THÀNH HỒ KHÔNG NGẬP MỚI LẠ !!!

Image may contain: outdoor
No automatic alt text available.
Image may contain: sky and outdoor
Image may contain: outdoor
Phan Thị Hồng is with Hoang Le Thanh and 2 others.

THÀNH HỒ KHÔNG NGẬP MỚI LẠ !!!

Báo chí đưa tin, chiều 26/8/2016, Tp. HCM ngập toàn thành phố

Bài nghiên cứu từ nhiều nguồn và tổng hợp dưới đây được phép kết luận một cách chính xác rằng:

THÀNH HỒ KHÔNG NGẬP MỚI LÀ CHUYỆN LẠ !!!

@Phan Thị Hồng.

Vì sao Sài Gòn bị ngập nước?

– Ngấm ngầm một nỗi buồn xót xa, cay đắng!

– Kiến trúc đô thị… chẳng giống ai

– Xót xa/Thảm thương cho kiến thức và trình độ các nhà quy hoạch của thành Hồ !!!

– Thật đau lòng !!!

  *     *     *

Địa chất Sài Gòn bao gồm chủ yếu là hai tướng trầm tích Pleistocen và Holocen lộ ra trên bề mặt. Trầm tích Pleistocen chiếm hầu hết phần Bắc, Tây Bắc và Đông Bắc thành phố. Dưới tác động của các yếu tố tự nhiên và hoạt động của con người, trầm tích phù sa cổ hình thành nhóm đất đặc trưng riêng: đất xám. Với hơn 45 nghìn hecta, tức khoảng 23,4% diện tích thành phố, đất xám ở Sài Gòn có ba loại: đất xám cao, đất xám có tầng loang lổ đỏ vàng và hiếm hơn là đất xám gley.

Trầm tích Holocen ở Sài Gòn có nhiều nguồn gốc: biển, vũng vịnh, sông biển, bãi bồi… hình thành nhiều loại đất khác nhau: nhóm đất phù sa biển với 15.100 ha, nhóm đất phèn với 40.800 ha và đất phèn mặn với 45.500 ha. Ngoài ra còn có một diện tích khoảng hơn 400 ha là “giồng” cát gần biển và đất feralite vàng nâu bị xói mòn trơ sỏi đá ở vùng đồi gò.

Về thủy văn, nằm ở vùng hạ lưu hệ thống sông Ðồng Nai – Sài Gòn, Thành phố Hồ Chí Minh có mạng lưới sông ngòi kênh rạch rất đa dạng.

Sông Ðồng Nai bắt nguồn từ cao nguyên Lâm Viên, hợp lưu bởi nhiều sông khác, có lưu vực lớn, khoảng 45.000 km². Với lưu lượng bình quân 20–500 m³/s, hàng năm cung cấp 15 tỷ m³ nước, sông Đồng Nai trở thành nguồn nước ngọt chính của thành phố.

Sông Sài Gòn bắt nguồn từ vùng Hớn Quản, chảy qua Thủ Dầu Một đến Thành phố Hồ Chí Minh, với chiều dài 200 km và chảy dọc trên địa phận thành phố dài 80 km. Sông Sài Gòn có lưu lượng trung bình vào khoảng 54 m³/s, bề rộng tại thành phố khoảng 225 m đến 370 m, độ sâu tới 20 m. Nhờ hệ thống kênh Rạch Chiếc, hai con sông Đồng Nai và Sài Gòn nối thông ở phần nội thành mở rộng.

Một con sông nữa của Sài Gòn là sông Nhà Bè, hình thành ở nơi hợp lưu hai sông Đồng Nai và Sài Gòn, chảy ra biển Đông bởi hai ngả chính Soài Rạp và Gành Rái. Trong đó, ngả Gành Rái chính là đường thủy chính cho tàu ra vào bến cảng Sài Gòn.

Ngoài các con sông chính, Sài Gòn còn có một hệ thống kênh rạch chằng chịt: Láng The, Bàu Nông, rạch Tra, Bến Cát, An Hạ, Tham Lương, Cầu Bông, Nhiêu Lộc-Thị Nghè, Bến Nghé, Lò Gốm, Kênh Tẻ, Tàu Hũ, Kênh Ðôi…

Hệ thống sông, kênh rạch giúp Sài Gòn trong việc tưới tiêu, nhưng do chịu ảnh hưởng dao động triều bán nhật của biển Ðông, thủy triều thâm nhập sâu đã gây nên những tác động xấu tới sản xuất nông nghiệp và hạn chế việc tiêu thoát nước ở khu vực nội thành.

Nhờ trầm tích Pleistocen, khu vực phía bắc Sài Gòn có được lượng nước ngầm khá phong phú. Nhưng về phía nam, trên trầm tích Holocen, nước ngầm thường bị nhiễm phèn, nhiễm mặn. Khu vực nội thành cũ có lượng nước ngầm đáng kể, tuy chất lượng không thực sự tốt, vẫn được khai thác chủ yếu ở ba tầng: 0–20 m, 60–90 m và 170–200 m (tầng trầm tích Miocen).

Tại Quận 12, các huyện Hóc Môn và Củ Chi, chất lượng nước tốt, trữ lượng dồi dào, thường được khai thác ở tầng 60–90 m, trở thành nguồn nước bổ sung quan trọng.

Địa hình Saigon thấp dần từ Bắc xuống Nam và từ Tây sang Đông. Vùng cao nằm ở phía bắc – Đông Bắc và một phần Tây Bắc, trung bình 10 đến 25 mét. Xen kẽ có một số gò đồi, cao nhất lên tới 32 mét như đồi Long Bình ở quận 9. Ngược lại, vùng trũng nằm ở phía nam – Tây Nam và Ðông Nam thành phố, có độ cao trung bình trên dưới 1 mét, nơi thấp nhất 0,5 mét. Các khu vực trung tâm, một phần các quận Thủ Đức, quận 2, toàn bộ huyện Hóc Môn và quận 12 có độ cao trung bình, khoảng 5 tới 10 mét.

Suốt thời Pháp thuộc, các nhà quy hoạch Pháp đều loại bỏ hướng phát triển Sài Gòn về phía Đông, Nam hoặc Tây Nam là các vùng đất trũng thấp, làm nền móng rất tốn kém. Sài Gòn thời cũ sở dĩ không ngập úng là nhờ có các vùng đất trũng thấp này hứng nước.

Hướng phát triển tự nhiên của Sài Gòn được xác định là hướng Bắc cao ráo. Tuy vậy, trước yêu cầu mở rộng Sài Gòn, bán đảo Thủ Thiêm nằm sát bên hông Sài Gòn luôn được nhắm tới. Người Mỹ và chính quyền Sài Gòn ngay vào giữa những năm 1950 đã dồn sức vào việc xây dựng tuyến đường có lẽ vào hàng hiện đại nhất Đông Nam Á thời đó. Xa lộ Sài Gòn – Biên Hòa dài 30km.

Do đó, các nhà quy hoạch đã xác định hướng phát triển chính của thành phố là lên phía Bắc, đất đai cao ráo và mở ra miền Đông Nam Bộ đầy tiềm năng công nghiệp. Ý đồ này đã được sự tán đồng của nhóm quy hoạch đô thị quốc tế Doxiadis.

Từ giữa thập niên 60, chính phủ Hoa Kỳ thông qua Cơ quan Phát triển Quốc tế USAID đã hỗ trợ kỹ thuật cho phía miền Nam Việt Nam về quy hoạch đô thị. Kể từ thời gian này, rất nhiều các đồ án quy hoạch và nghiên cứu về đô thị quy mô và có chất lượng tại miền Nam được thực hiện.

Điển hình là hai đồ án quy hoạch do hai công ty rất có tên tuổi trên thế giới lúc đó thực hiện: Quy hoạch chung thành phố Sài Gòn do công ty Doxiadis Associates – Consultants on Development and Ekistics (Hy Lạp) lập năm 1965 và Quy hoạch phát triển Thủ Thiêm do công ty Wurster, Bernardi and Emmons (Hoa Kỳ) chủ trì lập năm 1972 thực hiện.

Bên cạnh đó, Frank Pavick và James Bogle lần lượt thực hiện những báo cáo chi tiết về hoạt động quy hoạch đô thị ở miền Nam và những vấn đề của thành phố Sài Gòn. Cũng tác giả Frank Pavich sau đó còn thực hiện Khảo sát sử dụng đất tại Vùng đô thị Sài Gòn cho Tổng Nha Kiến thiết và Thiết kế Đô thị. Các đồ án quy hoạch nêu trên mặc dù nghiên cứu rất kỹ lưỡng không chỉ về kiến trúc, khí hậu, đất đai mà còn cả nhu cầu giao thông giữa các khu vực và kinh tế/tài chính.

Các hồ sơ quy hoạch thường kết thúc với phần đưa ra giải pháp triển khai, tài chính dự án và cả đề xuất rất cụ thể về chính sách cũng như luôn kèm theo thiết kế chi tiết một dự án thí điểm. Quy hoạch chính yếu vẫn theo nguyên tắc được thuyết trình là:

– “… Đà phát-triển trong quá khứ, từ thành-phố cổ, thường hướng theo phía Bắc dọc theo những giải phù sa cổ. Kế-hoạch phát-triển tương lai cũng sẽ theo đường hướng nầy, và bất cứ một kế-hoạch thực-tế nào nhắm hướng dẫn sự phát-triển Thủ đô Sàigon cũng phải nhận thức ro những yếu-tố nầy, …”.

Trích “Đề xuất về hướng phát triển cho Sài Gòn trong Đồ án Quy hoạch bán đảo Thủ Thiêm năm 1972”.

Và cuối cùng, sau 1975, với những đầu óc kiệt xuất, hướng phát triển Sài Gòn về phía nam, khu vùng trũng và đầm lầy, đi ngược lại với vị trí địa lý của vùng đất này mà người Pháp và Mỹ cùng chính quyền VNCH đã loại bỏ quy hoạch đô thị.

Trong báo cáo quy hoạch phát triển Saigon 2020- 2025 xác định hướng nam, tiến ra biển đông nêu rõ: ” … Quy hoạch tổng thể phát triển kinh tế – xã hội Saigon đến năm 2020, tầm nhìn đến năm 2025, Thành phố sẽ phát triển với hai hướng chính là hướng đông và hướng nam ra biển.

Theo Quyết định của Chính Phủ, Sài Gòn được phát triển theo mô hình tập trung – đa cực, khu vực trung tâm là khu vực nội thành với bán kính 15 km và 4 cực phát triển. Cụ thể, phát triển thành phố theo hướng đa tâm với trung tâm tổng hợp tại khu vực trung tâm hiện hữu gồm Quận 1, Quận 3, một phần Quận 4, quận Bình Thạnh (930 ha) và khu đô thị mới Thủ Thiêm (737 ha); bốn trung tâm cấp thành phố tại bốn hướng phát triển.

Bên cạnh đó, phát triển thành phố với hai hướng chính là: hướng Đông và hướng Nam ra biển và hai hướng phụ là: hướng Tây – Bắc và hướng Tây, Tây – Nam. Việc hình thành cơ sở hạ tầng các khu chế xuất, khu công nghiệp, khu đô thị mới hiện đại, cảng biển và kinh doanh vận tải biển, có ý nghĩa quan trọng đối với sự phát triển Saigon về phía Nam tiến ra Biển Đông, …”.

Rõ ràng, từ hướng phát triển trọng yếu của Sài Gòn là Bắc-Tây Bắc-Đông Bắc từ thời Pháp – Mỹ – VNCH đã trở thành hướng phát triển phụ.

Đổi lại những Phú Mỹ Hưng nhào nhoáng, những cao ốc dọc theo đường về Nhà Bè … thì bây giờ Saigon không ngập mới là chuyện lạ.

*

Bây giờ đường phố, nhà cửa Sài Gòn nước ngập thường xuyên, ngày 26/8/2016, báo chí đưa tin Sài Gòn ngập toàn thành phố, … Ngấm ngầm một nỗi buồn xót xa, cay đắng!

Thảm thương cho kiến thức và trình độ các nhà quy hoạch của thành Hồ !!!

(Bài viết được tổng hợp từ nhiều nguồn có giá trị chính và đáng tin cậy).

Ảnh 1: Quận 1, Quận 2, Quận 4, phía xa là Quận 7.

Ảnh 2: Các khu vực ngập phải kiểm soát. Ảnh: TTCN

Ảnh 3: Cơn mưa chiều 26/8/2016, nước ngập đường băng sân bay Tân Sơn Nhất, nhiều chuyến bay không thể cất cánh và hạ cánh được.

Ảnh 4: Khu trung tâm Sài Gòn thời thuộc Pháp: đường chạy dọc bên trái ảnh là đường Hai Bà Trưng hiện nay; đường bên phải là đường Phạm Ngọc Thạch (dưới), Đồng Khởi (trên); đường ngang giữa ảnh là đường Lê Duẩn… đều nằm trong tổng thể ngang – đông nam, dọc – tây bắc của thành Gia Định. Nhà thờ Đức Bà nằm trong khuôn viên xưởng chế tạo (súng đạn – xưởng thợ) – Ảnh tư liệu.

Thư ngỏ gửi các nhà báo bị thôi chức ở báo Thanh Niên vì không phải đảng viên

Thư ngỏ gửi các nhà báo bị thôi chức ở báo Thanh Niên vì không phải đảng viên

VNTB

Nguyễn Đình Ấm

27-11-2018

Tác giả trong một chuyến công tác miền núi

Đừng “lăn tăn” với cái chức quèn trong tòa báo quốc doanh!

Thân mến gửi các bạn đồng nghiệp trẻ báo Thanh Niên mới bị thôi chức do chưa phải là đảng viên.

Tôi tên là Nguyễn Đình Ấm, trú tại quân Long Biên Hà Nội có hơn 30 năm làm báo quốc doanh hiện đã nghỉ hưu, làm báo tự do. Nay xin có mấy lời tâm sự với các bạn đồng nghiệp trẻ mới bị thôi chức do không phải là đảng viên.

Các bạn đồng nghiệp quý mến!

Nghề báo cũng là một nghề với mục tiêu “cơm, áo, gạo tiền” nhưng có khác là các bạn kiếm tiền bằng cầm bút mà đạo đức cao cả nhất của người cầm bút là sự trung thực, hết lòng với chân lý, đồng loại. Người cầm bút có thể nghèo nhưng nếu làm giàu bằng sự gian dối, thủ đoạn, luồn lọt, vụ lợi, làm ngơ trước những oan trái, đau khổ của nhân dân thì chỉ là kẻ lưu manh hèn hạ sẽ bị phỉ nhổ gấp nghìn lần những người làm nghề khác.

Đối chiếu với những “tiêu chí” trên với việc các bạn bị mất chức do không phải là đảng viên thì như thế nào?

– Thứ nhất: Nếu ở trong hàng ngũ đảng CS thì bạn phải tuân thủ mọi quan điểm đường lối của đảng. Từ đây phẩm chất của bạn như trung thực, trọng chân lý, vì lợi ích của đồng loại, đất nước… phải hoàn toàn phụ thuộc vào ý đồ, việc làm của đảng mà hiện thân thường là những cá nhân cán bộ, đảng viên. Nếu đảng đúng, tốt thì bạn được trung thực, làm được việc có lợi cho dân, cho nước, ngược lại nếu đảng, cán bộ sai, tham nhũng, thối nát thì bạn cũng là tội đồ. Ví dụ vụ Thủ Thiêm diễn ra ngay giữa TPHCM, hàng nghìn, vạn người oan sai lang thang kiện cáo suốt 20 năm trời ở Sài Gòn, Hà Nội các báo đều biết nhưng không báo nào dám đăng đến nơi, đến chốn do các lãnh đạo báo chí phải tuân thủ ý chí của cán bộ, lãnh đạo đảng ở TPHCM, trung ương. Rất nhiều bài báo đăng nội dung chính xác, đúng sự thật nhưng chỉ ít giờ phải gỡ bỏ vì trái ý cán bộ, cấp trên… Có vô vàn ví dụ về điều này. Chắc các bạn còn thuộc chuyên đề nghiệp vụ quan trọng học ở học viện báo chí: “Tính chân thật của báo chí cách mạng” mà nội dung chính là: Sự kiện, sự việc có thật nhưng không phù hợp (trái) đường lối của đảng thì cũng không phải là sự thật”.

Từ đây suy ra: Các bạn làm cán bộ thì có hai được, một mất:

– Được: Có quyền hơn trong việc phán xét, sử dụng bài vở công việc trong tòa soạn đồng thời lương cao, lộc nhiều hơn phóng viên.

– Mất: Phải tuyệt đối làm theo ý của cán bộ đảng, chi bộ, đảng bộ, lãnh đạo tờ báo (đại diện cho đảng ở đây).

Nếu bạn “phấn đấu” vào đảng, rồi luồn lọt lên càng cao dần đến tổng biên tập (TBT) thì cái được và mất của các bạn cũng tăng cao. Với các TBT thì đảng càng nghiêm khắc, nếu báo đăng nội dung không sai dù có lợi chung lưng ngoài chủ trương của lãnh đạo thì TBT sẽ bị sa thải ngay hoặc tế nhị hơn bằng cách “ đảng phân công làm việc khác”, dù uất ức nhưng không thể cãi. Ngay ở tờ Thanh Niên đã bao lần TBT được đảng điều động theo kiểu ấy rồi.

Làm báo quốc doanh là như con chó ấy (Lời nhà báo Nguyễn Như Phong)

Tóm lại, làm nghề báo quốc doanh hiện nay bạn phải chọn giữa hai thứ:

– Là đảng viên làm cán bộ để công việc nhàn hạ hơn, có quyền hơn, lương cao, lộc hậu hơn nhưng phải làm, viết đăng tin, bài đúng ý muốn của cán bộ đảng dù đúng, sai, lợi, hại, phải làm ngơ trước những sự thật cán bộ đảng không muốn công khai. Như thế hoạt động của bạn chỉ đơn thuần vì miếng cơm, manh áo mà ít có lợi gì cho xã hội, nhân dân, tổ quốc. Đó không phải là lý tưởng của người cầm bút chân chính.

– Không phải đảng viên, chỉ là phóng viên làm việc vất vả hơn, thu nhập kém hơn nhưng độc lập hơn trong công việc, viết đúng theo sự thật những gì lương tâm kêu gọi, thấy mang lại lợi ích cho tổ quốc, nhân dân, làm cho cuộc đời mình có giá trị hơn.

Nếu bạn xác định cuộc đời mình phải có cái riêng, phải lấy lợi ích của đất nước, dân tộc, nhân dân và gia đình lên trên hết để phụng sự, làm cho cuộc đời mình có giá trị nhất định thì bạn không phải “lăn tăn” gì khi không được làm cán bộ khi không phải là đảng viên.

Tôi làm báo quốc doanh từ năm 1975 đến năm 2010 (không kể làm nghiệp dư trong quân đội). Trong cả quá trình đó tôi thường xuyên là phóng viên giỏi, bài vở thường chiếm những vị trí quan trọng của tờ báo. Tôi nâng niu quý trọng từng việc làm tốt nhưng kiên quyết đấu tranh với những sai trái, tham nhũng, hại nước, hại dân kể cả với lãnh đạo chóp bu nắm cơm áo, sự nghiệp của tôi. Năm 1994-1998 do đưa vụ ngành hàng không VN lập quỹ đen tham nhũng 14 tỷ đ, mua hai máy bay Forkker 70 mờ ám, khai thác liều máy bay ATR 72 (bị hỏng động cơ nghiêm trọng chưa rõ nguyên nhân nhưng cứ bay và chỉ thị “nếu có chuyên cơ-tức cán bộ to đi- thì chọn chiếc ổn định”..)… tôi bị lãnh đạo ngành HKVN loại khỏi phóng viên, cắt gần hết tiền lương (chỉ cho 300 k/tháng) bắt đi bán báo dạo rồi kết hợp với công an triệu tập, thẩm vấn, điều tra, khởi tố, khám nhà cửa định cho vào nhà đá nhưng tôi quyết chiến đấu đến cùng giữ gìn phẩm giá của mình.

Từ khi trong quân đội cũng như làm báo nhiều lần cấp trên gợi ý tôi vào đảng để lên cán bộ “không thiệt quá” nhưng tôi không vào. Không phải là đảng viên, không phải nói, làm theo những điều mình thấy không thật, lương tâm mình không muốn dù nghèo, vất vả hơn nhưng tôi vẫn chọn con đường ấy. Đến nay tôi vẫn không có gì ân hận vì gần 9 năm đi bộ đội trong đó 6 năm ở chiến trường 559 được thưởng huân chương, hơn 30 năm làm báo loại xuất sắc nhưng tôi không vào đảng để đổi lấy một sự độc lập, tự do dù hạn hẹp.

Hiện nay các bạn làm báo vô cùng thuận lợi là có mạng Internet, blog, có mạng xã hội rất nhiều diễn đàn kể cả báo chí nước ngoài có thể đăng bài. Nếu các bạn có tài, yêu nghề, chịu khó sẽ vẫn có thể sống bằng nghề viết mà không phải đảng viên, cán bộ. Theo tôi, làm một phóng viên giỏi không là đảng viên, cán bộ cũng là một hạnh phúc. Nếu bạn làm việc với tinh thần tận tụy, ngay thẳng, đàng hoàng, đóng góp nhiều cho tờ báo bằng các tác phẩm báo chí chất lượng cao, được đông đảo bạn đọc, cộng tác viên, đồng nghiệp tin tưởng, ủng hộ chắc chắn bạn có vị trí quan trọng, quyền năng nhất định trong tòa soạn. Hồi làm báo quốc doanh tôi được nhiều độc giả, cộng tác viên tôn trọng, tin tưởng gặp riêng phản ánh thông tin, cung cấp tài liệu mà lãnh đạo không muốn lộ ra ngoài. Phần lớn tài liệu đặc biệt là tiêu cực, tham nhũng ở nhiều đơn vị, cơ quan do cộng tác viên, bạn đọc gửi riêng cho tôi chứ không phải cho tòa soạn. Một nhà báo nắm được nhiều thông tin là “giàu có” nhất…

Thời gian qua, tôi rất tiếc cho tờ Thanh Niên của các bạn, cũng như báo quốc doanh nói chung. Sự vận động của báo chí quốc doanh đang ngược với xu thế của thời đại. Đáng lẽ thời đại khoa học, công nghệ, xã hội loài người vận động như vũ bão đến văn minh, tự do, dân chủ… thì báo chí của đảng CS lại càng “bảo hoàng” hơn.

Các bạn chắc còn nhớ báo Tuổi Trẻ thời tổng biên tập Vũ Kim Hạnh, Lê Văn Nuôi, Lê Hoàng, báo Thanh Niên thời Huỳnh Tấn Mẫm, Lương Ngọc Bộ, Đặng Thanh Tịnh, báo quân đội thời Nguyễn Đình Ước, Trần Công Mân, báo Đại Đoàn Kết thời Lý Tiến Dũng, báo Lao Động thời Tống Văn Công… có những khoảng tự do đăng những ý tưởng, sự kiện mới, chống những vụ tham nhũng lớn được độc giả ngưỡng mộ như thế nào.

Báo Đại Đoàn Kết đưa vụ oan ông Kim Ngọc, bức thư của đại tướng Võ Nguyên Giáp ngăn dự án bauxite tây nguyên ra công khai, báo quân đội đăng nhiều vụ tham nhũng, lộng hành ở ngành Hàng không VN, của cán bộ trung ương gần như “không có vùng cấm” được độc giả yêu mến, nhân dân tin tưởng. Báo Tuổi trẻ, Thanh Niên, Lao Động có những thời kỳ phát hành hành hơn nửa triệu bản…

Ngày nay trong khi bị Internet, mạng xã hội cạnh tranh quyết liệt thì những tờ báo trên lại “bảo hoàng” đến mức thảm hại. Những vấn đề cả nước nhìn thấy nhưng không báo nào đăng. Những đoàn hàng trăm dân oan lang thang khắp các phố hết năm này sang năm khác từ 20 năm qua rất thương tâm, những vụ hàng nghìn cảnh sát bao vây trấn áp tàn bạo dân cướp đất ở Văn Giang, Dương Nội, Bắc Ninh, vụ đánh người cướp đất, cảnh sát bị dân cầm giữ ở Đồng Tâm, hàng vạn người biểu tỉnh phản đối Trung Quốc xâm lược, bảo vệ môi trường, cây xanh… ở giữa Hà Nội, TPHCM nhưng tất cả báo chí làm ngơ. Báo Thanh Niên của các bạn cũng được xếp vào hàng ngũ “ tiến đến báo Quân đội, Nhân dân, Hà Nội Mới…”.

Các bạn có thấy bận lòng, thấy nhục khi bưng bát cơm, mặc cái áo của dân mà tờ báo của mình… ngoảnh mặt trước đau khổ, oan trái của họ? Có thấy đau đớn khi hàng ngày Tàu cộng bồi đắp biển đảo ngoài khơi VN, cướp phá, bắn giết nhân dân ta vô tội vạ mà tờ báo của các bạn làm ngơ hoặc phải nói là “tàu lạ”?

Tác giả bên cụ lê Đình Kình “thủ lĩnh” chống tham nhũng giữ đất của dân Đồng Tâm

Không chỉ có vậy nhiều tờ báo, TV của các cơ quan đảng còn đăng theo ý muốn quan chức, vu khống, xuyên tạc với nhân dân, gọi những người biểu tình đấu tranh bảo vệ tổ quốc, môi trường, những người dân oan…là “cơ hội, phản động”. Họ tưởng trình độ dân ta quá thấp, không có nguồn thông tin nào khác nên đăng những điều xuyên tạc, lố bịch, thực tế là phản tuyên truyền, càng gây ức chế cho dân, chọc tức dư luận.

Tôi đi làm việc ở Văn Giang, Hà Nội, Đồng Tâm, Bắc Ninh… thấy nhiều nhà báo, tờ báo quốc doanh bị nhân dân phỉ nhổ, không tiếp phóng viên do các tờ báo, TV chỉ viết, phát theo sự xuyên tạc của bọn quan chức tham nhũng, làm ngơ trước oan trái đau khổ của nhân dân. Hiện nay những tờ báo ấy chỉ sống vào sự chu cấp của nhà nước từ tiền thuế của nhân dân, chủ yếu chỉ để biếu các đảng viên tiền khởi nghĩa, trên 50 tuổi đảng trở lên dùng gói đồ, lau chùi…

Những tờ báo không bán được trên thị trường là những tờ báo không ai muốn đọc, muốn mua tức những người làm ra nó là vô tích sự, cuộc sống của họ là ăn bám nhân dân, thậm chí mọt nước, hại dân là “ăn bẩn”, có tội với nhân dân.

Những người có ý thức cuộc sống không chấp nhận một cuộc đời vô dụng, ăn hại thế gian như thế.

Vì vậy, theo tôi, các bạn không việc gì phải “lăn tăn” với việc bị loại khỏi ba cái chức quèn trong các tờ báo quốc doanh.

Chúc các bạn “chân cứng, đá mềm” trong nghề nghiệp.

CỘNG SẢN VUI GHÊ

2 hrs

Image may contain: text
Thái Bá TânFollow

CỘNG SẢN VUI GHÊ

Trước người ta tuyên bố,
Hai Nghìn Không Trăm Mười,
Đường sắt ta hiện đại
Ngang ngửa Xứ Mặt Trời.

Giờ đã bằng chưa nhỉ,
Hay thằng Nhật còn thua?
Ta nói nghiêm túc lắm,
Chứ không phải bông đùa.

Hơn thế, đảng còn hứa
Đến Hai Không Hai Mươi
Việt Nam công nghiệp hóa
Hơn cả G-Hai Mươi.

Đã Hai Không Một Tám,
Không ai nhắc chuyện này.
Suy cho cùng, cũng tiếc.
Dân mất vui hàng ngày.

Chỉ còn một hy vọng
Và chút ít niềm tin,
Rằng ta lên cộng sản
Vào đúng năm Ba Nghìn.

TP/HCM NGẬP NẶNG

2 hrs

Image may contain: one or more people, outdoor, water and nature
Image may contain: one or more people and outdoor
Image may contain: one or more people, car and outdoor
No automatic alt text available.
Image may contain: 1 person, basketball court and outdoor
Le Chau An Thuan

TP/HCM NGẬP NẶNG

Bão đã đổ bộ vào tp và sau cơn bão người dân còn khổ hơn vì rác rưởi, xác súc vật, phân người, môi trường, nguồn nước ô nhiễm gây mất vệ sinh và có nguy cơ dịch bịnh tiềm ẩn…

Người dân tp nếu có điều kiện tốt hơn thì nên có những hành động “lá lành đùm lá rách” giúp cho những người khó khăn do cơn bão số 9 gây ra.

Bình thuận: Phát hiện loại đường trộn với axit gây bào mòn ruột người ăn

Một chế độ dã man, tàn độc như bè lũ đảng cướp Mafia HCM mới che dấu & chứa chấp những sự việc này!!!

About this website

 

OXII.VN
Vừa qua, công an tỉnh Bình Thuận đã bắt quả tang cơ sở bà Lý Lệ Châu 52 tuổi đang sản xuất đường vàng nghi ngờ bằng hóa chất độc hại.

Lại hô hào đảng viên cấp cao không để vợ con sống xa hoa

“Cái này người ta thường nói là “Thượng bất chính, hạ tắc loạn”, thì đất nước này nó hư đốn thì có nhiều nguyên nhân, nếu những người đứng đầu đất nước này mà l

See More

About this website

RFA.ORG
Tại Hội nghị toàn quốc về học tập, quán triệt Nghị quyết Trung ương 8 diễn ra ở Hà Nội vào sáng ngày 23 tháng 11 năm 2018. Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính lên tiếng yêu cầu các đảng viên cao cấp “phải có trách nhiệm n…

GIÁO DỤC NÁT

GIÁO DỤC NÁT

Nền giáo dục Việt Nam hiện nay như là anh mù đi tìm vàng. Thật sự, nếu hỏi bất kỳ người lãnh đạo CS nào họ cũng không thể nào định nghĩa được triết lý giáo dục Việt Nam là gì. Có người nói đó là “tiên học lễ hậu học văn”, nhưng không phải, đó chỉ là khẩu hiệu. Có người lại nói “học phải đi đôi với hành”, đấy cũng không phải là triết lí gì cả, mà đó chỉ là câu nói của ông Hồ Chí Minh chính quyền nầy hay nhắc đi nhắc lại, nhằm mục đích tuyên truyền tô vẽ cho bản thân ông ấy mà thôi.

Triết lí giáo dục thường được cô đọng trong một câu gọn ghẽ, nó thể hiện mục đích cuối cùng mà nền giáo dục đó nhắm đến. Trước 1975, Miền Nam đề ra triết lí giáo dục rõ ràng “nhân bản – dân tộc – khai phóng”. Từ đó, tự do học thuật được tôn trọng, tức nhà nước không thọc quá sâu vào giáo dục. Chính nhờ vậy, giáo dục không hề bị nhồi sọ bởi thế lực chính trị nào cả nên học sinh được vun đắp để làm làm người, để biết yêu dân tộc, và biết lĩnh hội những điều giá trị thuộc về văn minh tiến bộ chứ không làm công cụ cho một tổ chức chính trị nào cả.

Treo đầu dê bán thịt chó là một từ để mô tả phường lưu manh, nhãn mác một đằng chất lượng một nẻo. Tương tự vậy, mớ câu khẩu hiệu nào “tiên học lễ, hậu học văn”, nào “học đi đôi với hành” chỉ là những cái đầu dê, nền giáo dục XHCN như món thịt chó. Tiên học lễ đâu không thấy, chỉ thấy học trò đánh nhau, trò đánh thầy, thầy đánh trò nhan nhản. Hậu học văn cũng chẳng xong, học sinh đa phần tri thức hạn chế, tính thực hành kém, tư duy yếu và quan trọng tính tự chủ trong học tập rất kém nên lên đại học chẳng nghiên cứu gì mà chủ yếu là sao chép luận văn kiếm bằng cấp, tiến sĩ như rươi nhưng chẳng có công trình nào tầm cỡ quốc tế.

Khai phóng nghĩa là lĩnh hội những gì thuộc văn minh tiến bộ. Đã được khai phóng thì hôm nay phải hơn hôm qua, ngày mai phải hơn hôm nay, đó là cội nguồn của phát triển. Ngược lại với khai phóng chính là chụp lên nền giáo dục một thứ suy nghĩ hủ bại của một thế lực chính trị dốt nát. Một siêu phẩm của nghệ thuật điêu khắc gỗ thì cần bàn tay nghệ nhân chứ không cần bàn tay anh đốn củi. Tương tự vậy, nền giáo dục Việt Nam cần bàn tay những nhà làm giáo dục hàng đầu chứ không cần bàn tay Cộng Sản.

Duy ý chí vốn dĩ là một sự hẹp hòi trong suy nghĩ nhưng không chịu lắng nghe mà quyết áp đặt nó lên người khác một cách cưỡng bức. Vì thế có thể nói, duy ý chí là kẻ thù của khai phóng. ĐCSVN là một tập thể bảo thủ cố giữ mớ lí luận lỗi thời mà thế giới văn minh đã liệng vào sọt rác của lịch sử. Tập thể này không bao giờ chịu lắng nghe ai mà ngược lại, luôn áp đặt những cái dốt nát của nó lên nền giáo dục Việt Nam Nam một cách duy ý chí. Vì thế nên giáo dục Việt Nam giờ rối như canh hẹ.

Đến hôm nay, sau 43 năm thống nhất mà giáo dục Việt Nam vẫn như anh mù. Nền giáo dục đã hoàn toàn biến tướng, học sinh khó làm người, thiếu lòng yêu thương đồng bào và tri thức kém cỏi. Đến hôm nay, có thể khẳng định rằng giáo dục Việt Nam như một đống hoang tàn: hung đồ làm thầy cô, học sinh hư đốn nhiều, nhà quản lí giáo dục thì rặt chất tham lam lừa lọc của người CS, người thầy chân chính khó sống, học sinh có nhân cách hiếm hoi vv.. Cho nên mới xảy ra thảm cảnh người người đua nhau cho con cái tị nạn giáo dục.

Như chuyện cô giáo hung đồ cho tát vào mặt học trò đến 231 cái tát làm đứa trẻ phải nhập viện là một ví dụ, nó thể hiện cái nát của giáo dục. Nền giáo dục như thế thì khác nào hủy hoại nhân cách học sinh? Vậy thì đó được gọi là trồng người sao? Tiêu cực của ngành giáo dục đầy trên mặt báo, thử hỏi phụ huynh nào không sợ? Thế nên hễ có tiền là người ta tìm cách đưa con mình đi lánh nạn ở nền giáo dục khác để mua lấy sự an tâm. Cho đến giờ, những cải cách của bộ giao dục chẳng làm ai tin tưởng nữa mà ngược lại làm mọi người lo ngại. Nền giáo dục XHCN có thể được tóm gọn trong một từ ngắn gọn – nát.

Vụ cướp đất lịch sử của Việt Nam: 41 năm bị bưng bít, 5 lần Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo và 6 lần Văn phòng Chính phủ ra thông báo vẫn không thể giải quyết!

Vụ cướp đất lịch sử của Việt Nam: 41 năm bị bưng bít, 5 lần Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo và 6 lần Văn phòng Chính phủ ra thông báo vẫn không thể giải quyết

Vụ bà Lê Thị Hồng Phượng tưới xăng lên người giữa trụ sở Thanh tra Chính phủ làm cho nhiều cán bộ có tâm giật mình: Vì đâu một vụ cướp đất ngay tại TPHCM lại có thể được bưng bít trong suốt một thời gian dài đến 41 năm! Mà vụ này, đâu phải TW không quan tâm: 5 lần Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo và 6 lần Văn phòng Chính phủ ra thông báo.

Trước giải phóng, gia đình bà Lê Thị Hồng Phượng sở hữu 16.000 m2 đất tại Bình Trị Đông, Bình Chánh. Do nằm ở vị trí đắc địa nên nằm 1974, gia đình bà san lấp mặt bằng, xây dựng hàng rào để chuẩn bị xây dựng dự án Khu thương xá. Đến ngày 30/4/1975 Sài Gòn được giải phóng, phần đất này được chính quyền mới tạm giữ nhưng không ra văn bản tịch thu hoặc cải tạo hoặc trưng thu sử dụng. Sau khi đất nước ổn định, từ năm 1978 gia đình bà Phượng liên tục khiếu nại đòi lại phần đất trên nhưng vụ việc này chưa được giải quyết dứt điểm. Thậm chí, chính quyền TP HCM hồi đó còn câu kết với nhau, lấy đất chia cho ông Nguyễn Văn Nhờ – nguyên lãnh đạo huyện Bình Chánh, hiện nay ông Nhờ đã mang khu đất này chia thành 24 phần đất nền. Hiện các căn nhà mặt tiền mà ông Nhờ cất trên đất chiếm của gia đình bà Phượng đang được cho thuê, mỗi năm thu nhiều tỷ đồng.

Tương tự, phần đất còn lại diện tích gần 10.000m2 cũng được TPHCM cho công ty Mitaco (doanh nghiệp cũng của UBND TPHCM) thuê không qua đấu giá chỉ với giá khoảng 5 triệu đồng/tháng. Chiếm đất trong tay, Mitaco đem cho thuê lại hưởng chênh lệch giá gần 200 lần!
Bà Phượng cho biết bà đã đấu tranh suốt 41 năm qua, 5 lần Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo và 6 lần Văn phòng Chính phủ ra thông báo nhưng vẫn không được giải quyết! Bần cùng đến mức bà Phượng phải mang dao vào đòi tự tử khi làm việc với cơ quan TTCP, thậm chí bà còn mang xăng đòi tự thiêu để mong được ban chút công đạo.

Sự việc sẽ mãi chìm trong im lặng nếu Nguyên Phó Chủ tịch TP HCM Nguyễn Hữu Tín không bị khởi tố về việc tiếp tay cho nhóm lợi ích biến hàng loạt khu đất công vàng sang tư nhân. Sau khi y bị bắt thì hồ sơ về y trong vụ cướp đất chấn động mới bị bại lộ. Khi tên ông Tín còn tại vị, dù Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo rất rõ ràng, Thanh tra TPHCM lẫn TTCP đều vạch rõ từng sai phạm của Nguyễn Văn Nhờ và Nguyễn Hữu Tín cùng đồng bọn nhưng tất cả đều bị ém sạch.
Nguyễn Hữu Tín đứng về phe Nguyễn Văn Nhờ, bác sạch khiếu nại của dân oan. Thậm chí, ông Tín ác đến mức, khi bà Phượng được chính quyền cấp huyện trả lại 504m2 đất (trong tổng số 16.000m2 bị cướp) thì ngay kịp thời nẫng tay trên, thò tay ký vào quyết định giao đất này cho Nguyễn Văn Nhờ.

Bất nhân tới mức, khi gia đình bà Phượng vay mượn mua lại một cái nhà trên nền đất bị cướp thì Nguyễn Văn Nhờ và đàn em xông vào giật sập đuổi ra đường. Chuyện này ông Tín biết nhưng nhắm mắt làm nhơ cho Nguyễn Văn Nhờ. Bà Phượng càng kêu cứu, Trung ương càng chỉ đạo thì thuộc cấp của ông Tín càng lúc càng giàu.

Năm 2013, ông Tín thò bút máu lạnh lùng ký vào quyết định bác đơn. Để rồi hôm nay, sau lần chỉ đạo thứ 5 của ông Trương Hòa Bình và là lần thứ 6 Phó Chủ
nhiệm Văn phòng Chính phủ ra văn bản, tất cả đều lộ sáng: Không hề có chuyện chính quyền thu hồi đất của gia đình bà Phượng. Không hề có tịch thu, trưng thu. Không hề có quản lý. Chỉ là đám đối tượng nhảy xổ vào đuổi dân ra rồi đè lên tài sản ấy. Bây giờ mọi việc đã rõ, không biết tín và đám tham mưu sẽ bị xử lý như nào?

Lịch sử vẫn có những sai lầm mang tính chất lịch sử. Nhưng trong trường hợp cụ thể của gia đình bà Phượng, thì xuất hiện những kẻ lợi dụng sai lầm này để vơ vét cho đầy túi. Ông Tín rồi sẽ vào lò. Nhưng một mình y là chưa đủ.

(TH)

CS HIỆN TẠI KHÔNG THỂ SÁNH BẰNG TƯ BẢN HOANG DÃ

CS HIỆN TẠI KHÔNG THỂ SÁNH BẰNG TƯ BẢN HOANG DÃ

Âu Châu đi trước phần còn lại thế giới về sự phát triển. Ở thời kỳ đầu của chủ nghĩa tư bản, người ta đặt lợi nhuận lên hàng đầu và khai thác mọi thứ đến cạn kiệt. Về xã hội, họ vắt kiệt sức lao động của công nhân và nông dân. Về tự nhiên, họ khai thác sạch sẽ những hầm mỏ bất chấp môi trường, rừng họ khai thác cạn kiệt bất chấp hệ quả của nó. Thế là sau thời gian khai thác, hậu quả bắt đầu đổ xuống đầu dân, và ngược lại, dân sẽ bùng lên sức phản kháng, và tất nhiên, những phản kháng ấy gây áp lực lên chính quyền.

Công nhân bị bóc lột đến kiệt sức thì họ biểu tình, họ bãi công, hoặc thậm chí bạo động đòi yêu sách. Môi trường bị ô nhiễm dân sống không nổi thì họ cũng xuống đường phản đối. Rừng trọc, thời tiết thay đổi làm thiên tai và nhân họa ập đến thì người dân trút giận nơi đâu? Tất nhiên là trút giận vào chính quyền. Như vậy, sự phát triển bất chấp, cuối cùng đều áp lực ấy cũng đổ vào hệ thống chính trị. Rất may, Tây Âu có hệ thống chính trị mở, nắm bắt các cơ hội đó, các đảng đối lập vận động lá phiếu dân bằng những cam kết cải thiện. Thế là các đảng phái cứ thay nhau cầm quyền hiệu chỉnh chính sách, sửa luật, cải cách bộ máy công quyền để giải quyết những vấn đề nan giải ấy. Chính vì thế, ngày nay các nước Tây Âu đã xây dựng chế độ an sinh xã hội hoàn hảo. Hiện nay, vấn đề quyền lợi người lao động được pháp luật đảm bảo. Môi trường được bảo vệ một cách bài bản, rừng được phục hồi và mảng xanh được che phủ trở lại.

Tính từ ngày Anh Quốc chuyển từ Quân Chủ Chuyên Chế sang Quân Chủ Lập Hiến nay đã gần 400 năm, các nước châu Âu khác cũng đã trải qua vài trăm năm dân chủ, và đến nay họ đã không còn chiến tranh 73 năm, Âu châu đã phục hồi tất cả và phát triển bền vững. Tư bản thời sơ khai nhờ dân chủ mà xã hội đã được điều chỉnh ngày một hoàn thiện. Vì sao người ta lại cho rằng, CSVN đang ở “thời kì tư bản hoàng dã”? Bởi vì người ta căn cứ vào hiện tượng, cũng khai thác sức lao động của tầng lớp lao động đến cạn kiệt, không có chế độ lao động cho công nhân, không có an sinh để hỗ trợ họ. Về thiên nhiên thì cũng tàn phá khủng khiếp và hậu quả đó đang đổ lên đầu tất cả mọi người dân. Chính vì thế mọi người cho rằng CS hôm nay tựa tư bản hoang dã Tây Âu.

Về hiện tượng thì CS giống tư bản hoang dã, nhưng về bản chất hoàn toàn khác. CS chỉ giống ở sự bất chấp hậu quả, nhưng nó không giống tư bản hoang dã ở ở yếu tố chính trị. Tư bản thời kì sơ khai nó vẫn đa đảng, vẫn dân chủ nên xã hội thời kì đó có khả năng tự hiệu chỉnh để cải tạo xã hội ngày một tốt hơn. Còn ở Việt Nam không phải thế, độc đảng và ngu muội nên nó không thể tiếp thu sự phản hồi từ xã hội để để điều chỉnh sự quản lí tốt hơn, mà ngược lại, nó chọn cách dập tắt mọi phản ứng bằng cách gieo rắc sợ hãi. Cho nên kết quả khác hoàn toàn, tư bản khi gặp hậu quả xấu nó sẽ hiệu chỉnh để phát triển tốt lên, còn CS khi gặp hậu quả xấu nó tiếp tục lún sâu vào khủng hoảng tồi tệ hơn nữa.

Không như Venezuela chìm sâu trong khủng hoảng không sao, nhưng Việt Nam lại khác, nếu chìm mãi trong khủng hoảng thì chính quyền sẽ nhượng bộ với Trung Cộng để tìm biện pháp giải quyết vấn đề trong nước. Và từ đó Việt Nam chìm dần chìm dần vào tay Trung Cộng cho đến khi bào mất nước hoàn toàn. CS Việt Nam như tư bản hoang dã ư? Hoàn toàn không, xin đừng nhầm lẫn.

RFI: Trấn áp GS Chu Hảo cho thấy ”sự rệu rã” của đảng Cộng Sản Việt Nam

Hoa Kim Ngo and 3 others shared a link.
VI.RFI.FR
Vụ GS Chu Hảo bị đảng Cộng Sản Việt Nam khai trừ tiếp tục có thêm nhiều phản ứng. Hôm nay, Chủ Nhật 24/11/2018, ông Nguyễn Quang A, một chuyên gia độc lập trong nước, nhận định việc đảng Cộng Sản Việt Nam chủ…
  • RFI: Trấn áp GS Chu Hảo cho thấy ”sự rệu rã” của đảng Cộng Sản Việt Nam
    RFI
    Giáo sư Chu Hảo, với bản dịch cuốn “Dân Chủ và Giáo dục/Democracy and Education” của John Dewey. Ảnh chụp ngày 31/08/2010 tại Hà Nội. AFP PHOTO/HOANG DINH Nam
    Vụ GS Chu Hảo bị đảng Cộng Sản Việt Nam khai trừ tiếp tục có thêm nhiều phản ứng.
    Hôm nay, Chủ Nhật 25/11/2018, ông Nguyễn Quang A, một chuyên gia độc lập trong nước, nhận định việc đảng Cộng Sản Việt Nam chủ trương trấn áp GS Chu Hảo và một…

    Continue Reading