NGƯỜI CỘNG SẢN

Image may contain: 1 person
Image may contain: 1 person, text that says 'Donald J. Trump @realDonaldTrump Why did the W.H.O. Ignore an email from Taiwanese health officials in late December alerting them to the possibility that CoronaVirus could be transmitted between humans? Why did the W.H.O. make several claims about the CoronaVirus that ere either inaccurate or misleading....'
Image may contain: 1 person, text
Thuong Tho Bich

 

NGƯỜI CỘNG SẢN.

Ông ta, Tedros Adhanom, với vai trò Tổng giám đốc WHO, đã cư xử như là một nhân vật chính trị hơn là một nhà chuyên môn (tiến sỹ y khoa) ngay từ khi xuất hiện dấu hiệu đầu tiên của dịch bệnh mà sau đó nó nhanh chóng bùng phát trở thành một thảm hoạ toàn cầu.

Ông ta nói rằng:
– Virus Vũ Hán không lây từ người sang người;
– Khuyến cáo Mỹ không nên dừng (hạn chế) sớm đường bay từ Trung Hoa tới Hoa Kỳ;
– Loay hoay tìm một tên gọi để “tránh gây kỳ thị” mà không tìm cách tập trung để hành động với các yếu tố chuyên môn;
– Đưa ra mức cảnh báo sai lầm và sau đó sửa lại, nâng từ “vừa phải” lên “mức cao” và đổ cho việc đánh máy chưa chuẩn xác;
– Nâng phạm vi cảnh báo từ “khu vực” lên mức “toàn cầu” sau khi cố trì hoãn và phủ nhận thực tế đó;
– Đưa ra lời khuyên “nên tin tưởng Trung Quốc vì họ có khả năng kiểm soát được tình hình”;
– Bỏ qua khuyến cáo của các chuyên gia y tế Đài Loan trong email gửi cho WTO vào cuối tháng 12/2019 về việc Virus Vũ Hán có thể lây từ người sang người;…

Và sau khi bị truy trách nhiệm thì ông ta nói như một người người cộng sản: xin rút kinh nghiệm. Trong khi trước đó ông ta đe doạ rằng, đừng chính trị hoá vấn đề nếu thế giới không muốn thấy “nhiều túi đựng xác hơn”.

Ông ta, theo lý lịch trên trang từ điển mở, được ghi chú đã từng là một đảng viên Đảng cộng sản theo trường phái Marxism Leninism ở một nước cộng hoà ở Châu Phi, Ethiopia.

Vậy nên, những quan điểm và hành động của ông ta tỏ ra thân thiện và bảo vệ Trung Hoa cộng sản thực dân là điều dễ hiểu, dù thế giới đang rơi vào thảm hoạ xuất phát từ sự thân cộng đó của ông ta.

“Kinh nghiệm” của ông ta được rút ra từ bởi “nhiều hơn những túi đựng xác” ở khắp nơi trên thế giới.

Luân Lê.

Bàn thờ của tôi lúc này là giường của người bệnh

Bàn thờ của tôi lúc này là giường của người bệnh

Trong trận đại dịch này, riêng tại Ý, số các linh mục chết vì đại dịch là 67 người (Paris Match số ra ngày 25-03-2020.) Số các bác sĩ Ý chết vì COVID-19 cũng khoảng 100 (CNN).

Lm. Alberto Debbi. Nguồn: ChurchMilitant.com

Đó là những cái chết gây xúc cảm khác nhau cho từng người; có người gọi các bác sĩ Ý đã chết là những người anh hùng; người theo tôn giáo gọi các linh mục là thánh tử đạo. Trong số những vị linh mục bị chết, có một vị đã nhường máy thở cho một người trẻ. Cử chỉ ấy coi vậy là vượt sức người, không dễ mấy ai làm được. Cho nên, dù gọi là gì đi nữa, họ đáng được vinh danh sau này sau mùa đại dịch.

Nghĩ tới những con người đã chết thư thế và những người đang hoạt động trong tuyến đầu mặt trận này trên khắp thế giới khiến tôi viết bài này.  Và ở đâu cũng có thể những người anh hùng như thế! Hầu hết là vô danh. Và nếu chúng ta biết được một ai đó thì chỉ là muôn một.

Có một điều đặc biệt nên nói. Hầu như các nhà thờ trên toàn thế giới không có tiếng chuông. Không có Thánh Lễ ngày Chủ Nhật. Lịch sử đạo Thiên Chúa chắc phải lui về nhiều thế kỷ trước mới thấy được khung cảnh này. Khung cảnh buồn hiu. Trên cây thập giá, chẳng hiểu Thiên Chúa ở trên nhìn xuống có thấy buồn không?

Hình như có một điều gì dó xem ra không hiểu được. Một cụ già nay đã 103 tuổi cho biết suốt cuộc đời — ngay cả thời kỳ chiến tranh khốc liệt nhất — cũng chưa bao giờ chứng kiến cảnh này. Phải chăng đây là bi kịch lớn nhất của thế kỷ này mà con người cảm thấy mình bất lực, trơ trọi và cô đơn?

Nhưng ở ngay trung tâm của trận dịch như tại Ý xem ra vẫn lóe lên một niềm hy vọng và độc giả đọc mẩu chuyện sau đây như một niềm an ủi.  Bởi vì con người cho dù trong lúc nguy nan tuyệt vọng vẫn có một cái quyền tối thượng: Quyền hy vọng.

Một gợi ý khác đưa tôi viết bài này, nhân lúc rảnh rỗi, tôi rơi vào một cuốn sách rất lôi cuốn: Une Vie Bouleversée. Journal 1941-1943 của Etty Hillesum(Nhật ký của Etty Hillesum, một cuộc đời bị đảo lộn).

Etty Hillesum, một phụ nữ  gốc Do Thái sinh ra và lớn lên ở Amsterdam. Vào thời kỳ bị Đức chiếm đóng, bà đã viết cuốn nhật ký này từ 1941 đến 1943 trước khi bị bắt đi đầy vào trại Auschwitz. Hillesum biết, một ngày nào đó sẽ bị bắt. Nhưng bà vẫn tình nguyện hoạt động hợp tác với lính Đức để cứu vớt những người Do Thái khác trong đó có cả gia đình bà. Cuối cùng thì bà và cả gia đình đều chết trong trại tập trung vào tháng 11-1943. Trong nhật ký bà ghi lại như sau:

“Je sais déjà tout. Et pourtant je considère cette vie belle et riche de sens. A chaque instant.”

Etty Hillesum

(Tôi biết rõ tất cả. Nhưng tôi vẫn coi cuộc đời này là đẹp và đầy ý nghĩa. Ở trong từng giấy phút.)

Phải là người có một niềm tin thế nào mới tin rằng thế giới này vẫn tốt đẹp. Độc giả tự tìm cho mình câu trả lời và tự mình rút ra một kết luận riêng sau khi đọc bài này.

Cách đây hơn một năm, đúng ra là ngày 15/12 năm 2018 thì cộng đoàn giáo phận Reggio Emilia-Guastalla là một ngày vui. Cộng đoàn này là một tập hợp ở tỉnh nhỏ với số dân 15,000 người, trước đây còn thuộc Milan. Nó giống như bất cứ phần đất nào trên đất Ý cũng đều không thiếu những di tích lịch sử. Một đất Ý mà lúc nào cũng như một ngày lễ hội, không khí tưng bừng dưới điệu nhạc và khiêu vũ. Ngay cả khi cả vùng bị cách ly. Tôi vẫn thấy những người Ý mang đàn ra đứng trước ban công để đàn hát.

Câu chuyện tôi kể ngày hôm nay có thể có một ngày sẽ trở thành một địa danh. Nào ai biết được. Bởi vì cộng đoàn này họ vừa đón nhận thêm một tin vui. Họ có thêm một tân linh mục. Vào lúc 6 giờ chiều hôm đó, Giám mục Massimo Camisasca đã đặt tay lên đầu một vị phó tế Alberto Debbi.

Alberto Debbi (đứng, phải) thụ phong tại nhà thờ Reggio Emilia (2018). Nguồn: https://www.churchmilitant.com/

Và kể từ nay ông là linh mục.

Câu chuyện của ông cũng chỉ là bình thường. Đã bao nhiêu người đã “đỗ cụ” như thế. Nhưng hành trình đi đến chức linh mục của Alberto Debbi tôi phải thú nhận ngay ở đây là ngòng nghèo, đặc biệt.

Không một ai chờ đợi ông như thế. Có thể ngay cả cha mẹ ông, nhất là người đời theo lẽ thường tình. Nhưng cái không chờ mà đến vẫn là cái đẹp nhất trên đời này! Bởi vì năm nay ông đã 42 tuổi. Nhiều lẽ bởi vì lắm. Người theo đạo thì gọi ông một cách trọng vọng là một ơn gọi độc đáo và duy nhất. Chúa ban cho như một hồng ân.

Từ tấm bé đến 42 tuổi

Alberto Debbi sinh năm 1976, con thứ tư trong một gia đình có 6 người con. Năm 18 tuổi, cha ông qua đời sau một cơn bệnh nặng… Sau biến cố đau thương này như xoay chuyển cuộc đời Alberto. Ông quyết định học Y khoa để ra giúp đời, giúp những người đau đớn vì bệnh tật.

Học y là để cứu người. Tôi chắc là Alberto đã nghĩ như thế.  Và tôi cũng chắc nhiều người trẻ sau này khi chọn ngành này cũng nghĩ như thế. Chỉ không tiện nói ra.

Và chưa bao giờ cái ý nghĩa trang trọng ấy được tôn vinh như hơn bao giờ hết, như lúc này. Ý nghĩa cao đẹp đôi khi chỉ các người trẻ ấy mới thấm đậm hết ý nghĩa được trong hoàn cảnh này.

Chỉ khi ra trận mới biết được ai là lính thiệt!

Mà không chắc hẳn là “người thân”  đã hiểu biết được. Nhiều người thân đã có thể hãnh diện và chờ đợi họ ở một cách không đúng chỗ. Và như thế chẳng khác gì hạ thấp họ xuống.

Thật vậy, đã có mấy khi mà từ Thủ tướng Anh, TT Trump và cảnh sát ở Montréal chỗ tôi ở, diễn hành ban đêm, xe cảnh sát bật đèn sáng choang để bày tỏ lòng biết ơn họ.

Alberto bắt đầu theo học y khoa tại đại học Modena. Sau khi tốt nghiệp, anh tiếp tục học nội trú. 2005, anh ra trường. Như nhiều bác sĩ khác. Anh làm nhiều nơi. Khi thì ở bệnh viện Scandiano. Khi ở khu cấp cứu của Castelnovo Monti. Rồi cuối cùng anh làm ở khoa phổi ở Sassuolo cũng thuộc Modena.

Tổng cộng tất cả những năm tháng này khoảng 7 năm. Và cũng như nhiều bác sĩ trẻ cùng lứa tuổi, anh có bạn gái và đã đi đến quyết định tối quan trọng là kết hôn.

Rất tiếc là tôi không tìm ra được tấm hình nào của bạn gái Alberto. Nhưng ngoài tình yêu dành cho người bạn gái. Có một tiếng gọi khác réo gọi từ bên trong.

Tôi mường tượng ra cuộc xung đột quả là gay go lắm. Đầy bi kịch cũng có? Có những đêm trắng? Chỉ có điều, từ góc độ con người, chọn lựa này có thể làm cho anh có cảm tưởng không trọn vẹn chăng? Tôi không dám nghĩ xa nữa trong sự tôn trọng những quyết định cuối cùng của anh.

Nhưng cũng phải nhìn nhận anh đã có một người bạn gái đầy lòng độ lượng, chia xẻ về mong muốn và quyết định của anh. Và cả hai đã đồng ý một thời gian hoãn, phân định vào năm 2011.

Alberto chia sẻ:

“Nó có vẻ như là mâu thuẫn, nhưng bước căn bản chính là, qua tình yêu của vị hôn thê của tôi, tôi nhận ra rằng có một Tình Yêu lớn hơn mà tôi được mời gọi đến với tình yêu đó.”.

Alberto Debbi

Hành trình làm linh mục

Quyết định đã xong. Chia tay nhau 2012, Alberto tham dự năm dự bị của chủng viện như một thử thách đầu tiên và vẫn tiếp tục làm việc ở bệnh viện. Đến tháng 09/2013, anh đã quyết định nghỉ việc tại bệnh viện và tiếp tục theo học Triết và Thần học tại Đại chủng viện, khoảng 3-5 năm.

Đây không phải là những năm “dạo chơi”, “cưỡi ngựa xem hoa” mà đầy thử thách như thể một thời gian “huấn nhục” về độ quyết tâm, kiên cường và rèn luyện sức mạnh tinh thần. Trong hai năm cuối cùng, thầy Alberto đã ra ngoài giúp các sinh hoạt bác ái cùng với các người trẻ.

Ngày 27-5-2017, thầy Alberto được lãnh chức phó tế.   Sau đó cha đi giúp xứ như nhiều linh mục khác.

Sau đó, cuộc  đời của cha lại quẹo vào một khúc quanh khác không ai ngờ tới khi xảy ra trận Đại Dịch. Hẳn là từ tháng giêng đến trung tuần tháng ba. Bác sĩ lo chữa bệnh, cứu người khác, còn cha hẳn là mỗi ngày lo đi chôn xác các người đã chết vị bệnh đại dịch.

Không lòng dạ nào có thế đứng nhìn người ta chết mỗi ngày như rạ. Lm Alberto xin phép bề trên của mình cởi áo dòng, mặc áo blouse đi cứu người, tạm thời bỏ bàn tế lễ mỗi ngày.

Tựa đề của bài viết “Bàn thờ của tôi lúc này là giường của bệnh nhân” (“My altar will be the bed of the sick”) là lời của Alberto Debbi, giáo sĩ 43 tuổi, một bác sĩ phổi. Hôm thứ Tư, 18 tháng 3, Debbi đã trở lại làm việc tại trung tâm COVID-19 của Bệnh viện Sassuolo – cùng bệnh xá nơi ông làm bác sĩ từ năm 2007-2013.  (Nguồn: Jules Gomes, “Hero priest returns to serve as lung doctor” ChurchMilitant.com,  March 19, 2020),

Tôi xin mạn phép viết câu này và ai muốn thay đổi danh xưng tùy theo tôn giáo của mình đều không có vấn đề: Làm linh mục là để cứu đời, làm bác sĩ là để cứu người. Còn có gì đẹp hơn trong hai tước vị đó ở đời này.

Nhưng như mọi sự ở đời có đen có trắng: người lính chỉ khi ra trận mới thực sự biết được ai là chiến sĩ, ai là lính kiểng!

Chiếc áo hẳn là không làm nên thày tu.

Bác sĩ Phổi Alberto Debbi. Nguồn: https://www.modenaindiretta.it/

Linh mục Alberto đã rời nhà xứ để quay trở lại hành nghề bác sĩ ngay từ trung tuần tháng ba. Phần linh mục Alberto thì tôi tin chắc chiếc áo thày tu và áo blouse của ông chỉ là Một. Cho đến lúc này, không biết số phận của Lm Alberto như thế nào? Hy vọng là đã qua khỏi cơn đại dịch. Mong thay.

© 2020 DCVOnline

  From: Kristie Phan & Kim Bang Nguyen

TBT báo Đức gửi thư cho Tập Cận Bình: “Ông đang gây nguy hiểm cho toàn thế giới” | Tiếng Dân

TBT báo Đức gửi thư cho Tập Cận Bình: “Ông đang gây nguy hiểm cho toàn thế giới”

Bởi  AdminTD 

BILD

TBT Julian Reichelt

Dịch giả: Hiếu Bá Linh

16-4-2020 

Thưa ông Chủ tịch Tập Cận Bình!

Đại sứ quán của ông ở Berlin đã gửi cho tôi một bức thư ngỏ vì tờ báo BILD của chúng tôi đã đặt vấn đề rằng, Trung Quốc có phải bồi thường thiệt hại kinh tế khổng lồ do virus corona hiện đang gây ra trên toàn thế giới hay không.

Đại sứ quán của ông gọi đó là “bỉ ổi” và buộc tội tôi là “kích động chủ nghĩa dân tộc“. Hãy để tôi nói một vài điều về việc đó.

  1. Ông cai trị nước ông bằng cách theo dõi, kiểm soát. Ông sẽ không trở thành chủ tịch nước nếu không có sự theo dõi, canh chừng. Ông có thể theo dõi mọi thứ, mọi người dân, nhưng ông không theo dõi các chợ thú vật có nguy cơ dịch bệnh cao ở nước ông. Ông đóng cửa bất cứ tờ báo nào hay trang web nào mà chỉ trích phê bình, nhưng ông không đóng cửa quán bán cháo dơi. Ông không chỉ theo dõi nhân dân của ông, mà còn gây nguy hại cho họ – và qua đó với cả thế giới.
  2. Theo dõi kiểm soát dẫn đến mất tự do. Con người không có tự do thì không thể sáng tạo. Con người không sáng tạo thì không thể phát minh ra bất cứ điều gì. Đó là lý do tại sao ông đã biến đất nước của mình trở thành nhà vô địch thế giới về trộm cắp tài sản trí tuệ. Trung Quốc làm giàu cho chính mình bằng những phát minh của người khác thay vì phát minh ra chính nó. Nguyên do là vì ông không để những người trẻ tuổi ở đất nước ông tự do suy nghĩ. Món hàng xuất khẩu lớn nhất của Trung Quốc mà không ai muốn, nhưng mặc dù thế nó đã đi khắp thế giới, đó là virus corona.
  3. Khi ông, chính phủ của ông và các nhà khoa học của ông đã biết từ lâu rằng, virus corona được truyền từ người sang người, nhưng ông lại để thế giới trong bóng tối của sự bưng bít. Các chuyên gia hàng đầu của ông đã không trả lời điện thoại, không trả lời e-mail khi các nhà nghiên cứu phương Tây muốn biết chuyện gì đang xảy ra ở Vũ Hán. Do quá tự hào dân tộc, nên ông không dám nói ra sự thật, vì ông cảm thấy sự thật đó là một sự ô nhục của quốc gia.
  4. Báo Washington Post tường thuật rằng các phòng thí nghiệm ở Vũ Hán đã nghiên cứu virus corona ở dơi mà không đáp ứng các tiêu chuẩn an toàn cao nhất. Tại sao phòng thí nghiệm độc hại của ông không được bảo đảm an toàn như nhà tù chính trị? Ông có thể giải thích điều đó với những góa phụ đau buồn, con gái, con trai, chồng, cha mẹ của các nạn nhân Corona trên khắp thế giới?
  5. Ở đất nước của ông, mọi người đang thì thầm về ông. Quyền lực của ông đang dần sụp đổ. Ông đã tạo ra một Trung Quốc mập mờ, không minh bạch, từ một quốc gia giám sát và kiểm soát một cách vô nhân đạo và bây giờ là nước làm lây lan dịch bệnh chết người. Đây chính là di sản chính trị của ông.

Đại sứ quán của ông viết rằng có lẽ tôi không xứng đáng với “tình hữu nghị truyền thống giữa 2 dân tộc chúng ta“. Tôi cho rằng ông coi là “tình hữu nghị” vĩ đại khi hiện nay ông hào phóng gửi khẩu trang đi khắp thế giới. Tôi không gọi cái đó là tình hữu nghị, mà là một thứ chủ nghĩa đế quốc nực cười. Ông muốn làm Trung Quốc mạnh lên bằng một dịch bệnh xuất phát từ Trung Quốc. Tôi không tin rằng, qua đó, quyền lực cá nhân của ông còn có thể cứu vãn được. Tôi tin rằng sớm hay muộn corona sẽ kết thúc sự nghiệp chính trị của ông.

Trân trọng

Julian Reichelt

Tổng biên tập báo Bild

BAOTIENGDAN.COM

TBT báo Đức gửi thư cho Tập Cận Bình: “Ông đang gây nguy hiểm cho toàn thế giới” | Tiếng Dân

TBT báo Đức gửi thư cho Tập Cận Bình: “Ông đang gây nguy hiểm cho toàn thế giới” Bởi AdminTD – 17/04/2020 BILD TBT Julian Reichelt Dịch giả: Hiếu Bá Linh 16-4-2020 Chủ tịch TQ Tập Cận Bình. Photo: picture alliance / Photoshot Thưa ông Chủ tịch Tập …

Nhà văn trẻ gốc Việt qua đời vì coronavirus

Image may contain: 1 person, eyeglasses, closeup and outdoor
Image may contain: text
Van Pham

Tiếc thương – Hãy an nghỉ – Chia buồn cùng tang quyến (R.I.P)

*******

Nhà văn trẻ gốc Việt qua đời vì coronavirus

Cô Kimarlee Nguyễn là một giáo viên truyền cảm hứng cho những người Mỹ gốc Cambodia thế hệ đầu tiên, và sự nghiệp viết văn của cô cũng vừa chớm nở. Tuy nhiên, cô đã qua đời vì coronavirus.

Lối viết văn của cô Kimarlee Nguyễn vô tư như những người Cambodia cao niên mà cô gợi ra trong những câu chuyện ngắn viễn tưởng của cô. Những câu chuyện này phác họa cuộc sống bấp bênh, ám ảnh ở một đất nước mới lạnh lẽo.

Theo tờ New York Times đưa tin, phong cách làm việc của cô Kimarlee Nguyễn được in dấu với kinh nghiệm sống của cha mẹ cô dưới chế độ Khmer Đỏ tàn bạo. Gia đình mẹ cô từng sống trong một trại tị nạn ở Thái Lan suốt ba năm trước khi tỵ nạn tại Hoa Kỳ vào năm 1982. Cuối cùng cả gia đình định cư tại Revere, Massachusetts, đây cũng là nơi mà cô Kimarlee Nguyễn lớn lên. Anh họ của cô cho biết, cô qua đời vào ngày 5 tháng 4 ở độ tuổi 33 vì coronavirus, khi trên đường đến bệnh viện ở Everett gần đó.

Cô Kimarlee Nguyễn sinh ngày 6 tháng 5 năm 1986. Trong sáu năm qua, cô dạy tiếng Anh tại trường Brooklyn Latin ở New York, đây là một trường trung học công lập với chương trình giảng dạy nghệ thuật tự do cổ điển. Cô Kimarlee Nguyễn có bằng cử nhân tiếng Anh tại Vassar vào năm 2008, và bằng thạc sĩ mỹ thuật tại Long Island University Brooklyn vào năm 2016. Câu chuyện của cô từng xuất hiện trên PANK, Hyphen Magazine và The Adroit Journal.

Trong những tháng cuối đời, cô đang viết một cuốn tiểu thuyết tên là “Lion’s Tooth”, kể về một gia đình người Mỹ gốc Cambodia sống ở Cambridge, Massachusetts.

– Nhà văn Kimarlee Nguyễn (ảnh: NY Times)

Người Việt ở Mỹ cảm kích về tiền cứu trợ Covid-19 của chính phủ Hoa Kỳ

VOATIENGVIET.COM

Người Việt ở Mỹ cảm kích về tiền cứu trợ Covid-19 của chính phủ Hoa Kỳ

Trong tuần qua, người Việt tại Hoa Kỳ cũng như hàng triệu người Mỹ đã nhận được tiền cứu trợ dịch bệnh Covid-19 từ chính phủ Mỹ thông qua tài khoản ngân hàng. Việc này vô cùng có ý nghĩa vì đây là lần tiên họ nhận được sự h…

Phỏng vấn Lm. Hữu Tâm, tại bệnh viện điều trị Covid-19 ở New York

httpv://www.youtube.com/watch?v=Pqh_S3TZo-4

Phỏng vấn Lm. Hữu Tâm, tại bệnh viện điều trị Covid-19 ở New York

Link: https://www.vaticannews.va/vi/world/n… Gia đình cha Phạm Hữu Tâm có 4 người, cha mẹ và hai anh em, qua Mỹ năm 1984 rồi sau đó mới trở lại Công Giáo cả 4 người. Trong thời gian dự bị đại học 4 năm để vào y khoa, cha Tâm có nhiều lần đi linh thao với các cha Dòng Tên, cha khám phá ra ơn gọi của mình qua việc cảm nhận tình thương của Chúa dành cho mình và muốn chia sẻ tình thương đó cho người khác. Cha học 3 năm y khoa tại đại học Georgetown của Dòng Tên trước khi gia nhập Tu hội Tận Hiến năm 1988. Cha học triết và thần học 6 năm, giúp tại nhà Dòng 1 năm, sau đó trở lại hoàn tất chương trình y khoa, học chuyên khoa thêm 3 năm và hậu chuyên khoa 1 năm. Cha chọn tu hội Tận Hiến vì trong Tu hội cha vẫn có thể tiếp tục phục vụ trong lĩnh vực y khoa. Tại thời điểm phỏng vấn, New York có hơn 195 ngàn ca nhiễm đã được xét nghiệm và 10,056 người chết vì Covid-19. Thực hiện: Văn Yên, SJ

CHẾ ĐỘ TRUNG QUỐC CỘNG SẢN SẼ KHÔNG TRÁNH KHỎI BỊ TRỪNG TRỊ SAU ĐẠI DỊCH VIRUS VŨ HÁN

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.

Nguyen Ngoc Chu

I. LÝ DO

Dịch virus corona xuất phát từ Vũ Hán sẽ mang đến cho toàn thể loài người tổn thất to lớn kinh hoàng như một đại chiến thế giới. Kể từ sau thế chiến thứ 2, không có cuộc chiến tranh nào, không có dịch bệnh nào, và không có cuộc khủng khoảng kinh tế nào lại có thể làm cả thế giới bị tê liệt như dịch virus Vũ Hán năm 2020.

Cả Hoa Kỳ lẫn châu Âu, hai trụ cột khổng lồ của thế giới hiện đại, đang bị dịch virus Vũ Hán vây hãm, làm tê liệt hoàn toàn. Số lượng người bị nhiễm lên đến hàng triệu. Số người bị thiệt mạng là hàng trăm ngàn. Tổn hại về người của cải là vô cùng to lớn. To lớn đến mức không tránh khỏi nổi giận.

Thế giới sẽ không phải hứng chịu sự mất mát to lớn như hiện tại từ dịch virus Vũ Hán, nếu Chính quyền Trung Quốc hiện nay hành xử sòng phẳng công khai minh bạch với dịch virus Vũ Hán. Trên thực tế Chinh quyền Trung Quốc Cộng sản đã che dấu dịch virus Vũ Hán với những toan tính thâm hiểm.

1. Trung Quốc đã che dấu thông tin về dịch virus Vũ Hán.
Che dấu đầu tiên, là thời gian phát dịch bệnh. Khi dịch bệnh đã phát mạnh từ tháng 12/2019 nhưng Trung Quốc vẫn bưng bít thông tin, che dấu dịch bệnh. Chỉ khi đại bùng phát vào tháng 1/2020, không thể che dấu được, mới buộc Trung Quốc phải công khai.

Che dấu thứ hai là quy mô dịch bệnh. Khi không thể che dấu, phải công khai dịch bệnh thì Trung Quốc lại che dấu quy mô. Số lượng người nhiễm và người chết cực lớn. Nhưng Trung Quốc đã báo cáo con số thấp hơn thực tế rất nhiều. Theo đánh giá của một số nguồn tin, thì Trung quốc công bố số liệu có thể thấp hơn thực tế đến 40 lần.

2. Trung Quốc âm thầm không cản trở người ở vùng dịch bệnh ra thế giới theo đúng quy định của dịch bệnh.

Trong các tội của của Chính quyền Trung quốc, có một tội quan trọng là không cản ngăn nguồn lây dịch bệnh. Trung Quốc đã làm ngơ để hàng triệu người Trung quốc từ trung tâm ổ dịch Vũ Hán lặng lẽ rời khỏi Vũ Hán đến các nước trên thế giới. Trước khi công khai dịch và phải đóng cửa Vũ Hán thì đã có 5 triệu người rời Vũ Hán đến cả trăm nước trên toàn thế giới. Đây là nguồn cơn lây dịch ra toàn thế giới.

3. Trung Quốc đã tìm cách mua chuộc và gây áp lực lên WHO để trục lợi cho Trung Quốc, nhưng lại mang đến tai họa cho thế giới.

Chính dưới hoạt động loby của Trung Quốc, Tổng giám đốc WHO đã đánh giá thấp mức độ dịch bệnh. Hậu quả là khi lan thành đại dịch trên toàn thế giới thì cả thế giới không thể ngăn cản mà bị tê liệt.

4 Hưởng lợi trên khốn khổ của nước khác.

Trung Quốc đã âm thầm thu gom tích trữ các nguyên vật liệu, vật dụng y tế chống virus corona từ các nước khác thành dự trữ riêng của Trung Quốc.

Trong số các vật tư mà Trung Quốc âm thầm thu gom có khẩu trang y tế. Chỉ từ 24/1 cho đến cuối tháng 2/2020 theo một số nguồn tin cho biết, thì Trung quốc đã âm thầm thu gom hơn 2,2 tỷ chiếc khẩu trang. Điều này tạo nên các đợt sóng khan hiếm khẩu trang tại các nước khi dịch virus Vũ Hán ập đến. Gây hoảng loạn cho các nước trong phòng chống dịch.

Khi mà cả Hoa Kỳ lẫn châu Âu phải gồng mình chống dịch, chỉ Trung Quốc thoát dịch, thì tất cả phải phụ thuộc vào Trung Quốc.

Trung Quốc trở thành kẻ có quyền “ưu ái” “ ban phát ơn huệ” cho những người gặp nạn. Nhất là một số nước nhỏ ở mãi xa xôi, nhưng bỗng dưng phải chịu ơn Trung Quốc. Trong cơn hoạn nạn của cả thế giới, Trung Quốc còn thừa cơ bán hàng kém chất lượng.

Ngoa ngắt hơn, chỉ cần mang theo một ít hàng viện trợ, Trung Quốc đã quảng cáo, khoác áo viện trợ cho tất cả hàng hóa thương mại.

Chiến thuật thu gom khẩu trang của Chính quyền Trung Quốc trong đại dịch virus Vũ Hán là kế sách truyền đời từ vua chúa Trung Quốc thời phong kiến. Nó nhắc lại mưu kế của Việt vương Câu Tiễn lừa Ngô vương Phù Sai. Nước Việt giả vờ mất mùa xin vay thóc giống của nước Ngô. Năm sau đem thóc giống đã luộc trả cho nước Ngô gieo trồng. Kết quả là nước Ngô mất mùa, không có lương thực, bị nước Việt mang quân tiến đánh.

II. BÀI HỌC CAY ĐẮNG TỪ ĐẦU TƯ VÀO TRUNG QUỐC

Khi TT Donald Trump lên cầm quyền, ông đã thúc đẩy dời các doanh nghiệp Mỹ về Hoa Kỳ. Lúc đó nhiều người chỉ nhìn thấy “tư tưởng dân tộc”. Bây giờ thì đã rõ.

Cả thế giới đang phụ thuộc vào khẩu trang sản xuất tại Trung Quốc. Không chỉ các xí nghiệp của Trung quốc, mà Trung Quốc có thể cấm các doanh nghiệp nước ngoài trên đất Trung Quốc xuất khẩu sản phẩm. Khi rơi vào đại dịch, một tình huống của chiến tranh, thì mọi quan hệ bị tôi luyện.

Ngoài Hoa Kỳ luôn là nước tự lực, sau đó là Đức, thì nay đến cả Pháp cũng đã phải tuyên bố về sản phẩm sản xuất tại Pháp.
Cho nên, đầu tư ra nước ngoài, và mời nước ngoài đầu tư, tất cả đều phải có biên độ. Thước đo cao nhất là mức độ tự cường.

Các nước đã sáng mắt nhiều trong hợp tác với Trung Quốc từ dịch virus Vũ Hán. Riêng Việt Nam thì đã ngàn lần khổ sở với Trung Quốc. Nay từ dịch virus Vũ Hán, Việt Nam càng phải sáng mắt hơn.

III. CHÍNH QUYỀN TRUNG QUỐC CỘNG SẢN SẼ BỊ TRỪNG TRỊ SAU ĐẠI DỊCH

Không chờ cho đến hết đại dịch, bị thấm đòn tử mạng từ Chính quyền Trung quốc Cộng sản, các nước đang bắt đầu một chiến dịch kiện Trung Quốc.

Viện Henry Jackson Society (HJS) có trụ sở tại London, Anh, dự báo Trung Quốc đối mặt với sự bồi thường đến 6 500 tỷ USD do làm lây lan dịch bệnh virus Vũ Hán. Trong báo cáo “Bồi thường virus corona?” HJS viết:

“Nếu Trung Quốc cung cấp thông tin chính xác trong giai đoạn đầu, dịch bệnh đã không rời khỏi nước này”.

HJS cho rằng Trung Quốc đã vi phạm 10 điều luật, trong đó có Quy định Sức khỏe Quốc tế (IHR) vốn được siết chặt sau đại dịch SARS năm 2003.

Không chỉ các nước G7, Ấn Độ cũng đã triển khai thủ tục kiện Trung Quốc vì dịch virus Vũ Hán. Hội đồng Luật sư Quốc tế Ấn Độ và Hiệp hội Luật sư Ấn Độ vào ngày 4/4 gửi đơn lên Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc về việc Chính quyền Trung quốc gây tổn hại cho Ấn Độ. Trong đó theo Apple Daily, thì tổ chức Acuite Rating & Research ước tính thiệt hại mỗi ngày cho Ấn Độ lên tới 4,64 tỷ USD.

Một loạt các nước khác, là nạn nhân của dịch virus Vũ Hán sẽ đợi đến thời điểm để đòi nợ chính quyền Trung Quốc vì những thiệt hại to lớn. Trong đó thiệt hại nhất là Hoa Kỳ, chắc chắn không để cho Trung Quốc ngồi yên hưởng lợi trên tang tóc của nước khác.

Không chỉ các nước, mà nhân dân Vũ Hán và Nhân dân Trung Quốc cũng tổn thất ghê gớm từ cách che dấu thông tin dịch của Chính Quyền Trung Quốc. Việc kỷ luật một số lãnh đạo Vũ Hán sẽ không ngăn cản được sự nổi dậy ngầm chất chứa trong lòng nhân dân Trung Quốc. Đại dịch Vũ Hán sẽ làm lung lay đến tan rã đế chế Tập Cận Bình.

IV. BÀI HỌC CHO VIỆT NAM

Trong hoạn nạn mới hiện nguyên hình các mối quan hệ.
Dịch virus Vũ Hán cho Việt Nam nhiều bài học. Mà từ đó, nếu hành động đúng, sẽ đưa Việt Nam chuyển dịch sang một chân trời khác.

1. Khi mà cả thế giới lâm nạn, thì nước nào trước hết phải lo thân nước ấy. Cho nên phạm trù DÂN TỘC là phạm trù số 1. DÂN TỘC là trước tiên. DÂN TỘC là trên hết. Đó là điều vĩnh viễn đúng.

Bởi thế trong quan hệ với các nước, Việt Nam phải lấy DÂN TỘC là nhân tố số 1 chứ không phải ĐẢNG PHÁI.

Chừng nào trong quan hệ với Trung Quốc, Việt Nam còn lấy quan hệ ĐẢNG PHÁI là số 1, thì chừng đó còn bị Trung Quốc lấn át.

2. Không thể phụ thuộc vào nước ngoài.
Càng không thể chỉ trông chờ đầu tư nước ngoài. Cũng không phụ thuộc vào nhập khẩu nước ngoài.

Phải sản xuất trên đất nước mình là chính. Và phải bằng các xí nghiệp nước mình là cơ bản. Trông chờ vào nội lực chứ không ngửa cổ chờ ngoại lực.

3. Chọn bạn mà chơi. Tránh xa kẻ xấu.

4. Chống dịch như chống giặc. Dịch xẩy ra là cách ly tuyệt đối toàn diện. Không né tránh ai. Không ngoại lệ nước nào.
Điều quan trọng số 1 của Việt Nam trong chống dịch virus Vũ Hán phía trước – là khóa chặt biên giới.

Khi khóa chặt được biên giới thì nội quốc có thể quay lại trạng thái hoạt động cục bộ bình thường. Và nền kinh tế quốc nội mới giảm bớt được tổn thất.

5. Đây là thời điểm mà sự cường thịnh hay suy yếu của quốc gia đang phụ thuộc rất lớn vào tài năng của lãnh đạo đất nước.

Nguồn: FB Nguyen Ngoc Chu
https://www.facebook.com/chu.nguyenngoc/posts/1953044221495665

Image may contain: one or more people and closeup
Image may contain: one or more people, people standing and outdoor

Tin CORONA VIRUS ( Cha Tam Pham)

Image may contain: outdoor
Image may contain: outdoor
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: one or more people
Image may contain: office and indoor
+5

Tam Pham

Thứ Sáu Tuần Thánh

Bạn thân mến,

Hôm nay bệnh nhân Covit ở NYC vẫn còn chết nhiều quá, đến 777 người. Tổng số tử vong đã lên đến 8000. Chết nhiều đến nỗi mà các Nhà Xác bệnh viện đã đầy, phải mang thêm Xe Truck Đông Lạnh chứa xác. Chính phủ dự tính cần thêm 85 Xe! Nhiều đến nỗi sức người không khiêng nổi, phải dùng forklift khiêng xác chết. Nhiều đến nỗi phải đào Mồ Tập Thể trên Hart Island để chôn các xác vô thừa nhận!

Hình bạn thấy là những makeshift ICU đầy bệnh nhân hấp hối. Các phòng lớn như Hồi Sức Recovery, Sản Khoa đều biến thành ICU bất đắc dĩ.

Hôm nay tôi lại phải làm Livestream bất đắc dĩ, cho cha mẹ một cô bệnh nhân mới 26 tuổi thấy được con đang thoi thóp – lần cuối. Một niềm an ủi nho nhỏ là được Xức Dầu và Xá Giải cho 2 bệnh nhân CG hấp hối.

Bạn có thắc mắc rằng Chúa ở đâu rồi Chúa ơi? Sao lại đau khổ tang thương như vầy?

Hôm nay là thứ Sáu Tuần Thánh. Nhìn lên thánh giá, tôi lại nhớ đến những đau đớn thân xác khi Chúa Giêsu bị đánh đập, hành hạ, vác thập giá bằng gỗ nặng nề lên đồi Canvê. Rồi bị đóng đinh vào 2 bàn tay, 2 bàn chân dính vào thánh giá, đau đớn tột cùng đến chết.

Thầy yêu các con lời ai nói cho cùng
Thầy yêu các con Thầy ban trót thân mình

Chúa Giêsu không chỉ nói, mà đã chứng thật lời nói bằng hành động. Là Thiên Chúa, là Thầy, mà Ngài cũng vẫn mang tất cả đau khổ của con người để chia sẻ, để thánh hiến, thay đổi ý nghĩa của đau khổ thành sự cứu chuộc và niềm hy vọng có thật. Theo Chúa, tin Chúa, chấp nhận những gì thập giá của cuộc sống thì kết quả sẽ là ơn cứu chuộc và hạnh phúc Thiên đàng. Tôi không đi tìm hay ước ao thập giá, nhưng chấp nhận thập giá như cơ hội cứu chuộc.

Hôm nay thứ Sáu Tuần Thánh tôi thấy được hình ảnh “Chúa Giêsu trên thập giá” qua những người bệnh nhân Covit hấp hối đau khổ. Và dưới chân thập giá, bên giường bệnh, là những tấm lòng yêu thương chia sẻ, an ủi.

Trên thập giá xưa Giêsu chịu đau khổ
Để nói mọi người rằng Ta yêu con
Vì tình yêu Ta cho đi tất cả
Chia sẽ cùng con những nỗi khổ đau
Để tư nay mỗi khi gặp thử thách
Hãy nhớ rằng Ta đã vác cho con
Giêsu ơi sao lại thương con vậy
Giúp cho con luôn nhận biết Ngài nhe.