Chuyện một cây cầu và Lòng Vô-Ơn của người Việt-Truyện ngắn

Nguyễn Kim Chi

 NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐAN MẠCH – XÂY MẤY CHỤC CÂY CẦU & TRƯỜNG HỌC CHO NGƯỜI VIỆT… VÀ BỊ LỌC LỪA ĐẾN TRẮNG TAY.

Họ là đôi vợ chồng già, chồng người Đan Mạch, thợ xây – vợ người Việt đã đổ hết tâm sức xây được 24 cây cầu treo và 5 trường học tại những vùng nông thôn nghèo của Việt Nam.

Thế nhưng, cuộc đời họ lại không gặp suôn sẻ ngay trên chính mảnh đất mà họ yêu quý, thậm chí họ còn bị người Việt lừa trắng tay, giờ phải sống trong một ngôi nhà xây tạm bợ. Nhiều người không biết tới họ nhưng vẫn đi qua những cây cầu họ đã xây, Sống Mới đã được sự đồng ý của facebooker Tung Xich Lo – người đã chia sẻ những thông tin về cặp vợ chồng Kurt Lender Jensen – Tiêu Thị Ngọc Sang (Nhung) trên trang mạng xã hội – để gửi tới bạn đọc câu chuyện về những con người, dù không mang dòng máu Việt nhưng vẫn nhiệt tâm với nước Việt.

Lần đầu tiên, tôi gặp ông Kurt và bà Nhung là qua sự hướng dẫn của ông anh tôi khi anh giới thiệu về họ: “cặp vợ chồng này có chung 1 trái tim tốt”, Tùng nên đến thăm họ. Trong nhiều năm qua, tại Đan Mạch, ông Kurt và bà Nhung đã được nhiều người dân Đan Mạch biết đến khi họ khởi đầu xây một cây cầu treo tại khu vực trồng cà phê, thuộc Bảo Lộc, Lâm Đồng bằng chính công sức và sự cần cù của họ.

Hành trình xây cầu chỉ bằng sự trợ giúp

Theo lời ông Kurt kể lại cho tôi, chyện xây cầu xuất phát từ một lần về thăm quê hương vợ, có người nhờ ông gắn giúp lại vài tấm ván cho chiếc cầu treo. Thoạt đầu nhìn chiếc cầu cũ kỹ, ông đã thốt lên rằng ông hoàn toàn có khả năng làm một cây cầu treo mới, còn chiếc cầu cũ như hiện tại thì vô phương sữa chữa. Lúc ấy ông nghĩ, chắc mọi người đều nghĩ “ông ta nói phét lác”. Nhưng ông Kurt đã bắt tay vào làm đúng như lời nói của mình.

Trở lại Đan Mạch, ông đã tích cực liên lạc với nhiều chuyên gia để xin vật liệu xây cầu. Công ty đầu tiên nhận giúp đỡ là một công ty sản xuất dây cáp, họ đã trả lời ngay lập tức rằng sẵn sàng trợ giúp mớ dây cáp ông cần dùng. Nhưng cáp của họ lại bọc nhôm, không có sự co giãn, e là không thích hợp cho việc làm cầu treo.

Cùng lúc đó, ông lại được một người bạn thân cung cấp cho ông một thông tin quan trọng: Hệ dây cáp căng giữa các tuyến cao tốc của Đan Mạch đang được tháo bỏ vì quá nguy hiểm. Thế là ông Kurt bắt tay liên lạc với sở đường bộ. Họ kết nối ông với một công ty đang thi công tháo gỡ của Đức. Công ty này đã không ngần ngại cho ông lấy những gì ông muốn.

Tuy nhiên, để cuộn những sợi dây cáp lại, ông phải liên lạc với một cơ sở điện lực tại địa phương. Sau khi nghe ông Kurt trình bày, công ty này vui vẻ chở những ống cuộn dây điện trống, đến thẳng đường cao tốc, nơi họ đang tháo gỡ dây. Để cho đôi vợ chồng Kurt – Nhung tự lăn dây cáp vào ống cuộn.

Cũng trong thời gian đó, ông Kurt tiến hành làm thử một chiếc cầu mẫu trong khu vườn của nhà mình. Ông cũng liên lạc với một công ty lớn của Đan Mạch, chuyên về nghành xây cầu có tên là Carl Bro và nhờ họ trợ giúp ông một bản vẽ sơ sài. Nhưng nhờ bản vẽ này, ông Kurt đã nhẩm tính được sẽ cần bao nhiêu mét cáp cho chiếc cầu trong thực tế.

Rồi ông lại tiếp tục nhờ đến một công ty chuyên về kỹ nghệ cung cấp các vật liệu cho ghe đánh cá có tên là Claus Harbo. Họ cũng rất ân cần giúp ông số trang thiết bị xiết dây cáp… mà ông cần dùng. Ngoài ra, Câu lạc bộ thể thao Lions Club, đã hỗ trợ thêm một máy phát điện và máy trộn bê tông cho công việc xây cầu của ông. Không dừng tại đây, ông xin tiếp được một số lượng sơn để bảo trì dây cáp của công ty Sadolin.

Cuối cùng ông liên lạc với hãng vận chuyển tàu Maersk mạnh nhất thế giới và đã được phép nói chuyện trực tiếp với tổng giám đốc, A. P. Muller. Tuy các tàu bè của hãng này không cập cảng Việt Nam, nhưng ông tổng giám đốc cũng vui lòng giúp ông Kurt chuyển số hàng ấy về Singapore, rồi nhờ các hãng khác chuyển tiếp số hàng trên về Việt Nam.

Coi như các công việc tại Đan Mạch tiến triển quá tốt. Tuy nhiên, khi số hàng trên về tới cảng Sài Gòn lại gặp vấn đề lớn nhất mà không nhận được sự trợ giúp nào khi phải chi tiền, thì hàng mới ra khỏi cổng. Ông Kurt đã phải thương lượng rằng cho ông lấy số hàng trước, còn tiền thì chiều ông mới đích thân đến nhà chủ kho để trả, nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế để ông Kurt đối phó với những “nhũng nhiễu” thường nhật ở Việt Nam, bởi ông lấy đâu ra tiền để trả cho chủ kho, khiến ông phải… nói phét như vậy.

Khi nguyên vật liệu đã có mặt tại Việt Nam, lãnh sự quán Đan Mạch đã trợ giúp bê tông, sắt thép và cây ván, cùng với chi phí vận chuyển.

Thế nhưng, ngày khởi công xây cầu, ông chủ tịch tỉnh Bảo Lộc chỉ điều giúp ông Kurt một đội quân 20 người, trong đó chỉ có một người cầm theo cái xẻng, là công cụ lao động duy nhất. Ông Kurt đã bức xúc với hành động thờ ơ này của chính quyền địa phương và tuyên bố sẽ làm cây cầu tại một địa phương khác nếu sự trợ giúp nhân lực “èo uột” như vậy.

Ngày hôm sau, ông Kurt nhận được một đội quân gấp đôi là 40 người. Với kinh nghiệm của một người thợ hồ, hiểu biết nhìn bản vẽ, ông đóng vai trò chỉ huy và phân chia công việc lớn nhỏ cho thợ, thậm chí chia từng điếu thuốc lá cho thợ. Cô Nhung – vợ ông đóng vai trò thông dịch và chị nuôi cho 40 người nông dân đến giúp việc xây cầu.

Sau 25 ngày, chiếc cầu treo dài 65 mét và ngang 1,2 mét hoàn tất với tổng chi phí là 4500 USD. Khi chiếc cầu được khánh thành, một bà cụ đòi nắm tay ông Kurt dẫn bà qua cầu. Cụ bà này đã bật khóc vì nỗi vui sướng và tâm sự rằng, “Đã 20 năm nay, tôi chưa bước qua được sang bên này đồi”.

Sau khi hoàn thành cây cầu treo đầu tiên, ông Kurt đã có đủ tư liệu để hoàn tất hồ sơ gửi đến lãnh sự quán của Đan Mạch tại Việt Nam kèm một câu “Chiếc cầu đã xây xong”. Họ đã trao cho vợ chồng ông đảm nhận những công trình xây dựng trợ giúp sau này. Ông Kurt đã phấn khởi và thốt lên: “Tôi có thể xây thêm cả 10 chiếc cầu nữa, nếu có ai đó thanh toán chi phí”. Vợ chồng ông chấp nhận công việc với điều kiện chỉ nhận lương tương ứng với một người lãnh tiền thất nghiệp tại Đan Mạch. Vì nếu nhận lương cao hơn, coi như chương trình trợ giúp không còn đúng ý nghĩa.

Trong khi đó, Danida – một hội chuyên gia về việc giúp phát triển nông nghiệp tại các vùng nông thôn nghèo trên toàn cầu đã đánh giá cao tính tiết kiệm của chiếc cầu, khi chỉ làm hết ¼ chi phí so với giá trị thật của nó. 6 năm tiếp theo, cặp vợ chồng này đã hoàn tất 24 cây cầu nằm trong chương trình trợ giúp của chính quyền Đan Mạch. Họ còn tham gia xây luôn cả 5 ngôi trường học.

Nhưng về sau nhiều chương trình trợ giúp, phải trải qua nhiều thủ tục rắc rối. Những khoản tiền trợ giúp không đến nơi cần nhận mà lọt thẳng vào túi những kẻ tham nhũng. Đến lúc này, cặp vợ chồng già tự nhận thấy “cuộc vui” đã kết thúc nên họ muốn rút lui về lại xứ xở Đan Mạch yên tĩnh. Ông Kurt cũng kể rằng, sau mỗi lần khánh thành cầu, vị chủ tịch tỉnh lại vui mừng khai tiệc ăn nhậu, thậm chí đã có lần hỏi ông: “Thủ tục đến Đan Mạch có dễ không?”

Những sóng gió khó ngờ trên mảnh đất Việt

Tưởng chừng như sau những phần đóng góp công sức cho xã hội, hai vợ chồng già sẽ được hạnh phúc an hưởng tuổi già, thì ngờ đâu Bộ nhập cư Đan Mạch đã bác bỏ đơn xin trở lại sống tại nước này của bà Nhung. Trong khi với khả năng tài chính của mình, ông Kurt không đủ khả năng nuôi vợ.

Tại Đan Mạch, ông Kurt cũng đang sống bằng đồng lương hưu ít ỏi bởi ông xuất thân từ một gia đình lao động. Từ năm 14 tuổi ông đã rời khỏi nhà và tự đi tìm việc kiếm sống bằng nhiều nghề. Rồi sau đó ông đã làm thủy thủ cho những hãng tàu khách đi khắp toàn cầu. Thời gian tiếp theo, ông trở lại Đan Mạch và làm thợ hồ trong 6 năm. Sau đó ông mua một chiếc ghe đánh cá và trở thành ngư dân. Ngay từ thời ấy, ông đã có những hành động được cho là khác người khi đoàn tàu đánh cá của Đan Mạch thường được sơn màu xanh da trời, còn thuyền của ông Kurt lại được sơn màu đỏ.

Năm 1992, lần đầu tiên ông về Việt Nam chơi cùng với một gia đình Việt Nam ông quen tại Đan Mạch. Trong chuyến đi này, ông đã yêu một người phụ nữ bản xứ, chính là bà Nhung. Sau nhiều lần thư từ và vài lần đi lại giữa Việt Nam – Đan Mạch. Đến mùa thu năm 1994, ông mới bảo lãnh được người vợ mới cưới sang Đan Mạch.

Sau nhiều năm làm việc tại Việt Nam, thay mặt cho quốc gia Đan Mạch trong trương trình trợ cấp, cặp vợ chồng Đan – Việt này đã xây biết bao nhiêu cái cầu treo, các ngôi trường trong những vùng hẻo lánh…Thế nhưng, đến tuổi già, họ chỉ mong có được một mảnh đất nhỏ để hưởng thụ những năm cuối đời tại Việt Nam mà cũng không xong. Họ đã bị cả những người thân, những người gần gũi lừa gạt khiến cặp vợ chồng già phải bán nông trại cà phê tại Bảo Lộc, nơi họ gắn bó hơn 10 năm để tìm nơi yên tĩnh tại một eo biển đẹp.

Lần đầu tiên gặp tôi, họ sống trong một túp lều bằng bạt, dựng tạm bợ tai khu du lịch Bình Tiên, Ninh Thuận. Nơi đây họ đã bị lừa một cú “ngoạn mục” bởi một ngư dân và cả chức trách của địa phương khi “đồng lòng”bán cho họ miếng đất nằm trong quy hoạch của một dự án du lịch.

Vẫn chưa hết, sau chuyến đến thăm của tôi, những con người trên mảnh đất họ yêu quý lại một lần nữa dụ họ mắc mưu, bỏ tiền ra mướn đất đang nằm trong dự án tại Hòa Phú, gần Phan Rí, Bình Thuận. Hơn nửa năm sau,

họ được chính quyền địa phương hứa hẹn “đền bù” bằng cách cho mướn một bãi biển đẹp hơn, tại Bãi Dương, Minh Hóa, cũng gần cửa Phan Rí. Tuy nhiên, miếng đất “hứa hẹn” ấy cũng đã từng dùng để lừa một người đàn ông mang quốc tịch Úc khiến anh này mất gần nửa năm theo đuổi vụ “mướn đất” và cũng mất một số tiền kha khá trong túi.

Đến lúc này thì sự chịu đựng của ông Kurt cho những gian xảo, lừa lọc của con người nơi đây cũng đã đến giới hạn, nhưng vì thương người vợ Việt Nam, ông không thể quay lại Đan Mạch mà bỏ vợ lại xứ này. Ông ta quyết định dành giụm số tiền ít ỏi còn lại, để mua được miếng đất sa mạc toàn cát, đầy mồ mả, ngay QL1, gần cây xăng Thắng Lợi, thuộc Chí Công, Bình Thuận.

Ông Kurt kể rằng, hàng xóm xung quanh cũng có người tốt, nhưng cũng vẫn có kẻ thích “bắt nạt” hoặc “bành trướng” chủ quyền sang nhà người khác. Mới đây, không hiểu vô tình hay ác ý mà có người đã phá hoại cái giếng nhà ông bằng cách thả dây thun cũ (cắt từ ruột xe đạp) vào trong ống bơm. Thế là ông Kurt phải xây cái giếng mới.

“Ông già và biển cả”

Ông Kurt rất thích trò chuyện tiếng Đan Mạch với tôi. Lâu lâu ông mới có cơ hội bày tỏ sự bức xúc của cuộc sống với một người hiểu được tiếng nước ông. Hai vợ chồng già rất quý hóa khách đến thăm nên rất muốn tôi ở lại. Nhưng vì tôi cũng là thằng ngang bướng với ý nghĩ ngủ một đêm tại nhà bạn bè mà phải đi trình giấy tờ với chính quyền địa phương thì nhiêu khê cho tôi quá. Thôi để tôi đi ngủ bụi và để cho đôi bạn già của tôi ngủ yên giấc.

Hiện nay ông bà Kurt, vẫn kiên trì định cư tại Chí Công. Miếng đất sa mạc và đầy mồ mả này nằm ngay QL1, gần giữa trạm xăng Thắng Lợi và khu đồi quạt gió, thuộc tỉnh Bình Thuận. Tôi chỉ thấy buồn là không giúp gì được cho họ.

Bạn yêu nước Việt ? vậy bạn đã giúp được gì cho người Việt? công sức bỏ ra liệu đã bằng đôi bạn già này chưa?

Họ chính là những người yêu nước Việt, những người có tâm hồn Việt nhưng cũng thật cực nhọc cho họ quá …. khi muốn yêu, muốn sống yên bình trên đất nước này cũng không được.

..Và những quan chức công bộc của xứ sở này – những kẻ luôn mồm rao giảng lòng yêu nước, luôn bi bô rằng vì dân vì nước (???) thì không chừa bất kỳ cơ hội nào để ôm hàng triệu đô la vơ vét được từ đất nước này, để bôn tẩu sang hưởng lạc tại các nước phương Tây !!!

Sao chép từ fb Diễm Chi – fb Nguyễn Hữu Quý   


 

Bắt cóc và ép nhận tội: Thủ đoạn của CSVN hiện nay

Ba’o Dan Chim Viet

Tác Giả: Phạm Thanh Nghiên

Hai nhà hoạt động mới bị bắt

Khoảng hơn chục năm trước, khi thực hiện một cuộc bắt bớ nhằm vào một nhân vật bất đồng chính kiến, một nhà hoạt động nhân quyền, phía công an chí ít còn muốn ra vẻ ta đây cũng là “nhà nước pháp quyền”. Họ lùa một lực lượng hùng hậu mặc sắc phục, đeo lon, đeo cấp số hiệu, mang xe thùng đùng đùng xông vào nhà dân để bắt. Cho ra vẻ đúng luật, người bị bắt sẽ được giao các quyết định liên quan đến mình như lệnh bắt, lệnh khám xét, lệnh tạm giam…, dù thường là sau đó gia đình nạn nhân không nhận được mảnh giấy nào. Nhưng tối thiểu vào lúc đó, người bị bắt cũng được hưởng cái “đặc ân” là biết mình bị cáo buộc vi phạm điều luật nào trong (cái gọi là) “Bộ luật hình sự” của (cái gọi là) Nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Những năm gần đây, đặc biệt là sau sự kiện Formosa (từ năm 2017,) dường như vở kịch “thực thi pháp luật” vừa rườm rà, không đủ sức giới thiệu sự khủng bố, nên nhà nước công an trị đã chuyển sang sử dụng phương thức “bắt cóc,” cho tiện.

Có thể liệt kê một số vụ bắt cóc điển hình nhắm vào những nhà hoạt động về môi trường hay nhân quyền như Nguyễn Văn Hóa, Hoàng Đức Bình, Trần Hoàng Phúc, Nguyễn Bắc Truyển, Trương Minh Đức, Nguyễn Đức Hùng, Ngô Văn Dũng, các thành viên Nhóm Phổ Biến Hiến Pháp,… Những người này đều bị bắt cóc ở ngoài đường bởi những kẻ mặc thường phục (mật vụ.)

Thậm chí nhiều người bị đánh đập dã man như ông Hóa và ông Bình. Không một văn bản lệnh nào về việc bắt giữ được gửi đến thân nhân của những người này.

Cụ thể, anh Nguyễn Văn Hóa bị bắt ngày 11/1/ 2017 khi đang đi trên đường, nhưng mãi tới ngày 23 Tháng Giêng, sau khi gia đình làm đơn gửi đi các cơ quan tỉnh thì mới nhận được thông báo tạm giữ của phía công an. Ban đầu, công an bịa lý do Hóa có hành vi “ăn cắp xe máy và buôn bán ma túy” để tiến hành vụ vây bắt. Nhiều ngày sau, gia đình Hóa nhận được thông báo “Tạm giam bị can” của Cơ quan An ninh Điều tra, Công an tỉnh Hà Tĩnh k‎‎ý ngày 20/1/ 2017 với cáo buộc “Lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo điều 258.

Hầu hết các thành viên của nhóm Phổ Biến Hiến Pháp bị nhà cầm quyền bắt cóc rải rác từ cuối Tháng Tám đến đầu Tháng Chín 2018. Người thân của họ đã tuyệt vọng tìm kiếm bằng nhiều cách, nhưng vô ích.

Ngày 27 Tháng Chín, bà Nga Kim, vợ ông Ngô Văn Dũng, loan tin trên truyền thông rằng bà đã tìm thấy chồng. “Tôi tìm thấy chồng tôi rồi. Bị giam ở số 4 Phan Đăng Lưu, Sài Gòn,” bà Nga nói với phóng viên BBC.

Tương tự là trường hợp của Nguyễn Đức Hùng, một người bảo vệ môi trường đầy nhiệt huyết và quả cảm, nhưng ít được công luận chú ý vì anh chọn cách hoạt động âm thầm.

Ngày 14/1/ 2022, như đã hẹn trước với người anh trai, Nguyễn Đức Hùng bắt xe khách Hoa Lợi từ Hà Tĩnh để vào Bình Thuận. Đi đến khu vực cổng chào xã Kỳ Nam, Hà Tĩnh, chuyến xe chở Hùng bị một nhóm mật vụ chặn lại và anh bị lôi đi trước sự chứng kiến của toàn bộ hành khách.

Lúc đó vào khoảng 3 giờ chiều ngày 14/1/ 2022. Sau hơn mười ngày tìm kiếm khắp nơi, người thân của Hùng đến nhà xe Hoa Lợi thì được nhân viên tường thuật lại sự việc trên.

Hơn một tháng sau khi Hùng bị bắt, cơ quan an ninh điều tra mới chịu “nhả” tấm giấy tạm giam về cho gia đình, tất nhiên là gia đình phải liên tục đi đòi, với sự đồng hành của vị cha xứ và nhiều giáo dân trong vùng. Ngày 13 Tháng Bảy 2022, nhà cầm quyền đưa Hùng ra xét xử trong một phiên tòa không có luật sư và kết án anh 5 năm 6 tháng tù giam theo điều 117. Gia đình anh lại chỉ biết tin sau khi đọc báo nhà nước.

So với những vụ việc vừa kể trên, trường hợp của các ông Phan Vân Bách, Nguyễn Chí Tuyến và Nguyễn Vũ Bình mới đây có vẻ như… may mắn hơn đôi chút. Các ông “được” bị bắt ở nhà, không đến nỗi bị vu là ăn cắp, buôn tiền giả hay buôn ma túy như một số người cùng chí hướng khác.

Nhưng việc đi đòi các loại giấy tờ, hay tối thiểu chỉ là những thông tin miệng từ phía công an để được biết các ông bị bắt theo tội gì, cũng là một hành trình đầy gian nan đối với các bà vợ.

Hơn hai tháng nay, gia đình chưa được biết ông Phan Vân Bách bị bắt vì lý do gì. Trong một lần đi tiếp tế, bà Nguyễn Thị Yêu đọc được thoáng qua dòng chữ “tuyên truyền chống nhà nước…” ghi trên tấm phiếu gửi lưu ký cho chồng. Tờ giấy thông báo tạm giam mà bà nhận được vài ngày sau đó, không ghi tội danh của ông Bách. Đó là một tờ thông báo được làm một cách vội vã, cẩu thả đến mức ghi sai họ của ông Bách, địa chỉ cũng không thống nhất, lúc ghi quận Hoàng Mai, khi lại ghi Đống Đa.

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình và blogger Nguyễn Chí Tuyến có lẽ là hai trong số những người hoạt động nổi tiếng cuối cùng còn sót lại, bị bắt cùng ngày 29 Tháng Hai 2024.

Vợ ông Nguyễn Chí Tuyến là bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết nói rằng công an không để lại bất cứ giấy tờ văn bản gì dù gia đình yêu cầu. Bà nói bà chỉ nhớ mang máng nội dung lệnh bắt liên quan đến cáo buộc “tuyên truyền, phát tán các tài liệu chống nhà nước.”

Bà cho biết, phía công an hẹn sẽ gửi những giấy tờ cần thiết cho bà sau. Còn bao giờ gửi thì bà không được biết.

Một người trong gia đình ông Nguyễn Vũ Bình muốn giấu danh tính, tường thuật với đài Á Châu Tự Do hôm 1 Tháng Ba 2024, rằng: “Công an đưa Nguyễn Vũ Bình về nhà đọc lệnh khám xét, đọc danh sách những đồ vật, giấy tờ bị thu giữ… rồi đưa đi.”

Lệnh khám xét có lẽ đã cố tình bỏ trống chi tiết này nên không ai biết ông Bình bị bắt vì tội danh gì, ngoài việc cho rằng ông có thể bị cáo buộc vi phạm điều 117 -BLHS “Tuyên truyền chống nhà nước,” điều luật được sử dụng để bỏ tù những người hoạt động nhân quyền và có quan điểm trái với đảng cộng sản. Và đây là lần tù thứ hai của ông Nguyễn Vũ Bình, một nhà báo không chịu bẻ cong ngòi bút.

Việc phá vỡ các quy tắc trong thủ tục tố tụng hình sự không đơn thuần là sự coi thường pháp luật, nó cho thấy nhà cầm quyền đang dựng lại lịch sử đen tối của ngành công an CSVN mấy chục năm trước. Thời mà cán bộ cộng sản có thể chặn đường bất cứ ai, xông vào bất cứ nhà nào để bắt người mà không cần có lệnh.

Quả là nghịch lý khi càng gắn bó với khối dân chủ phương Tây, cộng sản càng đẩy mạnh những cuộc bắt bớ nhằm vào những người dám phản kháng, những người mưu cầu một xã hội văn minh, dân chủ.

Giới chóp bu cầm quyền tin rằng, Mỹ và phương Tây cần Việt Nam trong cuộc đối đầu với Tàu cộng, do vậy sẽ làm ngơ trước mọi vi phạm nhân quyền. Cộng sản Việt Nam sẵn sàng hy sinh những công dân chính trực, những người yêu nước để đối lấy những quyền lợi nhằm kéo dài sự cai trị.

Hà Nội, Sài Gòn và hầu hết các miền đất khác trên quê hương Việt Nam đang dần vắng bóng những gương mặt tranh đấu cho nhân quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ. Nhà cầm quyền đã, đang và sẽ còn tiếp tục truy lùng, bắt giam những người cuối cùng, dập tắt những tiếng nói cuối cùng để hoàn thiện cái trại súc vật mà họ gọi là “nhà nước CHXHCN Việt Nam” – thứ thiên đường cho giới cai trị, nhưng là địa ngục cho chúng dân trăm họ.

(Nguồn: Phạm Thanh Nghiên-Sài Gòn Nhỏ)


 

Chủ tịch và phó chủ tịch tỉnh An Giang bị cách chức, sắp lãnh án tù

Ba’o Nguoi-Viet

March 4, 2024

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Thanh Bình, chủ tịch tỉnh An Giang, và ông Trần Anh Thư, phó chủ tịch tỉnh này, vừa bị Hội Đồng Nhân Dân tỉnh bãi nhiệm chức vụ (cách chức) nhiệm kỳ 2021-2026, do sai phạm liên quan vụ khai thác cát lậu lớn nhất ở Việt Nam.

Quyết định trên được Hội Đồng Nhân Dân Tỉnh An Giang đưa ra tại tại kỳ họp thứ 18, hôm 4 Tháng Ba, theo báo Tuổi Trẻ.

Ông Nguyễn Thanh Bình, chủ tịch tỉnh (trái) và ông Trần Anh Thư, phó chủ tịch tỉnh An Giang. (Hình: Tuổi Trẻ)

Việc bị cách chức cho thấy hai ông Bình và Thư sắp bị truy tố lãnh án tù trong thời gian tới. Trước đó, cả hai ông này bị bắt và khai trừ đảng.

Ông Bình, 59 tuổi, là tiến sĩ giáo dục, từng giữ chức giám đốc Sở Giáo Dục và Đào Tạo Tỉnh An Giang. Sau đó ông Bình được đưa về làm bí thư Thị Ủy Tân Châu, rồi phó chủ tịch tỉnh nhiệm kỳ 2011-2016. Từ Tháng Năm, 2019, ông Bình lên nắm ghế chủ tịch tỉnh cho đến nay.

Hôm 25 Tháng Mười Hai, 2023, ông Bình bị Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Bộ Công An khởi tố, bắt tạm giam để điều tra về tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.”

Vụ bắt giữ ông Bình được thực hiện khi Bộ Công An mở rộng điều tra các sai phạm “vi phạm quy định về nghiên cứu, thăm dò, khai thác tài nguyên; đưa hối lộ; nhận hối lộ; lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ,” xảy ra tại công ty Cổ Phần Đầu Tư Trung Hậu-Tổng 68, Sở Tài Nguyên và Môi Trường tỉnh An Giang và các đơn vị liên quan.

Theo báo Pháp Luật TP.HCM, liên quan vụ án này, trước đó Bộ Công An đã khởi tố ông Trần Anh Thư, phó chủ tịch tỉnh An Giang, với cáo buộc nhận hối lộ 1.2 tỷ đồng ($49,495) để tạo điều kiện cho doanh nghiệp khai thác cát vượt công suất.

Tương tự, ông Nguyễn Việt Trí, giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi Trường tỉnh An Giang, cũng bị cáo buộc tội “nhận hối lộ.”

Hiện, Bộ Công An đã khởi tố tổng cộng 22 người, trong đó bảy cựu cán hộ Sở Tài Nguyên tỉnh An Giang và Trung Tâm Quan Trắc, bị điều tra về tội “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thành công vụ.”

Theo điều tra ban đầu, công ty Cổ Phần Đầu Tư Trung Hậu-Tổng 68 được Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh An Giang cấp phép khai thác hơn 1.5 triệu khối cát cung cấp cho bốn công trình thuộc dự án “Công trình đường bộ cao tốc Bắc-Nam phía Đông.” Mỏ cát khai thác nằm ở xã Mỹ Hiệp và Bình Phước Xuân, huyện Chợ Mới.

Một xáng cạp cát ở tỉnh An Giang. (Hình: Thanh Niên)

Nhà chức trách cho rằng, lợi dụng giấy phép khai thác khoáng sản được cấp, ông Lê Quang Bình, tổng giám đốc công ty Trung Hậu-Tổng 68 (đã bị bắt giữ) đã cho khai thác tới hơn 4.7 triệu khối cát, trị giá tạm tính khoảng 253 tỷ đồng ($9.6 triệu). Công ty bỏ ngoài sổ sách không khai báo và nộp nghĩa vụ tài chính với số cát khai thác vượt giấy phép 3.2 triệu mét khối này.

Theo cáo buộc, để tiêu thụ số cát khai thác trái phép thu lời bất chính, ông Lê Quang Bình cùng đồng phạm đã thông qua các công ty trung gian do mình thành lập để quản lý mua hóa đơn khống. Số tiền thu được, ông này khai “chi cho một số cán bộ.” (Tr.N) [kn]

 


 

…Chim Kêu Vượn Hú – Trần Mộng Tú.

 Kimtrong Lam  Lương Văn Can 75.

Trần Mộng Tú.

Má ơi! Đừng gả con xa

Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu…

Câu ca dao của miền Nam thời xa xưa đó bỗng quay về trong trí tôi mấy ngày cuối năm. Thuở đó, gả con xa có nghĩa là gả con sang làng khác, sang tỉnh khác. Là đưa dâu, đón dâu hết một ngày đò dọc hay đi bằng xe hàng một chặng đường dài từ sáng đến chiều. Cô gái đi làm dâu xa, khi sanh đứa con đầu lòng mới được về cho mẹ chăm nom “Con so nhà mạ/Con rạ nhà chồng”. Sanh con cứng cáp rồi lại quay về bên chồng. Có khi cả năm tới tết mới được ôm con về thăm cha mẹ, hay cha mẹ ốm đau lắm hoặc qua đời mới được về trả hiếu. Vì cô đã thuộc về dâu con nhà người. Cha mẹ thương nhớ con nhưng gái lớn thì phải theo chồng, nên tuy khóc nhưng cũng mừng vì con có gia đình. Nếu con được vào gia đình khá giả, tử tế cha mẹ hãnh diện, an tâm; nếu chẳng may con lấy phải chồng nghèo cũng khuyên con chịu thương chịu khó gánh vác giang san bên chồng, ở cho phải đạo dâu con. Số cô có vất vả lắm cũng là thức khuya, dậy sớm, làm đủ mọi việc trong gia đình. Số cô có khổ lắm thì gặp anh chồng vô tích sự, còn cờ bạc, rượu chè, gặp mẹ chồng cay nghiệt bắt bẻ. Như thế đã là quá sức chịu đựng cho một người phụ nữ rồi và làng trên, xóm dưới, ai cũng chê trách cái gia đình bên chồng cay nghiệt đó.

Chữ “Má ơi” cho ta biết câu hát đó phát xuất ở miền Nam nước Việt. Gái quê của miền tây Nam Bộ đẹp nổi tiếng. Gái Mỹ Tho, Cần Thơ, Bến Tre, gái Cao Lãnh, Nha Mân cô nào cũng đẹp, cũng da trắng, tóc dài. Hình ảnh những cô gái dậy thì trong chiếc áo bà ba ngồi bên sạp trái cây là hình ảnh những du khách ngoại quốc cho in vào những tấm thiệp lưu niệm gửi đi khắp nơi trên thế giới.

Cha mẹ chỉ gả cô sang làng khác, sang tỉnh khác thôi mà cô đã tức tưởi kêu lên như vậy rồi. Bây giờ cô lìa cha mẹ, xa anh em, xa làng, xa nước, sang tận Đại Hàn, Đài Loan, Trung Quốc lấy chồng.

Cô đi lấy chồng, một người chồng lớn hơn cô từ 10 đến 20 tuổi, người chồng tàn tật hay người chồng mang bệnh tâm thần, có cô chồng gần bằng tuổi cha mình. Cô không nói cùng chung ngôn ngữ, cô không biết gia cảnh nhà chồng, cô bước lên máy bay, bay tít lên vòm trời rồi hạ xuống một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Cô kêu lên “Má ơi!”.

Nhưng má cô không thể nào nghe được tiếng kêu đó nữa. Cô mất liên lạc với gia đình, với quê nhà, ngay khi bước chân vào nhà chồng. Cô bị hành hạ, đánh đập, cô không biết chỗ trốn, không biết chỗ chạy. Nhà chồng trấn lột hết giấy tờ tùy thân của cô, cô không có một tờ giấy nào chứng minh cô là một người vợ đến từ phương xa, cô không có ngôn ngữ để giãi bầy.

Ở Đại Hàn, cô bị cả nhà chồng đánh đập. Cô bị đánh đến gẫy xương, cô chết, xác vứt xuống hầm như vất một con chó chết; cô bị đánh đến dập gan, nát phổi, cô chết ngay bên cạnh đứa con sơ sinh; hay cô tự tử vì không còn lối nào thoát ra được sự hành hạ ngoài cái chết. Cô ôm cả hai đứa con thơ dại nhẩy từ lầu cao xuống để ba mẹ con cùng chết. Đó là cách duy nhất có thể bảo vệ mình và con mình.

Ở Đài Loan, sau khi làm vợ vài tháng, cô bị đánh đập gán cho bao nhiêu tội cô không hề có, trước khi họ mang đi bán, như bán một con heo vào những động mãi dâm. Cô mất hết đường về.

Ở Trung Quốc, hình ảnh những cô dâu Việt Nam mặc áo dài truyền thống được quảng cáo trên tường, trên cột đèn ngoài phố, với cái giá rẻ mạt kèm theo những hàng chữ: Không còn trinh, được đổi cô khác. Cô về đến nhà chồng mới hay mình được đem về làm con vật tế thần cho từ bố chồng, anh chồng, đến em trai của chồng. Người ta coi như mua về được một con nô lệ vừa lao động trong việc đồng áng vừa phục vụ tình dục cho những người đàn ông trong nhà. Cô cũng không bao giờ trốn được họa chăng là phép lạ.

Nhưng phép lạ, đôi khi cũng xẩy ra nên thế giới bên ngoài mới biết được những nghịch cảnh mà những cô gái Việt Nam gánh chịu. Có cô đã trốn thoát.

Tại sao biết những chuyện bất hạnh như thế có thể xẩy ra cho mình mà các cô gái quê, vẫn theo nhau vào Sài Gòn tìm đến những dịch vụ hôn nhân với người nước ngoài.

Các bà mẹ vẫn hân hoan khi có con gái lấy chồng Hàn, chồng Đài Loan. Vì cũng trong mười cô chết thì có một cô may mắn sống, một cô không bị nhà chồng hành hạ và mang được tiền về cho cha mẹ ở cái làng nghèo nàn bên Việt Nam. Cái làng mà ruộng đồng, ao cá, không còn vì đất đai bị chiếm hết để xây cao ốc hay công xưởng, nhà máy. Có khi bị chiếm để xây những nghĩa địa cho các đại gia hay các ông lớn (chưa chết), những ngôi nhà mồ, đắp tô với rồng bay phượng múa, phỏng theo mô hình cung điện của các vua chúa thời xưa bên Trung Hoa.

Có bà mẹ đã nói: “Ôi! Trời kêu ai nấy dạ. Đâu có phải ai lấy chồng Hàn, chồng Đài Loan cũng chết hay cũng bị mang bán cả đâu. May mắn nó mang tiền về xây nhà mới cho mình chứ lấy chồng Việt để ôm nhau chết đói à?”. Có bà ngoại, bà nội nhìn con cháu bé lên bốn lên năm cất tiếng khen: “Con bé này xinh quá, nuôi cho mau lớn rồi gả chồng Hàn.”

Tôi đã nhiều lần đọc được những cái tin như thế, nghe lòng bải hoải cả mấy tuần. Cứ tự hỏi: Sao ở trong nước, không có phu nhân hay một tiểu thư nào là vợ, con, của một ông bộ trưởng, ông tổng giám đốc, ông thủ tướng hay một đại gia nào đó với gia tài cả trăm triệu, cả bạc tỷ Mỹ kim, đứng lên làm một việc gì tốt lành cho những cô gái này, như: xây trường dạy nghề, hướng dẫn công việc, cho mượn vốn buôn bán, để cứu giúp những cô gái quê, ít học, có một công việc nuôi thân. Tôi nghĩ nếu các cô được hướng dẫn thì cái tỷ lệ mang thân làm dâu Hàn, dâu Đài Loan, dâu Trung Quốc sẽ bớt đi nhiều. Hay ít ra giúp họ tìm cho rõ ngọn nguồn trước khi ký vào những tờ giấy hôn thú mang rủi nhiều hơn may đó.

Cái động lực nào đã đưa các cô đến chỗ không sợ hãi trước những chuyện người chồng Hàn có thể đánh vợ cho đến chết, hay hành hạ cho đến lúc người phụ nữ phải tự tử để an thân. Người chồng Đài Loan có thể mang vợ đi bán cho ổ mãi dâm, hoặc chuyện phải làm nô lệ tình dục cho cả một gia đình bên Trung Quốc. Kinh hoàng quá!

Cái xã hội cô đang sống có đưa bàn tay nào ra, níu cô lại, giúp đỡ cô hay cũng chính cái xã hội đó thản nhiên nhìn cô bước vào một thế giới cô không có khả năng hình dung ra trước được. Đau thương quá!

Cô đi lấy chồng như thế đau khổ cho cô, tủi nhục cho cha mẹ đã đành mà còn xấu hổ cho cả một quốc gia nữa. Ông anh tôi ở tiểu bang California, một hôm kể cho tôi nghe, ở cái club anh chơi tennis, anh gặp một người đàn ông Đại Hàn mới nhập hội chơi. Sau vài lần chơi chung, cà phê, ăn sáng hai người có vẻ hợp lắm. Một hôm anh Đại Hàn hỏi anh tôi người nước nào, anh tôi nói là người Việt Nam. Hôm sau thấy anh ta lạnh lùng ra mặt và có ý tránh không nói chuyện, mới đầu anh tôi không để ý, sau thấy mình hỏi anh ta lờ như không nghe. Anh tôi thấy vậy cũng phớt tỉnh. Anh không thích tôi thì tôi cũng chẳng cần thích anh. Bẵng độ hai ba tuần không nói với nhau, anh Đại Hàn bỗng một hôm quay lại thú thật: Mới đầu tôi tưởng ông là người Hoa hay người Phi, tôi không biết ông là Việt Nam. Tôi không thích dân Việt Nam, một cái dân gì mà cứ mang con gái họ bán hết cho nước này nước khác làm vợ. Người Hàn tử tế coi thường người Việt ở chỗ đó. Anh tôi nổi xùng. Thế cái thằng đi mua vợ rẻ có đáng khinh không? Hai bên lý sự một hồi, bất phân thắng bại. Bây giờ họ nói chuyện với nhau trong lúc chơi banh, nhưng vẫn không phải bạn. Một bên mua vợ giá rẻ và một bên bán vợ với bất cứ giá nào. Bên nào đáng khinh hơn.

Anh tôi kết luận: Nhục cho cả nước, anh em mình sang tận đây rồi mà vẫn nhục lây.

Có con mà gả chồng gần

Có bát canh cần nó cũng mang sang.

Tôi được người lớn tuổi hơn giảng cho nghe: canh cần là do chữ tần tảo (một loại rau tần / tảo là rau) Ngày trước người nghèo có thể kiếm rau tần trong vườn nấu những bát canh đạm bạc. Người con gái nghèo đi kiếm rau tần cả ngày được gọi là tần tảo. Nên mới có chữ “tần tảo” chỉ cho người phụ nữ chịu khó làm việc trong hoàn cảnh túng thiếu.

Bây giờ ở Việt Nam, các cô gái quê dù có muốn tần tảo cũng hiếm có cơ hội, cô không lấy chồng gần, vì người chồng gần cũng chẳng có việc làm, cả hai vợ chồng cô giỏi lắm cũng chỉ kiếm được một bát canh cho cả gia đình, làm sao cô có cơ hội để đem sang chia cho cha cho mẹ được. Cô đành phải lấy chồng xa, cô coi thân cô như một cuộc bài may rủi. Biết đâu cô chẳng kiếm được người tử tế, biết đâu cô chẳng mang tiền về cho mẹ uống thuốc, cho mẹ có một bát canh thịt thơm ngon, cho cha sửa nhà, mua sắm truyền hình, tủ lạnh, biết đâu…, biết đâu…, biết đâu…Cô lại chết thảm thương như thế. Cô không kêu được: “Má ơi!” nữa rồi…

“Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu.”

Tâm nào còn an được để đón Xuân về!

Trần Mộng Tú. 


 

CSVN và ngoại giao ‘mẹ nó sợ gì’

Ba’o Dat viet

March 3, 2024

Phạm Minh Chính và ngoại trưởng Nga Sergey Lavrov

Lúc này khi còn đang ở thế thượng phong với sự ưu ái từ các cường quốc, chế độ CSVN vẫn đang thể hiện đường lối đối ngoại hết sức ngạo mạn, thậm chí côn đồ với thế giới văn minh bên ngoài.

Hồi tháng 5 năm ngoái, tại Bangkok, một nhân viên trong khối cộng đồng ngoại giao Mỹ kể với người viết về một trong những buổi trao đổi công việc giữa họ và Hà Nội. Trong đó, ngay khi vừa nghe nhắc đến vấn đề tù nhân chính trị, thì người đại diện bên phía Việt Nam đã cắt ngang và cho rằng: “Chủ đề này sẽ chẳng giải quyết được gì, vui lòng không đề cặp đến!”

Không chỉ thế, hạ tuần tháng 12/2023, nhân dịp kỷ niệm 75 năm ngày ra đời của bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, chính quyền Việt Nam đưa ra lời cam kết gồm 8 điểm với Liên Hiệp Quốc, rằng họ sẽ cải thiện hồ sơ nhân quyền vào ngày 31/12/2099 (tức là sau 76 năm nữa?!).

Điều này cho thấy thái độ ngạo mạn, thiếu nghiêm túc của chế độ đối với cộng đồng quốc tế như thế nào.

Mặc cho sự ứng xử của Việt Nam như thế nào đi nữa, nhưng thực tế thì chính quyền Hoa Kỳ và các đồng minh của họ vẫn một mực giữ thái độ hết sức vuốt ve đối với chính quyền Việt Nam. Chúng ta cứ nhìn các hoạt động đối ngoại nhộn nhịp của chính quyền trong vài năm trở lại đây, hoặc ít nhất, từ khoảng giữa năm 2023 thì sẽ thấy rõ điều ấy:

Hạ tuần tháng 6/2023, nâng cấp quan hệ Việt – Hàn lên mức cao nhất: “Đối tác chiến lược toàn diện”; Tương tự, tháng 9/2023, Tổng thống Hoa Kỳ, ông Joe Biden đích thân đến Hà Nội ký kết thỏa thuận nâng cấp quan hệ Việt – Mỹ lên mức “Đối tác chiến lược toàn diện”.

Nhân chuyến đi này, công chúng đã từng hy vọng về sự “lại quả” của chính quyền Việt Nam cho món quà nâng cấp quan hệ ngoại giao mà đích thân ông Joe Biden vượt cả nửa vòng quả đất mang đến. Ít nhất cũng là sự trao trả tự do cho một số tù nhân chính trị hàng đầu hiện đang được cộng đồng quốc tế mong đợi. Nhưng không, một con số 0 tròn trĩnh.

  • Cũng trong tháng 9/2023, bên lề Hội nghị Cấp cao ASEAN 43 tại Jakarta, Indonesia, Việt Nam Úc cùng bày tỏ nguyện vọng sớm ký kết nâng cấp quan hệ Việt – Úc lên mức “Đối tác chiến lược toàn diện”; Ngay trong tháng kế tiếp, tháng 10/2023, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Trung Quốc, ông Tập Cận Bình đến Hà Nội ký kết hàng loạt thỏa thuận. Trong đó, đáng chú ý nhất là việc Việt Nam đã chính thức gia nhập khối “Cộng đồng chung vận mệnh” do Trung Quốc chủ trương; Hạ tuần tháng 11/2023, nâng cấp quan hệ Việt – Nhật lên cấp “Đối tác chiến lược toàn diện”;
  • Trước đó, năm 2016, Việt Nam cũng đã sớm ký kết nâng cấp quan hệ Việt – Ấn lên mức “Đối tác chiến lược toàn diện”.
  • Như vậy, có lẽ chỉ còn thiếu khối Cộng đồng chung Châu Âu, thì hầu hết các cường quốc lớn trên thế giới và khu vực gồm Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc, Trung Quốc, Hàn Quốc, Ấn Độ đều đã nâng cấp mối bang giao với chính quyền Việt Nam lên mức cao nhất.
  • Câu hỏi đặt ra rằng tại sao Việt Nam, một đất nước nghèo nàn, tụt hậu so với thế giới về mọi mặt, không hề chia sẻ những giá trị chung, mang tính phổ quát với thế giới văn minh, thậm chí trái lại, còn là một quốc gia độc tài, phản dân chủ, đàn áp, nô lệ hóa công dân nước mình… lại được ưu ái trong mối bang giao với các cường quốc phương tây như vậy? Không chỉ thế, mà trong các cuộc đối thoại nhân quyền, cho dù là một chế độ bị cả thế giới chán ghét, bị săm soi về “thành tích” nhân quyền tệ hại, nhưng họ cũng vẫn thể hiện thái độ hết sức ngạo mạn, kẻ cả?
  • Câu trả lời không quá bí hiểm, vì chúng đã là hiểu biết chung của những người quan tâm đến thời sự Việt Nam. Tất cả chỉ gói gọn trong một lý do: Vì vị thế địa chính trị của Việt Nam quan trọng trong thế cờ bao vây Trung Quốc của Hoa Kỳ và đồng minh mà thôi.
    Trung quốc, khi bước vào thế kỷ XXI đã tự tin về tiềm lực của mình đến mức độ đã xếp lại sách lược “ẩn mình chờ thời” của ông Đặng Tiểu Bình, mà ngày càng cả quyết “trỗi dậy”, thể hiện mình như một mối nghi ngại cho hòa bình và sự ổn định trên chính trường quốc tế. Đáng kể nhất là thách thức quyền lực của Hoa Kỳ và đồng minh của họ. Điều này là cơ sở khiến chính quyền Hoa Kỳ phải thay đổi chính sách đối ngoại với chủ trương “Xoay trục hướng Đông”, bắt đầu vào nhiệm kỳ tổng thống của ông Barak Obama. Trong chủ trương đó, bao hàm chiến lược bao vây, khống chế Trung Quốc.
  • Trong chiến lược bao vây Trung Quốc, không thể thiếu vai trò quan trọng của Việt Nam. Thật vậy, vị trí địa lý Việt Nam nằm ở phía nam Trung Quốc, sở hữu bờ biển kéo dài đến hơn 3.200 km nhìn ra biển Đông, nơi có tuyến đường hàng hải quan trọng, nhộn nhịp nhất nhì thế giới, được đánh giá vận chuyển đến 50% khối lượng hàng hóa trên toàn thế giới.
  • Với đặc điểm như thế, giả thiết khi xảy ra một cuộc chiến giữa Trung Quốc với Hoa Kỳ và đồng minh, thì vô hình trung, Việt Nam trở thành một tiền đồn án ngữ, ngăn chặn quân đội Trung Quốc tràn xuống phía nam bằng đường bộ. Về phía đông, nhờ sở hữu ven biển kéo dài, cho nên, không cần phải đưa tàu chiến ra biển, thì Việt Nam vẫn có khả năng khống chế toàn bộ khu vực biển Đông.
  • Các hải đảo thuộc khu vực Hoàng Sa và một phần Trường Sa mà Trung Quốc đang chiếm đóng, thậm chí, xây dựng cả đường băng cùng các công trình quân sự cũng không còn mấy ý nghĩa, vì tất cả đều nằm trong tầm khống chế của khí tài Việt Nam hiện có.

Thế nên, giữ cho Việt Nam không trở thành đồng minh của Trung Quốc, hoặc ít nhất, không quá ngả về phía Trung Quốc một khi xảy ra trận chiến quyết định là giải pháp mang tính chất quyết định của bàn cờ thế bao vây Trung Quốc. Làm được điều đó, không có cách gì hay hơn là đành phải ve vãn chính quyền Cộng Sản Việt Nam, nâng cấp mối quan hệ bang giao với Việt Nam lên mức cao nhất, cho dù, họ biết rất rõ về tình trạng đàn áp, nô lệ hóa người dân của chính quyền Cộng Sản hiện tại là không thể chấp nhận.

Cho thấy, các thành tựu ngoại giao mà chính quyền Cộng Sản đang tự tán dương hoàn toàn xuất phát từ vị thế địa chính trị của Việt Nam mà thôi và nguồn gốc của địa chính trị Việt Nam là di sản, là thành quả mở mang bờ cõi của tiền nhân để lại. Chúng không phải là công trạng gì của Đảng Cộng Sản như ông Nguyễn Phú Trọng đang cố ra sức tán dương khi phát biểu về điều đó. Cho nên, cho dù không phải là chính quyền Cộng Sản, mà bất kỳ chính quyền nào nắm giữ quyền lực chính trị tại Việt Nam cũng sẽ đều được Hoa Kỳ và đồng minh ưu ái bang giao như thế cả.

Mặt khác, tuy không có công trạng gì, nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam lại đang thu lợi từ sự ưu ái bang giao của Hoa Kỳ và đồng minh, như: Giúp gia tăng tính chính danh của chế độ, khoe khoang là công trạng của chế độ như lời tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng “Đất nước ta chưa bao giờ có được tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay”.

Thế nhưng, bên cạnh sự thu lợi của chế độ, thì điều đáng buồn rằng sự ưu ái bang giao của Hoa Kỳ và đồng minh lại không mang lại lợi ích gì đáng kể cho người dân Việt Nam, vốn là người chủ của đất nước và là người chủ của vị thế địa chính trị cần thiết cho Hoa Kỳ và đồng minh cả. Vì lẽ, tuy nâng cấp bang giao với chính quyền Cộng Sản, nhưng không mấy ai trong số họ tin cậy vào sự thành thật của chính quyền Cộng Sản cả, khi họ luôn luôn chứng kiến mối bang giao thâm tình “Môi hở, răng lạnh”, nồng ấm trong quan hệ Việt – Trung, cùng với đó là những lời lẽ có cánh dành cho nhau. Thế nên, mối nghi ngại về việc chính quyền Cộng Sản Việt Nam đóng vai con ngựa thành Troa là khả năng có thật.

Do đó, những lợi ích về kinh tế, quốc phòng mà Việt Nam từng mong mỏi đến từ Hoa Kỳ và đồng minh khi ký kết thỏa thuận nâng cấp bang giao vẫn chỉ đang tồn tại ở dạng lời hứa hẹn đẹp mắt, bùi tai mà không thực chất.

Chưa kể rằng, sự ưu ái mà Hoa Kỳ và đồng minh dành cho chính quyền Cộng Sản Việt Nam chỉ có tính cách giai đoạn. Vì lẽ, nếu một khi vấn đề Trung Quốc được giải quyết xong, chiến lược bao vây Trung Quốc không còn cần thiết nữa, thì mặc nhiên, sự ưu ái sẽ chấm dứt. Lúc đó, chế độ Cộng Sản tại Việt Nam hoàn toàn mất chỗ chống lưng từ chính quyền Cộng Sản Trung Quốc. Đồng thời, với thái độ ngạo mạn, thiếu nghiêm túc hiện nay lại càng sớm bị Hoa Kỳ và các đồng minh quay lưng, thì khi đó, sự cáo chung của chế độ độc tài là lẽ đương nhiên.

Vấn đề còn lại, sự cáo chung ấy đánh dấu bằng biện pháp hòa bình hoặc đổ máu là hoàn toàn tùy thuộc vào tương quan lực lượng giữa các bên và phản ứng của chế độ Cộng Sản vào thời điểm ấy.

Thế nhưng, lúc này khi còn đang ở thế thượng phong với sự ưu ái từ các cường quốc, chế độ vẫn đang thể hiện đường lối đối ngoại hết sức ngạo mạn, thậm chí côn đồ với thế giới văn minh bên ngoài, mà các phát ngôn đầy khinh suất của ông Phạm Minh Chính, bị ký giả Mỹ vô tình ghi âm được trong chuyến công du đến Hoa Kỳ vào trung tuần tháng 5/2022 đã thể hiện hết sức đầy đủ, chân thực: “Rõ ràng, sòng phẳng, mẹ nó, sợ gì!”.

Mạnh Đặng


 

‘Đụng’ Vingroup, Facebooker Phương Ngô liên tục bị Bộ Công An triệu tập

‘Đụng’ Vingroup, Facebooker Phương Ngô liên tục bị Bộ Công An triệu tập

Báo Nguoi-Viet

March 1, 2024

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Mạng xã hội lan truyền một hình chụp văn bản cho thấy bà Ngô Thị Oanh Phương, tức Facebooker Phương Ngô, bị Bộ Công An triệu tập lần thứ ba với lý do “theo đơn tố cáo của tập đoàn Vingroup.”

Bà Phương sở hữu trang cá nhân có 74,000 lượt follower hiện trong tình trạng không thể truy cập. Vài năm trước, bà được mạng xã hội biết đến qua phong trào phản đối các trạm BOT “bẩn.”

Facebooker Phương Ngô. (Hình: Facebook Phuong Ngo)

Theo giấy triệu tập do Trung Tá Nguyễn Hùng Mạnh ký, bà Phương phải đến Văn Phòng Phía Nam của Bộ Công An tại quận 1, Sài Gòn, vào ngày 4 Tháng Ba để “trả lời một số nội dung liên quan đến mối quan hệ với [ông] Trần Mai Sơn theo đơn tố cáo của tập đoàn Vingroup.”

Trần Mai Sơn tức Facebooker Sonnie Tran, 38 tuổi, ở Sài Gòn, hồi trung tuần Tháng Mười Hai năm ngoái bị Bộ Công An triệu tập và câu lưu hai lần, vì loạt bài bình luận về hãng xe VinFast của tỷ phú Phạm Nhật Vượng.

Facebooker Sonnie Tran được mạng xã hội biết đến với nhiều bài phân tích báo cáo tài chính, cổ phiếu, tình hình kinh doanh cũng như đánh giá phẩm chất thật sự của các dòng xe VinFast. Hầu hết các nội dung này đều không được các báo ở Việt Nam đăng tải.

Luật Sư Đặng Đình Mạnh cho biết trên trang cá nhân rằng cả hai lần triệu tập trước đây, bà Phương đều không đến, do vậy nhiều khả năng sau lần triệu tập thứ ba bất thành, Bộ Công An sẽ tiến hành thủ tục “truy tìm” như một vài trường hợp trước đây, cho dù “không có bất kỳ quy định luật pháp nào cho phép cơ quan điều tra làm điều đó.”

Đề cập về lý do triệu tập bà Phương, Luật Sư Mạnh bình luận: “Tập đoàn Vingroup là một trong số doanh nghiệp có thể sai khiến toàn bộ hệ thống truyền thông Kách Mệnh [cách mạng] gồm hơn 1,000 báo đài và dĩ nhiên, bao gồm Bộ Công An của Bộ Trưởng Tô Lâm.”

Hiện chưa rõ bà Phương có đang ở Việt Nam hay không và điều gì đã xảy ra với trang cá nhân của bà.

Hồi đầu Tháng Mười năm ngoái, bà Phương bị Công An Cửa Khẩu Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, chặn lại sau khi bà đã có thẻ “boarding pass” lên chuyến bay tới Tokyo, Nhật.

Giấy triệu tập lần ba của Bộ Công An đối với bà Ngô Thị Oanh Phương, tức Facebooker Phương Ngô, ghi rõ lý do “theo đơn tố cáo của tập đoàn Vingroup.” (Hình: Facebook Manh Dang)

Biên bản có chữ ký bà Phương và hai giới chức cửa khẩu ghi rằng bà “bị tạm hoãn xuất cảnh vì lý do quốc phòng, an ninh.”

Tương tự bà Phương, hồi Tháng Sáu năm ngoái, Luật Sư Mạnh cùng hai đồng nghiệp cũng bị Công An Tỉnh Long An phát lệnh “truy tìm” vì xuất hiện trong các video clip trên YouTube bình luận vụ án Tịnh Thất Bồng Lai mà họ bào chữa cho các thân chủ tại đây.

Sau đó, cả ba luật sư được phía Mỹ thu xếp cho đi tị nạn chính trị. (N.H.K) [qd]

Bô Chính Trị Đảng Cộng Sản ra chỉ thị mật tuyên chiến chống Nhân Quyền

Dự án 88:  “tuyên chiến với nhân quyền”

Dự án 88: Bộ Chính trị Đảng CSVN rò rỉ Chỉ thị mật "tuyên chiến chống nhân quyền"Trang bìa của báo cáo ngày 1/3/2024 của Dự án 88
  Chỉ hai tháng trước khi Tổng thống Mỹ Joe Biden đến Việt Nam nâng cấp quan hệ ngoại giao lên mức Đối tác chiến lược toàn diện, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản ra văn bản đóng dấu “Mật” chính thức tuyên bố cuộc chiến chống lại dân chủ và nhân quyền, theo tổ chức Dự án 88 (Project 88). Tổ chức chuyên vận động nhân quyền cho Việt Nam ngày 01/3 công bố báo cáo với tựa đề Vietnam’s leaders declare war on human rights as a matter of official policy” (tạm dịch Lãnh đạo Việt Nam tuyên chiến với nhân quyền như chính sách chính thức), phân tích về Chỉ thị 24. Chỉ thị do Bộ Chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam ban hành ngày 13/7/2023 về “bảo đảm an ninh quốc gia trong bối cảnh hội nhập quốc tế toàn diện, sâu rộng” trong đó cơ quan quyền lực nhất của đảng cầm quyền nêu bật những thách thức trong việc bảo vệ chế độ khi mở rộng bang giao quốc tế và yêu cầu toàn thể bộ máy thực hiện nhiều nhiệm vụ nhằm giữ vững thể chế. Truyền thông Nhà nước có một số lần đề cập tới văn bản này như trong bài viết của trang web chính thức của Bộ Công an về hội nghị tổ chức ngày 21/12/2023 về quán triệt, triển khai Chỉ thị số 24-CT/TW, trong đó Ủy viên Bộ Chính trị Trương Thị Mai đề nghị quán triệt thực hiện nghiêm quan điểm “Bảo vệ an ninh kinh tế là bảo vệ an ninh quốc gia,” “Giữ vững độc lập, tự chủ, an ninh, lợi ích quốc gia, thế chủ động chiến lược; bảo vệ đất nước từ sớm, từ xa, không để bị động, bất ngờ”… Dự án 88 trong báo cáo của mình cho rằng: Chỉ thị coi tất cả các hình thức thương mại và hợp tác quốc tế là mối đe dọa đối với an ninh quốc gia và đưa ra một kế hoạch đáng lo ngại nhằm đối phó với những mối đe dọa này bằng cách vi phạm một cách có hệ thống nhân quyền của 100 triệu công dân của đất nước, những người, do tính chất tuyệt mật của chỉ thị, hoàn toàn không biết nội dung của nó.” Theo nội dung bản sao của Chỉ thị 24 mà phóng viên RFA tiếp cận được nhưng không thể kiểm chứng tính xác thực, Bộ Chính trị yêu cầu nâng cao cảnh giác, phòng ngừa các mối đe doạ nghiêm trọng đến an ninh quốc gia như “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” nhất là trong xây dựng chính sách, pháp luật. Chỉ thị cũng cảnh báo khả năng lợi dụng các định chế, cam kết quốc tế Việt Nam tham gia, ký kết để vận động, hình thành tổ chức chính trị đối lập, thúc đẩy “cách mạng màu” hoặc “cách mạng đường phố.” Dự án 88 cho rằng với văn bản này, các nhà lãnh đạo Việt Nam “có quan điểm trái chiều sâu sắc về quá trình hội nhập của đất nước với thế giới và đưa ra một cái nhìn hiếm hoi về tâm trí hoang tưởng của họ.” Trong email gửi cho Đài Á Châu Tự Do về Chỉ thị 24, giáo sư Carl Thayer, cho rằng đây là dấu hiệu cho thấy chính phủ tiếp tục đàn áp xã hội dân sự và giới hoạt động dân chủ trong quá trình hội nhập quốc tế. Chỉ thị được ban hành sau khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói chuyện qua điện thoại với Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden (29/3/2023) và thảo luận giữa Cố vấn an ninh Quốc gia Nhà Trắng Jake Sullivan với Trưởng ban Đối ngoại Trung ương Đảng Việt Nam Lê Hoài Trung (29/6/2023) về nâng cấp quan hệ Việt-Mỹ lên đối tác chiến lược toàn diện. Ông cho rằng bằng văn bản này, ban lãnh đạo cao nhất của Việt Nam muốn trấn an những cá nhân bảo thủ trong Đảng khi mở rộng hội nhập quốc tế: “Chỉ thị 24 là phản ứng của ĐCSVN đối với các quan chức đảng và chính phủ- những người phản đối hoặc dè dặt trong việc nâng cấp quan hệ của Việt Nam với Hoa Kỳ và các nền kinh tế lớn khác lên tầm quan hệ đối tác chiến lược toàn diện. Quyền lực của Tổng Bí thư được viện dẫn để đảm bảo rằng việc nâng cao quan hệ với Hoa Kỳ sẽ không làm suy yếu chế độ độc đảng và nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.”

Đàn áp tự do ngôn luận và hội họp

Chỉ thị 24 đặc biệt yêu cầu lực lượng công an và quân đội “Nắm chắc tình hình, chủ động phòng ngừa, phát hiện kịp thời, đấu tranh có hiệu quả với mọi âm mưu, hoạt động của các thể lực thù địch, phản động, đối tượng chống đối chính trị, các loại tội phạm, nhất là hoạt động cài cắm nội gián, kích động biểu tình, bạo loạn, xâm phạm lợi ích hợp pháp của Nhà nước, tổ chức, cá nhân; chủ động xây dựng phương án phòng ngừa, kiểm soát các tình huống phức tạp về an ninh, trật tự khi Việt Nam ban hành các quy định cụ thể thực hiện các cam kết quốc tế; bảo đảm vững chắc an ninh quốc gia trong mọi tình huống.” Chỉ thị cũng yêu cầu xử lý nghiêm hành vi lợi dụng hạ tầng thông tin liên lạc và mạng xã hội để “tuyên truyền sai sự thật nhằm phá hoại Đảng, Nhà nước, Nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa”  đồng thời nỗ lực “chống tin giả, đặc biệt trên không gian mạng” trong khi đẩy mạnh công tác tuyên truyền. Trong ngày 29/2, Công an thành phố Hà Nội bắt giữ nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự, và cựu tù chính trị, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, blogger của RFA. Cả hai dường như đều bị bắt vì các bài bình luận thời sự Việt Nam trên kênh Youtube từ nhiều năm trước. Nhà hoạt động Nguyễn Chí Tuyến                           Nhà Báo, Blogger Nguyễn Vũ Bình Trước đó, từ giữa tháng 7/2023, an ninh Việt Nam cũng bắt giữ 15 nhà hoạt động và Facebooker, đa số bị bắt tạm giam để điều tra về cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước” hoặc “lợi dụng quyền tự do dân chủ” vì đăng tải hoặc phát tán bài viết cổ suý dân chủ và nhân quyền và chống tham nhũng trên mạng xã hội. Bình luận về đàn áp tự do ngôn luận trong bối cảnh hội nhập quốc tế của Việt Nam, luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân nói trong ngày 01/3: Đảng Cộng sản VN luôn luôn cho rằng có một thế lực thù địch rất lớn đang tìm cách tấn công hoặc lật đổ chính quyền hoặc làm suy giảm sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản. Do vậy, một mặt người ta sẽ vẫn tăng cường hợp tác với phương Tây nhưng mặt khác họ sẽ tìm ra các đối sách để chống lại (ảnh hưởng của) phương Tây, từ chuyện nguồn tài trợ đến các việc như thành lập các công đoàn rồi các vấn đề về xã hội dân sự hay là trực tiếp các cá nhân ở Việt Nam mà có liên quan đến yếu tố nước ngoài hoặc là hợp tác cùng với phương Tây như thế thì họ luôn luôn đề phòng và tìm cách bắt giữ.” Chỉ thị 24 yêu cầu kiểm soát chặt chẽ việc đi lại nước ngoài của công dân Việt Nam và ngăn chặn xã hội dân sự trong việc định hình chính sách của nhà nước và thành lập các nhóm đối lập chính trị. Chỉ thị cũng xác định việc thành lập các công đoàn độc lập là một vấn đề an ninh quốc gia cần phải được giải quyết, quán triệt không để thành lập tổ chức của người lao động dưới hình thức dân tộc, tôn giáo. Đáng chú ý, chỉ thị yêu cầu “tăng cường quản lý việc tiếp nhận tài trợ từ nước ngoài, nhất là các dự án liên quan đến xây dựng chính sách, pháp luật; không tiếp nhận tài trợ nước ngoài đối với các dự án xây dựng pháp luật có nội dung phức tạp, nhạy cảm và hạn chế tối đa đối với các trường hợp khác.” Dự án 88 nói Chỉ thị 24 là một sự vi phạm nhân quyền trầm trọng và kêu gọi Hoa Kỳ cấm các uỷ viên Bộ Chính trị ĐCSVN nhập cảnh, không cung cấp viện trợ quân sự và không bán vũ khí cho Việt Nam. Tổ chức này cũng kêu gọi Liên minh Châu Âu (EU) không ưu đãi cho hàng hoá Việt Nam vì các vi phạm nhân quyền mang tính hệ thống của Hà Nội. Mặt nạ đã rớt. Các nhà lãnh đạo Việt Nam đang nói rằng họ có ý định vi phạm nhân quyền như một vấn đề chính sách chính thức. Họ hiện đang trực tiếp dính líu đến sự lạm dụng của nhà nước và cần được cộng đồng quốc tế cô lập chứ không được đón nhận,” ông Ben Swanton, Đồng giám đốc Dự án 88 cho biết trong báo cáo.
 

Tổ chức chính quyền đã tạo ra những Đỗ Hữu Ca

Báo Tiếng Dân

Phạm Đình Trọng

24-2-2024

  1. Đứng đầu lực lượng công an thành phố lớn, thành phố cảng Hải Phòng, đại tá Đỗ Hữu Ca đã mang sức mạnh bạo lực nhà nước, cảnh sát vũ trang với đầy đủ súng đạn hiện đại, dàn thế trận, rải quân trên bộ, rải quân đường biển, vây chặt bốn hướng ngôi nhà dưới cả cấp bốn, nhỏ bé, mong manh, lẻ loi, chơ vơ trên bãi biển của gia đình người nông dân quả cảm khai hoang mở đất ở Cống Rộc, Tiên Lãng, Hải Phòng.

Thế trận bao vây đã khép chặt, con gà trên mặt đất, con chim trên trời cũng không thể lọt qua vòng vây, Đỗ Hữu Ca liền thúc quân nã đạn xối xả vào cuộc sống bình yên, nã đạn vào ngôi nhà nhỏ bé như cái chòi chăn vịt của gia đình người dân lương thiện Đoàn Văn Vươn.

Đổ mồ hôi, đổ cả máu, mất cả mạng sống của đứa con trong gia đình trong công cuộc khai hoang lấn biển, gia đình Đoàn Văn Vươn bền chí nối tiếp sự nghiệp mở cõi ngàn đời của ông cha, lam lũ làm tiếp công việc đầy khốn khó, gian nan nhưng vô cùng cần thiết, cao cả và vẻ vang mà Nguyễn Công Trứ đã làm và được lịch sử ghi công.

Không phải chỉ có công khai hoang, lấn biển, mở cõi, gia đình Đoàn Văn Vươn còn cần cù lao động sáng tạo phát triển kinh tế, làm giầu cho gia đình, đóng góp cho đất nước ngoài tiền thuế còn tạo ra của cải vật chất cho xã hội và nêu tấm gương sáng về đạo đức và tư thế hiên ngang của người lao động quả cảm và sáng tạo.

Lao động sáng tạo, gia đình Đoàn Văn Vươn đã thực hiện đúng tiêu chí phấn đấu của đảng và nhà nước được ghi rành rành trong mọi nghị quyết, mọi chương trình, mục tiêu phát triển kinh tế, xây dựng chủ nghĩa xã hội là phấn đấu xây dựng xã hội “dân giầu, nước mạnh”

  1. Khai hoang lấn biển và sản xuất kinh doanh trên bãi biển khai hoang của gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn đều trong khuôn khổ pháp luật nhà nước về đất đai, được thể hiện bằng các hợp đồng giao diện tích khai hoang, hợp đồng sử dụng mặt đất, mặt biển khai hoang giữa gia đình nông  dân Đoàn Văn Vươn với chính quyền nhà nước quản lý lãnh thổ. Đó là mối quan hệ dân sự hết sức thông thường đang diễn ra trên khắp mọi miền đất nước.

Quá trình thực hiện hợp đồng giao đất và sử dụng đất không tránh khỏi nảy sinh khác biệt, mâu thuẫn giữa hai bên kí hợp đồng cũng là điểu bình thường, luôn luôn xảy ra như là điều tất yếu của cuộc sống và sự khác biệt, mâu thuẫn trong đời sống biến động đó chỉ là tranh chấp dân sự thường tình. Tranh chấp dân sự phải giải quyết bằng toà án dân sự và chỉ có toà án phân xử mới giải quyết được thoả đáng mọi tranh chấp dân sự. Toà án cấp nào cũng có lực lượng thi hành án dân sự bảo đảm thực thi phán quyết của toà án.

Nhà nước Việt Nam luôn tự hào khẳng định là nhà nước pháp quyền. Suốt mấy chục năm nay trên khắp đất nước, ở đâu người dân cũng thấy slogan ngạo nghễ như lời nhắc nhở người dân và lời cam kết của chính quyền nhà nước với người dân “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”. Một xã hội có luật pháp, một nhà nước pháp quyền không cho phép sử dụng công cụ bạo lực nhà nước, sử dụng quân đội và công an, sử dụng súng đạn trong tranh chấp dân sự.

Người dân đổ mồ sôi sôi nước mắt làm ra của cải vật chất cho xã hội và đóng thuế nuôi nhà nước, nuôi quân đội, nuôi công an. Nhân dân trang bị súng đạn cho quân đội để quân đội đánh giặc ngoại xâm, bảo vệ đất nước. Nhân dân trang bị công cụ bạo lực hiện đại cho công an để công an trấn áp tội phạm, bảo vệ cuộc sống bình yên của người dân.

Dù phải chấp nhận cuộc sống đầy kham khổ, trăm bề thiếu thốn, người dân vẫn dành cho công an rất nhiều đãi ngộ, bảo đảm cho công an có đời sống vật chất và tinh thần cao hơn mặt bằng xã hội. Đó là ơn nghĩa lớn lao, cao cả người dân dành cho công an.

Dù chỉ là công cụ bạo lực nhà nước nhưng là con người, những người được người dân trao cho khẩu súng phải nhận thức được nghĩa vụ bảo vệ dân và càng phải khắc cốt ghi tâm một nguyên tắc, một chân lý và một đạo lý là nhân dân ở phía sau khẩu súng. Bất kì tình thế nào cũng không được chĩa nòng súng vào nhân dân. Không có luật pháp nhà nước, không có lương tâm con người và không có đạo lý xã hội nào đẩy người dân lương thiện ra trước nòng súng của công an nhân dân. Dù chỉ là công cụ bạo lực nhà nước nhưng là con người, những người cầm súng được người dân chăm bẵm nuôi dưỡng và ưu ái đãi ngộ phải đinh ninh trong dạ ơn nghĩa nhân dân.

Chỉ những kẻ mất trí, mất tính người mới nhận thức rằng “Công an nhân dân còn đảng còn mình”, mới coi công an chỉ là công cụ của đảng, chỉ biết có đảng, không biết đến nhân dân. Đó là nhận thức của kẻ lú lẫn, mê muội, cuồng tín, coi đảng, một tổ chức chính trị nhất thời như một tôn giáo của muôn đời, như một đức tin duy nhất và tuyệt đối. Sự thật trong thực tế và trong lịch sử, đảng chỉ là tổ chức chính trị của một số người trong một giai đoạn lịch sử nhất thời. Chỉ nhân dân mới vĩnh hằng.

Đảng chính trị có lúc đúng, lúc sai và đảng đương quyền đã để lại cho nhân dân, cho lịch sử đầy rẫy sai lầm, đầy rẫy tội ác đẫm máu. Chỉ có nhân dân muôn đời là chân lí, là lẽ phải. Đảng chính trị dù có tới vài triệu đảng viên, so với nhân dân cũng chỉ là một dúm người theo đuổi một lý tưởng chính trị nhất thời. Khi không còn phù hợp với thực tế, lý tưởng chính trị chỉ còn là mớ xác chữ chết khô, giáo điều. Chỉ có nhân dân là hiện thực, là cuộc sống xanh tươi, vô cùng, vô tận, Chỉ có nhân dân đồng nghĩa với dân tộc, với tổ quốc mới là mãi mãi.

Cựu Giám đốc Công an Hải Phòng - Thiếu tướng Đỗ Hữu Ca và hai vụ án đình đám!Tử tù Nguyễn Văn Chưởng, thiếu tướng Đỗ Hữu Ca và ông Đoàn Văn Vươn (từ trái qua).

  1. Khi giám đốc công an Hải Phòng, đại tá Đỗ Hữu Ca chỉ huy lực lượng cảnh sát trang bị vũ khí hiện đại xả đạn vào gia đình người nông dân Đoàn Văn Vươn là khi gia đình nông dân Đoàn Văn Vươn còn đang khiếu kiện, nhờ luật pháp bảo vệ quyền lợi chính đáng. Toà án chưa xét xử. Gia đình Đoàn Văn Vươn vẫn là những nông dân lương thiện, những người lao động chân chính có công mở cõi với đất nước và có công bằng lao động chính đáng làm ra của cải vật chất cho xã hội.

Chỉ huy công an xả đạn bắn vào người dân lương thiện, bắn vào cuộc sống bình yên, đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc công an Hải Phòng cũng xả đạn bắn vào luật pháp, xả đạn bắn vào nhà nước pháp quyễn xã hội chủ nghĩa.

Xả đạn bắn người dân lương thiện mà Ca huênh hoang: Phải nói rằng trận đánh đẹp, hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay. Tôi bảo, không có cuộc diễn tập nào thành công bằng trận đánh này. Một là, anh em cơ động dùng thuyền để tiếp cận là chưa có bao giờ trong giáo án, đã phải dùng thuyền nan để chèo vào, bí mật áp sát mục tiêu đấy. Đánh mũi trực diện nghi binh ra làm sao. Rồi là tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách. Có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng, rất là đẹp.

  1. Từ việc làm đến lời nói của Ca đã bộc lộ đầy đủ, rõ ràng một nhận thức rất thấp kém, sai trái tệ hại, bộc lộ một nhân cách xấu xa, một con người bất nhân, thất đức, một công chức u mê, ngu xuẩn và ngông cuồng đến mức lùa quân xả súng bắn người dân lương thiện, bắn vào cuộc sống lao động bình yên, bắn vào luật pháp.

Tổ chức chính quyền quản lý Ca nhận thức được đầy đủ con người thấp hèn của Ca, nhận thức được tội trạng ghê tởm của Ca, phải loại Ca ra khỏi bộ máy quyền lực nhà nước, loại Ca ra khỏi đảng cầm quyền thì Ca không còn cơ hội phơi bày cái thấp hèn, cái khốn nạn ghê tởm của Ca. Nhưng tổ chức chính quyền quản lý Ca đã bao che, dung dưỡng cái thấp hèn của Ca bằng cách chạy cho Ca có được hàm tướng công an để với hàm tướng công an Ca lại làm điều thấp hèn lớn hơn, tệ hại hơn. Không có hàm tướng, Ca không thể nhận được 35 tỉ tiền chạy tội cho một tội phạm đang đục phá nền kinh tế đất nước.

Cạp cục tiền lớn hối lộ bị bại lộ, Ca bị khởi tố. Nhưng dung dưỡng con người thấp hèn, phong tướng công an cho con người thấp hèn để tướng công an thấp hèn Đỗ Hữu Ca có cơ hội tiếp tục bộc lộ cái thấp hèn, tồ chức chính quyền phong tướng cho cái thấp hèn thì vô can, sẽ còn nảy nòi thêm nhiều Đỗ Hữu Ca.


 

Nhà báo Hàn Ni và luật sư Trần Văn Sỹ bị án tù trong vụ bà Nguyễn Phương Hằng

 RFA

2024.03.01

Bà Hàn Ni và ông Trần Văn Sỹ tại toà ở TPHCM hôm 1/3/2024

 PLO

Nhà báo Đặng Thị Hàn Ni bị án 18 tháng tù và luật sư Trần Văn Sỹ (Đoàn Luật sư Vĩnh Long) hai năm tù cùng về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền/lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” theo khoản 2 Điều  331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Truyền thông Nhà nước ngày 1/3 dẫn các bản án mà Tòa thành phố Hồ Chí Minh (TPHCM) tuyên đối với hai người như vừa nêu do liên quan đến vụ bà Nguyễn Phương Hằng, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Đại Nam.

Hội đồng Xét xử tại phiên sơ thẩm ngày 1/3 cho rằng bà Đặng Thị Hàn Ni và luật sư Trần Văn Sỹ đã lợi dụng quyền tự do dân chủ thực hiện nhiều buổi live stream trực tuyến trên không gian mạng với phát ngôn có nội dung bịa đặt dù biết thông tin không đúng hoặc chưa kiểm chứng; xúc phạm nghiêm trọng uy tín, danh dự cá nhân; công khai trên mạng những thông tin thuộc bí mật cá nhân, đời sống riêng tư của bà Nguyễn Phương Hằng và chồng Huỳnh Uy Dũng, trái quy định của pháp luật.

Cáo trạng cho biết bà Đặng Thị Hàn Ni khai bản thân có những phát ngôn như thế là do bà Nguyễn Phương Hằng ghi hình phát trực tiếp trên mạng xã hội có những lời lẽ xúc phạm mình nên phải phản biện lại.

Ông Trần Văn Sỹ khai do bà Nguyễn Phương Hằng nhục mạ nghệ sỹ, báo chí, đòi “phong sát” giới nghệ sỹ, có những lời lẽ trái với “thuần phong mỹ tục”, yêu cầu các nghệ sỹ sao kê tài khoản liên quan đến hoạt động từ thiện… nên ông góp tiếng nói làm hạn chế ảnh hưởng của bà Nguyễn Phương Hằng mà theo ông Trần Văn Sỹ là “tiêu cực”.

Bà Đặng Thị Hàn Ni bị bắt vào ngày 24/2/2023. Bà Hàn Ni sinh năm 1977 và được truyền thông TP HCM mệnh danh bà là “Bông Hồng Thép” sau khi có loạt bài phóng sự điều tra về quán cà phê Xin Chào hồi năm 2016. Nhờ loạt bài phóng sự điều tra đó mà chủ quán thoát án tù và tác giả được Giải Nhất Báo chí TP HCM lần thứ 34.

Ông Trần Văn Sỹ (sinh năm 1957) có một kênh YouTube riêng với 124 ngàn người đăng ký theo dõi trong đó có những video đưa tin về vụ án của bà Hằng cùng những bình luận về vụ án này. Cũng trong kênh này, ông Sỹ có đưa một số video ngắn từ TikTok trích lời bà Hằng nói về đời tư của bà này.


 

 Công an Hà Nội bắt tạm giam nhà báo Nguyễn Vũ Bình

 RFA

2024.03.01

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình

 Facebook/Nguyễn Vũ Bình

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình, một blogger của Đài Á Châu Tự Do, vừa bị công an Hà Nội bắt tạm giam hôm 29/2 chưa rõ cáo buộc, đây là vụ bắt giữ nhà hoạt động nổi tiếng Việt Nam thứ hai chỉ trong một ngày.

Ông Bình, sinh năm 1968, từng có 10 năm làm việc tại tạp chí Cộng sản dưới thời ông Nguyễn Phú Trọng làm Tổng biên tập và tham gia nổi bật trong các phong trào dân chủ, nhân quyền ở Hà Nội.

Trong hai bài viết cuối cùng trên trang blog của RFA vào ngày 20 và 22/2 vừa qua, ông Bình phân tích về phong trào dân chủ trong những năm vừa qua, cho rằng “quy luật của tất cả các chế độ toàn trị cộng sản là nó sẽ tự sụp đổ trước sức nặng của chính nó,” đồng thời nhận định “nó sẽ xảy ra trong tương lai rất gần.”

Một người trong gia đình ông Nguyễn Vũ Bình muốn giấu danh tính với lý do an ninh nói với phóng viên hôm 1/3/2024:

“Công an đưa Nguyễn Vũ Bình về nhà đọc lệnh khám xét, đọc danh sách những đồ vật, giấy tờ bị thu giữ… rồi đưa đi, nhưng không có còng tay.”

Người này cho biết thêm, ông Bình khi đi có gói theo quần áo và công an không giao bất kỳ giấy tờ nào cho gia đình.

Luật sư Nguyễn Văn Đài trong cùng ngày cho hay, vào ngày 28/2 ông Bình nhận được giấy triệu  tập của cơ quan An ninh điều tra Hà Nội đi làm việc vào ngày hôm sau “liên quan đến việc tham gia phát trực tiếp video clip trên kênh YouTube TNT Media Live“. Ông nói với RFA qua điện thoại:

“Chương trình này là ông Nguyễn Vũ Bình làm chung với tôi từ năm 2021 và kéo dài đến tháng 6 năm 2022 thì dừng lại, lý do lúc đó là cơ quan an ninh điều tra công an thành phố Hà Nội đã mời ông Nguyễn Vũ Bình lên làm việc kéo dài khoảng một tuần.

Cuối cùng thì họ đặt điều kiện là ông phải dừng ngay chương trình TNT Media.”

Cũng theo luật sư Đài, ông Bình đồng ý dừng xuất hiện trên chương trình chuyên điểm tin, phân tích thời sự, chính trị của Việt Nam trên kênh YouTube thuộc sở hữu của Radio Tiếng Nước Tôi có trụ sở tại San Jose, California.

Ông Bình cũng đồng ý không phát biểu về vấn đề chính trị trong nước khi trả lời báo đài quốc tế, nhưng không thỏa hiệp việc công an cấm ông giao du với những người chính quyền cho là “thành phần chống đối.”

Luật sư Nguyễn Văn Đài, người từng bị bỏ tù ở Việt Nam trước khi được tạm hoãn thi hành án và đi tị nạn tại Đức nhận định:

“Tôi cho rằng đây là chiến dịch khủng bố trắng đối với những người bất đồng chính kiến, bởi vì trong những năm qua họ hầu như đã bắt hết những người bất đồng chính kiến rồi và ông Nguyễn Vũ Bình cũng như ông Nguyễn Chí Tuyến đã im lặng một thời gian rất lâu theo yêu cầu của phía nhà chức trách Việt Nam.

Nhưng cuối cùng họ cũng không buông tha, họ cũng lôi lại chuyện cũ mà hai bên thống nhất đã bỏ qua đối với nhau.”

Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Phân ban Châu Á của tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch) trong email gửi RFA khẳng định:

“Việt Nam đang cố gắng ngăn chặn mọi tường thuật chỉ trích về những gì đang xảy ra trong nước, vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên khi họ đang theo phía sau Nguyễn Vũ Bình, người đã can đảm tiếp tục nói lên sự thật trước quyền lực trong suốt những năm qua.

Chính quyền nên công nhận rằng ông ta có quyền lên tiếng và không đưa ra bất kỳ cáo buộc hình sự nào đối với ông ta. Tương tự như vậy, Nguyễn Chí Tuyến không làm gì sai trái đến mức phải bị bắt, và chính quyền phải thả anh ta ngay lập tức và vô điều kiện.”

Đại diện của tổ chức chuyên theo dõi tình hình nhân quyền của các nước trên thế giới cho rằng, “Chính phủ dường như quyết tâm tiêu diệt mọi phe đối lập còn sót lại” và “đã đến lúc các nhà ngoại giao cùng với quan chức Liên hợp quốc phải công khai đứng lên bảo vệ nhân quyền ở Việt Nam.”

Ông đề nghị cộng đồng quốc tế cần chỉ ra cho Chính phủ do Đảng Cộng sản lãnh đạo thấy rằng, việc tiếp tục đàn áp nhân quyền “sẽ đe dọa quan hệ thương mại, quan hệ ngoại giao và làm suy yếu mục tiêu của Bộ trưởng Ngoại giao là Việt Nam được tái đắc cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc.”

Hồi tháng 12/2003, Tòa án nhân dân Hà Nội tuyên phạt ông Nguyễn Vũ Bình bảy năm tù giam về tội danh “Gián điệp”, cáo buộc ông Bình liên hệ bằng thư điện tử và gửi các tài liệu do ông soạn thảo và tập hợp “có nội dung xuyên tạc về tình hình dân chủ, nhân quyền tại VN cho một số tổ chức phản động ở nước ngoài để những tổ chức này sử dụng vu cáo, chống lại Nhà nước ta.”

Ông được đặc xá tha tù trước thời hạn vào năm 2007 và tiếp tục tham gia các hoạt động ôn hòa cổ vũ nhân quyền.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền hai lần trao giải thưởng Hellman-Hammett vào năm 2002 và năm 2007 cho ông, ông cũng là Hội viên danh dự của tổ chức Văn bút Quốc tế.

Ông Bình là blogger thứ tư của Đài Á Châu Tự Do hiện đang bị cầm tù, ba người kia là các ông Trương Duy Nhất, Nguyễn Tường Thụy và Nguyễn Lân Thắng.


 

Cựu Giám đốc Công an Hải Phòng – Thiếu tướng Đỗ Hữu Ca và hai vụ án đình đám!

RFA

2024.02.27

Tử tù Nguyễn Văn Chưởng, thiếu tướng Đỗ Hữu Ca và ông Đoàn Văn Vươn (từ trái qua).

Cựu giám đốc công an Hải Phòng – Đỗ Hữu Ca không chỉ là tác giả của “trận đánh đẹp” tấn công cưỡng chế đất của nông dân Đoàn Văn Vươn, mà ông còn là người trực tiếp chỉ đạo điều tra vụ Nguyễn Văn Chưởng với quá nhiều dấu hiệu oan sai.

Đỗ Hữu Ca chỉ đạo vụ Nguyễn Văn Chưởng

Ông Đỗ Hữu Ca – thiếu tướng vừa bị truy tố về tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, phát biểu trong một bài viết năm 2019 rằng sau ngày xảy ra vụ án, ông đã mất ăn mất ngủ, có ngày chỉ ăn một gói mì tôm, quyết tìm ra thủ phạm là Nguyễn Văn Chưởng chỉ trong 45 ngày.

Luật sư Lê Văn Hoà là tổ trưởng tổ điều tra án oan của Ban Nội chính Trung Ương và từ năm 2013-2014, cho biết vụ án Nguyễn Văn Chưởng do ông Đỗ Hữu Ca và Dương Tự Trọng trực tiếp chỉ đạo “phá án” từ năm 2007. Trong thời điểm đó, ông Ca đã trốn tránh làm việc với tổ điều tra án oan:

“Chúng tôi đã có kế hoạch để làm việc với nhiều cơ quan chức năng, từ Tòa án Nhân dân Tối cao tới Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố Hải Phòng và ông Đỗ Hữu Ca là giám đốc Công an Thành phố Hải Phòng. 

Ông này cũng đã hứa tiếp tổ công tác của chúng tôi, thế nhưng mà khi chúng tôi xuống Hải Phòng thì ông ta lại tìm cách lẩn tránh, không gặđược ông ấy, ngay từ lúc đó là thái độ đã bất hợp tác rồi.”

Hiện nay, ông Dương Tự Trọng đang thi hành bản án 18 năm tù, còn ông Đỗ Hữu Ca sắp hầu toà. Ông Nguyễn Trường Chinh, bố của tử tù Nguyễn Văn Chưởng, nói với RFA khi hay tin ông Ca bị bắt và khởi tố:

“Tôi cảm thấy phấn khởi, bởi vì vào thời điểm đó là năm 2007, tôi đã nói ở dưới phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra của Hải Phòng là “ác giả, ác báo”, nếu các anh làm điều ác thì các anh phải gánh chịu và bây giờ thì đúng là chúng nó phải gánh chịu.”

Ông Chinh cho biết, ông đã gởi đơn tố cáo ông Dương Tự Trọng và Đỗ Hữu Ca – hai người trực tiếp lãnh đạo điều tra vụ án của con trai ông từ năm 2011. Tuy nhiên, sau khi ông Dương Tự Trọng bị bắt vào năm 2013 thì ông Chinh mới nhận được thông báo rằng đơn tố cáo ông Trọng đã được chuyển đến VKSND tối cao; còn đơn tố cáo ông Đỗ Hữu Ca cho tới nay vẫn chưa nhận được phản hồi từ cơ quan chức năng.

Đỗ Hữu Ca “coi trời bằng vung”

Sau khi chỉ đạo đàn áp thu hồi đất của gia đình ông Đoàn Văn Vươn vào năm 2012, ông Đỗ Hữu Ca được phong hàm thiếu tướng công an vào năm 2013.

Theo luật sư Lê Văn Hoà, khi ngành Công an gởi đề nghị tới các cơ quan Đảng và Chính phủ đề nghị phong tướng cho ông Ca vào năm 2012, khi ấy luật sư Hoà đang làm chuyên viên ở Ban Nội Chính nên được giao nhiệm vụ thẩm định hồ sơ:

“Chính tôi được Ban Nội chính Trung ương giao để thẩm định hồ sơ của ông này và chính cá nhân tôi đề nghị là không thăng cấp tướng cho ông ta vì khi đó xảy ra vụ Đoàn Văn Vươn năm 2012; Nhưng mà tôi cũng chả hiểu vì sao ông Đỗ Hữu Ca vẫn được đề nghị tăng lên Thiếu tướng. Cá nhân tôi trong hai năm đã không đồng ý rồi.”

Luật sư Hoà, với kinh nghiệm của người đã từng là việc lâu năm trong bộ máy chính trị cho biết ông đã dự tính được rằng sớm muộn gì ông Đỗ Hữu Ca cũng bị bắt:

“Các cán bộ kiểu như ông Ca, tuy không nhiều lắm nhưng gây bức xúc cho xã hội. Ông Ca bộc lộ là quá tự cao tự đại, coi trời bằng vung, lúc mà ông ta còn công tác vì lúc đó thế của ông ấy rất mạnh.

Đặc biệt là vụ án của ông Đoàn Văn Vươn, tổ chức hàng trăm cảnh sát bao vây và ông ấy cũng tham gia chỉ đạo để tấn công vào nhà anh Đoàn Văn Vươn và tuyên bố rằng đây là “một trận đánh đẹp” và có thể viết thành sách để đưa vào các trường Công an để giảng dạy.

Ngay khi mà tôi đọc được những thông tin như thế thì tôi cho rằng ông này là một người rất tự cao tự đại cho nên sớm muộn gì cũng sẽ bộc lộ rõ bản chất của mình thôi. Ngay lúc đó tôi đã có những dự đoán như thế rồi.” 

Nguyên Giám đốc Công an Hải Phòng, Thiếu tướng Đỗ Hữu Ca, bị bắt vào ngày 18/2/2023. Đến ngày 20/2/2024, Viện Kiểm sát Nhân dân tỉnh Quảng Ninh truy tố ông theo tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”, trong một vụ án trốn thuế, mua bán hóa đơn chứng từ nộp ngân sách Nhà nước phi pháp.

Ông Đỗ Hữu Ca, sinh năm 1958, đã từng nắm giữ chức Giám đốc Công an TP Hải Phòng từ tháng 7/2010 đến tháng 6/2013. Ông nghỉ hưu vào tháng 7/2013 khi giữ các chức vụ bao gồm Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Ủy viên UBND TP Hải Phòng, Bí thư Đảng ủy, GĐ Công an thành phố; đại biểu HĐND TP Hải Phòng khóa XIV.


 

“Tôi sẵn lòng hi sinh đời mình cho tự do”

Ba’o Tieng Dan

Nguyễn Anh Tuấn

29-2-2024

Ngay lúc này đây, rất nhiều công an thường phục và sắc phục đang khám nhà blogger Nguyễn Chí Tuyến, được biết đến với tên thân mật là Anh Chí.

Một nguồn tin ở hiện trường cho biết khả năng cao là sẽ có lệnh bắt.

[Cập nhật: Anh Chí đã bị công an đưa đi]

Trước Tết, Anh Chí đồng thời nhận được Thông báo kết quả giải quyết nguồn tin tội phạm và Quyết định tạm hoãn xuất cảnh để phục vụ điều tra từ Cơ quan Anh ninh Điều tra Hà Nội – thủ tục thường thấy trước những vụ bắt giữ gần đây.

Vụ án nhắm đến Anh Chí đã được bắt đầu từ một năm trước đây bằng tin báo tội phạm của Phòng An ninh mạng CA Hà Nội (PA05) và Anh Chí sau đó đã bị triệu tập nhiều lần. Tin báo này cáo buộc Anh Chí vi phạm Điều 331 và 117.

Bẵng đi một thời gian những tưởng vụ việc đã khép lại, nhưng đến nay không hiểu sao lại được khơi lại bằng những động thái gấp rút của cơ quan điều tra.

Sáng nay, Anh Chí quyết định không đến làm việc theo giấy triệu tập nữa. Lời nói cuối cùng anh nhắn lại người anh em cùng chí hướng đơn giản chỉ là: “Anh không đến làm việc nữa đâu, không việc gì phải vậy, lần tới anh có đi sẽ mang theo ba lô để đi luôn.”

Đúng như lời Anh Chí từng nói với nhà báo John Fuller trên tờ Mekong Review 7 năm trước đây – những lời mà giờ người ta không còn nói với nhau nữa: “Tôi sẵn lòng hi sinh đời mình cho tự do”

***

Là một nhà hoạt động dày dặn, Anh Chí lăn lộn với bà con nông dân Văn Giang, Dương Nội, Đồng Tâm trong cuộc đấu tranh giữ đất từ những ngày đầu, lăn xả trong những cuộc biểu tình dậy sóng Hà Nội mươi năm trước, lên tiếng mạnh mẽ trước những bất công áp bức mà người dân thấp cổ bé họng phải gánh chịu.