Thực chất về cái gọi là pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa

Thực chất về cái gọi là pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa

Đỗ Ngà

3-4-2019

Mô hình thứ nhất: Bí thư quận sai thì ai ra tay trừng phạt? Chỉ có thể là bí thư tỉnh. Bí thư tỉnh sai thì ai trừng phạt? Là Tổng Bí Thư. Vậy Tổng Bí thư sai thì ai trừng phạt? Thì bó tay thôi.

Như vậy nhìn vào cách điều hành của ĐCS chúng ta có thấy bóng dáng của luật pháp trong bộ máy nhà nước không? Không có. Chỉ có quyền cao hơn trừng trị kẻ có quyền thấp hơn.

Trong thứ bậc quyền hành trong xã hội, thường dân có quyền thấp nhất, nên khi dân bị bắt tạm giam, một công an phường cũng có thể giết họ rồi tìm cách đổ lỗi cho người dân “dùng dây thun quần thắt cổ tự vẫn”, hay “họ thấy hối hận về tội lỗi họ đã làm mà tự vẫn”.

Thế thôi, mạng thường dân như mạng một con muỗi, quơ tay đập chết là xong. Đó là hình ảnh một “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” mà 100 triệu người đang cảm thấy rất hài lòng về nó.

Mô hình thứ 2: Một thường dân phạm tội ăn cắp ai trừng phạt? Luật pháp. Thống đốc bang phạm tội ai trừng phạt? Luật pháp. Tổng thống phạm tội, ai trừng phạt? Luật pháp.

Một công tố viên quèn, vô danh tiểu tốt, vẫn có thể kết tội một tổng thống như thường, bởi vì anh làm đúng luật pháp. Mô hình này thì mới đúng nghĩa là mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật.

Ở Hàn Quốc, những công tố viên trong trách nhiệm mình họ vẫn truy tố Tổng Thống Park Geun-hye như thường. Đơn giản, ở đây không có quyền to hay quyền nhỏ mà chỉ có luật pháp.

Trong một nhà nước pháp quyền thì tổng thống làm đúng trách nhiệm tổng thống, quan chức làm đúng trách nhiệm trong phạm vi của mình, công dân thực hiện quyền và nghĩa vụ công dân. Đó là một xã hội bình yên.

Ở trong mô hình thứ nhất, mô hình được gọi là “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa” ấy, đã xảy ra hiện tượng tội hình sự bị đánh tráo thành quan hệ dân sự nhằm vô hiệu luật pháp.

Ở Hà Nội, một thằng đàn ông phạm tội dâm ô cô gái trong thang máy. Đây là tội hình sự rõ ràng, nhưng chính quyền đã thể hiện bản chất “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” bằng cách, chỉ phạt người đàn ông này một số tiền là 200 ngàn – bằng với một suất vào cà phê đèn mờ rờ rẫm các cô tiếp viên. Một cô gái bình thường đã bị nhà nước xã hội chủ nghĩa hóa giá cô ngang bằng với một cô gái xem việc rờ rẫm là một món hàng.

Chính vì tội hình sự được biến thành quan hệ dân sự như vậy, nên trong xã hội này, bản chất cầm thú của bọn này trỗi dậy. Chúng thấy cái xứ “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” này khuyến khích hành động ấu dâm nên chúng không ngần ngại dâm ô với bé gái 12 tuổi trong thang máy.

Thượng tôn pháp luật là luật pháp đã quy định như thế nào thì trừng trị như thế ấy. Chỉ có xứ được gọi là “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” này thì chính quyền mới chủ trương dẹp bỏ luật pháp để biến tội thành lỗi mà thôi.

Thủ Thiêm, Chính quyền thành phố Sài Gòn đập phá nhà dân thuộc phạm vi ngoài quy hoạch, làm nhân dân mất nhà mất cửa, sống đòi công lý ròng rã 20 năm không được. Quan chức phạm pháp, luật pháp đâu không xử?

Cuối cùng hậu quả thì dân chịu, còn những tên quan phạm pháp chẳng chịu 1 chút trừng phạt nào của pháp luật, và được ông thủ tướng dang chỉ đạo giải quyết thay. Chính ông thủ tướng mà ý thức về luật pháp như vậy thì xã hội này sao có công bằng? Đấy là bản chất của cái gọi là “Pháp quyền XHCN”.

BAOTIENGDAN.COM
Thực chất về cái gọi là pháp quyền Xã hội Chủ nghĩa Bởi AdminTD – 03/04/2019 Tweet Share 0 +1 Pinterest 0 Email Đỗ Ngà 3-4-2019 Mô hình thứ nhất: Bí thư quận sai thì ai ra tay trừng phạt? Chỉ có thể là bí thư tỉnh. Bí thư tỉnh sai thì ai trừng…

KHÔNG HIỂU NỔI

Image may contain: 2 people, people on stage
Ngô Trường AnFollow

 

KHÔNG HIỂU NỔI. 

Cứ mỗi lần tháng 4 về là tôi lại nghĩ: chẳng biết người dân Miền Nam lúc đó họ nghĩ sao mà bỏ nhà đi làm cách mạng? Trong thời đệ nhất cộng hoà, Mỹ chưa qua thì làm sao lại nói rằng đi chống Mỹ cứu nước? Vậy, giai đoạn đó, mấy người đi làm cách mạng vì mục đích gì?

Có ông nào bà nào ở Miền Nam này thấy ông Diệm lê máy chém đi giết người chưa? Và khi Mỹ qua thì những người đi làm cách mạng có thấy gia đình nào, làng xóm nào “rên xiết” dưới gót giày của Mỹ hay không mà các người phải đi chống họ?

Con cái các người đi học được chính phủ miễn học phí. Mẹ Cha các người đau ốm được chính phủ chữa trị miễn phí. Gia đình các người không có đất canh tác, được chính phủ mua lại đất của phú ông cấp không điều kiện để các người làm ăn… Một nhà nước như vậy mà các người bỏ nhà đi vô rừng tìm cách chống lại. Thật không thể hiểu nổi!

Nếu chính phủ có những chủ trương, quyết sách không vừa lòng các người. Thì tại sao các người không đàng hoàng tập hợp lại biểu tình phản đối? Các người cũng thừa biết, chính phủ VNCH luôn luôn tôn trọng và lắng nghe ý kiến đồng bào. Trong giai đoạn đó, Phật giáo biểu tình, sinh viên biểu tình, thương phế binh biểu tình…. Mà chính phủ có bắt bớ ai đâu?

Thật! Không có những người ở Miền Nam đi theo cộng sản, thì không dễ gì Miền Bắc chiếm được Miền Nam đâu. Lính chính quy bắc Việt dù có tinh nhuệ đến mấy thì cũng chẳng làm được gì nếu không có những người csMN đưa đường, dẫn lối….

Mỗi lần tháng 4 đến là tôi lại thắc mắc. Những người ở Miền Bắc bị nhồi sọ qua tuyên truyền thì không nói làm gì. Còn các người ở MN mắt thấy, tai nghe rành rành như thế mà tại sao, tại sao các người lại đi theo cộng sản???

Có cô bác nào “đi làm cách mạng” giải thích cho tôi hiểu không?
****************
Hình: cảnh sát Quốc Gia bảo vệ sinh viên biểu tình phản đối chính phủ.

Chân dung kẻ dâm ô bé gái trong thang máy ở Sài Gòn (Kỳ 1)

Chân dung kẻ dâm ô bé gái trong thang máy ở Sài Gòn (Kỳ 1)

Nguyễn Hồng Thư

3-4-2019

Sự việc xảy ra vào khoảng 21h tối 1/4/2019. Thời điểm trên, một bé gái bước vào thang máy và người đàn ông hơn 50 tuổi bước theo sau. Trong thang máy, gã đã giở trò dâm ô bé gái nhiều lần. Rất may, khi cửa thang máy mở, bé kịp bỏ chạy ra ngoài.

Trong hoảng sợ, em về báo lại gia đình; gia đình trình báo BQL toà nhà. Trước sức ép của gia đình và cư dân toà nhà, video sự việc đã được trích xuất từ camera.

Bà Đỗ Thị Trúc Mai, Phó chủ tịch UBND Q.4 (TP.HCM) cho biết, ngay khi đoạn video clip ghi lại hình ảnh một bé gái bị người đàn ông có hành vi sàm sỡ trong thang máy, như ép hôn, đụng chạm vào vị trí nhạy cảm trên cơ thể… xuất hiện; bà đã lập tức yêu cầu công an các phường xác minh điều tra nhanh.

Cơ quan CA đã nhanh chóng tìm ra thủ phạm. Hắn được mời làm việc. Tại đây, hắn chìa thẻ đảng và chứng nhận từng là Bí thư đảng uỷ, Viện phó VKS TP. Vì thế cơ quan CA lấy lời khai sơ bộ rồi cho về.

Đêm 2/4/2019, cư dân toà nhà Galaxy 9 tổ chức họp khẩn cấp, phẫn nộ yêu cầu vụ việc phải công khai ra ánh sáng.

Lúc đầu vụ việc định “chìm xuồng”. Khi nghe báo cáo, ông Trần Hoàng Quân, Chủ tịch UBND quận 4 rất bức xúc. Ông yêu cầu phải làm rõ.

Trả lời báo chí, Đại tá Nguyễn Sỹ Quang, Trưởng phòng tham mưu Công an TP.HCM cho biết, công an đã xác minh được người đàn ông sàm sỡ bé gái trong thang máy chung cư Galaxy 9, đường Nguyễn Khoái, phường 1, quận 4.

Người này từ Đà Nẵng vào TP.HCM thăm con. Sau khi thực hiện hành vi, ông ta đã trở về Đà Nẵng. Ban giám đốc Công an TP đã chỉ đạo Công an quận 4 tập trung điều tra, xử lý triệt để”, ông Quang khẳng định.

Còn một lãnh đạo Công an TP Đà Nẵng cho biết, đến thời điểm này, Công an Đà Nẵng vẫn chưa nhận được bất cứ thông tin gì từ Công an TP.HCM đề nghị phối hợp.

Ông nói thêm: “Vụ việc xảy ra ở TP.HCM và vấn đề này hết sức nhạy cảm, có liên quan đến một lãnh đạo ngành vừa nghỉ hưu. Nhạy cảm lắm, cho nên mình hết sức thận trọng. Khi nào Công an TP.HCM có văn bản gửi cho Công an TP Đà Nẵng đề nghị phối hợp thì lúc đó mới chính thức, chứ bây giờ chưa có văn bản, chưa có thông tin gì cả“.

Những hành vi của tên này có dấu hiệu của tội “Dâm ô đối với người dưới 16 tuổi”. Theo Điều 146 – Bộ luật hình sự năm 2015, khung hình phạt cho tội danh này được quy định “từ 6 tháng đến 12 năm”.

Nếu hắn ta có hành vi dâm ô đối với người dưới 16 tuổi không nhằm mục đích giao cấu hoặc không nhằm thực hiện các hành vi quan hệ tình dục khác, thì bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.

Vậy hắn là ai mà các cơ quan CA đều tránh nói tên. Hắn tên là Nguyễn Hữu Linh (sinh 1958) trú tại Đà Nẵng. Vậy Nguyễn Hữu Linh là ai?

SỨC MẠNH CỦA FACEBOOK

SỨC MẠNH CỦA FACEBOOK

Hôm qua, báo chí vừa loan tin một người đàn ông có hành vi đồi bại với một bé gái 9 tuổi trong thang máy ở quận 4, Sài Gòn, không bao lâu sau, có lẽ chỉ vài giờ, trên facebook, người ta tìm ra ngay tung tích của người đàn ông ấy: Y nguyên là phó viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân thành phố Đà Nẵng mới về hưu năm ngoái. Không những tìm ra tên tuổi, người ta còn tìm ra cả nhà riêng của người ấy. Có hình chụp hẳn hoi.

Thú thật, khi hình ảnh người đàn ông ấy xuất hiện trên facebook của nhiều người, tôi còn ngờ vực, sợ nhầm người, tội họ. Sau, thấy báo chí chính thống trong nước cũng đăng tin, mới chắc hoàn toàn.

Qua trường hợp này, chúng ta càng thấy rõ hơn sức mạnh của facebook: Nó chính là tai mắt của tập thể, là sức mạnh của quần chúng. Có nó, nhiều sự thực được phanh phui nhanh chóng. Và nó lan toả rất nhanh. Tin nóng hổi, chỉ cần vài tiếng là cả hàng chục ngàn, thậm chí, hàng trăm ngàn người biết.

Nhìn một cách tổng quát, rộng hơn, nó chính là lịch sử được viết lại. Của xã hội. Và của đất nước. Chính quyền sợ facebook cũng phải.

Nguyễn Hưng Quốc

Ps: coi video như này mà hắn nói nựng bé https://www.facebook.com/1875768439379582/posts/2333649523591469?sfns=mo

Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: text

Khánh Hòa: Hàng trăm triệu đồng gửi tại ngân hàng Agribank bị ‘bốc hơi’

Nguyên nhân việc người dân bị mất hàng trăm triệu đồng là do cán bộ của Agribank tại Phòng giao dịch Ninh Diêm đã lợi dụng lòng tin, mối quan hệ thân thiết với khách hàng để thực hiện hành vi chiếm đoạt tiền trên tài khoản của khách hàng thông qua việc đưa chứng từ khống cho khách ký trước hoặc giả mạo chữ ký của khách hàng để rút tiền.

“TẤN CÔNG NGƯỢC LẠI

Bài trên fb Luân Lê:

“TẤN CÔNG NGƯỢC LẠI

Tôi hỏi rằng ở Đà Nẵng có ai bao che cho tay cán bộ ký văn bản này không mà sao có thể ra một văn bản trái luật và xâm phạm vào quyền công dân, quyền giám sát và bảo vệ pháp luật của người dân? Trong khi Bộ luật Tố tụng hình sự quy định rõ nguồn tin tố giác tội phạm là từ người dân, từ truyền thông, báo chí.

See More

Image may contain: text

Chuyện của bên thắng và bên thua cuộc

Chuyện của bên thắng và bên thua cuộc (Phần 2)

2-4-2019

Tiếp theo phần 1: Bác Hiền. Phần 2: Chuyện tù cộng sản của một người lính VNCH

Binh lính VNCH bị bắt tập trung vào ngày 30/4/1975. Nguồn: AFP/Getty Images.

Chỉ một ngày sau 30/4, chính quyền mới đã cho loa gọi những binh lính VNCH ra trình diện để “nhận khoan hồng, về sống với gia đình”. Họ ra rả nói về chính sách hoà hợp hoà giải, toàn những điều tốt đẹp.

Chỉ được ở với gia đình 4 ngày thì bác Hiền bị gọi lên tập trung, không ngờ ngày đó bắt đầu cho 13 năm địa ngục trần gian. Tháng 12/1976, bác Hiền cùng hàng ngàn người tù bị đưa ra Bắc bằng tàu thuỷ, đi từ Tân Cảng.

Họ bị nhét vào một con tàu chở hàng. Con tàu đó có 3 khoang, trước đó một khoang chở than, một khoang chở xi măng, và một khoang chở vôi. Thì nay mỗi khoang nhốt 500 người như chở súc vật, ngồi chồng lên nhau, nằm chồng lên nhau. Ai ở khoang vôi thì đầu tóc người ngợm trắng phớ, khoang than thì đen xì, khoang xi măng thì người bạc phếch.

Cứ hai người còng vào nhau bằng một chiếc còng tay, người này đi vệ sinh thì người kia cũng phải đi theo. Có một câu chuyện đau lòng, khi bước qua cầu để lên tàu, một người trong số họ đã trượt chân ngã xuống biển, thế là người kia cũng rơi theo. Cai tù dửng dưng đứng nhìn họ vùng vẫy rồi chết chìm, không đếm xỉa đến việc cứu người.

Cả khoang 500 người chỉ có 2 cái xô để đi tiểu, và để nguyên đó cả ngày mới cẩu cái xô đi đổ một lần. Có lần không may cái xô bị rớt, nước tiểu đã cũ đổ tung toé vào đầu vào mặt mọi người.

Tàu đến Hải Phòng là 3 ngày 4 đêm, những ngày đêm không tắm rửa, thức ăn thì đầy cát. Từ Hải Phòng bác Hiền bị đưa đi Lào Cai, tiếp tục những ngày lao động khổ sai.

Một lần làm việc trong rừng, bắt chuyện với một người kiểm lâm đã từng vào Sài Gòn sau năm 75, bác Hiền hỏi ông ấy:

“Ông thấy Sài Gòn thế nào?”

“Ôi, chẳng khác nào thiên đường, rất hiện đại và thứ gì cũng có. Trước kia tôi tưởng khác cơ”. Người ấy trầm trồ.

Năm 1978 bác Hiền bị đưa về Tân Lập, Vĩnh Phúc.

Những người tù bị vắt kiệt sức lao động, ăn uống đói khát, nên chết nhiều lắm. Họ chết vì đói, vì kiệt sức chứ không bệnh tật gì, cứ 10 người thì khoảng 2 đến 3 người chết. Không mấy ngày không có người chết. Có những người sáng không thấy dậy đi làm, mở màn ra gọi thì đã chết từ khi nào. Có người đang làm việc thì chết vì say nắng.

Một chiếc ao nhỏ ở trại tù được dùng làm nơi tắm gội chung cho cả người tù và trâu bò, phân nổi lềnh bềnh.

Trung tá Văn Lạc được vợ từ Miền Nam ra thăm và tiếp tế. Đói khát kham khổ đã lâu, nên khi ăn những thức ăn ngon vợ gửi vào, ông Lạc đã bị ỉa chảy, không được cấp cứu, ông Lạc chết ngay sáng hôm sau.

Trung tá phi công Phạm Bình Minh ngã bệnh vì kiệt sức. Khi vợ ông đến thăm, quản giáo không cho gặp mà hẹn đến hôm sau. Đêm hôm đó ông chết, không đợi được đến sáng gặp vợ. Người vợ để thể hiện tình cảm sắt son với chồng, đã đi làm tấm bia cho chồng, đọc một bài thơ, rồi chị cắt phăng mái tóc dài đặt lên mộ chồng.

Biết bao những câu chuyện đau thương trong những trại tù ấy, xung quanh những thân phận ấy. Tử thần luôn rình rập họ bất kể ngày đêm.

Bác Hiền và những người sống sót được một phần là do họ bấu víu vào niềm hi vọng rằng họ sẽ được quốc tế cứu ra. Riêng bác Hiền cứ luôn nhẩm câu thơ của Nguyễn Công Trứ khi bị đi đày:

“Còn Trời còn đất còn non nước
Có lẽ ta đâu mãi thế này?”

Tháng 4/1982, bác Hiền cùng nhiều người tù được đưa về Nam bằng tàu lửa, tiếp tục 5 năm tù tại Đồng Nai. Trên tàu lửa họ vẫn bị xích tay hai người một vào nhau.

Nhưng có một chuyện lạ. Tàu chạy qua các ga miền Bắc, biết trên đó là những người tù VNCH, những người bán hàng rong ở dưới đã tới tấp ném đồ ăn lên tàu cho họ, nào là đậu phộng, dưa hấu, bánh kẹo…, bất cứ thứ gì trong rổ hàng mà họ đang bán. Nhưng tất cả đều bị đám áp giải tù ném lại xuống, những người tù đói khát không được nhận một thứ gì.

Qua chuyện này mới thấy rõ, bảy năm sau chiến tranh, nhận thức của người dân Miền Bắc đã thay đổi nhiều, họ không còn coi những người lính VNCH là kẻ thù, là xấu xa độc ác như họ từng bị nhồi sọ.

Chuyện của bác Hiền dài lắm, nhưng fb không phải chỗ kể dài, tôi sẽ kể thêm ở những bài viết khác.

Bác Hiền ra tù năm 1988, sau 13 năm khổ sai đày đoạ. Năm 1993 bác được sang Mỹ theo diện HO. Dẫu cuộc sống nay bình yên đủ đầy, nhưng nỗi đau thương quê, thương nước đã khiến bác không thể vô tư hưởng yên vui.

(Còn nữa)

Phần 3: CHUYỆN CỦA MỘT CAI NGỤC CỘNG SẢN

Giang hồ “thế thiên hành đạo”?!

Giang hồ “thế thiên hành đạo”?!

Thứ Hai, 04/01/2019 – 20:05 — VietTuSaiGon

RFA

Chuyện này chỉ có trong truyện của Kim Dung, truyện của Thi Nại Am bên Tàu và một vài truyện lẻ trong thời phong kiến Việt Nam, khi mà triều đình lụn bại, sa đọa, các thế lực nổi lên cát cứ, dân tình oán thán…

Trong thời đại rực rỡ “Đất nước có bao giờ được như hôm nay” – lời của Chủ tịch nước kiêm Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng – sao lại có chuyện giang hồ thế thiên hành đạo? Có đấy, và chuyện này nghe ra không chỉ khôi hài mà đáng sợ! Mới nhìn thấy đơn giản, Dương Minh Tuyền, một đại ca (lẻ) giang hồ, cũng không mấy khét tiếng bỗng dưng đứng ra thế thiên hành đạo trong vụ cô bé học sinh lớp 9, trường THCS Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên bị bạn đánh đập, lột áo quần và hành hạ đến mức phải nhập viện tâm thần.

 Điểm khác biệt ở đây là khi cô bé bị hành hạ, bị bạn cùng lớp đánh đập và nhục mạ, video clip ghi được từ camera an ninh của trường đã bị “ai đó” xóa mất và giáo viên chủ nhiệm, hiệu trưởng thay vì lên tiếng, lên kế hoạch bảo vệ cho cô bé học sinh cũng như giáo dục các học sinh đã bạo lực thì lại giấu nhẹm câu chuyện.

Điều này cho thấy ngay từ trứng nước của sự giáo dục đã có vấn đề, một kiểu lách trách nhiệm để giữ thành tích nhà trường và hơn hết là sự dối trá tự thân của những người làm công tác giáo dục.

Tuy vậy, đáng bàn hơn là hệ thống an ninh, cơ quan công quyền địa phương cũng không có động thái đúng mực, và họ đã vô trách nhiệm.

Một học sinh nữ bị rơi vào trạng thái nạn nhân bạo lực học đường triền miên đến mức phải nhập viện tâm thần mà cơ quan có trách nhiệm của địa phương vẫn không hay biết. Trong khi đó, theo luật hiện hành, các trường phổ thông cơ sở, phổ thông trung học được quản lý và giám sát trực tiếp từ chính quyền địa phương. Đó chỉ mới một vế! Vấn đề thứ hai là tại sao khi đã biết ban giám hiệu nhà trường cố tình xóa đi video clip bạo lực học đường mà cơ quan hữu trách không vào cuộc điều tra, không có động thái chăm sóc với nạn nhân và không có biện pháp răn đe kịp thời đối với những học sinh đã gây bạo lực? Chuyện răn đe học sinh bạo lực và thăm hỏi, chia sẻ với nạn nhân, dường như giáo viên chủ nhiệm và ban giám hiệu nhà trường không hề có động thái nào, nó chỉ diễn ra với một đại ca giang hồ. Rõ ràng, ở đây có một sự bất lực không thể chối bỏ của cơ quan công lực, họ không thể hoặc có tình không thể làm gì trước một hiện tượng xã hội có tên gọi là bạo lực học đường một cách dã man, máu lạnh (năm đứa học trò là con gái xúm vào đánh, hành hạ, lột quần áo một đứa bởi đứa bị đánh là con nhà nghèo, cô thế và hơi khờ khạo!).

Sự thờ ơ có tính hệ thống từ giáo viên chủ nhiệm cho đến ban giám hiệu, rồi cơ quan công quyền, thờ ơ đến mức độ chuyện này xảy ra nhiều lần, diễn đi diễn lại, đến mức nạn nhân trở nên trầm cảm và sang chấn tâm lý… Lẽ nào camera an ninh của nhà trường chỉ sắm ra để cho có? Lẽ nào ban giám hiệu, giáo viên chủ nhiệm không một lần thử nhìn vào màn hình camera an ninh mà chỉ sắm để gọi là? Và nếu có nhìn thì biết bao nhiêu lần diễn đi diễn lại, rồi đến khi sự việc tồi tệ xảy ra thì nhà trường lại tổ chức họp kín với phụ huynh của năm đứa gây bạo lực trước, sau đó mời phụ huynh của nạn nhân và trước khi mời đã xóa sạch bằng chứng?

 Như vậy phải chăng có sự đồng lõa, toa rập giữa nhà trường và các gia đình của những đứa gây bạo lực? Và khi Dương Minh Tuyền đến thăm hỏi, tặng tiền cho gia đình nạn nhân, lên Youtube tuyên bố sẽ hỏi thăm gia đình những đứa gây bạo lực… Thì, xóm làng của gia đình nạn nhân đón Tuyền như một ngôi sao chính trị, thậm chí mức độ nồng hậu còn cao hơn cả việc đón Thủ tướng hay Chủ tịch nước về thăm làng.

 Liền sau sự việc thăm hỏi của Tuyền là việc ông Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ đến bệnh viện thăm nạn nhân! Chuyện khôi hài và lố bịch ở chỗ, một người đầu ngành chỉ lên tiếng sau khi giang hồ (mà báo chí trong nước gọi là “người xã hội”) lên tiếng! Và chuyện càng khôi hài hơn khi ông Bộ trưởng Nhạ đến thăm, gần như chẳng có ma nào đón ngoài những người trong ngành giáo dục, nó khác xa với cuộc đón tiếp hết sức nồng hậu và rầm rộ của người dân khi Tuyền đến thăm. Mặc dù số tiền của Tuyền mang đến tặng cũng không phải là lớn, chưa đầy 30 triệu đồng (đương nhiên không phải là nhỏ) nhưng không ít người cho rằng đó là số tiền “cải cách giáo dục”, số tiền làm thay đổi tư duy giáo dục, số tiền nhân đạo và sạch sẽ nhất…

Ơ Hay! Tiền của giới giang hồ được xem là tiền sạch sẽ, tiền làm thay đổi tư duy giáo dục nghĩa là sao? Trong khi tiền của ngành giáo dục là tiền mồ hôi, xương máu của nhân dân góp trong từng đồng thuế, vậy mà khi qua tay ông Nhạ, nó trở thành một thứ gì đó vô nghĩa, không ai nhắc đến, vậy nghĩa là sao?

 Và, cả một hế thống công quyền, hệ thống pháp luật, hệ thống giáo dục đang đứng ở đâu mà để cho một kẻ giang hồ với đúng bộ dạng xăm trỗ đầy mình, vận quần đùi, đi dép lê, tóc húi cua dài tó, mặt mày bặm trợn lại lên tiếng giáo huấn đạo đức cho những đứa học trò hư hỏng?

Và hơn nữa, lẽ nào đất nước này không còn có người nào đủ tư cách, đủ đạo đức và đủ sức hút quần chúng, nhân dân hơn một kẻ giang hồ (mà trong giới xã hội đen thì Tuyền cũng chả có tên tuổi gì)?

Lẽ nào mọi thứ cơ quan hay quan chức chỉ là loại bù nhìn, việc thu xếp, củng cố trật tự, đạo đức xã hội lại là trách vụ của giới giang hồ?!

 Liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy xã hội Việt Nam đang chạm đáy?! Và giới giang hồ đã chính thức bước vào “thế thiên hành đạo”?!

‘Thánh chửi’ giúp gia đình học sinh bị đánh hội đồng được ca ngợi là ‘anh hùng’

Hình ảnh một người đàn ông xăm trổ đầy mình được nhiều người vây quanh chào đón khi tới thăm gia đình một học sinh mới nhập viện do bị bạn cùng lớp hành hung đang được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội trong những ngày qua. Có người gọi người đàn ông được biết với cái tên ‘thánh chửi Dương Minh Tuyền’ là ‘hiệp sĩ’ hoặc tung hô là ‘anh hùng’.

Anh Tuyền, một người từng vào tù vì “quấy rối trật tự công cộng”, tới Hưng Yên hôm 31/3 giữa lúc dư luận đang bức xúc và phẫn nộ trước việc một nữ sinh phải nhập viện tâm thần sau khi bị năm học sinh khác đánh hội đồng, lột đồ rồi quay clip xảy ra ở trường THCS Phù Ủng, Hưng Yên.

…Cách của Minh Tuyền hiệu quả hơn tất cả trong bối cảnh các nhạn nhân của bạo lực học đường không dám nói với gia đình, không dám nói với thày/cô giáo vì sợ bị trả thù, và điều đó thì đương nhiên lãnh đạo ngành giáo dục không giải quyết được.
Bùi Sơn, người dân

Theo Tuổi Trẻ, ban giám hiệu của nhà trường đã không có hành động nào trong suốt một tuần sau khi cô nữ sinh có tên là N.T.H.Y, bị các bạn nữ cùng trường hành hung trước sự chứng kiến của các bạn học.

Một số học sinh khác cùng lớp với H.Y. cho Tuổi Trẻ biết H.Y. có hoàn cảnh gia đình khó khăn, tính tình nhút nhát nên thường xuyên là nạn nhân của những vụ hành hung và đánh hội đồng.

Vào ngày 28/3, H.Y phải nhập viện trong tâm trạng hoảng loạn, mặt sưng tím nhiều chỗ. Theo Báo Mới, bác sĩ chẩn đoán H.Y có những biểu hiện sang chấn về tâm lý và tinh thần.

Trong lúc truyền thông chính thống đưa những hình ảnh Bộ trưởng Giáo dục Phùng Xuân Nhạ tới “thăm hỏi động viên” H.Y tại bệnh viện thì mạng xã hội lan truyền hình ảnh của Minh Tuyền tới thăm gia đình cô nữ sinh này để trao tiền quyên góp và sau đó tới thăm H.Y tại bệnh viện.

Theo ZingNews, ‘thánh chửi’ đất Bắc Ninh Minh Tuyền từng lĩnh 32 tháng tù vào năm 2017 về tội gây rối trật tự công cộng và phá hoại tài sản.

Trong video clip quay ảnh ‘thánh chửi’ nói chuyện với gia đình nạn nhân ở bệnh viện, Minh Tuyền cho biết anh đã quyên góp được 35 triệu đồng để giúp gia đình và cam kết bảo vệ H.Y để cô nữ sinh này không còn bị bắt nạt hay đánh đập ở trường nữa.

Bùi Sơn, một người tình cờ gặp Minh Tuyền tại bệnh viện khi cũng đến thăm gia đình H.Y, đã quay lại video đó và khẳng định về những lời nói trên của người được coi là có nhiều tăm tiếng trong giới xã hội.

“Hôm Tuyền về Hưng Yên, Tuyền được nhiều người chào đón. Lý do mọi người hưởng ứng là do Tuyền cho biết sẽ về thăm em (học sinh) bị bạo hành và ủng hộ gia đình về vật chất cũng như đảm bảo việc sẽ bảo vệ cháu bé để lần sau không bị các bạn trong lớp bắt nạt nữa và không sợ bị trả thù. Hành động đó được nhiều người ghi nhận.”

Trong đoạn video do anh Sơn đăng tải trên Facebook, Minh Tuyền nói rằng anh muốn “bênh vực cái đúng, tìm lại công bằng cho cháu” H.Y cũng như giúp ngăn chặn những hành vi bạo lực học đường.

Theo anh Sơn, một người dân Hà Nội hay lên tiếng về các vấn đề bức xúc trong xã hội, bạo lực học đường là một vấn đề đáng lo ngại và việc cách chức hoặc kỷ luật các giáo viên hay hiệu trưởng để xảy ra những vụ việc này mới chỉ là “giải quyết phần ngọn.” Còn phần “chìm” của vấn đề là làm sao để bảo vệ học sinh thì chưa được giải quyết.

“Về phía các nhà quản lý trong lĩnh vực giáo dục, họ có quyền lực để làm những việc khác nhưng để đảm bảo chắc chắc rằng nạn nhân sẽ không còn bị tiếp tục bắt nạt nữa thì xem ra cách của Minh Tuyền hiệu quả hơn tất cả trong bối cảnh các nhạn nhân của bạo lực học đường không dám nói với gia đình, không dám nói với thày/cô giáo vì sợ bị trả thù, và điều đó thì đương nhiên lãnh đạo ngành giáo dục không giải quyết được.”

Nhiều người sử dụng mạng Facebook gọi Minh Tuyền, một người trong giới giang hồ, là một hiệp sĩ và anh hùng.

Một Facebooker có tên Ngô Thắng viết “Giang hồ mà có đạo lý, giang tay che trở giúp đỡ người nghèo, người yếu thế, người bị đánh đạp hành hạ thì đúng là hiệp sĩ anh hùng của dân Việt ta.”

Một số người so sánh việc làm này với những quan chức khi đặt câu hỏi liệu “Quan chức Việt Nam mà có một chút tấm lòng nghĩa hiệp như vậy thì dân sao khổ được.”

Facekooker Mạnh Ngô cảm thán rằng sự việc này “thật làm cho người ta suy nghĩ về nhân tình thế thái!”

“Nó phản ánh rất rõ tâm thế bàng quang của thượng tầng và một sự ghẻ lạnh của hệ thống quản lý đối với một hạ tầng xã hội bất ổn,” Facebooker Nguyễn Tiến Trường viết trên trang cá nhân, và cho rằng các lãnh đạo cao cấp không “chịu xuống thăm hỏi công dân đau khổ của họ” trong khi đây là một việc làm mà đối với nguyên thủ nước ngoài gần như một phản xạ.”

Facebooker này kết luận rằng khi một “giang hồ”, một thanh niên ngổ ngáo “chất vấn về đạo lý giáo dục có nghĩa là xã hội đó đang được vận hành bởi thước đo cơ bắp và cái ác. Chỉ cái ác mới có thể khuất phục cái ác, một vòng luẩn quẩn.”

(Nếu không vào được VOA, xin hãy dùng đường link voaviet2019.com hoặc vn3000.info để vượt tường lửa)

VOATIENGVIET.COM
Một người đàn ông được gọi là “giang hồ” tới thăm g