S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Đôi Ba Truyện Ngắn Của Một Nhà Văn

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến: Đôi Ba Truyện Ngắn Của Một Nhà Văn

07/11/2019

Nhà văn Tâm Thanh ra đi, như một cánh chim vút qua. Nhưng tiếng kêu của chim còn rớt lại, và sẽ còn ở với cõi nhân gian lâu dài.

Phạm Xuân Đài

Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp. Đoạn kết như sau:    

“Xin cô nghe đây,” cô cảnh sát mở đề cho một cuộc thẩm vấn cuối cùng. “Cô không đủ lý do xin tị nạn, cộng thêm việc phạm pháp, cô không có con đường nào khác ngoài đường trở về nơi cô đã ra đi.”

 “Thế thì trả tôi về Đức.” 

 “Tại sao lại Đức? Cô đi từ Việt Nam mà!” 

 “Tôi từ bên Đức sang…” 

 “Trong hai lần thẩm vấn trước đây cô nói từ Việt Nam, đi bộ sang Trung Quốc rồi sang Nga. Bây giờ lại nói từ Đức sang. Lời nào là thật?”  

“Cái thai lày của một thằng Đức”.

 “Nhiều lần chúng tôi đã hỏi cha của thai nhi là ai, cô đều nói là không biết.” 

 “Không biết… thật đấy. Nói chung nà đêm không thấy mặt”. 

 “Dù cô không biết gì hết, không biết mặt người ngủ chung, không biết mình là ai, không biết cha mẹ là ai, không biết từ đâu tới, chúng tôi vẫn có cách tìm ra cô là ai. Và chúng tôi sẽ liên lạc với tòa đại sứ Việt Nam cấp giấy cho cô về Việt Nam”. 

 “Lói thật cũng chết, lói dối cũng chết…” người tù nói nhanh, rồi lại vội nói “Chị đừng dịch cho ló nghe nhá!”  

“Cô ấy nói gì?” thấy Diễm không dịch câu nói của người đối thoại, cô cảnh sát hỏi.  

“Cô ấy đổi ý, không muốn tôi dịch câu vừa nói.”  

Cô cảnh sát nhỏ giọng nói với người đàn bà mang thai: “Xin cô cộng tác với chúng tôi để tiến hành cho sớm việc hồi hương …

 Người mẹ đặt cả hai tay lên bụng, cúi xuống lẩm bẩm: “Con tôi sinh trong tù à?”

Diễm cảm thấy xót xa trong lòng… Diễm nghĩ đến thân phận chính mình – sở dĩ mình sống nhởn nhơ được, buổi sáng đứng bán nhà thuốc tây, buổi chiều đi nhảy aerobic, lâu lâu đi thông dịch lấy ngoại tài mua son phấn không cần ăn cắp… là vì cha mẹ mình đã chọn được con đường đúng ý nguyện: tới một nơi có thể lương thiện mà sống được. 

Không, không phải cha mẹ chọn. Đó là Trời ban. Ba chục năm nay, bây giờ ‘Kho Trời’ đã khóa. Nếu cha mẹ nàng chậm chân, không chừng giờ này Diễm cũng là một người mở miệng bằng câu không biết, và không từ làm bất cứ việc gì để sinh tồn. 

So với lúc “Kho Trời chưa khoá” thì tình hiện trạng của bà Vân, xem chừng, khắc nghiệt hơn hồi “ba chục năm” xưa nhiều lắm. Ở thời điểm đó, khi miền Nam vừa “được hoàn toàn giải phóng,” những cô gái ở vùng đất này đều có lời giao ước (rõ ràng) trước khi thuyền ra cửa biển: “Một là con nuôi má, hai là con nuôi cá, ba là má nuôi con.”

Bây giờ thì thân mẫu của bà Vân, nếu có, phải đi thăm nuôi cả con lẫn cháu vì tội vượt biên trái phép. Đứa cháu mà chính mẹ nó cũng không biết “thằng bố” là ai vì “nói chung nà đêm không thấy mặt.” Tình cảnh của bà Vân, tuy vậy, vẫn chưa đến nỗi nào – so với nhiều người đồng hương khác – theo tường thuật của nhà báo Vũ Ngọc Yên: “Vào ngày 23.10.2019 một thông tin chấn động thế giới khi chiếc xe container chở hàng chứa 39 thi thể người nhập cư bị phát hiện ở Essex, miền Đông Anh, cách thủ đô London 30km. Nhiều thông tấn xã quốc tế loan tin trong số nạn nhân có người Việt Nam.”

Hai hôm sau, 10/25/19, blogger Nguyễn Hữu Vinh (RFA) cho biết thêm chi tiết: “Khi việc điều tra của cảnh sát Anh chưa chấm dứt, thì trên mạng rộ lên thông tin về một tin nhắn của một cô gái nhắn về cho mẹ tại Thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc, Tỉnh Hà Tĩnh. Cô gái cho biết tên là Phạm Thị Trà My, ở số nhà 1, Ngõ 2, Đường Đặng Dung, Thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc, Tỉnh Hà Tĩnh. Trong tin nhắn mà gia đình nhận được, cô gái nói rằng: ‘Con đi nước ngoài không thành, con thương bố mẹ nhiều. Con chết vì không thở được…”

Lời cuối của cô Phạm Thị Trà My lại khiến tôi nhớ đến một mẩu đối thoại (giữa hai người Việt đồng cảnh, từ hai phòng giam sát cạnh nhau, tại một nhà tù nào đó ở Âu Châu) trong một truyện ngắn khác của Tâm Thanh: 

Tuyết ho, tôi xót ruột. Ho xong, nó nói:“Em mơ còn nằm trong cái xe thùng chở em sang đây. Đứa con gái nằm ngay bên cạnh em chết ngạt.”

“Chết!?”

“Chết. Bị nhốt trong thùng xe hai ngày hai đêm. Khi bọn đầu gấu mở cửa xe ra, thấy bốn người chết từ bao giờ. Con ấy thân với em nhất. Chúng em đã từng chia phiên nhau kề mũi vào cái lỗ nhỏ để thở.

Thương hại nó hay nhường cho em thở lâu hơn. Dọc đường nó cứ đòi về, không muốn đi nữa. Nhưng em biết về thế nào được với bọn đường dây. Nó mà sống sót cũng bị đường dây hành tới chết về cái tội đòi về… Anh có nghe không đấy?”

“Nghe rõ cả.”

“Nó nói khổ đều quanh năm chịu được, dồn vào một ngày thì chết. Anh nghĩ có đúng không?”

“Chắc đúng.”

“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm ‘Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.’ Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (“Người Rơm” – Diễn Đàn Thế Kỷ 1/7/2010). 

Tâm Thanh qua đời ngày 9 tháng 4 năm 2015. Trước đó một năm, hôm 3 tháng 5 năm 2014, thân hữu tại Oslo đã tổ chức Ngày Văn Hóa Việt Nam để vinh danh những tác phẩm của ông. Bức thư ngắn ngủi ông gửi đi trong ngày hôm đó có đoạn sau: “Tôi đang nằm bệnh viện khi viết những dòng này. Vâng, tôi bị ung thư tụy tạng trong thời ký tái phát. Từ hơn năm nay trên giường bệnh, tôi chỉ có một nỗ lực duy nhất: trở thành trẻ thơ để trở về với Thượng Đế. Tuy nhiên đôi khi tôi cũng suy nghĩ một chút về việc viết lách. Xin cho phép tôi nói ra tiêu chí văn chương của mình: Bản chất văn chương là hư cấu. Khi viết tôi bịa đặt hoàn toàn; nhưng khi sống, tôi ráng không phản bội những điều mình viết, dù một chữ…” 

Cái chất “hư cấu” trong văn chương của Tâm Thanh khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Ông dự liệu được cái thảm hoạ mà đồng bào của mình sẽ bị ghánh chịu: “Anh giúp chúng ta hiểu đời hơn, báo trước cho chúng ta những bất trắc, những ngộ nhận, những mất mát không thể tránh khỏi trong đời sống, nghĩa là giúp chúng ta biết vui mà không mù quáng, cũng như biết buồn mà không bi lụy.” Nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã viết như thế về tác phẩm của Tâm Thanh, trước khi cả hai ông (đều) đi về cõi vĩnh hằng.

TNT 10/28/89

Cuộc đi trên dây ngoạn mục của báo chí Việt Nam trong vụ 39 nạn nhân chết ở Essex

Đài Á Châu Tự Do
“các cơ quan chức năng” (được hiểu là Ban tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin truyền thông) đã ra nhiều lệnh cấm báo chí tìm hiểu hoàn cảnh sống và đưa danh tính những người thiệt mạng, mặc dù chính tên tuổi và hoàn cảnh gia đình của các nạn nhân mới chính là các thông tin được quan tâm (Lý do là từ đó mới có thể hiểu được động cơ và mục đích nào thúc bách họ chọn con đường bất hợp pháp và đầy nguy hiểm đó). Không còn là câu chuyện riêng tư của từng gia đình, nó đã là vấn đề xã hội.
About this website

RFA.ORG
Tối 09-11, sau khi Cảnh sát Essex (Anh) và Bộ Công an Việt Nam đồng thời phát đi thông báo tên tuổi, quê quán của 39 nạn nhân người Việt thiệt mạng trong chiếc xe đông lạnh tại Essex. Những ai theo dõi báo chí Việt Nam tối 08-11 sẽ quan sát …

ĐẤT & NGƯỜI SÀI GÒN…

ĐẤT & NGƯỜI SÀI GÒN…

Đất Sài Gòn có đủ người tứ xứ, người Hoa, người miền Tây, miền Bắc, miền Trung, Cao Nguyên…ai cũng sống được, ai cũng sống thoải mái với cách sống và tư duy nguyên bản của mình hay của quê hương mình, mà không ngại đụng chạm hay phải nhập gia tùy tục gì cả.

Người Sài Gòn hay lắm, họ không quan tâm ai từ đâu đến, giàu nghèo, lý lịch ra sao, mà họ quan tâm đến cách sống thế nào.

Chính cuộc sống phiêu bạt của người đi khai hoang thuở xưa, tự nó giải thoát khỏi khuôn phép tôn ti dòng họ, làng xã để vươn đến tự do, khai phóng.Đó là lý do người Nam tiếp nhận rất nhanh các nền văn hóa khác nhau, văn hóa Chàm, văn hóa Khmer đặc biệt là văn hóa Âu Mỹ để hội nhập và phát triển.

Sài Gòn luôn đón nhận và dung nạp mọi luồng nhập cư lẫn tinh hoa văn hóa, ẩm thực và đồng hóa nó.Các cư dân tứ xứ hòa quyện vào nhau dần dà thay đổi, thay đổi lớn nhất là họ sẽ yêu Sài Gòn và từ từ trở thành Người Sài Gòn lúc nào không hay.

Rồng chầu xứ Huế, ngựa tế Đồng Nai
Nước sông trong đổ lộn sông ngoài
Thương người xa xứ lạc loài đến đây
Tới đây thì ở lại đây
Bao giờ bén rể xanh cây mới về.

TRẦN KHẮC TƯỜNG

Image may contain: one or more people, people standing, crowd and flower

Công an huyện ở Đắk Nông đánh chết người đang bị tạm giam?

NGUOI-VIET.COM
ĐẮK NÔNG, Việt Nam (NV) – Một thanh niên 26 tuổi đang bị tạm giữ tại Nhà Tạm Giam huyện Krông Nô, thì gia đình bất ngờ nhận được tin báo “nhập viện” và rồi thiệt mạng ngay sau đó với tình trạng bị nội thương. Gia đình nghi rằng con họ có thể vì bị công an đánh chết.

Việt Nam hỗn loạn!

Lê Vi

Việt Nam hỗn loạn!

Tin nóng tại VN xảy ra liên tục, có khi trong một ngày cái sau chồng cái trước, cho nên những vụ việc mà nếu ở một nước dân chủ, yên bình thì nó có thể khiến dư luận, báo chí theo dõi rốt ráo lại nhanh chóng chìm xuống, ví dụ cái chết mờ ám của ông thứ trưởng Bộ GD, tòa nhà 7 tầng không phép mọc lên sừng sững trên đỉnh đèo Mã Pí Lèng…

Các vụ việc nghiêm trọng như thầy giáo sắp về hưu quan hệ tình dục khiến nữ sinh lớp 10 mang thai, cha dượng và vợ hờ cùng say ma túy bạo hành, dí thuốc lá vào vùng kín bé gái 6 tuổi, vụ “đầu độc” nguồn nước sinh hoạt của cư dân Hà Nội… đã mau chóng bị trôi đi!

Sự kiện bi thảm như 39 người nghi tất cả là VN chết trên đường nhập cư lậu, chỉ cần so sánh dư luận thế giới và dư luận chính người Việt sẽ thấy người Việt chạy theo cảm tính, không đi sâu vào nguyên nhân và do vậy phản ứng sẽ nhanh chóng bị khỏa lấp nếu có sự kiện tiếp theo.

Ngay cả vấn đề an ninh quốc gia, như vụ tàu HD Trung cộng cày nát vùng đặc quyền kinh tế, khi nó tạm rút đi, thì cũng không thấy ai nhắc đến nữa!

Và sự kiện nối tiếp sự kiện, toàn chuyện kinh thiên động địa, chứng tỏ thượng tầng kiến trúc rối ren, xã hội đang trong vòng xoáy hỗn loạn!

Nguyễn Đình Bổn

Vụ bà nội sát hại cháu ở Yên Thành – Nghệ An: “Mâu thuẫn âm ỉ từ miếng thịt trong bữa cơm”.

No photo description available.

Trinh Quoc Hau

Vụ bà nội sát hại cháu ở Yên Thành – Nghệ An: Theo tướng Cầu, GĐ công an Nghệ An “Mâu thuẫn âm ỉ từ miếng thịt trong bữa cơm”.

……”Khi dọn cơm ra thì bà có gắp cho ông một miếng thịt nhưng người con trai chửi, lấy lại miếng thịt ấy bỏ sang cho cháu T., người ông khóc và bảo thế này thì ông tự tử, nên bà rất tức giận”, ông Cầu cho biết.

Quá cay đắng ! Bi đát! Chúng ta đi qua thời kỳ đồ đá ,đồ đồng và giờ là thời kỳ đồ đểu, bi đát hơn cả thời chị Dậu!