Tử hình Đặng Văn Hiến và ‘cú lừa đáng tởm của bạo quyền chuyên chế’

Tử hình Đặng Văn Hiến và ‘cú lừa đáng tởm của bạo quyền chuyên chế’

Trần Tiến Dũng/Người Việt

Ông Đặng Văn Hiến tạm biệt gia đình trước khi đầu thú. (Hình: Facebook Mai Quốc Ấn)

Hôm 12 Tháng Bảy, 2018, tòa án chế độ Hà Nội tuyên y án tử hình anh Đặng Văn Hiến, người nổ súng chống cưỡng chế đất ở huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông làm 3 người chết, 13 người bị thương.

Từ bản án bất công này, dư luận nhớ lại những vụ án người nông dân nổi dậy chống lại nhà cầm quyền cướp đất như vụ Đoàn Văn Vươn, Đồng Tâm,…

Về án tử hình dành cho nông dân Đặng Văn Hiến, người nông dân này đã bóp cò súng giết chết đám sai nha thừa lệnh đảng và tư sản đỏ xông vào dùng vũ lực cướp đất của ông. Tất nhiên ông giết người là sai, nhưng vì sao người nông dân chân chất này lại liều lĩnh dùng bạo lực.

Đó là sự phản kháng cuối cùng của một con người bị dồn vào chân tường không lối thoát. Không ai có thể thản nhiên đứng nhìn những tài sản của mình bị phá, cướp, không ai chấp nhận tương lai của gia đình bị cùng quẫn. Những phát súng của Đặng Văn Hiến là bi kịch của người phản ứng tự vệ, quyết liều mạng cố giữ lấy mảnh đất sinh tồn cho mình và gia đình, thái độ và hành động đó khó tránh được.

Đã vào đường cùng, lối thoát duy nhất của họ là chống trả vì họ không còn tin vào công lý, tin vào thứ luật đất đai gọi là sở hữu toàn dân nhưng thực chất là sở hữu của đảng và đám cường quyền ăn theo đảng.

Thảm kịch của người nông dân và các gia đình sai nha bị người nông dân này giết là bằng chứng cho thấy, khi quốc thổ bị đảng chiếm đoạt thì công lý về quyền sở hữu công dân không hề tồn tại với đất nước và dân tộc này.

Vợ ông Đặng Văn Hiến (giữa) đau đớn khi nghe tòa y án tử hình dành cho chồng mình. (Hình: Soha)

Nếu là người sống trong nước, không ai còn lạ việc hệ thống tham quan và tầng lớp tư sản đỏ làm giàu từ đất đai, hay nói rõ hơn là sự cấu kết dựa vào luật đất đai của chế độ để phất lên. Thật mỉa mai thay cho cái gọi là đất đai thuộc sở hữu toàn dân, trong khi thực chất toàn bộ quốc thổ Việt Nam là của đảng Cộng Sản Việt Nam, với vài triệu người đã chiếm lấy cả quốc thổ làm tài sản riêng.

Gần đây, không kể đến vụ nông dân tự thiêu, các vụ tự vận vì mất đất, mất nhà sau khi khiếu kiện hàng chục năm trời không kết quả. Chỉ cần vụ một đảng viên cấp cao ở Sài Gòn ngang nhiên đồng ý thực hiện thương vụ công ty Tân Thuận (công ty của đảng) bán 32ha đất tại Phước Kiểng, Nhà Bè cho công ty Quốc Cường Gia Lai, thì biết bản chất quốc thổ Việt Nam đã bị cướp thành tài sản riêng tùy tiện bán mua như thế nào.

Thêm nữa nếu nhìn thấu đáo thì việc ồn ào dư luận mất bản đồ hay thay đổi quy hoạch Thủ Thiêm, đẩy hàng trăm gia đình vào cảnh chỉ sau một chữ ký của quan chức cao cấp đảng là thành dân vô gia cư, đến mồ mả ông bà cũng không có chỗ lưu vong.

Dư luận rất đúng khi cho rằng: hầu hết tài sản kinh khủng của cán bộ đảng cao cấp, tài sản của các đại gia đỏ đều từ quốc thổ cướp đoạt hoặc đền bù với giá rẻ mạt mà có. Không kể phần đất đai, nhà cửa của người di tản, vượt biên, bị đánh tư sản sau khi đảng chiếm được miền Nam, thì toàn bộ tài sản quốc thổ của cả nước mà đảng đoạt được từ tay người dân là vô số kể.

Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, thứ luật kéo dài hệ thống bất nhân khắp đất nước, thứ luật tạo mọi điều kiện cho bạo quyền cường hào gây ra đau thương tang tóc cho lương dân. Hãy nhìn tất cả tư sản đỏ và tham quan đang ngạo nghễ, phè phỡn, khoe tài sản đất đai đoạt được với giá đền bù rẻ mạt thì rõ.

Nếu hôm nay gia đình ai đó vẫn còn bình yên sống trên mảnh đất gầy dựng từ mồ hôi xương máu của mình không có nghĩa là ngày mai, ngày kia hay ngày sau của con cháu họ không bị đạp đuổi tước đoạt.

Đất đai thuộc sở hữu toàn dân chính là cú lừa gạt đáng tởm nhất của bạo quyền chuyên chế.

Trong suốt lịch sử dân tộc, chỉ thời đại này mọi người Việt Nam mới phải sống trong vòng vây lừa gạt bằng “luật pháp.” (Trần Tiến Dũng)

CHẾT VÌ UNG THƯ

Image may contain: food
Image may contain: 7 people, food
Hoa Kim Ngo

CHẾT VÌ UNG THƯ

Các bạn hãy nhìn hình thấy đẹp không? Như một tác phẩm nghệ thuật. Vầng, mỗi người VN trong nước trước khi chết nhiều người sẽ có ” tác phẩm nghệ thuật” trong người như thế. ĐÓ LÀ KHỐI U UNG THƯ.

Với môi trường hiện tại, thức ăn thì nhiễm độc hoá chất, thuốc chữa bệnh cũng gây ung thư hay thuốc giả, nước uống, không khí đều ô nhiẽm nặng thì hầu hết người Việt trong nước sẽ chết vì căn bệnh ung thư này, chỉ những người nào may mắn lắm mới chết vì bệnh khác( giới hạn trong bệnh tật thôi, không nguyên nhân khác). Kể cả những kẻ có quyền lực reo rắc cho môi trường sống Việt Nam ô nhiễm kinh khủng như hiện nay cũng không thoát( cứ nhìn quan chức đi chữa bệnh thì rõ, trừ những trường hợp bị phóng xạ thì chết ngay). Vì sao? Vì dù có ăn thức ăn nhập về, nhưng không khí, nước uống vẫn bị ô nhiễm. Chẳng lẽ các quan không thở? Tôi chưa thấy ai mang bình oxi kè kè bên cạnh.

Cái giá phải trả cho sự tham lam, đồng loã hay im lặng chấp nhận nó là như thế.

Những người đã biết mà không thể làm gì hầu hết họ chuẩn bị cái chết ung thư với sự chấp nhận. Còn không, đổi sự đồng loã và im lặng là rên la đau đớn và tán gia bại sản để chữa trị nhưng vẫn chỉ sống trong đau đớn thể xác mà thôi, kéo vài năm cuối cùng cũng chết vì căn bệnh này.

Đương nhiên tội diệt chủng này do những nhà máy như Formosa, bauxite, nhiệt điện, hoá dầu của Tàu thải ra làm ô nhiễm toàn lãnh thổ mà dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng, chính phủ và quốc hội mà toàn dân được chết bởi tay Trung Cộng.

Dân không thoát chết, chúng cũng không thoát chết vì ung thư( có thể con, cháu chúng chạy ra nước ngoài sống thì có thể thoát khỏi căn bệnh này, mà cũng chưa chắc khi chúng sinh ra và lớn lên tại VN). Chỉ có lòng tham và sự vô cảm là thoát ra, lên ngôi nhấn chìm một dân tộc.

Sương Quỳnh

* Hình những đứa trẻ VN mắc căn bệnh ung thư đang chờ chết.

Khi sự nhảm nhí soán ngôi tử tế

Viết từ Sài Gòn
2018-07-13

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (phải) bắt tay Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (trái) tại Văn phòng Trung ương Đảng ở Hà Nội hôm 5/11/2015

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng (phải) bắt tay Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình (trái) tại Văn phòng Trung ương Đảng ở Hà Nội hôm 5/11/2015

 AFP

Điều đáng sợ nhất của một quốc gia, một dân tộc là sự nhảm nhí, tính xảo trá, lộng ngôn phát triển và soán ngôi của sự nghiêm túc. Mức độ “mẫu mực” và lan rộng, phổ biến của sự nhảm nhí nhanh đến độ nó trở thành một kiểu ứng xử mới để đi đến chính thống và người ta dùng nó như một thước đo văn hóa hay quyền lực. Điều đó đã xảy ra tại Việt Nam, lúc này.

Một bà Chủ tịch Quốc hội nói một cách không cần suy nghĩ về việc “bỏ một đồng vào đặc khu thì thu về một trăm đồng thậm chí nhiều hơn…”.

Một ông Thủ tướng nói không biết ngại miệng về các đầu tàu kinh tế, cứ đi đến đâu ông cũng phán rằng chỗ đó ngang với Hồng Kông, Singapore, Dubai, Paris… Trong khi cái nơi ông nói chỉ cần một trận mưa nhỏ thì ngập tới lưng quần.

Một ông Bộ trưởng Bộ Công thương nói rằng do thiếu công cụ kiểm tra chuyên nghiệp nên việc kiểm định chất lượng phân ở một số nơi, cán bộ phải dùng miệng để thử.

Cục trưởng Cục bảo vệ thực vật thì cho rằng mức độ độc tố vượt quá mức qui định từ 2 đến 3 lần trong rau củ quả vẫn an toàn và thực tế cho thấy nhiều người dùng nó rồi vẫn không sao.

Cục trưởng Cục bảo vệ thực vật thì cho rằng mức độ độc tố vượt quá mức qui định từ 2 đến 3 lần trong rau củ quả vẫn an toàn và thực tế cho thấy nhiều người dùng nó rồi vẫn không sao.

Cục trưởng Cục đường sắt thì trả lời bâng quơ (như trẻ nít) về việc tuyến đường sắt đô thị Cát Linh – Hà Đông bị đội vốn lên gần 340 triệu Mỹ Kim rằng “chỉ làm sai có chút xíu mà cứ la lối ỏm tỏi trong khi ông làm được nhiều việc mà chẳng có ai khen…

Nói về trẻ em thiệt mạng do tiêm vacine, bà Bộ trưởng bộ y tế cho rằng có nhiều nguyên nhân chưa rõ nguyên nhân dẫn đến tình trạng trẻ em tử vong sau khi tiêm vacine.

Nguyễn Phú Trọng thì khen trà Trung Quốc ngon hơn trà Việt Nam và Trung Quốc là người bạn láng giềng ăn đời ở kiếp bởi có ai chọn được láng giềng đâu…

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam thì cho rằng “nếu chúng ta không giáo dục cho con cháu chúng ta rưng rưng khi hát quốc ca thì đất nước không thể giàu mạnh được…”.

Bộ trưởng Bộ thông tin và truyền thông phát biểu về tình trạng cá chết hàng loạt ở Hà Tĩnh “Nguyên nhân cá chết còn liên quan đến thủ phạm gây ra nguyên nhân đó…”.

Đại biểu quốc hội Hoàng Hữu Phước cho rằng “biểu tình là ô danh, đất nước chưa đủ giàu mạnh để chi tiền cho việc ô danh đó”.

Cao Đức Phát, Ủy viên ban chấp hành trung ương đảng Cộng sản Việt Nam thì cho rằng ngộ độc thực phẩm phải lăn ra chết kia mới xử lý được…

Có hàng ngàn câu phát biểu không đụng hàng của giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam trong vài năm trở lại đây. Và gần đây nhất là câu phát biểu của Đào Minh Tú, Phó Thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam “Nợ công tăng vì giá lợn rớt”.

Đến nước này thì không có cửa ngõ nào để bình luận về độ thông thái và uyên bác của các bác lãnh đạo nữa! Vấn đề người ta muốn bàn tới ở đây là tại sao những con người nhìn mặt mày cũng không đến nỗi u thộn kia lại có thể nói ra được những lời kia?!

Và những câu nói trên phản ánh thái độ, trách nhiệm của người nói nó ra như thế nào? Nó vừa có vẻ bỡn cợt, xem thường người nghe, vừa có chút gì đó dưới mức trí tuệ bình thường… Nhưng đó là phát biểu của giới lãnh đạo.

Điều này chứng tỏ rằng sự tử tế cũng như tính nghiêm túc đã mất hẳn trong giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam, và thay vào đó là những lời phát biểu gàn dỡ, nhảm nhí. Hay nói cách khác, dường như sự nhảm nhí đã soán ngôi của sự nghiêm túc từ bao giờ không rõ.

Ông bà thường dùng câu “ăn no rửng mỡ” ám chỉ những kẻ ăn không ngồi rồi, nhàn rỗi, không biết làm gì, lại nghĩ ra đủ trò để hưởng thụ, phá phách và đương nhiên không ngoại trừ kiểu nói năng lăng nhăng, nhảm nhí càng ngày càng trở nên trầm trọng ở những kẻ này.

Ông bà thường dùng câu “ăn no rửng mỡ” ám chỉ những kẻ ăn không ngồi rồi, nhàn rỗi, không biết làm gì, lại nghĩ ra đủ trò để hưởng thụ, phá phách và đương nhiên không ngoại trừ kiểu nói năng lăng nhăng, nhảm nhí càng ngày càng trở nên trầm trọng ở những kẻ này.

Nhưng ở đây, kẻ nói năng nhảm nhí lại là những người lãnh đạo đất nước hoặc chí ít cũng là người đứng đầu ngành, chịu trách nhiệm về sự tồn tại, phát triển của một nhóm ngành nghề, một lĩnh vực, thậm chí một quốc gia.

Người ta nói rằng khi ăn quá no, con người sẽ trở nên mụ mị và buồn ngủ, đầu óc lười suy nghĩ và tính ích kỉ phát triển. Một khi tính ích kỉ phát triển thì người ta sẽ hành xử dựa trên căn bản lười suy nghĩ cũng như bảo thủ, triệt tiêu mọi hướng nghĩ tốt hơn, tích cực hơn suy tính của mình để đạt cho được mục đích.

Và cái thứ mục đích đầy tính ích kỉ và ngụy biện kia luôn gắn với những thứ xảo ngôn, gắn với diễn ngôn đầy tính nhảm nhí và tráo trở nhằm miễn sao phá tan mọi lý lẽ trái chiều cho dù các lý lẽ đó có là chân lý. Bởi càng xảo ngôn, càng nói càng nói quấy, càng nói nhảm nhí, người ta càng dễ đạt được mục đích đẩy mọi thứ vào chỗ rối mù.

Và thử hình dung, trong một quốc gia, một dân tộc mà ở đó các nhà lãnh đạo trở thành những nhà xảo ngôn, mọi thứ nói xuôi cũng được nói ngược cũng xong trong một sinh quyển mờ mờ ảo ảo và nhảm nhí.. Liệu đất nước đó có phát triển nổi hay không?

Điều đáng sợ nhất cũng đã đến, đó là sự nhảm nhí được chính qui hóa, nó trở thành diễn ngôn thường ngày của những nhà lãnh đạo. Và hệ quả của việc này là không nhỏ một chút nào, những vấn đề nghiêm túc của quốc gia, dân tộc bị hô biến thành chuyện chơi đùa, giễu nhại của cả người nói và người nghe. Đến một mức độ nào đó, thì sự việc tiến đến chỗ “lộng giả thành chân”. Nghĩa là cái dối, cái nhảm cứ nói đi nói lại, lặp đi lặp lại sẽ thành điển cổ, thành chuẩn mực của xã hội.

Và hình như cái thứ chuẩn mực nhảm nhí đó đang được phổ biến một cách sâu rộng và toàn triệt ở Việt Nam lúc này. Dường như đi bất kì đâu, từ dinh ông Tổng cho đến phủ ông Thủ cho đến cơ quan bà chủ tịch rồi cả ở chợ, ở những phòng karaoke, những tiệm massage gội đầu hay quán bia ôm… Đi đâu cũng gặp những kiểu lộng ngôn na ná nhau và sự nhảm nhí trở nên kinh điển và chính thống hơn bao giờ hết!

Bắc Vân Phong đã trở thành đặc khu, không cần Quốc hội bỏ phiếu thông qua?

Bắc Vân Phong đã trở thành đặc khu, không cần Quốc hội bỏ phiếu thông qua?

LTS: Tác giả Kỳ Nam có bài viết đăng trên báo Người Lao Động trưa 14/7/2018, có tựa đề: Đình chỉ bí thư kiêm chủ tịch UBND xã Vạn Thạnh ở Đặc khu Bắc Vân Phong. Theo bài viết này, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa đã được phê duyệt trở thành đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt Bắc Vân Phong, tức Đặc khu Bắc Vân Phong.

Được biết, dự luật đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân phong, Phú Quốc được mang ra thảo luận trong kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa 14, hồi tháng 6 vừa qua để thông qua, thế nhưng nó đã gặp phải sự phản đối quyết liệt của người dân khắp nơi trên cả nước, nên vào lúc 3h sáng ngày 9-6, Chính phủ và Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã ra thông cáo lùi thời hạn thông qua luật đặc khu.

Nhưng mới đây, bài báo lạ xuất hiện trên báo Người Lao Động, cho thấy luật đặc khu đã được thông qua ở đặc khu Bắc Vân Phong, tỉnh Khánh Hòa. Ai đã thông qua luật đặc khu này và nó được thông qua khi nào? Người dân cả nước nói chung, người dân Khánh Hòa nói riêng, cần có câu trả lời.

_____

Đình chỉ bí thư kiêm chủ tịch UBND xã Vạn Thạnh ở Đặc khu Bắc Vân Phong

Kỳ Nam

14-7-2018

(NLĐO)- Huyện ủy Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa đã công bố quyết định đình chỉ chức vụ Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Vạn Thạnh đối với ông Nguyễn Thanh Nam

Ngày 14-7, trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, ông Võ Hoàn Hải, Bí thư Huyện ủy Vạn Ninh (huyện được phê duyệt trở thành đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt Bắc Vân Phong – Đặc khu Bắc Vân Phong), cho biết sau khi kiểm tra dấu hiệu đảng viên vi phạm đối với ông Nam, Ban Thường vụ huyện ủy phát hiện một số sai phạm liên quan đến công tác quản lý đất đai tại xã Vạn Thạnh.

Việc công bố các quyết định này là cần thiết để phục vụ đoàn kiểm tra. Với tính chất phức tạp, nhiều vấn đề cần xác minh nên đoàn kiểm tra đã xin gia hạn thêm 2 tháng để kiểm tra, xác minh. Dự kiến trong tháng 8, đoàn kiểm tra sẽ công bố kết luận kiểm tra.

Ông Nguyễn Thanh Nam bị đình chỉ chức vụ Bí thư kiêm Chủ tịch UBND xã Vạn Thạnh. Ảnh: Báo NLĐ

“Tùy vào mức độ sự việc vi phạm sẽ có hình thức kỷ luật tương ứng. Nếu sự việc nghiệm trọng có thể chuyển hồ sơ qua cơ quan cảnh sát điều tra để tiếp tục điều tra, khởi tố vụ án”- ông Hải thông tin.

Trước đó, Huyện ủy Vạn Ninh đã nhận rất nhiều đơn thư khiếu nại của người dân về công tác quản lý đất đai tại xã Vạn Thạnh. Sau khi thông tin huyện Vạn Ninh được xác định trở thành đặc khu Bắc Vân Phong, xã Vạn Thạnh trở thành “điểm nóng” về tình trạng một số đối tượng chặt phá cây cối ở các đảo, đồi, diện tích lên đến hàng chục héc-ta và lấn chiếm đất công trên địa bàn. Ông Nam được cho là có vai trò trong các sự vụ này.

“Nữ tướng” giàu nhất Việt Nam đã mất hơn 8.400 tỷ đồng chỉ trong nửa tháng

“Nữ tướng” giàu nhất Việt Nam đã mất hơn 8.400 tỷ đồng chỉ trong nửa tháng

Dân trí Chỉ trong vòng nửa tháng (tính từ thời điểm chốt phiên 15/5 tới nay), cổ phiếu VJC của Vietjet Air đã mất tới 50.000 đồng, tức giảm 25,38%.

Theo đó, chỉ trong vòng nửa tháng (tính từ thời điểm chốt phiên 15/5 tới nay), cổ phiếu VJC của Vietjet Air đã mất tới 50.000 đồng, tương ứng giảm 25,38%. Riêng phiên giao dịch hôm nay, VJC giảm tới 5.000 đồng sau khi tạm thời lấy lại sắc xanh vào phiên “khởi nghĩa” của VN-Index ngày hôm qua (29/5).

Với khối tài sản 2,7 tỷ USD, bà Nguyễn Thị Phương Thảo – CEO Vietjet Air vẫn là người phụ nữ giàu nhất Việt Nam.

Image may contain: 1 person, smiling, flower

NHÀ TÙ LÀ MỘT HỆ THỐNG ĐÀY ĐỌA THÂN NHÂN

Hoa Kim Ngo and Hảo Võ Thị shared a post.
Image may contain: 9 people, people smiling, text

Nguyễn Hoàng-Thanh TâmFollow

NHÀ TÙ LÀ MỘT HỆ THỐNG ĐÀY ĐỌA THÂN NHÂN

Nếu 40 năm trước đã từng có hàng trăm ngàn người lính miền Nam bị đày ải ra Bắc trong các trại tù “cải tạo” để vợ con thân nhân phải trèo đèo vạn dặm đi thăm nuôi, thì ngày nay thân nhân gia đình những tù nhân chính trị cũng phải vạn lý nhọc nhằn mỗi tháng đi thăm chồng, vợ, con.

Giam tù chính trị xa nguyên quán là một chính sách nhằm duy nhất mỗi một việc: ĐÀY ĐỌA thân nhân gia đình người tù.

Điểm sơ một số trường hợp:

– Anh Nguyễn Bắc Truyển, bị giam tại trại An Điềm, Quảng Nam, cách nguyên quán Sài Gòn 833 km.

– Mục Sư Nguyễn Trung Tôn, bị giam tại trại Gia Trung, tỉnh Gia Lai, cách nguyên quán Thanh Hóa 984 km.

– Anh Trương Minh Đức, bị giam tại Trại 6 Nghệ An, cách Sài Gòn 1378 km.

– Chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bị giam tại Trại 5 Thanh Hoá, cách Khánh Hòa 1197 km.

– Anh Hoàng Bình, bị giam tại Trại An Điềm, Quảng Nam, cách Nghệ An 676 km.

– Anh Trần Huỳnh Duy Thức, bị giam tại Trại 6 Nghệ An, cách Sài Gòn 1378 km.

– Anh Trần Hoàng Phúc, bị giam tại Trại 1 Hà Nội, cách Sài Gòn 1615 km.

– Chị Nguyễn Đặng Minh Mẫn, bị giam tại Trại 5 Thanh Hóa, cách Trà Vinh 1636 km.

– Chị Trần Thị Nga, bị giam tại Trại Gia Trung, Gia Lai, cách nguyên quán Hà Nam 1077 km.

Đảng CSVN đâu chỉ đày ải một người tù. Họ đày đọa cả gia đình. Thế nhưng, như hầu hết mọi trường hợp, các bản án tù đày đã chẳng bao giờ làm người ta chùn bước.

Đặng Văn Hiến bị tuyên y án tử, người dân la ó phản đối

Phan Thị Hồng shared a post.

Bài học cho những ai tin communist, theo communist. Câu nói của ông Thiệu về Communist quả là bất hủ.

Image may contain: 1 person, text

Long Hổ

Nếu biết bản án dành cho Đặng Văn Hiến như thế này, thì anh không bao giờ lặn lội sang Lào động viên Hiến trở về Việt Nam đầu thú. Đây là lời trần tình của một anh nhà báo đã trót tin tưởng các cơ quan tố tụng của Việt Nam hứa hẹn, nếu Hiến ra đầu thú thì sẽ được hưởng sự khoản hồng của pháp luật, nghĩa là cho Hiến còn con đường sống để phục thiện bản thân, nhưng rồi họ lại nuốt lời, bản án khép lại và bản án chung cuộc cho Đặng Văn Hiến là tử hình.

Cực khổ lặn lội sang Lào, qua nhiều kênh bí mật anh tiếp xúc được với Đặng Văn Hiến và anh được nghe những lời chia sẻ trần tình của Hiến, chính người của công ty Long Sơn quá áp bức người dân nên Hiến mới ra tay hành động như vậy để bảo vệ tài sản của mình, hậu quả là 3 người chết, 16 người bị thương. Anh đứng ra làm trung gian giữa Hiến với cơ quan điều tra và được đảm bảo rằng sẽ có bản án nhân đạo dành cho Hiến nếu Hiến đồng ý trở về Việt Nam tự thú, để vụ án xôn xao dư luận được kết thúc nhanh chóng. Ban đầu Hiến rất cự tuyệt không đồng ý, chừng nào bị bắt thì thôi, hoặc Hiến chống trả rồi tự sát. Với sự kiên trì động viên của anh cuối cùng Hiến cũng đồng ý ra tự thú tưởng mình sẽ có con đường sống theo hứa hẹn của cơ quan điều tra.

Bản án cuối cùng cũng đã khép lại, kẻ cướp thì được giảm án, còn Hiến thì nhận bản án nghiêm khắc nhất, trao đổi với tôi anh bây giờ cảm thấy rất rứt lương tâm như là một kẻ phản bội, còn Hiến anh nghĩ cũng căm phẫn bội phần, khi niềm tin đã bị phản bội đầy uất nghẹn, chua xót. Đây bài học đắc giá về sự ngây thơ và trong sự nghiệp làm báo của anh và mối hận sẽ theo đuổi anh tới suốt cuộc đời và vong hồn của Hiến sẽ mãi quây quẫn bên anh đòi mạng.
Bài học cho những ai tin communist, theo communist. Câu nói của ông Thiệu về Communist quả là bất hủ.

Tổ quốc tôi như miếng da lừa

Image may contain: text
Nguyen Lan ThangFollow

Minds

Thấy dân biểu tình luật đặc khu thì sợ quá bảo hoãn, để kỳ họp quốc hội sau mới bàn. Nhưng thực tế thì sân bay ở Vân Đồn đã xong chờ Trung Quốc đổ bộ xuống. Còn Phú Quốc thì hối thúc làm quy hoạch cho nhanh để còn tiện bề chia chác bán nốt cho Tàu… Tổ quốc tôi như một miếng da lừa…!

Tổ quốc tôi như miếng da lừa
Một lần ước, mất đi một góc
Ước phồn vinh: rừng mất cây, biển mất cá
Ước vẹn toàn: mất hải đảo, mất Cao Nguyên
Tôi đứng ôn hòa, biểu ngữ chống Bắc Kinh
Người đến đầu tiên là cảnh sát
Họ nhìn tôi như nhìn loài chó ghẻ
Tôi ngã rồi họ dựng chúng tôi lên
Những nắm đấm thôi miên vào mặt.
Họ là người Việt Nam như tôi
Ở chung với tôi trên mảnh đất cỗi cằn sỏi đá
Ở chung với tôi mảnh đất ngàn năm vật vã
Lo sinh nhai, lo giữ chốn sinh tồn.
Tôi nằm lăn ra đất
Nước mắt nuốt vào lòng
Lịch sử 4 ngàn năm triều đại nào như thế?

Nguyễn Xuân Nghĩa
Hải Phòng. Viết để nhớ ngày 29/4/2008.

Việt Nam đẹp vì có những con người như thế

Việt Nam đẹp vì có những con người như thế

Phạm Đoan Trang

Kể từ khi mạng xã hội nở rộ ở Việt Nam, có một nghề bỗng nhiên được biết đến và một số người làm nghề đó trở thành người của cộng đồng. Đó là nghề hoạt động xã hội, hoạt động vì dân chủ và nhân quyền.

Bạn đã biết một gương mặt rất nổi tiếng gần đây là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức facebooker Mẹ Nấm. Quỳnh được biết đến như là một phụ nữ trẻ, mẹ của hai con nhỏ, và thực sự đã chỉ lên tiếng mạnh mẽ chống bá quyền Trung Quốc, phản đối Formosa và những nhóm lợi ích đen tối đứng sau các dự án tàn phá môi trường ở Việt Nam, nhưng lại bị quy tội “chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” (Hóa ra Trung Quốc, Formosa và CHXHCN Việt Nam là một).

clip_image002

Đoàn Huy Chương. Ảnh FB PĐT

Nhưng có lẽ không nhiều bạn trẻ biết người đàn ông trong bức hình này. Bởi vì anh thuộc thế hệ đi trước. Anh ở trong số những người đã đi trên con đường đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam từ rất lâu, vào thời mà phần lớn chúng ta chưa nghe nói đến từ “nhân quyền”, chưa bao giờ nghĩ tới cái gì vượt ra ngoài phạm vi bản thân và gia đình, và thấy công an thì sợ run như giẽ.

Anh tên là Đoàn Huy Chương, sinh năm 1980 trong một gia đình chẳng giàu có gì. Anh không được học hành nhiều, đi làm công nhân từ sớm. Và ngay lập tức anh chứng kiến cảnh sống của công nhân trong những công xưởng bóc lột của Việt Nam thời tư bản rừng rú, chứng kiến lực lượng được mệnh danh là “giai cấp tiên phong của cách mạng” bị đối xử tàn tệ như thế nào. Họ như không được coi là con người nữa, chỉ là cái máy có hai chân hai tay mà thôi.

“Có những xưởng mà công nhân phải làm việc quần quật từ 6h tối đến sáng hôm sau, và chỉ cần họ gục đầu ngủ gật một giây thôi mà bị phát hiện thì lập tức bị phạt 300.000 đồng. Thế mà lương của họ chỉ có 600.000 đồng/tháng thôi”.

Xúc phạm nhân phẩm người lao động cũng là chuyện thường xuyên. Cậy thế “nhà đầu tư nước ngoài”, những chủ lao động Đài Loan, Trung Quốc có thể chửi bới, bạt tai, ném giày vào mặt công nhân bản địa mà chẳng làm sao cả.

Hai lần đi tù, gần 10 năm tuổi xuân

Có lẽ ai ở hoàn cảnh đó cũng nhìn ra tình cảnh của công nhân. Nhưng chỉ có mình Chương xót xa và cảm thấy bị thúc đẩy phải đấu tranh để bảo vệ công nhân.

Trong môi trường tất cả đều im lặng thì dĩ nhiên, người duy nhất lên tiếng sẽ nổi bật lên. Và kết quả của việc ấy là Chương lĩnh án tù cho các hoạt động đấu tranh của mình. Ngày 13/11/2006, ngay khi Việt Nam chuẩn bị gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), anh bị công an bắt và khép vào tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm hại lợi ích nhà nước”, theo Điều 258 Bộ luật Hình sự. Anh lĩnh án 1,5 năm.

Thật vô lý khi chính quyền lại có thể bắt bớ, bỏ tù một người đấu tranh chống chủ lao động bóc lột công nhân – chẳng hóa ra chính quyền là tay chân của doanh nghiệp đó sao? Nhưng dưới chế độ độc tài thì hàng nghìn điều vô lý vẫn xảy ra và Chương đi tù.

Ngày 13/5/2008, anh ra tù và chính thức trở thành một nhà hoạt động công đoàn, tức là người đấu tranh để bảo vệ các quyền của công nhân, người lao động.

Ngày 13/2/2010, cũng vào một ngày 13, Chương lại bị bắt. Lần này anh ra tòa cùng hai người đồng sự là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh. Ba người bị khép vào một tội có cái tên rất tối nghĩa là “phá rối an ninh” (Điều 89 Bộ luật Hình sự); chẳng hiểu phá rối an ninh là phá cái gì. Trước đó, họ đã giúp công nhân nhà máy da giày Mỹ Phong tổ chức đình công và kết quả là được tăng lương từ 600.000 lên hơn 1 triệu đồng mỗi người.

Trước tòa, ba con người trẻ tuổi ngẩng cao đầu đối đáp với những kẻ muốn tiêu diệt họ. Không thể hiểu vì sao tòa án của công an ra sức bênh vực chủ lao động nước ngoài, bất chấp việc công nhân nước mình bị bóc lột tàn tệ và vô lý ra sao.

Chủ doanh nghiệp Đài Loan thậm chí còn tuyên bố: “Không có công ty da giày của chúng tôi ở đây thì thanh niên địa phương chỉ có mà đi làm đĩ”.

Ba bị cáo phản bác: “Trước khi các vị có mặt ở đây 5 năm về trước, thanh niên địa phương chỉ làm đĩ thôi sao? Trong số chúng tôi, có cả người có học, người có mơ ước được vươn lên một cuộc sống tốt đẹp, người là con của bà mẹ Việt Nam anh hùng đấy”.

Bên buộc tội lập luận: Chống chủ doanh nghiệp tức là chống lại đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, chống phát triển kinh tế.

Ba nhà hoạt động công đoàn bác bỏ: “Không! Khuyến khích đầu tư nước ngoài phải đi liền với bảo vệ người lao động Việt Nam”.

Một lần nữa, Chương lại đi tù, lần này là với bản án 7 năm. Hạnh, ở tuổi 25, cũng bị ấn mức án 7 năm. Hùng 9 năm. Phiên sơ thẩm không luật sư, không báo chí. Tòa thậm chí còn cố sống cố chết bịt miệng, không để cho họ được tự bào chữa.

Đời đẹp khi họ sống vì cộng đồng

Trong những năm Chương ngồi tù, cứ lâu lâu công an lại vào dụ anh, “thôi thì nhận tội đi, còn ra sớm, về với vợ con”. Chương luôn hỏi lại: “Nhận tội gì? Có tội gì mà nhận?”.

Anh đã ở tù cho đến khi hết án, không được giảm một ngày nào.

Ra tù, anh lại tiếp tục các hoạt động đấu tranh của một người bảo vệ nhân quyền. Vẫn cương quyết, can đảm và trong sáng như thế, chẳng có gì thay đổi. Như thể anh chưa từng đi tù tới hai lần, mất gần 10 năm tuổi xuân. Anh chẳng oán giận, chẳng trách móc ai, ngay cả một công nhân ngày xưa đã từng được anh giúp đỡ và quay ra khai báo chống lại anh vì sợ công an quá. Nói về người công nhân ấy, anh chỉ cười: “Thật ra thì mình chỉ càng thấy thương nó hơn chứ không giận. Nó đâu biết gì về quyền của nó đâu. Nghèo, không hiểu biết, tội lắm”.

Chưa bao giờ anh than vãn một lời nào, kiểu như “Tôi đấu tranh vì cộng đồng mà chẳng được quan tâm…”.

Ngay cả với công an – những kẻ đã từng theo dõi, đánh đập, bắt bớ anh và vẫn luôn rình cơ hội làm thế với anh lần nữa – Chương cũng chẳng căm hận. Có người nói với anh: “Mai mốt Việt Nam dân chủ, tao sẽ đi tìm những thằng an ninh từng đánh mày để xử nó”. Chương cười và chặn ngay: “Không làm vậy. Oán thù chỉ sinh ra oán thù, không giải quyết được việc gì cả”.

Và, Chương không mảy may sợ hãi, thậm chí luôn sẵn sàng tinh thần cho việc bị bắt và vào tù lần thứ ba.

Nhìn nụ cười của anh, ai nghĩ người trong bức hình này vừa đi tù về và ngay cả bây giờ, vẫn đang sống trong sự theo dõi và quấy nhiễu của an ninh?

Còn tôi thì nghĩ: Việt Nam đẹp vì có những con người như thế – những người đã và đang đấu tranh để thay đổi xã hội, và sự đấu tranh của họ xuất phát từ tình thương yêu.

P.Đ.T.

Nguồn: FB Phạm Đoan Trang

Vì sao Em chết đau đớn?

Vì sao Em chết đau đớn?

Lò Văn Củi

Do có công việc, tôi thức dậy khá sớm. Chưa mấy người thức dậy lúc này, đó đây vài người tập thể dục, vài người đi lại chuẩn bị cho buổi buôn bán ban mai… Bầu trời rất bình yên, không khí trong lành, mát dịu. Một buổi sáng thiệt đẹp!

Nhưng chưa kịp hít thở, tận hưởng một ngày đẹp thì nó bị tiêu tan mất. Cô Tư Bún Bò đi chợ sớm về ngang, dừng lại hỏi:

“Anh hay gì chưa?”

“Chưa cô à, có chuyện gì hả?” Tôi hỏi lại.

Cô Tư đáp:

“Dạ, Em nó đi rồi! Tư dậy đi chợ thì hay tin. Em đi lúc 2 giờ khuya”.

Cô nói nho nhỏ và dẫu biết rằng rồi Em sẽ mất, Em đang nằm chờ thần chết đến đưa đi mà, nhưng nghe tin vẫn bị điếng hồn, đau đớn tâm can. Ruột gan rối bời, tôi và cô Tư đứng lặng yên, chẳng nói được câu nào. Chập sau tôi mới lên tiếng được, rằng sẽ qua coi chuẩn bị hậu sự ra sao. Tôi cũng nói nho nhỏ nhưng coi bộ sự thanh bình của bầu trời đã bị xé tan. Sự yên ả vẫn còn đó, nhưng thanh bình thì không. Những câu chuyện đau thương như thế này xảy ra thường xuyên đã cướp mất sự thanh bình rồi chăng? Có lẽ là vậy.

***

Em đẹp người đẹp nết, nhất là tấm lòng bao dung, hay giúp đỡ người khác. Bà con trong cái xóm nhỏ nghèo này, những ai trên cái tuổi đôi mươi của Em đều nói như vậy. Em, bà con xóm giềng kêu nghe thân thương, trìu mến lắm, đủ biết em dễ thương chừng nào. Tôi xin phép viết hoa, coi như là tên riêng và tri ân Em luôn vậy.

Mười mấy tuổi đầu Em đã tự động xin tới quán cà phê trong xóm phụ việc nhằm đỡ đần phần nào cho cha mẹ nghèo. Ngộ lắm, vẫn ly cà phê đó nhưng Em bưng ra mọi người uống lại cảm thấy ngon hơn, ấm áp tình người hơn. Và rảnh rỗi giờ nào, Em lại tranh thủ sang nhà cô Sáu Thợ May học may vá, thêu thùa.

Một câu chuyện in sâu vô tâm trí tôi: Tôi gặp và khen hai cha con chú Tám Xích Lô bảnh tỏn trong ngày tựu trường, thằng bé sáng mắt lên khoe bộ đồ tươm tất, đẹp đẽ được Em may cho. Còn chú Tám thì không giấu đôi mắt rưng rưng: “Hôm bữa tui qua xin gởi tiền vải trước, Em nó lắc đầu, nói vải dư vải thừa, chắc mót chú ơi, thằng nhỏ có tốn bao nhiêu vải đâu, rồi tới bữa hỏi tiền công thì nó lần lữa, giả bộ quên, giả bộ quên hoài đó anh”. Hôm đó tôi vui lắm, cũng khó mà không rơm rớm như chú Tám.

Rồi Em tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại giỏi. Chắc chắn đó là thực lực của Em, bởi Em thân cô thế cô, có phải con ông cháu cha đâu, và Em làm gì có tiền để mua tước mua danh trong cái xã hội kim tiền, quyền thế đứng đầu hiện nay.

Tôi xin viết ra vài điều nhỏ nhoi về Em như thế, không cần mỹ từ đề cao tự hào như cách giáo dục ngày nay và không cần dông dài, hẳn quý vị cũng đã mường tượng được tấm lòng Em rồi. Tấm lòng bình dị mà cao thượng.

Ấy vậy mà, cuộc đời thật trớ trêu. Hớn hở cầm tấm bằng chưa được bao lâu, chưa kịp làm hồ sơ xin việc, thì tin sét đánh giáng xuống cả xóm chứ không chỉ riêng mình Em. Em bị ung thư ở giai đoạn cuối, trước giờ không phát hiện. Ung thư, căn bịnh quái ác ngày càng nhiều, ngày càng hoành hành con người ở cái xứ sở này.

Tôi viết những dòng kế tiếp đây là một thực tế, tôi không có khả năng viết những câu chuyện như phim Hàn Quốc, và thiệt tình, câu chuyện không hề có tình tiết éo le, gay cấn rồi kết thúc có hậu.

Mang căn bịnh ung thư, dù cho ở tuổi thanh xuân phơi phới, tràn đầy sức lực, đề kháng mạnh mẽ, cũng không thể chống chọi, coi như đã mang bản án tử dù không tội tình gì. Chưa đầy 6 tháng sau, bịnh viện hết phương cách cứu chữa, Em phải về nhà chờ ngày ra đi như tục lệ của Ông Bà ta.

Những tưởng Em sẽ ra đi thanh thản như cả xóm cầu nguyện, nhưng một lần nữa lại phải mang đau đớn tận cùng cho tới lúc trút hơi thở cuối cùng, bởi không thể mua được thuốc đặc trị, thuốc có morphine giảm đau. Mọi người tới thăm, Em cố kìm nén cơn đau, cắn răng chịu đựng để yên lòng mọi người, nhưng rồi không thể, phải hét lên, quằn quại trong chút sức lực yếu ớt còn lại. Ai cũng hiểu, cũng thấu cảm, khối u ác tính nó di căn tới tận xương tủy, chúng như những đám dòi bọ lúc nhúc rỉa rói, thì làm sao chịu nổi!

***

Khốn nạn thay! Tôi tìm hiểu thì biết được bị thiếu thuốc là do vướng nghị định của nhà nước. Nghị định số 54/2017/NĐ-CP, ký ngày 08/05/2017, ban hành chung chung về quy định: Chứng chỉ hành nghề dược; kinh doanh dược; xuất khẩu, nhập khẩu thuốc; đăng ký lưu hành dược liệu, tá dược, vỏ nang;… có hiệu lực từ tháng 1/2018. Do chung chung, khi có nghị định thì lại phải có các thông tư hướng dẫn, nhưng với kiểu cách quan liêu, nên các thông tư chẳng dễ thấy xuất hiện. Chẳng hạn như quy định về GSP (Thực hành tốt bảo quản thuốc) sửa đổi thì… đang dự thảo, mà chiếu theo nghị định 54, hiện tại nhà thuốc bịnh viện khó lòng bán morphine, bởi cần kho riêng đạt tiêu chuẩn GSP.

Trung tuần tháng 7 này, thuốc vẫn khan hiếm. Nói khan hiếm bởi vẫn có các loại thuốc tương ứng, nhưng giá gấp chục lần trở lên. Một gánh nặng lại đè lên gia đình bịnh nhân vốn đã nghèo vì căn bịnh quái ác này.

Tôi đem chuyện hỏi anh Hai Sài Gòn, một người thông tuệ ẩn danh, chẳng cần học hàm học vị giáo sư, tiến sĩ như hàng vạn các vị đương thời nhưng rất nhiều kẻ dốt đặc cán mai. Anh hỏi lại:

“Chú có tin số phận?”

Có, tôi có tin. Anh nói tiếp:

“Có số phận và có cải số. Cho nên người ta mới cải tà quy chánh, người ta mới tìm đến điều thiện, làm việc tốt… Nhưng hiện tại, có một lũ quan khốn kiếp, chúng luôn luôn nhân danh nhân dân, chẳng hạn như nhân danh sức khỏe của nhân dân để ban hành nghị định này nọ, thực chất chúng chỉ vụ lợi riêng, vì lòng tham chúng bất chấp tất cả, chúng chỉ chăm bẵm làm sao để giàu sang, như vụ khan hiếm thuốc ngoài sự quan liêu, vô cảm chẳng đoái hoài tới nỗi khổ của dân, còn có thể chúng tạo ra như vậy để nâng giá, để buôn lậu…”

Tôi đã có câu trả lời. Có thể Em chết trẻ vì số phận, nhưng Em phải gánh sự đau đớn và chưa cải được số mình là từ những bọn quan lại khốn nạn, khốn kiếp. Chúng muốn cải số của dân. Tôi cũng tin, rồi đây dân chúng sẽ nhìn thấy rõ bộ mặt bẩn thỉu của chúng, chúng sẽ bị cải số. Nhưng tất cả là để có một xã hội tốt đẹp hơn, chứ không phải để trả thù!

Nhân Quyền Trong Chuyến Thăm Của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ

Nhân Quyền Trong Chuyến Thăm Của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ (RFA)

Ảnh của nguyenvandai

Nhân Quyền Trong Chuyến Thăm Của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ

Cộng sản Việt Nam mang tù nhân chính trị Phạm Văn Trội ra mặc cả, trao đổi với Hoa Kỳ trong chuyến thăm của Ngoại trưởng Mike Pompeo tới Hà Nội.

Ngoại trưởng Mike Pompeo dạo phố Hà Nội.

Đầu tuần vừa qua, Bộ công an Việt Nam đã cho phép đại diện Đại sứ quan Hoa Kỳ tại Hà Nội vào Trại tạm giam B14 để gặp tù nhân chính trị Phạm Văn Trội. Theo chị Trang, vợ của anh Trội cho biết, Sứ quán Hoa Kỳ gửi thư thông báo cho chị biết về chuyến thăm anh Trội tại B14 với nội dung thăm hỏi sức khỏe và nguyện vọng cá nhân.

Sau đó, sáng thứ Bảy ngày 7 tháng 7, chị Trang vào Trại B14 để gửi quà tiếp tế cho chồng thì được biết anh Trội đã được chuyển tới nhà tù Nam Hà, thuộc tỉnh Hà Nam, nơi anh Trội đã từng thụ án 4 năm.

Ngay chiều đó, chị Trang đã mang theo rất nhiều đồ ăn để tiếp tế cho chồng đến nhà tù Nam Hà. Tại đây, chị Trang chỉ được gặp chồng mình qua phone và bị ngăn bởi vách kính. Nhà tù Nam Hà cương quyết từ chối việc chị Trang gửi đồ ăn cho chồng. Họ chỉ chấp nhận việc gửi tiền, họ nói dùng tiền để mua đồ ăn do nhà tù bán. Anh Trội nói với vợ mình rằng đồ ăn trong nhà tù bán đắt gấp 2 đến 3 lần giá thị trường. Và chất lượng thì chắc chắn không đảm bảo vệ sinh và an toàn. Chị Trang cho biết chị rất lo lắng về thức ăn mà nhà tù Nam Hà bán cho chồng chị và các tù nhân khác.

Tù nhân chính trị Phạm Văn Trội bị giam cùng với 7 tù chính trị khác trong một căn phòng chật hẹp, mái lợp tôn nên trong những ngày hè nóng nực, cuộc sống của những tù nhân chính trị tại nhà tù Nam Hà hết sức cực khổ.

Chính quyền CSVN hết sức nhẫn tâm và độc ác khi họ bắt cầm tù người dân của mình chỉ vì họ bày tỏ các quan điểm chính trị khác biệt. Khi đã cầm tù họ rồi, chính quyền CSVN còn nhẫn tâm chia rẽ tìm cảm vợ chồng, người thân của các tù nhân chính trị khi không cho họ được thăm gặp trực tiếp gia đình. Không cho họ được nhận những món ăn do chính người vợ, người thân của gửi. Bán đồ ăn cho tù nhân với giá cắt cổ, kinh doanh trên thân xác của người tù. Đó là bản chất phản cách mạng, phản động của đảng CSVN, chính quyền CSVN.

Trong nói chuyện với vợ, anh Trội cho biết anh chưa trả lời đại diện ĐSQ Hoa Kỳ là có đồng ý đi định cư tại Hoa Kỳ hay không, bởi anh cần giải quyết công việc gia đình trước khi đưa ra quyết định chính thức.

Bản thân tôi đều đã trải nghiệm qua hai lần bị cầm tù. Không bao giờ chính quyền CSVN cho đại diện Cơ quan Ngoại giao nước ngoài vào thăm gặp tù chính trị lại không vì lí do chính trị và đối ngoại. Trong trường hợp của tù nhân chính trị Phạm Văn Trội, đại diện ĐSQ Hoa Kỳ vào trại B14 gặp anh Trội chỉ vài ngày trước chuyến thăm của Ngoại trưởng Hoa Kỳ tới Hà Nội. Và đây chuyến thăm của Ngoại trưởng Mike Compeo rất quan trọng với CSVN. Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã có cuộc gặp với Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc và hội đàm với Phạm Bình Minh.