VIỆT NAM NGUY CẤP?! (PHẦN 1)

VIỆT NAM NGUY CẤP?! (PHẦN 1)
___________________________

Nhà báo Chu Vĩnh Hải cho hay: “Các sĩ quan cao cấp của hải quân, cảnh sát biển đang đổ về Sài Gòn để dự một cuộc họp quan trọng diễn ra vào ngày 14-8 để tiếp tục bàn về bãi Tư Chính. Chắc chắn, bãi Tư Chính hiện đang ở trong trạng thái căng thẳng. Rất có thể tàu thăm dò địa chấn Haiyang Dizhi 8 của Trung Quốc đã quay trở lại bãi Tư Chính. Cũng có thể là, các tàu hải cảnh và kiểm ngư của Trung Quốc đang tập trung nhiều ở bãi Tư Chính”, một nguồn tin cực kỳ khả tín vừa cho tôi biết vào lúc 10 giờ sáng ngày 13-8…”

Tình trạng của người CSVN hiện rất nguy nan, đặt trong bối cảnh phức tạp của thế giới, đặc biệt cuộc thương chiến Mỹ – Hoa, cho đến nay đủ căn cứ để khẳng định: Không có một thỏa thuận tốt đẹp nào diễn ra cả. Nhất là Hong Kong đang “mất dần và mất hẳn” “tài sản Tự Do” vốn dĩ họ thụ hưởng cả trăm năm qua, cho thấy rất, rất và rất cao!!!

Một nguyên tắc đối ngoại của thế giới, cho đến nay vẫn sừng sững, không thể chối bỏ: KHÔNG QUỐC GIA NÀO CAN THIỆP VÀO NỘI BỘ QUỐC GIA KHÁC CHO ĐẾN KHI QUỐC GIA CẦN GIÚP ĐỠ LÊN TIẾNG.

Cần nói rõ như vậy, để người dân Việt Nam không nên suy nghĩ “viển vông”…

Quý độc giả bình tâm và thử đặt bản thân là người CSTQ, thử hỏi quý độc giả sẽ làm gì, với những bằng chứng “sờ sờ” trước mắt, như; Công Hàm 1958, Hội nghị Thành Đô, Hiệp định phân định giữa VN và TQ về biên giới trên bộ, trên biển v.v… đặc biệt là những khoản gọi là “viện trợ” [1] của CSTQ dành cho CSVN để cưỡng chiếm VNCH với mưu đồ thôn tính trọn VN, cũng như những khoản tiền khác mà người dân VN không tài nào hay biết ?!

Cả thế giới không còn xa lạ với bản chất lật lọng, gian manh, nuốt lời, phản phé v.v… của CSVN, thế thì có lạ gì, năm xưa Đặng Tiểu Bình “dạy cho VN một bài học” để gây ra 2 cuộc chiến thảm khốc tại biên giới phía Bắc và Tây Nam ???

Nói như vậy để quý độc giả thấy rõ vấn đề hiện nay: Đó là câu chuyện của 2 thằng ăn cướp “đang xử nhau” mà khốn khổ nhất là cả dân tộc Việt Nam đang phải gánh chịu hậu quả đó, với tai ương lừng lửng: MẤT NƯỚC!!!

Trương Tấn Sang trong tư cách Chủ tịch Nước dám khẳng định [2]: “Đảng, Nhà nước ta KHÔNG BAO GIỜ BÁN NƯỚC cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo” – do chính đài BBC đưa tin vào ngày 14/12/2012

Vậy, hơn bao giờ hết, yêu cầu Trương Tấn Sang một lần nữa làm cho rõ điều mà chính hắn ta tuyên bố!

(Còn nữa)
______________

Nguyễn Ngọc Già

https://www.bbc.com/vietnamese/world-48051722

https://www.bbc.com/…/vietnam/2012/12/121214_sang_army.shtml

Image may contain: 2 people, people standing

Chỉ còn thiếu qui hoạch… án tử hình!

  • VOA: Phú Quốc Từ khi được… qui hoạch thành… đặc khu kinh tế, hòn đảo này tan hoang ở đủ mọi khía cạnh và đợt lụt kinh hoàng, chưa từng thấy đang xảy ra tại Phú Quốc chính là hệ quả của việc thực hiện qui hoạch:

    Xóa sổ nhiều khu rừng nguyên sinh, chặn sông, lấp suối, hủy diệt các túi chứa nước trong tự nhiên

    Tuy các chuyên gia môi trường, kinh tế đã cảnh báo từ lâu nhưng không ngăn được tiến trình hủy diệt Phú Quốc theo… qui hoạch.

    Vào lúc này, Phú Quốc đối diện với đủ loại thảm cảnh từ môi trường (ngập lụt nặng nề, thiếu nước,,,) đến an ninh, trật tự.

    Nhiều giới bảo rằng hòn đảo “cần được giải cứu khẩn cấp”

    Cho dù tạm ngưng qui hoạch Phú Quốc thành… đặc khu kinh tế cũng khó có thể khôi phục lại những gì đã bị hủy diệt!

Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực hay bị diệt khẩu?

Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực hay bị diệt khẩu?

Phạm Chí Dũng/Người Việt

Trần Bắc Hà, cựu chủ tịch Ngân Hàng Đầu Tư và Phát Triển Việt Nam (BIDV), và được cho là đàn em của cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. (Hình: Nhịp Cầu đầu Tư)

Một bài viết mang tựa đề rất ấn tượng “Sự thật về cái chết của ông Trần Bắc Hà, trách nhiệm của thiếu tướng Nguyễn Duy Ngọc – Cục Trưởng C03, Bộ Công An và các điều tra viên có liên quan” của một tác giả ẩn danh hiện ra trên mạng xã hội vào đầu Tháng Tám, 2019 – xảy ra gần như đồng thời với thời điểm “lên tiếng” của phát ngôn viên Bộ Công an là Lương Tam Quang về “cơ quan cảnh sát điều tra (Bộ Công An) đã phối hợp với Cục Điều tra hình sự Bộ Quốc Phòng xác định nguyên nhân, hiện chưa có kết quả” – đã vô hình trung tiết lộ nhiều dấu hiệu và dấu vết mang “mùi” gấu ó nội bộ.

Từ sự mô tả của bài viết trên về quá trình tạm giam Trần Bắc Hà từ Trại giam T16 của Bộ Công An, sau đó chuyển sang Trại 771 của Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng, việc Trần Bắc Hà bị đối xử rất thiếu “nhân quyền” và sau đó phải tuyệt thực đến chết, cùng tên và chức danh một số điều tra viên phụ trách vụ án Trần Bắc Hà chi tiết đến mức cứ như thể tác giả là người trong cuộc, tận mắt nhìn thấy toàn cảnh vụ Trần Bắc Hà đã chết như thế nào…

Có thể xác định gần như chắc chắn là bài viết này được đạo diễn, viết ra và loan tải công khai trên mạng xã hội bởi một số, nếu không muốn nói là một thế lực chính trị trong nội bộ đảng. Hiện tượng này đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong khoảng một thập niên qua và đã dẫn đến một kết luận như đinh đóng cột rằng, chỉ có những tác giả nằm sâu trong nội bộ đảng mới có được thông tin sắc đến thế.

Một khi bài viết trên có nguồn tin từ nội bộ đảng, có thể cho rằng tính xác cứ của một số thông tin trong bài viết này là đáng tham khảo hoặc đáng tin cậy.

Hình thức thông tin này cũng rất giống cách thức đưa tin của trang mạng Chân Dung Quyền Lực về Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Nguyễn Bá Thanh trong những ngày gần đất xa trời vào cuối năm 2014, đầu năm 2015 (bệnh viện ở Mỹ nơi ông Thanh điều trị, tình trạng sức khỏe của ông Thanh, số hiệu chuyến bay và ngày giờ chuyến bay đưa ông Thanh về Đà Nẵng, cái chết thực thể của ông Thanh trong lúc báo chí nhà nước vẫn ra rả dẫn lời quan chức quản lý y tế về “tau khỏe mà, có chi mô”…).

Hoặc cũng khá giống với cách thức đưa tin của một vài trang mạng xã hội về Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh (đi chữa bệnh ở Pháp, chuyến bay về Việt Nam, nhân vật đóng thế Phùng Quang Thanh…).

Việc kiểm nghiệm lại thông tin của trang mạng Chân Dung Quyền Lực sau khi Nguyễn Bá Thanh được chính quyền thông báo chính thức qua đời, cũng như kiểm nghiệm lại thông tin mạng xã hội sau khi Phùng Quang Thanh chính thức “biến mất” khỏi chính trường kể từ khi trở về từ Pháp, đã cho thấy những thông tin trên mạng xã hội là cơ bản phù hợp với thực tế diễn biến của hai vụ việc đình đám đó.

Nhưng vào lần này, có sự khác biệt cơ bản giữa một kết luận rất quan trọng của bài viết “Sự thật cái chết của Trần Bắc Hà…” của tác giả ẩn danh với những gì xảy ra ngay sau cái chết này.

Tuyệt thực hay bị diệt khẩu?

Bài “Sự thật cái chết của Trần Bắc Hà…” đã chỉ xoáy vào trách nhiệm của Bộ Công An đối với cái chết của Trần Bắc Hà mà không hề nói đến trách nhiệm của Bộ Quốc Phòng, dù Trần Bắc Hà chết trong trại tạm giam 771 của Bộ Quốc Phòng chứ không phải trong trại tạm giam của công an.

Vì sao thế? Phải chăng tác giả, hoặc nhóm tác giả của bài viết này được đạo diễn bởi một bàn tay nào đó bên quân đội?

Tang lễ Trần Bắc Hà diễn ra hôm 22 Tháng Bảy. (Hình: Tiền Phong)

Cũng theo bài viết trên, nguyên nhân Trần Bắc Hà chết là do tuyệt thực – khác với đồn đoán đã dậy sóng về việc Trần Bắc Hà bị đầu độc hoặc bị ám sát trong trại giam nhằm diệt khẩu. Nếu quả đúng là Trần Bắc Hà chết do tuyệt thực, đó là nguyên nhân dễ chịu nhất để khi bị quy trách nhiệm về việc để Trần Bắc Hà chết trong thời gian bị tạm giam, trại giam đang “phụ trách” Trần Bắc Hà (Trại 771) và cấp trên của nó (Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng) sẽ phải chịu mức kỷ luật nhẹ nhàng nhất.

Thế nhưng lại có dấu hiệu về cái chết của Trần Bắc Hà không phải do tuyệt thực.

Vào ngày 18 Tháng Bảy khi Trần Bắc Hà được báo chí nhà nước, có thông tin từ nguồn tin nào đó trong nội bộ, bất ngờ cho biết ông ta “tử vong ngoại viện.” Một số tờ báo thậm chí còn khẳng định Trần Bắc Hà chết do bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, hoặc do bệnh cao huyết áp – những bệnh lý mà hẳn báo nhà nước đã được ai đó mớm cho để đăng tải nhằm định hướng dư luận rằng cái chết của Trần Bắc Hà là rất bình thường.

Thế nhưng từ đó đến nay lại không có bất kỳ lời nhận xét nào của bệnh viện quân y 105 – nơi Trần Bắc Hà được đưa đến cấp cứu, cũng chẳng có bất kỳ thông tin nào từ cơ quan pháp y về nguyên nhân gây ra cái chết của Trần Bắc Hà, trong khi việc khám nghiệm tử thi và đưa ra kết luận là quá đơn giản với các cơ quan này, nếu quả đúng Trần Bắc Hà đã tuyệt thực mà chết.

Chỉ đến cuối Tháng Bảy năm 2019, không phải Cục Điều Tra Hình Sự Bộ Quốc Phòng mà là Trung Tướng Lương Tam Quang (phát ngôn viên của Bộ Công An) cho báo chí biết là việc giảo nghiệm tử thi (khám nghiệm tử thi) được chủ trì bởi Bộ Quốc Phòng.

Vì sao việc giảo nghiệm tử thi được chủ trì bởi Bộ Quốc Phòng mà không phải bởi Bộ Công An, trong khi Trần Bắc Hà bị bắt bởi công an chứ không phải quân đội? Và vì sao Trần Bắc Hà được thông báo chết ngày 18 Tháng Bảy, đã được chôn cất sau đó nhưng đến cuối Tháng Bảy mới có tin về giảo nghiệm tử thi? Phải chăng đã có nghi ngờ về cái chết này không phải là “tự chết” mà bởi một nguyên do ẩn khuất?

Những câu hỏi trên lại cần được khớp nối với những dấu hỏi trước đó vào lúc hiện ra thông tin Trần Bắc Hà “tử vong ngoại viện”: Vì sao Trần Bắc Hà bị bắt bởi công an nhưng lại chuyển sang giam tại trạm tạm giam quân đội chứ không phải trại tạm giam công an?

Phải chăng vụ án Trần Bắc Hà không chỉ thuần túy do những sai phạm kinh tế mà còn liên quan, hoặc liên đới rất sâu đến cả nội bộ đảng và nội bộ cao cấp bên quân đội? Hoặc thuộc loại án “an ninh quốc gia” nhưng nằm trong tuyến phụ trách của Tổng Cục 2 (Tổng cục tình báo quân đội) chứ không phải thuộc trách nhiệm của Bộ Công An?

Hay do “Tổng Tịch” Nguyễn Phú Trọng khi chỉ đạo bắt Trần Bắc Hà đã không thật sự tin cậy vào các trại giam của Bộ Công An – nơi mà vẫn có thể còn ủ nguyên “đội hình chiến lược” các quan chức công an được bổ nhiệm từ thời Nguyễn Tấn Dũng, nên phải lệnh chuyển Hà sang trại giam quân đội – khu vực mà Trọng có vẻ nắm chắc quyền bính hơn?

Và nếu Trần Bắc Hà không phải chết do tuyệt thực thì ông ta đã bị ai giết?

Trong khi vụ Trần Bắc Hà đã xuôi tay khó bề nhắm mắt vẫn chìm trong màn sương mù mờ đục lạnh lẽo, Nguyễn Phú Trọng đã mất đi một nguồn thông tin và cũng là nhân chứng cực kỳ quan trọng nhằm phục vụ cho quy trình tố tụng hình sự những cái bóng thấp thoáng sau lưng Trần Bắc Hà.

Bầu không khí vụ án, hoặc kỳ án Trần Bắc Hà, đang trôi ngược về thời gian cuối năm 2014, phảng phất hương hồn Nguyễn Bá Thanh sau khi lan tràn đồn đoán ông ta bị đầu độc.

Và cả hương hồn của những kẻ còn sống sót. Sát cạnh “tử thi ngoại viện” Trần Bắc Hà… (Phạm Chí Dũng)

Chỉ còn thiếu qui hoạch… án tử hình!

Chỉ còn thiếu qui hoạch… án tử hình!

Blog VOA

Trân Văn

12-8-2019

Tuần rồi, thiên hạ sửng sốt khi Đà Lạt (Lâm Đồng) và Phú Quốc (Kiên Giang) chìm trong nước. Cách nay vài năm, chắc chắn không có ai, kể cả những kẻ giàu trí tưởng tượng nhất, dám nghĩ sẽ có ngày Đà Lạt (tọa lạc ở cao nguyên) và Phú Quốc (chung quanh là biển) lại dễ ngập, ngập sâu và ngập lâu như vậy!

Báo chí Việt Nam đã thu thập ý kiến một số chuyên gia để lý giải vì sao Đà Lạt và Phú Quốc ngập nặng.

Theo đó, dù mưa không lớn (vũ lượng vào ngày 8 tháng 8 – thời điểm các trận lũ đạt đỉnh chưa từng thấy ở Đà Lạt – chỉ có 23 mm/24 giờ) nhưng Đà Lạt vẫn chìm trong nước, lũ chảy cuồn cuộn, cuốn trôi, giật sập đủ thứ, sạt lở xảy ra nhiều nơi,… là vì sự phát triển ồ ạt của hệ thống nhà kính trồng rau và hoa (1).

Ông Lâm Ngọc Tuấn, một Tiến sĩ về môi trường, làm việc tại Đại học Đà Lạt, bảo với tờ Tuổi Trẻ rằng, nhà kính khiến hệ số thấm nước bằng không. Nước mưa không ngấm được vào đất sẽ đổ hết ra suối trong một thời gian ngắn làm nước đột ngột dâng cao, tạo thành lũ nên mưa không to vẫn gây lụt nặng. Nếu mưa to, hậu quả sẽ nghiêm trọng hơn.

Ông Vũ Ngọc Long, cựu Viện trưởng Viện Sinh thái học miền Nam, người nghiên cứu về hệ sinh thái Đà Lạt và khu vực phụ cận, lưu ý, mọi người chỉ thấy sự phát triển của hệ thống nhà kính phá vỡ cảnh quan, ít ai thấy chúng khiến khí hậu, hệ sinh thái ở Đà Lạt thay đổi nhanh chóng, nghiêm trọng đến khủng khiếp và khó vãn hồi.

Tờ Tuổi Trẻ dẫn các số liệu của Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn (NN PTNT) minh họa thêm, tính đến năm ngoái, ở Tây Nguyên, độ che phủ của rừng chỉ còn 46%, nội ô Đà Lạt thì chỉ còn 45%. Từ 2010 đến nay, riêng tỉnh Lâm Đồng đã mất thêm 90.000 héc ta rừng và điều đó liên quan mật thiết đến sự phát triển của hệ thống nhà kính.

Sở NN PTNT Lâm Đồng từng cho biết, Đà Lạt có 18.000 héc ta canh tác rau và hoa, trong đó 10.000 héc ta trồng trong nhà kính.

Phát triển nhà kính – gia tăng mức độ tàn khốc của thiên tai – không hề ngẫu nhiên. Đó là… qui hoạch của tỉnh Lâm Đồng: Đến 2020, diện tích canh tác rau phải… đạt 20.000 héc ta, trong đó 75% diện tích phải… ứng dụng công nghệ cao (nhà kính), còn canh tác hoa phải… đạt 2.800 héc ta và 90% diện tích phải… ứng dụng công nghệ cao (nhà kính)!

Phú Quốc cũng thế. Từ khi được… qui hoạch thành… đặc khu kinh tế, hòn đảo này tan hoang ở đủ mọi khía cạnh và đợt lụt kinh hoàng, chưa từng thấy đang xảy ra tại Phú Quốc chính là hệ quả của việc thực hiện qui hoạch: Xóa sổ nhiều khu rừng nguyên sinh, chặn sông, lấp suối, hủy diệt các túi chứa nước trong tự nhiên (2).

Tuy các chuyên gia môi trường, kinh tế đã cảnh báo từ lâu nhưng không ngăn được tiến trình hủy diệt Phú Quốc theo… qui hoạch. Vào lúc này, Phú Quốc đối diện với đủ loại thảm cảnh từ môi trường (ngập lụt nặng nề, thiếu nước…) đến an ninh, trật tự. Nhiều giới bảo rằng, hòn đảo “cần được giải cứu khẩn cấp” (3).

Cho dù tạm ngưng qui hoạch Phú Quốc thành… đặc khu kinh tế (4) cũng khó có thể khôi phục lại những gì đã bị hủy diệt!

***

Tuần rồi, cùng lúc với lũ, lụt ở Đà Lạt, Phú Quốc – những hậu quả nhãn tiền do… qui hoạch – ở TP.HCM có một cuộc họp báo liên quan tới… qui hoạch.

Qua báo giới, ông Võ Văn Hoan – một trong các Phó Chủ tịch của UBND TP.HCM – thú nhận, qui hoạch “Khu Công nghệ cao TP.HCM” có sai phạm: Trong ba đợt thu hồi đất thực hiện vào các năm 2002, 2003, 2004 chỉ có đợt đầu tiên là… đúng qui định. Hai đợt sau là thu hồi ngoài phạm vi… qui hoạch, sau đó mới trình Thủ tướng phê duyệt (4).

Ông Hoan bảo rằng, đó chỉ là những sai sót về “trình tự, thủ tục”, việc xử lý tổ chức, cá nhân có liên quan đến việc thực hiện… qui hoạch “Khu Công nghệ cao TP.HCM” sẽ chỉ là… phê bình, kiểm điểm – rút kinh nghiệm nhưng hoàn toàn… không dễ vì nhiều “cán bộ, công chức liên quan đến các sai sót đã về hưu, có người đã mất”!

Sau cuộc họp báo của ông Hoan, qua facebook, cô Nguyễn Thùy Dương – một trong những nạn nhân của các… qui hoạch ở TP.HCM – nhắn với ông Hoan nên “ngậm họng”!

Không được phê duyệt nhưng nhân danh… qui hoạch để thu hồi đất, dùng giá bồi thường ấn định cho năm 1995 để bồi thường cho cưỡng chế – thu hồi đất năm 2002, sau đó, tổ chức đập phá nhà cửa là… ăn cướp! Tại sao nhân danh qui hoạch, cưỡng chế – thu hồi đất xây dựng “Khu Công nghệ cao TP.HCM” mà lại nảy ra “Khu Dân cư Man Thiện”?

Dương nhấn mạnh, các nạn nhân mất nhà, mất đất, khiếu nại ròng rã suốt 20 năm qua vẫn không được xem xét. Chỉ có hơn mười người khiếu nại bị tống giam, phạt tù, đa số bị phạt 18 tháng nhưng có hai người bị phạt tới hai năm tù. Đến giờ, thừa nhận là làm sai nhưng chỉ sai về “trình tự, thủ tục” và “muốn kiểm điểm cũng khó” thì đúng là… mọi rợ (5)!

Cũng tuần rồi, qui hoạch đã đẩy hàng chục ngàn gia đình sống ở Đắk Nông và Bình Phước vào tình trạng “ăn không ngon, ngủ không yên” bởi không biết đập chắn nước của Thủy điện Đắk Kar có vỡ hay không. Các viên chức hữu trách ở Đắk Nông đồng loạt cho rằng, chuyện cửa xả của Thủy điện Đắk Kar bị kẹt làm cả khu vực hạ du náo loạn là lỗi của chủ đầu tư (7).

Thế còn trách nhiệm của những người lập – phê duyệt qui hoạch thủy điện? Khi lập – phê duyệt tại sao không tính đến những tình huống tương tự và đã từng xảy ra nhiều lần?

***

Không thể tính được Việt Nam có bao nhiêu… qui hoạch từ khi đảng CSVN tiến hành… đổi mới vì vô số qui hoạch được lập – phê duyệt cho tất cả các lĩnh vực, khu vực, ở đủ mọi cấp. Có bao nhiêu… qui hoạch thành công? Không biết vì đến giờ chỉ thấy những vấn nạn đủ dạng và đủ loại thiệt hại từ… qui hoạch.

Tiếng là “của dân, do dân, vì dân” nhưng nhân sự lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền ở tất cả các cấp cũng được… qui hoạch và vô số… qui hoạch khác khiến quốc gia tan hoang, kinh tế suy thoái, xã hội hỗn loạn, dân lành oán thán, chính là sản phẩm của đội ngũ đã được… qui hoạch đó!

Có bao giờ Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Chấp hành Trung ương đảng CSVN nhận trách nhiệm về đủ thứ chủ trương làm nền cho đủ loại qui hoạch? Chưa! Có cá nhân nào bị truy cứu trách nhiệm khi đề ra chủ trương, phóng bút phê duyệt những qui hoạch không những không sinh lợi mà còn làm “quốc phá, gia vong”? Cũng chưa!

Qui hoạch cứ thế ra đời, thậm chí gần đây còn mở rộng qui mô gieo rắc thảm họa bằng cách gắn vào “tầm nhìn” dài đến một hoặc vài thập niên. Cứ như thế thì ngay cả chỉ kiểm điểm, rút kinh nghiệm cũng… bế tắc giống như chuyện xét lại qui hoạch “Khu Công nghệ cao TP.HCM”: Nếu chưa… chết, những cá nhân đề ra chủ trương, phê duyệt các qui hoạch cũng đã nghỉ hưu!

Dường như chỉ còn một cách để chặn các qui hoạch hủy diệt quốc gia, gieo vạ cho dân tộc là qui hoạch… án tử hình. Tuy nhiên ai lập và thực thi qui hoạch ấy? Đảng chỉ muốn qui hoạch nhân sự để đề ra chủ trương, phê duyệt các loại qui hoạch thổ tả như qui hoạch Đà Lạt, Phú Quốc, Khu Công nghệ cao TP.HCM, thủy điện,… và chỉ thế thôi!

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/da-lat-lam-dong-mua-nho-lu-sau-vi-dau-nen-noi-20190810013706833.htm

(2) https://tuoitre.vn/nhieu-noi-tai-phu-quoc-bi-chia-cat-hoan-toan-nuoc-ngap-qua-dau-20190809100433013.htm

(3) https://tuoitre.vn/phu-quoc-can-duoc-giai-cuu-khan-cap-20190810110145084.htm

(4) https://vnexpress.net/kinh-doanh/kien-giang-de-nghi-dung-quy-hoach-phu-quoc-thanh-dac-khu-kinh-te-3962326.html

(5) https://laodong.vn/bat-dong-san/sai-pham-o-khu-cong-nghe-cao-tphcm-tim-nguoi-de-kiem-diem-cung-kho-748227.ldo

(6) https://www.facebook.com/ThuyDuongNguyen28/posts/2555088794511666

(7) https://tuoitre.vn/thuy-dien-dak-kar-bi-ket-van-suyt-vo-dap-la-do-cui-20190810093440511.htm

 

“Giấc mộng Singapore” của Phú Quốc không thể nào cứu vãn?

RFA.ORG
Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc vừa tuyên bố không được “bê tông hóa” Phú Quốc, tại Hội nghị Xúc tiến Đầu tư tỉnh Kiên Giang, diễn ra vào sáng ngày 29 tháng 7 vừa qua.

“Giấc mộng Singapore” của Phú Quốc không thể nào cứu vãn?

Quang cảnh một góc biển và rừng ở Hòn Thơm bị "xẻ thịt" phục vụ du lịch.

Quang cảnh một góc biển và rừng ở Hòn Thơm bị “xẻ thịt” phục vụ du lịch.

 Courtesy: Facebook Tùng Thiện
“Đảo ngọc-Điểm đến của thiên niên kỷ mới”

Không thể không nhắc đến hòn đảo ngọc du lịch Phú Quốc khi đề cập về thành quả phát triển du lịch ấn tượng và ngoạn mục của Việt Nam trong năm 2018, đã tiếp đón khoảng 15,6 triệu du khách quốc tế và 80 triệu lượt khách nội địa, thu về hơn 620 ngàn tỷ đồng.

Riêng Phú Quốc trong năm 2018, Chính quyền huyện Phú Quốc, được truyền thông quốc nội vào trung tuần tháng 2 năm 2019 dẫn lời cho biết Phú Quốc dự tính đón khoảng 2,5 triệu khách trong nước và quốc tế; tuy nhiên đã đón trên 4 triệu lượt khách, tăng 36% so với cùng kỳ năm 2017. Chính quyền huyện Phú Quốc còn cho biết tính đến trung tuần tháng 4 năm 2019 đã thu về gần 13 ngàn tỷ đồng từ các hoạt động thương mại, du lịch và dịch vụ, tăng gần 32% so với cùng kỳ năm 2018.

Mới đây nhất, có thể nói Phú Quốc thêm một lần nữa được cộng đồng du lịch toàn cầu chú ý khi thông tin nữ tỷ phú Kaabia Grewal, người Ấn Độ vào trung tuần tháng 7 đã chọn hòn đảo ngọc này để tổ chức đám cưới xa hoa, kéo dài 7 ngày đêm với sự tham dự của khoảng 700 khách cùng 125 nghệ sỹ đến từ nhiều quốc gia trên thế giới để biểu diễn trong đám cưới bạc tỷ này.

Chia sẻ với truyền thông Việt Nam, cô dâu Kaabia Grewal và chú rể Rushang Shah cho biết họ chọn Phú Quốc bởi vì rất ấn tượng với phong cảnh hoang sơ, đẹp tự nhiên của hòn đảo ngọc.

Phú Quốc với giấc mơ phiên bản của “Singapore”

Chính so sánh với Singapore thì Phú Quốc mới thành bê-tông. Chính sự so sánh biến Phú Quốc thành Singapore, vô hình trung đã biến tương lai của Phú Quốc thành một hòn đảo bê-tông. Vậy thì quy hoạch đã sai ngay từ đầu nên điều chỉnh quy hoạch đã không đi theo hướng tích cực, mà lại tiếp tục đi theo hướng tiêu cực nữa. …Tức là quy hoạch bị phá vỡ một cách nát bét luôn, không thể nào cứu vãn được
-Một Giám đốc dự án

Huyện đảo Phú Quốc, thuộc tỉnh Kiên Giang, một hòn đảo ngoài khơi vùng biển Tây Nam của Việt Nam, ở Vịnh Thái Lan, được lãnh đạo Việt Nam mong muốn sẽ biến hòn đảo này trở thành một phiên bản như đảo quốc Singapore khi Thủ tướng Chính Phủ ban hành Quyết định số 633 vào tháng 5 năm 2010 phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chung xây dựng đảo Phú Quốc đến năm 2030.

Đảo Phú Quốc có diện tích 567 km2, dài 49 km và có 22 hòn đảo lớn nhỏ xung quanh. Do có sự tương đồng với Singapore về vị trí địa lý nên Phú Quốc được quy hoạch theo định hướng sẽ trở thành một đặc khu kinh tế-thương mại với mô hình một “Singapore” thứ hai ở khu vực Đông Nam Á. Sau gần một thập niên tiến hành quy hoạch, Phú Quốc gần như thay đổi diện mạo hoàn toàn, từ một hòn đảo thưa thớt dân cư và cách trở với đất liền bỗng chốc mọc lên nhiều khu resort nghỉ dưỡng sang trọng, đẳng cấp quốc tế và hiện có hơn 25 điểm đến du lịch hấp dẫn cùng 12 đường bay quốc tế mà chính quyền địa phương rất hãnh diện khi quảng bá về du lịch Phú Quốc với khẩu hiệu “Đảo ngọc-Điểm đến của thiên niên kỷ mới”. Phú Quốc cũng được bình chọn là 1 trong 19 điểm đến tốt nhất Châu Á năm 2019 và nằm trong tốp 5 điểm đến mùa thu hàng đầu tại Châu Á-Thái Bình Dương.

Theo ghi nhận của báo cáo mới nhất về tổng quan thị trường bất động sản nghỉ dưỡng năm 2018 và triển vọng năm 2019 thì Phú Quốc được đánh giá là thị trường du lịch sôi động bậc nhất ở Việt Nam, đồng thời cũng là thị trường bất động sản du lịch, nghỉ dưỡng tiềm năng, không ngừng tăng trưởng; tuy vậy nơi đây vẫn đang thiếu hụt chuỗi dịch vụ mua sắm, giải trí hiện đại.

Phó Chủ tịch Hội Môi giới bất động sản Việt Nam, ông Nguyễn Văn Đính, hồi hạ tuần tháng 1 năm 2019, được báo VnExpress Online dẫn lời nhận định rằng Phú Quốc được dự báo sẽ tiếp tục là vòng xoáy hút vốn để đầu tư, kinh doanh dịch vụ lưu trú và các dịch vụ mua sắm, giải trí bởi đà tăng trưởng du lịch bức phá hơn nữa trong tương lai của hòn đảo này.

Nhà lấn rừng trên các đảo nhỏ quanh Phú Quốc.
Nhà lấn rừng trên các đảo nhỏ quanh Phú Quốc. Courtesy: Facebook Tùng Thiện

Một bức tranh hỗn loạn

Tuy nhiên, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, khi tham dự Hội nghị Xúc tiến Đầu tư Kiên Giang, mới vừa diễn ra ở thành phố Rạch Giá vào ngày 29 tháng 7, đã nhấn mạnh mặc dù Phú Quốc có tiềm năng và lợi thế để trở thành hòn ngọc tỏa sáng trên Vịnh Thái Lan, nhưng không nên đầu tư ở Phú Quốc một cách chộp giật và không nên tập trung quá lớn cho du lịch và bất động sản ở hòn đảo này. Ông Phúc còn đưa ra yêu cầu mạnh mẽ là không được “bê tông hóa” Phú Quốc.

Một giám đốc dự án của một công ty kinh doanh và du lịch tại Phú Quốc, không muốn nêu tên, lên tiếng với RFA rằng yêu cầu không được “bê tông hóa” của ông Thủ tướng thật sự là quá muộn màng bởi bức tranh quy hoạch và xây dựng tại đảo Phú Quốc trong vòng 10 năm qua đã quá hỗn loạn. Vị giám đốc ẩn danh trình bày ghi nhận của ông:

“Chính so sánh đó (so sánh với Singapore-pv) thì Phú Quốc mới thành bê-tông. Chính sự so sánh biến Phú Quốc thành Singapore, vô hình trung đã biến tương lai của Phú Quốc thành một hòn đảo bê-tông. Vậy thì quy hoạch đã sai ngay từ đầu nên điều chỉnh quy hoạch đã không đi theo hướng tích cực, mà lại tiếp tục đi theo hướng tiêu cực nữa. Ví dụ như theo quy định từ mực nước biển trung bình lên 50 mét sẽ không bao giờ có bất cứ một công trình nào được xây dựng thì trên thực tế, toàn bộ tất cả những công trình đều sở hữu bãi biển riêng của nhà đầu tư hết. Cho nên bản thân người dân ở tại thị trấn Dương Đông và ở tại hòn đảo Phú Quốc lại không có một bãi biển công cộng nào đúng nghĩa để tắm cho đến thời điểm này. Hay ví dụ như một vùng đất được quy hoạch dành cho phát triển giáo dục, đất dành cho du lịch sinh thái, đất dành cho những vùng nông nghiệp dự trữ…thì người ta không có tôn trọng những quy hoạch đặc thù đó…Tức là quy hoạch bị phá vỡ một cách nát bét luôn, không thể nào cứu vãn được.”

Đài RFA ghi nhận truyền thông quốc nội từ năm 2018 lần lượt đăng tải nhiều thông tin liên quan tình trạng xây dựng trái phép, sai quy hoạch của Chính phủ tại Phú Quốc kéo dài trong những năm qua, với đánh giá của một số nhà thầu chuyên nghiệp tại đảo Phú Quốc thì vi phạm trong xây dựng chiếm đến 90%. Tờ Tiền Phong Online hồi tháng 10 năm 2018, dẫn nguồn Báo cáo kiểm toán của Kiểm toán Nhà nước cũng cho thấy một số dự án tại huyện đảo Phú Quốc được duyệt không đúng theo quy hoạch của Thủ tướng Chính phủ. Báo giới còn ghi nhận mặc dù chưa có kết luận chính thức của Thanh tra Chính phủ, nhưng những sai phạm ở đảo Phú Quốc được nhìn từ góc độ trực quan thì đất nông nghiệp bị “băm nát” và tình trạng đào núi, lấn biển, xây dựng tràn lan.

Cuộc sống mới nhìn thoáng qua thì phồn vinh lắm nhưng không phải do kinh tế phát triển đâu mà chỉ do bán đất thôi. Nói ra thì không dám nói, nhưng sự thật thì ở đây thì người ta chỉ biết có tiền thôi. Cho nên bây giờ đi đến Phú Quốc thì không nghĩ đó là hòn đảo đâu…Thấy phồn vinh lắm nhưng tôi thấy sự thật là không khá vì không phải do bàn tay họ làm ra, mà do đất đâi thôi rồi có lúc sẽ bị chết thôi
-Cư dân Phú Quốc

Một phóng viên truyền hình ở đồng bằng Sông Cửu Long, vừa có một chuyến du lịch đến Phú Quốc, chia sẻ với RFA rằng ông cảm nhận các dự án “bê tông hóa” phục vụ du lịch ở Phú Quốc đang dần làm “sa mạc hóa” các đảo ở vùng biển Phú Quốc. Người phóng viên truyền hình không muốn nêu danh tính này, trong cương vị là một du khách cho biết khi trải nghiệm ngồi trên cáp treo Hòn Thơm-Phú Quốc, là cáp treo dài nhất thế giới, ông không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy một con đường đang xây dựng lấn biển mà ông mô tả giống như cái lưỡi của con quái thú đang lè ra liếm mặt nước biển trong xanh. Người phóng viên truyền hình nhấn mạnh với Đài Á Châu Tự Do:

“Đại ý là quá nhiều bê tông rồi. Bị đào xới nhiều lắm, làm riết muốn lở lói cái đảo luôn. Nói chung là bị đô thị hóa theo dạng kinh doanh.”

Còn một cư dân ở Phú Quốc, là một thầy giáo nghỉ hưu, chia sẻ với với RFA về nhận xét đời sống của người dân trên hòn đảo ngọc kể từ khi nó được “thay da đổi thịt” qua Quyết định 633 của Thủ tướng Chính phủ:

“Cuộc sống mới nhìn thoáng qua thì phồn vinh lắm nhưng không phải do kinh tế phát triển đâu mà chỉ do bán đất thôi. Nói ra thì không dám nói, nhưng sự thật thì ở đây thì người ta chỉ biết có tiền thôi. Cho nên bây giờ đi đến Phú Quốc thì không nghĩ đó là hòn đảo đâu. Ví dụ hồi trước con đường đi xuống biển tắm bây giờ người ta bán luôn, xây bít hết trơn. Muốn tắm biển thì phải vô khách sạn mới được tắm. Hồi giải phóng, họ (chính quyền) kết luận cuộc sống ở miền Nam là cuộc sống phồn vinh giả tạo. Sự thật tôi thấy lúc trước đâu có như vậy đâu, còn bây giờ thì tôi thấy có giả tạo. Bán đất, xây nhà, mu axe hơi…Thấy phồn vinh lắm nhưng tôi thấy sự thật là không khá vì không phải do bàn tay họ làm ra, mà do đất đâi thôi rồi có lúc sẽ bị chết thôi.”

Khó có giải pháp khắc phục

Là một người gắn bó và làm việc từ những ngày đầu ở Phú Quốc khi Quyết định 633 của Thủ tướng Chính phủ được ban hành, vị giám đốc dự án của công ty xây dựng và du lịch mà chúng tôi đã trích lời nhận xét ở phần trên, cho biết thêm ghi nhận của ông về nguyên nhân dẫn đến tình trạng Phú Quốc bị “bê tông hóa” như hiện nay:

“Quy hoạch một hòn đảo, một vùng miền đi liền với vấn đề xây dựng. Tuy nhiên, xây dựng tại Phú Quốc có thể nói rằng không theo một trật tự nào hết bởi vì một số yếu tố như: Trước tiên về gốc độ yếu tố Chính phủ là luật của Việt Nam không nghiêm, tức là xử lý những đại công trình, xử lý những hành lang biển hay nói chung là căn cứ theo quy hoạch được phê duyệt mà xử lý thì không có đồng bộ và không xử lý nghiêm về mặt pháp luật. Còn về vai trò, trách nhiệm của Ủy ban Nhân dân tỉnh Kiên Giang và của Ủy ban Nhân dân huyện Phú Quốc. Từ chỗ luật pháp không ngiêm là vai trò của Chính quyền huyện Phú Quốc sử dụng một bộ máy chính quyền ở cấp huyện mà điều hành khối lượng công việc ở tầm của đặc khu cho nên họ theo không kịp kể cả về yếu tố con người lẫn vấn đề nhận thức và trình độ, do đó họ không thể quản lý được xuể. Đây chỉ là nói về mặt tích cực. Còn nếu bàn về mặt tiêu cực, nguyên nhân làm cho Phú Quốc bị hỗn loạn về trật tự xây dựng, thật sự là do tham nhũng hết. Phải nói rằng là nguyên nhân của tất cả các nguyên nhân là tham nhũng, nhóm lợi ích và tham nhũng kinh khiếp lắm, có thể nói là tàn khốc luôn.”

Có lạc quan với điều kiện sẽ có những giải pháp. Ví dụ như bây giờ không cho dự án treo nữa. Dự án treo nếu không xây dựng thì tiến hành giải tỏa đối với những tập đoàn mua đất, dành đất đợi cho có giá lên rồi bán. Thứ hai nữa là hạn chế bê tông hóa những dự án khai thác ở phía Bắc và phía Nam của đảo, những dự án này phải dừng lại hết. Những dự án nào đã triển khai rồi thì thôi, còn không cấp phép nữa. Hoặc là căn cứ theo bản đồ quy hoạch, chẳng hạn chỗ quy hoạch để xây dựng thảo cầm viên cho trẻ em nhưng thấy lại làm resort thì ngưng. Không được khai thác rừng, bảo vệ hiện trạng…Khả quan với điều kiện phải vào cuộc thật mạnh, chứ còn đánh trống bỏ dùi là không được
-Phóng viên ẩn danh

Vị giám đốc này khẳng định vấn đề nhóm lợi ích đã và đang làm uổng phí tài nguyên đất, rừng và môi trường sinh thái ở Phú Quốc và ông cho rằng không thể cứ “bê tông hóa” Phú Quốc thì nó sẽ trở thành một “thiên đường” du lịch, bằng những dự án gắn liền với lợi ích kinh tế vì tiền, mà không vì chỉ số hạnh phúc của người dân.

Trả lời câu hỏi của chúng tôi liệu rằng sẽ có dấu hiệu khả quan nào để có thể thay đổi hiện trạng “bê tông hóa” ở Phú Quốc qua yêu cầu mới nhất của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc hay không, người phóng viên truyền hình ẩn danh ở đồng bằng Sông Cửu Long nêu lên quan điểm của mình:

“Có lạc quan với điều kiện sẽ có những giải pháp. Ví dụ như bây giờ không cho dự án treo nữa. Dự án treo nếu không xây dựng thì tiến hành giải tỏa đối với những tập đoàn mua đất, dành đất đợi cho có giá lên rồi bán. Thứ hai nữa là hạn chế bê tông hóa những dự án khai thác ở phía Bắc và phía Nam của đảo, những dự án này phải dừng lại hết. Những dự án nào đã triển khai rồi thì thôi, còn không cấp phép nữa. Hoặc là căn cứ theo bản đồ quy hoạch, chẳng hạn chỗ quy hoạch để xây dựng thảo cầm viên cho trẻ em nhưng thấy lại làm resort thì ngưng. Không được khai thác rừng, bảo vệ hiện trạng…Nhiều giải pháp lắm. Khả quan với điều kiện phải vào cuộc thật mạnh, chứ còn đánh trống bỏ dùi là không được.”

Trong khi đó, vị giám đốc dự án của công ty xây dựng và du lịch ở Phú Quốc quả quyết ông rất bi quan, vì:

“Việc Thủ tướng lên tiếng không ‘bê-tông hóa’ thì đã nhìn thấy một chục năm trước rồi, chứ không phải không thấy, nhưng dùng một từ để nói là nắm tay những kẻ cơ hội lại không kịp.”

Người giám đốc còn nhắc lại ngành du lịch ở Phú Quốc đóng góp đến 65% doanh thu cho hòn đảo ngọc, nhưng tỷ lệ du khách trở lại chỉ có 30% và theo nhận định của ông đó là một tỷ lệ tồi. Bên cạnh đó, những điểm mang tính chất đặc thù của Phú Quốc như cảm nhận của nữ tỷ phú người Ấn Độ sẽ không còn dấu tích, với nhiều casino nhanh chóng được mọc lên trong nay mai và khi huyện đảo này trở thành đặc khu kinh tế trực thuộc Trung ương vào năm 2020.

Hàng ngàn dân oan Thủ Thiêm nhưng Sài Gòn chỉ ‘đối thoại’ với 28 người

Hàng ngàn dân oan Thủ Thiêm nhưng Sài Gòn chỉ ‘đối thoại’ với 28 người

Bà Nguyễn Thị Giáp, 84 tuổi, bên căn nhà cũ ở Thủ Thiêm. (Hình: Thanh Niên)

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 10 Tháng Tám, 2019, sau nhiều phen lần lữa về kết luận bồi thường vụ tranh chấp đất đai tại khu đô thị mới Thủ Thiêm, Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố ở Sài Gòn công bố rằng họ sẽ tổ chức buổi họp báo vào chiều 14 Tháng Tám. Tiếp đó là “cuộc đối thoại” của chính quyền với 28 người dân được ghi nhận “hay đi khiếu nại, tố cáo ở Hà Nội, hiện đã trở về địa phương” vào hôm 15 Tháng Tám.

Theo báo VNExpress, Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm được quy hoạch từ năm 1996, có quy mô 930 hécta nằm bên bờ Đông sông Sài Gòn, cách quận 1 khoảng 300 mét theo đường chim bay. Hiện còn hơn 100 nhà dân khiếu nại từ thành phố đến trung ương trong nhiều năm liền, cho rằng đất của họ nằm ngoài ranh quy hoạch nhưng vẫn bị giải tỏa; thu hồi đất, bồi thường, trợ giúp tái định cư “sai quy định.”

Báo Thanh Niên cho hay buổi họp báo ngày 14 Tháng Tám tới đây là nhằm “công bố nội dung cụ thể về diện tích hơn 4.3 hécta nằm ngoài ranh Thủ Thiêm và kế hoạch của Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố về việc thực hiện những nội dung kết luận của Thanh Tra Chính Phủ về vụ Thủ Thiêm.”

Đáng nói là vụ khiếu kiện về Thủ Thiêm liên quan đến số phận của hàng ngàn dân oan, nhưng Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố lại chỉ chọn ra 28 người để “đối thoại” trong dịp này.

Khu Đô Thị Mới Thủ Thiêm là nơi dân oan đổ máu và nước mắt để giữ đất trong hơn 20 năm. (Hình: Thanh Niên)

Trong một diễn biến khác, ông Nguyễn Thành Phong, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố, vừa gửi văn bản đến Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc để giải thích rằng đã chi hơn 26,000 tỷ đồng (khoảng $1.1 tỷ) tạm ứng ngân sách để bồi thường cho hàng ngàn người dân, tổ chức có đất bị thu hồi nên không thể thu hồi và hoàn trả ngân sách như theo yêu cầu của Thanh Tra Chính Phủ.

Nhà báo Nguyễn Đức ở Sài Gòn bình luận trên trang cá nhân: “Từ các sai phạm ban đầu mà Thanh Tra Chính Phủ đã nêu trong hai kết luận về quản lý sử dụng đất dân và đất công, chi sai ngân sách, giao đất thu hồi đất trái luật… là đủ căn cứ để khởi tố vụ án, khởi tố bị can những cán bộ, quan chức đã gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng cho dân Thủ Thiêm và ngân sách. Khi các quan chức đầu vụ bị khởi tố thì tảng băng chìm các sai phạm Thủ Thiêm mới được phơi bày toàn diện.”

“Những nội dung mà Thanh Tra Chính Phủ đã nêu trong hai kết luận vừa qua chỉ là một lát cắt nhỏ núi sai phạm bị che đậy suốt hơn 20 năm qua. Thật mỉa mai, khi mới đây ông Lê Thanh Hải (cựu bí thư Thành Ủy ở Sài Gòn) vẫn còn rao giảng về chống tham nhũng, về một bộ phận đảng viên suy thoái…Sai phạm Thủ Thiêm phải được trung ương đưa vào đại án cần điều tra xử lý triệt để, trả lại quyền lợi cho hàng ngàn người dân Thủ Thiêm,” Facebooker Nguyễn Đức viết. (T.K.)

Trường Gateway, nơi con gái ông Nguyễn Xuân Phúc có cổ phần, không cho tưởng niệm học sinh

Trường Gateway, nơi con gái ông Nguyễn Xuân Phúc có cổ phần, không cho tưởng niệm học sinh

Các phụ huynh đặt hoa tưởng niệm bé Lê Hoàng Long trước cổng trường Gateway sáng 9 Tháng Tám. (Hình: Người Lao Động)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Cho rằng tưởng niệm bé trai 6 tuổi tử vong do bị bỏ quên trên xe hơi có thể “gây ra những ảnh hưởng tâm lý nghiêm trọng và lâu dài cho học sinh,” trường Gateway phản đối không cho tưởng niệm, đặt hoa, thắp nến, đặt ảnh… trước cổng trường này.

Sáng 9 Tháng Tám, 2019, ba ngày sau khi xảy ra vụ việc bé trai Lê Hoàng Long, 6 tuổi, đang theo học tại trường Gateway (Cầu Giấy, Hà Nội) tử vong trên xe hơi, nhiều người dân đã tới cổng trường đặt hoa trắng và nến để tưởng niệm bé. Phần lớn trong số này là phụ huynh từ các trường khác đến.

Ngay khi những hình ảnh tưởng niệm bé trai được đăng tải, câu chuyện nhanh chóng được chia sẻ trên nhiều diễn đàn. Tuy nhiên phía trường Gateway đã phản đối việc này.

Theo ghi nhận của Zing, số nến và hoa trắng tưởng niệm bé Long sau đó được dọn đi nhanh chóng. Một số phụ huynh có con học tập tại trường Gateway cho biết muốn các con tập trung học tập, không muốn có hoạt động xáo trộn, khác ngày thường.

Cùng ngày, theo báo Người Lao Động, trường Gateway có thông báo gửi các phụ huynh đề nghị không tưởng niệm, đặt hoa, thắp nến, đặt ảnh… trước cổng trường này. Theo nhà trường, các hoạt động tưởng niệm ngay trước cổng trường (như đặt vòng hoa, thắp nến, đặt ảnh…) có thể gây ra những ảnh hưởng tâm lý nghiêm trọng và lâu dài cho các cháu học sinh còn rất nhỏ tuổi.

“Ban giám hiệu trường Gateway đề nghị mọi người không thực hiện các hoạt động tưởng niệm trước cổng trường vì chính lợi ích và tương lai của các con về cả mặt học thuật, xã hội, thể chất và cảm xúc,” báo Người Lao Động trích thông báo của trường.

Trước đó, theo báo Pháp Luật TP.HCM, sáng 6 Tháng Tám, ông Doãn Quý Phiến chạy xe đến đón bà Nguyễn Bích Quy, nhân viên đưa đón học sinh của trường Gateway đón tổng cộng 13 học sinh, trong đó có cháu Lê Hoàng Long (6 tuổi). Khoảng 7 giờ 25 phút, ông Phiến lái xe đến cổng phụ của trường, bà Quy đưa học sinh xuống xe rồi đóng cửa xe lại. Ông Phiến đưa xe về lại điểm gửi. Lúc 3 giờ 30 ông Phiến lấy xe quay lại trường tiểu học đón học sinh.

Khi bà Quy đưa học sinh ra cổng để lên xe thì không thấy cháu Long nên có nhờ các cô giáo đi tìm cháu, còn bà Quy đưa 12 học sinh lên xe. Khi bà mở cửa xe thì phát hiện cháu Long đang nằm ngửa dưới sàn phía sau ghế lái nên hô hoán mọi người bế cháu vào phòng y tế của trường, sau đó đưa cháu đến Bệnh Viện E Hà Nội cấp cứu.

Theo các bác sĩ, cháu Long vào viện trong tình trạng thân thể tím tái, đồng tử giãn, phản xạ ánh sáng không còn, mạch không, huyết áp không, đã tiến hành cấp cứu mạch tuần hoàn. Sau 30 phút không có kết quả, bệnh viện thông báo cho gia đình cháu đã tử vong.

Trường Gateway phản đối việc người dân đặt hoa trước cổng trường để tưởng niệm bé trai Lê Hoàng Long, 6 tuổi, tử vong trên xe hơi. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)

Ngay sau khi sự việc bé Lê Hoàng Long xảy ra, một số nguồn tin trên mạng xã hội cho biết, con gái Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc, bà Nguyễn Thị Xuân Trang, có cổ phần 14.3% trong Công Ty Cổ Phần Tập Đoàn Giáo Dục Quốc Tế Edufit (Edufit Group), công ty mẹ của trường Tiểu Học Quốc Tế Gateway.

Facebooker Thái Văn Đường tổng hợp cho biết, ngoài bà Nguyễn Thị Xuân Trang thì “Trần Thị Hồng Vân (sinh năm 1986) là con gái của ông Trần Văn Vệ, trung tướng, phó thủ trưởng thường trực Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra, chánh văn phòng Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra Bộ Công An. Ông nguyên là quyền tổng cục trưởng Tổng Cục Cảnh Sát, Bộ Công An, nguyên giám đốc Công An tỉnh Thái Bình.”

“Trần Thị Hồng Hạnh (sinh năm 1982) và Trần Thị Huyền (sinh năm 1985) là con gái của ông Trần Văn Đình, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị Ngân Hàng Thương Mại Cổ Phần Đông Á. Ông Đình là anh trai của ông Trần Văn Vệ,” Facebooker Thái Văn Đường viết.

Đồng thời, Facebooker này cho hay: “Sau sự việc cháu Long bị mất, thì trên trang báo Đầu Tư đã edit bài viết này không còn tên Trần Thị Huyền và Nguyễn Thị Xuân Trang nữa.”

Còn trên báo Dân Trí, trong bài “Chân dung tập đoàn giáo dục đứng sau trường quốc tế Gateway-Nơi xảy ra nghi án trẻ chết trên xe” cũng “đục mất” tên bà Trang khi viết: ‘Vốn điều lệ của Edufit tại thời điểm mới thành lập là 20 tỷ đồng với 4 cá nhân góp vốn là bà Trần Thị Hồng Vân (35.7%), bà Trần Thị Hồng Hạnh (35.7%), bà Trần Thị Huyền (14.3%) và một người nữa có tỷ lệ sở hữu trên 14%, tuy nhiên, thông tin cập nhật cho biết, người này đã rút khỏi danh sách cổ đông.”

“Tuy Công Ty Cổ Phần Tập Đoàn Giáo Dục Quốc Tế Edufit mới đi vào hoạt động từ Tháng Mười Hai, 2017, nhưng đã có tới hơn 10 cơ sở để hoạt động. Tại sao lại hoạt động một cách hùng mạnh và nhanh như vậy? Nhìn bề ngoài là làm giáo dục nhưng thực chất ở đây chủ yếu các dự án giáo dục của Edufit là lấy đất vàng đắc địa là chủ yếu. Vậy nên mấy thông tin trên cũng đủ để cho thấy sự phát triển mạnh một cách bất thường ở Công Ty Cổ Phần Tập Đoàn Giáo Dục Quốc Tế Edufit. Một cách chiếm đất vàng giá rẻ, một cách rửa tiền hợp pháp của các đối tượng mafia này cỡ như thế nào?” Facebooker Thái Văn Đường đặt nghi vấn. (Q.D.)

Volume 0%

03:21

00:24
04:30

Cô giáo quỳ trước ủy ban tỉnh Đắk Lắk: Hình ảnh điển hình phản ánh nỗi tủi nhục của người dân Việt Nam

Cô giáo quỳ trước ủy ban tỉnh Đắk Lắk: Hình ảnh điển hình phản ánh nỗi tủi nhục của người dân Việt Nam

 RFA

 NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Ảnh: Internet

Clip cô giáo quỳ gối trước Ủy ban Đắk Lắk để “dâng đơn” cho lãnh đạo tỉnh trước hết nói lên một hệ thống hành chính thối nát tới mức người dân không thể chịu được nữa. Cả một bộ máy cồng kềnh, kém hiệu lực không vận hành nổi. Nguyên nhân là do nguyên lý chế tạo sai, phản qui luật, hệ thống truyền động ì ạch, bánh răng sứt mẻ, vênh váo, những con bu lông ốc vít rỉ sét… và toàn cỗ máy được chế tạo bằng loại thép không có khả năng chống ô xy hóa.

Đất nước này có lẽ là đất nước nhiều dân oan nhất thế giới. Tôi đã viết bài “Cường quốc dân oan” được nhiều người vào chia sẻ và có cả những lời đe dọa.

Dân oan là những người bị oan ức. Theo khái niệm này thì có cả những quan lớn bị oan nhưng cũng từng gây oan cho biết bao người dân lương thiện khác, hoặc từng gây tội với dân như tham nhũng. Vì vậy, khái niệm dân oan ở ở đây chỉ đề cập đến những người dân không có quyền chức, làm ăn lương thiện mà bị oan ức mà thôi, trong đó có cả cô giáo quỳ trước ủy ban tỉnh Đắk Lắk vừa nhắc trên đây.

Họ là những người bị cướp đất đai, nhà cửa, mất việc làm hay bị xử án oan do bộ máy công quyền thối nát gây nên trong đó có cả những cơ quan tư pháp như cơ quan điều tra, viện kiểm sát, tòa án. Đó là một lần oan. Lần oan tiếp theo là họ tố cáo, khiếu kiện không có cơ quan nào giải quyết. Hồ sơ của họ hoặc là bị ngâm trong tủ, bị đùn đẩy vòng quanh thậm chí bị mang đi bán đồng nát mà đã từng bị cụ Lê Hiền Đức và dân oan bắt quả tang. Tại sao quan chức dám gây oan và không giải quyết chuyện kêu oan là vì bọn này có mạng lưới bảo kê chằng chịt từ trên xuống dưới, từ trung ương đến cơ sở, không ai làm gì được. Chúng thường thách thức dân: “Chúng tôi giải quyết thế đấy, muốn kiện đâu thì kiện”.

Tôi tiếp xúc với dân oan ba miền đã nhiều nên rất hiểu tình trạng này. Bản thân tôi cũng đã khiếu nại, tố cáo rất nhiều vụ nhưng không vụ việc nào được giải quyết, ví dụ vụ chúng tôi bị công an Thái Bình đánh, vụ công an xông vào nhà tôi đánh đập và bắt người. Sự cù nhầy trong giải quyết đơn từ khiến nhiều người không đủ thời gian và tiền của theo kiện nên phải bỏ cuộc. Tuy vậy, cũng có người kiên trì theo đuổi một vài chục năm nhưng không bỏ cuộc.

Sự bức xúc của dân oan dẫn đến nhiều phản ứng khác nhau. Họ không còn biết nể người nhà nước nữa và người nhà nước xứng đáng bị họ chửi. Có lần tôi bị dân oan chửi té tát vì họ tưởng tôi là cán bộ. Có người phản ứng bằng cách chống lại như Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết, Đặng Văn Hiến… Có người tự thiêu và có người phản ứng bằng cách quỳ trước cửa quan như cô giáo Nguyễn Thị Hoa Anh kia.

Còn nếu theo trình tự của luật khiếu nại tố cáo thì không ai giải quyết như tôi vừa trình bày ở trên.

*

Tôi phải diễn giải về tình hình giải quyết đơn từ của dân và tìm hiểu thêm về hoàn cảnh của cô giáo Hoa Anh để hiểu tại sao cô phải làm như thế.

Theo một trang mạng thì cô là một giáo viên giỏi từng dạy ở vùng khó khăn nhiều năm nhưng bị luân chuyển về lại nơi cũ với án kỷ luật “Dạy thêm trái phép”. Theo đó, thực chất “lớp được gọi là dạy thêm trái phép ấy chỉ là mấy đứa trẻ hàng xóm quanh nhà, cha mẹ đi làm suốt ngày không thể chăm sóc mà để chúng ở nhà lại không yên tâm. Là mấy đứa cháu ruột ở thành phố về quê chơi với dì ruột, là con của một vài đồng nghiệp ở trường vừa chơi cừa ôn bài cho đỡ quên kiến thức,.. Tất cả không một đồng học phí”.

Còn tại sao cô quỳ? Trong đoạn clip cô giải thích: “Tại vì không cho người ta đăng ký, không cho người ta gặp thì người ta phải quỳ chứ sao. Điện đi điện lại chỉ có văn thư ra nhận đơn mà cũng không ra”

Một người dân khác xen vào: “Cả một cái ủy ban tỉnh mà không giải quyết được gì cho dân hết, hỏi làm sao mà chịu được?”

Như vậy, quỳ là một lựa chọn của cô Hoa Anh để tạo sự chú ý gây sức ép để người có trách nhiệm phải giải quyết đơn của cô. Quả nhiên là lúc ấy, công an buộc phải ra để mời cô vào. Nếu cô không làm thế thì có lẽ chẳng ai giải quyết nỗi oan cho cô và chúng ta cũng chẳng biết cô là ai.

*

Có nhiều phản ứng trước việc làm này của cô, cho rằng thầy cô hèn yếu thì sẽ ảnh hưởng đến nhân cách của học sinh, rằng phải thầy cô phải biết đứng trên đôi chân của mình. Nếu tôi rơi vào hoàn cảnh của cô, tôi sẽ không làm thế nhưng cũng không biết làm thế nào. Chửi bới ư? Cô sẽ bị bắt đi tù vài năm vì tội gây rối trật tự công cộng mà lại càng có cớ cho người ta lờ đi đơn của cô. Theo đúng trình tự khiếu nại tố cáo ư? E rằng đến lúc giải quyết được cô đã hết tuổi lao động, hoặc không bao giờ được giải quyết. Hay là tự thiêu như một số dân oan khác? Hay cầm súng bắn vào bọn chúng? Vậy nên tôi tôn trọng cách lựa chọn của cô.

Cô quỳ trước cổng Ủy ban tỉnh không phải là để xin một thứ gì đó không phải của cô. Nếu cần một sự ưu tiên, ưu ái nào đó, người ta sẽ không làm thế mà bằng cách đi đêm với tiền hoặc tình như rất nhiều người khác đã làm.

Cái sự quỳ gối mà không làm động tác quỳ mới đáng lên án. Thử hỏi trong bộ máy công quyền, tỉ lệ đã từng quỳ theo nghĩa bóng (xu nịnh, dùng tiền hoặc tình) là bao nhiêu? Tỉ lệ ấy hẳn phải cao lắm, nếu không nói là tuyệt đại đa số. Và chính những kẻ này cũng bắt người khác “quỳ” trước mình. Cái sự “quỳ” ấy mới đáng khinh bỉ và ghê tởm.

Cho nên không thể nói cô không có tư cách hay hèn yếu. Việc làm của cô chỉ nhằm tạo sự chú ý, gây áp lực.  Vì vậy, không nên mang những ngôn ngữ to tát mà áp đặt, suy diễn về cô.

Trước việc cô phải quỳ, tôi chỉ thấy đau xót, căm phẫn bộ máy hành chính thối nát, vô cảm và vô trách nhiệm.

Việc quỳ của cô nói lên sự tủi nhục chứ không phải là hổ thẹn. Đó là sự tủi nhục của hàng chục triệu người dân lương thiện bị đè nén, áp bức. Hình ảnh quỳ gối của cô là hình ảnh điển hình về thân phận của người dân Việt Nam trước tầng lớp lãnh đạo, quan chức khốn kiếp hiện nay. Chính chúng mới là những kẻ hèn hạ, không có nhân cách.

8/8/2019

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Cũ

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Cũ

Ảnh của tuongnangtien

 tuongnangtien

Ăn thật làm giả (tục ngữ)

Sau khi đi quanh một vòng thế giới, tôi buồn bã và thất vọng kết luận: “Nhân loại, nói chung, trình độ hiểu biết còn kém lắm.”

Đến bất cứ phương trời nao, gặp bất cứ người nào, tôi cũng hăm hở bắt tay rồi (hớn hở) tự giới thiệu với rất nhiều hãnh diện:

  • I am Vietnamese
  • Je suis Vietnamien
  • Ngộ là người Việt …
  • ….

Tất cả đều trố mắt nhìn nhưng không một ai buông lời trầm trồ, hay tỏ vẻ ngưỡng mộ gì ráo trọi. Thiên hạ vốn dốt nát về huyền sử nên không biết dân Việt thuộc dòng dõi tiên rồng, đã đành; ngay cả lịch sử hiện đại cũng thế, cũng chả đứa nào nhớ rằng dân tộc này đã từng đánh thắng (liên tiếp) mấy đế quốc to.

Thiệt là đáng tiếc, và đáng chán!

Thôi thì ta về ta tắm ao ta vậy. Kẹt cái là tôi lỡ đi quá xa và quá lâu nên dễ gì mà về ngay được. Lụi đụi mãi, đến chiều qua, mới tới Si Phan Don thôi. Từ đây, có thể nghe tiếng gà gáy bên đất Cambodia nhưng chèo ghe về tới quê nhà cũng (dám) mất đến cả năm, dù rằng nước chẩy xuôi dòng.

Si Phan Don, tiếng Lào, có nghĩa là Bốn Ngàn Đảo, 4000 Islands. Gọi là quần đảo nghe cho nó bảnh chứ thực sự thì gần như tất cả đều chỉ là những cồn cát nhỏ. Không có chi ngoài cỏ cây, lau lách, và chim chóc. Hai trong ba hòn đảo lớn tập trung dân cư, Don Det và Don Khone, được nối liền bởi một cái cầu ngăn ngắn (không tên) nên thiên hạ vẫn thường gọi bừa là Cầu Pháp – French Bridge.

Cầu nối liền Don Det & Don Khone. Ảnh: tnt

Tôi đếm được 240 bước chân theo chiều dọc, và 8 bước chiều ngang. Hai cái xe ôm đi trái chiều thì dư sức qua cầu nhưng xe tuk tuk thì chắc thiếu, thiếu chắc. Nó nhỏ tới độ thấy mà thương nhưng bền tới phát sợ luôn.

Pháp chính thức trả độc lập cho Lào vào năm 1946. Cái cầu Tây này, chắc chắn, phải có mặt trước đó một thời gian không ngắn. Nước đã chẩy qua cầu cả trăm năm nhưng xem ra thì những trụ bê tông cốt sắt nó vẫn … chưa mòn và (ngó bộ) cũng sẽ vẫn cứ y chang như thế thêm chừng cỡ trăm năm nữa. Độ bền bỉ của French Bridge khiến tôi không khỏi chạnh lòng nghĩ đến những bản tin, nhan nhản, trên báo chí ở đất nước mình:

Ăn thật làm giả, làm cho xong, làm lấy có, làm lấy lệ, làm đại cho rồi … – có lẽ – đã trở thành tập quán của người dân Việt. Dường như chả ai ngạc nhiên, và cũng không ai bị qui trách nhiệm hay khiển trách gì ráo vì những chiếc cầu vừa đi (hay chưa kịp bước chân lên) đã sập. Có kẻ, còn thản nhiên biện bạch rằng “cầu tạo thành hình chữ V chớ không phải sập.” Kẻ khác thì vẫn lấy làm “tự hào” về hệ thống cầu đường ở xứ sở này:

  1. Cầu Nhật Tân – Cầu dây văng lớn nhất Việt Nam
  2. Cầu Rồng – Cầu đạt nhiều giải thưởng nhất Việt Nam
  3. Cầu Phú Mỹ – Cầu dây văng lớn nhất Sài Gòn
  4. Cầu Bãi Cháy – Cầu dây văng một mặt phẳng đầu tiên
  5. Cầu Cần Thơ – Cầu dây văng có nhịp chính dài nhất Đông Nam Á
  6. Cầu Thị Nại – Cầu vượt biển dài nhất Việt Nam
  7. Cầu Long Biên – Cầu thép đầu tiên bắc qua sông Hồng
  8. Cầu Mỹ Thuận – Cầu dây văng đầu tiên của Việt Nam
  9. Cầu Sông Hàn – Cầu quay đầu tiên của Việt Nam

    10- Cầu Rạch Miễu – Cầu dây văng đầu tiên do Việt Nam thiết kế và thi công

(“ Mười Cây Cầu Gắn Liền Với Niềm Tự Hào Của Người Việt Nam.” Báo Điện Tử Của Bộ Xây Dựng, 15/01/2015)

Cả chục cái cầu kể trên đều vay vốn DOA và được thiết kế cũng như thi công bởi người ngoại quốc – trừ Sông Hàn với Rạch Miễu.

Cầu Sông Hàn thì chủ thầu Phạm Minh Thông bị bắt vì đã “rút ruột công trình” để “đi quà biếu và đi chúc tết một số người nào đó.” Còn cầu Rạch Miễu (thường được hãnh diện mô tả là “100 % made in Việt Nam”) ngay sau khi khánh thành liền trở thành nổi tiếng vì những tai nạn kinh hoàng và nạn kẹt xe thường trực do cách thiết kế … rất ngu: cầu nối liền hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre mà chỉ làm có hai làn xe chạy!

Ảnh: internet

Cho đến nay người Việt “vẫn chưa tự làm được con ốc cho xe máy” (cứ vặn là trờn ren) nên chả trách chi họ làm cầu “chưa nghiệm thu đã sập.” Vấn đề không nhất thiết đã tùy thuộc vào khả năng mà còn ở tinh thần làm việc. Bao giờ mà dân tộc này vẫn còn những ông đại biểu “vào nghị trường để ngủ” (hoặc chơi game) những ông bác sỹ chỉ làm bộ khám bệnh, và những ông chính khách giả vờ đi dự những Hội Nghị Quốc Tế (nhưng núm nghe cũng để ngoài tai) thì dù có đánh thắng mấy đế quốc to chăng nữa (e) đất nước vẫn khó thoát khỏi lệ thuộc. Không Tây thì cũng Tầu thôi.

Nhóm nhân sĩ trí thức Sài Gòn biểu tình chống Trung Quốc

Nhóm nhân sĩ trí thức Sài Gòn biểu tình chống Trung Quốc

8-10-2019

Nhóm nhân sĩ-trí thức Sài Gòn biểu tình trước Tổng Lãnh sự TQ ở Tp HCM hôm 10/8/2019

Nhóm nhân sĩ-trí thức Sài Gòn biểu tình trước Tổng Lãnh sự TQ ở Tp HCM hôm 10/8/2019

 Courtesy Facebook Dung Hoang

Một nhóm các vị nhân sĩ- trí thức ở Sài Gòn được nhiều người biết đến vào ngày 10 tháng 8 tiến hành một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Việt Nam trước Tổng Lãnh Sự Trung Quốc ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Những vị tham gia gồm các Giáo sư Hoàng Dũng, Giáo sư Tương Lai, Ông Võ Văn Thôn, Ông Lê Công Giàu, Ông Hà Thúc Huy, Ông Nguyễn Thanh Văn, Ông Huỳnh Tấn Mẫm… Và Giáo sư Hoàng Dũng vào tối ngày 10 tháng 8 xác nhận tin vừa nêu với Đài Á Châu Tự Do.

Giáo sư Hoàng Dũng cho biết dù trong thời gian qua tư gia của một số vị như Giáo sư Tương Lai … bị lực lượng chức năng canh phòng chặt chẽ; nhưng những người tham gia vẫn tìm cách liên lạc và đến được địa điểm biểu tình.

Những người biểu tình mang theo băng rôn, biểu ngữ và hô ‘đả đảo’ Trung Quốc xâm lược.

Theo Giáo sư Hoàng Dũng thì cuộc biểu tình diễn ra thuận lợi, không có cử chỉ đàn áp. Tuy nhiên có công an trẻ ra khuyên giải những vị trí thức với luận điểm thông thường lâu nay là vấn đề chống Trung Quốc xâm lược Việt Nam đã có nhà nước Hà Nội lo. Giáo sư Hoàng Dũng thuật lại khi nghe điều đó, Giáo sư Tương Lai đã lớn tiếng phản bác.

Trong bài viết trên trang Facebook cá nhân, Giáo sư Hoàng Dũng viết về vụ việc này: “ Chúng tôi đã đến trước Tổng lãnh sự quán Trung Quốc, cơ quan đại diện cho chính quyền Trung Quốc để biểu tỏ lòng yêu nước của dân Việt, để phản đối hành động xâm lược của Trung Quốc. Nhưng bỗng nhiên có một bóng áo xanh: một anh công an rất trẻ, má còn lấm tấm mụn cám, xuất hiện và khuyên giải mọi người giải tán. Thực ra, anh nói cũng lễ phép và nhẹ nhàng. Anh Tương Lai nói to: “Chụp cho tôi với anh công an này một tấm ảnh nào.”. Nghe thế, anh giãy nảy không chịu, lại tiếp tục khuyên. Nhưng đến câu này của anh: “Chuyện chống Trung Quốc để nhà nước lo” thì anh Tương Lai không chịu nổi, la lớn: “Láo! Nhà nước nào lo chuyện chống xâm lược?”. Có lẽ Bộ Công an nên ra một chỉ thị cấm cán bộ của mình nói những câu phản động, phản truyền thống “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” của dân tộc như thế.”

Giáo sư Hoàng Dũng nhắc lại thực tế trước đây trong một số cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn, xâm lược Việt Nam có một số người tham gia bị lực lượng chức năng đánh đổ máu.

Đó là một trong những lý do mà kỳ này khi Trung Quốc xâm phạm Bãi Tư Chính của Việt Nam nhiều người dân tỏ vẻ thờ ơ.

Dẫu thế theo Giáo sư Hoàng Dũng, cuộc biểu tình của những vị nhân sĩ-trí thức Sài Gòn vào ngày 10 tháng 8 cũng nhằm đánh động tinh thần ‘nước mình, mình giữ’.

Vào ngày 6 tháng 8, tại Hà Nội một số nhà hoạt động cũng tiến hành một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Việt Nam trước Đại sứ quán Trung Quốc.

Lực lượng công an cũng xuất hiện và yêu cầu giải tán.

Văn hóa… thỏa hiệp

Văn hóa… thỏa hiệp

Huy Phương

Phở Hòa-Pasteur ở Sài Gòn bị ‘xã hội đen’ ném sơn trộn chất bẩn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)

Nếu đúng là tiệm Phở Hòa-Pasteur ở Sài Gòn mới đây bị côn đồ tạt sơn và chất bẩn vào tiệm để phải đóng cửa, là tiệm phở ngày xưa vẫn còn đó, sao bao nhiêu năm vật đổi sao dời, thì đây là một tiệm ngon, mà ngày xưa tôi cũng đôi lần lui tới.

Tiệm phở này không chỉ nổi tiếng ngon, mà là một tiệm phở mở cửa rất khuya của “Sài Gòn đèn xanh, đèn đỏ” hồi đó dành cho giới ca nhạc sĩ phòng trà, các cô ca-ve, khách vừa tản ra từ một xuất chiếu bóng cuối cùng ở Sài Gòn hay dân lang thang đàn đúm với bạn bè đi chơi khuya.

Sống thời này, làm ăn mà không biết điều. Nếu chủ tiệm phở biết thỏa hiệp với công an khu vực (kiểu bảo kê) thì bố thằng du đãng, côn đồ nào dám công khai lộng hành, khủng bố con người bằng phân, mắm tôm, sơn… vào ngay cửa tiệm, có khi ngay cả ban ngày, để người ta có thể thu hình được như báo chí đã loan tin. Ngược lại thì bọn thủ phạm này có lẽ cũng đã thỏa hiệp với đồn công an, là công an chớ can thiệp, để bọn tôi xử nó.

Thời nào cũng vậy thôi, bên nguyên, bên bị gì “có ba trăm lạng việc này mới xong!”

Một lý do không có tính cách pháp lý chút nào, nguyên nhân là vì một ông rể nhà này nợ nần quá nhiều, khiến chủ nợ phải ra tay, trút giận vào nơi làm ăn của ông già vợ! Chuyện này kéo dài nửa tháng chứ không phải ngày một, ngày hai mà “tai mắt của nhân dân” không hay biết. Không những chúng tấn công vào tiệm mà còn đổ phân, sơn vào cả thực khách! Giá mà có ai giương bảng chống Tàu ngoài đường phố thì chỉ ba phút sau đã có mặt công an, không cần phải ai gọi.

Cũng vì chuyện “thỏa hiệp” mà đất nước này càng ngày càng đi xuống.

Xứ sở này người ta phải thỏa hiệp quá nhiều và những ai không quá dễ dàng thỏa hiệp thì rất dễ chết!

Người ta không còn khí lực đấu tranh cho lẽ phải, đành cúi đầu thỏa hiệp cho xong. Một chiếc xe khách chạy từ Hà Nội vào Sài Gòn muốn suôn sẻ thì phải thỏa hiệp với các trạm gác công an; làm ăn tại địa phương thì phải “nháy nhó” với thuế vụ, công an, đó là điều kiện cần và đủ.

Ngoài những vụ bắt hàng tấn bạch phiến, vũ khí hàng lậu được tuyên dương trên báo chí, có bao nhiêu vụ được thỏa hiệp trong bóng đêm, dưới gầm bàn hay ở một góc khuất trên quốc lộ? Nếu không thì người ta đã chẳng phải chạy tiền để được tuyển vào công an, thuế vụ, hải quan…

Để không bị kiểm soát, công ty Hiệp Toàn vận chuyển gần 200 chuyến xe lớn chở gỗ, dầu ăn từ Đắc-Nông về Sài Gòn và ngược lại, đã thỏa hiệp với một nhân vật thanh tra của Sở Giao Thông Vận Tải tỉnh này với giá 200 triệu đồng.

Chuyện thỏa hiệp nhỏ xẩy ra giữa một ông không đội nón bảo hiểm và anh công an đứng đường, chuyện lớn như thỏa hiệp giữa hai quốc gia, biển sông tôi anh cứ dùng, nhưng đảng và quyền lực tôi anh đừng đụng tới. Tôi không đụng đến chuyện anh làm, và anh cũng chớ an thiệp vào việc của tôi. Thỏa hiệp đòi hỏi sự nhượng bộ, sự nhân nhượng, hy sinh nguyên tắc.

Luật pháp bị văn hóa thỏa hiệp che mắt. Tất cả những gì sai phạm, kể cả những bản án nặng nề đều có thể chạy bằng tiền, hay bằng rất nhiều tiền. Một người dân có thể vi phạm luật giao thông, chạy xe quá tốc độ, không đội nón bảo hiểm, nhưng không bao giờ lo ngại phải trả giá đắt về lỗi của mình, bởi vì anh ta nghĩ có thể điều đình hay thỏa hiệp.

Một người Việt ở ngoại quốc về, lái xe mà không có bằng lái. Bạn bè lo ngại cho anh, nhưng anh bình tĩnh cho họ biết là anh có bằng lái “quốc tế.” Anh chàng mở ví và kéo ra tờ đô la $100 có in hình ông Franklin. Ai bảo cái bằng lái này không có giá trị?

Ai cũng tin rằng họ có thể thỏa hiệp, nếu vi phạm luật giao thông hay dính xa gần đến luật pháp ở đây!

Nói chung, trong xã hội Việt Nam hiện nay, những hành động sai trái, phạm luật vẫn có thể thay đổi hoặc dàn xếp được. Thỏa hiệp mang đến sự dễ dãi, bình an cho mọi người. Dần dần người ta không còn quan tâm đến phải trái, quy luật, vì thỏa hiệp mang đến cho ta sự đắc thắng, thành công trong sự giao tiếp với mọi người, cái gì cũng xong, cái gì cũng “đầu xuôi đuôi lọt.”

Gần đây, những người có trách nhiệm trong giới thanh tra đã lộng quyền, nhũng nhiễu khi phát hiện vi phạm, vì trong khi thi hành công vụ họ có thể “thay trắng đổi đen” trong tầm tay của mình, bỏ qua cho các chuyện vi phạm pháp luật. Có quyền lực trong tay, giới thanh tra thay vì cầm cân nẩy mực, lại tìm cách kiếm chác, vòi vĩnh, thỏa hiệp với người gian, kẻ xấu, miễn là mang mối lợi cho riêng mình.

Thỏa hiệp gần như là một danh từ quen thuộc với những người làm chính trị và giới con buôn, cả hai giới đều có thể hy sinh quyền lợi của kẻ khác, miễn là sự thỏa hiệp có phần lợi nghiêng về cho mình.

Người làm thương mãi thành công là người biết thỏa hiệp, khi không bên nào thật bằng lòng với kết quả, thì nên chọn sự tốt nhất có thể làm thỏa mãn cho cả hai bên. Và như vậy thỏa hiệp là sự giải quyết một sự tranh chấp mà mỗi bên đều nhượng bộ.

Đúng như danh hiệu “Bà Đầm Thép” người ta đã đặt cho bà Margaret Thatcher, cố thủ tướng Anh Quốc, và bà đã nói về sự thỏa hiệp: “Đừng bao giờ nhượng bộ. Đừng bao giờ nhượng bộ. Đừng bao giờ, đừng bao giờ nhượng bộ – trong bất cứ chuyện gì, dù vĩ đại hay nhỏ bé, lớn lao hay tầm thường – đừng bao giờ nhượng bộ, trừ khi bị thuyết phục bởi đức hạnh và lẽ phải. Đừng bao giờ thỏa hiệp trước thế lực. Đừng bao giờ khuất phục trước sức mạnh tưởng chừng áp đảo của kẻ địch.”

Làm người mà thích thỏa hiệp thì bỏ cá tính, mất nhân cách. Làm lãnh đạo mà vì lợi ích riêng, dễ thỏa hiệp thì đi đến chỗ mất nước. Nhưng đã biết bao nhiêu người đã nhân danh tổ quốc hay nhân dân, để đi đến chỗ …thỏa hiệp, vì điều này có phần lợi nghiêng về họ. (Huy Phương)