Tin tức mới về nhà báo Trương Duy Nhất:

Tin tức mới về nhà báo Trương Duy Nhất:

Cựu tù nhân chính trị, Trương Duy Nhất, biến mất ở Thái Lan sau khi tìm kiếm tình trạng tị nạn với LHQ
Thứ Sáu tuần trước, ngày 25 tháng 1 năm 2019, cựu tù nhân chính trị, Trương Duy Nhất, được nhìn thấy lần cuối tại văn phòng của Liên Hợp Quốc HCR – Cơ quan tị nạn ở Bangkok, Thái Lan.
Ông Nhất đã ở đó để ghi danh với tư cách là một người xin tị nạn sau khi rời Việt Nam vào đầu tháng 1.
Theo gia đình và bạn bè của anh ấy, không ai nghe thấy gì từ ông Nhất kể từ thứ bảy tuần trước, và họ không thể liên lạc với ông.
Đươc biết, ông Nhất đã ở Thái Lan khoảng 21 ngày, gia đình cho biết.
Gia đình đã có thể xác nhận rằng ông Nhất không bị giam giữ bởi Thái Lan IDC (Trung tâm giam giữ người nhập cư bất hợp pháp). Họ cũng đã có thêm thông tin ngày hôm nay rằng chính quyền Thái Lan, cho đến thời điểm này, cũng không bắt giữ ông Nhất.
Số điện thoại của ông Nhất ở Thái Lan không bị tắt, nhưng không ai trả lời các cuộc gọi. Vợ và con gái ông lo lắng cho sự an nguy của ông, vì họ vẫn không thể liên lạc được với ông.
Blogger Trương Duy Nhất từng bị kết án hai năm tù năm 2014 theo Điều 258 Bộ luật hình sự năm 1999. Ông Nhất bị bắt vào tháng 5 năm 2013 và bị giam giữ cho đến khi xử án.
Chính phủ đã cáo buộc một số bài viết trên blog của ông ấy trên Blog Một góc nhìn khác là hành vi lạm dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm quyền lợi của nhà nước.
Blog của ông Nhất thực sự là nơi chỉ trích chính phủ và các nhà lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Một trong những bài được xuất bản trên blog vào tháng 4 năm 2013, ông Nhất kêu gọi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từ chức và Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhận thức sai lầm về chính trị và kinh tế của Đảng.
Sau khi được trả tự do vào năm 2015, ông Nhất tiếp tục viết blog và cư trú tại Đà Nẵng, Việt Nam.
Vợ của ông Nhất vẫn còn ở Việt Nam, nhưng con gái ông đang học tại Vancouver, Canada. Họ kêu gọi mọi người hãy đưa ra bất kỳ thông tin hữu ích nào liên quan đến ông Nhất lúc này.

(lược dịch)
Copy FB Khanh Nguyen

Image may contain: 1 person, text

ĐẠI SỨ TRUNG QUỐC QUYẾT LIỆT NGĂN CÁC HOẠT ĐỘNG KỶ NIỆM 40 NĂM CUỘC CHIẾN CHỐNG XÂM LƯỢC BIÊN GIỚI PHÍA BẮC

Trần Bang shared a post.

ĐẠI SỨ TRUNG QUỐC QUYẾT LIỆT NGĂN CÁC HOẠT ĐỘNG KỶ NIỆM 40 NĂM CUỘC CHIẾN CHỐNG XÂM LƯỢC BIÊN GIỚI PHÍA BẮC

Phạm Viết Đào.

Theo nguồn tin vỉa hè, năm nay Việt Nam chủ trương công khai kỷ niệm 40 năm cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược các tỉnh biên giới phía bắc. Các hoạt động đang được chuẩn bị, chắc sẽ được tổ chức sau dịp Tết Nguyên Đán…

Những ngày giáp Tết, được tin Đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam chạy như cờ lông công tới một số cơ quan chức năng Việt Nam, danh nghĩa yêu cầu giải thích về chủ trương này nhưng thực chất là đe nẹt, gây sức ép buộc Việt Nam phải co lại hoạt động kỷ niệm 40 năm mới nhớ tới một lần…

Hàng năm, báo chí Trung Quốc thường xuyên đề cập, vinh danh lính của họ, nhiều sách vở báo chí thỏa sức tuyên truyền, ca ngợi chiến thắng của họ. Họ ngang nhiên coi việc đưa hơn 1 triệu quân xông vào lãnh thổ Việt Nam trong 2 giai đoạn: tháng 2/1979, trên 6 tỉnh biên giới; Từ 19879-1989 tại khu vực vị Xuyên với danh nghĩa: phản ứng tưh vệ và chống Việt Nam xâm lược.

Vừa qua trong buổi ra mắt Ban liên lạc CCb Sư đoàn 356, Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, nguyên Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Quân khu 2, Trưởng Ban liên lạc CCB Vị Xuyên đã cung cấp thông tin: Vừa qua, năm 2018, Trung Quốc đã phong cho 10 lính Trung Quốc danh hiệu anh hùng vì đã lập cộng đánh Việt Nam tại chiến trường Lão Sơn…

Chưa rõ, với hành động ngang ngược của Đại sứ thiên triều, sẽ tác động tới mức nào các hoạt động kỷ niệm 40 năm nổ ra cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược biên giới phái bắc?

Theo một vài nguồn tin: rất có thể “danh hiệu nước lạ” thay cho chỉ đích danh Trung Quốc sẽ được sử dụng trong một số hoạt động…kỷ niệm này.

Chúng ta đợi sau Tết sẽ thấy được phạm vị ảnh hưởng của hành vi đe nẹt, bắt nạt của Trung Quốc…

Cãi nhau, chồng lao xe hơi chở vợ con xuống sông Hoài, 3 người chết

From: Người Việt Online
 

Cãi nhau, chồng lao xe hơi chở vợ con xuống sông Hoài, 3 người chết

Cãi vã nhau, người chồng tức giận lái xe hơi đang chở vợ và hai con lao thẳng xuống sông Hoài ở thành phố Hội An, khiến 3 người chết. Trong xe hơi lúc này có bốn người gồm hai vợ chồng và hai đứa con. Hai vợ chồng cùng con trai tử vong, riêng bé gái (14 tuổi) biết bơi nên khi xe lao xuống sông đã nhanh chóng thoát ra ngoài, bơi vào bờ kêu cứu.

NGƯỜI ĐẦU TIÊN LÊN TIẾNG

Hoa Kim Ngo and 2 others shared a post.
Image may contain: text

Luân LêFollow

NGƯỜI ĐẦU TIÊN LÊN TIẾNG

Một vị bác sỹ đầu tiên ở Quảng Ngãi đã chính thức làm đơn đề nghị được nghỉ việc vì lý do phản đối việc tuyên án có tội đối với bác sỹ Hoàng Công Lương trong vụ án chạy thận ở Hoà Bình.

Các bạn có biết, khi lương tâm và trách nhiệm của một con người, nhất là với người có tri thức (hiểu biết), đối diện với bất công thì cũng chính là lúc bạn buộc phải, mà không có lựa chọn nào khác, bày tỏ quan điểm và lên tiếng nhằm bảo vệ cho lẽ phải và công lý một cách rõ ràng.

Hàng chục ngàn bác sỹ hoặc hàng chục ngàn giáo viên ở nước ngoài, họ sẵn sàng đình công để phản đối những bất công trong nghề nghiệp hoặc các vấn nạn trong xã hội là để đòi hỏi các cơ quan có chức trách phải thực thi các chính sách nghiêm minh, khắc phục hay hạn chế các hậu quả hoặc phải đưa ra các biện pháp hữu hiệu nhằm bảo đảm cho quyền lợi chính đáng của bản thân cũng như nghề nghiệp của chính họ hay cho những người mà họ đang phải gánh chịu những sự bất công.

Nên nhớ rằng chính các công nhân hoặc các tài xế yếu thế nhất so với các tầng lớp người khác đã tích cực lên tiếng và đấu tranh cương quyết đến thế nào trước các sự tiêu cực và bất công tồn tại trong vấn đề lao động hay trước các sai phạm trong việc đặt các trạm thu phí trái luật hoặc đối với vụ xét xử chưa thoả đáng đối với lái xe Hoàng ở Thái Nguyên. Họ không hoặc ít được học hành tử tế nhưng họ lại có lương tâm tử tế của một con người công chính. Do vậy, các bác sỹ, những người được đào tạo ở bậc cao của xã hội lại trở nên hèn nhược và đớn mạt thì họ sẽ xứng đáng phải nhận lấy sự khinh bỉ và ghẻ lạnh từ chính những người dân.

Chúng ta cũng cần nhớ rằng, nếu bất công xảy ra với một ai đó ở một nơi nào đó thì cũng có nghĩa bất công sẽ có thể xảy ra với bất kỳ ai và ở bất kỳ nơi đâu. Con người chúng ta chỉ thực sự bình đẳng theo và bằng luật pháp, nên nếu luật pháp không thể thực hiện được điều đó, chính chúng ta phải là người giành lại những điều quý báu ấy để bảo đảm cho cuộc sống của chính mình.

Và các bác sỹ chính là những người quyết định trực tiếp nhất đến giá trị và tiếng nói của mình trong lòng một xã hội.

Lên tiếng hay là sẵn sàng mất tự do nếu dùng “sự im lặng của sự khôn ngoan” để đánh đổi những may rủi chực chờ? Hãy tìm cách cứu lấy thân phận của chính mình trước hết, trước khi có thể đủ sức dang tay ra cứu lấy những thân thể khác mà họ vẫn thường luôn tự hào nhận lấy bổn phận nghề nghiệp cứu người của mình là cao quý hơn cả.

EM TRẦN HOÀNG PHÚC TỪ CHỐI NHẬN THỨC ĂN CỦA TRẠI GIAM AN PHƯỚC

Hoa Kim Ngo and Tommy Lee shared a post.
Image may contain: 1 person, smiling, eyeglasses and text
Image may contain: one or more people and outdoor

Võ Hồng Ly is with Võ Hồng Ly.

31.01.2019

EM TRẦN HOÀNG PHÚC TỪ CHỐI NHẬN THỨC ĂN CỦA TRẠI GIAM AN PHƯỚC

Mẹ của em Phúc là Cô Huỳnh Thị Út, tức FB Huynh Nghia, đã có đôi dòng chia sẻ trên status sau khi đi thăm em Phúc về :

“- 26 ngày kể từ ngày 5-01-2019 đến nay 31-01-2019, vào thăm Phúc, thấy Phúc vui vẻ nhưng tôi và bác của Phúc thấy Phúc không được khỏe. Tôi lo lắng hỏi Phúc thì Phúc nói : Cả tháng nay, con nghi ngờ thức ăn (canh) có vấn đề nên con từ chối không nhận thức ăn (canh) của Trại giam An Phước. Phúc nói Phúc ăn thức ăn của gia đình gởi vào.

– Ngày 5-01-2019, tôi đã gởi thuốc đặc trị bệnh viêm gan siêu vi C cho Phúc nhưng đến nay 31-01-2019 (đã 26 ngày), Phúc vẫn chưa được nhận thuốc để uống. Phúc nói phải chờ kiểm duyệt xong rồi thì mới được nhận . Điều kiện trong tù khắc nghiệt mà bệnh của Phúc được đếm từng ngày nhưng không biết Phúc chờ đến bao giờ mới nhận được 01 viên thuốc để uống?

– Khi vào trại, các tù nhân được phát 01 cái chăn dạ. Chăn dạ này được làm từ vải vụn mà thành. Nó có nhiều lông và bụi, mùa hè khi đắp thì bị dị ứng da, mùa đông thì hít phải bụi và các sợi lông do đó sẽ bị viêm đường hô hấp. Phúc đã đấu tranh yêu cầu Ban Giám thị Trại giam phát chăn khác và mới để đảm bảo an toàn sức khỏe cho các tù nhân thì Ban Giám thị Trại giam không trả lời. Phúc nói nếu trong vòng 01 tháng, Trại giam không hồi đáp thì gia đình viết thư tố cáo với các Tổ chức Nhân quyền biết về Chế độ lao tù ở Trại giam khắc nghiệt.

Buồn!!!
Nhật ký thăm nuôi
Mẹ của cháu Trần Hoàng Phúc
Huỳnh Thị Út./.”

P/s: Hình Trại giam An Phước (PT số 2): có bác của Phúc cùng đi thăm Phúc.

Nhiều hành lý bị rạch, thất lạc ở phi trường Tân Sơn Nhất

Nhiều hành lý bị rạch, thất lạc ở phi trường Tân Sơn Nhất

Từ Singapore về Tân Sơn Nhất chiều 27 Tháng Giêng, 2019, thùng hành lý của bà M.A.T bị rạch móc trộm đồ. (Hình: Tuổi Trẻ)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Nhiều hành khách tố cáo hành lý ký gửi bị thất lạc, bị rạch lấy cắp tài sản bên trong ở phi trường Tân Sơn Nhất dù nơi đây cho rằng “có hệ thống camera được gắn dày đặc để giám sát trong suốt quá trình đi của hành lý.”

Hôm 27 Tháng Giêng, 2019, báo Tuổi Trẻ cho biết một nữ ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam lên Facebook cá nhân tố cáo hành lý của chồng mình bị thất lạc trên chuyến bay của hãng Vietnam Airlines đi từ Jakarta (Indonesia) về phi trường Tân Sơn Nhất, Sài Gòn nhưng hãng bay chậm giải quyết.

Trước đó, ngày 19 Tháng Giêng, cũng tại phi trường Tân Sơn Nhất,  hành khách T.T.Sĩ phải mất hơn 2 tiếng đồng hồ để khai báo mất 3 thùng hành lý ký gửi.

Một ngày sau, khi nhận được thông tin có hành lý, anh Sĩ ra phi trường nhận lại thì phát hiện hai thùng bị rạch nhưng không có niêm phong kèm ký hiệu của hải quan. Trong khi đó, nhân viên bộ phận hành lý thất lạc tại phi trường Tân Sơn Nhất cũng không giải thích lý do vì sao các thùng hàng này bị rạch.

Nói với báo Tuổi Trẻ ngày 30 Tháng Giêng, ông Đặng Tuấn Tú, giám đốc Cảng Hàng Không Quốc Tế Tân Sơn Nhất , cho biết trước tình trạng nhiều hành khách thông báo mất tài sản trong hành lý cá nhân, đặc biệt là hành khách quốc tế, người Việt hải ngoại trong dịp cao điểm Tết, đơn vị đã lắp đặt hệ thống camera an ninh di động từ băng chuyền đến khu vực máy bay để bảo vệ tài sản cho hành khách.

“Tuy nhiên, dù việc giám sát được thực hiện nghiêm ngặt nhưng cũng khó tránh khỏi những trường hợp trộm cắp hành lý của khách,” ông Tú nói.

Riêng về việc thất lạc hành lý, ông Nguyễn Vĩnh Hưng, phó giám đốc Công Ty Dịch Vụ Mặt Đất Phi Trường Việt Nam Vigas Tân Sơn Nhất, cho rằng tùy theo tình hình chuyến bay, hành khách đi trước và hành lý sẽ bị lưu lại để vận chuyển sau.

“Khi đến phi trường, hành khách sẽ được nhân viên thông báo ngay về tình trạng hành lý bị chậm. Khách có thể đợi ở phi trường nhận hành lý hoặc hành lý sẽ được giao đến tận nhà không tính phí,” ông Hưng nói.

Cũng theo ông Hưng, để chống mất cắp hành lý ở phi trường, ngoài camera giám sát của phi trường, đơn vị này cũng lắp 460 camera riêng ở khu băng chuyền hành lý, xe vận chuyển, gầm hàng máy bay… để “giám sát toàn bộ quy trình của nhân viên.”

Thế nhưng, theo một lãnh đạo Trung Tâm Kiểm Soát Khai Thác Phi Trường Tân Sơn Nhất “với hành lý có giá trị, hành khách nên để trong hành lý xách tay. Riêng hành lý ký gửi, cần kê khai loại hành lý này rõ ràng trước khi gửi để dễ dàng xác minh và bồi thường khi xảy ra mất hay hư hại.”

Trong khi đó, các hãng hàng không khuyến cáo hành khách khi ký gửi hành lý nên sử dụng vali cứng với khóa ngầm ở mép thay vì khóa kéo bình thường.

“Nếu sử dụng vali thông thường, hành khách nên sử dụng màng bọc và dán băng kín vali hay thùng hàng ký gửi, kèm theo mác tên, địa chỉ và số điện thoại cụ thể. Với cách thức này, sẽ mất nhiều thời gian nếu kẻ gian muốn móc đồ trong vali,” lãnh đạo một hãng bay nói.

Trường hợp thất lạc hành lý, mất đồ trong hành lý nếu không chứng minh được giá trị thực tế của hành lý, các hãng hàng không sẽ áp dụng một quy định chung để đền bù cho hành khách sẽ là $20 đô la đối với 1kg hành lý thất lạc hoặc tối đa là $1,810 đô la cho một người nếu có chứng từ chứng minh được thiệt hại.

Về quy định bồi thường, hãng Vietnam Airlines cho biết với những chuyến bay quốc tế, mức bồi thường tối đa của hãng là 430,000 đồng/ký ($20)đối với hành lý ký gửi. Còn hành lý xách tay, mức bồi thường tối đa $400 đô la/hành khách.

Nhiều người cho biết, hiện nay hành lý bị “giam” ở các phi trường của Việt Nam quá lâu, trong khi các phi trường quốc tế chỉ sau 30 phút khách có thể lấy đồ, rời khỏi phi trường thì ở Tân Sơn Nhất hay Nội Bài, mất gần một buổi. (Tr.N)

Bà cụ 85 tuổi dầm mình dưới biển bán ngao, sò nuôi cháu tâm thần

Bà cụ 85 tuổi dầm mình dưới biển bán ngao, sò nuôi cháu tâm thần

Nguoi-viet.com

Cụ Rớt dầm mình dưới biển bán ngao sò nuôi người cháu tâm thần 61 tuổi. (Hình: Thanh Niên)

KIÊN GIANG, Việt Nam (NV) – Ngay khu ẩm thực nhộn nhịp nổi tiếng ăn chơi ở cầu cảng Hàm Ninh, huyện Phú Quốc, có một bà cụ 85 tuổi nhưng hằng ngày vẫn phải ngâm mình dưới nước biển để bán ngao, sò nuôi người cháu gái tâm thần 61 tuổi.

Báo Thanh Niên hôm 28 Tháng Giêng, 2019, mô tả, nhiều người tò mò nhìn xuống mặt nước biển khi nghe tiếng rao “Mấy cô chú ơi, mua giúp tui ký sò dẹo” của bà Nguyễn Thị Rớt (85 tuổi) đang dầm mình trong nước biển gọi với lên từ phía dưới chân cầu cảng Hàm Ninh, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, nơi dẫn đến khu nhà hàng bè nổi tiếng của “Đảo Ngọc.”

Trả lời thắc mắc của báo Thanh Niên tại sao không đem lên trên bờ mà bán để khách dễ mua. Vả lại, dầm mình dưới nước cả ngày như vậy không tốt cho sức khỏe, bà Rớt  giải thích: “Tui già rồi không bưng nổi. Bỏ ngao, sò vô can nhựa này kéo đi dưới nước mới được. Mỗi ngày mua mấy ký sò, ký ngao bán kiếm chút tiền để nuôi con cháu khùng 61 tuổi.”

Vẻ mặt chờ đợi du khách trên cầu cảng mua ngao sò của bà cụ 85 tuổi. (Hình: Thanh Niên)

Bà Rớt kể tiếp “con nhỏ khùng” đó là cháu bên chồng tên là Đinh Thị Hết. Khi cô Hết mới vừa lọt lòng thì mẹ chết. Từ đó, vợ chồng bà Rớt đem cô cháu về nuôi.

“Vợ chồng tui không có con, mà con nhỏ đó cũng không còn cha còn mẹ nên phải nhận nuôi nó. Mà đâu có biết lớn lên nó bị tâm thần. Nó làm khổ vợ chồng tui ghê lắm, nhưng đâu nỡ nào bỏ nó được,” bà Rớt nói.

Hỏi về cụ ông, cụ Rớt rơm rớm nước mắt: “Ổng chết cách đây 15 năm rồi. Hồi ổng còn sống, tui và ổng cũng khổ. Hai vợ chồng hai mươi mấy năm đi cắt cỏ tranh về bán cho người ta lợp nhà. Tiền bán cỏ tranh chẳng bao nhiêu, nhưng cũng đỡ. Từ ngày ổng mất thì tui nghỉ đi cắt cỏ tranh vì một mình không làm nổi. Tui phải ở đậu nhà đứa cháu trai bên chồng làm nghề lặn biển thuê.”

Nghe cụ Rớt kể đến đây, một số người dân sống xung quanh gần đó cũng “xác nhận” rằng bà cụ 85 tuổi này có hoàn cảnh y như vậy.

Khi chờ khách mua sò, cụ Rớt gỡ những sợi dây trôi dạt đem về nhà dùng. (Hình: Thanh Niên)

Theo như lời cụ Rớt, trong khoảng 15 năm bán ngao sò ở cầu cảng Hàm Ninh này cũng có một vị du khách “sộp” mua hết mớ sò và còn “bo” thêm tổng cộng hơn cả triệu đồng (khoảng $43). Một vài “ngôi sao” trong làng giải trí cũng tặng cụ tiền triệu. Nhưng những trường hợp như vậy cũng đâu có nhiều.

Vậy là mỗi ngày cụ Rớt lại rời căn nhà ở đậu cùng cháu trai, lội đến cầu cảng cách đó khoảng 500 mét dầm mình dưới nước biển, đội trên đầu cái nắng chang chang để bán ngao sò nuôi “con nhỏ khùng.”

Cụ Rớt thật thà nói tiếp: “Hai năm nay có đỡ hơn. Nhưng thằng cháu nuôi mình cuộc sống cũng còn vất vả, khó khăn lắm. Nó đi lặn sò, lặn ốc thuê cho người khác để nuôi gia đình của nó. Còn tui ráng đi bán sò, bán ngao để nuôi con nhỏ khùng. Khi nào con nhỏ khùng chết, tui nghỉ bán.”

Nói với báo Thanh Niên về trường hợp của cụ Rớt, một cán bộ xã Hàm Ninh cho biết, cụ Rớt đang hưởng chế độ trợ cấp 270,000 đồng/tháng (khoảng $12), cộng với số tiền bảo trợ cho cô cháu bị tâm thần cũng được khoảng trên 1 triệu đồng (hơn $43)/tháng. Tuy nhiên, bà cán bộ này cũng cho biết thêm, “gia đình cụ Rớt đã được đưa ra khỏi diện nghèo mấy năm nay.” Như vậy theo quy định, số tiền này cũng không còn được lãnh. (Tr.N)

Chuyện hai người mẹ và những đứa con – Ai là người dũng cảm?

Chuyện hai người mẹ và những đứa con – Ai là người dũng cảm?

29-1-2019

Báo chí vừa rồi đưa tin, có hai người mẹ nghèo tự tử vì hết đường sống. Nhưng mỗi người chọn cho mình một cách chết. Một người cho các con mình uống thuốc độc. Khi biết chắc các con chết rồi người mẹ uống thuốc độc chết theo con. Còn người mẹ kia chết đi để lại mấy đứa con, hy vọng tiền phúng điếu của bà con hàng xóm và tiền trợ cấp xã hội cho người nghèo sẽ giúp chúng có tiền sống, có tiền đi học.

Chuyện chỉ có vậy, bạn đọc đọc qua, có người hờ hững, có người chép miệng thương tâm. Chuyện thường ngày ở… báo mà. Tin tự tử của hai bà mẹ chìm trong hàng chục, hàng trăm tin giật gân xảy ra từng phút, từng giờ trong nước và trên thế giới.

Nhưng câu chuyện tự tử của hai người mẹ không dừng lại trên mấy dòng chữ vô tình trên trang báo. Họ tình cờ gặp nhau ở cõi bên kia.

Người mẹ chết đi để lại mấy đứa con, nhìn người mẹ với bốn đứa trẻ lau nhau từ ngạc nhiên tới sững sờ, kêu lên:

Sao lại thế này? Chị sực nhớ lúc còn trên kia có nghe chuyện mấy mẹ con nghèo tự tử chết cùng một lúc: Hóa ra là chuyện thật à?

Người mẹ có mấy đứa con cười như mếu. Vâng, cả mấy mẹ con tôi, chị trông chúng có kháu không?

Người mẹ kia vừa nghe xong như muốn nhảy bổ vào cấu xé người mẹ có mấy đứa con đang sợ sệt bu quanh mẹ.

Mày đúng là con thú ác nhất trong các loài thú. Mày không còn là con người, không bằng loài cầm thú.

Nhưng tôi có làm gì chị đâu. Người đàn bà ngạc nhiên.

Mày không làm gì tao. Nhưng mày đã giết mấy đứa con đứt ruột đẻ ra kia. Lẽ ra phải đưa mày xuống địa ngục ném vô vạc dầu hay cho chó ngao xé xác. Đi cô đi với tôi.

– Nhưng chị định đưa tôi đi đâu.

Tới gặp Diêm Vương ngài sẽ phán xử. Có ai nỡ đang tâm giết con như cô không. Có ném cô cho chó ngao chúng cũng không thèm đụng tới xác cô.

Người đàn bà kia chợt hiểu và nói trong nước mắt:

Chị tưởng tôi làm chuyện này dễ lắm à. Còn đau gấp vạn lần những nhát dao cắt vào da thịt mình. Chị không hiểu được hoàn cảnh của tôi.

Không có bất kỳ hoàn cảnh nào bắt các cháu bé kia chết theo mình. Đến loài cầm thú còn biết thương con. Cô không bằng loài cầm thú.

Vâng, chị cứ chửi cho sướng miệng. Giá chị lâm vào hoàn cảnh tôi.

Thế cô tưởng tôi sướng lắm hả. Tôi cũng lâm vào tình cảnh chắc không khác cô, cũng tới bước đường cùng, không còn cách nào sống nổi, chỉ còn mỗi cách chết đi. Nhưng tôi khác với cô, tôi đi một mình, tôi không giết các con tôi, chúng nó chẳng có tội tình gì. Cũng mấy đưa lau nhau như mấy cháu này. Tôi đứt từng khúc ruột ra đi. Tưởng không có nỗi đau nào đau hơn. Khi phải xa lìa con cái còn thơ dại.

Thế chị đi rồi chúng nó sống bằng gì?

Tiền phúng điếu của bà con, tiền trợ cấp xã hội.

Thế mà em tưởng chị có phép tiên hay ít ra có sự hỗ trợ bên nội, bên ngoại.

Tôi đã bảo không có gì sất.

Thế còn bố các cháu, anh ấy?

Ma men nó tha đi lúc lũ nhỏ còn bé xíu.

Thế chị có bảo đảm những thứ chị nói đó giữ nổi chúng nó trong nhà được bao lâu, hay hết tiền hết gạo lại chẳng lóc nhóc kéo nhau ra đường, đi bụi đời, nhỏ thì trộm cắp lớn lên thành bọn đâm thuê chém mướn. Nhẹ thì vào tù ra tội, nặng thì dựa cột. Vừa khổ cho mình vừa là nỗi khổ cho xã hội. Đấy, chị có dám nói chắc cách của chị là hay, là đúng, khôn ngoan hơn không rồi hãy mắng nhiếc tôi cũng còn kịp.

Không để cho đối phương kịp suy nghĩ, người đàn bà kia nói luôn một hồi:

Chị bảo tiền phúng điếu của bà con được mấy đồng, toàn bà con cảnh nghèo cả. Còn tiền trợ cấp xã hội, chị tin à? May lắm chỉ được vài tháng đầu, làm gì người ta chẳng xà xẻo vô đó. Tiền tử tuất của người chết họ còn chẳng tha. Bây giờ mới xuống đây, hãy còn sớm. Độ vài ba tháng, một năm nữa chị lên thăm, sẽ tận mắt chứng kiến bọn trẻ ra sao. Chắc lúc đó chỉ đứng xa mà nhìn không nhận ra con mình nữa. Lúc đó ân hận thì quá muộn rồi.

Thấy người đàn bà kia dường như gục xuống không còn sức để nghe nữa, chị dừng lại, cảm thấy mình có lỗi đã quá lời.

Sau đó hai bà mẹ đáng thương ôm nhau khóc.

Cả hai cái chết, cách chết đều vô lý và suy cho cùng cũng có lý cả. Điều vô lý thuộc về trách nhiệm của xã hội, về chính quyền các cấp…

Bây giờ xin trở lại cái tít của bài viết. Vậy trong hai bà mẹ ai là kẻ dũng cảm?

Xét cho thấu tình đạt lý, trong hai người mẹ đáng thương đó không có ai là dũng cảm cả. Sống được mới là chuyện khó, dám vượt qua mọi khó khăn nuôi con khôn lớn. Nhưng chết như họ cũng không ai nỡ chê bai họ hèn nhát.

Dũng cảm là những người “ngoài cuộc”. Giữa những năm tháng đất nước còn vô vàn khó khăn, nợ công nợ tư chồng chất, dân ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, trẻ em bụng đói tới trường, trường không ra trường, lớp không ra lớp. So với mặt bằng thế giới, đời sống nhân dân ta được xếp vào hàng gần cuối bảng, sau cả Lào, Campuchia, thế mà có nhiều người đứng đầu một số địa phương, còn có ý định xây dựng những tượng đài nghìn tỷ, trên nghìn tỷ. Và tệ hại hơn có người dám cầm bút ký quyết định cho phép. Những người đó mới chính là người dũng cảm. Dũng cảm trước công luận ngồi xổm trên, dư luận và vô cảm trước nỗi đau khổ của người dân. Thật đáng phục thay!

Đúng là chuyện oái ăm. Người dân ai cũng muốn sống nhưng không được sống. Còn chắc chắn người chết (dẫu là Đại anh hùng dân tộc hay Lãnh tụ vĩ đại) đâu có muốn xây tượng đài, nhưng tượng đài cứ mặc nhiên mọc như nấm trên đất nước nghèo nàn và lạc hậu. Hỏi có đất nước nào có chuyện lạ, ngược đời như nước ta không? Khi người có quyền cầm bút ký quyết định cho phép xây dựng những tượng đài trăm, nghìn tỷ, có bao giờ nghĩ rằng mình đang ký lệnh kết án tử hình những người dân lương thiện, những trẻ em bị chết khi chưa kịp làm người.

Tượng đài lớn nhất, vĩnh cửu ở trong lòng người dân. Thời gian, mưa gió bão bùng dù cho chế độ thay đổi cũng không hề làm suy xuyển. Nguyễn Trãi 500 năm, Nguyễn Du 300 năm, rồi Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Lê Quý Đôn, Nguyễn Bỉnh Khiêm, cùng bao nhiêu vị khác, hình ảnh các vị trường tồn cùng dân tộc, đất nước này.

Vụ án Vũ Nhôm, điển hình về cái bóng công an trong hoạt động kinh tế tại Việt Nam

Vụ án Vũ Nhôm, điển hình về cái bóng công an trong hoạt động kinh tế tại Việt Nam

Kính Hòa RFA

Ông Phan Văn Anh Vũ (áo trắng) thượng tá tình báo công an Việt Nam bị xử tội tham nhũng. 2017.

Ông Phan Văn Anh Vũ (áo trắng) thượng tá tình báo công an Việt Nam bị xử tội tham nhũng. 2017.

 AFP

Công an là lực lượng quan trọng bậc nhất trong các thể chế nhà nước theo mô hình cộng sản. Ngoài lực lượng chính qui công an còn có những tổ chức bán chính thức, những tổ chức chỉ điểm trong dân chúng.

Theo số liệu của Tiến sĩ Cynthia M Horn, Đại học Western Washington, Hoa Kỳ thì trong xã hội Đông Đức trước kia cứ 8 người dân thì có một người hợp tác với công an.

Theo một số đánh giá thì ngân sách giành cho những lực lượng công an của Trung Quốc cao hơn cả ngân sách giành cho quân đội nước này.

Theo tìm hiểu của Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Huy Vũ, hiện sống tại Na Uy, lực lượng công an, hay bán công an tại Việt Nam cũng rất đông:

Có rất nhiều loại công an, công an chìm công an nổi, công an kinh tế,… không có con số chính xác, nhưng theo một số nhà nghiên cứ đưa ra những con số có tính xấp xỉ thì ở Việt Nam cứ 10 người dân là có một công an.”

Lực lượng khổng lồ này đòi hỏi một ngân sách rất lớn dành cho nó.

Từ khi Việt Nam bắt đầu cải cách kinh tế vào giữa thập niên 1980, bắt đầu có những doanh nghiệp gọi là doanh nghiệp đời sống của các cơ quan công an và quân đội.

Các doanh nghiệp này kinh doanh đủ thứ như bất kỳ một doanh nghiệp nào khác, chỉ có khác là chúng được những người công an quản lý, lợi nhuận được chia cho các viên chức trong ngành công an.

Theo những thông tin được báo Công an Đà Nẵng đưa ra vào năm 2016, Bộ Công an có 10 doanh nghiệp với tổng số vốn là 1200 tỉ đồng, kinh doanh từ viễn thông, xây dựng, cho đến đóng tàu biển. Thậm chí họ có cả những khu công nghiệp tại Hà Nội (Hoài Đức) và Sài Gòn (Nhà Bè.)

Trong vụ án Vũ Nhôm người ta thấy có hai công ty do viên thượng tá công an này đứng tên kinh doanh bất động sản là Bắc Nam 79 và Nova Bắc Nam.

Tuy nhiên có vẻ như so với người anh em của Bộ Công an là Bộ Quốc phòng, thì bên phía quân đội có những công ty có bề thế hơn nhiều, nổi tiếng nhất là công ty Viettel kinh doanh viễn thông, và mới đây người đứng đầu nó là thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng được cất nhắc lên làm Bộ trưởng Bộ thông tin và truyền thông.

Vì lý do đó, cách đây vài năm có lời đồn đại cho rằng ngành công an mong muốn có được sự kinh doanh phát triển như bên quân đội, sau khi báo chí chính thống lên tiếng khá mạnh mẽ về chuyện không nên cho quân đội làm kinh tế.

Một lực lượng đúng ra là để bảo vệ pháp luật, duy trì sự công bằng của pháp luật mà lại đi làm kinh tế, bằng cách dựa vào cái quyền uy của mình thì nó sẽ bóp méo nền kinh tế thị trường đi.
-Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ.

Nhà quan sát Phạm Chí Dũng, từng phục vụ trong ngành công an nói với RFA vào năm 2017:

Đó chỉ là một dư luận nhất thời thôi, vào kỳ họp quốc hội giữa năm 2017, được khuấy động bởi những thế lực bên trong ngành công an đưa ra vì họ thấy quân đội làm kinh tế dữ dội quá, chẳng lẽ công an không được làm?”

Sau Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12, đầu năm 2016, có đến bốn viên tướng công an nằm trong số 19 ủy viên Bộ chính trị, cơ quan quyền lực cao nhất Việt Nam. Ngoài ra trong số gần 200 thành viên Trung ương Đảng, cũng rất đông đảo các viên chức công an.

Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ bình luận về việc công an làm kinh tế:

Một lực lượng đúng ra là để bảo vệ pháp luật, duy trì sự công bằng của pháp luật mà lại đi làm kinh tế, bằng cách dựa vào cái quyền uy của mình thì nó sẽ bóp méo nền kinh tế thị trường đi.”

Trong vụ án Vũ Nhôm người ta thấy ông này dựa vào thẻ công an tình báo của mình để được mua những lô đất đắt tiền với giá rẻ, bán lại kiếm lời, nhưng trên danh nghĩa là tạo vỏ bọc cho hoạt động an ninh.

Các viên tướng công an ra tòa cùng ngày 28/1 với ông Vũ Nhôm công nhận một điều là các ông ấy đã ký những văn bản để thúc đẩy những hoạt động kinh tế của ông Vũ Nhôm được thuận tiện. Trong số những viên tướng này có ông Bùi Văn Thành, vào năm 2016 giữ chức vụ Trưởng ban chỉ đạo đổi mới và phát triển doanh nghiệp Bộ Công an.

Các viên tướng công an cũng khai rằng họ thành lập những công ty như kiểu các công ty của ông Vũ Nhôm để che đậy cho hoạt động nghiệp vụ của ngành công an.

Bình luận về việc này, luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên chánh văn phòng Quốc hội Việt Nam cho biết:

Họ lập công ty để cài cắm người thì theo tôi ở nước nào cũng có, nhưng ở đây họ lại lợi dụng đặc quyền đặc lợi này để kinh doanh bất động sản, mua bán, chẳng biết có mua bán ma túy trong đó không nữa. Những ông tướng bị ở tù là như thế, và tôi cho là phải xử rất nghiêm.

Trong số các sĩ quan cao cấp của Bộ Công an bị đưa ra tòa trong vụ Vũ Nhôm, có hai người là thứ trưởng, một người làm phó của cục tình báo Bộ Công an nay đã giải tán, một người chuyên theo dõi các hoạt động của các doanh nghiệp ngành công an.

Trả lời câu hỏi liệu có nên chấm dứt hoạt động kinh tế của ngành công an, Luật sư Trần Quốc Thuận nói tiếp:

Việc công an và quân đội không được làm kinh tế nữa là một chủ trương được đem ra nói nhiều năm nay rồi, cũng được đem ra bàn ở Quốc hội. Có những lĩnh vực không được làm nữa như là kinh doanh thuần túy, còn những lĩnh vực liên quan đến an ninh quốc phòng thì có thể nên tiếp tục chẳn hạn như sản xuất vũ khí chẳn hạn.

Tuy nhiên về phương diện luật pháp, Luật sư Trần Quốc Thuận cho biết là ông cũng chưa thấy điều luật nào được đưa ra để hạn chế công an và quân đội làm kinh tế.

Việc công an và quân đội không được làm kinh tế nữa là một chủ trương được đem ra nói nhiều năm nay rồi.
-Luật sư Trần Quốc Thuận.

Theo quan sát của Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, vào năm 2017, sau khi có nhiều dư luật về việc nên tách hoạt động kinh tế ra khỏi an ninh và quốc phòng, thì không thấy nói đến nữa, thậm chí một số quan chức còn đưa ra ví dụ thành công của một số công ty quốc phòng để làm minh chứng cho việc kinh doanh thành công.

Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ cho rằng nhà nước do Đảng Cộng sản lãnh đạo hiện nay không thể nào tách hoạt động kinh doanh ra khỏi công an và quân đội vì những khoảng lợi ích quá lớn, mà Đảng Cộng sản lại dựa rất nhiều vào các lực lượng này để duy trì chế độ.

EVFTA – Đừng để lỡ mãi

EVFTA – Đừng để lỡ mãi

FB Nguyễn Ngọc Chu

29-1-2019

Đáp ứng các tiêu chuẩn EU, một mặt chẳng những giúp cho Việt Nam đẩy mạnh xuất khẩu hàng hóa sang EU để thoát dần phụ thuộc vào Trung Quốc, mà còn – ở mặt khác – đưa Việt Nam xịch gần với xã hội Âu châu.

EVFTA – ĐỪNG ĐỂ LỠ MÃI

Nếu không được Nghị viện Châu âu thông qua trước cuộc bàu cử tiếp theo cuối tháng 5/2019, Hiệp định Thương mại Tự do Việt Nam – EU (EVFTA) sẽ đối mặt với sự chậm trễ, rất bất lợi cho các doanh nghiệp Việt Nam, và bất lợi ngay cho chính Nhà nước Việt Nam.

CON ĐƯỜNG GIAN TRUÂN

Sau 14 phiên đàm phán chính thức và nhiều phiên giữa kỳ ở cấp bộ trưởng, trưởng đoàn cùng cấp nhóm chuyên viên kỹ thuật, kéo dài gần suốt trong 3 năm, đến ngày 4/8/2015 Việt Nam và EU đã công bố kết thúc cơ bản đàm phán Hiệp định Thương mại Tự do (EVFTA) giữa Việt Nam và EU.

Chiều ngày 18/10/2018 phát biểu đầu tiên tại diễn đàn Doanh nghiệp Á – Âu lần thứ 16 tại Na Uy, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc kêu gọi : “Tôi rất hoan nghênh các bạn doanh nghiệp châu Âu có tiếng nói với các cơ quan của EU để Hiệp định EVFTA sớm được ký kết và đi vào thực thi”.

Ngày 23/01/2019 tham dự Diễn đàn kinh tế Thế giới Davos (Thụy Sĩ), trong cuộc gặp gỡ với các doanh nghiệp đa quốc gia ( Apple, Facebook…) Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thêm một lần kêu gọi các doanh nghiệp đa quốc gia góp tiếng nói chung để EU sớm phê chuẩn EVFTA.

Gần 3 năm đàm phán, gần 4 năm sau đàm phán mà vẫn chưa được EU phê chuẩn, con đường EVFTA thật gian truân.

ĐỪNG THÊM MỘT LẦN BỎ LỠ THỜI CƠ

Trên con đường hội nhập quốc tế, Lãnh đao Việt Nam đã bỏ lỡ nhiều cơ hội mà sau đó chính họ đã thừa nhận sự hối tiếc. Điển hình là bình thường hóa quan hệ Việt – Mỹ và gia nhập WTO.

Bình thường hóa quan hệ Việt – Mỹ đã có cơ hội thực hiện ngay sau 1975. Nếu bình thường hóa quan hệ Việt – Mỹ được thực hiện trong những năm 1976 – 1977 thì tình hình đã khác, ngay cả cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Quốc tháng 2/1979.

Tương tự là cơ hội gia nhập WTO. Việt Nam đã có thể gia nhập WTO trước năm 2000. Nhưng rồi cũng bắt nguồn là từ các cấp lãnh đạo cao nhất mà Việt Nam chậm trễ.

Nay thì đến lượt EVFTA.

Khi được thông qua EVFTA sẽ mang lại cho các doanh nghiệp Việt Nam nhiều cơ hội mới.

Quan trọng nhất là, EU sẽ xóa bỏ ngay thuế nhập khẩu (=0%) đối với 85,6% số dòng thuế, tương đương 70,3% kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam sang EU. Trong vòng 7 năm, EU sẽ xoa thuế nhập khẩu đến 99,2% số dòng thuế, tương đương 99,7% kim ngạch xuất khẩu Việt Nam.

Theo số liệu thống kê năm 2017, tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam sang EU đạt 38,27 tỷ USD. Với thuế nhập khẩu khoảng 14% được đưa về 0% cho khoảng 70% tổng số kim ngạch xuất khẩu, thì Việt Nam sẽ nhận được một nguồn tài chính lớn cùng với một động lực thúc đẩy tăng trưởng xuất khẩu hàng hóa Việt Nam sang EU.

Lấy thí dụ về thị trường thủy sản và thị trường dệt may. Thị trường xuất khẩu thủy sản của Việt Nam năm 2017 đạt khoảng 8,3 tỷ USD. Liên minh châu Âu là một trong hai thị trường xuất khẩu thủy sản lớn nhất của Việt Nam, với doanh số năm 2018 vào khoảng 1,6 tỷ USD, tốc độ tăng trưởng khoảng 10%/năm. Thuế suất nhập khẩu vào EU là khoảng 14%. Từ đó để thấy được giá trị của EVFTA đối với ngành thủy sản Việt Nam quan trọng đến mức độ nào.

Với ngành dệt may, EVFTA cũng là niềm hy vọng lớn. Kim ngạch xuất khẩu dệt may sang EU năm 2017 là 3,785 tỷ USD. Năm 2018 kim ngạch xuất khẩu ngành dệt may Việt Nam trong 9 tháng đầu năm đạt hơn 22,4 tỉ USD, tăng 16,5% so với cùng kỳ năm 2017. Trong đó Mỹ và EU là 2 thị trường nhập khẩu nhiều nhất.

Liên minh châu Âu là một trong 4 nền kinh tế hùng hậu nhất của thế giới. EU là đối trọng với các nền kinh tế Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản. Quan trọng hơn nữa, Liên minh châu Âu là một xã hội bao gồm 28 quốc gia văn minh nhân bản. Nền kinh tế EU là nền kinh tế công nghệ hiện đại với dân số trên 500 triệu người và GDP lên đến 15000 tỷ USD. Chuẩn mực EU về nhiều mặt là chuẩn mực văn minh tiên phong.

Đàm phán đáp ứng các tiêu chuẩn của EU để mở rộng hợp tác với EU là đường đi đúng đắn cần thiết. Đáp ứng các tiêu chuẩn EU, một mặt chẳng những giúp cho Việt Nam đẩy mạnh xuất khẩu hàng hóa sang EU để thoát dần phụ thuộc vào Trung Quốc, mà còn – ở mặt khác – đưa Việt Nam xịch gần với xã hội Âu châu.

Nghị viện Châu âu khóa mới sẽ được bàu cử vào cuối tháng 5/2019. Phương án tốt nhất cho Việt Nam là EVFTA cần được Hội đồng Châu âu ký và Nghị viện Châu âu bỏ phiếu thông qua trước tuyển cử khóa tiếp theo.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã đích thân thúc đẩy EVFTA. Các lãnh đạo Việt Nam khác hãy chung tay cùng Thủ tướng. Chuẩn mực châu Âu là niềm mơ ước của nhiều quốc gia. Hãy xóa bỏ rào cản. Đừng thêm một lần bỏ lỡ cơ hội bước theo tiến bộ văn minh nhân loại.

Chỉ số CPI cho thấy tham nhũng VN tệ đi dù có chiến dịch ‘đốt lò’

Chỉ số CPI cho thấy tham nhũng VN tệ đi dù có chiến dịch ‘đốt lò

Nguyễn Phú Trọng, Việt Nam, tham nhũng
Bản quyền hình ảnhHOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Image captionTổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã tăng cường chiến dịch chống tham nhũng từ 2016

Xếp hạng hàng năm Corruption Perceptions Index (CPI) vừa cho hay Việt Nam xếp thứ 117 trên 180 nước, tụt 10 hạng.

Suy thoái trong Đảng CS ‘còn chưa rõ địa chỉ’?

Trong kết quả năm ngoái của Transparency International, Việt Nam xếp hạng 107 trên 180 nước.

Kết quả này có vẻ sẽ gây ngạc nhiên cho nhiều người trong bối cảnh Việt Nam được cho là gia tăng chiến dịch chống tham nhũng từ sau Đại hội 12 năm 2016.

Như giải thích của Transparency International, xếp hạng CPI dựa trên đánh giá, suy nghĩ của các chuyên gia và doanh nhân về tham nhũng khu vực công của một quốc gia.

Điểm số của Việt Nam năm 2017 là 35, đến năm 2018 giảm còn 33.

Xếp hạng năm 2016, khi đó đánh giá 176 nước, thì Việt Nam đứng thứ 113, 33 điểm.

Nếu chỉ xét điểm số, người ta thấy rằng điểm số của Việt Nam năm 2016 cao hơn các năm trước, tăng tiếp tục năm 2017 nhưng đến 2018 lại giảm điểm bằng với 2016.

Transparency International
Bản quyền hình ảnhTRANSPARENCY INTERNATIONAL

Kể từ 2017, Việt Nam, cùng với Timor-Leste, Bangladesh, Maldives là các quốc gia vùng châu Á – Thái Bình Dương bị giảm điểm.

Transparency International nói các nước này có các điểm chung, như thiếu các định chế độc lập, dân chủ có thể kiểm soát và cân bằng quyền lực.

Transparency International
Bản quyền hình ảnhTRANSPARENCY INTERNATIONAL
Image captionXếp hạng châu Á của Transparency International

Các nước này lại có chính phủ trung ương rắn tay nên đã cản trở truyền thông tự do, cản trợ sự tham gia của người dân.

Nói về Việt Nam, Transparency International thừa nhận Việt Nam đã có “tiếp cận mạnh tay nhằm trừng phạt, truy tố các cá nhân tham nhũng mấy năm qua”.

Nhưng điều này không đủ vì, theo Transparency International, việc mạnh tay trừng phạt chỉ là một phần trong chiến lược chống tham nhũng “hiệu quả và đầy đủ”.

Ngoài ra, tổ chức này cũng nói các định chế dân chủ yếu ớt và thiếu quyền chính trị “đặt ra nghi ngờ nghiêm túc về sự công bằng của các vụ bắt giữ và truy tố” ở Việt Nam.

Transparency International còn nói Việt Nam đã dính líu đến nhiều scandal tham nhũng gần đây liên quan Đan Mạch, Nhật Bản và Hoa Kỳ.

Ví dụ năm 2017, World Bank đã cấm cửa một công ty tư vấn Đan Mạch vì dính líu hối lộ quan chức Việt Nam.

Trong khi đó, văn phòng Towards Transparency đặt ở Hà Nội, trực thuộc Transparency International, giải thích: “Điểm số CPI 2018 của Việt Nam được tính dựa trên cơ sở 8 nguồn dữ liệu là những khảo sát quốc tế độc lập.”

“Về mặt thống kê, việc giảm điểm này được xem là không đáng kể. Tuy nhiên, xét trên thang điểm từ 0 – 100 của CPI, trong đó 0 là rất tham nhũng và 100 là rất trong sạch, tham nhũng trong khu vực công ở Việt Nam vẫn được cho là rất nghiêm trọng.”

Núi Băng
Có ý kiến nói công cuộc chống tham nhũng chỉ mới thấy ‘phần nổi của tảng băng chìm’

Chỉ số cảm nhận tham nhũng (CPI) là gì?

Được Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International – TI) công bố hàng năm kể từ năm 1995, Chỉ số CPI xếp hạng các quốc gia / vùng lãnh thổ trên cơ sở cảm nhận về tham nhũng trong khu vực công tại các quốc gia / vùng lãnh thổ đó.

Đây là một chỉ số tổng hợp, kết hợp kết quả của 13 cuộc thăm dò ý kiến và đánh giá tham nhũng do các tổ chức có uy tín thu thập. CPI là chỉ số về tham nhũng được sử dụng rộng rãi nhất trên thế giới.

Tại sao CPI dựa trên cảm nhận?

Tham nhũng nói chung thường bao gồm các hoạt động phi pháp, bị che giấu một cách cố ý và chỉ được đưa ra ánh sáng khi xảy ra các vụ bê bối, hay qua công tác thanh tra, điều tra và truy tố, xét xử.

Mặc dù các nhà nghiên cứu từ các viện nghiên cứu, xã hội dân sự và các chính phủ đã đạt được nhiều tiến bộ trong việc đo lường tham nhũng trong các lĩnh vực cụ thể một cách khách quan, đến nay vẫn chưa có một chỉ số khách quan nào đo lường mức độ tham nhũng của quốc gia một cách trực tiếp, toàn diện.

Các nguồn dữ liệu của CPI (bao gồm các khảo sát và nguồn thông tin) sử dụng các bảng hỏi được thiết kế và chuẩn hoá một cách kĩ lưỡng để hỏi người trả lời.

CPI hàm chứa các quan điểm có đủ thông tin của các bên liên quan, thường có mức độ tương đồng cao với các chỉ số khách quan, ví dụ như trải nghiệm hối lộ của người dân trong Phong vũ biểu Tham nhũng Toàn cầu (Global Corruption Barometer).

Danh sách 8 nguồn dữ liệu được sử dụng để tính điểm số CPI 2018 của Việt Nam

1. Chỉ số cải tổ Bertelsmann Stiftung 2017-2018 (BF TI)

Bertelsmann Stiftung Transformation Index 2017-2018

2. Xếp hạng rủi ro quốc gia 2018 của Cơ quan nghiên cứu kinh tế toàn cầu (EIU)

Economist Intelligence Unit Country Risk Service 2018

3. Các chỉ số về Điều kiện và Rủi ro Kinh doanh 2017 của Global Insight (GI)

Global Insight Country Risk Ratings 2017

4. Tư vấn Rủi ro Kinh tế và Chính trị 2018 (PERC)

Political and Economic Risk Consultancy Asian Intelligence 2018

5. Chỉ số Đánh giá Rủi ro Quốc gia 2018 của Tổ chức Đánh giá Rủi ro Chính trị (PRS)

The PRS Group International Country Risk Guide 2018

6. Khảo sát ý kiến các nhà điều hành doanh nghiệp 2018 của Diễn đàn Kinh tế Thế giới

(WEF)

World Economic Forum Executive Opinion Survey 2018

7. Chỉ số Nhà nước pháp quyền 2017-2018 của World Justice Project (WJP)

World Justice Project Rule of Law Index Expert Survey 2017-2018

8. Bộ chỉ số về dân chủ của Varieties of Democracy Project 2018 (VDEM)

Varieties of Democracy (V-Dem) 2018

CPI đo lường các hình thức tham nhũng nào?

Các nguồn dữ liệu của CPI đo lường các khía cạnh của tham nhũng như dưới đây, sử dụng những câu hỏi cụ thể để thu thập dữ liệu:

 Hối lộ

 Chuyển đổi mục đích sử dụng của các quỹ công

 Mức độ phổ biến của việc các cán bộ nhà nước lợi dụng vị trí để tư lợi mà

không lo đối mặt với các hậu quả

 Khả năng xảy ra tham nhũng trong chính phủ và khả năng chính phủ thực thi

các cơ chế liêm chính hiệu quả trong khu vực công

 Các gánh nặng và thủ tục hành chính và quan liêu dẫn tới khả năng tăng

tham nhũng

 Bổ nhiệm theo năng lực hay theo mức độ thân hữu (quan hệ) trong các dịch

vụ dân sự

 Truy tố và xét xử hình sự hiệu quả đối với các cán bộ nhà nước tham nhũng

 Luật pháp đầy đủ về công khai tài chính và các biện pháp phòng ngừa mâu

thuẫn lợi ích đối với cán bộ nhà nước

 Cơ chế pháp luật để bảo vệ người tố cáo tham nhũng, nhà báo, các điều tra

viên khi họ tố cáo các trường hợp hối lộ và tham nhũng

 Nhà nước bị khống chế bởi các nhóm lợi ích nhỏ

 Tiếp cận thông tin về các vấn đề công của xã hội dân sự

CPI không đo lường các hình thức tham nhũng nào?

Các nguồn dữ liệu của CPI không đo lường các hình thức tham nhũng dưới đây:

 Cảm nhận hoặc trải nghiệm tham nhũng của người dân

 Gian lận thuế

 Các dòng tài chính phi pháp

 Các đối tượng góp phần vào tham nhũng (luật sư, kế toán viên, các nhà cố

vấn tài chính, v..v..)

 Rửa tiền

 Tham nhũng trong khu vực tư

 Các nền kinh tế và thị trường không chính thức

Nguồn:Transparency International