Tướng Quân khu 9 chiếm đất công xây biệt thự

Tướng Quân khu 9 chiếm đất công xây biệt thự

Biệt thự của ông Lê Minh Tuấn và phần khoanh tròn là phần đất được quy hoạch làm đường giao thông nhưng hiện đang bị chiếm dụng. (Hình: Tuổi Trẻ)

CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Lợi dụng lúc còn đương chức, ông phó tư lệnh Quân Khu 9 đã ngang nhiên chiếm phần đất công dùng để làm con đường trong Khu Dân Cư An Thới, quận Bình Thủy, xây biệt thự cho riêng mình.

Ngày 4 Tháng Ba, 2019, Ủy Ban Nhân Dân quận Bình Thủy, thành phố Cần Thơ, xác nhận với báo Tuổi Trẻ về việc người dân tố cáo Thiếu Tướng Lê Minh Tuấn, cựu phó tư lệnh Quân Khu 9, đã xây khuôn viên biệt thự của mình trên phần đất quy hoạch dùng làm đường giao thông cho Khu Dân Cư An Thới (phường Bùi Hữu Nghĩa, quận Bình Thủy) là có thật.

Tài xế phản đối BOT, Hà Văn Nam bị bắt

Tài xế phản đối BOT, Hà Văn Nam bị bắt

RFA
2019-03-05

Tài xế Hà Văn Nam

Tài xế Hà Văn Nam

 Youtube captured
Ông Hà Văn Nam, tài xế ở tỉnh Thái Bình, người tham gia phản đối nhiều trạm thu phí BOT bất hợp lý, bị bắt tạm giam theo thông báo của Cơ quan cảnh sát điều tra huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, do Thượng tá Nguyễn Kim Cương ký hôm 5/3/2019.

Theo thông báo này thì ông Hà Văn Nam bị bắt giam do có hành vi ‘Gây rối trật tự công cộng tại trạm thu phí BOT Phả Lại trên tuyến QL 18 địa phận xã Đức Long, Quế Võ, Bắc Ninh phạm vào Khoản 2 Điều 318 BLHS’. Thông báo cho biết ông Nam đang bị tạm giam tại Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Ninh.

Từ trại tạm giam, ông Hà Văn Nam có đơn ủy quyền cho vợ ông là bà Trần Thị Nhài thay mặt ông mời luật sư bảo vệ quyền lợi cho ông. Ông đề nghị luật sư Trần Thu Nam và cụ Lê Hiền Đức cùng các luật sư tự nguyện nếu cần.

Chị Nhài vợ anh Nam cho Đài Á Châu Tự Do biết như sau:

“Sáng ngày 5/3/2019, khi anh Nam mới ngủ dậy ngồi tầng 1 tại nhà ở quận bắc Từ Liêm, Hà Nội. Tôi đang ở tầng 2 thì nghe ai đó nói có công an Bắc Ninh đến, tôi tưởng chỉ công an đến nói chuyện bình thường thôi nên chưa tôi chưa xuống ngay.

Khi anh Nam gọi tôi với giọng gấp gáp, tôi chạy xuống thì thấy tay anh Nam đã bị còng cùng một lực lượng công an rất đông khoảng 15 người đọc lệnh bắt anh Nam tội ‘Gây rối trật tự công cộng’ hôm 31/12/2018. Sau khi đọc lệnh bắt thì họ đưa anh Nam đi, còn một nhóm công an ở lại đọc lệnh khám nhà và chỉ thu một điện thoại. Họ giam anh Nam ở công an tỉnh Bắc Ninh.”

Ông Hà Văn Nam từng bị công an bắt và đánh trọng thương vào ngày 28/1/2019 vừa qua khi đang cùng các tài xế khác phản đối việc thu phí sai quy định tại BOT An Sương và phát trực tiếp trên tài khoản Facebook cá nhân. Ông được thả ra vài tiếng sau đó. Đoạn video được lưu lại thể hiện một nhóm người dường như đang khống chế ông Nam lên xe, buộc ông này im miệng bằng băng keo (băng dính) và nói với nhau là “chở về đồn”.

Một quốc gia không có đường đi hay đi đâu cũng gặp thảo khấu?!!!

Một quốc gia không có đường đi hay đi đâu cũng gặp thảo khấu?!!!

FB Trần Mã Thượng

Việt Nam có thể là quốc gia duy nhất không có đường đi cho quốc dân đồng bào mình, theo một cái nghĩa nào đó vì lẽ đơn giản là muốn đi, người dân phải bỏ tiền ra mua đường, nếu không thì họ không bao giờ đi đâu được. Ai cho họ qua trạm BOT?

Nếu đi từ thành phố Hồ Chí Minh lên Gia Lai thì người ta thấy trên đất Bình Dương có hai trạm BOT thu phí 15000đ/ lượt đối với xe ô-tô con,các trạm còn lại, cứ cách nhau 70km là có một trạm, mỗi tram thu 35000đ/lượt đối với ô-tô con, 140000đ/ lượt đối với ô-tô tải. Trên đoạn đường trên dưới 800 km này, người ta phải chi vào khoảng 500.000đ tiền thu phí (đối với ô-tô con), số tiền này tương đương với một nửa tiền xăng dầu của chiếc xe.

Câu hỏi đặt ra là nếu người ta không muốn đi trên đường BOT thì còn có con đường nào để đi không? Nếu không thì rõ ràng quốc gia không có đường đi. Vậy là đường đi là tài sản riêng của những người có tiền? Ai cho phép họ tự tiện tiếm quyền của đất nước? Đây là việc làm tệ hại hơn thời kỳ phong kiến, thực dân!

Một khía cạnh khác là ai mà không biết Ban Quản lý đường Hồ Chí Minh đã sử dụng hàng trăm ngàn tỷ ngân sách vào việc xây dựng con đường này, mà sao giờ nó lại biến thành tài sản của các nhà mạo nhận BOT? Vì lý do họ cơi nới ra thêm một chút mà tất cả đều thành sở hữu của họ?

Cái lắc léo là nó nằm ở chỗ cơi nới, thêm thắt chút đỉnh này. Nó có ý đồ và kịch bản ngay từ đầu. Một thứ chủ trương xấu xa, bẩn thỉu của lợi ích nhóm mà trong đó chỉ “nhà đầu tư” trá hình, những kẻ nắm tiền và Bộ Giao thông. Họ kê khống cho cố sát những khoảng đầu tư bổ sung mà đôi lúc cũng chưa thật sự cần thiết, để chia chát ngay từ khi dự án vừa chuẩn bị đầu tư và ngay lúc khởi công. Họ đổi chác nhau thời gian thu phí với những tính khác xa thực tế và viễn cảnh phát triển kinh tế đất nước. Đây cũng lại là một khoản tiền bỏ túi không nhỏ của những kẻ có thẩm quyền.

Sự lộ mặt sau vụ việc trạm BOT Dầu Giây bị cướp, cho đến việc thanh tra vào cuộc và kết luận rằng “không có gì bất thường”, người ta nhắm mắt cũng biết nó là cái gì. Giờ đây người dân bò ra đường để đếm xe qua trạm, làm lộ rõ những toan tính khốn nạn của những nhóm lợi ích thì Nhà nước trả lời như thế nào đây? Do tính toán dở, tính không sát thực tế ư? Láo! Các ông là những kẻ gian hùng đầy mưu ma chuớc quỷ, khôn lỏi và lọc lừa chứ đừng nói là thơ ngây.

Bây giờ biết hết rồi thì tính sao đây hay tiếp tục lì lợm và chay mặt chịu đấm để tiếp tục ăn xôi? Nhân dân đòi hỏi Quốc hội, Chính phủ phải nhìn thẳng vào sự thật để có biện pháp tức thì chứ không thể để cho bọn đầu trâu mặt ngựa ngang nhiên tung hoành xâm phạm tài sản quốc gia và lợi ích của nhân dân. Trước mắt là giảm giá xăng dầu, trừ ngay cái khoản tiền cầu đường cấu thành trong giá đó.

Đất nước này có ngóc đầu nổi không khi để các nhóm lợi ích ngang nhiên tồn tại? Xuất nhập khẩu có thể cạnh tranh hay không khi mà phí chồng lên phí? Và đất nước này có vô lý hay không khi không có con đường đi cho người dân? Có ngôi nhà nào được xây lên ở chỗ không có lối đi? Có kiến trúc sư nào ngu ngốc đến thế không? Có Chính phủ nào kiến tạo như thế không?

Tôi đang nói đến không chỉ là con đường Hồ Chí Minh mà muốn nói đến tất cả con đường trên toàn lãnh thổ Việt Nam nhưng cay đắng nhất vẫn là con đường mang tên Hồ Chí Minh (QL14).

Hay là đến một ngày nào đó con đường Hồ Chí Minh trên biển cũng sẽ có trạm BOT?

About this website

BAOTIENGDAN.COM
Một quốc gia không có đường đi! Bởi AdminTD – 05/03/2019 Tweet Share 0 +1 Pinterest 0 Email FB Trần Mã Thượng 4-3-2019 Việt Nam có thể là quốc gia duy nhất không có đường đi cho quốc dân đồng bào mình, theo một cái nghĩa nào đó vì lẽ đơn giản…

— NHỮNG TiẾNG KHÓC THÉT TỪ NỖi ĐAU CỦA CON TRẺ.!!

Minh Phuong Nguyen and Sang Nguyen shared a post.
Image may contain: 2 people
Image may contain: 5 people
Image may contain: one or more people
Image may contain: 2 people, baby
Image may contain: 1 person, child and closeup
+16
Hoàng Phúc added 20 new photos to the album: NGƯỜi ViỆT KHỔ ĐẾN BAO GiỜ.??

— NHỮNG TiẾNG KHÓC THÉT TỪ NỖi ĐAU CỦA CON TRẺ.!!

– Mỗi Năm ở Vietnam Có Hơn 100.000″ Người Chết Vì Bệnh, Con Số Này Có Thể Bằng Với Dân Số Của Một Huyện. Và Bạn Hãy Hình Dung Xem, Mỗi Năm Ở Nước Ta Có Một Huyện Bị Xoá Sổ.
– Với Tôi Thì Đây Là Một Điều Rất Khủng Khiếp, Còn Với Bạn Thì Sao.??
———————

– Bệnh ung thư.. Nay là tôi có thể mai sẽ là bạn… Sao bạn còn im lặng.?
– Bạo lực trẻ em.. Nay là con tôi có thể mai sẽ là con bạn… Cớ sao lại im lặng.?
– Tai nạn giao thông.. Nay là tôi có thể mai sẽ là mọi người… Sao vẫn im lặng.?
– Tai nạn trường học, bạo lực học đường.. Nay là con tôi có thể mai là con các anh chị… Sao còn im lặng.?
– Ngộ độc sữa, ngộ độc thực phẩm.. Nay là tôi có thể mai sẽ là các cô chú và các con em của các cô chú anh chị… Sao cứ im lặng.?
– Tôi và mọi người đang ăn đồ độc hại, bị bệnh đi chữa bệnh thì uống thuốc giả… Tại sao chúng ta im lặng.?
– Chúng ta đóng thuế môi trường.. Nhưng lại sống trong ô nhiễm… Cớ sao ta vẫn im lặng.?
– Nợ công quốc gia tăng.. Quan tham nhũng lấy tiền bỏ túi riêng… Tôi, con em tôi và mọi người… Chúng ta đang phải trả nợ quốc gia qua hình thức thu thuế cao, nó bóp nghẹt khoảng 60 triệu dân viêtnam. Vậy tại sao chúng ta vẫn im lặng.?
– Chúng ta đóng thuế cầu đường.. Cớ sao ta đang đi trên những con đường không an toàn… Vì sao chúng ta vẫn im lặng.?
– Chúng ta đóng thuế trên từng viên thuốc.. Mà sao ta bị uống thuốc giả… Mọi người vẫn im tiếng làm sao.?
– Chúng ta đóng thuế để phát triển xã hội và phúc lợi.. Nhưng quan tham nhũng bỏ túi riêng… Chúng ta vẫn im lặng.?
– Đồng bào khắp nơi bị cướp nhà cướp đất.. Nay là họ có thể mai sẽ là mọi người… Nhưng người dân vẫn vô cảm im lặng trước nỗi đau của người khác.?
– Những con người nói lên tiếng nói công bằng thì bị bắt hại.. Họ làm vậy là vì ai.? Vậy cớ sao chúng ta đứng yên nhìn bất công.?
– Tôi và mọi người đi làm, phải tiêu hết toàn bộ số tiền lương mà không đủ chi phí khi có chuyện… Cớ sao chúng ta vẫn còn im lặng khi bị bóc lột.?
– Nay là những người đói rách kia.. Có thể mai sẽ là mọi người… Nhưng cớ sao mọi người còn in lặng.?
– Những vụ án oan kia.. Có thể mai sẽ là mọi người… Nhưng sao mọi người vẫn vô cảm quá.?

– RUỐC CUỘC THì – NGƯỜi DÂN Vietnam ĐANG SỢ CÁi Gì.???
– Mà Vẫn iM Lặng.??????

Dân đếm xe qua BOT: Không sai, sao phải cuống?

Cóp FB : Nhật Ký Yêu Nước
“Trước hết phải khẳng định rằng, việc ngồi đếm xe qua trạm BOT không những không vi phạm pháp luật, mà hơn nữa, còn rất đáng hoan nghênh khi người dân đã tự nguyện bỏ công, bỏ việc ra để làm một việc không mang lại lợi nhuận gì cho bản thân họ. Thế nhưng, một số tờ báo thì gọi họ là “một nhóm người dựng lán tự ý đếm xe qua trạm BOT Ninh Lộc”, cứ như thể việc “tự ý đếm xe” là vi phạm pháp luật vậy! Rồi, trạm BOT Ninh Lộc còn căng dây khu vực quản lý và đặt biển “không phận sự cấm vào” gần trạm thu phí, để ngăn người dân đặt ghế ngồi đếm xe và Công ty Cổ phần Đầu tư BOT Đèo Cả thì báo cáo Công an thị xã Ninh Hòa, gây cảm giác việc đếm xe rất nguy hiểm cho họ!

Chưa hết, ở “trên cao”, đại diện Tổng cục Đường bộ Việt Nam cũng “đe nẹt” sẽ mời cơ quan công an vào cuộc nếu “nhóm người này” có hành động gây khó dễ, gây rối”, cho dù người dân đã khẳng định rất rõ là “chỉ đếm xe và không làm gì khác.” Nhiều người còn chứng minh sự đàng hoàng của mình bằng việc đeo chứng minh thư trước ngực.

Thái độ “bất bình thường” của các đơn vị liên quan đến trạm BOT này trước một việc làm bình thường của người dân, chỉ khiến cho công chúng dấy lên sự nghi ngờ về cách hành xử “có tật giật mình”.

Từ lâu, khẩu hiệu “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” đã được phổ biến và trở thành phương thức giám sát các cá nhân có chức vụ, quyền hạn, các tổ chức và cơ quan công quyền trong việc thực hiện chủ trương, đường lối của Đảng và Nhà nước. Trên thực tế, những người đếm xe ở trạm BOT Lộc Ninh chỉ đang thực hiện quyền làm chủ ở nội dung “dân kiểm tra” chứ có gì ghê gớm mà nhiều người phải lo sợ đến thế? Chả lẽ, các đơn vị liên quan không biết rằng, chả có điều luật nào cấm người dân ngồi đếm xe ở gần trạm thu phí BOT và người dân hoàn toàn được quyền làm những gì mà pháp luật không cấm?

Người dân có quyền đòi hỏi tính minh bạch của trạm BOT Ninh Lộc cũng như các trạm BOT khác và điều này là có cơ sở, khi gần 2 năm trước, Kiểm toán Nhà nước từng chỉ ra hàng loạt sai phạm tại các dự án BOT, nhất là đã kiến nghị giảm thời gian thu phí hoàn vốn của 27 dự án BOT so với phương án tài chính ban đầu tới 107,4 năm. Đáng lưu ý khi trong số này, dự án giảm nhiều nhất, tới 13 năm 1 tháng 12 ngày, cũng chính là Dự án công trình mở rộng Quốc lộ 1 đoạn Km 1488-Km1525 thuộc tỉnh Khánh Hòa.

Kiểm toán Nhà nước còn chỉ ra các sai phạm ở các dự án là việc xác định lưu lượng phương tiện giao thông không phù hợp với thực tế; nghiệm thu, thanh toán còn sai sót vv… Nhiều đơn vị dựa trên số liệu thống kế của tư vấn khảo sát trong 2-3 ngày để nội suy ra lưu lượng phương tiện 365 ngày hoặc căn cứ kết quả khảo sát lưu lượng phương tiện của Tổng cục đường bộ Việt Nam đã cũ để nội suy. Vì thế, Kiểm toán Nhà nước từng kiến nghị phải có cơ chế kiểm soát lưu lượng phương tiện qua trạm, kiểm soát doanh thu thực tế của các dự án BOT để đảm bảo tính công khai, minh bạch và các nhà đầu tư phải hoàn chỉnh hệ thống thu phí không dừng; Quy định về việc thường xuyên công khai, cập nhật lưu lượng phương tiện, doanh thu hoàn vốn, thời gian thu phí hoàn vốn của dự án BOT vv…

Cũng hơn một năm trước, Thanh tra Chính phủ đã chỉ ra những khuất tất trong BOT giao thông, là cơ chế thu phí hoàn vốn còn bất cập, việc xác định lưu lượng xe chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn nhưng lại căn cứ để áp dụng thu phí cho cả quá trình khai thác rất dài, giá thu phí cao, điều chỉnh không hợp lý.

Nếu không có gì mờ ám, lẽ ra trạm BOT nên hợp tác với người dân để chứng tỏ sự minh bạch của mình, thay vì cuống cuồng làm mọi điều để ngăn trở hoặc đe nẹt người dân, bởi điều đó gợi cảm giác bày tỏ nỗi sợ hãi trước sự thật!”

https://m.baomoi.com/dan-dem-xe-qua-bot-kho…/c/29857513.epi… M

BAOMOI.COM
Tôi thật sự ngạc nhiên khi thấy nhiều cơ quan, địa phương và cả một số tờ báo cứ ‘cà cuống’ trước việc một số người dân ngồi đếm xe qua trạm thu phí BOT Ninh Lộc (Khánh Hòa), như thể việc đếm xe là hành động mờ ám, gây nguy h…

NƯỚC MẮT CỦA BIỂN

Cat Bui and Ớt Không Cay shared a post.
Image may contain: ocean, outdoor, water and nature
Image may contain: ocean, water, beach, outdoor and nature
Image may contain: water, ocean, sky, outdoor and nature
Image may contain: ocean, water, sky, outdoor and nature
Image may contain: one or more people, people sitting, motorcycle, outdoor and nature
Đỗ Cao Cường is with Đỗ Cường.

NƯỚC MẮT CỦA BIỂN

Đây là những tấm hình tôi chụp được ở Cần Thạnh – Cần Giờ. Hồi còn ở Sài Gòn, tôi chỉ thích sống quanh quẩn khu quận 7, Nhà Bè, cứ chiều chiều một mình lại lang thang dọc những con sông cạnh Tân Quy Đông, Phú Mỹ Hưng,… rồi thi thoảng phóng xe ra đảo Cần Giờ ngắm biển, nhưng chỉ ngắm thôi chứ không tắm, vì nó quá bẩn. Có khi gọi một lon bia, làm một con mực nướng chấm tương ớt, ngắm trọn hoàng hôn rồi về.

Có lần rút sớm, thấy mấy chú cảnh sát giao thông ẩn ẩn hiện hiện 2 bên rừng, tôi leo lên một chỗ kín quay trộm, nhưng bị một người gần đó phát hiện chạy ra báo tin, tôi lập tức phóng xe như điên như dại, lao băng băng qua những cánh rừng… Trên đường đi, tôi cũng bắt gặp rất nhiều chú khỉ, kẻ làm thuê cho cát tặc cũng lầm lũi dưới chân cầu…

Nhưng, rác ở Cần Giờ chưa là gì so với rất nhiều nơi tôi đến: Phú Quốc, Vũng Tàu, Nha Trang, Quy Nhơn, Vịnh Hạ Long… rác thải sinh hoạt cho tới hóa chất, chất thải từ các nhà máy, xí nghiệp cho tới dầu loang… thi nhau đổ ra biển.

Mẹ biển quằn quại và than khóc, mẹ biển bất lực vì từ thuở sơ khai cho đến nay, chưa bao giờ người Việt đối xử với mình tệ như thế. Và cuối cùng, những cơn bão ập về như một cái giá phải trả…

Mới đây, theo các công trình nghiên cứu Việt Nam đã bị xếp thứ 4 trên thế giới về lượng rác thải nhựa đổ ra biển (bằng 6% tổng lượng rác thải nhựa xả ra biển của thế giới) gây nhiễm độc tất cả các loại hải sản, cá ăn nhựa, rồi người lại ăn cá.

Rác nhựa là thứ rất lâu phân hủy, nó cũng giống như một đứa trẻ bị nhồi sọ từ bé, sự lầm đường lạc lối sẽ theo nó hết cuộc đời.

Singapore, từ một quốc đảo mà giới chức tuyên bố sắp hết chỗ đổ rác, thì đến nay họ đã có các nhà máy biến 90% rác thải của đất nước thành năng lượng điện. Hầm chứa rác được thiết kế ngăn mùi hôi thối, khói được lọc kỹ để loại bỏ các chất gây hại trước khi xả ra ngoài, chứ không như kiểu nhà máy xử lý rác ở Việt Nam, mọc ở đâu thì dân ở đấy lâm bệnh, chết theo.

10% rác thải còn lại không thể tái chế, họ đầu tư, làm thành một hòn đảo nhân tạo cách xa khu dân cư có sức chứa 63 tỷ mét khối rác mà không để lại mùi, ô nào ra ô đấy, rạn san hô vẫn sống sót quanh đảo…

Đó là Singapore, khi dân trí đã cao, các thế hệ cha ông biết nghĩ cho đời sau, luật pháp được thực thi, giới chức đưa ra một loạt hình phạt nghiêm khắc để xử lý những kẻ vứt rác bừa bãi, và rất có thể trong tương lai họ còn cấm sử dụng các vật dụng khó tái chế như ly nhựa, ống hút nhựa…

Đứng trước biển cả, tôi thấy mình thật nhỏ bé, tôi chỉ xem mình như là một sinh vật nhỏ bé trong hàng tỷ sinh vật khác, nhưng trên thực tế, biển cả nước tôi… đảo thì đã mất và biển thì đang chết, người ta sẵn sàng đánh đổi môi trường để lấy kinh tế, chọn thép thay vì chọn cá, không cần xử lý hậu quả, họ đã tước đi quyền sống của muôn loài.

Và dù rất yêu biển, nhưng thú thực, trên thực tế tôi không còn dám tắm biển.

Thầy bói xông vào nhà thầy cúng đâm chém, 2 người mất mạng

Thầy bói xông vào nhà thầy cúng đâm chém, 2 người mất mạng

March 4, 2019

Thầy cúng bị thầy bói truy sát may thoát chết được cấp cứu tại bệnh viện, nhưng vợ và con dâu của ông không thoát. (Hình: Kiến Thức)

NAM ĐỊNH 4-3 (NV) .- Một vụ án mạng kinh hoàng đã xảy ra tại thành phố Nam Định khi một ông xông vào nhà hàng xóm đâm chém khiến 2 người chết tại chỗ, hai người bị thương nặng lúc rạng sáng.

Nhiều báo tại Việt Nam tường thuật án mạng kinh hoàng vừa kể tại đường Hoàng Hoa Thám, phường Ngô Quyền, thành phố Nam Định nhưng với các chi tiết có vẻ hơi khác nhau, nhiều phần nghe qua lời kể của các nhân chứng khác nhau. Có báo thì nói “thầy bói truy sát cả nhà thầy cúng”, có báo thì nói “hai thầy cúng đánh nhau, 2 người chết, 2 người bị thương”.

CSVN mừng khi hàng hóa “nước lạ” giả mạo hàng Việt bán sang nước thứ ba

CSVN mừng khi hàng hóa “nước lạ” giả mạo hàng Việt bán sang nước thứ ba

 

CSVN mừng khi hàng hóa “nước lạ” giả mạo hàng Việt bán sang nước thứ ba

Ảnh: baoxaydung

Tin Việt Nam –  Đài VOV ngày 1 tháng 3 loan tin, ông Đỗ Thắng Hải, thứ trưởng Bộ công thương CSVN thừa nhận tại buổi họp báp chính phủ rằng, thời gian qua, có nhiều hàng hóa của một số nước “đội lốt” giả mạo xuất xứ hàng Việt Nam để xuất đi nước thứ ba. Tuy nhiên, nước nào đã thực hiện hành động vi phạm trên thì ông Hải đã bao che, không dám nói ra.

Ông Hải nói thêm, những hàng hóa đội lốt hàng Việt Nam không chỉ xuất cảng sang nước thứ ba mà còn bán ngay trong nước. Và ở một khía cạnh nào đó, đây là điều mà nhà cầm quyền CSVN thấy “vui mừng”, vì cho rằng việc giả mạo này cho thấy hàng hóa, và các công ty Việt Nam đã dần có chất lượng tốt, giá cả cạnh tranh hợp lý. Điều này đã thay đổi so với trước đây, khi hàng Việt Nam đã giả mạo, đội lốt hàng ngoại quốc để bán cho người dân trong nước và một số nước khác.

Liên quan đến việc giả mạo trên, trước đó nhiều quốc gia, đặc biệt là Mỹ đã áp dụng biện pháp phòng vệ thương mại đối với Việt Nam, hạn chế nhập cảng hàng hóa của Việt Nam như thép, nhôm, sắt. Do những mặt hàng này đã được phía Mỹ chỉ rõ, phía Trung Cộng đã giả mạo xuất xứ hàng hóa từ Việt Nam để xuất cảng sang Mỹ, nhằm được hưởng lợi về hàng rào thuế.

An Nhiên

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bóng Hồng Cửu Vạn

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Bóng Hồng Cửu Vạn

Ảnh của tuongnangtien

tuongnangtien

Chị Dậu à, chị chẳng khổ lắm đâu!
So với các chị thời nay, em nói thật!

Trần Hoàng Trúc

Ông Trương Minh Tuấn cắp nón rời khỏi Bộ Thông Tin & Truyền Thông, với nét mặt âu lo, giữa tiếng vỗ tay hoan hô vang dội của rất nhiều người. Nhân vật kế nhiệm, Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng –  tiếc thay – cũng không được chào đón nồng nhiệt gì cho lắm. Lúc ông mới nhậm chức, và vừa mở miệng (“tin xấu chỉ được chiếm 10% mặt báo hàng ngày) là đã bị la ó um xùm.

  • Tương Lai: “Liệu làm con đà điểu rúc đầu vào cát thì có khiến cho những thảm trạng u tối đang trùm lấp cuộc sống được không nhỉ?
  • FB Nguyễn Thịnh: “Không phải tin tốt hay tin xấu mà từ góc nhìn, cách đưa tin, tức là văn hóa người viết, người duyệt bài và cả người thẩm (đọc) bài. Bộ nhất định không thể làm thay hay yêu cầu. Báo chí không thể chỉ có một tổng biên tập.”

Tôi e rằng quan niệm của nhị vị thức giả thượng có phần hơi khe khắt. Nguyễn Mạnh Hùng đưa ra con số định mức (“chỉ 10/% tin xấu”) quá thấp vì đương sự  mới nhận việc nên chưa biết rằng bộ thông tin còn có vai trò, và khả năng, định hướng nữa cơ. Nhiều tin xấu sẽ đỡ xấu xí đi (chút đỉnh) sau khi được xào xáo ngôn từ, kiểu như:

  • Cướp đất = giải phóng mặt bằng
  • Biểu tình = tụ tập đông người
  • Thuốc giả = thuốc không có khả năng trị bệnh
  • Tát = gạt tay trúng má hay nhỡ tay vung vào mặt
  • Đá = dơ chân quá cao
  • Ngập = tụ nước
  • Lụt = thế nước đang lên
  • Chuyến bay bị hủy hay bị chậm = bay chưa đúng giờ

Ngoài những tiểu xảo lặt vặt (vừa kể) đội ngũ của những người cầm bút ở VN hiện nay còn có “thủ thuật” biến đổi cuộc sống lam lũ, cơ cực, bần hàn của đám dân đen thành những mảnh đời … tươi sáng:

Trời! Kiếm tiền ở Việt Nam sao mà dễ ợt, vậy cà? Rảnh, xem qua cuộc “sống tốt” và cách “kiếm bạc triệu mỗi đêm” của Lực Lượng Cửu Vạn Nữ Nổi Tiếng Hà Thành” (qua ngòi bút “nhà báo” Anh Tuấn) coi sao:

Cùng với chợ Long Biên, Đồng Xuân là một trong những nơi có nhiều chị em hành nghề khuân vác hàng thuê nhất ở thủ đô. Mỗi ngày một phụ nữ phải vác hàng tấn trên vai kiếm sống. Khu vực bãi xe chợ Đồng Xuân (mặt phố Hàng Khoai, quận Hoàn Kiếm) luôn tấp nập xe chuyển hàng đến và đi từ 3h30 sáng tới 16h chiều hàng ngày, bất kể mưa nắng.

Chợ là trung tâm đầu mối các mặt hàng vải vóc, thời trang, phụ kiện may mặc lớn nhất phía Bắc. Khu vực này đặc biệt nóng khi vào đợt hàng mới trước dịp chuyển mùa nhằm phục vụ nhu cầu rất lớn tới từ các tỉnh. Đặc biệt, chợ Đồng Xuân xuất hiện nhiều nữ cửu vạn đã hơn chục năm nay. Họ khỏe và làm việc hăng say không kém các đấng mày râu. Các nữ khuân vác chia thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm từ hai đến năm người hỗ trợ giúp đỡ nhau làm việc.

 Đôi vai của họ khỏe như lực sĩ, có thể vác hàng chục kg. Trong bao tải cồng kềnh kia chủ yếu là vải vóc, sợi bông nên khá êm. “Làm nhiều năm nên quen, đôi chân tôi cũng linh hoạt, khéo léo hơn để di chuyển len lỏi giữa chợ đông”, chị Thanh, quê Thái Bình nói.

Có những bao tải nặng cả tạ, vai chưa đủ khỏe, các chị phải dùng tay chống ở hông cho đủ lực. Nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng phải nể phục. Hầu hết các chị em ở đây đến từ các tỉnh Nam Định, Yên Bái, Phú Thọ, Hưng Yên…

Có người thâm niên đã hơn 10 năm. Chỉ nghỉ về quê vào dịp mùa vụ, cấy hái chăm lo đồng ruộng, xong xuôi lại vội vã lên Hà Nội mưu sinh. Mỗi một lần vác nặng từ xe đến điểm tập kết hàng như thế này các chị được trả công từ 10.000 – 20.000 đồng. Chuyển từ xe vào chợ, từ ki ốt ra xe đi tỉnh và nhặt nhạnh các chuyến nhỏ cho khách lẻ.

Các chị chia sẻ, may mắn là hầu như chẳng bao giờ đau ốm, cùng lắm chỉ sụt sùi, cảm nhẹ một ngày là khỏi. “Chỉ cần đau yếu hoặc nghỉ làm mấy ngày, khi quay lại công việc sẽ vô cùng khó nhọc, đau nhức người và quan trọng là mất đi một khoản thu nhập”, một chị nói.

Chị em luôn có một cuốn sổ nhỏ ghi chép các chuyến hàng cho từng ki ốt khác nhau để cuối ngày thanh toán. Ngày nào nhiều việc, có người kiếm được 500.000 đồng đến 700.000 đồng, ngày ít chỉ được hơn 100.000 đồng. “Văn phòng” làm việc cũng như chỗ nghỉ ngơi khi rảnh rang của họ chính là hành lang cầu thang lên xuống tại cổng chợ.

Mỗi chị em trừ tiền thuê trọ, sinh hoạt hay ăn uống hàng ngày, tằn tiện cũng để ra được từ 5 đến 7 triệu đồng tiết kiệm mỗi tháng, người nào ít thì chỉ được 3 đến 4 triệu đồng.

Chị Phạm Thị Thập làm phu vác ở chợ Đồng Xuân đã được gần 10 năm. Người phu nữ đến từ Hưng Yên có gia đình và hai con nhỏ ở quê nhà, tuy nhiên phải đôi ba tháng chị mới về một lần. Những lúc nhàn rỗi chờ việc chị lại mang kim chỉ ra thêu thùa tranh và khăn dành tặng cho chồng con ở nhà.

Thiệt là lãng mạn hết biết luôn. Thảo nào mà gần đây trong ngôn từ của báo chí nước nhà mới có thêm cụm từ rất thơ mộng là bóng hồng cửu vạn. Ngó mấy cái “bóng hồng” này đang gồng ghánh, khiêng vác “những bao tải nặng cả tạ” trên hè phố Hà Nội hay Sài Gòn khiến tôi thốt nhớ đến hình ảnh của những những bông hoa nở giữa chiến trườngnhững  bông hoa trên tuyến lửa (và những đoá hoa lan trong rừng cháy) trên Đường Trường Sơn – hồi giữa thế kỷ trước – khi cuộc chiến chưa tàn.

Dân công hỏa tuyến. Ảnh: Tạp Chí Tài Chánh

Thay những danh xưng hoa hoè hoa sói (vừa kể ) thì họ có tên gọi trần trụi, và chính xác, là Lực Lượng Nữ Dân Công Hoả Tuyến (*). Chính lực lượng này đã đảm nhiệm phần lớn việc chuyển tải lương thực, quân cụ, vũ khí để giải phóng miền Nam.

Hơn bốn mươi năm sau, sau khi vùng đất này được hoàn toàn giải phóng (và đất nước sạch bóng quân thù) thì đám con cháu của những bông hoa trên tuyến lửa, hay những đoá hoa lan trong rừng cháy trở thành những bóng hồng cửu vạn giữa Thủ Đô Của Lương Tâm Nhân Loại và Hòn Ngọc Viễn Đông!

Ảnh: FB Pham Vanthanh

Với truyền thống định hướng bằng hoa ngôn xảo ngữ của bộ TT&TT của xứ ta thì Tân Bộ Trưởng Nguyễn Mạnh Hùng chả phải lo xa đến chuyện định mức bao nhiêu phần trăm tin tốt hay tin xấu. Ở đất nước CHXNCNVN (Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) thì có tin tức và hình ảnh nào mà xấu được mà lo, cha nội!

Tưởng Năng Tiến

 (*) Có thể xem thêm thiên tiểu luận Death and Suffering at First Hand: Youth Shock Brigades during the Vietnam War (1950–1975) [Trực Diện Với Cái Chết Và Nỗi Đau: Vấn Đề Thanh Niên Xung Phong Trong Chiến Tranh Việt Nam (1950-1975) ] của François Guillemot – do Phương Hoà chuyển ngữ – đã đăng thành nhiều kỳ trên diễn đàn talawas, vào năm 2010

Công nhân: Vẫn là mặt hàng mang đi bán sỉ!

VOA: Cuộc khảo sát mới nhất về công nhân – giai cấp lãnh đạo cách mạng thông qua đội tiền phong là đảng CSVN như ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN, tái khẳng định hồi tháng 9 năm ngoái (1) – tiếp tục làm người ta ái ngại không chỉ cho công nhân mà còn thêm lo âu cho kinh tế, xã hội Việt Nam.

Theo kết quả cuộc khảo sát vừa kể (do tổ chức Oxfarm và Viện Công nhân – Công đoàn thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, thực hiện) (2) thì gần… 100% công nhân không dám ăn uống gì bên ngoài nhà mình. Lý do: 75% không dành dụm được gì, 40% thường xuyên vay mượn từ nhiều nguồn để bù đắp chi tiêu do lương quá thấp.

Cho dù phải làm thêm giờ, kể cả làm việc trong giờ nghỉ trưa, tới mức 70% chưa bao giờ hoặc hiếm khi rảnh để thăm người thân, bạn bè, xa xỉ hơn là đi chơi nhưng có tới 50% không đủ ăn, phải vay để mua thực phẩm, khoảng 6% cho biết, cuối tháng, chỉ ăn cơm với canh suông.

Ở cũng không khá hơn. 23% cho biết đang cư trú ở những chỗ được xếp vào loại tạm bợ. Ăn, ở như thế nên 70% “thường xuyên đau đầu, chóng mặt, hoa mắt, tụt huyết áp,…”. Sức khỏe suy sụp nhưng hơn 50% “không đủ tiền trang trải chi phí khám bệnh, chữa bệnh, mua thuốc”.

Đó cũng là lý do, khoảng 20% không có tiền để lo cho những chuyện rất nhỏ liên quan đến việc học hành của con cái (mua sắm cặp, sách, vở, bút, thước,…). Thực trạng này là nguyên nhân chính khiến 9% công nhân phải đắn đo, suy tính đến chuyện nên có con hoặc sinh thêm hay không.

Kết quả cuộc khảo sát vừa kể thật ra không mới. Tình trạng công nhân lao động cật lực nhưng càng ngày càng nghèo khổ, sống triền miên trong cảnh thiếu trước hụt sau, cả tinh thần lẫn sức khỏe cùng suy sụp sau một thời gian ngắn tham gia “giai cấp lãnh đạo cách mạng Việt Nam” đã kéo dài vài thập niên.

Cuối năm 2011, Trung tâm Dinh dưỡng TP.HCM công bố kết quả một cuộc khảo sát kéo dài trong hai năm ở nhiều nhà máy, khu công nghiệp tại TP.HCM. Theo đó, 30% công nhân bị suy dinh dưỡng. Đa số thiếu các vitamin nhóm B. Tỉ lệ công nhân thiếu i ốt là 70%. Tỉ lệ công nhân thiếu máu là 20% (3).

Kết quả cuộc khảo sát tiếp theo, được công bố vào cuối năm 2012 cho thấy, tỉ lệ suy dinh dưỡng không giảm và công nhân đối diện với một nguy cơ khác: Ngộ độc thực phẩm! Lý do, vật giá leo thang nhưng chi phí cho bữa ăn của công nhân vẫn thế, vẫn chỉ dao động quanh mức từ 8.000 đồng đến 12.000 đồng/bữa ăn/người thành ra công nhân trở thành giới chuyên tiêu thụ các loại thực phẩm thiu, thối mà lẽ ra phải chuyển đến bãi rác. Đó cũng là lý do các vụ ngộ độc thực phẩm tập thể xảy ra liên tục ở khắp mọi nơi (4).

Đến năm 2013, kết quả một cuộc khảo sát khác cho biết, tỉ lệ công nhân suy dinh dưỡng tăng từ 30% lên 33%. Những chỉ số liên quan đến sức khỏe công nhân tiếp tục gây sửng sốt: Sau lao động, 93% đuối sức, trong đó 80% cảm thấy đau, mỏi cơ, xương khớp, 47% mệt mỏi toàn thân, 17% cảm thấy nặng đầu, 15% hoàn toàn kiệt sức… TP.HCM có khoảng 350.000 doanh nghiệp và cơ sở sản xuất, 72% trong số này thuộc nhóm tạo ra bệnh nghề nghiệp nhưng chỉ có 34% tổ chức khám bệnh nghề nghiệp cho công nhân (5).

Tuy nhiên giới lãnh đạo đảng CSVN – “đội tiên phong của giai cấp công nhân” – không bận tâm đặt định bất kỳ giải pháp nào để bảo vệ “giai cấp lãnh đạo cách mạng”. Không những lương công nhân tiếp tục bị khống chế ở mức rất thấp mà công nhân còn bị kiềm chế để không thể đòi giới chủ đáp ứng những quyền lợi tối thiểu. Nguồn nhân lực rẻ, tính ổn định cao (đình công được xem là một trong những từ cấm kỵ) tiếp tục được “đội tiên phong của giai cấp công nhân” dùng như cần câu để câu vốn đầu tư của thiên hạ.

Chẳng phải chỉ hiện tại của “giai cấp lãnh đạo cách mạng” trở thành bi thảm mà tương lai của thế hệ kế thừa – con cái công nhân – cũng thế. Cho đến giờ này, nhà trẻ, trường học cho con công nhân làm việc tại các khu chế xuất, khu công nghiệp trên khắp Việt Nam vẫn thiếu, vẫn là vấn nạn mà “đội tiên phong của giai cấp công nhân” không thèm bận tâm (6). Cuối năm 2016, Viện Công nhân – Công đoàn thuộc Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, loan báo 11,5% con công nhân suy dinh dưỡng (7).

Giờ thì chuỗi vấn nạn liên quan đến “giai cấp lãnh đạo cách mạng” không chỉ rất dài mà tính chất, mức độ nghiêm trọng cũng như tác hại của những vấn nạn ấy đến kinh tế – xã hội Việt Nam đang càng ngày càng lớn. Số nữ công nhân không có khả năng lập gia đình vì bị vắt kiệt cả sức lực lẫn thời gian, chính sách thu hút đầu tư tạo ra tình trạng thâm dụng lao động nữ (khoảng 80%), môi trường làm việc thiếu nam giới,… hoặc may mắn có gia đình không dám sinh con vì không nuôi nổi càng ngày càng cao (8).

Tàn bạo hơn là “đội tiên phong của giai cấp công nhân” chỉ cần vốn đầu tư, cần tỉ lệ tăng trưởng GDP năm sau cao hơn năm trước nhằm chứng tỏ sự tài tình, sáng suốt của mình, thành ra làm ngơ cho giới chủ dùng nữ công nhân như công cụ trong vòng mười năm rồi thản nhiên đẩy họ ra đường. Số nữ công nhân lỡ làng khi mới ngoài 30, không vốn liếng, sức khỏe suy sụp, không thể xin việc ở những doanh nghiệp khác vì bị xem là… “già”, bế tắc về sinh kế cứ thế tăng từ từ, hết trăm ngàn này đến trăm ngàn khác.

Trước thực trạng như vừa kể, năm 2014, ông Đặng Ngọc Tùng, lúc đó là Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, chỉ thở dài, thú nhận: Chúng ta đang chú trọng quá nhiều vào nguồn vốn, ít quan tâm đến nguồn nhân lực, trong khi thực tế đòi hỏi chúng ta phải quan tâm toàn diện đến đời sống công nhân vì đó là nguồn nhân lực quý cho xã hội. Ông Tùng chỉ bày tỏ sự xót xa khi công nhân “ốm yếu, vàng vọt”, sự âu lo cho con cái công nhân khi cha mẹ như thế, chất lượng giống nòi sẽ ra sao (?) rồi… thôi (9).

***

Cảnh báo của ông Vũ Quang Thọ, Viện trưởng Viện Công nhân – Công đoàn cách nay năm năm: Chúng ta phải nghĩ đến thời hậu các khu công nghiệp, công nhân ở độ tuổi từ 36 đến 40 sẽ làm gì khi quay về quê cầm lại cái cuốc cũng lóng ngóng. Đó là hậu quả bi ai nhất của nền công nghiệp Việt Nam – bây giờ đã nhãn tiền về mọi mặt. Mức độ bi ai sẽ tăng gấp nhiều lần nếu so cuộc sống, sinh hoạt của công nhân – “giai cấp lãnh đạo cách mạng” với cuộc sống, sinh hoạt của giới lãnh đạo “đội tiên phong của giai cấp công nhân”. Ở đâu, thời nào, các “đội tiên phong của giai cấp công nhân” cũng nâng công nhân thành “giai cấp lãnh đạo cách mạng” và khi đã nắm được quyền lực, có “đội tiên phong” nào của giai cấp công nhân ngưng đem “giai cấp lãnh đạo cách mạng” ra bán sỉ với giá rẻ? Cộng sản ở đâu cũng thế và thời nào cũng vậy.

Chú thích

(1) https://vtv.vn/…/giai-cap-cong-nhan-luon-neu-cao-ban-chat-c…

(2) https://tuoitre.vn/cuoi-thang-cong-nhan-may-chi-an-com-chan…

(3) https://vnexpress.net/…/cu-10-cong-nhan-thi-co-3-nguoi-suy-…

(4) http://cafef.vn/…/cu-10-cong-nhan-thi-co-3-nguoi-suy-dinh-d…

(5) https://healthplus.vn/tp-hcm-gan-1-3-cong-nhan-cac-kcn-kcx-…

(6) http://khucongnghiep.com.vn/…/Trng-mm-non-trong-cc-KCN-KCX.…

(7) https://nld.com.vn/…/115-con-cong-nhan-co-dau-hieu-suy-dinh…

(8) https://vov.vn/…/nu-cong-nhan-co-nguy-co-e-chong-cao-514502…

(9) https://vov.vn/…/doi-song-bap-benh-cua-hang-chuc-nghin-nu-c…

Trân Văn

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

About this website

VOATIENGVIET.COM
23% cho biết đang cư trú ở những chỗ được xếp vào loại tạm bợ. Ăn, ở như thế nên 70% “thường xuyên đau đầu, chóng mặt, hoa mắt, tụt huyết áp,…”