Hằng năm trung bình có 94 ngàn người Việt Nam chết vì ung thư

Hằng năm trung bình có 94 ngàn người Việt Nam chết vì ung thư

2018-04-20
 

Một bệnh viện tại Sài Gòn bị quá tải, bệnh nhân phải nằm trên lối đi. (Ảnh minh họa)

Một bệnh viện tại Sài Gòn bị quá tải, bệnh nhân phải nằm trên lối đi. (Ảnh minh họa)

 RFA
 

Phát biểu tại buổi hội thảo, Phó giáo sư – Tiến sĩ Trần Văn Thuấn, giám đốc bệnh viện K, Viện trưởng Viện Nghiên cứu phòng chống ung thư cho biết, hiện ung thư đang trở thành gánh nặng đối với nhiều nước, đặc biệt là các nước nghèo và đang phát triển. Theo ông, gánh nặng ung thư ngày càng gia tăng tại Việt Nam và đòi hỏi sự quan tâm của toàn xã hội.

Theo Tổ chức ghi nhận ung thư toàn cầu (GLOBOCAL) và Viện Nghiên cứu và phòng chống ung thư quốc gia, tại Việt Nam mỗi năm có hơn 126 ngàn ca mắc bệnh ung thư mới và khoảng 94 ngàn người tử vong vì ung thư. Đa số người bị bệnh ung thư đến điều trị ở giai đoạn cuối nên việc chữa trị càng khó khăn.

Cũng theo ông  Thuấn, bệnh ung thư nếu phát hiện sớm thì có thể chữa khỏi được, ông đưa ra ví dụ với bệnh ung thư vú nếu phát hiện ở giai đoạn 1 thì tỷ lệ điều trị thành công 95 %, giai đoạn 2 từ 70 đến 75%, giai đoạn 3 tỷ lệ chữa khỏi là 65 %, nhưng đến giai đoạn 4 thì chỉ 5% chữa khỏi bệnh.

Phó giáo sư – Tiến sĩ Trần Văn Thuấn cũng đưa ra lời khuyên, nên có thói quen đi khám bệnh để phát hiện bệnh sớm, cơ hội điều trị thành công cao hơn.

Cũng tại buổi hội thảo, Phó giáo sư – Tiến sĩ Trần Đắc Phu, Cục trưởng Cục Y tế dự phòng cho biết Việt Nam đang đối mặt sự gia tăng ngày càng nhiều của các bệnh không lây nhiễm, trong đó có bệnh ung thư. Theo ông các bệnh không lây nhiễm chiếm 2/3 tổng số các ca bệnh và tử vong trên toàn lãnh thổ Việt Nam, trong đó tử vong do ung thư chiếm 18%.

Ông Trần Đắc Phu cũng cho biết ung thư và các bênh không lây nhiễm khác là nguyên nhân quá tải bệnh viện. Ông khuyên mọi người không nên hút thuốc lá, không lạm dụng rượu bia, chế độ dinh dưỡng hợp lý, tập thể dục… để phòng tránh bệnh ung thư và các bệnh không lây nhiễm khác.

Vòng Xoáy Suy Vong Của CSVN

Để làm được điều này thì cái môi trường xúc tác cho sự đoàn kết để tạo nội lực cần phải sẵn sàng, tức là một hệ thống chính trị đương đại thích hợp, dung thứ được những bất đồng để cùng nhau bảo vệ sự sinh tồn của quốc gia dân tộc.

Trong tất cả các hệ thống chính trị đã lưu hành thì hệ thống dân chủ pháp trị đã chứng tỏ được khả năng đoàn kết dân tộc, xây dựng nội lực và tạo ổn định chính trị thực sự.

Một chính quyền sợ dân thì không phải là một chính quyền ổn định, chính quyền là bạn dân mới mà chính quyền ổn định. Chính quyền do dân chọn ra và nếu người dân không thích thì người dân có khả năng thay đổi được mới là chính quyền ổn định.

Dân chủ như người biết bơi, độc tài như người đứng trên bờ và sợ nước. Nếu đứng mãi trên bờ thì không bao giờ bơi được và cứ cho rằng xuống nước sẽ bị sặc nước, bị chết chìm, dân chủ chỉ gây hổn loạn và sụp đổ chính trị thì chỉ có được độc tài.

Thực tế là khi tập bơi, ban đầu người ta có thể bị sặc nước, tức có vài bất ổn nhỏ vì thiếu kinh nghiệm và chưa quen, nhưng đó chỉ là chướng ngại giai đoạn và dễ vượt qua được, như Đài Loan, Nam Hàn, Nam Dương… đã kinh qua. Nhưng khi đã biết bơi rồi thì như kình ngư trên biển cả, vừa ổn định chính trị với chính quyền là bạn dân, vừa mạnh mẽ phát triển được đất nước.

CSVN biết rõ đại vấn nạn của họ là hệ thống chính trị lỗi thời, đầy lỗi hệ thống, do kiến trúc ban đầu chủ ý sao cho thật là cứng ngắc, không cho phép sửa đổi để nhằm bảo vệ cái gene độc tài độc đảng, cho nên họ thật sự lúng túng khi môi trường sống của nhân loại đã đổi thay, hệ thống lỗi thời này chỉ có thể tiếp tục ù lì để chờ ngày sụp đổ, không thể biến cải qua dân chủ được.

Hệ thống sai, tức vấn đề của mọi vấn đề, nguyên nhân của mọi nguyên nhân thì lãnh đạo CSVN không dám đụng đến, coi đó là taboo/cấm kỵ. Để tránh né việc đương đầu với lỗi hệ thống, họ phùng xoè bằng việc chống tham nhũng mà thực chất là thanh toán phe phái và ngăn chận hiện tượng tự diễn biến tự chuyển hoá từ bên trong và từ bên trên của các đảng viên.

Vấn đề hệ thống là vấn đề nền tảng của độc tài hay dân chủ, nhưng lại là vấn đề ít được quan tâm. Do bản năng xã hội của luật sinh tồn dẫn dắt, nguời ta thường quan tâm đến quan hệ con người và sự giao thiệp người-người bên trong hệ thống mà ít khi để ý đến cái tai hại của một hệ thống sai lầm đang nhốt họ bên trong. Người ta dễ nhìn ra ông Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng nhưng khó nhìn ra hệ thống độc tài độc đảng là sai. Khi hệ thống đã sai thì người tốt muốn tồn tại phải hành xử như người xấu để thích ứng với hệ thống (ở bầu thì tròn, ở ống thì dài), cho nên nếu không ông Dũng thì ông Phúc, ông Bình, ông Quang… cũng tham nhũng thế thôi!

Ca dao Việt Nam có câu:

Tiếc công vun quén cây tùng
Săm soi trên ngọn, gốc sùng không hay

Câu ca dao này phản ảnh nỗ lực “đốt lò” của ông TBT Nguyễn Phú Trọng, dù cái lò “đã nóng lên rồi” cũi tươi cũng phải cháy như ông đã nói, nhưng khi ông càng đốt thì đảng CSVN càng rã rời, ai cũng lo là không biết khi nào đến phiên mình, vì mối dây đoàn kết bây giờ thuần tuý là quyền lợi và quyền lực, chứ không phải hệ thống giá trị, lý tuởng hay chất keo Mác-Lê gì sấc, cho nên nó tạm thời và hay thay đổi, mai mốt nếu phe mình yếu thì tới phiên mình bị làm củi đốt ra tro. Tham nhũng thì uỷ viên nào cũng đều tham nhũng, nên thực chất thì ai cũng đều là củi, hệ thống có đầu vào là người và đầu ra là củi. Hệ thống vận hành theo luật rừng xanh, củi mạnh đẩy củi yếu vào lò. Cái gốc của hệ thống đã bị sùng ăn nhưng ông Trọng thì lo săm soi trên ngọn.

Ngày 10/4/18, ông Trọng chủ trì cuộc họp của Ban Bí Thư Trung Ương Đảng. Ông nói dư luận trong Đảng đang dấy lên mối lo ngại rằng chống tham nhũng nếu “không cẩn thận sẽ làm nhụt chí (đảng viên), không ai muốn làm nữa”, và ông nói rằng “tư tưởng đó sai… nếu ai thấy cản trở, nhụt chí thì dẹp sang một bên cho người khác làm”, có nghĩa là ông tiếp tục đốt lò để loại các đối thủ của ông trong Đảng. Nhưng ngay sau đó ông bày tỏ sự bất lực, than thở về tình trạng “trên nóng dưới lạnh” trên bảo dưới không nghe. Rõ ràng là trong Đảng đang có sự âm thầm liên minh và ngầm chống đối.

Rồi ông Trọng tự thú nhận rằng chống tham nhũng chỉ là cái cớ để nguỵ trang cho cái mối lo sợ thực sự của ông là hiện tượng tự diễn biến trên thượng tầng kiến trúc của Đảng. Ông nói rằng nội hàm tự diễn biến, tự chuyển hóa về tư tưởng chính trị CHƯA ĐƯỢC CHÚ Ý, mà mới nặng về đạo đức lối sống, xử lý các sai phạm kinh tế (tức chống tham nhũng); cái SÂU XA là trung thành tuyệt đối với Đảng, kiên định với chế độ (http://bit.ly/2veMZvp). Điều này có nghĩa là ông Trọng thú nhận đảng viên không còn trung thành với Đảng, không còn kiên định với chế độ, tất cả chỉ là vì nồi cơm, nếu thay đổi hệ thống mà nồi cơm vẫn giữ được thì họ sẵn sàng bỏ chiếc thuyền chìm để nhảy qua thuyền nổi.

Mối ưu tư thực sự của ông Trọng là sự sụp đổ của Đảng, nó xảy ra khi đầu não lãnh đạo rã rời, như con trai ông Lê Duẫn là TS Lê Kiến Thành đã báo động cách nay hơn hai tháng (http://bit.ly/2nkhvgZ). Ông Trọng biết rõ thượng tầng lãnh đạo đang bị chia rẽ trầm trọng và bị cuốn vào vòng xoáy suy vong. Theo một nguồn tin khả tín từ Hà Nội, chị cho biết ông Trọng lo lắng hiện tượng tự diễn biến đe doạ sụp đổ chế độ hơn cả hiện tượng diễn biến hoà bình của các thế lực thù địch, vì ông dễ bắt dễ nhốt họ hơn các đồng chí tự diễn biến của ông. Những Trần Huỳnh Duy Thức, Hội Anh Em Dân Chủ, Mẹ Nấm, Trần Thị Nga… ông bắt và kết án trên 10 năm dễ hơn là bắt và kết án tương tự với các uỷ viên Bộ Chính Trị, Trung Ương Đảng, hay các cựu quan chức cao cấp, vì bứt dây động rừng dẫn đến sụp đổ.

Việc “đốt lò” của ông đang nhắm vào hai thành phố lớn là Đà Nẵng và Saigon. Ở Đà Nẵng ông dùng đầu dây Vũ Nhôm (Phan Văn Anh Vũ) để triệt hạ Trần Đại Quang, Tô Lâm và khoảng 12 tướng trong Bộ Công An. Quang bị ung thư máu, đầu Tháng 4/2018 lại đi Nhật trị bệnh, đó là một hình thức rút lui vì lý do sức khoẻ.

Tô Lâm sẽ bị thay thế bởi Bùi Văn Nam, một tướng thứ trưởng công an bảo thủ đáng gờm, trung thành với ông Trọng và có thể trở thành uỷ viên Bộ Chính Trị trong năm nay.

Ngày 18/4, nhà riêng hai cựu Chủ tịch UBND TP Đà Nẵng, ông Trần Văn Minh và ông Văn Hữu Chiến bị khám xét, hai ông này đã bị khởi tố hôm 17/4. Cùng ngày, nguyên Phó Tổng cục trưởng TC5 Bộ Công an đã nghỉ hưu, trung tuớng Phan Hữu Tuấn và cán bộ công an Nguyễn Hữu Bách bị bắt tạm giam. Các ông Nguyễn Điểu, Trần Văn Toán, nguyên Giám đốc và Phó giám đốc Sở Tài nguyên môi trường TP Đà Nẵng, và ông Lê Cảnh Dương, Giám đốc Ban xúc tiến và hỗ trợ đầu tư TP Đà Nẵng đã bị truy tố (http://bit.ly/2Jd6uXw).

Ngoài ra trung tướng công an Phan Văn Vĩnh, nguyên Tổng Cục trưởng Tổng Cục Cảnh sát, và thiếu tuớng công an Nguyễn Thanh Hoá, nguyên cục trưởng Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm công nghệ cao C50 bị bắt vào tháng 3 vì liên quan đến một đường giây đánh bạc.

Ở Saigon, ông Trọng đang triệt hạ phe cánh của cựu bí thư Lê Thanh Hải, phe cánh này trong khoảng 15 năm qua đã cấu kết với bà Trương Mỹ Lan (Vạn Thịnh Phát, liên hệ kinh tài với tình báo Hoa Nam) thao túng bất động sản vùng Saigon. Ông Hải đã từng đẩy hàng trăm gia đình ở Quận 2 thành dân oan, thực hiện qua bàn tay của ông Tất Thành Cang. Em ông Hải là Lê Tấn Hùng, Tổng giám đốc Tổng Công ty Nông nghiệp Saigon đã bị kỹ luật. Con ông là Lê Trương Hải Hiếu, Chủ Tịch UBND Quận 12 cũng vừa bị kỹ luật hôm 17/4 với lý do lãng xẹt là đã có quan hệ tình cảm với một phụ nữ và có con chung, nhưng chậm báo cáo (http://bit.ly/2vzRUHg).

Trong hai ngày 11-12/4, Bộ Chính Trị CSVN có cuộc họp lấy ý kiến về những đề án sẽ trình lên Hội Nghị Trung Ương 7 (HNTƯ7) diễn ra trong tháng 5 (thay vì tháng 4 như dự trù vì ông Trọng chưa sắp xếp được nhân sự), ba nội dung chính là tập trung xây dựng lực lượng cán bộ các cấp, cải cách chính sách bảo hiểm xã hội, và cải cách chính sách tiền lương (http://bit.ly/2Jbgu38). Trong hội nghị này, chỉ dấu là ông Đinh Thế Huynh sẽ chính thức bị loại khỏi BCT, ông Trần Đại Quang không tham dự. Theo tin Hà Nội, ông Huynh bị ông Trọng bí mật thu băng cuộc nói chuyện với Đinh La Thăng mà nội dung là ông Thăng hối lộ ông Huynh 500 ngàn đôla để giúp Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn, ông Thăng nói với ông Huynh rằng: chuyện này anh Quang (Trần Đại Quang) đã đồng ý rồi và chỉ còn có anh nữa thôi!

Sau HNTƯ7 đa phần ông Nguyễn Thiện Nhân sẽ thay ông Quang nắm chức Chủ Tịch Nước. Ông Nhân ba phải, không có xương sống để thách thức uy quyền ông Trọng cho nên ông Trọng an toàn trong việc ‘de facto’ nhất thể hoá quyền lực Đảng và quyền lực Nhà Nước vào tay ông. Bí Thư Saigon sẽ là một trong hai người: Võ Văn Thưởng và Trương Hoà Bình. Ông Bình không mặn mà trong vị trí này vì nó làm ông thấp hơn vị trí hiện tại là Phó Thủ Tướng Thường Trực và dễ bị tai tiếng hơn, trong khi ông ăn đã no, trừ khi ông bị ông Trọng ép phải nhận. Cho nên đa phần là ông Võ Văn Thưởng sẽ là bí thư Saigon.

Vụ ông Út Trọc (Thuợng Tá Đinh Ngọc Hệ) Chủ tịch HĐQT Công ty Thái Sơn, Phó tổng giám đốc đối ngoại của tổng công ty Thái Sơn thuộc Bộ Quốc phòng bị khởi tố là do ông Trọng muốn triệt Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng, Thượng Tướng, “Anh Năm” Nguyễn Chí Vịnh, một đồng minh của ông Nguyễn Tấn Dũng. Ông Trọng ưu ái Bộ Quốc Phòng vì đa số trong bộ này đang là đồng minh của ông ta, nên bộ QP không bị xáo trộn như Bộ Công An. Đánh Út Trọc để lể cái gai “Anh Năm” Nguyễn Chí Vịnh, chứ Vincom của đại tá Tổng Cục 2 Bộ QP Phạm Nhật Vượng vẫn mua đất với giá ưu đãi do được ông Trọng chống lưng. Bộ QP không thể vô can trong vụ đất quân đội ở Căn Cứ 26 Phan Văn Trị, Gò Vấp mà bộ ưu ái chuyển cho các đại gia. Ông Trọng muốn ôm súng lớn để khống chế súng nhỏ của công an (http://bit.ly/2Jal9SZ).

Ảnh trên mạng

Bên trong cái hệ thống đầy lỗi của độc tài độc đảng là một sự chằng chịt các gọng kềm kiểm soát chống lật đổ, ví dụ như các tư lệnh quân khu muốn điều binh phải có từ 5 đến 7 chữ ký, tuỳ theo bên trong hay bên ngoài quân khu. Bộ Công An bị nghi ngờ, ông Trọng ngồi vào đảng uỷ để vô hiệu hoá quyền lực của bộ trưởng Tô Lâm, dùng vụ án Vũ Nhôm để loại đối thủ, cải tổ tuớc bớt quyền hành và đưa người của ông ta lên để nắm bộ này. Dù vậy, khi lòng trung thành của đảng viên không còn nữa thì những sự kiểm soát chống lật đổ sẽ chẳng có giá trị gì.

Trong tiến trình đàn áp hiện tuợng tự diễn biến trong Đảng qua chiêu bài chống tham nhũng, ông Trọng đã tạo ra quá nhiều kẻ thù. Những kẻ thù này đang âm thầm liên kết lại và sẵn sàng nổ tung cho vỡ đảng để thoát cảnh củi lửa đốt lò. Ông càng đốt lò thì vòng xoáy suy vong càng tăng tốc.

Sự sụp đổ của một chế độ đã già cỗi và đang suy tàn đến từ hai yếu tố: lòng dân muốn thoát ra khỏi hệ thống kềm kẹp sưu cao thuế nặng như hiện nay, và thượng tầng lãnh đạo bị chia rẽ không thể nào hàn gắn được như các phe phái trong Đảng đang đốt lò làm thịt lẫn nhau.

Những người đang tranh đấu cho dân chủ tự do, dù bị CSVN dã man đàn áp, nhưng niềm tin và hy vọng cho một tương lai sáng lạng cho dân tộc đang dang tay chào đón họ trong khúc hát khải hoàn.

Bán hơn 30 ha đất công tại TPHCM…

Image may contain: text and outdoor
Huynh Ngoc ChenhFollow

Hanoi, Vietnam

Công ty của thành ủy HCM lấy tiền đâu ra mà sở hữu đến 30 ha đất? Cưỡng ép nông dân mua giá bèo?

Rồi lén bán lại giá bèo cho đại gia Cường Đô La. Sự việc bại lộ, nay ra quyết định ngưng bán.

Đây là mô thức đi lên của các đại gia bất động sản VN, kèm theo một khối lượng tài sản bất minh đồ sộ đổ về các nhà quan lớn của đảng.

Vụ án kiểu nầy thì hầu như địa phương nào cũng có.

Và dân oan tràn ngập khắp nơi

Phó bí thư thành ủy Sài Gòn ‘nhập viện’ trong lúc bị điều tra

NGUOI-VIET.COM
 
Ông Cang đang là tâm điểm trong vụ Công Ty Đầu Tư và Xây Dựng Tân Thuận (100% vốn thuộc Văn Phòng Thành Ủy Sài Gòn) bán khu đất hơn 30 ha tại xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè cho Công Ty Quốc Cường Gia …

43 năm sau 30/4, đất nước hiện ra sao?

43 năm sau 30/4, đất nước hiện ra sao?


Hơn lúc nào hết mỗi người Việt hãy nhìn thẳng vào những sự thật hiển nhiên. Càng là bộ máy lãnh đạo đảng lại càng phải nhìn nhận chính xác chân thật.
Hơn lúc nào hết mỗi người Việt hãy nhìn thẳng vào những sự thật hiển nhiên. Càng là bộ máy lãnh đạo đảng lại càng phải nhìn nhận chính xác chân thật.

Không một ai có trách nhiệm có thể cho rằng từ sau ngày 30/4 gọi là ngày «Giải phóng miền Nam Thống nhất Tổ quốc,» đất nước ta đã phát triển mạnh mẽ, toàn dân đã được hưởng trọn vẹn độc lập, tự do dân chủ nhân quyền, bình đẳng và hạnh phúc.

Hơn lúc nào hết mỗi người Việt hãy nhìn thẳng vào những sự thật hiển nhiên. Càng là bộ máy lãnh đạo đảng lại càng phải nhìn nhận chính xác chân thật.

Điều cay đắng nhất là nền độc lâp dân tộc giành được từ tay phát xít Nhật và thực dân Pháp, với hàng triệu con em người Việt của các bên bị hy sinh đã bị ban lãnh đạo Cộng Sản thay thế bằng chế độ «Bắc thuộc mới» qua cuộc mật đàm Thành Đô tháng 9/1990. Từ đó đến nay đất nước bị gặm nhắm có hệ thống, từ đất liền, vùng biển, hải đảo, người Trung Quốc hầu như tự do nhập vào biên giới, mang Nhân dân tệ hình Mao cùng mọi thứ hàng hóa, hàng giả, hàng dỏm, hàng cấm, hàng độc hại tràn ngập đất nước ta. Chúng có mặt khắp nơi, trồng rừng quy mô lớn; khai thác nhiệt điện, thủy điện, các mỏ quặng bô-xít phân đạm, tàn phá môi trường ven biển, lập phố xá, cửa hàng cửa hiệu như ở quê hương chúng.

Không ít trong số ấy là tội phạm lưu manh bất lương đe dọa an ninh nhân dân ta. Bộ xậu lãnh đạo Việt Nam phải ngậm bồ hòn làm ngọt, coi bọn xâm lược láo xược hung hãn phương Bắc như bạn thân quý nhất, như ông chủ đáng kính sợ nhất. Nền độc lập dân tộc bị mất dần mòn là nguy cơ lớn nhất, là mối ô nhục lớn nhất của người Việt hiện nay, không một ai có thể cho qua.

Trong khi lãnh đạo đảng Cộng sản trở nên hèn với giặc ác với dân, đàn áp không chút ngần ngại các chiến sĩ yêu nước kiên cường bất khuất chống bành trướng như Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh… thì Đảng cũng đồng thời biến chất, càng chỉnh đốn lại càng đổ đốn, trở nên một kiểu mafia tội ác, tham nhũng tràn lan, đua nhau tàn phá chia chác mọi nguồn tài sản quốc gia, ăn cắp của nước của dân không chừa một thứ gì, từ nhà đất, ruộng vườn, rừng cây, lập nên những biệt thự, biệt phủ xa hoa giá trị hàng chục tỷ.

Theo đà suy thoái của đảng, bộ máy Nhà Nước trở thành bộ máy tội ác, các công ty, Tổng công ty Quốc doanh, các hệ thống ngân hàng bị tước đoạt, phá sản hàng loạt, với hàng chục vụ đại án, hàng trăm tên bị cáo bị điều tra xét xử, trong đó có cả ủy viên Bộ chính trị, ủy viên TƯ, bí thư thành ủy, tỉnh ủy, hàng loạt thiếu tướng, trung tướng, thượng tướng chống tội phạm tự chuyển biến thành tội phạm với những bản án biển thủ cực lớn hàng nghìn tỷ đồng.

Trong mấy chục năm suy thoái và tha hóa của Đảng và Nhà Nước, xã hội cũng bị ruỗng nát theo. Lực lượng an ninh lẽ ra là lá chắn bảo vệ dân, là thanh bảo kiếm trừng trị bọn gian ác lại trở thành thế lực đàn áp dân, đánh đập dân như gây thương tật cho cô Đoan Trang, gây nên hàng 30 người chết trong đồn công an trong năm qua.

Công an là bọn kiêu binh nêu gương xấu mọi nơi. Công an có ngân sách thuê bọn du côn mất dạy theo dõi từng bước các chiến sĩ dân chủ không cho ra khỏi nhà, đi họp, đi biểu tình, khen thưởng chúng nếu chúng ra tay đàn áp, cứ mỗi lần lập công ở Hà Nội, Sài gòn, Đà Nẵng chúng được thưởng 500.000 đồng, ở các quận huyện mỗi tên được 300.000 đồng. Đến nay sự chính đốn toàn ngành Công an đã quá ư chậm trễ.

Trong khi đó nền giáo dục bệ rạc, mất phương hướng, chạy theo mua bán bằng cấp, thầy cô giáo bắt học trò quỳ, phụ huynh học sinh là đảng viên xông vào nhà trường chửi bới cô giáo bắt quỳ đến mức gần xẩy thai!

Đạo đức học đường lao dốc khi sinh viên học sinh chửi bới đâm chém cô giáo.

Đạo đức gia đình thê thảm khi vợ chồng giết nhau, ông hiếp dâm cháu. Y đức không còn lương tâm khi bộ y tế buông lỏng quản lý thuốc men cho hàng độc dược tràn lan, bệnh viện chen chúc 2, 3 người bệnh chung một giường.

Trên đây là bức tranh bi đát toàn cảnh đất nước ta 43 năm sau ngày “lịch sử 30/4”. Thành tích vĩ đại hay thất bại nặng nề?

Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, Việt Nam hiện nay vẫn còn lạc hậu về nhiều mặt, tự do ngôn luận, tự do báo chí đứng thứ 175 trên 186 nước. Tự do tôn giáo ở trong số 60 nước bị mất tự do nặng nề nhất. Thu nhập bất công còn rất xa mới được như các nước Bắc Âu, nơi hầu như không có nạn tham nhũng.

Không gì nhục bằng người Việt Nam có tỷ lệ phạm pháp cao nhất Đông Nam Á, ăn cắp vặt nhiều nhất ở các siêu thị Nhật Bản, Malaisia, Thái Lan, hộ chiếu ngoại giao Việt Nam bị kém giá trị nhất.

Về thu nhập bình quân đầu người, Việt Nam còn cách xa Thái Lan và Indonesia, phải 8 năm mới ngang Thái Lan, phải 12 năm mới ngang Indonesia hiện nay.

Nghĩ mà đau, nghĩ mà buồn, đất nước mình kỳ quá phải không anh? Bài thơ cô giáo Trần Thị Lam xoáy sâu vào tấm lòng quặn đau của mỗi công dân.

Nhà thơ Bùi Minh Quốc cũng rất đau đớn khi “nhìn tới đâu cũng phải kìm cơn mửa, Khi một thời bọn đểu đã lên ngôi”.

Tất cả mọi nguyên nhân đều từ do đảng mà ra?

Nguyên nhân của những nguyên nhân là đường lối chính trị sai lầm tận gốc; Là chủ nghĩa Mác – Lê đã bốc mùi, là chế độ toàn trị độc đảng theo luật rừng xanh, vô pháp, vô đạo, vô luân, là sự giả dối che dấu sự thật, lừa mỵ nhân dân, nói một đằng làm một nẻo.

Nếu Bộ chính trị hãy còn có lương tâm và đạo đức, nhân dịp này, hãy mở một cuộc hội họp dân tộc, lắng nghe những người bất đồng chính kiến trong các tổ chức xã hội dân sự trong và ngoài nước góp ý, phê bình, kiến nghị, đấu trí, đấu lòng yêu nước, thương dân lại để tìm ra con đường chính trị và các chính sách kinh tế, tài chính, văn hóa, quốc phòng, đối ngoại cho đất nước mình, cho nhân dân mình.

Cuộc họp dân tộc này sẽ quan trọng hơn cuộc họp TƯ7, càng quan trọng hơn một phiên họp Quốc hội, nó sẽ là đôi đũa thần tạo nên cuộc hòa giải hòa hợp dân tộc tối cần thiết, mở đường cho kỷ nguyên tự do dân chủ của dân tộc ta gắn bó với thời đại mới từ trong năm 2018 này.

Chúng ta ra tòa, dù là nhà nước cũng phải ra tòa

Đúng rồi ! Thành uỷ là quản lý toàn diện mà, đã bán tôi mua giờ muốn huỷ hợp đồng thì ra toà để xem xem việc bồi thường huỷ hợp đồng thế nào. Chứ thảnh uỷ đâu phải đứa con nít đâu mà muôn bán thì bán muốn lấy lại thì lấy lại !
—————
Phản hồi sau bài viết: “Ai gây thất thoát ngàn tỷ trong phi vụ bán 324.971 m2 đất công sản tại TP.HCM?” do báo Người Tiêu Dùng đăng ngày 17/4/2018, bà Nguyễn Thị Như Loan – Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty Quốc Cường Gia Lai khẳng định việc Công ty Tân Thuận bán khu đất này đã được Thành ủy TP.HCM phê chuẩn.

Cũng theo bà Loan, trường hợp xấu nhất là trả lại đất cho Công ty Tân Thuận.

Tuy vậy, bà Loan tuyên bố: Dù là nhà nước cũng phải ra tòa, rất là rõ ràng, không thể ép doanh nghiệp được, doanh nghiệp không sai !

Bà Loan cho biết: “Khi bán thì chị cũng không cần biết họ là ai, chỉ biết anh có hàng bán thì tôi mua, vì anh cũng là một công ty kinh doanh bất động sản.

Thế thì họ dưới quyền của chủ sở hữu họ thì họ phải đi trình.

Việc họ trình Thành ủy như thế nào thì tôi không quan tâm, tôi mua cũng có xuất hóa đơn đầy đủ, cũng thuế VAT đàng hoàng, nó là một tài sản hàng hóa chứ không phải tài sản công sản, còn tài sản công sản là không có chuyện xuất hóa đơn, cũng không có chuyện là không thông qua đấu giá, ai cũng biết luật!

Không có ai nhắm mắt để làm bậy đâu !”.

NGUOITIEUDUNG.COM.VN
 
bà Nguyễn Thị Như Loan – Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty Quốc Cường Gia Lai cho biết, trường hợp xấu nhất là trả lại đất cho Công ty Tân Thuận.

Bình Định: Người dân giữ Bí thư, Chủ tịch xã… để đòi người

Bình Định: Người dân giữ Bí thư, Chủ tịch xã… để đòi người

Theo báo Lao Động, ngày 19-4 có 4 người bị người dân Bình Định giữ gồm Bí thư xã Mỹ Thọ, Chủ tịch xã và 2 viên Công an để đòi trả 18 người dân bị bắt trước đó khi “phản đối dự án xây dựng điện gió”.

Vụ việc này làm ta liên tưởng tới vụ việc Đồng Tâm vừa kỷ niệm tròn 1 năm cách đây ít ngày.

 
 
 
 
-0:51

  

Giám đốc Công an Đà Nẵng phủ nhận việc Vũ Nhôm tặng nhà 100 tỷ

Image may contain: 1 person, smiling, text
Đài Á Châu Tự Do

Giám đốc Công an Đà Nẵng phủ nhận việc Vũ Nhôm tặng nhà 100 tỷ

Đại tá Lê Văn Tam, Giám đốc Công an thành phố Đà Nẵng vừa lên tiếng với báo chí trong nước, khẳng định thông tin nhận nhà 100 tỷ từ Thượng tá tình báo Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ Nhôm là “không đúng sự thật”.

Theo Tri Thức Trẻ, ngày 20-4 ông Lê Văn Tam thừa nhận ông và gia đình đang sở hữu căn biệt thự tại làng biệt thự Euro Village (quận Sơn Trà, Đà Nẵng).

“Đúng là tôi có sở hữu căn biệt thự tại làng biệt thự Euro Village. Gia đình tôi sống ở đây”, Giám đốc CA Đà Nẵng nói.

Tuy nhiên, ông này phủ nhận nhà này do Vũ Nhôm tặng:

“Thông tin ông Vũ Nhôm tặng tôi căn biệt thự này là không chính xác. Đó là thông tin tào lao!”

Cũng theo thông tin từ mạng báo này, ngày 19-4, trang facebook cá nhân của nhà báo N. (đang công tác tại một tạp chí ngành giao thông) đăng tải thông tin nghi vấn việc Đại tá Lê Văn Tam sở hữu căn biệt thự có giá trị 100 tỉ đồng tại khu rộng khoảng 1.000m2 tại làng biệt thự Euro Village (quận Sơn Trà, Đà Nẵng) do ông Vũ Nhôm tặng.

Liên quan đến, doanh nhân Vũ Nhôm hôm 17-4, cựu Trung tướng Phan Hữu Tuấn thuộc Tổng cục tình báo Bộ công an bị bắt để điều tra về hành vi ‘cố ý làm lộ bí mật nhà nước’.

Trong cùng ngày, Công an cũng khởi tố, tạm giam hoặc cấm đi khởi nơi cư trú đối với một loạt các quan chức ngành công an và thành phố Đà Nẵng nơi Vũ Nhôm cư trú trước đây.

Ông Tất Thành Cang, Phó Bí thư Thành ủy Tp.HCM dàn xếp phi vụ bán 32,4heta đất công sản, thu lợi bất chính gần 2.000 tỷ đồng

 

Bài báo tường thuật rõ ràng chi tiết đường đi ” khúc khuỷu lắc léo ” từ trung tâm cty. SG ra khu đất rộng cạnh bờ sông có view đẹp thuộc xã Phước kiểng Nhà bè . Theo nội dung bài báo mô tả thì các quan ” đi ” với thời gian rất nhanh cho kịp tiến độ trước khi ông bí thư mới về nhậm chức .

HOISINHVIENNHANQUYEN.ORG
 
Theo phản ánh của các cán bộ, nhân viên Công ty Tân Thuận (100% vốn của Thành ủy TP.HCM), điểm “bất thường” nhất chính là việc chỉ trong vài ngày tháng 4/2017, không hiểu vì lý do gì mà lãnh đạo Cô…

TẠI SAO TÔI CHỐNG CỘNG?

No automatic alt text available.

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.

Vấn đề của Việt Nam là vấn đề của thể chế chính trị, cần phải thay. Khi hệ thống sai, thì dù cho có dẹp ung nhọt này để thay bằng cái mới, thì cái mới cũng sẽ thành ung nhọt.

Rõ ràng cái xấu được sinh ra từ cái gốc là độc tài Cộng sản.

CS là nguồn sinh ra cái sai bất tận của đất nước này nên tôi chống nó, thế thôi!

Mời các bạn đọc bài phân tích rất hay:

TẠI SAO TÔI CHỐNG CỘNG?

Tác giả: Đỗ Ngà

Cách đây khoảng 18 năm, xe máy Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam. Dân Việt mua dùng rất nhiều. Thế rồi khi sử dụng, xe Tàu không thể thay thế xe Nhật được. Dùng xe Tàu nó sẽ hư rất thường xuyên, làm mất thời gian và chi phí sửa chữa của khổ chủ. Một xe Tàu, tháng nào cũng phải sửa là chuyện bình thường. Trong khi xe Nhật cũng hỏng hóc, nhưng rất lâu chủ mới sửa một số chi tiết nhỏ. Xe Tàu mỗi lần vào tiệm, nó hay đổ bệnh liên hoàn, chỉ tiết này hư kéo theo chi tiết khác. Còn xe Nhật, thường bị bệnh nào thay chi tiết đó là sẽ chạy tốt.

Bệnh của xe Tàu là bệnh hệ thống, còn bệnh xe Nhật là bệnh chi tiết. Cuối cùng, ai từng xài hàng Tàu đều phải vứt bỏ và trở về với xe Nhật. Không thể ôm lấy cái hệ thống chuyên trục trặc được, lỗi hệ thống thì thay hệ thống.

Nói đến bộ máy chính trị là nói đến hệ thống, còn chính sách và cá nhân người lãnh đạo là chi tiết trong hệ thống đó. Trong một bộ máy hoàn hảo, hỏng một chi tiết nhỏ thì chỉ cần thay chi tiết đó thì máy chạy vẫn êm. Còn khi hệ thống bị lỗi thì cứ thay một chi tiết thì chi tiết nào thì rồi chi tiết đó cũng sẽ hỏng theo cái hỏng của hệ thống mà thôi.

Ở bất kỳ quốc gia nào, cũng đều có những chính sách sai lầm của người đứng đầu chính phủ. Ở nước phát triển hàng đầu như Mỹ Nhật, Anh vv… cũng thế, cũng có những chính sách sai lầm làm kinh tế trì trệ hơn, nhưng phát hiện ra chính sách nào sai lầm, người ta sửa thì bộ máy nhà nước lại chạy tốt và ổn định. Hay tổng thống nào yếu kém, người ta truất phế tổng thống đó thì bộ máy nhà nước lại chạy tốt.

Nhưng ở Việt Nam thì sao? Khui ra một vấn đề tiêu cực, nó đổ bể ra cả chùm. Cho nên bất cứ vụ án nào, người ta cũng khui ra ở một chừng mực, còn nếu rút tiếp, dây sẽ làm động cả khu rừng. Rõ ràng những ung nhọt của Việt Nam nó nổi lên là bởi cái lỗi hệ thống, nói đúng ra là bởi chính quyền CS. Ê kíp này bị thay thế, ê kíp khác lại cũng sai lầm tiếp.

Phạm Vũ Luận gây ra một núi sai lầm, Phùng Xuân Nhạ lên cũng một núi. Tướng công an phá những vụ án lớn tiếng tăm nổi như cồn, nhưng rồi chính hắn và đồng bọn lại là cầm đầu một tổ chức tội phạm khác còn nguy hiểm hơn. Vấn đề của Việt Nam là vấn đề của thể chế chính trị, cần phải thay. Khi hệ thống sai, thì dù cho có đẹp ung nhọt này để thay bằng cái mới, thì cái mới cũng sẽ thành ung nhọt. Có thay thế đến thiên thu thì ngày nào trên mặt báo cũng dày đặc tiêu cực của chính quyền. Có người bảo cái sai của CS là cái sai do cá nhân chứ không phải cái sai hệ thống, vậy đấy không phải một dạng dốt nát là gì?

Ngoại trừ kẻ chống cộng cực đoan không dùng lí lẽ, thì người chống cộng là chống cái sai triệt để nhất, là chống cái gốc sinh ra cái sai nhan nhản trong xã hội này. Tôi cũng khẳng định, tôi là người chống cộng chứ không chống cá nhân nào cả, nên bài viết của tôi thế nào cũng dẫn đến sự quy kết một tội đồ lớn nhất, đó là độc tài toàn trị CS. Rõ ràng cái xấu được sinh ra từ cái gốc là độc tài Cộng sản, nhưng khi tôi chống Cộng, có kẻ lại cho rằng lời lẽ của tôi là “sặc mùi chống cộng”? Mù loà đến độ hàng vạn cái sai chồng chất, lớp lớp kẻ có quyền có chức sai trái vẫn sờ sờ ra đó mà không thừa nhận sự đúng đắn của kẻ chống Cộng. Cái sai của của quan chức thì công nhận, nhưng không công nhận cái sai của ĐCS, rất mâu thuẫn. Những kẻ như thế này rất hay cay cú, hậm hực với những ai chống Cộng. Ở xã hội này, kẻ như thế rất đông. Cộng toàn bộ những con người này lại, chẳng khác nào một tập thể đần độn trong bộ dạng có vẻ hiểu biết.

Trong friendlist và cả những kẻ ngoài friendlist, rất nhiều kẻ dạng như thế, tôi đã block một mớ. Loại này ban đầu còn nói lí lẽ, nhưng khi lí lẽ bị cùn thì lộ nguyên hình là kẻ cay cú và tấn công kiểu quy chụp người chống Cộng. Có thể những loại người này đang ăn lương chính quyền CS để bảo vệ hệ chính quyền bất lương, nhưng cũng có thể họ là dạng người hiểu biết không tới. Họ không biết suy luận vấn đề logic đơn giản nhất. Sóng biển vỗ bờ hết lớp này đến lớp khác, từ thời này sang thời khác, nhưng vẫn không công nhận là sóng đó được sinh ra từ biển. Tiêu cực được sinh ra từ chính quyền CS như là sóng biển xô bờ, thế nhưng vẫn không công nhận cả bộ máy chính quyền là nguyên nhân gốc, “cá nhân sai chứ Đảng không sai”. Những kẻ này cũng có vẻ hiểu biết về những thực trạng xã hội, nhưng với họ ai viết bài chống Cộng thì đều “viết như Kứt”. Bó tay! Đấy một dạng thằng não thì đần thái độ thì láo xược. Tranh luận vô ích.

Tôi không ngần ngại thừa nhận, tôi là kẻ chống Cộng. Vì sao? Vì CS là nguồn sinh ra cái sai bất tận của đất nước này nên tôi chống nó, thế thôi. Cách chống của tôi là viết bài phân tích cái sai tôi mới đi đến chống, tôi không phải là kẻ chỉ điên cuồng chửi mà không biết lí lẽ.

Cho nên, xin thông báo với quý “ngài” – loại người mà tấn công tôi chỉ vì tôi chống Cộng ấy – rằng tôi sẽ block các “ngài” nếu các ngài vào trang nhà tôi tấn công tôi mà bất cần lí lẽ. Nay tôi sẽ không muốn phí lời với “các ngài ” nữa nhá.

Kính báo!

Đỗ Ngà
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=1388845121216185&id=100002721323393&refid=17&ref=content_filter