GIẢI MÃ BẤT NGỜ YÊN BÁI

Quế Tâm posted 2 updates.
Image may contain: 3 people , people smiling

Tao Vo Van

 GIẢI MÃ BẤT NGỜ YÊN BÁI

Tiếng súng dữ dằn vô tiền khoáng hậu bất ngờ sáng 18-8-2016 ở Tỉnh ủy Yên Bái làm cả nước kinh hoàng.
Lần đầu tiên, sếp ngành cấp tỉnh chơi hàng nóng “xử” gọn các “đồng chí” cỡ Bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng Ban Tổ chức tỉnh ủy, rồi tự sát. Vụ ra tay đoạt mạng nội bộ giới chức đảng còn kinh hoàng hơn phim mafia Ý, thậm chí cả vụ ám sát Tổng thống Kennedy.

Gác sang một bên chuyện tình cảm, thái độ cộng đồng mạng với vụ 3 quan chức mất mạng vì thủ tiêu dằn mặt; miễn bàn chuyện lọt đồng phạm hay không?

Xâu chuỗi những tình tiết trước đây và mới đây ở Yên Bái, có thể hiểu logic vụ việc động trời này:

1. Yên Bái là tỉnh nghèo, nhưng tài nguyên rừng rất giàu, không ít giới chức địa phương giàu nứt đố đổ vách (dãy phố nguy nga nhà quan ở Yên Bái. Bí thư Cường vừa tậu biệt thự 80 tỷ ở Hà Nội. Minh kiểm lâm chu cấp cho con du học xong Thụy Sĩ và sắp du học tiếp Anh quốc. Đưa tang Minh, xế hộp xịn nhiều như cây rừng Yên Bái) nhờ ăn của rừng mà không rưng rưng mắt. Phóng sự “Rút ruột rừng bảo tồn” gần đây của Báo Lao động và VTV từng phanh phui tệ nạn này. Lâm tặc móc nối giới chức kiểm lâm và chóp bu tỉnh, đốn gỗ quý đường kính 2-3m, bỏ lại cả những khúc cây đường kính hơn 1m… Đó là nguyên nhân để cuộc tranh đua chức quyền ở Yên Bái trở nên gay gắt, quyết liệt, mang tính sống mái.

2. Minh kiểm lâm chuyên môn nhì nhằng, không phải kiểm lâm nòi, nhờ bố vợ là Bí thư tỉnh ủy trước đây, mà chuyển từ công nhân đường sắt, sang Đài Phát thanh Truyền hình tỉnh, rồi nhanh chóng lên sếp kiểm lâm. Thời bố vợ Minh làm Bí thư tỉnh ủy, o ép cấp dưới là bà Trà. Nay bà Trà ngoi lên Chủ tịch UBND tỉnh, thậm chí còn là ủy viên trung ương đảng duy nhất của tỉnh, trong ê kíp cánh hẩu cùng đương kim Bí thư Cường và Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng Ban Tổ chức tỉnh ủy Tuấn, nắm cơ hội nghìn năm có một ra ân báo oán (hút chết, chiều 18-8, họp báo vụ thanh toán, bà Trà chưa hết run). Họ muốn “dọn” Minh, nhân chủ trương sáp nhập Chi cục kiểm lâm với Chi cục Phát triển lâm nghiệp, dành ghế béo bở cho kẻ “biết điều” khác.

3. Minh được giới chức tỉnh và láng giềng đánh giá hiền lành, nhưng cục tính. Dễ hiểu vì sao, mất ghế béo bở trong lúc được coi là “hoàn thành tốt nhiệm vụ”, Minh không chấp nhận nhịn êm, chọn đường chơi sát ván.

4. Đơn giản: “đồng chí không bằng đồng tiền”. Quyền đẻ ra tiền. Cả 3 đều quan chức có hạng trong guồng máy nô dịch, áp bức bóc lột, tha hóa thối nát hắc ám, dễ hiểu vì sao dân chúng không những không thương xót, lại có phần hân hoan.

MỘT CÂU HỎI DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI NGOÀI PHONG TRÀO DÂN CHỦ

From facebook Pham Doan Trang
MỘT CÂU HỎI DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI NGOÀI PHONG TRÀO DÂN CHỦ

Lâu nay, vẫn thường có một thể loại bài viết với tựa đề chung là “một câu hỏi dành cho phong trào dân chủ”, “câu hỏi lớn dành cho các nhà đấu tranh dân chủ”, “giải pháp nào cho công cuộc dân chủ hóa”… Tóm lại, đã từng có nhiều câu hỏi đặt ra cho những người hoạt động dân chủ, ví dụ: Làm thế nào để thu phục nhân tâm, thu hút quần chúng? Đã thực sự có kết quả và lan tỏa chưa? Đã có ảnh hưởng tới ai/cái gì chưa? v.v.

Các câu hỏi này thường chỉ được đặt ra cho các nhà dân chủ mà thôi, không đặt ra cho ai khác. Cứ như thể những người đấu tranh dân chủ ở Việt Nam đang là những chính khách chuyên nghiệp ở một xứ sở dân chủ, có thể đi lại, viết lách, vận động, thuyết phục và kêu gọi quần chúng công khai, thoải mái vậy.

Nay chỉ xin có một câu hỏi, duy nhất một câu thôi, dành cho những người ở ngoài phong trào dân chủ, tức là những người chưa có hoạt động nào để tạo ra hoặc thúc đẩy một sự thay đổi tích cực nào của môi trường chính trị trong nước.

Bây giờ, giả sử có hai xã hội:

– (1) Một xã hội giống hệt như Việt Nam từ năm 1986 trở về trước, tức là: Nhà nước thích làm gì thì làm, muốn ra luật gì thì ra, muốn bắt ai thì bắt, muốn tịch thu tài sản của ai thì tịch thu, muốn xử tử ai thì xử tử. Chẳng ai biết nguyên nhân, tình trạng và hậu quả các việc nhà nước làm, coi như “phải ai nấy chịu”, ai không may mà có việc dính tới “cửa quan” thì cứ tự xác định là chết thôi. Ngày đó, số lượng tử tù oan (như Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh…) chật kín nhà tù, nhưng không có chuyện thân nhân vật vã kêu oan và cộng đồng ồn ào đòi xem xét lại tiến trình điều tra và bản án như thế này, ai chết thì chết. Và, tuyệt nhiên không có một cái đám gọi là “các nhà dân chủ” như bây giờ. Bạn cứ việc im lặng mà sinh ra, lớn lên, đóng thuế nuôi cái nhà nước mà bạn chẳng biết nó đang và sắp làm gì, và cố đừng để dính dáng với nó, nếu không, phần thiệt sẽ luôn thuộc về bạn; chẳng phải đầu cũng phải tai.

– (2) Một xã hội như bây giờ, tức là: Vẫn tồn tại cái nhà nước đó, và bạn vẫn phải đóng thuế cho nó. Nhưng lại có thêm một đám gọi là “bọn dân chủ”. Bọn này rất ồn ào, to mồm, và cứng đầu cứng cổ. Gần như bạ cái gì nhà nước làm, chúng cũng phê phán, chỉ trích, và gọi đấy là “phản biện”. Chính sách gì của nhà nước, chúng cũng vặn vẹo, rồi la ó phản đối, ném đá, đến nỗi đã có nhiều người mô tả bọn chúng là cái lũ chỉ biết “auto chửi”: Chúng chửi từ vụ “vòng ngực dưới 72cm không được đi xe máy”, tới “người đi xe máy phải cầm theo giấy tờ chính chủ”, đến “CMTND phải có tên cha mẹ”, tới chuyện xử oan những Hải, Chưởng, Mạnh, tới chuyện “thay thế” cây cổ thụ tán lá xum xuê bằng cây mỡ thanh thanh, rồi chuyện nhận 500 triệu USD và tiếp tục tạo điều kiện cho Formosa làm ăn ở Việt Nam, v.v. đủ thứ. Cậy có Internet và mạng xã hội nên chúng nó bắt đầu liên kết lại, chúng nó hùa nhau “tát nước theo mưa”, chửi hội đồng Đảng và Nhà nước. Chúng nó chẳng còn coi Đảng và Bác ra cái quái gì. Đời tư của chúng thì be bét, toàn một lũ dâm đãng, trai gái lăng nhăng. Đã thế, nghe đâu chúng còn nhận tiền nước ngoài để sống phè phỡn nữa.

Chú ý là, trong cả xã hội (1) và (2), quan chức của cái nhà nước kia đều hủ bại, dâm ô như nhau, ăn tiền trong nước và nước ngoài như nhau, nhưng bạn không được chửi. Ở xã hội (1), nếu bạn chửi thì bạn chết; còn ở xã hội (2), bạn có thể nghe “bọn dân chủ” chửi thay, có gì bọn nó chết.

Ở xã hội (2), bạn vẫn phải đóng thuế nuôi nhà nước, nhưng không phải đóng một xu thuế nào cho “bọn dân chủ”. Chưa bao giờ bạn phải đóng thuế cho “các nhà dân chủ” cả.

GIỮA HAI XÃ HỘI ĐÓ, BẠN CHỌN SỐNG Ở XÃ HỘI NÀO, (1) hay (2)?

From facebook Pham Doan Trang

“Niềm tin” của Nguyễn Phú Trọng – từ Formosa đến 8 viên đạn đồng Yên Bái

“Niềm tin” của Nguyễn Phú Trọng – từ Formosa đến 8 viên đạn đồng Yên Bái

Dân Làm Báo

Vũ Đông Hà

21-8-2016

H1Vào ngày 14/8 trong đại hội vận động các đảng viên già cùng sát cánh với đương kim tổng bí thư để truy cùng diệt tận đám ruồi muỗi thuộc phe 3X, Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố “Niềm tin trong dân được củng cố và tăng lên”. Khoan nói tới niềm tin của hơn 90 triệu người dân bị đảng đem điều 4 hiến pháp ra hiếp, chỉ cần nói đến niềm tin của các đồng chí trong đảng với nhau – Niềm tin đó đã được thể hiện bằng 8 viên đạn K59 nhắm thẳng vào quân thù mà bắn vào ngày 18/8/2016 tại sào huyệt đảng hội Yên Bái.

8 viên đạn. 3 viên bắn vào bí thư tỉnh ủy. 3 viên bắn vào chủ tịch hội đồng nhân kiêm trưởng ban tổ chức tỉnh ủy. 1 viên bắn vào gáy chi cục trưởng chi cục kiểm lâm. Và 1 viên không biết bắn vào đâu đã khẳng định niềm tin của các cán bộ đảng viên cộng sản đối với nhau.

Đây không phải là “niềm tin” mới nhất. Đã có niềm tin kiểu “một đồng chí X”, “niềm tin Phạm Quý Ngọ”, “niềm tin Nguyễn Bá Thanh” và chuỗi dài những “niềm tin đồng chí” khởi đi từ triều đại Hồ Chí Minh sang đến triều đại Nguyễn Phú Trọng dẫn đến cái chết của nhiều cán bộ cao cấp cộng sản. Tất cả “niềm tin” ấy được sinh sôi nảy nở trong cái văn hóa “phê và tự phê” cùng với truyền thống “thanh trừng nội bộ” được học hỏi chu đáo từ Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình sang đến Tập Cận Bình ngày nay.

Trở lại với niềm tin của nhân dân đối với đảng mà Nguyễn Phú Trọng tự sướng trong Hội nghị gặp mặt cán bộ cấp cao nghỉ công tác, nghỉ hưu khu vực phía Nam (1)

Để có được cái cảm giác tự sướng và truyền cảm giác đến cho hàng ngũ cán bộ già nua, lão thành cắt mạng, Nguyễn Phú Trọng đã huênh hoang rằng: Thực tế công tác tổ chức – cán bộ, đối ngoại, xử lý việc gây ô nhiễm môi trường biển một số tỉnh miền Trung thời gian qua cho thấy cách làm đúng, chủ trương đúng.”

Những cách, chủ trương đó là gì?

Đó là:

– Tổng bí thư ngay lập tức thân chinh đến Formosa để “cùng là đồng chí, cùng là anh em” với thủ phạm tàn sát môi trường;

– Các quan chức kéo nhau xuống biển để mị dân biển vẫn sạch, vẫn an toàn;

– Bầy đoàn kéo nhau ăn hải sản xa vùng bị nhiễm độc và chụp hình, phỏng vấn đăng báo để lừa người dân;

– Tuyên bố nguyên nhân cá chết là do tảo nở hoa, thủy triều đỏ;

– Sau khi Formosa chính thức nhận lỗi nhưng không nhận tội thì lờ đi tất cả những hành vi, tuyên bố láo khoét trước đó;

– Nhận ngay 500 triệu bồi thường mà không cần biết những hệ quả, thiệt hại lâu dài ở mức độ nào. Trong khi đó thì đã bồi hoàn lại cho Formosa từ 722 triệu đô đến 1 tỉ 136 triệu đô (2);

– Không truy tố hình sự và vẫn để Formosa tiếp tục hoạt động, tiếp tục lén lút xả rác thải tại nhiều nơi khác nhau cho đến khi người dân phát hiện;

– Đưa Võ Kim Cự và việc cấp phép 70 năm cho Formosa nhằm đánh lạc hướng vấn đề Formosa đã gây ra thảm họa môi trường sang chuyện Formosa được hoạt động bao lâu;

– Tiếp tục che giấu mọi thông tin, dữ kiện về thảm họa môi trường trước những yêu cầu của người dân đòi nhà nước phải minh bạch thông tin;

– Từng bước, từng ngày, giảm lượng thông tin về thảm họa môi trường, về việc bồi thường cho nạn nhân và tiến đến cho “sự cố” Formosa chìm xuồng.

Đối chiếu tuyên bố khoét của Nguyễn Phú Trọng với những gì mà chế độ đã làm, người ta có thể thấy cái gọi là “niềm tin của nhân dân dành cho đảng” chỉ đến từ căn bệnh thủ dâm cố hữu của Nguyễn Phú Trọng, giống như tất cả lãnh đạo đảng cộng sản khác, và “niềm tin” này đã được bảo kê bằng một thứ mà không có nó thì đảng chỉ có đường tự sát: “Điều 4 hiến pháp”.

Niềm tin của dân đối với đảng chẳng hề có để mà củng cố.

Ngay cả niềm tin của những kẻ gọi nhau là đồng chí cũng không bao giờ hiện hữu.

Đảng cộng sản không bao giờ tồn tại bởi niềm tin của nhân dân, sống còn bởi niềm tin của các “đồng chí” với nhau. Nó chỉ có thể tiếp tục cầm quyền sau khi đã cướp chính quyền là nhờ vào những chiến dịch khủng bố như “cải cách ruộng đất”, những cuộc “phê và tự phê” lôi nhau ra tố, và những âm mưu thanh trừng lẫn nhau không bao giờ ngưng nghĩ trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.

Người dân Phú Yên xuống đường biểu tình bị đe dọa triệt đường mưu sinh

Người dân Phú Yên xuống đường biểu tình bị đe dọa triệt đường mưu sinh

GNsP (21.08.2016) – “Formosa cút cút cút, đường lưỡi bò cắt cắt” là thông điệp mà người dân giáo xứ Phú Yên, Giáo phận Vinh hô vang lên trong cuộc toạ kháng với sự tham dự của khoảng hơn 1000 người.

Sáng ngày Chúa Nhật 21.08.2016, toàn thể giáo dân giáo xứ Phú Yên tiếp tục xuống đường toạ kháng trên tỉnh lộ 37, bà con cầm theo băng rôn biểu ngữ đòi công lý cho các nạn nhân thảm hoạ môi trường.

Sau thánh lễ cầu nguyện cho quốc thái dân an, già trẻ trai gái cùng nhau tuần tự ra tuần hành và hát vang các ca khúc đấu tranh như “trả lại đây cho nhân dân tôi”, “xin hỏi anh là ai” hay “Việt Nam tôi đâu?”.

Chị Thu Mai chia sẻ: “Chúng tôi gần như quen với việc xuống đường rồi. Bây giờ không đi biểu tình cảm thấy thiếu thiếu và không khí chùn xuống hẳn. Tôi thấy người dân nơi đây ai cũng háo hức nhất là các em nhỏ. Bọn trẻ hô rất to và rất có kỉ luật khi tuần hành”.

Như đã được tôi luyện kĩ, đoàn người biểu tình của xứ Phú Yên rất ôn hoà và trật tự. Trong các cuộc biểu tình, luôn bắt đầu mọi sự với Kinh Hoà Bình nên mọi người ra đi trong tâm thế bình an và Cha Anton Đặng Hữu Nam, người lãnh đạo tinh thần của giáo xứ Phú Yên thao thức:

“Ngư dân đi biển về, may lắm là hoà vốn. Khuôn mặt buồn rầu vì cuộc sống mưu sinh chưa bao giờ khó khăn như lúc này. Là chủ chăn, những u sầu đó của đoàn chiên cũng là ưu sầu của Giáo Hội. Đó là lý do, giáo xứ tôi yêu cầu khởi tố Formosa và đồng bọn, đền bù thiệt hại cho dân Việt. Đồng thời cải tạo lại môi trường biển sạch và tống cổ Formosa ra khỏi Việt Nam.”

12^7B45F1F7CA97BA413AFEDA1ABB90C4F88279F4ED2BE6D64B65^pimgpsh_fullsize_distr13939426_1793898420824442_2276821703263478711_n14022125_1793898794157738_7755195074814358001_n14034793_1793898344157783_2818343892823519691_n

Phản ứng lại các cuộc biểu tình đòi quyền lợi chính đáng, nhà cầm quyền đang tỏ ra hèn hạ khi cố tình ngăn cản công việc làm ăn của ngư dân. Các chủ thuyền cho biết, các thuyền của giáo xứ Phú Yên đã bị kiểm soát gắt gao và đe doạ nếu còn biểu tình thì sẽ có biện pháp thích đáng.

Một thuyền viên nói: “Mấy cán bộ trên huyện kêu từng thuyền vào đồn biên phòng và nói nếu chúng tôi còn đi biểu tình chống nhà nước thì sẽ biết tay.”

Hiện đang có một làn sóng chống đối và bách hại linh mục Antôn Đặng Hữu Nam. Cộng sản và những kẻ tiếp tay đã rải truyền đơn đầy đường với nội dung vu khống và chia rẽ chủ chăn và đoàn chiên đại loại như “cha biểu tình, các con nhận thảm hoạ”.

Những cuộc biểu tình của giáo xứ Phú Yên luôn là một nỗi ám ảnh cho những kẻ tiếp tay hại dân hại nước vì những thông điệp ngắn gọn và đanh thép.

Sự gia tăng phá hoại từ phía nhà cầm quyền cũng là bằng chứng rằng những buổi cầu nguyện và tuần hành ôn hoà đã phát huy tác dụng làm thay đổi nhận thức của người dân.

Dù bị gây khó khăn, cản trở từ phía nhà cầm quyền, người dân Phú Yên kiên quyết làm mọi cách yêu cầu giới chức lắng nghe các nguyện vọng của nhân dân được quy định tại Điều 28 Hiến Pháp năm 2013 “công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với các cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước”. Và, giới chức phải “công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân”.

Pv.GNsP

Kiểm lâm đi cưỡng chế đất rẫy của người thiểu số bị chém chết tại chỗ

Kiểm lâm đi cưỡng chế đất rẫy của người thiểu số bị chém chết tại chỗ

T6, 08/19/2016

Sau khi một viên chức kiểm lâm đi cưỡng chế đất rẫy của người dân tộc thiểu số bị chém chết, nhà cầm quyền tỉnh Lâm Đồng liên tiếp tiến hành những chuyến đột nhập bản làng để bắt người. Và trong mỗi chuyến tấn công như vậy, họ lại tạo ra thêm những trường hợp thương tích cho các giới chức, và lại có thêm những dân làng can tội tấn công người thi hành công vụ.

Vòng luẩn quẩn chết người này bắt đầu từ ngày 8 tháng 8, khi một lực lượng gồm khoảng 50 viên chức kiểm lâm, công an và cảnh sát cơ động được trang bị súng bắn đạn cao su và quả nổ đến cưỡng chế rẫy đậu rộng khoảng 300 mét vuông của người dân tộc thiểu số ở thôn Hang Hớt, xã Phi Tô, huyện Lâm Hà. Theo lời già làng Mobon Haba nói với trang mạng của Hội Anh Em Dân Chủ, đợt cưỡng chế này đe dọa mảnh đất canh tác cuối cùng của bà con thôn Hang Hớt. Dân làng tuyệt vọng vì không còn đường sinh sống nên chống đối, dẫn tới một cuộc xô xát với nhóm viên chức kiểm lâm địa phương. Hậu quả là có một viên chức kiểm lâm chết tại chỗ và hai người khác bị thương.

Sau đó, vào ngày 13 tháng 8, công an tỉnh Lâm Đồng đã vây ráp thôn Hang Hớt, bắt đi 8 dân làng. Trong cuộc tấn công này, phía chính quyền có 15 công an bị thương, ít nhất 7 xe hơi của các lực lượng công an và cảnh sát giao thông bị phá hủy.

Vẫn theo lời già làng Bobon Haba, người dân tộc thiểu số ở xã Phi Tô xưa kia từng có hơn 800 hécta đất trồng cà phê và hoa màu. Kể từ năm 1989, các quan chức địa phương bắt đầu đốn chặt hết cây trồng của họ, để chiếm đất bán cho các nhà đầu tư mà không bồi thường một đồng nào. Trưởng công an huyện Lâm Hà được cho là  hưởng lợi từ 30 hécta đất của người dân tộc thiểu số.

Theo lời già làng Mobon Haba, cán viên chức đã mỉa mai rằng đất đai của bà con thiểu số là “ở bên Pháp, bên Mỹ”, khiến dân làng nổi giận.

Huy Lam / SBTN

httpv://www.youtube.com/watch?v=AFCAEGMnTgg

cán bộ Lâm Hà – Lâm Đồng đi cưỡng chế đất rừng bị đồng bào dân tộc chém chết tại chỗ !

YÊN BÁI VÀ PHÁT SÚNG ĐƯỢC BÁO TRƯỚC?

YÊN BÁI VÀ PHÁT SÚNG ĐƯỢC BÁO TRƯỚC?

 Facebooker Ben Nguyen

Video Bản danh sách đen 1 – Rút ruột rừng già: https://www.youtube.com/watch?v=xrDJM49pVTQ

 httpv://www.youtube.com/watch?v=xrDJM49pVTQ

Cuối năm 2014, chúng tôi thực hiện series điều tra “Bản Danh sách đen” và dành một tập để phanh phui những vụ phá rừng tàn bạo nhất trên đất nước này. Đỗ Doãn Hoàng đề nghị thực hiện điều tra vụ phá rừng Nà Hẩu (Yên Bái), vì tính chất nghiêm trọng của vụ việc và những tình tiết rất mới của câu chuyện xẻ thịt rừng.

Sự thật được giấu kín bao nhiêu năm và chỉ hé lộ vì một vụ thanh toán lẫn nhau của kiểm lâm Yên Bái mà họ muốn mượn bàn tay “báo chí” để triệt hạ đối thủ. Tay kiểm lâm giấu mặt gửi thư tố cáo cho chúng tôi đã sẵn sàng chơi sát ván dù lường trước những mối nguy hiểm đe doạ đến tính mạng.

Chúng tôi đã vào cuộc với sự hỗ trợ của những tay bảo kê rừng quyền lực nhất và cũng để rồi rùng mình phát hiện ra sự thật của việc rút ruột rừng già giữa thanh thiên bạch nhật với việc tiếp tay chặt chẽ của kiểm lâm Yên Bái và đội ngũ thực thi pháp luật tại đây. Thế nhưng, câu hỏi mà cho đến mãi nửa năm sau, khi đi vào lõi của rừng già A Lưới (Thừa Thiên-Huế), tôi mới trả lời được, đó là Kiểm lâm có quyền lực và bản lĩnh đến đâu để có thể sai khiến lâm tặc và các đối tượng đầu bò, đầu bứu địa phương? (Nó cũng giải toả cho tôi những lo lắng cho lực lượng này mà truyền thông trước đó đưa tin về các vụ lâm tặc chống lại người thi hành công vụ).

Tôi tự hào vì những đồng nghiệp tuyệt vời Đỗ Doãn Hoàng, Phạm Hùng, Dương Thuân,.. đã thực hiện series điều tra này.

Cái kết của câu chuyện này chưa bao giờ tôi kể và cũng sẽ giữ lại cho mình. Chỉ biết rằng, sau đó tay kiểm lâm gửi đơn thư tố cáo đã bị đì, bị đe doạ, bị chuyển công tác và rồi có lẽ đã rời khỏi ngành mang theo cả sự hả hê và mối tư thù đồng nghiệp, lãnh đạo ngành đến tận cuối đời… Tôi tin vào luật nhân quả: Máu rừng đã đổ và rừng đang báo thù?!

Tôi đăng lại series phim này với phiên bản tương tác – interractive story – để bạn có thể dễ dàng xem lại nó. (Sẽ update link)

Đây là câu chuyện có thể giúp bạn hiểu hơn về vụ việc nổ súng bắn bí thư, chủ tịch tỉnh Yên Bái của Chi cục trưởng Kiểm lâm tỉnh này.

B.N.

Nguồn: https://www.facebook.com/nguyendangben?fref=ts

Vũng Áng – Hà Tĩnh: biển chết, bố thất nghiệp, con thất học!

Vũng Áng – Hà Tĩnh: biển chết, bố thất nghiệp, con thất học!

 Vì Dân (Sài Gòn)

https://youtu.be/ec-FwtS74Pw

 httpv://www.youtube.com/watch?v=ec-FwtS74Pw

Anh Mai Xuân Nam, ngư dân tại Vũng Áng, kể về cuộc sống của gia đình từ lúc xảy ra thảm họa cá chết đến giờ: chính quyền chưa một lời thăm hỏi, bản thân không có việc làm, không có tiền mua sữa, đóng học phí cho con. Y tế cũng không được đảm bảo và chăm sóc!

Đồng thời anh miêu tả về việc nhà cầm quyền bảo vệ Formosa trong cuộc tuần hành bảo vệ môi trường ngày 07 tháng 08 vừa qua: công an, quân đội đứng về phía Formosa chứ không đứng về phía dân.

Lời người viết:

Các anh công an, quân đội ơi! Lương của các anh là do Formosa trả hay là do dân đóng thuế mà có?

Các anh được đào tạo để bảo vệ tội phạm hay bảo vệ dân lành?

Các anh có thấy 3 lãnh đạo tại Yên Bái chết đi trong nhục nhã và bị người dân mỉa mai không?

Các anh có nghĩ rằng một ngày nào đó các anh cũng bị như vậy không?
V.D.
Nguồn: https://www.facebook.com/quyenconnguoi/videos/1024824064239276/

Nghĩ ngợi về vụ đồng chí giết nhau ở Yên Bái

 Nghĩ ngợi về vụ đồng chí giết nhau ở Yên Bái

Nguyễn Thông

19-8-2016

– Vụ nổ súng ở Yên Bái 3 khiến cán bộ chết sẽ còn rất nhiều điều để nói để viết. Tôi cạn nghĩ dân chúng nếu bàn thì nên có cả ý (trí) lẫn tình (tâm). Thôi thì người chết rồi, dù có là cán bộ đi chăng nữa, đừng sẵn ghét cán bộ mà nói nhời nặng nhẹ, cho hồn người chết đi được dễ dàng, trong cái tháng đặc âm khí này.

Nhưng ở góc độ khác, với người sống, tôi thấy các vị cấp cao xử lý vụ việc (gọi là xử lý khủng hoảng) lần này có nhiều tiến bộ: nhanh, khá kịp thời, cởi mở. Tuy nhiên, ban đầu có điều không hay, cần lên án. Báo Pháp luật VN (phapluatplus) đã nhanh nhất có thông tin, chỉ sau hai mươi phút xảy ra vụ việc, rất đáng nể. Ngay sau đó, có lệnh cấm thông tin, bắt báo Pháp luật phải rút xuống, theo cái thói xử lý cấm đoán xưa nay.

Bài báo đã bị rút, gây nhiều tò mò, hoang mang. Hơn một tiếng đồng hồ sau, các báo mới được lần lượt đăng tin. Để truy ra kẻ nào ban cái lệnh cấm đoán đó không khó. Cần xử lý cho nghiêm, không thể để dạng như vậy chui vào bộ máy lãnh đạo, quản lý nhà nước để làm bậy, dù viện bất cứ lý do gì.

– Cái lý không phải của người Mèo. Bà Phạm Thị Thanh Trà, Chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái trong cuộc họp báo vừa xảy ra (chiều 18.8) đã nhầm lẫn nghiêm trọng. Không những bà cố tình né tránh nguyên nhân “tổ chức cán bộ” (mà chính ông trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy cũng bị bắn chết đã chứng minh điều ấy), bà còn nói “Điều quan trọng nhất lúc này, đó là ổn định tư tưởng của đông đảo bà con các dân tộc Yên Bái; nhanh chóng sớm ổn định tư tưởng để người dân tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ kinh tế, chính trị của địa phương”.

Đối tượng cần ổn định nhất là nội bộ đảng của bà, là đội ngũ cán bộ, chứ không phải dân. Dân chúng không hoang mang bởi xưa nay họ chấp nhận ông bà nào cai trị thì cũng vậy. Ngoài ra, tưởng bà nói mau chóng để làm gì, hóa ra để dân “tiếp tục thực hiện các nhiệm vụ kinh tế, chính trị” thì quả thật tôi chịu thua cái lý của bà, không lúc nào tha cho dân lấy một phút.

Tôi mà là ông Huynh, ông Thưởng, chắc tôi phải nát óc khi có không ít người dân vốn hiền lành chất phác lại tỏ ra dửng dưng (tôi chỉ nói ở mức độ “hiền” nhất) trước cái chết của cán bộ to trong bộ máy cai trị của các ông. Họ còn hát “tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới” như dự báo một điều gì ghê gớm lắm, đã gần lắm.

Thế thì, hãy chú ý đến cán bộ, chứ không phải đến dân, các ông ạ. Ăn ở ra sao, mà lòng dân như vậy.

– Nói mãi cũng chả hết, chắc phải có một bài cho đầu đuôi. Nhưng rõ ràng chuyện đồng chí Đỗ Cường Minh – Chi cục trưởng Kiểm lâm bắn chết đồng chí Phạm Duy Cường – Bí thư Tỉnh ủy và đồng chí Ngô Ngọc Tuấn – Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái đã nói lên rằng khi cái ung nhọt tình đồng chí bị vỡ thì nó kinh khủng hơn rất nhiều so với những mụn nhọt của dân (kiểu đánh chết kẻ trộm chó chẳng hạn). Ngày xưa những vụ tàn hại nhau ở cấp cao thế (không phải là ít) có thể giấu được, chứ bây giờ nó văng tóe loe, ai cũng thấy là rất kinh khủng, ngoài sức tưởng tượng. Chả biết bác Cả có cám cảnh than thở trước sự thực này, mấy bữa nay chẳng thấy nói gì.

– Còn khá nhiều tỉnh chuẩn bị họp HĐND, phen này thì cứ phải kiểm tra cho kỹ, cái ngoáy tai cũng không cho đem vào. Tỉnh nào mà chả chứa đầy xung đột âm ỉ, cứ ép nhau cho lắm thì tức nước vỡ bờ, rồi lại tinh dững Chí Phèo, Binh Chức, Năm Thọ, Bá Kiến chọi nhau.

Làm cán bộ thời này quả là một nghề nguy hiểm, nhất là cán bộ đảng, chết như chơi.

Khi các quan chức cao cấp bị bắn hay Giàu có và quyền lực là một thảm họa.?

Khi các quan chức cao cấp bị bắn hay Giàu có và quyền lực là một thảm họa.?

Tác giả Phùng Văn Phụng

Mấy ngày nay báo chí cũng như “facebook” làm rùm beng, tràn ngập tin tức về sự kiện hai quan chức cấp cao của tỉnh Yên Bái bị bắn chết. Sự kiện trên làm chấn động mọi người Việt nam, làm cho bà con trong và ngoài nước hết sức đặc biệt quan tâm, theo dõi và bàn luận “sốt sắng ,dữ dội ” và cũng tốn quá nhiều “giấy mực”  quá nhiều ý kiến, phê bình “ tốt xấu ” trong tấn thảm kịnh này.

Nguồn tin từ đài BBC:

1.Vụ bắn xảy ra khi nào?

Bà Phạm Thị Thanh Trà (Chủ tịch UBND tỉnh), chủ trì họp báo, cho biết ngày 18/8 dự kiến khai mạc kỳ họp thứ hai HĐND tỉnh lúc 8h sáng. Các đại biểu có mặt sớm, thường là khoảng 7h45 để chuẩn bị.

Khoảng 7h sáng, Chi cục trưởng Kiểm lâm Đỗ Cường Minh đến xin gặp và được cho vào phòng làm việc Bí thư Tỉnh ủy Phạm Duy Cường, Tại đây, ông Minh dùng súng quân dụng K59 bắn ông Cường.

Sau đó ông Minh di chuyển sang phòng của Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh uỷ Ngô Ngọc Tuấn, cách đó 150 mét, dùng súng bắn ông Tuấn, rồi tự sát tại đây.

nguồn:      BBC tiếng Việt

 2. Nguyên nhân vì sao hai quan chức cấp cao (Bí thư và Chủ tịch HĐND tỉnh) bị bắn? và vì sao viên chức cấp cao khác (Chi cục trường Kiểm lâm) lại giết người rồi tự sát.

 Theo đài Á Châu Tự Do (RFA) (Đây là vấn đề mâu thuẫn quyền lực cũng như lợi ích. Đặc biệt vấn đề hiện nay là cấp trên ăn no đủ rồi bây giờ tìm một thằng để tế và như thế thì mình phải xem xét lại toàn bộ hệ thống cái nhân cách của con người trong bộ máy rõ ràng nó đang có vấn đề. Ăn chia với nhau không sòng phẳng nên diệt nhau.

Ô. Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu, Ban Dân vận Trung ương)

nguồn: Bí thư tỉnh ủy và Chủ tịch HĐND tỉnh Yên Bái bị bắn chết (RFA)

Pham Huy Cuong Bi thư tinh uy Yen Bái

 

 

 

 

 

 

 

Ông Phạm Duy Cường, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái.

Tại sao lại xảy ra tình trạng giết chóc nhau của viên chức cao cấp nhà nước như vậy?

Nhà báo Phạm Chí Dũng ghi nhận:

Tôi cho rằng nó đặc biệt quan trọng ở chỗ này: đó là không khí xung đột trong nội bộ đảng đã phát triển tới tiệm cận giới hạn bùng nổ thảm sát cá nhân, có nghĩa là căng thẳng lắm rồi. )

 3. Con người thường say mê quyền lực và giàu có.. Say mê quyền lực làm con người tha hoá, mù quáng, mất lý trí . Say mê này còn hơn say rượu , say thuốc phiện. Say rượu, thuốc phiện chỉ trong thời gian ngắn còn say mê quyền lực thì không bao giờ chấm dứt được.

Khi say mê quyền lực, tiền bạc thì khó mà giữ được tình cảm tự nhiên, sống bình thường, biết yêu thương đồng loại. Say mê quyền lực, tiền bạc khó mà làm việc công tâm, theo lẽ phải, vì khi có quyền hành rồi thì sẽ bằng mọi thủ đoạn xấu xa để cũng cố quyền lực, đem quyền lợi về cho cá nhân mình. Say mê quyền lực, tiền bạc thường có hành vi mờ ám, lươn lẹo, dối trá, bất chấp lẽ phải, trù dập, hại người bằng mọi giá, mục đích thăng quan tiến chức cho cá nhân mình, thu tóm quyền lợi, tiền bạc cho cá nhân mình, phe nhóm mình?

Thông thường khi say mê quyền lực, tiền bạc con người khó thoát ra được hoàn cảnh mê muội đó.

Khi có quyền lực trong tay, không có ai nghĩ rằng quyền lực này chỉ tạm thời, thông thường họ cho rằng quyền lực này sẽ vĩnh viễn, giàu có vĩnh viễn, tưởng chừng như ta sống không bao giờ chết.

Nhưng thực sự ai cũng biết quyền lực và giàu có chỉ là tạm thời, khi ta chết đi ta đâu có mang sự giàu có theo ta, chỉ có tình thương yêu và công đức mà ta đã giúp đỡ cho tha nhân. Những gì ta đã đóng góp cho cho xã hội, mới có thể tồn tại lâu dài mà thôi.

DO CUONG MINH

 

 

 

 

 

 

Ông Đỗ Cường Minh – thủ phạm vụ án mạng Yên Bái nhưng được nhiều facebooker cám ơn và xem như “anh hùng”. (Hình: Kiểm lâm Yên Bái)

Mời xem:  Viên chức bắn nhau là chuyện nhỏ, nhân tâm mới là chuyện lớn (báo Nguoi-viet)

Tại sao người dân lại có tâm lý hả hê, vui mừng, không thương tiếc khi hai quan chức cao cấp bị bắn chết. Lòng dân đã chán ngán tình trạng tha hoá, bất công, hạch sách người dân quá đáng,  nhà cầm quyền thường nhũng nhiểu, đòi hối lộ, gây khó khăn trong các sinh hoạt thông thường của người dân. Đó là tâm lý phản kháng của người dân đối với nhà cầm quyền  độc tài, không do dân bầu. Họ không thể yêu mến nhà cầm quyền mà họ không được quyền lựa chọn.

Mời xem thêm:

MẤY KHÍA CẠNH TÂM LÝ QUA VỤ BÍ THƯ VÀ CHỦ TỊCH HĐND TỈNH YÊN BÁI BỊ BẮN CHẾT  của  Phó Giáo sư, Tiến sĩ Mạc Văn Trang.

Chắc chắn ba viên chức cao cấp trên không bao giờ nghĩ đến thảm cảnh này vì họ đang ở trên đỉnh cao quyền lực và giàu có. Tất nhiên họ không bao giờ có một chút suy nghĩ về SỰ CHẾT, nhưng thực tế , ai ai cũng phải trúng số độc đắc một lần đó là SỰ CHẾT.

Kết: Trong Kinh thánh có nói đến một người giàu có đã hảnh diện vui mừng:

Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm.

Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã! . Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai? Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”

Luca 12 (câu 19-21)

Chắc qua sự kiện này, các quan chức đầy quyền lực và đang giàu có cần phải suy nghĩ về thân phận của mình và gia đình vợ con mình, xem mình đã gieo bao tai ương, gây bao khốn khó cho đồng nghiệp và cho dân nghèo cơ cực, bần cùng.

Tác giả Phùng Văn Phụng

Công nhân đình công vì cho ăn thức ăn có giòi

Công nhân đình công vì cho ăn thức ăn có giòi

Nguoi-viet.com

Liên tục phát hiện giòi trong các suất ăn của công nhân. (Hình: Lao Ðộng)

Liên tục phát hiện giòi trong các suất ăn của công nhân. (Hình: Lao Ðộng)

HÀ NỘI (NV) – Trong bữa cơm trưa tại công ty, nhiều công nhân đã phát hiện giòi bò ra lúc nhúc từ trong cá chiên, khiến mọi người “nổi da gà” bỏ bữa.

Ngày 18 tháng 8, Chi Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm (ATVSTP) Hà Nội đã phối hợp với Phòng Y Tế, Trung Tâm Y Tế huyện Chương Mỹ tiến hành kiểm tra đột xuất bếp ăn tập thể công ty đồ chơi CheeWah-Việt Nam, đóng tại khu công nghiệp Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ.

Báo Lao Ðộng cho biết, trưa ngày 16 tháng 8, gần 2,000 công nhân của công ty trên đã đình công sau khi thông tin về suất trưa ngày 10 tháng 8, có giòi bò ra lúc nhúc từ món cá chiên xù do nhà thầu là công ty Cầu Bắc, nấu tại chỗ ở công ty.

Tại thời điểm kiểm tra, ông Trì Khải Mậu, phó giám đốc công ty đồ chơi Chee Wah-Việt Nam đã thừa nhận tin suất trưa có giòi. Chi cục ATVSTP đã mời ông Ngô Văn Thích, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị công ty Cầu Bắc, xuất trình các tài liệu liên quan đến ATTP và xử phạt theo quy định.

Trước đó, trưa ngày 19 tháng 4, khoảng 2,000 công nhân công ty Youngor Smart Shirts Việt Nam, khu công nghiệp Mỹ Trung, huyện Mỹ Lộc, Nam Ðịnh, cũng đã đình công, không ăn cơm, yêu cầu phía công ty này làm rõ vụ việc “thức ăn vào trưa ngày 18 tháng 4 có giòi.”

Mặc dù lãnh đạo công ty đã xuống nhà ăn kiểm tra và lấy ý kiến nhưng công nhân tiếp tục bỏ bữa ăn trưa ngày hôm sau và đình công đòi quyền lợi. (Tr.N)

 

Dân sẽ không bảo vệ chính quyền khi họ nhận ra rằng chính quyền đó không phải của họ

Dân sẽ không bảo vệ chính quyền khi họ nhận ra rằng chính quyền đó không phải của họ

FB Nguyễn Anh Tuấn

20-8-2016

Người dân xuống đường ở Ordu trong lần đảo chính ở Thổ Nhĩ Kỳ ngày 16/7/2016

Chuyện quan chức xử lý mâu thuẫn bằng súng ống thực ra có đáng ngạc nhiên lắm không khi mà việc quản lý vũ khí quân dụng ở Việt Nam khá lỏng lẻo? Nhiều giới khác đã từng xử nhau theo cách này thì đến lúc nào đó quan chức cũng sẽ sử dụng thôi, chẳng lạ.

Vậy nên vụ nổ súng ở Yên Bái có thể hơi bất thường song không đến nỗi quá đặc biệt và sẽ là suy diễn quá xa nếu đưa ra những thuyết âm mưu như thanh trừng nội bộ, xung đột phe phái…mà không có bất kì căn cứ nào. Sự kiện này cũng quá cá biệt để đại diện cho bất kỳ xu hướng chính trị nào.

Tuy nhiên, hiện tượng xảy ra sau đó – sự hân hoan, vui mừng và phần nào đó là hỉ hả của đông đảo người dân trước cái chết của ba quan chức – mới là điều thực đáng quan tâm.

Bởi nó là một thông điệp.

Địa chỉ gửi thì không thể rõ hơn, chính là các quan chức cấp cao.

Những phát súng ở Yên Bái như nhắc một sự thật mà đôi khi người ta quên khuấy đi:

Quan chức cấp cao tưởng rằng đứng trên triệu người với quyền lực vô song hoá ra cũng là người thường, không chịu nổi một viên đạn. Trong khi đó, sự an toàn của họ dựa trên bộ máy vũ trang – thứ mà trong lịch sử nhân loại luôn dao động theo lòng dân.

Những diễn biến của dư luận xã hội sau vụ Yên Bái, trớ trêu, lại đưa đến một ngụ ý cực kỳ nguy hiểm:

Dân chúng hoá ra không quá phẫn nộ nếu có ai đó bắn chết một quan chức cấp cao. Thế nếu đó là một lực lượng vũ trang phản loạn bắn bỏ hàng loạt quan chức cấp cao thì liệu dân chúng có phẫn nộ không?

Hoặc cho phép tôi thẳng thắn hơn:

Nếu có một nhóm quân nhân đảo chính định xử toàn bộ quan chức chóp bu như Thổ Nhĩ Kỳ thì dân chúng có đổ xuống đường biểu tình, và có ai nằm xuống lấy thân mình cản bước xe tăng như ở đường phố Ankara để bảo vệ chính quyền dân sự không?

Có vẻ là không.

Vì sao vậy? Đơn giản thôi, chả ai chuốc lấy nguy hiểm để bảo vệ những thứ không phải của mình.

Dân sẽ không bảo vệ chính quyền nếu họ thấy chính quyền đó không phải của họ. Nghĩa là, không phải là một chính quyền dân chủ.

Và trong nghĩa này, sẽ không quá phóng đại nếu nói rằng tiếng súng Yên Bái qua hàn thử biểu dư luận trên mạng xã hội đã làm rúng động toàn bộ Ba Đình.

Thế quan chức cấp cao nên làm gì để an tâm?

Cũng không khó, lo rủi ro thì phải mua bảo hiểm. Bản chất của bảo hiểm là mất cái gì đó để nhận lại sự an tâm, không thể chả mất gì mà lại đòi được an toàn. Đã đến lúc giới chóp bu chính trị thôi khăng khăng muốn ĐƯỢC TẤT CẢ vì coi chừng, có thể kết quả sẽ là MẤT TẤT CẢ. Lựa chọn sáng suốt hơn là mất một phần để được an toàn những phần còn lại.

Một lộ trình dân chủ hoá sẽ đóng vai trò như một bản hợp đồng bảo hiểm trong đó những người nắm quyền chấp nhận trả lại cho dân những quyền chính trị căn bản để dân chúng tham gia sâu hơn vào việc quản trị quốc gia – cách duy nhất để người dân thấy chính quyền phần nào đó là của mình, và sẵn sàng xả thân bảo vệ nó khi cần.

Thái độ đó lan rộng trong xã hội là sẽ là lời nhắc nhở nghiêm khắc, phòng ngừa mọi ý định chiếm đoạt quyền lực quốc gia bằng đảo chính của bất kỳ nhóm quân nhân phiêu lưu nào.

ĐỂ KHÔNG CÒN SỰ “HẢ HÊ” VỚI CÁI ÁC…

ĐỂ KHÔNG CÒN SỰ “HẢ HÊ” VỚI CÁI ÁC…

FB Mạnh Kim

19-8-2016

Sau khi giết chết bà Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long), đám du kích ném xác bà vào áo quan “rồi nhảy lên vừa giẫm vừa hô: “Chết còn ngoan cố này, ngoan cố nổi với các ông nông dân không này?”… (“Đèn Cù”, Trần Đĩnh). Cái ác man rợ và sự hả hê trước cái ác đã hình thành và vọng ra từ tiếng xương gãy răng rắc của thi thể bà Năm từ rất lâu rồi, chứ không phải gần đây. Có ai cảm thấy không kinh tởm cho sự tàn ác và tâm địa ác độc trong cái chết bà Năm hay vô số người tương tự không? Cái ác lan tràn và sự thù hằn tích tụ, như đang thấy, chỉ là cái gạch nối gần như chưa bao giờ đứt đoạn của cái ác từ hàng chục năm trước. Không phải xã hội bây giờ mới ác. Sự ác độc của con người đối với con người thật ra đã “tạo nghiệp” từ lâu.

Cái ác và sự hả hê trước cái ác, đáng nói hơn, lại chưa bao giờ dừng lại. Nó chưa bao giờ chết. Nó được gieo cấy, được nuôi, thậm chí được “tạo” môi trường để sống. Nó thể hiện trong chính sách đối xử giữa kẻ “thắng” với người “thua”. Nó thậm chí nằm ngay trong trang sách giáo khoa. Nó gieo mầm ác bằng những câu chuyện “anh hùng” và “dũng sĩ” giết người như ngóe ngay cả đối với trẻ thơ. Lẽ nào những mẩu chuyện nhồi sọ độc ác như thế lại “vô hại”? Nó không chỉ khiến đứa trẻ thấy việc giết người là “bình thường” mà nó còn cho thấy việc hả hê trước những câu chuyện như thế cũng “bình thường”.

Sự được phép tồn tại, thậm chí “có quyền” tồn tại của tâm lý hả hê với cái ác, là một điều rất vô giáo dục và phản tác dụng mà những kẻ tạo ra điều đó phải chịu trách nhiệm đầu tiên, rồi mới nói đến xã hội. Điều này không chỉ xảy ra giữa những người “thắng cuộc” và người “thua cuộc”. Nó đang xảy ra giữa những người có quyền và phần còn lại của xã hội. Người có quyền bắt đầu “có quyền” “dạy dỗ” phần còn lại của xã hội. Các người làm được gì cho đất nước chưa? – họ hỏi, nhân danh quyền lực độc đoán. Khi hỏi như vậy, họ có hả hê không? Trong khi cùng lúc, xã hội tự hỏi với nhau rằng, đám quan quyền ấy, trong đó có vô số kẻ tham nhũng thối nát tột cùng, thì làm được gì cho nhân dân và đất nước?

Cái ác chưa bao giờ chết. Nó lộ nguyên hình trong những cuộc trấn áp “đánh chết mẹ nó đi” nhằm vào những người biểu tình. Một lần nữa, kẻ thủ ác vẫn hả hê sau khi vung ra những nắm đấm không có bất kỳ vết tích nào của lương tâm. Sự thù nghịch từ đó mà chồng thêm lên. Oán thù cứ thế thì bao giờ xã hội mới thôi loạn?

Nói ra những điều này không phải để gieo thêm hận thù. Nói ra để thấy cái ác nó đến từ đâu và nguyên nhân nào tạo ra hậu quả khủng khiếp như đang thấy. Nói ra để thấy, không phải tự nhiên và không phải vô cớ mà “người dân” trở nên ác độc, với nhau và với chính quyền.

Nếu lên án tâm lý ác độc của xã hội thì cũng cần phải sòng phẳng bằng cách lên án những trường hợp độc ác của những kẻ tay sai chính quyền. Không thể đòi hỏi người dân “phải” tử tế trong khi chính quyền không sửa họ lại để trở nên tử tế với dân. Hãy làm điều đó đi, tôi hy vọng, oán thù mới có thể được gỡ và cái ác mới có thể bị đẩy lùi.