Tại sao những vụ tai nạn như thế này phần đông đều xảy ra ở ngoài Bắc và người miền Bắc?
21 người Việt trốn trên xe đông lạnh từ Pháp vào Anh
Ngày Phán Xét shared a link.
Phát biểu ngày khánh thành bia tri ân ngài Alexandre De Rhodes, Isfhan, Ba Tư, 5/11/2018
Phát biểu ngày khánh thành bia tri ân ngài Alexandre De Rhodes, Isfhan, Ba Tư, 5/11/2018
8-11-2018
GS Nguyễn Đăng Hưng
Kính thưa các vị khách quý,
Basalame khanoomha va agkayan
Thưa các bạn,
Vẫn biết lúc ban đầu các giáo sỹ cơ đốc chỉ muốn tạo dựng một phương tiện hữu hiệu để truyền đạo, nhưng tính cách nghiêm túc và khoa học của công trình của họ đã cho ra đời một sản phẩm văn hóa tuyệt vời giúp cho người Việt có cơ hội nhanh chóng hòa nhập với thế giới văn minh, giúp các trẻ em Việt Nam có thể nhanh chóng biết đọc và biết viết, thoát ra những rối rắm của cách viết tượng hình vay mượn từ Trung Hoa.
Các chí sỹ yêu nước của các phong trào canh tân đất nước như Duy Tân, Đông Kinh Nghĩa Thục… đã sớm ý thức được lợi thế này và đã chọn chữ quốc ngữ làm phương tiện truyền bá những tư tưởng dân chủ tiến bộ, mưu cầu giải phóng dân tộc khỏi ách nô lệ của thực dân Pháp.
Sự ra đời và phổ biến của chữ quốc có công sức của nhiều người: Các giáo sỹ Bồ Đào Nha, Pháp, Ý, các cộng tác viên người Việt, các học giả người Việt: Trương Vĩnh Ký, Huỳnh Tịnh Của, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Phan Kế Bính, Nguyễn Đỗ Mục…, các chí sỹ của phong trào Duy Tân và Đông Kinh Nghĩa Thục: Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu, Trần Quý Cáp, Trần Cao Vân, Lương văn Can, Nguyễn Quyền, Ngô Đức Kế, Huỳnh Thúc Kháng… các thành viên chủ chốt của Hội Truyền Bá Chữ Quốc Ngữ: Nguyễn Văn Tố, Hoàng Xuân Hãn, Bùi Kỷ, Vũ Đình Hòe, Nguyễn Hữu Đang…. Họ đã là những nhân tố tích cực cho việc mở mang dân trí, phổ biến các tư tưởng tiến bộ cho toàn dân dẫn đến độc lập dân tộc và thông nhất đất nước Việt Nam. Nhưng công đầu có lẽ thuộc về cha Alexandre de Rhodes.
Năm 1651 sau khi bổ sung và hoàn thiện các công trình tiếng Việt khởi đầu từ các công trình của các giáo sỹ Bồ Đào Nha (Francisco De Pina , Gaspar De Amaral, Antonio Barbosa) ngài cho ra đời tại Roma, quyển tự điển Từ điển Việt–Bồ–La (Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum), công bố khoa học đầu tiên về Tiếng Việt và cách viết dùng ký tự La Tinh.
Đây là cả một nỗ lực, khổ luyện cá nhân hiếm có. Cha ADR đã ghi lại:
Khi tôi vừa đến đàng trong VN và nghe người dân bản xứ nói, đặc biệt là phụ nữ, tôi có cảm tưởng mình đang nghe chim hót líu lo, và tôi đâm ra ngã lòng, vì nghĩ rằng, có lẽ không bao giờ mình học nói được một ngôn ngữ như thế. Thêm vào đó, tôi thấy hai cha Emmanuel Fernandez và Buzomi, khi giảng, phải có người thông dịch lại. Chỉ có cha Francois Pina là hiểu và nói được tiếng Việt, nên các bài giảng của cha Pina thường đem lại nhiều lợi ích hơn là của hai cha Fernandez và Buzomi. Do đó tôi tự ép buộc mình phải dồn mọi khả năng để học cho được tiếng Việt. Mỗi ngày tôi chăm chỉ học tiếng Việt y như ngày xưa tôi học môn thần học ở Roma. Và nhờ ơn Chúa giúp, chỉ trong vòng 4 tháng, tôi học biết đủ tiếng Việt để có thể giải tội và sau 6 tháng, tôi có thể giảng được bằng tiếng Việt. ..
Cha ADR đã góp phần to lớn, giúp cho dân tộc Việt Nam hòa nhập với thế giới văn minh trước hơn 350 năm so với các nước khác tại Á Châu!
Đây cũng là thành quả giao lưu văn hóa Âu-Á trong sáng và trường tồn vào bậc nhất của nhân loại. Có công trình giao lưu văn hóa nào ngay thế kỷ 17 mà đã có hợp tác của đông đảo các quốc tịch: Bồ Đào Nha, Ý, Tây Ban Nha, Nhật, Trung Hoa, Pháp và Việt Nam… đế sáng tạo, hình thành và đạt kết quả mỹ mãn như tiếng Quốc Ngữ mà ta có ngày nay?
Hôm nay, chúng tôi, những phó thường dân từ Việt Nam xa xôi, là hướng dẫn viên du lịch, là chuyên gia nhiếp ảnh, là nhà báo, nhà thơ, nhà văn, nhà sử học, giáo sư đại học, đến từ Nam, Trung, Bắc, có người định cư ở nước ngoài hồi hương, chúng tôi vượt không gian trên 6000 km tụ tập về đây, nhân ngày giỗ thứ 358 của ngài.
Chúng tôi kính cẩn đặt bia tri ân, với tư cách là người Việt Nam, nói tiếng Việt và sử dụng mỗi ngày Chữ Quốc Ngữ.
Chúng tôi ghi rõ lòng biết ơn của chúng tôi lên bia đá: “Tri ân Cha Alexandre de Rhodes đã đóng góp to lớn trong việc tạo tác Chữ Quốc Ngữ – chữ Việt viết theo ký tự Latinh” (We are very grateful to Father Alexandre de Rhodes who contributed greatly to the creation of Chữ Quốc Ngữ, Vietnamese script using the Latin alphabet).
Chúng tôi cũng mang sang đây một tấm bia ngắn, cho khắc in chân dung ngài và hình ảnh cuốn từ điển trứ danh của ngài.
Chúng tôi tin tưởng rằng từ nay, tấm bia đá lấy từ Quảng Nam này, nơi ngài lần dầu đặt chân đến học tiếng Việt, sẽ mãi mãi đứng dưới chân ngài, đem đến cho ngài hơi ấm của lòng biết ơn sâu sắc của người Việt chúng tôi!
Thật vậy, Chữ Quốc Ngữ đã quyện cùng tiếng Việt, thấm vào hồn người Việt và trong giai đoạn khó khăn đầy bất trắc hôm nay của đất nước, chúng tôi tin tưởng không gì có thể lay chuyển được được là
Vinh danh Chữ Quốc Ngữ chính là bảo tồn tiếng Việt, chính là bảo vệ đất nước Việt Nam!
Xin cám ơn quý vị…
Sepas gozaram
GS Nguyễn Đăng Hưng
Viện Trưởng Viện Vinh Danh Chữ Quốc Ngữ và Bảo tồn Tiếng Việt
Đại học Duy Tân Đà Nẵng
____
Một số hình ảnh:








Houston: Phá bài bạc lậu, tịch thu 100 máy, chủ gốc Việt bị bắt

HOUSTON, Texas (NV) – Khoảng 100 máy đánh bạc và gần $14,000 tiền mặt đã bị tịch thú trong một vụ bố ráp cờ bạc bất hợp pháp ở vùng Tây Bắc Houston hôm Thứ Năm, 1 Tháng Mười Một.
Bản tin của tờ báo địa phương Houston Chronicle nói rằng ông Trần Anh Tiến bị bắt do tình nghi là chủ nơi cờ bạc này, theo bản thông cáo của trạm cảnh sát số 4 tại Harris County (Harris County Constable Precinct 4).
Hai nhân viên của nơi đánh bài này, ông Hiếu Trương và Luis Nunez, bị bắt tại một trong những nơi tổ chức cờ bạc và bị truy tố tội có hành vi tội phạm. Ba nhân viên khác là Alex Nguyễn, Jason Đào và Tuấn Trần bị truy tố tội có hành vi phạm pháp và hiện vẫn còn bị truy nã.
Hai khách hàng tại phòng chơi bài bạc bất hợp pháp là Sherilyn Mench và Kelly Stansel cũng bị bắt về tội có trát truy nã, vi phạm các quy định giám sát khi ra khỏi tù và tàng trữ ma túy methamphetamine, cũng theo bản thông cáo.
Các máy chơi bài và số tiền nói trên được tịch thu từ nhà của ông Trần Anh Tiến và ở các phòng chơi bài bạc lậu. (V.Giang)
Việt kiều Mỹ già về nước cưới vợ trẻ
Việt kiều Mỹ già về nước cưới vợ trẻ
By Tin Tức Hoa Kỳ – 2 Tháng Mười Một, 2018
WESTMINSTER (NV) – “Ở đây, người ta nhìn một ông già 70 như tôi, không có xe, không có nhà chẳng khác nào như một người cơ hàn.
Ðó là lý do mà ông Hai Lý cứ chắt mót số lương hưu, khi thấy “vừa đủ” là bay ngay về Việt Nam để được làm người “hét ra lửa.”Trong khi mỗi lần về Việt Nam , tôi thấy mình như ông vua, có thể hét ra lửa được, vì con gái Việt Nam rẻ như bèo, mình có tiền muốn làm gì mà chẳng được.”
Lý do của ông Hai Lý chỉ là một trong số những lý do mà nhiều người đàn ông lớn tuổi, như ông Nghĩa Nguyễn, ông Nguyên Phạm, đưa ra để giải thích cho câu hỏi, “Tại sao nhiều ông thích về Việt Nam cặp bồ?”
Từ cảm giác ‘không có chỗ đứng ở Mỹ’…
Thấy mình “không có chỗ đứng ở Mỹ” là cảm giác của ông Nghĩa Nguyễn, người sắp mừng thọ 75 tuổi và là cư dân thành phố Orange.
Không xuất thân là một tướng tá lên xe xuống ngựa có người săn đón, nhưng hình ảnh của người chồng, người cha trụ cột trong nhà, một viên chức hành chánh của một quận trước 1975, đã khiến ông Nghĩa Nguyễn trở nên có uy quyền đối với vợ con, một lời ông nói ra là “cả nhà ai cũng sợ.”
Như một kiểu gia đình nề nếp, gia giáo, nên dù có lúc “giận nhau bầm gan tím ruột” vợ ông cũng không bao giờ bộc lộ ra ngoài cho con cái hay người ngoài biết để mà còn “giữ thể diện gia đình.”
Năm 1995, lúc ông Nghĩa về hưu cũng là lúc vợ chồng ông sang Mỹ theo diện con cái bảo lãnh. Với ông, cuộc sống ở Mỹ khi đó “giống như địa ngục.”
Bởi, ông “không biết lái xe, không biết tiếng Anh, xin đi làm thì không ai nhận.” Những đứa con đi vượt biên ngày nào giờ đã hấp thụ văn hóa Mỹ, không còn răm rắp nghe lời ông như ngày xưa. Mấy đứa cháu nội, ngoại thì chỉ toàn nói tiếng Mỹ, và dĩ nhiên chúng cũng không muốn nghe lời ông. Vợ ông cũng vậy. Bà dường như không còn thói nín nhịn như ngày xưa. Bà sẵn sàng “đốp chát” lại với ông ngay khi có thể.
Ngột ngạt và tù túng, ông Nghĩa “chỉ muốn quay trở lại ngay Việt Nam,” nhưng các con ông không cho, vì “tụi nó nói dù gì thì đời sống ở Mỹ cũng tốt hơn vạn lần ở Việt Nam.”
Thế là việc trở về Việt Nam trở thành niềm “khao khát” đối với người đàn ông có tuổi đang sống ở thành phố Orange này. Khi dành dụm đủ tiền con cái cho, ông Nghĩa mua ngay vé máy bay về Sài Gòn.
“Về đó lúc đầu thì cũng là đi tìm gặp những ông bạn già ngày trước để hàn huyên, để nhậu nhẹt cho vui thôi,” ông Nghĩa nói lý do về nước của mình. Theo ông, dù từng nghĩ “sống ở Mỹ như địa ngục,” nhưng khi về nhìn lại những người bạn cùng lứa ngày trước, ông Nghĩa lại thấy mình “ngon lành hơn.”
Tương tự như vậy là trường hợp của ông Hai Lý, một cư dân ở Midway City, người cũng đã bước qua tuổi 70, “cổ lai hy.”
Theo lời ông Hai Lý, ông sang Mỹ từ năm 1975, “Việt cộng tấn công vô là tôi đi ngay.” Sau thời gian đi làm “assembly” ở hãng, hiện tại ông Hai đã về hưu, “ly dị lâu rồi,” và “mấy đứa con cũng đều có gia đình ở riêng.”
Ông Hai không có nhà, cũng không có xe vì ông cho rằng “già rồi đi xe bus cho tiện.” Ông không nói lương hưu của ông bao nhiêu, chỉ nói mỗi tháng ông trả $300 tiền thuê phòng, và phải ra ngoài ăn uống một cách tiết kiệm vì “chủ nhà không cho nấu ăn.”
“Ở đây, người ta nhìn tình cảnh của tôi chẳng khác gì thằng cơ hàn,” ông Hai tự đưa lời nhận xét. “Nhưng khi về Việt Nam thì tôi khác à!”
Ðến ‘anh’ Việt kiều được chìu chuộng chăm sóc
“Ở đây, người ta nhìn một ông già 70 như tôi, không có xe, không có nhà chẳng khác nào như một thằng cơ hàn. Trong khi mỗi lần về Việt Nam , tôi thấy mình như ông vua, có thể hét ra lửa được, vì con gái Việt Nam rẻ như bèo, mình có tiền muốn làm gì mà chẳng được.”
Ðó là lý do mà ông Hai Lý cứ chắt mót số lương hưu, khi thấy “vừa đủ” là bay ngay về Việt Nam để được làm người “hét ra lửa.”
Người đàn ông đậm người, tóc được nhuộm đen không thể nhìn ra một sợi trắng, nói rất tự nhiên, “Về Việt Nam , tôi ít khi ở Sài Gòn, ở đó cái gì cũng mắc mỏ. Tôi còn bạn bè ở Vĩnh Long. Mỗi lần tôi về là họ dẫn tôi đi chỗ này chỗ nọ.”
“Chỗ này chỗ nọ” của ông Hai là những quán cà phê, những tiệm massage cũng “sạch sẽ tươm tất” nhưng giá cả không quá đắt. Ông Hai nói không cần che giấu, “Mình bỏ ra có ba bốn trăm ngàn, chưa đến hai chục đô, mà có người gội đầu, người ngồi cắt móng tay, móng chân, người mát-xa mặt thì còn muốn gì nữa. Ðàn ông mà.”
Ông Hai cũng nhắc đến những nơi ông thích lui tới như “cà phê vườn,” “cà phê võng” nhưng khi được hỏi ở đó có gì khiến ông thích thì ông chỉ cười không trả lời, rồi bắt qua chuyện khác.
Không nhận xét “con gái Việt Nam rẻ như bèo” như kiểu ông Hai Lý, nhưng cảm giác được “chìu chuộng chăm sóc ngọt ngào” cũng là điều ông Nghĩa Nguyễn tìm thấy trong những lần về Việt Nam sau đó.
Ông Nghĩa kể mấy lần sau về Việt Nam, nhiều bạn già, bạn nhậu của ông người thì chết, người thì bệnh bởi những chứng tiểu đường, cao máu. Buồn, thiếu người nói chuyện, ông Nghĩa “đi cắt tóc thanh nữ cho quên sầu.”
Học được cách cho tiền “tip” từ Mỹ, ông Nghĩa “bo” cho cô thợ cắt tóc một ít tiền. Thế là “cô thợ chỉ hơn 20 tuổi kêu tôi bằng anh ngọt xớt.” Ông Nghĩa kể lại mà gương mặt vẫn còn giữ nguyên nét hồ hởi, “Tôi nghe khoái quá! Bởi lâu lắm rồi người ta chỉ kêu tôi bằng chú, bằng bác, vợ tôi thì khi nói chuyện cũng kêu tôi bằng ông. Giờ nghe có người kêu mình bằng ‘anh’ thấy lạ tai và thấy mình trẻ ra.”
Cứ vậy mà ông Nghĩa mê trò “đi cắt tóc, gội đầu, mát-xa.”
Rồi ông cũng chợt nhận ra là ông chưa từng bao giờ hưởng được sự dịu ngọt, chìu chuộng như vậy từ vợ con, họ chỉ từng “sợ” ông khi ông còn là trụ cột trong nhà. Ông cảm thấy hình như đã đến lúc ông cần “phải lo cho bản thân ông nhiều hơn.”
Ông Nghĩa bắt đầu có thú vui mỗi khi về Việt Nam là đi “khám phá” những “tiệm cắt tóc gội đầu máy lạnh” và đi nhậu ngoài quán chứ không còn nhậu với mấy ông bạn già ở nhà như những lần trước.
Ông lại vui hơn nữa là mấy cô gái nơi đó đều gọi ông bằng “anh.” Mà tính ông lại “thương người” nên cứ nghe cô nào ngồi thủ thỉ chuyện gia cảnh khó khăn phải đi làm thế này là ông lại cho tiền, “mỗi lần 50 đô hay có khi cho 100 đô.”
Khi được hỏi, “Ông không nghĩ là những cô gái đó ngọt ngào với ông vì chỉ muốn tiền của ông thôi sao?” ông Nghĩa tỉnh bơ trả lời, “Sao lại không biết! Nhưng tôi cảm thấy tôi happy trong những khoảng thời gian đó thì tôi làm thôi.”
Chỉ muốn ‘ăn bánh trả tiền’ hay thực sự muốn chuyện trăm năm?
“Ăn bánh trả tiền” là điều ông Nguyên Phạm, gần 60 tuổi, chủ một business nhỏ ở Santa Ana, chọn.
Ông Nguyên xác định rất rõ, “Cuộc sống vợ chồng tôi ở đây không hạnh phúc. Nhưng cũng không ly dị vì không muốn giải quyết chuyện phân chia tài sản. Mỗi năm tôi về Việt Nam một đôi lần là để đi chơi, hưởng thụ.”
Theo lời ông Nguyên kể, mỗi lần về Việt Nam, qua lời giới thiệu của “người quen,” ông sẽ “cặp kè” với một cô. Trung bình ông sẽ trả cho cô gái $1,000 cho cuộc sống “già nhân ngãi, non vợ chồng” trong vòng một tháng. Còn những khoảng ăn ở, đi chơi nơi này nơi khác, ông Nguyên cũng là người chi trả hết.
Người đàn ông này giải thích thêm, “Mỗi lần về Việt Nam trong thời gian ngắn ngủi như vậy chỉ thấy mình được chìu chuộng, nâng niu. Không có chuyện cãi lộn, gấu ó. Không bị căng thẳng đầu óc vì công việc.”
“Cũng có lúc gặp mấy cô dễ thương, khi qua đây rồi cũng có gọi điện về nói chuyện chơi. Nhưng khi thấy cô nào bắt đầu than ‘má em bệnh, ba em đau, xe em mất’ là tôi ‘bái bai,’ cắt liên lạc luôn để khỏi phiền.” Ông Nguyên nói.
Ông Hai Lý cũng xác định chuyện muốn “hét ra lửa,” vung tay cho tiền những cô gái quê để được chăm sóc, nâng niu cũng chấm dứt khi rời khỏi Việt Nam, bởi ông không muốn có những ràng buộc, “qua đây thân tôi lo còn chưa xong nữa mà đèo bòng thêm chi.”
Riêng ông Nghĩa Nguyễn thì có hơi khác. Không chỉ có cảm giác là mình “thật sự trẻ ra” khi “bước vô quán nào người ta cũng kêu tôi bằng anh,” mà ông còn muốn nếu có ai đó chịu đứng ra bảo trợ tài chánh thì ông sẵn sàng ly dị vợ để cưới ngay một cô từ Việt Nam qua để suốt ngày nghe tiếng “anh” cho thỏa cái lỗ tai.
Ước mơ của ông Nghĩa đang lưng chừng thực hiện được “phíp-ty pờ xen” (50%) vì các con ông chia hai phe. Một phe ủng hộ, “ba già rồi hãy làm điều gì cho ba vui thì làm.” Nhưng phân nửa kia thì cật lực phản đối, “không chịu được cảnh nhìn ba tung tăng đi công viên với một đứa đáng tuổi cháu ngoại.”
Vợ ông Nghĩa đương nhiên biết chuyện “cặp bồ” của ông ở Việt Nam, nhưng bà nói, “Già từng tuổi này rồi, tui chẳng có gì để ghen tuông, mà tui chỉ thấy phát gớm!”
Theo NVonline

Bà mẹ ở Oklahoma bắn các con: 1 chết, 2 bị thương

OKMULGEE, Oklahoma (AP) — Một thanh niên 18 tuổi thiệt mạng và hai thiếu nữ bị thương trong một vụ nổ súng hôm Thứ Năm, ngày 1 Tháng Mười Một, tại khu vực nông thôn tiểu bang Oklahoma. Một phụ nữ được cho biết là mẹ ruột của ít nhất là một trong số các nạn nhân đã bị bắt, theo lời giới chức công lực.
Vụ nổ súng xảy ra lúc khoảng 6 giờ 30 phút sáng, giờ địa phương, trong căn nhà ở vùng Nuyaka, nằm cách thành phố Tulsa chừng 35 dặm (55 km) về phía Tây Nam.
Cảnh sát trưởng Rice nói rằng bà Amy Leann Hall, 39 tuổi, là mẹ ruột của ít nhất là một trong số các nạn nhân và đã bị bắt. Bà Hall hiện đang bị giam ở nhà tù quận Okmulgee County về một tội danh sát nhân và hai tội nổ súng với ý định giết người.
“Chúng tôi hiện chưa biết nguyên do vì sao có nổ súng. Chúng tôi vẫn còn đang điều tra việc này,” theo ông Rice.
NHÀ BÁO LÊ TRUNG KHOA TỐ CÁO BỊ UY HIẾP, ĐÀN ÁP , KHỦNG BỐ ,TẠI ĐỨC….!

NHÀ BÁO LÊ TRUNG KHOA TỐ CÁO BỊ UY HIẾP, ĐÀN ÁP , KHỦNG BỐ ,TẠI ĐỨC….!
Nhà báo Việt Nam ở Berlin đang bị nguy hiểm đến tính mạng“ là tiêu đề mà Đài phát thanh và truyền hình Đức RBB phát sóng trong chương trình thời sự về các hoạt động gián điệp Việt Nam tại Đức.
Vì sao cử tri gốc Việt ủng hộ Tổng thống Donald Trump?
Dù có nhiều ý kiến khác nhau nhưng các cử tri Mỹ gốc Việt cho VOA biết chính các chính sách cứng rắn của chính quyền Hoa Kỳ đối với khối cộng sản, đặc biệt là Trung Quốc trong hai năm qua, là nguyên nhân chính khiến họ càng ngày càng ủng hộ Tổng thống Donald Trump.
Luật sư Nguyễn Quốc Lân, Ủy viên Chủ tịch của Hội đồng Quản trị Học khu Garden Grove bang California, và là một nhà hoạt động tích cực của đảng Cộng hòa trong cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ từ nhiều năm qua, cho VOA…
Tai nạn giao thông tại ngã tư Hàng Xanh vào tối chủ nhật 21/10/2018.
Tai nạn giao thông tại ngã tư Hàng Xanh vào tối chủ nhật 21/10/2018.
Lúc 23h30 ngày 21/10, người phụ nữ doanh nhân – giám đốc một ngân hàng thuộc PVCOMBANK – lái chiếc xe BMW “lùa” một số xe máy và chỉ đừng lại khi một một tài xế xe taxi can đảm phóng xe lên cản lại và chấp nhận bị xe của nữ doanh nhân tông vào hông xe taxi.
Chiếc ôtô hiệu BMW chạy trên đường Điện Biên Phủ, hướng quận 3 đi cầu Sài Gòn. Khi đến ngã tư cầu vượt Hàng Xanh, xe này bất ngờ mất lái, tông 5 xe máy và một taxi đang lưu thông cùng chiều.
Xin chia buồn người đã chết và những người bị thương, nhắc nhở người phụ nữ doanh nhân khi đã say xỉn không nên lái xe.



Giã biệt nhạc sĩ Song Ngọc (1943-2018)
Giã biệt nhạc sĩ Song Ngọc (1943-2018)
“Một chuyến bay đêm” đưa anh rời đất nước
“Tiễn đưa” anh trong “Giờ tý canh ba”
“Phiên khúc chiều mưa” thương cho kiếp “Đàn bà”
Thôi “Xin gọi nhau là cố nhân” anh nhé
Trên “chuyến xe ba người” về nơi đồn lẻ
Vẫn ước mơ “ Một ngày tàn chiến tranh”
Những “Chiều thương đô thị” vắng bóng anh
“Khúc Tango sầu” như “ Tình yêu màu tím”
“Thư cho vợ hiền “ anh gửi lời âu yếm
Gửi người yêu trăm nhớ ngàn thương
Hẹn “ Bao giờ anh đưa em đi chùa Hương”
Mà nhớ về “Hà Nội, ngày tháng cũ”.
Sau “ 20 năm bến lạ” mong hội đủ
Trên bước tha phương “Gặp lại cố nhân”
Bọn “chúng mình ba đứa” thuở thanh xuân
Nhưng …” Định mệnh” theo thời gian quá vội
Chỉ còn “Nó và tôi” trong “Hương đồng gió nội”
“Tình yêu như bóng mây” theo gió bay về
“Phượng buồn” ơi “ Kỷ niệm một mùa hè”
“Chuyện tình buồn trăm năm” đi vào quên lãng
Những ca khúc anh viết
là một thời dĩ vãng
Nhớ về anh
Khi anh nằm xuống bên trời
Hãy yên nghỉ nhé
Anh Song Ngọc ơi
Trong âm nhạc anh
những giai điệu còn mãi mãi
15/10
( Những dòng chữ “…” là tên vài ca khúc trong hàng trăm ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Song Ngọc )
Nhạc sĩ Song Ngọc vừa từ giã cuộc đời tối hôm qua 14/10/2018 tại Houston
Nhớ ông, một nhạc sĩ tài danh và bình dị mà, thỉnh thoảng, tôi được gặp ông tại tiệm phở gần nhà, do gia đình nhạc sĩ làm chủ. Đến ăn sáng nơi đó chỉ để gặp ông, tán gẫu với ông và nghe ông chửi thề rất “lính tráng” và rất “miền Nam “
Nhớ ông nhiều! Cầu nguyện cho người nhạc sĩ yêu mến an nghỉ nơi chốn Vô Cùng !
R.I.P
- From:Helen Huong Nguyen
Muốn đi dạy phải xin… xã hội đen
Duy Nguyễn shared a post.

Muốn đi dạy phải xin… xã hội đen!
Sau nhiều lần cầu cứu chính quyền nhưng bất thành, một cô giáo ở TPHCM đã phải làm đơn cầu xin xã hội đen buông tha cho cô được đi dạy để có tiền nuôi mẹ già đang đau yếu.
Theo đó, cô giáo 44 tuổi nhà ở Ấp Chiến Lược, phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân (dạy tiểu học ở quận Tám) có một bà chị dâu. Bà chị dâu này hông biết mê cái món gì mà lún nợ xã hội đen. Tìm con nợ không được, xã hội đen ngày ngày tới nhà cô giáo rồi tạt mắm tôm, xịt nước sơn lên cửa.
Mấy ảnh xưng là giang hồ Hải Phòng. Cô giáo sợ quá đi báo cán bộ thì cán bộ kêu “thôi bán nhà trả nợ cho bà kia đi”. Mẹ cô giáo 70 tuổi, lại bệnh tim nên rất sợ. Mà hễ cô giáo đi dạy là mấy ông giang hồ lại nhà khóa cửa ngoài, nhốt bà già bên trong. Cô giáo về, muốn mở cửa thì sợ trái ý xã hội đen, phải nhờ công an chứng giám rồi mới thuê thợ cắt khóa.
Bị khủng bố liên tục, cán bộ lại không xử lý nên bà già trốn biệt về quê. Cô giáo thì sợ quá thuê nhà trọ tuốt ở huyện Bình Chánh để né.
Sau nhiều lá đơn gửi chính quyền bất thành, cô giáo đã làm đơn cầu xin xã hội đen cho mình và mẹ già con đường sống. Cô nói: “Bà chị dâu của tôi bả hơn 50 tuổi rồi chứ không phải con nít. Tự nhiên mấy ảnh cho chị vay tiền rồi đòi nhà của tui. Tui báo chính quyền không giải quyết thì phải xin mấy ảnh thôi. Không được thì bỏ trốn luôn chứ ở đó mấy anh xã hội đen nhốt hoài chắc chết”.
Hai nhà nghiên cứu Mỹ đoạt giải Nobel Kinh Tế 2018

NEW YORK, New York (NV) — Giải Nobel Kinh Tế 2018 hôm Thứ Hai, ngày 8 Tháng Mười, được trao cho hai kinh tế gia Mỹ, các giáo sư William D. Nordhaus và Paul M. Romer, do đã giúp tăng thêm sự hiểu biết về những yếu tố dài hạn làm tăng trưởng kinh tế.
Giáo sư Nordhaus được vinh danh về nghiên cứu liên quan tới các tác động của môi trường vào kinh tế, kể cả sự thay đổi khí hậu. Giáo sư Romer được chọn để trao giải do nghiên cứu của ông về sự quan trọng của thay đổi kỹ thuật.
Loan báo của ủy ban trao giải Nobel Kinh Tế được đưa ra cùng ngày với việc một ủy ban của Liên Hiệp Quốc về thay đổi khí hậu công bố bản báo cáo, theo đó cảnh cáo về các hậu quả tai hại của thay đổi khí hậu và kêu gọi chính quyền thế giới hãy nhanh chóng có biện pháp đối phó.
Giáo sư Romer, đang dạy môn kinh tế tại New York University, được chọn vì các nghiên cứu của ông nhằm giải thích vai trò của các ý tưởng về kỹ thuật góp phần làm tăng trưởng kinh tế.
Cả hai ông từ lâu nay vẫn được coi là có nhiều triển vọng đoạt giải Nobel Kinh Tế, nhưng ít ai nghĩ rằng họ sẽ cùng được trao giải.
Hàn Lâm Viện Khoa Học Thụy Điển, cơ quan trao giải này, nói rằng cả hai ông cho thấy, để giải quyết những trở ngại đối với việc phát triển dài hạn kinh tế thế giới, cần phải có sự hợp tác quốc tế. (V.Giang)




