NGƯỜI TÌNH BÁO & CÂU DẶN DÒ TRƯỚC LÚC LÌA TRẦN…!

Lê Hồng Song
(Hien Nguyen Quả báo là có thật)

NGƯỜI TÌNH BÁO & CÂU DẶN DÒ TRƯỚC LÚC LÌA TRẦN…!( Xin cảm ơn fbker Đổ Hộp Sơn đã gửi bài..)

Chiến tranh Việt Nam kết thúc, dù được đồng đội tôn vinh và đối phương nể trọng ông vẫn luôn tự nhận mình là một con người bình thường – Phạm Xuân Ẩn (1927-2006) thiếu tướng tình báo Quân đội Bắc Việt. Người được bên thắng cuộc ca tụng như một trong những nhà tình báo chiến tranh thành công bậc nhất của thế kỷ 20.

Đã có hàng chục cuốn sách và hàng ngàn bài báo viết về cuộc đời tình báo được cho là hiển hách của ông. Những câu chuyện mang màu sắc huyền thoại về một “Điệp viên hoàn hảo” như đúng tên gọi của một quyển sách cùng tên được viết về ông bởi Larry Berman.

Ông được sinh ra tại Đồng Nai và trải qua phần lớn thời niên thiếu ở Sài Gòn. Được nuôi dưỡng và dạy dỗ bởi một nền giáo dục khai phóng, tự do và nhân bản của miền Nam.

Được nhà cầm quyền cộng sản Bắc Việt cử đi học ngành báo chí tại Quận Cam từ năm 1957-1959. Nhờ tài năng vượt trội, không lâu sau đó ông trở thành một ký giả lừng danh của các tờ tạp chí danh tiếng: New York Herald Tribune, Reuters, Time… một vỏ bọc hoàn hảo cho công tác tình báo của mình.

Ông tự nhận mình là người tiếp thu gần như tất cả những giá trị của Văn hóa Mỹ. Trên hết, ông ngưỡng mộ và tôn sùng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí mà người Mỹ đã dạy cho ông.

Giúp quân Bắc Việt có được những thông tin tình báo quan trọng nhờ vào mối quan hệ sâu rộng không chỉ với các tướng lĩnh và quan chức cấp cao miền Nam mà còn cả với các nhân vật chủ chốt của CIA tại Sài Gòn.

Những báo cáo, những phân tích mang tầm chiến lược của ông đã góp phần quan trọng vào chiến thắng cuối cùng của quân Bắc Việt.

Chưa đầy một tuần sau khi tận mắt chứng kiến chiếc xe tăng húc đỗ cổng Dinh độc lập, đánh dấu sự sụp đỗ của Sài Gòn ngày 30 tháng 4 năm 1975 với một nụ cười “khó hiểu”, theo như miêu tả của một người bạn thân, người di tản khỏi Sài Gòn chỉ vài phút sau đó. Ông một mình ở lại điều hành văn phòng tạp chí Time bất chấp vợ con ông và tất cả các phóng viên đã được di tản khỏi Sài Gòn.

Bài báo cuối cùng của ông viết cho tờ Time được gửi đi kèm với tấm hình chụp ông với vẻ mặt ngạo nghễ, đầy vẻ thách thức với điếu thuốc lá được ngậm chếch ngược lên trời.

Các điệp viên chiến tranh thường có một mẫu số chung là một cái kết không có hậu, ông Ẩn cũng không nằm ngoài qui luật đó.

Nhưng chắc có lẽ ông không thể ngờ rằng, sau ngày chiến thắng của quân Bắc Việt, một cuộc sống rắc rối và đầy ngờ vực vây phủ lấy mình theo cách tồi tệ nhất mà ông phải chịu đựng từ chính những người cùng chiến tuyến với ông. Hơn cả là những băn khoăn về mặt đạo đức, những dằn vặt lương tâm theo cách cay nghiệt nhất.

Gần một năm sau khoảnh khắc ngạo nghễ trước Dinh Độc Lập, danh tính ông được tiết lộ, ông được phong danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang”. Ba năm sau, ông được chính quyền Cộng sản triệu tập để tham gia một lớp học tập chính trị dành cho cán bộ cao cấp. Thật trớ trêu, danh hiệu, sự thừa nhận công trạng và sự nễ phục, thậm chí yêu mến từ chính những người bên kia chiến tuyến vẫn không đảm bảo cho ông một cuộc sống thoải mái, tự do căn bản nhất của một con người.

Ông bị nhà cầm quyền Cộng sản quản thúc tại gia, bị mật vụ theo dõi nghiêm ngặt, họ tách biệt ông với thế giới bên ngoài, cấm ông xuất ngoại và không được tiếp xúc với truyền thông quốc tế hàng chục năm cho tới khi ông Ẩn qua đời.

Ông đã tuyệt vọng khi chứng kiến những gì nhà cầm quyền Cộng sản đã làm sau cuộc chiến, người dân bị tước bỏ những quyền căn bản nhất của một con người. Ông chán ghét cái chế độ chính trị mà ông đã góp công lớn để cướp chính quyền. Hai lần ông đưa gia đình vượt biên nhưng đều thất bại.

Sự tuyệt vọng và chán ghét đã theo ông tới cuối đời bằng lời yêu cầu trước khi ông trút hơi thở cuối cùng, được tiết lộ bởi David Devoss: “Đừng chôn tôi gần Cộng sản”.

Lời trăn trối sau cùng đầy cay đắng đó liệu có làm cho những người dân miền Nam, nhất là những người Việt tị nạn Cộng sản tha thứ cho những việc làm của ông?

Không, lời trăn trối đó chỉ làm dày thêm những tranh cãi về cuộc đời đầy hư thực của ông.

Quang Kiệt

Image may contain: 1 person, text

” Tại sao lại ăn mừng chiến thắng ? Những người thất bại chẳng phải là đồng bào của chúng ta hay sao ? “

Image may contain: 1 person
Phuc Vo

” Tại sao lại ăn mừng chiến thắng ? Những người thất bại chẳng phải là đồng bào của chúng ta hay sao ? “

Abraham Lincoln-1865.

Lịch sử của cuộc nội chiến Hoa kỳ 1861-1865 và cách cư xử của những người trong cuộc đã là bài học lớn ! mặc dù , tận sâu xa , giữa họ chưa bao giờ là đồng bào ! chỉ là giữa những bậc trượng nghĩa , giữa con người và con người .

Nguyễn Thủy Tiên

Bằng yêu thương, họ bước qua nguy nan 

Bằng yêu thương, họ bước qua nguy nan 

Sự thật là những con người đó không có tội. Sự thật là những người đó không “ngụy” như lời tuyên truyền. Lúc này là lúc cần phải trả lại sự công bằng cho họ. Hơn nữa là phải cám ơn họ, tri ân họ, vì họ đã hy sinh một phần thân thể cùng tuổi thanh xuân của họ cho sự bình an của Miền Nam Việt Nam.

Linh mục Vinh Sơn Phạm Trung Thành

Năm 2013, linh mục Vinh Sơn Phạm Trung Thành nhận được lời đề nghị tiếp nối việc giúp đỡ cho các quý ông TPB-VNCH từ hòa thượng Thích Không Tánh. Lúc đó sức của chùa Liên Trì không còn đủ để lo cho các quý ông TPB-VNCH nữa, vốn số lượng tăng lên ngày càng nhiều, cũng như các cuộc ngăn cản của công an tại chùa Liên Trì, Thủ Thiêm, khi đó ngày càng gắt gao hơn.

Linh mục Phạm Trung Thành nói rằng lúc đó, ông chợt nhận ra một sứ mạng lớn phải theo đuổi, không chỉ là việc giúp đỡ cho kẻ khó, mà như ông tâm tình dưới đây, đó là một hành trình lên tiếng cho sự thật và công bằng.

Và rồi chương trình tri ân “Bên nhau đi nốt cuộc đời” bắt đầu và ngày càng lớn mạnh. Hàng ngàn người đã tìm đến Phòng công lý và hòa bình của Dòng Chúa Cứu Thế, 38 Kỳ Đồng, Sài Gòn. Những món quà được trao đi, những bữa cơm thân tình chia sẻ và những niềm vui hiếm hoi sau hàng chục năm, ngày miền Nam Việt Nam được “giải phóng”. Nhưng điều lớn lao hơn là những con người từ lịch sử của một cuộc chiến tranh gặp nhau, thanh thản vì thấy mình được trả lại phẩm giá, được sống với sự thật và danh dự.

Trong cuộc trò chuyện với linh mục Phạm Trung Thành vào cuối năm 2018, có lúc ông ngừng lại một chút vì điện thoại, rồi sau đó quay sang cười lớn “an ninh nào đó cảnh báo rằng sân nhà thờ treo cờ hoàng kỳ, nhưng đâu có, chỉ là những băng rôn có mai vàng mừng Tết thôi”.  Gương mặt ông lúc nào cũng vậy, cười vui và thanh thản với mọi thứ ập đến.

Và ngay trong phần trả lời về những điều xấu nhất có thể đến, ông vẫn luôn xen kẻ bằng nụ cười hiền lành của mình. An nhiên.

Đây đã là năm thứ 6 của chương trình Tri ân TPB-VNCH “Bên nhau đi nốt cuộc đời”, đến năm nay thì chương trình đã có những điều gì đáng lưu ý, thưa Cha?

Lm Phạm Trung Thành:Mỗi năm, chi phí cho hoạt động này mỗi năm lại tăng. Thí dụ năm 2106 là 21 tỷ, đến năm 2017 đã là 26 tỷ. Đến hôm nay, vừa rồi chúng tôi tổng kết là 28 tỷ. Con số tăng nói lên một điều là người đến tham gia mỗi ngày một nhiều. Việc này đồng nghĩa với việc những người góp sức thực hiện chương trình này cùng chúng tôi cũng đã biết đến chương trình nhiều hơn để tiếp cận.

Chỉ là những hoạt động mang tính từ thiện, nhưng theo Cha, vì sao nhà cầm quyền lại tìm nhiều cách, hết lần này đến lần khác ngăn cản chương trình TPB-VNCH, thậm chí nối kết với các tỉnh xa để ngăn chận?

Lm Phạm Trung Thành:Phải nói là nhà nước này không tiết kiệm một lực lượng nào, một ảnh hưởng nào, sức mạnh nào… để can thiệp điều họ không thích. Tôi rút ra được điều này từ việc sống 44 năm dưới chế độ cộng sản. Họ không muốn một tập hợp nào, một thành phần nào lớn lên, mạnh lên mà không thuộc hệ thống của họ. Bất cứ điều gì tập hợp, phải thuộc về họ như Đoàn thanh niên của họ, Hội phụ nữ của họ, Hội luật sư của họ…

Nhưng phải nói là cái gì hiện nay mà đụng đến chế độ VNCH là họ rất sợ.(cười)Cho dù đó là những ông đã què cụt hay đui mù, già yếu gì đó thì họ cũng rất sợ.

Nhưng cũng không thể phủ nhận là chính quyền rất sợ những hoạt động của tôn giáo nói chung, đặc biệt lúc này là giới Công giáo. Một phần thì người theo đạo đã nhiều, và bên cạnh đó còn có phần là họ thấy mình không đủ sức kiểm soát được đám đông này.

Trực diện mà nói thì riêng nhà Dòng chúng tôi cũng bị coi là có “vấn đề” với chính quyền do chúng tôi luôn lên tiếng trước bất công, luôn suy nghĩ độc lập… Với những điều nói trên, họ ra sức đánh phá nhưng nhiều năm qua, với nhiều hình thức, nhiều cách… họ đã không thành công trong việc ngăn cản. Nhưng dù vậy, công việc chăm sóc các quý ông TPB-VNCH ngày càng rộng, ngày càng sâu hơn.

Chúng tôi được kể lại nhiều chuyện mà họ ngăn cản. Tệ nhất là họ chọn tấn công từ phía các quý ông từ chính quyền địa phương nơi các quý ông cư ngụ. Nhưng càng ngày càng không thành công do nhiều ông đã thoát ra được nỗi sợ hãi thường ngày để ghi danh và tham gia chương trình này.

Gần đây râm ran tin đồn là nhà cầm quyền ở Sài Gòn đã rất khó chịu, muốn chấm dứt các hoạt động TPB-VNCH tại Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Thậm chí có tin họ là sẽ tìm cách cho chương trình ngừng hoạt động trong năm 2019 này, theo Cha nghĩ, mọi thứ sẽ còn được tiếp tục bình yên không, trong năm nay?

Lm Phạm Trung Thành:Khi nãy anh nói một ý về hoạt động từ thiện của chúng tôi. Nhưng tôi xin phép được nói thêm đôi chút về chuyện này. Với tư cách là linh mục, và là linh mục Dòng Chúa Cứu Thế chúng tôi không coi công việc chúng tôi đang làm là chuyện từ thiện.

Nghĩa là, với chúng tôi từ thiện là chia sẻ, nâng đỡ về vật chất cho những người kém may mắn nhưng hiện tại, chúng tôi coi đây là sứ mạng của nhà Dòng, của anh em chúng tôi trong việc đi nói lên sự thật, nói lên lẽ phải và trả lại công bằng cho những người bị tước đoạt. Chúng tôi không đơn thuần gây quỹ, chi tiền, giúp cư trú… Những việc đó chỉ là một phần thôi, vì chúng tôi không phải là một tổ chức hoạt động từ thiện, chúng tôi làm vì sứ mạng công bố một sự thật. Chúng tôi phải tiếp tục, phải làm theo sức cúa mình.

Sự thật là những con người đó không có tội. Sự thật là những người đó không “ngụy” như lời tuyên truyền. Lúc này là lúc cần phải trả lại sự công bằng cho họ. Hơn nữa là phải cám ơn họ, tri ân họ, vì họ đã hy sinh một phần thân thể cùng tuổi thanh xuân của họ cho sự bình an của Miền Nam Việt Nam.

Có vẻ như các Cha đang rất cô đơn trong xã hội này, dù chỉ khởi đi bằng lòng yêu thương. Hiện tình đất nước cho thấy những gì làm trái ý nhà nước độc tài, thường đem lại những kết quả rất xấu. Và liệu khi điều xấu nhất đến, thưa Cha, mọi người đã chuẩn bị gì cho bối cảnh đó?

Lm Phạm Trung Thành:Chúng tôi luôn luôn sẳn lòng đối diện với mọi sự khó khăn. Vì đó cũng là điều căn bản trong sự dấn thân mà chúng tôi đã chọn. Trong cuộc đời của chúng tôi, Chúa chưa bao giờ hứa hẹn cho chúng tôi sự vinh quang của trần gian này, nhưng Chúa lại chỉ rõ nơi đến của thập gía và nỗi khổ đau. Thậm chí, lúc này Chúa hứa hẹn những khung cửa hẹp, những sự bắt bớ những không phải là con đường thênh thang dễ bước.

Nếu không dám chọn đối diện, chúng tôi đã không chọn làm linh mục, không chọn Tin mừng để đi.

Điều quan trọng mà tôi đã thưa chuyện với anh, là chúng tôi đi để công bố một sự thật, lấy lại sự công bằng cho những con người đã bị tước đoạt. Chúng tôi luôn tin rằng nếu đó là việc của Chúa thì không ai có thể phá được. Còn nếu đó không phải là việc của Chúa, tức nó sẽ bị tiêu diệt. Tôi vừa mới nói với anh em cộng tác viên của chương trình TPB-VNCH là chúng ta không cần lo gì cả khi phụng sự ý Chúa. Nếu đây là điều mà chúng ta tạo dựng để tìm tên tuổi hay quyền lợi cho riêng chúng ta – thì tự chúng ta sẽ bị tiêu diệt. Chúng tôi luôn tin rằng mình sẽ đối diện với khó khăn nhưng sẳn lòng chấp nhận và tin, và hy vọng.

Nếu Chúa đóng cánh cửa này, thì ắt sẽ mở một cánh cửa khác. Những gì đã diễn ra trong những năm qua, đều chứng minh rõ như vậy.  

Tuấn Khanh

Tháng Tư… Ngu! – Tạp Ghi Huy Phương

Đại đa số quân cán chính VNCH qúa ngây thơ hay nói huỵch tẹc là qúa ngu, để bị lừa đi tù cải tạo không có ngày về. Nếu ai cũng hiểu rõ thủ đoạn của CS, có lẽ tất cả đã cầm súng chiến đấu đến viên đạn cuối cùng….

Thế nhưng… than ôi!!! sau ngày vượt biển tìm tự do, đã an cư lạc nghiệp nơi miền đất tạm dung. Nhiều người đã lại quay về để hưởng thụ, để tiếp tay với bạo quyền,vội quên lời thề trước ngày ra đi…. Họ sáng suốt hay lại ngu tiếp tục?!!!
**************

Tháng Tư… Ngu! – Tạp Ghi Huy Phương

Trước hết, tôi xin tự kiểm điểm cái ngu của bản thân mình trước, trong hàng nghìn cái ngu của thiên hạ, vì ngu mà phải mất nước, “lỗi tại tôi mọi đàng” hay “tôi làm tôi mất nước.” Là một cán bộ chiến tranh chính trị trung cấp, hết làm tâm lý chiến, rồi chính huấn, tức là huấn luyện chính trị cho hàng nghìn tân binh tại một trung tâm huấn luyện lớn nhất nước, mà khi nghe Cộng Sản vào đến Sài Gòn, không chịu tìm đường chạy, vì cứ nghĩ mình gốc nhà giáo, hòa bình rồi, đi ‘học” mấy ngày rồi về dạy học lại!

Tôi ngu vì đã suy diễn hay hiểu sai thời gian đi “học tập,” nên chỉ đem theo 10 gói mì ăn liền Vifon, để ăn sáng trong 10 ngày, ngày thứ 11 đã ăn cơm nhà rồi!

Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn-Gia Định ra thông cáo tất cả các quân nhân cấp úy phải trình diện đi “học tập cải tạo,” mang theo tiền ăn trong 10 ngày, cấp tá mang theo tiền ăn cho một tháng. Sau này có người đi tù 17 năm ròng rã, chúng ta “chửi” Cộng Sản lừa dối, nhưng xem kỹ lại các văn bản, không thấy đoạn nào nói, cấp úy chỉ đi tù 10 ngày, cấp tá một tháng, mà chỉ nói “đóng tiền ăn.”

Chẳng qua, vì chúng ta hay suy luận, và ngây thơ, khờ dại nên mắc mưu sự khôn lanh, xảo quyệt của kẻ thù, đó chính là vì chúng ta ngu!

Sau này, ra Bắc, chính tai tôi đã nghe một quản giáo cai tù nói rằng: “Đưa các anh ra biển thì cũng từ từ, trước hết là gần bờ, sau mới dần dần đưa các anh ra xa hơn, nếu không các anh chóng mặt, say sóng, chịu làm sao nổi!”

Tôi đoan chắc anh em chúng ta, nhất là quý vị tướng lãnh, nếu biết được những ngày tù không bản án, mà có người ra đi biền biệt 17 năm trời, chịu bao nhiêu khổ ải, nhọc nhằn, nhục nhã, thì một nửa trong chúng ta đã tự sát tại nhà mà chết, hoặc chạy vào rừng để rồi cũng chết vì súng đạn của Việt Cộng. May hay rủi, vì ngu mà chúng ta mới sống đến ngày hôm nay.

Khi đến các địa điểm trình diện, không ai nghĩ “đi tù” mà chỉ nghĩ “đi học.” Tại trường Trưng Vương, là nơi trình diện từ cấp phó giám đốc trở lên, hai vị, một từng là phó thủ tướng VNCH, dân biểu, một vị đã là thượng nghị sĩ, đi học còn mang theo gối ôm, và khi xếp hàng vào cổng, có vị đã giành đi trước, vì có giấy giới thiệu của Ủy Ban Quân Quản Sài Gòn-Gia Định. Sau đó, bộ đội Cộng Sản mới ra lệnh: “Ai có giấy giới thiệu thì đứng qua một bên!” Giấy giới thiệu đây là giấy gọi “trình diện” cho các viên chức cấp cao, còn đối với cấp nhỏ thì chỉ có thông cáo chung trên báo chí, đài phát thanh.

Những ai còn đứng lấp ló ngoài cửa chưa chịu vào, còn nghi ngại dò la thì những chiếc xe mang tên nhà hàng Soái Kình Lâm, Đồng Khánh… mang thức ăn vào quý vị dùng bữa tối, hẳn đã đánh tan mối hoài nghi về thiện ý của người thắng trận.

Đến khi lên xe Molotova, phủ bạt kín rồi, chúng tôi vẫn còn lạc quan tin lời Cộng Sản được đưa đến chỗ đầy “đủ tiện nghi,” (chắc là có đủ điện nước, máy lạnh, sân bóng chuyền…) để học tập và khi biết đoàn xe ra đến xa lộ Biên Hòa, thì việc di chuyển lên Đà Lạt như cầm chắc trong tay. Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, trường Chỉ Huy Tham Mưu, trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị là những nơi lý tưởng nhất để “học tập.” Khi đến nơi ở tù rồi, Cộng Sản đưa tù vào một cái nhà kho, một trại gia binh hay một cánh rừng thì vẫn tin tưởng vào số ngày trong thông cáo, chờ ngày ra sân vận động Cộng Hòa làm lễ mãn khóa: “Quỳ xuống hỡi những cải tạo viên – Đứng lên hỡi những công dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam!”

Câu chuyện những người trên con tàu Việt Nam Thương Tín, Tháng Năm, 1975, sang đến đảo Guam rồi, lại đốt “barrack,” tuyệt thực đề đòi “về với tổ quốc,” là một bài học xót xa cho những người trong cuộc, có người phải trả giá bằng 17 năm tù. Nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh kể chuyện, anh em “tù cải tạo” tại trại tù K2, Nghệ Tĩnh, gọi những người này bằng biệt danh “đội q…!”

Tại trại 15 NV. Long Thành, một nhạc sĩ đã hồ hởi sáng tác những bản nhạc được cai tù bắt cả trại hát: “Trồng rau, trồng đậu, trồng tình thương trong tâm hồn người…” Ra tới Bắc Thái lại thêm một bài “Ngày vui đã tới!” nhưng mà “ngày về” thì xa lắc xa lơ!

Thậm chí khi lên con tàu chở súc vật Sông Hương lưu đày ra Việt Bắc rồi, có người vẫn lạc quan “biết đâu nó chở tù miền Nam ra Đệ Thất Hạm Đội Hoa kỳ hay đi thẳng qua Guam để giao cho Mỹ!” Tàu chạy hơn một ngày một đêm rồi mà vẫn nghĩ là cập bến Đà Nẵng chứ không ai nghĩ là lên cảng Hải Phòng.

Ở trong nhà tù vẫn còn người tin tưởng “học tập, lao động” tốt thì được “Cách Mạng” cứu xét cho về với gia đình sớm, nên làm trối chết, kiệt sức, đấu tố anh em… để lấy điểm với cán bộ, cũng như đau xót cho quý bà ở nhà, dắt díu con cái đi vùng “kinh tế mới” cho chồng sớm được tha! Sau 10 “bài học tập,” tới buổi “thu hoạch” thì cứ nghĩ là viết hay thì được tha về, viết dở thì ở lại “học” tiếp.

Trước ngày 29 Tháng Ba, 1975, khi Cộng Quân chưa vào Đà Nẵng, một số người thuộc phe hòa hợp hòa giải tin tưởng thời cơ đã đến nên đã sắp đặt đưa Bác Sĩ Phạm Văn Lương lên làm thị trưởng Đà Nẵng, tin sau đó được đài BBC loan báo. Trong lần phỏng vấn bà quả phụ Phạm Văn Lương tại Nam California, bà xác nhận với chúng tôi Bác Sĩ Phạm Văn Lương chưa bao giờ là thị trưởng Đà Nẵng, nhưng có chuyện là khi có nguồn tin này, một vị trung tá đã đến gặp ông xin làm tài xế cho ông, để nhờ ông che chở, lánh nạn. Sao có người “ngu” đến mức như thế!

Ngày 5 Tháng Tư, 1975, Bác Sĩ Phạm Văn Lương cùng nhiều y sĩ khác bị đưa vào nhà tù Kỳ Sơn, và một năm vào ngày 3 Tháng Tư, 1976, Bác Sĩ Lương đã uống thuốc ngủ cùng 10 viên cloroquine để tự tử.

Trong những ngày cuối cùng của miền Nam, Tướng Dương Văn Minh vẫn còn tin tưởng Thượng Tọa Thích Trí Quang, người hứa sẽ đưa người “phía bên kia” đến thương lượng để thành lập chính phủ liên hiệp. Nhưng cuối cùng, tiếng than cuối cùng tuyệt vọng của “Tổng Thống” Dương Văn Minh là: “Thầy giết tôi rồi!”

Có những người làm lớn hoặc từng “làm rung rinh nước Mỹ” mà còn ngây thơ như vậy, thì đừng trách chi một thằng lính như tôi tin tưởng vào lời của “cách mạng” đem đủ 10 gói mì ăn liền, là… ngu!

Quân tử, ngay thẳng, ngây thơ mà đối đầu với tiểu nhân, xảo trá, độc ác thì không chết cũng bị thương. Tôi đâm ra nghi ngờ rằng, khó “đem đại nghĩa để thắng hung tàn,” và thời nay thấy nhan nhản chuyện “cường bạo áp đảo cả chí nhân!”

Image may contain: text
Image may contain: 2 people
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: ocean, sky, outdoor and water

Một đất nước trưởng thành là một đất nước không có Bác, và không cần Bác!

Hoa Kim Ngo and Hieu Vo shared a post.
Image may contain: 1 person
Image may contain: 2 people, indoor

Chu Vĩnh HảiFollow

Cộng đồng mạng vừa phát hiện ra một điều tồi tệ: tại khu du lịch Bà Nà Hill ở Đà Nẵng có một điện thờ “đức thánh trần”.

“Đức thánh trần” này mặc sắc phục công an, có đeo quân hàm, và có khuôn mặt giống cựu đại tướng bộ trưởng Bộ Công an, cựu chủ tích nước Trần Đại Quang. Đây là một sự lập lờ, đánh lận con đen, đánh bùn sang ao giữa Đức thánh Trần Hưng Đạo đã có chỗ đứng hàng trăm năm nay trong tâm thức con dân Việt với một chính trị gia tầm thường mới có vài năm chấp chính nhưng có nửa thời gian chữa bệnh, chưa có bất kỳ sự đóng góp nào với đất nước, với nhân dân.

Tổ chức nào phong “thánh” cho ông Trần Đại Quang? Và việc phong “thánh” này có mục đích gì? Có phải với mục đích tuyên truyền rằng, tất cả các nhà lãnh đạo Việt Nam đều là những người tài cao đức rộng, và có cống hiến to lớn với nhân dân, với đất nước?

Hãy đọc lại một bài viết mà tôi đã viết cách đây sáu ngày.

Đất nước Việt Nam này có quá nhiều điều kỳ dị mà không có đất nước nào trên thế giới có cả. Trong hàng ngàn điều kỳ dị đó, có điều kỳ dị vô cùng kỳ khôi: Việt Nam có rất nhiều BÁC. Khoảng sau năm 1947, ở Việt Bắc lồng lộng thủ đô gió ngàn lần đầu tiên xuất hiện bác đầu tiên: Bác Hồ.

Sau đó mười mấy năm, miền Bắc lại xuất hiện bác thứ hai: Bác Tôn. Kể từ đó, miền Bắc và sau đó là Việt Nam, đại từ bác xuất hiện liên tục, dồn dập khiến nhiều người muốn choáng: bác Duẩn, bác Trường Chinh, bác Đồng, bac Bằng, bác Mai Chí Công, bác Đỗ Mười, bác Khải, bác Kiệt, bác Giáp….Ông Trần Đại Quang vừa mới qua đời vào năm 2018, chỉ mới loi nhoi ở chính trường mấy năm, sau khi qua đời cũng được mấy người dân tôn sùng lãnh đạo và báo chí nhà nước gọi là BÁC.

Trong mấy ngày diễn ra quốc tang ông Anh, chắc chắn sẽ có nhiều người dân quân xanh, nhiều tờ báo quốc doanh sẽ gọi ông Anh là Bác. Chắc chắn, như thông lệ trước đây.

Trong tất cả các diễn từ vĩnh biệt các ông bác, trong tất cả đánh giá về các ông bác do các nhà nghiên cứu lịch sử và chính trị quốc doanh đưa ra, tất cả các ông bác đều anh minh, sáng suốt, trí tuệ, thương nước yêu dân, cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, có tầm nhìn sáng suốt, tài lãnh đạo, có tâm có tầm, nhãn quan chính trị sắc bén, trung thành với lý tưởng cộng sản, có đạo đức trong sáng…..Nói chung là, các ông Bác sau khi đã chết đều nhận được những mỹ từ khủng khiếp nhất, khủng khiếp đến độ những nhà ngôn ngữ học cũng phải kêu trời. Và có thể, những mỹ từ đó có thể biến các ông bác thành những ông thánh, ông tiên, ông bụt dù các ông bác suốt đời trung thành với công phu giáo mác(Marx) lưỡi lê(Lenin).

Tất cả các ông Bác đều anh minh và vĩ đại. Thì đã sao!

Khi mà các ông Bác đều anh minh, vĩ đại, thì nhân dân phải lầm than và bất hạnh chứ sao!

Di sản mà tất cả các ông Bác để lại thật đáng để tự hào: GDP trên đầu người lọt vào nhóm 40 nước thấp nhất thế giới, môi trường bị bức tử, và cả xã hội đang lên cơn sốt vì những náo loạn.

Một đất nước trưởng thành là một đất nước không có Bác, và không cần Bác!

Chạy việc làm ở VN phải chi tới 100 lần lương tháng?

Chạy việc làm ở VN phải chi tới 100 lần lương tháng?

Tiền VN
Bản quyền hình ảnhGODONG
Bao nhiêu mới đủ có việc?

Một nghiên cứu nạn mua việc làm bằng hối lộ, mà ở Việt Nam có cách gọi riêng là ‘chạy chức’ nói ‘chuẩn trung bình’ ở các nước đang phát triển là 17 tháng lương.

Đây là khoản tiền trung bình một người xin việc, chạy vị trí trong bộ máy công phải trả trước để vào chỗ làm, theo điều tra của Jeff Weaver, ĐH Yale.

VN: Đảng viên cộng sản và ‘bàn tay nhúng chàm’

Việt Nam tham nhũng thứ hai châu Á?

Tất nhiên, có cả những nước người ta cần trả 20-25 lần lương tháng để kiếm việc, tùy vào vị trí gì, ở đâu.

Nhìn chung, ‘mua chức trong khu vực công’ tức hối lộ để làm quan chức (bribery for government jobs) được nói là phổ biến ở châu Phi, Ấn Độ, Indonesia.

Nhưng trong bài ‘Jobs for sale in Vietnam’ – tạm dịch ‘Chạy chức ở Việt Nam’ (24/06/2016) tác giả Eric Sam Juan nêu ra các con số vượt mức quốc tế.

Nêu ví dụ một phụ nữ tên là Hoa (không phải tên thật), có học thức tốt, tiếng Anh giỏi, xin việc vào một ngân hàng ở Hà Nội, Eric Sam Juan viết:

“Để nhận việc, Hoa phải trả 500 triệu đồng (gần 20 nghìn euro). Và sau đó nhà băng sẽ trả cô khoản lương tháng chỉ 5 triệu đồng (200 euro, hoặc 225 USD).”

Nếu đúng như thế, giá tiền ‘chạy việc’ bình thường ở Hà Nội là 100 tháng lương, cao hơn ngưỡng ‘trung bình ở các nước đang phát triển’ quá nhiều.

Bài của Eric Sam Juan cũng nói sở, ngành tài chính và cảnh sát giao thông ở VN “có các vị trí được tranh đua chạy vào” hơn cả, vì “quan chức sẽ làm giàu nhanh bằng việc nhận tiền phạt từ lái xe, hoặc đòi tiền lại quả từ người kinh doanh để cho phép họ gia hạn giấy phép”, bài báo trích một người có tên là Dung cho biết.

“Dù lương tháng chỉ bằng 200 euro, người ta sẵn sàng chi 10 nghìn euro (11,250 USD) cho một vị trí.”

Bài báo cũng trích một báo cáo hồi 2015 của Provincial Governance and Public Administration Performance Index (PAPI), do Chương trình phát triển LHQ bảo trợ, cho hay ở Việt Nam, gần một nửa người được hỏi nói “tiền hối lộ phải được trả để vào làm trong khu vực nhà nước”.

Các đường dây này có bảo trợ (patronage) nên tham nhũng thành “hiện tượng mang tính hệ thống” ở Việt Nam, báo cáo này viết.

Hà Nội đi đầu?

Vẫn bài viết cho hay ở Hà Nội, “86 phần trăm người được hỏi đã tính đến chuyện chi tiền hối lộ là cần thiết để có việc trong khu vực công”.

Các tài liệu quốc tế nêu ra ba vấn đề của việc bán chức và mua chức.

  1. Một là việc vi phạm các chuẩn mực chuyên nghiệp về tuyển chọn, và vi phạm pháp luật từ phía người tuyển việc. Kể cả khi hệ thống đặt ra các tiêu chuẩn đúng, người tuyển nhân viên với đã bẻ cong các chuẩn đó, vì thiên vị thân nhân, bạn bè, hoặc để kiếm lời cá nhân. Điều này làm công chúng mất niềm tin vào bộ máy và tính công bằng của nó.
  2. Tác động xấu thứ hai chính là việc phân bổ sai nguồn nhân sự: người giỏi không được nhận việc đúng, còn người kém có thể vì trả tiền mà có việc.
  3. Và tác động thứ ba chính là việc hình thành các nhóm mua bán hối mại quyền lực (clientelism), và tạo bè cánh, các nhóm tiếp tục tham nhũng.
VN
Bản quyền hình ảnhERIC LAFFORGUE/ART IN ALL OF US
Đảng cầm quyền ở VN đang đề cao vấn đề xã hội ‘công bằng, dân chủ, văn minh’ và chống tham nhũng, chống chạy quyền chạy chức

Các thống kê cũng cho hay các nghề trong ngành giáo dục, y tế, cảnh sát, thuế, phân bổ đất đai…thường là khu vực công thu hút nhiều ‘chân chạy” trên thế giới.

Ở các hệ thống dân chủ không khoẻ mạnh cũng có hiện tượng mua phiếu, dùng tiền để vận động (lobby) vào các chức dân cử.

Ở Việt Nam hiện nay, có vẻ chủ đề này cũng đang được bàn thảo.

Một báo Việt Nam gần đây trích lời bà Lê Thu Ba – nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Trưởng ban thường trực Ban chỉ đạo Cải cách Tư pháp Trung ương Đảng CSVN nói về nguy cơ thứ ba này:

Chống tham nhũng ‘vào giai đoạn khó khăn’

“Thời gian qua chúng ta đã xử lý rất nhiều vụ việc tham ô, tham nhũng, qua những vụ việc này chúng ta có thể một cá nhân được đưa lên vị trí A, vị trí B nhiều khi không phải do cá nhân đó chạy mà là do một nhóm cán bộ thân tín của họ tham gia chạy. “

Như thế, ở Việt Nam hiện tượng góp tiền để chạy một chức thật cao cho ai đó rồi ban bổ lại lợi lộc đã xảy ra, chứ không phải chuyện kiếm một việc làm vì thiếu việc.

Bà Ba nói tiếp:

“Đương nhiên, khi được đưa lên vị trí đó thì anh sẽ phải phục tùng, phải phục vụ lợi ích cho cả nhóm và cho cá nhân họ.”

Chính vì đây không còn là hiện tượng đơn lẻ, bài báo cũng thừa nhận: “Trên thực tế để phát hiện và chứng minh chạy chức, chạy quyền là vô cùng khó, vì thế, tỉ lệ phát hiện và xử lý cũng rất khiêm tốn, mang tính hình thức”.

Hôm 04/03, ông Phạm Minh Chính, Trưởng ban Tổ chức Trung ương của đảng cầm quyền ở Việt Nam cũng nói “phải chống cho được tiêu cực, chạy chức chạy quyền trong công tác cán bộ”.

Ông phát biểu mạnh mẽ, “Anh nào chạy chức thì không dùng”, mà không nói rõ rằng cả bán chức và chạy chức đều là tội hình sự, theo luật của khá nhiều nước.

Ví dụ như ở Ấn Độ, điều 171B Luật Hình sự quy định hình phạt tù giam với quan chức, công chức nhà nước nhận hối lộ để “tạo điều kiện ưu đãi cho người khác” trong cung cấp dịch vụ, việc làm.

Tất nhiên, vấn đề của Ấn Độ và một số nước khác vẫn là tuy có luật nhưng làm sao áp dụng được xuyên suốt trong cả hệ thống.

Di sản VNCH: Khi nền văn minh đã thắng ‘chế độ man rợ’

Di sản VNCH: Khi nền văn minh đã thắng ‘chế độ man rợ’

VOA


Chiếc máy bay chở thường dân từ Huế di tản vào Nha Trang, 27 tháng Ba, 1975.
Chiếc máy bay chở thường dân từ Huế di tản vào Nha Trang, 27 tháng Ba, 1975.

Trong Hồi ký dang dở, cựu đại tá VNCH Dương Hiếu Nghĩa (từ trần ngày 14-4-2019) kể:

“Ngày mồng 3 tháng 5/1975. Không có chuyện gì làm, tôi lang thang tản bộ quanh khu chợ Sài Gòn, và đi lần về Thư Viện Quốc Gia, trong thâm tâm chỉ muốn gặp lại một người bạn của tôi là anh Hữu, quản thủ Thư viện Quốc Gia (ông Phan Văn Hữu – chú thích của MK). Có đến nơi mới thấy được cảnh mà cộng sản Bắc Việt gọi là bài trừ “văn hóa đồi trụy”: Sau ngày 30/4/75, một ủy ban gọi là “Ủy ban bài trừ văn hóa đồi trụy” ra đời. Thành phần gồm một cán bộ Đảng CSVN và sinh viên học sinh chít khăn đỏ trên tay (mà người dân Sài Gòn gọi là mấy con “cọp 30”)…

“Văn hóa đồi trụy” được định nghĩa là tất cả những ấn phẩm thuộc mọi lãnh vực chánh trị, kinh tế, lịch sử (nhất là lịch sử), giáo dục, khoa học kỹ thuật, văn hóa, văn nghệ, phim, ảnh. v.v… đang được lưu hành và sử dụng tại Việt Nam Cộng Hòa từ ngày 30/4/1975 trở về trước, được in, chép hay thu vào băng nhựa, bằng tiếng Việt Nam hay bất cứ loại sinh ngữ ngoại quốc nào (trừ chữ Tàu và chữ Nga). Mục tiêu mà các “ông cọp 30” nhắm vào trước tiên là Thư viện Quốc gia (National Library) ở đường Gia Long. Tất cả sách bìa cứng bìa mềm, gáy tím gáy vàng, dày mỏng gì cũng đều được mang ra đường xé nát và đốt hết. Tội nghiệp cho mấy bộ tự điển và encyclopédia chữ Anh chữ Pháp (trên 100 cuốn), và rất nhiều bộ sách quý thuộc các ngành công pháp quốc tế, khoa học kỹ thuật, hàng không và cả khoa học không gian v.v… mà anh Hữu đã tốn công sưu tầm trên 10 năm dài để làm giàu cho thư viện của đất nước, trong phút chốc bị “cọp 30” xơi tái hết! Chúng tôi đến gần lượm từng tờ của bộ encyclopédia lên xem mà ứa nước mắt nhưng không dám hỏi thêm vì bị ngay một “cọp 30” khoảng 16 tuổi tới đuổi: “Đi đi, tiếc gì mà coi, xé bỏ hết, đốt bỏ hết, nó là tiếng nước ngoài, của thực dân, của đế quốc đồi trụy, ru ngủ đầu độc dân tộc. Ta độc lập rồi thì ta cần gì ba cái thứ nầy nữa!”…

“Về văn nghệ thì tất cả các bản nhạc in hoặc thu vào băng nhựa, nếu không phải loại nhạc lai căn (lai nhạc Tàu) từ nhóm văn công miền Bắc mang vào, đều được liệt vào loại “nhạc vàng của đế quốc Mỹ và tay sai”, cấm lưu hành, xé đốt, hủy bỏ, ai lưu giữ sẽ có tội. Các kịch bản hay các vở tuồng cải lương, hát bộ v.v… cũng phải được duyệt xếp loại lại. Nói tóm lại Bắc Việt chủ trương hủy bỏ tất cả những gì mà họ cho là tàng tích của “Mỹ Ngụy” từ 75 trở về trước, để đem thay thế vào đó những gì mà miền Bắc đang có và đang áp dụng… Có nghĩa là thay vì đẩy miền Bắc tiến lên để theo kịp đà phát triển của miền Nam, họ làm mọi cách nhằm kéo lùi miền Nam thụt lùi lại vài chục năm, sao cho trình độ văn minh tiến bộ của hai miền Nam Bắc phải ở cùng nằm ở một trình độ kém phát triển như nhau”…

Câu chuyện của ông Dương Hiếu Nghĩa là một chi tiết rất nhỏ trên bức tranh kinh khủng mà miền Nam chứng kiến giai đoạn sau 30-4-1975. Hàng ngàn câu chuyện khác đã dệt nên tấm thảm kịch mà ngày nay vẫn gây nhức nhối mỗi khi được nhắc lại. Nhà văn Dương Thu Hương từng thốt lên trong uất nghẹn: “Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ… nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải” (trích từ Ký 2, Đinh Quang Anh Thái, trang 178).

Tuy nhiên, văn hóa VNCH đã không chết. Di sản văn hóa của một nền văn minh đã không hoàn toàn thua “chế độ man rợ”. Sự kéo lùi lại “sao cho trình độ văn minh tiến bộ của hai miền Nam Bắc phải ở cùng nằm ở một trình độ kém phát triển như nhau” đã không thành công! Sau 44 năm, người ta có thể thấy rõ điều này hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ mà văn hóa VNCH – sản phẩm của nền giáo dục khai phóng, của tinh thần sáng tạo tự do, của những tinh hoa kết tụ từ ba miền Bắc-Trung-Nam – lại trỗi dậy mạnh mẽ đến như vậy. Những nhà sách lớn giờ đây đầy tác phẩm trước 1975 được in lại (dù không ít quyển bị cắt xén kiểm duyệt). Những quyển sách về miền Nam được ghi chép lại một cách tỉ mỉ và công phu cũng xuất hiện liên tục. Nhạc “ngụy” đã chẳng còn được hát và nghe lén lút. Nó được hát trên truyền hình và phát thanh, trong các cuộc thi “bolero đi cùng năm tháng”. Phải! Văn hóa VNCH chưa bao giờ ngưng “đi cùng năm tháng” với dân tộc. Nó cho thấy dân tộc luôn lớn hơn cái gọi là “Đảng”. Nó cho thấy kiểm duyệt chẳng có chút giá trị nào đối với tâm hồn và cảm thụ của người dân. Nó, cuối cùng, cho thấy một điều lớn nhất mà muốn hay không cũng phải thừa nhận: nền văn hóa nào có tính vượt trội hơn thì nó thắng!

Internet và mạng xã hội đã hỗ trợ rất nhiều trong làn sóng hồi sinh văn hóa VNCH. Nhiều trang web sách cũ đã mọc ra. Các “fan page” sách VNCH, nhạc vàng, Sài Gòn xưa… cũng xuất hiện nhan nhản. Một khảo sát nhỏ cho thấy cụ thể hơn. Trong khi trang “Nhạc Đỏ chọn lọc” (facebook.com/nhacdochonloc/) có 72 người like và 81 follow thì trang “Nhạc Vàng” (facebook.com/nhacvang/) có 188.737 like và 209.515 follow (khảo sát được truy cập lúc 8 am giờ VN, ngày 26-4-2019). Việt Nam sau “ngày thống nhất 1975” đã không thể giống miền Bắc sau 1945. Người ta đã hoàn toàn thất bại trong việc “chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người”, ít nhất về văn hóa.

Một Việt Nam cộng sản, dù rập khuôn mô hình chính trị Trung Quốc, đã không thể giống Trung Quốc. Chế độ cộng sản Việt Nam không thể biến người dân Việt Nam thành một “đám ngu dân” như cách cộng sản Trung Quốc muốn. Khi thống nhất đất nước, Trung Quốc chẳng có một “miền Nam dân chủ” nào cả. Nỗ lực bắt chước Trung Quốc, đối với cộng sản Việt Nam, là bất khả thi. Nền dân chủ non trẻ mà miền Nam thụ hưởng, sau “ngày thống nhất”, đã trở thành một thứ “kháng thể” giúp chống lại, bằng cách này cách kia, những áp đặt phi dân chủ và phi tự do, đặc biệt trong văn hóa. Yếu tố kháng thể này đã âm thầm lan rộng. Nó tạo ra những ảnh hưởng nhất định. Nó ngấm ngầm nhưng nó mạnh mẽ. Nó hồi sinh và nó phát triển tự nhiên. Không ai có thể chặn nổi luồng gió trong lành này. Nó tạo ảnh hưởng ngay cả trong hệ thống của chế độ toàn trị. Đã có lúc người ta “kiếm chuyện” bằng cách “đặt vấn đề” rằng “chiến trường anh bước đi là chiến trường nào” (trong ca khúc “Con đường xưa em đi” của nhạc sĩ Châu Kỳ) nhưng rồi cũng bất thành. Khi tuyên bố “cấp phép” cho ca khúc “Ly rượu mừng”, người ta chắc hẳn đã uống một ly cồn đắng nghét bởi phải đầu hàng trước sự tồn tại hiển nhiên không chỉ của một ca khúc mà cả một nền văn hóa.

Ánh sáng văn minh luôn lấn át bóng tối mọi rợ. Và bản năng tự nhiên của con người là luôn tìm đến ánh sáng.

Ma túy vào VIỆT NAM như chỗ không người???!!!

Ma túy vào VIỆT NAM như chỗ không người???!!!

Song Chi – RFA April 22-2019

Những ngày gần đây có khá nhiều tin tức bắt giữ các vụ tàng trữ, vận chuyển ma túy từ các ngả đường khác nhau vào VN -qua cửa khẩu biên giới phía Bắc và qua đường biên giới phía Tây-Nam, với số lượng ma túy “khủng”, như:

-Ngày 14.4: “An Giang bắt giữ vụ vận chuyển 26,6 kg ma túy từ Campuchia về Việt Nam” (Infp.net), Và ‘Bắt thêm ba đối tượng đường dây vận chuyển 26,6 kg ma túy xuyên quốc gia (Báo Nhân dân Điện Tử). Theo bài báo thứ hai:

“Liên quan vụ bắt giữ 26,6kg ma túy tại cửa khẩu Khánh Bình, huyện An Phú, tỉnh An Giang, trưa 14-4, Công an tỉnh An Giang cho biết, đây là đường dây buôn bán vận chuyển ma túy xuyên quốc gia từ Campuchia vào Việt Nam do các đối tượng tại TP Hồ Chí Minh và đồng bọn thực hiện.

30kg ma túy tổng hợp, gồm: 31.850 viên thuốc lắc, một ký Ketamine và 17,8kg ma túy đá. Tất cả số ma túy trên đều được cất giấu trong các gói trà và thực phẩm chức năng để ngụy trang”. 
Thủ phạm là người Việt.
-Ngày 20.4: “Hơn 1,1 tấn ma tuý ở Sài Gòn chung đường dây với các vụ ở miền Trung” (VNExpress). Thông tin từ bài báo:

“Lô ma tuý lớn nhất từ trước đến nay bị Công an TP HCM bắt giữ có cùng thủ đoạn đóng ma tuý trong gói trà, giấu vào loa thùng” “Bị bắt cùng tang vật 1,1 tấn hàng đá giấu trong các loa thùng, Yeh Ching Wei (33 tuổi), Chiang Wei (31 tuổi, cùng quốc tịch Đài Loan) thừa nhận từng nhiều lần nhập cảnh vào Việt Nam theo lệnh của ông trùm là người Trung Quốc. Họ có nhiệm vụ nhận ma tuý đá được đóng trong các gói trà, đem giấu vào các thiết bị điện tử, hàng mỹ nghệ để vận chuyển đi nơi khác.”

Trước đó là hàng loạt vụ khác:

-Ngày 17.2, tại Hà Tĩnh” “Lực lượng chức năng đã bắt giữ xe ô tô biển Lào và một đối tượng người Lào là chủ hàng; 12 gùi hàng có 294 kg ma túy đá cùng một số tang vật liên quan” (Báo Tổ Quốc).

-Ngày 7.3 “Phá đường dân vận chuyển lượng lớn ma túy từ Lào vào Việt Nam” (Báo Nhân Dân), “bắt hai đối tượng, thu 600 nghìn viên ma túy tổng hợp, 36 bánh heroin và một xe ô tô.

-Ngày 19.3, Mộc Châu, Sơn La: “Bắt đối tượng vận chuyển số ma túy ‘khủng’ (Báo An Ninh Thủ Đô), số lượng thu giữ được gồm 11.800 viên hồng phiến; 1 kg ma túy đá; thủ phạm là người Việt.

-Ngày 23.3: “Vụ vận chuyển 300kg ma túy tại TP.HCM: Thu giữ thêm 276kg ma túy đá”, VTC.

Bài báo cho biết:

“Chiều 23/3, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy – Bộ Công an cho biết, đơn vị vừa phối hợp với cơ quan Hải quan và Cảnh sát Philippines bắt giữ thêm 276kg ma túy đá trong đường dây buôn bán trái phép chất ma túy do các đối tượng người Trung Quốc cầm đầu.”

Trước đó, chiều 20/3, tại quận Bình Tân, TPHCM, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy – Bộ Công an chủ trì phối hợp với các đơn vị, tỉnh thành liên quan tiến hành bắt giữ 11 đối tượng trong đường dây mua bán, vận chuyển trái phép ma túy đá từ Lào qua khu vực cửa khẩu Bờ Y về TPHCM. Tang vật thu giữ là 300kg ma túy đá.

Công an cũng đã chặt đứt 2 mắt xích của đường dây này tại Hà Tĩnh và Quảng Bình, thu giữ hơn 500kg ma túy đá.”

Đài VOA Ban Việt Ngữ cũng đưa tin: “VN bắt 16 nghi phạm Trung Quốc trong đường dây ma túy Đông Dương”.

-Ngày 11.4: “Phá đường dây vận chuyển ma túy từ nước ngoài về Hải Phòng” (Báo Nhân Dân Điện tử”, tantg vật là hơn 17 nghìn viên thuốc lắc (MDMA) vaq2 hơn 1 kg ma túy đá (ketamine), thủ phạm là 2 người Việt ‘vận chuyển ma túy từ Campuchia về Hải Phòng và các tỉnh lân cận tiêu thụ.”

-Ngày 18.4: “Nghệ An: Vụ gần 1 tấn ma túy đá ‘bỏ quên’ bên vệ đường: Lộ diện kẻ cầm đầu là người Đài Loan (Báo Bảo vệ Pháp luật). Như vậy, sơ sơ chỉ trong vòng vài tháng trở lại đây, chúng ta đả có thể tìm thấy khá nhiều vụ phá án như vậy. Thủ phạm có thể là những người Việt, thường là nằm trong những đường dây mua bán ma túy lớn, hoặc là người nước ngoài, trong đó có nhiều vụ đứng phía sau là những ông trùm người Trung Quốc.

Lọt thỏm giữa vô số tin tức cướp giết hiếp, ấu dâm, những vụ tiêu cực khác ở VN, chưa kể những tin chấn động trên thế giới thời gian gần đây như vụ cháy Nhà thờ Đức Bà tại Paris, vụ khủng bố hàng loạt nhà thờ Thiên Chúa giáo, khách sạn làm chết và bị thương hàng trăm người ở Sri Lanca… có bao nhiêu người thực sự chú ý đến những vụ bắt giữ ma túy này? Nhưng những ai quan tâm thì bàng hoàng, rúng động vì số lượng các vụ việc, khối lượng ma túy bị phát hiện, từ đó đặt ra rất nhiều câu hỏi.

Ngoài những vụ buôn bán ma túy đưa vào tiêu thụ trong nước, có những vụ VN chỉ là trạm trung chuyển trong những đường dây ma túy lớn tại khu vực. Từ bao giờ VN đã gần như trở thành một điểm trung chuyển ma túy như vậy? Lực lượng công an tại các cửa khẩu, tỉnh thành của VN làm việc như thế nào mà VN cứ như ngôi nhà mở toang các cửa cho ma túy tha hồ vào?

Trên facebook của mình, nhà báo Vũ Kim Hạnh viết: ”2,6 tấn ma túy đá, nhơn nhơn vận chuyển trên đường từ Nghệ An vào TPHCM, bị bắt TPHCM, vài ngày sau lại bị bắt ở Nghệ An và TPHCM khởi tố, trong chỉ 5 ngày. Trời, tưởng tượng nổi không, cứ như cút bắt tấn tấn ma túy đá. Một lần được “sampling” đã toi một cuộc đời mà tấn tấn?

Nói gì khác hơn là ma túy đá đang xuyên thủng các cửa khẩu, băng băng thẳng tiến vào Việt Nam và được tàng trữ, phân phối ở các TP lớn, trong đó trọng điểm là TPHCM, vào ra, di chuyển thong dong NHƯ CHỐN KHÔNG NGƯỜI?

Nhớ lại, đúng 1 tháng trước, ngày 20/3/2019, TPHCM bắt được 300 kg ma túy đá ở quận Bình Tân trong bàng hoàng: Lương ma túy lớn quá, họ cân tang vật cứ như cân khoai? Lúc đó, thiếu tướng Phan Anh Minh – phó giám đốc Công an TP.HCM – cho biết: thực tế là Việt Nam, trong đó, TPHCM đang trở thành một nơi trung chuyển ma túy.

“Một trong các nguyên nhân là trách nhiệm của cơ quan thi hành pháp luật, kiểm soát cửa khẩu còn sơ hở, sơ hở hơn rất nhiều so với các nước Đông Nam Á. Bị bắt ở Việt Nam, tội phạm không sợ bị dẫn độ vì tương trợ tư pháp của ta với các nước không tốt, nhiều nước không hợp tác với Việt Nam” – ông Minh nói.

1 tháng sau lời cảnh báo của Tướng Phan Anh Minh công an vẫn bắt được những vụ vận chuyển, ồ ạt đổ hàng đá về TP với số lượng gấp nhiều lần, kiểu cách tích trữ, vận chuyển táo tợn, thách thức hơn. TPHCM cứ phải oằn mình truy đuổi bọn tội- phạm -giết- người –hàng- loạt kiểu “thả gà ra đuổi” vậy làm sao chịu nổi ?

Theo tôi, điều đáng sợ nhất, kinh hoàng nhất lại là đang thể hiện sự bất lực nhất là chuyện ngăn chận đường dây buôn ma túy QT đang đổ vào Việt Nam, biến VN thành sào huyệt bọn tội phạm xuyên quốc gia với qui mô, tầm cỡ “chuyên nghiệp”, khổng lồ đến khủng khiếp. Cứ nhìn ma túy chạy nghênh ngang trong các TP thì hiểu là các cửa khẩu biên giới đang rất lỏng lẻo như thả lỏng, bỏ mặc cho ma túy tràn vào.”

Chỉ một lượng ma túy nhỏ thôi là đã đủ làm hỏng đầu óc, sức khỏe một con người. Mà vụ nào cũng hàng trăm kg, thậm chí cả tấn ma túy các loại.

Tội phạm buôn ma túy đi vào VN có đủ mọi tầng lớp, mọi con đường, kể cả dưới vỏ bọc vào VN để kinh doanh, ma túy được cất giấu đủ kiểu khác nhau, con đường đi cũng “thiên hình vạn trạng”, khi thì qua cửa khẩu đi đường bộ, khi đi đường sông, lúc lại theo đường máy bay: báo Thanh Niên số ra ngày 19.3 “Vận chuyển ma túy qua đường hàng không: 3 án tử hình, 1 án chung thân”, thủ phạm là người Việt; báo Hải quan số ra ngày 26.3 “Vận chuyển trái phép ma túy trên tuyến hàng không vẫn “nóng”…

Đó là chưa nói đến những câu hỏi còn nhức nhối hơn:

Những vụ bắt giữ được này chiếm bao nhiêu tỷ lệ so với những vụ chưa bị phát hiện? Sau khi phát hiện và bắt giữ hàng đống ma túy, có khi nào, vì lòng tham của ai đó hoặc vì một sơ hở nào đó, số lượng ma túy kia lại âm thầm được tuồn ra thị trường trở lại?

Có ai nghĩ đến chuyện phải tích cực quản lý, giám sát tại các cửa khẩu? Phải tăng mức phạt đến cỡ nào để đủ sức răn đe loại tội phạm này, kể cả người nước ngoài?

Nhưng có những nguyên nhân không thể chối cãi là lòng tham của một số người Việt tiếp tay với người nước ngoài đầu độc chính đồng bào mình cộng với nạn tham nhũng của giới công an, nhà cầm quyền đã biến VN như nhà không chủ, tội phạm ma túy tha hồ ra vào, lộng hành!

Lạnh người nghĩ tới tương lai của người Việt, vốn đã bị đầu độc dần dần hàng ngày hàng giờ bao lâu nay bởi những công trình, nhà máy làm ăn bất chấp đạo đức lương tâm, cứ tha hồ xả khói, xả chất thải, làm ô nhiễm môi trường, tàn phá thiên nhiên; bởi thực phẩm “bẩn”, tẩm đủ loại hóa chất tràn lan ngoài thị trường và rồi thì ma túy. Trong đó có rất nhiều vụ là do các tập đoàn, đối tác, thủ phạm người Trung Quốc. Bởi với họ, VN vừa thuận tiện “sông liền sông núi liền núi”, vừa là một trong những quốc gia dễ vào làm ăn nhất, quan chức dễ mua chuộc nhất.

Có ai làm những cuộc khảo sát, nghiên cứu nghiêm túc về mức độ nghiện ma túy gia tăng như thế nào và ảnh hưởng của ma túy đến sức khỏe, tinh thần của người Việt nói chung và giới trẻ VN nói riêng không?

NGÀY 30/4, NÊN VUI HAY BUỒN ?

Image may contain: one or more people and text

Phan Công Hải

NGÀY 30/4, NÊN VUI HAY BUỒN ?

Việt Kiến

Tôi sinh ra sau ngày 30/4 ở một thành phố miền Bắc. Ký ức về tuổi thơ của tôi là một thành phố xám xịt, và nghèo. Cái nghèo khiến cho cuộc sống ít nhiềm vui, không bánh kẹo, không đi chơi. Lớn lên một tí thấy một vài nhà có xe Cub 81, Honda 67 hay những chiếc xe Simson của nước Đức cộng sản là cả xóm đã râm ran, nhìn đã thấy sướng mắt, thèm muốn.

Vậy mà hồi đó, sau này tôi mới biết Sài Gòn đã có một đô thị văn minh, phát triển với nền kinh tế đa dạng, sôi động, cấu trúc đô thị hiện đại. Bây giờ nhìn lại những bức ảnh tôi thấy một sự nối tiếc dâng trào. Bởi cho tới hôm nay, cái thành phố Hồ Chí Minh so Sài Gòn năm xưa chỉ là một bãi rác so với một vườn hoa. Cái gì mang tới sự khác biệt ghê gớm vậy, sau bao nhiêu năm xây dựng mà chúng ta chỉ có một thành phố ngập trong nước hỗn loạn, tắc đường và người dân rất nhếch nhác, nghèo khổ.

Với đô thị Sài Gòn và những người miền Nam ở lại, họ bị tước mất một đô thị trật tự, văn hóa, và nền kinh tế hài hòa và thay vào đó là một xã hội độc đoán, sự chiếm đoạt nhà cửa, đất đai của những người cầm quyền từ miền Bắc đi vào. Ngày 30/4 đã hủy diệt những văn hóa, nếp sống và lối sống đô thị quy củ mà người Việt được kế thừa và hội nhập với các nước phương Tây phát triển như Pháp và Mỹ để trở về với sự độc tài, tăm tối của tư duy của xã hội Nho Giáo, thứ đã kìm kẹp người dân Việt gần 2000 năm. Trong chỉ 1,2 năm sau khi chiếm đóng Sài Gòn, chế độ CS đã phá hủy hoàn toàn nền kinh tế, xã hội hài hòa, cùng với giáo dục, văn hóa, pháp luật của miền Nam. Chính ngày 30/4 đã tạo cho họ một sự tự hào , hãnh diện, ngạo mạn của kẻ chiến thắng. Và họ đâu biết khi đó họ trở thành những kẻ phá hoại kinh khủng nhất. Trong một chuyến du lịch Singapore chúng tôi nói vui, nếu cho chính quyền Việt Nam quản lý Sing thì chỉ 10 năm sau Sing sẽ trở thành Việt Nam. Bi kịch là khi đưa cho những kẻ ngu xuẩn, tăm tối sự chiến thắng và tự hào và ngày 30/4 chính là điều đó.

VĂN HÓA QUYẾT ĐỊNH HÀNH ĐỘNG.

Khi Tần Thủy Hoàng đánh thắng nước Triệu năm 228 trước CN, nhà Tần đã lừa quân dân nước Triệu là sẽ tha mạng sống song sau đó thì chôn sống 400.000 quân nước Triệu. Đây là một tội ác kinh tởm song nền văn hóa Nho Giáo chấp nhận điều đó với câu “ý vua là ý trời”. 
Đa số người miền Nam khi ủng hộ CS đánh du kích họ cũng nghĩ rằng CS sẽ phát triển đất nước sau khi chiếm được miền Nam. Và chính người CS cũng đã nghĩ đúng như lời lãnh tụ Hồ Chí Minh của họ, thống nhất đất nước xong ta sẽ xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn…Song không phải, người CS hầu hết không hề hiểu chủ nghĩa CS cũng chỉ là một dạng cải biến của chủ nghĩa Quân chủ chuyên chế cùng với văn hóa Nho giáo. Cái nó khích lệ và lợi dụng nhân dân là sự căm thù và hiếu chiến. Và sau khi bọn đầu sỏ thu được quyền lực cai trị rồi thì nhân dân lại xuống bùn đen. Đó là lý do chủ nghĩa CS chỉ được nhiệt thành đón nhận ở những nơi tăm tối và độc tài nhất trên trái đất chứ không hề được chấp nhận ở những nơi văn minh, phát triển.

CS Bắc Việt đã hành xử với người miền Nam không khác gì Tần Thủy Hoàng hơn 2200 năm trước. Tất cả quân nhân, cán bộ của MNCH đều bị tù đày gọi là trại cải tạo và cùng chịu thảm cảnh với họ là gia đình họ, như vậy có thể nói, CS Bắc Việt đã trút sự trả thù lên khoảng 6 -10 triệu người miền Nam ( một con số kinh hoàng) . Bởi vì khi Hoa Kỳ rút khỏi miền Nam để lại tới 980.000 quân nhân trong quân đội VNCH và con số người được di tản chỉ khoảng hơn 130.000 người tức có tới khoảng 850.000 quân nhân và cả 800.000 gia đình của họ bị tai họa này . Chỉ vài ngày sau khi chiếm trọn miền Nam, những người CS đã lùa quân nhân, công chức và thành viên đảng phái quốc gia vào tù bằng thủ đoạn vô cùng hèn hạ là bảo họ đi học tập cải tạo trong 10 ngày. 
Đọc thêm trong bài viết khá đầy đủ này: https://www.nguoi-viet.com/…/trai-cai-tao-cua-csvn-sau-nam…/

…“Vợ con của những người bị bắt đi “cải tạo” cũng trở thành nạn nhân của các biện pháp kỳ thị và ngược đãi. Họ bị đuổi khỏi nơi cư trú và phải đi vùng kinh tế mới giữa những rừng núi hoang vu không có một chút tiện nghi tối thiểu cần thiết cho đời sống. Con cái họ bị kỳ thị gắt gao khi thi cử và không được phép vào đại học. Nhà cửa của họ bị cán bộ Cộng Sản chia nhau chiếm đoạt, tiền bạc của họ ở ngân hàng cũng không được phép lấy ra”…
Như vậy ngày 30/4 đã cho phép sự điên rồ của chủ nghĩa CS được áp đặt trên toàn Việt Nam. Họ đã lòi cái bản mặt thật sự của họ, chỉ là một lũ cướp của giết người dựa trên lý thuyết CS, họ không có tình đồng bào, dân tộc và nó thực sự là một chủ nghĩa hủy hoại dân tộc.

Những người lính Bắc Việt, phần lớn vì hoàn cảnh ngu dốt, bị lừa gạt mà trở thành người xâm lược miền Nam. Những người đã ngã xuống quả thực đáng thương, họ chết trong khi tưởng mình hy sinh vì đất nước. Những người còn sống, thật thảm hại cho họ, bao năm qua họ vẫn hát , vẫn vui mừng cho ngày đã diệt gọn được đồng bào và xã hội miền Nam. 
Những tai họa lớn hơn của dân tộc ta đã bắt đầu từ ngày 30/4/1975. Bởi vì sau đó chính CS mới từng bước hiểu được họ là ai khi đẩy đất nước vào trong một giai đoạn tăm tối, đói khát kinh hoàng. Khiến mọi giấc mơ về thiên đường CS đều vỡ vụn. Và cuộc bỏ nước ra đi, thực ra không phải chạy khỏi đất nước mà chạy khỏi chế độ CS. Một chế độ chỉ nuôi dưỡng hận thù chiến tranh và không có khẳ năng sản xuất lương thực để tồn tại. Khoảng hơn 2 triệu người không chỉ người miền Nam mà cả người miền Bắc đã vượt biên tìm đường sống và khoảng 500.000 người đã bỏ mình trên biển cả hoặc bị hải tặc bắt giết. 
Có thể tìm hiểu bài viết ở đây: http://nguoiviethaingoai.org/ditan.html

Nếu xét về những vay nợ, nghiệp quả trong lịch sử thì điều này hoàn toàn xứng đáng với dân tộc Việt Nam. Để họ hiểu được tình cảnh của những dân tộc mất nước, và những dân tộc không có khả năng kiến tạo một đất nước hòa bình, tự do. Dưới sự xâm chiếm của người Việt đã có bao nhiêu dân tộc bị đày đọa, tiêu diệt để đất nước ta có hình hài chữ S như bây giờ ?. Tình cảnh của những dân tộc đó từ khi ghép vào bản đồ nước Việt ra sao ? Thảm cảnh của việc chặt đầu người Chăm thời Minh Mạng và những cuộc nhồi da xáo thịt của chính dân tộc mình một cách dai dẳng cũng là một hình thức Nhân và Quả.

NGÀY 30/4 KHÔNG PHẢI LÀ MỘT NGÀY CHIẾN THẮNG

– Nó là ngày đóng lại của một cuộc nội chiến kéo dài, trong đó kẻ sắt máu, hiếu chiến và tàn bạo hơn đã chiến thắng những người đồng bào miền Nam. 
– Nó là ngày giúp chủ nghĩa CS áp đặt trên toàn Việt Nam. Đây là thứ chủ nghĩa khiến mọi dân tộc bị nó cai trị đều nghèo đói, chia rẽ và toàn dân trở thành nô lệ cho một nhóm người ăn trên ngồi trốc. Đối với các nước nhỏ thì nó báo hiệu một gian đoạn mất chủ quyền, mất nước. 
– Nó là ngày toàn bộ người dân miền Nam mất quyền làm người, mất hết niềm tự hào được sống độc lập trong một đất nước tự do, phát triển và tương đối dân chủ. Để trở thành dân của một nhà nước toàn trị, đói nghèo. 
– Nó là ngày mà toàn bộ người miền Bắc tưởng rằng họ chiến thắng song kỳ thực là họ thất bại, khi kể cả những người góp công cho chiến thắng đó đều nhận ra mình trắng tay, khi người thân đã bỏ mình trong chiến tranh hay trở về không được đãi ngộ xứng đáng. Và hiện nay họ là nạn nhân của một chế độ cướp bóc và bán nước.
– Nó tiếp tục đẩy toàn bộ Việt Nam vào các cuộc chiến tranh với Khơ Me Đỏ ở Cam Phu Chia dưới sự giật giây của quan thầy Tàu và chiến tranh với giặc Tàu phía Bắc. Người Việt sau một thời gian đánh nhau với kẻ thù truyền kiếp giặc Tàu do có sự hậu thuẫn của Liên Xô thì đến nay chính quyền CS lại quay lại làm kẻ thù của nhân dân và dâng đất nước cho Tàu để duy trì sự tồn tại. Khi Tàu giúp Bắc Việt xâm lược miền Nam là để mở rộng đất nước cho nó chứ không nhằm để Việt Nam phát triển độc lập, và để chiếm đóng miền Nam, người CS đã gán giang sơn gồm biển đảo, đất liền để lấy súng đạn . Đó là một con đường đẩy dân tộc và chỗ chết mà bản thân người CS cũng không ý thức được hết. 
– Nó là ngày khiến dân tộc ta mãi chưa thấy con đường hàn gắn tình thương dân tộc, do vẫn nằm dưới sự áp đặt suy nghĩ, tư tưởng của người CS. Bởi vì người CS nuôi dưỡng hận thù để chia rẽ dân chúng chứ không bao giờ muốn người dân gắn bó với nhau. Bằng chứng là họ tiếp tục ngược đãi quân dân miền Nam và họ luôn tổ chức ăn mừng 30/4 rầm rộ.

Bi kịch này sẽ không dừng lại nếu chúng ta không hiểu bản chất của SỐ PHẬN và quán tính VĂN HÓA. Chúng ta có thể thay đổi số phận đó nếu hiểu thấu nỗi đau, ý nghĩa của ngày 30/4 này để cùng hối cải, đau đớn để tìm ra con đường hàn gắn vết thương và thay đổi văn hóa tránh xa sự độc tài, hiếu chiến của văn hóa Nho giáo và cộng sản. Với tôi 30/4 là một ngày vô cùng đen tối và đau đớn với tinh thần tự do của người Việt Nam. Viễn cảnh của ngày rơi vào nô lệ và mất nước cũng không còn xa và 30/4 là một cột mốc trên con đường tăm tối đó. 
Đây là những câu nói cực kỳ chính xác khi nhận định về ngày 30/4 của tổng thống Ronald W. Reagan

“Chấm dứt chiến tranh không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ, cái giá phải trả cho loại hòa bình đó là ngàn năm tăm tối cho các thế hệ sinh tại Viêt Nam về sau.”
“Chúng ta đang chiến đấu với một đối thủ nguy hiểm nhất trong lịch sử nhân loại, và nếu chúng ta thua trong cuộc chiến này, chúng ta sẽ mất đi sự tự do, lịch sử sẽ ghi nhận lại rằng những người có nhiều thứ để mất nhất đã làm ít nhất để ngăn chặn nó.”
Và câu nói nổi tiếng trong cuốn Chính Đề Việt Nam : “Cộng Sản Bắc Việt tự đặt mình trước một viễn cảnh nô lệ kinh khủng. Hành động của họ sẽ tiêu diệt mọi cơ hội phát triển của chúng ta mà còn đe dọa đến sự tồn vong của dân tộc. 
Giả sử Nam Việt Nam bị Bắc Việt thôn tính, thì Trung Cộng thôn tính Việt Nam chỉ là một vấn đề thời gian.”

VN loan báo ông Trọng làm trưởng ban lễ tang chủ tịch Lê Đức Anh

Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam hôm thứ Bảy loan báo lễ tang của nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh sẽ được tổ chức theo hình thức quốc tang, đồng thời công bố danh sách ban lễ tang do Tổng bí thư-Chủ tịch Nguyễn Phú Trọng làm trưởng ban.

Hai ngày quốc tang được ấn định là 3 và 4 tháng 5. Trong khoảng thời gian này các công sở và các nơi công cộng được yêu cầu treo cờ rủ và mọi hoạt động vui chơi giải trí ngừng lại, theo một thông báo đăng trên website báo điện tử của chính phủ.

Lễ viếng và lễ an táng được cử hành vào buổi sáng ngày 3 tháng 5 tại Nhà Tang lễ Quốc gia ở Hà Nội, chính phủ cho biết. Lễ an táng diễn ra từ 5 giờ chiều cùng ngày tại Nghĩa trang Thành phố Hồ Chí Minh.

Có phần chắc sự chú ý sẽ đổ dồn vào ông Trọng. Không rõ liệu ông có thể hiện diện tại lễ tang hay không sau khi Bộ Ngoại giao Việt Nam tuần này xác nhận nhà lãnh đạo 75 tuổi đã ngã bệnh do công việc và thời tiết.

“Ông sẽ sớm trở lại làm việc bình thường,” người phát ngôn Lê Thị Thu Hằng nói hôm thứ Năm nhưng không cung cấp thêm chi tiết.

Tình hình sức khỏe của ông Trọng đã thu hút sự chú ý cao độ trong những tuần qua khi có những thông tin chưa được xác nhận cho biết ông bị “đột quỵ” ở Kiên Giang vào ngày 14 tháng 4 trong một chuyến đi công tác. Kể từ đó tin tức về ông trên truyền thông chính thống chỉ là việc ông được nói là gửi điện mừng tới Indonesia và Triều Tiên.

Reuters dẫn các nguồn tin ngoại giao yêu cầu ẩn danh cho biết ông đã được đưa vào Bệnh viện Trung ương Quân đội 108 ở Hà Nội. Không rõ liệu ông còn đang ở trong bệnh viện này hay không.

Có những chỉ dấu về sự vắng mặt bất thường của ông trong một sự kiện công khai vào tuần trước. Một phụ tá thượng nghị sĩ Hoa Kỳ cho VOA biết hôm 19 tháng 4 rằng một cuộc gặp gỡ giữa ông và phái đoàn thượng nghị sĩ đang thăm Việt Nam đã không diễn ra như kế hoạch ban đầu vì ”những lí do về sắp xếp tổ chức.”

VOATIENGVIET.COM
Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam hôm thứ Bảy loan báo lễ tang của nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh sẽ được tổ chức theo hình thức quốc tang, đồng thời công bố danh sách ban lễ tang do Tổng bí thư-Chủ tịch Nguyễn Ph…