Ai cho anh cái quyền đùa giỡn với mạng sống con người?

Báo Tiếng Dân

Thái Hạo

14-8-2023

Mười hai người đàn ông giận dữ (12 Angry Men) là tên một bộ phim nổi tiếng của Mỹ nói về một bồi thẩm đoàn (BTĐ) trong cuộc tranh luận của họ để quyết định số phận của một thanh niên 18 tuổi bị cáo buộc giết cha và đang đối mặt với án tử hình. Xin giải thích một chút: trong nền tư pháp của nhiều quốc gia văn minh, BTĐ là một nhóm thường dân gồm 12 người được tòa án triệu tập ngẫu nhiên để tham gia xét xử. Sau khi nghe các bên trình bày và tranh luận thì BTĐ sẽ vào một căn phòng riêng và tiến hành bỏ phiếu. Ý kiến của nhóm người này sẽ giữ vai trò quyết định tuyệt đối đối với việc tuyên bị cáo có tội hay không, bất chấp quan điểm của thẩm phán ra sao.

Trở lại với bộ phim. Không giống với hình dung về một vụ án đã “hai năm rõ mười”, bất ngờ thay, có 1 phiếu “vô tội”, đó là của Davis. Và thế là mâu thuẫn, tranh cãi, thậm chí xung đột nổ ra suốt bộ phim. 11 vị “có tội” chất vấn người còn lại rằng tại sao anh cho là hắn vô tội, câu trả lời là “Tôi không biết!”.

Sau đó Davis bắt đầu đưa ra những nghi ngờ của mình về vật chứng và nhân chứng. Nó làm cho những người còn lại bớt dần tự tin, và trở nên do dự. Tỉ số bắt đầu thay đổi, từ 1/11 thành 2/10, rồi 3/9, 4/8… cho đến khi là 11/1. Người cuối cùng, kiên định nhất, cũng đã phải thốt ra: “vô tội”.

Từ một người đơn độc, Davis đã khiến tất cả những người còn lại phải thay đổi quyết định của họ, cuối cùng 100% biểu quyết rằng người thanh niên sống trong khu ổ chuột với đầy “thành tích bất hảo” kia là vô tội.

Bộ phim có nhiều tình tiết và lời thoại rất hay và đầy ý nghĩa, cả về mặt pháp lý lẫn tính nhân văn. Xin nêu ra vài ví dụ:

Đây là lý do mà 1 trong số 12 người đã thay đổi từ “có tội” sang “vô tội”, nghe có thể thật vớ vẩn nhưng nó đã được tôn trọng và được sử dụng trong việc quyết định sinh mạng của một con người: “Điều gì khiến ông đổi ý?”. “Chỉ là cảm thấy căn phòng đó có nhiều nghi vấn”. “Điều đó không thuyết phục”. “Tôi không cảm thấy thế!”.

Còn đây là nguyên tắc suy đoán vô tội, là lời nhân vật Davis nói sau một màn tranh cãi gay gắt của những người khác: “Luôn khó khăn để tách bạch định kiến cá nhân trong những lúc thế này, vì bất cứ ở đâu nó cũng luôn che phủ sự thật. Tôi thật sự không biết sự thật là gì. Tôi cho rằng không phải ai cũng thật sự biết rõ về nó. Chín người chúng ta bây giờ cảm thấy rằng bị cáo có vẻ như vô tội, nhưng vẫn tồn tại xác suất: có thể chúng ta sai. Hoặc có vẻ chúng ta đang cố để 1 kẻ phạm tội được tự do, tôi không biết nữa. Không ai có thể biết được. Nhưng chúng ta có những nghi vấn hợp lý. Và có vài thứ rất có giá trị trong toàn bộ chuỗi sự kiện này. Không Bồi thẩm viên nào có thể kết luận 1 người là phạm tội, trừ khi chắc chắn”.

“Hoài nghi hợp lý”. Chỉ cần còn có một điểm hoài nghi hợp lý thì không ai có quyền kết tội người khác.

“Ai cho anh cái quyền đùa giỡn với mạng sống của một người như thế?!”

Một nhân vật nói: “Chúng ta không được gì hay mất gì khi ra quyết định”. Câu này tôi cho rằng tối quan trọng, nó phải được nhắc lại để thấy rằng, một quyết định đưa ra trong tòa án là phải xuất phát từ những người “không được gì hay mất gì”. Bất cứ ở đâu mà lợi ích bị xen vào, ở đó công lý dễ bị đuổi cổ. Một nền tư pháp mà lấy thành tích phá án và xử án để “xếp loại thi đua” thì việc oan sai là điều tất yếu phải trở nên phổ biến.

Để có cái kết quả ngoạn mục từ một sự đinh ninh rằng “có tội” thành “vô tội”, tôi nghĩ điều quan trọng nhất nằm ở câu nói của thẩm phán khi “dặn dò” các bồi thẩm viên trước lúc họ bước vào phòng bỏ phiếu: “Bây giờ các anh ngồi xuống và dùng trí tưởng tượng cố gắng phân tích những sự kiện trên. Một người đàn ông đã chết và mạng sống một người đàn ông khác đang bị treo trên cột. Nếu các anh lóe lên sự nghi ngờ về tính đúng đắn đối với tội của bị cáo, chỉ cần một lý do hợp lý, các anh phải đưa ra nhận định cho rằng vô tội”.

Cái bồi thẩm đoàn gồm 12 thường dân, trong đó có chủ công ty, kiến trúc sư lẫn người làm thuê, già có, trẻ có, với đủ thứ tính cách và tầm nhìn, dù không biết sự thật đã diễn ra như thế nào, nhưng chỉ bằng một sự nghi ngờ hợp lý của mình, họ đã đi đến quyết định rằng: bị cáo vô tội.

Xin lưu ý, đây không phải chỉ là “chuyện trong phim”, mà nó phản ánh rất trung thực những phiên tòa trong các nền tư pháp ở nhiều nước như Anh, Pháp, Mỹ…

Bộ phim kết thúc, với 12/12 thường dân của BTĐ bỏ phiếu “vô tội”, đồng nghĩa với việc bị cáo được phóng thích ngay tại tòa mà không cần phải giải thích gì với chủ tọa. Nó đã lật ngược cái kết quả của suốt 6 ngày xử án mà ai cũng tưởng chẳng còn gì phải bàn cãi nữa. Không ai biết được người thanh niên 18 tuổi kia có thật sự giết cha mình hay không, cũng chưa biết hung thủ thật sự là ai, nhưng vì còn “một nghi ngờ hợp lý” mà bị cáo được tuyên vô tội.

Với một nền luật pháp cẩn trọng đến thế mà hàng năm ở nhiều nước vẫn có án oan sai, huống gì khi mà những vụ án như của Nguyễn Văn Chưởng còn đầy rẫy mâu thuẫn và khuất tất nhưng quan tòa vẫn cố khép cho tội chết? Chẳng lẽ những Nguyễn Thanh Chấn, Huỳnh Văn Nén, Hàn Đức Long và bao nhiêu những tù nhân oan khốc suốt mấy chục năm qua, chưa đủ để những người mặc áo quan tòa giật mình hay sao? Hay họ không còn biết giật mình nữa?

“Thà bỏ sót chứ không giết nhầm”, đó phải là nguyên tắc pháp lý tối cao cần được tuân thủ nếu muốn số phận con người không trở nên bèo bọt dưới cây búa của quan tòa.

Tử tù Nguyễn Văn Chưởng chưa bị hành quyết, được gặp cha mẹ

Báo Nguoi-viet

August 14, 2023

HẢI PHÒNG, Việt Nam (NV) – Ông bà Nguyễn Trường Chinh đã đến nhà giam ở Hải Phòng gặp được con trai là tử tù Nguyễn Văn Chưởng chưa bị hành quyết.

“Hôm nay 14 Tháng Tám, 2023, gia đình đi thăm tử tù oan Nguyễn Văn Chưởng, sức khoẻ cháu bình thường, tinh thần Chưởng khác lạ hơn trước, cả nhà mẹ con, bà cháu chỉ khóc thôi,” ông Nguyễn Trường Chinh viết thông báo ngắn gọn trên trang Facebook cá nhân.

Ông bà Nguyễn Trường Chinh và các dân oan biểu tình trước trụ sở tiếp dân trung ương ở Hà Nội. (Hình: FB Nguyễn Trường Chinh)

Ông viết tiếp rằng: “Chưởng nói Chưởng biết ở nhà nhận được thông báo nhận tử thi hay tro cốt, hỏi Chưởng làm sao biết thì không nói, bảo Chưởng viết đơn để gửi tiếp. Kính mong các bạn yêu công lý, tự do, sự thật hãy chia sẻ cứu giúp tử tù oan.”

Ngày 4 Tháng Tám, ông bà Nguyễn Trường Chinh khi ở quê nhà Hải Dương được nhà cầm quyền địa phương báo tới nhận thông báo của tòa án Hải Phòng. Họ ra hạn ba ngày phải làm đơn xin nhận xác hoặc tro cốt của tử tù Nguyễn Văn Chưởng sau khi bị hành quyết. Ông Chinh hỏi đã thi hành án chưa thì không được trả lời rõ rệt, mà chỉ được cho biết đã có lệnh rồi.

Ông bà vội vàng đi Hà Nội, làm đơn kêu cứu gửi những người cầm đầu chế độ yêu cầu dừng thi hành bản án và cứu xét lại bản án vì đầy rẫy oan sai trong khi con ông hoàn toàn vô tội.

Nguyễn Văn Chưởng buộc lòng phải ký giấy nhận tội giết Thiếu Tá Công An Nguyễn Văn Sinh buổi tối ngày 14 Tháng Bảy, 2007, vì bị điều tra viên bức cung, dùng nhục hình khủng khiếp không thể chịu đựng hơn được.

Các nhân chứng, gồm cả em trai của Chưởng, cam kết Nguyễn Văn Chưởng có mặt tại quê nhà Hải Dương buổi tối xảy ra án mạng ở Hải Phòng, hai nơi cách nhau 40 km. Tuy nhiên em trai Chưởng bị tra tấn rồi bị khép tội “che giấu tội phạm” trong khi những nhân chứng khác cũng bị tra tấn và đe dọa nên đã phải khai lại là “không nhớ rõ.”

Tất cả các cấp tòa án CSVN chỉ căn cứ vào lời khai nhận tội của Nguyễn Văn Chưởng dù các vật chứng thu được tại nơi xảy ra án mạng giết Nguyễn Văn Sinh lại không có gì xác định thủ phạm là Chưởng. Nói tóm, bản án tử hình Nguyễn Văn Chưởng hoàn toàn là kịch bản do Công An Hải Phòng dựng đứng để kể lể chiến công “phá án.”

Hai người được báo chí dạo đó phỏng vấn để kể lể “chiến công phá án” “thủ phạm” Nguyễn Văn Chưởng cùng hai đồng phạm giết Thiếu Tá Công An Nguyễn Văn Sinh “lấy tiền mua ma túy” là Thượng Tá-Phó Thủ Trưởng Dương Tự Trọng và Đại Tá-Thủ Trưởng Đỗ Hữu Ca của cơ quan Cảnh Sát Điều Tra Công An Thành Phố Hải Phòng.

Trong hai ông này, ông Trọng đã bị kết án gần 18 năm tù vào năm 2013 trong vụ giúp anh trai Dương Chí Dũng đi trốn (tội tham nhũng, bị kết án tử hình) nhưng chỉ ở tù có tám năm, đang sống ở Hải Phòng.

Đỗ Hữu Ca được thăng quần hàm tướng, lên làm giám đốc Công An Hải Phòng, nay đang bị bắt giam chưa có án vì ăn hối lộ giúp một công ty ma trốn thuế.

Bà Nguyễn Thị Bích, mẹ Nguyễn Văn Chưởng, kể chi tiết cuộc thăm gặp con trai ở nhà giam Hải Phòng với đài RFA là “bao nhiêu năm nay đi kêu có được đâu, mà nó gửi đơn từ trước đến giờ ở trong trại cũng không cho nó gửi đơn, đơn của nó từ trước đến giờ gửi người ta toàn vứt vào ngăn kéo thôi, không cho nó gửi.”

Bà Bích cho biết những lần trước đây gia đình nhận được các đơn kêu oan của Chưởng là nhờ Chưởng lén lún gửi: “Nó có gửi ra bằng đường giấu ra ngoài, gia đình mới nhận được của nó chứ trong đó nó không không gửi được bất cứ thứ gì cả. Viết thư chỉ được hỏi thăm sức khỏe thôi, chứ không được kể lể, nếu mà kể lại thì lá thư đó người ta thu lại.”

Một trong những thư gửi lén được về cho bố mẹ, Nguyễn Văn Chưởng kể về những trận đòn tra tấn ép cung mà Chưởng đã phải chịu đựng rằng: “Họ đánh con tới tấp, con không nói được câu nào nữa, họ thôi đánh thì con mới thở được và nói là sao các chú đánh cháu, cháu có làm gì đâu? Và họ nói ‘Không làm gì thì tao mới đánh, chứ làm gì thì đã không bị đánh’ và họ lại tiếp tục đánh con và dùng còng số 8 treo chỉ có hai đầu ngón chân cái chạm xuống đất…,” một đoạn thư của Chưởng viết.

Khi nhận được tin tức về vụ án, Ủy Hội Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, ngày 11 Tháng Tám, đã gửi văn thư đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN dừng ngay quyết định hành hình Nguyễn Văn Chưởng vì anh đã bị tra tấn ép cung phải nhận tội cũng như không được xét xử công bằng. Đồng thời Liên Hiệp Quốc cũng đòi hỏi CSVN phải mở cuộc điều tra về những cáo buộc đã tra tấn nghi phạm khi bắt người ta để ép cung.

“Nguyễn Văn Chưởng liên tục kêu rằng mình vô tội và cả quyết ông ta phải nhận tội chỉ vì bị tra tấn ép cung,” Jeremy Laurence, phát ngôn viên Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, viết trong bản tuyên bố. “Tra tấn người ta để lấy lời nhận tội dẫn đến án tử hình là vi phạm tuyệt đối chống tra tấn cũng như đảm bảo xét xử công bằng.” Bởi vậy, bản án tử hình của Nguyễn Văn Chưởng là “độc đoán và vi phạm quyền sống căn cứ theo luật pháp quốc tế.”

Thông báo của Tòa Án Hải Phòng gửi gia đình tử tù Nguyễn Văn Chưởng ngày 4 Tháng Tám, 2023. (Hình: FB Nguyễn Trường Chinh)

Ngày 7 Tháng Mười Một, 2013, CSVN ký tham gia Công Ước Quốc Tế Chống Tra Tấn của Liên Hiệp Quốc. Nhiều tổ chức quốc tế cũng đã lên tiếng thúc giục CSVN dừng hành quyết và xét lại bản án rồi trả tự do cho Nguyễn Văn Chưởng vì không thể giết oan người ta. Trang mạng của Liên Âu tại Việt Nam và một số nước đã công bố ngày 9 Tháng Tám lời tuyên bố kêu gọi CSVN dừng ngay vụ hành hình Nguyễn Văn Chưởng cũng như đòi Hà Nội hủy bỏ án tử hình.

Hiện người ta chưa thấy nhà cầm quyền Hà Nội có quyết định chính thức gì ngoài việc cho gia đình gặp mặt Nguyễn Văn Chưởng nhằm cho biết ông này chưa bị hành quyết mà thôi. Mạng sống của Chưởng vẫn còn đang bị treo lơ lửng giữa sống và chết.

Ngày 12 Tháng Tám, tờ Tuổi Trẻ đăng tải ý kiến của Luật Sư Nguyễn Minh Tâm ở Sài Gòn cho hay bộ Luật Tố Tụng Hình Sự năm 2015 đã sửa lại những thiếu sót trong bộ luật cũ (2003) với những quy định “xem xét lại quyết định của Hội Đồng Thẩm Phán Tòa Án Tối Cao.” Hiểu như vậy thì “những quyết định, bản án giám đốc thẩm có thể xem xét lại.” (TN) [kn]


Trich Báo Tuổi Trẻ năm 2015

Vụ án này từng được Viện trưởng Viện KSND tối cao kháng nghị, cũng với quan điểm cần làm rõ vai trò của Chưởng trong tội giết người, nhưng Hội đồng thẩm phán TAND tối cao đã bác kháng nghị này.

Trình bày trước Đoàn giám sát, Phó viện trưởng Viện KSND tối cao Nguyễn Hải Phong một lần nữa bảo lưu quan điểm của lãnh đạo Viện KSND tối cao.

“Qua xem xét hồ sơ vụ án, chúng tôi thấy chưa đủ căn cứ vững chắc để kết luận Chưởng là người chủ mưu, cầm đầu vụ giết người” – ông Phong nói.

Thành viên đoàn giám sát án oan sai của quốc hôi, 2015, đại biểu Phạm Xuân Thường (Thái Bình) phân tích: trước khi gây án, các bị cáo thống nhất với nhau là “đi bay” (tức đi cướp), vì vậy Chưởng bị kết tội cướp tài sản là không có gì phải bàn cãi nữa. Nhưng tội giết người thì cần phải xem lại, bởi hồ sơ bản án thể hiện Chưởng là người lái xe máy, khi gặp nạn nhân thì hai bị can ngồi sau nhảy xuống đâm, chém và trực tiếp gây ra cái chết cho nạn nhân Sinh.

Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Văn Hiện cho rằng căn cứ vào hồ sơ thì Chưởng cũng không phải là người có vai trò chính gây ra cái chết (gây ra vết thương trên trán của nạn nhân – NV). Hồ sơ không chứng minh được Chưởng chủ mưu bàn bạc đi giết người thì không thể kết tội giết người và tuyên án tử hình Chưởng được.


 

Bi kịch của những kẻ tham nhũng quyền lực

Bài HAY, nên đọc.

Báo Tiếng Dân

RFA

Mai Luân

14-8-2023

Các lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam tại Đại hội 13 ở Hà Nội hôm 31/1/2021. Nguồn: AFP

Qua các vụ án, từ Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải đến “đại gia điếu cày” Lê Thanh Thản, Nhàn AIC… ta có thể hình dung, tham nhũng quyền lực (TNQL) khi ăn sâu vào từng băng nhóm của Đảng và Nhà nước thì vòng xoáy của nó trở nên bất tận. Bi kịch không chỉ xuất hiện ở từng bị cáo, mà tội ác còn đến từ cả các cá nhân lẫn các tổ chức thực thi pháp luật ở các cấp. Tất cả lan thành “bi kịch tập thể” như một dịch hạch (pestis).  

***

Không khởi đầu, cũng chẳng có điểm dừng. Cảm giác chung là bộ máy cai trị đấu tố nhau suốt năm suốt tháng, khi công khai lúc ngấm ngầm. Một dạng “cách mạng không ngừng” giống như lý thuyết của Marx, nhưng lại biến thái thành các cuộc cướp giật “bao lợi quyền” bất tận.

Trung ương 8 của ĐCSVN đầu tháng 10 mới họp mà cuộc đấu tố giành ghể Tổng bí thư đã “được” kích hoạt từ Trung ương 7. Và nay tự nhiên rộ lên là câu chuyện để thất thoát mấy ngàn tỷ hồi Ciputra thuê đất, liền kề là lôi “đại gia điếu cày”, sân sau của Tổng bí thư ra xử. Các chuyên án này đều đã “mọc râu” từ chục năm nay, tưởng trôi vào quên lãng, nay lại lôi ra trước vành móng ngựa như để nhắc lại cái thuở “người đốt lò” mới làm Bí thư ở đất Hà thành rồi sau đấy lên đến Tổng bí thư, ông mới làm thơ “Cố lên các chị các anh” đề tặng Lê Thanh Thản (1).

Phản công cũng là cách phòng ngự. Nguyễn Phú Trọng chỉ đạo tướng Tô Lâm đẩy tiếp vụ Thanh Nhàn AIC để rung lắc ghế của ai đó trong “Bộ tứ” nhưng có vẻ không ăn thua. Cả Đức quốc lẫn nước Mỹ đều phản đối, không muốn giao nộp Thanh Nhàn và quân lính của thị cho Tô Lâm. TBT Trọng tỏ dấu hiệu mệt mỏi đôi lúc cũng muốn rời ghế, nhưng suy đi tính lại thấy không ổn. Muốn buông quyền lực mà khó quá, vì ác mộng “kiến ăn cá” ám ảnh “người đốt lò vĩ đại”.

Khi bên trên TNQL, thì bên dưới cũng nương đà đấy mà TNQL tiếp theo, nó tạo ra một hiệu ứng, một vòng xoáy khủng khiếp trên phạm vi hệ thống. Không nhẽ toàn bộ guồng máy Đảng và Nhà nước được xây dựng trên sự tham nhũng phổ quát, tập trung vào quyền và tiền? Đấy phải chăng là trạng thái đồng giao mô tả “là tiên là phật, là sức bật của lò xo, là thước đo lòng người, là tiếng cười của tuổi trẻ…”

Gánh nặng của vụ Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải đang đè lên vai của cả Tô đại tướng lẫn Bộ Chính trị. Trong cơn quẫn bách hiện nay, hai vụ án tử tù Nguyễn Văn Chưởng và Hồ Duy Hải để lộ bức màn bí mật về việc thi hành án tử ở Việt Nam (2). Gần 5.000 người đã ký tên gửi đến Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng kiến nghị đòi hoãn thi hành án đối với Chưởng và đòi ân xá cho Hải. EU và ba nước kêu gọi Việt Nam dừng thi hành án tử hình của Nguyễn Văn Chưởng. Bản tuyên bố được đăng trên trang Facebook chính thức của phái đoàn EU và được khoảng 70 tổ chức, cá nhân lan tỏa qua chức năng “share”.

27 nước châu Âu và ba quốc gia ngoài khối đều lên án, coi đây là một hình phạt tàn ác, vô nhân đạo, hạ thấp nhân phẩm và không bao giờ có thể biện minh được. Có hay không việc thiếu tá cảnh sát hình sự Nguyễn Văn Sinh chỉ là vụ thanh toán nội bộ trong công an với nhau rồi đỏ thừa để xóa dấu vết (như đồn đại trên mạng)? Với đà này, thì chắc gì đón Biden và nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ đã mở ra lối thoát về ngoại giao cho thể chế “công an trị” này. Bây giờ mới thấm thía đòn “boomerang” (gậy ông đập lưng ông) của chủ trương “phá án nhanh để lên lon” và “lên lon nhanh bằng tham nhũng”. “Thị trường sao gạch” loạn giá cũng bị tiết lộ ra bên ngoài (3).

Ai cũng biết, “muốn có hòa bình phải chuẩn bị chiến tranh”. Nhưng “hòa bình” chỉ là ngoài mặt, chỉ là tạm thời, “bằng mặt không bằng lòng” ở mọi cấp, từ thấp lên cao. Nhưng bên trong thì chiến tranh lúc nào cũng sôi sục. Các phe nhóm nhiều lúc say máu vì không còn đường lùi. Lùi là chết, là “kiến sẽ ăn cá”, vì “cá đã ăn quá nhiều kiến”, gây quá nhiều ân oán giang hồ. Chỉ có thể “hòa bình” trong từng giai đoạn mà thôi, bởi vì nạn tham nhũng quyền lực, “sứ quân”cát cứ đang lan như một bệnh dịch (4). Do toàn bộ hệ thống quyền lực được kiến tạo trên nền tảng TNQL cho nên việc đốn ngã một con bài rất có thể gây ra “hiệu ứng domino”, chết chìm thì dễ vỡ trận!

Tướng Tô Lâm đã hơi quá đà. Bản thân ông Trọng đốt lò mấy năm nay mỏi cả tay chất củi nên rành rẽ hơn ai hết! Ông thừa biết, chế độ “công an trị” ngày nay lấy đâu ra xã hội Nghiêu – Thuấn thời xưa! Nói ra chỉ tổ lộ bài “mị dân” để cánh dân chủ nó bêu riếu. Bản thân lãnh đạo đã bất minh thì phải đóng cửa mà bảo nhau, đánh chuột phải giữ lấy cái bình, chứ đào đâu ra giấc mơ “đi ngủ khỏi cần đóng cửa”. Khi Tô Lâm ra lệnh: “Phải làm thế nào để từng xã, phường, thôn, xóm không có tội phạm, dân đi ngủ, đi vắng không phải khóa cửa” và “yêu cầu Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Công an tỉnh nghiên cứu”, thì bản thân tướng Tô Lâm công an này không chỉ “đánh vào” chính ông ta, mà còn “thóa mạ” một Tô Lâm khác là vô năng, bất tài, là phường “ăn hại, vô dụng” (5). Dân họ chửi cho nghe thủng cả màng nhĩ!

Blogger Đồng Phụng Việt đã huỵch toẹt: “Ông Tô Lâm nói theo kiểu hoang tưởng, mị dân, ý là xã hội chủ nghĩa sẽ được như thế, nhưng thật sự ngày càng tồi tệ, dân tình ngày càng khổ… Bây giờ tình hình an ninh trật tự như những người dân thường nói, cứ 100 mét vuông là có 20 tên ăn cướp ăn trộm, xã hội thực tế hiện nay là như vậy, hở ra là mất cắp… Chính vì vậy có những vụ chết cháy rất thương tâm, vì người ta phải rào nhà kiểu như “chuồng cọp”, để chống trộm, từ chỗ đó khi có hỏa hoạn không thể thoát ra được và chịu chết trong nhà” (6). Phê phán Bộ trưởng Công an như vậy nghe cũng có lý, nhưng blogger này phải thông cảm cho ông Bộ trưởng, khi ước mơ trở lại thời Nghiêu – Thuấn cho thấy Tô Lâm có lúc cũng mỏi mệt do đàn áp quá nhiều. Trong tay đủ quyền lực thì y lại mơ sự yên bình, nhưng lấy đâu ra thời Nghiêu – Thuấn khi bàn tay công an đã vấy máu Cụ Lê Đình Kình và bao dân oan đòi đất.

Tuy dư luận xôn xao nhưng báo chí trong nước như Tuổi Trẻ, Thanh Niên, VnExpress… đều “tuân thủ kỷ luật”, đã không dám mở miệng về các vụ này, dù trước đó vào năm 2014, 2015, họ từng đưa tin rất mạnh mẽ về những khúc mắc trong vụ án của Nguyễn Văn Chưởng. Nhưng phải nhắc nhở ngay trang Dân Việt. Phân tích của truyền thông quốc tế về trường hợp của Nguyễn Văn Chưởng, bà Chiara Sangiorgio nhấn mạnh tầm quan trọng của việc nhà chức trách Việt Nam phải ngay lập tức ban lệnh đình chỉ tất cả các vụ thi hành án tử (7). Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) khu vực châu Á nói với BBC, có rất nhiều bằng chứng cho thấy cảnh sát đã sử dụng tra tấn để thẩm vấn các nghi phạm hình sự, vì vậy không thể dễ dàng bác bỏ những cáo buộc này. Đại diện HRW cho rằng cần có các điều tra viên độc lập, những người có thể đảm bảo những cáo buộc này được điều tra kỹ lưỡng và công bằng và phải cho những nhân chứng cung cấp lời khai các bằng chứng ngoại phạm của Nguyễn Văn Chưởng (8).

Tâm sự của TBT Trọng những ngày này thật nặng nề. Ôi! Có lúc ông Trọng cũng muốn về nghỉ vui thú điền viên nhưng cũng không được. Mà ở lại chắc gì đã xong. Đúng là bi kịch của những kẻ tham nhũng quyền lực vào hồi quá gay cấn… Nội tình đất nước cũng đang vào hồi nan giải. Nó đòi hỏi phải thay đổi, phải quyền biến trong một thế giới, một khu vực mọi thứ đang đảo lộn, không có gì là chắc chắn! Từ đỉnh cao của quyền lực nhưng Nguyễn Phú Trọng nhiều lúc vẫn cảm thấy chông chênh. TBT có thể nghĩ mình đã “trên tài” ông Hồ Chí Minh. Cái động tác ông ngồi vào cái ghế của “Ông Già” tại Nhà sàn không hẳn là ngẫu hứng (9). Lên đến đỉnh rồi nhưng bây giờ thấy khó xuống quá! Liệu ông Tổng còn níu kéo chiếc ghế ấy được bao lâu nữa?

__________

Tham khảo:

(1) https://kinhtedothi.vn/tong-bi-thu-de-tho-tang-khach-san-muong-thanh-grand-phuong-dong.html

(2) https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-66460494

(3) https://vietnamnet.vn/tac-gia-bai-thi-truong-sao-va-vach-len-tieng-222152.html

(4) https://vietnamnet.vn/canh-bao-ve-nan-tham-nhung-quyen-luc-su-quan-cat-cu-706381.html

(5 – 6) https://www.rfavietnam.com/node/7731

(7 – 8) https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-66460494

(9) https://www.youtube.com/watch?v=MEs1PbT0RAU

GÓC QUẠNH HIU

Kim Dao Lam

Fb Huỳnh Thị Tố Nga

GÓC QUẠNH HIU

Khi chúng ta đang quây quần với bữa ăn ấm cúng với gia đình, hoặc chúng ta đang vui chơi giải trí ở những khu vui chơi, đi shopping, xem phim,… hoặc đơn giản là nằm trên chiếc giường êm ấm và nghỉ ngơi, thì đâu đó vào đêm khuya, nơi đô thị ồn ào, vẫn có những “góc quạnh hiu” với những cụ già hay những em bé ngồi co ro, đếm từng tờ vé số hoặc những em bé đánh giày, buốt giá trước cái lạnh đơn độc. Xã hội của chúng ta, còn quá nhiều những mảnh đời như vậy.

Làm sao để cho những “góc quạnh hiu” như vậy không còn hiện diện giữa đô thị rộng lớn sầm uất, nhưng lại không có chỗ dung chứa cho những mảnh đời đáng thương như vậy!

Đà Nẵng bắt ‘nghịch tử’ đánh mẹ 81 tuổi vì ‘không chịu ăn cháo’

Báo Nguoi-viet

August 13, 2023

ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Ông TVP, 54 tuổi, ở phường Hòa Phát, quận Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng, vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc đánh người mẹ 81 tuổi gây thương tích.

Theo tờ Thanh Niên hôm 13 Tháng Tám, ba ngày trước, Công An Phường Hòa Phát nhận được tin báo của người dân về việc ông TVP đánh mẹ ruột tại tư gia.

(Hình minh họa: Thanh Niên)

Khi công an xuất hiện, ông P. đã dừng tay, lúc này bà TTKV, 81 tuổi, mẹ ông này đã bị đánh sưng mặt, bầm tím khắp người.

Tường trình với công an, ông P. thừa nhận hành vi đánh mẹ do bà không chịu ăn cháo do ông đi mua về. Ông P. bực tức, lớn tiếng chửi bới và dùng tay, cầm dép nhựa đánh bà V., theo lời ông là để “hù dọa” cho mẹ ăn cháo.

Các vụ “nghịch tử” đánh, thậm chí dùng dao đâm chết cha mẹ liên tiếp xảy ra tại nhiều tỉnh, thành ở Việt Nam trong thời gian qua.

Báo Zing hồi đầu Tháng Bảy cho biết nghi can Nguyễn Ngọc Tám, 32 tuổi, ở huyện Bắc Bình, tỉnh Bình Thuận, bị bắt với cáo buộc đâm chết cha ruột là ông NNA, 60 tuổi, tại tư gia.

Vụ án mạng xảy ra khi nghi can Tám cãi vã với ông A. Sau đó, Tám đi ra sau bếp lấy con dao rồi đâm cha mình nhiều nhát khiến nạn nhân gục xuống nền nhà.

Người thân trong gia đình nhanh chóng đưa ông A. đi cấp cứu, nhưng ông này đã thiệt mạng. Kết quả giảo nghiệm tử thi cho thấy ông NNA chết do bị đâm thủng tim.

Trước đó, cũng tại huyện Bắc Bình từng xảy ra một bi kịch tương tự.

Theo báo Tuổi Trẻ, vào hôm 26 Tháng Năm, tại một căn nhà ở huyện Bắc Bình, nghi can Vòng Kháng Vềnh, 27 tuổi, bất ngờ cầm dao đạp ngã cha ruột là ông VKV, 57 tuổi.

Dù được mẹ mình can ngăn nhưng Vềnh vẫn dùng dao đâm rồi cứa cổ khiến ông V. nằm bất động. Hàng xóm thấy vậy lao vào khống chế nghi can Vềnh nhưng ông V. đã chết.

Sự việc xảy ra tại quận Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng. (Hình minh họa: Đà Nẵng)

Báo Dân Việt dẫn lời một giới chức xã Hải Ninh cho biết thêm, nghi can Vềnh từng bị tâm thần và gia đình đã đưa đi chữa trị. Sau khi căn bệnh thuyên giảm, Vềnh được đón về nhà sinh sống như bình thường.

Được biết, một người chị của nghi can Vòng Kháng Vềnh cũng từng bị bệnh tâm thần. Do gia cảnh nghi can thuộc diện khó khăn, chính quyền địa phương đã giúp lo hậu sự cho ông VKV. (N.H.K)

Bớt nói dối đi

Báo Tiếng Dân

Phan Châu Thành

12-8-2023

Trước năm 1945, chúng ta du nhập phương pháp tuyên truyền dối trá của Liên Xô về. Hồi đó thông tin hạn chế, dân chúng ít học nên phương pháp đó đem lại hiệu quả, giúp miền Bắc chiến thắng trong cuộc nội chiến, càng làm người ta lầm tưởng vào sức mạnh của “tuyên truyền” và việc kiểm soát thông tin, nên mới lập ra “tuyên giáo” để “định hướng”.

Nhưng thời thế thay đổi, cùng với sự ra đời của internet, thông tin có thể dễ dàng tìm được và đến được với nhiều người, mọi thứ đang dần dần thay đổi. Dối trá, nói bừa thì dù có tuyên truyền kiểu gì cũng bị bóc mẽ, thành ra lại phản tác dụng. Lẽ ra, để thức thời, tuyên giáo phải sửa đổi để đi cùng sự thật, thì lại đi vào vết xe đổ, sử dụng bạo lực để đàn áp, khép tội “tuyên truyền chống phá nhà nước”, chụp mũ, đe nẹt, thậm chí tù đày – y chang Nga – mong có thể ép dân chúng “phải nghe theo”.

Nhưng làm sao mà quay lại được nữa? Thời thế thay đổi, bỏ tù hết kiểu gì đây? Mà bỏ tù cũng có làm ai phục đâu, khi mà họ cảm thấy hoàn toàn nói thật? Cứ lớp này rồi lớp khác, lại càng phản tác dụng, khi sự chống đối tiếp tục tăng lên cùng sự căm phẫn. Vậy thì bạo lực giải quyết cái gì? Con giun xéo mãi cũng oằn, không ai tính cửa ác giả – ác báo hay sao?

Mà dối trá có làm Đất nước hùng mạnh, Dân tộc hạnh phúc, ấm no hay không? Không hề. Ngược lại, dối trá là tấm màn, là môi trường để tham nhũng lan tràn, kéo ngược quốc gia về bờ thảm họa: môi trường bị hủy hoại, y tế, giáo dục kém cỏi, kinh tế yếu kém, nghèo nàn bởi luật pháp không nghiêm… tất cả đều bắt nguồn từ việc dối trá quá nhiều, nặng về hình thức – đang rất là phổ biến trong chúng ta – mà không có đủ thực tài.

Đa số người Việt Nam không hề dốt, rất linh hoạt, khéo léo, nhiều ý tưởng, khá chăm chỉ, không ngại khổ và cũng rất biết chia sẻ. Mỗi tội bị thứ “văn hóa Liên Xô” này thấm sâu, nên lẹt đẹt. Rồi suy bụng ta ra bụng người, nghĩ rằng “đâu đâu cũng dối trá” nên luẩn quẩn trong vòng xoáy đó, không ra nổi. Thật ra, muốn thay đổi, muốn Độc lập – Tự do – Hạnh phúc thực sự, ở năm 2023 này, chúng ta chỉ cần thay đổi, chú trọng tới thực lực. Mà muốn có thực lực thì lại phải biết rõ sự thật, thì mới quyết định được đúng, bỏi chỉ khi quyết định đúng, từ làm gì, với ai, như thế nào… mới lại “ra vấn đề”.

Dối trá có thể đem tới lợi ích nhỏ trước mắt, nhưng không đáng làm, vì tương lai lụn bại. Sự thật, sự tử tế có thể gây khó khăn, thậm chí làm chúng ta đau đớn, nhưng phải chấp nhận và bám theo, bởi về lâu dài, đó lại là nền móng vững chắc cho mỗi con người, mỗi gia đình, mỗi tương lai.

Thế nên, muốn cuộc sống tốt đẹp lên, đất nước giàu có, hùng mạnh, sánh vai với cường quốc năm châu, việc đầu tiên lại đơn giản chỉ cần bớt nói dối đi thôi.

Còn lại là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Và Nhân – Quả. Cùng thời gian, với sự tử tế, kiên nhẫn, bền bỉ, học hỏi, hoàn thiện không ngừng là mọi thứ sẽ đến, không thiếu gì luôn.

Mọi người thử ngẫm nhé.

Vụ tử tù Nguyễn Văn Chưởng: Liên Hiệp Quốc, Liên Âu và 13 tổ chức quốc tế đề nghị dừng thi hành án

RFA
2023.08.11

Ông Nguyễn Văn Chưởng trong một lần gặp người thân

FB Nguyễn Trường Chinh

Vụ tử tù Nguyễn Văn Chưởng: Liên Hiệp Quốc, Liên Âu và 13 tổ chức quốc tế đề nghị dừng thi hành án

00:00/06:22

Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Liên quan đến vụ tử tù Nguyễn Văn Chưởng có thể bị đưa ra thi hành án bất kỳ lúc nào, mới đây hàng loạt các cơ quan quốc tế và phái đoàn ngoại giao của các nước phương Tây kêu gọi cơ quan chức năng Việt Nam dừng thi hành án, và đảm bảo ông Chưởng được xét xử công bằng.

Ông Jeremy Laurence, người phát ngôn Văn phòng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (LHQ) hôm 11/8 ra thông cáo bày tỏ lo ngại trước các báo cáo về việc Việt Nam sắp xử tử Nguyễn Văn Chưởng, giữa những cáo buộc nghiêm trọng về tra tấn và vi phạm xét xử công bằng.

“Chúng tôi kêu gọi các nhà chức trách ngay lập tức dừng việc hành quyết và tiến hành một cuộc điều tra độc lập và vô tư về các cáo buộc tra tấn,” ông nói.

Dẫn lại thông tin tử tù này luôn kêu oan và khẳng định rằng, công an có được lời thú tội của ông Chưởng thông qua tra tấn và chính lời thú tội này được làm bằng chứng để kết tội, cơ quan của LHQ khẳng định:

“Việc sử dụng lời thú tội được trích xuất trong khi bị tra tấn dẫn đến kết án tử hình vi phạm cả việc cấm tuyệt đối tra tấn cũng như đảm bảo xét xử công bằng, khiến bản án trở nên tùy tiện và vi phạm quyền sống, như được quy định tại Điều 6 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam là một quốc gia thành viên.”

Ngày 11/8, luật sư Lê Văn Hòa, cựu Tổ trưởng tổ Kiểm tra án oan của Ban Nội chính Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam cho rằng, các kiến nghị của các tổ chức quốc tế điển hình là của cơ quan nhân quyền Liên Hiệp Quốc và của các phái đoàn ngoại giao “chắc chắn sẽ có tác động lên ban lãnh đạo nhà nước Việt Nam”.

Ông nói qua điện thoại với phóng viên Đài Á Châu Tự Do như sau:

“Bởi vì đây là một vụ án rất nổi cộm ở Việt Nam hiện nay, dư luận trong nước người ta cũng có các kiến nghị lên lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam có chỉ đạo dừng thi hành án tử hình đối với tử tù Nguyễn Văn Chưởng, để có chỉ đạo kiểm tra, làm rõ. 

Bây giờ có thêm tiếng nói của các tổ chức quốc tế thì tôi nghĩ lãnh đạo Việt Nam chắc chắn phải quan tâm.” 

Cũng theo ông Jeremy Laurence, Việt Nam tiếp tục sử dụng hình phạt tử hình, phần lớn là bí mật, bất chấp xu hướng toàn cầu hướng tới việc bãi bỏ hình phạt tử hình.

Văn phòng của Liên Hiệp Quốc có trụ sở tại Geneve “nhắc nhở các nhà chức trách rằng sự minh bạch và tôn trọng đầy đủ các quyền của tù nhân và gia đình họ là yêu cầu tối thiểu đối với các chính phủ chưa bãi bỏ hình phạt tử hình. 

Thông tin cần thiết liên quan đến một vụ hành quyết theo kế hoạch cụ thể cần được cung cấp ngay cho tù nhân và gia đình họ, đồng thời thông tin liên quan đến án tử hình, thông báo và vụ hành quyết cũng cần được công bố rộng rãi.”

Ngoài ra, Liên Hiệp Quốc cũng kêu gọi Hà Nội ngay lập tức thiết lập một lệnh cấm chính thức đối với tất cả các vụ hành quyết nhằm xóa bỏ hoàn toàn hình phạt tử hình.

Liên minh châu Âu (EU) nói sẽ hỗ trợ Việt Nam xóa bỏ án tử hình

Phái đoàn EU tại Việt Nam và các cơ quan đại diện ngoại giao của Canada, Vương quốc Na Uy và Vương quốc Anh ngày 10/8 ra tuyên bố chung, kêu gọi các cơ quan thẩm quyền Việt Nam dừng việc thi hành án tử hình ông Nguyễn Văn Chưởng. Tuyên bố có đoạn:

“Chúng tôi cực lực phản đối việc áp dụng hình phạt tử hình trong mọi thời điểm, mọi hoàn cảnh, đây là một hình phạt tàn ác, vô nhân đạo, hạ thấp nhân phẩm và không bao giờ có thể biện minh được, đồng thời vận động Việt Nam hoãn thi hành tất cả các án tử hình.

Ngày nay, hơn hai phần ba các quốc gia trên thế giới đã trở thành những quốc gia bãi bỏ (án tử hình-PV) trong luật pháp hoặc trên thực tiễn, điều này khẳng định xu hướng toàn cầu ủng hộ việc bãi bỏ án tử hình. Không có bằng chứng nào cho thấy hình phạt tử hình có tác dụng răn đe tội phạm hiệu quả hơn hình phạt tù. “

Liên minh châu Âu cho rằng, việc cải tạo với vai trò như một mục tiêu của luật hình sự hiện đại không thể thực hiện được bằng việc áp dụng hình phạt tử hình. Không những thế, bất kỳ sai sót nào – điều không thể tránh khỏi trong bất kỳ hệ thống luật pháp nào – đều không thể đảo ngược.

Các phái đoàn ngoại giao cho biết, sẽ tiếp tục tích cực nỗ lực để thúc đẩy xu hướng chung hướng tới loại bỏ hình phạt tử hình và sẵn sàng hỗ trợ Việt Nam trên con đường tiến tới việc xóa bỏ hình thức này.

Ông Lê Văn Hòa sau khi rời cơ quan nhà nước và nghỉ hưu, ông đã trở thành luật sư và tư vấn pháp lý cho gia đình tử tù Nguyễn Văn Chưởng. Theo ông Hòa, hiện nay chỉ có quyết định của Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng mới cứu được người tù nay khỏi bị thi hành án, ông nói:

“Trong tình hình này đã rất cấp bách rồi, Chánh án TAND tối cao thành phố Hải Phòng đã ký quyết định thi hành án trong ngày 4/8 vừa rồi, bây giờ chỉ có sự quan tâm, xem xét của lãnh đạo nhà nước Việt Nam. 

Trong đó quyết định của Chủ tịch nước Việt Nam là quan trọng nhất, nếu ông ấy có chỉ đạo để Chánh án tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng dừng việc thi hành án để kiểm tra, làm rõ thì mới dừng được.”

Theo luật sư Hòa, nếu Chủ tịch nước không chỉ đạo cũng như các cơ quan chức năng không có kiến nghị và đề nghị xem xét lại bản án phúc thẩm thì điều đó sẽ rất nguy hiểm. Việc thi hành án sau quyết định của Chánh án TAND tối cao thành phố Hải Phòng sẽ diễn ra bất kỳ lúc nào.

13 tổ chức nhân quyền quốc tế gửi thư đến Chủ tịch nước Việt Nam

Nêu đích danh của người đứng đầu nhà nước Việt Nam trong bức thư chung, 13 tổ chức nhân quyền quốc tế, trong đó có các tổ chức nổi tiếng như Ân Xá Quốc tế, FORUM-ASIA, People In Need… kêu gọi ông Võ Văn Thưởng và các cơ quan có trách nhiệm “đảm bảo dừng việc thi hành án ngay lập tức và bắt đầu một cuộc điều tra nhanh chóng, vô tư và hiệu quả về những cáo buộc rằng ông ta đã bị tra tấn để buộc phải “thú nhận” tội lỗi.”

Cho đến nay, các tổ chức này vẫn chưa rõ liệu việc hành quyết có thể sắp xảy ra hay đã được thực hiện, tuy nhiên nếu xét đến khả năng ông Chưởng đã phải chịu một phiên tòa và thủ tục tố tụng không công bằng dẫn đến việc bị kết án và tuyên án tử hình, thì “việc xử tử ông ta sẽ vi phạm quyền được sống và không bị trừng phạt tàn ác, vô nhân đạo hoặc hạ thấp nhân phẩm theo luật nhân quyền quốc tế và nghĩa vụ pháp lý quốc tế của Việt Nam.”

13 tổ chức đồng đề nghị ông Võ Văn Thưởng, thông báo về tình trạng hiện tại của tử tù Nguyễn Văn Chưởng cho gia đình, ngay lập tức miễn thi hành án vĩnh viễn cho ông Chưởng, trả tự do hoặc cho tử tù này một phiên tòa mới phù hợp với các tiêu chuẩn xét xử công bằng theo luật pháp quốc tế.

Ngoài ra, họ cũng yêu cầu người đứng đầu nhà nước Việt Nam phải tiến hành một cuộc điều tra nhanh chóng, vô tư và hiệu quả về những cáo buộc rằng ông Chưởng đã bị tra tấn hoặc đối xử tàn ác, hạ nhục hoặc vô nhân đạo khác nhằm đạt được “lời thú tội”, và nếu điều này được chứng minh, phải đưa thủ phạm ra trước công lý và cung cấp cho ông và gia đình khả năng tiếp cận biện pháp khắc phục và bồi thường hiệu quả phù hợp với luật và tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế.

TỪ ‘ĐỖ HỮU CA’ NHÌN RA THẾ GIỚI-Bài của Nguyen Ngoc Chu

Nguyễn Hoành

Bài của Nguyen Ngoc Chu

TỪ ‘ĐỖ HỮU CA’ NHÌN RA THẾ GIỚI

Các vụ chống tham nhũng quyết liệt đến tận các chức vụ thuộc hàng cao nhất trong chính quyền – đang được nhân dân nhiệt liệt hoan nghênh, ủng hộ. Nhưng khi các vụ tham nhũng ở các quan chức bậc cao toang ra một phần thì cũng đồng thời bung ra những ung nhọt ghê sợ, làm cho nhiều người phải rùng mình.

Nói đến ông Đỗ Hữu ca không phải nói đến cá nhân mà nói đến một đội ngũ. Nói về đội ngũ những người như ông Đỗ Hữu Ca là để nhìn ra nguyên nhân.

  1. VÔ TIỀN

Việc các quan chức nhận hối lộ với số tiền lớn hơn 1 triệu đô la không còn là chuyện mới, cũng không phải là cá biệt.

Như ông cựu Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son nhận 3 triệu đô la trong vụ AVG (https://tuoitre.vn/3-trieu-usd-xep-day-2-vali-1-balo-duoc…).

Hay như Dương Chí Dũng khai chuyển 1 triệu đô la cho ông Thứ trưởng thượng tướng Phạm Quý Ngọ từ bà

Trương Mỹ Lan (Vạn Thịnh Phát) trong dự án di dời và chuyển đổi công năng cảng Sài Gòn (https://tuoitre.vn/nhung-loi-khai-chan-dong-cua-duong-chi…). Còn bao nhiêu thí dụ nữa, đã bị phát hiện. Và hằng ha sa số các vụ chưa bị phát hiện.

Vụ ông thiếu tướng Đỗ Hữu Ca sau khi về hưu, nhận 35 tỷ đồng để chạy án nhưng lại không đưa cho ai, đã lột tả thêm sự đa mặt của tham nhũng thời nay

Đã từng là Giám đốc lực lượng Công an của một thành phố lớn như Hải Phòng, trong tư cách người bảo vệ pháp luật, nhưng Ông Đỗ Hữu Ca lại nhận một khoản tiền lớn mà không thực hiện nghĩa vụ, chẳng những đã vi phạm pháp luật, lại không còn một mảy may tín nghĩa. Tư cách Ông Đỗ Hữu Ca thua xa thảo khấu giang hồ, chứ đừng nói đến vị trí đứng đầu lực lượng Công an của một thành phố lớn.

Ở mặt khác, về hưu rồi mà ông Đổ Hữu Ca còn có khả năng chiếm đoạt 35 tỷ đồng trong một phi vụ, vậy thì khi đương chức Giám đốc Công an thành phố Hải Phòng ông Đổ Hữu Ca đã tham nhũng ở mức độ nào? Thật khó mà dự báo được con số.

Thêm một bình diện khác, là ông Đỗ Hữu Ca có 4 bằng đại học. Nó phản ánh căn bệnh sính bằng cấp của tầng lớp cán bộ có chức có quyền hiện nay. Rất nhiều người như ông Đỗ Hữu Ca – “sặc sỡ” về bằng cấp và chức danh. Nó trưng bày sự giả tạo của việc học. Nó làm cho người ta không thể tin cậy vào bằng cấp. Nó minh chứng cho sự cấp phát bằng bừa bãi. Nó khẳng định sự xuống cấp đến tai hoạ của giáo dục.

Trường hợp ông Đỗ Hữu Ca không giống như các trường hợp tham nhũng khác. Ông Đỗ Hữu Ca là một thân hình (figure) trọng lượng, góp phần làm cho tham nhũng của quan chức thời nay trở nên vô tiền, không một chế độ nào trong quá khứ bì được.

  1. TỪ ‘ĐỖ HỮU CA’ NHÌN RA TOÀN QUÔC

Từ trường hợp ông Đỗ Hữu Ca nhìn ra toàn quốc có thể hình dung được bức tranh tham nhũng toàn cảnh: Khắp nơi lô nhô đầy rẫy những Đỗ Hữu Ca.

Tại sao những người như ông Đỗ Hữu Ca lại leo lên được đến những chức vụ cao quan trọng trong bộ máy nhà nước? Không chỉ một Đỗ Hữu ca mà có hàng ngàn người như Đỗ Hữu Ca. Ngay cả nhân sự cấp cao cho Đại hội 13, dù đã tuyên bố làm rất kỹ, không để lọt nhiều cán bộ biến chất như Đại hội 12, rốt cục, chỉ một thời gian sau Đại hội 13, đã lộ ra không ít cán bộ biến chất. Như vậy là quy trình lựa chọn cán bộ có lỗi, chứ không phải “lọt lưới”. Từ đó rút ra kết luận thứ nhất là phải THAY ĐỔI THỂ THỨC LỰA CHỌN CÁN BỘ. Điều này được nhiều người nói đến nhiều lần, nhưng vẫn chưa thay đổi. Chừng nào còn chưa thay đổi thể thức lựa chọn cán bộ, thì chừng đó cán bộ biến chất còn tiếp tục leo lên cao trên thang bậc công quyền.

Tại sao ông Đỗ Hữu Ca lại biến chất dần sau nhiều năm làm việc trong bộ máy công quyền, càng lên cao càng biến chất? Và có hàng ngàn người nối theo nhau biến chất như ông Đỗ Hữu Ca? Ấy là do bản chất của cơ chế vận hành hệ thống đẻ ra. Từ đó đi đến kết luận thứ hai là THAY ĐỔI CƠ CHẾ VẬN HÀNH HỆ THỐNG. Điều này được nhắc đến thường xuyên. Nhưng đến nay, vẫn chưa thay đổi. Chừng nào còn chưa thay đổi cơ chế vận hành hệ thống, thì chừng đó, cán bộ càng lên chức vụ cao càng có nguy cơ bị biến chất nhiều hơn.

Câu hỏi tiếp theo là, đã hàng chục năm, tai sao đến bây giờ mới phát hiện ra ông Đỗ Hữu Ca tham nhũng, biến chất? Như vậy là bộ máy thanh tra, kiểm sát làm việc không hiệu quả. Ông Đỗ Hữu Ca cũng không phải “lọt lưới”, hay là trường hợp cá biết. Cho nên, kết luận thứ ba là phải THAY ĐỔI CƠ CHẾ KIỂM SÁT, THANH TRA.

Câu hỏi tiếp nữa là, đã nhiều người bị kỷ luật như ông Đỗ Hữu Ca, tại sao người sau vẫn không sợ, vẫn tiếp tục phạm tội? Mong muốn “kỷ luật một người làm gương cho nhiều người” không trở thành hiện thực. Như vậy là hệ thống pháp luật chưa hiệu quả. Dẫn đến kết luận thứ tư là phải ĐỔI MỚI NỀN TƯ PHÁP.

Tại sao ông Đỗ Hữu Ca và những kẻ tham nhũng khác (chẳng hạn như trong vụ Việt Á) dễ dàng có được những khoản tiền khổng lồ từ hối lộ? Bởi vì những kẻ hối lộ có được lợi nhuận do nâng giá trong những hợp đồng mua bán với đại diện sở hữu nhà nước. Chính nguồn tài chính thuộc sở hữu nhà nước, là những mỏ tiền khổng lồ, để cho những kẻ cơ hội lợi dụng lỗ hở mà chiếm đoạt. Dẫn đến kết luận thứ năm là TỐI THIỂU HOÁ SỞ HỮU NHÀ NƯỚC VÀ ĐỔI MỚI PHƯƠNG THỨC QUẢN LÝ SỞ HỮU NHÀ NƯỚC.

Cho nên, từ ‘Đỗ Hữu Ca’ nhin ra toàn quốc, chỉ sơ bội thôi, cũng đã thấy 5 bài toán cần giải:

a/. THAY ĐỔI THỂ THỨC LỰA CHỌN CÁN BỘ.

b/. THAY ĐỔI CƠ CHẾ VẬN HÀNH HỆ THỐNG.

c/. THAY ĐỔI CƠ CHẾ KIỂM SAT, THANH TRA.

d/. ĐỔI MỚI NỀN TƯ PHÁP.

e/. TỐI THIỂU HOÁ SỞ HỮU NHÀ NƯỚC VÀ ĐỔI MỚI PHƯƠNG THỨC QUẢN LÝ SỞ HỮU NHÀ NƯỚC.

Tiếp tục đặt câu hỏi, sẽ nhô ra các bài toán cần giải quyết. Nhưng đâu là lời giải tổng thể cuối cùng?

  1. TỪ ‘ĐỖ HỮU CA’ NHÌN RA THẾ GIỚI

Từ trường hợp ông Đỗ Hữu Ca nhìn ra thế giới thì thấy trên toàn thế giới gần hai trăm quốc gia mà chỉ Việt Nam và Trung Quốc có cùng chung những chứng bệnh tham nhũng. Cho dù Trung Quốc chống tham nhũng còn quyết liệt hơn Việt Nam, nhưng cũng như Việt Nam, tham nhũng ở Trung Quốc mỗi ngày thêm sinh sôi nảy nở. Sự bành trướng tham nhũng ở Trung Quốc và ở Việt Nam có cùng nguyên nhân từ ‘cấu trúc nhà nước’.

Từ ‘Đỗ Hữu Ca’ nhìn ra toàn quốc thì thấy nhiều bài toán phải giải, mà 5 bài toán nêu trên là những vấn đề cụ thể. Nhưng từ ‘Đỗ Hữu Ca’ mà nhìn ra thế giới thì thấy ngay lời giải tổng thể cuối cùng cho bài toán chống tham nhũng. Cho nên, nhìn ra thế giới mới dễ thấy nguyên nhân gốc rễ của bệnh tham nhũng đang bùng phát trong nước. Đó là ‘cấu trúc nhà nước’.

Chỉ có giải bài toán ‘cấu trúc nhà nước’ mới giúp cho công cuộc chống tham nhũng đi đến ‘thắng lợi hoàn toàn’.

Về huyền thoại Hàn Quốc

Báo Tiếng Dân

Thái Hạo

11-8-2023

Cho đến nay, rất nhiều người vẫn thường hay nói và tin một cách đinh ninh rằng, Hàn Quốc “hóa rồng” là nhờ “bê nguyên bộ sách giáo khoa của Nhật Bản về, dịch ra và học!”. Liệu có đúng và đơn giản như vậy?

Sau cuộc chiến tranh Nam – Bắc Triều, Hàn Quốc rơi vào tình trạng đói khổ và tụt hậu bậc nhất thế giới, thu nhập bình quân đầu người chưa tới 100 USD/năm. Một đất nước nhếch nhác, tối tăm, vật vạ, tuồng như không có ngày mai.

Trong hoàn cảnh đó, tướng Park Chung Hee đã đảo chính và lên làm tổng thống, thực hiện những cải cách dữ dội về kinh tế, quyết tâm đưa đất nước thoát khỏi vũng lầy. Tuyên bố trước 20.000 sinh viên đại học Seoul, ông nói: “Toàn dân Hàn Quốc phải thắt lưng buộc bụng trong vòng 5 năm, phải cắn răng làm việc nếu muốn được sống còn. Trong vòng 10 năm, chúng ta tạo được một nền kinh tế đứng đầu ở Đông Á, và sau 20 năm, chúng ta sẽ trở thành cường quốc kinh tế trên thế giới. Chúng ta sẽ bắt thế giới phải ngưỡng mộ chúng ta. Hôm nay, có thể một số đồng bào bất đồng ý kiến với tôi. Nhưng xin những đồng bào ấy hiểu cho rằng tổ quốc quan trọng hơn quyền lợi cá nhân. Tôi không muốn mỵ dân. Tôi sẽ cương quyết ban hành một chính sách khắc khổ. Tôi sẽ bắn bất cứ kẻ nào ăn cắp của công dù chỉ một đồng”.

Nói là làm, những quyết sách lớn được ban hành. Ông biến cả nước thành công trường và nông trường, làm việc làm việc và làm việc, không có chỗ cho hưởng thụ, thuốc lá ngoại và café bị cấm, mỗi tuần nhịn ăn một bữa, tivi chỉ phát những chương trình dạy làm giàu, v.v.. Với sự quyết đoán bằng một tầm nhìn và tài năng vượt trội, sau gần 20 năm, Park Chung Hee cùng đồng bào mình đã lột xác Hàn Quốc, biến quốc gia nghèo đói này thành một con hổ ở châu Á, khiến cả thế giới phải ngỡ ngàng và kinh ngạc.

Nhưng đó chỉ là một nửa sự thật, về Park Chung Hee và “Kỳ tích sông Hàn”.

“Bê sách giáo khoa của Nhật bản về” đó chỉ là một thứ thần thoại, do những người Việt Nam quá tin vào sức mạnh ảo ảnh của giáo dục trường ốc tạo ra. Chính độc tài “kiểu Park Chung Hee” đã góp phần đắc lực khiến Hàn Quốc phát triển. Tuy nhiên, đó là thứ độc tài dân tộc, lấy lợi ích quốc gia làm mục đích tối thượng, chứ không phải độc tài phe nhóm. Nó không chỉ hà khắc với dân chúng mà còn sắt máu với chính quan chức trong bộ máy, “bắn bất cứ kẻ nào ăn cắp của công dù chỉ một đồng”.

Điều này đã mang đến sự phát triển thần kỳ về mặt kinh tế, tuy nhiên chính “cha đẻ” của nó đã bị căm ghét và bị giết chết bằng một phát súng vào năm 1979. Không phải vì “vô ơn”, người ta giết Park Chung Hee còn vì khao khát được làm người.

Dưới thời cai trị của ông, người dân phải làm việc như những lao động khổ sai với 12 – 14 giờ mỗi ngày nhưng phải sống kham khổ với đồng lương mạt rệp, mọi quyền con người đều bị rẻ rúng, bất cứ ai khác ý kiến với chính phủ đều bị đàn áp không thương tiếc. Cảnh sát mang thước ra đường, đo tóc của người dân và cắt phăng, phụ nữ bị đối xử thô bạo nếu dám cả gan mặc váy…

Sự bóp nghẹt và đàn áp của Park Chung Hee còn đẩy lên đến mức có tính chất phát-xít khi năm 1972 ông ban bố thiết quân luật và đưa ra hiến pháp mới chấm dứt bầu cử trực tiếp và chính thức tự suy tôn mình làm Tổng thống trọn đời. Các quyền cơ bản như tự do hội họp, tự do lập hội, tự do bày tỏ ý kiến… đều bị cấm đoán và chà đạp tàn bạo.

Dưới thời Park Chung Hee quyền con người bị bóp nghẹt, tính nhân văn bị hủy hoại. Ám sát ông và sau đó là những cuộc đảo chính, biểu tình và bất ổn với máu và nước mắt khoảng 10 năm đầy sóng gió đã dần đưa Hàn Quốc thoát khỏi độc tài và trở thành một nước dân chủ. Tất nhiên, mọi việc không dễ dàng khi các đời tổng thống Hàn Quốc kể từ sau Park Chung Hee, người thì đi tù, người tự sát, kẻ bị tử hình, dường như hiếm có ai “hạ cánh an toàn”. Rốt cuộc là vì nỗi sợ độc tài và ám ảnh về một thời kỳ phát triển rực rỡ nhưng vô nhân đạo của “nền kinh tế chỉ huy” do Park Chung Hee xây dựng.

Park Chung Hee với 18 năm tại vị, là một nhân vật lịch sử với công trạng to lớn, là tổng tổng thống được biết ơn nhiều nhất nhưng cũng bị ghê sợ và căm ghét nhiều nhất. Huyền thoại về sách giáo khoa nên được cất đi và nhìn vào lịch sử Hàn Quốc với những gì nó đã trải qua, để học lấy điều cần học và tránh những gì nên tránh, phải tránh.

Về thời đại Park Chung Hee, GS.TS Hồ Sĩ Quý, nguyên Viện trưởng Viện Thông tin Khoa học Xã hội, thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, viết trên Tạp chí “Nghiên cứu Đông Bắc Á” số 10 (128)/2011: “Cái giá phải trả cho phát triển kinh tế không thể là sự vô nhân đạo ở quy mô lớn, không thể là sự hy sinh cả sinh mạng và phẩm giá của một vài thế hệ, và cũng không thể dễ dàng xóa sạch di chứng tệ hại ở các thế hệ kế tiếp”.

Trở về với hiện tại. Báo Thanh Niên ngày 8.8.2023 đăng một bài báo gây đau buồn có tên “Chỉ 26,2% người lao động có điều kiện ăn thịt, cá hàng ngày”: “Theo khảo sát của Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, chỉ hơn 24% người lao động có tiền lương và thu nhập vừa đủ đáp ứng chi tiêu cơ bản; có đến 75,5% người lao động thu nhập không đáp ứng nhu cầu, có người thu nhập chỉ đáp ứng 45% nhu cầu”. Tôi không muốn bình luận gì thêm nữa về thông tin này, vì tự nó đã là một lời bình luận thống thiết. Nói nữa sẽ chỉ thành vô duyên và thêm xấu hổ.

Trả hồ sơ vụ Lê Thanh Thản, ‘đại gia’ quen Nguyễn Phú Trọng, lừa đảo

Báo Nguoi-viet

August 10, 2023

HÀ NỘI, Việt Nam (NV)  Phiên xử vụ bị cáo Lê Thanh Thản, chủ tịch tập đoàn Mường Thanh, với cáo buộc “lừa dối khách hàng” hôm 10 Tháng Tám mau chóng khép lại với quyết định hoãn tòa, trả hồ sơ điều tra bổ sung.

Theo tờ Tuổi Trẻ, nguyên nhân được Hội Đồng Xét Xử công bố là do “còn một số nội dung chưa thể làm rõ tại phiên tòa.”

Bị cáo Lê Thanh Thản thường được các báo ở Việt Nam mô tả là “đại gia điếu cày.” (Hình: Danh Trọng/Tuổi Trẻ)

Bị cáo Lê Thanh Thản, 73 tuổi, người thường được các báo ở Việt Nam mô tả là “đại gia điếu cày,” hầu tòa trong tình trạng sức khỏe kém, được hai người dìu lên cầu thang vào phòng xét xử.

Trong vụ án này, ông Thản, với tư cách chủ tịch công ty Bemes, bị cáo buộc xây cả tòa nhà chung cư CT6 Kiến Hưng sai phép, lừa dối 500 người mua căn hộ.

Tại chung cư nêu trên, hàng trăm căn hộ được xây dựng không phép và đã bán cho người dân, nhưng người mua không được cấp “sổ đỏ” (giấy tờ sở hữu căn hộ).

Bà Đinh Thị Nguyệt, một trong các bị hại, nói trước tòa: “Khi mua nhà, ký kết hợp đồng thì công ty của ông Lê Than Thản cam kết hỗ trợ người dân thủ tục được cấp ‘sổ đỏ.’ Tuy nhiên sau khi mua nhà, cơ quan nhà nước trả lời tòa nhà xây dựng [có] sai phạm nên không được cấp sổ.”

“Đối với vụ án này là bị hại tôi không đồng ý cáo trạng Viện Kiểm Sát đưa ra [nói] ông Thản gây thiệt hại gần 500 tỷ đồng ($21 triệu). Đây là số tiền người dân bỏ ra mua căn hộ, còn hành vi vi phạm của ông Thản gây ra muôn vàn khó khăn khác. Chúng tôi mua căn hộ hơn 10 năm không được xác nhận quyền sở hữu tài sản, không thể thế chấp khi có nhu cầu vay tiền ngân hàng, không thể đăng ký hộ khẩu, làm khai sinh cho con cái.”

Trong lúc tòa thẩm vấn, ông Lê Thanh Thản và những người mua nhà đưa ra những ý kiến khác nhau về phương án khắc phục hậu quả, bồi thường thiệt hại.

Các bị hại trong vụ án “lừa dối khách hàng.” (Hình: Danh Trọng/Tuổi Trẻ)

Do vậy Hội Đồng Xét Xử tuyên hoãn tòa, trả hồ sơ điều tra lại, đồng thời kêu gọi những người đã mua nhà xây trái phép của ông Thản mà chưa liên hệ với cơ quan điều tra thì tiến hành nộp đơn, chứng cứ.

Về mối quan hệ thân cận giữa ông Thản và ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư đảng CSVN, báo Kinh Tế Đô Thị hồi Tháng Hai, 2018, cho biết ông Trọng từng viết tặng khách sạn Mường Thanh Grand Phương Đông của ông Thản một bài thơ bốn câu: “Lần này lại đến ‘Phương Đông’/ Tình xưa nghĩa cũ, mặn nồng ‘Mường Thanh’/ Cố lên các chị, các anh/ Quê hương vẫy gọi, sử xanh lưu truyền.” (N.H.K)