MỘT XÃ HỘI KÌ LẠ!

Image may contain: 8 people, people smiling, crowd
Image may contain: one or more people and crowd
Image may contain: 4 people, people standing and outdoor
Image may contain: 9 people, people sitting
Image may contain: 4 people, outdoor
Mạc Van Trang is with Chú Tễu and Anh Le.

MỘT XÃ HỘI KÌ LẠ!

Xã hội ta đang diễn ra nhiều hiện tượng kì lạ.
1. Đảng Cộng sản chính thức đưa chủ nghĩa Mac- Lê nin vào Việt Nam từ 1930 và hơn nửa thế kỷ nay đã được giảng dạy trong các nhà trường, từ bậc phổ thông trở lên, thành hệ tư tưởng chính thống, chủ đạo, bao trùm toàn bộ đời sống tinh thần của xã hội; mà chủ nghĩa Mac- Lê nin được giới thiệu là học thuyết Khoa học tiên tiến nhất (vô địch) – Biện chứng – Duy vật – Vô thần…
Thế nhưng ai cũng thấy: Chưa bao giờ Việt Nam xây lắm chùa, có nhiều sư như ngày nay; chưa bao giờ lắm thầy tâm linh (ngoại cảm, tử vi, tướng số, bói toán, phong thủy, thầy mo, thầy cúng…) như ngày nay; chưa bao giờ xã hội Việt Nam từ quan chức, trí thức, sinh viên, doanh nhân đến dân thường lại có lắm người mê tín, cúng lễ tùm lum như ngày nay. Tất cả những hiện tượng đó đều phản lại chủ nghĩa Mac- Lênin! Karl Marx cho rằng “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”, nhưng chưa bao giờ, Phật giáo ở Việt Nam được khuyến khích đầu tư phát triển số lượng ào ạt như thời nay. Khắp đất nước đâu cũng thấy chùa mới xây; kinh kệ, đồ nghề phụ vụ cho tăng ni phật tử bán la liệt; các học viện, trường lớp đào tạo sư thành hệ thống từ trung ương đến các địa phương. Tóm lại, chưa bao giờ Việt Nam nhiều chùa, nhiều sư, nhiều người đi chùa, đi lễ, đi cầu cũng, bói toán… như dưới chính thể nhà nước cộng sản. Kì lạ chưa!? Xin nhờ GS Nguyễn Phú Trọng, Hội đồng Lý luận Trung ương và Ban tuyên giáo lý giải cho nghịch lý này, để bà con được tỏ tường!
Ví dụ thực tế chứng minh cho nhận định trên thì nhiều vô kể.
– Mấy đời Chủ tịch nước và biết bao nhiêu quan chức trung ương, các địa phương, các đại gia về Khai ấn đền Trần và dẫn đến cảnh chen lấn, xô đẩy, giẫm đạp lên nhau để cướp Ấn, cướp lộc. Rồi Ấn được in ra bán khắp nơi, như bùa phép, khiến chính quyền Nam Định vớ bẫm…

– Các quan chức nhà nước từ Chủ tịch, Thủ tướng trở xuống hầu hết đều đầu tư khá lớn để xây Đền thờ cho họ mình, nhà mình, lo lăng mộ cho mình thật hoành tráng; nhiều người âm thầm “công đức”, “cung tiến” vào đền, chùa.. khá nhiều tiền của. Rồi họ tổ chức cúng lễ linh đình, cầu khẩn thần, phật khắp nơi … Có những quan chức có cả thầy tướng số, phong thủy thân cận để thường xuyên “tham vấn” mọi việc từ lớn đến nhỏ…

– Hiện tượng sĩ tử trước mùa thi kéo nhau đến các đền chùa cầu cúng, nhất là đến Văn Miếu- Quốc tử giám khấn vái, sờ đầu rùa đá lấy may, ngày càng rầm rộ…

– Việt Nam một năm có hơn 8000 lễ hội, hầu hết các lễ hội đều có yếu tố tâm linh. Các tầng lớp nhân dân ngày càng nhiều người mê tín, cầu cúng tùm lum, chen lấn, tranh cướp trong các lễ hội thật khủng khiếp. Có đến hàng vạn người ngồi thâu đêm, chen lấn, bệ rạc để nộp tiền “dâng sao, giải hạn”; người ta bế cả trẻ con, trèo hàng rào, giẫm lên đầu nhau, chen lấn, tranh giành bằng được để mình vào cúng lễ trước; hàng trăm người xô đẩy nhau để nhúng những đồng tiền vào máu lợn tóe ra khi đao phủ vừa chém lợn, để lấy may; ở khắp các nơi thờ cúng thường thấy cảnh người ta nhét tiền vào tay thần, phật… Việc đốt vàng mã càng khủng khiếp, theo báo Nghệ An, “Mỗi năm dân ta đốt 5.000 tỷ đồng vàng mã”…Còn nhiều dẫn chứng sinh động, không sao kể hết!

2. Đến đây lại nảy ra một nghịch lý lạ kì khác. Tại sao một xã hội “sùng bái” thần phật, sợ ma quỷ, cầu cúng nhiều như vậy, mà đạo đức lại băng hoại suy đồi, nhân cách con người lại tha hóa? Tại sao xã hội lại lan tràn hành động bạo hành, độc ác, lắm mưu hèn kế bẩn, nhiều gian dối, lừa đảo như vậy?

– Có thời nào “thiên hạ thái bình” mà bộ máy chính quyền lại cướp đất, cưỡng chế phá nhà dân tàn khốc như dưới chính thể này? Có thời nào lắm dân oan lê lết từ Nam ra Bắc, nằm đầu đường, xó chợ khiếu kiện triền miên mà vô vọng như thời nay? Có thời nào mà câu “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” đúng như ngày nay? Quan chức ăn cắp, ăn cướp triền miên, đến mức bà Phó Chủ tịch nước phải thốt lên: “Bọn nó ăn của dân không chừa thứ gì”!

– Sự gian dối trong “toàn hệ thống chính trị” thì không ai kiểm soát được, biết, nhưng không làm gì được nhau: từ thành tích thi đua, báo cáo láo, gian lận bằng cấp, “chạy chức, chạy quyền, chạy tuổi, chạy tội…” đến khai báo thu nhập, kê khai tài sản, đều chẳng ai tin. Với lương quan chức trung bình 10 triệu đồng, cao nhất 20 triệu đồng một tháng, lấy đâu ra mà nhà lầu, xe hơi, ăn chơi xa hoa như vua chúa, cho con du học, mua nhà ở nước ngoài?…Mới đây ông Thủ tướng Phúc phải hò hét “phải khắc phục bệnh dối trá, đạo đức giả, nói không đi đôi với làm”…

– Có thời nào mà Công an lại dùng bạo lực, cưỡng chế, xô xát với dân tàn bạo như thời nay?

– Có thời nào mà dân lại sản xuất và buôn bán lắm thứ hàng nhái, hàng giả, hàng độc hại như thời nay; nhất là biết là hàng độc hại, mình không dám dùng nhưng cứ bán ra để đầu độc người khác, làm nguy hại cho xã hội, cho nòi giống? Mỗi ngày hơn 300 người chết vì ung thư, nhưng dường như cũng chẳng rúng động xã hội!

– Có bao giờ tệ nạn trộm cướp, cờ bạc, mại dâm, lừa đảo rộng khắp và nguy hiểm như ngày nay không? Người ta có thể đâm chém nhau chỉ vì “nhìn đểu”, “cười đểu” hay xích mích nhỏ. Mỗi dịp Tết lại mấy ngàn người nhập bện viện cấp cứu vì đánh nhau!…

– Có thời nào ngành giáo dục lại thi cử gian dối, học hành tốn kém, bằng dởm, bằng giả nhiều và bạo lực học đường, quan hệ thầy trò tồi tệ như ngày nay?

– Có bao giờ gia đình đổ vỡ, trẻ em bị bạo hành, bị xâm hại nhiều như ngày nay?

Tóm lại, xã hội ta, đang chứa đựng đầy những nghịch lý: càng tuyên truyền giáo dục học thuyết Mac- Lênin duy vật, vô thần, con người càng duy tâm, mê tín, dị đoan, càng mất niềm tin vào khoa học, mất niềm tin vào chân lý, vào công lý… Mặt khác, đáng lẽ nhiều người đi chùa, giác ngộ Phật pháp thì con người càng bớt Tham, Sân, Si, bớt Sát, Đạo, Dâm, bớt lừa lọc, gian dối, hung bạo; con người sẽ giàu lòng Tư bi, Hỉ xả, sống lương thiện, chạy tịnh, xã hội an lạc, hòa vui…

Nhưng tất cả dường như đều ngược lại! Con người có quá nhiều hành động vô minh tăm tối, bất lương; cái ác được kích thích và “lan tỏa”; xã hội ngày càng xuống cấp về đạo đức, lối sống. Mới hôm qua, trên VTV1 có cuộc thảo luận “làm sao kinh tế thời nay, đạo đức được như ngày xưa”!?

Những vấn đề nêu trên, Hội đồng Lý luận trung ương và Ban Tuyên giáo GIẢI THÍCH thì tài lắm, nhưng bao năm nay, càng GIẢI QUYẾT thì càng trở nên tồi tệ hơn! Vậy là sao?
12/2/2019

MVT

XÃ HỘI VIỆT NAM KHỦNG KHIẾP

Van Pham and Cat Bui shared a link.

XÃ HỘI VIỆT NAM KHỦNG KHIẾP….

183,000 bệnh nhân vào bệnh viện trong 7 ngày Tết

Tin Việt Nam – Báo Vietnamplus loan tin, báo cáo của Bộ Y tế CSVN cho biết, tính từ ngày 28 Tết đến 7 giờ giờ sáng ngày mùng Năm Tết Kỷ Hợi, cả nước có 182,700 bệnh nhân phải đến bệnh viện để khám, và cấp cứu. Trong đó, có 114,200 bệnh nhân phải điều trị nội trú, 11,600 bệnh nhân phải phẫu thuật; số bệnh nhân tử vong cả trong lúc nằm viện và trước khi đến được bệnh viện là 600 người.

Thông tin trên báo Dân trí cho biết thêm, tại bệnh viện Bạch Mai, số bệnh nhân nhập viện ngày Tết tăng 30% so với ngày thường. Các trường hợp vào bệnh viện chủ yếu do tim mạch, huyết háp, hô hấp, đột quỵ, sốc nhiễm khuẩn, xuất huyết tiêu hóa do liên quan đến rượu, suy gan, suy thận cấp.

Trung tâm chống độc của bệnh viện Bạch Mai cho biết, người Việt vẫn uống rượu quá nhiều, mỗi ngày Trung tâm phải tiếp nhận 2 đến 3 bệnh nhân vào cấp cứu do ngộ độc rượu. Các bệnh nhân ngộ độc rượu đều xảy ra ở cả nam và nữ trong mọi lứa tuổi. Có những nữ bệnh nhân ngộ độc rượu chỉ mới ở tuổi 19.

Trong một bối cảnh khác, tính đến 7 giờ sáng ngày mùng Bốn Tết, cả nước có 35,366 người vào bệnh viện khám, cấp cứu do tai nạn giao thông, chiếm 19.4% số lượng bệnh nhân đến bệnh viện. Ngoài các bệnh nhân nhập viện, thì mỗi ngày cả nước có 20 người chết vì tai nạn giao thông trong dịp Tết.

Các nhóm ‘tín dụng đen’ giết 84 người trong năm 2018

Các nhóm ‘tín dụng đen’ giết 84 người trong năm 2018

Một bảng quảng cáo cho vay nặng lãi dán trên cột điện đường phố Sài Gòn. (Hình: Báo Thanh Niên)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Đây là con số mà ông phó cục trưởng Cục Cảnh Sát Hình Sự, Bộ Công An loan báo về tội ác của các nhóm “tín dụng đen” đang hoành hành khắp nơi tại Việt Nam.

Báo Lao Động dẫn tin từ ông Phạm Văn Tám, phó cục trưởng Cục Cảnh Sát Hình Sự, Bộ Công An, cho biết tính riêng năm 2018, có 84 vụ giết người, 855 vụ cố ý thương tích, 105 vụ cướp tài sản, 35 vụ cưỡng đoạt tài sản, 1,309 vụ lừa đảo tài sản liên quan đến các nhóm “tín dụng đen,” một hình thức cho vay và đi vay, với lãi suất quá cao so với lãi suất quy định của luật pháp, gắn liền với đó là tội phạm, vi phạm pháp luật.

Ngoài ra, còn có hình thức chơi hụi họ, phường, kinh doanh đa cấp, sử dụng ứng dụng di động, cho vay trực tuyến, cho vay P2P (Peer to Peer – P2P Lending)…

Không có tiền trả, hoặc trả không đúng hẹn, người vay sẽ bị các nhóm “tín dụng đen” khủng bố nhà cửa, tính mạng. (Hình: Dân Trí)

Một hình thức nữa là vay nặng lãi, tập trung hầu hết tại các sòng bạc, đối tượng chuyên chơi bóng đá, số đề, đánh bài…thua nợ cần tiền gấp, và tiền cho vay thường lớn, với mức lãi suất cao có thể lên đến 50% một tháng.

“Không phải bây giờ mới nổi lên mà đã có từ lâu rồi. Giờ đây ‘tín dụng đen’ như cướp ngày, càn quét vùng nông thôn, vùng sâu vùng xa, các khu công nghiệp, chế xuất… mọi ngõ ngách đều có thể bắt gặp quảng cáo tờ rơi về ‘tín dụng đen’. Các đối tượng sử dụng sim rác để giao dịch, phát dán tờ rơi quảng cáo mạng điện thoại, Internet…,” ông Tám nói.

Nói về nguyên nhân hoạt động “tín dụng đen” ngày càng bành trướng, ông Tám cho rằng do nhu cầu vay vốn trong dân và các doanh nghiệp để phục vụ sản xuất kinh doanh, tiêu dùng, khi các sản phẩm tài chính ngân hàng bị “chặn cửa.” Trong khi các nhóm hoạt động “tín dụng đen” đáp ứng việc giải ngân tiền nhanh trong 15-20 phút với thủ tục đơn giản, kín đáo không cần xác định mục đích người vay tiền.

Thứ hai, nguồn tiền không sử dụng đến trong dân còn lớn, nhiều người do hám lợi cho vay dưới dạng “tín dụng đen” hoặc cho vay trung gian dưới hình thức lãi nặng gây rủi ro cho người đi vay và người cho vay.

Thứ ba, bộ phận nhỏ thanh thiếu niên xuống cấp về đạo đức, lười lao động sớm bỏ học do không vay nguồn vốn hợp pháp phải đi vay tín dụng đen.

Cuối cùng, quy định pháp luật về xử lý tội phạm, chưa có chế tài, hình phạt nhẹ chưa đủ sức răn đe, luật hiện hành quy định mức phạt cao nhất chỉ 3 năm tù. Còn lại chỉ xử phạt hành chính, phạt tiền cảnh cáo. Mức phạt đối với công ty tài chính cao nhất là 1 tỷ đồng, trong khi đó lợi nhuận thu được của “tín dụng đen” cao gấp nhiều lần. (Tr.N)

Tội tôn vinh cái ác trong xã hội là ở nhà chức trách

Lễ hội Đâm trâu và Chém lợn vẫn tiếp diễn hàng năm và quy mô năm sau lớn hơn năm trước! Thật kinh hoàng!

Muốn bảo vệ mình trước sự độc ác và hèn hạ trong xã hội, muốn bình an, con người phải chống lại những quan niệm và lễ hội, hành vi tôn vinh sự độc ác, hèn hạ kiểu này. Hàng trăm, ngàn người vũ khí trong tay, xúm lại hành hạ đâm chém dã man một vài con trâu con lợn – vật nuôi trong nhà mình thì đó là nỗi nhục nhã.

Con trâu vốn đã bị hành hạ và trói buộc từ khi chúng ra đời đến lúc chết bằng một sợi thừng xuyên thủng lỗ mũi, bị đánh đập, không có cách gì để tự vệ, thì đó chỉ có thể gọi là hành động dã man hèn hạ, bất kể ai đó có cổ tình bảo vệ và gán cho nó mọi ý nghĩa về văn hóa truyền thống hay cổ truyền.

Đề nghị nhà chức trách chấm dứt ngay những lễ hội kiểu này và nếu nó còn tiếp diễn thì tội tôn vinh cái ác trong xã hội là ở nhà chức trách

VEC – SỰ LỘNG HÀNH VÔ PHÁP

Bài : Nguyen Ngoc Chu

VEC – SỰ LỘNG HÀNH VÔ PHÁP

Đầu năm, đọc tin ông Nguyễn Viết Tân – Giám đốc Công ty cổ phần dịch vụ kỹ thuật đường cao tốc Việt Nam (VEC), quyết định cấm vĩnh viễn đối với 2 phương tiện biển số 51A-55850 và 51G-77256 trên tất cả các tuyến cao tốc do VEC quản lý khai thác, mà máu sôi lên toàn thân. Một sự lộng hành vô pháp.

1. Đất làm đường trên toàn quốc không phải đất nhà riêng ông Nguyễn Viết Tân nên ông không thể cấm người dân đi trên đất đó.

2. Người dân có quyền bắt ông cuốn con đường mà ông làm đưa về cất ở nhà ông, để lại đất cho dân đi, không đi trên con đường ông làm. Dân sẽ làm lại con đường khác trên đất của dân.

3. Nếu đất nước này, làng xã nào cũng có quyền cấm vĩnh viễn các phương tiện giao thông đi vào các con đường qua địa phương thì ông Tân chỉ có mà đứng mãi một chỗ trong nhà ông.

4. Người dân vi phạm các luật giao thông chỉ có thể xử phạt hành chính bằng tiền hay các hình phạt chiếu theo luật pháp, chứ không thể cấm người ta lưu thông theo quyết định của một cá nhân hay công ty.

5. Không phải vi phạm, mà người dân phản đối trạm thu phí BOT của VEC, vì các trạm thu phí BOT của VEC là những tên cướp trắng trợn tàn bạo. Đừng chụp mũ vi phạm quy định của VEC để trả thù.

6. Quyết định số 13/QĐ-VEC-HĐTV ngày 10/01/2019 quy định từ chối phục vụ đối với các phương tiện vi phạm quy tắc giao thông khi tham gia trên các tuyến đường cao tốc do VEC quản lý khai thác – là một tờ giấy lộn vi phạm pháp luật, cần phải xé bỏ ném vào sọt rác. Đến Hiến pháp của Liên bang CHXHCN Xô Viết còn bị xé bỏ, huống chi là quyết định của VEC.

7. Đất nước này ai cũng có quyền: Cấm đi lại, Cấm chơi thể thao, Cấm ghi hình, Cấm ăn uống, Cấm hít thở không khí … thì con người sống để làm gì? và tồn tại Nhà nước để làm gì?

8. Các nhà làm luật ở Việt Nam đâu rồi? Các luật sư đâu rồi? Ông bộ trưởng Nguyễn Văn Thể đâu rồi? Giá trị công dân Việt Nam bèo bọt đến thế này ư?

Nguyen Ngoc Chu

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Bạn nghĩ gì khi nhìn những bức ảnh này?

Image may contain: sky and outdoor

Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor

Lê Nguyên Vỹ

Fb Chau Doan

Đây là những bức ảnh được chia sẻ nhiều trên FB. Bà con miền Tây đổ về tp HCM sau kì nghỉ Tết.

Bạn nghĩ gì khi nhìn những bức ảnh này?

Nếu là một người trong đám đông kia, lòng tôi sẽ trào lên tức giận, bởi tôi biết rằng mỗi giây phút bị chết kẹt như thế này, chẳng những thời gian bị mất mà sức khoẻ của tôi cũng rất hại bởi phải hít khói từ cả rừng ống xả xe máy, ô tô.

Vậy tôi có quyền tức giận không và sự tức giận này sẽ nên đổ vào đầu ai?

Tôi có quyền tức giận bởi cơ chế này đã sinh ra lợi ích nhóm và các trạm BOT để tư nhân hút máu của dân.

Chính bởi lợi ích nhóm nên tiền thuế dân nộp nói chung và tiền thu được của phương tiện giao thông trên đường không vào ngân quỹ để có thể quay lại đầu tư cơ sở hạ tầng.

Cả miền Tây chỉ có một con đường quốc lộ dẫn vào thành phố lớn nhất cả nước là sao?

Trong khi ấy, thì tp HCM là trung tâm kinh tế lớn nhất và là đầu tàu của cả nước. GDP của TPHCM nói chung chiếm 1/5 GDP cả nước, tốc độ tăng trưởng cao gấp 1,6 lần cả nước. Số doanh nghiệp (DN) chiếm 1/3 cả nước. TP có cơ cấu kinh tế hiện đại, 99% là khu vực công nghiệp và dịch vụ.
Vậy tại sao cơ sở hạ tầng không đồng bộ với sự đóng góp?

Nếu những vị lãnh đạo của Việt Nam đặt mình vào vị thế của những người dân đang khốn khổ kia, các vị sẽ hiểu mình cần làm gì. Các vị sẽ thực sự hiểu vị thế đất nước đang ở đâu và bớt huyênh hoang chém gió, sẽ không hỏi: “Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không?”
Vậy cái lỗi này nếu không phải của lãnh đạo thì là của ai?

Gia đình các Tù nhân lương tâm kêu cứu vì những dấu hiệu bất thường

3 hrs

 

RFA.ORG
Tù nhân lương tâm Phan Kim Khánh trong ngày hôm nay 11/2/2019 sẽ làm đơn kêu oan về việc TAND tỉnh Thái Nguyên không nhận đơn kháng cáo phúc thẩm, trong khi đó gia đình của hai TNLT khác là Trần Hoàng Phúc và Huỳnh Trương Ca lên tiếng về những …

Đọc lại thêm một lần nữa

Đọc lại thêm một lần nữa:

Trên fb Huỳnh Hoàng Nhật

“Có người nói với tui rằng Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956 là một sai lầm, tui nói thẳng: đó là tội ác của những kẻ có ý thức man rợ!

Vì sao ư? Đọc trong đoạn hồi ức của thi sĩ Hữu Loan, tui không thể không rùng mình khi ông tả cảnh người ta xét xử đấu tố bằng cách chôn người bị kết tội xuống đất, chừa duy nhất hai cái đầu nhô lên rồi cho trâu kéo cày qua, cày lại. Tởm lợm hơn, hai người địa chủ mà ông kể chính là những người cưu mang, quyên góp nuôi đơn vị của ông khi ông còn trong quân ngũ, là cha mẹ của người vợ sau này của ông (ông chỉ là nhân chứng thời cuộc và đã xuất ngũ trước đó, khi người ta cấm ông làm thơ thương nhớ người vợ đầu đã mất). Hay trường hợp Nguyễn Thị Năm, một địa chủ yêu nước, từng góp tiền cho Việt Minh trước CMT8 20000 đồng Đông Dương (tương đương 700 lạng vàng), bà miệt mài theo kháng chiến, cho 2 con trai đi bộ đội, góp thêm 100 lạng vàng trong đợt huy động “Tuần Lễ Vàng”, nuôi giấu hàng trăm cán bộ cán bộ Việt Minh, có những vị sau này giữ những cương vị quan trọng như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Hoàng Hữu Nhân, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng, Vũ Quốc Uy, Hoàng Thế Thiện, Lê Thanh Nghị..Thế mà ngày bà bị đấu tố, các cán bộ đó ở đâu ? Là người thường, chịu ơn người khác phải báo, huống hồ toàn là những bậc “đại trí, đại dũng” ? Vậy, tính nhân nghĩa của CM có còn không?!

Đó là bàn về khía cạnh tình người, còn về mặt pháp luật, cách hành xử những địa chủ (chưa xét đến vô tội, bị bắt oan) cũng là không ổn khi “Ủy ban Cải cách ruộng đất tại địa phương tự cho phép các đội Cải cách ruộng đất được bắn vào địa chủ gian ác để nâng cao khí thế nông dân. Việc bắn địa chủ mở đầu từ Thái Nguyên sau lan tràn đi nhiều nơi, được dân chúng các địa phương coi là một phương pháp tốt, để nâng cao uy thế của nông dân” (trích hồi ký Giọt nước mắt và biển cả -Hoàng Văn Hoan). Rõ ràng, nó thể hiện bản tính mọi rợ và vô pháp, vi phạm trắng trợn quyền được sống và được bảo vệ mạng sống trong Tuyên Ngôn độc lập mà CT Hồ Chí Minh đã đọc, đã hứa trước toàn dân, vi phạm Hiến Pháp 1946 “không ai bị xem là tội phạm khi họ chưa bị Tòa án chứng minh là có tội”. Đó là điều bội Tín !

Đến đây sẽ có người cho rằng đó chẳng qua vì giải pháp tình thế trong thời cuộc, kiểu giống Tào Tháo “mượn” đầu quan coi lương để ổn định lòng quân khi quân lương chưa đến. Xin thưa, đừng ngụy biện. Thứ nhất, xét về tình thế của Tào thì lúc đó lương hướng đã hết, cấp bách đến nỗi quân lính tính đào ngũ trong khi địch quân trước mặt. Thứ nhì là Tào Tháo vẫn nói rõ với quan coi lương mục đích của mình. Thứ ba ông ta lo cho gia đình vị quan đó đầy đủ như đã hứa, thứ tư là các sử quan vẫn được chép rõ ràng về hành vi này. Cả bốn điều trên, Quân Giải Phóng đều không có ! Bởi, tình hình khi cải cách diễn ra, không hề có một sức ép nào, họ có đủ thời gian để suy xét cho tường tận xem ai ngay ai gian. Nếu vì lòng nhân thì họ – Người Giải Phóng có thể bỏ tiền ra mua hoặc thuyết phục các địa chủ nhượng đất lại để họ phân phát cho nông dân, hoặc đánh thuế cao vào phần đất “dôi ra” theo tiêu chuẩn tối đa của địa chủ để lấy tiền phục vụ dân nghèo, thiết nghĩ những địa chủ giàu lòng nhân như bà Cát Hanh Long hoặc kẻ khác vì thời thế cũng sẽ chấp nhận, chứ không nhất thiết là phải giết người, nhất là với những người trong tay họ hoàn toàn không có khả năng kháng cự. Cướp của người giàu chia cho người nghèo chỉ là hành động của phường lục lâm thảo khấu thời phong kiến hoặc giả là của kẻ không có năng lực phân xử, bất Trí !

Thiết nghĩ kẻ làm sai phải biết sửa sai, đừng ngụy biện chống chế, kẻo lại phạm vào đại kỵ của người xưa từng dạy :

Hại người từng giúp mình là bất nhân.Nhận lỗi chung chung, không đi thẳng vào vấn đề, trường hợp cụ thể, cách khắc phục hậu quả là bất dũng. Giả dối, lừa gạt người khác (nhất là người thật thà, thiếu hiểu biết) là việc làm của kẻ ti tiện, không hiểu lễ giáo, cư xử ở đời. Phàm những ai sống chung với kẻ : bất nhân, bất nghĩa, bất lễ, bất trí, bất tín, bất dũng thì quả thật là…bất hạnh !

Image may contain: 1 person, sitting and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: 3 people, people standing
Image may contain: 1 person

Bạn nghĩ gì khi nhìn những bức ảnh này?

Hảo Võ Thị shared a post.
2 hrs

Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Image may contain: one or more people, crowd and outdoor
Lê Nguyên Vỹ

Fb Chau Doan

Đây là những bức ảnh được chia sẻ nhiều trên FB. Bà con miền Tây đổ về tp HCM sau kì nghỉ Tết.

Bạn nghĩ gì khi nhìn những bức ảnh này?

Nếu là một người trong đám đông kia, lòng tôi sẽ trào lên tức giận, bởi tôi biết rằng mỗi giây phút bị chết kẹt như thế này, chẳng những thời gian bị mất mà sức khoẻ của tôi cũng rất hại bởi phải hít khói từ cả rừng ống xả xe máy, ô tô.

Vậy tôi có quyền tức giận không và sự tức giận này sẽ nên đổ vào đầu ai?

Tôi có quyền tức giận bởi cơ chế này đã sinh ra lợi ích nhóm và các trạm BOT để tư nhân hút máu của dân.

Chính bởi lợi ích nhóm nên tiền thuế dân nộp nói chung và tiền thu được của phương tiện giao thông trên đường không vào ngân quỹ để có thể quay lại đầu tư cơ sở hạ tầng.

Cả miền Tây chỉ có một con đường quốc lộ dẫn vào thành phố lớn nhất cả nước là sao?

Trong khi ấy, thì tp HCM là trung tâm kinh tế lớn nhất và là đầu tàu của cả nước. GDP của TPHCM nói chung chiếm 1/5 GDP cả nước, tốc độ tăng trưởng cao gấp 1,6 lần cả nước. Số doanh nghiệp (DN) chiếm 1/3 cả nước. TP có cơ cấu kinh tế hiện đại, 99% là khu vực công nghiệp và dịch vụ.
Vậy tại sao cơ sở hạ tầng không đồng bộ với sự đóng góp?

Nếu những vị lãnh đạo của Việt Nam đặt mình vào vị thế của những người dân đang khốn khổ kia, các vị sẽ hiểu mình cần làm gì. Các vị sẽ thực sự hiểu vị thế đất nước đang ở đâu và bớt huyênh hoang chém gió, sẽ không hỏi: “Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không?”
Vậy cái lỗi này nếu không phải của lãnh đạo thì là của ai?

Vui Xuân Nghe Chơi Vài Câu Hát xẩm

Vui Xuân Nghe Chơi Vài Câu Hát xẩm

Bà con kiều bào luôn là một phần máu thịt không thể tách rời của Tổ quốc

Nguyễn Phú Trọng

Mong kiều bào tích cực đóng góp xây dựng đất nước.

Nguyễn Xuân Phúc

Lấy cớ tết nhất, tôi “hú” cả đống bạn bè tụ tập – uống sương sương vài chai – cho đỡ lạnh lòng viễn xứ. Sau khi cạn mấy ly đầy, và đầy vài ly cạn (rồi lại cạn mấy ly đầy nữa) thì chúng tôi đều “chợt thấy vui như trẻ thơ” – dù tất cả đã ngoài sáu mươi ráo trọi!

Xong “Ly Rượu Mừng” của Phạm Đình Chương, cả đám tiếp tục đồng ca bài “Thằng Cuội.” Bản nhạc mà có lẽ đứa bé nào sinh trưởng ở miền Nam (vào thập niên 1950 – 60) cũng thuộc. Bài đồng dao này được nhạc sĩ Lê Thương viết bằng những lời lẽ rất tân kỳ, dù nền tân nhạc Việt Nam – ở thời điểm đó – còn ở giai đoạn phôi thai.

Bóng trăng trắng ngà có cây đa to
Có thằng Cuội già ôm một mối mơ …

Lặng nghe trăng gió hỏi nhau
Chị kia quê quán ở đâu
Gió không có nhà
Gió bay muôn phương
Biền biệt chẳng ngừng
Trên trời nước ta…”
Các con dế mèn suốt trong đêm khuya
Hát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ

Hát Bộ, hát Chèo, hát Cô Đầu, hát Cải Lương, hát Hồ Quảng… để kiếm sống ra sao thì tôi không biết. Chớ còn hát xẩm thì dù có được (cho) tiền, vẫn nghèo xơ xác.

Thuở ấu thơ, thỉnh thoảng, tôi cũng nhìn thấy những người hát xẩm. Họ thường ngồi ở cầu thang chợ Đà Lạt – vào lúc chợ đông – gẩy những tiếng đàn buồn bã, và hát những bài ca u uất, giữa sự hờ hững của “ông đi qua bà đi lại.”

Đó là chuyện hát xẩm miền Nam, trong trí nhớ non nớt của tôi, khi đất nước đã hoàn toàn chia cắt. Ở miền Bắc, sinh hoạt của một số những người hát xẩm – có lúc – hoàn toàn khác hẳn:

“Khi hoà bình mới lập lại 1954, ông (nhà văn Thanh Tịnh) được giao phụ trách một đoàn xẩm, gồm 23 anh chị em, phần lớn là mắt kém, đi về hướng Bùi Chu – Phát Diệm, lấy lời ca tiếng hát dân gian để động viên đồng bào đừng nghe theo những lời dụ dỗ di cư của kẻ địch mà hãy ở lại với quê hương.” (Vương Trí Nhàn. Cây Bút Đời Người. Saigon: Phương Nam, 2002).

Quê hương, tuy thế, xem ra cũng chả “ưu ái” gì lắm với những người ở lại. Ngay cả Thanh Tịnh (một nhà văn tăm tiếng, biên tập viên của tạp chí Văn Nghệ, sĩ quan cao cấp của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam Anh Hùng) cũng sống dở giữa lòng cách mạng:

“Ở vào cái tuổi chưa đầy sáu mươi mà Thanh Tịnh những năm đó trông đã già lắm, già hơn tuổi rất nhiều… muốn biết Thanh Tịnh đơn độc thế nào phải nhìn những lúc ông đi bộ. Trên đường Phan Đình Phùng, dưới những hàng sấu, cũng già cả mệt mỏi, ông bước đi như không thể dừng lại nên phải bước, khuôn mặt đăm chiêu, dáng điệu đờ đẫn.” (Vương T.N. sđd 181).

Với hàng triệu người di cư thì hậu vận cũng không sáng sủa gì hơn. Họ bị bắt lại, trọn đám, sau ngày miền Nam được hoàn toàn giải phóng! Từ đây, Nam / Bắc hoà lời ca. Một bản trường ca rất khó hát nên nhiều kẻ đã liều mạng đâm xầm ra biển, hay ù té bỏ chạy thục mạng qua biên giới xứ người.

Họ thuộc thành phần “bất hảo, cặn bã của xã hội, ma cô, đĩ điếm, trộm cướp, trây lười lao động, ngại khó ngại khổ, chạy theo bơ thừa sữa cặn… ” – theo như nguyên văn lời giải thích của giới truyền thông trong nước với dư luận thế giới,  và với lũ cột đèn (còn) ở lại.

Không hiểu đám người này đã hành nghề ma cô, đĩ điếm và tổ chức trộm cướp ra sao – nơi đất khách – nhưng số lượng bơ thừa sữa cặn mà họ gửi về cố hương đã cứu toàn dân, cũng như toàn Đảng, thoát chết (đói) nhiều phen. Từ đó, Bộ Chính Trị bèn đổi mới tư duy, và cũng bắt đầu… đổi giọng. Chỉ qua một đêm, tiếng Việt (bỗng) có thêm nhiều cụm từ rất mới và (nghe) rất thân thương: khúc ruột xa ngàn dặm, sứ giả Lạc Hồng, thành phần không thể thiếu trong đại gia đình dân tộc …  Bộ Ngoại Giao VN cũng có thêm một vị Thứ Trưởng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Người Việt Ở Nước Ngoài.

Nếu bỏ những chức danh vừa kể, cho nó đỡ rườm rà, và nói trắng phớ ra thì đây chỉ là một đoàn hát xẩm tân thời. Nhiệm vụ mới không phải là động viên người dân ở lại (vì chúng đã lỡ đi thoát rồi) mà là kêu gọi họ đừng nỡ ngoảnh mặt đi luôn, tội lắm!

Ảnh lấy từ trang Dân Luận

Nói cho chính xác thì trước khi cái “đoàn hát xẩm” này được chính thức thành lập, Chính Quyền Cách Mạng cũng đã từng có những động thái để hoà giải với cộng đồng người Việt tị nạn, cụ thể là chuyến công du Hoa Kỳ (vào năm 2004) của bà Phó Chủ Nhiệm Ủy Ban Đối ngoại Quốc Hội – Tôn Nữ Thị Ninh. Chỉ tiếc có điều là cái giọng hát xẩm của bà Ninh không được dễ nghe cho lắm:

– Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi.

–  Mình là thế thượng phong của người chiến thắng, mình cần chủ động, người ta không thể chủ động được do mặc cảm, cũng không thể yêu cầu người ta đi trước, họ đứng ở vị trí không thuận lợi trong tiến trình lịch sử.

Đã ngồi ngửa nón giữa chợ đời mà còn ca ông ổng (‘mình là thế thượng phong”) như thế thì có mà ăn cứt. Thứ Trưởng Nguyễn Thanh Sơn – Chủ Nhiệm Ủy Ban Người Việt Ở Nước Ngoài – cũng thế, cũng muốn kiếm ăn nhưng nói năng cứ như như là cắn vào mông thiên hạ vậy:

– So sánh dân chủ ở Mỹ với dân chủ ở Việt Nam thì chưa biết ở đâu hơn ở đâu.

– Trong rất nhiều người đã về Việt Nam, chúng tôi đã gặp, và chúng tôi biết chứ, rất nhiều người tham gia những cuộc biểu tình trước đây từ những cuộc biểu tình…phản đối chuyến đi thăm của nguyên chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sang Hoa Kỳ năm 2007, trong số họ rất nhiều người đã về Việt Nam và chúng tôi gặp, chúng tôi biết. Chúng tôi có hỏi một vài người tại sao lại tham gia như thế làm gì thì họ bảo là thực tế nói thật là cũng đi để kiếm thêm vài ba chục đô la vì họ phát tiền, họ cho tiền thì tại sao không đi.

Với cái đám “bất hảo, cặn bã của xã hội, ma cô, đĩ điếm, trộm cướp, trây lười lao động, ngại khó ngại khổ, chạy theo bơ thừa sữa cặn” và sẵn sàng đi biểu tình chỉ “để kiếm thêm vài ba chục đô la” mà Đảng và Nhà Nước mong họ “tích cực đóng góp xây dựng đất nước” thì quả là ước mong rất đỗi viển vông. Cũng viển vông y như dự tính huy động tiền và vàng của người dân trong nước vậy.

Túng quá nên hoá quẫn chăng?

Tưởng Năng Tiến