Đặng Xuân Diệu lần đầu tiên trả lời phỏng vấn khi đặt chân đến Pháp

Tường An, thông tín viên RFA tại Paris

Anh Đặng Xuân Diệu với ly rượu champagne đầu tiên tại Paris, Pháp quốc.

Anh Đặng Xuân Diệu với ly rượu champagne đầu tiên tại Paris, Pháp quốc.

Photo by Tường An/RFA
Tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu đã đáp chuyến bay VN 011 xuống phi trường Charles de Gaulle của thủ đô Paris lúc 7:10 sáng thứ Sáu 13/1/2017, sau khi được “tạm đình chỉ thi hành án” trong nhà tù Việt Nam để đến định cư tại Pháp.

Ngay sau khi được đón tiếp và đưa về đến nơi ở mới, Đặng Xuận Diệu đã dành cho Đài Á Châu Tự Do một cuộc phỏng vấn đặc biệt.  Đây là lần đầu tiên anh trả lời phỏng vấn báo chí kể từ khi được ra khỏi nhà tù Việt Nam.

Cảm giác khó tả!

Tường An: Cám ơn anh Đặng Xuân Diệu đã nhận trả lời phỏng vấn Đài Á Châu Tự Do RFA. Câu hỏi đầu tiên xin được hỏi cảm giác của anh như thế nào khi đặt chân xuống phi trường Charles de Gaulle?

Đặng Xuân Diệu: Cảm giác khi tôi xuống phi trường Charles de Gaulle trong tâm trạng được gặp những người cùng chí hướng, rồi những người đã vất vả trong thời gian dài để tôi được tự do và có mặt tại sân bay Charles de Gaulle. Cảm giác rất là khó tả!

Theo quy luật chung thì ai cũng vui mừng cả nhưng mà với bản thân thì cũng có một số điều trăn trở. Đó là hành trình mình đã lựa chọn, những công việc mà mình đang muốn, hay mục đích mà mình đang đặt ra thì chưa đến đâu cả. Mặc dù mình đã được ra khỏi nhà tù nhưng cũng còn biết bao nhiêu anh em vẫn còn chịu cảnh tù đày.

Mặc dù mình đã được ra khỏi nhà tù nhưng cũng còn biết bao nhiêu anh em vẫn còn chịu cảnh tù đày.
Đặng Xuân Diệu

Tường An: Anh có thể cho biết chính quyền Việt Nam đã quyết định trả tự do cho anh lúc nào? Và họ có nói lý do trả tự do cho anh hay không?

Đặng Xuân Diệu: Ở đây gọi là “tạm đình chỉ thi hành án”. Tôi được biết kế hoạch khoảng 5 giờ (thứ Năm 12/1/2017). Đến khoảng 11 giờ kém thì người  ta bảo lịch lên sân bay, 5 giờ rưỡi người ta vào làm thủ tục, kiểm tra đồ đạc, tất cả để rồi tôi di chuyển từ trại giam sang sân bay Tân Sơn Nhất.

Lý do thì họ nói tôi được đi sang Pháp để định cư. Và họ cũng nói trong quyết định đình chỉ thi hành án này lên sân bay họ sẽ giao và nếu tôi không đi thì các cơ quan chức năng sẽ bắt trở lại.

Hành trình từ nhà tù VN đến Paris

Tường An: Anh có thể kể lại những diễn biến sự việc từ lúc được báo tin trả tự do cho tới lúc anh bước chân lên máy bay sang Paris?

Đặng Xuân Diệu: Quý vị và các bạn có biết là thủ tục để ra khỏi nhà tù người ta sẽ kiểm tra tư trang của mình và những đồ vật cấm theo quy định của pháp luật. Trong quá trình lên sân bay thì Đại sứ quán Pháp đã có lịch hẹn sẽ gặp tôi trước khi lên sân bay khoảng 30 phút. Họ cũng đề nghị gặp riêng tôi chứ không có người của cơ quan chức năng chứng kiến. Thế nhưng bên phía Việt Nam thì không cho!

Và sau đó thì họ chuyển giao cho tôi một số tài liệu, giấy tờ liên quan đến thủ tục xuất nhập cảnh. Khi tôi lên máy bay lúc 11 giờ kém 10 , người ta giao cho tôi quyết định đình chỉ thi hành án, và tôi lên máy bay.

Quý vị cũng biết là trong quá trình thi hành án, tôi không sử dụng áo phạm nhân do cơ quan cấp phát, tôi chỉ sử dụng đồ cá nhân của tôi có đóng dấu “phạm nhân” ở sau lưng hoặc trước ngực. Thế nhưng khi tôi lên sân bay thì ở bên phía an ninh họ nói là họ sẽ gửi hành lý cho tôi và họ nói là họ sẽ đưa cho tôi và máy bay cùng phiếu gửi hành lý lại cho tôi.

Thế nhưng sau khi tôi sang sân bay Charles de Gaulle, kiểm tra lại hành lý mới biết áo của tôi đã bị an ninh đánh cắp!

Hầu như tất cả áo chemise, quần, áo dài có đóng dấu “phạm nhân” đều bị đánh cắp, chỉ trừ đồ lót.

Can thiệp của Đại sứ quán Pháp

Tường An: Trong thời gian anh ở tù thì có những phái đoàn ngoại giao nào đến thăm anh ạ?

Đặng Xuân Diệu: Có hai lần: một lần là của phái doàn ngoại giao tham tán Liên Hiệp Châu Âu EU ở Việt Nam, lần thứ nhất vào ngày 24/2/2016. Lúc đó Đại sứ Pháp có nhã ý mời tôi sang Châu Â. Lúc đó tôi đang trong tình trạng sức khỏe không bảo đảm, danh dự và tính mạng của tôi đang bị chà đạp nên tôi nói rằng tôi phải gặp gia đình rồi mới quyết định được.

Và lần thứ hai sau đó 6 tháng, tức là ngày 14/9, cũng phái đoàn EU. Lúc đó do sự tác động của nhiều phía, trong đó có cả gia đình, cơ quan chức năng của trại giam, trong đó có cả tham tán EU đã động viên nên rời khỏi nhà tù để chấp nhận sang định cư ở Pháp.

Đó là nguyện vọng lớn nhất của gia đình, đặc biệt là mẹ già của tôi mong muốn. Đó là lần mà tôi đã đồng ý sang định cư tại Pháp.

Tiếp tục tranh đấu cho quê hương

Tường An: Hiện giờ sức khỏe của anh như thế nào?

Đặng Xuân Diệu: Tôi sang đây được mọi người tiếp đón, cho nên về mặt tinh thần thì tôi rất là thoải mái và cuộc sống thấy rất là ấm cúng. Còn về thể xác thì sau một thời gian dài chấp hành án và nhiều ngày tuyệt thực vì bất công cho nên tôi nghĩ thể xác của tôi có một số trục trặc và tôi cũng dự định sẽ đi kiểm tra sức khỏe để có những con số cụ thể.

Tôi vẫn mong muốn góp một phần sức nhỏ bé của mình để thay đổi được xã hội cũng như nền chính trị của Việt Nam ngày càng được tự do và dân chủ thực sự.
Đặng Xuân Diệu

Tường An: Thưa anh, dù anh mới đặt chân xuống Pháp chưa được 24 giờ, câu hỏi này có thể là hơi quá sớm nhưng cũng xin được hỏi anh có dự định gì cho tương lai hay không ?

Đặng Xuân Diệu: Đúng là câu hỏi hơi sớm. Tôi đến đây, điều kiện hay phương tiện để tôi làm được cái gì thì lúc này tôi chưa xác định được. Nhưng mục đích thì không sớm vì tôi vẫn mong muốn góp một phần sức nhỏ bé của mình để thay đổi được xã hội cũng như nền chính trị của Việt Nam ngày càng được tự do và dân chủ thực sự.

Mục đích của tôi như thế, có phương tiện hỗ trợ trong chừng mực nào thì tôi sẽ hy sinh, cố gắng để làm trong chừng mực đó.

Tường An: Xin cám ơn anh Đặng Xuân Diệu đã dành cuộc phỏng vấn đầu tiên cho đài Á Châu Tự do, và cũng xin chúc anh những ngày may mắn, bình an trên nước Pháp!

Đặng Xuân Diệu: Nhân đây tôi cũng muốn gửi lời cám ơn tất cả thính giả của Đài Á Châu Tự Do RFA cũng như những người trong thời gian qua đã ủng hộ tôi về tinh thần, vật chất!

Cám ơn những người đã chào đón tôi ở tại nước Pháp!

Và tôi muốn cám ơn một cách đặc biệt đến những cá nhân, tổ chức, cơ quan đã vận động cho tôi có được tự do ngày hôm nay tại đất nước Pháp!

Ngư dân chặn Quốc lộ 1A yêu cầu bồi thường thiệt hại do Formosa gây ra

Ngư dân chặn Quốc lộ 1A yêu cầu bồi thường thiệt hại do Formosa gây ra

2017-01-14
Sáng 14/01/2017, ngư dân Đông Yên dùng lưới cá chặn Quốc lộ 1A yêu cầu bồi thường thiệt hại do Formosa gây ra.

Sáng 14/01/2017, ngư dân Đông Yên dùng lưới cá chặn Quốc lộ 1A yêu cầu bồi thường thiệt hại do Formosa gây ra.

RFA
Vào lúc 10 giờ sáng hôm nay 14/01/2017, khoảng gần 1.000 bà con ngư dân xứ Đông Yên đã tập trung chặn ngang đường quốc lộ 1A đoạn qua Đèo Con ở huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh yêu cầu nhà cầm quyền đền bù thiệt hại trong thảm hoạ môi trường do Formosa gây ra hồi tháng 04/2016 vừa qua.

Lưới và cá được đổ ra giữa quốc lộ gây nghẽn tắc giao thông suốt nhiều giờ đồng hồ.

Một người dân tại cuộc biểu tình phản đối này cho Đài Á Châu Tự Do RFA biết:

“Người dân là của Đông Yên nhưng một phần nằm ở phường Kỳ Sơn và một phần nằm bên xã Kỳ Nam lúc nhiều nhất tầm khoảng trên dưới  1000 người. Người dân không đồng ý về vấn đề bồi thường không thỏa đáng nên người dân ra ngoài đường họ chặn đường phản đối.

Mất đâu từ 10 giờ sáng cho đến 2 giờ chiều mới thông xe được.

Chính quyền không đến giải quyết vấn đề gì cả chỉ có lực lượng công an giao thông đứng đó thôi không làm gì cả chỉ điều tiết xe chuyển hướng đi đường khác thôi, chằng có ai đại diện chính quyền đứng ra nhận trách nhiệm giải quyết cho người dân cả.

Cha xứ Đông Yên do ngài vắng mặt cho nên ngài nhờ Ban Hành Giáo lên nói với người dân là giải tán hết để thông đường xe.

Không có một xô xát nào đáng tiếc cả”.>/i>

sống trong một chế độ công an trị, luật pháp và quyền công dân chỉ là thứ yếu.

From facebook :  Lê Công Định‘s post.

Lê Công Định

Chiều hôm qua, sau khi lỡ mất cuộc gặp với Ngoại trưởng John Kerry, tôi đi ra quận 1 để gặp một nhà ngoại giao Úc. Khi xe taxi đưa tôi ra khỏi khu chung cư, lập tức các nhân viên an ninh chạy trên xe gắn máy đuổi theo.

Trên đường đi, nhiều lần họ định chặn xe tôi lại, nhưng vì đường đông nên đành chạy theo. Khi đến đầu đường Pasteur vắng người, một tay an ninh mặc áo đỏ phóng xe vượt lên chặn ngang taxi, rồi bước xuống yêu cầu tài xế quay xe về.

Anh tài xế không hiểu chuyện gì nên phản ứng quyết liệt, cuối cùng anh lái xe lách qua và đi tiếp. Mọi người hai bên đường đều nhìn tay an ninh với sự phẫn nộ dành cho hành vi ngang ngược của hắn.

Được một lúc, điện thoại của tôi reo. Bên đầu dây, một nhân viên an ninh khác yêu cầu tôi quay về và giải thích rằng có lệnh bên trên tôi không được ra khỏi nhà cả buổi tối.

Tôi hỏi lệnh nào và của ai, và nhấn mạnh họ không có quyền làm như vậy. Anh ấy giải thích đó là lệnh và tôi nên thông cảm cho công việc của anh ấy. Tôi nói hành động của họ không thể chấp nhận được, chứ đừng nói thông cảm.

Rồi tôi cúp máy và đi tiếp đến một khách sạn 5 sao gặp nhà ngoại giao Úc. Sau khi đi vào bên trong, tôi thấy ngay bóng dáng của các nhân viên an ninh bao vây bên ngoài. Tôi mặc kệ và cứ ngồi trò chuyện.

Trong buổi gặp đó, tôi tường thuật cho nhà ngoại giao ấy mọi diễn biến về nhân quyền của Việt Nam, với bằng chứng cụ thể và mới nhất là tôi đã bị ngăn cản gặp gỡ họ như thế nào.

Sau đó tôi ra về và cùng vài người bạn tụ tập uống rượu vang, nói chuyện về các bộ phim hay và công việc chuyên môn trong tuần của từng người. Nhớ lại các anh nhân viên an ninh lấp ló ngoài trời bất kể mưa nắng để rình mò mà thấy cám cảnh lẫn ngậm ngùi.

Tôi nói với các bạn, rằng sống trong một chế độ công an trị, luật pháp và quyền công dân chỉ là thứ yếu. Chỉ tội ngành tuyên giáo, luôn phải cố sức nói ngược lại dù biết chẳng ai tin. Rồi kệ nó, chúng tôi cứ uống rượu đến tối.

Nhà hàng Trung Quốc ở Italy bị tố nấu ‘thịt người’

|

nguồn: VN E xpress

Một nhà hàng Trung Quốc ở Italy đang bị điều tra sau khi nhân viên đăng ảnh lên Facebook tố cáo nơi này dùng bàn chân người chế biến món “tay gấu”.

nha-hang-trung-quoc-o-italy-bi-to-nau-thit-nguoi

Món “tay gấu” trong thực đơn nhà hàng Trung Quốc ở Italy. Ảnh: Mirror

Bồi bàn trong một nhà hàng ở Italy đăng ảnh hai bàn chân bị cắt rời từ cổ chân đựng trong một cái thau màu xanh lên Facebook, Mirror hôm qua đưa tin. Người này cáo buộc nhà hàng Trung Quốc đã bán thịt người cho khách hàng qua món ăn có tên “tay gấu”. (Xem ảnh, độc giả cân nhắc)

Tay gấu được coi là món quý hiếm và lâu đời trong nền ẩm thực Trung Quốc. Người bồi bàn giấu tên cho biết bàn chân người được chế biến để phục vụ một thương nhân Trung Quốc ở Slovenia, ông này đã gọi món tay gấu đãi bạn bè tại nhà hàng ở thành phố Padua, miền bắc Italy.

Một người dùng mạng xã hội đã tố cáo lên chính quyền sau khi nhìn thấy ảnh trên Facebook. Cảnh sát và cán bộ quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm đã tới kiểm tra nhưng không tìm thấy dấu vết của thịt gấu.

Tuy nhiên, họ tìm thấy 25 kg thịt và cá đông lạnh không rõ nguồn gốc, bụi bẩn và dầu mỡ bám đầy tủ đông, sàn nhà và bếp nấu. Họ cũng tìm thấy nhiều gói đùi ếch và thịt cua đã hết hạn. Cảnh sát đã hỏi ý kiến một chuyên gia pháp y về ảnh hình bàn chân. Họ kết luận đó không phải chân gấu. Cuộc điều tra vẫn tiếp tục để xác minh đó có phải chân người không.

Hồng Hạnh

DÂN OAN CÁC TỈNH PHÍA NAM BIỂU TÌNH TẠi HÀ THÀNH

From facebook:  Tai Nguyen shared Đoàn Thanh Giang‘s post.

6,764 Views
Đoàn Thanh Giang with Trần Bang and 14 others.

DÂN OAN CÁC TỈNH PHÍA NAM BIỂU TÌNH TẠi HÀ THÀNH

Sáng nay , 12/ 1/ 2017 gần 30 dân oan các tỉnh : Đồng Nai , Cần Thơ ,An Giang , bạc Liêu , tiền Giang , gia lai .Bình Định,

Bà con dân oan biểu tình tại phủ Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ; Cổng Phủ chủ tịch nước Trần Đại Quang,va Toà nhà Quốc hội,yêu cầu : nhà cầm Quyền trả đất trả nhà cho dân oan,do chính quyền cướp .

Các dân oan này ăn chực nằm chờ tại các cơ quan trung ương đã vài chục năm trời ! Đến giờ chưa có cơ quan nào giải quyết.

Chỉ còn hơn chục ngày nữa là tết nguyên đán ,  mà bà con vẫn phải đi đòi công lý tại các cơ quan đầu não trung ương nhưng họ vẫn bao che cho nhau?!

Kiên Giang: Tiểu thương mang quan tài phản đối tháo dỡ chợ

Kiên Giang: Tiểu thương mang quan tài phản đối tháo dỡ chợ

Nguoi-viet.com

Lực lượng chức năng bảo vệ việc tháo dỡ chợ Tân Hiệp. (Hình: Báo Dân Trí)

KIÊN GIANG (NV) – Chính quyền huyện Tân Hiệp đưa cả trăm cảnh sát xuống cưỡng ép tháo dỡ chợ thị trấn Tân Hiệp ngay trước Tết Nguyên Đán, buộc tiểu thương mang quan tài ra phản đối quyết liệt.

Theo báo Dân Trí, ngày 10 Tháng Giêng, khi công an tháo dỡ chợ bị nhiều người phản đối nên công an còng tay dẫn về đồn. Một số người dùng điện thoại chụp hình, quay phim… cũng bị giật mất điện thoại và đưa về đồn công an “làm việc.” Để phản đối, tiểu thương đã đặt hai chiếc quan tài ở đầu chợ, nhưng công an đã cướp lấy đem giấu.

Bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết, một tiểu thương nói: “Các khiếu nại của bà con tiểu thương chúng tôi chưa được chính quyền địa phương xem xét giải quyết thấu đáo thì sáng 10 Tháng Giêng, ủy ban huyện đã cho lực lượng chức năng xuống cưỡng chế tháo dỡ chợ trong khi ngày Tết cận kề. Việc này lãnh đạo địa phương đã ép chúng tôi vào bước đường cùng, vì hàng hóa nhập về không thể buôn bán.”

Giải thích về việc này, ông Nguyễn Văn Đức, chủ tịch huyện Tân Hiệp cho rằng: “Đây không phải là tài sản thuộc quyền sở hữu riêng của công dân nên huyện không cưỡng chế, mà đây là công trình của nhà nước nên chúng tôi tháo dỡ khi nó đã xuống cấp.”

Tin cho biết, chợ thị trấn Tân Hiệp đã tồn tại hơn 60 năm với gần 300 tiểu thương kinh doanh buôn bán. Khi xây dựng chợ mới, chính quyền địa phương không họp lấy ý kiến, lắng nghe nguyện vọng của tiểu thương…

Đến khi công ty Sao Mai, một doanh nghiệp tư nhân liên kết với huyện xây dựng chợ mới cách chợ cũ 1 cây số vào gần xong vào cuối 2014, thì mới vận động tiểu thương di dời, nhưng tiểu thương không đồng tình vì cho rằng giá thuê cao, khu chợ xa dân cư, lô sạp thiếu và nhỏ… Cách làm này trái quy định pháp luật, mặt khác làm nhiều tiểu thương trở tay không kịp.

Thấy không thể tuyên truyền bằng miệng, chính quyền ra hạn định di dời chợ hạn chót là ngày 20 Tháng Ba năm 2015. Tuy nhiên tiểu thương vẫn “án binh bất động.”

Đến ngày 26 Tháng Tám năm 2016, chủ tịch huyện Tân Hiệp ra quyết định đình chỉ hoạt động chợ thị trấn Tân Hiệp để di dời sang khu chợ mới, với lý do “chợ cũ đã xuống cấp và hệ thống cứu hỏa không bảo đảm nên buộc phải di dời sang chợ mới.”

Các tiểu thương tiếp tục khiếu nại lên ủy ban tỉnh Kiên Giang, buộc nơi này phải thành lập tổ công tác kiểm tra lại quá trình xây chợ mới, xóa chợ cũ của lãnh đạo huyện Tân Hiệp.

Sau khi kiểm tra, tổ công tác của tỉnh cho biết huyện Tân Hiệp “có sai phạm,” vì vậy nên xem lại việc hỗ trợ cho các tiểu thương có đất gian hàng cho thuê, đầu tư, sửa chữa, cải tạo chợ cũ trong thời gian qua… Thế nhưng, kiến nghị của tỉnh chưa được huyện Tân Hiệp xem xét thực hiện thì sáng 10 Tháng Giêng đã cho lực lượng xuống cưỡng chế tháo dỡ chợ cũ. (Tr.N)

Việc ngăn chặn thô bạo

From facebook: Suong Quynh and Hoang Le Thanh shared Lê Công Định‘s post.

Lê Công Định with Charles Sellers.

Việc ngăn chặn thô bạo tại nhà hôm nay khiến tôi phải huỷ bỏ cuộc gặp chiều nay với Ngoại trưởng Mỹ John Kerry theo lời mời của Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ, một lần nữa cho thấy nhà cầm quyền Việt Nam vi phạm nghiêm trọng quyền tự do đi lại của công dân nói riêng và nhân quyền nói chung.

Đây là bằng chứng cụ thể và rõ ràng về hồ sơ vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam. Tôi đã thông báo đầy đủ cho cơ quan ngoại giao Hoa Kỳ và Ngoại trưởng John Kerry để các viên chức ngoại giao Mỹ soạn thảo báo cáo và tài liệu cần thiết cho mục đích chế tài nhân quyền đối với các quan chức vi phạm Luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu vừa được Tổng thống Obama ký ban hành.

Không diện kiến Ngoại trưởng John Kerry nhưng tác động của việc không đi gặp lại tốt hơn đi gặp, chắc chắn là điều cần làm đối với một người tranh đấu như tôi trong hoàn cảnh hiện tại. Thứ Sáu ngày 13 đầu năm 2017 không phải là một ngày tồi tệ vậy.

SỰ THAM LAM TÀN ÁC..

From facebook: Lê hồng Song‘s post.
Image may contain: one or more people and outdoor

Lê hồng Song

 SỰ THAM LAM TÀN ÁC..( Lòng tham vô đáy, nhưng chỉ cần những mẩu bánh vụn vặt…) Trích. Môt người quốc dân tác giả Lê Luân.

“Quốc gia nào mà xây dựng bằng lòng tham, thì quốc gia đó sẽ sụp đổ bởi những mẩu bánh mỳ.”

Mới nghe thì có vẻ như đã thấy nhận định này của tôi hàm chứa trong đó đầy những mâu thuẫn và sẽ có nhiều người muốn mắng mỏ tôi ngay khi đọc những câu này. Thế nhưng xin nhẫn nại thêm một chút và chúng ta cùng nhau mổ xẻ để thấy cái điều tôi vừa nói có gì mà cần phải bác bỏ hay không lúc đó cũng chưa muộn.

Chúng ta có thể quan sát mỗi ngày qua các sự kiện liên tiếp. Chẳng phải gì to tát đâu xa, tôi nói ngay đến việc người ta hành xử với nhau tàn ác còn hơn cả loài cầm thú mà chúng có thể sẵn sàng giết thịt nhau khi có loài nào đó tấn công cái tổ hoặc cướp đi miếng ăn của nó. Có phải gì hiếm hoi đâu, chuyện những người không may mà đi trộm chó, gà, trâu hay các tài sản khác của người dân ở những vùng quê, người ta phát hiện ra thì những tên trộm cắp kia chỉ có nước chết hoặc thương tật đầy mình. Dân làng họ xâu xúm vào đánh đập, gậy gộc đủ cả, cứ thế mà nã vào đầu, phang vào chân, tay, mạng sườn kẻ cắp cho đến khi chết. Thế có phải là người ta quyết bảo vệ tài sản của mình đến cùng bằng những hành động vô nhân tính hay không.

Nguyễn Đình Phong, kẻ trộm chó, bị dân đốt cháy đen bên chiếc xe máy.
Nguyễn Đình Phong, kẻ trộm chó, bị dân đốt cháy đen bên chiếc xe máy.
Những hành vi ấy quả là man rợ chứ có đất nước văn minh nào mà lại làm thế như dân chúng chúng ta. Thế thử hỏi luật pháp và chính phủ còn có giá trị gì nữa để mà duy trì và điều chỉnh hành vi con người. Mà nhìn vào đấy thì thấy rõ là người dân đúng là sẽ làm mọi cách kể cả là hung bạo và dãn man nhất để quyết bảo vệ cho được tài sản của mình, dù chẳng phải quá to tát gì. Hiện trạng này ở các vùng quê thì tôi cho là không thiếu đâu. Vậy có phải là họ đang hành xử còn không cả bằng thời thực dân, phong kiến hay không, vì ngày xưa còn có công đường để kêu quan khi làng xóm mâu thuẫn, bắt được kẻ trộm, cướp thì đều lôi lên quan mà tâu bẩm và xét xử theo luật lệ. Chứ cũng không đến nỗi như bây giờ. Mà một dân tộc tàn ác với nhau như thế thì có khi nào đất nước văn minh và tốt hơn lên được không. Tôi cho là chỉ có làm cho con người ngày càng tàn bạo và coi thường luật pháp mà thôi, mà như thế thì cái chính phủ kia cũng bị xem thường nốt chứ đâu có giá trị gì để mà người dân cần đến. Quả là nguy cấp cho một đất nước mà con người sẵn sàng hung khí, hô hào một cách hung hãn để mà hành hạ đồng loại mình. Thật đau đớn và bại hoại hết chỗ nói.

Với chuyện con chó, con trâu đã kinh khủng như vậy. Vậy còn chuyện hôi của khi gặp người tai nạn trên đường, chuyện ngang nhiên nhặt tài sản của người khác đánh rơi hay không may làm vung vãi ra mà người ta kêu trợ giúp nhưng cứ nhơn nhơn chẳng thèm để tâm, lại còn muốn nhặt cho thật nhiều rồi mang về sử dụng như chốn không người. Đấy là hành vi khác gì trộm cướp và coi khinh luật pháp đâu. Thế thì quả là loạn lạc thực sự rồi chứ còn phải chờ đợi đến đao binh, bom đạn, chém giết gì mới cho là loạn lạc thì e là đã quá muộn màng và hết sức ngu dốt.

Với cái miếng ăn và tài sản của mình thì bảo vệ bằng được, nhưng sẵn của người khác hở ra là lấy mất ngay tắp lự. Mà cũng bởi lối suy nghĩ này mà hầu như là ai cũng tính vào chính phủ để có quyền chức mà tìm cách đục khoét của công, làm giàu cho mình và gia đình. Cứ nhìn vào tệ trạng tham nhũng, sự suy cấp về con người, các cơ sở hạ tầng quốc gia thiếu thốn, sơ sài, yếu kém thì có thể thấy rõ nó là kết quả của việc vơ vét cho đầy túi tham của mình mà không để tâm gì đến việc chung của đất nước. Thế nó không xuất phát từ lòng tham vô đáy thì còn là gì vào đây nữa. Tôi không thể tìm ngôn từ nào để mà giải thích chuẩn xác hơn được.

Thế nhưng đó chỉ là những cái vụn vặt và nhỏ mọn thôi, chỉ như những mẩu bánh có thể ăn được ngay tức khắc. Thế còn cái lớn hơn như chuyện chính sách kinh doanh làm ăn, chuyện đánh thuế tiêu dùng, chuyện chèn ép thương nhân, chuyện bị gây phiền hà trong công việc, chuyện bị cướp đoạt tài sản bằng cách tham nhũng ngân khố quốc gia với những con số khổng lồ, mà tất cả những cái đó nó rất thiết thực đánh vào túi tiền và chất lượng sống, vào điều kiện kinh doanh và cơ hội phát triển của người dân, thì dân chúng lại thờ ơ như chuyện riêng của nhà quan, chẳng màng gì cả, vì người ta không thấy nó bị thiệt hại gì như việc tên trộm, cướp lẻn vào nhà bắt trộm con chó hay dắt trộm trâu, bò của người ta đi mất.

Nhận thức của người dân khiến tôi lo lắng tới những hậu họa khôn lường, vì nếu một lúc nào đó họ không thể lao động đủ mà đóng thuế, sông hồ và không khí ô nhiễm, thực phẩm độc hại, bệnh viện thì tăng giá, giáo dục thì nâng học phí, lộ phí đi đường và xăng, dầu, điện, nước cứ leo lên nữa. Thế thì họ định sống thế nào và làm gì để mà trả cho những thứ đó đây, hay lại nhăm nhăm để cướp giật của người khác?

Mà cũng vì cái lòng tham vô đáy nhưng lại dễ thỏa mãn bằng những cái nhỏ nhặt này của người Việt mà các quốc gia khác lợi dụng điểm yếu đó mà khai thác và bóc lột được chúng ta từ tài nguyên thiên nhiên đến trí tuệ và sức người. Họ chỉ cần rót cho ít vốn vào làm ăn, đầu tư, hoặc cho vay với lãi suất thấp, chuyển giao công nghệ giá rẻ (mà có nguy cơ làm ô nhiễm môi trường, độc hại với con người, năng suất thấp, vận hành tốn kém và lại mau hỏng), cam kết vài điều khoản mà có vẻ như có lợi cho chính phủ, cho người dân bằng cách cho ít lợi nhuận hoặc chia sẻ quyền lợi kinh tế, thế là làm ráo, làm tuốt và làm nhanh cật lực. Bởi thế mà chúng ta cứ bị bóc lột sau khi đã bị dụ dỗ và mua chuộc bằng ít lợi ích cho thỏa cái lòng tham của mình. Đây chính là vấn đề lớn của dân tộc mà chúng ta phải nhận ra và thay đổi, nếu không thì chúng ta sẽ luôn bị mua chuộc và lợi dụng để cho người khác làm ăn mà thôi.

Quốc gia nào mà xây dựng bằng lòng tham, thì quốc gia đó sẽ sụp đổ bởi những mẩu bánh mỳ.

Bởi vậy tôi mới nói, đa phần người dân thì lòng tham vô đáy, nhưng chỉ cần những mẩu bánh vụn vặt để no cái bụng và ấm cái thân là đã đủ rồi, chẳng cần gì khác cả. Quốc gia lụn bại và suy vong cũng từ đây mà ra.

Cưỡng chế tượng Trần Hưng Đạo tại tư gia là trái luật?

Cưỡng chế tượng Trần Hưng Đạo tại tư gia là trái luật?

Hòa Ái, RFA

Tượng danh tướng Trần Hưng Đạo được đặt trên bục cao 1 m trong sân nhà ông Phương.

Tượng danh tướng Trần Hưng Đạo được đặt trên bục cao 1 m trong sân nhà ông Phương.

Courtesy of plo.vn

Vụ việc chính quyền địa phương không cho phép người dân đặt tượng thờ Đức Thánh Trần-Hưng Đạo Vương trên bục, trong khuôn viên gia đình ở Lâm Đồng làm dấy lên quan ngại rằng dân chúng Việt Nam thể hiện tín ngưỡng thuần Việt của họ như thế nào mới là đúng luật?

Những ngày vừa qua, cư dân mạng đặc biệt chú ý đến lời kêu cứu của gia đình ông Tống Hồ Phương, ngụ tại thôn Kinh Tế Mới, xã Ninh Gia, huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng về việc đặt tượng Đức Ông-Trần Hưng Đạo trong khuôn viên của gia đình.

Ông Tống Hồ Phương cho biết gia đình tích cóp để mua bức tượng vị anh hùng dân tộc Hưng Đạo Vương-Trần Quốc Tuấn, phiên bản do Hội Mỹ Thuật Việt Nam thực hiện, được chạm khắc bởi các nghệ nhân đá Non Nước Đà Nẵng. Vào đầu tháng 12 năm 2016, gia đình ông Phương xây một cái bục bằng xi măng, cao 1 mét và rộng 9 tấc trong sân nhà để đặt bức tượng này. Trước khi rước tượng về đặt trên bục trong khuôn viên của gia đình, ông Phương làm đơn gửi các cấp chính quyền xã, huyện và tỉnh để xin phép nhưng không nhận được phản hồi. Sau đó, gia đình ông Phương đi lên tận văn phòng Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Lâm Đồng hỏi về việc xin phép đặt tượng và được trả lời rằng gia đình cứ tiến hành vì bức tượng nghệ thuật vị anh hùng dân tộc đặt trong khuôn viên gia đình không gây trở ngại gì.

Họ kêu phải tháo dỡ tượng Ông xuống. Biên bản lập yêu cầu tháo dỡ xuống…Họ nói miệng rằng trong vòng 60 ngày nếu không có một công văn nào phản hồi cho họ thì họ vào làm việc; không có giấy phép xây dựng thì họ phạt từ 3 đến 5 triệu đồng và họ cưỡng chế
-Nguyễn Xuân Quang

Lập biên bản vi phạm

Tuy nhiên, gia đình ông Tống Hồ Phương kêu cứu kể từ ngày 4 tháng 1 năm 2017, là thời điểm dựng tượng Đức Ông-Trần Hưng Đạo, cao khoảng 1,6 mét lên bục. Trong vòng ba ngày liên tiếp, cho đến ngày mùng 6 tháng 1, chủ tịch và phó chủ tịch cùng công an và cán bộ địa chính xã Ninh Gia đến tận nhà yêu cầu gia đình hạ tượng. Anh Nguyễn Xuân Quang, cháu của ông Tống Hồ Phương kể lại diễn tiến của vụ việc:

“Bắt đầu xây cái bục tầm khoảng ngày 9, ngày 10 tháng 12. Mình xây xong thì họ chẳng nói gì hết. Khi đưa tượng Ông về thì họ nói là vi phạm không có giấy phép xây dựng. Họ kêu phải tháo dỡ tượng Ông xuống. Biên bản lập yêu cầu tháo dỡ xuống. Gia đình em xin không tháo dỡ mà để Ông đứng đó. Họ mới nói dời cái lư hương, không cho để bát nhang, thắp nhang. Gia đình mới dời cái lư hương. Mình xin thì họ đồng ý như vậy, nhưng họ nói miệng rằng trong vòng 60 ngày nếu không có một công văn nào phản hồi cho họ thì họ vào làm việc; không có giấy phép xây dựng thì họ phạt từ 3 đến 5 triệu đồng và họ cưỡng chế.”

Lên tiếng với Báo Pháp Luật Thành phố Hồ Chí Minh qua điện thoại vào chiều mùng 6 tháng 1, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Ninh Gia, ông Nguyễn Ngọc Huyên xác nhận việc lập biên bản vi phạm xây dựng bục đặt tượng của gia đình ông Tống Hồ Phương, cụ thể là không có giấy phép. Ông Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Ninh Gia còn nhấn mạnh gia đình ông Phương cho biết Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Lâm Đồng cho phép, nhưng phải có văn bản trả lời thì mới đúng quy định.

Trong khi đó, cháu của ông Phương, anh Nguyễn Xuân Quang nói với Đài Á Châu Tự Do vào tối ngày 11 tháng 1 rằng gia đình một lần nữa đi lên văn phòng Sở Văn hóa-Thông tin tỉnh Lâm Đồng để xin giấy phép về trình cho cơ quan địa phương. Nhưng, cán bộ Sở khẳng định với gia đình:

“Không có giấy phép hoặc thẩm quyền nào để cấp. Cũng không có một công văn nào, không có thẩm quyền thì không ai ký được hết.”

Cưỡng chế dỡ tượng sai cả lý và tình

034_1616717-300.jpg
Tượng Đức thánh Trần Hưng đạo phía trước đền Đức Thánh Trần ở Sài Gòn. Ảnh chụp hôm 9/8/2010. AFP photo

Đáp câu hỏi của chúng tôi liệu rằng quyết định của xã Ninh Gia về việc cưỡng chế dỡ tượng Trần Hưng Đạo khỏi bục tại tự gia của gia đình ông Tống Hồ Phương, do vi phạm không có giấy phép xây dựng là đúng theo quy định pháp luật trong tình thế mà dân gian gọi là “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” như thế; Phó Chủ tịch Hội Luật gia Thành phố Hồ Chí Minh, Luật sư Nguyễn Văn Hậu trình bày:

“Theo tôi, việc đặt các tượng này thì không cần phải xin phép. Chuyện đó, tôi nghĩ rằng địa phương làm như vậy là không đúng trong trường hợp người dân được làm những gì mà pháp luật không cấm; cụ thể là pháp luật chưa có quy định nào về việc dựng tượng như vậy. Điều này được quy định trong Luật Xây Dựng năm 2014, đã được Quốc hội Việt Nam thông qua, những đối tượng phải có giấy phép xây dựng thì không có trường hợp này.

Khi Ủy ban Nhân dân xã chưa có quyết định hành chính thì họ không được thi hành cưỡng chế. Trong trường hợp họ tiến hành cưỡng chế thì người dân có quyền khởi kiện ra toàn án hành chính liên quan quyết định hành chính đó hoặc hành vi hành chính đó của cán bộ xã.”

Khi Ủy ban Nhân dân xã chưa có quyết định hành chính thì họ không được thi hành cưỡng chế. Trong trường hợp họ tiến hành cưỡng chế thì người dân có quyền khởi kiện ra toàn án hành chính liên quan quyết định hành chính đó hoặc hành vi hành chính đó của cán bộ xã
-LS.Nguyễn Văn Hậu

Qua lời kêu cứu của gia đình ông Phương đăng trên mạng xã hội Facebook cùng lên tiếng để đồng lòng hướng về lịch sử 4000 năm dựng nước và giữ nước hào hùng của dân tộc Việt, cộng đồng cư dân mạng cho rằng việc làm của chính quyền xã Ninh Gia hoàn toàn sai trái khi dân chúng bày tỏ sự tôn kính đối với Đức Thánh Trần-Hưng Đạo Vương một cách riêng tư, không ảnh hưởng đến trật tự xã hội và trên hết là không vi phạm pháp luật Việt Nam. Cư dân mạng Trịnh Mạnh Hùng chia sẻ suy nghĩ của anh nếu chính quyền xã Ninh Gia tiến hành cưỡng chế dỡ tượng Trần Hưng Đạo tại khuôn viên của gia đình ông Phương trong 60 ngày tới:

“Về lý thì chưa có bất kỳ một văn bản nào cấm người dân không được dựng tượng Đức Trần Hưng Đạo. Nếu dựng ở ngoài đường thì chụp mũ là gây cản trở lưu thông…Còn ở đây người dân dựng trong khuôn viên đất nhà của họ, mà lại dựng tượng của một biểu hiện gọi là tôn sùng bậc tiền nhân. Nếu cấm thì hoàn toàn sai, sai về tình và cả sai về lý.”

Tại Hội thảo Khoa học với chủ đề “Đức Thánh Trần trong hệ thống Đạo Mẫu Việt Nam” được tổ chức hồi hạ tuần tháng 9, năm 2014, nhân 713 năm ngày giỗ Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn, giới nghiên cứu đánh giá tín ngưỡng thờ Đức Thánh Trần có giá trị về nhận thức và nhân sinh, về củng cố và tăng cường lòng yêu nước, về văn hóa và nghệ thuật thông qua lễ hội và phong tục cũng như kiến trúc và điêu khắc. Bên cạnh đó, các chuyên gia đưa ra ý kiến mong muốn Nhà nước cần sớm chính thức công nhận và có các quy định cụ thể đối với những sinh hoạt gắn liền các tín ngưỡng thuần Việt.

Với thời gian đợi chờ Chính phủ phản hồi kiến nghị của các chuyên gia liên quan đến thờ Đức Thánh Trần, gia đình ông Tống Hồ Phương chỉ còn biết trông cậy vào những đơn khiếu nại đã gửi đến cơ quan công quyền, từ cấp xã đến cấp Trung ương và các cư dân mạng Đài RFA tiếp xúc bày tỏ với luật pháp hiện hành như một “mớ bòng bong” qua vụ việc tại xã Ninh Gia thì việc thể hiện tín ngưỡng thuần Việt của người dân là điều không phải dễ.

Một cử chỉ hiếm thấy: Sếp lớn Hàn Quốc quỳ gối cúi đầu cảm tạ nhân viên vệ sinh

Một cử chỉ hiếm thấy: Sếp lớn Hàn Quốc quỳ gối cúi đầu cảm tạ nhân viên vệ sinh

Source: VietBF
Một cử chỉ hiếm thấy của vị Tổng thư ký Quốc hội Hàn Quốc đã quỳ gối cúi đầu chân thành cảm tạ những nhân viên vệ sinh không quản ngại gian khó để giữ gìn vệ sinh cho tòa nhà Quốc hội nước này nhân dịp đầu năm mới.
Ngày 2/1, rất đông các nhân viên vệ sinh của Quốc hội Hàn Quốc đã tham dự hoạt động chào mừng năm mới 2017 được tổ chức tại thủ đô Seoul
.
Tại buổi lễ long trọng này, Tổng thư ký Quốc hội Hàn quốc Woo Yoon Geun đã quỳ gối để bày tỏ lòng cảm kích tới các nhân viên không quản ngại gian khó để giữ gìn vệ sinh cho tòa nhà Quốc hội Hàn Quốc.
Trước lời cảm tạ hết sức thành tâm của ông Woo Yoon Geun, các nhân viên vệ sinh của tòa nhà Quốc hội Hàn Quốc đã đồng loạt cúi rạp người để đáp lễ. Ai nấy đều tỏ ra hết sức vui trước những lời chia sẻ, động viên của vị Tổng thư ký đáng kính.
Những hình ảnh này đã thu hút sự chú ý rất lớn của dư luận không chỉ ở Hàn Quốc mà còn ở các nước khác.


Hình ảnh ông Woo Yoon Geun quỳ gối bày tỏ lòng cảm kích trước sự nỗ lực của các nhân viên vệ sinh.



Buổi lễ chào mừng năm mới của các nhân viên vệ sinh tòa nhà Quốc hội Hàn Quốc được tổ chức hết sức long trọng tại thủ đô Seoul.
 
2/ Ở nước CHXHCN VIỆT NAM

di-hop-bang-oto-duoc-cong-qua-nuoc-ngap-o-ha-noi

Cấm dân đặt tượng Ðức Thánh Trần trên bục trong sân nhà

Cấm dân đặt tượng Ðức Thánh Trần trên bục trong sân nhà

Nguoi-viet.com

Tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo được đặt trên bục cao 1mét trong sân nhà ông Phương bị xã bắt đem xuống. (Hình: Báo Pháp Luật Sài Gòn)

LÂM ÐỒNG (NV) – Cho rằng người dân đặt tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo trên bục cao là vi phạm, chính quyền xã Ninh Gia, huyện Ðức Trọng buộc phải hạ tượng xuống.

Nói với báo báo Pháp Luật Sài Gòn, chiều 10 tháng 1, gia đình ông Tống Hồ Phương, xã Ninh Gia, huyện Ðức Trọng, vừa gửi đơn khiếu nại về việc chính quyền xã không cho phép gia đình ông đặt tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo trên bục cao trong khuôn viên nhà riêng của mình.

Anh Nguyễn Xuân Quang, cháu ông Phương cho biết, gia đình đặt mua tượng Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo ở làng đá Non Nước, Ðà Nẵng, do các nghệ nhân chạm khắc từ phiên bản của Hội Mỹ Thuật Việt Nam.

Trước khi mang tượng về khoảng 10 ngày, gia đình ông Phương có lên Sở Văn Hóa tỉnh Lâm Ðồng xin phép. Cán bộ nơi đây cho biết “tượng không nằm trong danh mục phải có giấy phép, cũng không thuộc diện cấm nên gia đình cứ làm.”

Thế nhưng, khoảng 15 giờ ngày 4 tháng 1, khi gia đình ông Phương đang dựng tượng lên bục, thì trưởng công an xã Ninh Gia đến yêu cầu hạ xuống. Khoảng hai tiếng sau chủ tịch, phó chủ tịch xã cũng có mặt yêu cầu gia đình hạ tượng. Gia đình ông Phương yêu cầu xã đưa ra văn bản cho rằng việc làm của mình thuộc diện bị cấm thì đại diện xã không có.

Tuy nhiên từ hôm đó trở đi, ngày nào chính quyền xã cũng cho người vào ép gia đình phải hạ tượng xuống. Thậm chí, có lần cán bộ Phòng Văn Hóa Thông Tin huyện Ðức Trọng cùng đi với chính quyền xã và cũng yêu cầu tương tự nhưng gia đình ông Phương không làm theo vì cho rằng pháp luật không cấm.

Thấy không ép được, ngày 6 tháng 1, chính quyền xã này cử cán bộ địa chính xã đến dùng chiêu lập biên bản “vi phạm khi xây dựng cái bục cao 1 mét, rộng 90 cm trái phép.”

“Ðại diện ủy ban xã nói, tội này có thể bị xử phạt từ 3 triệu đến 5 triệu đồng, nhưng đến nay vẫn chưa ra quyết định xử phạt hành chính. Họ bảo gia đình đặt bức tượng ở đâu cũng được nhưng không được đặt lên cái bục. Ðồng thời hạn 60 ngày phải hạ tượng xuống, nếu không sẽ tổ chức cưỡng chế,” anh Quang bất bình nói.

Chiều cùng ngày, nói với báo Pháp Luật Sài Gòn qua điện thoại, ông Nguyễn Ngọc Huyên, chủ tịch xã Ninh Gia, xác nhận sự việc trên.

“Việc xây dựng bục đặt tượng của gia đình ông Phương là vi phạm, nên đã lập biên bản vi phạm. Cụ thể là có hành vi xây dựng công trình xây dựng khác không có giấy phép. Hiện xã đang trong quá trình xử lý nên sẽ thông báo kết quả sau,” ông Huyên nói.

 

Cũng theo ông Huyên, xã không có thẩm quyền trong việc cho phép hay không cho việc làm chủ bức tượng. Nhưng khi đặt bức tượng đó lên cái bục thì không được vì cái bục là công trình vi phạm. Việc ông Phương có được sử dụng bức tượng hay không phải có ý kiến của cơ quan có thẩm quyền là ngành văn hóa cụ thể là Phòng Văn Hóa Thông Tin huyện và Sở Văn Hóa Thông Tin.

“Gia đình nói là sở cho phép nhưng chúng tôi chưa thấy văn bản nào, chỉ là nói miệng thôi. Tôi nghĩ gia đình phải lập hồ sơ xin phép, nếu sở cấp hoặc không cấp thì cũng phải có trả lời bằng văn bản, thì mới đúng quy định,”ông Huyên nói. (Tr.N)