảng đất trống ở sân sau, trồng dăm loại rau, vài bụi hành để nhắc nhớ về quang cảnh cùng hương vị nơi quê nhà xa lắc.

Giải đáp thắc mắc của Hòa Ái tại sao các cụ không chọn ở cùng con cháu để họ được gần gũi báo hiếu, hầu hết các cụ bà cho biết họ chọn một cuộc sống tự do, thoải mái sau khi cả đời đã tận tụy làm tròn bổn phận với người thân. Bà cụ Nguyễn Thị Vân, người cao tuổi nhất ở đây, 102 tuổi, kể lại gia đình bà có 5 đời ở Hoa Kỳ. Khi bà muốn vào nhà già ở, từ con đến chắt đều bịn rịn, níu kéo nhưng không bao lâu sau họ nhận ra quyết định của bà là đúng đắn. Lão bà Nguyễn Thị Vân chia sẻ:

“Ở tuổi này không còn ước ao gì. Chỉ muốn khi chết không có lẫn lộn, không bị bệnh hoạn thôi.”

Thỏa lòng với cuộc sống nơi xứ người ở tuổi đời gần đất xa trời, các cụ bà trong nhà già mà Hòa Ái đến thăm hầu như không ao ước gì hơn ngoài thực tại mỗi ngày đều là một ngày vui. Tuy nhiên, khi nghe đến 2 chữ “Việt Nam”, các cụ bà đều đồng thanh mong muốn một ngày về thăm lại làng quê, bà con, họ hàng thêm một lần trước khi họ vĩnh biệt cho chuyến đi cuối cùng trở về cát bụi.

Chia tay trong lưu luyến người cháu gái phóng viên không quen biết, những lão bà với gương mặt hiền lành như những bà tiên trong truyện cổ tích tươi cười dặn dò ‘nhớ giữ gìn sức khỏe và hẹn ngày gặp lại”. Hòa Ái vẫy tay tạm biệt với lòng thầm mong tất cả những bà mẹ VN trong các nhà dưỡng lão khắp nơi mỗi ngày qua đi đều không cô đơn và hạnh phúc như vậy.

Tin mừng cho Thương Phế Binh VNCH

Tin mừng cho Thương Phế Binh VNCH

Cánh Dù lộng gió (Danlambao) – Mới đây sau khi họp Thượng Viện Hoa Kỳ xong Bà Janet Nguyễn người Mỹ gốc Việt đã thông báo một tin rất mừng cho Anh Em TPB/QLVNCH còn sót lại tại VN: “Thượng Viện Mỹ đã thông qua Nghị Quyết SJR5 về việc cho phép TPB/VNCH và gia đình được đi định cư tại Hoa Kỳ. Chỉ còn chờ Hạ Viện Mỹ đang họp thông qua chuyển lên cho Tổng Thống Mỹ duyệt là chương trình HO&ODP sẽ được tiếp tục khởi động lại.

Họ là những người bị bỏ quên, bị ngược đãi sau 40 năm chấm dứt cuộc chiến. Họ là những người ngã Ngựa đã hy sinh một phần thân thể cho miền Nam được hưởng những ngày Tự Do trước năm 1975, với họ phải nói là những người bị thiệt thòi nhất, mù mắt, mất chân, tay, thương tật khắp người, có những người mấy chục năm nay vẫn nằm liệt trên giường choét cả phần lưng, mông. Đương nhiên họ trở thành gánh nặng bất đắc dĩ cho những thành viên trong gia đình.

Những người còn lê lết được thì ban ngày đi bán vé số, bán nhang, bán bàn chải, bán mọi thứ kể cả đi ăn xin để kiếm sống qua ngày, số phận họ tùy thuộc vào lòng thương hại của bá tánh giúp đỡ.

Chính họ đã từng sát cánh với những người bạn Đồng Minh chặn đứng làn sóng Đỏ trước năm 1975.

Sau khi VNCH bị ông bạn Đồng Minh thí Chốt bỏ rơi thì một số đông các cựu viên chức trong chính phủ VNCH đã bị tập trung cải tạo, bù lại họ đã được phía Mỹ can thiệp cho đi định cư cả hơn 10 năm nay rồi.

Còn các Anh Em TPB/VNCH thì bị đối xử phân biệt, CSVN coi họ như những người gây tội ác, có nợ máu với họ, tuy không còn nguy hiểm cho chế độ, nhưng họ vẫn không bao giờ quên lòng thù hận, không giúp đỡ, không hỗ trợ, không có bảo hiểm sức khỏe, mọi thứ trong cuộc sống người TPB/VNCH hầu như tự túc hết, đói khát, bệnh hoạn ráng mà tự lo lấy thân.

40 năm trở thành Công Dân loại 3 (loại 2 là người Dân thường), bị thiệt thòi, bị bỏ rơi, bị khinh bỉ, bị nhục mạ, bị phân biệt đối xử, nhưng họ vẫn cắn răng chịu đựng cho dù sống một cách cơ cực trăm bề, lây lất, lê lết kiếm ăn từng bữa. Với họ sức khỏe dù giới hạn nhưng họ vẫn cố gắng bước đi bằng chiếc nạng gỗ hay chiếc xe lăn để mong kiếm những đồng tiền ít ỏi nuôi thân và phụ giúp gia đình, bớt đi gánh nặng cho vợ con.

Mong rằng chính phủ Hoa Kỳ vì lý do Nhân Đạo thông qua Nghị Quyết này một cách nhanh chóng để vơi đi bớt phần nào đau khổ cho các Anh Em TPB/VNCH, cũng như con cháu của các Anh Em được có điều kiện qua học tập nơi đất Nước Tự Do, không còn bị phân biệt đối xử.

Đôi lời trong thánh lễ kỷ niệm 40 năm Giám mục.

Đôi lời trong thánh lễ kỷ niệm 40 năm Giám mục.

Tác giả bài viết: ĐGM. GB Bùi Tuần

Thánh lễ kỷ niệm 40 năm Giám mục của tôi hôm nay là một hồng ân lớn lao Chúa ban cho tôi.

1-

*Hồng Ân lớn lao, vì qua Lễ Thụ Phong Giám Mục trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi nhận ra sự Chúa sai tôi vào lịch sử Việt Nam, ngay trong giờ phút Quê hương bước sang một giai đoạn mới, là một ơn đặc biệt.
*Hồng ân lớn lao, vì khi nhận ra sự trùng hợp lịch sử đó là do ý Chúa, tôi đã cùng với nhiều người, góp phần vào việc xây dựng sự hòa hợp, sự yêu thương trên Quê hương Việt Nam yêu dấu.
Hôm nay, mừng 40 năm hồng ân được Chúa sai đi, tôi xin nói ba lời: Xin cảm tạ, xin tha thứ và xin cầu nguyện.
2.
Trước hết, xin hết lòng cảm tạ Chúa vì muôn ơn Chúa ban cho tôi trong suốt 40 năm qua. Ơn mà tôi coi là quý giá nhất, đó là ơn biết lo nhận ra ý Chúa và biết lo thực thi ý Chúa trong một giai đoạn lịch sử đầy chuyển biến phức tạp.
3.
Thực vậy, giai đoạn lịch sử 40 năm qua đã có nhiều chuyển biến phức tạp, trong xã hội, trong Giáo Hội, và trong chính bản thân tôi.
Chúa dạy tôi là không nên và không thể tránh được những chuyển biến phức tạp đó, nhưng hãy nhìn chúng như một thực tế mà Chúa sai tôi vào, để sống mầu nhiệm nhập thể.
4.
Ý Chúa mà tôi nhận ra là: Sống trong một thực tế phức tạp như thế, tôi phải chú ý rất nhiều đến việc đào tạo mình. Chúa soi sáng cho tôi điều đó, bằng những lo âu rất nóng, Chúa đốt lên trong tôi.
Ý Chúa còn là: Tôi phải đào tạo mình nhờ động lực nội tâm luôn khao khát thuộc về Chúa, luôn thao thức được là người trung tín trong ơn gọi được sai đi.
Ý Chúa còn là: Sự đào tạo mình nhờ động lực nội tâm như thế sẽ phải thường xuyên gặp gỡ Chúa, luôn coi ơn thánh là ưu tiên hàng đầu, luôn kiên trì phấn đấu từ bỏ mình. Tất cả ý Chúa trên đây ví như ngọn lửa nung nấu lòng tôi.
5.
Tôi đã lo nhận ra ý Chúa.
Tôi đã lo cố gắng thực thi ý Chúa. Những lo lắng đó thực là ơn Chúa. Xin tạ ơn Chúa. Nhiều người tại Việt Nam đã làm gương cho tôi về sự nhận ra ý Chúa và thực thi ý Chúa như vậy.
6.
Gương sáng gần gũi nhất của tôi là Đức Cha Cố Micae Nguyễn Khắc Ngữ.
Trong suốt mấy chục năm sống thầm lặng, Đức Cha Cố Micae luôn là con người cầu nguyện, hãm mình và đọc các tài liệu tu đức. Ngài hay nói: “Phải tận dụng mọi thời giờ để lập công đền tội, xin Chúa cứu các linh hồn”. Tôi coi nếp sống đạo đức như thế của Đức Cha Cố Micae là một gương sáng về đào tạo chính mình trong tình hình mới.
Từ đó tôi nhận ra rằng: Đào tạo chính mình như vậy là chuẩn bị cho mình một nền nhân bản chắc về nhân ái, một nền văn hoá rộng về yêu thương, một nền tu đức sâu về bác ái, để dễ làm chứng cho tình yêu Chúa trong lịch sử phức tạp hiện nay. Những chứng nhân như thế có thể ví như những hạt lúa tốt gieo vào lòng đất Quê Hương Việt Nam này. Họ sẽ âm thầm liên kết các bàn tay hợp tác. Họ sẽ âm thầm nối kết các trái tim tình nghĩa. Tất cả sẽ đều vì lợi ích chung của Nước Chúa
7.
Tôi thường sợ mình không tự đào tạo mình đủ và đúng theo thánh ý Chúa. Biết sợ như vậy là một ơn Chúa. Nên tôi hết lòng cảm tạ Chúa về ơn biết sợ đó.
8.
Cùng với lời cảm tạ trên đây, tôi xin phép nói lên lời xin tha thứ.
Tôi xin hết lòng khẩn nài ơn tha thứ, vì suốt 40 năm qua, tôi đã lỗi phận rất nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm và những thiếu sót.
9.
Lãnh vực, mà tôi xin Chúa tha thứ nhiều hơn hết, chính là lãnh vực tha thứ. Nghĩa là: Tôi đã không biết lãnh nhận sự tha thứ và tôi đã không biết cho đi sự tha thứ.
Thực vậy, trong tình yêu, việc tha thứ là rất quan trọng. Thế mà, 40 năm làm chứng cho tình yêu Chúa, biết bao lần tôi đã không coi trọng những tha thứ được dành cho tôi, từ Chúa, từ Hội Thánh, từ Quê Hương, từ các tôn giáo bạn, từ những người nghèo, từ chính cộng đoàn của tôi. Hơn thế nữa, 40 năm qua, để làm chứng cho tình yêu Chúa, bao lần tôi đã không cho đi sự tha thứ, cho dù sự tha thứ đó chỉ là lẽ công bằng.
10.
Không biết đón nhận sự tha thứ và không biết cho đi sự tha thứ, những hiện tượng đó đang có chiều hướng gia tăng. Có thể tôi cũng đang phần nào rơi vào cảnh đáng buồn đó. Do vậy, tôi đặc biệt xin Chúa tha thứ cho tôi mọi lỗi lầm thiếu sót trong lãnh vực tha thứ. Tôi cũng xin gởi lời xin tha thứ đó tới Hội Thánh của tôi, Quê Hương của tôi, cộng đoàn của tôi.
11.
Thú thực là: Tha thứ là việc không dễ chút nào. Chính vì nó rất khó, nên tôi hết lòng xin Chúa thương ban ơn giúp sức cho chúng ta, nhất là trong một tình hình mà niềm tin vào con người đang giảm sút trầm trọng.
12.
Những lời xin cảm tạ và xin tha thứ trên đây sẽ được kết thúc bằng lời xin cầu nguyện. Tôi xin các Đức Cha và tất cả anh chị em cầu nguyện nhiều cho tôi. Tôi yếu đuối lắm về mọi mặt. Xin anh chị em hãy coi tôi như một bức thư nhỏ Chúa gửi cho anh chị em. Bức thư nhỏ này chỉ mang một lời kêu gọi thân thương, đó là “Chúa Giêsu vẫn là Đấng hiền lành, khiêm nhường, giàu lòng thương xót. Người là Đấng cứu độ. Hãy tin cậy phó thác nơi Người”. Vậy, tôi xin phó thác cho Chúa Giêsu mọi lo lắng của tôi về bản thân, về Hội Thánh, về Quê Hương, về mọi người thân.
Xin khiêm nhường phó thác cho Chúa tương lai của chúng ta, một tương lai sẽ có nhiều khó khăn và nhiều bất ngờ đáng sợ, nhưng cũng có nhiều hy vọng lớn lao mang ơn cứu độ.

Xin Chúa thương xót chúng con. Amen.

Long Xuyên, ngày 30.4.2015.

Tác giả bài viết: ĐGM. GB Bùi Tuần

Chị Nguyễn Kim Bằng gởi