Hai người Việt bị bắt tại Singapore

RFA
2018-01-09
 
Nhà máy lọc dầu của hãng Shell tại Singapore. Nơi xảy ra vụ ăn cắp dầu có liên quan đến hai nghi phạm người Việt. Ảnh chụp tháng 9/2016.

Nhà máy lọc dầu của hãng Shell tại Singapore. Nơi xảy ra vụ ăn cắp dầu có liên quan đến hai nghi phạm người Việt. Ảnh chụp tháng 9/2016.

 AFP
 

2 người Việt Nam bị bắt vì tình nghi tham gia vào một vụ ăn cắp dầu tại Singapore. Hãng tin AFP loan tin vào ngày 9 tháng giêng, dẫn nguồn từ Cảnh sát Singapore.

Danh tánh hai người này hiện chưa được tiết lộ, chỉ biết rằng họ là thủy thủ và thuyền trưởng của một chiếc tàu chở dầu mang tên Prime South. Họ bị bắt với cáo buộc tiêu thụ đồ gian.

Cùng bị bắt với hai người này là 15 người Singapore, mà số đông là nhân viên của nhà máy lọc dầu của hãng Shell tại tiểu quốc Singapore. Đây là nơi những người này tổ chức đánh cắp nhiều lần từ tháng 11 năm ngoái đến nay

Cảnh sát Singapore đã thực hiện đợt bố rắp vào ngày chủ nhật vừa qua sau khi được hãng Shell báo động, và tin cho biết là một số tiền mặt trị giá 2 triệu 300 ngàn đô la Mỹ cũng được thu giữ cùng với chiếc tàu chở dầu Prime South trọng tải 12 ngàn tấn.

Các nghi phạm sẽ bị ra tòa vào cuối tháng này.

Việt kiều về quê ăn Tết nên tránh gì?

 

Việt kiều về quê ăn Tết nên tránh gì?

  

Về quê ăn Tết, đó là nỗi mong chờ của nhiều người xa quê, nhất là những người sống ở nước ngoài, sau một thời gian dài bôn ba nơi đất khách.

Bến xe, ga tàu, những nơi đông người… vốn là chỗ để cho những kẻ lừa bịp, cướp giật rình rập hoạt động, đặc biệt trong mùa Tết này. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)

Ðược về nhà, thăm lại mảnh vườn xưa, thắp ông bà một nén nhang, uống với bạn bè một ly rượu, thăm hỏi nhau mấy tiếng, chúc nhau vài câu năm mới…

Ðiều đó trở thành tiếng gọi thôi thúc tâm hồn mỗi độ năm hết, Tết về. Nhưng, với những Việt kiều, về thăm quê hương, đôi khi trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi bởi gặp chuyện không may, chuyện trớ trêu, cười ra nước mắt. Có những trường hợp mà Việt kiều nên tránh trong dịp Tết để khỏi phải đau đầu vì chuyện về quê.

Thời gian gần đây, người ăn xin đểu (hoàn cảnh không khó khăn gì nhưng lại tạo ra kịch bản éo le để lay động lòng trắc ẩn người khác hoặc tạo ra đường dây ăn xin để thu lợi) xuất hiện nhiều ở các bến xe, nhất là các bến xe lớn hoặc các trạm chờ xe buýt.

Thường, trên các chuyến xe, hay xuất hiện hai mẹ con ẵm nhau, tay bình tay quai lỉnh kỉnh, lên xe chừng 10 phút thì đứa bé (chừng 3 tháng tuổi) khóc thét lên, người mẹ la lên rằng đứa bé bị bệnh nặng, cần vào bệnh viện, cần xuống xe gấp mà hết tiền, nhờ mọi người giúp đỡ…

Thường thì mọi hành khách thấy thương tình, góp tay cho tiền hai mẹ con họ. Nhưng hành khách không hề hay biết mình bị lừa, đây là chiêu lừa đảo mọc lên nhan nhản trong những ngày giáp Tết, đứa bé đó chưa chắc đã là con của người đàn bà kia, vì có cả một đường dây dịch vụ cho thuê trẻ nít để ẵm đi ăn xin.

Và hơn nữa, nếu chịu khó theo dõi, người đàn bà đó xuống xe xong, sẽ đón xe khác và ‘thao tác’ y như trên chiếc xe ban đầu để kiếm tiền, ngày mai lại chọn tuyến đường khác để làm ăn.

Ðương nhiên, làm người, thấy người khác lâm vào khốn đốn mà không giúp thì e rằng ray rứt không yên, nhưng khi giúp, chịu khó quan sát, nếu đến đoạn đường vắng, mà có hai mẹ con đòi xuống xe, đứa bé khóc thét lên (vì bị véo vào lưng) và xảy ra xin tiền thì nên cẩn thận, vì nếu người thương con thật sự, họ sẽ nhờ nhà xe đưa con họ đến bệnh viện gần nhất, không ai ẵm đứa bé bệnh nhảy xuống đường vắng làm gì, điều này bất minh, nên cẩn thận!

Trường hợp vào quán nhậu, nên cẩn thận với các cô gái trẻ lân la làm quen, ngồi uống vài ly, sau đó cùng nhậu, nói chuyện rôm rả rồi rủ đi chơi, dạo phố, tìm thắng cảnh đẹp và tìm phòng trọ qua đêm.

Phải hết sức cẩn thận với loại người này, vì đây là dạng gái mồi chài của những tú ông thứ thiệt. Nói là tú ông thứ thiệt bởi các tú ông này vốn là chồng của những cô gái này, do ham mê cờ bạc, xúi hoặc ép vợ mình đi làm chuyện bất lương, lừa người có tiền, đặc biệt mồi chài Việt kiều vào nhà trọ rồi tú ông xuất hiện, bắt quả tang, với đầy đủ giấy tờ đăng ký kết hôn giữa tú ông và cô gái mồi chài, hù dọa và tống tiền…

Ðây là chiêu khá tinh vi, vì khi đi chơi với khách, cô gái có đầy đủ giấy tờ tùy thân, vào thuê phòng, cô gái đứng ra bảo lãnh cho khách, làm cho khách có niềm tin, chủ quan… Và đến khi sự việc xảy ra, anh chồng tú ông cũng căn cứ trên chứng minh nhân dân trên nhà trọ đối chiếu với giấy đăng ký kết hôn của anh ta mà quát tháo, hù dọa… Vố này đau tức ngực cho những ông ham vui, vì có mất hết tiền cũng không dám hé răng, nếu báo với công an thì khác nào tự tố mình vi phạm luật.

Khi đi đường, nên hết sức cẩn thận, những phụ nữ có thói quen dùng trang sức nên gói kĩ, cất vào nơi an toàn, không nên đeo trong người, vì rất có thể bị cướp giật bất kỳ giờ nào, đặc biệt có người còn bị chặt đứt cánh tay hoặc bị giật ngã xuống đường, chấn thương sọ não vì đeo tư trang.

Túi xách, an toàn nhất là không nên bỏ hộ chiếu, số tiền lớn hoặc vàng bạc trong đó. Vì đã có rất nhiều người bị cướp giật trắng tay khi bước vào Việt Nam.

Tuyệt đối không nói chuyện điện thoại di động lúc chạy xe gắn máy, nếu cần thiết phải nghe thì nên dừng xe vào lề đường để nói chuyện. Ðã nhiều người bị giật điện thoại trong lúc chạy xe gắn máy, ngã nhào và phải đi cấp cứu.

Khi đi taxi cần lưu ý, phải coi kỹ tên hãng taxi, bảng số xe trước khi bước lên xe, khi lên xe rồi, phải coi đồng hồ tính tiền nhảy như thế nào, nếu đi chừng 1 km mà thấy nó nhảy trên 15,000 đồng thì phải hỏi ngay tài xế giá thành mỗi km, trường hợp tài xế không trả lời hoặc trả lời cao quá thì nên yêu cầu dừng xe, thanh toán tiền và xuống xe ngay tức khắc, đừng để đi chừng vài km phải trả vài chục đô la và thậm chí còn bị đe dọa. Quan trọng nhất là phải coi tên của hãng taxi có ghi trên thành xe hay không và đèn chụp trên mui taxi có hay không, nếu không có hai thứ đó thì đừng lên chiếc taxi đó.

Trường hợp ông H., một người quen thân của tôi, hiện định cư tại tiểu bang California, Mỹ, năm ngoái về quê ăn Tết, nhậu quá chén với mấy người bạn già, khi rời quán nhậu, đi tìm xe ôm, gặp một thanh niên lịch sự đứng bên đường, hỏi ông có đi xe ôm không, ông lên xe. Ði một đoạn, hỏi thăm mấy câu, ông H. kể thật mình vừa đi nhậu với mấy bạn già về, anh thanh niên nhận người quen, nói là con trai ông T. – bạn của ông H., mời ông H. đi uống cà phê.

Uống xong ly cà phê, ông H. không biết gì nữa, cứ đi theo anh thanh niên này như bị bỏ bùa (theo ông H. thì rất có thể là đã bị bỏ bùa), khi về đến đầu làng, anh thanh niên bỏ ông H. xuống xe đi bộ, tỉnh lại, ông H. phát hiện ra mình mất toàn bộ số tiền gần 3,000 đô la và giấy tờ, dở khóc dở cười…

Còn rất nhiều chuyện mà Việt kiều về nước nên đề phòng để khỏi rước họa vào thân. Ðương nhiên, về quê là nhóm lại chút lửa ấm quê nhà, là chia sẻ câu chuyện tha hương với người ở lại, là gắn kết thêm chút tình đất, tình người… Nếu đề phòng quá thì e rằng sẽ khó mà sống vui, ăn Tết mất hết ý vị. Nhưng nếu không đề phòng, thì e rằng còn ốt dột gấp bội lần!

Phi Khanh/Người Việt

Mạt hạng cuối cùng là bán sức lao động cho ngoại bang cũng bị từ chối

Linh Ngoc Nguyen shared Trần Đình Vũ‘s post.
Mạt hạng cuối cùng là bán sức lao động cho ngoại bang cũng bị từ chối

Thôi về nhà mà trộm cắp , đâm chém nhau . Rồi Thái , Mã lai , Đài loan , Nhật sẽ tống khứ hết về .

 
Image may contain: 4 people

Trần Đình VũFollow    

2018 Hàn Quốc sẽ đóng của không nhận lao động Việt Nam

Đây quả là một tin xấu đối với những ai muốn sang Hàn lao động. Đây cũng là hậu quả không tốt của những bạn đi trước để lại.

http://hanquoc9.com/du-kien-2018-han-quoc-se-dong-cua-khon…/

NGƯỜI VIỆT KHÔNG MẤT DẠY – NGƯỜI CNXH MỚI MẤT DẠY

V Phung Phung shared Jonathan Tran‘s post.
21 hrs · 

 
 
 
No automatic alt text available.
Jonathan Tran

 

[NGƯỜI VIỆT KHÔNG MẤT DẠY – NGƯỜI CNXH MỚI MẤT DẠY]

Nếu bạn tiếp xúc với những người lớn tuổi, những cô chú Việt kiều, thì ít nhiều họ sẽ nhận xét như sau về con người và đất nước Việt Nam hiện tại: “Cái thứ dân gì mà mất dạy, thô tục. Hồi đó đâu có vậy đâu.”

Ờ đúng. Người Việt trước đây đâu có ăn nói thô lỗ và mất dạy như vậy. Nhất là người Bắc. Người Bắc 54 ăn nói lễ phép và vô cùng tế nhị, tới mức họ tức hay chửi bạn bạn cũng không phân biệt được. Còn bây giờ thì ôi thôi, đi dâu cũng nghe “địt mẹ, đụ má, cái lìn, vãi lìn.”

Trước đây “Cảm Ơn” và “Xin Lỗi” là 2 từ phổ biến. Vậy trước đây chúng ta đã từng nhân văn sao. Nhưng tại sao bây giờ khác quá vậy, nguyên nhân là gì? Nói vòng vo thì chỉ có một, đó chính là CNXH.

CNXH đã phá nát nền tảng đạo đức của người Việt. Không những thế, nó đã tiêu diệt sự tử tế và cướp đi nét nhân văn con người của đất nước này. Người Việt trước đây đâu có vậy đâu. Người Việt hiện tại là người CNXH.

CNXH đã đẩy đất nước vào trong nghèo đói. Nó đã bỏ tù và tiêu diệt tầng lớp trí thức của xã hội. Và khi tầng lớp này mất đi, nền tảng nhân văn của đất nước cũng bị cướp đi. Cho nên đừng bao giờ đổ thừa dân thế này thế nọ, đừng ngụy biện rằng “Việt Nam hội nhập nên thế này thế kia.” Cái này đâu phải nước Việt Nam, cái này đâu phải là người Việt Nam. Đây là con người và đất nước CNXH.

CNXH làm người Việt đáng ghét vì nó cướp đi nét nhân văn con người của đất nước này.

Ku Búa @ Cafe Ku Búa

Nước Mỹ ‘lạnh gay gắt’ và sẽ còn tệ hơn nữa

 

Nước Mỹ ‘lạnh gay gắt’ và sẽ còn tệ hơn nữa

Đài phun nước ở Bryant Park, New York, đóng băng hôm 2 Tháng Giêng, 2018. (Hình: Getty Images)

NEW YORK, New York (NV) – Người dân Mỹ đón chào ngày đầu năm 2018 trong bầu không khí giá lạnh gay gắt, nhưng các chuyên gia khí tượng khuyến cáo rằng tình trạng này sẽ còn tệ hại hơn nữa từ nay đến cuối tuần.

“Thời tiết lạnh giá sẽ tiếp tục và còn lạnh hơn nữa,” theo lời chuyên gia khí tượng Taylor Ward của đài CNN.

Vào ngày đầu năm mới, có tới 90% khu vực ở Mỹ không ấm được tới 32 độ F, theo lời chuyên gia khí tượng Ivan Cabrera của CNN.

Người ta thấy ngay là trời quá lạnh khi nhiệt độ ở cả khu vực Dallas ở Texas cũng không lên được quá mức độ đông đá.

Các cảnh báo về đông đá tiếp tục có hiệu lực cho tới hết ngày Thứ Tư ở các tiểu bang từ trước đến nay vẫn được coi là ấm áp, từ Texas cho tới Bắc Florida, theo Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS).

Và cho hết cả tuần này, “nhiệt độ phần lớn mọi nơi đều sẽ dưới mức trung bình” và gió lạnh nguy hiểm sẽ ảnh hưởng tới đa số khu vực Trung và Đông nước Mỹ.

(Hình minh họa: CNN)

Hôm Thứ Ba, ảnh hưởng của gió lạnh khiến nhiệt độ xuống âm 28 độ F ở thành phố Fargo, tiểu bang North Dakota, và âm 6 độ F ở Tennessee.

Nếu ai sống ở khu vực Bắc hay Đông Bắc của tiểu bang Oklahoma, thì sẽ thấy rằng bước vào thùng lạnh (freezer) còn ấm hơn là bước ra ngoài đường.

Tại vùng Đông Nam nước Mỹ, nhiệt độ trung bình sẽ tiếp tục ở mức từ 10 độ F đến 15 độ F thấp hơn mức bình thường, từ nay cho tới cuối tuần, theo chuyên gia Ward.

Ở vùng duyên hải South Carolina, chuyên gia Cabrera hôm Thứ Ba cho hay có thể sẽ có “tuyết trên bờ biển trong một hai ngày sắp tới.”

Khu vực Bình Nguyên và Trung Tây Mỹ sẽ ấm “hơn một chút,” nhưng đây chỉ là điều tương đối. Nhiệt độ ở thành phố Minneapolis sẽ tăng từ dưới 0 độ F lên tới 12 độ F hôm Thứ Ba, cũng theo chuyên gia Ward của CNN.

Các trường học ở hai thành phố  Indianapolis và Cincinnati đều đóng cửa hôm Thứ Ba.

Tuy nhiên, vào cuối tuần này, nhiệt độ sẽ tụt xuống gần 0 độ F trong khu vực Ngũ Đại Hồ, theo chuyên gia Monica Garrett của CNN.

Tại thành phố New York, nhiệt độ sẽ tiếp tục giảm xuống trong tuần, với mức cao nhất là 14 độ F và 10 độ F cho ngày Thứ Sáu và Thứ Bảy. Mức thấp nhất trong hai ngày ở New York sẽ vào khoảng 2 độ F.

Nhiệt độ ở Boston dự trù sẽ xuống dưới 0 độ F ngày Thứ Bảy.

Hơn 100 triệu người, từ Canada tới Mexico, sẽ bị ảnh hưởng bởi gió lạnh cũng như các cảnh báo thời tiết lạnh lẽo hôm Thứ Ba, cũng theo chuyên gia khí tượng Monica Garrett của đài CNN. (V.Giang)

 

Singapore hôm 2/1 chính thức xác nhận với VOA tiếng Việt về vụ bắt giữ ông Phan Văn Anh Vũ,

From:  Trần Bang
 

Singapore hôm 2/1 chính thức xác nhận với VOA tiếng Việt về vụ bắt giữ ông Phan Văn Anh Vũ, còn được gọi là Vũ “nhôm” vì từng có thời làm nhôm kính, tại quốc gia Đông Nam Á này.

Phát ngôn viên của Cơ quan Nhập cư và Cửa khẩu Singapore (ICA) nói: “[Ông] Phan Văn Anh Vũ bị bắt hôm 28 tháng 12 năm 2017 vì vi phạm Luật Nhập cư [Singapore]”.

Thông cáo ngắn gọn của của ICA không cho biết thêm bất kỳ chi tiết nào khác.

Phát ngôn viên của Cơ quan Nhập cư và Cửa khẩu Singapore (ICA) nói.
Trước đó, các luật sư của ông Vũ ở Singapore và Đức cho VOA Việt Ngữ biết về vụ bắt giữ “liên quan tới hộ chiếu” này.

Hiện chưa rõ Singapore sẽ xử lý ra sao vụ ông Vũ, giữa lúc có nhận định rằng ông có thể bị đưa về Việt Nam.

Singapore hiện không có hiệp định dẫn độ với Hà Nội, nhưng cơ quan di trú của nước này có quyền trục xuất trong một số tình huống nhất định, theo Luật Nhập cư của Singapore.

Phía Việt Nam chưa có bất kỳ thông báo chính thức nào về việc Singapore chặn bắt “đại gia bất động sản” này.

Trong một bài viết hôm 2/1, tờ Giáo dục Việt Nam dẫn lời một số luật sư trong nước cho rằng ông Vũ “chỉ còn duy nhất một con đường là đầu thú để hưởng khoan hồng”.

Tờ báo này cũng viết về sự “xuất hiện một số thông tin chưa được kiểm chứng cho rằng ông Vũ “nhôm” đang bị giữ ở Singapore vì có vi phạm về quy định xuất nhập cảnh”.

( Nguồn VOA Tiếng Việt )

Bắt 4 thanh niên Việt Nam trồng cần sa lớn nhất tỉnh ở Nhật Bản

From:  Kimtrong Lam
 

Bắt 4 thanh niên Việt Nam trồng cần sa lớn nhất tỉnh ở Nhật Bản

Cách đây ít ngày, cảnh sát Nhật Bản đã bất ngờ ập vào một cơ sở trồng cần sa trái phép của 4 thanh niên Việt Nam ở tỉnh Shiga, đảo Honshu. Đây là vụ bắt giữ trồng cần sa lớn nhất trong lịch sử tỉnh này.

Cảnh sát cho biết họ nhận được nguồn tin về việc “có người nước ngoài tàng trữ, sản xuất chất cấm”. Sau khi khám xét nhà riêng, cảnh sát bắt giữ Ngô Khương Đông cùng 3 đồng phạm khác vì trồng cần sa trái phép. Đâyđều là những công dân Việt Nam đang sinh sống, học tập tại Nhật Bản.

Căn phòng trồng cần sa của 4 thanh niên Việt Nam.

Trong ngôi nhà 2 tầng của Đông, cảnh sát tìm thấy hơn 800 cây cần sa và nhiều thiết bị chiếu sáng, làm khô. Tại đồn cảnh sát, Đông không thừa nhận hành vi của mình và nói rằng không biết đó là cần sa. 2 người khác đã nhận tội.

Đây không phải là lần đầu tiên có người Việt Nam bị bắt vì trồng cần sa ở Nhật Bản. Năm 2016, cảnh sát Osaka cũng bắt một người Việt Nam trồng trái phép 500 cây cần sa. Đầu năm 2017, một đôi vợ chồng trẻ bị bắt giam vì trồng hơn 300 cây cần sa trong một căn hộ nhỏ.
Cần sa, hay còn gọi là cây gai dầu, là một loại thảo dược trồng nhiều ở Trung Á, lục địa Ấn Độ. Chúng được xem là loại cây mang các hoạt chất gây nghiện nếu sử dụng với liều lượng quá mức. Theo ước tính, trên thế giới có từ 150-230 triệu người sử dụng cần sa.

Image may contain: outdoor

Người Tốt, Kẻ Xấu và Tên Vô Lại

From:  VanHieu Nguyen shared Nguyễn Đức Toàn‘s post.
 
 
 
Image may contain: 1 person, outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: house and outdoor
 

Nguyễn Đức Toàn added 3 photos and a video — with Lê Văn Hiếu and 2 others at Bệnh Viện Thường Tín.

[Người Tốt, Kẻ Xấu và Tên Vô Lại]

Đây là chiếc xe của em mình sau tai nạn rạng sáng 28/12/2017 tại Thường Tín – Hà Nội. Em mình hôm đó có việc bận nên nhờ một người anh em lái thay. Người anh em này sống rất nhiệt tình và tính rất hiền lành, là người đáng tin cậy. Thật không may, một chiếc xe ben trái đường đã lao từ phía bên kia đường sang đâm thẳng vào cabin. Đầu xe tan nát, người anh em đó vĩnh viễn không còn trên đời này, bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ, đứa đầu ba tuổi và đứa sau mới hơn nửa tháng tuổi giữa trời mưa đêm lạnh lẽo.

Em mình rất yêu cái nghề lái xe, nên đã vay mượn rất nhiều tiền để được làm chủ một chiếc xe cho chính mình. Con xe này với em mình giống như sự nghiệp mà cuộc đời gắn bó. Một người đàn ông nhìn thấy sự nghiệp của mình tan tành, người anh em mình quý trọng chết thương tâm mà chân đạp phanh nát bàn chân – chết vì cái nghề quá bạc, dường như trống rỗng không biết phải làm sao.

Ba hôm nay việc an táng đã xong. Mình không muốn nói về nỗi đau và mất mát nữa nhưng vẫn phải thuật lại một số chuyện nhân tình thế thái quanh vụ tai nạn vì nó khiến mình luôn đau đáu trong lòng.

Khi nghe tin người thân gặp nạn nơi xa, ai mà không chết lặng bàng hoàng chứ? Nhưng có lẽ sẽ cảm thấy an lòng hơn khi biết tin người dân đã sốt sắng đưa người khỏi cabin vào viện tranh thủ từng giây vãn hồi sự sống. Điều đáng nói ở đây là khi lên cabin, ai đó đã “tranh thủ” lục lấy luôn cả tiền hàng trên xe và không ngại móc chiếc ví trong túi quần của người anh em đang cận kề cái chết – chiếc ví chứa toàn bộ giấy tờ và sau đó các em mình phải đến nơi chuộc lại với giá đề nghị 600 ngàn! Một tài xế taxi Mai Linh cũng “tranh thủ” đòi giá 1,5 triệu cho quãng đường tầm 12 km từ gần cầu Đỗ Xá đến bệnh viện Thường Tín. Định mệnh khiến người anh em không thể qua khỏi nên bị đưa vào nhà tiếp linh phủ khăn chờ thân nhân đến. Lúc đó vợ chồng em mình đi từ Nam Đàn mới ra tới cuối đất Nghệ An. Khi mọi người tới nơi thì một người trong nhà tiếp linh nói thi thể nên lau rửa và thay quần áo trước khi đưa rồi giúp đi mua vì rành chỗ. Khi về người đó “tranh thủ” đòi 1,7 triệu cho bộ quần áo + vài chiếc khăn + can rượu và tiền công giúp nhau! Không những thế, khi biết người nhà nạn nhân chưa ra kịp, người này còn đòi thêm tiền xác nằm chờ nếu qua 12h, trong khi bệnh viện ghi rõ không thu bất kì khoản phí nào tại nhà tiếp linh. Tiếp đó công an đến làm thủ tục, không mổ pháp y mà chỉ chụp mấy tấm ảnh rồi đến trước 2 gia đình đang đau đớn vì mất người thân thu mỗi nhà 3 triệu 380 ngàn và bảo số tiền đó là theo quy định! Không rõ điều đó có phải “tranh thủ” không nữa, nhưng sau về mình hỏi người quen làm bên xử lý tai nạn ở tỉnh khác mới biết quy định chỉ 20 ngàn/tấm ảnh pháp y, hoặc cũng có thể phí ở thủ đô cao hơn ở tỉnh.

Mình thấy bất lực trước sự “tranh thủ” đến lạnh lùng của những người có “ý tốt” đó. Toàn rắn giả lươn, su hào giả miến! Biết gọi họ là gì đây? Ngẫm lại một bộ phim thuộc hàng hay nhất lịch sử điện ảnh – The Good, the Bad and the Ugly (1966): Người Tốt luôn hành sự chính trực đã nhận được những gì xứng đáng, Kẻ Xấu luôn tìm cách hại người cuối cùng bị giết chết còn Tên Vô Lại được tha vì những hành động tiểu nhân nhưng là do hoàn cảnh nghiệt ngã xô đẩy. Những gã “tranh thủ” đó không làm hại ai nên không phải kẻ xấu; thậm chí trong hoàn cảnh bình thường với người quen biết có lẽ họ còn là người tốt; nên chỉ có thể gọi họ là đồ vô lại, đã tranh thủ kiếm lợi bất chấp đau thương của người khác, như những con kền kền chờ ăn xác chết để thoả mãn bản thân. Mình thấy thương cho họ, có lẽ cuộc sống bế tắc quá chăng khiến họ không còn lựa chọn nào khác? Họ cũng là những người cha, khi hồ hởi đem những đồng tiền xương máu đó về nhà sẽ đối diện với những đứa con mình thế nào đây? “Từng đồng từng đồng tiền ta kiếm – Có tình có lí có phận duyên”. Còn họ, có khi nào cảm thấy cắn rứt khi để giá trị bản thân mình trở nên rẻ rúng? Có thể là có, vì mình biết nhiều người trước hoàn cảnh và cám dỗ đã không chiến thắng được con quỷ trong lòng mình, làm những điều trái với lương tâm nhưng sau đó đã dâng lễ ngập mâm lên chùa sám hối. Họ sẽ tự tha thứ cho mình thôi. Chỉ mong sao sự thanh tịnh nơi cửa Phật sẽ gột rửa được phần nào sự vô lại trong bản ngã để họ tìm lại nẻo thiện trên đường đời!

Tại sao người Mỹ lương cả trăm ngàn đô la nhưng vẫn khoác lên chiếc áo vài chục đô la

 

 Tại sao người Mỹ lương cả trăm ngàn đô la nhưng vẫn khoác lên chiếc áo vài chục đô la

Người Mỹ không những kiếm tiền giỏi, mà cách tiêu tiền của họ cũng khiến người ta nể phục.

Đa số người Mỹ thường không thể hiện sự giàu có, họ dùng tiền để trang trải cuộc sống của bản thân, chăm sóc người thân và gia đình.

1
Tổng thống Mỹ Obama cùng con gái ăn kem rất giản dị. (Ảnh: Internet)

Bài viết của một người Trung Quốc chuyển đến Mỹ sinh sống, được đăng tải lại trên trang Secret China.

Gia đình Cameron sống ở căn nhà đối diện nhà tôi là một gia đình trung lưu điển hình ở Mỹ. Người chồng Antony là quản lý cấp trung của một công ty tài chính, vợ anh Meryl là giáo viên tiểu học, thu nhập thuộc giai cấp trung lưu. Nhưng mỗi lần nhìn thấy đôi vợ chồng này, tôi luôn nhận thấy cách ăn mặc của họ đều không khác gì người bình thường cả.

Cuối năm 2008, những người ở khu tôi sống muốn tổ chức tiệc mừng năm mới, đây cũng là lần đầu tiên tôi tham gia các hoạt động xã giao, vì thế tôi đặc biệt bỏ 300 USD thuê một bộ lễ phục thương hiệu Prada (một thương hiệu trời trang cao cấp và xa xỉ bậc nhất nước Ý), hy vọng cách này có thể giúp tôi hòa nhập.

Tôi nghĩ hẳn Meryl cũng sẽ thể hiện “thực lực” ẩn giấu của cô ấy ở nơi như vậy. Nhưng tối hôm đó, cô ấy chỉ mặc một bộ lễ phục thương hiệu CK màu xanh nhạt khiến tôi rất bất ngờ. Và Meryl giải thích việc cô ấy chọn hiệu CK là vì nó phù hợp với tầng lớp trung lưu như cô ấy.

Meryl đã dùng một phép ẩn dụ như sau: dù chim trĩ có khoác lên mình một bộ lông sặc sỡ thì nó cũng sẽ không trở thành chim công được.

Thật ra, người Mỹ cũng không phải là không thích các nhãn hiệu đắt tiền, nhưng người tiêu dùng đa số chỉ hạn chế trong một nhóm người nhất định mà thôi, ví dụ như giám đốc công ty, những quý bà trong giới thời trang, minh tinh điện ảnh, vận động viên chuyên nghiệp v.v… Người Mỹ không có cách nói “sĩ diện”, người ta sẽ không vì lòng hư vinh mà tốn nhiều tiền lương mua một đôi giày hiệu LV. Không chỉ người trưởng thành như vậy mà giới trẻ cũng hoàn toàn không quá xem trọng hình thức.

Có một lần tôi gặp con trai Mike của Meryl ở siêu thị, thấy cậu bé đang chăm chú chọn những quần jean giảm giá. Tôi hỏi cậu vì sao không đến cửa hàng chuyên bán để mua những kiểu mới ra, câu trả lời của Mike khiến tôi ấn tượng rất sâu sắc:

“Mẹ cháu không phải là người giàu có gì, dù cho cháu có mặc quần Levis kiểu mới nhất thì cũng sẽ không trở thành “cậu ấm”. Hơn nữa sau 18 tuổi cháu còn phải kiếm tiền tự nuôi bản thân mình nữa, khi đó sẽ càng không có tiền mua đồ hiệu nữa đâu, cho nên như bây giờ rất tốt rồi ạ”.

Thấy Mike thản nhiên mà thỏa mãn như vậy, tôi cũng bắt đầu tiếc số tiền 300 đô mà tôi đã dùng để thuê bộ đồ hiệu Prada kia, thích thể diện quả thật là lãng phí.

Cá tính và phẩm giá

Dần dần tôi nhận ra sở dĩ người Mỹ không quá ham mê hàng hiệu còn có một nguyên nhân khác, đó chính là ở Mỹ thật sự mua hàng hiệu quá dễ dàng, người ta có rất nhiều sự lựa chọn. Có một năm trước Giáng sinh, tôi đi mua sắm ở trung tâm thương mại Macy cùng cô đồng nghiệp Jenny. Bởi vì từ lâu đã nghe nói Jenny thừa hưởng tài sản lớn từ gia đình, bình thường cách tiêu tiền của cô ấy cũng không giống người bình thường, vì thế tôi rất tò mò cô ấy sẽ mua quà đắt tiền gì cho chồng và con trai. Cô ấy nhanh chóng chọn được hai cái khăn quàng cổ cho nam.

Tôi cầm mác giá xem thử, quả thật là không hề rẻ, không hề thua kém nhãn hiệu Burberry nổi tiếng gần đó. Tôi hỏi Jenny: “Giá đã tương đương nhau, sao cô không mua khăn hiệu Burberry cho chồng?”. Jenny nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, cô ấy lấy chiếc khăn ra, nói một hồi về màu sắc, hoa văn, kiểu dáng cho đến chất liệu. Cuối cùng, cô ấy hỏi tôi:“Giá thì tương đương nhau, nhưng giá trị thì không hề giống, nếu là cô thì cô sẽ chọn cái nào? Đương nhiên là cái có chất lượng tốt rồi. Tại sao tôi lại phải bỏ tiền ra mua những món hàng có giá nhãn hiệu đắt tận trời như thế làm gì?”. Cô ấy nói khiến tôi không biết nói gì hơn, người Mỹ chú trọng hiện thực, không quan tâm đến hư vinh, điều này thật sự tôi phải học hỏi.

Thật ra, người Mỹ không muốn dùng hàng hiệu để phủ lên người còn do một nguyên nhân sâu xa nữa, đó là từ khi sinh ra, họ đã đặt cái tôi cá nhân cao hơn mọi thứ, họ thích thể hiện cá tính, nổi trội, thích làm cho mình càng không giống với người khác càng tốt. Nếu chọn những món hàng hiệu đó thì hiển nhiên sẽ không thể giúp họ thể hiện được mục đích này.

Tháng 6/2012, công ty của chồng tôi tổ chức một buổi tiệc từ thiện, tôi cũng được mời.

Vì nghe nói 2 nhân vật nổi tiếng lừng lẫy Warren Buffetts và Bill Gates đều có tên trong danh sách khách quý, nên tối hôm đó tôi đã nhân cơ hội hai lần đứng gần để quan sát cẩn thận cách ăn mặc của hai “nhân vật chính” này, tôi nhận ra dù là Buffets hay Bill Gates thì đều chọn những bộ vest đứng đắn, phù hợp.

Warren Buffetts và Bill Gates. (Ảnh minh họa, nguồn: Daniel Acker/Bloomberg)
Warren Buffetts và Bill Gates. (Ảnh minh họa, nguồn: Daniel Acker/Bloomberg)

Tôi kéo tay Sophie là vợ của đồng nghiệp chồng tôi, hỏi cô ấy thương hiệu đồ vest của Buffetts và Bill Gates là gì, kết quả là biên tập thâm niên của tạp chí thời trang này cũng không biết, không tìm được xuất xứ của chúng. Nhưng mà Sophie cũng đã phân tích và giải thích một cách rất có lý: những nhân vật như Buffetts và Bill Gates, hoàn toàn không cần mặc những bộ quần áo thương hiệu nổi tiếng để khẳng định danh tính, họ đều là những người trầm tính trong giới từ thiện, nếu mặc quần áo của thương hiệu Zegna thì lại quá tầm thường rồi.

Cá nhân và gia đình

Càng tìm hiểu về cuộc sống của người Mỹ, tôi càng cảm thấy giá trị quan về tiền bạc của họ không giống người khác. So với những người Trung Quốc thích dùng những thứ xa xỉ thì người Mỹ lại thích dùng tiền để “đầu tư” vào việc thắt chặt tình cảm gia đình và xây dựng nền tảng gia đình.

Tiffany là huấn luyện viên ở phòng tập mà tôi hay tới, trong cuộc sống hằng ngày, cô ấy luôn mặc quần áo rất giản dị, rẻ tiền, vì thế tôi đã tròn mắt há miệng khi cô ấy nói với tôi rằng đã mua cho mỗi người trong nhà một bộ đồ bóng bầu dục có giá 400 đôla để đi xem trận đấu của đội Denver Broncos.

Tôi hỏi: “Tiffany, chẳng lẽ cô không muốn dùng số tiền đó để mua cho mình bộ quần áo và giày mới hay sao?”

Cô ấy chớp chớp đôi mắt xanh cười nói: “So với việc tự làm đẹp cho mình, tôi sẵn sàng dùng tiền để làm điều gì đó cho người thân hơn”. Có rất nhiều người cho rằng quan niệm tình thân của người Mỹ rất mờ nhạt, khái niệm về gia đình cũng không mạnh mẽ. Tuy nhiên, trên thực tế, người Mỹ là những người vô cùng xem trọng tình cảm gia đình.

Sau này, tôi nhận ra rằng dù cho thu nhập có hạn, những người Mỹ trung lưu sống tiết kiệm cũng sẽ không tích góp tiền dùng để mua hàng hiệu cho mình mà sẽ mua mới, thay thế đồ dùng trong gia đình.

Có một lần, cô Lucy giúp việc cho gia đình tôi xin nghỉ, nói là cô ấy đi mua cho gia đình một cái tủ lạnh, tôi hỏi tủ lạnh hiệu gì, Lucy tự hào nói: “Kenmore”. Thương hiệu tủ lạnh này không hề rẻ.

“Đối với tôi, để chồng được sảng khoái uống bia ướp lạnh sau giờ làm, để các con được ăn kem ngon sau giờ tan học là những việc hạnh phúc nhất trên thế gian”. Nhìn nụ cười thật thà chất phác của Lucy, tôi đã quyết định: vài ngày nữa tôi cũng sẽ đổi tủ lạnh tốt cho gia đình mình.

Thế nào mới là hạnh phúc thật sự? Có những người tiêu rất nhiều tiền để mua hàng hiệu mặc lên người, còn người Mỹ lại dùng tiền để trang trải cuộc sống, đầu tư cho người thân và gia đình. Cái nào có giá trị hơn? Câu trả lời của bạn là gì?