NHẬT BẢN: KHI MỘT XÃ HỘI GIÀU CÓ PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI NỖI CÔ ĐƠN CỦA TUỔI GIÀ

Người Việt Cao Niên USA

NHẬT BẢN: KHI MỘT XÃ HỘI GIÀU CÓ PHẢI ĐỐI DIỆN VỚI NỖI CÔ ĐƠN CỦA TUỔI GIÀ

Nhật Bản từ lâu được xem là một trong những quốc gia phát triển hàng đầu thế giới.

Đó là nơi có hệ thống y tế tiên tiến, tuổi thọ thuộc nhóm cao nhất toàn cầu, hạ tầng hiện đại và mức sống đáng mơ ước.

Tuy nhiên, đằng sau sự văn minh và sung túc ấy, Nhật Bản đang đối diện với một vấn đề xã hội rất đáng suy ngẫm:

sự cô đơn ở người cao tuổi.

Một trong những biểu hiện đau lòng nhất của thực trạng này là khái niệm “Kodokushi” – thường được hiểu là “cái chết cô đơn.”

Đây là tình huống một người, thường là người lớn tuổi, qua đời trong nhà riêng mà không có ai hay biết. Có trường hợp phải nhiều ngày, thậm chí 1–2 tuần sau, họ mới được phát hiện.

Điều khiến nhiều người bàng hoàng không phải chỉ là cái chết,

mà là sự thật rằng một con người có thể rời khỏi cuộc đời này trong lặng lẽ đến mức không ai nhận ra ngay.

Bức tranh già hóa dân số tại Nhật Bản

Nhật Bản hiện là một trong những xã hội già hóa nhanh nhất thế giới.

Tỷ lệ người trên 65 tuổi chiếm phần rất lớn trong cơ cấu dân số. Điều này đồng nghĩa với việc số người bước vào tuổi hưu, tuổi cần được quan tâm, chăm sóc và đồng hành đang ngày một tăng.

Song song với đó là nhiều thay đổi lớn trong cấu trúc gia đình và xã hội:

  • Quy mô gia đình nhỏ dần
  • Nhiều thế hệ không còn sống chung như trước
  • Con cháu học tập, làm việc xa nhà
  • Nhịp sống hiện đại khiến các mối liên kết gia đình lỏng hơn
  • Số người cao tuổi sống một mình ngày càng nhiều

Khi tuổi thọ tăng lên nhưng sự kết nối giữa con người với con người lại giảm đi,

xã hội bắt đầu xuất hiện một nghịch lý:

sống lâu hơn, nhưng không chắc sống ấm áp hơn.

Vấn đề không chỉ nằm ở vật chất

Khi nhắc đến tuổi già, nhiều người thường nghĩ trước hết đến tiền bạc, nhà cửa, bảo hiểm hay chi phí y tế.

Đó đều là những yếu tố quan trọng.

Nhưng thực tế từ Nhật Bản cho thấy:

một cuộc sống đủ đầy về vật chất vẫn chưa chắc bảo vệ được con người khỏi nỗi cô đơn.

Người cao tuổi có thể có nơi ở an toàn.

Có thể có lương hưu.

Có thể được chăm sóc y tế tốt.

Nhưng nếu thiếu đi sự hỏi han, thiếu những cuộc trò chuyện, thiếu cảm giác mình vẫn còn được nhớ đến, được cần đến, thì tuổi già vẫn có thể trở nên rất trống vắng.

Nói cách khác, điều khiến con người tổn thương ở cuối đời không chỉ là bệnh tật,

mà còn là cảm giác mình dần biến mất khỏi nhịp sống của những người xung quanh.

Một lời cảnh tỉnh cho nhiều quốc gia, nhiều gia đình

Câu chuyện của Nhật Bản không nên được xem là chuyện riêng của Nhật Bản.

Đó là một tín hiệu cảnh báo cho mọi xã hội đang bước vào giai đoạn già hóa dân số, trong đó có rất nhiều cộng đồng Á Châu và gia đình người Việt ở khắp nơi trên thế giới.

Khi con cái bận rộn với công việc, khi cuộc sống ngày càng áp lực, khi khoảng cách giữa các thế hệ ngày càng rõ hơn, thì người lớn tuổi rất dễ rơi vào trạng thái bị bỏ quên, dù không ai thật sự cố ý bỏ quên họ.

Sự cô đơn của tuổi già thường không đến một cách ồn ào.

Nó đến rất âm thầm:

  • một bữa cơm ăn một mình
  • một ngày không có ai gọi điện
  • một tuần không có ai ghé thăm
  • một nỗi buồn không biết chia sẻ cùng ai
  • một căn nhà im lặng quá lâu

Và đôi khi, những điều âm thầm ấy mới là thứ bào mòn tinh thần con người nhiều nhất.

Điều người lớn tuổi thật sự cần

Người lớn tuổi cần thuốc men, cần chăm sóc sức khỏe, cần chuẩn bị tài chính.

Nhưng bên cạnh đó, họ còn cần những điều rất giản dị:

  • Một cuộc gọi hỏi thăm
  • Một bữa cơm có người ngồi cùng
  • Một lời lắng nghe thật lòng
  • Một cảm giác rằng mình vẫn thuộc về gia đình này
  • Một sự hiện diện đủ ấm để họ biết rằng họ không bị bỏ lại phía sau

Nhiều khi, thứ quý nhất với một người lớn tuổi không phải là món quà lớn, mà là sự hiện diện đều đặn của tình thân.


 

Cuộc đời song hành của 1 Linh mục Việt Nam khi có 1 vợ và 5 người con

 CGvST |  17/03/2025

Cuộc đời song hành của một người đàn ông Việt Nam vừa là cha ruột của 5 đứa con, vừa là cha linh hướng của hàng ngàn giáo dân. Từ những năm tháng chăm lo cho gia đình nhỏ đến quyết định dâng hiến cuộc đời cho Chúa, hành trình của ông là sự kết hợp đầy kỳ diệu giữa trách nhiệm gia đình và sứ mệnh thiêng liêng.

GIÁO XỨ PHÚC LỘC; 3 TÂN LINH MỤC DÂNG THÁNH LỄ TẠ ƠN (Ảnh minh họa)

Đâu là những thử thách và phép lạ đã định hình nên cuộc đời đặc biệt này? Hãy cùng khám phá câu chuyện đầy cảm hứng về tình yêu thương, đức tin và sự hy sinh.

Trong các bản tin trước, chúng con đã đưa tin về linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Thăng, người đã được Chúa gọi về khi đang dâng lễ vào lúc 12 giờ trưa Chúa Nhật, ngày 31 tháng 7 năm 2022, tại Đền Thánh Các Thánh Tử Đạo Việt Nam.

Cha hưởng thọ 77 tuổi, sau 21 năm làm linh mục. Nhưng ít ai biết về những điều kỳ diệu chứa đựng trong cuộc đời của ngài. Kỳ diệu vì ngài qua đời khi đang dâng lễ trên bàn thờ, và kỳ diệu hơn nữa là hành trình cuộc đời đầy sóng gió của một linh mục từng có gia đình với 5 người con.

Cuộc đời song hành của 1 Linh mục Việt Nam khi có 1 vợ và 5 người con

Cha Phêrô Nguyễn Hữu Thăng sinh năm 1944 tại làng Dục Đức, tỉnh Ninh Bình. Năm 1954, ngài theo gia đình di cư vào Nam. Năm 1958, ngài gia nhập dòng Châu Sơn tại Bảo Lộc, Lâm Đồng.

Gia đình

Tuy nhiên, năm 1968, ngài rời đan viện vì lý do sức khỏe và sau đó được chữa trị tại Thụy Sĩ trong 2 năm. Năm 1969, ngài lập gia đình với bà Vũ Thị Gấm và có 5 người con: Thanh Liêm (sinh năm 1970), Huyền Linh (sinh năm 1971), Diễm Linh (sinh năm 1974), Chí Thiện (sinh năm 1976), và Thiên Sang (sinh năm 1979).

Năm 1980, ngài vượt biên cùng người con trai Nguyễn Thanh Liêm và định cư tại Regina, Saskatchewan, Canada. Năm sau, vợ ngài cùng 3 người con cũng vượt biên, nhưng chuyến đi không thành công khi tàu chìm.

Chỉ có người con gái Diễm Linh được cứu thoát, còn người con út Thiên Sang vì còn nhỏ nên không thể đi cùng. Năm 1989, ngài bảo lãnh hai người con qua Canada theo diện đoàn tụ gia đình và nuôi dạy các con cho đến khi cả 3 người con trưởng thành.

Năm 1995, ngài được phép chuẩn để vào Chủng viện Thánh Giuse ở Edmonton và được thụ phong linh mục năm 2001 bởi Đức Tổng Giám mục Peter Mallon, thuộc Tổng Giáo phận Regina, Canada, khi đã 57 tuổi.

Sau khi thụ phong, ngài phục vụ từ năm 2001 đến năm 2002 với vai trò phó xứ tại Giáo xứ Central. Từ năm 2002 đến năm 2010, ngài làm chánh xứ tại Giáo xứ Secret Heart ở Grimshaw, Saskatchewan.

Ngài cũng là linh hướng cho Cộng đoàn Công giáo Việt Nam tại Regina, một cộng đoàn mà ngài đã cùng thành lập và giữ chức Chủ tịch từ năm 1981 đến năm 1989.

Từ năm 2010 đến năm 2017, ngài làm chánh xứ tại Giáo xứ St. Mary’s ở Saskatoon và tiếp tục làm linh hướng cho Cộng đoàn Công giáo Việt Nam tại đây. Từ năm 2017 đến tháng 6 năm 2022, ngài làm phó xứ tại Giáo xứ St. Justin, Alta.

Từ ngày 1 đến ngày 31 tháng 7 năm 2022, ngài làm phó xứ tại Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Ngài đã bị đột quỵ khi đang cử hành Thánh lễ lúc 11 giờ sáng Chúa Nhật tại Đền Thánh Giáo xứ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam và qua đời trên đường tới bệnh viện.

Xin hợp ý cầu nguyện cho linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Thăng sớm được hưởng nhan Thánh Chúa.


 

Đại Hội Suy Tôn Lòng Chúa Thương Xót chủ đề ‘Được Gọi Làm Sứ Giả Xót Thương’

Ba’o Nguoi-Viet

April 15, 2026

Văn Lan/Người Việt

LONG BEACH, California (NV) – Đại Hội Suy Tôn Lòng Chúa Thương Xót lần thứ 26 với chủ đề “Được Gọi Làm Sứ Giả Xót Thương” do Phụ Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Hải Ngoại và Cơ Sở Truyền Thông Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp tổ chức tại Đền Lòng Chúa Thương Xót, Long Beach, California, hôm Chủ Nhật, 12 Tháng Tư.

Quang cảnh Đại Hội Suy Tôn Lòng Chúa Thương Xót tổ chức tại Đền Lòng Chúa Thương Xót, Long Beach. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Linh Mục Nguyễn Tất Hải, trưởng ban tổ chức, cho hay: “Chủ đề của đại hội nhằm vinh danh những sứ giả xót thương mà Giáo Hội Hoàn Vũ, Giáo Hội Việt Nam, và Dòng Chúa Cứu Thế Toàn Cầu đặc biệt nhớ đến trong năm 2026 này. Đó là Thánh Francis Assisi, nhân kỷ niệm 800 năm ngày thánh nhân qua đời (1226-2026), Thánh Gerard Majella, tu sĩ Dòng Chúa Cứu Thế, nhân kỷ niệm 300 năm sinh nhật của thánh nhân (1726-2026), và Đấng Đáng Kính Francis Trương Bửu Diệp, sẽ được tuyên chân phước tử đạo vào Thứ Năm, 2 Tháng Bảy, tại Trung Tâm Hành Hương Tắc Sậy ở tỉnh Cà Mau, Việt Nam.”

Giám Mục Albert Matta Bahhuth (thứ hai từ trái) dâng Thánh Lễ tại Đại Hội Suy Tôn Lòng Chúa Thương Xót. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Phần giảng thuyết trong đại hội do Linh Mục Nguyễn Phi Long (giám phụ Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Hải Ngoại), với đề tài “Đức Maria: Mẹ Lòng Xót Thương.” Linh Mục Nguyễn Bá Quốc Linh (Dòng Chúa Cứu Thế Tỉnh Baltimore) với đề tài “Trở Nên Sứ Giả Lòng Thương Xót: Học Từ Trái Tim Thánh Phanxicô” và “Thương Xót Khi Bị Tổn Thương: Thánh Gerard và Sức Mạnh của Tha Thứ.” Linh Mục Ngô Thái Phong (Giáo Phận Thái Bình, Việt Nam) với hai chủ đề “Sứ Giả Lòng Thương Xót: Cha Francis Trương Bửu Diệp” và “Hội Thánh & Sứ Vụ Chứng Nhân Lòng Thương Xót.”

Tiếp đến là giải đáp thắc mắc, dưới sự điều hợp của các linh mục Nguyễn Tất Hải, Nguyễn Bá Quốc Linh, và Ngô Thái Phong.

Sau đó là đọc Kinh Năm Thánh Francis Assisi, Năm Thánh Gerard Majella, và Kinh Cầu với Linh Mục Francis Trương Bửu Diệp.

Thánh Lễ Đại Trào do Giám Mục Albert Matta Bahhuth, giám mục phụ tá Tổng Giáo Phận Los Angeles, chủ tế.

Giáo dân xếp hàng hôn Thánh Tích. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Trong bài giảng, giám mục nói: “‘Bình an cho các con’ là lời đầu tiên mà Đức Kitô Phục Sinh nói với các môn đệ của ngài. Anh chị em có nghĩ rằng họ đã mong đợi điều đó không? Anh chị em có nghĩ rằng đây sẽ là lời đầu tiên mà Chúa Giêsu nói với những người đã phản bội, chối bỏ và bỏ rơi ngài không? Đây chính là Lòng Thương Xót của Thiên Chúa mà chúng ta mừng kính hôm nay.”

“Tất cả đều xoay quanh tình yêu của Thiên Chúa Cha, đấng mà Chúa Giêsu, đấng vô tội, đã mặc khải cho chúng ta bằng cách chấp nhận cái chết trên thập giá, để anh chị em và tôi, những kẻ có tội, có thể được sự sống đời đời,” vị giám mục nói tiếp.

Giám mục thêm: “Càng chống cự hay nghi ngờ việc đón nhận lòng thương xót của Thiên Chúa, chúng ta càng khó tha thứ cho người khác. Chúng ta cần là một thành phần của cộng đoàn để có thể thực hành tha thứ lẫn nhau. Thiên Chúa là tình yêu, và khi anh chị em thấy người ta hành động trong tình yêu, anh chị em đã nhìn thấy dung nhan của Thiên Chúa.”

Linh Mục Nguyễn Phi Long (bìa phải) cùng các linh mục Dòng Chúa Cứu Thế khai mạc Đại Hội Suy Tôn Lòng Chúa Thương Xót lần thứ 26. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Vị giám mục phụ tá của tổng giáo phận lớn nhất California cũng nói thế giới ngày nay cần nhiều lòng thương xót hơn, nhiều tha thứ và tình yêu hơn,

“Chúng ta vẫn chưa học được từ những kinh nghiệm của con người qua nhiều năm tháng rằng, bạo lực chỉ đưa đến bạo lực nhiều hơn. Tiền bạc và quyền lực có thể giải quyết một vấn đề nhưng lại tạo ra một vấn đề khác,” Giám Mục Albert Matta Bahhuth nói.

Linh Mục Hoàng Thành Đức (Dòng Chúa Cứu Thế) cho hay: “Với niềm tin Công Giáo, đây là lời mời gọi cho tất cả mọi người, cho những ai mang trong mình danh xưng là Kitô hữu, đều được mời gọi là sứ giả để rao truyền Lòng Chúa Thương Xót.”

“Khi Chúa chịu chết, cứu chúng ta để chứng minh bằng hành động của mình, ngài cũng muốn chúng ta tỏ lòng thương xót đó trong đời sống hàng ngày, tỏ lòng yêu thương với mọi người chung quanh, với gia đình của mình, đó là cách cụ thể nhất. Hãy cùng ngài đi vào cuộc sống để Lòng Thương Xót Chúa được lan tỏa những điều tốt lành cho tha nhân trong đời sống hàng ngày,” linh mục nói.

Ca Đoàn Tổng Hợp hát tại Đại Hội Suy Tôn Lòng Chúa Thương Xót. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Ông tiếp: “Với các bạn trẻ được mời gọi cách thực tế bằng cách mỗi ngày tập sống quảng đại với tha nhân, kiên nhẫn với mọi người, những gì có thể làm được cho gia đình, cha mẹ anh chị em, yêu thương nhường nhịn, đem lại niềm vui cho mọi người, chính đó là lan tỏa Lòng Chúa Thương Xót.”

Cuối lễ là cầu nguyện chữa lành và hôn kính các Thánh Tích Gerard, Thánh Nữ Faustina, và Thánh Giáo Hoàng John Paul II.

Cô Thủy Phạm, giáo dân giáo xứ Đức Mẹ La Vang Las Vegas, Nevada, đi cùng phái đoàn rất đông về tham dự đại hội, cho biết đa số thành viên trong đoàn là các vị cao niên.

“Em muốn tiếp tục việc này để các cô bác có niềm vui một năm chỉ có một lần về dự Đại Hội Lòng Chúa Thương Xót. Đó là niềm vui tuổi già, không có con cháu và xe đi lay,” cô nói.

Ông Mark Nguyễn, phó thị trưởng Westminster, cho hay ông đến với đại hội để cầu nguyện cho hòa bình thế giới, cho mọi người được bình an, nhất là khi thế giới đang chiến tranh, cũng như cầu cho mọi người thương yêu nhau, giúp cho Little Saigon được phát triển, ngày càng thịnh vượng.”

Phái đoàn từ Las Vegas đến từ sớm để tham dự đại hội. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Bà Nguyễn Thị Là, thuộc Cộng Đoàn Thánh Phêrô Torrance, có cùng ý tưởng với ông Mark Nguyễn.

Bà cho biết năm nào bà cũng tham gia ban trật tự phục vụ người hành hương về đại hội, “cầu xin Chúa ban cho hòa bình thế giới, nhất là năm nay nhiều cuộc chiến đang xảy ra, và cầu cho tất cả bà con được bình an.”

Điều khiển chương trình đại hội là hai MC Diệu Quyên và Vũ Trọng Khảo.

Phần văn nghệ có các ca sĩ Đình Bảo, Minh Khoa, Kim Thúy, Thúy An, Huy Tuấn, Billy Thông, và ca trưởng Quốc Vinh cùng các ca đoàn Saint Michael, Mereyband (Nhạc Đoàn Thương Xót), ca đoàn Cecilia-Burbank, và Vũ Đoàn Faustina. [đ.d.]


 

CÁI CHẾT ĐỘT NGỘT

Kim Ha

CN 8703: CÁI CHẾT ĐỘT NGỘT (1)

Sáng hôm nay, có hai người bạn báo tin cho tôi về cái chết của chị Maria Thoa. Tôi giật mình vì không ngờ chị Thoa đã qua đời. Tôi bèn lên mạng email báo tin cho mọi người trong Huynh Đoàn.

Thật sự không ai có thể ngờ được là chị Thoa ra đi nhanh chóng như thế. Tôi xin tổng hợp nguồn tin do 3 người kể lại:

Tối Thứ Năm 9/4 vừa qua, chị Thoa đi đến nhà thờ nghe cha Hy giảng phòng. Vì bãi đậu xe có quá nhiều xe nên cô bạn phải lái xe đi đậu xe xa hơn ngày thường. Sau đó, chị Thoa kể với một người bạn trong Huynh Đoàn vào ngày Thứ Sáu là vì chị phải đi bộ xa nên rất mệt. Thế rồi chị bịnh cả 3 ngày sau đó.

Tin cuối cùng là chị chết khoảng 11:30 g tối ngày Chúa Nhật Kính Lòng Chúa Thương Xót, ngày 12/4/2026. Văn phòng Pháp Y khám nghiệm tử thi của chị và theo dõi điện thoại cầm tay của chị. Họ khám phá ra rằng lúc 11:30 giờ khuya 12/4/2026 thì chị còn nghe một đài radio Công Giáo online.

Có thể chị đã chết vào lúc 11:30g đêm 12 tháng 4 năm 2026 vì bị máu nhồi cơ tim. Dù sao cũng chưa có tin tức chính xác.

Chị Thoa là người quảng đại trong việc tông đồ và bác ái. Chị cũng ở trong hội đoàn Legio Maria nên ai ai cũng thương mến chị. Chị luôn xướng kinh trong Zoom của Huynh Đoàn Đa Minh. Tính tình chị hiền hoà. Chị ngoan đạo và sốt sắng cầu nguyện.

Điều đặc biệt và hạnh phúc nhất là chị chết vào đúng ngày Đại Lễ Kính Lòng Chúa Thương Xót, sau khi chị được nhận lãnh Ơn Toàn Xá của Chúa Lòng Thương Xót ban cho.

“Lạy Chúa, con như người thợ dệt, đang mải dệt đời mình,

bỗng nhiên bị tay Chúa cắt đứt ngay hàng chỉ.” (Is 38, 12)

Giờ đây chắc chị đã gặp Chúa và Thánh Gia trên Thiên Đàng. Chị đã gặp lại chồng, cha mẹ và anh chị em trong gia đình.

Tôi nghĩ chị được ơn chết lành và chết nhanh chóng mà không phải nằm trên giường trong nhiều năm tháng.

Chị hạnh phúc vì được chết trong mùa Phục Sinh, trong ngày Đại Lễ Lòng Chúa Thương Xót.

Chị Thoa ơi, xin chị nghỉ yên bên Chúa! Xin chị cầu bầu cho gia đình của chúng em nhé! RIP.

Xin cả nhà đọc cảm nghiệm của chị mà tôi đã viết vào ngày 30/11/2021, cách đây 4 năm rưỡi. Đó là cảm nghiệm 5050 dưới đây:

Kim Hà,

13/4/2026

Hình: Kim Hà thăm chị Thoa Nguyễn trong bịnh viện


 

 KHI BẠN CHẾT ĐI – T/g : Thi Thien

Chi NguyenNhững Câu Chuyện Thú Vị

T/g : Thi Thien

Đừng lo lắng về thân thể của bạn… người thân của bạn sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết tùy theo khả năng của họ. Họ sẽ cởi quần áo của bạn, tắm rửa, mặc quần áo cho bạn, đưa bạn ra khỏi nhà và đưa bạn đến địa chỉ mới.

Nhiều người sẽ đến dự đám tang của bạn để “nói lời tạm biệt”. Một số sẽ hủy bỏ các cam kết và thậm chí bỏ lỡ công việc để đến dự đám tang của bạn.

Đồ đạc của bạn, ngay cả những thứ bạn không muốn cho mượn, sẽ bị bán, cho đi hoặc đốt cháy.

Chìa khóa, dụng cụ, sách, giày, quần áo của bạn… Và hãy yên tâm rằng thế giới sẽ không dừng lại vì bạn. Nền kinh tế sẽ tiếp tục.

Trong công việc của bạn, bạn sẽ bị thay thế. Người có năng lực tương đương hoặc tốt hơn sẽ thay thế vị trí của bạn.

Tài sản của bạn sẽ thuộc về những người thừa kế của bạn…. Và đừng nghi ngờ rằng bạn sẽ tiếp tục bị trích dẫn, phán xét, chất vấn và chỉ trích vì những điều nhỏ nhặt và lớn lao mà bạn đã làm trong cuộc sống.

Những người chỉ biết đến bạn qua vẻ bề ngoài sẽ nói; Đàn ông hay đàn bà tội nghiệp!

Những người bạn chân thành của bạn sẽ khóc trong vài giờ hoặc vài ngày, nhưng sau đó họ sẽ trở lại cuộc sống vui vẻ và cười đùa bình thường.

Những con vật của bạn sẽ được cho đi và sẽ mất thời gian nhưng chúng sẽ quen với người chủ mới.

Những bức ảnh của bạn sẽ được treo trên tường hoặc lưu lại trên một món đồ nội thất trong một thời gian, nhưng sau đó có thể chúng sẽ được cất giữ ở đáy ngăn kéo. Và chúng ta sẽ chỉ sống trong ký ức của những người yêu thương chúng ta.

Người khác sẽ ngồi trên ghế của bạn và ăn tại bàn của bạn.

Nỗi đau sâu sắc trong ngôi nhà của bạn sẽ kéo dài một tuần, hai tuần, một tháng, hai tháng, một năm, hai năm… Rồi bạn sẽ được thêm vào những kỷ niệm và rồi, câu chuyện của bạn kết thúc.

Nó kết thúc ở giữa con người, nó kết thúc ở đây, nó kết thúc ở thế giới này.

Nhưng hãy bắt đầu câu chuyện của bạn trong thực tế mới… trong cuộc sống sau khi chết.

Cuộc sống của bạn, nơi bạn không thể di chuyển với những thứ từ đây bởi vì khi bạn rời đi, chúng đã mất đi giá trị mà chúng có.

Thân hình

Sắc đẹp

Vẻ bề ngoài

Họ

An ủi

Tín dụng

Tình trạng

Chức vụ

Tài khoản ngân hàng

Trang chủ

Xe hơi

Nghề nghiệp

Tiêu đề

Bằng cấp

Huy chương

Cúp

Bạn

Địa điểm

Vợ chồng

Gia đình…

Trong cuộc sống mới, bạn sẽ chỉ cần tinh thần của mình. Và giá trị bạn tích lũy được ở đây sẽ là tài sản duy nhất bạn có ở đó.

Vận may đó là thứ duy nhất bạn mang theo bên mình và nó được tích lũy trong suốt thời gian bạn ở đây. Khi bạn sống một cuộc sống yêu thương người khác và hòa bình với hàng xóm, bạn đang tích lũy vận may tinh thần của mình.

Đó là lý do tại sao bạn nên cố gắng sống trọn vẹn và hạnh phúc khi còn ở đây vì :

“TỪ ĐÂY… BẠN SẼ KHÔNG LẤY NHỮNG GÌ BẠN CÓ MÀ CHỈ LẤY NHỮNG GÌ BẠN ĐÃ CHO “…

———-

Ảnh ST.


 

Thế giới của Margaret Mitchell bỗng thu nhỏ lại chỉ còn bằng một chiếc ghế.

My Lan Pham

Bà bị mắc kẹt trong phòng khách của mình, chỉ còn lại nỗi đau và những cuốn sách và rồi bà đã viết tên mình vào lịch sử.

Năm 1926, thế giới của Margaret Mitchell bỗng thu nhỏ lại chỉ còn bằng một chiếc ghế.

Bà vốn luôn là người không thể ngồi yên ,một nữ nhà báo lao đi trên những con phố Atlanta, săn tin, chạy deadline, sống với nguồn năng lượng mãnh liệt như thể đó là bản chất của mình.

Margaret Mitchell House (2026) 

 

Rồi chấn thương mắt cá chân xảy đến.

Nặng nề.

Kiệt quệ.

Là kiểu cơn đau khiến thời gian trôi theo một cách hoàn toàn khác.

Bỗng chốc, cả vũ trụ của bà co lại.

Sách trở thành lối thoát duy nhất.

Chồng bà, John Marsh, liên tục đến thư viện Atlanta, mang về những chồng sách cao ngất:

  • tiểu thuyết
  • lịch sử
  • tiểu sử
  • bất cứ thứ gì có thể giúp bà thoát khỏi sự bồn chồn

Bà đọc chúng như hít thở oxy, hết cuốn này đến cuốn khác, như thể việc đọc có thể giúp chạy trốn khỏi sự nhàm chán đang dần nuốt chửng mình.

Nhưng rồi ngay cả John cũng bắt đầu để ý.

Một buổi chiều, nửa đùa nửa thật, ông nhìn núi sách đã đọc xong và nói:

“Lạy Chúa, Peggy, em không thể tự viết một cuốn sách thay vì đọc hàng nghìn cuốn như thế sao?”

Đó chỉ là một câu nói buột miệng.

Một lời bông đùa.

Nhưng nó rơi xuống như một hạt giống gặp đúng mảnh đất màu mỡ.

Margaret hay “Peggy” với những người yêu quý bà lớn lên giữa những câu chuyện.

Khi còn nhỏ, bà thường nghe người thân kể về Nội chiến Hoa Kỳ và thời kỳ Tái thiết như thể mọi chuyện chỉ mới xảy ra hôm qua.

Chiến tranh đã kết thúc hàng chục năm trước khi bà ra đời, nhưng dư âm của nó vẫn sống trong mỗi buổi sum họp gia đình, trong những đồn điền hoang tàn, trong từng vết sẹo hằn sâu vào bản sắc miền Nam nước Mỹ.

Giờ đây, bị giam trong căn phòng chỉ còn thời gian và trí tưởng tượng, bà bắt đầu viết.

Bà kéo chiếc máy đánh chữ ra và bắt đầu tạo nên từng cảnh.

Không theo thứ tự thời gian.

Không theo bất kỳ dàn ý gọn gàng nào.

Chỉ là những đợt cảm hứng tuôn trào dữ dội.

Bà viết về một cô gái miền Nam cứng đầu, người từ chối để chiến tranh và nghèo đói hủy diệt mình.

Bà viết về:

  • sự sinh tồn
  • lòng bướng bỉnh
  • tình yêu không thể
  • mất mát đau đớn
  • sự biến đổi dữ dội của cả một thế giới bị lật nhào

Từ những trang viết ấy, Scarlett O’Hara dần hiện ra sống động, phức tạp và không thể quên.

Những dinh thự đồn điền được dựng lên rồi bốc cháy.

Những đạo quân hành quân.

Những gia đình tan vỡ rồi lại tự tái sinh từ tro tàn.

Nhưng Margaret không nói với ai.

Suốt nhiều năm, bà viết trong bí mật, giấu những trang bản thảo vào phong bì và ngăn kéo mỗi khi có khách gõ cửa.

Bản thảo trở thành nỗi ám ảnh riêng tư của bà thứ bà âm thầm nuôi dưỡng giữa những cơn tự nghi ngờ và quyết tâm.

Trong gần 10 năm, gần như không ai biết nó tồn tại.

Cuối cùng, vào năm 1936, bà cho một nhà xuất bản đọc bản thảo ấy.

Khi Gone with the Wind ra mắt, nó bùng nổ.

Độc giả không thể rời mắt.

Câu chuyện sử thi, nhân vật không thể quên, quy mô bao trùm cả một thời đại tất cả khiến nó trở thành một hiện tượng văn hóa tức thì.

Cuốn sách bán hàng triệu bản.

Năm 1937, nó giành giải Pulitzer.

Ba năm sau, bộ phim cùng tên Gone with the Wind ra mắt, đưa câu chuyện đi xa hơn nữa.

Qua nhiều thế hệ, đây vẫn là một trong những bộ phim biểu tượng nhất từng được tạo ra.

Điều bắt đầu từ một câu đùa của người chồng trong lúc bà đang hồi phục sau đau đớn, cuối cùng lại trở thành một trong những tiểu thuyết được đọc nhiều nhất thế kỷ 20.

Nhưng nguồn gốc của nó lại rất con người, rất đẹp:

một người phụ nữ trong đau đớn, cảm thấy mắc kẹt và mất phương hướng, đã bám lấy trí tưởng tượng như một chiếc phao cứu sinh.

Bà không hề biết, khi gõ những trang đầu tiên, rằng câu chuyện ấy sẽ đi qua nhiều thế hệ và nhiều châu lục.

Bà chỉ biết mình có một tiếng nói, những ký ức về các câu chuyện cũ, và khoảng thời gian trống cần được lấp đầy.

Bà đã nghiêm túc với câu đùa của chồng.

Bà biến sự giam cầm thành sáng tạo.

Biến giới hạn thành di sản.

Đôi khi những hành trình phi thường nhất lại bắt đầu từ những khoảnh khắc nhỏ bé và yên lặng nhất:

một chấn thương, một chiếc máy đánh chữ, và một người nhìn thấy trong bạn nhiều hơn chính bạn nhìn thấy ở mình.

Margaret Mitchell đã dành cả thập kỷ để viết về một người phụ nữ không bao giờ đầu hàng dù mọi thứ tuyệt vọng đến đâu.

Thật ra, bà đang viết về chính mình.

Và thế giới đã đọc bà từ đó cho đến tận hôm nay.

Câu mình thích nhất:

Bà biến giới hạn thành di sản.

Đây đúng là một bài học rất đẹp về việc biến đau đớn thành sáng tạo.

Theo Remember The Past

My Lan Phạm


 

Kỷ niệm 14 năm ngày Website “Kẻ Đi Tìm” ra đời

Ngày 07 tháng 04 năm 2026, Website “Kẻ Đi Tìm” đã ra đời được 14 năm, một thời gian khá dài.

Tôi đã hết sức cố gắng duy trì Website này vì:

1)      Tôi thấy rất có ích cho nhiều người đang tìm hiểu về đạo Chúa, có nhiều bài vỡ, tài liệu để học hỏi thêm về đạo Chúa.

2)       Những ai muốn biết về tình hình trong nước, về cộng sản Việt Nam cũng có nhiều bài vỡ hữu ích để xem và suy tư

3)      Những ai chán nản, buồn rầu về cuộc sống, cũng có thể tìm thấy sự an ủi trong các bài viết của Website này.

4)      Riêng Ban Biên Tập của chúng tôi rất vui mừng và hạnh phúc vì lúc về hưu, chúng tôi có việc để làm và thấy đời sống có ý nghĩa, không vô ích, mà còn có thể đóng góp, đem “món ăn” tinh thần cho độc giả, cho bà con và cho các con cháu.

Ngày 07 tháng 04 năm 2026

  Ban Biên Tập

Website “Kẻ Đi Tìm”

Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh gia nhập Ðạo Công Giáo

Tony Nguyễn

 Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh gia nhập Ðạo Công Giáo

California (VietCatholic News 21-10-2016)

– Hôm 19 tháng 10 năm 2016, Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh đã được Ðức Giám Mục Mai thanh Lương làm phép Thánh Tẩy gia nhập Ðạo Công Giáo tại nhà thờ Saint Bonaventure Church ở Huntington Beach, California. Ông cũng đã được lãnh nhận bí tích Thêm Sức và Thánh Thể cùng ngày. Hiện diện trong dịp trọng đại này có gia đình thân quyến và các bạn hữu lâu năm của ông đến từ xa, và Bác sĩ Nguyễn Ngọc Kỳ là người đỡ đầu trong nghi thức Thánh Tẩy. Trong thánh lễ đồng tế có Cha Mai Khải Hoàn, Cha Cao Phương Kỷ, Cha Trần Ðức, phó tế Chu Bình.

Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh là nhà toán học, nhà khoa học không gian xuất sắc của Hoa Kỳ, nhà văn và nghệ sĩ. Ông cũng là cựu Ðại tá Tư lệnh Không Quân Việt Nam (1958-1962). Sau khi từ nhiệm quân vụ, ông sang Hoa Kỳ du học.

Ông sinh năm 1930 tại Yên Bái, sinh viên khoa học Hà Nội, động viên theo học Khóa 1 Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Ðức tháng 9 năm 1951; thi đậu vào Trường Võ Bị Không Quân Pháp ở Salon de Provence, 1952; và sau ba năm được huấn luyện ở Pháp và Bắc Phi, tốt nghiệp sĩ quan phi công với nhiều văn bằng đại học trước khi trở về nước phục vụ trong Quân Ðội Quốc Gia.

– Tiến sĩ Khoa học Hàng không và Không gian tại Ðại Học Colorado vào năm 1965;

– Tiến sĩ Quốc gia Toán học tại Ðại Học Paris VI vào năm 1972;

Ông được bầu vào Hàn Lâm Viện Quốc Gia về Hàng Không và Không Gian (Académie Nationale de l’ Air et de l’Espace) của Pháp, từ 1984; và Hàn Lâm Viện Không Gian Quốc Tế (International Academy of Astronautics) từ năm 1986.

Trong suốt hai mươi năm (1979- 1999) là phó chủ bút đặc trách môn Cơ Học Vũ Trụ (Astrodynamics) cho nguyệt san Acta Astronautica là tờ báo khoa học chính thức của Hàn Lâm Viện Không Gian Quốc Tế.

Năm 1986 là viện sĩ chính thức của Viện Hàn Lâm Không Gian Quốc Tế (International Academy of Astronautics).

Năm 1998, khi về hưu, được Hội đồng Quản trị (Board of Regents) tại Ðại học Michigan phong tặng chức Giáo sư danh dự vì công lao đóng góp cho khoa học và giáo dục.

Trong nhiều năm ông đã được tham gia thuyết trình thỉnh giảng tại rất nhiều đại học lớn cũng như hội nghị quốc tế khắp nơi trên thế giới bao gồm Mỹ, Canada, Anh, Pháp, Áo, Ðức, Ý, Hoà Lan, Thụy Sĩ, Na Uy, Thụy Ðiển, Hungary, Israel, Nhật, Trung Quốc, Ðài Loan và Úc.

Về văn học, ông Nguyễn Xuân Vinh lấy bút hiệu Toàn Phong và là tác giả Ðời Phi Công, một cuốn sách bán rất chạy và được giải thưởng văn chương toàn quốc năm 1961.

Ông cũng là tác giả cuốn Gương Danh Tướng do Nha Chiến Tranh Tâm Lý, Bộ Quốc Phòng, in năm 1957 và tập tùy bút Theo Ánh Tinh Cầu do nhà sách Ðại Nam xuất bản năm 1990.

Khi còn trong quân đội, Toàn Phong đã viết bốn cuốn Sách giáo khoa Toán học bằng tiếng Việt trong đó có hai cuốn do Bộ Quốc Gia Giáo Dục Việt Nam xuất bản.

Ông đã viết hàng trăm tiểu luận về toán, động học không gian (astrodynamics) và tối ưu hóa quỹ đạo (trajectory optimization). Các sách viết bao gồm:

– Hypersonic and Planetary Entry Flight Mechanics. 1980. Vinh, N. X.; Busemann, A.; Culp, R. D. University of Michigan Press.

– Optimal Trajectories in Atmospheric Flight 1981. Vinh N. X., Studies in Astronautics 2, Elsevier Scientific Publishing Company, Amsterdam.

– Flight Mechanics of High-Performance Aircraft. 1993. Nguyen X. Vinh. Cambridge Aerospace Series. ISBN 052134123X.

Ðồng Nhân & Kingston Bùi


 

 QUÁ ĐỔI VÔ TÌNH!- Tạp ghi Huy Phương

Xuyên Sơn

 QUÁ ĐỔI VÔ TÌNH!

Tuần rồi tôi có dịp đi thăm hai người, một người bạn đang nằm trong quan tài tại nhà quàn, và một bà cô đang nằm trong nhà dưỡng lão.

Người bạn không biết tôi là ai đã đành, vì người ấy đã chết, nhưng bà cô còn sống cũng không biết tôi là ai vì bà đã mất trí nhớ!

Người bạn này ngày hôm trước còn vui vẻ chuyện trò với bạn bè, nhưng sáng hôm sau, người nhà không thấy thức dậy, vào phòng thì thấy ông đã chết.

Bà cô, một đời giàu có lẫy lừng, giờ cũng trắng tay, vào chỗ nghỉ cuối cùng cũng đã hơn năm.

Cả hai người không ai thấy khổ, một người đã qua bên kia thế giới, chỉ còn lại xác thân rồi cũng tan rữa trong lòng đất hay thành tro bụi rải xuống lòng biển, người còn lại phần trí nhớ đã là một khoảng không gian mờ mịt, chỉ sống theo bản năng, hít thở hay biết đói, đau, đâu còn nhìn ra mặt người quen nữa.

Trong khoảng thời gian gần đây, tôi thấy bạn bè, hay người quen biết bỏ thế giới nay ra đi khá nhiều, và nhiều lúc ra đi quá đột ngột.

Những điều chúng ta thường nghĩ là không ngờ, nhưng lại xảy ra, nhiều lúc có cái cảm giác là chuyện phi lý, nhưng thật ra là chuyện rất thường vẫn xảy ra trong cuộc đời thường.

Mấy tuần trước, trong bữa ăn sáng với một người bạn cùng đơn vị cũ, bỗng dưng tôi chợt nhớ đến một anh bạn làm chung phòng, hơn 15 năm nay, sau khi bị stroke, chỉ quanh quẩn trong nhà. Tôi đề nghị với bạn, ăn sáng xong sẽ ghé qua thăm, kẻo lâu ngày quá không gặp bạn cũ.

Bạn tôi chần chừ:

– “Hay để bữa khác đi anh. Hôm nay tôi phải chạy về nhà có chút việc.”

Tuần sau, điện thoại reo, tôi mở máy, bạn tôi cho biết:

– “Sơn chết rồi anh!”

Tôi la lên: 

-“Đã nói mà, phải chi hôm nọ đi thăm thì đâu phải hối hận như bây giờ!”

Bạn tôi còn vớt vát: 

-“Hôm đó đi thăm thì Sơn cũng đã vào bệnh viện rồi! Bây giờ thì đã quá trễ, tang lễ mới cử hành cách đây ba hôm. Theo sở nguyện của người chết, gia đình không đăng cáo phó!”

Bạn tôi biết tin vì vừa đọc được tên Sơn trên trang phân ưu.

Tôi bắt đầu nổi cáu: 

-“Thì ít ra vào bệnh viện, cũng gặp nó một lần trước khi nó chết!”

Tôi đăng một mẫu chia buồn ngắn ngủi trên một tờ nhật báo, mở đầu bằng câu: “Quá đỗi vô tình, được tin trễ….”

Nhưng người chết đâu có xem được trang báo và biết cho nỗi hối tiếc của chúng tôi.

Nói ra thì buồn trong khi nhiều người đang vui! Mới nghe tin trễ, vợ một người bạn qua đời đã hai tháng nay, bà trối trăng, ngoài gia đình, đừng tin cho ai biết.

Gọi một số bạn đi thăm thì lại nghe tin một người bạn tháng trước mới đưa vợ vào phòng cấp cứu, và nay đang ở trong nursing home.

Thật cũng quá vô tình, trách cuộc sống bận rộn, hay trách mình ít khi nghĩ đến người khác, số phận thiệt thòi, bất hạnh hơn mình.

Nghĩ đến việc gì, nên làm ngay, thời gian không đợi mình, và người bạn tôi cũng không còn thời gian để nằm chờ. Đã có thời gian nằm bệnh viện, rồi nơi phục hồi, tôi biết nỗi cô đơn của người bệnh là to lớn như thế nào.

Tôi được xem một cuốn phim Mỹ, trong đó một vị linh mục khuyên một người trai trẻ, nếu có cơ hội nên đi viếng thăm tang lễ của người quá cố, người bệnh trong nhà thương, người kém may mắn trong nhà tù.

Đó là những việc lành.

Và với tôi, xin thêm, những người già, kẻo không còn kịp nữa!

Hôm qua tôi vừa được điện thoại của một người bạn đã về hưu, nghĩa là cũng đã đến tuổi già, ở miền Đông nước Mỹ. Anh cho biết anh đang có một chương trình đi vòng quanh nước Mỹ và cả Canada để thăm những người bạn thân, bệnh tật và già yếu.

Anh cho biết thêm, chỉ trong vòng nửa tháng, anh đã mất đi ba người bạn, lớn cũng như nhỏ tuổi, bệnh tật hay không, nên bây giờ có thời giờ nên thăm viếng, gặp gỡ nhau, kẻo“một mai bóng xế trăng lu, con ve kêu mùa hạ, biết mấy thu mới gặp chàng!”

Tôi biết ở Mỹ này, nhiều người vì sinh kế phải đi làm ở tiểu bang xa, không có thời gian trở về thăm cha mẹ.

Vào những dịp Lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán, cha mẹ vẫn ngóng đợi con về.

Con thì có bao nhiêu công việc bận rộn ở sở, cuối tuần phải cắt cỏ, dọn dẹp nhà xe, đưa con đi học đàn, học võ, mùa hè phải đi “vacation,” vắng nhà không có ai săn sóc con chó, con mèo hay bầy cá Koi trong hồ, ai cho ăn.

Đến khi nghe cha mẹ mất mới hối hả, mua vé máy bay về phục tang và khóc lóc.

Để làm chi nữa!

Chuyện kể, một cụ già, góa vợ, sống cô đơn, buồn rầu sau khi nghe điện thoại của con gái và các cháu nói rằng sẽ không trở về thăm cha vào dịp Giáng Sinh năm nay.

Người con khác cũng hứa hẹn sẽ cố gắng để về thăm cha vào năm tới,

thế nhưng đã ba mùa Giáng Sinh trôi qua, người cha vẫn cô đơn mòn mỏi ngóng đợi những đứa con về.

Những người con sau đó đột ngột được thân nhân báo tin cha qua đời, lúc này, họ mới bàng hoàng nhận ra mình có một người cha trên đời nay, và hôm nay cha đã không còn nữa.

Lòng tràn đầy hối hận và đau đớn, mắt rướm lệ, những đứa con vội vàng trở về nhà để tham dự tang lễ.

Bước vào nhà, họ ngạc nhiên khi thấy một bàn tiệc đã sắp sẵn. Người cha già bất ngờ bước ra, và câu nói đầu tiên của ông là: 

“Xin thứ lỗi cho cha. Cha chẳng còn cách nào khác để gọi các con trở về thăm cha.”

Bày ra bông hồng trắng, bông hồng đỏ mà chi?

Nhiều lúc chúng ta quên chúng ta còn cha mẹ ở ngay trong nhà, trong thành phố, trong một tiểu bang xa, hay cả trong một nhà dưỡng lão.

Xin hãy thăm viếng, trang trải tấm lòng, lo lắng, đừng để một mai kia rềnh rang nghi lễ “làm văn tế ruồi!”

Tạp ghi Huy Phương

Nguồn: https://www.nguoi-viet.com


 

 Cộng đồng quyên góp gần $1 triệu cho cụ ông giao hàng 78 tuổi

Nguoi-Viet

Một câu chuyện cổ tích giữa đời thường vừa xảy ra tại Nashville. Cụ Richard Pulley, một tài xế DoorDash 78 tuổi, vừa được trao tấm séc trị giá gần $1 triệu nhờ vào sự đóng góp của hàng ngàn người lạ mặt trên khắp thế giới sau khi đoạn video về cụ gây bão mạng xã hội.

Mọi chuyện bắt đầu khi cô Brittany Smith chia sẻ đoạn video từ camera chuông cửa nhà mình. Trong clip, người ta thấy cụ Pulley bước đi chậm chạp, khó nhọc leo từng bậc thang một để giao một túi nhỏ Starbucks.

Ít ai biết rằng, cụ Pulley phải quay lại làm việc sau 15 năm nghỉ hưu vì vợ cụ, bà Brenda, mất việc và họ không còn khả năng chi trả cho các loại thuốc men đắt đỏ.

Đoạn video sau khi đăng tải thu hút hàng triệu lượt xem và dẫn đến một chiến dịch gây quỹ trên GoFundMe. Kết quả thật kinh ngạc khi cụ Pulley nhận được số tiền tổng cộng $965,800.

Đại diện DoorDash cho biết công ty cũng đóng góp một khoản tài chính riêng sau khi chứng kiến sự tận tụy của cụ Richard. Với số tiền khổng lồ này, cụ Pulley và vợ dự định sẽ mua một căn nhà mới tiện nghi hơn và tận hưởng những năm tháng nghỉ hưu một cách thoải mái mà không còn phải lo lắng về hóa đơn thuốc men hay những bậc thang cao vút mỗi đêm đi giao hàng.


 

 Anh ra đi trong giấc ngủ… Anh mới 53 tuổi.

Trầm Mặc Huơng Lai

 Anh ra đi trong giấc ngủ, vào một buổi sáng Giáng Sinh lặng lẽ năm 2016.

Anh mới 53 tuổi.

Và dẫu sau hơi thở cuối cùng, George Michael vẫn tiếp tục gieo sự sống.

Chỉ sau khi anh mất, thế giới mới biết điều anh luôn cố giấu:

anh đã âm thầm trao tặng hàng triệu bảng cho trẻ mồ côi, người vô gia cư, bệnh nhân và những gia đình bị lãng quên.

Anh làm tất cả trong im lặng.

Không đèn sân khấu. Không máy quay. Không tràng pháo tay.

Có một người tham gia chương trình truyền hình từng tâm sự ước mơ làm mẹ —

nhưng chi phí thụ tinh trong ống nghiệm khiến ước mơ ấy bất khả thi.

Sáng hôm sau, cô thấy 15.000 bảng được chuyển vào tài khoản.

George đã gửi. Và đúng “chất” của anh: không để lại tên.

Anh làm việc ở các mái ấm như một tình nguyện viên bình thường.

Mỗi dịp Phục Sinh, anh tặng 100.000 bảng cho các tổ chức vì trẻ em.

Một tối, thấy một người phụ nữ khóc trong quán bar vì ngập trong nợ nần,

anh viết tấm séc 25.000 bảng, đưa cho cô phục vụ và chỉ nói:

“Đợi cô ấy đi rồi hãy đưa.”

Anh đã trả tiền học cho người ta. Cứu mạng người. Trao đôi cánh cho những giấc mơ.

Tài trợ cho các trung tâm hỗ trợ người nhiễm HIV.

Và tổ chức một buổi diễn miễn phí dành cho các y tá từng chăm sóc mẹ anh —

một lời cảm ơn còn lay động hơn bất kỳ bài hát nào.

George Michael không đi tìm hào quang.

Anh đi tìm tình người.

Vì thế, ngay cả khi anh đã rời xa, lòng tốt của anh vẫn đang thở trong từng cuộc đời anh chạm đến.

St

 


 

Chăm một người bệnh nằm liệt giường 30 ngày …

 Chỉ cần chăm một người bệnh nằm liệt giường 30 ngày thôi, bạn sẽ hiểu một sự thật rất ít người dám nói ra.

Không phải ai chăm người bệnh cũng luôn dịu dàng.

Không phải ai chăm cha mẹ già lúc nào cũng đủ kiên nhẫn.

 Vì có những ngày

Bạn mệt đến mức chỉ muốn trốn đi một lúc. 

Ban ngày:

 đút từng thìa cháo

lau người

thay tã

đỡ dậy

xoa lưng

cho uống thuốc.

dọn dẹp nôn ói

Và suy nghĩ lo toan về cơm áo gạo tiền và chăm sóc người bệnh cùng đàn con thơ??

 Ban đêm: 

Mới chợp mắt được một chút lại nghe tiếng gọi:

“Con ơi…” “Em ơi”, “Bà nó ơi”, “Anh ơi”, “Bố mẹ ơi”, “Chị ơi”…

 Có khi chỉ là:

“Cho mẹ uống nước”..

“Bố đau quá”…

 “Tôi đái ra giường rồi, thay bỉm khác bà nó ơi”…

 Những việc đó không hề lớn lao.

Nhưng khi lặp lại 30 ngày… 60 ngày… 1 năm… thậm chí cả đời..

Nó trở thành một thứ áp lực vô hình.

Không ai nhìn thấy.

Nhưng người chăm thì kiệt sức từng chút một. 

Có những đêm người chăm ngồi bên giường bệnh.

Không khóc.

Chỉ thở dài, tiếng thở đầy chất chứa của tiếng lòng.

Vì họ biết:

Ngày mai vẫn sẽ lặp lại y hệt ngày hôm nay.

 Lúc đó bạn mới hiểu:

Tình yêu thương không phải lúc nào cũng là cảm xúc đẹp.

Đôi khi nó là sự chịu đựng âm thầm.

Người bệnh đau một.

Người chăm mòn mười.

Không phải vì họ không thương.

 Mà vì:

cơ thể họ mệt

tinh thần họ kiệt

tiền bạc cạn dần.

 Rồi sẽ có một ngày…

 Bạn chợt nghĩ một câu mà chính mình cũng thấy tội lỗi:

“Giá như người thân mình… đỡ khổ hơn một chút thì mình cũng đâu khổ thế này”. Hoặc tệ hơn là:

“Mong cho người nằm đó, đi sớm, đi nhanh về thế giới bên kia cho đỡ khổ thân họ và cũng đỡ khổ cho người chăm sóc”.

 Không phải vì bạn vô tình, không phải vì bạn vô cảm, không phải vì bạn không có lòng yêu thương.

Mà vì bạn đã thấy rõ cảnh:

“Sống lay lắt đôi khi còn đau hơn cả cái chết”.

 Những người từng chăm người bệnh liệt lâu ngày đều hiểu một điều:

Điều đáng sợ nhất của tuổi già hay lúc bệnh tật không phải là chết.

Mà là nằm đó… và trở thành gánh nặng.

 Vì vậy khi còn khỏe:

Hãy chăm sóc cơ thể mình, yêu thương bản thân không phải là ích kỷ. Ích kỷ là khi cướp giật chiếm đoạt của người khác làm của mình. Còn chăm sóc bản thân cho thân khỏe mạnh là việc tốt và nên làm, đáng để làm.

 Đừng đợi đến khi:

đi lại khó khăn

ăn uống phụ thuộc

vệ sinh phải nhờ người khác.

 Không ai muốn con cái hay vợ chồng mình phải thức trắng đêm thậm chí nhiều đêm vì mình.

 Không ai muốn người mình thương phải kiệt sức vì mình, vay mượn nợ nần đầm đìa vì mình.

 ❤ Người từng chăm người bệnh liệt sẽ hiểu:

 Đôi khi thứ quý giá nhất không phải tiền bạc.

Mà là một cơ thể còn tự lo được cho mình.

 (Nguồn: Share trên mạng)

From: ctkd-k & NguyenNThu