Chuyện một ông gốc Việt thoát khỏi ma lực của sòng bài

Chuyện một ông gốc Việt thoát khỏi ma lực của sòng bài

Tâm An/Người Việt

July 28, 2019

Một sòng bài chỉ cách Little Saigon chừng vài chục phút lái xe, là một trong những tụ điểm đông người Việt lui tới nhất. (Hình: Tâm An/Người Việt)

ANAHEIM, California (NV) – “Tôi cứ nghĩ trong đầu, nếu mà tôi có tiền, tôi sẽ thuê giờ phát sóng, để tôi được nói với tất cả đồng hương mình trên đài radio rằng: Quý vị hãy tránh xa những trò đỏ đen, cờ bạc. Những ai đã lỡ dính vô, thì phải tìm mọi cách để thoát ra. Không bao giờ quý vị thắng được casino đâu, nên đừng cố gỡ lại, chỉ lãng phí tiền!”

Đây là lời cảnh tỉnh của ông Minh Trần, một hưu trí ở Garden Grove, đang làm thêm nghề lái taxi ở khu vực quanh Little Saigon.

“Tôi nói những lời này, là lời chân thành rút ra từ chính cuộc đời tôi, từ kinh nghiệm bản thân tôi. Đồng thời cũng từ những cảnh đau lòng mà tôi chứng kiến: Rất nhiều người Việt, đã đốt sạch tiền tài, danh vọng và cả hạnh phúc sự nghiệp bằng những lá bài,” ông Minh bộc bạch.

Từng là một sĩ quan quân đội VNCH, sau năm 1975, ông bị đi tù dưới chế độ hà khắc của nhà tù Cộng Sản sáu năm. Năm 1981, được ra tù, ông từng nhiều lần tìm cách vượt biên nhưng không thành. Trải qua bao phen sóng gió, có khi cận kề cái chết, đói khổ, bần cùng nhưng ông không hề sa ngã. Khi được sang Mỹ năm 1994, ông đã tự nhủ đây là cơ hội làm lại cuộc đời, ông nguyện sẽ không bao giờ vướng phải những thứ như cờ bạc, rượu chè, hút xách.

Và quả đúng như vậy, khi sang Mỹ, ông đã chăm chỉ làm việc để nuôi dạy con cái, chăm lo gia đình. Hai mươi năm, ngoài giờ làm hãng, ông còn tranh thủ kiếm thêm bằng vài “cuốc” taxi. Đến nay, con cái ông đều đã tốt nghiệp đại học thành tài. Cách đây mấy năm, ông bị bệnh nên phải nghỉ hưu sớm.

Kể từ đó, ông coi nghề chạy taxi là nghề kiếm cơm chính của mình. Các con đã có việc làm, vợ ông cũng còn đi làm, nhà có nhiều nguồn thu nhập, không đến nỗi ông phải sống trong thiếu thốn. Nhưng vốn bản tính chăm chỉ, dù đã lớn tuổi, ông vẫn đăng báo kiếm khách đi taxi, đặng có thêm tiền tự trang trải cuộc sống.

Gần 25 năm ở Mỹ, ông chưa bao giờ ham muốn những trò đỏ đen, cờ bạc. Hơn 10 năm đi taxi, ông chở không biết bao nhiêu người lên sòng bài, nhưng ông không bao giờ màng tới nó.

Ma lực của sòng bài, thử một lần là dính!

Nhưng, một lần… vào casino để chờ một người khách chơi bài, ông cũng thử đánh một lần. Và chỉ lần duy nhất đó ông trở thành “con nghiện” cờ bạc lúc nào không hay.

Nhấp một ngụm cà phê, người tài xế ngoài 70 tuổi, với vẻ mặt hiền lành, phúc hậu, nói: “Nếu cô gặp tôi vào hai năm về trước, cô sẽ nhận không ra tôi đâu. Tôi trông bệ rạc, rã rời, chán chường lắm. Bây giờ, tôi đã lấy lại tinh thần, tâm hồn thanh thản nhẹ nhõm, không tham luyến gì nữa. Tôi đã trở lại là chính tôi như trước kia rồi.”

“Đến giờ, mỗi khi nghĩ lại quãng thời gian đó, tôi lại thấy kinh hãi. Tôi cảm giác tôi không còn là mình nữa. Tôi gọi đó là một con quỷ, chính xác là một con quỷ, nó chiếm hữu tôi, nó sai khiến tôi, thúc giục tôi làm đủ cách để có tiền, để tiếp tục ném vào trò đỏ đen, may rủi,” ông nói thêm.

Ông Minh nhớ lại: “Lần đó, có một bà khách gọi cho tôi, yêu cầu tôi chở bà ấy đi sòng bài nào gần đây nhất. Bà ấy nói mới từ Việt Nam qua nên muốn đi casino tham quan. Tôi nhìn bà ấy bộ dạng lơ ngơ, ăn mặc thì có vẻ quê mùa, nên tôi hỏi bà ấy rằng ‘Bà lên casino làm gì, ở đấy có gì hay đâu mà đi?’ thì bà ấy chống chế là ‘Tôi đi coi cho biết.’ Thế rồi tôi chở bà ấy tới một sòng bài cách Bolsa chừng 20 phút.”

Ông Minh Trần, một người đã nghỉ hưu ở Garden Grove, kể chuyện đã thoát khỏi ma lực của sòng bài như thế nào và luôn mong muốn đồng bào gốc Việt hãy tránh xa những trò đỏ đen, cờ bạc, vé số. (Hình: Tâm An/Người Việt)

“Thông thường chở khách tới nơi, nếu phải chờ tôi thường ra bãi xe hoặc ngồi ở ngoài hiên, chứ tôi không vào trong. Nhưng lần này, vì tôi nghĩ bà ấy còn lạ lẫm, nên tôi dẫn bà ấy vào bên trong sòng bài. Ngay khi mở cửa vô trong, thì bà ấy ngồi xuống một cái bàn, bà ấy đánh bài, chứ không phải là đi coi cho biết như bà ấy nói,” ông tiếp tục câu chuyện.

“Lần đó, tôi không ngờ là bà ấy thắng. Bà vui vẻ ‘tip’ cho tôi tới vài trăm đô la. Chỉ một chốc đã kiếm mấy trăm đô la trong khi tôi chạy xe cả ngày kiếm được mấy chục. Tôi thoáng nghĩ như vậy. Tôi mừng rỡ đem tiền về, đưa cho vợ một phần, còn khoe với bà ấy là hôm nay được khách ‘tip’ rất hậu hĩnh,” ông kể tiếp.

“Tới ngày hôm sau, bà ấy lại gọi tôi chở đi lên sòng bài tiếp. Bà ấy nói tôi chơi thử đi, dễ lắm. Lòng tham nổi lên, tôi dùng số tiền bà ấy cho đang còn trong túi, để thử vận may. Tôi không biết luật chơi như thế nào, nên thấy người ta đặt tiền làm sao, tôi làm theo y vậy. Tôi thua ngay ván đầu tiên. Tôi đánh tiếp vài ván nữa mong gỡ gạc lại. Nhưng tôi đã thua hết số tiền trong túi,” ông Minh kể thêm.

Giọng trầm xuống, ánh mắt suy tư, ông kể tiếp: “Ngẩn ngơ vì tiếc tiền, hôm sau tôi lẳng lặng lên sòng bài đánh nữa. Tôi lại thua sạch số tiền mặt mà tôi lái taxi mấy ngày mới có được. Tôi thẫn thờ ra về, như kẻ mất hồn.”

“Ngày tiếp theo, tôi lại mò lên sòng bài. Kiếm được bao nhiêu tiền lái taxi, tôi ném vào đó hết. Cũng chỉ vài ván bài là lại hết sạch tiền. Tức khí, tôi lấy luôn thẻ tín dụng ra cà, lấy tiền chơi tiếp. Và tôi lại thua…” ông tự trách mình.

Trong vài tháng liên tục đánh bài, con số nợ thẻ tín dụng của ông Minh đã lên tới hơn $10,000. Càng thua, ông lại càng muốn chơi tiếp để mong có tiền trả nợ thẻ tín dụng. Nhưng chưa bao giờ ông thắng một ván nào. Con số nợ đã vượt quá khả năng tự chi trả của ông.

Cuộc chiến giằng xé giữa “thiên thần” và “ác quỷ”

Nhớ lại khoảng thời gian hãi hùng, ông Minh chưa hết bàng hoàng. Ông tâm sự: “Lúc đó tôi vừa tiếc tiền, vừa cắn rứt lương tâm, vừa xấu hổ với vợ con, vừa lo lắng về khoản nợ tín dụng. Tôi trở nên bấn loạn. Tôi không còn cách nào khác là tự thú với vợ và các con tôi. Lúc đầu thì họ sốc và giận tôi. Nhưng sau thì mọi người thông cảm nên các con đã an ủi tôi rằng: ‘Thôi bố đừng tiếc tiền nữa, coi như số tiền này là ‘của đi thay người’ thôi mà.’ Rồi các con trả nợ hết cho tôi.”

Là một người theo đạo Thiên Chúa, ngày nào ông Minh cũng cầu nguyện Chúa giúp ông thoát khỏi thảm cảnh này. Nhưng hình như Chúa muốn tiếp tục thử thách ông.

Ông Minh kể tiếp: “Tôi đã cố gắng không lên casino nữa. Nhưng con quỷ tham lam trong tôi vẫn không chịu buông tha tôi. Nó luôn thôi thúc tôi thử vận may lần nữa bằng trò vé số cào. Hằng ngày có nhiêu tiền lái taxi, tôi lại mua vé cào. Cào cho tới khi nào không còn một đồng nào trong túi thì thôi, có khi hết cả tiền đổ xăng. Tôi phải đóng kịch, kiếm ra đủ lý do để nói dối vợ con, để biện minh, che giấu cho việc làm xấu xa đó của mình.”

Có quá nửa người chơi bài tại sòng bài gần khu vực Little Saigon, là người gốc Việt. (Hình: Tâm An/Người Việt)

“Càng ngày, tôi càng xuống tinh thần, giằng xé nội tâm ghê gớm. Vừa mắc cỡ với vợ con, vừa chán nản về bản thân. Càng ngày tôi càng rơi vào trạng thái mất kiểm soát. Tôi nói với vợ con là tôi không thể chiến thắng được con quỷ đó, hãy nhốt tôi trong nhà, để tôi khỏi ném tiền vào vé số,” ông nhớ lại.

“Gia đình tôi vội tìm trên mạng những phương cách để giúp tôi. Cuối cùng con tôi tìm được một khóa tu tại một nhà thờ ở một thị trấn nhỏ, được biết là có nhiều người đã được chữa khỏi các bệnh về tâm lý. Sau chín ngày thành tâm cầu nguyện, tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, tôi tưởng mình đã thay đổi. Nhưng ngay khi vợ con tôi lên đón tôi về, tôi không thể nào cưỡng lại được ham muốn bài bạc. Tôi đã lẻn đi mua vé số cào ngay hôm đó,” ông nói thêm.

Ông Minh kể, đã có lúc ông tuyệt vọng đến mức muốn tìm đến cái chết. Có lúc nửa đêm, ông bỏ đi lang thang, ngủ trong công viên, tới sáng mới về. Cũng may, ông có một người vợ nhân hậu và hiền lành, những người con hiếu thảo và hiểu nỗi giày vò của cha. Họ tiếp tục tìm những cách chữa trị tâm lý khác để giúp ông thoát khỏi ma lực của cờ bạc, nhưng vẫn vô phương cứu chữa.

Cứ như vậy ròng rã hai năm trời…

Thoát nạn

Rồi đến một ngày, cách đây vài tháng. Ở nhà thờ Chính Tòa Chúa Kitô (Christ Cathedral), thường gọi là nhà thờ Kiếng, tại thành phố Garden Grove, có khóa tu chữa lành của Linh Mục Thanh Tâm chủ trì. Ông Minh đã đi cầu nguyện 10 ngày, ngày nào cũng từ 6 giờ chiều tới nửa đêm, vợ ông cũng đi cầu nguyện cùng ông.

Ông cho biết: “Tới ngày thứ 9, thứ 10 thì tôi bắt đầu thấy có sự chuyển biến. Người tôi nhẹ bẫng đi, trong lòng không còn tham muốn gì nữa. Tôi thử ra chỗ bán vé số, mua một vé cào $5 cào thử. Vẫn không trúng. Chỉ có điều là, tôi không tiếc nuối gì cả, tôi dửng dưng bước ra khỏi tiệm vé số. Con quỷ đó đã biến mất rồi. Lòng tôi thanh thản, nhẹ nhàng, vui sướng như vừa thoát ra khỏi một kiếp nạn.”

Mặc dù là ngày giữa tuần, giữa giờ làm việc tại các cửa tiệm, công xưởng, nhưng bãi đỗ xe của một sòng bài rộng cả chục hécta, vẫn chật ních không còn một chỗ trống. (Hình: Tâm An/Người Việt)

“Có lẽ Chúa đã thử thách tôi, cho tới ngày hôm nay, Chúa mới dang tay cứu tôi,” ông cảm động nói.

Từ đó tới nay, đã ba tháng trôi qua, thi thoảng ông Minh vẫn thử đi vào cửa hàng vé số xem mình có còn bị con quỷ trong tâm xui khiến không. Ông vui mừng khi thấy mình không còn tham luyến gì nữa. Ông đã lấy tinh thần trở lại. Gia đình ông, ai cùng mừng như ông đã đi chiến trận trở về.

Vẫn còn đó, nhiều cảnh khổ đau vì cờ bạc

Câu chuyện của ông Minh chỉ là một trường hợp “nghiện” cờ bạc nhẹ, thế nhưng đã ảnh hưởng tới cuộc sống của ông một cách tệ hại đến mức có thể đẩy ông vào bế tắc muốn tự vẫn.

Thế nhưng, có tới sòng bài mới thấy, nơi đó, có hàng trăm người gốc Việt, vẫn ngày đêm bị “con quỷ tham luyến tiền bạc” sai khiến, họ lao đầu vào như con thiêu thân, không biết đường thoát ra.

Là một người lái taxi bao năm nay, ông Minh cho hay: “Trong số những hành khách kêu tôi, đòi chở họ lên sòng bài, có những bà đã bán cả căn nhà của mình để đánh bạc. Có những cô có mấy cửa tiệm ở phố Bolsa, sáng nào cũng đến tiệm lo mọi cách để có tiền, chiều tối là gọi tôi chở đi sòng bài đốt hết số tiền cô có. Có những ông vừa lãnh lương ra, kêu tôi chở lên sòng bài, trong một tiếng, bay luôn cả tháng lương. Rất nhiều người đã không còn xu nào để trả tiền taxi cho tôi. Thậm chí có người còn năn nỉ mượn lại tiền tôi nữa.”

“Không chỉ người có tiền mới đánh bạc, mà cả những người không có tiền cũng đánh. Có một ông đã nghỉ hưu, sống bằng tiền trợ cấp thôi, nhưng cũng gọi tôi, đòi chở đi casino. Thế rồi chỉ nửa tiếng sau đã thất thểu đi ra, thua hết sạch số tiền trợ cấp,” ông kể.

“Những người đã thua bạc, trong đầu họ lúc nào cũng nghĩ tới làm sao có tiền để đánh tiếp. Họ sẽ nghĩ ra đủ lý lẽ gian dối với mọi người, kể cả người thân, chỉ cốt để lấy được tiền để đi đánh bài, bất chấp đạo lý, không hề thương tiếc,” ông cho hay.

Ông khẳng định: “Ở mấy sòng bài xung quanh đây, người chơi có tới quá nửa là người Việt mình. Chứng kiến bao nhiêu cảnh tiền bạc mồ hôi nước mắt cứ thế ra đi trong tích tắc. Tất cả đều tán gia bại sản, tan nát cửa nhà, tiêu tan hạnh phúc gia đình và sự nghiệp. Tôi đau lòng lắm.”

“Tôi muốn thông qua trải nghiệm thực tế của chính bản thân tôi, và thông qua những cảnh khổ mà tôi đã gặp trong hành trình làm nghề lái taxi của mình, để cầu xin quý vị hãy tránh xa cờ bạc, vé số, những trò may rủi, đỏ đen. Và hết sức cảnh giác để không bị vô tình dẫm chân vào vũng lầy, như tôi đã từng,” ông nhắn nhủ. (Tâm An)

—–

Liên lạc tác giả:

pham.taman@nguoi-viet.com

*Báo bên Úc có đăng quảng cáo tả người lớn 1 cỡ cho tất cả…những người đi casino gốc Á đã và đang xử dụng vì họ không có thời gian đi nhà vệ sinh…

LKT

Image may contain: indoor
Image may contain: one or more people and car
Image may contain: one or more people
Image may contain: sky, tree, car and outdoor

Nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ không hề e sợ Trung Quốc

Nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ không hề e sợ Trung Quốc. Nếu Trung Quốc cứng rắn, họ sẽ cứng rắn.

Đài Loan là vùng lãnh thổ- quốc gia không hề ngán ngại Trung Hoa lục địa hay giương oai giễu võ. Để đáp trả các cuộc tập trận của Trung Quốc diễn ra trong tuần này, Đài Loan với dân số chỉ 23 triệu dân đã tiến hành tập trận quân sự bằng đạn thật, triển khai máy bay chiến đấu và bắn 117 quả tên lửa tầm trung và tầm xa trong hai ngày 29 và 30-7. Trung Quốc buộc phải hạ nhiệt.

Vào năm 2014, một toán lính Trung Quốc giả vờ đi lạc để xâm nhập sâu vào lãnh thổ Myanmar nhằm thăm dò thái độ của quốc gia này. Ngay lập tức, quân đội Myanmar đã xối đạn vào toán quân này. Không những thế, Myanmar còn cho máy bay ném bom vào doanh trại của toán lính này. Trung Quốc từ đó không dám lớn lối với Myanmar.

Bắc Triều Tiên đói nghèo cũng không e sợ Trung Quốc. Mỗi khi phát hiện tàu đánh cá Trung Quốc vi phạm vùng đặc quyền kinh tế của mình, Bắc Triều Tiên cho tàu hải quân kéo tàu cá về bờ, yêu cầu trả tiền chuộc mới thả người và trả tàu. Tàu đánh cá không còn dám khai thác cá trong vùng đặc quyền của Bắc Triều Tiên nữa.

Indonesia và Malaysia cũng rất mạnh tay với tàu đánh cá Trung Quốc. Khi phát hiện tàu cá Trung Quốc vi phạm, họ lai dắt tàu vào bờ, hút hết dầu và cho nổ tung tàu cá. Còn các thuyền nhân muốn trở về cố quốc phải đóng một khoản tiền phạt rất cao. Từ năm 2016 đến nay, trước sự mạnh tay của Indonesia, Malaysia, tàu cá Trung Quốc không còn ngang ngược nữa.

Nhật Bản và Hàn Quốc thì khỏi phải nói. Khi phát hiện tàu cá Trung Quốc, họ nhanh chóng dùng vòi rồng đàn áp. Tàu Trung Quốc không còn dám ho he vào hai vùng biển này. Cách đây mấy ngày, khi máy bay ném bom tầm xa của Trung Quốc và Nga bay vào không phận Hàn Quốc, ngay lập tức máy bay đánh chặn của Hàn Quốc đã bắn hơn 150 phát đạn sáng( đạn cảnh báo) vào các máy bay ném bom của Trung và Nga. Hai kẻ độc tài vội co vòi.

Mông Cổ dù dân số ít ỏi nhưng cũng chẳng ngán Trung Quốc. Nếu một người Trung Quốc xâm nhập trái phép vào Mông Cổ, ngay lập tức họ bị tống giam. Nếu một người Trung Quốc quá hạn lưu trú, ngay lập tức họ bị phạt những khoản tiền rất nặng.

Các láng giềng của Trung Quốc tuy e ngại sức mạnh và sự hung hăng của Trung Quốc nhưng không bao giờ thể hiện sự yếu ớt trước Trung Quốc. Họ luôn thể hiện sự dứt khoát và mạnh mẽ trước Trung Quốc, bởi họ hiểu rằng, nếu nhu nhược trước Trung Quốc, họ sẽ mất mát rất nhiều thứ.

Trong vòng khoảng ba chục năm trở lại đây, Việt Nam liệu có thể hiện sự mạnh mẽ và dứt khoát trước Trung Quốc? Có lẽ, những cái đầu đầy sợ hãi đã không có chỗ trống cho những ước mơ.

Image may contain: 1 person, text
Image may contain: text

Bắt giam người bị xuất huyết não, cảnh sát San Diego phải bồi thường $12.6 triệu

Nếu Công an VN mà làm việc tại Mỹ, Úc…. bè lũ đảng cướp Mafia HCM đã sập tiệm từ lâu!!!
*******

Bắt giam người bị xuất huyết não, cảnh sát San Diego phải bồi thường $12.6 triệu

SAN DIEGO, California (NV) – Một bồi thẩm đoàn ở quận San Diego County, vùng Nam California, vừa có phán quyết buộc quận này phải bồi thường $12.6 triệu cho một người đàn ông bị thương tích não vĩnh viễn sau khi các nhân viên cảnh sát quận ngăn không cho nhân viên cấp cứu điều trị người này mà lại bắt đưa về nhà tù, do tình nghi say rượu nơi công cộng.

Theo bản tin của tờ báo địa phương San Diego Union-Tribune hôm Thứ Hai, 29 Tháng Bảy, đây là một trong những phán quyết bồi thường lớn nhất đối với quận San Diego, vốn đã gặp nhiều vụ kiện từ các tù nhân bị thương tích cũng như gia đình tù nhân thiệt mạng khi bị giam giữ.

Phán quyết của Bồi Thẩm Đoàn, đưa ra vào tối ngày Thứ Sáu tuần qua, nay sẽ chờ quyết định của Hội Đồng Giám Sát quận San Diego.

Luật sư của nguyên đơn David Collins nói rằng nạn nhân sẽ không bao giờ có thể đi làm hoặc sống độc lập vì bị thương tích não vĩnh viễn vào năm 2016, khi các cảnh sát viên ngăn không cho nhân viên cấp cứu trợ giúp anh ta và chở vào nhà giam.

Văn Phòng Cảnh Sát Trưởng quận San Diego chưa có lời bình luận gì. Trong khi phát ngôn viên của quận San Diego nói phán quyết của bồi thẩm đoàn là sai lầm.

Anh Collins, 30 tuổi, làm nghề thợ hàn, sống ở thành phố Carlsbad, bị thiếu muối trầm trọng trong máu khiến anh xây xẩm, nói líu nhíu, theo hồ sơ kiện.

Anh ra khỏi nhà vào tối ngày 18 Tháng Mười Một năm 2016, sau khi tình trạng bệnh gây ảo giác. Một người qua đường thấy anh Collins té lên té xuống, bèn gọi điện thoại cấp cứu 911.

Nhân viên cấp cứu tới nơi. Nhưng trước khi họ hoàn tất nhận định tình trạng sức khỏe của anh, các cảnh sát viên tới nơi và cho rằng anh Collins say rượu, đưa vào nhà tù Vista.

Anh Collins té trong nhà giam, xuất huyết não và làm trầm trọng hơn tình trạng sức khỏe của mình.

Nhân viên giám thị gọi bác sĩ, nhưng người này chỉ quan sát anh qua tấm kính dày rồi thôi.

Phải mất 13 giờ sau, anh mới được một điều dưỡng trong nhà tù gọi xe cứu thương để chở vào bệnh viện.

Lúc đó, mực độ muối trong máu của anh đã xuống đến mức có thể gây tử vong, theo hồ sơ tòa.

Bác sĩ tại bệnh viện Palomar Medical Center cho thuốc, nhưng lại làm tăng lượng muối quá nhanh khiến gây hư hại thêm cho não của anh Collins.

Các nhân viên cảnh sát quận San Diego cũng bị tố cáo là viết báo cáo láo, nói rằng anh Collins có biểu hiện của người say rượu như có mùi rượu và nói năng ồn ào. Bản báo cáo cũng nói các nhân viên cấp cứu cũng đồng ý với nhận xét này.

Tuy nhiên, các nhân viên cấp cứu trước tòa đã bác bỏ điều này.

TUYÊN BỐ BIỂN ĐÔNG

No photo description available.
No photo description available.
Image may contain: outdoor and water
No photo description available.

Trần Bang

TUYÊN BỐ BIỂN ĐÔNG

SAU 16 GIỜ, CÓ 4 TỔ CHỨC + 130 CÁ NHÂN KÝ TUYÊN BỐ BIỂN ĐÔNG. XIN CẢM ƠN TẤT CẢ. MỜI TIẾP TỤC KÝ TÊN

Các tổ chức và cá nhân đồng ý ký tên xin ghi rõ: Tên tổ chức và tên người đại diện/ Tên cá nhân và chức danh/nghề nghiệp (nếu có), tỉnh/thành (và quốc gia nếu ở nước ngoài) đang cư trú. Gửi về địa chỉ email: tuyenbobiendong3@gmail.com
Hạn chót nhận chữ ký: 20 giờ ngày 30/8/2019

TUYÊN BỐ VỀ BIỂN ĐÔNG (LẦN THỨ BA)
(văn bản chính thức, có chỉnh sửa, bổ sung sau khi nhận góp ý của thân hữu)

Từ ngày 3 tháng 7 năm 2019, Trung Quốc ngang nhiên đưa tàu thăm dò Hải Dương 8 với sự hộ tống của nhiều tàu cảnh sát biển và dân quân biển xâm nhập Vùng Đặc quyền kinh tế và Thềm lục địa Việt Nam tại khu vực bãi Tư Chính, Vũng Mây, nơi Việt Nam đang thực hiện các hoạt động dầu khí của mình theo đúng Công ước của Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS). Đây là một hành động rất nguy hiểm đối với an ninh, hoà bình của khu vực; tiếp tục leo thang trong quá trình nhất quán thực hiện tham vọng bá quyền biển Đông của Trung Quốc.

Cuộc xâm nhập tiến hành đúng vào thời điểm Chủ tịch Quốc hội Trung Quốc Lật ChiếnThư mời Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân thăm hữu nghị chính thức. Đó là động tác chà đạp lên những nguyên tắc ngoại giao tối thiểu, chứng tỏ những lời nói hữu hảo của Trung Quốc chỉ nhằm che đậy những hành động thù địch của họ.

Sau nhiều lần cố gắng tỏ thiện chí, ngày 19 tháng 7 năm 2019 Bộ Ngoại giao Việt Nam đã phải lên tiếng mạnh mẽ phản đối Trung Quốc về hành vi xâm phạm chủ quyền Việt Nam. Ngày 20 tháng 7 năm 2019 Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ mạnh mẽ yêu cầu Trung Quốc ngưng ngay hành động bắt nạt và can thiệp với hoạt động theo dạng khiêu khích và gây bất ổn tại Biển Đông. Tuy nhiên đến ngày 22 tháng 7 năm 2019, quan sát viên quốc tế vẫn ghi nhận sự có mặt của các tàu Trung Quốc trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam theo UNCLOS.

Trải qua 4000 năm biến động của lịch sử, dân tộc Việt Nam vẫn đứng vững bên bờ Thái Bình Dương. Nguyễn Trãi người anh hùng dân tộc đã nói: “Dẫu cường nhược có lúc khác nhau song hào kiệt đời nào cũng có”.

Người Việt Nam từ nhiều đời ông cha luôn có cách xử sự mềm dẻo với một nước lớn ở sát bên mình, nhưng không bao giờ đánh mất lòng tự tôn tự hào của một dân tộc anh hùng.
Đất nước đang đứng trước tình hình rất nguy hiểm. Chiến tranh có thể nổ bất kỳ lúc nào. Nhân dân Việt Nam quyết tự bảo vệ đất nước mà không biến thành con cờ của các thế lực ngoại quốc.

Chúng tôi, các tổ chức xã hội dân sự và cá nhân có tên dưới đây ra tuyên bố yêu cầu Nhà nước Việt Nam:

1. Tăng cường nội lực của đất nước làm chỗ dựa cho an ninh quốc phòng, thực hiện kế sách giữ nước của Đức Thánh Trần Hưng Đạo: “Khoan thư sức dân để làm kế sâu rễ bền gốc”. Làm tất cả những gì có lợi cho mối đoàn kết dân tộc trong và ngoài nước; thực thi các điều ước quốc tế mà Việt Nam đã cam kết và những điều được qui định trong Hiến pháp Việt Nam. Trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm, sửa các luật phản dân chủ như: luật đất đai, luật báo chí, luật an ninh mạng, ban hành luật lập hội, luật biểu tình… Tiến tới một Nhà nước Việt Nam có thể chế dân chủ pháp quyền phổ quát. Nâng cao sức chiến đấu và lòng trung thành bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ Nhân dân của Quân đội, đặc biệt là Hải quân, Cảnh sát biển.

2. Trong các mối quan hệ với Trung Quốc, đặc biệt là quan hệ kinh tế thương mại, phải hết sức cẩn trọng, đề cao cảnh giác, đặt quyền lợi quốc gia trên hết.

3. Khẩn trương đẩy mạnh hợp tác quốc phòng với Mỹ và các nước tôn trọng luật pháp quốc tế và hiện không cưỡng chiếm đất đai biển đảo của Việt Nam nhằm bảo vệ tổ quốc một cách hiệu quả.

4. Lên tiếng tố cáo trước Hội đồng Bảo an, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc và các tổ chức quốc tế việc Trung Quốc xâm phạm chủ quyền, quyền chủ quyền, quyền tài phán trong vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam ở khu vực bãi Tư Chính, Vũng Mây… vi phạm Công ước của Liên Hiệp Quốc về luật biển (UNCLOS). Khẩn trương chuẩn bị hồ sơ kiện Trung Quốc ra các Toà án Quốc tế thích hợp.

5. Thông tin thường xuyên và kịp thời diễn biến tình hình biển Đông cho toàn thể nhân dân Việt Nam và thế giới, tranh thủ sự đồng thuận của công luận cho cuộc chiến đấu bảo vệ chủ quyền của Việt Nam. Mặt khác, Nhà nước Việt Nam không được ngăn cản quyền công khai bày tỏ một cách ôn hoà lòng yêu nước, ý chí bảo vệ Tổ quốc của người dân Việt Nam.

Ngày 24 tháng 7 năm 2019

DANH SÁCH KÝ TÊN

Đợt 1.

Tổ chức:

1. Nhóm lập quyền dân. Đại diện: Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai
2. Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng. Đại diện: Nhà hoạt động xã hội Lê Thân, Chủ nhiệm CLB 
3. Diễn đàn xã hội dân sự. Đại diện: Tiến sĩ Nguyễn Quang A
4. Diễn đàn Bauxite Việt Nam. Đại diện: GS Phạm Xuân Yêm.

Cá nhân:

1. Nguyễn Quang A, Tiến sĩ Tin học, Hà Nội 
2. Nguyễn Khắc Mai,Trung tâm Minh Triết, Hà Nội 
3. Nguyễn Thị Kim Chi, Nghệ sĩ Ưu tú, Câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn 
4. Kha Lương Ngãi, nguyên phó TBT báo SGGP, Sài Gòn
5. Trần Minh Thảo, CLB Phan Tây Hồ, viết văn, Bảo lộc, Lâm đồng
6. Hoàng Hưng, nhà thơ-dịch giả, Sài Gòn
7. Đào Công Tiến, PGS TS nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Kinh tế tp HCM
8. Hồ Ngọc Nhuận, nhà báo Sài Gòn
9. Vũ Trọng Khải, PGS. TS, chuyên gia độc lập về chính sách nông nghiệp, Sài Gòn
10. Phạm Hoàng Tam Lưu, kiến trúc sư, Saigon
11. Võ Văn Thôn, nguyên Giám đốc sở Tư pháp thành phố HCM
12. Nguyễn Nguyên Bình, nhà văn Hà Nội, thành viên CLB LHD
13. Nguyễn Hữu Vinh (Ba Sàm), Hà Nội
14. Dương Đình Giao, nhà giáo nghỉ hưu, Hà Nội
15. Hoàng Anh Khiêm, giảng viên đại học, TP. HCM
16. Nguyễn Viện, nhà văn Sài Gòn
17. Phạm Nguyên Trường, dịch giả, Vũng Tàu
18. Phạm Anh Tuấn, dịch giả tự do, Hà Nội
19. Nguyễn Tuệ Hải, Hưu trí, Canberra- Australia
20. Nguyễn Gia Lưu, Sài Gòn, Việt Nam
21. Nguyễn Quang Nhàn, CBL Phan Tây Hồ, Đà Lạt
22. Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự Đại học Liège, Bỉ. Sống tại Sài Gòn
23. Dương Khánh Lâm, nhân viên kỹ thuật, Sài Gòn.
24. Tiêu Dao Bảo Cự, nhà văn tự do, Đà Lạt
25. Nguyễn Huệ Chi GS Ngữ văn, Hà Nội
26. Đặng Thị Hảo, TS Văn học, Hà Nội
27. Nguyễn Đình Nguyên, TS Y khoa, Australia
28. Phùng Hoài Ngọc, cựu giảng viên đại học, tỉnh An Giang.
29. Nguyễn Xuân Nghĩa, TS, nhà giáo, Sài Gòn
30. Võ Văn Tạo, nhà báo, Nha Trang
31. Lê Thăng Long, nghiên cứu quản trị chiến lược, cựu tù nhân lương tâm, Quận 1, Sài Gòn.
32. Trần Tiến Đức, nhà báo độc lập, đạo diễn truyền hình và phim tài liệu, Hà Nội
33. Hoàng Thị Hà, giáo viên hưu trí, Thanh Xuân, Hà Nội
34. Lê Quang Hợp, nghỉ hưu, tại TPHCM
35. Nguyễn Hàn Chung, nhà thơ, Houston Texas Hoa Kỳ
36. Tô Lê Sơn, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn
37. Đặng Hữu Nam, linh mục, Giáo phận Vinh
38. Đặng Văn Lâp, kiến trúc sư, Hà Nội
39. Sơn Hồ, Freelancer, Đảo Rhode, Hoa Kỳ
40. Hoàng Dũng, PGS TS, TP HCM
41. Hoàng Cường, kỹ sư giao thông, Hà Nội
42. Nguyễn Đình Cống, GS, hưu, Hà Nội
43. Nguyễn Mạnh Sơn, cán bộ hưu trí, Hải Phòng
44. Nguyễn Viết Dũng, công dân Việt Nam, Hà Nội
45. Phạm Lưu Vũ, nhà văn, Hà Nội
46. Vi Đức Hồi, Lạng Sơn
47. Nguyễn Tiến Dân, nhà giáo, Hà nội.
48. Hoàng Anh Khiêm, giảng viên đại học, TP. HCM
49. Phan Thanh Liêm, công dân nước CHXHCN Việt Nam, kinh doanh bất động sản
50. Đinh Quang Tuyến, Q.8, Tp HCM
51. Nguyễn Lương Thịnh, hưu trí, Thủ Đức Tp HCM
52. Nguyễn Ngọc Hùng, hưu trí
53. Trần Kế Dũng. Australia
54. Nguyễn Ngọc Ánh, nghề nghiệp tự do, Bảo Lộc Lâm Đồng.
55. Phạm Thế Cường, sĩ quan quân đội nghỉ hưu
56. Nguyễn Kế Quang, KS Xây dựng, TP Quy Nhơn, tỉnh Bình Định
57. Nguyễn Đình Ấm, nhà báo, Hà Nội
58. Hà Quang Vinh, hưu trí Quận 11, Tp HCM
59. Phan Đắc Lữ, nhà thơ, Q.Thủ Đức Sài Gòn
60. Nguyên Ngọc, nhà văn, Hội An
61. Đoàn Công Nghị, hành nghề tự do, Nha Trang, Khánh Hoà
62. Đỗ Duy, chuyên viên kỹ thuật, Bà Rịa – Vũng Tàu
63. Nguyễn Chí Công, TS, Hà Nội
64. Nguyễn Trọng Bách, kĩ sư, Nam Định
65. Nguyễn Thu Giang, nguyên Phó Giám đốc Sở Tư pháp TPHCM
66. Nguyễn Văn Lịch, cựu lính xe tăng, Đống Đa, Hà Nội.
67. Nguyễn Ngọc Lanh, Nguyên GS đại học Y Hà Nội, NGND
68. Vũ Quốc Hưng, giáo viên trường THPT Nguyễn Hữu Tiến, Duy Tiên, Hà Nam
69. Nguyễn Thị Khánh Trâm, nghiên cứu viên, hưu trí Tp HCM
70. Võ Thị Cẩm Nhung, hưu trí, Nha Trang
71. Vũ Ngọc Tiến, Nhà văn, Hà Nội
72. Vũ Hồng Ánh, nghệ sĩ cello, Sài Gòn
73. Võ Xuân Tòng, Hội Nhà văn Hà Nội
74. Trần Trung Hậu, giảng viên, TP.HCM
75. Đỗ Như Ly, hưu trí, Quận 10
76. Phạm Đình Trọng, nhà văn, Sài Gòn
77. Thái Kế Toại, Đại tá An ninh, nhà văn, Hà Nội
78. Dương Sanh, nghề nghiệp tự do, Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa.
79. Nguyễn Kim Khánh, lao động tự do. Sài Gòn 
80. Hứa Minh Hải Đăng, lao động tự do. Tp. Đà Lạt, Lâm Đồng
81. Liêu Thái, lao động tự do, Quảng Nam
82. Lương Xuân Bằng, công nhân xây dựng tự do, Cần Thơ
83. Đinh Công Khải, họa sỹ
84. Nguyễn Ngọc Ngân Nga, kinh doanh, TPHCM
85. Huỳnh Phi Long, công dân Sài Gòn
86. Nguyễn Khắc Bình, kỹ sư, Hà nội
87. Dạ Ngân, nhà văn, Sài Gòn
88. Nguyễn Thịnh Phú, Hà nội
89. Đỗ Trung Quân, nhà thơ, Sài Gòn
90. Phạm Thị Hảo, hưu trí, Thái Nguyên
91. Ngô Thị Hồng Lâm, nghiên cứu khoa học nghỉ hưu, Vũng Tàu
92. Phạm Cường, đạo diễn phim, Hamburg CHLB Đức
93. Nguyễn Việt Hải, Học sinh C. 3 An Dương. Hải phòng
94. Phạm Thị Ánh Nga, Nha Trang, Khánh Hòa
95. Đinh Đức Long, Bác sĩ, Sài Gòn, Việt Nam.
96. Tô Linh Giang, Phố Hàng Chuối, Hà Nội
97. Trần Bang, kỹ sư, thành viên CLB LHĐ, Sài Gòn 
98. Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), nhà báo tự do, Sài Gòn
99. Lại Thị Ánh Hồng, nghệ sĩ, Sài Gòn
100. Lại Nguyên Ân, nhà nghiên cứu văn học, Hà Nội
101. Mai Thái Lĩnh, nhà nghiên cứu, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt.
102. Bùi Hiền, hưu trí, tại Canada
103. Bùi Công Tự, Hưu trí, TP HCM
104. Nguyễn Công Hiệp, kinh doanh tự do, Quận 2
105. Đỗ Việt Tuy, cây viết tự do, Sài Gòn
106. Phạm Phương Luyện, Giảng viên chính Đại học Ngoại ngữ ĐHQG (hưu trí)
107. Trương Hoàng Long, Hà Nội
108. Hà Trọng Tấn, CLB Lê Hiếu Đằng, Sài Gòn.
109. Huỳnh Văn Bé, nghệ nhân gốm, Bình Dương
110. Phạm Gia Minh, TS Kinh tế, Hà nội
111. Võ Công Trí, hưu trí, Hóc Môn, Tp HCM
112. Lê Đình Lưu, nuôi trồng nấm, Củ Chi, Tp HCM
113. Nguyễn Thị Cát Tiên, buôn bán tự do, Q7, Tp HCM
114. Cao Thị Hoàng Ngọc, giáo viên Trung tâm tiếng Anh Q7, Tp HCM
115. Ngô Văn Nam, tài xế, Q2, Sài Gòn
116. Phan Văn Đức, chuyên viên tài chính, TDM, Bình Dương
117. Lý Thị Dung, kinh doanh online, Q3, Tp HCM
118. Lê Văn Năm, kiến trúc sư, Hà Nội
119. Tạ Quang Trí, công an nghỉ hưu, Q9, Tp HCM
120. Dương Chí Cao, hưu trí, Q12, Tp HCM
121. Hồ Nguyễn Hoàng Nguyên, lái xe đường dài, Thanh Hóa
122. Trần Văn Chấn, kỹ sư dầu khí, Bà Rịa – Vũng Tàu.
123.Lê Văn Mẫn, CLB hưu trí, Q12, Sài Gòn
124.Nguyễn Đức Tùng, nhà thơ, Canada
125. Chân Phương, nhà thơ, Hoa Kỳ
126.Hà Sĩ Phu, TS Sinh học, CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt
127. Lê Văn Tâm, nguyên Chủ tịch Hội người Việt Nam tại Nhật Bản
128. Trần Hoàng Phố, nhà thơ, Huế
129. Tôn Gia Khai, nghỉ hưu, Varsaw Ba Lan

CHUYỆN NHỎ NGÀY 4/7

CHUYỆN NHỎ NGÀY 4/7

Trong cuộc diễn hành mừng lễ Độc Lập 4/7 tại Arlington, Texas, có một cảnh sát trong đội cầm cờ danh dự bị tuột dây giày. Việc này khiến cho cả đội bối rối, vì họ không thể phá vỡ đội hình để cho một thành viên cúi xuống cột lại giày của mình, hơn nữa, người cảnh sát này lại đang cầm quốc kỳ, mà theo luật nhà binh, quốc kỳ không được phép hạ ngang xương hoặc để cho chạm đất. May sao, ngay lúc đó có một cậu bé tên là Josh chạy vụt ra và ngồi thụp xuống, cột lại dây giày cho viên cảnh sát.

Có một người trong đám khán giả chụp được tấm hình này và đăng lên mạng xã hội với lời bình như sau: ” Chúng ta cần những cậu bé như thế này trên toàn thế giới”.

Còn ông cảnh sát trưởng sở cảnh sát Arlington thì viết: ” Cám ơn Josh. Tất cả chúng ta là những người tốt. Tôi sẽ thưởng cho cậu một đồng tiền xu danh dự của cảnh sát trưởng”.

Vị cảnh sát trưởng còn nói thêm với phóng viên Yahoo Lifestyle :” Kỳ diễu hành năm tới, chúng tôi sẽ kiểm soát lại dây giày, không phải 2 lần, mà là 3 lần, để điều này sẽ không bao giờ xảy ra nữa…./.

 *   *    *

(Theo trang mạng Yahoo Lifestyle )

HCD: Thưa các bạn tuy ghi là chuyện nhỏ, nhưng có lẽ chúng ta cần có nhiều chuyện nhỏ như vậy. Xưa kia tôi thường nghe nói là người Mỹ không dạy con cái ăn ngay ở thật, không có môn luân lý học trong trường, và trẻ con Mỹ thì hư đốn.

Nhưng khi sống ở Mỹ tôi mới biết là trẻ con được dạy từ li từ tí từ khi còn rất nhỏ. 
Tôi không tin rằng ở bên Tàu, ở Việt Nam, ở bên Miên…người ta dạy trẻ con tiết kiệm nước, khi thấy vòi nước rửa mặt chảy khơi khơi thì khoá lại, hay người ta dạy lấy giấy lau tay vừa đủ dùng mà thôi.
Thấy nhiều hình chụp người Hoa đi du lịch cho trẻ em ngồi “tè” ngay giữa lối đi trên phi cơ. Sau khi nhóm du khách người Hoa xuống phi cơ xong, có người chụp lại thấy rác nằm ngập lối đi trên phi cơ.
Cháu tôi chỉ lớp mẫu giáo thôi ma khi đi bỏ một miếng rác nó biết phân biệt là rác nào recycler và rác nào bỏ luôn. Nhớ một lần cho thằng cháu tôi viên kẹo khi đi chơi trong Mall, nó mở ra ăn, đi vòng vòng một lúc, bổng nó chạy cái ào lại thùng rác. Té ra nó cầm miếng giấy bọc kẹo trong tay chờ gặp thùng rác để bỏ vào. Mấy chuyện vặt nầy tôi đâu có dạy nó học trên TV hay tablet hay do cô giáo dạy.

Các bạn có thể cho la chuyện chú bé buộc giày bên trên là phóng đại hay tưởng tượng, nó được đăng nơi đây (CBS News)
https://www.cbsnews.com/news/11-year-old-helps-officer-tie-his-shoelaces-during-fourth-of-july-parade/

Và video phỏng vấn nơi đây:
https://youtu.be/HQ-sbd7f108======

Chắc cũng có người trong nước cho tôi “đề cao” quá đáng chăng,thưa trẻ con Mỹ hư hỏng cũng có như những quốc gia khác, nhưng trẻ con ngoan nhiều hơn nhiều. Thấy rõ nhất là từ 30 năm trước chúng ta được cho biết là hư hỏng hết, thế thì tại sao nước Mỹ vẫn còn là cường quốc mọi mặt như hiện giờ.

Nhân kể thêm các bạn nghe một chuyện nhỏ nữa. Có lần tôi ngồi ăn trong một restaurant, chú dọn bàn bưng một mâm mấy chén dĩa dơ từ một bàn ăn vào bổng trợt chân làm chén dĩa rơi rổn rảng trên sàn nhà. Một chú bé khoảng 8 tuổi, còn nhỏ lắm, đang ngồi với cha mẹ vội vả chạy lại lượm chén dĩa rơi phụ với người dọn bàn. Thấy chú bé tự động giúp tôi ngạc nhiên, trong khi đó cha mẹ nó vẫn ngồi bình thản chẳng nói chi hết.

From: Lucie 1937 & NguyenNthu

Hành trình H.O.

Hành trình H.O.

RFA

Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok
2014-04-29

Gia đình và tù nhân chính trị đến Hoa Kỳ theo diện tỵ nạn. Files photos

Gia đình và tù nhân chính trị đến Hoa Kỳ theo diện tỵ nạn. Files photos

Files photos

 Nghe bài này

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 hàng triệu binh sĩ chế độ VNCH buông súng để sau đó hơn 200 ngàn sĩ quan và viên chức vào hơn 80 trại cải tạo trong nhà tù của chế độ mới. Những tù nhân ấy sau khi ra trại lại có một chuyến hành trình nữa được gọi là HO để đến Mỹ bắt đầu vào năm 1990.

Mặc Lâm tìm hiểu thêm chương trình nhân đạo có một không hai này qua lời kể của bà Khúc Minh Thơ, một trong những người vận động cho chương trình H.O. thành hình.

Từ Hội Gia đình Tù nhân Chính trị đến H.O.

Sau ngày 30 tháng 4, hai danh từ mới xuất hiện trong từ điển Việt Nam là thuyền nhân và HO. Thuyền nhân là những người không chịu sống trong chế độ mới, vượt biển đông bất chấp sóng gió, cướp biển cùng những nguy hiểm khác để tìm tự do. HO là những sĩ quan, viên chức bị cải tạo ba năm trở lên trong các nhà tù sau khi trình diện Ủy ban Quân quản tại khắp miền Nam để lên đường vào trại cải tạo gọi là học tập. Những sĩ quan viên chức này trở thành HO khi qua cuộc phỏng vấn của phái đoàn Mỹ tại tp HCM và chính thức có danh sách sang Mỹ bắt đầu bằng hai chữ HO.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, bên cạnh sĩ quan các cấp, những chính trị gia, nhà báo, dân biểu, lãnh đạo tôn giáo cũng cùng số phận với những người cầm súng. Tất cả đều được gọi là tù nhân cải tạo, tất cả đều bị đối xử như nhau và tất cả đều không có án.

Từ sự gợi ý của ông Lawman, một hội mang tên Gia đình Tù nhân Chính trị Việt Nam thành hình tập hợp vợ con của những người tù cải tạo để có tiếng nói chung

Cuộc sống của những tù nhân này được nuôi dưỡng bằng mồ hôi nước mắt của người thân, cha mẹ vợ con thậm chí là bạn bè, hàng xóm. Cũng có những trường hợp vợ con của họ vượt biên và nơi xa xôi tưởng chừng như mù mịt ấy những món quà nhỏ bé chắt chiu gửi về thăm nuôi họ. Sợi dây ràng buộc mong manh ấy đã ngày một bện chặt hơn khi số thuyền nhân ngày càng nhiều và ý tưởng cứu những người tù cải tạo ra khỏi đất nước một cách hợp pháp đã nảy sinh trong lòng những người vợ của họ đang sống tại Mỹ.

Một trong những người như thế là bà Khúc Minh Thơ, chồng bà là một sĩ quan đã chết trước khi trở thành một HO và bà có rất nhiều bạn bè của chồng vẫn nằm trong trại cải tạo. Bà Khúc Minh Thơ sang Mỹ năm 1977 và ý tưởng vận động cho tù nhân cải tạo vẫn thôi thúc trong lòng bà. Ông Shef Lawman, một chuyên viên của Bộ Ngoại giao Mỹ làm việc tại Việt Nam cho tới phút cuối. Do có vợ Việt ông Lawman hiểu rất rõ tình hình chính trị, văn hóa và xã hội Việt Nam và là người đầu tiên bà Khúc Minh Thơ gặp và trao đổi với ông ý tưởng của mình. Từ sự gợi ý của ông Lawman, một hội mang tên Gia đình Tù nhân Chính trị Việt Nam thành hình tập hợp vợ con của những người tù cải tạo để có tiếng nói chung.

Bà Khúc Minh Thơ kể lại giai đoạn đầu khi bà nghĩ tới bắt tay vào việc vận động này:

Khi mà tôi qua tới đây giống như trong một con đường tăm tối mà tôi phải đi tại vì không làm cách gì ngoài tình thương của gia đình, tình thương của bạn bè mà tôi cùng với anh chị em trong hội Gia đình Tù nhân Chính trị để mà làm. Có hy vọng nhưng không bao giờ nghĩ tới mình sẽ thành công nhưng vì không thể  nào không nghĩ tới những người thân yêu ruột thịt của mình chết trong tù mà mình không làm gì được.

Khi nghe bà Khúc Minh Thơ vận động một việc làm không khác gì mò kim đáy biển như thế rất nhiều người e ngại cho sự thành công là quá ít và kéo dài vô tận vì nước Mỹ vừa mới thất bại trên chiến trường, tiếng nói không còn mạnh như xưa đối với Việt Nam và nhất là dân chúng Mỹ chưa chắc chấp thuận một gánh nặng cho hàng trăm ngàn người Việt như thế. Tuy nhiên nhạc sĩ Nam Lộc lúc đó đang làm việc cho cơ quan thiện nguyện USCC chuyên giúp đỡ người tị nạn tại Mỹ lại không bi quan như vậy căn cứ vào kinh nghiệm của ông:

Người thúc đẩy cho tôi nhiều nhất là ông Robert Funseth, ông ấy đặc trách chương trình tỵ nạn của Bộ ngoại giao, hai nữa người mà theo dõi diễn tiến của tụi tôi nhiều nhất là ông Shef Lowman, ông ấy là nhân viên của Bộ ngoại giao…..Ngoài ra bên lập pháp còn có TNS John McCain và TNS Robert Kennedy

bà Khúc Minh Thơ

Việc tranh đấu cho những người tù nhân chính trị bị cộng sản giam giữ mà họ gọi là cải tạo rất nhiều người nghĩ rằng là một nỗ lực không tưởng, khó để thành công. Nhưng cá nhân tôi thì tôi rất tin tưởng. Cũng những suy nghĩ tiêu cực như vậy đã xảy ra trước đó cả chục năm khi cơ quan thiện nguyện USCC cùng một số cơ quan định cư khác nỗ lực thành lập chương trình ODP thành ra chúng tôi nghĩ nếu ODP thành công thì việc tranh đấu cho các tù nhân chính trị này cũng không phải là điều không tưởng.

Bà Khúc Minh Thơ (thứ 2 từ trái) trong một buổi lễ của cựu tù nhân chính trị .
Bà Khúc Minh Thơ (thứ 2 từ trái) trong một buổi lễ của cựu tù nhân chính trị .Blog Nối Vòng Tay Bè Bạn


Một người Mỹ khác có công rất nhiều trong việc vận động cho chương trình này là ông Robert Funseth, Phụ tá Thứ trưởng Ngoại giao đặc trách Chương trình Tỵ nạn. Ông là một nhà ngoại giao dành hầu như toàn bộ cuộc đời ngoại giao của ông tại Việt Nam từ khi bước chân sang cho tới khi miền Nam sụp đổ. Ông chứng kiến nhiều cảnh chiến đấu của người lính VNCH và rất hăng hái trong việc vận động tổng thống Reagan và Quốc Hội Hoa Kỳ cũng như đứng ra thương thuyết thẳng với Việt Nam về vấn đề trao đổi đối với những người tù chính trị. Bà Khúc Minh Thơ cho biết thêm về ông và những người như ông trong tiến trình giúp bà vận động:

Người thúc đẩy cho tôi nhiều nhất là ông Robert Funseth, ông ấy đặc trách chương trình tỵ nạn của Bộ ngoại giao, hai nữa người mà theo dõi diễn tiến của tụi tôi nhiều nhất là ông Shef Lowman, ông ấy là nhân viên của Bộ ngoại giao, hiểu nhiều nhất chương trình tù nhân chính trị, cũng như những người bị bắt ở tù thành ra rất là ủng hộ tôi về vấn đề này. Ngoài ra bên lập pháp còn có Thượng nghị sĩ John McCain và Thượng nghị sĩ Robert Kennedy và hầu hết phần đông những thượng nghĩ sĩ, dân biểu mà hồi xưa là cựu chiến binh Hoa Kỳ họ hiểu hoàn cảnh của anh em họ rất là ủng hộ.

Chuyến bay HO đầu tiên

Đoạn đường vận động phía Hoa Kỳ chấp nhận thương thuyết đã gian nan, nhưng về phía Việt Nam, nơi nắm giữ vận mạng của hàng trăm ngàn tù nhân chính trị cũng không phải là dễ thuyết phục khi bản thân chính quyền đang say sưa trên chiến thắng, bà Khúc Minh Thơ kể:

Cuối cùng tôi lên gặp tòa đại sứ của Việt Nam cộng sản ở New York. Tôi nhớ là ngày 30 tháng 4…tôi được Bộ Ngoại giao và Quốc hội sắp xếp cho tôi gặp ở trên đó để đòi cho được họ thả tù nhân chính trị và định cư ở Mỹ. Ba tháng sau cái ngày cuối cùng đó thì họ chấp thuận ký cái thỏa hiệp, agreement để cho tù nhân chính trị ra đi là ngày 30/7/1989

bà Khúc Minh Thơ

Mình vận động rất là lâu tới chừng cuối cùng tôi lên gặp tòa đại sứ của Việt Nam cộng sản ở New York. Tôi nhớ là ngày 30 tháng 4, tôi luôn luôn lấy ngày 30 tháng 4 như một điểm quan trọng, tôi được Bộ Ngoại giao và Quốc hội sắp xếp cho tôi gặp ở trên đó để đòi cho được họ thả tù nhân chính trị và định cư ở Mỹ. Ba tháng sau cái ngày cuối cùng đó thì họ chấp thuận ký cái thỏa hiệp, agreement để cho tù nhân chính trị ra đi là ngày 30 tháng 7 năm 1989.

Ngày mà ông Funseth và phái đoàn đi qua để thương thuyết cái thỏa hiệp này tôi vô tới Bộ Ngoại giao cầu chúc ông ấy thành công thì ông ấy cho tôi một lịch trình làm việc của ông ấy, tôi để cái lịch trình ấy trước mặt để mà cầu nguyện.

Khi ông Funseth tới phi trường Bangkok thì ông gọi cho vợ là bà Funseth để bà này báo tin cho tôi biết là đã ký xong. Lúc đó không thể tưởng tượng, không thể nói được lời nào vì mình đâu có nghĩ kết quả lại trọn vẹn như vậy.

Ngày 5 tháng 1 năm 1990 có lẽ là ngày lịch sử đối với hàng trăm ngàn người trong đại gia đình tù nhân chính trị Việt Nam. Chuyến bay chở nhóm HO đầu tiên ghé Bangkok làm thủ tục trung chuyển sang Mỹ đã làm cộng đồng người Việt tại Mỹ theo dõi từng giây phút. Sau bao nhiêu năm chờ đợi trong một đống tin tức lệch lạc thậm chí sai sự thật thì những tù nhân ấy đã chính thức bước chân xuống Mỹ. Nhạc sĩ Nam Lộc kể lại ngày vui mừng ấy khi ông ra phi trường đón những người tù nhân này trong nhóm người ra đi đầu tiên dưới cái tên HO1.

Khi những người trong đợt đầu tiên đặt chân đến Hoa Kỳ thì đó là một ngày chúng tôi chờ mong, một ngày giấc mơ đã thành sự thật. Tôi đã ra phi trường đón tiếp những người đầu tiên trong số đó có anh Nguyễn Tiến Chỉnh một người bạn thân của chúng tôi từ khi còn rất trẻ. Anh là một trung úy không quân, một thành viên của ban nhạc Spot Light và là một trong những người thuộc nhóm đầu tiên đến Hoa Kỳ.

Cái chữ HO hồi đó có nhiều người hỏi tôi cho nên tôi hỏi lại những người làm việc tại BNG phòng đặc trách về người tỵ nạn thì họ nói hai chữ HO của bên Việt Nam chứ không phải của Bộ Ngoại giao hay chính phủ Hoa Kỳ…Bộ Ngoại giao họ thì thường trong ba tháng họ gửi cho chúng tôi để biết cái CT tỵ nạn đã có bao nhiêu người qua thì họ gọi là Political Prisoners Sub-Committee chứ họ không gọi là HO

bà Khúc Minh Thơ

Tuy nhiên, sau khi 5 năm trôi qua chương trình HO phải ngưng lại vì Quốc hội chỉ cho phép với giới hạn 5 năm. Sự ngưng lại ấy lại làm cho những người vận động cho chương trình một lần nữa phải tìm cách đối phó, bà Khúc Minh Thơ kể:

Ở trong Quốc hội Bộ Ngoại giao họ nói với tôi nếu tôi xin nhiều thì Quốc hội sẽ không chấp thuận thành ra khi đầu tiên bắt đầu xin cho chương trình đó vào năm 1990 là tới 1996 là 5 năm cho chương trình HO. Sau đó ông Funseth các người bên văn phòng của McCain, Kennedy nói rằng sau đó thì sẽ xin lại thêm chứ bây giờ mà xin 10 năm, 20 năm thì họ đâu có chịu! nhưng tù nhân mà xin 5 năm thì làm sao cho đủ? Vì vậy tới năm 1996 nó ngưng thì tôi lại phải vận động để 10 năm sau, năm 2005 tôi mới có được cái thỏa hiệp thứ hai để cho chương trình HO tiếp tục, tuy nhiên những người nào đã được chấp thuận (approve) rồi thì tiếp tục ra đi cho tới khi nào tới Mỹ.

Cho tới nay hai chữ HO vẫn là cái tên chính thức cho chương trình ra đi này. Nhiều người tra tìm chữ viết tắt của HO đã không hài lòng về kết quả của nó. Một lần nữa bà Khúc Minh Thơ cho biết nguồn gốc của hai từ này, nó không phải của Mỹ mà là từ Việt Nam:

Cái chữ HO hồi đó có nhiều người hỏi tôi cho nên tôi hỏi lại những người làm việc tại Bộ Ngoại giao phòng đặc trách về người tỵ nạn thì họ nói hai chữ HO của bên Việt Nam chứ không phải của Bộ Ngoại giao hay chính phủ Hoa Kỳ. Đầu tiên HO 1 mới kêu là HO cho tới khi HO10 thì không còn là HO nữa mà là H10. Bộ Ngoại giao họ thì thường trong ba tháng họ gửi cho chúng tôi để biết cái chương trình tỵ nạn đã có bao nhiêu người qua thì họ gọi là Political Prisoners Sub-Committee chứ họ không gọi là HO.

Theo nhạc sĩ Nam Lộc cũng là giám đốc USCC tại miền Nam California cho biết có khoảng trên dưới 200 ngàn tù nhân chính trị và gia đình đã sang Mỹ theo diện HO kéo dài cho tới năm 2008 thì mới chính thức chấm dứt.

Đó là sự chờ đợi của tất cả những người Việt ờ hải ngoại cũng như thân nhân những người tù nhân chính trị họ vui mừng không còn chỗ nào vui hơn sau năm 1975. Đó là niềm vui cho tất cả mọi người Việt Nam.

Sự ra đi chính thức của hàng trăm ngàn tù nhân chính trị và thân nhân có thể được xem là một phép lạ của thượng đế bù đắp những khốn khổ, chết chóc mà dân tộc này phải chịu. Các thế hệ nối tiếp đã có những thành tựu trong nhiều lĩnh vực tại Hoa kỳ do con em HO thực hiện. Thành quả ấy không phải do một mình bà Khúc Minh Thơ, tổng thống Reagan, ông Funseth hay John McCain, hoặc Robert Kennedy mà là kết hợp của tất cả trong niềm tin: đây là một đất nước hình thành từ di dân, do đó mọi ý tưởng cứu người bị ngược đãi, đàn áp là phương châm đầu tiên của cả dân tộc này để rồi những người di dân sau tiếp tục phát triển, bồi đắp triết lý nhân văn ấy.

BỐN MƯƠI NĂM QUỐC TẾ CỨU THUYỀN NHÂN.!

BỐN MƯƠI NĂM QUỐC TẾ CỨU THUYỀN NHÂN.!

Hôm nay 20 tháng 7 người Việt ở hải ngoại đang kỷ niệm ngày được tàu quốc tế cứu vớt và cưu mang…

Trong lịch sử nhân loại, có hai dân tộc chịu số phận bi thảm hơn các dân tộc khác. Rất không may, một trong hai lại là dân tộc Việt chúng ta. Một trong hai còn lại là Do Thái.
Cái “lỗi” của dân tộc Do Thái là sinh ra Chúa rồi hành hình Chúa trên thập giá. Họ đã bị kỳ thị, xua đuổi, bị truy bức giết hại và lưu vong khắp nơi. Năm 1947, cái dân tộc rã rời nát vụn đó đã cùng nhau gom góp từng đồng tiền, từng mãnh đất để gầy dựng lại quốc gia của mình. Định mệnh bi thảm của dân tộc đã khiến họ gắn kết với nhau thành một khối, nhờ đó quốc gia Israel đã phát triển không ngừng. Một mình họ đã đánh bại quân đội của liên minh các nước Ả rập để bảo vệ sự tồn vong của đất nước. Và giờ, họ đã trể thành một cường quốc chỉ trong vài thập niên…

Khác với dân tộc Do Thái lưu vong hơn ngàn năm trước, dân Việt chỉ bắt đầu lưu vong đại trà từ sau 30-4-1975. Dân tộc này không hành hình Chúa nhưng vẫn phải chịu một định mệnh bi thảm không kém. Cuộc chiến tranh giữa hai miền anh em với vũ khí bom đạn của ngoại bang kết thúc, đất nước được gom về một mối những tưởng sẽ bắt đầu một thời đại vàng son, nhưng không ngờ, thời đại đó biến thành một cuộc phân ly bi thảm. 

Vượt qua cả dân tộc Do Thái, người Việt ” vươn lên” dẫn đầu lịch sử lưu vong của nhân loại bằng cuộc di cư chính trị quy mô nhất về mặt số lượng từ trước đến nay. Hàng triệu người đã lao ra biển trên những chiếc tàu đánh cá các loại để thoát khỏi đất mẹ của mình, chấp nhận cả cái chết để…lưu vong. Một phần của dân tộc đã làm mồi cho cướp biển cho cá mập và bị nhốt trong những trại tị nạn nghẹt thở ở các nước Đông Nam Á đồng liêu…

Cuộc di cư khốc liệt của người Việt đã đưa họ đến khắp nơi trên thế giới, kể cả châu Phi, điều mà trước 1975, cả hai miền Nam Bắc đều không hề có.Tâm thức lưu vong kể từ mốc thời gian đó, đã phục kích trong các tầng lớp dân Việt, đóng đinh trong đầu họ cho đến tận ngày nay, không ngơi nghỉ và không có cơ hội để chấm dức..

Vậy tại sao người Việt lại khát khao…lưu vong như thế? Câu hỏi này quá dễ trả lời bằng câu thành ngữ Việt Nam: đất lành chim đậu. Khi đất mẹ không còn lành thì người dân Việt sẽ tìm cách ra đi như một tất yếu để tìm đến mãnh đất lành hơn.

Image may contain: 5 people, text

“Dù sao giữa một VN tan nát vẫn còn có những Võ Hồng Ly !”

… “Dù sao giữa một VN tan nát vẫn còn có những Võ Hồng Ly !” 
(Trích một lời comment)

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

19.07.2019

Cách đây mấy hôm, tình cờ tôi gặp một cô gái trẻ người nước ngoài khoảng hơn 20 tuổi đang ngồi thẫn thờ trước bậc tam cấp của một trung tâm thương mại. Thấy cô gái với khuôn mặt tái nhợt vẫn còn lộ vẻ bàng hoàng nhưng người dân chỉ đứng gần chỉ chỏ mà không hiểu cô muốn nói gì nên tôi lại gần hỏi thăm. Thì ra là cô gái vừa bị cướp giật mất túi xách trong đó có toàn bộ giấy tờ tuỳ thân, thẻ ngân hàng và số tiền mặt đem theo phòng khi có vấn đề với việc giao dịch ngân hàng. Vì đã mất điện thoại cùng sổ tay ghi chép cá nhân nên cô không biết địa chỉ khách sạn của mình để về. Cô đang đi vòng vòng tìm đồn công an xin trợ giúp mà không thấy…

Tôi liền đi cùng cô gái đến đồn công an gần nhất làm thủ tục khai báo bị cướp giật để cô làm lại giấy tờ về nước. Tôi đưa điện thoại của tôi cho cô dùng FB liên lạc với người thân trong gia đình để lấy lại mọi thông tin đã mất. Cô gái cho tôi biết cô vừa hoàn thành xong 5 năm đại học. Để tự thưởng cho mình, cô đã quyết định đi du lịch một mình 5 nước châu Á trong đó Việt Nam là điểm đến đầu tiên mơ ước của cô. Cô nói rằng cô cần đi và cần có thêm trải nghiệm để xác định được thật sự mình muốn gì trước khi học tiếp lên thạc sĩ.

Để biến giấc mơ thành hiện thực, ngoài một phần giúp đỡ của gia đình, cô gái trẻ đã phải làm thêm liên tục trong hai năm cuối cùng đại học để thực hiện hành trình dài ngày đầu tiên của cuộc đời mình. Và giờ thì tất cả đã tan biến… Vé máy bay và khách sạn của cả bốn nước còn lại đều đã được mua và thanh toán từ trước để có giá rẻ nhất nên bây giờ cô không thể hoàn đổi hay trả lại được nữa. Kế hoạch 5 tháng du lịch tại 5 nước châu Á đã kết thúc chỉ sau ba tuần tại Việt Nam. Giờ cô phải chờ toà lãnh sự của cô tại Sài Gòn cấp giấy thông hành để cô về nước. Vì biết cô không có bạn bè nào tại Sài Gòn trong khi chờ làm thủ tục về nước nên tôi đã đưa số điện thoại và email của tôi trong trường hợp cần thiết.

Đang ngồi ở văn phòng thì tôi nhận được điện thoại cô gọi từ phòng xuất nhập cảnh. Thì ra ngoài giấy thông hành, cô còn cần phải xin một thị thực xuất cảnh nhưng cô lại không biết thủ tục này phải bị mất thêm phí vì cô cứ nghĩ đã trả phí visa cho 30 ngày trước đó rồi… Hiện tại cô không còn đủ tiền để vừa trả phòng khách sạn cho đêm nay và vừa trả thêm phí visa xuất cảnh nữa…Nghe giọng cô gái tuyệt vọng như muốn khóc trong điện thoại nên tôi vội xin phép cấp trên cho vắng mặt một tiếng rồi sẽ quay lại làm bù giờ sau.

Khi tôi rời quầy làm thủ tục quay trở lại đưa cho cô tờ giấy hẹn lấy visa xuất cảnh thì cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp của mình lên và đầm đìa nước mắt. Tôi động viên cô rằng chỉ còn chưa đầy 36h đồng hồ nữa là cô sẽ bình an trong vòng tay gia đình rồi. Chỉ kịp đưa cô về lại khách sạn là tôi phải quay trở về văn phòng làm việc. Trước khi đi, tôi đưa thêm cho cô một số tiền nhỏ để dằn túi trong những giờ cuối cùng ở lại Việt Nam và cũng để giúp cho cô đi taxi ra sân bay thay vì đi xe bus như cô dự tính. Cô kiên quyết không muốn nhận thêm gì nữa nhưng tôi đã nói nếu cô không nhận thì tôi sẽ giận vì tôi không muốn bất cứ rắc rối nào có thể xảy ra thêm với cô gái trẻ này nữa. Giả vờ nói cứng vậy thôi nhưng nếu phải bị rơi vào trường hợp của cô gái thì tôi cũng thật sự không biết mình sẽ làm gì ở tuổi 23, một mình nơi đất khách với hành trình đột ngột bị dang dở như vậy…

Chiều nay, khi đang làm việc tôi nhận được tiếng bíp báo có email đến. Thì ra là thư của cô gái trẻ thông báo đã về đến nơi và rất hạnh phúc khi tìm lại gia đình mình.

Trong email có một đoạn cô viết: “Bạn biết không, sau những điều tồi tệ đã xảy ra, tôi đã định sẽ không bao giờ quay trở lại Việt Nam, nơi có kẻ đã cướp đi hết tất cả những gì tôi có và đã phá hủy đi tất cả kế hoạch đầu đời mà tôi đã dồn mọi tâm sức bằng cách chăm chỉ làm việc để thực hiện nó trong vòng hai năm trời… Nhưng, chính bạn đã làm cho tôi thay đổi ý định này ! Chính bạn đã giúp tôi lấy lại được hình ảnh đẹp của Việt Nam và con người Việt Nam mà tôi đã tưởng tượng ra trước khi đến đất nước xinh đẹp này… Và, còn một điều cuối cùng mà tôi muốn bạn biết đó là tôi đã tìm thấy điều mình muốn trong lúc này rồi. Có lẽ tôi không cần phải đi thêm bốn đất nước nữa để được trải nghiệm và để nhận ra rằng cuộc sống là chia sẻ và để cho đi những điều mình có một cách vô điều kiện… Cảm ơn bạn về tất cả và nhất định tôi sẽ làm việc chăm chỉ để quay lại Việt Nam trong một ngày gần nhất !…” ❤️

Đại diện tu sĩ tôn giáo bị bách hại ở Việt Nam gặp Tổng thống Trump

Đại diện tu sĩ tôn giáo bị bách hại ở Việt Nam gặp Tổng thống Trump

RFA
2019-07-18

Hội nghị về tự do tôn giáo ở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Washington DC hôm 17/7/2019

Hội nghị về tự do tôn giáo ở Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Washington DC hôm 17/7/2019

Photo: RFA

Hai vị tu sĩ thuộc giáo hội bị bách hại tại Việt Nam được Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump tiếp tại Nhà Trắng vào ngày 17 tháng 7.

Đó là Mục sư A Ga thuộc Hội Thánh Tin Lành ở Tây Nguyên và đạo hữu Cao Đài Lương Xuân Dương. Cả hai thuộc nhóm 27 đại diện các nạn nhân bị bách hại do niềm tin tôn giáo đến từ các quốc gia trên thế giới được người đứng đầu chính phủ Mỹ tiếp.

Tất cả đến tham dự Hội Nghị Cấp Bộ Trưởng Thăng Tiến Tự Do Tôn Giáo do Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ tổ chức trong ba ngày 16, 17 và 18 tháng 7 tại thủ đô Washington, DC.

Trong ngày cuối của Hội nghị, chính quyền Hoa Kỳ sẽ công bố những biện pháp thêm nữa đối với vấn đề tự do tôn giáo trên khắp thế giới.

Trước khi được tổng thống Hoa Kỳ tiếp tại Nhà Trắng, Mục sư Tin Lành A Ga và đạo hữu Lương Xuân Dương tham dự cuộc vận động cho nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam lần thứ 9. Hoạt động này do BPSOS tổ chức. BPSOS là một tổ chức phi chính phủ của người Việt Nam tại Mỹ chuyên giúp đỡ người tị nạn và những nạn nhân của bách hại tôn giáo.

Nhân dịp này đạo hữu Lương Xuân Dương, cựu tù nhân lương tâm và đến từ bang Texas, lên tiếng với Đài Á Châu Tự Do:

Nhà cầm quyền Việt Nam đã hứa rất nhiều lần nhưng không thực hiện. Tôi mong muốn ngành lập pháp Hoa kỳ tác động lên ngành hành pháp để đưa Việt Nam vào lại danh sách các nước cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC), buộc Việt Nam phải tôn trọng những điều mà chính họ đã cam kết.”

Đạo Hữu Dương Xuân Lương cho RFA biết, ông đến tham dự Ngày vận động cho Việt Nam với ba mục tiêu: thứ nhất là vận động các dân biểu và nghị sĩ của Quốc hội Hoa Kỳ làm việc với chính quyền Việt Nam về những vi phạm của chính quyền Việt Nam đối với quyền tự do tôn giáo đạo Cao Đài cũng như các tôn giáo khác như Phật Giáo, Hòa Hảo, Công Giáo, Tin Lành…; thứ hai là từ chính sách độc tài, nhà cầm quyền Việt Nam bóp nghẹt tiếng nói những người yêu nước, yêu nhân quyền, tôn trọng quyền tự do tôn giáo, bắt giam họ một cách tùy tiện. Vị này bày tỏ mong muốn nói lên sự thật để các vị thuộc lập pháp, hành pháp Hoa Kỳ tác động lên chính quyền Việt Nam, buộc họ phải trả tự do cho các tù nhân lương tâm; thứ ba là chế tài những viên chức Việt Nam có liên quan đến tình trạng vi phạm nhân quyền trong nước.