-TS. Nguyễn Đình Thắng
Hà Nội chối trước thế giới các vụ công an tra tấn tại Việt Nam
-TS. Nguyễn Đình Thắng

Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em (Mt 5,44)
Tin Việt Nam, Tin Cộng Đồng
Phạm Đình Trọng
24-11-2018
Tiếp theo kỳ I: Lương tâm và trí tuệ không có chỗ trong nhà nước tham nhũng — Kỳ II: Thiếu trí tuệ, tự trở thành nô lệ của ý thức hệ cộng sản — Kỳ III: Ủy ban Kiểm tra Trung ương của ĐCS và tòa án dị giáo của giáo hội
Kỳ IV: Lịch sử ĐCS là lịch sử loại bỏ tinh hoa, tiêu diệt trí tuệ, nô lệ hóa trí thức văn nghệ sĩ thành những trí nô, văn nô
Thời phong kiến, kinh tế Việt Nam hoàn toàn là kinh tế nông nghiệp. Công và thương chỉ có vài phường dệt vải với những khung cửi thủ công. Ở những vùng có núi đá vôi, lác đác vài lò vôi gia đình, nung đá lấy vôi xây nhà. Buôn bán là những gánh hàng xén, vài con thuyền nan chở nông sản của đồng bằng, chở lâm sản của miền núi, chở cá, mắm của miền biển đến phiên chợ quê, đến chốn kẻ chợ. 99% dân số sống bẳng nghề nông và nông nghiệp nuôi sống cả nước. Nông nghiệp ở vị trí hàng đầu trong đời sống kinh tế của xã hội phong kiến nhưng bảng giá trị xã hội lúc đó vẫn đưa kẻ sĩ, đưa trí thức lên cao nhất: Sĩ – Nông – Công – Thương.
Bảng giá trị này bất di bất dịch trong hàng ngàn năm. Mấy ông đồ, mấy thầy giáo làng, vì có chữ cũng được dân hết mực trọng vọng, tôn kính. Dẫn con đến nhà thầy xin học, người dân nói với thầy: Cháu xin đến ăn mày chữ thầy để cháu thành người. Phải có chữ, có trí tuệ mới thành người. Bảng giá trị của xã hội nào trước cộng sản cũng đưa kẻ sĩ lên cao nhất. Chỉ đến thời cộng sản, bảng giá trị này mới bị đảo lộn thành: Công – Nông – Binh – Trí. Trí tuệ đứng sau cùng, đứng sau cả người lính công cụ bạo lực. Còn thương nghiệp bị coi là buôn gian bán lận, kinh tế tư bản, chỉ chạy theo lợi nhuận, bị xóa sổ, loại khỏi đời sống xã hội!
Đảng cộng sản Đông Dương ra đời tháng 2 năm 1930. Chỉ bảy tháng sau, tháng chín, năm 1930 những người cộng sản đã làm cuộc bạo loạn Xô Viết Nghệ Tĩnh đẫm máu để xóa sổ bảng giá trị Sĩ – Nông – Công – Thương khi những người cộng sản kích động, tập hợp những người nông dân, tay cầm gậy gộc giáo mác, miệng gào thét: Trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ, tràn vào huyện đường, tỉnh đường, tràn vào nhà giầu, xông cả vào nhà thầy giáo, đập phá tài sản, lùng bắt trí, phú, địa, hào lôi ra giết.
Quân bạo loạn kéo đến huyện đường Nghi Lộc, Nghệ An. Trong huyện đường có một đội lính lệ hơn ba mươi quân bảo vệ an ninh trong huyện nhưng tri huyện Tôn Thất Hoàn không đưa quân ra đối đầu với những người nổi dậy sẽ gây đổ máu. Ông cùng một viên lục sự tay không ra gặp những người nông dân. Quan huyện Nghi Lộc Tôn Thất Hoàn cùng viên lục sự liền bị những mũi giáo, những lưỡi mác của lòng hận thù mù quáng xả thây, chặt đầu.
Trong cách mạng tháng tám năm 1945 nhiều trí thức hàng đầu của đất nước như Phạm Quỳnh đã bị những người sôi sục hận thù giai cấp, một phẩm chất cộng sản hàng đầu, thủ tiêu vô cùng hèn hạ. Gần hai trăm ngàn người dân miền Bắc Việt Nam bị xử bắn trong cải cách ruộng đất giữa thế kỉ hai mươi, phần lớn là những người ưu tú nhất, tài năng nhất trong sản xuất kinh doanh, làm ra của cải cho xã hội. Nhiều người đã có những đóng góp vô cùng to lớn, đóng góp sức người, đóng góp xương máu, đóng góp tiền bạc và tài sản cho cuộc kháng chiến chống Pháp của đảng cộng sản như bà Nguyễn Thị Năm đã bị xử bắn ngay khi mở đầu cuộc cải cách ruộng đất, cuộc nhảy múa của bóng đêm, của ác quỉ.
Những người bị nạn trong những vụ án ngụy tạo, Vụ Xét lại chống đảng, vụ Nhân Văn – Giai Phẩm đều là những nhân cách kẻ sĩ, những đảng viên trung thực hiếm hoi của đảng cộng sản như Vũ Đình Huỳnh, Hoàng Minh Chính, Đặng Kim Giang, Nguyễn Văn Vịnh. . . . Đều là những trí thức lớn không phải chỉ của Việt Nam mà còn của cả loài người như Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường. Là những nghệ sĩ tài năng, những tinh hoa quí hiếm của nền Văn hiến Việt Nam như Trương Tửu, Đặng Đình Hưng, Hoàng Cầm, Trần Dần, Văn Cao, . . .
Hung thần Sáu Búa Lê Đức Thọ ngụy tạo ra vụ án Xét lại chống đảng. Nhà cách mạng chuyên nghiệp Trường Chinh cùng nhà thơ tên Lành mà lòng dạ độc ác cộng sản dàn dựng ra vụ Nhân Văn – Giai Phẩm đều là những lãnh đạo hàng đầu của đảng cộng sản. Tội ác của họ không phải chỉ loại bỏ, đày đọa hàng trăm trí thức uyên bác, văn nghệ sĩ có tài đến chết rũ xương trong tù, đến thân tàn ma dại trong đời mà còn giết chết tư duy sáng tạo của cả đội ngũ những người có mặt trong cuộc đời chỉ với sứ mệnh duy nhất là sáng tạo. Đảng cộng sản đã biến những người có sứ mệnh sáng tạo chỉ còn là những trí nô, văn nô, những thư lại nịnh thần, vô liêm sỉ.
Hơn 100 hội viên hội Nhà Văn Việt Nam ở Sài Gòn mỗi kì ra Hà Nội họp đại hội đều được thành ủy miền đất Bến Nghé giầu có cho tiền vé máy bay đi về, lại cho mỗi nhà văn thêm một triệu tiền tiêu vặt. Trước khi các nhà văn bay ra Hà Nội, thành ủy gặp gỡ, chúc tụng và đãi bữa tiệc tiễn lên đường lai kinh. Trong lần phó bí thư thành ủy Nguyễn Văn Đua gặp gỡ, tiễn các nhà văn ra Hà Nội dự đại hội Nhà Văn Việt Nam lần thứ 8, năm 2010, một ông nhà văn già, nhỏ thó, hom hem và nhợt nhạt như một mẩu củi mục, vốn là giáo sư dạy văn ở trường đại học sư phạm, cũng là người lớn tuổi nhất trong cuộc gặp, đứng lên giọng run run xúc động: “Sự lãnh đạo của đảng chính là sự định hướng của thành ủy. Chúng tôi rất cần có sự định hướng kịp thời, đúng lúc của đảng. Mong thành ủy dành thời gian để mỗi năm cho chúng tôi được gặp thành ủy đôi lần, lắng nghe thành ủy!” Nhà văn đích thực là văn hóa, là kẻ sĩ. Kẻ sĩ là tâm hồn và khí phách của một dân tộc. Khí phách nhà văn Việt Nam sau trận đòn Nhân Văn – Giai Phẩm là như vậy đó, năn nỉ xin được gặp đảng để được đảng dạy bảo. Sau kì đại hội Nhà Văn Việt Nam lần đó, tôi đã từ bỏ mọi sinh hoạt, mọi tiếp xúc với hội nhà văn nài nỉ xin sự dạy bảo của đảng cộng sản.
Độc quyền lòng yêu nước của người dân. Độc quyền cả chân lí của cuộc sống, đảng cộng sản tự coi nghị quyết xơ cứng, giáo điều của đảng là tuyệt đối đúng. Coi cuộc sống phong phú, sinh động diễn ra không đúng với nghị quyết xơ cứng của đảng là cuộc sống sai trái, vi phạm, tự diễn biến, tự chuyển hóa. Trong khi sự sống là tự diễn biến, tự phát triển không ngừng. Chỉ những vật trưng bày trong viện bảo tàng không còn sự sống mới không tự diễn biến. Hiền tài và trí tuệ hiếm hoi của đảng không chịu bó mình trong nghị quyết xơ cứng cũng bị đảng trừng trị. Bảy mươi ba năm cầm quyền, ngoài những chiến dịch rầm rộ đấu tố, hãm hại, loại bỏ hàng loạt trí tuệ, tài năng của đất nước như vụ Xét Lại, vụ Nhân Văn còn có hai lần đảng cộng sản ra tay trừng trị, loại bỏ hiền tài của đảng muốn cứu đảng ra khỏi sai lầm về kinh tế, muốn cứu đảng ra khỏi tăm tối, bế tắc về tư tưởng triết học. Hai lần cách nhau 52 năm, năm 1966 và năm 2018 nhưng sự loại bỏ hiền tài thì vẫn độc đoán và hèn hạ như nhau.
Cung cách làm ăn tập thể, làm ăn bầy đàn của hợp tác xã nông nghiệp đã giết chết sự cần cù, sáng tạo, những phẩm chất quí báu nhất làm ra hạt lúa của người nông dân. Thâu tóm tư liệu sản xuất của nông dân, hợp tác xã nông nghiệp biến người nông dân từ người chủ đồng ruộng, thức khuya dậy sớm, một nắng hai sương với cây lúa thành những viên chức hành chính làm thuê cho hợp tác xã, ngày hai buổi nghe tiếng kẻng cắp nón ra đồng nhởn nhơ đợi tiếng kẻng báo hết giờ làm việc lại cắp nón về. Mặc cây lúa loi thoi, xơ xác giữa đám cỏ xanh tốt bời bời. Cung cách làm ăn đó cũng giết chết luôn cả nền nông nghiệp miền Bắc xã hội chủ nghĩa. Nạn đói khủng khiếp của năm 1945 đã thập thò ló mặt trên khắp nông thôn miền Bắc. Năm đó 1966, cuộc chiến tranh mà đảng cộng sản phát động ở miền Nam đang tới đỉnh điểm, quyết định thắng thua. Nạn đói xảy ra. Hậu phương rối loạn. Người lính ngoài mặt trận cũng không còn sức chiến đấu.
Đúng lúc đó, bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú Kim Ngọc sáng tạo ra hình thức quản lí sản xuất nông nghiệp mới: Khoán hộ. Giao ruộng và khoán sản phẩm cho từng hộ nông dân. Nhà nước vẫn quản lí được con người, tư liệu sản xuất và sản phẩm nông nghiệp mà sức sản xuất được giải phóng. Người nông dân lại được làm chủ mảnh ruộng nuôi sống mình, lại thức khuya dậy sớm, lại một nắng hai sương, vắt mồ hôi, dồn tình cảm, chắt chiu sự cần cù và trí sáng tạo vào mảnh ruộng khoán. Cả tỉnh Vĩnh Phú năng suất lúa tăng vọt. Nhà nhà ấm no. Không cần đôn đốc, người dân vui sướng, mau lẹ nộp đủ thóc nghĩa vụ. Cung cách làm ăn mới mang lại sức sống cho cây lúa Vĩnh Phú làm nhiều nơi khác trên miền Bắc như Hải Phòng cũng học theo và cánh đồng lúa Hải Phòng đã bội thu.
Nhưng giao ruộng cho người nông dân là giao tư liệu sản xuất cho tư nhân, là trái với học thuyết Mác, trái với chủ nghĩa xã hội, trái với nghị quyết của đảng. Những cái đầu giáo điều đứng đầu đảng cộng sản coi chủ nghĩa Mác phản tự nhiên, phản con người còn quan trọng hơn, cần thiết hơn sự ấm no của người dân và sự giầu mạnh của đất nước. Với lí luận Mác Lê nin sắt máu, với lập trường giai cấp rạch ròi, nhà cách mạng chuyên nghiệp Trường Chinh đã đánh tan tác đội ngũ trí thức văn nghệ sĩ trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm. Nay nhà cách mạng chuyên nghiệp Trường Chinh lẫm liệt trong giáp sắt lí luận Mác Lê, tay cầm lá cờ lệnh đó chói đấu tranh giai cấp lại xuất trận chặn đứng khoán hộ ở Vĩnh Phú. Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú Kim Ngọc phải làm kiểm điểm và tự nhận “có sai lầm nghiêm trọng trong khoán hộ”. Đồng đất Vĩnh Phú lại thuộc sở hữu của hợp tác xã. Cây lúa Vĩnh Phú lại xác xơ cùng cây lúa cả miền Bắc. Người dân Vĩnh Phú lại đói deo đói dắt cùng người dân cả miền Bắc.
Mãi đến năm 1988, khi đảng cộng sản phải chấp nhận kinh tế thị trường, chấp nhận kinh tế tư nhân để cứu vãn nền kinh tế xã hội chủ nghĩa đã sụp đổ thảm hại, khoán hộ trong nông nghiệp của bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc mới lại được thực hiện ở hình thức triệt để hơn trên cả nước. Từ cảnh phải nhập hạt bo bo, thứ hạt nuôi heo ở xứ người về nuôi dân Việt Nam, khi người nông dân lại được làm chủ mảnh ruộng của mình, Việt Nam lập tức trở thành nước xuất khẩu gạo lớn thứ hai thế giới. Nhưng khi đó hiền tài Kim Ngọc đã chết trong đau buồn 18 năm rồi!
Chủ thể của nông nghiệp là người nông dân. Người nông dân phải được làm chủ mảnh ruộng của mình, nông nghiệp mới khấm khá. Chủ thể của đất nước Việt Nam là người dân Việt Nam. Người dân phải làm chủ đất nước của mình, đất nước mới giầu mạnh. Độc quyền chính trị, coi đất nước là của riêng đảng, coi dân chỉ là bầy nô lệ, giáo điều và sắt máu, đảng cộng sản đang đưa đất nước đến những thảm họa như thảm họa nông nghiệp thời hợp tác xã lụn bại 1966.
Trên con đường chạy đua kinh tế, Việt Nam đang bị các nước bỏ lại phía sau ngày càng xa. Đất nước đang ngày càng tan hoang bởi sự xâu xé, vơ vét, tàn phá của các nhóm lợi ích được sự thao túng của đảng cộng sản. Khi đảng cộng sản đã đặt đảng lên trên đất nước, đặt lợi ích của đảng lên trên lợi ích dân tộc, coi sự sống còn của đảng còn cần thiết hơn sự sống còn của giống nòi thì đảng đã trở thành nhóm lợi ích lớn nhất, nguy hại nhất, mờ ám nhất, quyền uy nhất nên cũng khốn nạn nhất: Nhóm lợi ích làm ra pháp luật, đứng trên pháp luật vơ vét của cải, tài nguyên của nước, mồ hôi, xương máu của dân cho một nhóm người nhân danh đảng. Đất nước đang ngày càng chìm sâu vào đêm tối của bất công, bạo lực và tham nhũng. Người dân ngày càng bị áp bức về tinh thần, bóc lột về vật chất và thân phận nô lệ ngày càng bị trói chặt bởi chằng chịt những bộ luật tước đoạt quyền con người, quyền công dân của người dân mà bộ luật cướp đoạt man rợ nhất quyền con người của người dân là luật An Ninh Mạng.
Như bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc nhận ra làng quê Vĩnh Phú của ông xác xơ nghèo đói là do người nông dân không được làm chủ mảnh ruộng của mình. Trái tim con người Chu Hảo cũng đau thắt khi con mắt nhà khoa học Chu Hảo nhận ra đất nước Việt Nam thân yêu đang tan hoang, đang bị xâm lăng đe dọa, người dân Việt Nam đang chịu bao cay đắng cơ cực, bất công vì người dân không được làm chủ đất nước. Lập nhà xuất bản Tri Thức, xuất bản những cuốn sách mang ánh sáng dân chủ, dân quyền, nhà khoa học Chu Hảo không phải chỉ nhằm thức tỉnh người dân về quyền con người, về trách nhiệm công dân trước vận mệnh, thịnh suy của nước. Là đảng viên cộng sản, nhà khoa học Chu Hảo chủ trương cho Tri Thức xuất bản tủ sách Tinh Hoa còn hướng tới đảng của ông về trách nhiệm lịch sử với dân với nước. Muốn đi tới nền văn minh công nghiệp, nước nào cũng phải đón nhận triết học khai sáng, giải phóng cá nhân, nhìn nhận quyền con người, quyền công dân của người dân, trả lại quyền làm chủ đất nước cho người dân. Triết học ánh sáng ở châu Âu thời phục hưng thế kỉ 17, giải phóng con người, tách cá nhân khỏi bầy đàn dẫn đến cách mạng tư sản dân quyền thế kỉ 18, long trọng khẳng định quyền con người, quyền công dân, quyền tư hữu tài sản, đưa châu Âu vào thời công nghiệp phát triển rực rỡ suốt mấy trăm năm cho đến tận hôm nay.
Đảng cộng sản Việt Nam cầm quyền đang làm điều ngược lại. Đầu thế kỉ 20, nước mất, dân nô lệ nhưng Tự Lực Văn Đoàn và Thơ mới đã ghi nhận một dấu mốc lịch sử: cái Tôi cá nhân không còn lẫn trong đám đông. Cái Tôi cá nhân đã tách ra khỏi bầy đàn, đã có mặt trong cuộc đời và được xã hội nhìn nhận. Một thế kỉ sau, đầu thế kỉ 21, nước độc lập nhưng trong nhà nước cộng sản độc tài với những điều 109, điều 116, điều 331 của bộ luật hình sự và luật An Ninh Mạng, cái Tôi cá nhân đã bị xóa bỏ! Không có cái Tôi cá nhân, cũng không có quyền con người, không có quyền công dân, không có quyền tư hữu. Đó là bước thụt lùi thảm hại, đau đớn, nhục nhã của dân tộc, của lịch sử Việt Nam và đảng cộng sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm.
Xuất bản tủ sách Tinh Hoa, nhà khoa học là đảng viên cộng sản Chu Hảo trước hết đã mang triết học khai sáng đến giúp những người lãnh đạo đảng của ông nhận ra ánh sáng tư tưởng mà dân tộc nào, đất nước nào muốn đi tới văn minh công nghiệp đều phải tiếp nhận. Xuất bản tủ sách Tinh Hoa, nhà khoa học Chu Hảo đã mang ánh sáng văn minh nhân loại cứu đảng của ông đang lạc lõng, bế tắc trong tăm tối triết học Mác Lê nin sai lầm và tội ác. Như hiền tài Kim Ngọc cứu đảng về kinh tế nông nghiệp thời hợp tác xã nông nghiệp lụn bại năm 1966.
Với “Khoán hộ”, hiền tài Kim Ngọc đã cứu đảng cộng sản về kinh tế nhưng Kim Ngọc đã bị đảng kiểm điểm. Phải nhận “có sai lầm nghiêm trọng trong khoán hộ” với đảng và xin rút khỏi chức bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Phú nhưng với những người thân cận chí cốt bên ông, người cộng sản hiếm hoi thực sự vì dân Kim Ngọc vẫn tha thiết nhắc nhở: Phải để nông dân làm chủ mảnh đất của mình. Không thể bỏ khoán hộ. Bỏ khoán hộ là đói. Phải tìm mọi cách duy trì dưới mọi hình thức khác nhau. Nhà khoa học Chu Hảo xuất bản tủ sách Tinh Hoa đã cứu đảng của ông về tư tưởng. Nhưng ủy ban Kiểm tra trung ương đảng đã luận tội và đề nghị cấp có thẩm quyền kỉ luật ông. Không thể để những rô bốt không tim, không óc xúc phạm danh dự con người, nhà khoa học Chu Hảo tuyên bố từ bỏ đảng cộng sản. Hai tuần sau khi nhà khoa học Chu Hảo đã ra khỏi đảng, đảng cộng sản vẫn cố làm việc hèn hạ là khai trừ ông và dùng truyền thông, dùng những rô bốt, đấu tố ông.
Từ nửa sau thế kỉ 20, loài người đang liên tiếp tiến những bước thần kì trong những cuộc cách mạng của trí tuệ. Bắt bí thư tỉnh ủy Kim Ngọc phải nhận “sai lầm nghiêm trọng trong khoán hộ” cũng như kỉ luật khai trừ đảng nhà khoa học Chu Hảo vì xuất bản những cuốn sách mang trí tuệ khai sáng, đảng cộng sản đang dấn sâu vào tội ác với nhân dân, với lịch sử Việt Nam, tội ác chống lại văn minh nhân loại. Bền bỉ và quyết liệt loại bỏ hiền tài và trí tuệ trong đảng, đảng cộng sản đang tự diệt vong trước khi bị nhân dân và thời đại ném vào sọt rác lịch sử.




Vinh danh người đàn ông tật nguyền làm chuyện ‘quái gở’ ở Cần Thơ
CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Dành tiền lời từ việc bán từng tấm vé số để vá đường hư suốt bốn năm, một ông tật nguyền ở phường Trà Nóc, quận Bình Thủy đã khiến cộng đồng xúc động và vinh danh là người “sống đẹp”.
Hồi trung tuần Tháng Mười, 2018, báo chí Việt Nam đồng loạt đưa tin về ông Ba Dân”Người đàn ông tật nguyền làm chuyện ‘quái gở’” ở thành phố Cần Thơ được chọn trao giải KOVA ở hạng mục “Sống đẹp” dành cho những việc làm tốt đẹp phục vụ cộng đồng.
Nói với báo Người Lao Động sáng 23 Tháng Mười Một, 2018, ông Nguyễn Hồng Dân còn gọi là ông Ba Dân (51 tuổi, ở trọ tại phường Trà Nóc, quận Bình Thủy), cho hay cùng đi nhận giải thưởng KOVA, 2018 với ông còn có một cán bộ ở địa phương để hỗ trợ việc đi lại vì đây là lần đầu tiên ông được đến Hà Nội. Riêng tiền vé máy bay, chi phí ăn uống được một nhà hảo tâm tài trợ.
Theo báo Người Lao Động, trong suốt 4 năm qua, sống bằng nghề bán vé số dạo trong căn nhà ở thuê với giá 600,000 đồng/tháng cùng vợ, nhưng ông Ba Dân đã không ngại bỏ tiền túi của mình để vá “ổ voi, ổ gà” với mong muốn người dân đi đường không phải té ngã, bị thương.
Mỗi ngày đạp xe đi bán vé số, cứ hễ thấy đoạn đường nào vừa xuất hiện “ổ gà, ổ voi” thì ông Ba Dân liền lưu ý để hôm sau đạp xe ba gác đi mua cát, đá, xi măng rồi mang đến trám vào.
Toàn bộ số vật liệu này đều được ông Ba Dân trích ra từ số tiền tích cóp ít ỏi sau những ngày đi bán vé số dạo. Thế nhưng, chỉ tính riêng ở quận Bình Thủy, thành phố Cần Thơ, ông Ba Dân đã vá cả ngàn “ổ voi”, “ổ gà”.
Thấy người đàn ông tật nguyền lê lết vá đường, nhiều người dân gần đó đến phụ tưới nước, chặn xe, hướng dẫn giao thông để ông yên tâm “tác nghiệp.” Việc làm của ông không chỉ được vợ và các con ủng hộ mà còn lan tỏa trong cộng đồng.
Nói với báo chí, vợ chồng ông Ba Dân cho biết, tuy mưu sinh bằng việc bán vé số nhưng không tính chuyện dành dụm tiền để hậu thân mà vợ chồng ông sẽ tiếp tục công việc vá đường này cho đến khi không còn làm được nữa.
Trước tin mình được giải thưởng KOVA, tôn vinh những cá nhân xuất sắc trong nhiều lĩnh vực trên khắp Việt Nam ở hạng mục “Sống đẹp” với số tiền thưởng 20 triệu đồng, ông Ba Dân cho biết mình và vợ rất vui vì được xã hội ghi nhận một phần đóng góp nhỏ bé của mình.
“Giải thưởng và sự quan tâm của mọi người làm tôi cảm thấy thật sự ấm lòng, có được tiền thưởng này tôi sẽ tiếp tục công việc ‘quái gở’ của mình,” ông Ba Dân nói.
TƯƠNG LAI NÀO CHO NHỮNG ĐỨA TRẺ
Cái điều tôi lo lắng hơn cả, chính là vấn đề bạo lực và dối trá của giáo viên, đồng thời nghiêm trọng hơn là sự im lặng hoặc sự đồng thuận từ các học sinh để thực hiện những mệnh lệnh sai trái, không chỉ về mặt đạo đức mà còn là về luật pháp.
Chúng ta thử nhìn lại một vị hiệu trưởng lùi xe đâm gãy chân học sinh và sau đó lập biên bản lấy ý kiến toàn trường về việc không có bất cứ một sự việc nào về tai nạn xảy ra tại trường ngày hôm đó. Mọi thứ chỉ thực sự được dư luận biết đến và hành vi này mới bị xử lý khi gia đình đã tuyệt vọng phải cầu cứu tới truyền thông, dư luận. Sự dối trá không chỉ bởi kẻ đứng ở cương vị hiểu trưởng, mà còn nhận được sự đồng thuận từ các giáo viên và học sinh. Họ cứ thế làm theo mà bất chấp luân thường, đạo lý.
Tiếp sau đó chính là việc giáo viên bắt cả lớp phải quỳ suôt nhiều giờ đồng hồ vì một hành vi được cho là không đúng mực của một bạn trong lớp. Sau đó cả lớp cũng cứ thế tuân phục và quỳ theo mà không một học sinh nào dám đứng lên phản đối hoặc từ chối thứ mệnh lệnh khốn nạn đó từ chính giáo viên của mình.
Cũng có một trường hợp tương tự, một giáo viên bắt từng học sinh tát vào mặt một bạn cùng lớp vì vi phạm nội quy trong giờ học. Và những học sinh này cũng răm rắp làm theo và học sinh kia đành đứng im chịu trận trước những cái tát dội xuống từ bạn bè và trước sự giám sát của giáo viên.
Cũng vừa mới đây, có một giáo viên công khai miệt thị và nhục mạ nghề nghiệp của phụ huynh một học sinh và sau đó còn cuộn sách lại rồi tát rụng răng của chính học sinh này ngay tại lớp học và trước sự chứng kiến của tất cả các học sinh. Và mọi thứ cũng cứ thế diễn ra theo bất cứ cái cách nào mà giáo viên này muốn. Không một ai lên tiếng và cũng không một học sinh nào có nhận thức rằng đó là những điều cần phải bị ngăn chặn ngay lập tức.
Đến nay, một giáo viên khác lại tiếp tục dùng các học sinh của mình để tát một học sinh được cho là chửi tục sau khi nghe báo cáo từ đội cờ đỏ, đến mức học sinh này phải nhập viên và dù sau đó đã được ra viện nhưng vẫn chưa dám đến lớp vì sợ hãi. Trong tình cảnh này, các học sinh cũng lại một lần nữa tuân phục vô điều kiện mà thực hiện mệnh lệnh phi nhân tính và vô pháp của giáo viên. Không những thế, giáo viên này còn ra lệnh rằng nếu ai tát không mạnh thì sẽ bị tát lại. Và sự việc ấy đã diễn ra như một hành vi tra tấn, nhục hình đối với học sinh, là một đứa trẻ. Khốn tệ hơn, hiệu trưởng trường này lại muốn đạt được trường chuẩn quốc gia nên đã đề nghị báo chí không lên tiếng. Thật bỉ ổi và không còn ngôn từ nào có thể dành cho những kẻ như vậy.
Tại sao lại có những sự việc đau lòng và đáng báo động đó? Phải chẳng quyền uy của giáo viên đã quá lớn và với tư tưởng (như một nét văn hoá) rằng họ có quyền dạy dỗ và giáo dục đứa trẻ nên họ tự cho mình được tìm mọi biện pháp trừng phạt (hà khắc và kể cả xâm hại con người) để giáo huấn, cải sửa học sinh? Và cũng phải chăng vì một lẽ, chính các phụ huynh không mấy khi quan tâm đến việc học hành của con cái, với sự thiếu hiểu biết của mình, lại đồng thuận và giao phó mọi việc cho giáo viên, nếu có những lời chia sẻ hay phản ánh của con mình thì lại gạt phắt đi và quở trách chúng? Mà hơn hết, chính môi trường giáo dục kiểu trừng phạt và theo kế hoạch, chỉ tiêu và thành tích, không có sự giáo dục cơ bản về nền tảng nhân quyền, luật pháp, nên mọi sự mới xảy ra tồi tệ và khủng khiếp như thế?
Giáo dục không dạy những đứa trẻ về các giá trị đạo đức, nhân quyền, những kiến thức luật pháp cùng các cơ chế bảo vệ mình hay phản kháng, từ khước các yêu cầu, đề nghị sai trái, độc ác. Những đứa trẻ được dạy dỗ để tuân lệnh và phục tùng bất phản kháng trước mọi chỉ lệnh của giáo viên và hệ thống giáo dục. Những học sinh chỉ đơn thuần là đến trường để được giáo dục mà trở thành những bầy cừu ngoan ngoãn và để mặc sức những kẻ nhân danh sự giáo dục đày đoạ và hành hạ, từ thể xác tới tinh thần, với một mục đích duy nhất là làm cho thoả mãn các điều kiện và tiêu chuẩn mà hệ thống ấy thiết định nên.
Thật xót xa và đau đớn cho thực trạng giáo dục nước nhà. Thật bất hạnh cho dân tộc khi các thế hệ ngày càng trở nên mất phương hướng và rơi vào những sự huỷ hoại, suy đồi ăn mòn chúng và cả tương lai của chúng.
Những đứa trẻ ấy đến trường mà sẽ như cảm thấy là một cực hình, sợ hãi những người đứng trên bục giảng và khiếp nhược cả chính những đứa trẻ là bạn bè của mình. Những đứa trẻ kia, với danh xưng cờ đỏ, sẽ lại báo cáo chúng tới giáo viên, giáo viên sẽ phẫn nộ và rồi ra lệnh cho những người bạn đang chung ghế, chung lớp giáng xuống thân thể mình những cái tát đầy sự man rợ?
Làm sao những đứa trẻ có thể trở nên bình thường và tâm hồn chúng làm sao có thể bình yên, tươi đẹp sau khi phải chịu đựng sự tra tấn dã man ấy từ tất cả những bàn tay của sự phi nhân?
Tương lai nào chờ đợi chúng phía trước, sau cảnh bạo hành kinh hoàng như trong một trại cải tạo tập trung của thời phát xít đó?
DỐI TRÁ SINH ĐỘC ÁC
Ngay từ mười mấy năm trước, khi Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân hô khẩu hiệu “Nói không với bệnh thành tích”, tôi đã bảo càng hô to bệnh càng nặng.
Sự thực, không có “bệnh thành tích” nào cả mà là bệnh dối trá. Dối trá đã thành hệ thống. Trên “nói không” nhưng lại khen thưởng thành tích, tức cổ vũ sự dối trá, trong khi ở nơi nào để xảy ra một sự cố gây dư luận xấu là lập tức cắt thi đua khen thưởng.
Áp lực của thứ “bệnh thành tích” đó đã biến nhà trường thành nhà tù, mà lại là nhà tù man rợ thời trung cổ.
Tôi tin không có trường sư phạm nào dạy giáo viên tra tấn học sinh. Nhưng vì sao tại các trường học liên tục xảy ra bạo hành, từ mầm non cho đến trung học phổ thông? Thủ phạm bạo hành lại là những nhà giáo được đào tạo bài bản đủ các loại giáo trình sư phạm.
Chuyện cô giáo mầm non bạo hành trẻ em thì không cần nói thêm. Nó vẫn tiếp tục diễn ra, dù không ít sự vụ đã bị xử lý hình sự, kể cả xử lưu động để răn đe.
Gần đây, bạo hành leo thang đến cấp tiểu học rồi trung học cơ sở và trung học phổ thông. Vụ cô giáo bắt học sinh quỳ, uống nước giẻ lau, kể cả bạo hành tinh thần như chì chiết, mắng nhiếc, hạ nhục… đều là sản phẩm của “bệnh thành tích”. Để đạt được thành tích và tránh bị trừ thi đua, chỉ còn cách bạo hành trẻ em, biến trẻ em thành tù nhân răm rắp tuân lệnh cai ngục.
Những sự vụ người ta nhìn thấy qua phản ánh của báo chí chỉ là một phần bé nhỏ của cả một hệ thống khổng lồ. Nhiều sự vụ bị giấu diếm… vì sợ ảnh hưởng đến uy tín và thành tích… của lãnh đạo.
Vụ cô giáo tổ chức tát tập thể dẫn đến hậu quả một học sinh lớp 6 ăn 231 cái tát phải nhập viện chưa là gì so với nhiều sự vụ còn âm thầm trong bóng tối.
Mấy hôm nay tôi ngồi đâu cũng nghe dư luận ầm ĩ vụ một cô giáo bắt ép học sinh đi học thêm, đánh đập, chửi bới, hạ nhục tại lớp đến mức một học sinh nhảy lầu tự tử và để lại bức thư tuyệt mệnh đòi bố mẹ phải trả thù. Sự việc nghiêm trọng đến mức học sinh bị gãy tay gãy chân phải điều trị cả tháng nay nhưng chưa báo nào viết. Các cấp lãnh đạo cố tình ém nhẹm vì thành tích và vô tình trở thành kẻ nuôi dưỡng cái ác.
Mà không nuôi dưỡng sao được khi thủ phạm biến nhà trường thành nhà tù trước hết phải là mấy tên lãnh đạo đồ tể đó. Những tên đồ tể quản lý giáo dục này đặt ra hàng loạt những quy định khắt khe hơn cả nhà tù trung cổ. Bênh cạnh quy định đồng phục từ áo quần, giày dép đến cái logo trên áo, trên sách vở… còn có hàng loạt các điều cấm ngặt nghèo hơn cả trại tù: cấm đi dép lê, cấm son môi, cấm sơn móng chân móng tay, cấm nhuộm tóc… Nhiều thằng hiệu trưởng mọi rợ đến mức cấm học sinh ăn sáng ngoài đường để dồn vào căn tin do người nhà nó bán. Mặc dù Bộ đã cấm dạy thêm, nhưng gần như trường nào cũng tổ chức dạy thêm và xem học thêm như là một chỉ tiêu thi đua để ép buộc học sinh học đông học đủ để thu tiền.
Cách quản lý của những tên đồ tể này là tạo ra một đội ngũ chó săn mang danh giám thị, sao đỏ, cờ đỏ, đoàn thanh niên chuyên săn lùng học sinh vi phạm để ghi tên và phạt. Bọn này có quyền hành to đến mức bêu danh giáo viên trước trụ cờ khi giáo viên để học sinh lớp mình chủ nhiệm vi phạm. Chúng hành động như những tên mật vụ, chỉ điểm theo dõi từ giáo viên đến học sinh, sơ suất trễ một vài phút hay đeo bảng tên không ngay ngắn cũng không qua được mắt của chúng. Chúng đánh hơi, lùng sục từ ngoài sân vào trong tận phòng học để sờ ngực, lột áo, lột tất học sinh kiểm tra đeo bảng tên có đúng không, có xăm trổ hay sơn móng chân không. Có trường còn dám cho đoàn thanh niên làm nhiệm vụ của công an giao thông rượt đuổi theo những học sinh đến trường bằng xe máy bất chấp tai nạn. Một môi trường sư phạm mà cả giáo viên lẫn học sinh lúc nào cũng nơm nớp lo sợ như đàn chuột trong mắt những con cú vọ, nhưng những tên hiệu trưởng đồ tể lại xem đó là mẫu mực.
Việc giáo viên bạo hành học sinh mới chỉ bộc lộ cái ác một phần. Kẻ thủ ác đằng sau phải là mấy tên hiệu trưởng và đám lãnh đạo đồ tể mang danh giáo dục. Theo tôi, muốn thực tâm diệt tận gốc cái ác, mỗi khi xảy ra sự vụ nên trừng phạt những tên đồ tể này. Và cũng phải đặt câu hỏi: ai đã tạo ra nhà trường như nhà tù để những tên cai ngục mang bản chất đồ tể này có đất lộng hành?
Chu Mộng Long
FACEBOOK – KẺ THÙ MỚI CỦA CỘNG ĐỒNG.
Nói với nhà cai trị cộng sản đã mệt.
Nay có thêm một kẻ thù mới.
Đó chính là MẠNG XÃ HỘI FACEBOOK.
Với bài viết và hình ảnh dưới đây, FB thông báo với tôi rằng:
“… bài viết này vi phạm Tiêu chuẩn cộng đồng của chúng tôi nên không ai khác có thể xem bài viết.”.
Những hình ảnh mà FB cảnh báo đầy rẩy trên Google, tôi chỉ việc viết bài và tìm hình ảnh hợp với bài viết để làm hình ảnh minh họa.
Tôi đã vài lần bị khóa vĩnh viễn tài khoản, riêng năm 2017 tôi bị khóa tài khoản FB 3 lần (3 ngày, 7 ngày và 30 ngày).
Tôi đã phải giải trình và chứng minh đủ thứ như hình ảnh CMND, Bằng lái xe, … theo yêu cầu của FB, nhưng hầu như không thành công.
Tự nhiên tôi trở thành kẻ thù của FB.
Mới đây – trong khoản thời gian không lâu – tôi bị FB cảnh báo 2 lần, lần mới nhất là mới ngày hôm qua về bài viết và hình ảnh dưới đây:
Dường như FB chỉ đợi tôi sơ hở, để FACEBOOK – KẺ THÙ MỚI – sẵn sàng “kỷ luật” bằng cách xóa tài khoản chăng !!! ???
Bài viết ngày 17 Tháng 4/2018.
*
Tin thời sự trong tương lai gần:
5 năm, 10 năm hay 12 năm nữa.
Bạn sẽ thường xuyên đọc những mẫu tin có nội dung tương tự dưới đây:
*
Các hãng tin lớn nhất trên thế giới AP, Reuters, AFP, … đồng loạt đưa tin.
Hàng chục triệu người dân tỉnh An Nam tự trị (Trung quốc) đói khát cần viện trợ khẩn cấp.
Tỉnh tự trị An Nam: Dân chúng cần lương thực khẩn cấp
RFI? / VOA? / BBC? / …
40,3 triệu dân An Nam, trong tổng số 95 triệu, cần được trợ giúp khẩn cấp thuốc men và lương thực.
Cuối tuần qua, nhiều cơ quan của Liên Hiệp Quốc tại Hà Nội phát động chiến dịch quyên góp khoảng 111 triệu đô la.
Tuy nhiên, chế độ Bắc Kinh (Trung quốc), bị tố cáo dồn ngân sách ưu tiên cho chương trình hạt nhân, Vũ khí hóa học và Tàu sân bay hơn là cứu đói, sẽ không để cho các cơ quan thiện nguyện quốc tế hoạt động dễ dàng trên mảnh đất hình chữ S.
Từ Hồng Kông, thông tín viên XYZ phân tích:
– 40% dân An Nam bị suy dinh dưỡng và thiếu chăm sóc sức khỏe, theo thẩm định của Liên Hiệp Quốc.
Cơ quan quốc tế kêu gọi các nước hảo tâm tài trợ chương trình phân phát lương thực cho dân chúng và viện trợ y tế cho các bệnh viện ở tỉnh An Nam.
Tuy nhiên, các nước tài trợ, dường như thản nhiên, không mấy sốt sắng đóng góp cho một tỉnh An Nam (tên cũ của nước Việt Nam trước đây) vì nhà cai trị khăng khăng ôm lấy 4 VÀNG và 16 TỐT của nước Mẹ Trung quốc vĩ đại của họ.
Năm ngoái, một nhóm vài tổ chức của Liên Hiệp Quốc hoạt động tại vùng đất chữ S này, chỉ nhận được ít hơn một phần ba ngân khoản mong đợi.
Do đó, tình hình hiện nay càng vô cùng cấp bách. Tổ chức Y Tế Thế Giới xếp An Nam vào danh sách các khu vực nghèo đói và bệnh tật hoành hành.
Song chế độ cộng sản Trung quốc hạn chế nghiêm khắc mọi tiếp xúc giữa dân chúng An Nam và các cơ quan thiện nguyện quốc tế.
Hệ quả là Quỹ Thế Giới Chống Bệnh Tật và Nghèo Đói, trong năm vừa qua, đã ngưng mọi trợ giúp cho người dân tỉnh An Nam, vì mọi viện trợ sẽ bị chính quyền cộng sản Bắc Kinh thu tóm.
Nạn đói mới xảy ra gần đây đã làm cho giới chuyên gia lo ngại dịch bệnh vượt tầm kiểm sóat có thể lây lan sang các nước láng giềng khu vực Đông Nam Á.
Thái Lan đã khẩn cấp lo phòng thủ nghiêm ngặt các cửa khẩu biên giới vì lo ngại bệnh tật lây lan của vùng đất gần kế cận.
* * *
Trên đây là một trong những mẫu tin viết sẵn, để các hãng tin lớn trên thế giới – lúc khẩn cấp, có sẵn – nhanh chóng chạy nhựt trình trong … tương lai gần.
Tổng bí thư Trọng nói suy thoái chính trị ‘còn nguy hiểm hơn suy thoái kinh tế’ và phải kỷ luật vài người để ‘cứu muôn người’. https://bbc.in/2DVOK4b
TIẾNG NÓI NẠN NHÂN – BỨC TRANH CHÂN THẬT VỀ BỘ MẶT CHỂ ĐỘ
“Mầy cần đất hay cần mạng?”, đấy là một bằng chứng cho thấy công an là một lực lượng côn đồ. Thay vì thực thi pháp luật thì họ dùng sức mạnh để hỗ trợ cho một ý đồ cướp đất. Bản chất của lực lượng này xưa nay là vậy, nhưng tự xưng là “công an nhân dân”, còn dân thì nghĩ gì về họ? Dân đặt cho họ cái tên “côn an” đủ nói lên tất cả.
“Hội Đồng Nhân Dân không phát hiện sai phạm đập 4000 căn nhà của người dân, vậy thì Hội Đồng Nhân Dân để làm gì? Để cho có thôi hả?”. Thế đấy! Thêm một khẳng định, những cơ quan nào gắn chữ “nhân dân” đều là phản bội lại nhân dân.
“Lấy đất đang tranh chấp để cấp cho cán bộ”, một minh chứng đầy thuyết phục cho hành động vô pháp của chính quyền. Vừa không thực thi luật pháp vừa cướp của dân. Từ những ngày đầu nắm quyền, bản chất của đảng này không đổi, từ CCRĐ cho đến những chiến địch X2, X3 đánh tư sản đều là những trò cướp. Từ viết tắt CS nay được dân diễn giải thành “cướp sạch” quả không sai.
“Quân đội để làm gì? Để bảo vệ nhân dân hay để hù nhân dân lấy đất?”, nói cho cùng, quân đội thời nay đã bỏ nhiệm vụ bảo vệ đất nước để giành ăn với dân. Trên biển Đông dân chết như rạ mà quân đội đâu? Sao những ngày Quân đội Nhân dân Việt Nam vào sinh ra tử thì chỉ 36 tướng, còn nay là thời bình lại đến hơn 400 tướng và hàng ngàn tá? Hỏi cũng là trả lời, thời không chiến đấu mà lạm phát tướng tá thì hiểu rồi – kiếm ăn.
Phát biểu với tư cách vừa là cử tri vừa là nạn nhân của chế độ, Nguyễn Thuỳ Dương đã mô ta khá đầy đủ bản chất của chế độ này; công an thì côn đồ, nhà nước cướp đất dân và không tôn trọng luật pháp, quân đội lại bỏ quên nhiệm vụ thiêng liêng để tranh ăn với dân. Không lời nói nào có trọng lượng bằng lời nói của nạn nhân. Bản chất đó của CS cũng được rất nhiều người lên tiếng, nhưng tất cả những tiếng nói phản biện ấy đều bị chính quyền chụp mũ là “xuyên tạc đường lối đúng đắn của Đảng và Nhà nước ta”. Thế nhưng, trên TV và hệ thống báo chí nhà nước, họ nhét chữ vào mồm dân rằng “dân tin yêu đảng”.
Đấy là những gì chế độ này đã và đang thực hiện. Sẵn sàng chà đạp pháp luật để đạt được dã tâm nhưng cứ vỗ ngực mình “đúng đắn” nhằm ru ngủ nạn nhân. Nếu cứ tâm thức “để đảng và nhà nước lo”, thì họ lo cho dân theo cách của họ – tức dùng sức mạnh nhà nước để biến những gì của dân thuộc về mình. Thế đấy! Họ đã “lo” như thế đấy!
Chì những người đã từng hy sinh tuổi thanh xuân cho cuộc chiến 54-75. Hay tù tội, cải tạo trong gông cùm CS & đã trải qua chuyến vượt biển thập tử nhất sinh… họ mới hiểu biết và cảm thông với những anh chị em đang đấu tranh trong nước. Mới biết qúy trọng xương máu đồng bào và nhất là có tầm nhìn chính trị bao quát……
***********
Lê Thu Hà và hội chứng hậu chấn thương tâm lý
“Bạn có thể xếp tôi vào thành phần thiểu số những cá nhân hậm hực, bất mãn với chế độ, và bạn có thể dè bỉu khi bảo rằng tôi đang lầm đường lạc lối, nhưng bạn hãy chờ đi nhé, cho dù hiện nay, công cuộc đấu tranh này còn đối mặt với nhiều gian nan, trở ngại nhưng một ngày nào đó, tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy con đường tôi đang đi hoàn toàn đúng. Hãy nhìn xuyên suốt lịch sử, bạn sẽ thấy một điều rõ ràng, tất cả mọi cuộc đấu tranh chính nghĩa đều bắt đầu từ thiểu số!”
Người viết câu khẳng khái này không phải là Ghandi, Nelson Mandela hay Lưu Hiểu Ba. Người viết câu này là một phụ nữ Việt Nam can trường, can trường không kém gì những Lê Thị Công Nhân, Mẹ Nấm, Đỗ Thị Minh Hạnh, Bùi Thị Minh Hằng, Tạ Phong Tần, Nguyễn Phương Uyên, Huỳnh Thục Vy, Phạm Đoan Trang, Trịnh Kim Tiến… và hàng ngàn phụ nữ Việt khác, đã và đang đối đầu từng ngày từng giờ với chính quyền Hà Nội, cái chính quyền hèn với giặc và ác với dân.
Lê Thu Hà là một nhà hoạt động nhân quyền trẻ, một hội viên tích cực ngay từ đầu của Hội Anh Em Dân chủ – mà LS Nguyễn Văn Đài là chủ tịch.
Lê Thu Hà bị bắt cùng với LS Nguyễn Văn Đài trong một chuyến đi vận động tại Nghệ An tháng 12/2015. Cô Hà và các thành viên khác của Hội Anh Em Dân chủ đã bị CS giam cầm khắc nghiệt suốt hai năm rưỡi. Cô đã bị biệt giam trong xà lim 6 mét vuông với 3 lần cửa sắt, hành hạ, khảo cung, khủng bố ngày đêm. Và trong thời gian này, cô đã lâm bịnh. Sức khỏe tinh thần bị gãy đổ nhanh chóng, như túp lều tranh trước cơn bão hung hãn.
Trong một phiên tòa dàn dựng kệch cỡm hôm 5.4.18, với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, theo Điều 79, Hà bị tuyên án 9 năm tù, 2 năm quản chế. Trong tháng 6 vừa qua, Hà được nhà cầm quyền Hà Nội trả tự do (cùng với LS Nguyễn Văn Đài) sau những vận động tích cực của quốc tế, với điều kiện phải bị trục xuất ngay lập tức ra khỏi VN, đưa thẳng ngay qua Đức, mặc dù Hà không muốn rời bỏ quê hương.
Ngay từ ngày đầu tiên tại Đức, Hà cho thấy nhiều biểu hiện suy sụp tinh thần, lo âu lan tỏa và sợ hãi quá mức trong các tình huống xã hội thông thường.
Hôm 20.11. qua, Hà quyết định mua vé bay về VN. Và chuyện gì phải đến, đã đến: tại sân bay Nội Bài Hà bị chận lại, cấm không cho nhập cảnh và bị buộc phải rời đi ngay lập tức, sang Thái Lan để trở lại Đức. Tin tức đã được lan truyền nhanh chóng, làm dấy lên một làn sóng tranh cãi trên mạng xã hội, trong đó không thiếu những chỉ trích Hà một cách thiếu căn cứ, dù nhiều người không biết rõ sự tình bên trong cho lắm.
Bài này xin góp một cái nhìn từ góc cạnh y khoa.
Tiền sử về chấn thương cũng như các triệu chứng cho thấy, Hà mắc Hội chứng hậu chấn thương tâm lý, mà tên tiếng Anh là PTSD – Posttraumatic Stress Disorder. Ở VN thường gọi là “Rối loạn Stress sau sang chấn”. Đó là một rối loạn tâm lý, tổn thương về mặt tinh thần nghiêm trọng, ở những người đã trải qua một biến cố hãi hùng có gắn liền với những đe dọa đến tính mạng.
Rối loạn tâm lý này xảy ra muộn nhưng dai dẳng và vẫn tiếp tục kéo dài sau đó, khi sự kiện gây sang chấn đã kết thúc từ lâu. Tổ chức Ân xá Quốc tế cho biết, bệnh này rất thường gặp ở những cựu tù nhân bị tra tấn lâu năm, bị cưỡng hiếp, hoặc bị khủng bố tinh thần trong tù một cách có hệ thống, như bị đe dọa thủ tiêu, giết chết người thân…
Hội chứng hậu chấn thương tâm lý thường xuất hiện ở người trẻ tuổi. Chấn thương đối với nam giới đa số là tham gia chiến tranh, chứng kiến những cảnh giết chóc thảm khốc ngoài chiến trận, trong khi đối với nữ giới đa số là bị bạo hành hay cưỡng bức tình dục. Rối loạn này thường xảy ra nhất ở những người độc thân, ly dị, góa bụa …
Những chấn thương tâm lý nghiêm trọng nhất là khi có sự phá vỡ những mối quan hệ thân thiết, gây mất lòng tin nặng nề, hoặc khi có sự phá vỡ sự toàn vẹn của bản ngã, như trong trường hợp nạn nhân bị tra khảo, hay bị uy hiếp trong điều kiện stress quá sức chịu đựng.
Hội chứng hậu chấn thương tâm lý được ngành tâm thần hiện đại chia làm 3 nhóm triệu chứng tâm lý chính:
1.- Các triệu chứng cảm nhận lại: Bệnh nhân thường nhớ lại hoàn cảnh sang chấn một cách vô thức. Sự nhớ lại này cũng có thể được thể hiện qua các giấc mơ (thường là ác mộng), trường hợp nặng thì có ảo giác, ảo thanh hay ảo thị.
2.- Các triệu chứng tránh né: Bệnh nhân luôn cố tránh né các ý nghĩ, những hoạt động, nơi chốn, hay những cuộc nói chuyện có nội dung có thể làm họ nhớ lại hoàn cảnh sang chấn. Sự cố tình tránh né này có thể làm họ không còn nhớ nổi những điểm quan trọng về hoàn cảnh sang chấn. Họ không còn thích tham gia những hoạt động mà trước kia họ đam mê. Ngoài ra họ luôn bi quan về tương lai. Bệnh nhân có nhiều dấu hiệu của trầm cảm (nên thường dễ bị chẩn đoán nhầm là bị bệnh trầm cảm).
3.- Các triệu chứng tăng cảnh giác về một khả năng trở lại của sang chấn, làm cho nạn nhân luôn ở trong trạng thái đề phòng những việc xấu có thể xảy ra và thường bị giật mình, lo sợ mông lung. Khi triệu chứng nặng, trí nhớ suy sụp, giảm tập trung, giảm khả năng phán đoán và suy luận, làm cho bệnh nhân gặp khó khăn khi phải chủ động quyết định số phận của chính mình và việc hoạch định các hành động của họ thường thiếu tính logic (như việc đột xuất mua vé về Việt Nam của Lê Thu Hà vừa qua).
Theo cách phân loại của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) về 6 loại nạn nhân chịu tác động của thảm họa gây sang chấn, thì Lê Thu Hà thuộc loại I, nghĩa là người trực tiếp bị nạn.
Việc điều trị hội chứng hậu chấn thương tâm lý là một quá trình lâu dài và phức tạp. Lâu dài, vì các liệu pháp tâm lý như liệu pháp nhận thức hành vi (Cognitive behavioral therapy) hoặc điều trị phơi sáng (Exposure therapy) khi nào cũng đòi hỏi nhiều tháng và nhiều năm điều trị liên tục. Và phức tạp, vì trong trường hợp của Lê Thu Hà người ta gặp 2 khó khăn lớn: vấn đề ngôn ngữ và hỗ trợ gia đình – xã hội. Trong ngành tâm thần học, ngôn ngữ chung giữa người bệnh và thầy thuốc là vô cùng quan trọng để việc điều trị đem lại kết quả, mà Hà thì chưa thể rành rỏi tiếng Đức (một ngôn ngữ nổi tiếng là khó), còn bác sĩ chuyên khoa tâm thần học người Việt thì ở Đức lại quá hiếm hoi. Bên cạnh đó, sự nâng đỡ, trợ giúp của người thân và gia đình đối với bệnh nhân là điều rất cần thiết trong quá trình điều trị kéo dài, mà Hà lại ở trong hoàn cảnh “bơ vơ”, “mất chỗ dựa” sau khi bị trục xuất thẳng qua xứ lạ quê người, hoàn toàn trơ trọi, không gia đình, không bạn bè thân thiết.
Cho nên trước những chỉ trích có nhiều phần ác độc và đôi khi thể hiện nhận thức tương đối hạn hẹp của một số người, tác giả xin mời tất cả những ai hiện nay đang quá hăng hái trong việc chỉ trích việc Lê Thu Hà mua vé bay về VN hôm 20.11. vừa qua – hãy đọc lại đoạn văn khẳng khái ở đầu bài mà Hà đã viết đăng trên Facebook Lê Thu Hà ngày 17/10/2013, rồi thành thật tự trả lời 3 câu hỏi sau đây:
1.- Nếu Bạn đang sống ở VN và đối diện từng ngày với với bộ máy cầm quyền Hà Nội vừa tham ô, hà hiếp dân lành, vừa bán đất, bán rừng cho Tàu, thì Bạn có đủ can trường để tham gia không lưỡng lự vào công cuộc đấu tranh cho dân chủ và tương lai của đất nước, như Lê Thu Hà đã từng làm trước khi bị bắt vào năm 2015, hay không?
2.- Giả thử nếu Bạn bị CS bắt giam, đánh đập và khủng bố ngày đêm trong lao tù suốt 2 năm rưỡi trời, thì Bạn có đủ đảm lược để viết ra được những lời lẽ bất khuất như Lê Thu Hà đã làm, hay không?
3.- Và nay, khi đã hiểu một phần nào các hậu quả khốc hại của bộ máy trù dập và nghiền nát cả thể xác lẫn tinh thần con người của CSVN – qua trường hợp của Lê Thu Hà nói riêng và của hàng trăm, hàng ngàn anh chị em đấu tranh dân chủ khác trong nước nói chung – thì Bạn có thể đóng góp gì, làm gì thực tiễn để giúp đỡ và cưu mang họ?
Xin bình tâm suy nghĩ trước khi phê phán Lê Thu Hà.
Nguyễn Văn Vui
23.11.2018, Đức
**********
HÌNH: – Lê Thu Hà và Nguyễn Bắc Truyển tại phiên tòa ngày 5/4/2018


Đây là một bài viết của một đảng viên CS đã thức tỉnh.
=======================
ĐI TÌM THẾ LỰC THÙ ĐỊCH.
Từ lâu, tôi đã nghe nhiều, rất nhiều cụm từ “thế lực thù địch”. Nghe đến nhàm, nhưng chẳng ai chỉ giùm tôi, bởi nó vô hình. Vậy thì phải đi tìm thôi.
Tôi đã đi tìm thế lực thù địch từ những ngày hợp tác hóa, đầu những năm sáu mươi của thế kỷ trước, khi tôi còn ngồi trên ghế nhà trường xã hội chủ nghĩa.
Cái ngày mà tôi chưa phân biệt được chủ nghĩa Mác đúng sai thế nào.
Cái ngày mà khi có kẻng là xã viên hợp tác ra đồng, chờ phân việc, làm chiếu lệ vài giờ rồi về. Tối họp bình công chấm điểm thì cãi nhau om sòm, mà có nhiều nhặn gì đâu, giỏi lắm mỗi công một cân thóc. Để rồi “Ơi anh chủ nhiệm anh chủ nhiệm/ Hai tiếng thân yêu lời cảm mến/ Tay anh nắm chặt tay xã viên/ Xốc cả phong trào cùng tiến lên” đi vào trang sách học sinh theo thơ Hoàng Trung Thông.
Cái ngày mà khi thu hoach thì bố mẹ đi trước, con cái theo sau (gọi là đi mót) cướp hết những thứ ngon. Cuối buổi thu hoạch về sân kho hợp tác chỉ những đống lúa xơ xác, hoặc những đống khoai chạc khoai rễ. Để rồi “Dân làm chủ dập dìu hợp tác / Lúa mượt đồng ấm áp làng quê/ Chiêm mùa cờ đỏ ven đê/ Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu .
Cái ngày mà đói triền miên, cả năm may ra có bữa no cơm và có thịt, đó là ngày tết. Để rồi “Những người lao động quang vinh/ Chúng ta là chủ của mình từ đây” đi vào trang sách học sinh theo thơ Tố Hữu.
“Chẳng nhẽ chủ nghĩa cộng sản lại thế này ư?” Từ thắc mắc đó tôi đọc “Tuyên ngôn Đảng Cộng sản” và “Chính trị kinh tế học”. Vì còn tuổi vị thành niên, nên dù nghi ngờ nhưng tôi chưa dám nghĩ Mác sai, nhưng ít nhất là ta làm sai Mác. Mác nói, đại ý “phải phân biệt vô sản và vô sản áo rách (bọn khố rách, áo ôm)”. Ta đã dùng “vô sản áo rách” trong CCRĐ. Ta đã cưỡng bức vào hợp tác xã, trong khi lẽ ra phải hoàn toàn tự nguyện. Trong “Chính trị kinh tế học”, theo Khơ rút sốp “có thể đoạt chính quyền bằng nghị trường”, còn theo Bregiơnhep “chỉ có thể đoạt chính quyền bằng bạo lực”, ta theo bạo lực. Tại sao lại phải dùng bạo lực? Tôi tự hỏi vì tôi đã đọc đâu đó “bạo lực là sản phẩm của phía yếu, bất tài và vô lực”. Tất cả những nhà cầm quyền theo chủ thuyết “sức mạnh chính trị nằm trên đầu nòng súng” đã đưa đất nước họ (trục phát xít) gục ngã. Sau gục ngã có thể họ bị yếu, có thể họ thuộc bài nên đã điều chỉnh hướng đi. Các nước theo trục chủ nghĩa xã hội lại tiếp tục theo vết xe đổ đó, để đến nay tan rã. Thảm thay!!!
Cái thời mà, thế hệ cha anh tôi, những người đã qua CCRĐ luôn thuộc nằm lòng câu “Trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ” hoặc “chủ nghĩa cộng sản làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu”.
Tôi vào đại học, vào bộ đội. Dù làm khoa học và công nghệ, nhưng tôi luôn tìm hiểu về chế độ, khi mà tuyên truyền và thực tế luôn ngược nhau. Tôi đọc mọi loại sách, từ các sách văn học, xã hội học và chính trị; tiếp cận với nhiều tầng lớp người từ cao xuống thấp, từ cổ đến kim. Do công tác đi đây đó nhiều, nhất là các công xưởng, lại sống hòa nhập nên tôi có điều kiện tiếp cận thực tế. Qua lý thuyết và thực tế tôi đã dần tìm ra thế lực thù địch. Đúng hơn là cái gì đã kìm hãm sự phát triển của nước.
Còn nhớ những năm cuối thập niên bảy mươi của thế kỷ trước có lần tôi nói với bố tôi (đang là cán bộ cao cấp) rằng “đảng sai bố ạ”, bố tôi rằng “đường lối đúng, thực hiện sai”. Đáp “lý thuyết đúng là tự nó đem lại tốt đẹp cho xã hội, ta chẳng làm được gì cả, sao gọi là đúng? Nói vậy là bao biện”. Bố tôi lặng im. Lại hỏi “một xã hội sẽ ra sao nếu trí phú địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ?” Rằng “câu hỏi đó đã được Gabriel García Márquez – chủ nhân của giải noben văn học 1982 đã hỏi trong một gặp gỡ các nhà văn Á – Phi – Mỹ La tinh, mà chẳng ai biết thế nào để trả lời”. Vài năm sau bố tôi nói “con đúng, bố sai – từ nay con thay bố giải quyết các việc trọng đại trong gia đình”. Cũng từ đó cho đến lúc lìa trần, ông dị ứng với vô tuyến, đài và báo chí (công cụ tuyên truyền) – những thứ mà trước đây là thực đơn hàng ngày của ông. Ông quay lại nghề tử vi, địa lý và kinh dịch – như là nghề gia truyền; nhưng khi đi theo đảng ông phải bỏ. Chính nghề này đã cứu ông cả vật chất, tinh thần và để lại nhiều ân đức trước khi qua đời.
Cuối những năm sáu mươi, đầu những năm bảy mươi của thế kỷ trước, khi người ta cơ cấu những cán bộ chính trị đi tập huấn một thời gian về làm hiệu trưởng các trường cấp 2 và 3, tôi như đã thấy manh nha một cái gì? Sau đó, khi “chuột chạy cùng sào, nhảy vào sư phạm”; tôi đã thấy rằng: “xã hội ta sẽ thê thảm khi những người học yếu nhất vào giáo dục”. Rồi cải cách giáo dục, như một sự tàn phá đất nước nhanh nhất. Mười lăm năm đi học không có ai dạy cho ta yêu bố mẹ, anh em cả; nhưng được dạy nhiều về lý tưởng cộng sản “vì lý tưởng cộng sản, thanh niên anh dũng tiến lên”. Phải chăng bỏ qua cái thực thể hữu hình, chạy theo cái vô hình kiểu “bỏ hình bắt bóng” là đặc trung nền giáo dục của chúng ta?
Rút cục ta đã đào tạo ra những thế hệ “ăn theo nói leo” là chính, ai không như thế được đội cái mũ “tiểu tư sản trí thức” ngay. Ta không dùng những người tài giỏi, nhưng lại coi trọng những người khôn vặt, láu cá nhiều mưu ma chước quỷ. Chính cái sự đào tạo và sử dụng người đã hủy hoại nhân cách của nhiều thế hệ.
Từ đầu những năm tám mươi của thế kỷ trước lại đây, tôi đã chứng kiến rất nhiều những cuộc chạy chức quyền, chia các vai quyền lực từ các bàn nhậu. Mấy chục năm công tác tôi thấy quá rõ kinh phí bôi trơn cho guồng máy, thông thường là 40% chi phí đầu tư, nhiều chỗ còn hơn. Kinh phí vào công trinh chỉ xấp xỉ một nửa. Đất nước không đổ nát mới là sự lạ.
Cách đây hơn năm thế kỷ Thân Nhân Trung đã viết:
“…Hiền tài là nguyên khí của quốc gia, nguyên khí thịnh thì thế nước mạnh mà hưng thịnh, nguyên khí suy thì thế nước yếu mà thấp hèn. Vì thế các bậc đế vương thánh minh không đời nào không coi việc giáo dục nhân tài, kén chọn kẻ sĩ, vun trồng nguyên khí quốc gia làm công việc cần thiết…”
Đất nước ta không đào tạo và sử dụng được hiền tài, chỉ dùng được những ai dễ sai bảo, biết ăn theo nói leo, thậm chí vô sản áo rách. Dùng hiền tài đâu có dễ, những người không tài làm sao sử dụng được hiền tài, các bậc hiền tài đâu chịu làm đầu sai. Những người có tri thức, biết được điều hay lẽ phải (tri là biết; thức là hay), sao lại có thể a dua theo bầy đàn không có tri thức dẫn lối? Trong hoàn cảnh ấy, hiền tài chỉ có hai con đường, hoặc vùng lên rồi bị diệt như “Nhân văn Giai phẩm” hay như “vụ xét lại chống đảng”. Hoặc co vào ở ẩn bất hợp tác như đa phần còn lại. Rút cục hiền tài không “can dự” được vào sự phát triển đất nước. Không phải vô cớ mà ở nước Đức có bia mộ ghi “ở đây đã an táng một người, mà người đó dùng được rất nhiều người tải giỏi”.
Vậy là “thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối. Mà cái ngu là tổ phụ của cái ác, tàn phá đất nước hơn tỷ lần cái ác. Con đường cách mạng đất nước ta (mà đặc biệt là cách mạng phát triển xã hội sau năm 1975) đang đi là con đường thiếu ánh sáng tri thức soi đường. Để rồi sau bao nhiêu năm đi vào bóng đêm. Đất nước sau gần bốn mươi năm thống nhất tựa như đổ nát. Nạn tham nhũng tràn lan làm rỗng ruột kinh tế, tai nạn giao thông chết người như có chiến tranh, giáo dục lụn bại, nhân cách đạo đức suy đồi, kẻ thù truyền kiếp phương Bắc uy hiếp trên biên giới, rừng núi, biển đảo và đồng bằng. Cách mạng đâu phải là sự nghiệp của bầy đàn khố rách áo ôm kiểu “mo cơm quả cà đi xây dựng chủ nghĩa cộng sản”. Cũng do ngu tối mà từ ngày độc lập, chúng ta chưa tìm được con đường đi cho đất nước.
Không nghi ngờ gì nữa“thế lực thù địch” của đất nước chính là sự ngu tối, thế lực nào dung túng cho cái ngu, để cho cái ngu hoành hành thì đấy chính là thế lực thù địch của đất nước ta, dân tộc ta.
Thời nay ai thiết người tài
Chỉ cần tai tái, dễ sai hợp thời
Thằng thông minh nó lắm lời
Nó thuyết, nó giáo rối bời thằng ngu
Thằng ngu tuy có lù khù
Mưu ma chước quỷ nó bù thông minh
Sự đời nghĩ lại mà kinh
Nhân tình thế thái, rối tinh rối mù.
H.Q