Nỗi nhục cộng sản trăm năm

Nỗi nhục cộng sản trăm năm

Trung Nguyễn

18-5-2019

“Nổ” như đại bác

Tiếp nối truyền thống “nổ” của các thế hệ cộng sản tiền bối, đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc liên tục có những lời hứa hẹn tưởng mới mà cũ về tương lai xán lạn của đất nước, chẳng hạn như:

Việt Nam không đặt tham vọng là người giỏi nhất, nhưng muốn là bạn của những người giỏi nhất trong nền kinh tế toàn cầu. Chúng tôi có khát vọng thành quốc gia thịnh vượng và đủ tự tin làm điều đó“.

Hay như: “Việt Nam cần phải đi đầu về phát minh, sáng chế công nghệ. Đó là con đường duy nhất và tất yếu để hướng tới một quốc gia hùng cường. Dùng công nghệ nhân loại để giải quyết các bài toán Việt Nam, dùng Việt Nam làm cái nôi để đi ra toàn cầu“.

Thậm chí ông Phúc còn tuyên bố, rằng ngày 9/5/2019 vừa qua, ông đã ngồi với một ngàn chuyên gia, doanh nghiệp công nghệ, lãnh đạo bộ – ngành ngồi lại để bàn cách đưa đất nước “hóa rồng”. Chắc hẳn dân Việt Nam rất cảm động khi thấy Thủ tướng có những lời nói thể hiện quyết tâm và tấm lòng vì nước, vì dân như thế?

Lãnh đạo CSVN nổ như tạc đạn.

Nhưng không hề, người dân lớn tuổi một chút chắc đã quá quen với những lời lẽ “đao to búa lớn” của các quan chức cộng sản từ xưa tới nay. Tiến đến “chủ nghĩa cộng sản, làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, “thế giới đại đồng, không còn người bóc lột người”,… mà đảng Cộng sản còn khoe là làm được thì “hóa rồng” ăn thua gì.

Đảng cộng sản, người chịu trách nhiệm về thất bại của Việt Nam

Tuy nhiên, như chính Thứ trưởng Bộ Thông tin – Truyền thông Phan Tâm “trăn trở”: “Về Khát vọng, chẳng lẽ mình cứ kém mãi, cứ thu nhập trung bình mãi, trong khi các nước xung quanh như Hàn Quốc đã hóa rồng trong vài thập kỷ?” Tức là trình độ lãnh đạo của đảng Cộng sản Việt Nam cực kỳ kém cỏi, không thể so sánh được với trình độ của lãnh đạo các quốc gia trong khu vực châu Á và Đông Nam Á chứ đừng nói đến thế giới.

Và việc ông Thủ tướng Phúc bày đặt ngồi với một ngàn chuyên gia để tìm đường phát triển cho đất nước, cũng là việc chính thức thừa nhận chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, cương lĩnh xây dựng đất nước của đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn không hề có ích gì cho việc phát triển đất nước, thậm chí còn có hại, kìm hãm sự phát triển của đất nước.

Rất nhiều panô trên đường phố Việt Nam có câu khẩu hiệu: “Đảng cộng sản Việt Nam, người tổ chức mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam”. Vậy thì đảng Cộng sản Việt Nam cũng phải nhận trách nhiệm về mọi thất bại của cách mạng Việt Nam, trong đó có việc đất nước “kém mãi”, “thu nhập trung bình mãi”. Các đảng viên cộng sản không thể trốn tránh trách nhiệm đó trước nhân dân.

Tuy nhiên, cũng cần nhấn mạnh là chỉ có người dân Việt Nam mới bị mắc bẫy thu nhập trung bình. Còn các đảng viên cộng sản trung và cao cấp đều là giai cấp tư sản với thu nhập rất cao. Bản thân ông Tổng bí thư đảng Cộng sản – Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng còn không dám công khai tài sản cá nhân của ông ấy và các cán bộ cộng sản khác với lý do “khó”, “nhạy cảm”, “liên quan đến quyền đời tư, quyền bí mật cá nhân”.

Đám học trò tồi của Trung Cộng

Cộng sản Trung Quốc cũng có lối nói khoa trương, khoác lác, nhưng ít ra Trung Cộng cũng đã tạo ra nhiều thành tựu với đất nước Trung Quốc: phát triển khoa học kỹ thuật từ quân sự tới điện tử, không gian, đưa nền kinh tế lên thứ hai thế giới cạnh tranh với Hoa Kỳ…

Còn cộng sản Việt Nam giờ này vẫn loay hoay đi hỏi “chuyên gia xã hội chủ nghĩa” về con đường “hóa rồng”. Ngay cả những lời lẽ huênh hoang của giới lãnh đạo Việt Nam cũng chỉ toàn copy từ kiểu nói của giới lãnh đạo Trung Quốc.

Tập Cận Bình đã không giấu giếm tham vọng Trung Quốc trở thành cường quốc công nghệ vào năm 2049, năm kỷ niệm 100 năm Trung Cộng nuốt trọn Trung Quốc. Và bây giờ Nguyễn Phú Trọng cũng đi học mót lời ông anh Trung Cộng nhưng với thái độ đầy tự ti, khiếp nhược, vì biết rõ là đảng Cộng sản Việt Nam chắc chắn đưa dân tộc này xuống đáy bùn. VietnamNet thuật lại “lời vàng ý ngọc” của ông Trọng:

“Tổng bí thư cho rằng, Đại hội 13 không phải chỉ đến năm 2026 (giai đoạn 2021 – 2026) mà phải có tầm nhìn chiến lược dài hơn, nhìn lại cả quá khứ và hướng tới tương lai. Bộ Chính trị đã cho định hướng mốc là đến năm 2026 – kết thúc nhiệm kỳ Đại hội 13, đến năm 2030 là mốc 100 năm thành lập Đảng và đến năm 2045 là mốc 100 năm thành lập nước.

‘Vậy chúng ta định hướng, hình dung ra nước ta vào năm 2030 sẽ thế nào? Đến năm 2045, nước ta sẽ như thế nào?’, Tổng bí thư cho rằng đây là những vấn đề rất lớn, vô cùng khó”.

Ông Trọng là lãnh đạo cao nhất nước mà cũng không có tầm nhìn cho đất nước như thế nào trong vài chục năm nữa mà đi hỏi ngược lại đám cán bộ bên dưới. Đó là chưa kể ông Trọng cũng tuyên bố đảng Cộng sản chưa có ý định sửa đổi cương lĩnh xây dựng đất nước được viết từ năm… 1991.

Đúng là một đảng cầm quyền quái gở vì tình hình thế giới và Việt Nam thay đổi liên tục. Các chính đảng trên thế giới cứ mỗi kỳ bầu cử sau 4 hoặc 5 năm lại thay đổi cương lĩnh để phù hợp với hoàn cảnh mới. Duy chỉ có cộng sản Việt Nam là cứ bám vào những thứ cũ kỹ, lỗi thời, lạc hậu. Giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam không có não, không biết động não suy nghĩ, chỉ toàn đi học mót Trung Cộng mà cũng bày đặt có “giấc mộng trăm năm” như Trung Cộng.

Những lời hứa hão

Thử điểm lại những lời hứa của đảng Cộng sản Việt Nam với người dân trước đây để thấy rõ là họ không có cách nào thực hiện những lời hứa của họ hiện tại. Họ đã hứa, năm 2020 Việt Nam trở thành một nước công nghiệp hiện đại, nhưng rốt cuộc họ đã thừa nhận thất bại và dời lại mốc công nghiệp hóa – hiện đại hóa đó tới năm 2030.

Năm 2006, ông Nguyễn Thiện Nhân, khi đó là Bộ trưởng Giáo dục, đã hứa đến năm 2010 giáo viên sống được bằng lương. Nhưng thực tế, năm nay là 2019, chưa có thầy cô giáo nào sống được bằng lương mà ai cũng phải lo đi dạy thêm để có thêm thu nhập.

Những lời hứa hão đó được các lãnh đạo cộng sản nói ra để ru ngủ dân vì họ thừa biết tới cái mốc mà họ hứa thì họ đã xuống chức, hết nhiệm kỳ. Rồi những lãnh đạo nhiệm kỳ sau lại tiếp tục hứa và hứa. Có lẽ khi chết, họ đều trở thành “con ma nhà họ Hứa”!

Do đảng Cộng sản không phải chịu trách nhiệm chính trị

Ở các nước dân chủ, đa nguyên, đa đảng, đảng cầm quyền không thực hiện được lời hứa với dân thì ngay lập tức đến kỳ bầu cử sau họ sẽ bị cử tri trừng phạt và bầu cho đảng khác lên nắm quyền.

Hứa hão kiểu như đảng Cộng sản Việt Nam, chắc chắn đã bị dân đưa xuống từ lâu qua bầu cử tự do và công bằng. Đó cũng là lý do mà giới lãnh đạo đảng Cộng sản rất ghét đa nguyên đa đảng. Họ muốn cai trị quốc gia theo năng lực bết bát của họ nhưng lại muốn cầm quyền vĩnh viễn, “quang vinh muôn năm”.

Họ đòi đi tìm hiền tài như bài viết của ông Trương Tấn Sang, một bài viết bộc lộ rõ kiểu tìm hiền tài của cộng sản là kiểu tìm hiền tài của vua chúa thời xưa, nhưng bản thân họ lại không dám cạnh tranh với các nhân tài chính trị khác như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, tiến sĩ Nguyễn Quang A,… mà chỉ biết đàn áp, bắt bớ, sách nhiễu.

Thực tế là mèo, đừng mơ hóa rồng hay hóa hổ

Đọc cái ước mơ “hóa rồng” của giới cai trị cộng sản, nhớ lại cuốn sách rất hay của cố giáo sư Phạm Văn Thuyết có tựa đề là “Việt Nam – Mãnh hổ hay mèo rừng“. Trong cuốn sách này giáo sư Thuyết đã chỉ ra các bất cập của Việt Nam như sau:

1. Cơ sở hạ tầng quá tệ

2. Chính sách bất cập do đặt nặng vai trò quản lý của Nhà nước

3. Định chế pháp luật thiếu minh bạch, dễ bị lợi dụng khai thác bởi quan chức

4. Giáo dục, đào tạo nhân lực kém vì độc tôn ý thức hệ

Từ thực tế này, giáo sư Thuyết đã đòi hỏi phải cải cách chính trị càng sớm càng tốt vì “nếu tổ chức chính trị không tốt thì kinh tế không tốt”. Và thể chế chính trị tốt là thể chế dung hợp, dân chủ, đa nguyên, đa đảng, tam quyền phân lập, xã hội dân sự, báo chí tự do.

Các “hiền tài” đưa ra đề nghị như giáo sư Thuyết đều bị đảng Cộng sản Việt Nam đưa vào tù, tiêu biểu như doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức. Cũng có nghĩa là giới cai trị cộng sản không hề thật lòng tìm kiếm hiền tài mà chỉ chăm chăm giữ độc quyền chính trị cho đảng Cộng sản. Cũng có nghĩa, giới cai trị cộng sản là tội đồ của dân tộc Việt Nam. Và rồi cái đảng Cộng sản này sẽ bị người dân Việt Nam đưa vào thùng rác của lịch sử.

Ước gì giới cai trị cộng sản đều “hóa rồng” hết, như rồng Komodo chẳng hạn, hoặc “hóa rồ” cũng được, như dân chúng vẫn gọi “Trọng Lú”, để dân tộc Việt Nam ở lại làm người. Có như vậy thì đến năm 2030 hoặc 2045, dân tộc này mới không phải chịu “nỗi nhục [cộng sản] trăm năm”.

KỂ CÔNG 

No photo description available.

Lê Vi

KỂ CÔNG 

Nguyễn Thị Hậu

Trên các phương tiện truyền thông của nhà nước thường nhận thấy một hiện tượng là, bất cứ khi nói về một công trình dân sinh nào được xây dựng, một việc làm phục vụ tốt cho nhân dân, thì luôn có người dân phát biểu mở đầu bằng câu “nhờ ơn Đảng ơn chính quyền…” và chính tác giả bài báo, phóng sự cũng viết “nhờ sự quan tâm sâu sát của cấp uỷ, sự nhiệt tình giải quyết của lãnh đạo địa phương…”. Đặc biệt đối với những vùng sâu vùng xa, nơi nghèo khó thì điều này lại càng được nhấn mạnh.

Nghe riết thành quen mà vẫn thấy có cái gì đó sai sai: tại sao và từ khi nào mà nhiệm vụ chức năng của chính quyền là phục vụ người dân lại trở thành “ơn trên mưa móc” như vậy?

Từ đường lối phát triển vĩ mô đến việc vi mô là giải quyết các vấn đề dân sinh, an sinh đều là trách nhiệm của nhà nước. Không chỉ đề ra đường hướng và tập hợp các nguồn lực từ nhà nước, tư nhân hay cộng đồng mà phần nhiều hạ tầng cơ sở và công trình công cộng đều do nhà nước phải đảm trách, vì tính chất phục vụ quốc gia hoặc liên vùng của những công trình này. Những nơi nghèo đói là nhà nước càng cần phải làm mọi việc cụ thể sao cho dân bớt nghèo bớt khổ. Một con đường, một cây cầu, một trạm xá một trường học…là những cơ sở tối thiểu mà chính quyền phải cung cấp cho người dân. Ấy vậy mà có khi các nhóm thiện nguyện hay người dân đóng góp tiền bạc công sức làm đường xây trường vẫn phải xin phép chính quyền và ngày khánh thành không thể không có các vị lãnh đạo và vài lời “kể công” về sự “quan tâm tạo điều kiện giúp đỡ” !

Cũng vậy, việc đền ơn đáp nghĩa là đạo lý ngàn đời của dân ta. Nhưng “của cho không bằng cách cho”, một ngôi nhà đơn sơ mà gắn tấm biển “nhà tình nghĩa, nhà tình thương” nghe như lời nhắc nhở phải “nhớ ơn”, còn là một gánh nặng hơn nhiều lần. Bởi vì, cũng là đạo lý của dân ta “của biếu là của lo, của cho là của nợ”!

Khi người dân nói lên sự cảm kích của mình thì nhà nước mà người đại diện là chính quyền cũng không nên mặc nhiên chấp nhận “lòng biết ơn” đó. Ngược lại cần phải nhận lỗi vì để tình trạng tồi tệ xảy ra, hoặc vì không giải quyết kịp thời, hoặc đã không lường trước được hậu quả xấu, thì trách nhiệm đầu tiên vẫn là của chính quyền. Cho nên kịp thời sửa sai là trách nhiệm đạo đức của chính quyền, nhân dân có quyền đòi hỏi điều đó. Bởi vì nhà nước sinh ra là để làm gì nếu không mang lại cuộc sống yên ổn và đầy đủ cho người dân?

CÔNG BỘC

Ngược lại với sự kể công phổ biến thì “công bộc” thời nay cần phải biết ơn người dân hầu như là một khái niệm xa lạ.

Thời chiến tranh, giữa cái sống cái chết cách nhau gang tấc, có khi sinh mạng một người cộng sản phải đổi bằng sinh mạng hàng chục người dân, lúc đó người ta biết ơn những người cứu mạng cho mình. Nay có được chức này tước kia ít người nghĩ rằng mình đang mang gánh nặng là phải trả ơn sự hy sinh của nhân dân, mà chỉ coi địa là quyền lợi của mình và gia đình, hơn nữa còn cho đó là đặc quyền đặc lợi.

Có quyền trong tay nên gây thất thoát hàng chục tỷ đồng, tham nhũng hàng ngàn tỷ, tham ô cỡ hàng trăm triệu chắc tính không hết. Mức độ lãng phí đi kèm với tham nhũng ngày càng trầm trọng, không cần che giấu lén lút mà công khai: những công trình công ty nghìn tỷ mà khi quyết định xây dựng hay phế bỏ các vị “công bộc” xem như “tiền chùa”. Hầu hết đó là những doanh nghiệp nhà nước, công sở, tượng đài, cầu đường…xây vừa xong chỉ thời gian ngắn là hư hỏng hoặc sử dụng không hiệu quả. Lãng phí tham nhũng và vô trách nhiệm phải coi là một trọng tội, bởi vì nó tàn phá đất nước, tiêu diệt lòng tin của con người và sự tử tế trong xã hội.

Những người biết suy nghĩ đều nhớ lời dạy của tiền nhân “làm ơn thì đừng nên nhắc, chịu ơn thì chớ nên quên”. Nhưng có lẽ đối với các vị “công bộc” đang hoang phí tài sản thiên nhiên và nhân tạo của quốc gia, tiêu sài vô tội vạ từng đồng tiền thuế đổi bằng mồ hôi nước mắt của người dân, tham nhũng của cải tích lũy cho bản thân, gia đình và phe cánh cần phải đóng một tấm bảng đồng lên mỗi ngôi nhà và dựng bia đá tại các công trình mà họ đang ngự trị “ĐÂY LÀ NHÀ Ở, CÔNG TRÌNH CÓ ĐƯỢC TỪ MÁU CỦA NHÂN DÂN”.

Hàng ngày nhìn thấy lời nhắc nhở như vậy may ra “công bộc” mới thấy hết được món nợ rất lớn của họ đối với nhân dân.

Sài Gòn 4.8.2016
(bài bị cắt bởi tập sách sắp xuất bản)

Mưa buồn nghịch điện thoại cũ thấy mấy tấm hình lưu đã lâu chép lại cho ai chưa đọc.

Bộ Công thương kiến nghị xử lý những cá nhân cố tình xuyên tạc về việc tăng giá điện

About this website

RFA.ORG
Hôm 19/5/2019, báo chí nhà nước dẫn văn bản của Bộ Công thương gửi Thủ tướng Chính phủ do Bộ trưởng Trần Tuấn Anh ký, kiến nghị giao cho Bộ Thông tin và Truyền thông xử lý những ai cố tình xuyên tạc về đợt “điều chỉnh giá điệ…

Ông chủ Nhật Cường Mobile bỏ trốn, cảnh sát phát lệnh truy nã

NEWS.ZING.VN
Cục cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03 – Bộ Công an) vừa ra quyết định truy nã bị can Bùi Quang Huy, Tổng giám đốc Công ty Nhật Cường.

HIỀN TÀI

Image may contain: 1 person, closeup
Image may contain: 1 person, sitting and eyeglasses
Image may contain: 1 person, closeup
Hoang Le Thanh

HIỀN TÀI

Nghe tin cộng sản Việt Nam đốt đuốc đi tìm người hiền tài ra giúp nước.

Điều này không có gì khó đối với nhà cai trị cả, chỉ cần tam quyền phân lập và trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm (tù nhân chính trị), …

Lúc đó sẽ có nhiều hiền tài, nhân tài, …sẵn sàng phụng sự Tổ quốc.

Trong khi chờ đợi, xin mạo muội giới thiệu những vị nhân tài ưu tú, un đúc từ hồn thiêng sông núi:

1- Ông Ks. Trần Huỳnh Duy Thức là một kỹ sư – doanh nhân Việt Nam. Ông là cựu Tổng Giám đốc của Công ty Dịch vụ Điện thoại Internet OCI và cũng là một nhân vật bất đồng chính kiến. Ông bị cơ quan an ninh Việt Nam bắt giam với bản án 16 năm tù.

2- Ông Ls. Lê Công Định, một học giả và là một nhân tài cao thâm về luật pháp. Ông Lê Công Định là một luật sư, từng là thành viên của Đoàn luật sư Thành phố Hồ Chí Minh, thành viên Hiệp hội Luật sư Hoa Kỳ, thành viên hội đồng đại diện cho Việt Nam – Hiệp hội Luật sư châu Á – Thái Bình Dương, thành viên Quỹ Nghiên cứu Biển Đông, …

x- Ông Trần Văn Minh, nguyên chủ tịch thành phố Đà Nẵng, nguyên Phó ban Tổ chức Trung ương, ông Trần Văn Minh là người thực học và có tài (ít ra là so với các quan chức học bổ túc và bằng cấp giả). Ông là kỹ sư khóa 73-78 đại học Bách Khoa Sài Gòn, tốt nghiệp loại giỏi. Ông đã bị bắt năm 2018.

Mời đọc:

HIỀN TÀI

@Huynh Ngoc Chenh.

Các sếp lãnh đạo luôn nói về chọn người tài giỏi, nói luôn miệng từ thời ông Hồ đến tận bây giờ và sẽ còn tiếp tục nói mãi một khi chế độ nầy vẫn còn tồn tại.

Ông tổng Trọng luôn nói phải chọn người tài đức đưa vào trung ương và ra hẳn một nghị quyết đảng về quy hoạch cán bộ cấp chiến lược. Mới đây ông thủ tướng Phúc nói phải tìm người tài giỏi để đất nước hóa rồng. Và mới đây nhất ông cán bộ hưu trí Tư Sang đăng đàn bàn chuyện tuyển chọn hiền tài.

Kiểu nói và cách làm của mấy ông cứ phảng phất mùi phong kiến cổ xưa thế nào ấy và có thể gói gọn lại như sau: Ta là vua, là minh chủ đang kén chọn hiền tài ra giúp nước.

Các ông cứ tự cho mình là người tài đức nhất, sáng suốt nhất, thẩm quyền cao nhất trong việc đứng ra kén chọn hiền tài cho đất nước (và quan trọng là để kế vị các ông), theo những tiêu chuẩn rất chủ quan, cảm tính và lẩn thẩn nữa, như: người vào trung ương phải là người không có động cơ quyền lực, …

Cách tuyển chọn đó theo kiểu Nguyễn Văn Linh chọn ra Đỗ Mười, rồi Mười chọn ra Lê Khả Phiêu, rồi Nông Đức Mạnh, rồi Mạnh chọn ra Nguyễn Phú Trọng, …

Trả lời kiểu tư duy chọn hiền tài của ông Tư Sang, dịch giả Phạm Nguyên Trường đã viết, hơi nặng lời, nhưng rất xác đáng:

– “Ông Sang ơi, bây giờ không chọn theo cách đó nữa, bây giờ quan trọng là thể chế, thể chế dân chủ, đa nguyên đa đảng, những cuộc bầu cử tự do, công bằng, tam quyền phân lập, thượng tôn pháp luật mới quan trọng chứ cái cơ chế hũ nút của các ông thì chẳng bao giờ chọn được hiền tài đâu, mà có chọn được thì bộ máy của các ông cũng xay mòn hết”.

Tui tâm đắc nhất câu cuối của dịch giả Phạm Nguyên Trường: “mà có chọn được thì bộ máy của các ông cũng xay mòn hết”

Trong hàng trăm chủ tịch tập đoàn, tổng giám đốc, nguyên phó thủ tướng, nguyên bộ trưởng, nguyên bí thư và chủ tịch tỉnh bị tù, bị kỷ luật trong thời gian gần đây liệu không có những người đã từng là tài giỏi hay sao? Chắc chắn có, có những người học hành thật sự, tài thật sự, nhưng khi đưa vào bộ máy với thể chế lạc hậu nầy, họ dần bị xay mòn ngay, biến chất ngay.

Ví dụ ở Đà Nẵng, tui biết có ông Trần Văn Minh, nguyên chủ tịch thành phố, nguyên Phó ban Tổ chức Trung ương, đã bị bắt năm ngoái, là người có thực học và có tài (ít ra là so với các quan chức học bổ túc và bằng cấp giả). Ông là kỹ sư khóa 73-78 đại học Bách Khoa, tốt nghiệp thuộc loại giỏi, ra trường về Đà Nẵng năm 78, dù từng là sinh viên dưới chế độ cũ, nhưng được chọn ngay vào bộ máy nhà nước. Đến thời Nguyễn Bá Thanh, ông được nhìn ra và được cất nhắc dần lên đến chức chủ tịch thành phố Đà Nẵng. Rồi bây giờ ông bị đi tù. Nhiều quan chức Đà Nẵng bị bắt vừa rồi với ông Minh cũng không ít từng là người tài (dĩ nhiên là tương đối so với nhiều quan chức khác).

Ngồi điểm lại hàng trăm cán bộ, quan chức bị bắt vừa rồi trong cả nước, chắc chắn sẽ thấy có rất nhiều người như trường hợp Trần Văn Minh.

Khi ra sức chống tham nhũng thì liệu các ông có nhận thấy và đặt ra câu hỏi: Tại sao tham nhũng sinh ra tràn lan và chống hoài không hết?

Trước đây, tui có viết bài, “Cần minh chế chứ không cần minh chủ”, đã nói kỹ về chuyện thể chế.

Với thể chế này, với tư duy lạc hậu phong kiến của mấy ông thì không thể nào tìm ra người tài, mà có tìm ra thì họ cũng bị nghiền nát hết, hoặc nếu họ giỏi luồn lách và không bị lộ, rồi cũng sẽ thành như mấy ông, chẳng hơn gì.

Bất hạnh cho dân tộc !.

Nguồn: Huynh Ngoc Chenh
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10205717071443712&id=1763201593&ref=content_filter

Không thể chống tham nhũng triệt để trong thể chế độc tài

Không thể chống tham nhũng triệt để trong thể chế độc tài

Chúng ta còn nhớ hai năm trước, tổng thống Hàn Quốc bị phế truất đã bị bắt giam như một nghi phạm liên quan tới một loạt bê bối cáo buộc tham nhũng, tiết lộ bí mật quốc gia, lạm dụng quyền lực và vào tháng 4.2018, bà này bị kêu 24 năm tù dù không nhận tội.

Bà Park Geun-hye từng được nhận xét như một phụ nữ tài năng, liêm chính, có khả năng lãnh đạo, và người Hàn Quốc khi bầu cho bà hẳn là đã nhìn và tin vào các tính cách đó, vậy nhưng vì sao bà lại rơi vào bi kịch như ngày nay?

Chinh quyền lực tột đỉnh đã làm tha hóa người phụ nữ một thời được người Hàn Quốc tự hào, kính trọng!

Bản chất con người là tham, sân, si, thiện ác trộn lẫn. Vì vậy khi nắm trong tay quyền lực, nhất là quyền lực chính trị, họ sẽ bộc lộ tham vọng của mình. Cái mầm mống bất thiện sẽ trồi lên, do không bị kềm chế, nó lấn át lý tưởng phục vụ quốc gia, và vậy là bi kịch xảy ra.

Trong lịch sử nhân loại, chế độ phong kiến minh họa rõ nhất điều này, với rất nhiều anh hùng dân tộc nhanh chóng trở thành hôn quân khi đã là hoàng đế.

Vì vậy, để khống chế nó, nền dân chủ ra đời và đa nguyên là lựa chọn chính trị tối ưu của nhân loại cho đến lúc này, bởi chỉ có đa nguyên mới ngăn chặn được độc tài. Một khi lạm quyền xảy ra, dù là tổng thống, các đảng đối lập sẽ nhanh chóng chứng minh sự phạm tội, báo chí tự do sẽ điều tra phanh phui, và tòa án độc lập sẽ xét xử. Cựu tổng thống Hàn Quốc là một ví dụ. Từ đỉnh cao quyền lực, hiện nay Park Geun-hye phải sống trong tù với bữa ăn 1,30 USD và phải tự rửa bát sau khi ăn như bất cứ một phạm nhân nào khác.

Hàn Quốc trở thành một quốc gia hùng mạnh hàng đầu thế giới dù vẫn đang trong “tình trạng chiến tranh” với Bắc Triều tiên là do họ đã chọn lựa thể chế tối ưu cho mình.

Không có một biện luận nào khác về sự phi dân chủ của một thể chế độc tài, nơi mà tài sản cán bộ cấp tỉnh cũng là một “bí mật quốc gia”, có kê khai nhưng… đóng dấu mật, báo chí, nhân dân không được tiếp cận (quá hài hước) và tất nhiên, với sự tự tung tự tác này, tài nguyên dù phong phú bao nhiêu cũng bị xâu xé cho đến cạn kiệt để phục vụ cho một tầng lớp, và lạc hậu, đói nghèo cũng chính từ thể chế này mà ra.

Và như vậy mọi cố gắng chống tham nhũng trong một thể chế độc tài là vô ích, bởi cơ chế này đã sinh ra 100% quan chức tham nhũng, bằng cách này hay cách khác.

Nguồn: fb Nguyễn Đình Bổn

‘Phải đóng cửa vĩnh viễn Formosa’?

Minh Phuong Nguyen and 10 others shared a link.

Hoàng Minh

May 15 at 1:31 AM

Một số phát hiện mới về Formosa Hà Tĩnh:

– Mỗi năm Formosa Hà Tĩnh thải hơn 3 triệu tấn phế phẩm độc hại

– Ông Hoàng Văn Thức, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường đã ký công văn hợp thức hóa ‘gang xỉ’ là ‘sản phẩm hàng hóa’ chứ không phải ‘chất thải’ nguy hại. Từ đó mở đường cho phế thải này từ Formosa Hà Tĩnh tuồn về các cơ sở gang thép Thái Nguyên với số lượng khoảng 70.000 tấn/năm.

– ….

Độc giả vui lòng sử dụng đường link dưới đây, bấm dùng [Psiphon], nếu bài viết bị chặn: https://vietsmp.info

https://bbc.in/2HCNwdJ

Việt Nam nhập lượng lớn than, giá than Trung Quốc cao đột biến

Pio Dang

Yêu cầu thanh tra toàn diện EVN!

Yêu cầu Nguyễn Phú Trọng phải trả lời trước toàn dân tại sao việc nhập than TQ xảy ra nhiều năm, nhân dân đã lên tiếng tại sao không cho điều tra?

” Không cung cấp nhiều nguồn than cho Việt Nam, song than Trung Quốc có giá đắt gấp 3 giá than nhập từ các nước khác vào Việt Nam. Trong khi đó, lượng than xuất khẩu đi của Việt Nam có mức giá chưa bằng 50% của Trung Quốc cung cấp cho ta” Tại sao?

CÔNG AN VIỆT NAM HỌ ĐANG LÀM GÌ?

Hoa Kim Ngo
CÔNG AN VIỆT NAM HỌ ĐANG LÀM GÌ?

Đất nước tới hồi mạt pháp, chuyện an ninh cho người dân không còn đảm bảo. Một bộ máy nhà nước thuộc loại cồng kềnh nhất thế giới với tầng tầng lớp lớp kẻ xin vào đảng chủ yếu để hưởng lấy chút máu tươi của nhân dân mà bộ máy này đã thọc vòi hút cho khô. Ít có nước nào mà bộ máy Công an có thể gây bất an cho nhân dân như Việt Nam. Càng đông họ càng làm nhân dân bất an.

Ở việt Nam hiện nay cứ 16 người thì có một công an. Trong khi đó ở Mỹ khoảng 353 người có 1 cảnh sát. Ở Úc thì còn thấp hơn nữa, tới 486 người mới có một cảnh sát. Công an ở Việt Nam đông như thế nhưng ngược lại, tại Việt Nam người dân cảm thấy bất an nhất, vì sao? Vì 2 nguyên nhân chính, thứ nhất là luật pháp không bảo vệ người dân (nói cho nhẹ hơn là luật pháp không nghiêm), và thứ nhì là luật pháp không thể kiểm soát được hành động của công an.

Điều đáng nói ở chính quyền CS Việt Nam hiện nay là, hàng triệu công an cũng là là hàng triệu đảng viên. Mà một khi là đảng viên thì họ đương nhiên được đứng ngoài vòng kiểm soát của Pháp luật. Điều này là một thực tế được thừa nhận bởi ông ông tướng Công an tại Sài Gòn, thiếu tướng Phan Anh Minh. Tại Hội nghị tổng kết phòng chống tham nhũng, lãng phí năm 2015, ông Phan Anh Minh có nói rằng: “Tôi cũng xin lý giải thêm vì Ban Nội chính yêu cầu Công an Thành phố giải trình là tại sao án tham nhũng được phát hiện do trinh sát là ít, tôi đã nói thẳng không phải là ít mà là không có. Lý do là vì Công an Thành phố cũng phải chấp hành chỉ thị 15, hầu hết đối tượng thực hiện hành vi tham nhũng là đảng viên mà công an thì không được quyền tổ chức trinh sát đảng viên”. Điều đó là một minh chứng rằng, đảng viên đứng ngoài vòng kiểm soát của pháp luật.

Quay trở lại cách tổ chức của ngành Công an Việt Nam, buộc các công an đều là đảng viên, điều đó cũng có nghĩa là lực lượng này đang đứng ngoài vòng pháp luật để thực thi pháp luật. Nó rất nguy hiểm, vì với 1,2 triệu công an mà đứng ngoài vòng pháp luật để thi hành pháp luật thì đảm bảo rằng, pháp luật không được thực thi, mà thay vào đó là sự tùy tiện ra tay với nhân dân. Năm 2015, theo báo cáo của Bộ Công an do trung tướng Trần Trọng Lượng, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm trình bày tại phiên họp Quốc hội ngày 19/03/2015, từ 2012 – 2014, số người bị bắt, tạm giữ hình sự lên tới trên 200 nghìn người. Tướng Lượng cũng cho biết trong giai đoạn từ tháng 10.2011 – 9.2014 (3 năm) đã xảy ra 226 trường hợp chết tại nhà tạm giữ, trại tạm giam trên toàn quốc. Đó là minh chứng cho sự lộng hành giết người của lực lượng công an Việt Nam.

Với 1 người công an canh 15 người dân, mật độ công dày đặc gấp 24,5 lần Mỹ và gấp 32,4 lần nước Úc, dân Việt có an toàn hơn dân Mỹ và Úc không? Xin khẳng định một lẫn nữa là không. Vì sao? Vì một khi lực lượng công an mà không chịu sự kiểm soát của Pháp luật thì vô cùng nguy hiểm, Công an có thể biến thành cướp, biến thành thành đao phủ bất kỳ lúc nào cũng được miễn sao thú tính của họ nổi lên. Sự ỷ lại rằng, pháp luật không với tới thì tất con người sẽ ngã theo chiều phát huy tội ác. Và lực lượng công an Việt Nam đang phát huy rất tốt điều đó. Do vậy mà hiện nay chỉ có ở Việt Nam mới có công an giả dạng côn đồ, côn đồ làm tay sai cho công an để thực hành tội ác và được bảo kê. Chỉ có ở Việt Nam, dân không biết đâu là côn đồ đâu là công an. Một xã hội đã bị bóp méo hoàn toàn.

Ngay trong tư tưởng của công an Việt Nam họ còn không mặc định chống tội phạm là nhiệm vụ, mà họ nghĩ chống tội phạm là công lao, cho nên cứ hễ phá được một vụ án chưa biết đúng tội hay bắt oan là đua nhau khen thưởng bằng tiền bạc. Đây là một sự thừa nhận qua hành động của ngành công an Việt Nam, rằng họ không vì an toàn cuộc sống nhân dân mà vì tiền thưởng và cấp bậc được cất nhắc sau khi phá án. Dân muốn Công an bảo vệ mình hả? Hãy đưa tiền đây. Chính vì lẽ đó mà công an trên toàn cõi đất nước này, họ vòi tiền, trấn lột nhân dân như là chuyện ăn cơm hằng ngày. Và hiện nay, nó như là một mặc định hiển nhiên cho cả ngành công an. Hiển nhiên đến nỗi, cả ĐCS và cả nhân dân đều hiểu công an là như vậy.

Khi người dân hiểu ra, công an chỉ chăm chú trấn lột và áp bức người chân chính, việc bảo vệ bình yên cho nhân dân họ thả nổi và tránh né (họ chỉ làm khi có thưởng), thì tội phạm cũng nhận ra điều đó. Hãy tưởng tượng, tội phạm nhận ra công an có cũng như không thì tất nhiên tình hình phạm tội ngày một manh động hơn và quy mô lớn hơn. Hiện nay ở Việt Nam, người dân đã tự ra tay “thay trời hành đạo” thay vì báo cho Công an giải quyết. Chuyện nhân dân có thể giết người một cách dễ dàng chỉ vì bắt trộm con chó là ví dụ rõ nhất. Cho nên có thể nói, ở Việt Nam hiện nay, lực lượng công an đã và đang biến đổi thành một lực lượng đe dọa đời sống bình của nhân dân Việt Nam. Đó là một thực tại đáng buồn mà nhiều người trong chúng ta không nhận ra hết bản chất. Thời đại Công an trị kiểu CS, một thời đại cực kỳ tăm tối của dân tộc.

– Đỗ Ngà –

Các thông số, xin tham khảo các bài viết:

https://www.nguoi-viet.com/…/viet-nam-cu-15-nguoi-dan-thi-…/

https://en.wikipedia.org/…/List_of_countries_and_dependenci…

https://nguyentandung.org/chi-thi-15-la-gi-vi-sao-cong-an-k…

https://www.rfa.org/…/decision-no-15-armor-of-party-members…

https://thanhnien.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-trong-t…

DONGA.BLOG
Do Nga, Đỗ Ngà, Đỗ Văn Ngà, Facebooker Do Nga, Facebooker Do Van Nga, Do Van Nga, freedom, Vietnam

MỐI NGUY ẨN GIẤU

Đỗ Văn Ngà
MỐI NGUY ẨN GIẤU

Ủy viên Bộ Chính Trị là 19 người, là nhóm làm vua ở Việt Nam. Chính những người này họp bàn quyết định mọi vấn đề của đất nước, nhưng họ không đứng trên quyền lợi đất nước mà đứng trên quyền lợi của ĐCS của họ. Rồi sau đó họ triển khai cho Ủy viên Trung Ương Đảng thi hành. Trong 19 người có 5 người (nay là 4) nắm các chức vụ Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, và Chủ Tịch Quốc Hội và Thường trực ban bí thư Trung Ương được gọi là “Lãnh đạo Chủ chốt”.

Hiện nay, Ủy Viên Trung Ương Đảng có 180 người và 20 người dự khuyết (trong đó có à 19 người trong Ủy viên Bộ Chính Trị). Những người này chia nhau nắm giữ các vị trí trong Trung ương đảng, trong nhà nước, trong chính phủ, và nắm đầu các tỉnh và thành phố lớn. Các Ủy viên Trung Ương là đại biểu quốc hội, đó là quy định bất thành văn.

Hiện nay Quốc hội có 484 đại biểu mà trong đó là 465 người là đảng viên ĐCS, nghĩa là đảng viên chiếm 96% thành phần quốc hội. Còn lại 19 người, chiếm 4% không phải là đảng viên nhưng họ không phải là đại diện cho dân, mà họ là người của ĐCS, có thành tích trung thành với ĐCS và nhất nhất nghe theo chỉ bảo của ĐCS nên được đưa vào làm màu cho có tụ.

Tổng ủy viên Bộ Chính Trị và Ủy viên trung Ương là 200 người đều là đại biểu quốc hội. Như vậy, cấu tạo của Quốc hội Việt Nam là gồm: 19 Ủy viên Bộ Chính Trị, 181 Ủy viên Trung Ương Đảng và Ủy viên dự khuyết, 265 đảng viên thuộc cấp dưới cửa các Ủy viên Trung Ương, và 19 người không là đảng viên nhưng là phải có thành tích làm trâu ngựa cho đảng thì mới vào được đại biểu quốc hội. Như vậy, cái gọi là “Quốc hội” này nó không có ai đại diện cho dân, dù rằng 4% không đảng viên thì loại này không đại diện cho dân.

Sau khi ông Trọng tỉnh lại, ông triệu tập nhóm “lãnh đạo chủ chốt” và ra chỉ thị. Trong đó, Trần Quốc Vượng và Nguyễn Văn Nên triển khai lệnh ông Trọng trong khối đảng, những người này sẽ chỉ đạo cấp dưới theo những gì mà Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch nước đã ra lệnh. Nguyễn Xuân Phúc mang lệnh Nguyễn Phú Trọng về chỉ đạo nhóm ủy viên Trung ương tại khối chính phủ, và Nguyễn Thị Kim Ngân về chỉ đạo phía Quốc hội.

Tiếp sau cuộc họp “Lãnh đạo chủ chốt” là hội nghị Trung Ương 10, quy tụ 200 người đang nắm quyền lãnh đạo ở Trung ương Đảng, nhà nước, chính phủ, các tỉnh và thành phố vv.. chính thức nhận chỉ thị (thực chất là lệnh vua) mà ông Nguyễn Phú Trọng đã phổ biến ở cuộc họp “lãnh đạo chủ chốt” trước đó. Nhiệm vụ của 181 Ủy viên Trung Ương và Ủy viên dự khuyết này trước kỳ họp Quốc hội là chính họ phải bàn những gì vua đã phổ biến và chỉ đạo cho 265 thuộc cấp có mặt trong quốc hội phải bàn theo lệnh vua. Còn lại 19 người không đảng phái, họ sẽ tự nhìn vào trùng trùng điệp điệp đảng viên nói chung một lời thì nhóm thiểu số này cũng phải hùa theo thôi, không được có chính kiến.

Cuộc họp Lãnh đạo Chủ Chốt (4 người cao nhất) là 1 buổi, sau đó là họp Bộ Chính Trị (19 người cao nhất) là 1 ngày, kế tiếp họp Hôị nghị Trung Ương (gồm 181 người nắm từ Trung Ương đến địa phương) mất 3 ngày, và cuối cùng là họp Quốc hội 1 tháng. Tất cả, những cuộc họp sau đều là quán triệt và triển khai chỉ thị từ cuộc họp trước đó. Tất cả những ý kiến phản biện trên nghị trường đều là kịch bản được bà Nguyễn Thị Kim Ngân kiểm soát để làm ra cho có vẻ “dân chủ” mà thôi, tất cả những ý kiến đó đều bị gạt ra ngoài lề. Cuộc họp này chủ yếu là gật.

Với một tổ chức chặt chẽ, triển khai theo bậc thang như vậy, không một chỉ thị nào mà cái quốc hội (đúng hơn là Đảng Hội) ấy không thông qua. Với kiểu tổ chức như vậy, nếu có một chỉ đạo từ người nắm giữ quyền lực cao nhất, rằng “Nhân dân Việt Nam chấp nhận Quân Đội Nhân Dân Trung Hoa sang Việt Nam gìn giữ đất nước thay cho Nhân Dân việt Nam” thì đảm bảo rằng, Quốc hội này có ít nhất 96% bỏ phiếu tán thành.

Phải nói Quốc hội Việt Nam là một Quốc hội được lập ra để sẵn sàng gật những mệnh lệnh từ cao rót xuống. Trung Cộng chỉ cần nắm thóp lãnh đạo cao nhất bằng hệ thống mật vụ bủa khắp, và nắm trong tay những thỏa thuận bí mật để đe dọa, thì Bắc Kinh có thể rót chỉ thị qua người đứng đầu đảng và nhà nước rồi rót xuống Quốc hội, thì đảm bảo ít nhất 96% trong đám đại biểu đó gật một cách dễ dàng. Quốc hội này mỗi ngày ngốn 1 tỷ đồng tiền thuế của dân để sẵn sàng gật những chính sách của Trung Cộng được triển khai từ người lãnh đạo cao nhất của ĐCSVN. Đó là mối nguy hiểm thường trực cho đất nước này khi ĐCS nắm quyền.

Với kết cấu ràng buộc như vậy thì nó có lợi cho ĐCS để đè bẹp ý dân, nhưng nó cũng rất có lợi cho Trung Cộng triển khai chính sách kiểm soát đất nước Việt Nam. Việt Nam dưới thời CS, luôn trong tư thế sẵn sang cho Tàu triển khai mọi thứ.

– Đỗ Ngà –

DONGA.BLOG
Do Nga, Đỗ Ngà, Đỗ Văn Ngà, Facebooker Do Nga, Facebooker Do Van Nga, Do Van Nga, freedom, Vietnam