KÝ SỰ HÀI, NHƯNG CƯỜI RA NƯỚC MẮT!!!

Image may contain: phone
Image may contain: phone
Image may contain: shoes

Van H Pha

KÝ SỰ HÀI, NHƯNG CƯỜI RA NƯỚC MẮT!!!
Làm Phóng Viên “Không Giống Ai”! – Ngọc Lan

Điện thoại phòng biên tập reng.
-Cho tôi nói chuyện với cô N.L.
-Dạ, N.L đây. Chú cần giúp gì ạ?
-Chào cô. Tôi là một độc giả lâu năm của báo Người Việt. Gia đình tôi có chuyện này mà tôi nghĩ chỉ có cô mới có thể giúp được. Chúng tôi đã gọi cảnh sát rồi, họ đến nhưng cũng không làm được gì hết. Chỉ có cô mới có thể giúp gia đình tôi…”.

Hơi choáng váng. Chuyện gì mà có cả cảnh sát cũng không xong thì mình dính vào được gì?
-Dạ, chú nói gì nghe nghiêm trọng quá. Con làm được gì hả chú?
-Chuyện này liên quan đến những vụ lừa gạt trên mạng xã hội. Bà vợ tôi bây giờ như bị dính bùa mê của một ông bác sĩ nào đó quen trên Facebook, nói sẽ đến cưới bả, dẫn bả đi. Trong nhà ai cũng biết đó là lừa đảo. Mà không ai khuyên bả nghe hết. Tụi tôi gọi cảnh sát đến, nhưng cảnh sát cũng không biết giải quyết làm sao, chỉ nói rằng bả là người trưởng thành rồi thì giờ bả muốn đi đâu thì đi chứ cảnh sát đâu có quyền gì ngăn cản bả ra khỏi nhà. Giờ gia đình tôi chỉ biết trông cậy vào cô. Cô ráng sắp xếp thời gian đến nhà chúng tôi để nghe câu chuyện này và cho chúng tôi một lời khuyên, một cách giải quyết.

Nghe một độc giả ngoài 70 tuổi nói vậy không toát mồ hôi cũng lạ. Ai biết làm sao đây trời!
-Dạ, thôi thì chú nói vậy thì mai là ngày con nghỉ con sẽ ghé qua để nghe câu chuyện của cô chú, chứ con không biết là con có giúp được gì không nữa.
-Vậy là tụi tôi mừng quá rồi. Cô cho tôi biết giờ vì ngày mai tôi cũng sẽ mời má vợ tôi đến để tham dự.
Ráng nén tiếng thở mạnh.
– “Dạ, chắc khoảng từ 11 giờ đến 12 giờ trưa nha chú. Chú cho con xin địa chỉ…”

Sáng hôm sau, mê mải ra vườn cắt cây này, tỉa cây kia trong sự thanh thản vì là ngày nghỉ, không phải nhìn giờ đi làm. Chợt nhớ đến cuộc hẹn. Gần 11 giờ rồi. Cũng hơi… làm biếng. Chỉ muốn làm vườn xong thì thả mình xuống sofa coi TV sau một tuần bận rộn với chữ nghĩa.

Bắt phone gọi:
– “Chú ơi, cuộc hẹn trưa nay dời qua Chủ Nhật được không chú?”
– “Dạ, cô cố gắng giúp chúng tôi hôm nay đi cô. Tôi đang ở nhà má vợ tôi, chuẩn bị chở bà qua nhà tôi để gặp cô luôn đây.” Chú độc giả nói.
– “Dạ, vậy lát nữa con tới.” Đành phải đi vậy.
Còn đang loay hoay tìm số nhà thì đã thấy có một ông chú vẫy vẫy tay. Vào nhà thấy có hai người phụ nữ, cũng đoán ngay ra được là ai.

Tất cả đều tỏ cho biết là họ đã biết tôi, nhưng tôi thì lại là lần đầu tiên trong đời gặp họ.

Sau vài câu chào hỏi xã giao, tôi bắt đầu ngồi nghe một câu chuyện gia đình với nhiều hỉ nộ ái ố… lạ lùng.

Theo lời người chồng, rồi qua lời người vợ, tôi nghĩ ngay đúng là những trò lừa tình lừa tiền trên Facebook mà tôi cũng nhiều lần viết bài rồi. Chỉ có điều là theo câu chuyện này thì người vợ chưa bị lừa đồng nào hết. Cũng có thể hiểu thêm rằng thì là vì ông chồng cũng thuộc dạng khó tính, gia trưởng, ít nói lời ngon ngọt với vợ, trong khi người vợ thì suốt ngày quanh quẩn ở nhà, rồi giờ bỗng có cha nội bác sĩ nào đó vào Facebook buông lời dịu ngọt, rồi còn hứa ly dị vợ để cưới bà này… thì bả đâm ra ngơ ngẩn, hồn vía lên mây, đến mức khẳng định dứt khoát“nếu ông bác sĩ đến đây cưới tôi, dẫn tôi đi, dù chỉ một tuần thôi rồi tôi chết, tôi cũng chấp nhận” thì có lẽ cũng không quá khó hiểu.

Người má vợ thì ngoài 85 vẫn cố khuyên con gái trong đau khổ “Phải nghĩ đến hạnh phúc gia đình, đừng tin những lời ngon ngọt, vợ chồng chín bỏ làm mười đi…”

Thêm nữa, như bà vợ nói “Hôm nay có cô, tôi mới được giãi bày tâm sự của mình cho cô nghe. Chứ lâu nay trong nhà này không ai tin tôi hết, ai cũng cho là tôi khùng tôi điên nghĩ tầm bậy, không ai tin là ông bác sĩ đó thương tui thiệt tình…”

À thì ra là từ lúc bắt đầu câu chuyện, người vợ đã “tuyên bố”: “Hôm nay có mặt cô NL ở đây, thì cổ kêu ai nói thì người đó nói, người kia không được xem vô.” Tôi nghe hết hồn, nhưng cũng “dạ, dạ” để cho câu chuyện mau chóng kết thúc. Và quả thật, khi tôi đề nghị từng người nói, ông chồng nói xong thì đến phiên tôi nghe bà vợ. Khi ông chồng sửng cồ lên thì tôi nhắc “dạ, để cô nói xong đi chú” thế là ông chồng xìu xuống “Ừ, bà nói tiếp đi cho cô NL nghe đi, coi bà nghĩ có bình thường như người ta không.”

Sau khi nghe người vợ “tâm sự” chuyện tình yêu trên mạng xong, tôi hỏi “Ông bác sĩ nào đó nói cưới cô, vậy cô gặp mặt ổng bao giờ chưa?” – “Ổng từ New York bay qua đây ở Los chờ tôi ba tháng nay rồi. Ổng chờ thủ tục ly dị vợ là sẽ đến đây cưới tôi ngay.”

Biết là gặp người “trúng bùa” rồi, tôi thử tìm cách giúp theo suy nghĩ của… tôi.
-Hay là vầy nha, cô có số điện thoại của ổng phải không? Nếu có cô gọi hẹn gặp mặt ổng nói chuyện nha. Con chở cô đi. Người ta muốn cưới cô thì ít ra cô cũng phải biết mặt người ta chứ!
-Ờ, đúng rồi đó. Cô NL nói đúng quá! Bà đi với cổ gặp ông bác sĩ của bà đi, coi ổng nói sao, coi có phải là kẻ lừa đảo như cha con tôi nói không! Người chồng hào hứng.
-Ông đừng thách tôi! Để tôi cho cô NL coi tin nhắn của ổng, mấy người này không có tin tôi cô NL ơi! Bà vợ nói.
-Hả? Bà với ông đó nói chuyện điện thoại nhắn tin nữa hả?
-Tôi chỉ cho cô NL coi, ông không được quyền coi!
-Ok, ok. Bà nói chuyện với cô NL đi.

Để “bảo vệ” sự riêng tư của người vợ, tôi mời ông chồng và bà má vợ ra ngoài ngồi. Chỉ còn tôi và người vợ trong phòng khách.

Bà mở tủ lấy cái điện thoại ra.
“Giờ tôi nhắn ổng là muốn hẹn gặp ổng hả cô?” – “Dạ, đúng rồi. Cô nhắn ổng, hỏi địa chỉ, thời gian, rồi con đi với cô.”
Bà chuẩn bị bấm, nhưng đưa cái phone khoe trước, “Nè, cô NL coi ổng nhắn tin cho tôi nè. Người ta nói thiệt chứ có phải xạo đâu, vậy mà mấy người ở nhà này không có tin tôi.”

Tôi đưa tay cầm điện thoại, thấy bao nhiêu là tin nhắn màu xanh, toàn chữ in lớn.
Tôi nhìn vô, không đọc được tiếng gì ra tiếng gì hết. Tôi chớp mắt, lắc lắc đầu. Cái gì vậy trời?
-Cô đọc được mấy chữ này không cô? Tôi hỏi.
-Đọc được sao không! Rồi bà cầm lại cái phone và đọc ro ro những câu hò hẹn yêu thương.

Tôi bắt đầu thấy đầu óc mình hơi choáng váng. Một cái gì hơi hoang mang.

-Thôi, cô nhắn tin hỏi ổng địa chỉ và thời gian đi. Tôi nhắn người vợ.
-Tôi nhắn rồi, đang chờ ổng trả lời. Người phụ nữ trả lời tôi, gương mặt trông rất hạnh phúc khi nhìn đắm đuối vào cái cell phone.
Tôi thấy tim mình bắt đầu đập mạnh. Dòng tin nhắn trên cái phone chưa hề bấm “send.”
Người vợ bỗng khều khều tôi, “Nè nè ổng trả lời nè.”
Bà nhấn những phím chữ trên phone. Những con chữ được gợi ý nhảy ra, và với bà, đó chính là những con chữ ông bác sĩ nào đó đang nói với bà!

Trời. Tôi thật sự sửng sốt. Người vợ này nói chuyện một mình trong hoang tưởng! Không có bất kỳ ai “reply” tin nhắn của bà. Chỉ có bà tự nhắn tin, rồi tự cho những con chữ trên phone nhảy lên là “ông người yêu” nào đó nói, rồi tự diễn dịch.

Thảo nào, chằng chịt chữ nghĩa trên đó đều một màu xanh từ người gửi “send” đi, nằm bên phải, chẳng có dòng nào nằm về phía bên trái hết!

Vấn đề đã hoàn toàn khác như tôi nghĩ. Bà này bị tâm thần!
Tôi cố trấn tỉnh tôi, giả vờ, “ok ok khi nào ổng trả lời cô nói con hay nha. Giờ đến phiên con muốn nói chuyện riêng với chú.”

Thế là tới lượt bà vợ ra ngoài. Tôi nói với người chồng biết điều gì đã xảy ra. Không hề có người thứ ba nào hết. Chỉ có bà bị hoang tưởng.
“Giờ thì chú chỉ việc bàn với các con chú thuyết phục cô đi khám bệnh chữa trị thôi.” Tôi kết luận.
“Con tôi nó cũng nói má nó có gì không bình thường. Nói bả đi gặp bác sĩ tâm thần, nhưng bả không chịu nghe. Bả nói bả bình thường, nói tại tụi tui nghi ngờ, nghĩ xấu cho ông bác sĩ nào của bả thôi.” Người chồng giải thích.
-Dạ, chắc cô cũng cần có tình yêu thương và sự dịu ngọt từ chú nữa. Theo con thì giờ chỉ có chú mới có thể giúp cô từ từ tỉnh trí lại thôi.
Ông chồng thở phào, kéo bà má vợ ra riêng giải thích.
Sau khi “gỡ rối” xong từng người, tất cả lại ngồi chung lại. Ai cũng rạng rỡ.

Rồi trước mặt tôi, ông chồng nói với bà vợ: “Từ rày bà muốn gì tôi cũng chìu bà. Tôi không nói bà khùng điên nữa. Tôi hứa với bà là tôi sẽ luôn tốt với bà.”

Bà vợ hớn hở: “Ông hứa có cô NL làm chứng nghen. Khi nào ông bác sĩ đó đến hỏi cưới tôi, ông phải đồng ý cho tôi đi nghe.”
“Tôi hứa. Ai đến dẫn bà đi, tôi để bà đi liền chứ tôi giữ bà làm chi,” ông chồng cười sảng khoái.
“Trời ơi, hôm nay tôi vui quá! Mọi người không tin là tôi nói xạo nữa rồi. Tôi mừng quá cô NL ơi!” Người vợ cười nói hồn nhiên, sung sướng.

Tôi cũng vui quá, vì tôi được “thoát” rồi. Tôi lái xe về. Hơn 4 tiếng đồng hồ “đàm phán” rồi. Buồn vui lẫn lộn.

Tôi vẫn nói vui với bạn bè và đồng nghiệp: cộng đồng người Việt mình ở đây lạ lắm, vừa Việt vừa không phải Việt, vừa Mỹ vừa chẳng là Mỹ. Mà vì nó khác lạ, đặc biệt như thế nên chức năng nhiệm vụ của một nhà báo tiếng Việt ở nơi này cũng chẳng giống ai, ít ra là với cá nhân tôi, với những trải nghiệm qua gần 10 năm lặn lội với công việc này.

Để từ từ, lại kể cho mọi người nghe những câu chuyện liên quan đến việc làm phóng viên “không giống ai” ở tờ báo Người Việt đặc biệt này.

Ngọc Lan…

THƯ HIỆP THÔNG VỚI BÀ CON VƯỜN RAU LỘC HƯNG  của MOST REV VINCENT LONG OFMConv BISHOP OF PARRAMATTA

Hoa Kim Ngo and Nguyễn Trung Điệp shared a post.
Image may contain: 2 people, indoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: 1 person, text
No photo description available.
Image may contain: one or more people
+2
Lê Ngọc Thanh

Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Australia

THƯ HIỆP THÔNG VỚI BÀ CON VƯỜN RAU LỘC HƯNG 
của MOST REV VINCENT LONG OFMConv
BISHOP OF PARRAMATTA

PO Box 3066, North Parramatta, NSW 1750
ĐT: 02 8838 3400

Kính gửi: Các nạn nhân bị cưỡng chiếm đất đai và tài sản tại vườn rau Lộc Hưng, TP Hồ Chí Minh, Việt Nam.

Thưa quý đồng bào,

Qua các phương tiện truyền thông, tôi cũng như nhiều đồng hương rất đau lòng khi nhìn thấy cảnh nhà cầm quyền tại TP Hồ Chí Minh đã huy động nhiều phương tiện, máy móc cơ động cũng như nhân lực, để phá hủy tài sản và cưỡng chiếm đất đai của đồng bào tại vườn rau Lộc Hưng. Tôi được biết, khu đất này là nơi trú ngụ của bao nhiêu gia đình, bao nhiêu thế hệ từ Bắc vào Nam khai hoang sinh sống. Trong số những gia đình này, hầu hết là những người có thu nhập thấp, sinh viên nghèo, những cựu tù nhân lương tâm và các thương phế binh quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Sự kiện nhà cầm quyền đã dùng bạo lực để cưỡng chiếm tài sản tại những nơi có tiềm năng kinh tế là một động thái của một chế độ toàn trị độc tài, phe nhóm lợi ích và đi ngược với trào lưu văn minh cũng như quyền lợi của người dân. Hiện tượng này ngày càng phổ biến hơn trong giai đoạn biến thái của chủ nghĩa xã hội do Đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trương, như đã từng xảy ra tại Tu Viện Dòng Chúa Cứu Thế, ở Thái Hà, tại Tòa Khâm Sứ của Giáo Hội Công Giáo, ở Hà Nội, gần đây, tại cơ sở của Dòng Mến Thánh Giá, ở Thủ Thiêm và nhiều nơi khác trên cả nước.

Đất nước chúng ta đứng trước bao thử thách, từ thành thị đến thôn quê, từ Nam Quan tới mũi Cà Mau, từ đất liền đến hải đảo. Thiển nghĩ, bổn phận của các nhà lãnh đạo là huy động tinh thần ái quốc của toàn dân để xây dựng và bảo vệ tiền đồ mà cha ông để lại. Việc dùng bạo lực để giải quyết các vấn đề xã hội là trái với nguyên tắc dân chủ pháp trị, trái với lương tâm của một chính quyền do dân và vì dân, và trái với tinh thần đoàn kết dân tộc.

Tôi xin bày tỏ niềm hiệp thông xâu xa của tôi tới quý đồng bào. Tôi cũng kêu gọi nhà trức trách ngưng ngay các hành vi xách nhiễu bạo động và tìm một giải pháp thỏa đáng minh bạch cho lợi ích của toàn dân, nhất là những đồng bào có hoàn cảnh đặc biệt.

Trân trọng,

+Vincent Nguyễn văn Long OFMConv
Chủ Tịch Ủy Ban Công Lý Hòa Bình
Hội Đồng Giám Mục Úc

THƯ GỞI CÁC CHÍNH GIỚI AUSTRALIA VỀ VƯỜN RAU LỘC HƯNG TÂN BÌNH.

Hoa Kim Ngo and Diana Hoàng shared a post.
Image may contain: text
Image may contain: text
Image may contain: 1 person, smiling, eyeglasses and suit
Image may contain: 1 person
Bao Khanh Vsr is with Trần Bang and 15 others.

PHẢI LÊN TIẾNG VÀ XIN CÙNG LÊN TIẾNG 

THƯ GỞI CÁC CHÍNH GIỚI AUSTRALIA VỀ VƯỜN RAU LỘC HƯNG TÂN BÌNH. 

Dù chỉ là một đài radio nhỏ nhưng luôn sát cánh với đồng bào trong nước, nhất là nhìn thấy tội ác kinh tởm của bọn cầm quyền cộng sản VN. Anh Đoàn Kim đã viết thư và cả hình ảnh gởi đến các Dân Biểu Liên Bang Úc cả hai đảng về vụ cướp đất Vườn Rau Lộc Hưng, chúng ta nhớ rằng mỗi năm nước Úc viện trợ xóa đói giảm nghèo cho VN hàng chục triệu Úc kim. Xin tạm dịch thư viết như sau:
*” Ông Chris Hayes, dân biểu vùng Fowler, đảng Lao Động Úc
Ông Craig Kelly, dân biểu vùng Hughes, đảng Tự Do Úc ( thuộc Chính Phủ đương quyền)

Hai ông thân mến, vì các ông là những vị luôn quan tâm đến Nhân Quyền Việt Nam, nên chúng tôi xin lên tiếng để mong sự quan tâm của quí vị về việc tàn phá cưỡng chế khu Giáo Xứ Vườn Rau Lộc Hưng Tân Bình Việt Nam của nhà cầm quyền cộng sản CSVN.

Đợt đầu tiên bất ngờ vào ngày 4/1/2019, tiếp theo là 7/1/19 với một số người bị bắt và đến hôm 8/1/19 thì với lực lượng lớn đã phá ủi sập tan nát hàng trăm nhà dân tại đây.

Như quí vị cũng đã biết CSVN luôn lo sợ và xem những người Công Giáo Việt Nam như kẻ thù nên luôn tìm mọi cách để trả thù hay xâm hại. Chúng tôi mong quí vị giúp can thiệp để chấm dứt cuộc cưỡng chế này tại Giáo Xứ Vườn Rau Lộc Hưng.
Cũng xin kèm theo đây là lời một Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc nói với đài VOA rằng:” Việc cưỡng chế đất đai, đập phá tan tành Khu Vườn Rau Lộc Hưng Tân Bình là hoàn toàn bất hợp pháp và cảnh cáo đây là một ngòi bom Tiên Lãng ngay giữa trái tim Saigon….Và cái kết luận của LS này là nếu nhà cầm quyền tiếp tục làm việc cưỡng chế đất theo cách này thì chỉ là Ăn Cướp!……

Kính thư,
Joachim Nguyen & Bao Khanh

ĐÓ LÀ TỘI ÁC

ĐÓ LÀ TỘI ÁC

Tôi nhắn cho Phạm Thanh Nghiên cách đây vài phút, Nghiên đã trả lời. Đọc xong những dòng chữ tôi ròng ròng nước mắt. 

Nghiên gọi cho tôi nói không ra lời: Chúng đang đập nhà em chị ơi và khóc nức lên. Hai chị em cùng khóc không nói được nữa. Một lúc sau em nói: giờ em và bé Tôm về đâu hả chị? Tôi xé ruột.

Ngày mùng 1-1-2019 nghe Tú – Nghiên vừa xây xong nhà tôi cùng Đoan Trang tới chúc mừng. Nghiên nói: em vui mừng ngoài sức tưởng tượng của mình khi dọn về nhà này chị ạ…. Sau 7 ngày thành đống gạc vụn

Đây là những dòng uất hận của Nghiên: 16 giờ 25 phút ngày 8/1/2019, nhà cầm quyền cộng sản đã chính thức đập căn nhà mới xây của tôi.

Anh Tú vừa gọi cho tôi nghe tiéng đập phá của chúng.

Tôi không muốn anh chứng kiến. Nhưng, rất bình thản, anh nói :
– Không, anh phải tận mắt chứng kiến.

Tôm ơi, từ hôm nay ba người nhà mình đã chính thức thành dân oan, chính thức tay trắng.

Ba mẹ có lỗi với con.
Sương Quỳnh

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: 4 people, people standing

Hôm nay anh chị ngủ ở đâu?

Follow

Hôm nay anh chị ngủ ở đâu?

Hôm nay anh chị vẫn ngủ tại nhà, đồ đạc trong phòng còn nguyên vẹn, chưa một món nào được chuyển đi. Mặc dù họ cố tình cho mọi người trong vườn rau biết ngày mai sẽ đến cướp phá nhưng anh chị không thể đi.

Ra tù, chị quen và cưới anh, người đàn ông tù gấp 4 lần án chị phải chịu. Khi bé Tôm ra đời, hai vợ chồng những tưởng cuộc đời sẽ mỉm cười sau bao bất công và mất mát. Nhưng rồi sắp tới đây, chính quyền Cộng Sản có thể lại tiếp tục phá hủy tất cả, một lần nữa giết chết cuộc đời anh chị.

Chị là nhà hoạt động Phạm Thanh Nghiên, người phải chịu 4 năm tù cho việc giăng băng rôn Hoàng Trường Sa là của Việt Nam và những bài viết về hai quần đảo này. Nhiều người sẽ nghĩ rằng làm gì có chuyện đó, nhưng sự thật là ngày đó, chị đã phải trả giá từ rất sớm, khi mà Internet chưa phát triển, nhiều người không biết Hoàng Trường Sa ở đâu trên bản đồ địa lý.

Chồng chị là anh Huỳnh Anh Tú, người tù lương tâm bị chế độ đọa đầy trong 14 năm. Ra tù, anh không còn gì để mất, anh trai anh là Huỳnh Anh Trí qua đời bởi căn bệnh HIV bị lây nhiễm trong khi ngồi tù Cộng Sản. Anh không nhà cửa, không mảnh giấy trong người. Nhà cầm quyền địa phương khó dễ, cố tình không cấp lại giấy tờ tuỳ thân cho anh. Anh không được sống như một người công dân bình thường, không thể đi lại cũng không thể có chỗ nương thân nào khác ngoài khu vực vườn rau.

Hai người đến với nhau trong ơn lành của Chúa, trong sự ngỡ ngàng của tất cả anh em bạn bè. Và phép lạ đã đến với họ, ở cái tuổi và sức khỏe tưởng chừng như không thể, chị đã mang bầu. Bé Tôm ra đời trong niềm hạnh phúc khôn nguôi của cha mẹ và sự chúc lành của mọi người.

Bởi vì sự ra đời của con, ba mẹ con bắt đầu mong ước có một ngôi nhà để nuôi con khôn lớn. Nhưng một người không giấy tờ như anh Tú không thể đi đâu khác, rời xa sự cưu mang của anh chị em Công giáo sống trong vườn rau. Anh chị quyết định đem toàn bộ số tiền tích lũy và đi vậy mượn thêm để mua cho mình một mảnh đất nơi đây và dựng lên căn nhà cấp 4 để ở.

Đến ngày nhà xây xong cũng là ngày nó chuẩn bị bị đập bỏ.

Không cung cấp giấy tờ pháp lý cho các chủ đất, lấy lý do là xây dựng trái phép, nhà cầm quyền đã cho xe ủi sạch gần 10 căn nhà ở vườn rau Lộc Hưng. Chưa dừng lại, họ nói sẽ còn tiếp tục, cho đến khi mảnh đất vàng ấy thuộc về họ.

Căn nhà mới xây của anh chị như cái cây nhỏ đứng giữa cơn bão lớn. Chẳng biết khi nào đến lượt bị đập bỏ.

Tối nay, khi chúng tôi đến, anh Tú trầm ngâm ngồi bên ngoài cửa, ngước nhìn lên giàn cây trước ngôi nhà họ đang ở. Mặt anh buồn thì rõ nhưng lại rất điềm đạm, bình tĩnh. Sự bình tình khiến tôi có chút rờn rợn. Chị Nghiên vẫn cười nói tươi tỉnh và cho bé Tôm bú. Anh chị tối nay vẫn ngủ ở đó, trong vườn rau.

Vào buổi tối mà nhà cầm quyền cưỡng chế gần chục ngôi nhà khác trong ấy, anh Tú cũng nhất quyết không chịu đi, dù điện nước không có, muỗi chích đầy tay chân. Anh nói anh muốn ở lại để nhìn chúng nó dỡ đến nhà anh. Anh là người hiền lành rất mực nhưng lại vô cùng cương quyết.

Tối nay khi biết nhà cầm quyền đe nẹt ngày mai sẽ san bằng mảnh đất của mình, anh chị chọn ở đó. Một nhà ba người không đi đâu hết.

Cũng giống như anh chị, các chủ đất và người nhà của họ đêm nay cũng không đi đâu hết, đồ đạc của họ vẫn nguyên vẹn, vì đó là nhà của họ, không có ai có quyền đuổi họ đi.

Chỉ là tôi nhìn thấy trong dòng người cầu nguyện, những giọt nước mắt đang rơi thốn thức, đôi lúc bắt gặp những ánh mắt rực lửa hờn căm.

Ngày mai, khi những chiếc xe cẩu san lấp đi nhà của họ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng chắc rằng nếu nhà cầm quyền cố tình cướp đất, nhiều gia đình sẽ phải trắng tay, ngủ trên đống hoang tàn đổ nát; các bác thương phế binh, tay chân không còn lành lặn sẽ chẳng còn nơi nương thân ở nhờ.

Chuyện một nhà sư Nhật gốc Việt ăn mặn và có vợ…

Chuyện một nhà sư Nhật gốc Việt ăn mặn và có vợ…

WESTMINSTER, California (NV) – “Vâng, tôi ăn mặn và tôi có vợ.” Câu nói thản nhiên và thành thật của Hòa Thượng Thích Tuấn Hùng, người vừa từ Nhật sang thăm viếng Hoa Kỳ, làm nhiều người nhíu mày thắc mắc.

Phần đông mọi người hiểu rằng Phật Giáo không khuyến khích ăn thịt động vật và nhắc nhở người tu hành phải tránh xa sắc dục, nhưng sao lạ thế này?

Duyên tu

Đầu ông cạo trọc, khuôn mặt ông hiền từ, giọng nói ông nhã nhặn và cử chỉ ông khoan thai trong bộ cà sa vàng quen thuộc. Rõ ràng, bề ngoài, ông là một nhà tu.

Và đích thật, ông là một nhà sư chân chính. Thứ nhất, để được vào chùa tu không phải là chuyện đùa. Ông nói: “Ít nhất phải có bằng cử nhân đại học Phật Giáo hoặc bằng tương đương rồi trải qua thời gian học đạo tràng nữa.”

Tuy nhiên, thủ tục kế tiếp mới nói lên sự nghiêm ngặt của các tông phái Nhật Bản. “Rồi sau đó phải có giấy chứng nhận của sở cảnh sát là mình chưa bao giờ phạm pháp hay thiếu nợ. Bị bắt vì tội gì đó, dù mình vô tội, cũng bị loại ngay,” ông cho hay.

Xuất thân từ một gia đình sùng mộ Phật Giáo, ông sang Nhật du học năm 1970 và tốt nghiệp kỹ sư tại đây. Ra trường, đi làm cho hãng NEC.

Năm 40 tuổi, ông bắt đầu tìm hiểu Phật Giáo khi rảnh rỗi. Mười lăm năm sau, ông thi đậu kỳ thử thách đầu tiên. Vượt qua mọi thử thách kế đó, ông phải tìm một vị sư đỡ đầu và giới thiệu ông cho tông phái.

Ông kể: “Đây là vấn đề trọng đại. Vị sư này phải biết tôi chắc chắn là người đạo đức, vì ông sẽ chịu mọi trách nhiệm cho tôi trước tông phái.”

Và, ông xuống tóc đi tu năm 64 tuổi, sau khi làm xong nhiệm vụ của mình và về hưu. Pháp danh tiếng Nhật của ông là “Shunyu.”

Nhà sư ở Nhật: Cha truyền con nối

Ở Nhật, đi tu không phải là sướng vì được ăn mặn và có vợ. Ở Nhật, đi tu là một lựa chọn đầy thử thách khó khăn như mọi nơi khác.

Vị hòa thượng tu tập theo phái Tịnh Độ Tông giải thích: “Ăn chay, không lấy vợ, tụng kinh, chép kinh hay ngồi thiền, tất cả chỉ là phương tiện để tâm mình dễ lắng xuống, không khích động. Tâm có lắng thì mình mới có thể làm điều lành, tránh điều ác được.”

Nhưng nói như vậy không có nghĩa là đi tu ở Nhật là không bao giờ ăn chay. “Những ngày vào khóa đạo tràng, mọi người phải ăn chay. Ngay cả cái điện thoại di động còn không được giữ trong người mà,” Hòa Thượng Tuấn Hùng nhấn mạnh. “Đó là lúc lòng mình cần thanh tịnh hơn nên việc ăn chay, tu tịnh là cần thiết.”

Mỗi đạo tràng kéo dài từ một đến bốn tuần.

Ông nghiêm giọng: “Dĩ nhiên là khi đang trong khóa đạo tràng, chúng tôi cũng không được gặp vợ luôn.”

Như vậy, những điều răn của Phật vẫn được áp dụng tại các ngôi chùa ở Nhật Bản, nhưng ở mức độ khác thôi.

Về việc nhà sư được ăn mặn và lấy vợ, có con, theo lời Hòa Thượng Tuấn Hùng, là do hoàn cảnh Phật Giáo được du nhập vào Nhật.

“Sáu thế kỷ Trước Công Nguyên, Phật Giáo hình thành ở Ấn Độ rồi sáu thế kỷ Sau Công Nguyên, Phật Giáo Đại Thừa được du nhập vào Nhật Bản qua ngã Trung Quốc và Nam Hàn,” ông kể. “Người có công lớn trong việc phổ biến Phật Giáo là Thánh Đức Thái Tử (Thái Tử Shotoku), là người dung hòa tư tưởng Thần, Phật và Nho.”

Thời bấy giờ, Phật Giáo chỉ được giới quý tộc ủng hộ mà thôi. Ông tiếp: “Cũng dễ hiểu thôi. Phật Giáo không phổ biến trong giới thường dân vì có nhiều những lý thuyết phức tạp mà giới này không hiểu được.”

Mà giới quý tộc cũng chỉ tìm đến Phật Giáo khi họ quan tâm đến cuộc sống của đời sau. Phần lớn, họ đã lớn tuổi, đã thành đạt, có chức, có phận, và dĩ nhiên là có gia đình rồi. “Vì vậy, với các vị tu sĩ Nhật Bản, việc ăn mặn hay lập gia đình không phải là một vấn đề vì đó đã là phần lớn cuộc đời họ rồi,” ông tiếp.

Cho đến thời này, người Nhật vẫn cho rằng việc tu hành là của một đẳng cấp riêng biệt.

Vì các vị sư Nhật có con nên việc cha truyền con nối để chăm sóc một ngôi chùa vẫn xảy ra một cách bình thường.

Chùa Nhật, chùa Việt

Theo Hòa Thượng Tuấn Hùng, khoảng 400 năm trước, vua Tokugawa, sau khi dẹp hết các tướng quân (shōgun), thống nhất đất nước đã dùng Phật Giáo với các nhà sư vào mục đích chính trị vì muốn dùng tâm linh để trị dân. “Do đó, ông đặt ra chính sách ‘Danka’ và buộc mọi gia đình phải thuộc về một ngôi chùa thì mới có mộ phần chôn cất thân nhân,” ông kể.

Thống kê năm 2014 cho biết, Phật tử Nhật Bản chiếm 34.9% dân số và có có khoảng 377,000 tăng sĩ.

Đạo Phật bắt đầu từ Ấn Độ từ thế kỷ thứ 6 Trước Công Nguyên. Một nhánh chính của Phật Giáo, nhánh Mahayana, còn gọi là Phật Giáo Đại Thừa, đã du nhập vào Nhật Bản.

Trả lời về điểm khác biệt nổi bật nhất của các ngôi chùa ở Nhật, ông nói: “Khác với chùa Việt Nam hay Trung Hoa, chùa Nhật có chánh điện rất nhỏ, vì họ quan niệm chùa là nơi các vị sư tu hành và Phật tử cũng rất ít đến chùa tụng kinh.”

Đó là điều hay đối với Hòa Thượng Tuấn Hùng vì tu hành là để đạt đến sự thanh thản, tĩnh lặng của tâm hồn. “Một khi mỗi cá nhân có được ‘Satori,’ cái ‘Ngộ,’ thì ảnh hưởng của Phật Giáo mới tích cực hơn cho xã hội,” ông giải thích.

Ông nói thêm: “Mục đích của Phật Giáo là khuyên răn mọi người cùng làm lành, tránh ác để xã hội an thái.”

https://www.nguoi-viet.com/…/chuyen-mot-nha-su-goc-viet-an…/

Image may contain: 1 person, smiling, sitting

Nghị lực của cô gái hai lần được thay gan, nay đối mặt với ung thư máu

Nghị lực của cô gái hai lần được thay gan, nay đối mặt với ung thư máu

Vicky Nguyễn, 34 tuổi, cô gái trải qua hai lần phẫu thuật ghép gan và nay đang chiến đấu với căn bệnh ung thư máu, vẫn luôn tin tưởng về tương lai tốt đẹp phía trước, nỗ lực học tập để trở thành một y tá . (Hình: Tâm An/Người Việt)

Tâm An/Người Việt

IRVINE, California (NV) – Vicky Nguyễn, cô gái 34 tuổi hiện ở Irvine, miền Nam California, trải qua hai cuộc phẫu thuật ghép gan vào năm 2 tuổi và 16 tuổi, nay lại đang đối mặt với căn bệnh ung thư máu. Với nhiều người, có lẽ đó là nỗi thống khổ tột cùng. Nhưng Vicky ngược lại. Không chán nản hay than thân trách phận, Vicky dùng chính câu chuyện cuộc đời mình để truyền đi những thông điệp tốt đẹp, nhất là trong việc vận động nhiều người tham gia hiến nội tạng cứu người.

Người có thể nhìn từng chặng đường trải qua của Vicky từ khi chào đời, đến lúc mắc bệnh và trải qua bao cuộc phẫu thuật không ai khác hơn là mẹ của cô, bà Thanh Khiết Mai.

Bà Mai kể: “Khi mới sinh ra một tháng tuổi, các bác sĩ phát hiện ra Vicky bị tắc ống dẫn mật. Khi được 14 tháng, gan của Vicky bị hư hại hoàn toàn, cần phải thay thế bởi một lá gan khác. Vicky được đưa vào danh sách bệnh nhân chờ đợi để cấy ghép gan tại viện UCLA.”

Vicky Nguyễn trải qua cuộc phẫu thuật ghép gan khi mới 22 tháng tuổi. (Hình: Nhân vật cung cấp)

“Sau tám tháng chờ đợi, một hôm tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện cho biết có một gia đình người Mỹ bị tai nạn xe hơi, được đưa vào viện UCLA cấp cứu. Con trai của họ không may qua đời, và họ đồng ý hiến gan con trai họ cho con tôi. Nhờ ơn phước và lòng quảng đại của họ, con tôi được cứu sống khi mới 22 tháng tuổi,” người mẹ nhớ lại.

Ngừng một lúc, bà kể tiếp: “Đó là năm 1986, nền y học mới bắt đầu áp dụng kỹ thuật ghép gan. Vicky là một trong 30 ca đầu tiên của bệnh viện UCLA được ứng dụng kỹ thuật này. Hơn thế nữa, Vicky lại được nhận gan từ một em bé ở cùng bệnh viện, có các chỉ số y khoa tương thích hoàn toàn. Đây là điều khá hy hữu. Tôi vẫn thường nói với Vicky rằng con quá may mắn nên hãy sống sao cho có ý nghĩa, xứng đáng với những gì con đã được trao tặng.”

Cuộc ghép gan lần hai năm 16 tuổi

Theo lời người mẹ, sau cuộc phẫu thuật, Vicky bình phục nhanh chóng, nhưng cô phải đối mặt với các cơn sốt do cơ thể liên tục đào thải tế bào lạ (là lá gan mới được nhận). Vicky thường xuyên phải uống thuốc chống đào thải. Các bác sĩ cho gia đình biết trước rằng lá gan mới có tuổi thọ chừng 15 năm. Có nghĩa là 15 năm sau đó, Vicky sẽ phải ghi danh để chờ được phẫu thuật ghép gan lần thứ hai.

Số người trong danh sách chờ được ghép nội tạng mỗi năm lên đến hàng trăm ngàn người. Trong số đó, có rất nhiều người đã không chờ được tới ngày được cứu sống vì không có ai hiến tặng một cơ phận tương thích với họ. Vicky rất có thể cũng sẽ gặp tình trạng đó.

Mặc dầu vậy, cô vẫn không ngừng hy vọng về tương lai tốt đẹp của mình và luôn lo học hành bài bản như bất kỳ người khỏe mạnh khác. Năm 16 tuổi, may mắn lại đến với cô. Vicky được nhận món quà vô giá từ một em bé 8 tuổi không may bị tai nạn giao thông. Lá gan của em bé ấy đã được cấy ghép vào cơ thể Vicky, đem lại cuộc sống cho cô một lần nữa.

Nhờ đó, Vicky đã luôn ý thức để sống một cuộc sống lành mạnh, đầy tinh thần trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến, không chỉ vì bản thân mà vì những người đã hiến gan cho cô.

Ông Simon Nguyễn, ba của Vicky, bày tỏ: “Nếu như không có lòng tốt của những người hiến tặng nội tạng thì nay con tôi đã không còn cơ hội được sống. Vì thế con tôi luôn trân trọng những gì đang có và tri ân tất cả những người đã cứu sống mình. Tôi rất tự hào về Vicky, mặc dù sinh ra không được khỏe mạnh và thường xuyên đối mặt với những căn bệnh hiểm nghèo, nhưng con tôi luôn cố gắng sống một cuộc sống có ý nghĩa.”

Sống lạc quan, đầy trách nhiệm

Vượt qua những cơn đau yếu, Vicky theo học và tốt nghiệp đại học Azusa Pacific, ngành Organization Leadership.

Trong hơn gần 10 năm vừa học vừa làm, cô nỗ lực không ngừng để làm việc trong các tổ chức y tế liên quan tới vận động hiến máu, hiến nội tạng cứu người.

Năm 2011, Vicky xuất hiện trên trang báo của trường University of Southern California với tựa đề “The need for organs for transplants far exceeds the supply.” Nhà báo người Mỹ Frank Sotomayor có nhắc tới câu chuyện của Vicky, người được cứu sống hai lần nhờ tấm lòng nhân hậu của những người hiến nội tạng. Câu chuyện của Vicky cũng đồng thời được đăng trên báo Người Việt năm 2012 với tiêu đề: “Hiến tặng nội tạng, hiến tặng cuộc sống.”

Vicky luôn nở nụ cười tươi nhất có thể, cho dù cô đang nằm điều trị trong bệnh viện. (Hình: Nhân vật cung cấp)

Năm 2012 cô cùng với các thành viên trong tổ chức OneLegacy tham gia vận động hành lang để Thống Ðốc Jerry Brown ký chuẩn thuận điều luật AB 1967 về việc đưa nội dung về “khoa học cấy ghép nội tạng và sự cần thiết trong việc hiến nội tạng cứu người” vào trong chương trình học tại các trường trung học.

Năm 2013 cô xuất hiện trên video của tổ chức Donate Life California để vận động người dân ý thức hơn về việc hiến nội tạng, máu, giác mạc và các tế bào.

Năm 2017, bệnh viện UCLA chọn Vicky và ông bác sĩ của cô làm hình ảnh đại diện cho chiến dịch quảng bá thương hiệu của bệnh viện, hình ảnh của cô được thấy ở khắp nơi, không chỉ trong bệnh viện mà còn ở trên các biển quảng cáo trên xe buýt, trên đường xa lộ.

Hãng Ford còn chọn câu chuyện cuộc đời cô để làm chương trình quảng cáo dòng xe hơi mới ra Ecosport.

Vicky còn thường xuyên dùng những trải nghiệm của bản thân về hai lần phẫu thuật ghép gan để trấn an tinh thần, động viên những bệnh nhân ghép tạng khác trong bệnh viện UCLA. Chính lời động viên của cô khiến họ thêm niềm tin và phấn chấn tinh thần để cuộc phẫu thuật được thành công.

Đối mặt với cuộc chiến mới: Ung thư máu

Tuy nhiên, cuộc sống vẫn chưa ngừng thử thách Vicky.

Tháng Tám, 2018, khi đang làm việc cho Hội Chữ Thập Đỏ, Vicky phải nghỉ việc vì cảm thấy cơ thể không khỏe.

Ít ngày sau đó, Vicky phải vào bệnh viện UCLA cấp cứu vì triệu chứng chảy máu ruột. Các bác sĩ cho biết, nếu chỉ chậm 15 phút nữa, họ đã có thể không cứu nổi cô. Sau một loạt các xét nghiệm, Vicky được thông báo là cô bị ung thư máu và sẽ phải trải qua những đợt điều trị bằng hóa chất.

Nói chuyện với Vicky qua điện thoại khi cô đang trong bệnh viện UCLA để làm hóa trị lần thứ tư, phóng viên Người Việt nhận ra sự mạnh mẽ của cô qua giọng nói. Một giọng nói không hề có sự mệt mỏi, chán nản, mà trái lại, đó là một giọng nói trong trẻo, truyền cảm và đầy sức sống. Nếu chỉ nghe giọng nói, không ai có thể hình dung cô gái ấy đang phải chịu đựng những nỗi đau cả về thể xác lẫn tinh thần trong hành trình chiến đấu với căn bệnh ung thư – căn bệnh biến một cô gái có làn da căng tràn nhựa sống, chỉ sau vài tuần, bỗng trở nên xanh xao vàng vọt, biến một người đang cân nặng  từ 115 lb tụt xuống chỉ còn có chưa đầy 80 lbs, và mái tóc đang bóng mượt hôm nào giờ rối tung và rụng gần hết.

Tuy nhiên, Vicky không ngần ngại cho mọi người biết mình bị bệnh ung thư máu và công khai hình ảnh ốm yếu của mình trên trang Facebook cá nhân. Trong ngày Thanks Giving, cô viết trên Facebook: “Điều này nghe có vẻ lạ, nhưng tôi thấy biết ơn căn bệnh ung thư và những lần phẫu thuật thay gan trước đây của mình. Tôi biết ơn vì điều đó buộc tôi phải sống chậm lại và nhìn mọi thứ với với khía cạnh sâu sắc hơn. Tôi học được rất nhiều thứ từ hành trình chống lại ung thư này như sự tha thứ, buông bỏ và yêu thương. Điều đó giúp tôi cảm nhận cuộc sống theo một cách khác, trọn vẹn hơn, ý nghĩa hơn và đầy đủ hơn.”

Bên trái là hình ảnh Vicky Nguyễn tham gia chạy Marathon tại Los Angeles đầu năm 2018 khi chưa phát hiện ung thư, bên phải là hình ảnh Vicky vào Tháng Chín, 2018 khi cô đang trải qua các đợt truyền hóa chất để chiến đấu với bệnh ung thư máu. (Hình: Nhân vật cung cấp)

Cô chia sẻ thêm: “Mặc dù có những ngày tôi cảm thấy như kiệt sức (khi hồng huyết cầu của tôi xuống thấp), nhưng khi đó khát vọng sống trong tôi lại bùng lên hơn bao giờ hết. Mặc dù bây giờ đầu tôi không còn tóc, nhưng tôi lại cảm thấy mình đẹp hơn trước đây. Bệnh ung thư buộc tôi phải mang một bộ dạng mới và tôi yêu thích điều đó! Tôi cảm thấy mình dũng cảm, quyền lực, mạnh mẽ và xinh đẹp hơn. Ung thư đã như một luồng ánh sáng mới, đã soi rọi và làm mọi thứ trong cuộc sống của tôi trở nên rõ ràng hơn.”

Mạnh mẽ, quyết đoán và đầy tin yêu vào cuộc sống, nhưng cũng như bao người khác, Vicky cũng có những phút yếu đuối và suy tư.

Cô kể, có những lúc ở bệnh viện, cô mở điện thoại để nhìn ngôi nhà của mình qua hệ thống camera, nơi mẹ cô thường mở cửa, thay cô đưa mấy con chó ra ngoài đi dạo. Trong lúc cận kề với tử thần, cô mơ hồ chợt nghĩ, “nếu như một ngày mình về với Chúa, liệu mình có còn được nhìn thấy mẹ và các con cún cưng của mình, ngôi nhà quen thuộc của mình, như thế này không? Có giống như cảnh đang nhìn thấy trên camera này không?”

Tuy nhiên, đó chỉ là suy nghĩ trong chốc lát. Nhờ nghị lực phi thường và khát vọng sống mãnh liệt, Vicky không ngừng tin vào những điều kỳ diệu sẽ lại đến với cô.

Cô chia sẻ: “Trong suốt quá trình điều trị ung thư, tôi may mắn được các y tá chăm sóc thật tuyệt vời. Chính họ đã truyền cảm hứng cho tôi, khiến tôi mong muốn trở thành một y tá. Một ngày nào đó, tôi sẽ quay trở lại trường học để lấy bằng cử nhân y tá hoặc thạc sĩ điều dưỡng. Với kinh nghiệm của bản thân trong hành trình ghép gan và ung thư, tôi hy vọng rằng mình sẽ trở thành một y tá tuyệt vời cho các bệnh nhân của mình.”

Với lòng cảm phục và yêu mến Vicky, bạn bè cô đã đứng ra lập quỹ Go Fund Me để hỗ trợ cô trong hành trình đầy gian khó chiến đấu với bệnh ung thư máu và mong cô có sức khỏe để tiếp tục đóng góp cho cộng đồng. Dưới đây là đường link:

https://www.gofundme.com/ndpud8-vickys-fight?fbclid=IwAR0Ph9uoYT66J_RYZqlJzbU94kF7C8K6ReKQozEaVMveyyWgiEN3vBiaZXU

—-

Liên lạc tác giả: pham.taman@nguoi-viet.com

PHÉP LẠ NHÃN TIỀN

PHÉP LẠ NHÃN TIỀN

AI BẰNG THIÊN CHÚA CHÚNG TA? TẠ ƠN CHÚA! ALLELUIA!

Một người đàn ông Hồi giáo ở Ai-cập giết vợ vì chị này đọc Kinh Thánh, rồi đem chôn cùng với hai đứa con gái, một còn đang bú và một đã lên tám.

Cả hai bé gái đều bị chôn sống! Sau đó anh ta đến báo với cảnh sát là một ông chú đã giết chết hai đứa bé. Mười lăm ngày sau, một thành viên khác trong gia đình qua đời. Khi đưa người chết đi chôn, người ta tìm thấy hai bé gái bị vùi dưới cát: CHÚNG VẪN CÒN SỐNG!

Toàn quốc Ai-cập đều căm phẫn sâu sắc về vụ việc xảy ra, và kẻ sát nhân đã bị hành hình vào cuối tháng 7-2016.

Người ta hỏi bé gái 8 tuổi làm cách nào để có thể sống sót được và em đã trả lời:“Một người đàn ông mặc áo trắng rực rỡ, cùng với các vết thương trên hai bàn tay, hằng ngày đến nuôi sống chúng cháu. Người ấy đánh thức mẹ cháu dậy để mẹ cháu có thể cho em bú”. Cô bé đã được phỏng vấn bởi một phụ nữ Hồi giáo mang mạng che mặt phụ trách kênh tin tức trên Đài Truyền Hình Ai-Cập. Người này đã nói công khai trên truyền hình: “Đó chính là Đức Giêsu, bởi chẳng một ai khác có thể làm được những việc như thế!”.

Những người Hồi giáo tin rằng Isa (tức là Chúa Giêsu) đã thực hiện việc đó, các vết thương có nghĩa là Người thực sự đã chịu đóng đinh, và rõ ràng là Người đang sống ! Đằng khác, cũng hết sức rõ ràng là đứa bé không thể bịa ra được một câu chuyện như thế, và hai đứa trẻ không thể nào sống sót nếu không có một phép lạ thực sự.

Các nhà lãnh đạo Hồi giáo đang phải trải qua một thời khắc khó khăn chưa biết xử trí ra sao về việc này, và việc phổ biến các phim ảnh “Chết Vì Đạo” cũng chẳng giúp được gì ! Ai-cập là một quốc gia nằm ở trung tâm của việc truyền thông và giáo dục tại vùng Trung Đông, các bạn có thể tin chắc là câu chuyện này sẽ được phổ biến rộng rãi. Đức Kitô vẫn đang kiểm soát và biến đổi thế giới. Hãy sẵn lòng chia sẻ câu chuyện này với mọi người.

Đức Chúa phán: “Phúc thay kẻ đặt niềm tin vào Đức Chúa và có Đức Chúa làm chỗ nương thân” (Gr 17:7).

Nguồn: CBS.

FB Lưu Trọng Văn:

4 hrs

Trần Bang

FB Lưu Trọng Văn:

Năm 2003 một nữ sv luật chính trị của đại học Carceton Canada vừa 19 tuổi thủ lĩnh của 8000 sv ủng hộ các tư tưởng trị quốc của ngài Paul Martin ,bộ trưởng Tài chính , khi tranh cử thủ tướng đã mở chiến dịch vận động cử tri bỏ phiếu cho ngài Martin.

Martin trúng cử thủ tướng, khi cô sv tốt nghiệp đại học Martin đã mời cô làm trợ lý cho mình.

Trong một buổi tiếp đoàn chính phủ VN bên cạnh thủ tướng Martin có cô gái này. Nhìn hình dáng đặc sệt châu Á của cô, thủ tướng Phan Văn Khải đã bắt tay và hỏi, cô gốc nước nào, cô đáp: VN.

Một lần cô về VN gã chở xe máy đưa cô về thăm ngôi nhà ba mẹ cô ở gần chợ Tân Định trước khi vượt biên. Cô đã đứng lặng hồi lâu rồi lén gã lau nước mắt.

Gã hỏi, ước mơ của cháu là gì?

Làm chính trị.

Sau khi Martin không làm thủ tướng nữa, cô hoạt động nhiều lĩnh vực rồi lập gia đình và vừa sinh con. Khi đứa trẻ có dòng máu Việt ra đời thủ tướng đương nhiệm trẻ trung của Canada Justin Trudeau điện thoại cho cô mời cô làm trợ lý trong nhóm viết phát biểu cho mình.

Cô cười đáp: tôi vừa có em bé.

Cô cứ vừa ở nhà nuôi con và vừa làm việc cho tôi. Thủ tướng nói.

Thế đấy,nếu cô về VN thì cô làm sao lọt vào được các vòng quy hoạch của đảng để trổ tài chính trị của mình phục vụ quê hương ?

Nếu bạn hỏi cô gái kia là ai, xin thưa: Lưu Trọng Xuân An.

Ông nội của An là anh ruột cha gã. Bố của An là Lưu Trọng Hồ dược sĩ đại uý biệt phái quân đội VNCH bị học tập cải tạo sau đó vượt biên.