CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM & CÂU CHUYỆN BẤM NÚT CỦA ĐBQH NGUYỄN MINH THUYẾT

Image may contain: 5 people, crowd and text

Nhà Báo Lại Văn Sâm

CHO THUÊ ĐẤT 99 NĂM & CÂU CHUYỆN BẤM NÚT CỦA ĐBQH NGUYỄN MINH THUYẾT

Năm 1898, triều đình phong kiến Mãn Thanh sau hàng loạt các thất bại quân sự với Anh Quốc, đã nhục nhã ký kết cho thuê “Đặc khu” Hong Kong tới 99 năm.

Sự việc này được chế độ cộng sản Trung Quốc ngày nay coi là mối nhục to lớn của đất nước, “do bọn Phong kiến Mãn Thanh gây ra”. Họ đã nỗ lực bằng rất nhiều các biện pháp kinh tế, ngoại giao, thậm chí cả việc gây sức ép bằng đe doạ chiến tranh, rồi cuối cùng mới đòi lại được Hong Kong sau đúng 99 năm thuộc về Anh Quốc (1997).

Nay song song với các hành động khẳng định toàn bộ biển Đông là lãnh thổ Trung Quốc như:

– Bồi đắp mở rộng, xây dựng căn cứ, nhà cửa trên các đảo ở Hoàng Sa, Trường Sa. 
– Trang bị vũ khí hạng nặng (tên lửa tầm xa, máy bay ném bon) để khống chế toàn bộ biển Đông
– Nâng cấp tuyên bố lãnh thổ từ chỗ là các đường nét đứt trên biển Đông, thành đường nét liền, khẳng định vùng biển trong đường “lưỡi bò” liền nét này là lãnh thổ Trung Quốc.

Thì Trung Quốc còn đang đứng trước cơ hội có thêm sự củng cố cho vùng lãnh thổ trên biển Đông này bằng cách, thiết lập 3 tiền đồn lớn, rải đều trên “đường biên giới mới” với Việt Nam, với sự tiếp tay của chính người Việt.

Trung Quốc bằng cách nào đó, đã khiến cho đảng nhà nước Việt Nam nhanh nhảu đưa 3 đảo lớn ở 3 vị trí Bắc – Trung – Nam, tiếp giáp với “đường biên giới mới” là “đường lưỡi bò liền nét” do trung quốc vừa xác lập, thành 3 “Đặc khu” có điều kiện cho “nhà đầu tư” thuê đất tới 99 năm.

Ngay sau khi 486 Đại biểu quốc hội bấm nút thông qua “chính sách” này của đảng nhà nước Việt Nam, đội lốt các “nhà đầu tư”, người Trung Quốc sẽ tràn ngập 3 “đặc khu” này, rồi lưu trú, sinh con đẻ cái, thiết lập bang hội, chi bộ đảng cộng sản TQ … liên tục trong tận … 99 năm, mà không có một điều luật nào khác của Việt Nam có thể ngăn cản nổi.

Rồi khi xảy ra tranh chấp, tàu chiến TQ sẽ đàng hoàng áp sát 3 đặc khu “để bảo vệ cho công dân TQ”…

Việc này không chỉ củng cố thêm cho tuyên bố lãnh thổ của Trung Quốc trên toàn biển Đông, mà còn như giúp Trung Quốc lập ra 3 “siêu tiền đồn” trên đất Việt Nam, để “canh gác”, án ngữ, cho vùng lãnh thổ mới – là vùng biển Đông trong “đường lưỡi bò liền nét”.

Chưa nói, như bài học vừa diễn ra vừa năm ngoái: Người Nga chiếm số đông ở bán đảo Crime, của Ukraina, đã “bỏ phiếu” đòi nước Nga sát nhập lãnh thổ này vào nước Nga, và rồi Ukraina đã mất bán đảo quý giá này, đầy đau đớn. Tương lai nào chờ đón 3 “Đặc khu” của Việt Nam, trong dã tâm không cần che dấu của người Trung Quốc?

Đứng trước quyết định lịch sử này, 486 đại biểu quốc hội Việt Nam đang bị đảng nhà nước dí vào tay nút bấm bán nước, cùng áp lực phải bấm vì quyền lợi đảng ban.

Để giúp cho 486 vị đang ngồi họp Quốc Hội quyết định, xin kể một câu chuyện mà các vị ấy có thể tham khảo:

Cách đây đúng 10 năm, cũng ở kỳ họp quốc hội tương tự, các đại biểu đã bị ép phải bấm nút thông qua việc sát nhập Hà Tây về Hà Nội.

Trong nhiều lần nói chuyện trực tiếp, cựu đại biểu Quốc Hội – Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết kể đi kể lại, với một niềm tự hào không che dấu, về việc bấm nút của mình hồi năm 2008:

– “Lần bấm nút đầu tiên, chú bấm phản đối. Tỉ lệ của cả Quốc hội là 50-50.

– Trung Ương đảng ra chỉ đạo, đề nghị các ĐBQH thực hiện nghị quyết của đảng.

– Trước lần bấm nút lại, chú suy nghĩ rất nhiều. Chú thấy mình cùng lúc giữ 2 vai trò: Đại biểu Quốc Hội và đảng viên đảng cộng sản.

– Là đảng viên, chú phải tuân thủ nghị quyết của đảng.

– Là Đại biểu Quốc hội, chú phải đại diện cho Dân, cho Nước.

– Rồi ở lần bấm nút thứ hai đấy, chú quyết định, mình không thể cùng lúc thể hiện cả hai vai trò cho quyết định này được. Chú thấy rằng lúc này, tại đây, mình phải là một Đại biểu Quốc Hội. Chú bấm nút phản đối.

– Cho dù cuối cùng, với đa số phiếu, Hà Tây vẫn cứ bị xoá sổ, sát nhập vào Hà Nội, nhưng chú tự hào về quyết định của mình.”

Để kết bài, xin hỏi: Sau lần bấm nút lịch sử này: Bao nhiêu đại biểu? Là những ai? Sẽ dám công khai rằng:

“TÔI ĐÃ CHỌN BẤM NÚT KHÔNG BÁN NƯỚC!”

Fb Nguyễn Anh Tuấn

Chứng khoán Việt Nam bị ‘thổi bay’ $10 tỷ trong một tuần?

Chứng khoán Việt Nam bị ‘thổi bay’ $10 tỷ trong một tuần?

Nguoi-viet.com

Chỉ số VN-Index liên tục giảm sâu trong tuần qua. (Hình: Thanh Niên)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Truyền thông nhà nước CSVN Việt Nam đưa ra con số không khớp nhau về việc thị trường chứng khoán lao dốc mạnh.

Tờ Dân Trí hôm 27 Tháng Năm nói gần $10 tỷ đã bị “thổi bay” trong một tuần mà Ủy Ban Chứng Khoán vẫn… im lặng, trong lúc báo điện tử VTC News ước lượng nhà đầu tư “thủng túi” $6.6 tỷ.

Báo Lao Động mô tả: “Hôm 22 Tháng Năm là ngày giao dịch ‘nhuốm máu’ khiến các nhà đầu tư rơi vào trạng thái thất vọng. VN-Index chính thức mất mốc 1,000 điểm, lực bán tháo mạnh và lan trên diện rộng.”

Tờ Dân Trí cho biết thêm: “Chỉ trong vòng một tuần giao dịch vừa qua, vốn hóa sàn Sài Gòn (HSX) đã giảm tới 225,522 tỷ đồng, nghĩa là khoảng gần $10 tỷ đã bị ‘đánh bay’ khỏi thị trường, chưa tính sàn Hà Nội (HNX) và sàn UPCOM của công ty đại chúng chưa được niêm yết.”

“Việc thị trường chứng khoán lao dốc mạnh trong thời gian gần đây khiến không ít nhà đầu tư cảm thấy ‘khó hiểu’ bởi các chỉ số kinh tế vĩ mô vẫn diễn biến tích cực và không có thông tin xấu ‘đột biến’ nào,” tờ báo viết.

Còn theo VTC News, trong đợt lao dốc này, các cổ phiếu ngân hàng lớn của Việt Nam như của Vietcombank, BIDV, VPBank “tiếp tục gánh chịu tổn thất lớn,” với vốn hóa thị trường “hao hụt cả tỷ đô la.”

“Các ông lớn nhiều khả năng vẫn phải chứng kiến nhiều mất mát nặng nề trong tuần tiếp theo. Khi dự báo về VN-Index trong thời gian tới, các công ty chứng khoán vẫn đưa ra cái nhìn khá bi quan,” VTC News viết.

Theo Bloomberg, MSCI, tổ chức xếp hạng chứng khoán của Mỹ có lý khi giữ Việt Nam trong danh sách các thị trường cận biên vì tính “mù mờ” của thị trường và chịu mức độ chi phối của một vài công ty lớn. Bloomberg dẫn nhận định của chuyên gia rằng bức tranh thị trường chứng khoán Việt Nam “sẽ tiếp tục mù mờ ngay cả khi một số thương vụ IPO lớn sắp được kích hoạt.”

Việc chứng khoán lao dốc tương phản với những dự báo lạc quan của giới chuyên gia trước đó không lâu. Hồi cuối Tháng Tư, 2018, báo VNExpress dẫn lời ông Nguyễn Duy Hưng, chủ tịch Công Ty Cổ Phần Chứng Khoán SSI: “Nhìn chung thị trường chứng khoán (Việt Nam) năm 2018 đã, đang và sẽ diễn biến theo chiều hướng tích cực. Đây là chu kỳ tốt nhất từ khi thị trường thành lập cho đến nay. Tuy nhiên, đánh giá thị trường đang tốt không có nghĩa rằng chỉ số VN-Index phải luôn luôn tăng trưởng cao.”

Khi chứng khoán lại tiếp tục đỏ sàn và chưa ai dám khẳng định thị trường đã “dò” xong đáy, rủi ro lớn nhất thuộc về các nhà đầu tư cá nhân.

Luật Sư Phùng Anh Tuấn bình luận trên trang Facebook cá nhân: “Trong danh sách chín mục tiêu sửa Luật Chứng Khoán Việt Nam, không có mục tiêu nào là bảo vệ nhà đầu tư cả. Việt Nam cần ban hành các quy định pháp luật để bảo vệ nhà đầu tư; trao quyền và tạo điều kiện cho các tổ chức, hiệp hội để bảo vệ quyền lợi của các nhà đầu tư. Cần thành lập quỹ bảo vệ nhà đầu tư. Sau cùng, cần có cơ chế để các định chế bảo vệ nhà đầu tư có quyền đại diện khởi kiện thay mặt cho các nhà đầu tư… Không bảo vệ gà mái, làm sao có trứng vàng, phải không nhỉ?” (T.K.)

Chính phủ cùng các nhóm lợi ích xẻ thịt tài nguyên quốc gia

Chính phủ cùng các nhóm lợi ích xẻ thịt tài nguyên quốc gia

Mỹ Lan RFA
2018-04-16

Tuyến cáp treo đưa du khách lên đỉnh Fansipan đã góp phần phá nát cảnh quan tự nhiên của "nóc nhà Đông Dương"

Tuyến cáp treo đưa du khách lên đỉnh Fansipan đã góp phần phá nát cảnh quan tự nhiên của “nóc nhà Đông Dương”

 AFP

Đỉnh Fansipan từ lâu là đích đến cho những du khách ưa thích sự mạo hiểm, muốn thử sức khám phá và chinh phục ngọn núi vốn được mệnh danh là “nóc nhà Đông Dương”.

Thế nhưng, kể từ khi tập đoàn SunGroup xẻ núi xây dựng và khai thác hệ thống cáp treo đưa du khách đi thẳng từ thị xã Sapa lên tận đỉnh Fansipan vào tháng 02/2016 thì ngọn núi này đã trở thành tài sản kinh doanh riêng của một trong những tập đoàn bất động sản lớn nhất của Việt Nam hiện nay.

Cũng tương tự đối với những bờ biển được cả thế giới công nhận là một trong những bãi biển đẹp nhất hành tinh như Mỹ Khê (Đà Nẵng), Bãi Dài, Bãi Sao (Phú Quốc) hay Cửa Đại (Hội An) … nếu như trước đây người dân có thể tự do đánh bắt hải sản hoặc thoải mái bơi lội trên những bãi biển này thì giờ đây, phần lớn diện tích nói trên đã được dành cho các tập đoàn lớn như VinGroup, FLC, SunGroup, Bim Group khai thác kinh doanh sân golf, resort cao cấp…

Những tài nguyên thiên nhiên là những tài sản công mà tất cả mọi người đều có thể được hưởng, được tiếp cận. Bây giờ họ bán cho tư nhân và họ quây lại thành tài sản của riêng họ và như vậy là người dân bị từ chối quyền được tiếp cận – Tiến sĩ Nguyễn Quang A

Bình luận về điều này, từ Hà Nội, tiến sĩ Nguyễn Quang A cho rằng đây là một hiện trạng hết sức nhức nhối vì người ta đã biến cái công sản vào tay tư nhân.

“Những tài nguyên thiên nhiên là những tài sản công mà tất cả mọi người đều có thể được hưởng, được tiếp cận. Bây giờ họ bán cho tư nhân và họ quây lại thành tài sản của riêng họ và như vậy là người dân bị từ chối quyền được tiếp cận”

Cùng quan điểm trên, nhà báo  Huỳnh Ngọc Chênh cho rằng việc kinh doanh, khai thác những địa điểm nói trên còn phá nát cảnh quan cũng như gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới môi trường xung quanh. Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cho biết:

Họ phá nát đi những nơi đó, họ đưa những công trình xây dựng vào làm mất đi cái vẻ hoang sơ của Bà Nà hay Fansipan. Riêng cái Bà Nà ngày trước chưa có cáp treo thì có con đường đi lên nhưng bây giờ, họ chiếm và cấm không cho người dân đi qua con đường đó nữa. Còn đỉnh Fansipan thì cái quan trọng là họ phá hư cái cảnh quan, cái đỉnh Fansipan bây giờ mà đi lên được cái đỉnh đó thì không còn ý nghĩa nữa

Theo nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, đã có rất nhiều dự án mà vì lợi ích trước mắt mà các chủ đầu tư đã ra sức bào mòn, phá hoại tài nguyên quốc gia bất chấp những hệ quả mà người dân phải gánh chịu. Dư luận đã từng lên án dự án Quần thể công trình du lịch văn hoá dịch vụ cáp treo, vui chơi giải trí, khách sạn Fansipan Sa Pa phá nát sinh cảnh vườn quốc gia Hoàng Liên, chiếm nơi ăn chốn ở của không biết bao nhiêu người dân, hay như dự án Công viên đại dương Hạ Long xâm phạm, san lấp hàng trăm hecta vùng biển thuộc vùng đệm của di sản thiên nhiên thế giới Vịnh Hạ Long. Cũng tương tự SunGroup, tập đoàn FLC bị lên án ngang nhiên xóa sổ rừng phòng hộ ven biển Sầm Sơn để xây dựng sân golf, resort 5 sao, xua đuổi và cấm người dân xunh quanh nơi xây resort được cào ngao, đánh cá, cướp đi kế sinh nhai của không biết bao nhiêu gia đình sống nhờ nghề bám biển từ nhiều thế hệ…

Họ gọi là khu du lịch sinh thái nhưng thực chất nó là khu đô thị sinh thái, họ đuổi hết dân đi rồi quy hoạch thành khu đô thị rồi bán nền lại với giá cao trong khi đó đền bù lại cho người dân với mức giá nông nghiệp rất rẻ, khoảng 15 ngàn đồng/m còn bây giờ họ bán lại với giá từ 50 cho đến cả trăm triệu đồng mỗi mét vuông, thế là lời lắm rồi. Họ lấy hết đất đai, nhà thờ, chùa chiền bao nhiêu đời để làm khu đô thị mới, người dân sống bằng nghề nông nghiệp bây giờ không biết làm cái gì để người ta sinh sống – Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh

Rất nhiều trong số những dự án này ban đầu được dựng lên với danh nghĩa góp phần bảo tồn và phát triển kinh tế du lịch địa phương. Tuy nhiên trên thực tế nhà đầu tư đã chuyển đổi mục đích sử dụng vào các dự án bất động sản nhằm thu những khoản lợi nhuận khổng lồ. Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh nói tiếp:

Ví dụ như khu Hoà Quý, Hoà Xuân ở Đà Nẵng, họ gọi là khu du lịch sinh thái nhưng thực chất nó là khu đô thị sinh thái, họ đuổi hết dân đi rồi quy hoạch thành khu đô thị rồi bán nền lại với giá cao trong khi đó đền bù lại cho người dân với mức giá nông nghiệp rất rẻ, khoảng 15 ngàn đồng/m còn bây giờ họ bán lại với giá từ 50 cho đến cả trăm triệu đồng mỗi mét vuông, thế là lời lắm rồi. Họ lấy hết đất đai, nhà thờ, chùa chiền bao nhiêu đời để làm khu đô thị mới, người dân sống bằng nghề nông nghiệp bây giờ không biết làm cái gì để người ta sinh sống

Trước câu hỏi vì sao những vụ việc gây bức xúc và thách thức dư luận như vậy lại không bị phanh phui và xử phạt theo qui định của luật pháp Việt Nam, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh cho rằng đã có âm mưu lợi ích nhóm trong những dự án nói trên:

Đã có sự lợi ích nhóm và cấu kết với nhau giữa các tập đoàn và chính quyền. Điều đó là chuyện đương nhiên rồi, nếu không có sự cấu kết đó thì doanh nghiệp nó cũng khó làm ăn được, khó mua được những dự án với giá rẻ để sau này bán ra với giá cao. Và khi mà có sự cấu kết đó thì lợi lộc vào tay những quan chức và các tập đoàn còn thiệt hại là thuộc về người dân sống trên mảnh đất đó. Còn thiệt hại đối với xã hội đó là một số những tài nguyên, cảnh quan như biển như rừng thì bị bán mất hết đi

Trước hiện tượng kinh doanh chộp giật, bất chấp những hậu quả có thể gây ra đối với môi trường và phát triển bền vững như vậy của các doanh nghiệp, tiến sĩ Nguyễn Quang A đề xuất người dân bị ảnh hưởng cũng như người dân ở khắp mọi nơi đều phải lên tiếng thì may ra chính quyền và các doanh nghiệp mới có thể hạn chế được việc khai thác cạn kiệt nguồn tài nguyên của đất nước. Ông cũng cho rằng việc một nhà nước được gọi là “của dân, do dân và vì dân” nhưng lại sử dụng tài sản công để phục vụ cho tầng lớp tư bản là một sự cấu kết lợi ích rõ ràng.

CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN, LÀM SAO PHỔ CẬP?

Đỗ Ngà

CHÍNH TRỊ BÌNH DÂN, LÀM SAO PHỔ CẬP?

Chính trị bình dân là sự phổ cập kiến thức chính trị vào từng người dân. Điều đó là cần thiết, vì sao? Vì một khi nhân dân có kiến thức chính trị thì họ sẽ tác động vào chính quyền theo cách này hay cách khác. Chỉ có người dân mới hiệu chỉnh hành động của nhà nước phục vụ cho mình. Tuyệt đối nhân dân không được van xin sự ban ơn của nhà cầm quyền mà bắt họ phải phục vụ cho mình.

Con đường giành lấy quyền lực của những con người man rợ là những cuộc chiến đổ máu. Họ coi nhau là kẻ thù và triệt hạ nhau bất kể công lí, bất kể lợi ích chung. Họ chỉ cần đoạt được quyền lợi cho mình mà thôi.

Thời thuyền trưởng James Cook khám phá vùng đất Úc Châu ngày nay, lúc đó giữa người Anh và dân bản xứ xảy ra sự xung đột. Có nhiều bộ tộc bắt những nhà truyền giáo Âu Châu ăn thịt, còn người Âu Châu thì cũng tiêu diệt người bản xứ bằng súng đạn. Cứ gặp nhau là thù, là giết mà không hề có sự đấu tranh đòi quyền bằng hình thức ôn hòa.

Đấy là lịch sử đáng nguyền rủa của xã hội loài người. Ngày nay, người da màu ở Mỹ, người bản xứ ở Úc Châu đã biết đòi quyền lợi cho mình bằng đấu tranh pháp lí chứ không còn là chém chém giết giết vì thù nhau đến mức bất chấp. Việc đấu tranh đòi quyền giữa 2 phía đều có suy nghĩ tiến bộ thì nó rất dễ đi đến những thỏa thuận vì cái lợi ích chung. Luật biểu tình, tự do báo chí, quyền ứng cử, quyền bầu cử, quyền trưng cầu dân ý là thiết chế mà phía nhà nước văn minh và người dân trong xã hội tiến bộ đã thỏa thuận để luật hoá. Mục đích làm công cụ hiệu quả để phía nhân dân đòi hỏi quyền lợi cho mình. Đó là nền tảng cho một nhà nước văn minh, nhà nước mà luôn hiệu chỉnh và đổi mới để phục vụ nhân dân.

Hiện nay tại Việt Nam không được như vậy. ĐCS mang một bản chất mọi rợ như là thứ gene duy truyền. Nhân dân chỉ đòi Đảng nhượng quyền làm chủ lại cho dân chứ dân nào có muốn giết chết những người CS bao giờ đâu? Những con người mà chính quyền vu là “bọn phản động” thực chất họ không muốn bạo động chém giết gì cả, mà chỉ muốn những người CS nhượng bộ. Và tại sao không chịu ngồi chung với người chỉ trích mình nhỉ? Loài vật nó còn biết đâu là an toàn còn con người CS sao lại không nhận ra điều đó? CS rất nặng về tâm lý sắc máu thù hằn luôn sẵn sàng chém giết ai không phải phe mình. Đó là chất CS, họ đã suy bụng ta ra bụng người nên ĐCS mới xem người đòi yêu sách một cách ôn hòa là KẺ THÙ, trông rất đáng sợ. Tôi không biết bao giờ con người CS mới nghĩ ra những gì đang diễn ra xung quanh họ là vô hại nhỉ?

Với một chính quyền lúc nào cũng lăm lăm lưỡi dao và họng súng vào người nói thẳng, thì giải pháp nào để buộc họ nhượng bộ? Chỉ có chính trị phổ cập mới làm cho mọi người biết đòi hỏi. Áp lực của chính quyền đè lên nhân dân chỉ có bao nhiêu đó. Nếu dân yếu, mọi tiếng nói tiến bộ từ phía nhân dân đều tiêu tan. Nếu dân mạnh, thì mới lấn tới dần. Quá mạnh buộc họ nhượng bộ. Chú ý, sức mạnh chính quyền CS chỉ có nhiêu đó, sức mạnh nhân dân hoàn toàn có thể tăng thành thác lũ nếu dân ý thức được quyền lợi và biết đòi hỏi.

Đã sống trong môi trường chính trị toàn cầu, thì người dân phải biết chính trị. Con người biết đòi hỏi sao cho không đổ máu thì chỉ có những người có tri thức mở làm được. Tri thức con người có 2 loại, tri thức chuyên môn để cắm đầu vào máng kiếm ăn một cách tầm thường và tri thức chính trị để xây dựng cộng đồng, xây dựng tương lai cho cả một nòi giống. Ở Việt Nam, số người có tri thức chuyên môn mà hoàn toàn mù về tri thức chính trị chiếm tỉ lệ rất đông. Trong 1 triệu người toàn là kỹ sư, bác sĩ, giáo sư, tiến sĩ mà ai ai cũng mù tri thức chính trị thì kết quả, cộng đồng đó cũng là một cộng đồng nô lệ. Vì loại đó rất dễ bị cái ác cai trị, rất dễ bị kẻ dốt hơn mình cai trị mình và chính những kẻ đó cũng dễ dàng sùng bái kẻ dốt hơn mình.

Vì thế, những con người dấn thân, mỗi người có một năng lực hãy khai mở những kẻ có tri thức chuyên môn thành kẻ vừa có tri thức chuyên môn vừa có tri thức chính trị để tạo ra một cộng đồng có sức mạnh. Nếu không có tri thức chính trị thì tiến sĩ vẫn sùng bái mọi rợ như thường.

Chính trị bình dân, một từ khi vừa mới khơi mào thì tôi đã thấy một ý tưởng hay. Đó là mục đích gột rửa cái dốt chính trị trong những con người được cho là có học ở Việt Nam. Nhưng việc cấy kiến thức vào đầu người đọc thế nào là cả một chiến lược cần nhiều sự hỗ trợ của nhiều ngòi bút. Một cuốn sách dày chỉ dành cho kẻ biết đọc, chịu nghiên cứu. Đa phần trong xã hội ngại đọc dài và chỉ thích đọc những chủ đề nhỏ viết gọn. Vậy nên, ai đọc chính trị bình dân xong, xin trích dẫn những ý nhỏ hợp với thời sự để tẩy rửa bớt cái dốt chính trị trong xã hội. Và chỉ có thế mới thay được độc tài CS bằng dân chủ thực sự. Mong xã hội có nhiều ong thợ chăm chỉ!

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đất Nước Nhìn Từ Thanh Hoá

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Đất Nước Nhìn Từ Thanh Hoá

Ảnh của tuongnangtien

RFA

Tự do phát ngôn thì cứ tự do phát ngôn, nhưng quyền tự do sau phát ngôn thì tôi không bảo đảm.

T.S Lê Đăng Doanh

Năm 1947, Chủ Tịch Hồ Chí Minh đến thăm Thanh Hoá. Người ân cần nhắn nhủ phải “quyết tâm biến tỉnh nhà thành một địa phương kiểu mẫu.” Lòng “quyết tâm” của người dân địa phương, dường như, hơi thấp nên sáu mươi lăm năm sau – năm 2012 –  Chủ Tịch Trương Tấn Sang đã “ân cần” nhắc nhở thêm lần nữa: “Phấn đấu … xây dựng Thanh Hóa trở thành tỉnh giàu đẹp, tỉnh kiểu mẫu như bác Hồ hằng mong ước.”

Niềm “mong ước” của Bác chắc khác với nỗi “ước mong” của dân nên năm năm sau nữa, vào ngày 20 tháng 2 năm 2017 (Nhân Dịp Dự Lễ Kỷ Niệm 70 Năm Lần Đầu Bác Hồ Về Thăm Thanh Hóa) Chủ Tịch Trần Đại Quang lại ân cần nhắc lại: “Thanh Hóa cần khắc ghi lời Bác để trở nên một tỉnh kiểu mẫu.”

Lòng nhẫn nại và đức bao dung của qúi vị lãnh đạo (cấp cao) ở Việt Nam thực là vô hạn. Những đức tính cao qúi này, tiếc thay, không hề có nơi đám đông quần chúng. Họ không chỉ nông nổi, nóng vội mà có kẻ còn manh động đến độ phải bị bắt giam luôn – theo như bản tin của báo Người Lao Động, số ra ngày 16 tháng 8 năm 2015: “Đinh Tất Thắng (SN 1943) đã bị Cơ quan An ninh điều tra Công an khởi tố, bắt tạm giam khi liên tiếp gửi đơn thư xúc phạm, vu khống lãnh đạo trung ương, tỉnh Thanh Hóa.”

Tuần rồi, báo Tuổi Trẻ lại ái ngại cho hay:

“Chiều 9-5, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Nguyễn Duy Sơn, 37 tuổi, ở phường Bắc Sơn, TP Sầm Sơn … Nhà chức trách cáo buộc, từ tháng 12/2017 đến tháng 3/2018, ông Sơn đã lập và sử dụng tài khoản Facebook có tên Nguyễn Sơn để đăng tải các bài viết xuyên tạc, bôi nhọ, hạ uy tín các lãnh đạo Đảng, Nhà nước và lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa.”

Trời, sao mà dân chúng – hết thế hệ này, qua thế hệ khác – cứ “xuyên tạc, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo tỉnh” hoài vậy cà? Tôi chưa bao giờ được đặt chân đến Thanh Hoá, chỉ được biết tỉnh nhà qua thông tin báo chí:

Thanh Hoá Gửi Tờ Trình Khẩn Xin Hổ Trợ Gạo Cứu Đói

 Thanh Hoá: Chủ Tịch Xã Ăn Chận Tiền Hổ Trợ Thiên Tai

Thanh Hoá: Cán Bộ Ăn Chận Tiền Hổ Trợ Trâu Bò Của Dân Nghèo

Thanh Hoá: Cán Bộ Ăn Chận Tiền Hổ Trợ Cho Người Nghèo

Thanh Hoá: Hiệu Trưởng Cắt Xén Cả Tỉ Đồng Của Học Sinh

 Thanh Hoá: Rút Ruột Công Trình Hàng Trăm Triệu Đồng

Thanh Hoá: Nhà Vệ Sinh Đắt Ngang Chung Cư Hà Nội

Thanh Hoá: Chủ Tịch HĐQT Công Ty Nước Tham Ô

Thanh Hoá: Phát Hiện 20 Cán Bộ Y Tế Dùng Bằng Giả

Thanh Hoá: Một Học Sinh Chết Trong Đồn Công An

Thanh Hoá: Nghi Phạm Chết Trong Đồn Công An Huyện

Thanh Hoá: Lâm Tặc Phá Rừng Cách Trụ Sở UBND Xã 300 Mét

Thanh Hoá: Hàng Trăm Hộ Dân Kêu Cứu Vì Bãi Rác Ô Nhiễm

Thanh Hoá: Cướp tiệm vàng giữa ban ngày

Thanh Hoá: Khu ẩm thực hơn 70.000m2 trái phép của em trai Bí thư TP

Thanh Hoá: Chủ tịch MTTQ xã cùng vợ vận chuyển heroin

Thanh Hóa: Chồng bắt quả tang vợ vào nhà nghỉ với Trưởng công an xã

Thanh Hoá: Bị cách chức chủ tịch xã được điều lên huyện làm việc

Thanh Hóa: cần làm rõ đường thăng tiến của “hot girl” xứ Thanh

Thanh Hoá: Khối tài sản khổng lồ của Bí Thư Thành Ủy

Thanh Hoá: Cựu Phó Chủ tịch tỉnh  từng ‘nâng đỡ không trong sáng’ hotgirl vừa được phân công làm nhiệm vụ mới.

Thanh Hoá: Bí thư và Chủ tịch đi xe biển xanh siêu sang trái quy định của Nhà nước

Thanh Hoá: Chuyện động trời, chăn trâu bò phải trả phí

Những “chuyện động trời” vừa ghi (từ báo chí của nhà nước) giúp cho người ta hiểu tại sao Thanh Hoá đã không thể trở thành một “tỉnh kiểu mẫu” – như “mong ước” của Bác, gần cả trăm năm trước. Và đây là tình trạng chung của cả nước, chớ chả riêng chi một địa phương nào, đúng như T.T Nguyễn Xuân Phúc đã từng nhận xét: “Thanh Hoá là một Việt Nam thu nhỏ.”

Ở đâu mà thả gà vịt, trâu bò ra đồng lại không bị thu phí? Tỉnh nào mà qúi vị lãnh đạo lại không dùng bằng giả, xây biệt phủ, đi “xe siêu sang,” sở hữu “khối tài sản khổng lồ,” và “nâng đỡ không trong sáng hot girl” hay thân bằng quyến thuộc? Huyện nào, xã nào mà cán bộ không uy hiếp và bóp hầu bóp họng lương dân?

Toàn quốc đều nhất định “không chịu phát triển” nên “nói xấu” lãnh đạo địa phương quả là điều “đánh trách” nhưng e không phải là tội để bị xử tù – theo như chủ trương và chính sách của Đảng và Nhà Nước hiện hành.

Nghị quyết Trung ương 4 khóa XII công bố hôm 30/10/2016, do Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ký, nói về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng, có đoạn: “Tổ chức diễn đàn trao đổi, đối thoại những vấn đề còn có nhận thức, quan điểm khác nhau liên quan đến đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước.”

Tại hội nghị giao ban quản lý Nhà Nước tháng 4 do Bộ TT&TT tổ chức sáng 3/5, Bộ Trưởng Thông Tin Trương Minh Tuấn cũng khẳng định rằng “Chính Phủ Việt Nam không cấm phát ngôn hay nêu chính kiến trên mạng xã hội, mà chỉ đấu tranh để gỡ bỏ, ngăn chặn những thông tin sai sự thật để trả lại môi trường lành mạnh cho người dùng internet.”

Qua tháng sau, vào hôm 18 tháng 5 năm 2017, tại hội nghị trực tuyến Trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương Võ Văn Thưởng cũng long trọng tuyên bố: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận.”

Trong tinh thần “sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật” – tôi đề nghị qúi vị phụ trách ban thông tin và tuyên giáo Thanh Hoá nên vào nhà giam mời ông Nguyễn Duy Sơn ra “tranh luận” về việc “xuyên tạc, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước và lãnh đạo tỉnh,” chớ bắt giam đương sự chỉ vì những cáo buộc vu vơ thế này thì kỳ lắm:

 Ông Nguyễn Duy Sơn bị khởi tố, bắt tạm giam vì thường xuyên dùng mạng xã hội đăng thông tin xuyên tạc, nói xấu lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Chiều 9-5, Cơ quan An ninh điều tra Công an tỉnh Thanh Hóa cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam ông Nguyễn Duy Sơn, 37 tuổi, ở phường Bắc Sơn, TP Sầm Sơn để điều tra hành vi “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, theo điều 331 Bộ luật hình sự năm 2015 (sửa đổi bổ sung năm 2017).

Theo điều tra ban đầu, từ tháng 12-2017 đến tháng 3-2018, ông Nguyễn Duy Sơn đã trực tiếp tạo lập, sử dụng tài khoản facebook có nickname “Nguyễn Sơn” để đăng tải các bài viết xuyên tạc, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước và lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa.

Công an tỉnh Thanh Hóa cho biết thủ đoạn của Nguyễn Duy Sơn là vào trang mạng xã hội lấy thông tin liên quan đến tham nhũng, tiêu cực, sau đó xuyên tạc, nói xấu Đảng, Nhà nước và lãnh đạo, rồi đăng tải, chia sẻ công khai trên trang facebook cá nhân của mình kèm theo lời bình luận, hình ảnh minh họa, dẫn chứng không có thật, không có căn cứ.

Các nội dung bình luận, chia sẻ đều do Sơn tự nghĩ ra rồi đăng tải lên trang cá nhân để người đọc hiểu sai sự thật, gây tâm lý hoang mang trong quần chúng nhân dân. Trước đây, ông Nguyễn Duy Sơn là cán bộ quản lý học sinh, sinh viên của Trường dự bị đại học Sầm Sơn, sau đó bị buộc thôi việc. (“Bị Bắt Vì Nói Xấu Lãnh Đạo Trên Mạng Xã Hội.” –   Tuổi Trẻ Online 9/5/2018).

Ông Nguyễn Duy Sơn tại cơ quan công an – Ảnh do Công an tỉnh Thanh Hóa cung cấp

Tôi vừa “copy” lại nguyên văn bản tin thượng dẫn (kể cả hình ảnh cùng chú thích) không thiếu một chữ, và không câu chữ nào có thể giúp cho độc giả hiểu bị cáo đã “xuyên tạc, bôi nhọ, hạ uy tín lãnh đạo Đảng, Nhà nước và lãnh đạo tỉnh Thanh Hóa” ra sao, hay đã gây “tâm lý hoang mang trong quần chúng nhân dân” như thế nào cả?

Nhân tiện, tôi cũng đề nghị cả hai ông Võ Văn Thưởng và Trương Minh Tuấn đối thoại công khai với tất cả những tù nhân lương tâm về quan điểm chính trị của họ để rộng đường dư luận. Chứ cứ nói một đường làm một nẻo, và giam người bịp miệng thì chỉ là đường lối và chính sách của những kẻ cùng đường.

Ở bước đường cùng nên phải nhờ đến bạo lực để giữ quyền bính. Mà bạo lực giữa bối cảnh kinh tế đã kiệt quệ e cũng khó kéo dài lâu.

Cần Thơ: Gia cảnh khó khăn, ông xe ôm vẫn nấu cháo tặng người nghèo

Cần Thơ: Gia cảnh khó khăn, ông xe ôm vẫn nấu cháo tặng người nghèo

May 23, 2018

Ông Nguyễn Thanh Sơn nấu, phát cháo miễn phí cho người nghèo. (Hình: Thanh Niên)

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Suốt hơn 8 năm qua, những phần cháo ấm tình người của một ông ở phường Cái Khế, quận Ninh Kiều, không chỉ kịp thời sẻ chia khó khăn với bệnh nhân nghèo mà còn giúp họ bảo đảm sức khỏe để tiếp tục trị bệnh.

Báo Thanh Niên kể: “Mỗi tối đi ngang cổng bệnh viện Phụ Sản Cần Thơ, đường Cách Mạng Tháng Tám, phường Cái Khế, nhiều người đều thấy ông Nguyễn Thanh Sơn (59 tuổi), cặm cụi nấu cháo và nấu nước phát cho bệnh nhân nghèo ở bệnh viện này.”

Ông Sơn kể với báo Thanh Niên: “Tôi tự nguyện làm việc này hơn 8 năm nay. Công việc của tôi bắt đầu từ 3 giờ chiều hôm trước và kết thúc lúc 3 giờ sáng hôm sau. Cháo nấu xong, tôi múc vào bọc ni lông phát cho người có nhu cầu, đến khoảng 9 giờ tối là chấm dứt. Còn nước sôi, tôi đun sẵn một thùng 20 lít, hết tôi lại châm thêm, ai cần cứ đến lấy, 3 giờ sáng hôm sau tôi mới dọn dẹp.”

Khi được hỏi cơ duyên nào để ông làm việc thiện nguyện này, ông Sơn kể năm 2010, khi đi khám bệnh và điều trị tại bệnh viện này, thấy nhiều người nghèo phải đi mua cháo, nước sôi vất vả. Từ đó, ông nghĩ làm thế nào để giúp các bệnh nhân có cháo ăn và nước uống nhưng đỡ tốn kém. Ý nguyện phát cháo miễn phí của ông được vợ và con nhiệt tình ủng hộ.

Thế là đêm nào cũng vậy, dù nắng hay mưa, kể cả ngày lễ, ông đều nấu cháo, nấu nước giúp bệnh nhân nghèo được ấm lòng. Bình quân mỗi đêm ông phát từ 120-150 suất cháo và vài chục phích nước sôi.

Ngoài người bệnh, ông còn phát cháo cho những người già cô đơn, người bán vé số lỡ đường.

Để có tiền duy trì công việc “bao đồng” này và có tiền lo cho gia đình do vợ mắc bệnh từ nhiều năm nay không tự đi lại được, ngoài lúc làm việc thiện ông Sơn tranh thủ chạy xe ôm kiêm bơm, vá xe máy cho người đi đường.

Thấy việc làm ý nghĩa của ông Sơn, một số nhà hảo tâm thỉnh thoảng cũng hỗ trợ một vài ký gạo hoặc ít tiền để ông mua than củi, tiếp tục duy trì việc thiện nguyện.

Tuy không đáng giá bao nhiêu nhưng những tô cháo, phích nước sôi đầy lòng nhân ái của ông Sơn đã làm ấm lòng bao bệnh nhân nghèo đang điều trị tại bệnh viện.

Bà Nguyễn Thị Mười, ở phường Cái Khế, xúc động nói: “Ông Sơn là người rất tốt bụng, hết lòng vì người nghèo. Nhiều năm nay, một số bà con nghèo ở khu vực phường Cái Khế, trong đó có tôi nhờ tô cháo nghĩa tình của ông mà no bụng, ấm lòng.” (Tr.N)

Ôi Cuốc Hội

Ôi Cuốc Hội

Phạm Đình Trọng (Danlambao) – Việc nguy khốn của đất nước: Chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam ở biển Đông đã bị mất. Giặc Tàu Cộng hoàn toàn làm chủ biển Đông của lịch sử Việt Nam. Chúng bắn giết, cướp tài sản của dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Chúng cấm Việt Nam không được thăm dò khai thác dầu khí trên biển Việt Nam. Bằng sức mạnh quân sự và bằng ngoại giao gian dối và kẻ cả, chúng gây sức ép buộc các nước đã ký hợp đồng thăm dò khai thác dầu khí ở biển Đông với Việt Nam phải bỏ cuộc. Những đoàn tàu đánh cá của dân Tàu Cộng rầm rộ từ đảo Hải Nam, từ bờ biển Phúc Kiến được tàu chiến của chúng hộ tống tràn vào biển Đông đánh cướp hải sản của biển Việt Nam chỉ cách bờ biển Đà Nẵng chưa đến 50 cây số, khoảng 30 hải lý. 

Những trái tim Việt Nam yêu nước bừng bừng phẫn nộ và đau thắt nỗi lo vận nước nhưng Cuốc hội Việt Nam đang nhóm họp ở Ba Đình Hà Nội vẫn xưng xưng tự nhận là đại diện cho ý chí, nguyện vọng người dân Việt Nam lại chỉ chăm lo vun vén cho những lợi ích cục bộ, chỉ nói ra những câu phù phiếm ngớ ngẩn về những chuyện vụn vặt của đời sống xã hội và dửng dưng vô cảm, câm miệng hến trước vận nước nguy khốn. 

Máu tham bành trướng Đại Hán đã chiếm biển Đông của Việt Nam bằng hình vẽ lưỡi chó sói trên bản đồ từ năm 1947. Nay Tàu Cộng bằng sức mạnh hạm tàu, sức mạnh tàu sân bay, sức mạnh tên lửa, sức mạnh máy bay ném bom hạng nặng và sức mạnh của thế trận triển khai bao vây, cô lập, chia cắt đã xiết chặt. Đã đến giờ G Tàu Cộng thôn tính lưỡi chó sói trên thực tế biển Đông, đuổi Việt Nam ra khỏi hình vẽ lưỡi chó sói, độc chiếm biển Đông, vươn cánh tay thâu tóm cả Đông Nam Á. Đây chính là lúc cần thiết, gấp gáp, đúng lúc nhất đưa cái lưỡi chó sói phi pháp ra tòa án quốc tế. Một Quốc hội thực sự của giống nòi Việt Nam, của những dòng máu, những trái tim Việt Nam thì phải thảo luận và biểu quyết ngay điều này. Nhưng những ông nghị, bà nghị cộng sản với tầm văn hóa thấp kém, tầm chính trị giai cấp hẹp hòi, hoàn toàn thiếu vắng hồn dân tộc, hồn nước Việt đã dửng dưng câm lặng. Và những cuộc tụ tập của những ông bà nghị ở Ba Đình chỉ đáng gọi là Cuốc hội mà thôi. 

Là cuốc nhưng không được như con cuốc cuốc biết nhớ nước thương nòi trong thơ bà Huyện Thanh Quan: Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc, mà chỉ là loài cuốc kêu theo kỳ hạn khi mùa hè về: Ai xui con cuốc gọi vào hè, chỉ là tiếng loài cuốc một năm hai kỳ kêu những tiếng lạc lõng. 

Nỗi oan khiên ngút trời của hàng ngàn người dân bị quyền lực của đồng tiền và quyền lực nhà nước kết cấu với nhau cướp hàng trăm hecta đất của người dân ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội, ở Thủ Thiêm, Sài Gòn. 

Bị cướp đất, cướp nhà, cướp cả chùa chiền, nhà thờ, người dân Thủ Thiêm, con người thể xác thì vật vờ, vất vưởng bới rác, lượm ve chai, lội sình dừa nước mò con cua con ốc kiếm sống từng bữa, con người tâm linh thì thành chúng sinh bơ vơ lạc lõng của kẻ vô loài suốt gần hai mươi năm đau đớn cả thể xác, cả tinh thần. 

Không để bị cướp mảnh đất sống, người dân Đồng Tâm đã rào làng giữ đất, đã trở thành một pháo đài chống lại cả một hệ thống chính quyền tham nhũng. Đó là một hiện thực đã và đang diễn ra hơn hai năm nay ở Đồng Tâm, Mỹ Đức cách Ba Đình chưa đến 50 cây số và Đồng Tâm với Ba Đình lại càng gần gũi vì cùng trong một hệ thống loa phường của sở Thông tin truyền thông Hà Nội. 

Hơn ngàn hộ dân, mấy chục ngàn người dân Thủ Thiêm đau đớn oan khiên. Dân oan Thủ Thiêm đội đơn kêu oan trên đầu, mang ba lô đơn kêu oan nặng trĩu trên vai ra Hà Nội lập làng Thủ Thiêm sát hội trường Cuốc hội ở Ba Đình gần hai chục năm nay. 

Cuốc hội Ba Đình vẫn vỗ ngực tự xưng đại diện cho ý chí nguyện vọng của người dân Việt Nam mà hết khóa họp này đến khóa họp khác vẫn câm lặng, bịt tai, nhắm mắt trước nỗi oan khiên của dân Đồng Tâm, của dân Thủ Thiêm nhưng lại to mồm, lớn tiếng hè nhau đòi phải làm luật chống phản động. 

Phản động nào ở đâu xa. Những kẻ kiên định theo đuổi học thuyết chính trị đã bị loài người ném vào sọt rác lịch sử, đã bị loại bỏ khỏi đời sống xã hội loài người, đã bị Quốc hội của các nước văn minh châu Âu ra nghị quyết buộc tội và lên án. Những thủ lĩnh chính trị kiên trì áp đặt cho nhân dân Việt Nam học thuyết tội ác đó, những kẻ cố sống cố chết duy trì học thuyết kìm hãm sự phát triển của đất nước, kéo đất nước trở lại thời nô lệ trung cổ, chính là phản động đó. Những quan chức tham nhũng đang điên cuồng cướp đất của dân, đang tàn bạo bóc lột dân, đang hối hả bòn rút tài nguyên, vơ vét của cải của nước, chính là lũ phản động đó. 

Sức mạnh xâm lăng của Tàu Cộng đã làm chủ biển Đông. Chủ quyền Việt Nam chỉ còn được chứng minh, được khẳng định bởi những con tàu đánh cá của những người dân Việt Nam quả cảm có mặt trên biển Đông. Một chính quyền đủ tầm chính trị và đủ lòng yêu nước phải nhận ra những ngư dân Việt Nam chính là những cột mốc chủ quyền sống. Giống nòi Việt Nam, lịch sử Việt Nam và nhà nước Việt Nam phải biết ơn những thế hệ dân chài Việt Nam nối tiếp nhau thầm lặng và bền bỉ viết tên Tổ quốc Việt Nam trên biển Đông. Nhà nước Việt Nam phải có nghĩa vụ và trách nhiệm bảo vệ những chuyến ra khơi của họ. Ra khơi thả lưới, họ không phải chỉ là người dân đi kiếm sống mà họ thực sự là những người lính nồng nàn yêu nước và quả cảm đi giữ biển. Chăm lo cho làng quê, gia đình họ có cuộc sống sung túc, yên vui, bền vững là trách nhiệm chính trị và lương tâm con người của quan chức nhà nước ở các bộ và các tỉnh ven biển Việt Nam. 

Nhưng những quan chức cấp bộ trong Chính phủ và những quan chức cấp tỉnh dọc dải đất ven biển Việt Nam đã bán linh hồn cho những kẻ vong bản, những đại gia người Việt hồn Tàu được ngân hàng Công Thương Tàu Cộng bơm tiền cho để thôn tính đất đai dọc bờ biển Việt Nam, đánh bật người dân đánh cá ra khỏi làng quê, bến bãi, ngư trường ngàn đời của họ, để biển Đông không còn bóng những tàu thuyền đánh cá người Việt. 

Tiếp tay cho những đại gia vong bản, quan chức cấp bộ và cấp tỉnh dọc dải đất ven biển Việt Nam đã ngu ngốc, đểu cáng và bất lương thu hồi đất đai chòm xóm, thu hồi bến bãi đi về của những tấm bia chủ quyền sống trên biển Đông, giao đất thu hồi của người dân bám biển cho nhà đầu tư sẵn đồng tiền của ngân hàng Công Thương Tàu Cộng. Không còn mảnh đất bám víu, người dân ven biển đành bỏ thuyền, bỏ biển. Những tấm bia sống về chủ quyền Việt Nam không còn bóng dáng trên biển Đông. Sự việc nghiêm trọng diễn ra từ nhiều năm nay, diễn ra trước mắt những ông nghị, bà nghị trong đoàn đại biểu Cuốc hội các tỉnh và năm nào cũng xuân thu nhị kỳ Cuốc hội có hai kỳ họp kéo dài cả tháng trời nhưng những ông bà nghị đều câm miệng hến. 

Câm miệng hến trước nhưng việc lớn hệ trọng của dân của nước, những ông nghị bà nghị ở Cuốc hội chỉ lớn tiếng đòi hỏi những lợi ích cục bộ, to mồm về những chuyện tầm phào, vớ vẩn. Bộ công an chỉ là công cụ bạo lực của nhà nước đã lạm phát cấp tướng. Tờ báo của bộ công an chỉ là tờ báo cấp hai mà tổng biên tập cũng mang hàm tướng. Giám đốc công an tỉnh nghèo xơ xác Yên Bái chỉ có bảy trăm ngàn dân cũng là một ông tướng. Tướng công an đã đè bóng đen nặng nề xuống cuộc sống thời bình của đất nước, đè nặng trĩu xuống ngân sách nghèo của quốc gia. Chỉ lo lấy lòng mấy ông công an, bà Chủ tịch Cuốc hội liền lên tiếng đòi hỏi công an phải có thêm nhiều tướng, công an tỉnh nào cũng phải có hàm tướng. 

Nhìn ông phó chủ nhiệm ủy ban kinh tế của Cuốc hội Nguyễn Đức Kiên vung tay, trợn mắt bên hành lang Cuốc hội nói lấy được lớn tiếng bảo vệ cho từ ngữ lừa bịp, lưu manh “trạm thu giá” nhiều người lại phải nhớ đến những phường Sơn Đông mãi võ mồm loa mép giải quảng cáo lừa bịp để bán dạo những gói thuốc dỏm ở hè phố. 

Từ cuối thế kỷ 20, loài người đã thực sự bước vào nền văn minh tin học, bước vào nền kinh tế tri thức. Làm giầu bằng kỹ nghệ đã tạo ra những ông chủ rải nhà máy khắp thế giới. Làm giầu bằng tri thức đã tạo ra những người giầu rải tiền tỉ làm từ thiện khắp thế giới. Đã bước sang năm thứ 18 của thế kỷ 21, thế kỷ của những dự án xuyên quốc gia và mỗi quốc gia không phải chỉ biết làm giầu trên đất nước mình mà còn phải biết làm giầu, biết khai thác những nguồn tiền lớn từ khắp thế giới. Vậy mà ông phó chủ nhiệm ủy ban đối ngoại Nguyễn Mạnh Tiến của Cuốc hội Việt Nam chỉ biết háu háu nhìn vào mấy đồng tiền còm của bà già nghèo khổ bán li trà đá bên vỉa hè kiếm sống qua ngày và ông nghị Cuốc hội tị nạnh: Người bán trà đá tại Việt Nam có tỷ suất lợi nhuận cao nhất trên thế giới, năm ngàn đến bảy ngàn phần trăm nhưng lại không đóng đồng nào cho ngân sách. 

Vô cảm câm lặng đứng ngoài cuộc trước những thách thức sống còn của vận nước, vô cảm câm lặng đứng ngoài cuộc trước tiếng than khóc thảm thiết của hàng ngàn dân oan bị quan tham cướp đất, những ông nghị, bà nghị của Cuốc hội Việt Nam đương nhiệm không những thiếu tư cách của một công dân bình thường mà còn thiếu cả lương tâm của một con người bình thường. 

Không mở mồm nói được những đòi hỏi khẩn thiết, sống còn của dân của nước. Chỉ lo giành giật lợi ích cục bộ, chỉ hùng hồn lên tiếng những điều vụn vặt nhỏ bé, cái tầm của những ông nghị, bà nghị Cuốc hội Việt Nam đương nhiệm quá thấp so với tầm của người dân bình thường, lại càng quá thấp so với tầm của thời họ đang sống. 

Phạm Đình Trọng

danlambaovn.blogspot.com

Sóc Trăng: Nước sinh hoạt thải ra ruộng cũng bị thu phí thoát nước

Nhiều người dân ở TP. Sóc Trăng phản ánh: Khu vực bà con sinh sống thuộc vùng ven, các con hẻm đều không có hệ thống thoát nước thải, nước sinh hoạt được thải trực tiếp ra ngoài tự nhiên. Thế nhưng, cứ đều đặn mỗi tháng ngoài việc trả tiền sử dụng nước sạch, bà con còn phải đóng thêm khoản tiền phí dịch vụ thoát nước thải.

Nhiều người dân ở TP. Sóc Trăng phản ánh: Khu vực bà con sinh sống thuộc vùng ven, các con hẻm đều không có hệ thống thoát nước thải, nước sinh hoạt được…

Một câu chuyện về học sinh nghèo trường Petrus Ký và ông chủ nhà sách Khai-Trí .

      Một câu chuyện về học sinh nghèo trường Petrus Ký và ông chủ nhà sách Khai-Trí  .

 Gởi các bạn thích đọc sách

Thời chúng tôi còn học Trung học, tức dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm, sách tiếng Việt ít nên muốn thi đậu bắt buộc phải dùng sách tiếng Pháp, như Toán hình học, Toán đại số, Toán vật lý… Học lớp Đệ tứ (lớp 9 bây giờ) mà làm hết cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs gồm 1.144 bài thì nhất, đi thi trung học chắc ăn như bắp.

Thời ấy các tiệm sách lớn như Khai Trí chẳng hạn không có nhân viên bảo vệ mặc đồng phục ngồi gác ở cửa như bây giờ, mà có các nhân viên giả làm khách hàng, trông nom, ngăn chặn những người muốn ăn cắp sách. 

Buổi sáng hôm ấy, cậu học sinh này cứ lang thang mở coi hết cuốn này đến cuốn khác ở chỗ các giá sách tiếng Pháp.. Việc lấm lét nhìn tới nhìn lui của cậu bé khiến nhân viên trông coi khu sách tiếng Pháp nghi ngờ. Lúc cậu đi ra, họ giữ lại, sờ ngực áo cậu và lôi ra một cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs quý giá đã nói ở trên.

– Tại sao cậu ăn cắp sách?

Cậu bé tái mặt không nói nên lời. Chiếc phù hiệu trên ngực áo cậu cho biết cậu học trường Pétrus Ký, một trong bốn trường trung học công lập lớn nhất rất nổi tiếng tại Sài Gòn lúc bấy giờ: Gia Long, Trưng Vương, Pétrus Ký, Chu Văn An. 

– Hừ, học sinh trường Pétrus Ký mà ăn cắp sách! Tôi gọi cảnh sát đến bắt để cậu chừa cái thói đó đi!

Họ lôi cậu bé tới chỗ quầy thâu tiền của cô thâu ngân viên, nhờ cô giữ cậu giùm rồi đi gọi cảnh sát. Cậu bé sợ hãi khóc như mưa như gió:

– Lạy chị, nhà em nghèo không có tiền mua sách, chị nói với chú ấy tha cho em đừng gọi cảnh sát… 

Cậu bé khóc quá khiến cô thâu ngân viên cũng thấy mủi lòng:

– Ba má em làm gì mà nghèo?
– Ba em chết, má em quét chợ An Đông…
– Mẹ quét chợ An Đông mà con học Pétrus Ký? Em học đến đâu rồi?
– Dạ thưa quatrième année. Chị tha cho em, nếu cảnh sát bắt, đưa giấy về trường em bị đuổi học tội nghiệp má em…
– Các em quen với tiếng Pháp lắm phải không?
– Dạ.
– Bởi vậy nên mới lấy trộm sách Pháp. Bằng bấy nhiêu mà đã học lớp Đệ tứ, sắp thi Trung học là giỏi lằm. Nhưng chú ấy đã đi gọi cảnh sát thì biết làm sao…

Cậu bé sợ quá lại khóc…
Từ đầu đến giờ có một ông đã lớn tuổi, ăn mặc lịch sự vẫn đứng theo dõi câu chuyện. Thấy cô thâu ngân nói thế, ông bảo cô ta:
– Thôi được, cuốn sách giá bao nhiêu để tôi trả tiền. Học trò nghèo mà, lấy một cuốn sách, lỡ bị đuổi học tội nghiệp…

Cô thâu ngân viên chưa biết giải quyết thế nào thì đúng lúc đó ông Nguyễn Hùng Trương, chủ nhà sách mà mọi người vẫn gọi là ông Khai Trí, từ ngoài đi vô. Thấy chuyện lạ, ông dừng lại hỏi chuyện gì. Cô thâu ngân viên thuật lại sự việc và ông khách cũng đề nghị trả tiền như ông đã nói với cô thâu ngân. Ông Khai Trí cầm cuốn sách lên coi sơ qua rồi nói:

– Phải học trò giỏi mới dùng tới cuốn sách này chứ kém không dùng tới. Cám ơn lòng tốt của ông nhưng để tôi tặng cậu ta, không lấy tiền và sẽ còn giúp cậu ta thêm nữa… 

Ông trao cuốn sách cho cậu bé, thân mật vỗ vai khuyên cậu cố gắng học hành rồi móc bóp lấy tấm danh thiếp, viết vài chữ, ký tên và đưa cho cậu: 

– Từ nay hễ cần sách gì cháu cứ đem danh thiếp này đến đưa cho ông quản lý hay cô thâu ngân, cô ấy sẽ lấy cho cháu. Ngày trước bác cũng là học sinh trường Pétrus Ký mà… 

Ông bắt tay, cám ơn ông khách lần nữa rồi đi vào trong. 

Ba năm sau, nghe nói cậu bé đậu xong Tú tài phần II, được học bổng du học nước ngoài, hình như sang Canada.

Thời gian qua đi. Một năm sau biến cố lịch sử 1975, nhà sách Khai Trí bị tịch thu, mới đầu người ta đặt tên là nhà sách “Ngoại văn”, sau đó đổi thành nhà sách “Fahasa” (viết tắt của 3 chữ “Phát hành sách”), hiện nay lại đổi lần nữa thành nhà sách “Sài Gòn”.. Hồi ấy nhà sách Khai Trí là nạn nhân của nạn hôi của, đốt phá, sách vở tung toé khắp nơi từ trong nhà sách ra ngoài đường, nhiều người đã chính mắt chứng kiến cảnh ấy trong nỗi bất lực… Kho sách 60 tấn bị tiêu hủy. 

Ông Khai Trí bị đi cải tạo vì tội “biệt kích văn nghệ”. Sau khi được thả, ông sang định cư bên Hoa Kỳ. 10 năm sau, ông ở Mỹ về Việt Nam một lần nữa, mang theo hy vọng làm được một chút gì cho đất nước. Ông đã mang về 2.000 đầu sách để tiếp tục làm văn hoá. Sách bị tịch thâu với lý do: in trước 75. Phần lớn sách bị tịch thâu là các loại sách Học Làm Người, báo chí quý hiếm trước 1954, như bộ Loa rất nổi tiếng.. Sách ông mang về ai cũng biết là sách về giáo dục, sách hiền, sách tốt cả. Mà dại gì ông mang sách dữ, mà làm gì kiếm ra đâu được sách dữ. Nó chỉ có một cái tội: Tội đã in trước 1975…Ông đau lòng vì sách, ôm đơn đi kiện. Kết cục chẳng đi đến đâu. Ông buồn bã nói: 

– Chắc… năm 3.000 thì họ trả… 

Ông mất năm 2005 tại Sài Gòn. Trước khi ông mất, người ta đã “không quên” đặt tên ông cho một con phố nhỏ (!?!). Một buổi chiều, người ta thấy một “ông già” khoảng ngoài 70 tuổi, ăn mặc theo lối Việt kiều, đứng ngắm trước cửa nhà sách Sài Gòn với nét mặt buồn buồn rồi bước vào hỏi thăm các cô bán sách về ông Khai Trí, các cô nói hình như ông đã mất cách đây đến hàng chục năm. “Ông già Việt kiều” lại ra đứng ngắm trước cửa tiệm sách hồi lâu, lấy khăn giấy lau nước mắt, chắp tay hướng lên trên trời khẽ vái ba vái rồi đi. Không ai biết ông ta là ai cả…

From: Cam Tuyet & Kim Bang Nguyen

Bệnh viện ở Nam Định 850 tỉ xây 11 năm mới được khung nhà

Lại lỗi hệ thống?

Bệnh viện ở Nam Định 850 tỉ xây 11 năm mới được khung nhà

27/05/2018

TTO – 11 năm đã trôi qua, dự án Bệnh viện đa khoa tỉnh Nam Định (phường Lộc Hạ, TP Nam Định) với tổng mức đầu tư hơn 850 tỉ đồng vẫn chỉ là những khung nhà trơ trọi.

Bệnh viện ở Nam Định 850 tỉ xây 11 năm mới được khung nhà - Ảnh 1.

Dự án Bệnh viện đa khoa Nam Định khởi công tháng 11-2007, dự kiến đi vào hoạt động năm 2011. Đây là tình trạng của dự án này thời điểm năm 2018 – Ảnh: CHÍ TUỆ

Dự án Bệnh viện đa khoa Nam Định có quy mô 700 giường được khởi công tháng 11-2007 trên diện tích đất gần 10ha tại phường Lộc Hạ, TP Nam Định, tỉnh Nam Định. 

Dự kiến hoàn thành và đi vào hoạt động tháng 1-2011, vậy mà đến nay dự án đã chậm tiến độ 7 năm, chưa biết đến khi nào mới thành hình.

Dự án do Ban quản lý xây dựng các công trình trọng điểm tỉnh Nam Định làm chủ đầu tư. Ban đầu công trình có vốn đầu tư 598,5 tỉ đồng, nhưng đến cuối năm 2009 được tăng lên 850,8 tỉ đồng, sử dụng nguồn vốn trái phiếu Chính phủ.

Bệnh viện được thiết kế hiện đại, gồm nhiều khu nhà cao tầng, có cả sân đỗ trực thăng… Đây được xem là công trình y tế trọng điểm của vùng nam đồng bằng sông Hồng.

Hoa Kỳ yêu cầu Việt Nam trả tự do cho Mẹ Nấm và thành viên Hội Anh Em Dân Chủ

Hoa Kỳ yêu cầu Việt Nam trả tự do cho Mẹ Nấm và thành viên Hội Anh Em Dân Chủ

RFA
2018-05-25

Đối thoại nhân quyền Việt Nam và Hoa Kỳ lần thứ 22 tại Washington DC

Đối thoại nhân quyền Việt Nam và Hoa Kỳ lần thứ 22 tại Washington DC

State Department

Trong đối thoại nhân quyền thường niên lần thứ 22 giữa Việt Nam và Hoa Kỳ vừa diễn ra hôm 17/5 tại Washington DC, Bộ Ngoại giao Mỹ tiếp tục nêu quan ngại về tình trạng nhân quyền Việt Nam và nêu một số trường hợp đặc biệt, yêu cầu phía Việt Nam phải trả tự do ngay lập tức. Nhân dịp này, Đài Á Châu Tự Do có cuộc phỏng vấn với ông Scott Busby, Phó Trợ lý Ngoại Trưởng Mỹ thuộc văn phòng phụ trách vấn đề dân chủ, nhân quyền, và lao động, về đối thoại lần này.

———————————

Scott Busby: đây là đối thoại nhân quyền thứ 22 mà chúng tôi có với Việt Nam, một trong những đối thoại dài nhất so với bất cứ nước nào khác trên thế giới. Trong đối thoại, chúng tôi tái khẳng định cam kết của chúng tôi là thắt chặt hơn mối quan hệ đối tác toàn diện với Việt Nam. Nói vậy, nhưng chúng tôi vẫn có nhiều quan ngại về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Chúng tôi đã nói với họ như đã nói trước kia rằng nếu không có sự tiến bộ và hợp tác trong vấn đề nhân quyền, bao gồm tự do tôn giáo và quyền của người lao động, mối quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam không thể đạt được triển vọng toàn bộ. Chúng tôi có nêu ra một số trường hợp cụ thể. Chúng tôi có chia sẻ với họ danh sách các cá nhân này. Có hai trường hợp đặc biệt mà chúng tôi nhấn mạnh là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay còn được biết là blogger Mẹ Nấm, người đã nhận giải Phụ Nữ Quả Cảm từ Bộ Ngoại giao năm ngoái. Chúng tôi cũng nêu trường hợp luật sư Nguyễn Văn Đài và những người cùng cộng tác trong Hội Anh Em Dân Chủ. Họ vừa bị nhận những án tù nặng nề. Chúng tôi nói với đại diện Việt Nam là những bản án này không công bằng và đòi hỏi Việt Nam phải trả tự do cho họ và Mẹ Nấm. Trên thực tế, chúng tôi đòi hỏi họ phải trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm mà chúng tôi chia sẻ danh sách với họ.

RFA: Hoa Kỳ đã nhiều lần yêu cầu Việt Nam phải trả tự do cho các tù nhân lương tâm nhưng phía Việt Nam đã không thực hiện. Những tù nhân lương tâm được trả tự do, trong một số trường hợp là được yêu cầu phải sang Mỹ. Vậy ông có thể cho biết đây có phải là những gì đang xảy ra đối với danh sách các cá nhân phía Mỹ đưa ra không? Phía Việt Nam có hứa hẹn gì?

Scott Busby: Tôi không thể đi vào chi tiết cụ thể những gì mà chúng tôi bàn với phía Việt Nam nhưng tôi có thể nói là chúng tôi đã đàm phán với họ và yêu cầu họ phải trả tự do cho những tù nhân lương tâm. Không có một lời hứa nào (của Việt Nam) được đưa ra trong đối thoại.

Chúng tôi nói với đại diện Việt Nam là những bản án này không công bằng và đòi hỏi Việt Nam phải trả tự do cho họ và Mẹ Nấm. Trên thực tế, chúng tôi đòi hỏi họ phải trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm mà chúng tôi chia sẻ danh sách với họ. – Scott Busby

RFA: Trước đối thoại, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã có báo cáo về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, Ủy Hội tự do tôn giáo quốc tế trước đó cũng có báo cáo về tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam. Ông đánh giá thế nào về tình hình nhân quyền Việt nam trong năm qua so với năm trước đó và khi phía Mỹ đưa ra đánh giá như vậy thì phía Việt Nam nhìn nhận thế nào?

Scott Busby: Chúng tôi cho rằng đã có sự gia tăng bắt bớ và đàn áp đối với những người thực hiện các quyền cơ bản. Chúng tôi đã nêu ra quan ngại về vấn đề này. Chúng tôi cũng nêu quan ngại về những bản án nặng nề mà những người này phải chịu. Phía Việt nam giải thích rằng những người này đã vi phạm luật pháp và đó là lý do họ bị bắt và bỏ tù.

RFA: Các tổ chức nhân quyền quốc tế vừa qua đã có những chỉ trích chính phủ Mỹ hiện nay đã không cứng rắn trong vấn đề nhân quyền với Việt Nam và đó là lý do khiến Việt Nam gia tăng đàn áp nhân quyền. Ông có nhận xét gì về điều này.

Scott Busby: Chúng tôi thường xuyên nêu quan ngại của chúng tôi về vấn đề nhân quyền với phía Việt Nam bất cứ khi nào có cơ hội. Tôi gần đây có gặp Đại sứ Hoa Kỳ ở Việt Nam là ông Daniel Kristenbrink và ông ấy thừa nhận là vấn đề nhân quyền nằm trong phần lớn các đối thoại giữa ông ấy với phía Việt Nam. Tôi cũng lưu ý là trong thảo luận của Hội đồng Nhân quyền ở Geneva (UN Human Right Council), chúng tôi đã nêu quan ngại về tình trạng đàn áp đối với những người Việt Nam thực hiện các quyền căn bản của họ.

RFAHoa Kỳ có những mặc cả nào cụ thể để gây sức ép lên Việt Nam?

Scott Busby: Việt Nam muốn có quan hệ gần gũi hơn với Mỹ. Họ có lo ngại về bạn láng giềng phương Bắc như bạn đã biết. Việt Nam muốn có quan hệ tốt hơn với Mỹ. Chúng tôi nói với họ rằng là nếu họ muốn có quan hệ tốt hơn với Mỹ thì họ cần phải cải thiện tình trạng nhân quyền.

RFAMới đây, Phó Đại diện Thương Mại Mỹ Jeffrey Gerrish có gặp Phó Thủ tướng Việt Nam Vương Đình Huệ và nêu quan ngại về luật an ninh mạng mà Việt Nam đang đề xuất. Ông đánh giá luật này nếu được thông qua sẽ ảnh hưởng thế nào tới quan hệ hai nước?

Scott Busby: Chúng tôi rất lo ngại về luật này. Chúng tôi có cùng mối quan ngại như Phó Đại diện Thương Mại Mỹ Jeffrey Gerrish đã nói đến khi ông ấy ở Việt Nam. Chúng tôi nghĩ là luật này được viết để hạn chế hơn nữa quyền tự do bày tỏ ý kiến, tự do tụ tập, và cũng cản trở sự phát triển và sáng tạo của nền kinh tế số trong nước. Trong suốt đối thoại, chúng tôi cũng thúc giục Việt Nam hoãn lại việc thông qua luật này để có thêm thời gian cho quá trình tư vấn để xem xét những quan ngại của những bên sẽ bị ảnh hưởng bởi luật này.

RFA: Xin cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi buổi phỏng vấn này