VN: Có ít nhất 8 vụ ấu dâm trong tháng Tư
Hoa Kim Ngo and 3 others shared a link.

Hoa Kim Ngo
Tuy nhiên, ngoài vụ việc của ông Linh, trong tháng Tư còn phát hiện ít nhất 7 vụ ấu dâm chấn động khác.
Nhiều nhà hoạt động ở Hà Nội lại bị canh nhà, theo sát bởi mật vụ CS
Bị đột quỵ và nghĩ tới Chủ tịch nước (*)
Bị đột quỵ và nghĩ tới Chủ tịch nước (*)
18-4-2019
Một người bạn bị AVC (đột qụy). Nhờ cứu cấp kịp thời và nhờ y khoa hiện đại, ông ta thoát chết. Nhưng thay đổi hoàn toàn, trở thành một người khác.
Vốn là người nóng nẩy, trở thành một người điềm đạm. Một người ích kỷ, huyênh hoang, coi mình là cái rốn của trái đất, ngày nay nghĩ tới người khác, suốt ngày ngồi, lục cuốn sổ điện thoại rách bươm, gọi hỏi thăm người này người kia, muốn biết tin ai còn ai mất. Một người khắt khe, câu chấp, ngày nay bao dung.
Gần kề với cái chết, ông ta hiểu đời sống hơn, biết cái gì là chính yếu, cái gì là phụ. Ông ta nói: cũng may mà mình bị AVC, mở mắt trước khi chết. Ngồi uống café với ông bạn, tự nhiên nghĩ tới ông Chủ tịch nước.

Nếu thoát nạn, nếu ra khỏi nhà thương bình an, ông Chủ tịch trở thành một người khác? Nếu ông ta nghĩ Đảng mình hoành hành như vậy cũng đủ rồi. Lâu la, phe đảng của mình vơ vét như vậy cũng quá rồi, dư sống phe phỡn 9, 10 thế hệ. Đất nước tan hoang như vậy cũng tệ quá rồi. Xã hội không thể bệ rạc hơn nữa, suy đồi hơn nữa.
Nếu ông ta, giữa lúc gần đất xa trời, nghĩ tới những người một sớm một chiều mang kiếp màn trời, chiếu đất vì đầy tớ đã quá tham lam. Nghĩ đến những người đáng tuổi con cháu mình, đang nằm mục xương trong tù, chỉ vì muốn môi trường sạch, muốn đất nước không bị đô hộ, dân tộc không trở thành nô lệ.
Nếu ông ta nghĩ ở thời đại Internet, cái trò hề XHCN không lường gạt được ai nữa, kể cả những kẻ ngu xuẩn nhất.
Nếu ông ta chợt rùng mình, nghĩ mình đang bán giang sơn gấm vóc của tổ tiên để lại, ngàn sau sử sách sẽ không quên. Nếu…
Trong một lúc mơ mộng, nghĩ quẩn như vậy. Nhưng café làm tỉnh ngủ, biết rằng sẽ không có chuyện đó. Óc não người CS không phải là óc não bình thường.
Và ngay cả nếu bệnh đột qụy làm nổ tung cái vỏ cứng, để óc não ông già trở lại bình thường, nếu một phép lạ khiến ông già suy nghĩ như một người dân bình thường, ông ta sẽ bị cả guồng máy nghiền nát…
Quay đi quay lại, động lực duy nhất để thay đổi đời sống của người dân vẫn là người dân. Không có phép lạ.
(*) Ghi chú: Tựa đề do Tiếng Dân đặt
“Chào mừng ngày giải phóng 30/4”, Hà Nội tiếp tục đàn áp tôn giáo và bắt giữ người dân trái luật
“Chào mừng ngày giải phóng 30/4”, Hà Nội tiếp tục đàn áp tôn giáo và bắt giữ người dân trái luật
Tam Ân
24-4-2019
Trong ngày hôm qua 23/4/2019, nhà cầm quyền tỉnh An Giang đã bắt giữ trái phép ông Trần Thanh Giang, một nhà hoạt động cho tự do tôn giáo.
Ông Trần Thanh Giang (tên thường gọi là Vũ), sinh năm 1971, cư ngụ tại ấp Long Hoà, thị trấn Chợ Mới, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Ông Giang là tín đồ của Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy – một trong năm tôn giáo có mặt ở Việt Nam nhưng không chịu sự kiểm soát của đảng Cộng sản, nên luôn bị nhà cầm quyền cộng sản đàn áp, sách nhiễu.
Vào khoảng 16 giờ ngày 23/4/2019, ông Giang đã bị công an tỉnh An Giang bao vây nhà riêng, rồi bắt ông đưa đi đâu không rõ. Tuy nhiên, công an lại không đưa ra được bất kỳ một Lệnh bắt giữ nào. Được biết, ông Giang là một người hoạt động cho tự do tôn giáo, trong nhiều năm qua.

Liên hệ qua điện thoại với ông Lê Quang Hiển, Chánh Thư ký Ban Trị sự Trung ương, Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy, Tổng Thư ký Hội đồng Liên tôn Việt Nam, được ông Hiển xác nhận trường hợp bị bắt giữ này.
Cùng ngày 23/4/2019, lại thêm một trường hợp bắt giữ khác bởi nhà cầm quyền tỉnh Bạc Liêu. Đó là ông Nguyễn Chí Vững, bị an ninh ập vào nhà riêng ở Bạc Liêu, rồi bắt đưa đi vào khoảng 10h sáng ngày 23/04/2019. Ông Vững bị bắt giữ và có lệnh tạm giam 4 tháng, với cáo buộc “tuyên truyền chống phá nhà nước xã hội chủ nghĩa”.

Được biết, ông Vững sinh năm 1981, sinh sống và làm việc tại Bạc Liêu. Ông Vững đã từng có mặt tại Sài Gòn, tham gia biểu tình vào ngày 10/06/2018 để phản đối Luật An ninh mạng và dự luật Đặc khu. Ông bị an ninh thành Hồ bắt khi đang biểu tình và được thả ra sau 3 ngày tạm giam.
Sau đó, ngày 01/09/2018, ông Vững lại bị an ninh thành Hồ bắt, khi về Sài Gòn chuẩn bị tham gia biểu tình, dự kiến ngày 02/09/2018. Sau gần 10 ngày bị giam giữ trái phép, ông Vững được an ninh thành Hồ thả ra.
Vào cuối tháng 1/2019, lại có hai Facebooker bị bắt giữ trái pháp luật. Cả hai Facebooker này là chị em ruột: bà Huỳnh Thị Tố Nga và ông Huỳnh Minh Tâm. Họ bị bắt giữ cách nhau 3 ngày, mà cũng không có bất kỳ lệnh bắt giữ nào của nhà cầm quyền.
Ngày 23/1/2019, bà Huỳnh Thị Tố Nga, đã bị an ninh thành Hồ đến tận nơi làm việc của bà tại một bệnh viện, rồi “bắt cóc” bà, mang đi. Cho đến hôm nay, vụ việc xảy ra đã hơn 3 tháng, nhưng nhà cầm quyền cộng sản vẫn không xác nhận việc “bắt cóc” này.

Được biết, bà Tố Nga đang làm việc tại khoa xét nghiệm bệnh viện Nguyễn Tri Phương, Sài Gòn. Bà Nga là mẹ đơn thân của hai con nhỏ.
Hai tài khoản Facebook cá nhân có tên “Selena Zen” và “Diệu Hằng” được cho là của bà Tố Nga. Hai tài khoản này đã chia sẻ những bài phân tích về những việc làm sai trái có hệ thống của đảng cầm quyền ở Việt Nam, với những luận cứ, luận chứng sắc bén. Tác giả những bài viết được cho là của bà Tố Nga.
Ba ngày sau đó, em trai của bà Huỳnh Thị Tố Nga là ông Huỳnh Minh Tâm cũng bị bắt giữ trái phép. Khoảng 8h sáng ngày 26/01/2019, Công an tỉnh Đồng Nai đã ập vào nhà riêng và bắt ông Huỳnh Minh Tâm về trụ sở công an tỉnh. Sau đó, họ cho người lục soát nhà riêng của ông mà hoàn toàn không có lệnh xét nhà. Ông Tâm có vợ và 2 con nhỏ.

Ông Tâm được cho là chủ tài khoản của trang Facebook cá nhân, có tên “Huỳnh Trí Tâm”. Ông Huỳnh Trí Tâm là một facebooker hoạt động tranh đấu thầm lặng, với mục tiêu hành động vì cộng đồng.
Qua những vụ các nhà hoạt động bị bắt giữ gần đây, phải chăng an ninh Việt Nam muốn thêm vào thành tích để “Chào mừng ngày giải phóng miền Nam 30/4”?
Khách hàng hốt hoảng với hóa đơn tiền điện tăng gấp đôi, EVN nói gì?
Khách hàng hốt hoảng với hóa đơn tiền điện tăng gấp đôi, EVN nói gì?
EVN tăng giá điện để bù đắp khoản ăn chơi nghìn tỷ: “Khó vạn lần dân liệu cũng xong”
Nhìn mà rụng rời tay chân.
Hình ảnh rừng người chờ từ 2- 3 giờ sáng để được visa xuất khẩu lao động.
Xã hội Việt Nam đang tiến lên thiên đường CNXH với sự bất công, phân cấp rõ rệt giữa giàu và nghèo.
Xưa, người ta lấy của cải người giàu chia cho thằng nghèo. Đánh tư sản hết đường sống, phải chạy ra biển tìm đường cứu thân.
Nay, lại lấy của người nghèo nuôi thằng giàu dưới nhiều hình thức, khiến nghèo phải tìm đường nuôi thân.
Thời đại rực rỡ mà trai thanh nữ tú ai cũng đều ước ao ra nước ngoài.
Lớp nghèo thì kiếm việc, làm cu li xứ người.
Lớp giàu thì biểu hiện sang chảnh, xuất ngoại mua sắm vì tiền để làm gì.
Lớp trung thì đi tìm tương lai, không muốn trở về nước.
Trước 1975, đất nước có bao giờ thế này. Sau khi giải phóng mọi sự thay đổi, đạo đức suy đồi, học đường cùng xã hội xuống dốc trầm trọng. Thực phẩm độc hại, môi trường ô nhiễm. Chưa kể bệnh nhân vào bệnh viện nằm chung giường, xếp lớp dưới đất chỉ có Việt Nam.
Nếu là một quốc gia phát triển thì không nên sống ảo, vì bề nổi của tảng băng sẽ bị tan chảy khi đến một giới hạn không cho phép.
Dù cố che đậy hình thức bề ngoài, Việt Nam vẫn bị xếp hạng 128 trong danh sách nước nghèo thế giới vào 2019.
Trẻ thời nay bị ru ngủ nhiều trò vui chơi giải trí, ma túy ngập tràn. Con ông cháu cha lắm tiền hầu hết đã có cái vé ấm thân thẻ xanh hay quốc tịch nước ngoài. Chúng xuất ngoại hưởng thụ hàng hiệu, xe xịn trong khi dân khổ chịu trận.
Trẻ nghèo vất vả, chấp nhận xuất khẩu sức lao động để mưu sinh, và chấp nhận rủi ro cuộc đời thật là thương.
Vậy mà cứ khẩu hiệu hoa mỹ, hãy sống thực tế.
Thiện nguyện viên Nguyễn Văn Diệu Linh bị mật vụ CS đánh đập tàn nhẫn
Tối ngày 21 tháng 4, anh Linh bị một nhóm người bịt mặt tấn công khi anh trên đường trở về nhà. Anh bị nhiều vết bầm tím khắp người và dập mu bàn tay phải. Anh Linh kể rằng trước khi bỏ đi, những kẻ tấn công hăm doạ sẽ mạnh tay hơn nếu anh còn tham dự các chương trình từ thiện, mà cụ thể là các chương trình hỗ trợ thương phế binh Việt Nam Cộng hoà do Dòng Chúa Cứu thế Kỳ Đồng tổ chức.
Tin ‘Trọng bệnh’ trên mạng xã hội có khả tín?

Tin ‘Trọng bệnh’ trên mạng xã hội có khả tín?
VOA 23/04/2019
Phạm Chí Dũng
Ảnh: Năm 2013, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trao Huy hiệu 75 năm tuổi Đảng cho Đại tướng, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh. (Ảnh: TTXVN) (Chụp từ màn hình Dân Việt)
Bất chấp các ‘trang mạng đứng tên lãnh đạo’ như nguyephutrong.org, tolam.org, nguyenxuanphuc.org… tố cáo ‘các thế lực phản động và thù địch xuyên tạc tình hình sức khỏe lãnh tụ kính yêu Nguyễn Phú Trọng’, trong khi toàn bộ hệ thống tuyên giáo, báo đảng và hơn 800 tờ báo nhà nước vẫn im thin thít về vụ việc nổi đình nổi đám và đượm tính bi hài này, những tin tức nóng rẫy về ‘Trọng bệnh’ xuất hiện trên mạng xã hội kể từ ngày 14/4/2019 – khi ‘Tổng tịch’ đi công du Kiên Giang – cho tới nay, thật trớ trêu, lại có cơ sở.
Kịch bản Nguyễn Bá Thanh, Phùng Quang Thanh và Trần Đại Quang
Cơ sở đáng thuyết phục đầu tiên chính là thái độ im hơi lặng tiếng của báo chí nhà nước về vụ ‘Trọng bệnh’ – hiện tượng mà ngay lập tức khiến cho người ta liên tưởng về kịch bản tương tự trong các vụ việc Nguyễn Bá Thanh vào năm 2014, Phùng Quang Thanh vào năm 2015, Trần Đại Quang vào hai năm 2017 và 2018. Khi đó, những tin tức ‘lạ’ đã bất thần hiện ra trên mạng xã hội về số phận được báo trước của những quan chức này. Nếu loại trừ một số tin tức cường điệu thái quá như ‘Nguyễn Bá Thanh đã chết ở bệnh viện Mỹ’, ‘Phùng Quang Thanh bị ám sát ở Paris’, ‘Trần Đại Quang đã chết ở Nhật Bản’, không ít thông tin của mạng xã hội về tình hình bệnh tật, quá trình điều trị và quá trình di chuyển về Việt Nam của những quan chức này đã được xác nhận sau đó.
Trong vụ Trưởng ban nội chính trung ương Nguyễn Bá Thanh, trang mạng Chân Dung Quyền Lực đã làm nên ‘kỳ tích’ khi cuốn hút sự tò mò và quan tâm của cả một đám đông xã hội Việt Nam trong suốt vài tháng trời. Vào cuối năm 2014, trong lúc Ban Bảo vệ và Chăm sóc sức khỏe trung ương cùng các cơ quan đảng lẫn chính phủ Việt Nam vẫn hoặc im thít hoặc cố vớt vát bằng lý lẽ ‘tau khỏe mà, có chi mô’ chẳng cách nào kiểm chứng được, Chân Dung Quyền Lực đã đưa tin rất cụ thể về lịch trình, số chuyến bay, giờ bay và giờ đáp của chuyến máy bay đưa Nguyễn Bá Thanh về Đà Nẵng. Thậm chí còn dự báo cả thời điểm mà ông Thanh sẽ… chết.
Tương tự, một số trang mạng xã hội đã đưa tin về ‘con bệnh’ Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh sau khi ông ta gặp một sự cố ở Paris và giữa năm 2015, về lịch trình, chuyến bay, giờ bay của Thanh về Việt Nam…, đồng thời dự báo về việc Phùng Quang Thanh sẽ chẳng còn tương lai nào ở đại hội 12. Quả thực, trước và sau đại hội 12, viên cựu bộ trưởng quốc phòng bị quá nhiều dư luận nghi ngờ về thành tích tham nhũng này đã biến mất, không chỉ biến khỏi Bộ Chính trị và Ban chấp hành trung ương mà ngay trong sinh hoạt thường ngày cũng chẳng thấy bóng dáng y đâu.
Còn với hai lần ‘biến mất’ của Trần Đại Quang – chủ tịch nước – vào hai thời điểm tháng 7 – 8 năm 2017 và tháng 3 – 4 năm 2018, một số trang mạng xã hội cũng đã đưa tin khá chi tiết về tình trạng bệnh tật và việc Quang ‘tái xuất’ ở Việt Nam, đặc biệt là việc Trần Đại Quang bay từ Nhật Bản về Việt Nam để dự hội nghị trung ương 7 vào tháng 5 năm 2018 và ngồi bàn chủ tọa sát bên ‘đối thủ’ là Tổng bí thư Trọng.
Vì sao những tin tức trên mạng xã hội về một số quan chức cao cấp, dù chẳng được bất kỳ một cơ quan ‘có trách nhiệm’ nào của đảng hay chính phủ ra mặt xác nhận, lại được thực tế chứng minh là khá chính xác?
‘Tay trong nội bộ’
Cho tới nay, có quá ít bằng chứng về việc giới blogger và Facebooker độc lập có được và đã đăng tải những tin tức nội bộ thuộc loại ‘bí mật nhà nước’. Do vậy, chỉ có thể hiểu là những tin tức này xuất phát từ một số Facebooker ‘không độc lập’.
Mà không độc lập lại có thể hiểu là ‘phe phái’ hay ‘phe cánh chính trị’ – những khái niệm đã tồn tại lâu đời trong chính trường đầy những màn đấu đá và xung đột ở Việt Nam, đặc biệt từ năm 2012 khi bùng nổ của chiến quyền lực giữa hai cánh Trọng – Sang và Nguyễn Tấn Dũng. Càng về sau này, càng hình thành một nghề mới: ngày càng nhiều cây viết, chủ yếu xuất xứ từ khối báo chí nhà nước – hoạt động một cách ‘độc lập’ bằng cách đưa tin bài ẩn chứa nhiều thông tin nội bộ và thông tin mật để phục vụ cho các thế lực chính trị và các nhóm lợi ích, tập đoàn tài phiệt. Vũ khí của những người này là các trang blog và facebook. Một số trong giới viết lách này đã khoác tấm áo ngụy trang mang màu sắc dân chủ nhân quyền.
Hầu như không phải bàn cãi, chính những tin tức được xem là có nguồn gốc từ ‘tay trong nội bộ’ như trên mới chi tiết nhất và mang tính tin cậy cao nhất. Động cơ của sự xuất hiện những tin tức này được cho là chủ yếu xuất phát từ mục đích đấu đá và triệt hạ lẫn nhau của những phe phái chính trị trong nội bộ đảng, tương tự việc trang Chân Dung Quyền Lực đã dùng đòn ‘minh bạch hóa’ về tài sản, sân sau và các thủ đoạn chơi nhau để ‘ám sát’ một số quan chức trong Bộ Chính trị.
Thông tin về ‘Trọng bệnh’ cũng khá tương đồng về kịch bản với những tin tức từng ứng với số mạng của Nguyễn Bá Thanh, Phùng Quang Thanh và Trần Đại Quang.
Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Phú Trọng đã từ lâu trở thành tâm điểm công kích của những đối thủ chính trị và đặc biệt là giới quan tham khi Trọng vận hành tung tóe chiến dịch ‘đốt lò’. Do vậy, bất kỳ tình trạng suy yếu hay nguy biến nào về sức khỏe của Trọng cũng là cơ hội để các nhóm đối thủ tung hê và còn có thể cường điệu tình trạng bệnh tật tồi tệ của ông ta, như một cách khủng bố tâm lý những quan chức thuộc phe Trọng và những người còn ‘tin yêu Minh quân’, làm suy giảm sức mạnh của ‘phe Trọng’ trong cuộc đua tới đại hội 13 và cả mục đích dội nước vào cái lò vẫn còn âm ỉ của Trọng.
Từ phản công chiến thuật đến phản công chiến lược
Chính trường Việt Nam đang hiện ra một đặc trưng như thời năm 2015 trước đại hội 12 của đảng cầm quyền: nếu vào năm 2015 đã hiện hình cuộc chiến công khai trên mạng xã hội bằng các đơn thư tố cáo và các bài viết của hai phe cánh chính trị chính là ‘phe Trọng’ và ‘phe Dũng’, năm 2019 cũng đang trở lại cái không khí xốc nổi, quyết thắng và công khai thách thức lẫn nhau ấy.
2019 lại được xem là ‘năm bản lề’ về cơ cấu ‘cán bộ cấp chiến lược’ cho đại hội 13 – sẽ diễn ra vào năm 2021. Vậy là cùng với biến cố ‘Trọng bệnh’, đã nảy nòi một cuộc sát phạt không tuyên bố giữa các quan chức cấp cao – những người đang nhìn thấy thế độc tôn độc tài của ‘bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo’ chẳng còn tồn tại được bao lâu nữa và muốn qua mặt những kẻ khác để giành giật ngay lấy vị trí do khoảng trống quyền lực để lại.
Chẳng có gì khó khăn để dự đoán là Nguyễn Phú Trọng sẽ vấp phải một thách thức khủng khiếp về sức khỏe tự thân của ông ta, đặc biệt là vấn đề tổn thương não bộ, điều có thể kiến ông ta nếu không cẩn trọng sẽ phải sớm từ giã chính trường. Trong bối cảnh đó, ông ta còn phải chịu mũi dùi công kích của các thế lực đối thủ chính trị, ngoài mặt là ‘lo lắng cho sức khỏe của lãnh tụ kính yêu’, nhưng bên trong chỉ muốn Trọng ‘xuôi tay an nghỉ’ càng sớm càng tốt.
Có thể một cách chính thức, phe đối thủ của Nguyễn Phú Trọng đang chuyển sang một giai đoạn mới: phản công chiến thuật để dẫn tới phản công chiến lược.
THU PHÍ NGƯỜI NUÔI BỆNH: MỘT KIỂU TẬN THU TÀN NHẪN
THU PHÍ NGƯỜI NUÔI BỆNH: MỘT KIỂU TẬN THU TÀN NHẪN
Ở xứ Việt thời nay, bệnh vào đến bệnh viện đã là một sự khốn khổ, khốn nạn. Đồng tiền phải đi trước, dù cấp cứu gần chết thì phải đóng tiền mới có người hỏi tới, không thì nằm đó chờ. Một người bệnh ít nhất phải có một người đi theo nuôi bệnh bởi lực lượng y tá, điều dưỡng không thể chăm sóc người bệnh. Con nuôi cha mẹ, vợ nuôi chồng, chồng theo nuôi vợ, con cháu nuôi ông bà.. Không thể không có mặt được. Không chỉ để rót miếng nước, đút miếng cháo, đưa viên thuốc mà còn phải có mặt ở đấy để khi bác sĩ, y tá cần thì đáp ứng ngay. Bệnh nhân nếu ở phòng chăm sóc đặc biệt tức là đã có một chân vào cửa tử thì người nhà càng phải cần có mặt để được gọi tên bất cứ lúc nào. Đến các bệnh viện nhà nước mà xem, đa số bệnh nhân đều là người nghèo đến từ các tỉnh, có người không đủ tiền mua thuốc, và người đi nuôi bệnh thường là sống nhờ cơm từ thiện. Chồng vừa nuôi vợ bệnh vừa chạy xe ôm là chuyện thường tình. Họ nghèo lắm, nghèo đến xác xơ. Nhà có người bệnh, nhất là những bệnh nan y kéo dài ngày chữa trị thì từ gia đình khá khá biến thành hộ nghèo và người nghèo trở thành tàn mạt điêu đứng cũng là chuyện thường tình. Bán trâu, bán ruộng, bán vườn rồi bán nhà khăn gói lên thành phố chữa bệnh cho người thân, trắng tay cũng là chuyện thường tình.
Cán bộ lãnh đạo khi bệnh có phòng riêng, có bác sĩ riêng, có y tá, điều dưỡng riêng, có chế độ chăm sóc cũng riêng. Đa số lại chữa trị ở nước ngoài với cả cặp đô la, cả túi hột soàn mang theo để chi tiêu, chưa kể đến ngân sách nhà nước dành cho họ. Họ đâu thấm cảnh chạy vạy từng đồng mua thuốc, bông, băng. Người thân của họ đâu phải nằm ở hành lang, ở sân bệnh viện để nuôi bệnh, họ đâu phải xếp hàng để kiếm miếng cơm từ thiện qua ngày. Cho nên họ mạnh miệng cho răng thu phí người nuôi bệnh là hợp lý. Tuyên bố như thế là chưa thấm được nỗi đau của dân, chưa đồng cảm với nỗi khổ của dân. Dân đã nghèo tận đáy khi trở thành người bệnh mà tận thu như thế là một việc làm tàn nhẫn. Có thể gọi là vô đạo. Đồng ý là bệnh viện hoạt động phải có kinh phí thế nhưng đã gọi là một chế độ vì dân, do dân và lo cho dân mà còn tính với dân miếng nước dội cầu, một chút ánh sáng của bóng đèn thì chính phủ đó có còn nên tồn tại không? Ngân sách hàng năm dành cho y tế cũng không nhỏ, sao lại nghĩ đến chuyện tận thu những người đi nuôi bệnh, những người đã nghèo đến tận cùng khi đến bệnh viện.
Ngày xưa ở miền Nam, các bệnh viện công còn gọi là nhà thương thí, ở đó bệnh nhân được chữa trị không mất tiền, còn được nuôi ăn. Người nuôi bệnh có chỗ còn được cung cấp các bữa ăn do các tổ chức xã hội phân phát. Họ không hô hào vì dân nhưng họ đồng cảm với hoàn cảnh với người bệnh. Đó là cách đối xử nhân văn, nhân đạo giữa con người với nhau. Còn bây giờ chúng ta hành xử với nhau như thế nào? Các ngài cứ nghĩ việc tận thu, càng nhiều càng tốt, sống chết mặc bay với những lý lẽ nghe qua tưởng chừng rất hợp lý.
“Ngày 10-4, trao đổi với báo chí về vấn đề BV có được thu phí người nuôi bệnh hay không, Thứ trưởng Thường trực Bộ Y tế Nguyễn Viết Tiến cho rằng hiện nay các BV đã thực hiện tự chủ tài chính, chủ trương của Bộ Y tế cố gắng tạo điều kiện cho các cơ sở y tế làm chủ về kinh phí để có nguồn trả lương cho nhân viên và thực hiện nhiều công tác khác. Do đó theo Thứ trưởng Nguyễn Viết Tiến, những khoản thu hợp pháp, không sai luật thì BV vẫn được quyền thu.
Trở lại vấn đề thu phí người nuôi bệnh, Thứ trưởng Bộ Y tế nhìn nhận nhiều người không phải là bệnh nhân vào BV nhưng sử dụng điện, nước, vệ sinh, ảnh hưởng môi trường. “BV phải cử nhân viên hoặc thuê người dọn dẹp vệ sinh và trả tiền cho các khoản điện, nước này. Về nguyên tắc, BV là đơn vị tự chủ kinh phí nên người vào sử dụng dịch vụ phải trả tiền là hợp lý”
Cái hợp lý mà các ngài đang đề cập đến là sự hợp lý tàn nhẫn vô nhân đạo. Sự tận thu này đã đẩy người bệnh đã nghèo càng khổ thêm, họ càng túng quẫn hơn khi phải thêm một khoản kinh phí không biết tìm đâu. Họ lại phải nhịn ăn, bán thêm ruộng vườn để đáp ứng việc tận thu của các ngài. Khốn nạn thật!
From: Nguyen Tien Dung & Kim Bang Nguyen
Phạm Đoan Trang: ‘Rất vui lòng ngồi tù nếu vì cuốn Phản Kháng Phi Bạo Lực sắp in’

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Gần một tháng sau vụ bà Cao Vĩnh Thịnh, thành viên nhóm Green Trees (Cây Xanh) bị câu lưu ở Hà Nội, blogger, nhà báo tự do Phạm Đoan Trang tiết lộ trên trang cá nhân rằng vụ bắt bà Thịnh liên quan đến cuốn sách “Phản Kháng Phi Bạo Lực” của bà sắp in ấn và phát hành.
Bà Đoan Trang cho biết thêm trên trang cá nhân: “Điều có thể đặt Cao Vĩnh Thịnh vào rủi ro lớn nhất là việc đang tìm cách in cuốn sách ‘Phản Kháng Phi Bạo Lực.’ Những ngày qua, công an tiếp tục theo dõi Thịnh, thẩm vấn, đe dọa các nhà in và hăm he sẽ khởi tố vụ án về tội in cuốn sách này.”
Cựu phóng viên của báo điện tử VietNamNet và Pháp Luật TP.HCM hé lộ rằng bà viết cuốn “Phản Kháng Phi Bạo Lực” vào cuối năm 2017, ngay sau khi cuốn “Chính Trị Bình Dân” được phát hành.
“Đây là một cuốn cẩm nang về đấu tranh chính trị, của người Việt, viết cho người Việt đọc, sử dụng ví dụ minh họa chủ yếu là các câu chuyện ở Việt Nam. Tôi viết nó trong bối cảnh cuộc chiến chống BOT bẩn đang diễn ra quyết liệt ở Cai Lậy. Đó là nguồn cảm hứng để tôi viết cuốn sách, song đó cũng chỉ là một trong hàng chục ví dụ mà cuốn sách đưa ra để minh họa, phân tích về chiến lược, chiến thuật đấu tranh, và cũng chỉ là một trong vô vàn câu chuyện cần được ghi lại, lưu giữ, cần được kể cho độc giả nhiều thế hệ nữa cùng nghe,” theo Facebook Phạm Doan Trang.
Dù cuốn sách nêu trên đến nay chưa được in ấn, nhưng bà Đoan Trang đã quyết định công khai đường link tải sách cho những người quan tâm như “cách tốt nhất để bảo vệ tác giả và bạn bè của tác giả, cụ thể ở đây là bảo vệ tôi và Cao Vĩnh Thịnh.”
“Nếu vì cuốn sách này mà phải ngồi tù, chúng tôi rất vui lòng. Dù rằng tất nhiên chúng tôi cũng còn rất nhiều công việc khác phải làm,” bà Đoan Trang viết trên trang cá nhân.
Hồi Tháng Hai, 2018, gia đình bà Đoan Trang cho biết bà đã bị hai người lạ mặt tới nhà bắt đi làm việc vì cuốn “Chính Trị Bình Dân” mà bà là tác giả.
Thời điểm đó, ông Trịnh Hữu Long, chủ biên Luật Khoa Tạp Chí viết trên báo Người Việt: “Ít ai biết rằng, Đoan Trang từng có cơ hội xin tị nạn và ở lại Mỹ sau khi kết thúc học bổng chín tháng ở Đại Học Southern California hồi năm 2014. Có ít nhất ba cơ quan, tổ chức đề nghị hỗ trợ cô làm thủ tục vì lo ngại cho sự an toàn của cô nếu trở về Việt Nam. Nhưng Đoan Trang chưa bao giờ có ý định ở lại nước ngoài.”
“40 tuổi, không chồng, không con, sống nay đây mai đó và tài sản lớn nhất lại là một tương lai bất định, không mấy ai hiểu rằng cô hạnh phúc chứ không bất hạnh như họ tưởng. ‘Nhiều người coi trọng sự ổn định, họ muốn lập gia đình, sinh con, sống cuộc đời yên ả, không có gì sai hay đúng ở đây cả vì đó là cuộc sống của họ. Nhưng với riêng mình, nếu không hoạt động thì sẽ không thể nào được trải nghiệm sự yêu mến mà mọi người dành cho mình,’” ông Long dẫn lời bà Đoan Trang. (T.K)
Xem tại đây:







