🇨🇳+🇻🇳+ giết dân Việt
Những điều còn lại và cái thất bại của “nhà vô địch”
Những điều còn lại và cái thất bại của “nhà vô địch”
16-12-2018
Sau một đêm chiến thắng trận chung kết, một biển rác và gần 30 người chết, 200 người bị thương và bị bắt giữ vì (tổ chức) đua xe. Không gì xót xa và đau đớn hơn thế.
Trận chiến thắng đó chỉ là một kết quả đáng khích lệ vì chỉ ở tầm khu vực nhỏ bé và lại ở vùng trũng nhất của thế giới về bóng đá, ngay cả châu Phi chúng ta cũng không thể so sánh được chứ chưa nói đến những châu lục hùng mạnh khác.
Chỉ sau một chiến thắng nhỏ bé, đã thể hiện rõ ràng nhất chúng ta là một quốc gia văn minh đến đâu khi nhìn vào hiện trạng mà nó phơi bày ra. Có những con người trở về với cát bụi mà thân thể chẳng lành, gia đình tan nát và bao nỗi đau đớn còn để lại. Những không gian tràn ngập rác rưởi, sự bẩn thỉu, ô nhiễm, những thảm cỏ bị dẫm nát. Và chẳng có cái gì tốt đẹp được tìm thấy cả.
Có lẽ dân chúng xứ ta hành xử theo một lối vô thức là một tình trạng phổ biến. Chỉ cần thoả mãn cái niềm vui sướng của bản thân mà bất chấp tất thảy mọi luật lệ hoặc là các vấn đề của đạo đức, văn hoá, môi trường. Và nó lại là một hiệu ứng được lan truyền, vì mỗi một người xả rác ra là kẻ khác lại làm theo tương tự vì cùng cho rằng “ai cũng làm vậy” nên đó là điều thường lẽ.
Chết bi thảm vì một trận thắng trong bóng đá. Xả rác ngập tràn mọi không gian và bất kể thời gian, chưa nói về cách họ gây ra những sự hỗn loạn về âm thanh đến mức khủng khiếp. Hiếm thấy có một ai có trách nhiệm nhìn lại và lựa chọn một hành xử tốt hơn. Niềm vui và tận hưởng nó là cần thiết như một nhu cầu, nhưng đừng trở thành những kẻ chỉ sống để thoả mãn các lạc thú của bản thân như một con lợn.
Tự do thực sự, tức là mỗi người sống trọn vẹn với các giá trị của chính mình, nhưng không được xâm phạm vào các (ranh giới) phạm vi quyền lợi của những người khác.
Một đứa trẻ 10 tuổi, đưa tấm biển “không xả rác, Việt Nam sẽ khác” lên trước mặt một cách lẻ loi và đơn độc giữa một biển rác đã được biện bày hổ lốn. Có thể sẽ có những cái bĩu môi hoặc những lời giễu cợt cô bé, nhưng chính những đứa trẻ như vậy mới thực sự có thể làm được điều gì hữu ích cho xã hội và xây dựng nên những hệ giá trị sống quý báu và tốt đẹp trong tương lai khi trưởng thành. Chúng ta phải bắt đầu gieo mầm và giáo dưỡng từ những người trẻ, nếu muốn có những bước chân của một hành trình vĩ đại.
Trong ngay thời điểm hiện tại, đất nước chúng ta vẫn đang phải đối mặt với đủ các cuộc chiến sinh tồn một cách khốc liệt, nhưng chưa thấy mấy ai tranh đấu thực sự cho những quyền năng tối cao nhất của con người đang bị tước mất: không biểu tình, không lập hội, không báo chí tư nhân, gần như không có tự do ngôn luận và ngay cả việc không được tự do lựa chọn tư tưởng và triết lý chính trị cho mình.
Trận chiến đó vẫn còn nguyên và ngày nào cũng thực sự mới chỉ là bắt đầu. Nhưng rất ít người thực sự nhận ra, đủ dũng cảm đối mặt và chấp nhận nó để rồi chiến đấu với điều đó mà coi nó như một di sản cao quý và vĩnh tồn để dành lại cho những thế hệ sau thụ hưởng.
Chúng ta đang sống khá vô dạng và bất định, khi chỉ tận hưởng đến kiệt cùng những niềm vui lạc thú hiếm hoi của bản thân ngay trong từng khoảnh khắc hiện tại, đến mức huỷ hoại cả cuộc sống của chính mình và của cả những người khác.
Không xả rác, từng ngày chiến đấu với bản thân và những điều xấu xí của xã hội. Đất nước và dân tộc sẽ sớm có bình minh.
Một số hình ảnh:
Công an Trung Cộng đến Vũng Tàu để cùng công an CSVN điều tra
Chủ quyền đất nước, dân tộc VN ở đâu, khi chế độ phải quỳ gối để CA Tàu cộng đến VN điều tra con dân “thiên triều”. Trong khi chúng phạm tội trên đất Việt?!!!
********
Công an Trung Cộng đến Vũng Tàu để cùng công an CSVN điều tra
CSVN sắp đánh thuế giới xe ôm, quán cóc vỉa hè
Van H Pham
Dân nghèo buôn thúng, bán bưng chuẩn bị tinh thần để chúng vặt lông?!!!
**********
CSVN sắp đánh thuế giới xe ôm, quán cóc vỉa hè
Tổng Cục Thuế CSVN vừa yêu cầu ngành thuế các địa phương đưa trên 581,700 gia đình là các quán cóc vỉa hè, xe ôm… vào danh sách để thu thuế.
Theo báo Tuổi Trẻ ngày 20 Tháng Mười Hai, 2018, đây là con số rất lớn, bằng 1/3 so với số gia đình kinh doanh ở Việt Nam mà cơ quan thuế đang quản lý và hơn gấp đôi so với số gia đình kinh doanh đang được quản lý thuế tại Sài Gòn.
Tổng Cục Thuế cho biết, theo kết quả của cuộc tổng điều tra thống kê năm 2017 của Tổng Cục Thống Kê, Việt Nam có đến hơn 4.3 triệu gia đình kinh doanh. Sau khi đã loại trừ những người hoạt động tự do như xe ôm, hàng rong, thợ hồ tư nhân, quán vỉa hè, chợ cóc… còn lại hơn 2.21 triệu gia đình kinh doanh, thế nhưng con số mà cơ quan thuế quản lý chỉ hơn 1.6 triệu gia đình, bỏ mất hơn 581,700 gia đình.
Do vậy, Tổng Cục Thuế đã yêu cầu các cục thuế địa phương “phải thường xuyên rà soát, bảo đảm có dữ liệu giải trình khi có yêu cầu với các cá nhân kinh doanh không thường xuyên như: xe ôm, chủ thầu xây dựng vãng lai, kinh doanh quán cóc vỉa hè, hộ kinh doanh tại các địa điểm tự phát, không được cấp phép hoạt động chính thức như chợ tạm, chợ cóc, xóm, làng, thôn, bản… và đưa ngay vào diện quản lý thuế.”
Nói với báo Tuổi Trẻ, lãnh đạo Cục Thuế ở Sài Gòn cho rằng, khó có sự chênh lệch lớn như vậy.
“Có thể khi thống kê cơ quan thống kê đã đưa cả những người kinh doanh hàng rong, xe đẩy, bán xôi, bánh mì, xe cà phê di động hay người kinh doanh thời vụ vào. Còn tiêu chí để lập bộ và đưa vào danh sách quản lý thuế đối với cơ quan thuế phải là những người kinh doanh ổn định, có doanh thu hằng năm từ 100 triệu đồng (hơn $4,292) trở lên,” lãnh đạo Cục Thuế ở Sài Gòn nói.
Theo ông Nguyễn Thái Sơn, chuyên gia thuế cho biết, có thể trong quá trình kinh doanh nhiều người ngưng, nghỉ hoặc chuyển tên nhưng không được cập nhật dẫn đến số liệu không chính xác. Con số sai lệch 581,700 gia đình bằng 1/3 so với số hộ kinh doanh trên cả nước mà cơ quan thuế đang quản lý là con số sai lệch rất lớn.
Nhiều chuyên gia khác cũng đề nghị cần làm rõ sai lệch này để thuận lợi trong quản lý kinh tế.
Trong khi đó dư luận cho rằng, do thâm hụt ngân sách nhà cầm quyền CSVN làm động tác đánh động để khơi mào cho việc sắp tới sẽ thu thuế cả những người lao động nghèo chuyên mưu sinh trên đường phố ở Việt Nam.
“Người kinh doanh quán cóc vỉa hè hay xe ôm cũng có người làm ăn thành công, nhưng phần lớn thất bại, thu nhập chẳng có bao nhiêu vì kinh doanh ế ẩm, cộng với nhiều khoản chi phí sinh hoạt không tên nên đa phần khổ sở. Thời buổi này nhà nước làm sao ngăn chặn cấp bách được nạn tiêu cực: chục tỷ – trăm tỷ – ngàn tỷ…muôn hình vạn trạng, thì dân mới bớt khổ, đất nước mới phồn vinh được,” bạn đọc Nguyễn Phong Phú bày tỏ trên báo Tuổi Trẻ.

Gia đình Bầu Kiên rút hết tài sản khỏi ngân hàng để đi nước ngoài sinh song?
Đây chỉ là hình thức thôi, thực tế chúng đã chuyển ra nước ngoài từ lâu… chúng không ngu dại như lũ báo đời trong nước loan tin!!!
*********
Gia đình Bầu Kiên rút hết tài sản khỏi ngân hàng để đi nước ngoài sinh sống?
Gia đình ông Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên) tiếp tục bán cổ phiếu, quyết rút hết tài sản khỏi nhà băng VietBank, gây ra nhiều đồn đoán là sẽ ra ngoại quốc định cư.
Báo VietNamNet ngày 19 Tháng Mười Hai, 2018, cho biết Ngân Hàng Thương Mại Cổ Phần Việt Nam Thương Tín (VietBank) vừa công bố giao dịch cổ phiếu từ người nội bộ ngân hàng.
Theo đó, bà Nguyễn Thị Kim Thanh và ông Đặng Công Minh, cha mẹ đẻ của bà Đặng Ngọc Lan (vợ Bầu Kiên), thành viên Hội Đồng Quản Trị VietBank vừa ghi danh chuyển nhượng toàn bộ hơn 7.4 triệu cổ phiếu, nhằm thoái sạch vốn khỏi ngân hàng này. Giao dịch bán cổ phiếu diễn ra từ ngày 19 Tháng Mười Hai, 2018, đến ngày 19 Tháng Một, 2019.
Đây là diễn biến tiếp theo sau nhóm cổ đông khá lớn của VietBank có liên quan tới vợ chồng Bầu Kiên, mà trước đó nhóm người này đã liên tục có động thái muốn thoái sạch vốn khỏi VietBank.
Tin cho biết, vợ chồng ông Kiên có dấu hiệu rút khỏi VietBank ngay từ đầu năm 2018, mặc dù những điều bí ẩn, phức tạp về tình trạng chủ sở hữu và hoạt động của ngân hàng này dần bớt đi và có kết quả hoạt động khá tốt, với lợi nhuận sau thuế quý 3 năm 2018 với tăng hơn 400% nhờ thu nhập lãi thuần và từ việc mua bán chứng khoán đầu tư tăng mạnh.
Hồi Tháng Bảy, 2018, bà Đặng Ngọc Lan đang nắm giữ gần 15 triệu cổ phiếu VietBank, tương đương hơn 4.6% vốn điều lệ, cũng đã từng ghi danh bán toàn bộ cổ phiếu, nhưng không thành công.
Sau đó, trong Tháng Mười, 2018, ông Nguyễn Đức Kiên ghi danh thoái toán bộ hơn 6.6 triệu cổ phần (mệnh giá 10,000 đồng/cổ phần), tương đương hơn 2% vốn điều lệ nhưng chưa thành công sau khi bán bất thành trước đó vài tháng với nguyên nhân “chưa thực hiện xong thủ tục lưu ký chứng khoán theo quy định.”
Trước đó, Bầu Kiên và bố mẹ vợ cũng đã nhiều lần thoái vốn khỏi VietBank và bán thành công cả chục triệu cổ phiếu VietBank.
Tương tự, bà Nguyễn Thúy Lan, em ruột của Bầu Kiên cùng chồng và chị gái hồi cuối Tháng Bảy, 2018 đã chuyển nhượng xong 19.3 triệu cổ phiếu VietBank.
Bà Đặng Ngọc Lan mặc dù là thành viên Hội Đồng Quản Trị VietBank nhưng trong các cuộc họp gần đây bà đều vắng mặt.
Trong khi đó, một nhân vật cũ tại Ngân Hàng ACB của ông Nguyễn Đức Kiên là ông Phạm Trung Cang bắt đầu xuất hiện trở lại tại VietBank với tư cách là người có liên quan tới một cổ đông tại ngân hàng này.
Ông Phạm Trung Cang đã mãn hạn tù trong vụ án Nguyễn Đức Kiên tại Ngân Hàng ACB và hiện nay “đã có thẻ xanh ở Mỹ.”
VietBank là một ngân hàng nhỏ, thành lập từ đầu năm 2007 tại Sóc Trăng, nhưng thông tin về cổ đông ít được công bố công khai. VietBank có mối quan hệ khá gần gũi với Ngân Hàng ACB và nổi tiếng trong giới đầu tư Việt Nam sau vụ án Bầu Kiên hồi năm 2013.
Ngân Hàng ACB được nói đến như là cổ đông sáng lập của VietBank, nhưng trên thực tế gần như không có ai biết Ngân Hàng ACB đầu tư vào đây bao nhiêu tiền. Mọi người chỉ biết rằng, hiện bà Đặng Ngọc Lan vẫn là thành viên Hội Đồng Quản Trị của ngân hàng này.
Dư luận cho rằng, gia đình Bầu Kiên đang âm thầm chuyển tài sản ra hết ngoại quốc, tạo sẵn cơ sở làm ăn đợi khi ông Kiên ra tù sẽ đi định cư, tựa như nhiều “đồng chí” của ông hiện nay.
Một nền độc lập quỳ gối
Câu thần chú “Không gì quý hơn độc lập, tự do” có vẻ đã lạc hậu khi mà sự độc lập ấy đặt căn bản trên những cái quỳ gối rất quen thuộc từ chính quyền cho tới nhân dân bởi quyền lực và đồng tiến chi phối.
************
Một nền độc lập quỳ gối
Mặc Lâm
Tin báo chí cho biết người dân vùng biển Tuy An phát hiện một “vật thể lạ” có hình dạng giống như thủy lôi mà theo đo đạc sơ bộ của lực lượng chức năng, vật thể này hình trụ, có chiều dài 6,8m, đường kính 54cm; phần đầu hơi nhọn, có màu cam; thân màu đen; đuôi được lắp các chong chóng giống như chân vịt tàu thuyền. Một vài vị trí trên vật thể này có khắc chữ Trung Quốc.
Người dân đọc bản tin lập tức biết ngay đó là thủy lôi của Trung Quốc, nhưng một thủy lôi lại trôi dạt vào bờ biển Việt Nam thật chẳng khác gì quân cướp ngày đã vào tận sân nhà đang hò hét đòi khổ chủ dâng cúng tài sản cho chúng. Cứ nói đến các vấn đề nhạy cảm thuộc Trung Quốc thì báo chí Việt Nam dùng chữ “lạ” để phân biệt những gì “quen” cũng thuộc về Trung Quốc trên đất nước này.
Mà “quen” thì nhiều lắm, không thể kể ra hết trong một bài viết ngắn.
Người Việt đã quen với những toán khách du lịch Trung Quốc tràn ngập đất nước trong thời gian qua. Từ Quảng Ninh, Khánh Hòa cho tới Đà Nẵng, Phú Quốc. . .họ đến Việt Nam du lịch với tâm thế nơi này là vùng đất mà Bắc Kinh đã mua đứt từ lâu. Những câu chuyện giữa khách du lịch Trung Quốc ứng xử một cách bất nhã với dân Việt Nam nhan nhản trên các đường phố nơi gót chân họ ngang qua. Chính quyền chưa có một hành xử đứng đắn nào đối với vấn đề này và nó làm cho người dân ngao ngán thêm trước sự bất lực của chính quyền địa phương khắp nơi. Nói họ bất lực cũng đúng phần nào với bản chất nhưng chính xác hơn, họ bị trung ương trói gô phản ứng tự nhiên của một con người trước các hành xử của ngoại nhân trên đất nước, đồng bào mình.
Chính quyền địa phương làm sao không thấy những cuộc biểu tình chống Trung Quốc của người dân bị đàn áp thằng tay vì cho rằng đây là mối họa to lớn cho Đảng và nhà nước. Bọn phản cách mạng có thể lợi dụng các cuộc biểu tình để lật đổ chế độ. Lâu dần chính quyền các cấp quen với luận điệu trên và nỗi sợ hãi bị lật đổ song hành với sự sợ hãi người bạn vàng Trung Quốc.
Một sự thật khác rất quen với quan chức Việt Nam, quen đến nỗi trở thành máu thịt nuôi dưỡng chế độ đó là các dự án thầu luôn ưu tiên cho nước này trong khi họ có thể đoan chắc rằng giá khởi điểm luôn luôn bị đội lên trong thời gian thi công, nhưng vấn đề này họ cũng đã quen, đã từng cùng nhau đối phó chỉ có người dân và đất nước là chịu thiệt thòi vì tài nguyên tiền bạc đội nón ra đi.
Nơi nào có công dân Trung Quốc, nơi ấy có hàng rào vây kín không cho dân bản xứ tiếp cận.
Đó là sự thật. Nó xảy ra từ lâu trên toàn bộ mảnh đất hình chữ S. Từ Vũng Án tới Bauxite Tây nguyên. Từ các khu resort dành riêng cho người Trung Quốc tại Đà Nẵng cho tới tận mũi Cà Mau trong dự án Nhà máy đạm Cà Mau (Khu Khí – Điện – Đạm Cà Mau, thuộc xã Khánh An, H.U Minh, Cà Mau) có bao nhiêu người Trung Quốc đội lốt công nhân tại đây mà chính quyền đành nhìn bất lực?
Và người dân Việt đã quen dần với hiện tượng này. Nhiều người quên mất rằng nơi đây là đất nước của tổ tiên, ông bà để lại người ngoại quốc nào vào đây đều phải theo phép tắt, quy định của pháp luật. Tiếc một điều chính quyền là nơi có bổn phận thi hành phép nước lại quen mất dần với những điều tệ hại thì hỏi sao dân không làm ngơ trước những chướng tai gai mắt.
Chằng những làm ngơ mà còn hợp tác nữa.
Trong thời điểm tranh thủ với nền khoa học kỹ thuật mà thế giới đã đạt được, Việt Nam mở cửa thu nhận mọi công ty, đối tác nào đem lại lợi ích cho đất nước, đây là điểm son của Việt Nam trong thời gian vừa qua, nhưng tiếc cho nỗ lực này khi sự chọn lựa ấy lại dính vào vết xe “quen” của Trung Quốc. Thay vì các công ty, tập đoàn thuộc khối tư bản, Việt Nam ưu tiên cho Huawei, một tập đoàn đầy tai tiếng của Bắc Kinh, cho phép Huawei tràn vào Việt Nam với kim bài miễn tử trong tay, Huawei chiếm lĩnh thị trường Việt Nam và chiếm lĩnh luôn sự vẹn toàn lãnh thổ khi mà các cơ sở dữ liệu cho tới an ninh mạng bị tập đoàn này khống chế một cách dễ dàng.
Theo nhà báo Mạnh Kim trích dẫn một phần thông tin trên tờ Nhịp cầu đầu tư ngày 29-4-2013, cho biết, Huawei đã đánh bại các hãng sừng sỏ Ericsson, Alcatel, Nokia-Siemens, Orange-France Telecom, Motorola… để giành thầu cung cấp hệ thống tổng đài, mạng lõi, trạm thu phát sóng cho Viettel, Vinaphone, Vietnamobile, MobiFone, SFone và G-Tel. Chiến lược của họ “đơn giản chỉ về giá…, tạo ra mức giá rẻ chưa từng có”. Báo Thanh Niên, số 3-2-2015, viết rõ hơn, cho thấy vấn đề không chỉ về giá mà còn là chiến lược và chiến thuật. Cụ thể, Huawei “tìm cách đưa thiết bị hỗ trợ các dự án viễn thông ở các vùng sâu, vùng xa”. Các dự án luôn được kèm với “quà”. Thanh Niên nói thêm, “theo báo cáo của Hiệp hội An toàn thông tin Việt Nam công bố tháng 4-2013, có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE. Đặc biệt, hiện có hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc này”. Ông Trịnh Ngọc Minh, Phó chủ tịch Hiệp hội an toàn thông tin (VNISA), cho rằng đây là “mối lo về an ninh, an toàn cho viễn thông trong nước”
Nếu không ham rẻ, người dân Việt không tiếp tay với Huawei một cách triệt để như vậy. Nhưng nếu không hối lộ thì Huawei có thể nào khống chế mạng lưới truyền thông trên toàn cõi Việt Nam?
Chưa hết, người Trung Quốc luôn luôn dùng tiền bạc của họ cho các mục tiêu mà họ cần đặt tới. Và người Việt Nam lại là dân tộc ham tiền một cách khó hiểu nhất trên hành tinh này. Lòng tham về tiền bạc đang bào mòn lòng tự tôn dân tộc, ăn ruỗng vào độc lập, và dĩ nhiên không còn tự chủ lấy mình.
Người Việt đang giúp ngoại bang gồm Trung Quốc, Hong Kong, Đài Loan đứng tên mua nhà tại Việt Nam.
Tờ South China Morning Post cho biết những người mua nhà tại Việt Nam từ Trung Quốc, Hồng Kông chiếm khoảng 25% tổng giao dịch của các nhà đầu tư nước ngoài tại Việt Nam trong năm 2017, tăng so với mức 21% trong năm 2016.
Theo số liệu từ CBRE Việt Nam, người mua từ đại lục, Đài Loan và Hồng Kông năm ngoái chiếm 25% tổng số giao dịch của các quốc gia Đông Nam Á, tăng từ 21% trong năm 2016, theo dữ liệu từ CBRE Vietnam. Nhu cầu của người mua Trung Quốc đối với bất động sản Việt Nam trong quý đầu tiên của năm 2018 cao hơn 300% so với quý đầu tiên của năm 2017. Quốc gia này vẫn thấp hơn trong danh sách ưu tiên so với Thái Lan hoặc Malaysia.
Ông Lê Hoàng Châu, Chủ tịch Hiệp hội Bất động sản TPHCM (HoREA) cho biết, số liệu 31% người Trung Quốc mua nhà đất tại TPHCM chỉ là thông tin phân tích từ số liệu nội bộ của CBRE. Đây cũng chỉ là một trong rất nhiều đơn vị đang cung cấp các sản phẩm bất động sản ra thị trường.
Dù là số liệu của một đơn vị nhưng chúng ta cũng thấy rằng xu thế người Trung Quốc mua nhà đất tại TPHCM đang tăng lên. Thực chất, 31% chỉ là số người Trung Quốc nội địa mua thôi, nếu tính cả người Trung Quốc – Hồng Kông thì con số này tại CBRE là 41%”
Theo Luật Nhà ở 2014 thì người nước ngoài được sở hữu nhà ở tại Việt Nam phải có Giấy chứng nhận đầu tư hoặc giấy tờ liên quan đến việc được phép hoạt động tại Việt Nam do cơ quan nhà nước có thẩm quyền của Việt Nam cấp. Có nhà ở được xây dựng trong dự án theo qui định của pháp luật về nhà ở. Câu hỏi đặt ra tại sao người Trung Quốc không sợ luật lệ Việt Nam dám bỏ tiền ra mua bất động sản tại một nơi mà luật pháp không cho phép.
Câu trả lời cũng đơn giản không kém: Việt Nam có bài học “nạn kiều” khi xua đuổi hàng trăm ngàn người Hoa ra khỏi đất nước của mình thì lập tức bài học chiến tranh đã làm cho đất nước này kiệt quệ. Lịch sử không thể lập lại bất kể người Trung Quốc có tràn ngập Việt Nam hay không.
Câu thần chú “Không gì quý hơn độc lập, tự do” có vẻ đã lạc hậu khi mà sự độc lập ấy đặt căn bản trên những cái quỳ gối rất quen thuộc từ chính quyền cho tới nhân dân bởi quyền lực và đồng tiến chi phối.
Người dân tố cáo đất Cồn Dầu bị Tập đoàn Sun Group ‘phân lô, bán nền’
Liên Hiệp Quốc quan ngại luật của Việt Nam cho phép giới chức tra tấn dân mà không sợ bị truy tố
Việt Cộng hợp pháp hóa tra tấn và giết người.
Quỷ dữ giãy giụa phút cuối.
Ba lần làm giấy khai tử cho nữ sinh chết vì tai nạn mà không được
Tai Nguyen and Nguyễn Hùng shared a link.
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Một Bà Bình Khác
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Một Bà Bình Khác

tuongnangtien
Nụ cười rạng rỡ của các cô gái anh hùng trên nhật báo và phim ảnh tuyên truyền của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong chiến tranh đã chu du khắp thế giới, nhưng số phận bi thảm của chính những người nữ anh hùng vô danh này vẫn chưa được mọi người biết đến đầy đủ.
Thỉnh thoảng, giới truyền thông trong nước lại hốt hoảng loan tin:
Hoặc:
- Dư thừa cấp phó khắp nơi
Tuy được báo động đều đều như thế nhưng tình trạng “lạm phát cấp phó vẫn cứ diễn ra ở nhiều sở, phòng, ngành, tại không ít địa phương” – theo như lời than phiền của phóng viên báo Lao Động.
Tình trạng này được ông Dương Văn Thống, Phó Bí Thư tỉnh Yên Bái, lý giải như sau: “Anh em phân công nhau không được, hạ xuống không được. Người Việt Nam chúng ta là thế.” Thảo nào mà nước CHXHCNVN đã có đến 17 ông Phó Thủ Tướng và năm/sáu bà (hay ông) Phó Chủ Tịch Nước cùng tại vị.
Vấn đề – chả qua – là vì “ghế ít đít nhiều” nên lắm đồng chí lãnh đạo đành phải ngồi ghế phó, hay còn gọi là ghế súp, thế thôi. Tuy thế, chả nghe vị nào lên tiếng phiền hà gì ráo và tất cả (ngó bộ) đều muốn ngồi luôn – dù chỉ là ghế súp.
“Với đám con cháu, cụ Tôn bảo: ‘Tụi bay đừng có kêu tao bằng phó chủ tịch nước, nghe ngứa cái con ráy lắm! Người ta đặt đâu tao ngồi đó, chớ tao không màng cái chức chi hết’. Ngoài việc dự các nghi lễ long trọng bắt buộc phải có mặt cụ, cụ không làm việc gì khác ngoài một việc cụ thích thú hơn cả là sửa xe đạp. Làm phó chủ tịch nước, ông thợ máy ngày trước buồn tay buồn chân. Hết xe đạp hỏng cho cụ chữa, anh em bộ đội bảo vệ và nhân viên phục vụ phải lấy xe của người nhà mang vào cho cụ kẻo ngồi không cụ buồn. Thương cụ quá, đôi khi họ còn làm cho xe trục trặc đi để dắt đến nhờ cụ sửa giùm. Một người bạn tôi quen thân với cụ Tôn, cha anh trước kia là đàn em cụ, kể rằng một hôm anh đến thăm cụ, vào thời gian Nghị quyết 9, thì cụ dắt anh vào phòng riêng thì thào :‘Mầy có thấy lính kín theo mầy tới đây không mầy ?’ Anh ngạc nhiên quá. Tưởng anh lo lắng cho cụ, cụ mỉm cười hiền hậu:‘Là tao lo cho tụi bây, chớ tao hổng lo cho tao. Trong nhà tao nè, lính kín hổng có thiếu.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. Văn Nghệ. Westminster, CA: 1997).
Tuy “nghe ngứa con ráy lắm,” và đôi lúc cũng cảm thấy (đôi chút) ngượng ngập vì chức vụ hữu danh vô thực nhưng bác Tôn vẫn cứ ngồi im re ở cái ghế Phó Chủ Tịch Nước từ 1960 cho đến mãi 1969 lận.
Bác Bằng cũng thế:
“Ông tiếp mẹ tôi trên gác ngôi nhà có công an canh gác, nói những lời an ủi vô thưởng vô phạt. Tiễn mẹ tôi xuống nhà, khi đã ra đến vườn rồi, tin chắc không còn bị nghe trộm nữa rồi, ông mới hứa sẽ đặt vấn đề ra trước Trung ương để Trung ương xem xét …
Lời hứa của ông chẳng bao giờ được thực hiện. Ðịa vị cao sang và nỗi sợ hãi trước Lê Ðức Thọ đã làm tâm hồn người chiến sĩ cách mạng nổi tiếng năm xưa tê liệt. Mẹ tôi kể rằng trong những lần bà tới gặp Nguyễn Lương Bằng, bà thấy ông biết nhà ông bị gài rệp.” (Vũ T. H. s.đ.d. tr. 361).
Ấy vậy chớ người Anh Cả Cách Mạng cũng vẫn yên vị với cái chức danh Phó Chủ Tịch Nước đúng mười năm chẵn, dù biết rằng cái ghế này có rệp.
Thế mới biết lợi danh – hay người xưa òn gọi là cái bả vinh hoa – luôn là miếng mồi hấp dẫn đối với chúng sinh, bất kể thời nào, và bất phân giới tính. Bà Bình cũng ngồi êm ru ở cái ghế PCT, dù chỉ ngồi chơi/xơi nước (đâu) cũng chục năm.
Theo Wikipedia Hà Nội: “Nguyễn Thị Bình (sinh năm 1927) là một nữ chính trị gia người Việt Nam. Bà nổi tiếng trên thế giới khi giữ cương vị Trưởng phái đoàn Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam, rồi Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam tham gia Hội nghị 4 bên về hòa bình cho Việt Nam tại Paris trong giai đoạn 1968-1973. Bà là một trong những người đại diện các bên ký hiệp định Paris năm 1973 và là người phụ nữ duy nhất đặt bút ký vào Hiệp định…
Năm 1992, tại kỳ họp Quốc hội khóa IX, bà được bầu làm Phó chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và giữ chức vụ này liên tục trong 10 năm (1992-2002). Bà là người phụ nữ Việt Nam thứ hai giữ chức vụ phó nguyên thủ và là người phụ nữ Việt Nam đầu tiên giữ chức vụ Phó chủ tịch nước.
Năm 2001, Chủ tịch nước Trần Đức Lương trao tặng cho bà Huân chương Hồ Chí Minh để ghi nhận những công lao to lớn của bà đối với Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.”
Mao Trạch Đông & Nguyễn Thị Bình. Ảnh chụp: 9/9/1963
Mọi huân chương đều có mặt trái của nó. Cái mặt trái Huân Chương Hồ Chí Minh của bà Nguyễn Thị Bình là sinh mạng và cuộc đời bầm dập, te tua, của vô số những người phụ nữ Việt Nam:
“Họ là những cô gái thời chiến, những thiếu nữ tình nguyện đầu quân vào một trong những đội nữ binh lớn nhất mà bất cứ nước nào từng đưa ra một chiến trường tân tiến … Khi hòa bình trở lại, họ mong sẽ tìm được một tấm chồng xứng đáng và sinh con đẻ cái.
Ðối với nhiều người trong số họ, giấc mơ đó đã không thành. Trở về sau khi cuộc chiến chấm dứt năm 1975, họ đã bị coi như thiếu hấp dẫn, vì bị tàn phá bởi bệnh hoạn, thiếu ăn và những cực khổ khác mà họ đã phải chịu đựng trong rừng…
Họ nói về chuyện trở về nhà với đời sống khó khăn hơn là đời sống mà họ đã rời bỏ. Sự cay đắng dai dẳng vì trong suốt bao nhiêu năm họ đã là những chiến sĩ bị bỏ quên trong một cuộc chiến tranh mà những người đàn ông chiến đấu – chứ không phải phụ nữ – đã trở thành anh hùng.
‘Tôi đã tưởng cuộc đời tôi sau chiến tranh sẽ giản dị và hạnh phúc,’ theo lời Nguyễn Thị Bình, cân được 85 pounds khi trở về nhà. ‘Nhưng tôi đã để cho người bạn trai của tôi ra đi. Tôi đã nói với anh ấy rằng với những chứng bệnh của tôi, với một chân bị thương của tôi, tôi sẽ là một gánh nặng cho anh ấy.’
Bà Bình đã sống một mình suốt 17 năm, một hình thức lưu vong trong một xã hội nặng về gia đình trong đó những phụ nữ hiếm muộn và những cặp vợ chồng không con là những đối tượng để thương hại. Thế rồi, trước sự thúc giục của những cựu đồng chí trong một đoàn phụ nữ – đoàn 559 – bà Bình đã ‘lấy một người chồng qua đêm’ và sinh được một đứa con gái.” (David Lamb. “Vietnam’s Women of War.” Los Angeles Times 10 Jan. 2003. Bản dịch Nguyễn Nhật. Talawas 17/07/2003).
Trong một cuộc phỏng vấn dành cho BBC (vào hôm 13 tháng 10 năm 2008) về số phận Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam sau 1975, nguyên Phó Chủ Tịch Nước Nguyễn Thị Bình nói “tổ chức này khi ấy đã hoàn thành nhiệm vụ lịch sử” và “khẳng định” rằng “tôi không có sai lầm gì hết. Con đường mình đi hoàn toàn đúng.”
Nếu sau chiến tranh mà bà Bình này cũng trở thành một phụ nữ 4 không: không nhà, không cấp dưỡng, không con, không chồng (hoặc chỉ là một người chồng qua đêm, y như bà Bình kia) thì khán thính giả của BBC – không chừng – đã được nghe đôi lời nói (khác) chân thành và tử tế hơn!
Tâm sự của người mẹ có con gái nhỏ 7 tuổi bị thầy giáo hiếp dâm tại thành phố Hồ Chí Minh
Nhục cho cái tên Hồ Chí Minh .
Vụ giết hai nữ nhân viên ở bưu điện, ai là thủ phạm?
Vụ giết hai nữ nhân viên ở bưu điện, ai là thủ phạm?
Liên quan đến vụ án giết hai nữ nhân viên ở bưu điện Cầu Voi (Long An) từ đầu năm 2008, tháng 12.2017, sợ con mình bị tử hình, mẹ tử tù Hồ Duy Hải đã thêm một lần ra Hà Nội kêu oan cho con.
Vụ án này dễ dàng nhận biết anh Hải không phải là thủ phạm khi anh có chứng cứ ngoại phạm (ở cách xa hiện trường) và quan trọng:
– Dấu vân tay tại hiện trường không phải của anh Hải.
Khi bị bắt giam, anh Hải khai mình là thủ phạm. Điều này quá dễ hiểu với “nghiệp vụ” biến “gấu thành thỏ” của các điều tra viên VN mà các vụ án oan vừa lộ sáng đã chứng minh. Và chứng cứ nằm ở đây:
– Hải khai hiện trường có cái thớt, nhưng do không có thớt, nên điều tra viên đã ra chợ mua một cái thớt để vô đó cho khớp với lời khai!
Hồ Duy Hải bị kết án tử hình chỉ bằng lời “thú tội” ban đầu trong khi mọi chứng cứ luật sư đưa ra đều phản lại việc anh ấy có giết người!
Một chi tiết khá lạ lùng, khó tin nhưng đã xảy ra: Đã có 4 người, gồm hai công an viên xã Nhị Thành, Thủ Thừa nơi Hồ Duy Hải cư trú, một Thượng tá Trưởng phòng Cảnh Sát Điều Tra Tội phạm Xã hội (Phó ban Chuyên Án), và một Kiểm Sát Viên Cao Cấp Viện Kiểm Sát Phúc Thẩm Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao tại TPHCM người giữ vai trò Công tố trong phiên phúc thẩm đã lần lượt bị đột tử!
Ai hay con cháu ai chính là thủ phạm trong vụ án này mà có sức mạnh ghê gớm như vây?
Ai là thủ phạm thì chưa biết nhưng chắc chắn không phải Hồ Duy Hải!





















