httpv://www.youtube.com/watch?v=YjThyS9QTXU
FB Lưu Trọng Văn:

FB Lưu Trọng Văn:
Năm 2003 một nữ sv luật chính trị của đại học Carceton Canada vừa 19 tuổi thủ lĩnh của 8000 sv ủng hộ các tư tưởng trị quốc của ngài Paul Martin ,bộ trưởng Tài chính , khi tranh cử thủ tướng đã mở chiến dịch vận động cử tri bỏ phiếu cho ngài Martin.
Martin trúng cử thủ tướng, khi cô sv tốt nghiệp đại học Martin đã mời cô làm trợ lý cho mình.
Trong một buổi tiếp đoàn chính phủ VN bên cạnh thủ tướng Martin có cô gái này. Nhìn hình dáng đặc sệt châu Á của cô, thủ tướng Phan Văn Khải đã bắt tay và hỏi, cô gốc nước nào, cô đáp: VN.
Một lần cô về VN gã chở xe máy đưa cô về thăm ngôi nhà ba mẹ cô ở gần chợ Tân Định trước khi vượt biên. Cô đã đứng lặng hồi lâu rồi lén gã lau nước mắt.
Gã hỏi, ước mơ của cháu là gì?
Làm chính trị.
Sau khi Martin không làm thủ tướng nữa, cô hoạt động nhiều lĩnh vực rồi lập gia đình và vừa sinh con. Khi đứa trẻ có dòng máu Việt ra đời thủ tướng đương nhiệm trẻ trung của Canada Justin Trudeau điện thoại cho cô mời cô làm trợ lý trong nhóm viết phát biểu cho mình.
Cô cười đáp: tôi vừa có em bé.
Cô cứ vừa ở nhà nuôi con và vừa làm việc cho tôi. Thủ tướng nói.
Thế đấy,nếu cô về VN thì cô làm sao lọt vào được các vòng quy hoạch của đảng để trổ tài chính trị của mình phục vụ quê hương ?
Nếu bạn hỏi cô gái kia là ai, xin thưa: Lưu Trọng Xuân An.
Ông nội của An là anh ruột cha gã. Bố của An là Lưu Trọng Hồ dược sĩ đại uý biệt phái quân đội VNCH bị học tập cải tạo sau đó vượt biên.
Người cha quân nhân Mỹ nằm trong hộp quà Giáng sinh tặng con

Kỹ Niệm 14 Năm đúng ngày Giáng Sinh năm 2004…
Kỹ Niệm 14 Năm đúng ngày Giáng Sinh năm 2004…
14 năm về trước, vào ngày 24/12/2014 tại Northern Virginia, tôi bị stroke vào nhà thương cấp cứu, ICU/hospital. Hôm đó, tôi đi công tác ở Vancouver, Canada và Seattle, WA về đến Washington D.C trời xuống -36 độ lạnh. Lúc tôi đi trời ấm như mùa xuân, lúc về buốt lạnh mùa đông. Từ terminal xe bus đưa tôi ra parking lot, không ngờ xe bus đưa tôi ra lộn parking lot. Một tiếng rưỡi lội bộ đi tìm xe dưới nhiệt độ -36 độ âm, nhưng tôi không có áo lạnh. Kết quả, tôi bị stroke, sau 1-2 với cái shock bất ngờ đó. Một cái stroke rất là nặng tưởng chết, nhưng Chúa và Đức Mẹ đã cứu tôi và cho tôi sống lại một cuộc sống gần gũi với Chúa và Đức Mẹ hơn và được làm nhân chứng cho Chúa.
Biến cố đó, gia đình và người thân và bạn bè đã đến thăm và care cho tôi nhiều lắm. 26 người – Bố Mẹ và một số người thân đã hủy bỏ chuyến đi đến Indonesia/Malaysia/Thailand để chăm sóc cho tôi. Một ngày rưỡi sau, là biến có Tsunami làm đến 330,000 người đã bỏ mạng ở vùng Indonesia/Malaysia/Thailand, nhưng gia đình tôi đã được Chúa và Đức Mẹ cứu sống, và tôi từ dạo đó tôi chiêm niệm sống gần gũi Chúa và Đức Mẹ.
Tạ ơn Chúa và Đức Mẹ, tôi bị câm không nói được vài tháng, nhưng rồi trong một buổi sáng, Mai đã cùng tôi cầu nguyện để xin Sáng Danh Chúa, xin Chúa cho tôi được nói lời ca ngợi Chúa. Và Chúa đã nhận lời, cho tôi lần đầu tiên bật lại tiếng là Kinh Lạy Cha và Kính Kính Mừng, và tôi đã ca ngợi Chúa và Đức Mẹ đọc hết Chuỗi Mân Côi trong buổi sáng đó, và mỗi ngày từ đó về sau. 40 ngày nằm nhà thương như là mầu nhiệm được vào sa mạc 40 ngày với Chúa.
Ba tháng sau khi bị stroke, tôi đã lập ra một đường dây để thông đạt với các Cha, các Soeurs, các Thầy, các Bác và các Anh Chị thân mến….bây giờ đúng 14 năm rồi và nhóm càng ngày càng gia tăng toàn cầu. Xin tạ ơn Chúa và Đức Mẹ Maria
Xin Bố Mẹ, gia đình, người thân và tất cả mọi người cho chúng con/tôi được cám ơn, nhầm ngày kỷ niệm 14 năm tôi bị stroke, tận đáy lòng chúng tôi…một tình yêu mà Thiên Chúa cho kết hiệp.
Xin chúc các Cha, các Thầy, các Soeurs, các Bác và các Anh Chị một Mùa Giáng Sinh tràn đầy Hồng Ân Chúa Cứu Thế và tiếp tục hành trình sống vối Chúa.
Bảo Trọng,
Thụ & Mai
TB: 14 Năm, tháng 12, 2018 Trận Tsunami lại xảy đến cho đồng bào Indonesia..Xin Chúa và Đức Mẹ giúp cho người Indonesia được sớm bình an và chấm dứt những thiên tai.
MERRY CHRISTMAS 2018!
HAPPY NEW YEAR 2019!.
Happy New year to you and your family.
Chỉ có một thứ hạnh phúc trên đời này, đó là yêu thương và được yêu thương ~ George Sand
Thu & Mai, Giang Sinh 2018.
Một phụ nữ Việt Nam treo mình trên giàn giáo sửa chữa toà nhà 28 tầng để phản đối chủ công ty không trả lương làm việc
Một phụ nữ Việt Nam treo mình trên giàn giáo sửa chữa toà nhà 28 tầng để phản đối chủ công ty không trả lương làm việc
Tin Causeway Bay, Hong Kong – Một người phụ nữ Việt Nam đã ngưng hành động phản đối chủ nhân không trả thù lao làm việc bằng cách treo mình trên một giàn giáo tại công trường xây dựng suốt 24 tiếng đồng hồ. Người phụ nữ này doạ sẽ nhảy từ tầng thứ 28 của toà nhà ở Hong Kong vì không nhận được thù lao trả công làm việc.
Bà này là thợ hồ làm việc tại toà nhà Elizabeth House toạ lạc ở đường Gloucester, Causeway Bay của Hong Kong cùng với 3 đồng nghiệp khác gồm 1 người đàn ông và 2 người phụ nữ. Theo Apple Daily, tất cả 4 người thợ nói trên đều không được trả lương, tổng cộng khoảng 110,000 đô la Hong Kong, tương đương 14,000 Mỹ kim. Không đòi được tiền lương, một phụ nữ trong nhóm thợ đã trèo lên giàn giáo xây dựng làm bằng tre và không chịu bước xuống.
Cảnh sát, nhân viên cứu hoả và một nhà thương thuyết có mặt tại đấy để giải quyết nội vụ, giăng một túi đệm bơm đầy hơi để sẵn sàng hứng nếu người phụ nữ nọ nhảy xuống đất theo lời đe doạ. Bà này treo mình trên giàn giá cả đêm, không ăn, không uống suốt 24 tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, cuối cùng thì bà đã đồng ý quay trở vào bên trong, kết thúc 24 tiếng đồng hồ đối đầu đầy căng thẳng với cảnh sát và nhân viên cứu hoả.
Elizabeth House là tên gọi toà nhà dân cư và thương mại gồm nhiều khối khác nhau. Theo tờ Minh Báo thì công ty xây dựng Asia Engineering Co. Limited. chịu trách nhiệm thực hiện công trình tu bổ toà nhà. Một cư dân tại địa phương cho biết dự án này không hoàn thành theo kế hoạch kể từ khi khởi sự tháng 9 năm ngoái. Hồi tháng 7 năm 2017, công ty Asia Engineering Co. Limited bị phạt 10,000 đô la Hong Kong, tương đương 1,280 Mỹ kim vì không thu dọn rác rưởi, và không có biện pháp bảo vệ môi sinh trong khi thực hiện công trình xây dựng.
Viện dưỡng lão là ngôi nhà cuối cùng.
Viện dưỡng lão là ngôi nhà cuối cùng.
Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão…
Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc các cháu, không rảnh để quan tâm đến mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.
Điều kiện sống ở viện dưỡng lão không tệ: Một mình một gian phòng sạch sẽ, được lắp các đồ điện đơn giản thực dụng, đầy đủ các loại phương tiện giải trí; đồ ăn cũng ngon miệng; phục vụ rất chu đáo, bày trí xung quanh cũng rất đẹp.
Tuy nhiên giá cả đắt đỏ, tiền hưu của tôi nhất định không đủ trả. Nhưng tôi còn có nhà riêng của mình, đem bán nó đi, tiền cũng không còn là vấn đề nữa. Nhưng tài sản còn lại, trong tương lai tôi muốn để dành cho con cái. Con cái lại rất hiểu chuyện, chúng nói: “Tài sản của mẹ thì mẹ tùy ý sử dụng, không cần lo cho bọn con”. Số tiền còn lại đúng là tôi muốn chuẩn bị để vào viện dưỡng lão.
Sống trong nhà, kim chỉ cái gì cũng không thiếu, rương hòm, ngăn tủ, ngăn kéo đều đầy ắp các loại đồ dùng. Quần áo bốn mùa, đồ dùng bốn mùa, chồng chất như núi; tôi thích sưu tầm, tem sưu tầm đã thành từng chồng lớn, ấm tử sa cũng đã hơn mười cái. Còn có rất nhiều vật linh tinh cất giấu, nào là ngọc bích, hạt óc chó, vật trang sức. Đặc biệt là sách, cả một mặt tường là giá sách, chật kín đầy ắp; rượu ngon thì Mao Đài, Ngũ Lương, rượu Tây cũng phải mấy bình.
Còn có nguyên bộ đồ điện gia dụng, dụng cụ nấu nướng, nồi niêu xoong chảo, củi gạo dầu muối, đủ loại đồ gia vị, nhét chật đầy phòng bếp; còn hơn chục cuốn album ảnh, nhìn một phòng tràn đầy đồ vật, tôi cũng thấy phát rầu!
Viện dưỡng lão chỉ có một gian phòng, một cái tủ, một cái bàn, một giường, một ghế sô pha, một tủ lạnh, một máy giặt, một TV, một bếp điện từ, một lò vi ba, căn bản không có chỗ để lưu giữ của cải mà mình tích lũy.
Trong chớp mắt, tôi đột nhiên cảm giác được, những của cải này đều là dư thừa, chúng cũng không thuộc về mình…
Tôi chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, chúng trên thực tế chỉ thuộc về thế giới này, những sinh mệnh lần lượt lướt qua ta, cũng chỉ là quần chúng.
Cố Cung là của ai, hoàng đế cho rằng là của trẫm đấy, nhưng bây giờ nó là của nhân dân, của xã hội, chỉ có thể trở thành lịch sử.
Tôi bỗng nhiên hiểu ra: Tại sao Bill Gates muốn đem cho toàn bộ tài sản của mình; tại sao Jack Ma tuyên bố muốn tặng toàn bộ đồ cất giữ cho viện bảo tàng? Đó là bởi vì bọn họ hiểu rồi: Tất cả vốn dĩ không phải của họ!
Bọn họ chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, sinh không mang theo, chết không mang đi, chi bằng tích đức làm việc thiện lưu lại phúc cho con cháu. Đó mới thật là sáng suốt!
Một phòng đồ đạc của tôi, thật muốn đem hiến tặng, nhưng lại không nỡ. Phải xử lý chúng trở thành một vấn đề khó khăn, con cháu lại chẳng dùng được bao nhiêu.
Tôi có thể tưởng tượng, lúc cháu mình đối mặt với những ‘bảo bối’ tôi khổ tâm tích lũy thì sẽ đối xử thế nào: Quần áo chăn đệm toàn bộ đều vứt đi; hơn chục cuốn album quý báu bị đốt bỏ; sách bị coi như phế phẩm bán đi; đồ cất giữ không có hứng thú sẽ bị dọn sạch; đồ gỗ lim trong nhà không dùng, cũng sẽ đem bán giá rẻ. Giống như phần cuối Hồng Lâu Mộng:“Chỉ còn lại trắng xóa một mảnh, thật sạch sẽ!”
Tôi quay lại nhìn đống quần áo như núi, chỉ lấy vài bộ thích mặc; đồ dùng phòng bếp chỉ chừa lại một bộ nồi niêu chén bát. Sách chọn lấy vài cuốn đáng đọc; ấm tử sa chọn lại một cái để uống trà. Mang theo chứng minh thư, giấy chứng nhận người già, thẻ y tế, hộ khẩu, đương nhiên còn có thẻ ngân hàng, vậy là đủ rồi!
Đây chính là toàn bộ gia sản của tôi! Tôi đi rồi, từ biệt hàng xóm, đem trả ngôi nhà này lại cho thế giới này!
Đúng vậy, đời người chỉ có thể ngủ một giường, ở một gian phòng, dù nhiều hơn nữa đều là để nhìn chơi. Nhân sinh trên đời, quả thật không cần quá nhiều, đừng quá coi trọng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho thế giới này! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân, yêu mến bạn bè bên cạnh, làm cho thế giới này bởi vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp.Tâm Quán
Tuệ Tâm





Ngọc Huyền về Sài Gòn diễn, bị hủy live show vì diễn trên đất quân đội
Không Đỏ, không thân thế, không chung chi đút lót thì vỡ mặt thôi… Kinh nghiệm hợp tác làm ăn với lũ cướp Ba Đình chưa làm cho nhiểu người Việt hải ngoại sáng mắt…?!!!
Bỏ 130 ngàn USD đầu tư nay thì tan tành mộng ước!!!
*********
Ngọc Huyền về Sài Gòn diễn, bị hủy live show vì diễn trên đất quân đội
Từ Mỹ trở về Việt Nam tổ chức live show, nghệ sĩ Ngọc Huyền đã chuẩn bị xong 80% thì phải dừng do sân khấu Lan Anh lấy lại địa điểm, vốn dĩ sân khấu này thuê trên đất quân đội.
Dự trù live show cá nhân “Yêu Đời, Yêu Người” vào ngày 23 Tháng Mười Hai, 2018 tới đây, của nghệ sĩ cải lương Ngọc Huyền tại sân khấu Lan Anh, quận 10, Sài Gòn, sẽ đánh dấu sự trở lại hoạt động nghệ thuật của cô sau hơn 15 năm định cư tại Mỹ.
Tuy nhiên, chương trình do Ngọc Huyền phối hợp với trung tâm băng nhạc Rạng Đông tổ chức đã bị hủy trước giờ mở màn chỉ một tuần.
Hôm 15 Tháng Mười Hai, báo Tuổi Trẻ dẫn lời bà Trương Thị Thu Dung, giám đốc Trung Tâm Băng Nhạc Rạng Đông, nói: “Lần đầu tiên sau mấy chục năm tổ chức chương trình, tôi phải thông báo hủy live show. Chúng tôi đã có đầy đủ tất cả giấy phép theo đúng pháp luật để tổ chức show diễn từ giấy phép họp báo, đến giấy phép đồng ý cho biểu diễn của Sở Văn Hóa-Thể Thao. Chúng tôi cũng đã ký hợp đồng thuê rạp với Lan Anh đàng hoàng, thậm chí Lan Anh còn cấp tem để chúng tôi dán lên vé phát hành đến tay khán giả. Chúng tôi cũng đã thực hiện hết việc đóng tác quyền cho các tác phẩm sử dụng trong đêm diễn.”
Nguyên do khiến show diễn này bị hủy được thông báo chung chung là do “ngày diễn live show rơi vào chuỗi hoạt động mừng ngày lễ.”
Báo Thanh Niên dẫn lời nghệ sĩ Ngọc Huyền nói: “Tôi rất đau buồn, nhưng đau nhất là sợ khán giả không còn niềm tin vào sân khấu cải lương. Phía sân khấu Lan Anh muốn bồi thường thiệt hại theo hợp đồng nhưng điều đó không quan trọng bằng công sức mà mọi người đã dành cho show diễn.”
Báo này cũng dẫn lời nghệ sĩ Kim Tử Long, tổng đạo diễn chương trình, cho biết thêm: “Tôi và Ngọc Huyền đã tìm nhiều điểm diễn khác nhưng các nơi này đều đã có kế hoạch biểu diễn trước đó. Chúng tôi cũng đã tìm đến rạp Thủ Đô, nhưng vì nơi này sàn sân khấu đã xuống cấp, không thể đủ sức chứa cảnh trí như đã thiết kế. Vì thế chúng tôi đành lực bất tòng tâm.”
Theo báo Một Thế Giới, chương trình này được đầu tư rất lớn, khoảng 3 tỷ đồng (khoảng $128,855).
Theo nguồn tin riêng của nhật báo Người Việt, sân khấu Lan Anh đang thuê đất của quân đội, nên mặc dù là sân khấu tư nhân, nhưng Lan Anh vẫn bị chi phối.
Thêm vào đó, đêm diễn của Ngọc Huyền diễn ra trong thời điểm quân đội CSVN kỷ niệm ngày thành lập 22 Tháng Mười Hai, truyền thông Việt Nam tuyên truyền là “ngày hội quốc phòng toàn dân.” Thời điểm này, các nhà hát, sân khấu trên khắp Việt Nam theo thông lệ chỉ được hát “nhạc đỏ” ca ngợi chế độ.
Trước đó, cũng theo báo Tuổi Trẻ, trong buổi họp báo giới thiệu show diễn hôm 6 Tháng Mười Hai, nghệ sĩ Ngọc Huyền nói liveshow “Yêu Đời, Yêu Người” nhằm kỷ niệm 30 năm theo nghiệp hát của cô và là một góp một phần nhỏ vào những hoạt động kỷ niệm 100 năm sân khấu cải lương. Ngoài chủ nhân, live show này dự trù có sự góp mặt của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng khác như Lệ Thủy, Kim Tử Long, Phương Hồng Thủy, Minh Nhí, Linh Tâm, Thanh Hằng, Trọng Nghĩa…
Còn theo báo Thanh Niên, Trung Tâm Băng Nhạc Rạng Đông, đơn vị đồng tổ chức live show Ngọc Huyền, cho biết sẽ dời show lại vào Tháng Ba, 2019, do không tìm được điểm diễn.
Tin cho hay, trước thời điểm qua Mỹ định cư, nghệ sĩ Ngọc Huyền từng đoạt nhiều giải thưởng tại Việt Nam và được chính quyền trao danh hiệu “Nghệ sĩ ưu tú” do có thành tích biểu diễn tuyên truyền cho chế độ.
Tuy nhiên, sau khi cô kết hôn tại Mỹ và xuất hiện trong các chương trình của trung tâm Asia, báo chí Việt Nam đã có nhiều loạt bài công kích cô “có tư tưởng phản động.”
Đỉnh điểm là năm 2008, trong chương trình Asia 58 “Lá Thư Từ Chiến Trường,” nghệ sĩ Ngọc Huyền xuất hiện trên chiếc xe jeep trình diễn ca khúc “Thương Về Vùng Hỏa Tuyến.” Báo Công An TP.HCM thời điểm đó đăng bài công kích cô “rên rỉ nức nở các bài hát xuyên tạc đất nước,” “không đúng sự thực về quê nhà.”
Sau 14 năm xa quê hương, cuối năm 2016, nghệ sĩ Ngọc Huyền được Cục Nghệ Thuật Biểu Diễn thuộc Bộ Văn Hóa-Thể Thao & Du Lịch CSVN cấp giấy phép làm giám khảo game show truyền hình “Đường Đến Danh Ca Vọng Cổ.” Chương trình này được quảng cáo rầm rộ sẽ chiếu trên đài truyền hình thành phố HTV, nhưng cuối cùng chỉ được phát trên một đài truyền hình cáp Thuần Việt vì phản ứng của dư luận về “tư cách” của nghệ sĩ Ngọc Huyền với chế độ.
NHƯNG CHỊ CÓ NGHỊ LỰC PHI THƯỜNG….
V Phung Phung shared a post.

Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ
Bé gái gốc Việt 10 tuổi ra mắt sách về em trai bị tự kỷ
Đằng-Giao/Người Việt
FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Bé Sydney Nguyễn, 10 tuổi, sẽ ra mắt cuốn sách “I Love My Autistic Brother, Patrick” lúc 1 giờ trưa Thứ Bảy, 15 Tháng Mười Hai, tại sân nhà thờ Thánh Linh, Fountain Valley.
Bắt đầu viết từ hai năm trước, khi đang học lớp 2, cuốn sách là cuộc hành trình của cô bé 8 tuổi phải vượt qua những giây phút bực bội, tủi thân và hờn giận khi em của bé là Patrick, 3 tuổi, bị chứng tự kỷ, chiếm trọn sự quan tâm và sự trìu mến của gia đình.
Đến khi được mẹ giải thích, Sydney thương em Patrick nhiều hơn và cảm thấy muốn chia sẻ những gì gia đình mình phải trải qua, bằng cách viết sách. Và bé bắt tay vào viết cuốn “I Love My Autistic Brother, Patrick” để những ai có thân nhân mắc chứng tự kỷ sẽ tìm được sự cảm thông sớm hơn bé, nhất là không phải trải qua những giây phút cô đơn, lạc lõng và tủi thân.
Mẹ bé Sydney cho biết: “Khi thấy con gái tôi tủi thân, khóc hoài, tôi giải thích về tình trạng đặc biệt của Patrick rồi khuyên nó là nên viết ra những cảm xúc, những nỗi bực bội chứ không nên để trong lòng.”
Hiểu em mình, và nhất là khi biết mình không hề bị bỏ quên, Sydney vui vẻ hơn trước nhiều. “Từ đó, Sydney thương yêu em nhiều hơn và muốn cho mọi người cùng có những cảm thông đối với trẻ em tự kỷ,” cô Chinh kể.
Theo lời cô, Sydney là một người sống nội tâm, rất nhạy cảm. Bé cũng mắc chứng “Attention-Deficit/Hyperactivity Disorder,” là chứng lơ đễnh và hiếu động, không thể tập trung lâu và không chịu ngồi yên.

Cuốn “I Love My Autistic Brother, Patrick” là thành quả của một bé gái 8 tuổi mắc chứng “ADHD” với tấm lòng nhân hậu và cảm thông. Bé cũng được toàn điểm A.
“ADHD” là một hội chứng rất giống chứng tự kỷ nên cần được theo dõi và điều trị cẩn thận, cô khuyên.
Người mẹ này phải đưa hai con đi điều trị hằng tuần. Cô nhắc: “Tôi nghĩ phương pháp trị liệu mà không dùng thuốc là tốt nhất. Tuy lâu có kết quả hơn, nhưng bảo đảm hơn.”
Mục đích cô Tường Chinh khuyến khích con gái hoàn tất cuốn sách này là để các bậc cha mẹ khác hiểu rằng những em nhỏ không chịu ngồi yên trong lớp học, dù có điểm xấu, thì lại có khả năng khác. Do đó không nên chán nản hay nghĩ rằng con mình là vô dụng.
Cô cũng muốn cổ võ cho các bậc cha mẹ khác không nên buồn chán vì con mình ,mà phải tỏ ra thương yêu con hơn nữa.
Cô đang hoàn tất cuốn sách chia sẻ hoàn cảnh cũng như tâm tư của một người mẹ chăm sóc cho hai đứa con cùng có những chứng rất cần quan tâm. Cuốn sách mang tựa đề “Every Change Is A Chance” sẽ ra mắt công chúng khoảng Tháng Sáu năm tới.
Trưa Thứ Bảy, bé Sydney sẽ có mặt tại nhà thờ Thánh Linh để đọc sách, trả lời câu hỏi, và ký tên vào sách. (Đằng-Giao)
—–
Liên lạc tác giả: ngo.giao@nguoi-viet.com
NHỮNG NGÔI MỘ GIẢN DỊ & NHỮNG THƯ VIỆN ĐỒ SỘ CỦA CÁC TỔNG THỐNG MỸ





NHỮNG NGÔI MỘ GIẢN DỊ & NHỮNG THƯ VIỆN ĐỒ SỘ
CỦA CÁC TỔNG THỐNG MỸ
Các tổng thống Mỹ được chôn dưới những ngôi mộ giản dị, không phô trương, không tốn kém nhiều.
Các tổng thống Mỹ xây dựng những thư viện mang tên mình từ khi còn sống, lấy nguồn tiền từ gia đình, từ tiền viết sách, diễn thuyết và các đóng góp của dân chúng.
Các thư viện tổng thống Mỹ, mang tên từng ông, bắt đầu từ Thư viện TT Franklin Delano Roosevelt vào năm 1939 và gần đây nhất là George W. Bush (Bush con). Các thư viện này sẽ chứa đựng sách vở, tài liệu, tư liệu, các hiện vật có liên quan tới từng tổng thống cho người dân có thể tham quan, học hỏi, nghỉ ngơi.
Tất cả hiện vật do TT hiến tặng. Đất xây thư viện có thể của chính TT tặng luôn hay của các tư nhân tặng. Và tiền xây thì do tiền của các ông từ việc viết sách, thuyết trình cùng người dân và các tư nhân tự quyên góp. Diện tích của các thư viện này có thể rộng từ vài ha hoặc vài chục ha.
Điều rất hay là sau khi xây dựng xong, các tổ chức tư nhân đứng ra làm thư viện sẽ chuyển giao toàn bộ thư viện cho NARA là Cơ quan lưu trữ hồ sơ quốc gia Mỹ vận hành và bảo trì. Túm lại là dân quý ông TT nào thì cùng ổng quyên góp tiền làm thư viện cho ổng. Xong rồi thì sung công.
Các thư viện này không chỉ là nơi tham quan, học hỏi cho người dân, mà còn là địa điểm du lịch nổi tiếng trong vùng. Vì nó xây ở quê của các TT Mỹ, thành thử nên xây một cái thư viện TT xong rồi mà dân vùng đó có cơ kiếm tiền từ du khách.
Thư viện Tổng thống Bill Clinton tại thành phố Little Rock, tiểu bang Arkansas, đã tạo nên một làn sóng đầu tư phát triển khu vực xung quanh, với hàng loạt cửa hàng, nhà hàng, chợ, các dự án đầu tư mới trị giá hàng tỉ USD phục vụ nhu cầu của du khách đến tham quan thư viện. Thư viện của ông rất to, rộng vài chục ha, có cả công viên sinh thái với sông nước, ao hồ, rừng cây rất đẹp, du khách rất ưa thích.
Phần nhiều các TT dân sự sẽ đặt mộ phần của mình trong khuôn viên thư viện vì là muốn về quê. (Vì các TT xuất thân quân nhân sẽ có mộ phần trong Nghĩa trang quốc gia Arlington). Nhưng dù ở đâu thì công thức vẫn là một cái bia đá be bé trong một diện tích nhỏ tí chừng vài m2. Nhưng được cái là dân chúng sau khi đi chơi và thăm thú thư viện, du ngoạn thả cửa thì tới nghiêng mình chào các cụ chút xíu, gọi là con cháu cám ơn vì đã cho thưởng thức một nơi hay ho.
Các thư viện này cũng có nguyên tắc là rất trung thành với sự thật. Ví dụ thư viện của TT Nixon có khu trưng bày ấn tượng về vụ tai tiếng Watergate, thư viện của TT Clinton có trưng bày và tư liệu rõ ràng về vụ bê bối tình dục Monica Lewinsky. Nói chung ra khá vui.
Thư viện của các TT Mỹ là bằng chứng cho thấy sau khi rời tột đỉnh quyền lực, các TT minh bạch mọi thông tin, mọi công việc các ông từng làm để hậu thế học hỏi, đánh giá, rút kinh nghiệm, và đem lại nguồn lợi lộc cho dân về du lịch, về kinh tế. Vì thế tên tuổi của họ sẽ được nhớ tới mãi mãi.
Nguồn: FB Lê Hải.
Ảnh Gia Nguyễn sưu tầm
Ăn hiếp học sinh khác, bé gái bị cha phạt đi bộ đến trường
Cách Giáo dục con cái của người Mỹ. Ngươ2i VN có nên học theo hay phản đối?!!!
Nhớ cho ý kiến nhé các bạn, bởi tình trang không chỉ ăn hiếp mà phải nói rằng “bạo lực” đang leo thang trong học đường VN đã qúa sức tàn bạo?!!!
**********
Ăn hiếp học sinh khác, bé gái bị cha phạt đi bộ đến trường
SWANTON, Ohio (NV) – Một người đàn ông ở Ohio quyết định dạy cho cô con gái 10 tuổi của mình một bài học, bằng cách cho em đi bộ 5 dặm đến trường mỗi ngày, sau khi em bị đuổi học ba ngày vì ăn hiếp học sinh khác.
Theo ABC News hôm Thứ Sáu, 7 Tháng Mười Hai, ông Matt Cox, cư dân Swanton, Ohio, đang gây ra một sự chia rẽ quan điểm khắp Hoa Kỳ, sau khi đưa lên mạng đoạn video đứa con gái Kirsten đi bộ đến trường trong thời tiết giá lạnh.
“Đây là một cách để dạy một bài học trong gia đình tôi,” ông Cox nói với đài truyền hình WTVG, chi nhánh của ABC News ở địa phương.
Ông Cox nói ông biết quyết định này sẽ gây tranh luận, nhưng muốn dạy đứa con gái một bài học: ăn hiếp người khác là không thể chấp nhận được.
Sau khi đoạn video được đưa lên mạng hôm Thứ Hai, có tới 14 triệu lượt người vào xem, và có hàng ngàn người bày tỏ ý kiến.
Nhiều người lên tiếng ủng hộ ông Cox, nhưng cũng có người khác phê phán ông là phản ứng “quá mức.”
Trong video, ông Cox nói với những người có thể không đồng ý với mình rằng: “Tôi biết có người sẽ không đồng ý với chuyện này, cũng không sao. Tôi chỉ làm những gì tôi nghĩ là đúng để dạy con tôi là phải chấm dứt ăn hiếp người khác.”
“Cha mẹ nên quy trách nhiệm con cái,” ông Cox nói. “Đó là cách tôi cho con tôi thấy nó phải chịu trách nhiệm như thế nào. Tôi không phải là loại cha mẹ bỏ lơ chuyện này và nói ‘trẻ con mà, chúng có biết gì đâu.’”
Ông Cox cho biết đây là lần thứ nhì Kirsten bị trường đuổi học.
DƯ LUẬN VIÊN CÁC ANH CHỊ HÈN LẮM!
Hung Tran and Kevin Nguyen shared a post.

“Tấn công một người bình thường với mục đích xấu xa đã là xấu. Các anh chị tấn công những con người cùng khổ thì các anh chị thật sự hèn hạ. Hèn hạ hơn cả quân trùng dế!”
DƯ LUẬN VIÊN CÁC ANH CHỊ HÈN LẮM!
Nguyễn Thùy Dương
Liên tục mấy ngày nay, tôi nhận được tin nhắn từ các cô bác, anh chị về một số người đang live stream và viết bài về quy hoạch khu đô thị mới Thủ Thiêm.
Tạm gọi họ là dư luận viên nhé! Các anh chị DLV thân mến! Các anh chị biết gì về khu đô thị mới Thủ Thiêm? Các anh chị giỏi thật ngay cả thanh tra chính phủ còn chưa kết luận được chính xác ranh ở chỗ nào mà các anh chị dám nói dân trong ranh này nọ. Các anh chị vui lòng lên google tìm báo cáo của thanh tra chính phủ số 1483 năm 2018 đọc nhé !
Trong lúc người dân đang đấu tranh đòi quyền lợi hợp pháp của mình thì các anh chị lại nói họ cào mặt ăn vạ, là tạo ra hình ảnh giả tạo, gây hiểu lầm trong dư luận…. Các anh chị lưu ý khi tôi live stream hay phát biểu đều kèm theo văn bản pháp luật. Vậy phiền các anh chị đưa ra danh sách dân về cất nhà trên đất của họ và hồ sơ đền bù của họ luôn .
Trong khi dân đã mệt mỏi họ mong có cuộc thương lượng và giải quyết hợp lý thì ông Nhân lại phát biểu những câu gây tổn thương người dân đang đấu tranh ở khu đô thị Mới Thủ Thiêm. Song song đó là những phát biểu , kèm theo những bài viết của các anh chị. Tôi thật sự muốn biết ai đứng sau các anh chị. Nếu là nhóm lợi ích thì chúng thật sự ngu lắm. Vì sao? vì chúng đang làm cháy lại ngọn lửa giận dữ , uất hận, tức giận trong dân.
Các anh chị luôn chỉ trích dân Thủ Thiêm: đánh bạc, mại dâm, hút chích, cướp giật. Tôi xin phép hỏi vài câu: Trong quận huyện các anh chị đang ở có những nhóm đối tượng đó không? Chắc chắn là có vậy thì nếu ai đó nói con gái các anh chị bán dâm, con trai ăn cướp vì huyện đó có gái bán dâm, có cướp các anh chị có chịu không? Bất kì xã ( phường), quận ( huyện) nào cũng có. Vậy tại sao lại tấn công người dân trong khu đô thị mới Thủ Thiêm một cách đê tiện như vậy?
Các anh chị nếu có bản lĩnh hãy đến gặp tôi. Tôi hứa sẽ dẫn các anh chị đi tiếp xúc dân lẫn ban bồi thường , giải phóng mặt bằng quận 2 để xác minh sự thật. Họ – những người dân mà các anh chị gọi là tham lam, vi phạm pháp luật , kích động bạo lực đó. Họ đã đủ khổ lắm rồi với những hồ sơ đền bù 0 đồng, có những hồ sơ ” nhân đạo ” hơn đền 1 triệu / 1m2… Họ – những con người ôm xác người thân tự tử vì uất ức, nước mắt đã cạn theo năm tháng trên những khuôn mặt khắc khổ. Họ – những con người có giấy chứng nhận tâm thần do hóa dại sau những đợt cưỡng chế. Cũng chính họ trở thành những luật sư bất đắc dĩ trên con đường tìm đến công lý, những con người chui rúc trong những căn tạm cư 20m2 chật chội, ẩm thấp……. Cả đời họ vẫn dành dụm chắt chiu cất được căn nhà rồi bị đập oan vì những kẻ tham tàn.
Các anh chị đã không giúp được gì thì hãy đứng yên đừng làm gì cả.
Tấn công một người bình thường với mục đích xấu xa đã là xấu. Các anh chị tấn công những con người cùng khổ thì các anh chị thật sự hèn hạ. Hèn hạ hơn cả quân trùng dế!
FB Nguyễn Thùy Dương








