ĐẰNG SAU NHỮNG KHẨU HIỆU DỐI TRÁ

Image may contain: 4 people, text
Phạm Thị Lan Anh

 

BÙI CHÍ VINH

ĐẰNG SAU NHỮNG KHẨU HIỆU DỐI TRÁ

Cuộc sống chưa bao giờ an toàn
Dù truyền thông nhà nước mỗi ngày tri hô như con vẹt
Những khẩu hiệu không hề có thật
“Độc lập, Tự do, Hạnh phúc” hoặc “Công bằng, Dân chủ, Văn minh”

Độc lập cái gì mà giặc đến cứ làm thinh
Mất đứt thác Bản Giốc, ải Nam Quan vẫn “bình chân như vại”
Hoàng Sa, Trường Sa giặc tuột quần đứng đái
Mất từ mặt nước đến cao nguyên mà có mắt cứ như mù

Tự do cái gì khi ăm ắp nhà tù
Dân xuống đường đòi tống cổ Formosa là bị tống ngay vào xà lim giam trước
Nghệ sĩ, nhà thơ, tu sĩ, trí thức ra tuyên ngôn chống bọn xâm lược Bắc Kinh là bị bịt mồm cho bằng được
Tự do ăn nhậu điếm đàng thì hoan hô nhưng tự do ăn nói: đừng hòng !

Hạnh phúc cái gì mà phố xá biến thành sông
Trời không mưa, trong lòng người vẫn ngập
Ngập từ miệng cống ngập rác tối tăm, ngập cho đến những chính sách chủ trương thâm độc
Móc túi nhân dân từ thuế đất, thuế thân cho đến thuế dị thường

Cuộc sống chưa bao giờ an toàn
Dù truyền thông nhà nước mỗi ngày tri hô như con vẹt
Những khẩu hiệu không hề có thật
“Độc lập, Tự do, Hạnh phúc” hoặc “Công bằng, Dân chủ, Văn minh”

Công bằng cái gì khi kẻ đói bị hy sinh
90 triệu người nghèo làm nền cho 3 triệu vua quan trên chóp bu Kim Tự Tháp
3 triệu suất bỏ trốn ra nước ngoài kèm quốc tịch thứ 2 bất chấp 90 triệu dân đen tàn mạt
Bầy sói đỏ từ trang sách Victor Hugo tấn công “Những Kẻ Khốn Cùng”

Dân chủ cái gì khi tay cóng, chân run
Từng đoàn dân oan lên kinh thành đòi đất
Ngăn cản kiến nghị đồng bào không xong, chính quyền liền trổ mòi đàn áp
Tội nghiệp những bà mẹ từng lập chiến công giờ chiến bại trước bạo quyền

Văn minh cái gì khi lạc hậu triền miên
Làm vua đáy giếng có khác gì vua ếch
Nhân phẩm đạo đức suy đồi thuộc loại nhất hành tinh mà lý luận cứ bô bô như hát nhép
Dân phải đu dây như xiếc qua sông còn vua quan nằm mơ Vạn Lý Trường Thành

Chỉ có trời mới tru diệt hết bọn thống trị lưu manh !

Ngô Tường An: TỔ QUỐC LÀ GÌ?

Ngô Tường An: TỔ QUỐC LÀ GÌ?

Nghe chị Ngân đòi sửa luật để thanh niên nhìn vào đó, thấy mình đã làm gì cho tổ quốc, chứ không phải đòi hỏi tổ quốc làm gì cho mình. Há há!!!! Rảnh thiệt!

Thực ra thì chẳng có thanh niên, phụ nữ, lão nông…. nào đòi hỏi tổ quốc phải làm gì cho mình cả. Họ tự làm, tự ăn, tự bươn chải để nuôi sống mình và vui vẻ nộp thuế để kiến thiết tổ quốc đấy ạ.

Chỉ có những cán bộ đảng viên cộng sản mới đòi hỏi điều đó. Họ luôn luôn ăn mày vào dĩ vãng, họ cho rằng, đảng của họ đã hy sinh trong quá khứ và đến bây giờ là lúc phải được đền đáp đó sao? Do vậy mà biết bao nhiêu chủ trương, chính sách ưu tiên cho đảng viên được hưởng đặc quyền, đặc lợi trên thân thể tổ quốc? Mà chị đã hiểu tổ quốc là gì chưa mà dám nói xàm như thế?

Để tui nói tổ quốc là gì, cho chị thấy các đồng chí của chị xẻ thịt tổ quốc, gặm nhấm tổ quốc, cấu xé tổ quốc, bán rẻ tổ quốc ….để ăn như thế nào nha chị.

Tổ quốc là một LÃNH THỔ bao gồm các VẬT THỂ như: giòng sông, đồi núi, cánh đồng, rừng cây, hầm mỏ, hải đảo v.v….nằm trong lãnh thổ đó. Như vậy, tổ quốc chúng ta hôm nay là do tổ tiên mình để lại cho mình, và mình phải có trách nhiệm gìn giữ những vật thể ấy để truyền lại cho thế hệ mai sau.

Tổ quốc được lưu truyền hàng nghìn năm qua bao thế hệ. Nhưng, đến thời cộng sản lên cầm quyền chẳng được bao lâu thì tổ quốc tan tành. Họ, những người cs đòi hỏi tổ quốc phải đền bù cho họ, do đó, mạnh ai nấy cạp. Kẻ thì đào núi khai thác khoáng sản bán với giá rẻ mạt, kẻ phá rừng lấy gỗ, kẻ lấp sông phân lô bán nền, người lấn biển xây khu nghỉ dưỡng….. Không những người sống xúm vào vơ vét, mà đến kẻ chết rồi cũng thu gom cho riêng mình 5-7 hecta để xây phần mộ. Tất cả bọn họ kẻ sống, người chết hè nhau xẻ thịt các vật thể là tế bào, là huyết mạch của tổ quốc dưới sự chủ trương của đảng cầm quyền.

Đấy, chị thấy chưa chị Ngân? Chẳng có thanh niên, thiếu niên, trung niên nào đòi hỏi tổ quốc phải cho mình cái gì. Chỉ có đảng viên mới đòi hỏi điều đó thôi! Như chị, chị cũng muốn bán 3 đặc khu là máu thịt của tổ quốc để chia chác, còn gì?

Nếu còn biết nghĩ đến tổ quốc, chị hãy nói với các đồng chí của chị rằng: chúng ta không cần làm gì cho tổ quốc, chỉ cần không xẻ thịt, không phá hoại tổ quốc là vinh quang lắm rồi.

Image may contain: 1 person, text
Ngô Trường AnFollow

TỔ QUỐC LÀ GÌ?

Nghe chị Ngân đòi sửa luật để thanh niên nhìn vào đó, thấy mình đã làm gì cho tổ quốc, chứ không phải đòi hỏi tổ quốc làm gì cho mình. Há há!

See More

TÔI BIẾT ƠN NỀN GIÁO DỤC VNCH

Nguyễn Đình Ngọc
TÔI BIẾT ƠN NỀN GIÁO DỤC VNCH

_____________________________

(Bài đã đăng trên RFA, DLB ngày 18/9/2018. Nay đăng lại để quý độc giả tham khảo, khi báo Dân Trí đưa tin “Sách đánh vần “hình tròn ô vuông” của GS Hồ Ngọc Đại bị rớt khỏi vòng thẩm định” https://dantri.com.vn/…/sach-danh-van-hinh-tron-o-vuong-cua….

Vì vậy những “danh vị” gọi là “giáo sư”, “tiến sĩ” của chế độ CSVN càng phơi bày sự dốt nát – như Hồ Ngọc Đại – một sản phẩm chánh hiệu được “đẻ ra” từ thứ triết lý “Ngũ Vô” (vô tổ quốc, vô gia đình, vô tôn giáo, vô giáo dục, vô văn hóa).
_______________________________

Văn hóa là cội rễ. Giáo dục là dưỡng chất. Quốc gia nào cũng cần hai yếu tố tối quan trọng này để phát triển. Việt Nam không là ngoại lệ.

Nền giáo dục của Việt Nam hiện nay đang bị chỉ trích mạnh mẽ và lên án dữ dội chưa từng thấy.

Trước 1975, bậc tiểu học và cả trung học hầu như chỉ có bộ sách giáo khoa cũ. Nó được “truyền lại” cho đàn em. Đặc biệt, những gia đình nghèo càng coi trọng “của gia truyền” này, bởi lý do đơn giản: Tiết kiệm. Đứa học trò nhà nào nghèo quá, có quyền mượn ở thư viện trường. Nhưng làm dơ, rách thì phải đền.

Đồng phục? Nhà trường chỉ bán “phù hiệu”, mua mấy cái cũng được, về tự may vào áo, phía bên trái ngực trên. Quần áo thì phụ huynh tự lo cho con em mình, với duy nhất yêu cầu (hầu hết là) “áo trắng, quần xanh đen”. Đứa học trò nào nghèo quá, được quyền “thừa hưởng” quần áo cũ của “tiền bối” với duy nhất một yêu cầu: thay phù hiệu. Nếu học đúng trường mà anh chị từng học, khỏi thay, cứ y như vậy, bận đi học.

Thế hệ chúng tôi không được dạy những cái gọi là “cải cách”. Không biết cách đánh vần “cờ lờ mờ vờ” hay “vờ tờ vờ” v.v… Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đọc thông viết thạo. Môn Văn Chương, “điểm tám” trở thành tuyệt đối. Hy hữu lắm mới có đứa đạt “điểm chín”, lúc đó phải nói, bài văn vô cùng độc đáo.

Chúng tôi cũng không phải “học thêm, học bớt”. Hồi xưa chỉ có “học phụ đạo” – lớp học cho những đứa học trò nào vì bận phụ giúp gia đình hay học yếu quá, theo không kịp bạn bè. Thầy – Cô thấy thương, tự mở lớp giúp tụi nó. Không tốn tiền bạc gì hết.

Tiếng Việt vốn “đơn âm”, nên chúng tôi không được dạy “tách tiếng” với những “tròn tròn vuông vuông tam giác”. Tiếng Anh vì là “đa âm”, nên Thầy – Cô nào cũng dạy “phải ráng nối âm (linking sound) nha em”. Ví dụ “the voice of freedom” phải nối âm “c” vào âm “of” hoặc giả, không được phép đọc “bờ-ra-xin” để chỉ nước Ba Tây. Thầy – Cô dạy tiếng Anh (hay tiếng Pháp) không bao giờ mắng học trò bằng tiếng Việt hoặc tiếng Anh là “con vật này hay con thú kia”. Thầy – Cô dạy các môn khác cũng như vậy.

Thời đó, tú tài đôi là “ngon” lắm rồi!

Chúng tôi được dạy mọi điều theo cách giản dị, dễ hiểu mà nhớ lâu. Ví dụ, hai chữ “trách nhiệm”, thầy cô nào cũng giảng nghĩa thật đơn giản mà thấm thía đến kỳ lạ thông qua “hình tròn”. Cô giáo vẽ lên bảng một hình tròn và nói nếu chỉ “khuyết một tí xíu” cũng là “không tròn trách nhiệm”. Chúng tôi không được dạy “thiếu trách nhiệm”. Biết thế nào là “thiếu với đủ”?! Trách nhiệm mà!

Ngoài xe cộ “chạy đầy đường”, trước 1975, Sài Gòn vô cùng hiếm thấy các loại “giáo sư – tiến sĩ”.

Mặc dù thời xưa ở miền Nam Việt Nam, ai cũng biết là đa đảng, nhưng nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa không đào tạo “giáo sư – tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng”.

Chính khách thời bấy giờ cạnh tranh gay gắt không thua gì các nước dân chủ bây giờ. Nền chính trị lúc đó, quả xác đáng gọi là “chính trường” như người miền Nam cũng thường gọi: thương trường, vận động trường, kịch trường, phim trường v.v… – nơi phải diễn ra sự cạnh tranh khốc liệt của những tài năng trên các lãnh vực – biểu hiện của tự do đích thực.

Thế hệ những “thằng con nít” như chúng tôi được dạy như ông Trần Văn Huỳnh dạy con trai mình:

“…Có một lần, Thức bỏ nhà đi bụi suốt mấy tháng hè hồi lớp tám. Chính nhờ lời cha dạy, phải học để làm người có ích đã kéo Thức ra khỏi những tháng ngày hư hỏng, trở lại mái trường với một quyết tâm học cho giỏi để gia đình không phải lo lắng vì mình. Ba Thức nói rằng ông cũng không dạy anh yêu nước. Ông chỉ hướng cho con mình sống có nhân cách và có ích, đừng vì mình mà làm tổn thương người khác, thì tự nhiên trẻ con lớn lên sẽ sống có trách nhiệm với mình và đất nước…”.

Tôi mãi mãi biết ơn nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa.
_____________

Nguyễn Ngọc Già

Image may contain: 13 people, people smiling, people standing and text

Tù nhân lương tâm thứ 239: Lê Văn Sinh

Vũ Quốc Ngữ
Tù nhân lương tâm thứ 239: Lê Văn Sinh

Ngày 05/9/2019, Toà án cộng sản tỉnh Ninh Bình đã kết án ông Lê Văn Sinh, 54 tuổi, với bản án 5 năm tù giam về cáo buộc “Lợi dụng quyền tự do dân chủ” theo Điều 331 của BLHS.

Ông bị cho rằng đã đăng tải nhiều bài viết có nội dung “bôi xấu” quan chức huyện Hoa Lư và tỉnh Ninh Bình và “xuyên tạc” chủ trương, đường lối của đảng Cộng sản cầm quyền trên Facebook trong khoảng thời gian từ tháng Năm năm 2018 và tháng Hai 2019.

Ông là một trong 239 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ bởi nhà cầm quyền cộng sản, theo thống kê của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền (Defend the Defenders- DTD)

DTD phản đối bản án và yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do ông Lê Văn Sinh ngay lập tức và vô điều kiện!

Một điểm trường vùng cao sau khai giảng.

Nguyễn Ngọc Thương — feeling sad.
_Một điểm trường vùng cao sau khai giảng. Nguyễn Thị Thúy Hoa

_Đọc thêm: “MỘ PHẦN HOÀNH TRÁNG VÀ NHỮNG EM BÉ ĐÓI KHÁT” https://www.youtube.com/watch….

Image may contain: one or more people and indoor
Image may contain: 3 people, people smiling, people standing
Image may contain: 3 people, people sitting, table and indoor
Image may contain: 4 people, people smiling, people standing
Image may contain: 4 people, people smiling, people sitting, table and indoor
+2
Lê Quốc ChâuFollow

 

Đây là điểm trường Bản Pá Sập – xã Nậm Pì, huyện Nậm Nhùn, tỉnh Lai Châu. Các em phải ngồi học trên nền đất, nước tràn vào nhão nhoét. Nhà p-rô tạm bợ, xung quanh quây bằng bạt, tre khổ tạm bợ.

Hãy biết bằng lòng với những gì bạn đang có. Bởi vì, nhìn lên trên thì bạn không bằng ai, nhìn xuống dưới thì bạn may mắn hơn vạn người rồi.

Hãy nhìn đâu đó quanh ta, vẫn có những đứa trẻ đang phải học tập trong những điều kiện thiếu thốn như thế. Hãy chung tay tiếp sức đến trường, trao cho các em những suất học bổng Thương nghèo khuyến học.

Ngập lụt tồi tệ tại Thái Nguyên: Đừng trút tội lên ông trời nữa

Ngập lụt tồi tệ tại Thái Nguyên: Đừng trút tội lên ông trời nữa

 Thứ 3, 10/09/2019

Ít ai có thể ngờ được mảnh đất bán sơn địa ATK nằm ngay bên dòng sông Cầu thơ mộng bây giờ mỗi lần có mưa lớn là thất thủ, phố biến thành sông.

Người Thái Nguyên thường tự hào bởi sơn thủy hữu tình, thơ mộng, thời tiết, khí hậu bằng lặng nên có câu “Muốn yên lên Thái Nguyên mà ở”.

Sự việc thành phố Thái Nguyên bị ngập chìm trong nước bởi trận mưa lớn trong đêm 9 và ngày 10/9 không chỉ khiến người dân cả nước mà chính những người dân bản địa còn thấy ngỡ ngàng, không tin vào sự thật ấy. Giống như đội bóng mạnh nhưng lại thúc thủ ngay trên sân nhà bởi sức càn quét của một đội nghiệp dư. 

Con số thống kê sơ bộ, trên địa bàn tỉnh Thái Nguyên có tới hơn 1.000 hộ gia đình bị cô lập, nhiều tuyến giao thông bị cô lập. Có 3 người thiệt mạng và 1 người bị thương.

Những công dân của thành phố thép trước nay ít có trải nghiệm và kỹ năng để ứng phó với sự biến đổi mạnh mẽ bởi thực tế bàng hoàng nói trên.

Hàng chục khu dân cư ngập thủm, hàng trăm hộ dân tìm mọi cách nhoi lên trên nóc ngôi nhà của chính gia đình mình. Chính họ đã bị vị huấn luyện viên trong công tác quy hoạch đưa ra phương án, đối sách bất hợp lý. Xem ra việc còn lại khả dụng  là hạn chế chuốc thêm những thiệt hại, những bàn thua.

Người ta thường mang cụm từ ‘biến đổi khí hậu’ để đổ lỗi cho những thiên tai ập đến. Nhưng ở thành phố thép gang, vùng bán sơn địa, nằm bên cạnh dòng sông Cầu thì lập luận trên xem ra tréo ngoe và bao biện.

Một trong những nguyên nhân được nhiều người nói đến là tốc độ đô thị hóa nhanh chóng. Hàng chục khu dân cư ra đời vội vã, những ao hồ, đầm phá không còn tồn tại. Đất không còn chỗ để thở, chứ đừng nói đến người.

Hệ lụy của đô thị loại I và việc có nguồn thu để đảm bảo tự cân đối ngân sách từ thu tiền đất đã khiến nước ngập tràn, xe biến thành thuyền.

Ngay từ đầu thế kỷ 21, thành phố Thái Nguyên đã sốt sắng thực hiện đại Dự án thoát nước và xử lý nước thải với nguồn vốn đầu tư lên gần 1.000 tỷ đồng. Trải qua 2 thập kỷ, hầu hết những tuyến phố chính đã được đào lên để xây dựng hệ thống thoát nước, những con đường lớn bị cắt mặt, đào sâu. Đau xót thay, chính những con đường đó, những tuyến phố trung tâm nhất của thành phố lại bị nước ngập biến thành sông.

“Thành phố nằm bên sông, suốt một thời để nhớ”, giờ đây lại được xem như một vùng “quê em mùa nước lũ”. Những công trình, khu dân cư, những dự án và công tác quy hoạch vẫn đã và đang tiếp tục được thực hiện với mong mỏi và kỳ vọng lớn lao của hệ thống chính trị địa phương. Trong đó có đại dự án cấp bách xây dựng hệ thống chống lũ lụt sông Cầu và hoàn thiện hạ tầng đô thị hai bên bờ sông Cầu.

Đô thị hai bên bờ sông Cầu chưa thấy đâu nhưng sông Cầu như được “mở rộng” về 2 bờ đang hiện hữu.

Vị huấn luyện viên có thể sửa sai nhưng ông trời thì không dừng mưa. Không ai dám chắc Thái Nguyên sẽ có thêm một “Hồ trên núi”.

 VIỆT BẮC

M.NONGNGHIEP.VN

LÀM THẾ NÀO MỚI ĐÚNG LÀ PHỤNG SỰ TỔ QUỐC?

LÀM THẾ NÀO MỚI ĐÚNG LÀ PHỤNG SỰ TỔ QUỐC?

Đỗ Ngà

Năm 1961, trong bài diễn văn nhậm chức của tổng thống John F.Kennedy ngày 20 tháng 1, ông có phát biểu một câu nổi tiếng rằng “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho quý vị, mà phải tự hỏi quý vị đã làm gì cho Tổ quốc” (ask not what your country can do for you—ask what you can do for your country). Ấy vậy mà năm 1996 một ông nhạc sĩ tên Vũ Hoàng ở xứ CHXHCNVN bê nguyên si câu này vào bài hát có tên là “Khát Vọng Tuổi Trẻ” và chiếm dụng làm tài sản riêng cho mình, và chính quyền CS dùng nó như công cụ tuyên truyền dạy dỗ thanh niên Việt Nam. Phải nói câu nói này rất hay, hay vì nó là một chân lý muôn đời. Nhưng CS dùng nó để dạy nhân dân thì xin thưa, họ không đủ tư cách. Vì sao?

Như ta biết hiện nay trên thế giới có 2 cách chọn nhân sự điều hành đất nước: Cách thứ nhất đó là để dân toàn quyền chọn lựa. Với cách nhận nhân sự này người ta có nhà nước dân chủ; Cách thứ nhì, đó là loại bỏ vai trò chọn lựa của dân. Cách chọn nhân sự thứ 2 này người ta có một nhà nước độc tài. Để loại bỏ vai trò lựa chọn của dân, thì trong đó cũng có nhiều cách nữa. Có thể người ta cho bầu cử trá hình để mình được trúng cử mãi, hoặc họ chèn ép các đảng khác để những đảng đối lập không có khả năng cạnh tranh vv.. Và cực đoan nhất chính là làm như CS. Là sao? Tức là giết sạch những xu hướng chính trị khác, để trên đất nước không còn đảng phái nào khác và từ đó ĐCS ôm hết quền lợi đất nước về mình rồi sau đó họ đóng cửa tự chia chác quyền lợi.

Tổ quốc là gì? Tổ quốc là một thực thể mà trong đó bao gồm lãnh thổ và những gì nằm bên trong lãnh thổ đó. Bên trong lãnh thổ ấy, nhân dân đóng vai trò hạt nhân – là phần quan trọng nhất của tổ quốc. Vậy nên, khi một chính quyền không cho phép nhân dân tự do chọn nhân sự cho bộ máy nhà nước, thì chính quyền đó không phải đại diện cho nhân dân. Mà không đại diện cho dân thì tất nhiên là không đại điện cho tổ quốc được. Loại chính quyền này, người ta nói là chính quyền không có tính chính danh.

Quay trở lại câu nói của tổng thống thứ 35 của Hoa Kỳ rằng “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho quý vị, mà phải tự hỏi quý vị đã làm gì cho Tổ quốc” thì rõ ràng đây là một câu nói được thốt ra bởi một con người xứng đáng. Nghĩa là sao? Nghĩa là John F. Kennedy là tổng thống dân cử, vì thế, ông ta đủ tư cách đại diện cho tổ quốc của ông để nói với những công dân Hoa Kỳ một câu nói như vậy. Còn ngược lại, với chính quyền CSVN, trong chính quyền này, không một ai đủ tư cách để nói lên câu đó, vì đơn giản, chính quyền của ĐCS không đại diện cho tổ quốc. Trong trường hợp Việt Nam, tổ quốc đang bị chiếm dụng vởi một đảng phái cực đoan – ĐCS.

Cộng sản không có tính chính danh, họ không đại diện cho tổ quốc nên có thể khẳng định rằng, họ không đủ tư cách để hỏi dân “đã làm gì cho đất nước chưa?” kiểu như bà Nguyễn Thị Kim Ngân đã hách dịch nói trước nhân dân.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân với mức lương 16,4 triệu, nhưng có 300 bộ áo dài mỗi bộ trị giá trăm triệu và trên tay bà cũng đang đeo 1 chiếc đồng hồ hiệu Hublot – Thụy Sỹ có giá khoảng 15.000 đô thì ai cũng biết, tiền nhân dân đang bị bà chủ tịch này bằng cách nào đó đã rút về làm của riêng cho mình. Đây chính là hành động ăn trộm của tổ quốc nhưng lại lên mặt dạy đời nhân dân rằng, phải phụng sự tổ quốc.

Mới đây, ngày 10/09/2019 lại một lần nữa bà chủ tịch ăn cắp tài sản quốc gia này lại lên báo dạy nhân dân rằng “Sửa luật để giúp thanh niên thấy mình đã làm gì cho Tổ quốc”. Nói chung, mục đích của bà là sửa luật để làm sao cho thanh niên cống hiến nhiều hơn nữa cho cái tổ quốc mà đảng bà đang chiếm dụng để khai thác như một mỏ vàng riêng.

Khi căn nhà nơi mà gia đình bạn trú ngụ đang bị cướp chiếm dụng, thì việc cần thiết nhất là bạn phải tìm mọi cách đuổi bọn cướp đi. Đó chính là cách đúng đắn nhất để bạn vì gia đình bạn chứ không phải là nghe lời bọn cướp tự lột lấy tài sản có giá trị ném vào căn nhà đang bị chiếm dụng đó cho bọn cướp hưởng. Tương tự vậy, tổ quốc này đang bị một nhóm cướp chiếm dụng thì việc đấu tranh loại bỏ nó mới là cách mà con dân Việt Nam phụng sự tổ quốc chứ không phải làm theo những quy định do những tên cướp ấy soạn ra. Những người đang đấu tranh vì một Việt Nam tự do, chính họ mới là phụng sự tổ quốc.

-Đỗ Ngà-

Image may contain: 1 person, text

CSVN ĐANG VÔ CÙNG SỢ HÃI VÀ…

Image may contain: one or more people
Nguyễn Đình Ngọc

CSVN ĐANG VÔ CÙNG SỢ HÃI VÀ…
_______________________

Báo Mới ra ngày 11/9/2019 với tựa đề “Cảnh sát dùng chích điện để giải tán đám đông đón sao Hàn ở TP.HCM”, trong đó cho hay (trích):

“Trưa 10/9, nam diễn viên Hàn Quốc Ji Chang Wook đã đến TP.HCM theo lời mời của Diệp Lâm Anh. Tài tử 32 tuổi dự kiến sẽ xuất hiện trong buổi giao lưu ngay với khán giả.

Vì buổi giao lưu này không bán vé và được tổ chức tại nơi công cộng, hàng nghìn người hâm mộ đã đổ về địa điểm với mong muốn được gặp thần tượng. Số fan này đã vây kín nơi tổ chức sự kiện, đồng thời làm tắc nghẽn một đoạn đường ở trung tâm quận 1, TP.HCM.

Theo loạt video được chia sẻ trên mạng xã hội, lực lượng an ninh đã sử dụng nhiều biện pháp mạnh để trấn áp người hâm mộ như hú còi báo động, bình chữa cháy, dùi cui chích điện. Phóng viên Zing.vn có mặt tại hiện trường cho biết dù có sự xuất hiện của cảnh sát, đám đông khán giả vẫn nán lại trên đường phố. Tình trạng ùn tắc kéo dài vài giờ đồng hồ…” (ngưng trích)

Việc “ăn mừng chiến thắng” khi đội tuyển bóng đá Việt Nam thi đấu cũng như các cuộc “chào đón sao Hàn” luôn thu hút hàng chục ngàn người dân Việt Nam được dẫn đầy trên mạng và thường bị dư luận chê bai và chỉ trích người Việt Nam thờ ơ với vận mệnh Tổ quốc trong khi chỉ “cắm đầu” vào những việc “ăn chơi”.

Lần đầu tiên, người CSVN đã không còn “coi thường” đám đông ngỡ là “vô hại” nữa rồi!

Thông tin trên cho thấy:

1. Người CSVN đang vô cùng hốt hoảng trước hiện tình Hong Kong, cũng như hiện trạng xã hội Việt Nam hiện nay. Thái độ giải tán đám đông như vậy cho thấy họ không có cách nào khác ngoài trấn áp mạnh tay.

2. Người CSVN đang khủng hoảng niềm tin trầm trọng, nó không thua kém tâm trạng của bất kỳ người Việt Nam nào. Có thể họ nghĩ đến “sự trà trộn”, “sự xúi giục” và “mượn gió bẻ măng” vào một lúc nào đó mà họ không ngờ tới, nó sẽ gây tác động ghê gớm đến mức mất kiểm soát xã hội. Người CSVN sợ “trở tay không kịp”, nên “tiên hạ thủ vi cường” cho… chắc!

3. Về phần những bạn trẻ “mê sao Hàn”, có lẽ họ ngỡ ngàng với việc giải tán bạo lực như vậy mà trước đây họ không hề ngờ tới.

4. Những cuộc “đón tiếp linh đình” sao Hàn đã chấm dứt vở tuồng “sân khấu về khuya” kể từ đây và có lẽ sắp tới cho cả những cuộc “ăn mừng chiến thắng” của bóng đá Việt Nam!

5. Từ cuộc giải tán đám đông “vô hại” này, các bạn trẻ sẽ dần ngộ ra chính trị đã bắt đầu “sờ vào” ngay những nơi chỉ chuyên chú vui thú và vô tư!

Xã hội Việt Nam có đang chuyển mình…???
__________________________________

Nguyễn Ngọc Già

https://baomoi.com/canh-sat-dung-chich-dien…/c/32144078.epi…

‘Mỹ không muốn ExxonMobil bị Trung Quốc hăm dọa’ sau vụ Bãi Tư Chính

Hưng Phạm Ngọc

Tin ExxonMobile bỏ dự án Cá Voi Xanh được Osin Huy Đức đưa hôm nay thực ra chỉ là xác nhận tin của chị Hong Ho đưa cách đây một tuần.
Nghĩa là 99.9% xác thực.

Chúng ta không biết chắc là do Bắc Kinh gây áp lực buộc ExxonMobile phải bỏ, hay ExxonMobile không đủ lòng tin vào ý chí của Ba Đình mà phải bỏ.

Nhưng việc bỏ cũng đủ để kết luận rằng ý định của Ba Đình dùng hợp tác quốc tế chống lại ý đồ của Bắc Kinh áp đặt điều khoản cấm hợp tác với nước ngoài vùng qua COC đã thất bại.

Mà nếu Việt Nam thất bại, thì cũng không có nước nào quanh biển Đông có thể chống lại ý chí của Bắc Kinh.

Điều đó có nghĩa là một khi ý chí tranh chấp của Mỹ bị mài mòn, các chuyến FONOP dần thưa, thì việc biển Đông bị biến thành pháo đài biển của TQ là một kết cục không thể khác.

Và một khi biển Đông bị đóng kín, thì VN không còn cách vùng vẫy nào khác ngoài quy phục.

Lúc ấy không bị đánh cũng tự hàng.

 Chính phủ kiến tạo có xấu hổ không KHI Y TẾ VN THUA THÁI LAN 60 BẬC ?

Hoa Kim Ngo
 Chính phủ kiến tạo có xấu hổ không

KHI Y TẾ VN THUA THÁI LAN 60 BẬC ?
(11/09/2019)
Bá Tân
_________

Kết quả khảo sát dịch vụ y tế toàn cầu vừa được công bố, đứng đầu là Đài Loan, vị trí chót bảng thuộc về quốc gia đang giương cao ngọn cờ XHCN Venezuela.

Cùng khối Đông Nam Á, theo bảng xếp hạng nói trên, Thái Lan chiếm ngôi vị thứ 6, trong khi thứ bậc của Việt Nam tít tắp ở hạng 66. Cùng tiêu chí chăm sóc sức khỏe cho người Dân, y tế Việt Nam thua Thái Lan 60 bậc, nói cách khác Thái Lan hơn Việt Nam 10 lần về năng lực và hiệu quả chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng dân cư.

Thái Lan vượt trội Việt Nam về các chỉ số cơ bản: Yếu tố cơ sở hạ tầng của dịch vụ y tế, năng lực đội ngũ nhân viên y tế, chi phí y tế bình quân đầu người, chất lượng thuốc, môi trường, nước sạch…

Nhiều năm rơi vào tình trạng bất ổn chính trị, thậm chí xẩy ra đảo chính, chính phủ Thái Lan chưa một lần “hò hét” kiến tạo, nhưng quốc gia này luôn bảo đảm chính sách chăm sóc y tế toàn Dân miễn phí, mọi người được hưởng các dịch vụ y tế thiết yếu trọn đời.

Việt Nam thua Thái Lan 60 bậc về dịch vụ y tế chăm sóc sức khỏe cho người Dân, đối tượng gánh chịu hậu quả thua kém đương nhiên là Dân chúng, trước hết là bộ phận thu nhập thấp. Thu nhập thấp hơn, dịch vụ y tế kém hơn, những thua thiệt ấy đẩy xa khoảng cách khi so sánh người Dân Việt Nam với người Dân Thái Lan.

Đánh giá chế độ, chính phủ dựa vào nhiều yếu tố, trong đó dịch vụ y tế chăm sóc sức khỏe cho người Dân thuộc nhóm cơ bản. Soi xét chỉ số quan trọng này, Việt Nam thua xa Thái Lan.

Chính phủ Việt Nam, nhất là ông Nguyễn Xuân Phúc, luôn hô hào chính phủ kiến tạo. Kiến tạo hay không kiến tạo, kiến tạo như thế nào, vấn đề không phải hô hào, mà là hành động và hành động. Chính phủ kiến tạo phải được đo lường, đơn vị đo lường không phải lời nói, mà là việc làm và hiệu quả. Người Dân không khờ dại, họ biết nhìn vào việc làm chứ không mù quáng chỉ nghe lời nói.

***

Nhân đây nói về vụ cháy tại công ty CP bóng đèn phích nước Rạng Đông. Sau hơn 10 ngày xảy ra vụ đại họa này, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mới có ý kiến chỉ đạo xử lý hậu quả. Tại nhiều nước trên thế giới (nhất là các nước đang “giẫy chết”), cùng vụ việc như vậy, nếu chỉ đạo lề mề chậm chạp kiểu đó, chiếc ghế thủ tướng đã có chủ nhân mới.

Luôn hô hào chính phủ kiến tạo, thế mà dịch vụ y tế chăm sóc sức khỏe cho người Dân Việt Nam thua Thái Lan 60 bậc (Thái Lan gấp hơn 10 lần). Thua kém ấy hoàn toàn do chủ quan gây ra, đáng phải xấu hổ. Không chỉ ngành y tế, trước hết là chính phủ, phải biết xấu hổ để vươn lên, sớm thoát khỏi tình cảnh “thua em, kém chị”.

Thua thầy một vạn, không bằng thua bạn một ly. Lẽ nào chính phủ, các thành viên chính phủ phớt lờ lời căn dặn chí lý ấy của cha ông ta?