VOA: Phó phòng Ban quản lý Thủ Thiêm TỬ VONG TẠI TRỤ SỞ trong thời gian nghỉ phép
VOA: Phó phòng Ban quản lý Thủ Thiêm
TỬ VONG TẠI TRỤ SỞ trong thời gian nghỉ phép
(28/01/2019)
_________
Một phó phòng Ban quản lý khu đô thị mới Thủ Thiêm vừa được phát hiện tử vong sau khi rơi xuống từ tầng 9 tòa nhà trụ sở cơ quan vào sáng 28/1, trong thời gian đang nghỉ phép.
Trong lúc truyền thông trong nước trích dẫn nhận định ban đầu từ Ban quản lý khu đô thị cho rằng có thể cán bộ này tự vẫn vì “áp lực công việc”, các ý kiến trên mạng đang đặt ra nghi ngờ xung quanh cái chết của ông.
Theo tường thuật của Vietnamnet, ông Nguyễn Minh Long, 43 tuổi, Phó phòng Quản lý quy hoạch-kiến trúc của Ban quản lý khu đô thị mới Thủ Thiêm, được phát hiện đã chết sau khi bảo vệ của trụ sở Ban quản lý phát hiện có người rơi từ tầng 9 xuống đất.
Cán bộ này đã làm việc cho Ban quản lý từ năm 2007 và “luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ”, Vietnamnet dẫn thông tin từ Ban quản lý Thủ Thiêm cho biết. Tuy nhiên gần đây, vào ngày 18/12/2018, ông Long đã nộp đơn xin nghỉ việc với lý do “sức khỏe không đảm bảo với áp lực công việc được giao, khả năng quản lý cấp phòng chưa thực sự trọn vẹn và do gia đình đơn chiếc, phải sắp xếp thời gian chăm sóc 2 con nhỏ”.
Vào ngày 21/12/2018, ông Long nộp đơn xin nghỉ phép từ ngày 24/12/2018 – 30/1/2019 để “giải quyết việc riêng gia đình và nghỉ ngơi ổn định lại sức khỏe”.
Sáng 28/1, cán bộ này tới cơ quan để làm bản đánh giá đảng viên cuối năm và đã xảy ra sự việc trên, theo báo Công An TPHCM.
Hiện chưa có thông tin gì từ cơ quan điều tra về nguyên nhân cái chết của ông Long. Tuy nhiên, nhiều bình luận trên mạng xã hội đang đặt ra nghi ngờ xung quanh cái chết của cán bộ này.
“Có phải bị rơi thật không”, Facebook Địa Chủ Cầu Khóng đặt câu hỏi.
“Phó phòng đấy, sao lại tự rơi xuống được nhỉ?”, tài khoản tên Thuận Nguyễn Văn có chung thắc mắc.
Một số ý kiến khác còn đặt ra giả thuyết về khả năng ông Long bị “bịt miệng” giữa bối cảnh cuộc đấu pháp lý giữa người dân và chính quyền, cũng như các cuộc thanh tra nhà nước về những sai phạm nghiêm trọng về đất đai ở khu đô thị mới Thủ Thiêm vẫn chưa có hồi kết.
Dự án Khu Đô thị mới Thủ Thiêm được UBND TP.HCM phê duyệt vào cuối năm 2005 với mục tiêu biến bán đảo này thành một trung tâm thương mại, tài chính với các tòa nhà cao tầng, khu mua sắm, hệ thống cơ sở hạ tầng tiên tiến, hiện đại. Tuy nhiên, việc giải tỏa thi công đã vấp phải nhiều chỉ trích, phản đối của cư dân địa phương. Hàng trăm cư dân đã bị đẩy vào cảnh màn trời chiếu đất trong gần 20 qua, thậm chí có gia đình đã có người tự vẫn vì không chịu nổi uất ức khi bị chính quyền cưỡng chế lấy đất.
Việt Nam bắt giữ nhà hoạt động nhân quyền người Úc gốc Việt
Việt Nam bắt giữ nhà hoạt động nhân quyền người Úc gốc Việt
Một thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ, ông Nguyễn Văn Viễn, và một đảng viên Việt Tân người Úc gốc Việt, ông Châu Văn Khảm, bị Công An Thành phố Hồ Chí Minh bắt từ ngày 13 tháng 1 vừa qua.
Hãng tin AFP ngày 25 tháng 1 dẫn nguồn từ những đồng sự của ông Châu Văn Khảm ở Úc về việc ông này bị bắt ở Việt Nam. Thông cáo báo chí của Đảng Việt Tân đưa ra ngày 25 tháng 1 cũng xác nhận tin vừa nêu.
AFP nhắc lại việc bắt giữ ông Châu Văn Khảm diễn ra chỉ ít ngày sau khi một blogger và tác giả người Úc bị bắt tại Trung Quốc. AFP dẫn lời đồng sự Nguyễn Phong của ông Châu Văn Khảm rằng ông Khảm là một doanh nhân đã về hưu. Ông nhập cảnh Việt Nam qua ngã Campuchia để thực hiện chuyến khảo sát thực tế nhằm đánh giá tình trạng nhân quyền tại Việt Nam.
Theo thông cáo báo chí của Đảng Việt Tân, trụ sở tại Hoa Kỳ, thì Ông Châu Văn Khảm khi vào đến Sài Gòn bằng đường bộ và gặp Ông Nguyễn Văn Viễn thì cả hai bị bắt.
Cho đến nay không ai biết hai người bị giam tại đâu.
Trong khi đó thì cơ quan phụ trách ngoại vụ của Úc vào ngày 25 tháng 1 xác nhận với AFP là đã tìm cách tiếp cận lãnh sự với người bị bắt; tuy nhiên bởi lý do riêng tư cơ quan này không thể cung cấp thêm chi tiết.
Hội Anh Em Dân Chủ hôm 25/1 cũng ra thông cáo xác nhận việc thành viên Nguyễn Văn Viễn bị bắt lúc gặp ông Châu Văn Khảm tại Sài Gòn.
Ông Châu Văn Khảm được nói là một gương mặt quen thuộc và tích cực trong cộng đồng người Việt tại Sydney, Úc. Nhà hoạt động dân chủ này này thường xuyên tiếp xúc với chính giới và Bộ Ngoại giao Úc để vận động cho nhân quyền ở Việt Nam.
Việt Nam đứng thứ 20/50 nước đàn áp Thiên Chúa giáo
Việt Nam đứng thứ 20 trong danh sách 50 quốc gia nguy hiểm nhất cho những người theo Thiên Chúa giáo.
Đây là nội dung trong thống kê của tổ chức Open Doors USA, một tổ chức phi lợi nhuận, đồng thời cũng là cộng đồng Kitô hữu hỗ trợ các tín đồ bị đàn áp tại hơn 60 quốc gia.
Theo thống kê, Việt Nam với hơn 96 triệu dân, trong đó có 8,5 triệu người theo Thiên Chúa giáo và mức độ bị đàn áp rất cao.
Báo cáo của Open Doors đưa ra các thống kê phần trăm về bạo lực và truy bức đối với cộng đồng Thiên Chúa giáo ở Việt Nam. Theo thống kê này phần trăm bạo lực nhắm vào cộng đồng này là 54%, trong khi áp lực nhắm vào cuộc sống trong nhóm đạo là 85%.
Vẫn theo Open Doors, các dân tộc thiểu số ở Việt Nam phải chịu đựng cả những cuộc đàn áp từ phía nhà nước và cả bộ tộc. Các cuộc họp Kitô giáo thường bị phá rối, các Kitô hữu hay bị đánh đập và trục xuất khỏi làng.
Về phía chính phủ, so với trước đây, các cộng đồng Kitô giáo đã có nhiều tự do hơn nhưng nếu có liên quan đến hoạt động chính trị thì sẽ bị chính quyền nhắm đến.
Open Doors cho rằng chính phủ Cộng sản giám sát hoạt động của các nhóm theo Thiên Chúa. Ở các vùng nông thôn ở miền trung và nam Việt Nam, những người theo đạo Tin Lành bị truy bức với mức độ mạnh.
Cãi nhau, chồng lao xe hơi chở vợ con xuống sông Hoài, 3 người chết
Cãi nhau, chồng lao xe hơi chở vợ con xuống sông Hoài, 3 người chết
QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Cãi vã nhau, người chồng tức giận lái xe hơi đang chở vợ và hai con lao thẳng xuống sông Hoài ở thành phố Hội An, khiến 3 người chết.
Sáng 25 Tháng Giêng, 2019, nói với báo Người Lao Động, ông Phạm Kiêu, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân phường Cẩm Nam (thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam) cho biết sự việc xảy ra khoảng 1 giờ khuya cùng ngày ở bờ kè phía Nam sông Hoài.
Theo ông Kiêu, khi bé gái mở được cửa kính và chui ra khỏi xe đã kêu cứu. “Lúc này có đoàn diễn viên thuê phòng trọ gần bờ sông vừa đi diễn về đã nghe thấy và bơi ra cứu được,” ông Kiêu nói.
Báo Thanh Niên tường thuật, chiếc xe hơi bị chìm gần giữa sông Hoài, cách bờ trước khi xe lao xuống sông khoảng 40 mét. Đến khoảng 8 giờ rưỡi, đội lặn đã tìm thấy và đưa thi thể người vợ lên, lần lượt sau đó là chồng và con trai. Và đến khoảng 9 giờ rưỡi, việc tìm kiếm nạn nhân, trục vớt xe hơi đã kết thúc.
Cơ quan hữu trách xác định, người chồng là ông Chu Tùng Giang, vợ là bà Đào Thị Thu Hiền (cùng 42 tuổi, ở quận Cầu Giấy, Hà Nội) và con trai Chu Thế Phúc Hưng (6 tuổi) bị mắc kẹt trong xe đều tử nạn.

Bà Nguyễn Thị An (60 tuổi, phường Cẩm Nam, Hội An) cho biết lần đầu chứng kiến một thảm cảnh như vậy khi lần lượt ba thi thể của một gia đình từ dưới lòng sông lên bờ. Nhiều người dân chứng kiến cảnh vớt thi thể của ba nạn nhân ở dưới dòng sông Hoài đã không cầm được nước mắt..
Cũng theo ông Kiêu, về nguyên nhân dẫn tới vụ việc, nhân chứng duy nhất là cháu Chu Ngân Linh (14 tuổi), người may mắn sống sót, vẫn đang trong trạng thái hoảng loạn nên lời kể không thống nhất.
“Bé gái là con đầu của anh Giang còn sống sót, cháu bé kể, hai vợ chồng anh Giang cãi vã. Trong lúc tức giận, người chồng đã lao xe xuống sông. Lời kể là vậy, tuy nhiên an ninh sẽ điều tra thêm,” ông Kiêu nói.
Tin cho biết, gia đình ông Giang đi du lịch ở Đà Nẵng rồi thuê xe hơi tự lái chở gia đình vào Hội An ngoạn cảnh, trong lúc quay về Đà Nẵng thì xảy ra sự việc đau lòng trên. (Tr.N)
Tù nhân Hoàng Bình suy kiệt trong tù

Nếu Cái Cột Điện Biết Đi…


“Chúc mừng bạn đã thoát được khỏi Việt Nam!” – không có lời chúc nào buồn và đau hơn. Một cách chính xác, lời chúc này không dành để nâng ly cho sự rời bỏ đất nước. Nó dành cho sự thoát được khỏi chế độ cai trị trên đất nước đó. Lời chúc đó là một cáo trạng cho chế độ. Chẳng ai vui (trừ “cán bộ” cộng sản) khi rời bỏ quê hương.
*********
Nếu Cái Cột Điện Biết Đi…
Không như giai đoạn sau 1975 kéo dài đến tận đầu thập niên 1990, khi những người chạy trốn cộng sản lén lút thu vén tiền bạc, vàng vòng để vượt biên, những chuyến “vượt biên” ngày nay công khai và rất rầm rộ. Ly hương chưa bao giờ là câu chuyện vui. Rời bỏ quê hương và gia đình không bao giờ là một chọn lựa dễ dàng. Thế nhưng người ta vẫn đi, nhất quyết phải đi, bằng mọi giá phải đi, khó cách mấy cũng đi, “chết” cũng đi, nuốt nước mắt mà đi!
Thử search nhanh trên mạng về dịch vụ visa Hoa Kỳ, visa Úc, visa Canada…, sẽ thấy vô số quảng cáo “cam đoan bảo đảm đậu”. Một công ty dịch vụ visa thậm chí “treo” slogan: “Đi Mỹ không suy nghĩ!”. Làm thế nào không thể không suy nghĩ khi quyết định phải đi, một quyết định làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời, một quyết định có thể biến mình từ một người có của ăn của để thành một người tay trắng lạc lõng nơi xứ người. Tuy nhiên, vô số người vẫn chấp nhận lấy số phận đặt cược cho ván bài lớn nhất đời người: bằng mọi giá phải đi, sẵn sàng đón chờ tất cả may rủi để đi. Có người thậm chí nói, đi đâu cũng được, nước nào cũng được, miễn thoát khỏi Việt Nam! Nghe đau không?
Những câu chuyện “làm thế nào để đi” đang được chia sẻ công khai hàng ngày. Dịch vụ du học mọc như nấm. Dịch vụ ngân hàng “hỗ trợ vốn” du học quảng cáo nhan nhản. Các chương trình EB1, EB3, EB5 giờ được nhiều người thuộc nằm lòng. Đó là những tấm vé vượt biên hợp pháp. Những tấm vé thay đổi số phận. Những “lá phiếu cử tri” minh chứng cho sự thất bại “toàn tập” của một chế độ. Những bằng chứng rõ ràng và cụ thể cho thấy chính sách cai trị của chế độ có kết quả ê hề và thảm hại như thế nào.
Có quá nhiều lý do để đi. Có người nói họ đi (hoặc muốn đi) vì đất nước không còn thuộc về dân tộc nữa. Có người nói thẳng rằng “Việt Nam bán nước cho Tàu rồi, ở lại làm gì!”. Có người nói, họ đi vì ngày càng “căm thù chế độ cộng sản”. Dù cảm tính hay không thì đó vẫn là những lý do có thực. Tuy nhiên, lý do lớn nhất và phổ biến nhất vẫn là vì tương lai con cái. Chẳng ai muốn con cái họ lớn lên trong môi trường giáo dục-y tế tồi tệ như vậy. Chẳng ai muốn tương lai con mình u ám và đen tối như số phận quốc gia. Không ai muốn để con mình trôi trên chiếc tàu vô vọng và vô định. Chẳng ai muốn con cái phải gánh chịu những hậu quả mà chính những kẻ có trách nhiệm trực tiếp và lớn nhất cũng đang phủi tay tháo chạy.
Một người bạn nói với tôi rằng, tôi có thể mua mọi thứ ở Việt Nam, tôi có thể sắm gần như bất kỳ chiếc xe nào, tôi có thể tậu gần như bất kỳ căn nhà nào, tôi có thể ăn bất kỳ nhà hàng sang trọng nào… nhưng có những thứ mà tôi không bao giờ có thể mua: tôi không thể mua được môi trường trong sạch, tôi không mua được ngôi trường có những giáo viên tử tế, tôi không mua được bệnh viện nơi tôi và con tôi không phải nằm vật vờ ở hành lang, tôi không mua được những con đường không bao giờ chứng kiến cảnh ngập lụt, tôi không mua được hệ thống công quyền tận tụy vì dân; và trên hết, tôi không thể mua được sự tự do – tự do cho cá nhân cũng như tự do cho tương lai con cái tôi.
“Chúc mừng bạn và gia đình đã lấy được visa định cư Hoa Kỳ!” – không có lời chúc nào nghe mỉa mai hơn vậy. Vì sao mà sau hơn bốn thập niên người ta vẫn mừng khi rời bỏ quê hương lên đường tha phương? Vì sao mà gần nửa thế kỷ trôi qua người ta vẫn phải “vượt biên” tỵ nạn cộng sản và “tỵ nạn” những hậu quả mà cộng sản gây ra? Vì sao mà sau những tuyên bố khẳng định chế độ đạt được hết thành tựu này đến thành công khác mà “cán bộ” cộng sản và đảng viên cộng sản vẫn bằng mọi giá đưa con cái họ ra nước ngoài?
“Chúc mừng bạn đã thoát được khỏi Việt Nam!” – không có lời chúc nào buồn và đau hơn. Một cách chính xác, lời chúc này không dành để nâng ly cho sự rời bỏ đất nước. Nó dành cho sự thoát được khỏi chế độ cai trị trên đất nước đó. Lời chúc đó là một cáo trạng cho chế độ. Chẳng ai vui (trừ “cán bộ” cộng sản) khi rời bỏ quê hương. Chẳng ai thoải mái khi bỏ hết tài sản lẫn thân nhân mà gạt nước mắt ra đi. Sự chọn lựa của họ quá khắc nghiệt: hoặc là một quê hương đang bị chế độ cộng sản tàn phá tan nát, hoặc là xứ lạ quê người nơi họ có thể dùng những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời để gieo những mầm hạt hy vọng cho tương lai con em mình.
Khi tôi viết những dòng này, ngoài kia, trước cổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ hoặc lãnh sự quán nào đó, hàng đoàn người dài dằng dặc vẫn đang xếp hàng chờ phỏng vấn visa. Trời nắng chang chang hoặc mưa mịt mù, họ vẫn kiên nhẫn. Họ nắm chặt sấp hồ sơ trong tay. Họ đang cố nắm chặt số phận mình. Con đường phía trước dù mờ mịt như thế nào thì ít nhất nó cũng dẫn đến một lối thoát cho tương lai con em họ…
Kiều hối về Việt Nam trong năm 2018 đạt gần 19 tỷ đô la

Em bé có ước mơ gì cho năm mới sắp đến

Có một người lạ mặt nhắn tin hỏi em bé có ước mơ gì cho năm mới sắp đến không, em trả lời: nếu có ước mơ em ước đất nước việt nam không còn cộng sản nữa chỉ vậy thôi 😊😊 vì nhìn những đứa trẻ thế này em xót lắm và đức từng đoạn ruột, 😢😢những hình ảnh này sao không ai chia sẻ
KHÔNG CÓ TỰ DO MIỄN PHÍ
“Chúng tôi không yêu cầu các bạn đảo chính, mà chỉ muốn các bạn đừng nổ súng. Chúng tôi mong các bạn đừng bắn vào chúng tôi, mà hãy cùng chúng tôi bảo vệ quyền được lắng nghe của người dân”.- Juan Guaido, Tổng thống lâm thời Venezuela đã nói như vậy với quân đội, công an Venezuela.
Năm 2017, Guaido bị thương ở lưng, máu đã chảy Nhưng chính trị gia 35 tuổi vẫn kêu gọi quân đội, công an đang bảo vệ chế độ cần “bảo vệ quyền được lắng nghe của người dân”.
Rất gần với phát biểu của Guaido, trong 1 cuộc biểu tình mới đây, hoa hậu Du lịch bang Carabobo ở Venezuela năm 2013 là Genesis Carmona được cho là đã qua đời sau vụ xả súng vào đoàn biểu tình trên đường phố, ở tuổi 22.
Họ bị thương, bị chết bởi đấu tranh cho quyền cơ bản của con người- những đồng bào của họ!
Có lẽ Tổng thống Maduro sẽ không trụ được trên ghế đương nhiệm đến năm 2021. Với cái cách ông ta ăn thịt bò được chế biến bởi đầu bếp hàng đầu thế giới và hút xì gà sau đó, trong khi nhân dân của ông ta bới rác tìm thức ăn, thì đó là tất yếu.
Người dân Venezuela- một quốc gia giàu tài nguyên- đã đói khổ trên chính sự giàu có ấy. Nên mới có những cuộc tuần hành đòi quyền sống cơ bản của con người. Những cuộc tuần hành triệu người mà bất cứ hệ thống quân đội, công an nào cũng bất lực.
Sẽ có người bị đàn áp, thậm chí chết, nhưng nhân dân ở đường cùng sẽ chứng minh sự vạn đại của mình. Không có chế độ nào đủ sức cai trị lâu dài trên bền tảng bóc lột nhân dân cả. Những người lính kiên trung nhất luôn nhớ họ được sinh ra bởi nhân dân. Và bảo vệ nhân dân, tổ quốc mới là nhiệm vụ của các bình sĩ dù trong lực lượng công an hay quân đội.
Bất kỳ tiếng súng hay hành động bạo lực nào dành cho nhân dân Venezuela hôm nay sẽ dẫn đến một hậu quả nào đó trong tương lai, rất gần…
Suốt chiều dài lịch sử, bất cứ vương triều nào, dù có trong tay quyền lực lớn đến độ nào, cũng thất bại khi nhân dân phẫn nộ. Hạnh phúc “thịt bò và xì gà” nào, của bất kỳ chính trị gia nào, cũng sẽ tan vỡ, khi nhân dân phẫn nộ.
Các chế độ độc tài có xu hướng bịt miệng nhân dân, kể cả bằng bạo lực hay những trò bẩn. Và kể cả chấp nhận những trả giá bằng máu hay sinh mạng, nhân dân rồi cũng sẽ thắng mà thôi.
Không có tự do miễn phí! Cũng sẽ chẳng có ai giúp nhân dân thoát khỏi cảnh lầm than do kẻ khác tạo ra nếu không từ chính bản thân người dân. Người dân Venezuela cũng vậy mà người dân bất cứ đâu cũng thế…
Có một lần, tôi nói với một người anh- là quan chức, rằng khi tuyệt đường sinh sống của dân cũng chính là tuyệt lộ của chế độ. Bất cứ chế độ nào!
Hãy nhớ, bạo lực trấn áp để duy trì quyền lực cũng chỉ là tạo Nhân cho hậu Quả về sau… Ai thênh thênh trên cao quyền lực cũng chỉ là quyền lực tạm nếu nhân dân nổi giận!
Dẫu không có tự do miễn phí, kể cả trả giá bằng máu hay sinh mạng, thì nhân dân Venezuela sẽ “đòi nợ” Maduro, chắc chắn là như vậy! Ở nơi khác, nếu cứ tạo bất công, cũng không ngoại lệ…
Hãy biết thương dân nếu là người cầm quyền. Có ai mà không từ nhân dân mà ra đâu nếu xét sâu nguồn gốc?



Ai giết 32 em học sinh tiểu học Cai Lậy ở Định Tường và 10 em thanh niên xung phong ở ngã ba Đồng Lộc?
Ai giết 32 em học sinh tiểu học Cai Lậy ở Định Tường và 10 em thanh niên xung phong ở ngã ba Đồng Lộc?
25-1-2019
Trong video này, anh chị em sẽ thấy bức hình của một em học sinh Việt Nam nằm gối đầu lên cặp sách, im lìm như đang ngủ trưa. Các nhân viên y tế cứu thương chỉ vì quá thương xót mà tưởng như em còn biết đau nên đặt đầu em cao trên chiếc cặp vậy thôi. Không, em không ngủ trưa, em chết rồi.
https://www.facebook.com/trantrungdao/videos/2312212518802721/
Ai giết 32 em học sinh trường tiểu học Cai Lậy, Định Tường?
Các em chết vì đạn pháo kích của Việt Cộng. Vâng. Nhưng đa số tuổi trẻ VN sinh ra và lớn lên sau 1975 không biết sự thật đó. Học sinh tại Việt Nam chỉ bị nhồi sọ về cái chết của “10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc.”
Ai giết 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc? Nếu hỏi 100 em học sinh Việt Nam, thì đúng 100 em sẽ trả lời do bom của “Đế quốc Mỹ.”
Nhưng nếu được hỏi tiếp, nếu không có “đế quốc Mỹ” rồi 10 cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc và hàng triệu thanh niên miền Bắc vô tội có chết hay không? Nếu hỏi 100 em học sinh Việt Nam, thì đúng 100 em sẽ trả lời “Không”.
Thật ra, không có Mỹ các cô gái thanh niên xung phong đó cũng có thể chết. Nếu không chết tại Ngã Ba Đồng Lộc rồi cũng một ngã ba khác, một con đường khác, một thôn làng Việt Nam khác. Mười phần trăm dân số Việt Nam đã chết để tham vọng CS hóa Việt Nam của lãnh đạo CSVN và Quốc Tế được hoàn thành.
Số phận Việt Nam vốn đã nằm trong “sinh tử lệnh” của Mao không chỉ trước Điện Biên Phủ, sau hiệp định Geneve, hiệp định Paris, biến cố Hoàng Sa, Trường Sa mà ngay từ đầu thập niên 1920 khi đảng CSVN còn đang thai nghén trong nhận thức của Hồ Chí Minh.
Đường lối chiến tranh của Mao trong bài phát biểu tại Diên An: “Nhiệm vụ trung tâm và hình thức cao nhất của cách mạng là chiếm lấy quyền lực xuyên qua đấu tranh võ trang và giải quyết xung đột bằng chiến tranh. Đây là nguyên tắc cách mạng của chủ nghĩa Mác Lê-nin, và phải được thực hiện một cách toàn diện tại Trung Quốc và toàn thế thế giới.”
Đường lối đó chi phối toàn bộ chính sách của đảng CSVN. Quan hệ giữa hai đảng CS Việt Nam và Trung Quốc có khi nắng khi mưa, khi ấm khi lạnh nhưng đường lối đó chưa hề thay đổi.
Người bình thường chỉ biết nhìn một biến cố từ hậu quả nhưng người có ý thức phải hiểu tận nguyên nhân, bởi vì mọi việc xảy ra trên đời, mọi sự vật có mặt trên đời đều có nguyên nhân.
Cả 32 em học sinh trường tiểu học Cai Lậy, Định Tường và 10 người chị Việt Nam của các em chết ở Ngã Ba Đồng Lộc chỉ chết vì một nguyên nhân: Tham vọng CS hóa toàn cõi Việt Nam của CSVN và CS Quốc Tế.
Không hiểu đúng tại sao chủ nghĩa CS đến Việt Nam sẽ không có một cách thích hợp để đẩy chủ nghĩa CS ra khỏi Việt Nam. Và tương tự, không hiểu đúng quá khứ sẽ không có hành động đúng vì tương lai đất nước.
Sở hữu toàn dân đối với đất đai có khi nào?
Báo Pháp luật TPHCM ngày 24/1/2019 đăng bài “Vườn rau phường 6, Tân Bình: 3 minh định pháp lý” của Nhóm PV, trong đó có đoạn viết:
“Như vậy, cần phải khẳng định là: Sau giải phóng thì khu vườn rau phường 6, quận Tân Bình thuộc khu đất 6,8 ha nêu trên đã thuộc quyền quản lý trực tiếp của Nhà nước. Việc tiếp quản, quản lý đất được chính quyền thực hiện theo Điều 1 Phần IV Quyết định 111/CP ngày 14-4-1977 của Hội đồng Chính phủ là đúng…


Báo Pháp luật TPHCM ngày 24/1/2019 đăng bài “Vườn rau phường 6, Tân Bình: 3 minh định pháp lý” của Nhóm PV, trong đó có đoạn viết:
“Như vậy, cần phải khẳng định là: Sau giải phóng thì khu vườn rau phường 6, quận Tân Bình thuộc khu đất 6,8 ha nêu trên đã thuộc quyền quản lý trực tiếp của Nhà nước. Việc tiếp quản, quản lý đất được chính quyền thực hiện theo Điều 1 Phần IV Quyết định 111/CP ngày 14-4-1977 của Hội đồng Chính phủ là đúng quy định, đảm bảo được nguyên tắc chung của các luật đất đai. Đó là “đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước thống nhất quản lý.”
Câu trên sai, vì cho đến năm 1977, thậm chí đến năm 1980, quy định về sở hữu toàn dân đối với toàn bộ đất đai trên lãnh thổ quốc gia vẫn chưa có trong hệ thống pháp luật của CHXHCNVN. Phải chờ đến bản Hiến pháp 1980 nguyên tắc đó mới được đặt ra lần đầu tiên và thậm chí còn phải chờ đến tận Luật Đất đai 1987 mới được quy định cụ thể để thực thi trên thực tế.
Trước và sau Quyết định 111 một thời gian, ở Việt Nam vẫn tồn tại sở hữu tư nhân về đất đai. Mục đích ban hành Quyết định 111 là nhằm quốc hữu hóa một số khu đất thuộc sở hữu của nhà nước chế độ cũ và nhà cửa của các quan chức chế độ cũ, chứ không có mục tiêu lẫn hệ quả biến toàn bộ đất đai trên lãnh thổ quốc gia trở thành tài sản công thuộc sở hữu toàn dân.
Cần lưu ý, vào thời điểm ban hành Quyết định 111, bản Hiến pháp 1959 vẫn còn hiệu lực thi hành, mà trong đó Điều 12 chỉ nói “đất hoang” mới thuộc sở hữu toàn dân. Điều 14 của Hiến pháp 1959 thậm chí còn quy định: “Nhà Nước chiếu theo pháp luật bảo hộ quyền sở hữu về ruộng đất và các tư liệu sản xuất khác của nông dân.”
Nói cách khác, mãi đến năm 1980, theo bản Hiến pháp mới, toàn bộ đất đai trên lãnh thổ mới thuộc sở hữu toàn dân. Điểm sai chết người đó cho thấy các tác giả bài báo không hiểu rõ tiến trình phát triển của hệ thống pháp luật nước CHXNCNVN nói chung, và luật đất đai nói riêng.
Tuy nhiên, sự nhầm lẫn đó có thể hiểu được, bởi họ chỉ là phóng viên viết theo sự sai bảo, chứ không phải là luật sư hành nghề độc lập.






