Nhà nước khủng bố và tính chính danh

Nhà nước khủng bố và tính chính danh

Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-05-16

13224250_847235958738606_595694951_o.jpg

Người dân giăng băng rôn biểu tình đòi tôm cá và môi trường sạch hôm 15/5/2016 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An.

Hình do thính giả gửi RFA.

 Thành phố bị bao vây và dập nát

Nhạc sĩ Tuấn Khanh mô tả một thành phố bị bao vây:

Suốt trong nhiều ngày, nhiều thành phố bị cầm giữ trong bí mật về cái chết mà tất cả vua quan đều lánh mặt. Bọn tôi tớ nói vài lời qua loa với đám đông đang xanh xao vì lo sợ. Bọn tôi tớ ấy chạy vội về nhận bữa ăn riêng đặc cách: sạch sẽ và an toàn như đã hứa để trả công cho sự dối trá.

Suốt trong nhiều ngày, thành phố thì thầm về những khu ghetto mới lập. Có thể đó là một sân vận động, nhưng cũng có thể là một văn phòng của cơ quan địa phương. Tất cả những nơi đó đều có một điểm chung: những loài súc sinh có gương mặt người được trao hiến pháp mới về quyền cắn xé bất cứ những ai có một linh hồn.

“ Trẻ nhỏ bị giật tóc lôi trên đường. Những thanh niên bị đấm, bị xịt hơi cay mà khi chưa hề có ý định kháng cự. Những phụ nữ bị sờ soạng và đạp vào đầu. Máu.
– Nhạc sĩ Tuấn Khanh “

Thành phố đó là thành phố nào? Tuấn Khanh viết tiếp:

Thời đại của thành phố với những tấm bảng tuyên truyền về đạo đức Hồ Chí Minh, là những nền ngập màu sắc, tạo nên một bức tranh hùng vĩ ghi lại từng gương mặt những người Việt yêu con cá, yêu giọt nước biển và yêu một tương lai không mù mờ u ám. Họ bị bao vây, đánh đập, chà đạp. Trẻ nhỏ bị giật tóc lôi trên đường. Những thanh niên bị đấm, bị xịt hơi cay mà khi chưa hề có ý định kháng cự. Những phụ nữ bị sờ soạng và đạp vào đầu. Máu. Internet như một loại truyền hình vĩnh cửu với các buối chiều không dứt miễn phí cho vợ con, cha mẹ… của những bọn khát máu đánh người. Họ im lặng ngồi xem, có thể xem trong bữa ăn tối, với phần ăn là một con cá vô định.

Đó là thành phố Sài Gòn, với các cuộc biểu tình mà theo nhiều người là lớn nhất trong 41 năm qua dưới chính quyền cộng sản.

Người ta xuống đường để đòi môi trường sống trong lành, đòi chính quyền minh bạch, đòi những kẻ hủy hoại biển miền Trung phải chịu trách nhiệm.

Cuộc biểu tình bị đàn áp thẳng tay.

Bức hình người mẹ trẻ bị đánh đập với đứa con nhỏ trong vòng tay, tràn ngập các trang blog và mạng xã hội tiếng Việt.

Bà Ngô Thị Kim Cúc viết rằng dường như người ta đánh đập bà mẹ trẻ ấy bằng một lòng căm thù. Đàn áp và bạo lực làm cho Ngô Thị Kim Cúc thấy thành phố thân yêu của mình, một thời lừng danh Hòn ngọc viễn Đông bị dập nát.

Bạo lực và tính chính danh của nhà nước

400.jpg

Người dân tiếp tục biểu tình ở Quỳnh Lưu, Nghệ An hôm 15/5/2016. Hình thính giả gửi RFA.

Ai là người dùng bạo lực đàn áp chính đồng bào mình? Người ta thấy các lực lượng đủ sắc đồng phục, trong Nam, ngoài Bắc, người ta thấy cả hàng ngàn nhân viên an ninh mặc thường phục được huy động để đàn áp dân chúng.

Tác giả Người Viễn Xứ nói với họ:

Cái các anh nên bảo vệ là công bằng xã hội chứ không phải chế độ. Chính công sức của các anh làm cho các anh danh giá. Chỉ vì các anh không đủ tự tin trước tài năng của các anh nên các anh phải đi ăn xin và đánh thuê cho những kẻ ác.

Đất nước này cần tự do để sống. Tự do cho cả các anh và tôi. Đừng làm nô lệ nữa. Chẳng ai có thể giải phóng cho các anh, ngoại trừ chính các anh tự giải phóng mình.

Nghệ sĩ Kim Chi kêu gọi họ:

Các anh hãy tỉnh cơn mê đi khi còn chưa quá muộn. Hãy thương lấy cha mẹ, vợ con các anh. Xin đừng làm nhục những người thân của các anh. Sống có đạo đức để còn tạo phước cho con cháu.

Một lần nữa lấy tư cách một người mẹ xin các anh ngừng bàn tay tội ác. Rất mong các anh cùng đi với nhân dân.

Còn Nguyễn Việt Triều thì nói rằng nếu các bạn không là đao phủ, việc tốt nhất các bạn có thể làm là đừng đứng cùng phía với nó, đừng cổ vũ cho tội ác và bạo lực của những tay nắm trong mình những công cụ có thể bức hại cả dân tộc này.

Nhưng nói cho cùng các lực lượng nhiều sắc phục, những lực lượng an ninh  mặc thường phục chỉ thi hành một chính sách, một chiến thuật từ tầng lớp cầm quyền bên trên, một chiến thuật mà tác giả Nguyễn Tấn Thành xem là rất sai lầm:

“ Đất nước này cần tự do để sống. Tự do cho cả các anh và tôi. Đừng làm nô lệ nữa. Chẳng ai có thể giải phóng cho các anh, ngoại trừ chính các anh tự giải phóng mình.
– Người Viễn Xứ “

Chiến thuật này rất sai, khi hôm nay, dòng nước chết chóc màu vàng sẫm đó đang từ từ quét xuống phương Nam tiêu diệt biển. Có nghĩa là tuần này sẽ có thêm cá chết, biển chết. Và như vậy thì biểu tình sẽ nổ ra nữa, vì người ta chấp nhận bị đánh để được nói lên chứ không im lặng ở nhà chờ độc tràn lan rồi lên bàn ăn của họ.

Nhà báo Đoan Trang giải thích động cơ của hành động bạo lực đó chính là từ cơ chế chính trị cộng sản của nước Việt Nam từ mấy chục năm qua:

Ta hãy nhớ: Nhà nước công an trị mang tên CHXHCN Việt Nam có thể đặc biệt lúng túng trong việc xử lý các sự kiện có tính chất thảm họa, đe dọa cuộc sống của người dân. Nhưng họ là bậc thầy trong việc trấn áp đối lập, tiêu diệt “phản động”.

Suy cho cùng, đàn áp dân chúng dễ hơn nhiều và có thừa nguồn lực so với điều hành, quản trị đất nước.

Theo blogger Song Chi, đó là một nhà nước của một chế độ sinh ra từ bạo lực, lớn lên bằng bạo lực và được duy trì bằng bạo lực.

Nhà nước công an trị ấy, theo Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc, cũng giống như tất cả các chế độ độc tài, sợ hãi rất nhiều thứ. Họ sợ rằng khi người dân đã biết quyền của mình thì họ sẽ tiếp tục đòi quyền ấy. Và một trong những quyền được chính những người cộng sản ghi trong Hiến pháp do họ soạn ra là quyền biểu tình.

Biểu tình, bất kể xuất phát từ động cơ gì, tự bản chất, bao giờ cũng là một sự phản đối mang tính tập thể. Mà các chế độ độc tài toàn trị thì sợ mọi sự phản đối. Họ biết rõ quyền lực và quyền lợi của họ rất dễ bị lung lay trước những làn sóng phản đối của dân chúng. Hơn nữa, với bản chất lừa bịp, họ không muốn thế giới nhìn thấy những sự phản đối ấy. Hệ thống tuyên truyền của họ lúc nào cũng tô vẽ nên sự đồng thuận của dân chúng đối với sự cai trị độc tài và độc đoán của họ. Họ không những sợ biểu tình; họ còn sợ chữ “biểu tình”.

Và ông gọi nhà nước đó là nhà nước khủng bố.

Việc nhà nước ấy sử dụng bạo lực, và thậm chí không dám sử dụng cả lực lượng chính qui của cơ quan pháp luật, để đàn áp dân chúng, được nhà báo Trung Bảo gọi là không mang tính chính danh. Và theo ông pháp luật của một nhà nước cộng sản là để bảo vệ sự ổn định theo định nghĩa của đảng cộng sản, bất chấp tính công chính và chính danh của tầng lớp lãnh đạo.

Bất bạo động

400.jpg

Người dân tiếp tục biểu tình ở Quỳnh Lưu, Nghệ An hôm 15/5/2016. Hình thính giả gửi RFA.

Nhà báo Phạm Chí Dũng nhận xét về những cuộc biểu tình vừa qua là một bước tiến rất lớn của xã hội Việt Nam, mà nếu không khéo, nhà nước cộng sản Việt Nam sẽ đương đầu với tai họa, và hơn nữa những biểu tượng của nhà nước cộng sản Việt Nam bắt đầu phai nhạt trong lòng dân chúng:

  1. Hàng loạt phong trào phản kháng xã hội về nhiều vấn nạn xã hội đang bừng tỉnh ở Việt Nam. Nhưng điểm khác biệt so với những năm trước là không còn quá cần đến vai trò đầu tàu của các tổ chức xã hội dân sự độc lập, mà chính người dân, bao gồm cả những cán bộ hưu trí, đang lên tiếng và lần đầu tiên xuống đường biểu tình. Chính quyền sẽ đối phó ra sao với số đông quần chúng theo đúng nghĩa này?

Nếu vẫn giữ nguyên não trạng và thói quen đánh người, sẽ không có gì ngạc nhiên khi giới công an thẳng tay với người dân biểu tình trong đó có cả cán bộ hưu trí. Nhưng khi đó, ngành công an sẽ vấp phải không phải một nhúm người, mà một biển dân.

Không khó để hình dung rằng với diễn biến tâm lý đang thay đổi bằng gia tốc ngày càng lớn trong dân chúng và cả cán bộ, ngay cả những cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam trong thời gian tới cũng chỉ xuất hiện cờ đỏ với mật độ thưa hơn hẳn hình thức biểu tình trước đây.

Rất thường là, sự triệt tiêu chế độ chính trị khởi nguồn từ dấu hiệu biến mất của các biểu tượng của chế độ đó.

Điều đặc biệt của hai cuộc biểu tình vì môi sinh đầu tháng Năm là có sự tham gia của nhiều người chưa từng tham gia các hoạt động phản kháng từ trước đến nay.

Sau khi bị bắt và hạch hỏi về hành vi đi biểu tình, bà Phan Thị Châu, từng là cán bộ cao cấp trong một cơ quan truyền thông của đảng nói rằng bà sẽ vẫn đi biểu tình trong tương lai.

Bà Ngô Thị Kim Cúc viết rằng:

Ai dám nói là người dân không am hiểu điều họ đang làm, không biết vì sao họ phải ra đường để đối đầu với các hiểm nguy đang chờ chực. Họ thông thái hơn rất nhiều những “nhà khoa học” hư danh, những chức danh bằng cấp hợm hĩnh in đầy trên carte visit để tự sướng, những chức vị dài thượt bắt dân nghe đến nhàm tai những khi có các loại lễ lạc dông dài đến vô tận…

“ Rất thường là, sự triệt tiêu chế độ chính trị khởi nguồn từ dấu hiệu biến mất của các biểu tượng của chế độ đó.
– Nhà báo Phạm Chí Dũng “

Sao có thể thẳng tay đàn áp những công dân ưu tú như vậy? Chính quyền phải tự giáo dục lại nhân viên của mình chớ không phải cứ quen miệng đòi “giáo dục nhân dân” một cách hết sức vô nghĩa và hỗn xược.

Để đáp trả bạo lực của nhà nước cộng sản, các blogger ra lời kêu gọi tiếp tục các cuộc biểu tình ôn hòa bất bạo động.

Tác giả Hoàng Bùi viết rằng Hãy đáp trả bạo lực bằng tình yêu, bằng sự giễu cợt và hài hước, bằng lý lẽ và bằng sự công chính, đó là điều những kẻ sử dụng bạo lực sợ nhất. Đừng sử dụng bạo lực đáp trả bạo lực, dù chỉ là trong ý nghĩ.

Nhà hoạt động dân sự trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn ôn lại lịch sử đầy bạo lực của nước Việt Nam để kêu gọi mọi người phải luôn ôn hòa và kiên trì để tránh cái ác vì cái ác được sinh ra trong bạo lực. Còn Song Chi viết rằng chỉ có tình thương mới cứu chuộc được dân tộc này.

“EM ĐỨNG LÊN…”

“EM ĐỨNG LÊN…”

Tác giả:  Lm. Vĩnh Sang, DCCT

Chiều Chúa Nhật 8 tháng 5, sau khi dâng Lễ tôi gặp một chị bác sĩ quen biết, chị hỏi tôi có nhận được email chị gởi cho tôi không, email đính kèm một bài viết đăng trên một trang web Công Giáo, nội dung kể về một người Nữ Tu tham dự cuộc tuần hành vì môi trường Chúa Nhật 1 tháng 5 vừa qua ở Sàigòn. Người bác sĩ cho tôi biết danh tánh của vị nữ tu (vị Nữ Tu này chúng tôi cùng quen biết) và bày tỏ sự cảm phục vì hành động can đảm và thẳng thắn của chị ấy. Nếu không gặp chị bác sĩ, chắc chắn tôi nghi ngờ bài viết về người Nữ Tu tham gia tuần hành vì môi trường chỉ là một sản phẩm… tưởng tượng !

Bài viết ấy kể rằng: Chiếc áo Dòng chị Nữ Tu mang theo vẫn còn nguyên trong túi vì không thấy ai mặc tu phục nên chị không dám mặc một mình. Tội nghiệp cho sự dấn thân luôn phải chấp nhận cô đơn… Đoạn khác tả rằng chị vừa đi vừa hô to “Laudato Si”. Tôi tưởng tượng lúc đó nhiều người không biết chị, lại không biết tiếng latinh sẽ nghĩ chị là người Phi Luật Tân hay một người vùng Đông Nam Á nào đó nói tiếng bản địa của họ. Bài viết mô tả chị hồn nhiên tươi cười tham gia tuần hành như vậy đó !

Laudato Si’ là đầu đề của bức Thông Điệp được Đức Giáo Hoàng Phanxicô ban hành ngày 24 tháng 5 năm 2015, Lễ Chúa Thánh Thần năm thứ ba triều đại Giáo Hoàng của ngài, Chúa Nhật này 15 tháng 5 năm 2016, Lễ Chúa Thánh Thần, giáp một năm ban hành. Bản dịch của Cha Augustino Nguyễn Văn Trinh đặt tựa là “Thông Điệp Laudato Si’ của Đức Giáo Hoàng Phanxicô” với phụ đề là “chăm sóc ngôi nhà chung”.

Laudato si’ có nghĩa là “Chúc tụng Thiên Chúa” được lấy từ lời cầu nguyện của Thánh Phanxicô thành Assisi “Laudato si’, mi’ Signore – “Lạy Chúa của con, con chúc tụng Chúa”, trong bài thánh ca tươi đẹp “Bài ca vạn vật” để nhắc nhở mọi người trái đất là “ngôi nhà chung của chúng ta”. Giáo Hội có thói quen lấy hai chữ đầu của một văn kiện đặt tên cho văn kiện đó. Laudato si’ là hai chữ đầu của bức Thông Điệp này. Thông Điệp gồm 6 chương 246 đoạn.

Đức Thánh Cha Phanxicô đưa ra những nhận định và những đề nghị cụ thể của Giáo Hội cho mọi người trong việc bảo vệ ngôi nhà chung, “Chị trái đất”. Trong tình huống hiện tại của Giáo Hội Việt Nam, bức Thông Điệp Laudato Si’ cùng với Tông Huấn “Niềm vui Tin Mừng” (Gaudium Evangelii) và bức Tông Huấn “Niềm vui của Tình Yêu” (Amoris Laetitia), là những văn kiện căn bản giúp chúng ta sống đạo cụ thể và có những ứng xử Đức Tin cần thiết.

Trong Laudato Si’, Đức Thánh Cha kêu gọi mọi người hãy có một cuộc hoán cải trong ứng xử với môi trường thiên nhiên, cuộc hoán cải đó được dẫn dắt bởi một nền linh đạo môi sinh, hậu quả môi trường bị tàn phá như ngày hôm nay là do con người đã có những ứng xử không đúng với điểu phải có. Đài VOA trong một chương trình học Anh Ngữ đã cung cấp một thông tin từ các tổ chức World Economic Forum và Ellen MacArthur Foundation. Báo cáo nói rằng mỗi năm người ta tống 8 triệu tấn nhựa vào lòng biển, nếu tình trạng cứ như vậy thì năm 2025, cứ 3 tấn cá thì có 1 tấn nhựa, và năm 2050 nhựa ở trong lòng biển sẽ nhiều hơn cá https://www.youtube.com/watch?v=jsxz2H8AkKU. Hoán cải cách ứng xử với môi trường cụ thể là làm sao không bỏ xuống biển các chất nhựa nữa.

Sáng Chúa Nhật tôi lân la ra thăm hỏi các bạn trẻ Nhóm Ve Chai thường xuyên hoạt động ở sân Nhà Dòng, các bạn cho tôi biết trung bình mỗi tuần các bạn thu gom được 20Kg bao nhựa, 100Kg chai lọ mủ, 300Kg giấy báo các loại, 30Kg lon nhôm. Con số không nhỏ cho một nhóm, chúng ta đang sở hữu nhiều nhóm như vậy ở các Giáo Xứ, thật là một việc làm khiêm tốn, hy sinh và đầy ý nghĩa.

Ứng xử không tốt với môi trường không chỉ từ nguyên nhân là những cá nhân không ý thức, nhưng Đức Thánh Cha còn chỉ ra cho chúng ta thấy nguyên nhân lớn nhất và gây hậu quả nặng nề nhất là các tổ chức lợi ích phe nhóm, các hệ thống kinh tế đế quốc biến các nước nghèo thành các bãi rác công nghiệp và các chế độ độc tài tận diệt con người và thiên nhiên. Cứ nhìn các cuộc phá rừng chớp nhoáng hàng trăm Hectar với đủ mọi lý do của các tập đoàn kinh tế, so với những “lâm tặc” cỏ chỉ có thể cưa cắt một vài nhánh cây làm củi hoặc đóng bàn ghế.

Kêu gọi người dân thay đổi cách ứng xử với môi trường là một việc cần làm và làm ngay, nhưng chỉ kêu gọi người dân mà không lên tiếng trước các cuộc tàn phá môi trường khủng khiếp ở diện rộng hơn thì thật là phiến diện, tránh né sự thật, là giả trá và không lương thiện.

Sàigòn đang oằn mình dưới những cơn nóng khủng khiếp, không chỉ Sàigòn, cả dải đất miền Trung cũng đang gồng thân xác còm cõi gầy guộc chịu cơn nóng thiêu đốt. Đâu đó trên mạng truyền thông tải đi nhiều hình ảnh những người trẻ đứng lên nói tiếng nói của con người, thể hiện chính kiến của mình về sự cần thiết của việc bảo vệ “ngôi nhà chung”.

“Em đứng lên gọi mưa vào hạ, từng cơn mưa, từng cơn mưa, từng cơn mưa, mưa thì thầm dưới chân ngà”. Cám ơn em những người trẻ đã đứng lên gọi mưa vào để làm dịu cơn nắng hạ. Chưa thấy mưa thì thầm dưới chân ngà, nhưng đã thấy những giọt máu nồng nàn đẫm vai em. Hình như ông Trịnh Công Sơn có ơn tiên tri, từ ngày ông sáng tác bài “Gọi tên bốn mùa”, ông đã nhìn thấy những gương mặt trẻ khác, không đứng lên gọi mưa vào hạ, nhưng “Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người” và ông gọi đích danh đó là “Tin buốn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người”.

Nghệ sĩ Thành Lộc cũng đồng ý với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khi chia sẻ trên facebook cá nhân: “Tiếc thương và chia buồn cùng những người mẹ sinh ra những đứa con mặc sắc phục như con…”

Lm. VĨNH SANG, DCCT,

13.5.2016

Thảm họa diệt chủng đang ở ngay trước mắt

Thảm họa diệt chủng đang ở ngay trước mắt

 Phạm Hồng Thúy

Khu đô thị Ecopark – Vân Giang – Hưng Yên

Từ lâu, Trung Quốc đã thực hiện cuôc diệt chủng đối với các dân tộc nhỏ để giành đất cho người Hán. Từ tháng 04.1975 tới cuối năm 1978, 3,5 triệu người Campuchia đã bị hành quyết bằng cách đập vỡ sọ thông qua bàn tay Khơ me đỏ. Từ đấy loài người đã biết đến chính sách diệt chủng của Trung Quốc ở Campuchia, nhưng ít người biết rằng Trung Quốc đã thực hiên chính sách này đối với tất cả các dân tộc không phải người Hán. Ở Việt Nam cuộc diệt chủng đang bước vào giai đoạn khốc liệt.

Lá cờ Trung Quốc có 5 ngôi sao, ngôi lớn nhất thuộc về người Hán, 4 ngôi sao nhỏ giành cho các dân tộc Mãn, Hồi, Mông, Tạng, là 4 sắc tộc lớn nhất trong số hơn 100 sắc tộc không phải người Hán sống ở Trung Quốc. Chúng ta cùng nhau điểm lại, sau 67 năm dưới chế độ cộng sản, trong tổng số 1400 triệu người ở Trung Quốc còn lại bao nhiêu người Mãn, Hồi, Mông, Tạng?

1. Người Mãn đã từng lập ra triều Mãn Thanh, cai trị nước Trung Hoa gần 3 thế kỷ (từ 1644 – 1912). Theo công bố của nhà nước Trung Quốc hiện nay còn 10,68 triệu người Mãn, nhưng thực tế con số thấp hơn nhiều, hầu như không còn ai nói tiếng Mãn hay có biểu hiện gì của sắc tộc này nữa.

2. Chữ “Hồi” dành cho 18 dân tộc ở Tân Cương, khu tự trị lớn nhất của Trung Quốc với diện tích 1,6 triệu km², dân số 21,8 triệu người, trong đó một nửa là người Hán. Duy Ngô Nhĩ là sắc dân chính tại đây chỉ còn lại 8,3 triệu người (xem Tân Cương – Wikipedia).

3. Nội Mông là khu tự trị dành cho người gốc Mông cổ, tùng lập ra triều đại Nguyên Mông cai trị nước Trung hoa hai thế kỷ 13 và 14, có diện tích 1,183 triệu km² và dân số 24,7 triệu người. Tuy nhiên người gốc Mông Cổ chỉ còn lại 3,6 triệu, chiếm 14,7% dân số toàn Khu tự trị (xem Nội Mông – Wikipedia).

4. Người Tạng với nền văn hóa đồ sộ sống ở Khu tự trị Tây Tạng có diện tích 1,25 triệu km², nhưng dân số chỉ còn 3,18 triệu người, trong đó một phần đáng kể đã là người Hán (xem Tây Tạng – Wikipedia).

Tại các khu tự trị, thành phần dân tộc chính lại là người Hán, hàng trăm triệu người Mãn, Hồi, Mông, Tạng đã bị hủy diệt bằng mọi cách!

Ở Việt Nam, thảm họa mất nước đã đến, thảm họa diệt chủng đang đến nhưng nhiều người chưa nhận ra.

Các thủ đoạn hủy diệt đã và đang diễn ra ở Việt Nam:

a. Hủy diệt châu thổ sông Cửu Long, nguồn lương thực và thực phẩm chính của cả nước. Việc này chúng thực hiên bằng cách xây nhiều đập thủy điện ngăn sông Mê Kông gây hạn hán và ngập mặn trầm trọng, đất nhiều nơi đã bị lún sâu, đồng thời dùng rất nhiều thủ đoạn thâm độc như thả hóa chất độc, ốc bươu vàng, … nhằm phá hoại lúa, hoa màu và thủy sản trên toàn vùng đồng bằng sông Cửu Long

b. Đổ chất độc dọc bờ Biển Đông để hủy diệt các hải sản ở biển và các vùng nuôi hải sản ven biển, đầu độc toàn bộ nguồn muối ăn của người Việt, ngăn cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt xa bờ!

c. Hủy diệt các sông trên toàn bô miền Trung thông qua hàng trăm đập thủy điện, khai thác bâu xit, thương lái Trung Quốc bày trò mua chanh leo giá cao để dân phá cà phê, hồ tiêu; mua vét rong biển để triệt hạ vùng sinh thái của cá… sau đó không mua nữa vì đã phá xong.

d. Xây nhiều đập phía thượng nguồn sông Hông và sông Đà, làm suy kiệt sông Hồng từ nhiều năm. Chuẩn bị đại dự án sông Hồng với 6 đập thủy điện mới, hủy diệt hoàn toàn hệ sinh thái châu thổ sông Hồng.

e. Xây dưng rất nhiều nhà máy nhiệt điên, xi măng, sắt thép và hóa chất… để đầu đôc khí quyển và các nguồn nước. Trong khí thải các nhà máy do Trung Quốc xây dựng ở Việt Nam, hàm lượng các khí thải độc hại như CO, SO2, H2S, Hg … đều cao hơn từ 19 lần tới 125 lần hàm lượng cho phép. Chất thải đổ xuống nước đã làm chết rất nhiều sông ngòi như Thị Nại, La Ngà, Bưởi… và hàng ngàn km bờ biển.

f. Tung thực phẩm và thuốc men độc hại cúng các hóa chất chế biến thực phẩm độc hại tràn ngập thị trường Việt Nam, đồng thời thương lái Trung Quốc mua vét các loại thực phẩm sạch để người Việt chỉ còn có thể tiêu thụ thực phẩm độc hại, chết dần vì bệnh tật. Hiện nay tỷ lệ người mắc bệnh ung thư, teo não, đột quỵ và nhiều bệnh hiểm nghèo khác đã ở mức cao nhất thế giới.

Tất cả mới chỉ trong giai đoạn đầu. Sau khi sát nhập vào Trung Quốc năm 2020, dân tộc Việt Nam như cá nằm trên thớt, cuộc diệt chủng sẽ thảm khốc hơn nhiều. Những gì sẽ xẩy ra sau 4 năm tới đây? Sau 20 năm nữa con số 90 triệu người Việt liệu có còn tới 10 triệu như người Mãn hay tới 3 triệu như người Tạng không?

Thảm họa diệt chủng đã hiện ra trước mắt, không ai có thể cứu được dân tộc Việt Nam khỏi thảm họa này, ngoài 90 triệu người Việt. Mỗi người cần nhìn thấy cái chết đang đến với chính mình và con cháu mình, hãy chuyển tải thông tin này tới tất cả mọi người, tới mọi tờ báo, mọi phương tiện thông tin để mọi người cùng biết, cùng nhau đứng lên chống thảm họa diệt chủng đã đến trước mắt, để cả thế giới cùng biết và lên tiếng bảo vệ chúng ta.

HÃY XIẾT CHẶT VÒNG TAY LỚN – DÂN TỘC VIỆT NAM NHẤT ĐỊNH THẮNG!

P.H.T.

Việt Nam bác bỏ tuyên bố của LHQ về vụ cá chết

Việt Nam bác bỏ tuyên bố của LHQ về vụ cá chết

Người biểu tình bị bắt giữ tại Việt Nam. (Ảnh: Facebook Le Cong Dinh)

Người biểu tình bị bắt giữ tại Việt Nam. (Ảnh: Facebook Le Cong Dinh)

17.05.2016

Đại sứ Nguyễn Trung Thành, Đại diện thường trực của Việt Nam tại tổ chức đa phương lớn nhất thế giới, nói hôm Chủ Nhật rằng tuyên bố của ông Rupert Colville, người phát ngôn của Cao ủy Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, hôm thứ Sáu tuần trước cáo buộc Việt Nam có hành động bạo lực đối với những người biểu tình Việt Nam là “không chính xác, thiếu khách quan và chưa được xác minh”.

Ông Nguyễn Trung Thành khẳng định, Việt Nam luôn tôn trọng và đảm bảo các quyền cơ bản và tự do của người dân, bao gồm tự do hội họp và phát biểu, phù hợp với Hiến pháp của đất nước và các tiêu chuẩn quốc tế về quyền con người.

Đại sứ Việt Nam cho biết tất cả các công ước quốc tế, đặc biệt là Công ước Quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị, tuyên bố rằng các quyền và tự do của người dân phải được thực hiện trong phạm vi luật pháp và không gây ảnh hưởng đến trật tự công cộng, an ninh quốc gia, đạo đức và sức khỏe cộng đồng, quyền và lợi ích của các cá nhân khác.

Ông Thành nói: “Dựa trên tinh thần này, các biện pháp cần thiết đã được ban hành là phù hợp với pháp luật Việt Nam và các tiêu chuẩn quốc tế, để đảm bảo trật tự giao thông, an ninh và an toàn cho người dân, đặc biệt là người già, phụ nữ và trẻ em”.

Ông Thành nhấn mạnh rằng tất cả các động thái nhằm kích động bạo lực, xúi giục bài ngoại hoặc gây ảnh hưởng đến đời sống của người dân phải được ngăn chặn trong khuôn khổ pháp lý cho lợi ích chung của cộng đồng.

Trật tự công cộng đã bị xáo trộn ở Tp. HCM ngày 1/5 và 8/5 bởi các cuộc tập hợp của những người mà cảnh sát thành phố nói rằng ‘do một tổ chức chống chính phủ kích động’.

Trước đó, Văn phòng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ở khu vực Đông Nam Á (OHCHR) đã bày tỏ lo ngại về tác động của vụ cá chết hàng loạt dọc bờ biển miền trung của Việt Nam đối với việc thụ hưởng quyền con người của quốc gia này, đặc biệt là quyền y tế và thực phẩm.

Văn phòng Khu vực cũng quan ngại về việc xử lý các cuộc biểu tình nổ ra sau vụ cá chết, và kêu gọi chính quyền tôn trọng quyền tự do tập hợp, phù hợp với luật quốc tế.

Văn phòng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc kêu gọi Chính phủ Việt Nam phải tôn trọng đầy đủ quyền tập hợp ôn hòa, được bảo đảm trong Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị.

Theo TuoitreNews, VOA

Người nghèo ở Việt Nam oằn vai gánh viện phí

Người nghèo ở Việt Nam oằn vai gánh viện phí
Nguoi-viet.com

HÀ NỘI (NV) Mỗi gia đình ở Việt Nam chi tiền cho y tế cao hơn nhiều nước trong khu vực và gấp 3 lần thế giới. Việc này đã kéo trên 400,000 gia đình chịu cảnh nợ nần, đói nghèo mỗi khi phải vào bệnh viện.

Báo Người Lao Ðộng hôm 16 tháng 5 dẫn phúc trình mang tên “Gánh nặng chi phí cho y tế từ tiền túi và bảo vệ tài chính tại Việt Nam 1992-2014” của ông Hoàng Văn Minh, phó hiệu trưởng Trường Ðại Học Y Tế Công Cộng, công bố mới đây cho hay, gần 20 năm qua, tổng chi cho y tế tại Việt Nam đã tăng từ 5.2% lên 6.9% GDP, tương đương 190,000 tỷ đồng.


Không ít gia đình khánh kiệt sau mỗi lần đi khám, trị bệnh ở bệnh viện. (Hình: Người Lao Ðộng)

Ông Minh cho biết, mỗi gia đình Việt Nam tốn khoảng $16/tháng cho chi phí y tế, gồm: tiền khám, tiền thuốc, tiền giường, tiền xét nghiệm… Chi phí này chưa bao gồm tiền đi lại, “ lót tay,” chi mua bảo hiểm và các khoản được bảo hiểm sức khỏe chi trả.

Tỉ lệ chi tiền túi của mỗi gia đình chiếm tới 54.8%, cao hơn mức trung bình của các nước có thu nhập trung bình thấp và gấp 3 lần trung bình thế giới. Ðiều này dẫn đến hệ lụy gánh nặng chi phí y tế từ tiền túi của người dân rất cao,” ông Minh nói.

Theo ông Minh, có 550,000 hộ gia đình Việt Nam, chiếm 2.3% dân số đang rơi vào tình trạng “chi phí thảm họa,” tức chi phí y tế chiếm bằng hoặc trên 40% khả năng chi trả. Với gánh nặng này, khoảng 400,000 hộ gia đình bị nghèo hóa sau khi chi trả chi phí y tế, đặc biệt là các hộ gia đình có người già, hộ gia đình ở nông thôn, hộ nghèo, cận nghèo…
Theo bà Nguyễn Thị Kim Phương, đại diện Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO), thống kê mới nhất của Bộ Y Tế cho thấy, chi từ tiền túi của người dân cho y tế ở Việt Nam đã giảm, dao động quanh mức 47-49% nhưng vẫn cao hơn khuyến cáo của WHO và hơn Thái Lan, Indonesia, Malaysia… Trong khi đó, ở các nước có thu nhập trung bình cao, chi phí y tế từ tiền túi chỉ chiếm 14%.

Nói thêm về việc này với phóng viên Người Lao Ðộng, ông Phạm Mạnh Hùng, chủ tịch Tổng Hội Y Học Việt Nam, lo ngại, một nền y tế mà tiền túi của người dân bỏ ra chiếm khoảng 50% tổng chi cho y tế thì đó là nền y tế không công bằng. “Việc chi trả trực tiếp chính là cái bẫy của sự đói nghèo. Sau khi khám chữa bệnh xong, chỉ có cách vay nợ để chi trả hoặc phải bán gia tài để trả nợ,” ông Hùng nói.

Tin cho biết, một kết quả nghiên cứu mới đây thực hiện trên 2,000 bệnh nhân tại 3 trung tâm điều trị ung thư lớn nhất Việt Nam là các bệnh viện: Bạch Mai, K Trung Ương và Ung Bướu Sài Gòn cũng cho thấy, bệnh tật đã trở thành gánh nặng của rất nhiều gia đình. Sau 1 năm phát hiện bệnh, hơn 22% bệnh nhân gặp khó khăn về kinh tế. Trong số này, gần 34% bệnh nhân không thể mua thuốc; 24% người không thể thanh toán tiền gas, điện, nước; 21% không thể thanh toán chi phí đi lại và 15.2% không có tiền mua đồ ăn uống. (Tr.N)

Trần Huỳnh Duy Thức sẽ ‘tuyệt thực cho đến chết’

Trần Huỳnh Duy Thức sẽ ‘tuyệt thực cho đến chết’
Nguoi-viet.com

VIỆT NAM (NV) Tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức quyết định “tuyệt thực cho đến chết mới thôi” từ ngày 24 Tháng Năm, đúng 7 năm ngày ông bị bắt giam.

Tin về quyết định tuyệt thực của ông Trần Huỳnh Duy Thức được loan tải rộng trên Internet. Một cựu tù nhân chính trị, ông Lê Công Ðịnh, viết trên trang facebook của mình:


Kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức.

“Vào ngày 5 Tháng Năm 2016, tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức đã bị cưỡng bức chuyển từ nhà tù Xuyên Mộc đến nhà tù số 6 tỉnh Nghệ An. Theo như anh Thức tường thuật với gia đình, khi khởi hành cuộc di chuyển dài đó, anh đã bị còng tay và bịt miệng, vì biểu lộ sự phản đối của mình đối với quyết định ngang ngược như thế của nhà cầm quyền.

“Tại nhà tù Nghệ An, anh Thức bị ép buộc đi định cư tại Hoa Kỳ. Anh đã khôn ngoan dùng lý do này để yêu cầu được gặp toàn thể gia đình anh gồm 14 người vào ngày Thứ Bảy, 14 Tháng Năm 2016 vừa qua.

“Trong buổi gặp ngắn ngủi bị canh gác ngặt nghèo bởi hàng chục nhân viên cảnh sát và an ninh, anh Thức đã tường thuật, qua vách kính thủy tinh dày ngăn cách, với gia đình về sự ngược đãi mà anh đã gánh chịu trong thời gian ở nhà tù Xuyên Mộc và hiện tại ở nhà tù Nghệ An.

“Anh bác bỏ ý định đi Mỹ định cư như cái giá trao đổi để hưởng sự tự do của mình, đồng thời thông báo với cha anh là nhà giáo Trần Văn Huỳnh, cùng toàn thể gia đình, về ý định tuyệt thực của anh, nguyên văn như sau: ‘Thưa Ba, con không thể sống trong một đất nước không tôn trọng pháp luật và không có quyền con người. Con yêu gia đình lắm, nhưng con yêu Việt Nam hơn. Con quyết định tuyệt thực kể từ ngày 24 Tháng Năm không thời hạn để đòi hỏi sự thượng tôn pháp luật và yêu cầu trưng cầu dân ý trao cho nhân dân quyền quyết định thể chế chính trị của đất nước.’

“Ngày 24 Tháng Năm 2016 sắp tới đây là tròn 7 năm ngày anh Thức bị bắt giam. Anh chọn ngày kỷ niệm đó để bắt đầu tuyệt thực, mà theo lời anh nói với gia đình lúc chia tay, ‘tuyệt thực cho đến chết mới thôi’! Anh đã từ biệt và xin lỗi người cha già đau yếu, vợ con và các anh chị em trong gia đình mình trước khi thực hiện chuyến đi xa định mệnh này.

“Khi hết giờ thăm gặp lần cuối hôm Thứ Bảy tuần trước, anh Thức đã mượn lời bài hát Quốc Tế Ca để truyền đạt ý định dứt khoát của anh trước cái chết có thể xảy ra: ‘Ðấu tranh này là trận cuối cùng!’”

Ông Trần Huỳnh Duy Thức, 50 tuổi, vốn là một doanh nhân thành đạt, nhưng đã tham gia vận động dân chủ hóa Việt Nam qua một số bài viết phổ biến trên mạng Internet, đụng chạm đến nhà cầm quyền CSVN, đặc biệt là Nguyễn Tấn Dũng, lúc bấy giờ còn là thủ tướng.

Ông bị bắt ngày 24 Tháng Năm, 2009 và bị truy tố cùng một vụ với Luật Sư Lê Công Ðịnh, thạc sĩ tin học Nguyễn Tiến Trung và ông Lê Thăng Long vì bị cáo buộc tội “âm mưu lật đổ chính quyền…” theo Ðiều 79 Bộ Luật Hình Sự. Ông bị kết án nặng nhất, tới 16 năm tù; ông Ðịnh bị kết án 5 năm tù, ông Trung 7 năm tù, và ông Long 3 năm rưỡi.

Các ông Lê Công Ðịnh, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long được thả trước hạn tù qua các áp lực từ ngoại quốc trong khi ông Trần Huỳnh Duy Thức vẫn còn trong tù.

Bản tin của ông Lê Công Ðịnh trên facebook ngày 16 Tháng Năm, 2016,  kêu gọi “cùng nhau cầu nguyện cho anh Trần Huỳnh Duy Thức, một nhà tranh đấu lớn vì quyền con người của người Việt Nam và sự hùng cường của đất nước Việt Nam. Anh là một biểu tượng khổng lồ của phong trào tranh đấu vì nền dân chủ giữa ngục tù cộng sản trên quê hương chúng ta hiện nay.”

Dòng cuối của bài viết có câu: “Nếu anh Thức chết vì chúng ta, chắc chắn chúng ta sẽ không thể để cái chết của anh trở nên vô nghĩa. Nhà cầm quyền dứt khoát phải trả giá!” (Ð.B.)

Mời coi 15 clip video “Formosa và Chúng Ta”

Mời coi 15 clip video “Formosa và Chúng Ta”

(Vấn nạn Biển Chết với dân tộc Việt Nam)

Thân chuyển,

Mời nghe video vấn nạn biển chết tại VN.
gắng nghe đừng bỏ qua uổng lắm.

Xin gửi các anh chị quan tâm đến vận mệnh VN lắng nghe lời nhận định có thể nói KHÁ SÂU SĂC như một lãnh tụ chính trị đáng nể với sự hiểu biết lịch sử VN mặc dầu theo lời anh lúc 75 anh mới 15 tuổi và đã từng tù tội dưới chế dộ CS, hiện sống ở Pháp,làm nghề thuộc về an ninh, mà ca tụng nước Mỹ là một điều quá lạ (vì thường người Việt sống ở Pháp có khuynh hướng chống Mỹ) và nhận xét về biểu tình hiên nay của người Việt trong nước mà mình cần xem video chiếu lại cuộc biểu tình mà THG đã trích đăng thì mình mới dánh giá nhận định của tác giả video that dài, ăn nói that lưu loát. Xin phải kiên nhẫn bỏ nhiều thì giờ mới nghe hết được 15 clips.

https://www.youtube.com/playlist?list=PLq5vQcvGescieyxGufSOi858DaSIj-_5_


Hưởng ứng thư chung của Đức GMGP Vinh: Xứ Vạn Lộc thắp nến cầu nguyện cho môi trường

Hưởng ứng thư chung của Đức GMGP Vinh: Xứ Vạn Lộc thắp nến cầu nguyện cho môi trường

Thứ Hai, 16-05-2016

Trước tình hình nghiêm trọng của thảm họa biển Miền Trung, ảnh hưởng đến đời sống trước mắt và đe dọa đời sống hàng triệu người dân về lâu dài, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp đã ra thư chung, gửi toàn thế linh mục, tu sĩ và giáo dân trong Giáo phận về thảm họa này.

Hưởng ứng lời kêu gọi của Thư chung, không làm ngơ trước sự đe dọa mạng sống và sự tồn vong của dân tộc, giáo xứ Vạn Lộc, thuộc Hạt Nam Đàn, Giáo Phận Vinh đã thắp nến cầu nguyện cho môi trường và cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo chính quyền biết coi trọng môi trường sống, tính mạng và đời sống của người dân.

Một số hình ảnh về buổi thắp nến cầu nguyện:

 

 

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(4)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(1)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(2)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(3)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(5)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(6)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(7)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(8)

VanLocCn_Thamhoamoitruong-(9)

Hình: Anton Đậu Văn Dương

Ứa nước mắt với bài tập làm văn về thực phẩm bẩn

Ứa nước mắt với bài tập làm văn về thực phẩm bẩn

Việt Hoàng

Ứa nước mắt với bài tập làm văn về thực phẩm bẩn

Bố cô dâu ngà ngà say, đỏ mặt tía tai chửi bố chú rể: “Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?”.

Đề bài: Hãy tả lại công việc hàng ngày của gia đình em

Bài làm của học sinh lớp 6:

Sáng nào cũng vậy, khi con gà trống nhà em gáy te te là mẹ em trở dậy lục tục chuẩn bị ra đồng. Mấy năm nay mẹ em cứ dậy là kêu đau người, đau đầu liên tục.

Mẹ thường ca cẩm với bố, ông to xác thế, sao không chăm bẵm mấy sào rau cho tôi, ngày nào tôi cũng phải quần quật từ sáng đến tối ngoài đồng, tôi sắp chết rồi ông có biết không?

Bố em cũng đã dậy từ lâu, ông đăm chiêu nhấp một ngụm rượu sếch (ở quê em uống rượu vã không có đồ nhắm thì gọi là rượu sếch) rồi bảo mẹ: Bà phải chịu khó mà cày cấy, tôi ở nhà còn đàn lợn, gà rồi lại còn bán quán lòng lợn tiết canh, vất vả lắm thay.

Mẹ em không nói không rằng, chuẩn bị quần áo, khẩu trang kín mít rồi ra đồng.

Ở đồng, mẹ em trồng nhiều rau muống, rau cải với xu hào, thi thoảng bà còn tăng gia thêm cả vài sào dưa hấu. Mùa nào cũng vậy, rau xanh mơn mởn, lá nảy mượt mà.

Em rất muốn giúp mẹ nhưng cứ hễ thò mặt ra đồng là mẹ em đuổi em quầy quậy, bà bảo: “Về ngay, cái thằng ranh kia, chỗ sung sướng thì mày không ở lại đâm đầu ra đây. Mày có muốn chết sớm không con.”

Em hỏi mãi thì mẹ mới nói thật: “Con ơi rau nhà ta chỉ có 1 luống ở gần nhà ăn được, mấy sào này phải phun thuốc cho nó lớn nhanh, bán nhanh thì mới có tiền cho mày ăn học.

Mẹ ngày nào cũng ra đồng, cũng phun thuốc nên đầu hay đau nhức, cơ thể mệt mỏi, mắt mờ, tai ù, chân chậm… chẳng biết rồi mẹ sống được để chăm bẵm mày đến bao giờ”.

Em thương mẹ quá nhưng chẳng biết làm gì giúp mẹ. Em còn bé chưa phun được thuốc sâu.


Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán. (Ảnh: Hà Khê).

Ruộng rau của nhà ăn khác hẳn với những luống rau mơn mởn đang chuẩn bị thu hoạch để bán. (Ảnh: Hà Khê).

Nghe mẹ nói em mới biết, hóa ra kiến thức sinh học trong mấy cuốn sách giáo khoa cô giáo vẫn dạy chẳng còn đúng nữa.

Sách dạy trồng rau muống, rau cải, su su, rau ngót, rau cần… phải 1,2 tháng mới cho thu hoạch còn rau của mẹ em cho thu hoạch chỉ 4,5 ngày.

Hôm trước em thấy mẹ phun thuốc chì chạt, sáng hôm sau đã thấy rau xanh mơn mởn rồi mẹ cắt xoàn xoạt đem đi chợ bán.

Em thèm ăn mấy mớ rau đó lắm vì nó xanh và mướt nhưng mẹ toàn bắt em phải ăn luống rau còi cọc quanh nhà.

Một hôm vào vụ dưa, em đi học về ngang qua ruộng dưa gần nhà, đói và khát nước quá nên em nhảy xuống vặt tạm một quả định ăn cho mát.

Ai ngờ đang hí hoáy thì mẹ em chạy từ đằng xa lại kêu như cháy nhà, bà la lên bai bải: “Ối con ơi mày không thương bố mẹ nữa sao, muốn ăn thì về luống dưa ở vườn mà ăn chứ mẹ có tiếc con đâu.

Mày ăn quả này vào sau này con có mệnh hệ gì mẹ sống làm sao được”.

Em chán quá bỏ ngang miếng dưa rồi về. Mẹ chắc chẳng thương em, mấy quả dưa trong vườn nhà cũng trồng cùng ngày với dưa ngoài ruộng mà nó bé bằng con chuột nhắt. Đợi đến bao giờ em mới được ăn.

Ra đồng giúp mẹ không được, em muốn về nhà để phụ bố. Nhưng bố em cũng chẳng khiến. Ông và mấy chú hàng xóm giết lợn rất nhanh và thạo.

Hàng chục con lợn lúc bắt về nó kêu eng éc điếc cả tai nhưng bố chỉ hòa hòa cái thuốc gì đó cho chúng uống là con nào con ấy ngủ lăn quay. Chờ cho lũ lợn ngủ hết ông mới sai mấy chú giúp việc bơm nước vào mồm lợn cho bọn nó no ễnh bụng lên.

Đợi một lúc lâu cho lợn ngấm nước bố em mới sai các chú đem đi mổ. Chú Tỉn là chú họ của em hay bảo: “Bây giờ có cái chiêu bơm nước này hay thật, một con lợn lãi được bao nhiêu từ nước lã.

Cái thuốc an thần này cũng đúng là lợi hại, mổ con lợn cả tạ mà chả phải vất vả, thịt lại được giữ lâu, rất tươi mầu”.


Những vỏ thuốc an thần được sử dụng bơm vào heo trước khi đem đi giết mổ - ẢNH: B.S.

Những vỏ thuốc an thần được sử dụng bơm vào heo trước khi đem đi giết mổ – ẢNH: B.S.

Mang tiếng là nhà bán thịt lợn lại bán cả lòng lợn tiết canh đầu ngõ nhưng em chẳng bao giờ được ăn miếng thịt, miếng lòng nào.

Hễ em ho he ra quán bảo bố: “Bố ơi con đói là ông lại quát ầm lên: “Vào nhà xem còn cơm nguội không, ăn tạm đi con ạ, thiếu chất tí cũng được còn hơn ăn thịt lợn này thừa chất.

Mấy cái nước lã với thuốc an thần bố bơm vào lợn đã ăn thua gì, ở chỗ nuôi người ta còn cho lợn ăn toàn chất cấm, thuốc kích thích tăng trọng, lợn nuôi có 2 tháng mà được non 1 tạ. Lợn này là lợn thuốc đấy con ạ”.

Thế là ngày nào em cũng chẳng được ăn gì, dù toàn thứ nhà em làm. Ăn gì bố mẹ em cũng cấm chỉ sợ em phải thực phẩm bẩn ngộ độc, ung thư. Sao em khổ thế?

Hôm trước, bác hàng xóm có tổ chức đám cưới cho con trai lấy vợ ở làng bên. Tiệc cưới rất vui nhưng đến lúc ăn cỗ thì hai họ đánh nhau ầm ĩ.

Lệ làng em là khi làm cỗ cưới, nhà trai nhà gái đều phải góp thực phẩm để mâm cỗ thêm ấm cúng, tình nghĩa chan hòa.

Vào tiệc, bố chú rể gắp một miếng thịt gà vào bát của bố cô dâu rồi bảo: “Đây, đây, mời bác xơi miếng thịt gà, gà nhà bác thì mời bác xơi trước mới phải phép”. Bố cô dâu hình như đã nóng mắt lắm nhưng vẫn cố kìm chế.

Ông lại gắp miếng thịt lợn rồi bảo: “Mời bác xơi miếng thịt lợn nhà bác, tôi cung kính nhường bác ăn lợn nhà bác trước.” Hai bên thông gia cứ đùn đẩy cho nhau nhưng chẳng ai dám ăn gì.

Bố cô dâu ngà ngà say rồi đỏ mặt tía tai nói: “Thịt lợn nhà nó mà nó không dám hốc, nó định lừa cho cả họ nhà mình ăn để mình chết sớm à?” Thế là cả hai họ lao vào đánh nhau.

Bố chú rể và bố cô dâu vật lộn với nhau rất hăng, ông thì cầm miếng thịt gà, ông thì cầm miếng thịt lợn cứ đòi nhét vào mồm nhau xong rồi hét toáng lên: “Hôm nay tao cho mày chết, hôm nay tao cho mày chết.”

Đám cưới lẽ ra là ngày vui mà cuối cùng bung bét hết. Cả hai họ đói ngao lên rồi vác bụng rỗng đi về. Họ nhà giai thì chê thực phẩm nhà gái bẩn, nhà gái thì bảo mấy con lợn tăng trọng vù vù của nhà trai ăn sao được. Cô dâu chú rể khóc hết cả nước mắt.

>> Xem những bài viết cùng tác giả TẠI ĐÂY

Tác giả Việt Hoàng

Tác giả Việt Hoàng

Em với thằng Tủn đi xem đám cưới từ sáng mà phải đem cơm nắm rang muối trắng để ăn.

Cả mấy năm ăn chay trường như vậy em với Tủn với nhiều đứa trẻ nữa trong làng đều gầy giơ xương, má hóp, đít tóp, da xanh tái hoặc vàng bủng.

Chiều nay khi đi học về ngang ruộng dưa, em với Tủn đói quá bèn ngồi xuống bờ để thở.

Cô bảo chúng em bị suy dinh dưỡng rồi, nếu bố mẹ các em cũng như nhiều người nông dân khác không thay đổi cách trồng chọt, chăn nuôi thì sớm muộn gì cả lớp, cả trường sẽ có nguy cơ bị ung thư.

Ung thư thể chất đã đáng lo nhưng ung thư tâm hồn còn đáng sợ hơn gấp bội.

Em và Tủn chưa hiểu rõ ung thư tâm hồn là như thế nào. Em chỉ thấy đói, đói và thèm bát canh bầu mẹ nấu, thèm đến ứa nước miếng đĩa thịt gà thơm phức bố luộc cho ăn.

Tủn thì bảo, nó mơ được chạy chân trần trên bờ ruộng thơm mùi cỏ mật, thèm miếng dưa hấu mát lành, thèm bầu trời xanh mát không có mùi thuốc trừ sâu. Hai đứa cứ thế nằm trên bờ ruộng kể về nỗi thèm thuồng bình dị của trẻ thơ.

Hình như chúng em đói lả và ngất đi. Trong mơ em vẫn nghe thấy tiếng mẹ khóc nấc lên rồi kêu thảm thiết: “Ối con ôi sao mà ra nông nỗi này, sao hai đứa nằm thiêm thiếp ở đây”.

Em muốn nói với mẹ, con chỉ đói lả đi thôi, chỉ cần mẹ cho con ăn miếng dưa hấu là sẽ tỉnh lại ngay. Thế mà mẹ nhất quyết không cho em ăn.

Buồn quá. Người lớn sao lại khó hiểu như vậy nhỉ. Ai cũng nhăm nhăm kiếm thật nhiều tiền. Nhưng tiền nhiều để làm gì khi hàng ngày cứ hủy hoại, đầu độc lẫn nhau. Em sợ rồi sẽ giống bố mẹ. Em sợ rồi sẽ ung thư cả tâm hồn.

CSVN loay hoay chống đỡ sự phẫn nộ của dân chúng

CSVN loay hoay chống đỡ sự phẫn nộ của dân chúng
Nguoi-viet.com

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Có hàng loạt dấu hiệu cho thấy chính quyền Việt Nam đang hoảng sợ trước sự phẫn nộ của công chúng nhưng không tìm được giải pháp giảm sự giận dữ mà chỉ chống đỡ.

Một số thanh niên biểu tình ở Hà Nội hôm 15 Tháng Năm. (Hình: tinhdongchuacuuthe.com)

Các giải pháp mà chính quyền Việt Nam đã áp dụng như phát gạo cứu đói, mua lại toàn bộ hải sản mà ngư dân đánh bắt nhưng không bán được cho ai, tuyên bố giãn nợ, giảm lãi, cho các nạn nhân của thảm họa cá chết trắng biển vay thêm tiền, dắt díu nhau cùng tắm biển, ăn hải sản, liên tục công bố “kết quả quan trắc,”… nhằm chứng minh biển đã sạch, hải sản đã an toàn đều… vô tác dụng.

Biểu tình phản kháng tình trạng môi trường sống bị đầu độc vẫn bùng nổ tại nhiều nơi trong ba Chủ Nhật liên tiếp. Để có thể ngăn chặn mà không mang tiếng, chính quyền Việt Nam đã sử dụng dân phòng, dân quân, bảo vệ các doanh nghiệp, thanh niên xung phong và những kẻ mặc thường phục tấn công, bắt giữ người biểu tình. Tuy nhiên, sự tàn bạo không những không làm người ta sợ mà chỉ gây thêm căm phẫn và quyết tâm phản kháng.

Suốt tuần vừa qua, người sử dụng Internet tại Việt Nam đã hỗ trợ nhau truy tìm lai lịch của một số cá nhân mặc thường phục đã đánh đập họ. Ít nhất họ đã tìm ra được tung tích của một số kẻ hung hãn nhất. Một người được xác định là sĩ quan của công an quận 5, Sài Gòn, và một người là sĩ quan của tiểu đoàn Kiểm Soát Quân Sự của Bộ Chỉ Huy Quân Sự ở Sài Gòn.

Công an thành phố Sài Gòn xác nhận, sau khi bị nhận diện, “một số người tham gia giữ trật tự” trong cuộc biểu tình hôm 8 Tháng Năm bị “dọa giết,” có người bị hành hung ngay tại tư gia.

Cũng trong tuần vừa qua, nhiều cựu thành viên của lực lượng thanh niên xung phong ở Sài Gòn đã chính thức lên tiếng phản đối việc sử dụng “thanh niên xung phong” để đàn áp biểu tình vì điều đó “trái với truyền thống” của họ. Đang có khá nhiều ý kiến cho rằng phải kiện thanh niên xung phong ra tòa vì “lạm quyền” khi “trấn áp, bắt người” như công an.

Cuối tuần vừa qua, khi có dấu hiệu cho thấy dân chúng nhiều nơi sẽ tiếp tục biểu tình lần thứ ba (Chủ Nhật, 15 Tháng Năm) và đặc biệt lần thứ tư (Chủ Nhật, 22 Tháng Năm, vừa là ngày bầu đại biểu quốc hội, vừa là thời điểm ông Barack Obama, tổng thống Hoa Kỳ, đến thăm Việt Nam), chính quyền Việt Nam đã áp dụng thêm nhiều giải pháp nữa.

Giáo dân giáo xứ Song Ngọc ở xã Quỳnh Ngọc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, biểu tình hôm Chủ Nhật, 15 Tháng Năm. (Hình: tinhdongchuacuuthe.com)

Có những lời kêu gọi, ý kiến phân tích sự cần thiết phải bày tỏ thái độ về nhu cầu được sống an toàn lan rộng và được hưởng ứng mạnh mẽ trên Internet, từ trưa cho đến chiều ngày Thứ Bảy, 14 Tháng Năm, mạng Internet tại Việt Nam đột nhiên tê liệt. Nếu nội dung các tin nhắn qua điện thoại có những từ thời sự như “cá chết,”… đều không thể gửi cho người nhận. Chưa rõ việc chặn Internet và hạn chế hoạt động của các mạng điện thoại di động có thể giảm tác động của những lời kêu gọi biểu tình hay không nhưng những điều này gây khó chịu cho toàn xã hội.

Cảm nhận sự sợ hãi của chính quyền về sự kiện “cá chết” càng lúc càng rõ ràng khi người ta tận mặt chứng kiến một MC của hệ thống truyền hình quốc gia, giựt lại microphone từ tay một giáo viên lúc ông này đề cập đến hai từ “cá chết,” khi trả lời phỏng vấn của MC này về đội tuyển do ông dẫn đi tham dự một cuộc thi chế tạo robot.

Nếu hai tuần trước, dù biểu tình bùng nổ tại nhiều nơi nhưng hệ thống truyền thông của Việt Nam không hề đả động đến những sự kiện đó thì tới giữa tuần này, một số tờ báo bắt đầu khuyến cáo dân chúng rằng tham gia biểu tình là bị “kẻ xấu lợi dụng.”

Hôm Thứ Bảy, các tờ báo đồng loạt đưa thông báo của công an Sài Gòn, khẳng định, các cuộc biểu tình là do đảng Việt Tân “tổ chức.” Bởi vì chắc chắn lý do này sẽ khiến nhiều người ngần ngại vì việc tham dự biểu tình của họ chỉ thuần túy là bày tỏ sự bất bình về tình trạng môi trường sống bị đầu độc, qua Internet, một số người đã đề nghị người biểu tình cầm theo các biểu ngữ “Đả đảo Việt Tân” nhằm vô hiệu hóa những cáo buộc vô căn cứ ấy.

Bên cạnh đó, một số người dùng Internet tại Việt Nam cũng đã chụp lại, công bố thông báo của một số trường đại học, cao đẳng, buộc sinh viên phải tập trung để “ôn tập đột xuất” vào… sáng Chủ Nhật. Những thông báo này cảnh báo việc vắng mặt sẽ ảnh hưởng đến chuyện học hành của sinh viên.

Cũng trong ngày Thứ Bảy, Bộ Khoa Học-Công Nghệ và Môi Trường của Việt Nam hối hả công bố “nguyên nhân” dẫn tới thảm họa môi trường khiến cá chết trắng bờ biển miền Trung. Cũng giống như hai lần trước, lần này, sau khi kể lể dông dài về nỗ lực của chính quyền Việt Nam, một thứ trưởng của bộ này tuyên bố “sẽ có câu trả lời với căn cứ khoa học.” Hai yếu tố cốt lõi và là một trong những nguyên nhân khiến người Việt tràn ra đường biểu tình: Độc chất nào làm cá chết và chúng từ đâu ra (?) vẫn còn nằm ở tương lai. (G.Đ.)

Là ngôn sứ, ông phải chết!

 Là ngôn sứ, ông phải chết!

Vi Sương, GNsP

|GNsP – Thỉnh thoảng nghe tin một linh mục bị đánh hay bị bắt, chúng ta cảm thấy đau lòng nhưng không ngạc nhiên, nhất là trong xã hội này. Linh mục là ngôn sứ của Đức Kitô, là một Đức Kitô khác, alter Christus, cho nên linh mục phải chia sẻ số phận của Đức Kitô.

ứ mạng ngôn sứ của Đức Kitô đưa đến kết quả rất đau lòng: Người phải chết. Trong suốt chiều dài lịch sử ơn Cứu độ, người ta chứng kiến cảnh ngôn sứ bị từ chối, bị lăng nhục, chống đối và bị triệt hạ bằng đủ mọi cách.

Đức Giêsu Kitô là Người Tôi Trung, là vị Ngôn Sứ đúng nghĩa nhất bị dân đối xử ra sao? Người lên tiếng loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa, một Tin Mừng trái với thế gian độc ác điêu ngoa, và Người đón nhận thân phận ngôn sứ. “Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành-thành này xây trên núi. Họ kéo người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực” (Lc.4,29).

Dường như có một câu nói không rõ thành lời nhưng cứ dõi theo thân phận ngôn sứ: là ngôn sứ, ông phải chết. Trừ Giôna, có lẽ không có ngôn sứ nào trốn tránh sứ vụ của mình. Đứng trước một Pharaoh tàn nhẫn, Môsê vẫn can đảm lên tiếng nói cho dân. Đứng trước một dân “cứng đầu cứng cổ”, Isaia, Giêrêmia và các ngôn sứ vẫn lên tiếng cảnh báo và loan cho dân ý định của Thiên Chúa.

Và đặc biệt Nathan đã dám đến trước Vua Đavit đang rất quyền uy, để dõng dạc lên tiếng nói rằng kẻ ác ấy chính là bệ hạ! May mắn cho Nathan, Đavit là vị vua đạo đức biết kính sợ Thiên Chúa, nên đã nghe lời ngôn sứ.

Ngày hôm nay, các linh mục của Đức Kitô không những noi gương các ngôn sứ của Cựu Ước, mà trên hết, các ngài nhìn vào Đức Kitô như mẫu gương chói loà sống động nhất. “Này là Người”, Ecce Homo, này là Con Người viết hoa mà bây giờ “chẳng còn hình dạng người ta nữa”. Vậy mà Ecce Homo vẫn lên tiếng ôn hoà nhưng quả quyết: “Ai đứng về phía Sự Thật thì nghe tiếng Tôi” (Ga. 18,37). Các linh mục Chúa tiếp tục loan truyền Lời của Chúa, loan truyền sự thật, điều mà thế gian không hiểu, không đón nhận, hoặc có hiểu thì cũng rửa tay tuyên bố “không can dự gì” như Philatô xưa.

Khi suy niệm về sứ mạng ngôn sứ, Cha Giuse Trực (giáo phận Cần Thơ) viết “phải nói về Thiên Chúa trong một xã hội giá trị luân lý và đạo đức đang xuống cấp nghiêm trọng, từ những xuống cấp của cá nhân cho đến xuống cấp của tập thể”. Thật không dễ dàng, bởi vì khi xã hội càng gần với bóng tối, với sự dữ, với Satan, thì thân phận ngôn sứ càng nghiệt ngã.

Thế mà linh mục Chúa phải nói. Gần đây chúng ta nghe tin nhiều linh mục Chúa bị đánh, bị bắt, bị doạ giết. Là tín hữu giáo dân trong Hội Thánh, chúng ta không khỏi đau lòng. Mới hôm nào nghe tin hai cha Phaolô Nguyễn Đình Phú và Phêrô Ngô Thế Bính bị đánh trọng thương ở Quảng Bình, ít lâu sau lại nghe tin Cha Luy Nguyễn Quang Hoa ở Kontum bị đánh nát tay, bầm lưng, tím bụng.

Cách đây ít lâu lại nghe Cha Antôn Đặng Hữu Nam ở Vinh bị đánh đập tàn nhẫn và rất bài bản. Rồi đến Cha Giuse Nguyễn Văn Thế ở Bắc Ninh bị côn đồ và công an dùng gậy sắt đánh tới tấp vào người, khiến ngài bị trọng thương.

Đó là những chuyện ở tỉnh xa. Còn ở hai thành phố lớn Sàigòn và Hà nội thì sao? Có lẽ không cần nhắc lại chuyện xưa, chỉ xin gợi lên hai trường hợp mới xảy ra ngay trước mặt mọi người yêu nước: Cha Giuse Nguyễn Văn Toản ở Hà nội bị bắt ngày 8/5 và Cha Antôn Lê Ngọc Thanh vừa bị bắt. Tội danh duy nhất: dám lên tiếng nói sự thật.

Trong đoàn người đông đảo xuống đường đòi nước cho cá, đòi minh bạch cho dân, đòi con đường sống không chất độc, hai vị Linh mục không cao to, không la lớn tiếng, không kích động ai, bất ngờ bị bắt giữ một cách bất công và tàn nhẫn.

Cha Giuse Toản viết trên Vietcatholic: “Tôi bị hai viên an ninh thường phục bổ nhào tới khóa hai tay. Mỗi người một bên. Hai viên an ninh khác từ phía sau đẩy đi. Một viên an ninh mặc thường phục đứng gần đó chỉ đạo việc bắt tôi. Tay an ninh này quát lớn: “Bắt nó lên xe! Lấy điện thoại của nó! Thằng đó quay rất nhiều! Lấy điện thoại của nó!”

Linh mục bị bắt chỉ vì quay phim! Ghi lại cảnh đời cũng là một cách lên tiếng. Và cái cung cách lên tiếng nhẹ nhàng ấy làm cho thế gian điên lên. Chúng hùng hổ, la lối một cách thô lỗ nhưng đầy hoảng sợ.

Cha Antôn Thanh thì bị bắt vì “lên tiếng bằng sự hiện diện”. Trong xã hội này nhiều khi sự hiện diện cũng đã là vi phạm! Tám năm trước, trong vụ Toà Khâm Sứ – Thái Hà, thì cầu nguyện cũng là vi phạm. Thật đau cho dân tộc.

Cha Antôn đang ngồi uống càfé, đứng lên bước ra thì bị bắt. Là một linh mục, sự hiện diện can đảm của ngài đã mang tính ngôn sứ. Mà đã là ngôn sứ thì phả chia sẻ số phận ngôn sứ.

Cũng cần phải nói thêm, mỗi thời đại có một vấn nạn, một nhu cầu và một đòi hỏi riêng. Thời các ngôn sứ Cựu Ước, các chủ đề chính của ngôn sứ là Thiên Chúa duy nhất yêu thương – sự bất trung của dân – hình phạt – sám hối – tiên báo Đấng Thiên Sai. Ngày nay, khi Đấng Thiên Sai đã hoàn tất sứ mạng Cứu Chuộc, thì chủ đề ngôn sứ thời đại có khác đi, đó là điều đương nhiên.

Lần giở giáo huấn Xã Hội Công Giáo, chúng ta thấy Hội Thánh dạy rằng nghĩa vụ của Hội Thánh là lên tiếng tố cáo bất công và bạo lực. Hội Thánh kêu gọi con cái mình thực thi quyền công dân, như bầu cử chẳng hạn, khi mà việc bầu cử minh bạch và trung thực. Hội Thánh không khích lệ loại bầu cử gian dối mị dân. Lúc đó, nghĩa vụ của ngôn sứ phải là tố cáo.

Cũng tương tự như thế, Hội Thánh kêu gọi con cái mình xây dựng xã hội trần thế, nhưng không phải bỏ công sức ra để xây những pháo đài bắn xối xả vào dân chúng. Khi nhìn thấy dân chúng bị bức hại, môi trường bị phá huỷ, tương lai bị xói mòn, thì Hội Thánh dạy “Sự hy vọng sẽ luôn giúp chúng ta tìm ra lối thoát, chúng ta có thể sẽ phải thường xuyên thay đổi cách làm, và luôn phải làm điều gì đó để giải quyết những vấn nạn này” (Thông Điệp Laudate Si).

Ngôn sứ phải làm gì đó. Ngồi nhìn, nói tránh đi, và nhất là bênh vực cho cái ác hay vận động dân thánh tham gia vào điều gian trá là làm ngược sứ vụ ngôn sứ. Dĩ nhiên khi không thi hành sứ vụ ngôn sứ thì thân an và vị trí vững. Chỉ có một điều sẽ không vững: chỗ đứng của ngôn sứ.

Là ngôn sứ, ông phải chết. Không hẳn là chết thân thể, nhưng là sự chết dần chết mòn do bắt bớ, hành xích và lên án. Đó là thân phận ngôn sứ. Và chỉ khi dám chết như hạt lúa mì, vị ngôn sứ mớ trổ sinh nhiều bông hạt như Lời Đức Kitô đã dạy những ai dám bước theo Người.

Vi Sương, GNsP

Công an đánh đập, côn đồ khủng bố do biểu tình

Công an đánh đập, côn đồ khủng bố do biểu tình

 GNsP (14.05.2016) – Một công dân xuống đường biểu tình bị công an câu lưu, lột đồ, đánh đập nội thương và có những lời lẽ đe dọa, khủng bố tính mạng và tinh thần cả gia đình nếu tiếp tục tham gia biểu tình.

Đó là trường hợp của công dân Vũ Huy Hoàng, sống ở xã Tân Hiệp, huyện Hoóc Môn, Sài Gòn và là một trong những người có tiếng nói khác với nhà cầm quyền bị hành hung vào ngày 08.05.2016 vừa qua.

Hưởng ứng lời kêu gọi tham gia cuộc tuần hành bảo vệ môi trường sạch, ông Hoàng có mặt tại công viên 30.04 vào lúc 9 giờ ngày 08.05.2016, nhưng chưa kịp hòa mình với đoàn biểu tình ông đã bị lực lượng công an đưa về công an quận 2. Tại đây, các công an viên hỏi mục đích, lý do ông Hoàng tham gia và yêu cầu ông ký các văn bản nhưng ông đã từ chối.

Sau đó, lực lượng công an đưa ông về công an phường Bến Nghé, quận 1, nơi đây ông đã bị xúc phạm nhân phẩm. Ông Hoàng nhớ lại:

“Họ dưa tôi về đồn công an phường Bến Nghé Quận 1. Họ lập biên bản tôi vì “tụ tập đông người nơi công cộng”, tôi không ký biên bản này thì họ cho là tôi không hợp tác với họ. Họ yêu cầu tôi giao nộp điện thoại, tôi không đồng ý, công an viên ra lệnh cho 5-6  dân phòng khóa tay tôi ra đằng sau và đè tôi xuống đất để lấy điện thoại của tôi. Họ tiếp tục yêu cầu tôi cởi bỏ quần áo, tôi không đồng ý, thì họ lại tiếp tục dùng vũ lực cởi bỏ đồ tôi ra.”

Câu lưu tại phường Bến Nghé vài tiếng đồng hồ, nhà hoạt động 43 tuổi này tiếp tục bị đưa về công an xã Tân Hiệp, huyện Hoóc Môn – nơi gia đình ông cư trú. Tại đây, ông Hoàng bị công an viên xã Tân hiệp đánh đập nhiều. Ông Hoàng bàng hoàng thuật lại:

“Sau đó họ di lý tôi về xã Tân Hiệp, huyện Hoóc Môn, tại đây tôi bị công an xã Tân Hiệp đánh rất nhiều và dã man. Họ dùng tay, đầu gối, cùi trỏ đánh vào bụng và cổ họng tôi, đánh rất nhiều vào gáy của tôi, họ còn dùng gậy cao su liên tục dọng vào cổ họng tôi… Tôi nói tôi bị giam giữ trái pháp luật và cách hành xử của họ sai với pháp luật Việt Nam. Họ nói ở trong này chúng tao không cần dùng đến pháp luật, tao đánh mày thì mày làm gì được tao. Tao sẽ tìm cách triệt đường sống của mày và vợ con mày. Tôi tuyên bố, nếu như tôi và gia đình tôi gặp bất cứ chuyện gì tổn hại đến tinh thần và sức khỏe tính mạng thì chính họ là người phải chịu trách nhiệm. Họ giữ tôi đến 12 giờ đêm tiếp tục làm việc với an ninh huyện Hoóc Môn. Hơn 1 giờ sáng ngày 09.05.2016, họ mới thả tôi.”

Ông Hoàng cũng cho biết thêm, công an viên đã đánh ông nhiều ở vùng thận khiến ông đi tiểu ra máu. Ông Hoàng nói: “Họ đánh ở vùng thận bầm tím thì đêm tôi đi tiểu ra máu. Tôi đã đi khám bệnh thì bác sĩ chưa pháp hiện ra bệnh gì. Hiện nay tôi vẫn ê ẩm khắp cả người.”

13183258_1371703476176752_135702049_n

Không dừng lại ở đó, một nhóm côn đồ đã dùng đá mén vào cửa sổ gia đình ông Hoàng vào đêm ngày 12.05 khiến các cửa kính vỡ toang. Ông Hoàng cho biết:

“Đêm hôm qua, côn đồ ném đá vào cửa sổ nhà tôi bị vỡ hết. sáng nay, vợ tôi đã đi thông báo với công an địa phương. Hiện nay, tôi lo lắng cho gia đình tôi có thể bị đe dọa hay bị khủng bố bất cứ lúc nào. Tôi mong muốn dư luận quan tâm và lên án những hành động trái pháp luật của họ đối với gia đình tôi cũng như cho cá nhân tôi.”

Ông Hoàng, một trong những công dân nhiệt thành tham gia nhiều các cuộc xuống đường và các phiên tòa của những người yêu nước, nói rằng nhà cầm quyền không thể cấm cản ông xuống đường vì môi trường trong sạch và tương lai Đất Việt:

“Nếu như có cuộc biểu tình nữa thì tôi vẫn tham gia. Tôi muốn gửi họ một thông điệp rằng, những sự tàn bạo mà họ đối xử với tôi thì không thể khuất phục được ý chí của người dân bởi vì biểu tình là việc làm chính đáng vì họ muốn nói lên chính kiến của bản thân mình. Người dân xuống đường biểu tình để yêu cầu chính quyền làm rõ nguyên nhân cá chết, minh bạch chuyện này cho dân được biết và có những khắc phục các hậu quả này.”

Từ cuối tháng tư cho đến nay, cứ vào ngày chủ nhật, nhiều người dân tại hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn xuống đường biểu tình yêu cầu nhà chức trách làm rõ và minh bạch “tai nhân” nào đã khiến môi trường biển bị ô nhiễm trầm trọng và thủy hải sản biển chết hàng loạt tại các tỉnh Miền Trung vào những ngày tháng tư vừa qua. Thảm họa này đã đẩy ngư dân vào cuộc sống khốn cùng. Người dân Việt Nam lên tiếng đùm bọc nhau, còn nhà cầm quyền dùng quyền lực và bạo lực gây chia rẽ sự tương trợ này.

Nhiều người trẻ khẳng định, bạo lực không thể cản quyết tâm xuống đường vì môi trường sạch, nhu cầu minh bạch và tương lai người dân.

Huyền Trang, GNsP