S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Nông Thôn & Nông Dân

Gia đình tôi đã đón nhận từ trước rồi. Đấu tranh với bọn cộng sản này thì không thể nhanh vội được… Tôi tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng trong tương lai. Bọn cộng sản này là bọn ăn cướp, cướp bóc của dân và hà hiếp tiếng nói của dân sẽ phải trả giá.
Gia trưởng Trịnh Bá Khiêm (BBC 25/06/2020)
Tôi tình cờ đọc được một bức thư rất cảm động của thi sỹ Nguyễn Quang Thiều (“Thư Của Đứa Con Những Người Nông Dân”) trên trang mạng của nhà văn Đào Hiếu. Xin mạn phép ghi lại đôi ba đoạn ngắn:
“Cảnh làm ruộng của những người nông dân của mấy chục năm trước kia và bây giờ chẳng khác nhau chút nào. Có khác thì chỉ khác một điểm. Đó là người nông dân đi sau đít con trâu mấy chục năm trước kia hiện ra trong ảnh đen trắng còn người nông dân bây giờ vẫn đi sau đít trâu nhưng là trong ảnh màu rực rỡ….
Ngày đó, người nông dân được tuyên truyền về tương lai của những cánh đồng. Tương lai này có thể gọi là thời đại cơ giới hóa. Máy móc và kỹ thuật sẽ trợ giúp việc canh tác của họ. Bản thân những người nông dân cũng tin và mơ ước như thế. Nhưng cho đến bây giờ, sau mấy chục năm, giấc mơ cơ giới hóa nông nghiệp đã coi như tan biến. Ngay cả những người tuyên truyền về giấc mơ này cũng ‘ngủ’ thiếp từ lâu. Tôi mang cảm giác người nông dân bị bỏ mặc và trở nên bơ vơ trên cánh đồng đầy nắng mưa, bão gió.”
Chỉ có điều hơi đáng tiếc là tôi đã không thể nào chia sẻ được với tác giả của đoạn văn thượng dẫn cái “cảm giác người nông dân bị bỏ mặc và trở nên bơ vơ trên cánh đồng đầy nắng mưa, bão gió.” Ôi, nếu được (“bỏ mặc”) như thế thì may mắn cho họ biết chừng nào.
Được vậy thì làm gì có cảnh nhất đội nhì trời, rồi thay trời làm mưa hay nghiêng đồng cho nước chẩy ra ngoài mà đói rách vẫn quần cho sớm tối. Được vậy thì làm gì có chuyện mỗi người làm việc bằng ba để cho chủ nhiệm xây nhà, lát sân. Được vậy thì làm gì có tình trạng lạm phát đầy tớ, “một xã rất nghèo có 2.000 hộ, với gần 1 vạn dân mà có tới… 500 cán bộ.”
Được vậy thì nông dân Quỳnh Lưu, Thái Bình đã không nổi dậy. Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Đặng Ngọc Viết, Đặng Văn Hiến đã không nổ súng. Và làm gì có chuyện một đứa bé vị thành niên phải (cùng cả gia đình) phải vào tù vì chống lệnh thu hồi, hay cảnh người dân khỏa thân giữ đất.
Cũng sẽ không có những mẩu tin nhan nhản hằng ngày trên báo chí khiến cho bất cứ ai (còn chút lương tri) cũng phải cau mày hay đỏ mặt:
– Trâu, bò ra đồng gặm cỏ phải đóng phí
– Phải đóng phí đồng ruộng mới được thả nuôi gà, vịt
– Ghánh nặng quê nghèo sức tàn lực kiệt
– Những giọt nước mắt trong chiến dịch thu ngân sách
– Đừng đẩy nông dân vào đường cùng
Đến bước đường cùng, khi nông dân buộc phải phản ứng hay lên tiếng đòi hỏi công bằng và công lý thì lập tức họ bị đáp trả bằng bạo lực. Biến cố xẩy ra tại thôn Hoành, vào rạng sáng ngày 09/01/2020, được thông tín viên Trọng Thành (RFI) tường thuật như sau:
“Truyền hình Nhà nước phổ biến đoạn phim, vào giữa trời đêm, cảnh sát cơ động xả súng dữ dội vào một ngôi nhà dân bình thường ở Đồng Tâm, như thể tấn công vào một hang ổ mafia. Một ngày sau, công an trả lại xác của người thủ lĩnh tinh thần cuộc đấu tranh giữ đất Đồng Tâm, ông Lê Đình Kình, 84 tuổi, với nhiều vết đạn. Thi thể bị mổ phanh. Hàng chục người dân bị bắt giữ, bị khởi tố về tội chống lại người thi hành công vụ, chống lại một quyết định giải tỏa đất của chính quyền.
Sau cuộc tập kích trong đêm, Đồng Tâm tiếp tục bị phong tỏa. Ba viên sĩ quan công an thiệt mạng, sau khi bị rớt xuống ‘giếng trời’ trong nhà dân, ngay lập tức được chủ tịch Nước truy tặng huân chương. Lực lượng công an phát động phong trào học tập ‘gương hy sinh’’ của ba chiến sĩ.”
Sự việc không dừng tại đó. Hơn 6 tháng sau, RFA thông tin:
“Sáng ngày 24-6-2020, Công an thành phố Hà Nội và công an tỉnh Hòa Bình tiến hành bắt giữ gia đình 3 người gồm bà Cấn Thị Thêu và 2 con trai là Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư cùng với một nhà hoạt động ở cùng phường Dương Nội là bà Nguyễn Thị Tâm. Những người này thời gian qua đưa nhiều thông tin về vụ việc xảy ra ở xã Đồng Tâm vào đầu năm nay lên các trang mạng xã hội. Bạn nghĩ sao?”
Công luận, tất nhiên, phẫn nộ và phẫn uất:
-Từ Thức: “Sức chịu đựng của người VN quả thực khủng khiếp, nhưng hiện tượng những người nông dân như bà Thêu, bà Tâm can đảm đứng dậy, bất chấp hiểm nguy, chứng tỏ cái giới hạn đó đã vượt qua. Cái hố giữa dân và tập đoàn cầm quyền sẽ không ai lấp nổi.”
-Bùi Thanh Hiếu: “Tôi ứa nước mắt, tôi đau đớn trước thái độ bình thản của Trịnh Bá Phương lắm. Một người nông dân, một người cha, một người đàn ông hàng ngày ngồi chợ bốc cua cân bán, nào phải anh hùng gì đâu, được tôi luyện rèn giũa như quân đội, công an đâu. Cái khí chất ấy không phải khí chất của một anh hùng, một tráng sĩ. Đó là phản ứng của một con người hiền lành, chất phác đã tuyệt vọng về đạo lý, pháp luật ở xã hội này.”
-Trần Bang: “Nhìn vào ánh mắt của ba mẹ con nhà Trịnh Bá, lòng tôi như quặn thắt lại, ánh mắt đầy sầu thảm, gần như chỉ ánh nhìn đó thôi, mà như mang cả hình hài của đất nước hôm nay: đầy bất công, đầy đau khổ, bị đày đọa, áp bức, cùng cực vô vọng, không lối thoát từ trong ánh nhìn ấy.”
-Đỗ Việt Khoa: “Hiện nay, những kẻ có quyền thường chụp mũ cho những người phản kháng là phản động phá hoại đất nước? Thử hỏi ai thực sự là phản động chống phá đất nước ?”
-Phạm Thanh Nghiên : “Tóm lại, cả 6 người bị bắt ‘can tội’ nói thật, không chịu thoả hiệp, khuất phục trước chế độ độc tài.”
-Paul Trần Minh Nhật : “Điều tôi khâm phục nhất ở những người nông dân này là họ đã không chỉ đi đòi công bằng cho mình, mà đã tự trau dồi học tập và còn đòi công lý cho những người thấp cố bé miệng khác.”
-Trịnh Kim Tiến: “Dân oan, đặc biệt dân oan trong lĩnh vực đất đai chính là khối u chờ ngày phát tác của đảng. Họ không chữa trị cho lành, mà dùng bạo quyền bắt bớ, hành động này sẽ chỉ khiến cho khối u nhanh chuyển sang giai đoạn cuối hơn thôi.”
-Đoàn Thủy: “Bắt giữ một lúc sáu người nhằm cô lập tiếng nói của họ trước vụ án Đồng Tâm là cách mà Bộ Chính Trị Việt Nam một lần nữa áp dụng cho thấy tầm nhìn hạn hẹp, tư duy bạo lực và chủ nghĩa gông cùm vẫn chi phối mọi hoạt động của nhà nước Việt Nam trong nhiều năm qua và đang tiếp tục đe dọa người dân.”
-Pham Doan Trang: “Họ bị bắt vì họ là những người nông dân nổi dậy, là nhân chứng sống của một thời khủng bố đỏ tàn bạo, là những tiếng nói tranh đấu dũng cảm và chính trực nhất còn lại ở Việt Nam lúc này.”
Tôi thì trộm nghĩ hơi khác FB Đoan Trang chút xíu: Việt Nam có hàng ngàn Tiên Lãng, Đồng Tâm, Dương Nội. Những thôn ổ này luôn là nơi sản sinh ra những nông dân (“vài ngàn năm đứng trên đất nghèo”) Lê Đình Kình, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Qúy, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Tâm, Nguyễn Thùy Dương, Trịnh Bá Khiêm, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư … Hàng hàng/lớp lớp, họ sẵn sàng nối tiếp tiền nhân – không bao giờ dứt – để gìn giữ và bảo vệ quê hương. Quyết định đối đầu với sức mạnh của cả một dân tộc là một lỗi lầm chí tử của những kẻ đang nắm giữ quyền bính hiện nay.
KHÂM PHỤC
Hoa Kim Ngo is with Thu Đỗ and 2 others.
Nhìn bức ảnh này của Trịnh Bá Tư ngạo nghễ khi bị bắt. Xem đoạn clip Trịnh Bá Phương livestream một cách bình thản trước bầy thú đang hung hăng phá cửa để bắt em. Em còn quay cả cảnh con trai mới chào đời được 3 ngày đang ngủ như thay lời chia ly với con trước giờ bị bắt, quả thật tôi rất đỗi khâm phục.
Một gia đình chị Cấn Thị Thêu kiên cường và quả cảm.
Không ai muốn đánh đổi sự bình yên và hạnh phúc gia đình để đổi lấy sự kiên cường đến như vậy. Họ chỉ là những người đòi công lý và đấu tranh với sự tàn ác, bất công.
Với những người như thế thì cả một bộ máy công quyền với quyền lực và vũ khí tận răng run sợ là phải rồi.

“ĐÀY VUA KHÔNG KHẢ- ĐÀO MÃ KHÔNG BÀI”


“ĐÀY VUA KHÔNG KHẢ- ĐÀO MÃ KHÔNG BÀI”
Những bạn cùng thế hệ tôi có lẽ ít nhất một lần đã từng nghe hay đọc đâu đó 2 câu ca dao trên, và có bao giờ muốn biết nguồn gốc của nó từ đâu?
Năm 1907, do nhiều lần tỏ thái độ và có hành vi chống Pháp, vua Thành Thái bị chính quyền bảo hộ, dưới sự vận động của khâm sứ Ferdinand Lévecque, đòi truất phế. Triều thần theo lệnh của Pháp vào điện Càn Thành dâng vua dự thảo chiếu thoái vị với lý do “sức khỏe không bảo đảm.” Xem xong bản dự thảo, vua Thành Thái chỉ cười nhạt, ghi ngay hai chữ “phê chuẩn” rồi quay lưng đi vào. Trong bản dự thảo này có đầy đủ chữ ký của các đại thần, trừ Tổng quản Cấm thành Ngô Đình Khả.
Thực dân Pháp sau khi phế truất vua Thành Thái đã quản thúc ngài tại Vũng Tàu, và đến năm 1916 đày sang đảo Reunion, thuộc châu Phi cùng với con là vua Duy Tân.
Năm 1912, một người Pháp tên là Mahé lên làm khâm sứ ở Huế, và ngay lập tức mở một chiến dịch đào tìm vàng ráo riết. Sau khi cướp lấy tượng vàng đúc từ thời chúa Nguyễn Phúc Chu trên tháp Phước Duyên chùa Thiên Mụ, ông này lại muốn đào lăng vua Tự Ðức, vì nghe rằng dưới lăng có chôn nhiều báu vật. Trong khi các đại thần ngậm bồ hòn làm ngọt, thì duy có một người đứng lên phản đối. Người ấy tên là Nguyễn Hữu Bài, lúc ấy đang là Thượng thư bộ Công.
Dân chúng thời ấy vì vậy mà có câu “Đày vua không Khả, đào mả không Bài.”
Xin nói thêm rằng, đại thần Ngô Đình Khả là thân sinh của tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm.
(st)
Làm thế nào để người hoạt động đối phó với sự ép buộc phải thú tội trên truyền hình?
Vũ Quốc Ngữ
Muốn vô hiệu hoá chiêu trò bẩn thỉu này của công an Việt Nam, quý vị nên làm một videoclip ngắn nói về thông tin cá nhân và hoạt động nhân quyền và dân chủ của mình, trong đó khẳng định mình không vi phạm luật pháp, không lừa đảo tiền bạc, không thực hiện các hoạt động kinh tế bất hợp pháp… tuỳ vào trường hợp cụ thể của mình.
Quý vị có thể tự quay hoặc nhờ người khác quay video clip trong đó quý vị nói một cách rõ ràng những nội dung nêu trên, và khẳng định nếu sau này có videoclip nào đó nói quý vị vi phạm điều này điều nọ thì đó là sản phẩm nguỵ tạo được làm ra không phải từ ý chí hoặc tự nguyện của quý vị. Sau đó, quý vị đưa videoclip này cho một người tin tưởng lưu giữ.
Nếu sau này quý vị có bị bắt, rồi công an tung videoclip trong đó quý vị bị buộc phải nói theo những điều công an yêu cầu, thì người mà quý vị tin tưởng sẽ công bố video mà quý vị làm khi trước. Video này sẽ là bằng chứng cho người Việt Nam và thế giới thấy rằng quý vị đã bị công an Việt Nam buộc nhận tội theo kịch bản của chúng.

Làm thế nào để người hoạt động đối phó với sự ép buộc phải thú tội trên truyền hình?
Nếu quý vị chuẩn bị kỹ cho mình thì việc bắt giữ và chiêu trò bẩn thỉu của công an Việt Nam sẽ không còn tác dụng, và chúng sẽ cân nhắc liệu có thực hiện chiêu trò này nữa không.
DÂN TRÍ BẾ TẮC

DÂN TRÍ BẾ TẮC
Phải thấy không có sự lên tiếng nào vì lẽ phải là vô ích.
_____
Fb Phuong Tran
DƯ LUẬN ĐỘC ÁC
Khi nhìn về Hongkong, người Việt gào lên nhìn tuổi trẻ của người ta kìa. Dân Việt chỉ đáng làm nô lệ, người Việt Nam hèn hạ…
Nhưng khi những người trẻ như Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư lên tiếng đấu tranh cho sự thật thì có ngay dư luận nhảy bổ lên: “Phải biết mình là ai, ở đâu, lúc nào, làm gì, đã làm chưa, hiệu quả không và phải làm gì khác để hiệu quả. Chứ cứ đi nói đi nói lại những cái đã rồi, vào tù rồi như chim mất cánh. Làm được gì tiếp không?”.
Tôi vừa căm phẫn vừa khinh bỉ cái loại này, Chúng là cái bọn việc lớn thì kinh, việc nhỏ thì khinh, việc bình thường thì lại không thích. Bọn này chả bao giờ làm gì cả, chỉ chửi & chỉ trích là giỏi nhất. Việt Nam khốn khổ khốn nạn cũng bởi loại này.
Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách, đất nước đâu của riêng ai? Người ta bán bưởi, bán cua thì sao? Xin xỏ gì ai à? Lao động chân chính luôn là việc đáng tự hào, sao đòi hỏi người ta lắm thế? Hay phải là trí thức, tinh bông mới được lên tiếng?
Khi ông Phạm Thành chưa bị bắt, dư luận gào lên “tại sao ông ấy viết sách chửi Nguyễn Phú Trọng mà lại không sao?” (Ông Phạm Thành là tác giả cuốn Nguyễn Phú Trọng Thế Thiên Hành Đạo Hay Đại Nghịch Bất Đạo). “Thằng này đích thực là Việt cộng nằm vùng rồi”… Khi ông Thành bị bắt, dư luận lại gào lên ơ thế tại sao Phạm Đoan Trang không bị bắt? Nó viết sách như thế mà bình an vô sự?
Chị Trang khác bác Phạm Thành ở chỗ trẻ hơn và không gia đình nên còn lưu vong trên khắp Việt Nam, ba năm ở 51 căn nhà. Đấy gọi là bình yên vô sự sao?
Ai chưa bị bắt là chim mồi cả, gồm cả ông Trần Đức Thạch, Phạm Thành. Vậy họ bị bắt rồi thì hết là chim mồi?
Thế hóa ra các người chỉ trông chờ những ai lên tiếng vào tù hết mới thỏa dạ hay sao? À mà không, khi đó các người sẽ gào lên: “Dân Việt Nam hèn hạ, không chịu đấu tranh, xứng đáng bị cai trị”.
Nói Việt cộng ác, nó ác sao bằng loại này.
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3470892269587632&id=100000006784729
VNTB – Hành trình kêu oan từ “bán khoả thân” đến “khỏa thân”
VNTB – Hành trình kêu oan từ “bán khoả thân” đến “khỏa thân”
Giang Tử *** Người nữ khỏa thân ấy là chị Phan Thị Mỹ Xuyên nguyên là cô giáo dạy học một thời gian ở Cần Thơ trước khi chuyển về quê hương Hà Tĩnh. Ở quê nhà, chị chứng kiến vụ án oan kinh khủng của gia đình. Trong đó có một s…
BẢN ÁN TỬ HÌNH CHO SINH MẠNG CHÍNH TRỊ NGUYỄN HÒA BÌNH





BẢN ÁN TỬ HÌNH CHO SINH MẠNG CHÍNH TRỊ NGUYỄN HÒA BÌNH
VÀ LUẬT LÀ CÔNG AN. CÔNG AN LÀ LUẬT
Tuyên án tử hình Hồ Duy Hải khi không có bất kì bằng chứng nào buộc tội, Ủy viên trung ương đảng, Chánh án Tòa Tối cao Nguyễn Hòa Bình đã tuyên bản án tử hình cho chính con người chính trị Nguyễn Hòa Bình.
Công dân vô tội, đảng viên cộng sản Lê Đình Kình đang sinh hoạt trong tổ chức đảng bị công an Hà Nội giữa đêm phá cửa, xông vào tận giường ngủ, kề súng vào ngực, vào đầu nổ súng giết hại rồi chính những kẻ giết người, công an Hà Nội lại tự điều tra vụ án để có bản kết luận điều tra: Giữa đêm công an phá cửa xông vào nhà dân, nổ súng giết dân là hợp pháp!
Đó là bản Kết luận điều tra về nhà nước công an trị: Luật là công an. Công an là luật!
Âm mưu đốt nhà thờ Kỳ Đồng Dòng Chúa Cứu Thế?




Âm mưu đốt nhà thờ Kỳ Đồng Dòng Chúa Cứu Thế?
Khoảng 11 giờ trưa nay 25.06.2020, một anh thanh niên mặc đồ grab vào cung thánh nhà thờ Kỳ Đồng, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế, phường 9, quận 3, Sài Gòn, tưới dầu rồi châm lửa đốt nhà thờ, may mắn phát hiện sớm kịp thời dập lửa.
Hiện tại anh ta đang bị tạm giữ ở công an phường để điểu tra.
FB Paul Loc
Jacquou họ Trịnh

Jacquou là tên nhân vật chính trong tác phẩm Jacquou le Croquant của nhà văn Pháp Eugène Le Roy, xuất bản từ năm 1899. Gia đình ông bà cha mẹ Jacquou có truyền thống chống áp bức trong xã hội phong kiến đương thời. Jacquou là một nông dân trẻ làm cách mạng chống bọn ác quỷ quí tộc “the story of a young peasant who leads a revolt against an evil nobleman”. Truyện được truyền hình Pháp thực hiện thành phim năm 1969.
Có thể sự loạng choạng chính trị từ sau 1975 khi người dân cả nước “sáng mắt sáng lòng” về sự Tự do Dân chủ và sung túc tại miền Nam. Có thể vì sự thật hiển hiện trước mắt đó tự nó đưa đến nghi ngờ về việc bị đảng tuyên truyền “miền Nam bị bọn đế quốc Mỹ và tay sai áp bức và bóc lột”. Do đó phải phổ biến hình ảnh nông dân Jacquou làm cách mạng ngay tại phương Tây, cái nôi của chủ nghĩa tư bản, để xác định đảng đang đi đúng hướng? Phim thu hút được người xem giữa thời buổi chập choạng lúc bấy giờ.
Tựa bản dịch là Người Nông Dân Nổi Dậy, đã hẳn chế độ muốn xác định lại “họ chính là đại diện cho công nhân, nông dân làm cách mạng chống bọn đế quốc bóc lột”!
Hiện tại, 45 năm sau 1975, “cách mạng chống áp bức và bóc lột” đã “thành công” đến mức độ nào thì xin hãy xem hình ảnh công an cắt khóa cửa, bắt 3 trụ cột của gia đình nông dân Trịnh Bá Khiêm, tự nó là câu trả lời chính xác!
Việc tranh đấu của gia đình nông dân Cấn Thị Thêu, mẹ của Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư, là câu chuyện dài, có sẵn trên mạng. Và sẽ còn rất dài. Cứ vào Google gõ khơi khơi Cấn Thị Thêu trong vòng 0,53 giây sẽ xuất hiện 199.000 kết quả.
Vấn đề ở đây là, chế độ hiện tại tự nhận là “người đại diện cho công nhân, nông dân chống áp bức và bóc lột” nhưng đã và đang biến gia đình nông dân Cấn Thị Thêu từ nông dân chân chính trở thành các nhà đấu tranh chống áp bức và bóc lột. Họ đang là biểu trưng cho tiếng nói phản kháng quyết liệt của nông dân với chế độ!
Khởi đầu phong trào phản kháng quyết liệt nầy từ tiếng súng hoa cải của nông dân Đoàn Văn Vươn tại đầm Cống Rộc. Ông Đoàn Văn Vươn quyết giữ đầm do công sức gia đình quai đê lấn biển hợp pháp gây dựng tại Tiên Lãng, Hải phòng, ngày 5/1/2012. Tiếp đến là tiếng súng của ông Đặng Ngọc Viết, nổ ngay tại văn phòng Trụ sở UBND thành phố Thái Bình, ngày 14/9/2013, mà hoàn toàn không phải vì tư thù cá nhân.
Những tiếng súng đó phải được hiểu là bắn thẳng vào bản chất chế độ với luật đất đai. Nạn nhân trên danh nghĩa là “được đền bù thu hồi đất” nhưng sự thật là bị cướp, do đảng đồng lõa với nhóm lợi ích.
Thời gian đằng đẵng từ Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Vườn rau Lộc Hưng và vô số kể những mảnh đời oan trái vì bị áp bức, cướp đất trên cả nước. Mới và đang rất gay cấn là vụ 3000 công an tấn công xã Đồng Tâm xử tử và phanh thây cụ Lê Đình Kình, người lãnh đạo tinh thần Đồng Tâm quyết giữ đất Đồng Sênh. Nông dân Trịnh Bá Phương là người gắn bó mật thiết với sư kiện đã đưa tin cực nóng về hành động man rợ đó ra công luận ngay từ ngày Đồng Tâm còn nội bất xuất, ngoại bất nhập! Vì thế cá nhân Trịnh Bá Phương là cái gai trong mắt đảng!
Chế độ “ưu việt” ở chỗ họ biến không biết bao nhiêu gia đình từ chủ nhân trở thành “dân oan” trên cả nước!
Hôm qua, 24/6/2020, ngay tại thời điểm công an đang dùng kiềm cắt khóa cửa nhà, nông dân Trịnh Bá Phương bình tĩnh tường thuật cho đến giây phút cuối trước khi bị còng tay. Anh mô tả sự việc đang xảy ra và xác nhận với công luận tình trạng sức khỏe anh rất tốt, nên nếu bị chết là do công an giết chứ không phải anh tự tử như hơn 200 nạn nhân chết tại đồn mà báo cáo của công an thường cho là “nạn nhân tự tử”. Anh yêu cầu không chôn xác, để minh chứng tội ác của cộng sản!
Can đảm và minh bạch ngay trong giây phút căng thẳng tột độ như vậy tự nó đã xác định anh chính là Jacquou trong phim Người Nông Dân Nổi Dậy!
Nhưng Jacquou Trịnh Bá Phương đang ở thì hiện tại. Là người thật, việc thật. Không phải là nhân vật của phim.
Đảng từng dùng hình ảnh Jacquou của phim để tuyên truyền. Coi Jacquou là biểu trưng cách mạng thì tại sao còng tay một Jacquou bằng xương bằng thịt trước mắt?
Vì thế, cho dù có dùng cả hệ thống báo chí tuyên truyền nhồi sọ cũng không thể xuyên tạc được hình ảnh Jacquou Trịnh Bá Phương. Hơn thế nữa, với dòng chảy thông tin cuồn cuộn và bất tận của internet thì cho dù đảng có sức mạnh khổng lồ cũng vô phương ngăn chặn hay bóp méo được sự thật.
Có điều, Jacquou trên phim thọ được 90 tuổi, còn tuổi thọ Jacquou Trịnh Bá Phương và cả gia đình họ Trịnh thì, phần nào đó, rất cần đến sự hợp lực tranh đấu bền bỉ của mọi người. Vì yêu cái Thiện Lành phải chống cái Độc Ác cho đến tận cùng.
25.06.2020
Hồ Phú Bông
Một ngôi làng, một gia đình…
Trần Bang
Một ngôi làng, một gia đình…
Giữa một thời mà Việt Nam tự hào là nước yêu hoà bình, gìn giữ hoà bình, giải quyết xung đột chủ quyền bằng phương pháp đối thoại hoà bình…mà trong một dêm hàng ngàn cảnh sát chính quy được huy động súng ống, đạn dược tấn công một ngôi làng quê.
4 người chết vì đạn bắn, dao đâm, lửa đốt và gần 30 người nông dân già trẻ, trai gái bị bắt vì tội ” giết người ”.
Sự việc để lại bàng hoàng trong lòng người dân Việt Nam, nhiều lời cảm thán nén trong lòng như.
-Ta đang sống thời nào đây?
Hàng ngàn đứa trẻ tuổi đôi mươi được nhà nước huy động lên mạng xã hội chửi rủa những người dân làng kia, họ được nhồi nhét tư tưởng thành những kẻ khát máu, sùng sục căm hơn. Chúng buông đủ mọi lời lẽ man rợ và thô tục như đm thằng già Kình phải treo xác mày lên, giết cả họ nhà mày, băm thây bọn dân làng này…
Không những chúng căm dân làng ấy, chúng căm hận cả nhưng ai cất tiếng nói đòi làm rõ ngọn nguồn.
Chứng kiến một cuộc tấn công đầy mùi súng đạn chiến tranh và chết chóc ở ngôi làng kia đã là một vết thương lớn trong lòng người có lương tri, hậu quả vết thương này sẽ còn lâu lắm mới nguôi ngoai. Nhưng đau xót hơn là những việc như thế không có gì bảo đảm sẽ không còn xảy ra. Đọc những gì mà đám thanh niên đang ở trong công an, quân đội tung lên mang xã hội. Chúng ta thấy rằng với tính chất khát máu được nhồi sọ như vậy vào những người lính trẻ trong lực lượng vũ trang, những cuộc đàn áp đẫm tang thương như thế trong đất nước này sẽ còn tái diễn.
Một thanh niên khát máu trong lực lượng vũ trang, đoàn viên như thế ít nhất là có 2 người thân là bố mẹ. Nếu tính ông bà, anh em ruột thì bình quân một thanh niên ấy có đến 4 người thân tất cả. Đấy lại là một nỗi xót xa nữa, những người như thế thấy con em mình thái độ khát máu như vậy, không can ngăn hoặc không biết, hoặc còn ủng hộ chúng suy nghĩ như vậy.
Nghĩ xem tương lai đất nước này sẽ là gì ? là những khối người, những giai cấp đang nung nấu trong lòng sự thù hận lẫn nhau. Xã hội Việt Nam ngày nay đang phân hoá sâu sắc giữa người giàu và người nghèo, giữa những ngừoi hưởng đặc quyền, đặc lợi và những người bị đối xử bất công. Từ những phân hoá ấy được hỗ trợ thêm bằng lòng thù hận sẽ dẫn đến những hành động độc ác từ cái lớn như pháp luật ở phiên toà, thái độ của quốc hội đến những cái nhỏ nhất như mớ rau, con cá tẩm hoá chất. Có nghĩa làm gì được lợi cho mình, chết người khác cũng mặc mẹ nó.
Kẻ quan chức, dân biểu nghĩ như vậy. Kẻ bán rau, thịt cũng nghĩ như vậy.
Từ đâu mà một gia đình nông dân bình thường, thuần chất như gia đình bà Cấn Thị Thêu trở thành người phản kháng lại nhà nước?
Nói chính xác họ phản kháng lại những chính sách, quyết định bất công của nhà nước. Từ những chính sách, quyết định bất công ấy đã khiến họ phải bất đắc dĩ trở thành người phản kháng.
Hãy nhìn cuộc sống của họ xem, họ làm nông, trồng cây lấy trái bán,. Họ chăm chỉ sớm khuy bên chậu cua đồng ngoài chợ. Họ tần tảo, lam lũ như bản tính nông dân của cha ông họ hàng ngàn năm trước. Họ quây quần vợ chồng, con cháu ấm êm trong một mái nhà.
Những người nông dân thuần chất như thế không thể hứng lên mà thành phản động chống nhà nước. Chỉ có nhà nước dồn ép họ thành người phải phản đối lại chính sách nhà nước bằng thứ vũ khí đơn sơ nhất mà ai cũng mang trên người, đó là lời nói.
Hôm nay xem clip Trịnh Bá Phương nói trong lúc công an dùng kiềm cộng lực phá cửa nhà Phương. Phương bình thản nói khúc chiết, không cao giọng, không hận thù, hình ảnh đứa bé con Phương mới sinh được vài ngày nằm trong nhà. Ngoài kia là một lũ người đang sừng sực khí thế đàn áp phá cửa.
Tôi ứa nước mắt, tôi đau đớn trước thái độ bình thản của Trịnh Bá Phương lắm. Một người nông dân, một người cha, một người đàn ông hàng ngày ngồi chợ bốc cua cân bán, nào phải anh hùng gì đâu, được tôi luyện rèn giũa như quân đội , công an đâu. Cái khí chất ấy không phải khí chất của một anh hùng, một tráng sĩ. Đó là phản ứng của một con người hiền lành, chất phác đã tuyệt vọng về đạo lý, pháp luật ở xã hội này.
Cái đó mới gây xót xa, càng ngẫm càng xót xa cho phận người địa vị nhỏ nhoi trong xã hội.
Tuyêt vọng về đạo lý khi thấy hàng triệu người dân khác thờ ơ, bàng quan trước những bất công. Tuyệt vọng về pháp luật khi chứng kiến sự công bằng bị chà đạp trắng trợn.
Thủ đoạn bắt cả gia đình một lúc thật dã man, đòn khủng bố này sẽ đánh vào tình ruột thịt. Ai cũng muốn nhận tội về mình để mẹ, anh trai, em trai của mình về. Với tâm lý ấy, thành ra ai cũng là người nhận tội nhiều nhất. Người ta sẽ dùng thủ đoạn, mày nhận đi tao sẽ để anh mày, em mày, mẹ mày, con mày về chẳng hạn.
Ai mà đủ tỉnh táo để khước từ lời đề nghị như thế?
Một ngôi làng tang tóc, một gia đình tang thương. Một xã hội hận thù nhau từ thượng tầng đến hạ tầng. Từ những đồng chí trong uỷ viên bộ chính trị hận thù nhau đến xương tuỷ, ngày đêm bày mưu tính kế để diệt cả dòng họ nhau. Đến những người dân đen bán rau, bán cá cũng dùng hoá chất hại người một cách thản nhiên như lẽ sống ở đời này là phải thế.
Khi tôi viết những dòng chữ này, con trai tôi vào hỏi, bố làm việc à, bố có thấy Picachu của con đâu không? Tôi chỉ chỗ Picachu, con trai tôi ôm con thú bông Picachu thơm rồi nói con cảm ơn bố.
Một thiếu niên 15 tuổi, cao bằng bố, đi tìm Picachu để ôm ngủ, nói lên điều gì?
Là xã hội, cuộc sống mà nó đang ở đó không phải xã hội mà 10 năm trước nó sống.
10 năm trước lúc nó 5 tuổi. Nhìn thái độ của mẹ nó khi nghe điện thoại, nó hỏi mẹ nó.
– Mẹ ơi, bố lại bị người ta bắt rồi à.?
Con của Trịnh Bá Tư, Trịnh Bá Phương giờ chắc đang ngủ say….
Facebooker Thanh Hieu Bui
(Copy FB Phạm Nguyên Trường )

TỔNG CỘNG 6 NGƯỜI BỊ BẮT CÙNG NGÀY VỚI CÁO BUỘC CHỐNG NHÀ NƯỚC.



TỔNG CỘNG 6 NGƯỜI BỊ BẮT CÙNG NGÀY VỚI CÁO BUỘC CHỐNG NHÀ NƯỚC.
– – – – – – – – – – – – – –
Theo Fb Phạm Thanh Nghiên:
Ngoài 4 dân oan Dương Nội bị bắt vào sáng 24/5/2020 là bà Nguyễn Thị Tâm, bà Cấn Thị Thêu và hai con trai, anh Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư, còn có hai người khác bị bắt cùng ngày.
Ông Vũ Tiến Chi, sinh năm 1966 quê Nam Định, cư trú tại Bảo Lộc , Lâm Đồng. Báo chí nhà sản nói rằng ông Chi bị bắt khi đang livestream … nói xấu đảng.
Người còn lại là bà Nguyễn Thị Cẩm Thuý, sinh năm 1976, từng là một giáo viên dạy cấp 2 nhưng đã bị đuổi việc do quan điểm chính trị đối kháng với đảng cộng sản. Bà Cẩm Thuý bị kết tội “đốt quốc kỳ và hình hồ chí minh”.
Cả 6 người trên đều bị bắt giam với cáo buộc “làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống NNCHXHCN VN”- điều 117 BLHS năm 2015.
Tóm lại, cả 6 người bị bắt “can tội” nói thật, không chịu thoả hiệp, khuất phục trước chế độ độc tài. Nực cười ở chỗ họ bị buộc tội chống cái không có thật. Ông Trọng, TBT kiêm CTN từng khẳng định, cuối thế kỷ 21 chưa chắc VN đã có xã hội chủ nghĩa. Chưa phải nhà nước XHCN mà kết tội dân chống NN XHCN thì là vu khống, là chống cái không tồn tại, không có thật, chống ma chống quỷ chứ cái gì nữa.
Lộn ruột.


