‘’Đảng phải lãnh đạo quốc hội. ..Quốc hội VN khác các nước ở chỗ đó’’

‘’Đảng phải lãnh đạo quốc hội. ..Quốc hội VN khác các nước ở chỗ đó’’

Đó không phải là lời xuyên tạc đầy ác ý của những người chống Cộng rẻ tiền, cực đoan. Cũng không phải của Quang Nùn. Đó là lời tuyên bố của Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.

Nói cách khác, quốc hội, dân biểu chỉ là con cháu trong nhà, gọi dạ bảo vâng. Cử tri, mà báo chí ra rả nói tới suốt ngày, chỉ là đàn cừu.

Người ta tự hỏi chuyện chống Cộng có cần thiết không, khi các ‘’God fathers’’ nói rõ, trắng trợn bản chất của họ, khỏi chờ ai vạch trần, tố cáo

Người ta tìm thấy tất cả trong những câu tuyên bố nham nhở, từ sự ngu dốt về các thể chế chính trị, tới cái ngạo mạn của những ông vua, nghĩ mình ngồi trên đầu dân, có toàn quyền ngang ngược. Và thách đố: tao chơi ngang như vậy đó, ai làm gì tao ?

Và họ, một lần nữa, có lý: chẳng ai làm gì cả. VN khác các nước ở chỗ đó.

PS:
Đó là Chủ tịch nước nghĩ về Quốc hội. Đây là dân biểu nói về Chủ tịch nước:
https://www.youtube.com/watch?v=lZfRUmCPWjY

(Photo lấy từ fb Trần mạnh Hảo)

Image may contain: 1 person, text

VÌ SAO CHÚNG TA CẦN PHẢI LÊN TIẾNG?

Image may contain: 1 person, selfie and closeup

Ngô Thứ

21.7 PHIÊN TÒA XỬ Huệ Như

MONG QUÝ BẠN QUAN TÂM
____
VÌ SAO CHÚNG TA CẦN PHẢI LÊN TIẾNG?

Đỗ Ngà

Khi chúng ta sống trong một xã hội mà chính quyền không biết tuân thủ luật pháp, thì xã hội đó không những không che chở cho chúng ta mà nó còn trở thành mối đe dọa thường trực cho sự bình yên của chúng ta. Mối nguy hiểm đến từ chính quyền côn đồ nó lớn hơn tất cả mọi thành phần côn đồ ngoài xã hội cộng lại. Bởi đơn giản, thành phần côn đồ ngoài xã hội còn có thể bị luật pháp trừng trị chứ côn đồ nhà nước thì không một thứ luật pháp nào có thể trừng trị nó.

Với những người can đảm và chính trực như Huệ Như, chúng ta cần lên tiếng bảo vệ. Bỡi vì khi chúng ta sợ không làm được như họ thì chính họ đã hành động. Hành động của họ không mục đích nào khác là bảo vệ lẽ phải, bảo vệ cái đúng cho xã hội. Chính những người như họ mới là những kẻ góp một tay để hạn chế mối đe dọa đến từ chính quyền côn đồ này. Hay nói rõ hơn, chính họ đã cố gắng thiết lập một trật tự pháp luật cho chúng ta hưởng, vậy thì không lý do gì chúng ta không lên tiếng cho họ khi họ bị chính quyền côn đồ này bức hại.

Rất mong, rất mong mọi người góp một tay lan tỏa thông điệp. Một phụ nữ vì sự công bằng mà mất đứa con chưa chào đời, đã vậy cô còn bị bỏ tù phi lý chỉ vì dám sống cho lẽ phải. Với người phụ nữ như vậy, lẽ nào chúng ta không góp một tiếng công đạo cho cô ấy được sao?

-Đỗ Ngà-

https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=2987660271344993&id=100003031499019

Mỏ Cá Voi Xanh – Exxon Mobil – đang “khẩn trương hoàn tất đàm phán giá khí”

Mỏ Cá Voi Xanh – Exxon Mobil – đang “khẩn trương hoàn tất đàm phán giá khí”

Hưng Phạm Ngọc

Sau khi Rosneft Vietnam huỷ hợp đồng thuê tàu khoan Noble Clyde Boudreaux, thì dường như số phận ngành dầu khí Việt Nam đã an bài: nó sẽ chết sau khi bể Nam Côn Sơn đã cạn.

Bởi dễ hiểu là dưới áp lực của TQ, sẽ không có mũi khoan nào chạm được vào đáy biển.

Dường như thế, nếu dự án Cá Voi Xanh cũng chết lâm sàng.

Cá Voi Xanh là dự án liên doanh với Exxon Mobil khai thác khí ngoài khơi Quảng Ngãi, rìa ngoài cách bờ 90 hải lý, đã nằm đắp chiếu 3 năm nay.

Thế nên tin Exxon Mobil đang “khẩn trương hoàn tất đàm phán giá khí” với các đối tác Việt Nam không chỉ có nghĩa Cá Voi Xanh sống lại, mà thắp sáng hy vọng cho cả ngành dầu khí.

Exxon Mobil.

Mười hai năm trước, Exxon Mobil là công ty dầu khí đuy nhất dám thẳng thừng bác bỏ đòi hỏi của TQ rời Việt Nam nếu không thì đừng làm ăn ở TQ.

Nhưng hồi đó TQ chưa cử đội tàu chiến và hải giám sang hăm doạ.

Kể từ khi Repsol bị ép bỏ khoan ở bãi Tư Chính, thì không ai dám hy vọng Exxon Mobil đủ cứng cựa đương đầu với TQ lần nữa.

Nhưng với Cá Voi Xanh sống lại, mọi người đã sai.

Dĩ nhiên, sau lưng Exxon Mobil là nước Mỹ, nhưng nếu không có ý chí của Exxon Mobil, thì chưa chắc có tuyên bố lập trường biển Đông của Mike Pompeo, cũng chưa chắc có cuộc tập trận của 2 đội tàu sân bay ở biển Đông.

Thế nên, có thể nói không ngoa rằng Exxon Mobil là cánh cửa mở ra hợp tác năng lượng toàn diện, còn mối quan hệ với Exxon Mobil chính là cây cầu lợi ích Việt – Mỹ.

Và cũng có thể nói rằng dòng khí tuôn lên từ mỏ Cá Voi Xanh là “dòng khí thoát Trung”.

Đấy mới là ý nghĩa thực của dự án khí ấy.

Hưng Phạm Ngọc

Nguồn: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=10222888915595514&id=1356105092

No photo description available.

Đại sứ Kritenbrink: Mỹ thượng tôn pháp luật ở Biển Đông, sát cánh với Việt Nam

Hoang Le Thanh is with Phan Thị Hồng.
Đại sứ Mỹ: Mỹ sát cánh với Việt Nam.

VOA 21.07.2020

Đại sứ Kritenbrink: Mỹ thượng tôn pháp luật ở Biển Đông, sát cánh với Việt Nam

Trước những hành động của Trung Cộng nhằm bác bỏ luật pháp quốc tế và dần xóa bỏ quyền chủ quyền và lợi ích của Việt Nam và các quốc gia Đông Nam Á, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo ngày 13/7 tuyên bố thay đổi chính sách của Washington đối với các yêu sách hàng hải, đại sứ Kritenbrink viết.

“Mỹ phản đối bất cứ yêu sách nào của Trung Cộng đối với vùng biển ngoài lãnh hải 12 hải lý tính từ các đảo nước này đưa ra yêu sách ở quần đảo Trường Sa hoặc từ bãi cạn Scarborough”, nhà ngoại giao Mỹ nêu rõ.

Điều này bao gồm cả sự bác bỏ rõ ràng yêu sách của Trung Cộng đối với bãi Tư Chính, nơi Bắc Kinh đã tiến hành “một chiến dịch cưỡng bức và quấy rối hoạt động dầu khí lâu nay của Việt Nam”, vẫn lời của Đại sứ Kritenbrink. Ông viết tiếp rằng Ngoại trưởng Pompeo và Mỹ coi sự bắt nạt này “không chỉ mang tính khiêu khích và gây bất ổn, mà còn là bất hợp pháp”.

Mỹ cho rằng Bắc Kinh lợi dụng việc thế giới tập trung đối phó đại dịch Virus Vũ Hán để đẩy các yêu sách của họ ở vùng biển đi xa hơn, thay thế luật pháp quốc tế bằng tư duy “chân lý thuộc về kẻ mạnh”, người đứng đầu phái bộ ngoại giao Mỹ ở Việt Nam bày tỏ.

Đề cập đến quan hệ ngoại giao song phương kéo dài 25 năm mà hai nước vừa kỷ niệm, và quan hệ Đối tác toàn diện có từ tháng 7/2013, Đại sứ Kritenbrink chỉ ra rằng những tuyên bố của Mỹ cũng là “minh chứng cho sức mạnh” của mối quan hệ này, đồng thời bình luận thêm:

“Lập trường của Mỹ về Biển Đông cho thấy Mỹ sát cánh với Việt Nam để bảo vệ quyền chủ quyền và lợi ích của các bạn nhất quán với luật pháp quốc tế – bao gồm cả quyền đối với các nguồn dầu khí ngoài khơi, và quyền đánh bắt cá, là những điều sống còn cho sự thịnh vượng kinh tế của các quốc gia Đông Nam Á”.

Đại sứ Mỹ Kritenbrink cũng khẳng định: “Mỹ sát cánh với Việt Nam để bác bỏ sự áp đặt tư duy ‘chân lý thuộc về kẻ mạnh’ tại Biển Đông”.
______

Xem thêm : https://www.voatiengviet.com/a/dai-su-kritenbr…/5509714.html

Image may contain: 1 person

SỰ TRẢ THÙ HÈN HẠ CỦA LŨ SỢ TIẾNG NÓI SỰ THẬT

Hoa Kim Ngo and 3 others shared a post.
No photo description available.
Image may contain: one or more people and people sitting
Şơñ PhêRô is with Khánh Ly and Khanh Ly.

SỰ TRẢ THÙ HÈN HẠ CỦA LŨ SỢ TIẾNG NÓI SỰ THẬT:

Hiện gđ đã gặp Khánh Ly, e đã phẫu thuật và qua cơn nguy kịch hôm qua. Tại Bv Trung Ương Huế và hiện đang nằm phòng hồi sức. E bị Đâm 3 phát, 2 vào bụng và 1 vào chân.

Hiện e đang rất yếu nhưng vẫn gắng tường thuật cho gđ và người bảo hộ e.
Theo như e kể vào khoảng 22h30 ngày 17-7-2020 trên đường đi ăn đêm về nhà tại khu vực thị xã Hồng Lĩnh cách nhà khoảng 600m. E bị 2nam thanh niên bịt khẩu trang đi xe SH không có BKS chặn và hỏi đường e và e bảo không biết. Và 1nam thanh niên xuống xe tiến lại phía e e thấy trong tay cầm 1con dao Thái. E chạy vừa chạy vừa kêu cứu nhưng bị đuổi lại và lúc đấy e thấy ê ẩm toàn thân, e không còn cảm giác gì nữa nhưng e chỉ nghe được câu: NHANH LÊN LẤY ĐỒ CỦA NÓ RỒI ĐÂM CHO NÓ CHẾT! Đến đây e không hề biết gì nữa, cũng chẳng biết ai là người đưa e và Bv Trung Ương Huế nữa.

Vâng: và đây chắc chắc là 1màn TRẢ THÙ hèn hạ của lũ người sợ tiếng nói SỰ THẬT của e Khánh Ly. Vì hiện tại e bị cướp mất 2cái Điện thoại Iphons mà thôi.

Nếu mà vụ việc đơn giản chỉ là CƯỚP thôi thì sao trong túi e có 800nghìn (vnđ) và tay e có đeo lắc vàng và cổ e có đeo vòng cổ vàng sao không bị cướp…?

Ngày mai gđ sẽ gắng tìm hiểu thông tin ai là người gọi xe cứu thương hoặc xe cứu thương nào đưa e vào đây(Bv Trung Ương Huế), gđ sẽ cập nhật sớm nhất.

Khánh Ly cảm ơn tất cả mọi người luôn quan tâm và chia sẽ. Khánh Ly chúc mọi người luôn bình an và thiện hảo. Và đặc biệt những người luôn có tiếng nói sự thật bảo trọng!

Cuộc sống trong căn nhà siêu nhỏ ở quận 1

Kimtrong Lam
Cuộc sống trong căn nhà siêu nhỏ ở quận 1

Chủ Nhật, ngày 19/07/2020

Căn nhà có diện tích đất vỏn vẹn hơn 2m2 với 4 người sinh sống và có thể xem đây là một trong những căn nhà siêu nhỏ ở TP HCM.

Đó là căn nhà của ông Nguyễn Văn Em (58 tuổi) nằm sâu trong hẻm 16 Nguyễn Thái Học, quận 1, TP HCM.

Ông Em cho biết do diện tích căn nhà quá nhỏ nên lúc trước, muốn đi tắm gia đình ông phải đi bộ ra công viên hoặc tìm nhà vệ sinh công cộng.

Căn nhà ông Em có diện tích đất vỏn vẹn hơn 2m2 và cửa ra vào căn nhà thấp hơn chiều cao của vợ ông Em.

Muốn lên xuống căn gác phải lên cầu thang thẳng đứng và chui khéo léo qua các khe hở.

Những năm gần đây, có điều kiện ông Em làm bệ xí ngay trước cửa ra vào, cạnh bếp ăn. Nhà chật đến mức vợ nấu ăn một chân đặt trong nhà, chân còn lại bỏ ngoài đường.

Phía trên là 2 căn gác gỗ xập xệ. Tầng thứ nhất, là nơi đặt đồ dùng sinh hoạt, tivi và tạm gọi là “phòng khách”. Nơi chỉ có thể cho một người ngồi bó gối xem truyền hình. Tầng phía trên nữa là phòng ngủ nơi chỉ đủ cho 1 người.

Tầng trệt căn nhà là khu vực nhà vệ sinh và nhà bếp. Lối lên là cầu thang sắt bên tay trái.

Tầng 2 căn nhà là phòng ngủ, sau khi ngã lưng chân thò ra cửa sổ mới ngủ được. Lối lên xuống chỉ vừa cơ thể một người gầy.

Cầu thang làm tạm bợ dựng đứng, nếu người lạ muốn lên xuống cần phải có sự trợ giúp. Muốn họp mặt gia đình phải ra ngoài đường.

Nhưng theo ông Em đó là cái giá xứng đáng khi phải chấp nhận sống ở giữa trung tâm TP HCM để mưu sinh. Hơn 40 năm, cả gia đình sống bằng nghề bán trái sơ-ri ở chợ Cầu Ông Lãnh (quận 1) và gia đình phải bám víu vị trí này mới có thể mưu sinh được.

Phòng khách nằm tầng 1 căn nhà, đi lên bằng cầu thang sắt và chỉ vừa một người ngồi để xem tivi.

Căn nhà có 4 người sinh sống, gồm vợ chồng ông và hai người con. Buổi tối có 2 người ngủ ở tầng trên cùng và 2 người còn lại mang ghế ra ngoài đường nằm. Thi thoảng lại thay nhau vị trí để ngủ.

Gần đây ông Em bị bệnh tiểu đường, suy thận dẫn đến biến chứng mù hai mắt khiến ông bám chặt vỉa hè hơn là căn nhà siêu nhỏ.

Vợ ông Em muốn soi gương phải đứng vị trí cách kính 15cm.

Phòng khách của gia đình chỉ vừa một người ngồi nhưng chân phải bó sát vào cổ mới có thể xem được truyền hình.

Bàn thờ và tủ lạnh được trang bị ngay cầu thang lên xuống.

Mới đây, trong kế hoạch thực hiện chương trình giảm nghèo bền vững của TP HCM, Sở Xây dựng báo cáo trong năm 2020, phấn đấu xây dựng để ra mắt thị trường 4,8 triệu m2 nhà ở, cộng gộp lại sẽ đạt mục tiêu bình quân 20 m2/người như kỳ vọng.

Trong khi đó, trường hợp của ông Em không phải là hiếm ở đây. Trong con hẻm này ít nhất trên 5 căn rơi vào cảnh tương tự. Thực trạng hiện nay, tồn tại rất nhiều căn nhà siêu nhỏ trong khi hàng loạt căn hộ trong các chung cư cao tầng về đêm vẫn tối đèn.

Nguồn: https://nld.com.vn/…/cuoc-song-trong-can-nha-sieu-nho-o-qua…

Image may contain: 1 person, standing
Image may contain: people sitting and indoor
No photo description available.
Image may contain: one or more people
Image may contain: 1 person, sitting
+4

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Địa Đàng Hạnh Phúc

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến – Địa Đàng Hạnh Phúc

Ảnh của tuongnangtien 

tuongnangtien

Bản chất nó là cuồng bạo
Huênh hoang lấp biển vá trời
“Kiến tạo địa đàng – hạnh phúc”
Khốn nạn thay!

Phùng Cung

Tôi có chút giao tình (không đậm đà gì mấy) với nhà văn Vũ Thư Hiên. Chúng tôi không sinh cùng nơi, cũng chả sống cùng thời, tính tình lại hoàn toàn khác biệt nên chuyện trò giữa ông và tôi đôi lúc (nghe) hơi trệu trạo.

Gặp bất cứ ai tôi cũng chỉ thích nói về mình, và “văn mình” thôi. Văn mình vợ người là chuyện thường tình nhưng riêng Vũ Thư Hiên thì bất bình thường thấy rõ.  Lúc nào ông cũng say sưa bàn về tác phẩm, hay nhân vật, của… một người cầm bút khác:

      –   Dứt khoát là phải làm một cuốn phim về cuộc đời của Già Đô thôi.

      –    Dạ vâng!

      – Không làm thì tiếc lắm đấy.

      – Dạ đúng!

Tôi cứ “vâng/dạ” đều đều (và nhẹ hều) như vậy vì chả hào hứng chút nào về chuyện của thiên hạ, và cũng vì đã nghe về cái dự tính điện ảnh này gần chục lần rồi.

Già Đô là ai?

“Già là một lính thợ Pháp quốc trong đại chiến thế giới thứ hai. Từ Pháp già đã tới Algérie, Maroc (cái lý lịch ấy thật tai vạ cho già). Già đã là thợ đốt lò dưới con tàu Commerce Maritimes thuộc hãng Đầu Ngựa. Hải Phòng – Marseille là hành trình những năm tuổi trẻ của già. Làm được hai năm già thôi việc. Chỉ vì già không chịu được những lời mắng nhiếc của chủ… Già bỏ tàu lên thành phố Marseille. Vào quán rượu quen. Uống. Uống nhiều. Và không trở về tàu nữa. Lang thang ở Marseille cho đến đồng frăng cuối cùng, già tìm được việc làm trong một xưởng sửa chữa xe có động cơ. Từ xe gắn máy, các loại ô-tô tới xe nâng, cần cẩu. Tại đây già bị động viên vào một đơn vị cơ giới. Già sang Maroc, Algérie, vẫn làm nhiệm vụ sửa xe.

Đại chiến thế giới thứ hai kết thúc. Già trở về Marseille. Trở về xưởng cũ. Lấy vợ. Cô Jeannette bán hoa quả ở gần bến cảng lớn bổng lên khiến già ngỡ ngàng, xao xuyến. Hai vợ chồng vay vốn mở một tiệm rượu nhỏ. Khách là những người phu pooc-tê, những thuỷ thủ, những người thợ nhan nhản ở thành phố Marseille.

Rồi già biết quê nhà đã được độc lập. Niềm sung sướng lớn lao và nỗi nhớ quê hương, nỗi sầu biệt xứ bỗng cồn cào trong lòng không chịu nổi. Càng không chịu nổi khi biết tin hiệp nghị Genève đã ký kết. Một nửa đất nước được độc lập. Lại thêm thôi thúc vì chủ tịch Hồ Chí Minh, lãnh đạo đất nước là người từng lâu năm ở Pháp, cũng từng là một mạch-lô.

Già về nước. Khi đó bà Jeannette đã sinh cho già một cô con gái xinh đẹp, có nước da trắng của bà, có mái tóc và đôi mắt đen của già Đô. Mặc bà vợ khóc can ngăn, già nhất định về nước. Rồi già sẽ sang đón bà về. Độc lập rồi, xây dựng sẽ rất nhanh. Đất nước sẽ phát triển rất nhanh. Dân tộc ta thông minh, cần cù, chiu khó lại được bao nước giúp đỡ. Đất nước đang cần những bàn tay như già…” (Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập II. CLB Tuổi Xanh, Westminster, CA: 2000).

Nói tóm lại, và nói một cách ví von: Già Đô là một Nguyễn Mạnh Tường của giới công nhân nhưng trung vận, cũng như hậu vận, đen đủi hơn cái ông luật sư (bất khuất và bất hạnh) rất nhiều. Ông Tường không bị CS giam cầm một ngày nào ráo, và cuối đời vẫn còn có hội lên tiếng (Une Voix Dans La Nuit) giữa kinh đô ánh sáng Paris trước khi nhắm mắt. Già Đô không có cái may mắn đó. Ông chết vì đói lạnh, trong một cái miếu hoang ở Việt Nam, sau khi “thất bại” trong việc làm đơn xin trở lại trại tù – vẫn theo như lời của Bùi Ngọc Tấn:

“Khoảng một tháng sau, già Đô trở lại nhà hắn. Ở nhà hắn đi ra như thế nào, già trở lại cũng y như vậy. Một Vitali cô đơn, bị bọc, rách rưới, mang xách, nặng mùi. Có một điều khác: Tàn tạ hơn, mệt mỏi hơn, nhưng ẩn một tia hy vọng vì đã tìm ra lối thoát. Già hỏi hắn: ‘Cụ có giấy bút không?’ Và nhanh nhẹn đỡ lấy những thứ đó từ tay hắn. Già đeo kính. Cái kỉnh lão mắt tròn tròn cổ lỗ hồi đầu thế kỷ, một mắt lại vỡ rạn hẳn là quá nhẹ với già, nên già phải ngửa đầu ra phía sau mà nhìn vào tờ giấy. Già viết rất khó khăn… 

Bỗng già buông bút, nhìn hắn:

– Hay là cụ viết giúp tôi.

Hắn vui vẻ nhận lời. Già đọc:

– Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Độc lập – Tự do – Hạnh phúc.

Kính gửi Sở Công an.

– À, gượm đã. Hay là kính gửi Ban giám thị trại VQ nhỉ?

– Nhưng mà nội dung đơn là gì cơ?

– Tôi xin trở lại trong ấy.

Hắn choáng người, đặt bút xuống, nhìn già chăm chăm.

– Tôi suy nghĩ kỹ rồi, cụ ạ. Ở trong ấy tốt hơn.

Già chớp chớp mắt:

– Đời tôi là không gia đình. Ở đâu cũng vậy thôi…

– Ở ngoài này tôi không chịu đựng nổi nữa rồi.

Hắn cảm thấy già có lý: Với già sống ở ngoài đời đáng sợ hơn chết ở trong tù nhiều lắm.

–  Thế thì phải làm đơn gửi Sở Công an. Trại người ta không nhận đâu. Phải là từ Sở đưa lên. Trại đã xuất kho mình rồi, ai người ta nhập kho mình nữa.

–  Ý tứ thế. Cụ viết giúp tôi.

Hắn viết. Già ngồi im lặng. Hắn bảo già:

–  Cụ nghe tôi đọc lại nhé.

Việt Nam Dân chủ Cộng hoà. Độc lập – Tự do – Hạnh phúc. Đơn xin vào lại trại cải tạo… (B. Tấn, sđd 224 – 225).

Lạ nhỉ! Sao một công dân của một quốc gia Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc mà lại  làm đơn xin “vào lại trại cải tạo”, hả Giời? Mà hạnh phúc ở Việt Nam đâu có quá xa vời hay quá tầm tay với của bất cứ ai. Nó tràn lan khắp hang cùng ngõ hẹp và tràn ngập khắp mọi nhà mà. Nơi đất nước này, đã có lúc, hễ ra ngõ là gặp anh hùng. Còn bây giờ, cứ mở mắt ra là thấy ngay hạnh phúc:

  • Nguyễn Phú Trọng, TBT kiêm CTN: “Mỗi mùa xuân có Đảng là một mùa hạnh phúc an vui.”
  • Nguyễn Thị Quyết Tâm, Phó Bí thư Thành Ủy TP.HCM: “Việc con em lãnh đạo được giao trọng trách quản lý là điều hạnh phúc của dân tộc.”
  • Nguyễn Hồng Diên, Phó Trưởng Ban Tuyên Giáo TƯ : “Trường hợp đặc biệt về tuổi như Tổng bí thư là hạnh phúc của Đảng, dân tộc.”

Quan niệm của đám thường dân cũng thế, cũng “đơn sơ” lắm – theo như cách dùng từ của blogger Ku Búa:

“Đa số người dân Việt Nam có định nghĩa rất đơn sơ đối với ‘Hạnh Phúc.’ Họ không cần quá nhiều để cảm thấy vui vẻ. Một anh công nhân chỉ cần có việc làm trả lương. Một cô bán bán hàng chỉ cần ngày nào cũng có khách. Một người dân nông chỉ cần làm vài vụ một năm. Một sinh viên chỉ cần thi qua môn. Như vậy là đủ…”

Chả những “đủ” mà còn dám “dư” nữa là đằng khác vì hạnh phúc (hay đau khổ) đều do do nhận thức mà ra cả, và nhận thức thì luôn luôn rất chủ quan và tương đối. Xin đan cử một thí dụ:

Đang đêm khuya khoắt bỗng nghe tiếng xe thắng gấp trước nhà, công an nhẩy xuống rầm rập và túm cổ ngay cái thằng cha ở cạnh bên. Thế là bạn thở phào nhẹ nhõm. Vậy chả hạnh phúc sao?

Ngay cả khi chính bạn bị vồ lên đồn chăng nữa nhưng chỉ vài ngày sau là được thả luôn. Chả những thế, bạn vẫn có thể ra khỏi đồn công an (bằng chính đôi chân của mình) không cần đến băng ca hay brancard gì cả. Thế mà không hạnh phúc à?

Điều trở ngại lớn nhất trong việc mưu tìm hạnh phúc là chúng ta luôn luôn mong muốn một thứ hạnh phúc lớn hơn (hoặc nhiều hơn) chút nữa . Ấy chớ bạn ạ. Ở VN mà còn được thở, và thở được, là hạnh phúc lắm rồi, dù không khí có ô nhiễm hay ngột ngạt đến đâu chăng nữa.

Chế độ cộng sản VN: Cỗ máy nghiền nát nhân tài nước Việt

Chế độ cộng sản VN: Cỗ máy nghiền nát nhân tài nước Việt

Ảnh của nguyenvandai

nguyenvandai

Báo điện tử Vietnamnet ngày 13 tháng 7 có bài viết của tác giả TS Đinh Đức Sinh với tiêu đề

Chọn nhân sự cấp chiến lược: Cuộc tổng tìm kiếm hiền tài

Trước đó, cũng trên tờ báo này, tác giả Đinh Duy Hòa,  có bài “Nhân tài: Người là ai, đang ở đâu”?

Có vẻ như đất nước Việt Nam đang rất hiếm nhân tài về chính trị để phục vụ đất nước. Vậy thực hư thế nào chúng ta cùng đi trả lời cho các câu hỏi sau để tìm ra đáp án?

Câu hỏi đầu tiên, Việt Nam có nhân tài về chính trị để lãnh đạo đất nước không?

Việt Nam với dân số khoảng 97 triệu người. Trong khoảng 2 thập kỷ trở lại đây, mỗi năm có hàng chục ngàn bạn trẻ đi du học ở các nước dân chủ văn minh Âu, Mỹ theo các hình thức khác nhau. Các trường đại học trong nước cũng đào tạo ra hàng trăm ngàn sinh viên mỗi năm. Trong số các sinh viên đã tốt nghiệp đại học, thạc sĩ, tiến sĩ ở trong và ngoài nước, đa số họ là nhân tài của đất nước.

Trong lịch sử khoảng 4000 năm của dân tộc Việt Nam, thời nào cũng có nhân tài giúp xây dựng và phát triển đất nước.

Nhưng có thể nói dưới sự cai trị của đảng và chế độ CSVN thì không có một nhân tài nào xuất hiện mà chỉ xuất những kẻ bất tài, vô đức cai trị Nhân dân, chiếm đoạt tài sản của Nhân dân và của quốc gia như Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Nguyễn Xuân Anh, Tất Thành Cang,…

Câu hỏi thứ hai là  chế độ cộng sản Việt Nam là nơi ươm mầm, đào tạo tài năng hay là cỗ máy nghiền nát tài năng của nước Việt?

Thứ nhất, nhà nước cộng sản thực hiện một chế độ lương bổng thấp, chưa tới 200USD cho một công chức, viên chức mới được tuyển dụng, Với mức lương này không đủ để họ song và yên tâm học tập, nghiên cứu, tích lũy kinh nghiệm và cống hiến.

Họ vận lộn với chuyện cơm, áo, gạo, tiền, cuộc sống hàng ngày. Họ phải tìm mọi mánh khóe, thủ đoạn để kiếm thêm thu nhập. Họ nhìn thấy đồng nghiệp lâu năm, cấp trên của họ chẳng có tài năng gì, nhưng giàu có nhờ thủ đoạn xấu. Như vậy thì họ không phải dành thời gian để học tập và nghiên cứu, mà dành thời gian để tích lũy kinh nghiệm xấu và thủ đoạn. Tài năng của các công chức, viên chức trẻ dần dần mai một và biến thành những con chuột, lươn và trạch.

Chúng ta đã thấy căn cứ đầu tiên chế độ CSVN là cỗ máy nghiền nát tài năng nước Việt

Thứ hai là việc bổ nhiệm các cấp lãnh đạo không công bằng, dân chủ mà đó là việc mua quan, bán chức.

Mọi chức vụ trong hệ thống chính trị của chế độ cộng sản VN đều có thể mua bán, trao đổi. Một ví dụ điển hình là việc cựu Bộ trưởng 4T Nguyễn Bắc Son đã hứa với cựu thứ trưởng 4T lúc đó là Trương Minh Tuấn rằng nếu Tuấn ký chấp nhận cho Tổng công ty MobiFone mua lại công ty AVG thì Tuấn sẽ ngồi vào ghế Bộ trưởng khi Son nghỉ hưu. Và thực tế diễn ra đúng kịch bản.

Hay việc mua quan bán chức của Trịnh Xuân Thanh, Hồ Thị Kim Thoa,….

Việc mua quan bán chức trong chế độ CSVN cũng nghiền nát nhân tài nước Việt.

Thứ ba là nạn con ông, cháu cha làm mưa làm gió trong hệ thống chính trị.

Trong các cơ quan nhà nước cộng sản luôn tồn tại các con ông cháu cha. Bọn này lợi dụng mối quan hệ của cha mẹ, chú bác của chúng để lũng loạn, chèn ép những người có tài nhưng không có thế.

Kết quả những người có tài phải rời bỏ cơ quan hay chấp nhận làm tay sai cho bọn con ông, cháu cha.

Thứ tư là nạn bè phái, nhóm lợi ích trong hệ thống chính trị

Trong bất cứ cơ quan công quyền nào của chế độ CSVN đều tồn tại các nhóm bè phái hay nhóm lợi ích. Chúng vừa tranh giành, vừa đấu đá với nhau để đoạt quyền lực, để tham nhũng và vơ vét tài nguyên của đất nước.

Những người có tài không thể đứng thẳng mà phải luồn cúi theo các băng nhóm trong hệ thống đó. Kết quả là tài năng của họ bị thui chột và họ từng bước cũng trở thành những tham lam và xấu xa.

Thứ năm, quan điểm và ý thức chính trị quyết định việc thăng quan tiến chức.

Việc đặt nặng ý thức chính trị cao hơn tài năng của chế độ CSVN cũng bóp chết những tài năng từ trong trứng nước. Bởi ý thức hệ cộng sản lạc hậu và hủ bại đã được chứng minh trên thực tế. Nó chỉ tạo ra những con người giả dối, những con chuột, lươn, trạch trong hệ thống chính trị cộng sản VN.

Vậy câu hỏi cuối cùng là làm sao để các nhân tài nước Việt có quyền và cơ hội cống hiến tài năng phục vụ đất nước và Nhân dân?

Chỉ có người hiền tài mới chọn và sử dụng được người hiền tài!

Nhưng cả hệ thống chính trị cộng sản Việt Nam đều hủ bại và thối nát nên nó không thể chọ được hiề tài và sử dụng hiền tài.

Cách duy nhất là Nhân dân Việt Nam phải tiến hành một cuộc Cách mạng xã hội hay Cách mạng dân chủ để giải phóng đất nước khỏi sự cai trị của giặc nội xâm.

Xây dựng chế độ tự do, dân chủ đa đảng, khi đó mọi công dân Việt Nam có quyền tự do thành lập, hoạt động đảng phái chính trị. Mọi người được tự do ra ứng cử, Nhân dân có quyền tự do lựa chọn và quyết định người lãnh đạo đất nước, đảng cầm quyền.

Đó là lúc mọi tài năng của nước Việt có quyền và cơ hội phục vụ đất nước và Nhân dân.

Đã đóng cửa khu giải trí Quỷ Núi.

Từ Thức to TT GROUP
Image may contain: outdoor
Từ Thức

Đã đóng cửa khu giải trí Quỷ Núi. Nghĩa là việc gào thét, phẫn nộ trên mạng đôi khi cũng có ích, ngay cả trong một chế độ độc tài.

Không phải họ tôn trọng dư luận, biết nghe lẽ phải. Họ chỉ sợ bứt dây động rừng, sợ hình ảnh thô bỉ của quỷ núi sẽ khiến thiên hạ chú ý đến chuyện họ tàn phá cả một thanh phố thơ mộng của người Pháp để lại, để làm doanh thương địa ốc kiếm tiền một cách thô bạo

Không còn quỷ núi, nhưng quỷ rừng, quỷ thành phố, quỷ hồ ao, bãi biển, ở Đà Lạt hay khắp nơi trên toàn quốc, vẫn tiếp tục hoành hành. Quá trễ, quá mạnh để trừ yểm.

Thờ ơ, nhắm mắt là một cách đồng loã với tội ác, với ma quỷ, với sự ngu dốt, man rợ.

Cứu nước khó, nhưng đôi khi có thể cứu một ngọn núi, một khu rừng, một cây bàng, nếu không ngồi khoanh tay, chép miệng. Bày tỏ phẫn nộ cũng là một cách đóng góp, nếu không muốn ”làm chính trỊ ”. Có còn hơn không.

VIỆT CỘNG NÊN LÀM GÌ?

Nguyễn Đình Ngọc
VIỆT CỘNG NÊN LÀM GÌ?

___________________________

Thương chiến Hoa Kỳ – Tàu Cộng khởi từ 22/3/2018, khi Tổng thống Donald Trumptuyên bố sẽ áp dụng mức thuế 50 tỷ đô la Mỹ cho hàng hóa Trung Quốc dựa theo Mục 301 của Đạo luật Thương mại năm 1974, để ngăn chặn những hành vi thương mại không công bằng và hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ.

Dù có lúc ngỡ rằng đôi bên có thể thu xếp tạm êm xuôi với sự tượng nhượng từ Trung Cộng và Hoa Kỳ theo mức hòa hoãn.

Không một ai có thể ngờ, thời cuộc đã đẩy cuộc chiến này đi quá xa để có thể quay đầu trở lại.

Giới “hàn lâm” vin vào tiêu chuẩn chính trị gia vốn quá lỗi thời mang đầy chất học thuật kinh viện để nghĩ rằng TT Trump sẽ rơi vào trạng thái mệt mỏi và dần phải buông xuôi theo dịch virus Vũ Hán và phong trào Back Lives Matter.

Thực tế đã chứng minh ngược lại. Đánh giá một chính trị gia tức phải đánh giá cả quá trình.

Gần 4 năm qua, nhiều chương trình hành động ngỡ như bộc phát từ đội ngũ của ông Trump nhưng thực tế đó là một chiến lược nhất quán, có hệ thống và đủ kịch bản với các kết quả & hậu quả kèm theo cho Tổng thống Hoa Kỳ đời thứ 45 lựa chọn.

Chỉ cần nhớ lại vụ ra lệnh tấn công Syria ngay sau bữa cơm tiếp Tập Cận Bình tại Mar-a-Lago vào ngày 7/4/2017, tức chỉ vỏn vẹn hơn 3 tháng sau khi ông Trump nhậm chức (ngày 20/1/2017) để chiêm nghiệm cách làm việc nhất quán, chỉn chu của cả đội ngũ cố vấn, chuyên gia. Và một điều đặc biệt hơn cả vụ tấn công Syria, đó là Hoa Kỳ rút khỏi TPP ĐÚNG 1 NGÀY SAU KHI ông Trump nhậm chức.

Người ta không thể quên. lúc cuộc thương chiến Mỹ – Tàu vừa diễn ra khoảng 1 năm, TT Trump tuyên bố, Việt Cộng lợi dụng Hoa Kỳ còn tồi tệ hơn cả Tàu Cộng, mặc dù quy mô kinh tế nhỏ hơn rất nhiều. Vì vậy, Việt Cộng hãy khắc cốt ghi tâm, bởi đó là lời nói của một đương kim Tổng thống của quốc gia hùng cường số Một thế giới, không phải là lời nói chơi.

Bên cạnh đó, Hoa Kỳ loại Việt Cộng ra khỏi các nước kém phát triển trong WTO trở thành một vố đau điếng.

Dù chỉ mới là dự định, nhưng việc cấm vận hơn 90 triệu đảng viên đảng Tàu Cộng của chính quyền Trump làm nức lòng dân tộc Việt Nam và làm rúng động đầu óc và rung rinh bao tử dân tộc Việt Cộng.

Điều này phản ánh rất rõ một điều: dân tộc Tàu Cộng vào Hoa Kỳ rất ư đông đảo, tạo thành hàng ngàn hang ổ chui rúc trong lòng Hoa Kỳ để quậy phá đủ kiểu mà bằng chứng mới nhất là [1] “Hôm 7/7/2020, ông Christopher Wray, Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Hoa Kỳ (FBI), đã kêu gọi người Mỹ gốc Hoa được sinh ra ở Trung Quốc rằng, nếu các quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) ép buộc họ trở về nước, nhất định phải báo cáo ngay lập tức cho FBI”. Tàu Cộng coi nước Mỹ như là nhà của chúng, ra vào tự do đến nỗi “điệp viên Tàu Cộng đã để lại lời nhắn rằng, đối tượng “săn cáo” chỉ có hai lựa chọn: trở về nước hoặc tự sát”.

Vì Tàu Cộng – Việt Cộng là cặp sonh sinh dính liền từ đầu tới đuôi về ý thức hệ, nên hành vi nào của Tàu Cộng cũng phản ánh đúng hành vi của Việt Cộng. Chỉ khác nhau ở mức độ quậy phá, do sức mạnh kinh tế và tính ảnh hưởng toàn cầu của Tàu Cộng mạnh hơn Việt Cộng rất nhiều. Do đó, không phải ngẫu nhiên mà TT Trump chỉ trích Việt Cộng lợi dụng Mỹ còn tồi tệ hơn cả Tàu Cộng là vậy.

Vì vậy, việc Hoa Kỳ bác bỏ hầu hết các yêu sách của Tàu Cộng về Biển Đông không phải là tín hiệu thiện cảm dành cho Việt Cộng.

Phải hiểu văn hóa Mỹ – đó là điều mà Việt Cộng vẫn không chịu hiểu.

Việt Cộng nên làm gì?

– Trước hết, dẹp ngay tất cả bọn DLV và AK 47, kể cả đám “mê Cộng” dưới lớp vỏ: nhà báo, kinh tế gia, chính trị gia, học giả, sử gia, quân sự gia, nhà ngoại giao v.v… bằng cách “khớp mỏ” nó lại. Đừng tưởng đám này chửi vung bạc đạn mà Hoa Kỳ không biết. Và lại càng đừng ảo tưởng trên mạng xã hội bao la này, không có hàng ngàn cặp mắt tình báo của các nước vẫn túc trực. Cứ nhìn đám truyền thông cánh tả, cũng như các tập đoàn truyền thông lớn của Mỹ bị theo dõi sát sao, thay người chóng vánh là đủ hiểu rồi đó.

– Hủy bỏ “Chính sách Ba Không” – Một chính sách hoang đường, đặt trong tình thế hiện nay.

– Trả tự do cho Hồ Duy Hải trong lúc này là ghi điểm trong lòng dân. Phải dám hy sinh Nguyễn Hòa Bình – quá rẻ và quá nhẹ nhàng.

Còn nhiều chuyện lắm nhưng hãy làm 3 món nói trên trước đi, rồi hãy nói đến chuyện trọng đại: Chuyển đổi mô hình “kinh tế Lá Diêu Bông” dần sang Kinh tế thị trường. Chuyển ra sao cho êm đẹp hả? Ngu gì nói! Nói mấy cái này là phải có tiền!
____________________

Nguyễn Ngọc Già

Ảnh minh họa: Tặng cho Việt Cộng bình bông đẹp để lên dây cót tinh thần.

[1] https://www.ntdvn.com/…/fbi-keu-goi-nguoi-my-goc-hoa-neu-bi…

Image may contain: plant

‘Rác chất thành đống’ ở trung tâm Hà Nội trong lúc Nguyễn Đức Chung ‘đau đầu’

Từ Thức to TT GROUP

Hà Nội 37 phố phường. Đường thứ 37 là Phố Hàng Rác..

Sau nhiều ngày người dân căng lều bạt ngăn xe rác vào “Khu Liên Hợp Xử Lý Chất Thải Nam Sơn,” rác thải tại các quận nội thành Hà Nội chất đống tại nhiều con đường…